THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 896 - Chương 900

Chương 896: Thế gia trồng thuốc (2)

- Điều này ngược lại cũng đúng!

Đi ở trong đám người, trong tai ba người truyền đến tiếng nói chuyện khe khẽ.

- Trấn vườn chi bảo? Chẳng lẽ là...

Triệu Phi Vũ ở một bên, lông mày nhăn lại.

- Nàng biết?

Thấy nàng nhớ tới cái gì, Trương Huyền nhìn qua.

- Ta trước đây xem qua sách liên quan tới vườn thuốc, biết được một ít!

Triệu Phi Vũ gật đầu, nhỏ giọng:

- Chắc là Địa Mạch Linh Đằng!

- Địa Mạch Linh Đằng?

Trương Huyền nghi ngờ.

Hắn tuy rằng xem qua không ít sách, nhưng liên quan tới vườn thuốc, vẫn chưa tiếp xúc. Cái tên này, hắn cũng lần đầu tiên nghe nói.

- Ừ!

Triệu Phi Vũ gật đầu:

- Đây cũng không phải là bí mật gì. Chỉ cần có vườn thuốc, cơ bản đều có thứ này. Địa Mạch Linh Đằng là một loại thực vật kỳ lạ, có thể dựa vào địa mạch sinh trưởng, hấp thu được linh khí, khoáng chất, nguồn nước... hội tụ lại, xoa dịu đất đai, hình thành ruộng tốt thích hợp cho các loại thuốc tuyệt thế sinh trưởng.

Bầy dê vẫn luôn nuôi thả cùng một chỗ, cỏ xanh có tốt mấy cũng sẽ bị ăn sạch. Dược liệu cũng tương tự.

Một chỗ sinh trưởng một gốc dược liệu còn tốt. Sinh trưởng nhiều, sẽ xuất hiện cạnh tranh. Linh khí, nước, khoáng chất đặc biệt bên trong, đều sẽ tranh đoạt... Cạnh tranh nhiều, sẽ giống như thảo nguyên chỉ có ánh sáng, không cung cấp dinh dưỡng, dược liệu lợi hại hơn nữa cũng sẽ trở nên héo rũ.

Vườn thuốc mặc dù có thể cuồn cuộn không ngừng bán ra dược liệu, kéo dài không suy, khiến cho tất cả dược liệu khỏe mạnh trưởng thành, chính là bởi vì thứ này tồn tại.

Một khi suy kiệt, tử vong, toàn bộ vườn thuốc cũng chẳng khác nào kết thúc. Tất cả dược liệu trên ruộng tốt, đều sẽ bị hủy hoại chỉ trong chốc lát.

- Có Địa Mạch Linh Đằng tồn tại, dược liệu sinh trưởng trong ruộng tốt, không chỉ màu sắc, kích thước, đều tốt hơn nhiều so với địa phương bình thường. Quan trọng hơn chính là, tốc độ sinh trưởng cũng sẽ nhanh hơn rất nhiều. Một ít dược liệu năm trăm năm trong truyền thuyết, ở chỗ này, hai trăm năm có thể cung cấp. Nếu không, ai có thể sống năm trăm năm, chỉ vì trồng một gốc dược liệu?

Triệu Phi Vũ nói.

- Thì ra là thế! Trương Huyền gật đầu.

Trước đây hắn cũng có chút ngạc nhiên. Linh dược không phải lúa mạch, không có chuyện trồng một số lượng lớn. Thứ này đối với linh khí và các loại dinh dưỡng có nhu cầu cực lớn. Cho dù vườn thuốc có cấu tạo và tính chất đất đai lại màu mỡ mấy đi nữa, chỉ sợ cũng rất khó cung cấp cho nhiều loại khác nhau như vậy.

Hóa ra còn có loại vật này tồn tại.

- Nếu như bọn họ nói là thứ này, thảo nào Tiết vườn chủ sốt ruột. Không có Địa Mạch Linh Đằng trung hoà điều tiết, trồng thuốc dày đặc, sẽ rất nhanh héo rũ...

Triệu Phi Vũ tiếp tục nói.

Điều này lại giống như trận pháp điều tiết linh dược sinh trưởng, một khi bị hủy diệt, các loại nhu cầu của dược liệu, sẽ xuất hiện hỗn loạn. Không đầy đủ chất dinh dưỡng cung cấp, dược liệu không héo rũ mới là lạ.

- Ừ!

Trương Huyền gật đầu, đang muốn nói chuyện, liền nghe được một giọng nói nhiệt tình ở cách đó không xa vang lên.

- Huynh đệ, ngươi cũng theo trưởng bối trong nhà tới tham gia bữa tiệc sao?

Người nói chính là một người thanh niên khuôn mặt hòa ái, vừa cười rộ lên liền hiện ra hai má lúm đồng tiền trên mặt, có vẻ có chút đáng yêu.

- Trưởng bối?

Trương Huyền sửng sốt.
- Đúng vậy, có thể nhận được thư mời, ngoại trừ vườn chủ vườn thuốc, dược vương chịu trách nhiệm bán mua dược vật ra, cũng chính là người của thế gia trồng thuốc. Tam vườn chủ lớn, bảy đại dược vương ở Vạn Quốc Thành, ta đều đã gặp qua, lại chưa từng nhìn thấy ngươi. Tất nhiên là ngươi cùng trưởng bối đi đến!

Người thanh niên cười khanh khách nói.

- Thế gia trồng thuốc?

Trương Huyền có chút không rõ.

Vườn chủ vườn thuốc hắn biết. Dược vương bán ra dược liệu hắn cũng hiểu rõ. Nhưng thế gia trồng thuốc là cái gì?

