THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 886 - Chương 890

Chương 886: Bọn họ đều là nam nhân! (2)

- Hóa ra không phải gọi là Cửu Tâm Liên, mà là Cửu Thiên Liên Thai! Chế luyện thân thể thật ra là chính xác!

Nhìn trang đầu tiên, Trương Huyền gật đầu.

Ban đầu, hắn thật sự cho rằng nó gọi là Cửu Tâm Liên. Hiện tại xem ra, tuy rằng bị nhốt mấy vạn năm, Mặc Hồn Sinh người này vẫn không nhận ra được.

Cửu Thiên Liên Thai... Tuy rằng trên sách không đánh dấu cấp bậc cụ thể, nhưng xem ra cũng không thấp.

- Tự nhiên chỉ có năm chỗ thiếu hụt!

Mở ra trang thứ hai, đang muốn tiếp tục xem tiếp, Trương Huyền đột nhiên sửng sốt.

Ghi chép chỗ thiếu hụt, tự nhiên chỉ có hai trang, năm chỗ.

Bảo bối ít chỗ thiếu hụt như vậy, nhận được từ Đồ Thư Quán, tuyệt đối là lần đầu tiên nhìn thấy.

- Không hổ danh là thần vật...

Mắt hắn nóng như lửa, đột nhiên có một ý nghĩ xông ra:

- Nếu như học được linh hồn phân liệt, chia ra một phân thân, luyện hóa thứ này làm thân thể, không phải là xuất hiện thêm một cái mạng sao?

Càng nghĩ hắn càng kích động.

Đây chính là thần vật chỉ có năm chỗ thiếu hụt, mang đi luyện hóa nó thành phân thân, có thể tưởng tượng tuyệt đối sẽ trở nên vô cùng cường đại.

- Chỉ tiếc là... ta sợ rằng không sống được tới khí thứ này trưởng thành...

Sách ghi lại chỗ thiếu hụt đầu tiên, chính là gốc Cửu Thiên Liên Thai này còn chưa trưởng thành.

Hoàn toàn trưởng thành, toàn thân Cửu Thiên Liên Thai trở nên trắng muốt, mà không phải là dáng vẻ đen như mực của cái trước mắt này.

Cắn nuốt hết tất cả gia sản của Mặc Hồn Sinh, lại còn sống mấy vạn năm, vẫn là bộ dạng này. Lấy tuổi thọ mấy trăm năm của hắn, nhất định là không sống tới khí trưởng thành.

Không trưởng thành, lại không có cách nào luyện hóa, mạnh mẽ đi làm, làm không tốt sẽ giống như Mặc Hồn Sinh này, bị nhốt ở trong đó, muốn chết cũng không xong.

- Ừ? Thứ này cần lực lượng tinh thuần nhất tẩm bổ, có khả năng trưởng thành. Ta là chân khí thiên đạo, vô cùng tinh thuần, có thể xem như là chất dinh dưỡng hay không?

Trong lòng hắn thoáng động, một ý nghĩ xông ra.

Miêu tả liên quan tới gốc Cửu Thiên Liên Thai này, đoạn thứ nhất chính là cần phải có lực lượng tinh thuần nhất tẩm bổ. Hiện tại hắn không tìm được đầy đủ linh thạch, nhưng chân khí thiên đạo lại vô cùng tinh thuần, có lẽ có thể thử xem.

Nắm rễ của cây Liên Thai, một luồng chân khí rót vào bên trong.

- A...

Chân khí mới tiến vào trong, liền nghe được một tiếng kêu thảm thiết giống như heo bị chọc tiết. - Nên nói ta đều nói, không cần...

Mặc Hồn Sinh sắp phát điên rồi. Vừa rồi, những gì liên quan tới vu hồn sư hắn đã truyền tới, đối phương lại truyền thụ chân khí tiến vào. Đổi lại thành ai, sợ rằng đều sẽ cho rằng đối phương muốn giết chết hắn.

- Ách...

Trương Huyền vội vàng ngừng lại.

Chỉ nghĩ chân khí tẩm bổ, không nghĩ tới tên này vẫn ở bên trong.

Vu hồn đối với chân khí thiên đạo có nỗi sợ hãi thiên nhiên. Hơn nữa người này bị bùa hộ mệnh vảy rồng đánh chỉ còn lại có nửa cái mạng, làm thế nào ngăn cản được chân khí công kích.

Không có bị trực tiếp loại bỏ, đã coi như là không tệ.

Dừng truyền thụ chân khí, Trương Huyền đang định bỏ gốc hoa sen này vào chiếc nhẫn trữ vật, sau đó lại nghiên cứu. Đột nhiên hắn nhìn thấy được rễ cây vừa được truyền thụ chân khí, đã biến thành màu trắng.

- Biến thành màu trắng? Lẽ nào chân khí thiên đạo thật sự có tách dụng?

Ánh mắt hắn nhất thời sáng lên. Trong cảm giác không thể tin được, hắn lại cầm lấy một sợi rễ, lại một luồng chân khí truyền thụ vào trong.

- A...

Tiếp theo trong hoa sen lại truyền tới tiếng kêu la bi thảm nhất trần gian.

Một lát sau, hắn cầm lấy hoa sen.
- Quả nhiên là như vừa rồi đã xem. Chân khí thiên đạo quả nhiên có thể khiến cho thứ này mau chóng trưởng thành...

Nhìn thấy được sợi rễ vừa rồi, Trương Huyền đầy hưng phấn, không nhịn được an ủi một câu:

- Ta không phải muốn giết chết ngươi. Chỉ là thử gốc Cửu Tâm Liên này thế nào. Không cần khẩn trương. Ta lại thử một chút, lại một chút thôi...

- Không cần. A...

Mặc Hồn Sinh khóc.

Sau này ta ngoan ngoãn nghe lời còn không được sao? Ngươi thử thêm vài lần, chỉ sợ cũng không cần làm gì ta, ta đã sớm chết...

...

Bên ngoài sơn động.

- Đã xảy ra chuyện gì? Chúng ta có nên đi vào xem thử hay không?

- Hình như là tiếng Mặc Hồn Sinh kêu thảm. Trương sư không có sao chứ?

Nghe được tiếng kêu thảm, mọi người đang dùng cơm đều đứng dậy.

- Trương sư vừa rồi căn dặn, có chuyện cần đi nghiên cứu. Chúng ta tốt nhất không nên quấy rầy. Ta thấy không bằng... tạm thời nghe một chút xem rốt cuộc có chuyện gì xảy ra, mới quyết định!

Triệu Phi Vũ có chút thận trọng vững vàng hơn, khuyên mọi người.

- Ừ!

Mọi người gật đầu, lỗ tai dựng thẳng lên, nghe động tĩnh từ phía trong sơn động. Ngay sau đó liền nghe được có tiếng nói lúc có lúc không truyền đến.

- ... Không cần khẩn trương. Ta lại thử một chút, lại một chút thôi...

- Không cần, a...

...

- Lại thử một chút? Lại một chút thôi? Còn không cần khẩn trương?

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, mỗi một người trợn tròn đồng tử.

Sắc mặt Triệu Phi Vũ còn đỏ lên, nghẹn nửa ngày, mới nói ra được.

- Hai người bọn họ... đều là nam nhân...

Chương 887: Thân phận chân chính của Triệu Phi Vũ (1)

Thử nghiệm một hồi, phát hiện chân khí thiên đạo quả thật có thể khiến cho Cửu Thiên Liên Thai lột xác trưởng thành, lúc này Trương Huyền mới ngừng lại được, hai mắt tỏa ra ánh sáng.

Có thể khiến cho thứ này trưởng thành, lại có phương pháp tách linh hồn, tạo ra một phân thân, ở trong tầm tay.

Chỉ có điều, trước đó phải nghĩ biện pháp lấy Mặc Hồn Sinh ra lại nói!

Nếu không một khi đưa vào chân khí, hắn lại gào khóc thảm thiết, sợ rằng Liên Thai còn chưa có trưởng thành, người lại chết trước.

Một người hầu vu hồn sư Hóa Phàm cửu trọng, cho dù thực lực không nhiều bằng lúc trước, cũng mạnh mẽ hơn so với không có!

- Trước hết tu luyện công pháp vu hồn, bồi dưỡng cỏ tỉnh hồn!

Biết lấy ra Mặc Hồn Sinh, cần phải có kỳ ngộ, Trương Huyền cũng không nóng nảy. Mắt hắn rơi vào trên công pháp tu luyện vu hồn sư.

Trước đó hắn tu luyện Dẫn Hồn quyết, giống như võ giả tập trung hơi thở. Ngay cả tập trung hơi thở cũng làm không được, không có cách nào trở thành võ giả. Cùng lý do, dẫn hồn không thành công, không có thể trở thành vu hồn sư.