- Ngươi không biết thế gia trồng thuốc?

Thấy vẻ mặt hắn mê hoặc, người thanh niên trợn tròn hai mắt, đầy vẻ không thể tưởng tượng nổi.

Đây là căn bản nhất của vườn thuốc. Ngay cả điều này cũng không biết, làm sao tiến đến?

- Bồi dưỡng dược liệu, cần phải có chuyên gia chăm sóc. Thế gia trồng thuốc chúng ta, chính là gia tộc cung cấp người trồng thuốc cho các vườn thuốc!

Người thanh niên giải thích một câu.

Có hoa mầu, lại có nông dân. Có bầy dê, lại có người chăn dê... Lý do tương tự, có dược liệu, tất nhiên cũng lại có người trồng thuốc.

Dược liệu cấp bậc càng cao, càng khó bồi dưỡng. Giống như thuần thú, luyện đan, là một loại học vấn vô cùng phức tạp rắc rối. Muốn bồi dưỡng một gốc dược liệu lợi hại, không chỉ cần phải tiêu tốn thời gian, quan trọng hơn chính là nhân lực vật lực, còn có đủ loại kinh nghiệm.

Trong quá trình bồi dưỡng, sai một bước, dược liệu không có cách nào đạt được cấp bậc hoàn mỹ là chuyện nhỏ, làm không tốt còn có thể héo rũ, chết!

Lấy dược liệu Hóa Phàm cỏ Khanh Thủ làm ví dụ. Loại dược liệu này, cần phải nữ tử có thân xử nữ, tước nước mới có khả năng sống sót. Một khi nữ tử này cùng nam tử khác có quan hệ, tưới nước lên, cả gốc dược liệu sẽ lập tức hóa thành một làn khói đặc, hoàn toàn tiêu tan.

Cỏ Khanh Thủ cùng khanh gần nhau, chính là bởi vì loại đặc tính này, thứ này cũng được dùng để kiểm nghiệm xem nữ tử có hoàn bích hay không.

Hoa Khúc Duyệt, sau khi nở hoa có hình dáng giống như mắt người. Muốn sống, cần phải có người luôn luôn ở bên cạnh khiêu vũ ca hát, lấy khúc hát làm niềm vui, bằng không, rất nhanh lại sẽ chết.

Thiên hạ còn có vô số dược liệu hiếm thấy cổ quái, không có hệ thống tri thức truyền thừa, đã muốn bồi dưỡng, khó như lên trời.

Chính bởi vì có truyền thừa, mới có thế gia trồng thuốc chuyên môn bồi dưỡng người trồng thuốc.

Năm đó, Danh Sư Đường xác lập chức nghiệp, từng đề cập qua người trồng thuốc. Đáng tiếc, nghề nghiệp này truyền thừa hỗn loạn, không thống nhất lưu phái. Mấu chốt nhất chính là, đối với tu vi không có yêu cầu quá lớn, chỉ cần tri thức uyên bác là được.

Bởi vậy, cuối cùng không thành chức nghiệp đặc biệt. Nếu không, trong rất nhiều chức nghiệm của hạ cửu lưu, tất nhiên có vị trí của nó.

Chương 897: Khó lòng phòng bị (1)

- Ta tùy tiện đi dạo qua, không phải theo người nào cả!

Hiểu rõ chuyện gì xảy ra, Trương Huyền lắc đầu.

- Tùy tiện đi dạo?

Người thanh niên sửng sốt.

Đây là nơi nào?

Vườn thuốc của Tiết vườn chủ. Cho dù sứ giả của liên minh vạn quốc muốn tiến đến, cũng rất khó làm được. Tùy tiện là có thể đi dạo qua... Đùa gì thế!

Vừa rồi người này vừa tiến đến, hắn lại nhìn thấy, thị nữ thủ vệ tự mình đưa vào, thái độ cung kính... Đây chính là đãi ngộ ngay cả gia gia hắn cũng không có!

Chính vì vậy, hắn mới qua kết giao một chút. Nếu không, đường đường người thừa kế của thế gia trồng thuốc, hắn cũng không phải rảnh rỗi, nhìn thấy người lại đ chạy tới.

Biết đối phương có thể là không muốn nói, người thanh niên cũng thức thời không tiếp tục truy hỏi, cười nói:

- Tại hạ Lư Trạm, người của Lư gia tại Vạn Quốc Thành!

- Trương Huyền!

Trương Huyền gật đầu.

- Hóa ra là Trương huynh, hạnh ngộ hạnh ngộ!

Đã báo ra Lư gia, mặt đối phương không đổi sắc, không có bất kỳ dao động nào, thần sắc Lư Trạm nghiêm trọng, vội vàng ôm quyền.

Làm thế gia trồng thuốc, một trong bốn gia tộc lớn ở Vạn Quốc Thành, quyền thế địa vị của Lư gia, ở trong toàn bộ liên minh cũng có tên.

Cho dù vương công đại thần bình thường, nghe được thân phận này của hắn, đều phải cung kính xưng hô một tiếng Lư công tử. Người này lại mặt không đổi sắc, có thể thấy được địa vị không đơn giản.

Nghĩ vậy, thái độ hắn càng cung kính.

Chỉ có điều, nếu như để cho hắn biết, vị trước mắt này, ngay cả Lư gia nghe cũng chưa từng nghe qua, không biết có thể lập tức nôn ra máu hôn mê. hay không

Hai người lại hàn huyên một hồi. Lư Trạm phát hiện vị trước mắt này đối với trồng thuốc quả thật một chữ cũng không biết, càng thêm mê hoặc.

Những người khác vẫn đang suy đoán Tiết vườn chủ mời mọi người qua là vì cái gì. Nhưng làm truyền nhân của thế gia trồng thuốc, hắn đã sớm biết tin tức chính xác.

Vườn thuốc này lại có không ít thị nữ trồng thuốc đều xuất từ gia tộc bọn họ. Hỏi thăm một ít tin tức, vẫn rất đơn giản.

Giống như mọi người suy đoán, chính là Địa Mạch Linh Đằng xuất hiện vấn đề!

Bởi vậy, ngày hôm nay có thể nhận được mời, không có người nào không phải cực kỳ tinh tường đối với trồng dược liệu. Người này tự nhiên cái gì cũng không biết, thậm chí ngay cả người trồng thuốc cũng chưa từng nghe qua... Rốt cuộc hắn có thân phận gì, có thể khiến cho Tiết vườn chủ mời tới?

...

Bên này nói chuyện phiếm, La Thanh Yên và Tống Siêu cũng đi đến.

- Tống sư, người kia chính là kẻ vừa rồi động thủ đối với ta!

Nhìn quanh một vòng, rất nhanh đã tìm được kẻ khiến cho mình nghiến răng nghiến lợi, La Thanh Yên đưa tay chỉ. Theo ngón tay nàng nhìn lại, Tống Siêu lập tức thấy được một bóng lưng.

Trương Huyền và Lư Trạm nói chuyện phiếm, quay lưng về phía nơi này. Tống Siêu chỉ thấy một phía sau lưng, mặc dù nhìn có chút quen mắt, lại không liên tưởng tới trên người hắn.

Cũng khó trách, vị Trương sư kia và Tái các chủ Hồng Hải Thành quen thuộc như thế. Theo hắn thấy, chắc là người của Hồng Hải Thành, làm sao có thể chạy đến nơi đây, lại trùng hợp như vậy đã đến vườn thuốc?

- Không sai, chính là hắn, dựa thân phận danh sư, ra sức hạ độc thủ đối với ta! Mong rằng Tống sư làm chủ cho ta, chỉ cần giáo huấn hắn một trận, Thanh Yên... tất cả đều theo Tống sư!

bộ ngực tròn vo cực lớn của La Thanh Yên từ từ dưa qua.

Nàng biết nam nhân thích gì, dựa vào vốn liếng, cũng bắt được không ít giúp đỡ. Nếu không, dựa vào một nữ tử tuổi không lớn lắm giống như nàng, làm sao có thể đặt chân ở Vạn Quốc Thành, còn mở vườn thuốc đại phát tài?

- Yên tâm đi. Loại người làm bại hoại uy nghiêm của Danh Sư Đường, cho dù nàng không nói, ta gặp được cũng sẽ giáo huấn!

Cảm nhận được cánh tay truyền đến cảm giác co dãn kinh người, Tống Siêu gật đầu đáp ứng, ngôn từ chính nghĩa.

Mặc dù biết đối phương là muốn lợi dụng hắn báo thù, nhưng giữ gìn uy nghiêm của Danh Sư Đường là chuyện mỗi một danh sư phải làm. Huống gì mỹ nhân còn có thái độ như thế!

Đi theo phía sau bóng người xinh đẹp, rất nhanh hắn đi tới trước mặt đám người Trương Huyền.

- Chúng ta lại gặp mặt!

Biết vị Tống sư cấp bậc tứ tinh này, nhất định sẽ vì mình trút giận, La Thanh Yên không e ngại nữa, đi tới trước mặt, cười lạnh một tiếng.

Trương Huyền quay đầu, thoáng sửng sốt một chút, mắt chớp chớp, có chút nghi ngờ:

- Nàng không phải là không có thư mời sao? Thế nào cũng tiến đến!

- Ngươi...

Không nghe lời này còn tốt, vừa nghe La Thanh Yên thiếu chút nữa thì tức tới nôn ra máu. Còn không biết xấu hổ nói ta không có thư mời...

Bị ngươi cướp đi có được hay không?

- Ta theo Tống sư đến!

Cố nén lửa giận, La Thanh Yên quay đầu lại nhìn về phía người thanh niên bên cạnh:

- Chính là vị Trương sư này, không để ý tới tôn nghiêm của danh sư, để cho thú sủng ra tay với ta. Vẫn mong Tống sư chủ trì công đạo cho ta!

Nói xong, thấy thanh niên trước mặt không có động tĩnh, đang muốn tiếp tục châm ngòi thổi gió, liền nghe được giọng nói của vị Trương sư vừa rồi vang lên:

- Tống sư? A, hóa ra là Tiểu Tống!

- Tiểu Tống?

La Thanh Yên sửng sốt, lập tức mừng như điên.

Vị trước mắt này lại là thiên tài siêu cấp danh sư tứ tinh, còn là cường giả tông môn tới!

Cho dù trưởng lão Danh Sư Đường của Vạn Quốc Thành nhìn thấy hắn, sợ rằng cũng phải kết giao ngang hàng. Ngươi một người cũng chưa tới hai mươi tuổi, trực tiếp gọi là Tiểu Tống...

Ban đầu còn nghĩ xem nên thêm mắm thêm muối như thế nào. Hiện tại xem ra không cần. Thực đúng là tự làm bậy không thể sống!

Không chỉ là nàng, Lư Trạm đang đang suy đoán thân phận của Trương Huyền cũng run lên, thiếu chút nữa ngất đi.

Vị Tống sư này, trên ngực có bốn sao lập lòe loá mắt. Vừa nhìn cũng biết là danh sư tứ tinh. Trực tiếp gọi người ta là Tiểu Tống, giống như là gọi một vãn bối, một tiểu tử chưa ráo máu đầu...