Dẫn Hồn quyết, chỉ là khiến cho linh hồn ra khỏi thân thể. Một khi rời khỏi thân thể, lại hoàn thành, muốn khiến cho linh hồn không ngừng tăng cường, giống như võ giả thăng cấp, lại cần phải có các loại công pháp.

Mặc Hồn Sinh làm vu hồn sư lục tinh, trong đầu hắn, phương pháp tu luyện liên quan tới hồn phách cũng không ít. Lại thêm các loại tâm đắc tu luyện, đủ để gần hơn một nghìn quyển.

Sửa lại một chút, phát hiện công pháp từ dẫn hồn thành công cần khoảng Hóa Phàm nhị trọng, không có sai lầm chút nào. Sau nhị trọng, lại ít nhiều có một vài chỗ thiếu hụt.

- Vừa vặn không chênh lệch nhiều với tu vi của ta bây giờ. Bắt đầu tu luyện!

Hiện tại hắn vừa vặn là Hóa Phàm nhất trọng đỉnh phong. Nếu như linh hồn cũng có thể tu luyện đến mức như vậy, là có thể phù hợp hoàn mỹ, khiến cho lực chiến đấu tăng thêm không ít.

Khoanh chân ngồi dưới đất, tinh thần hắm thoáng động. Hồn phách rời khỏi thân thể, dựa theo công pháp thiên đạo vu hồn đã sửa sang xong, bắt đầu tu luyện.

Tăng tăng tăng tăng!

Hồn lực nhanh chóng tiến bước.

Không biết qua bao lâu.

Vù!

Hồn phách trở về vị trí cũ, Trương Huyền từ từ mở mắt.

Lúc này bên ngoài trời đã sáng. Ánh sáng mặt trời xuyên qua khe sơn động chiếu vào, đặc biệt chói mắt.

- Trải qua một đêm tu luyện, lực lượng hồn phách của ta tự nhiên đạt được Hóa Phàm nhị trọng! Công pháp thiên đạo đầy đủ, lại có linh thạch trung phẩm cung cấp lực lượng, hồn phách nâng cao rất nhanh. Thời gian một đêm, tự nhiên đạt tới cảnh giới Hóa Phàm nhị trọng.

Nói cách khác, lực lượng hồn phách mạnh hơn so với tu vi của bản thân hắn.

- Chỉ có điều, vu hồn là cấm kỵ của đại lục. Tốt nhất không nên tùy tiện sử dụng...

Vu hồn sư giống như độc sư, là cấm kỵ, khiến cho không ít người kiêng kỵ. Nếu như có người biết linh hồn hắn có thể rời khỏi thân thể, đồng thời nắm giữ lực chiến đấu, thân phận danh sư chỉ sợ cũng rất khó bảo đảm.

Bởi vậy, không phải vạn bất đắc dĩ, tốt nhất không nên điều động sử dụng loại lực lượng này.

- Đã có thể bồi dưỡng cỏ tỉnh hồn!

Hắn duỗi người đứng dậy.

Mặc Hồn Sinh đã truyền thụ phương pháp bồi dưỡng cỏ tỉnh hồn cho hắn.

Cái gọi là cỏ tỉnh hồn, cũng không phải là một loại thực vật đặc biệt nào đó, là linh hồn sử dụng phương pháp đặc biệt bồi dưỡng, khiến cho dược liệu đưa đến thu hút linh hồn, khiến cho nó có tác dụng thức tỉnh.

Chỉ có điều, không quan tâm bồi dưỡng thế nào, đều cần tìm được một gốc thực vật có thể dung hợp linh hồn.

Loại vật này, cũng không dễ tìm. Sợ rằng chỉ có thể đi Vạn Quốc Thành mua.

Đi ra khỏi sơn động, hắn phát hiện những người khác cũng đều tỉnh lại. Mỗi một người đã chuẩn bị tốt từ lâu, tinh khí mười phần. Kinh hoàng và tiêu hao ở mộ vu hồn ngày hôm qua, trải qua cả đêm điều tức, tất cả đều khôi phục lại.

- Đi Vạn Quốc Thành!

Trương Huyền đánh tiếng.

Mọi người lại nhảy lên lưng linh thú Triệu Phi Vũ, trực tiếp phóng lên bầu trời. Yêu thần thú cũng theo sau.

Về phần hai người Tái các chủ, Lạc Trúc, sớm nghe nói về thi đấu danh sư, cũng muốn đi quan sát một chút, sẽ không quay về Hồng Hải Thành, đi theo ở phía sau.

Ầm!