Hắn vội vàng nhìn về phía Tống sư, hi vọng người này sẽ không lập tức trở mặt. Lại thấy người thiên tài siêu cấp này mang theo bốn sao, gương mặt vặn vẹo, toàn thân giống như sắp muốn khóc.

- Mạt học Tống Siêu ra mắt Trương sư!

Lúc này trong lòng hắn cũng suy sụp.

Đổi lại thành danh sư tứ tinh khác, có khả năng hắn cũng sẽ chất vấn. Nhưng đối mặt với người này... hắn vẫn thật sự không dám.

Liên tục bị sư ngôn thiên bẩm mê hoặc hai lần, tất cả gia sản đều bị lừa dối... Từ lâu hắn đã lĩnh giáo thủ đoạn của đối phương. Một nhìn thấy người này, không trực tiếp quay đầu bỏ chạy, đã là rất nể tình.

Còn dạy huấn... Cho hắn mười lá gan hắn cũng không dám!

- Tống sư, hắn đây là vô lễ đối với ngươi, ngươi... a?

Đang vui sướng tưởng tượng người trước mắt này bị Tống sư điên cuồng đánh một trận, dự định giới thiệu vài loại phương pháp đánh người, lại nghe hắn nói như thế, La Thanh Yên thoáng cái sững sờ ở tại chỗ.

Mạt học có ý gì?

Học thức nông cạn!

Chương 898: Khó lòng phòng bị (2)

Bình thường đều là vãn bối nhìn thấy người cường đại hơn so với bản thân mình, mới có xưng hô như vậy. Vị thiên tài siêu cấp này đường đường là danh sư tứ tinh, lại có cách xưng hô này?

Lẽ nào... vị Trương sư này, thoạt nhìn tuổi không lớn lắm, so với vị Tống sư này còn lợi hại hơn?

Có nhầm hay không?

La Thanh Yên sắp muốn khóc.

Vốn tưởng rằng leo lên nhân vật lớn Tống sư này, khẳng định có thể giáo huấn người này, diễu võ dương oai, rửa sạch nỗi nhục trước đó. Ai biết... người ta địa vị lớn hơn nữa!

Đánh mặt không thành còn bị đánh...

Chuyện gì thế này?

Lư Trạm cũng há hốc miệng, mắt trợn trừng so với mắt cá vàng còn muốn lớn hơn.

Hắn vẫn suy đoán vị này có thân phận gì, thậm chí ngay cả minh chủ phủ cũng đoán qua. Nhưng có lẽ nằm mơ hắn cũng không nghĩ tới, là một vị danh sư... Hơn nữa còn là một vị danh sư khiến cho danh sư tứ tinh, cam tâm tình nguyện tự xưng “mạt học”!

Quá kinh khủng!

Thảo nào có thể khiến cho thị nữ đưa vào. Người như thế quả thật có loại bản lĩnh này!

- Tiểu Tống, ngươi muốn giúp nàng chủ trì công đạo sao?

Không để ý tới hai người đang chấn động kinh ngạc, Trương Huyền nhìn qua.

Nhìn thấy người này, hắn cũng có chút nghi ngờ. Chỉ có điều suy nghĩ một chút hắn cũng lại chợt hiểu ra.

Trong phương pháp trị liệu đưa cho đối phương, có vài dược liệu cần phải tươi, chỉ có thể mua được ở vườn thuốc. Sợ rằng lần này qua, cũng vì dược liệu nào đó.

- Không, không... Ta chỉ là ngẫu nhiên gặp được, cùng nàng không quen...

Tống Siêu xấu hổ cười.

Liên tục trúng hai lần sư ngôn thiên bẩm của đối phương, biết vị trước mắt này nhất định là danh sư cao minh hơn hắn rất nhiều, hắn làm sao còn dám giả vờ giả vịt.

- Các ngươi đây là không quen?

Trương Huyền đưa tay chỉ.

Lúc này Tống Siêu mới phát hiện, bộ ngực no đủ của La Thanh Yên nhô ra, vẫn ép trên cánh tay của hắn, bị ép tới thay đổi hình dạng.

- Là thật sự không quen...

Bị dọa cho giật mình, Tống Siêu chấn động cánh tay, đẩy người sau ra.

Sự nở nang vừa rồi khiến cho hắn cảm thấy thoải mái, lúc này lại có cảm giác như gai đâm, đâm hắn sắp muốn khóc.

- Tống sư...

Bị đẩy một cái thoáng lảo đảo, La Thanh Yên lúc này mới biết, Tống sư mới vừa rồi còn vênh váo tới tận trời, đối với vị Trương Sư trước mắt này, không chỉ là tôn kính, quả thực chính là khiếp sợ!

Có thể khiến cho một vị danh sư tứ tinh cảm thấy khiếp sợ?
Rốt cuộc là thân phận gì?

Khiếp sợ đến mức cổ co lại, lặng lẽ lui về phía sau. Nếu như mới vừa rồi còn nghĩ làm sao báo thù, hiện tại đánh chết nàng cũng không dám có ý nghĩ này.

Nàng tự nhiên buồn chán tìm người như thế gây phiền phức, không có bị lập tức đánh chết, đã là khoan hồng độ lượng.

- Không quen thì không quen, không cần thiết như vậy!

Không để ý tới La Thanh Yên chuẩn bị chạy trốn, Trương Huyền khoát tay áo, đột nhiên nhớ tới một việc, ánh mắt nhất thời sáng lên, nhìn về phía Tống Siêu trước mắt:

- A, đúng rồi, có muốn Vô Hồn Kim Nhân nữa hay không?

Trước đó ở mộ vu hồn, hắn lại để cho Tôn Cường thu bốn cái quan tài tinh kim thất phẩm. Một cái trong đó là trống rỗng. Ba cái còn lại đều chứa Vô Hồn Kim Nhân. Dù sao thứ này đối với hắn mà nói cũng không có tác dụng gì. Nếu lại gặp phải người coi tiền như rác này, xem xem có thể bán ra hay không.

- Vô Hồn Kim Nhân... Trương sư còn có sao?

Tống Siêu sửng sốt.

- Còn có ba cái. Bên ngoài còn có quan tài tinh kim thất phẩm chứa. Nếu như ngươi muốn mua, lại thêm quan tài, tính trẻ cho ngươi một chút, năm linh thạch trung phẩm một cái!

Trương Huyền nói.

Trước chỉ có một thi thể, đã có thể bán bốn vạn linh thạch hạ phẩm. Lại thêm quan tài mới bán năm cái linh thạch trung phẩm, quả thật xem như là giảm giá.

- Năm cái?

Miệng Tống Siêu nhất thời co rút:

- Ta không nhiều linh thạch trung phẩm như vậy...

Tất cả tài sản của hắn, khi mua một Vô Hồn Kim Nhân, đều bị rút sạch. Tuy rằng trở lại Vạn Quốc Thành, gặp mặt trưởng lão tông môn, đền bù tổn thất, nhưng cũng chỉ là chút linh thạch hạ phẩm. Linh thạch trung phẩm... lục khắp toàn thân, cũng chỉ có một cái mà thôi!
Còn là trưởng lão bởi vì chuyện này ban c thưởng cho hắn!

- Không nhiều như vậy. Có bao nhiêu?

Trương Huyền nhìn qua.

- Chỉ có một cái...

Tống Siêu thành thật trả lời.

- Một cái cũng được. Ta chỉ bán cho ngươi quan tài tinh kim thất phẩm. Thứ này lại là thứ luyện khí sư tứ tinh mới có khả năng chế luyện. Ngủ bên trong đông ấm hạ mát, vô cùng thoải mái! Quan trọng nhất chính là, cùng Vô Hồn Kim Nhân trước đó bán cho ngươi là một bộ. Lấy về nghiên cứu, nhất định có thể ở trên con đường vu hồn, có đột phá!

Cổ tay Trương Huyền rung lên, đưa qua một chiếc nhẫn trữ vật.

Thứ này đối với hắn hiện tại mà nói, đã không đáng giá, trên người mang vài cái. Trong cái này, chính là quan tài rỗng không do Lạc Trúc đánh cắp Vô Hồn Kim Nhân.

Thủ đoạn của vu hồn sư, hắn đã thông qua Mặc Hồn Sinh hiểu rõ rất nhiều điều. Thứ này giữ lại tác dụng không lớn. Có thể bán ra, tất nhiên là hay nhất.

- Quan tài tinh kim thất phẩm?

Tiếp nhận chiếc nhẫn, Tống Siêu nhận chủ, tinh thần tiến vào trong quét qua. Vừa liếc mắt thoáng nhìn, ánh mắt hắn nhất thời sáng lên.

Phía trên quả thật khắc không ít ký hiệu đặc biệt chỉ vu hồn sư mới có. Nếu quả thật kết hợp cùng Vô Hồn Kim Nhân trước đó lại nghiên cứu, quả thật có thể hiểu rõ sâu hơn đối với vu hồn.

- Được, ta mua. Đây là linh thạch!

Nói xong bàn tay hắn lật một cái, một cái hộp ngọc đưa tới.

- Ừ!

Tiếp nhận hộp ngọc, mở ra một khe hở nhỏ, lập tức cảm thấy linh khí nồng đậm đập vào mặt. Biết bên trong chính là một miếng linh thạch trung phẩm, lúc này Trương Huyền mới thoả mãn gật đầu, thu nó vào trong nhẫn.

- Chỗ của ta còn có ba Vô Hồn Kim Nhân tương tự, còn có quan tài vàng ròng cao cấp hơn. Nếu như còn muốn mua, mang đủ linh thạch trung phẩm tới tìm ta là được. Bất cứ lúc nào cũng hoan nghênh!

Nhận được một miếng linh thạch trung phẩm, Trương Huyền hài lòng nhìn về phía Tống Siêu trước mắt, giống như là nhìn một túi tiền có thể di chuyển.

Người này quả thật có tiền. Liên tục hai lần, đều buôn bán lời không ít.

Không hổ danh là con cháu tông môn, người ngốc nhiều tiền.

- Vâng! Ta quay đầu lại nhất định sẽ bẩm báo tông môn. Nếu như còn cần, sẽ tới tìm ngươi!

Tống Siêu gật đầu, xoay người sang chỗ khác. Vừa đi mấy bước, hắn đột nhiên thoáng cái cứng đờ tại chỗ, sắc mặt tối sầm, lệ rơi đầy mặt.

- Con mẹ nó... ta lại bị mê hoặc...

Không nghĩ tới đã cẩn thận, kết quả lại trúng chiêu...

Khó lòng phòng bị!

Chương 899: Ruộng thuốc (1)

Trương Huyền trước đây mức độ tâm cảnh12.1, cũng có thể dễ dàng khiến cho hắn tin tưởng và nghe theo. Hiện tại đạt được 14.1, còn từng trải hai lần trời thừa nhận danh sư, xuất hiện thứ hiệu quả này, không tính là gì cả.

Chỉ có điều, cẩn thận thì thôi, hắn cũng không tính là có hại.