Giống như một vạch đen xẹt qua phía chân trời, cắt phá không trung, mọi người ngồi ở trên lưng linh thú, trực tiếp bay về phía trước. Có yêu thần thú, linh thú nổi danh liên minh hộ tống, một đường bay đi không có con man thú, linh thú nào không có mắt dám qua quấy rối.

Thậm chí cùng là cường giả cưỡi linh thú bay, nhìn thấy được khí tức nồng đậm từ trên người nó phát ra, tất cả đều tránh né, không dám tới gần.

Một đường thông suốt.

Năm ngày sau, một tòa thành thị cực lớn, xuất hiện ở tầm mắt mọi người.

Thành thị này so với Hồng Hải Thành càng khí thế hơn. Đủ loại kiến trúc, giống như từng đoạn vảy rồng, xa hoa.

Đứng ở trước cửa sổ trên lưng thú, cúi đầu nhìn xuống dưới, thành thị cực lớn nằm ở trên một vị trí bình nguyên cực lớn, giống như là một bức tranh vẽ, sạch sẽ chỉnh tề. Một con sông cực lớn, từ trong đó chảy xuôi qua, mang đến sức sống và sinh lực vô hạn.

- Liên minh vạn quốc, có sứ quán thương mại của các quốc gia, cũng có nơi giao dịch do các thế lực cùng cấp bậc thành lập. Còn có điểm truyền tống hàng hóa của Huyễn Vũ đế quốc... Thế lực đan xen, ngư long hỗn tạp, loại người gì cũng có! Chỉ có điều, bất kể là ai, chỉ cần ở Vạn Quốc Thành, đều phải nghe theo mệnh lệnh của minh chủ liên minh phủ!

Triệu Phi Vũ mỉm cười.

- Ừ!

Trương Huyền gật đầu.

Minh chủ phủ, được xưng là vương thất của liên minh vạn quốc, người cầm quyền liên minh chân chính. Ban đầu thời điểm ở Thiên Vũ vương quốc, hắn đã nghe nói.

Về phần Danh Sư Đường, tuy rằng địa vị cực cao, lại không để ý tới chính sự. Chỉ cần không gây ra rung chuyển đối với xã hội, bọn họ cơ bản sẽ không xuất thủ, cũng sẽ không can dự.

- Hiện tại còn cách thời điểm thi đấu danh sư còn một thời gian rất dài. Các vị không bằng đi tới minh chủ phủ ta, tạm thời ở lại, nghỉ ngơi mấy ngày cho tốt, để cho ta cũng cố gắng chiêu đãi một chút, lại đi nghe ngóng tình hình rồi đi tới Danh Sư Đường cũng không muộn!

Chương 888: Thân phận chân chính của Triệu Phi Vũ (2)

Triệu Phi Vũ nói.

Bây giờ cách cái gọi là thi đấu danh sư, còn có hơn hai tháng, cũng không cần vội vàng.

- Minh chủ phủ? Lẽ nào Triệu công tử, là người của minh chủ phủ?

Tái các chủ nghi ngờ nhìn qua.

Vị Triệu Phi Vũ này vẫn đi theo phía sau Trương sư, hắn còn tưởng rằng là bằng hữu, cũng không biết là người của Vạn Quốc Thành.

Ngay cả đám người Triệu Nhã cũng chỉ biết vị Triệu công tử này là đặc sứ của liên minh. Thân phận cụ thể, cũng không biết là thế nào.

- Đúng, minh chủ Triệu Thiên Hào, chính là gia phụ!

Triệu Phi Vũ nói.

- Ngươi là con trai của Triệu minh chủ? Không đúng. Triệu minh chủ chỉ có một vị công tử Triệu Huy, ta từng gặp mặt...

Tái các chủ sửng sốt.

Triệu minh chủ là người có quyền lợi lớn nhất trong toàn liên minh vạn quốc. Công tử của hắn, tương đương với người kế vị. Làm các chủ Giám Bảo các, hắn từng gặp mặt vài lần. So với vị Triệu Phi Vũ trước mắt này, hoàn toàn khác hẳn.

- Tại hạ không phải có ý định lừa gạt các vị. Chỉ là một mình xuất môn ở bên ngoài, để cho tiện, cố ý ngụy trang một chút!

Khẽ cười, Triệu Phi Vũ thoáng lau ở trên mặt một cái. Diện mạo nhất thời có biến hóa rất nhỏ. Tuy rằng thoạt nhìn vẫn là hình dáng trước đó, lại là mắt ngọc mày ngài, rõ ràng là một nữ tử.

Mặc dù vẫn mặc nam