Quan tài tinh kim thất phẩm, luyện khí sư tứ tinh đặc biệt chế luyện vì Vô Hồn Kim Nhân. Cho dù trước đây Mặc Hồn Sinh mua, sợ rằng cũng không chỉ là giá tiền này.

Vẻ mặt phiền muộn, Tống Siêu đang muốn tìm Trương sư, đổi linh thạch trở về, liền nghe được một âm thanh đầy sức sống vang vọng đại sảnh.

- Tiết vườn chủ đến!

Dựa theo âm thanh, một bà lão thoạt nhìn khoảng năm mươi tuổi, đi nhanh tới. Tuy rằng bây giờ nhìn lại da nhăn, có chút già yếu, nhưng mơ hồ có thể từ dung mạo nhìn ra được lúc còn trẻ tuyệt đối là một mỹ nhân bại hoại.

Không thi triển tu vi, nhưng khí tức trên người nàng mơ hồ, dâng trào như biển. So với yêu thần thú, dường như cũng không kém hơn bao nhiêu.

Thảo nào Triệu minh chủ nói thực lực nàng rất mạnh, trong lời nói rất có kiêng kỵ. Hiện tại xem ra, đúng là như thế.

- Cảm ơn các vị có thể tới tham gia bữa tiệc ngày hôm nay!

Đi vào đại sảnh, Tiết vườn chủ dịu dàng cười, cất cao giọng nói.

- Tiết vườn chủ khách khí!

- Vườn chủ tổ chức bữa tiệc, chúng ta làm sao dám không đến!

- Lâu như vậy mọi người không gặp mặt, cũng vừa vặn được tập trung một chút...

...

Mọi người nở nụ cười.

Tuy rằng vườn thuốc này không mở ra đối với bên ngoài, nhưng người người đều biết dược liệu của nàng nhiều, phong phú, tuyệt đối có thể xếp ở vị trí đứng đầu trong tám vườn thuốc lớn.

Tiết vườn chủ có thực lực, còn tài trí hơn người, mọi người ngoài miệng nói khách khí, lại cũng là lời thật lòng.

- Làm phiền các vị đến đây, Tiết mỗ thật sự có phần xấu hổ. Lần này nói là bữa tiệc, trên thực tế vì cái gì, nói vậy cũng có không ít người đoán được. Địa Mạch Linh Đằng đối với vườn thuốc chúng ta có tầm quan trọng thế nào, không cần phải nói, các vị cũng đều hiểu.

- Vườn thuốc xuất hiện loại biến cố này, Tiết mỗ năng lực có hạn, tạm thời không có cách nào, cố ý mời mọi người đến đây, hợp mưu hợp sức, giúp ta vượt qua cửa ải khó khăn! Chỉ cần ai có thể đưa ra kiến nghị thích hợp nhất, ta ở chỗ này hứa hẹn, hắn sẽ là bằng hữu chân thành nhất của Tiết Nhất Dao ta. Sau đó cần dược liệu gì, vườn thuốc ta đều sẽ cung cấp miễn phí!

- Cần dược liệu... đều cung cấp miễn phí?

- Phần hậu lễ này quá lớn đi?

- Dược liệu của Tiết vườn chủ, chưa bao giờ từng bán ra. Bên trong có loại trồng mấy trăm năm... - Điều này vẫn không quan trọng. Quan trọng nhất chính là... trở thành bằng hữu của Tiết vườn chủ. Nàng có thực lực và thân phận như vậy, thành bằng hữu của nàng, ai còn dám tới gây phiền toái?

- Điều này ngược lại cũng đúng...

...

Phía dưới lập tức bùng nổ.

Tất cả mọi người đều đỏ mắt.

Ngay cả Lư Trạm đứng một bên cũng hít thở dồn dập, toàn thân kích động hai mắt đỏ ửng.

Lư gia tuy rằng quý là một trong bốn gia tộc lớn Vạn Quốc Thành, nhưng lại chỉ là lót đáy, bất cứ lúc nào cũng có thể bị những gia tộc khác chen xuống.

Nếu như có thể lôi kéo Tiết vườn chủ làm bằng hữu, quang vinh leo lên đứng đầu, chỉ là vấn đề thời gian!

Đè nén hưng phấn, hắn quay đầu lại nhìn về phía người thanh niên mới quen, vừa nhìn tới, lại bội phục không thôi.

Mình kích động gương mặt đỏ ửng, ngay cả không ít lão già ở đây cũng hưng phấn trán nổi gân xanh. Nhưng hết lần này tới lần khác, vẻ mặt người này thản nhiên, hoàn toàn không quan tâm.

- Trương huynh, huynh chẳng lẽ không kích động?

Hắn thật sự có chút không nhịn được, hỏi.
- Có gì phải kích động?

Trương Huyền nghi ngờ nhìn qua.

- Bằng hữu của Tiết vườn chủ...

Nói nói phân nửa, Lư Trạm lộ ra nụ cười khổ.

Vị danh sư trước mắt này có thể khiến cho danh sư tứ tinh cũng phải cung kính có thừa, tự xưng là mạt học. Tiết Nhất Dao tuy rằng lợi hại, ở Vạn Quốc Thành danh tiếng cũng rất lớn, nhưng cũng rất khó tiến vào ánh mắt hắn.

- Điều kiện ta nói ra, nếu như các vị có hứng thú, vẫn mong di rời tới ruộng thuốc, nhìn thấy rõ ràng tình huống, sau đó chúng ta lại tiến hành thương lượng khám và chữa bệnh!

Cắt ngang sự hưng phấn của mọi người, Tiết vườn chủ cất cao giọng nói.

- Được, làm phiền Tiết vườn chủ đi phía trước dẫn đường!

- Chúng ta xem mới có thể đưa ra phương án!

...

Mọi người lên tiếng đáp ứng, theo sát Tiết vườn chủ đi ra ngoài.

Ruộng thuốc của vườn thuốc, chính là ruộng tốt tuyệt thế do Địa Mạch Linh Đằng tẩm bổ ra. Tất cả dược liệu trồng ở chỗ này trồng, đều sinh trưởng tốt hơn, cường đại hơn so với nơi khác.

Trương Huyền đi theo ở sau lưng mọi người, chậm rãi tiến về phía trước.

Còn chưa đến tới trước mặt, hắn lại cảm thấy linh khí càng lúc càng nồng đậm, một sức sống nồng đậm chảy xuôi xung quanh.

Ở chỗ này, không chỉ là dược liệu, cho dù người tu luyện, cũng có thể duy trì sinh mạng ôn hòa.

Hắn mở ra mắt Minh Lý, kiểm tra xung quanh. Nhìn một hồi, lông mày hắn không nhịn được nhăn lại.

Trong phạm vi ruộng thuốc tuy rằng sức sống nồng đậm, bên trong mơ hồ, lại cho người ta một loại cảm giác tử khí nặng nề.

Loại cảm giác này băng lạnh âm u o, không cẩn thận quan sát, rất khó phát hiện.

- Xem ra cái Địa Mạch Linh Đằng này quả thật xảy ra vấn đề lớn!

Nhìn ra điều này, Trương Huyền nhất thời hiểu rõ, vì sao Tiết vườn chủ đưa ra điều kiện lớn như vậy, lại không tiếc tốn chi phí lớn mời nhiều dược sư như vậy đi theo.

Chương 900: Ruộng thuốc (2)

Xem ra cái Địa Mạch Linh Đằng này xuất hiện vấn đề, còn muốn lớn hơn so với trong tưởng tượng.

Còn không có hoàn toàn đi tới ruộng thuốc, đã có thể nhìn thấy được tử khí này. Nếu thật sự đi tới trước mặt, chẳng phải càng rõ ràng hơn sao?

Dựa theo mật độ tử khí tính toán, không trị liệu đúng lúc, sợ rằng ngay cả thời gian một năm cũng không sống nổi.

- Thật nhiều dược liệu, thật lợi hại. Nhà chúng ta vừa so sánh, cái gì cũng không tính...

- Thảo nào vẫn nói dược liệu của chỗ Tiết vườn chủ lại rất đáng giá. Trướcđó ta còn không tin, hiện tại xem ra, quả nhiên là như thế!

- Bên trong vườn thuốc của Tiết vườn chủ, chí ít từng năm mươi năm không bán ra, thể loại phong phú, niên đại đã lâu. Thứ tốt tự nhiên phải nhiều.

Trong tiếng nói chấn động kinh ngạc của mọi người, bọn họ tự nhiên đi tới ruộng thuốc.

Ruộng thuốc trước mắt lớn chừng mấy trăm mẫu, liếc mắt không nhìn thấy được điểm cuối, trồng đủ loại dược liệu. Mỗi một gốc đều tản ra linh khí nồng đậm, cho người ta một loại cảm giác sảng khoái.

- Đây là cỏ Địa Linh? Hoa Trầm Mặc? Cỏ Dã Xuyên Kim Ngân... Mấy thứ này, ở bên ngoài đều có giá rất cao, hơn nữa có tiền cũng không mua được. Ở đây tự nhiên nhiều như vậy...

Lư Trạm cũng chấn động kinh ngạc, miệng khó có thể khép lại.

Dược liệu ở đây, không chỉ chủng loại nhiều, hiếm thấy cũng nhiều. Rất nhiều dược liệu trăm kỳ ngàn quái, tranh nhau khoe sắc, cho người ta một loại thẩm mỹ đặc biệt.

- Các vị, trước mặt chính là căn bản của vườn thuốc chúng ta, Địa Mạch Linh Đằng!

Dọc theo đường nhỏ trong đồng ruộng, đi một hồi, Tiết vườn chủ chỉ tay về phía trước.

Thuận tay phương hướng ngón tay của nàng nhìn lại, quả nhiên thấy một dây leo cực lớn đứng sừng sững ở chính giữa ruộng thuốc, cành lá sum xuê, đường kính lớn chừng bảy, tám thuớc.

Dây leo lớn như vậy, không ít người cũng là lần đầu tiên nhìn thấy, không nhịn được trên mặt đầy vẻ chấn động kinh ngạc.

Chỉ có điều, bọn họ lập tức cũng phát hiện ra điểm không thích hợp. Tất cả lá trên dây leo lớn này đều có chút úa vàng, xem ra bất cứ lúc nào cũng sẽ chết héo.

- Dây leo này có chút không kiên trì nổi...

- Tại sao có thể như vậy được? Dây leo lớn như vậy, làm sao có thể chết héo?

- Kỳ quái...

...

Tất cả mọi người là vườn chủ, hoặc người của thế gia trồng thuốc, hiểu biết đối với dược liệu rất nhiều. Nhìn thấy được dây leo khổng lồ như vậy dần dần sắp chết, toàn bộ mọi người cũng không nhịn được kinh ngạc kêu lên.

- Mọi người thấy không sai. Gốc cây Địa Mạch Linh Đằng này quả thật đã sắp chết. Ta đã nghĩ qua rất nhiều phương pháp, bây giờ vẫn không có biện pháp nào tốt. Lúc này mới mời mọi người đi theo, xem có thể nghĩ ra phương pháp tốt hay không!
Ánh mắt Tiết vườn chủ ảm đạm xuống.

Địa Mạch Linh Đằng là căn cơ của một vườn thuốc. Một khi nó chết, những dược liệu này không bao lâu sẽ đều héo rũ, lại không có phong cảnh như mắt trước nữa!

- Địa Mạch Linh Đằng xuất hiện loại tình huống này, Tiết vườn chủ cũng không có cách nào, chúng ta chỉ sợ cũng không biện pháp gì tốt!

Một lão già nhìn một hồi, không nhịn được nói.

Lời của hắn, khiến cho những người khác đều có chút tán thành.

Tiết vườn chủ có thể bồi dưỡng được nhiều dược liệu như vậy, nói rõ trong con đường trồng dược liệu, xem ra cực cao thâm. Đến nàng cũng không có cách nào, mọi người còn không bằng nàng, làm sao có khả năng giải quyết?

- Cũng đừng nổi giận. Nhiều người lực lượng lớn, có thể lại có người nghĩ được biện pháp tốt. Đây cũng là mục đích Tiết vườn chủ tìm chúng ta tới!

Thấy tinh thần mọi người có chút giảm sút, một lão già mở miệng.

- Lư lão nói không sai!

- Một người chung quy biện pháp có hạn. Mọi người chúng ta cùng nhau nghĩ, có lẽ lại có thể có phương pháp giải quyết!

- Chúng ta tuy rằng không biết phương pháp bồi dưỡng Địa Mạch Linh Đằng, nhưng đều cả đời giap tiếp với dược liệu, luôn luôn có chút kinh nghiệm và thủ đoạn của riêng của mình không muốn cho người biết. Nếu thật sự không được, tất cả đều thi triển ra, có lẽ lại có thể chữa trị tốt!

- Chỉ cần là dược liệu, luôn luôn có phương pháp giải quyết!

... Nghe được lời của lão già, mọi người phục hồi lại tinh thần.

Tiết vườn chủ cho ra thù lao thật sự quá lớn. Không ai muốn buông tha cơ hội tốt như vậy.

Tuy rằng không biết biện pháp của mình có có tác dụng hay không, nhưng... nếu chẳng may thành công?

- Người này chính là gia gia ta, gia chủ đương nhiệm Lư gia!

Nhìn thấy được bởi vì Lư lão nói một câu, mọi người đang ở trạng thái giảm sút lại có ý chí chiến đấu thiêu đốt, Lư Trạm giới thiệu với Trương Huyền.

- Ừ!

Trương Huyền gật đầu, cũng không nhiều nói, mà cẩn thận quan sát dây leo trước mắt.

Dây leo cực lớn, chỉ phần lộ ở bên ngoài lại bao trùm mấy trăm thước. Rễ cây trong lòng đất lại càng không biết lan tràn ra rộng tới mức nào.

Thực vật kỳ quái như vậy, trước đây hắn chưa từng thấy qua. Không thể không nói, thế giới to lớn không thiếu những điều kỳ lạ.

Mắt Minh Lý chiếu xuống, tất cả cành lá, kinh mạch của dây leo xuất hiện ở trong phạm vi tầm nhìn.

- Không đúng...

Nhìn một hồi, hắn nhăn mày lại.

Mắt Minh Lý có thể quan sát kỹ càng tỉ mỉ ra quá trình sinh trưởng của cái cây lớn này, cũng tiến hành phân tích phán đoán. Tuy rằng không bằng Thiên Đạo Đồ Thư Quán, nhưng cũng có thể đủ để nhìn ra một vài vấn đề và mấu chốt.

Dựa theo đạo lý, cây đại thụ này cành lá khô vàng, rũ xuống sắp chết, chắc hẳn là sinh bệnh, hoặc trong cơ thể có sinh trùng. Nhưng... loại tình huống này hoàn toàn không phát hiện ra.

Nói cách khác... chỉ gốc cây Địa Mạch Linh Đằng này khỏe mạnh vô cùng, hoàn toàn không có chút bệnh trạng... Nhưng toàn thân lại tản ra tử khí. Xem ra, sống không được mấy ngày!

Điều này lại giống như một nam tử thân thể khỏe mạnh cường tráng, kiểm tra thế nào chưa từng có bệnh, thân thể lại suy yếu, đứng lên cũng không đứng nổi, khiến người ta không hiểu nguyên nhân.

Thảo nào vị Tiết vườn chủ này, trước đó đóng cửa khóa vườn, bất kỳ kẻ nào cũng không để cho tiến vào. Thậm chí minh chủ phủ cũng mua không được dược liệu... Mà giờ khắc này lại mở bữa tiệc lớn triệu tập nhiều người trồng thuốc tới như vậy, chỉ sợ cũng là thật sự không có biện pháp.

- Tiết vườn chủ, cây Địa Mạch Linh Đằng này, nàng nghiên cứu nhiều hơn so với chúng ta, lúc nào phát bệnh, sau khi phát bệnh lại là bệnh trạng gì. Nàng cũng đã sử dụng biện pháp gì để cứu chữa, có thể nói một chút cho chúng ta nghe hay không? Mọi người cũng tiện có một tham khảo?

Hắn âm thầm quan sát, mọi người cũng không nhàn rỗi. Lư lão mở miệng hỏi.

Gốc cây Địa Mạch Linh Đằng cực lớn trước mắt này, vừa nhìn cũng biết là bị bệnh. Trị liệu đối với cây cối, dược liệu, cũng giống như trị bệnh cho người, cần phải nhìn, nghe, hỏi. Hiện tại mọi người đều thấy được tình hình của dây leo. Còn cần hỏi thăm kỹ càng tỉ mỉ nguồn gốc, chứng bệnh, mới có thể kết hợp tri thức, đưa ra phương pháp trị liệu tốt nhất.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau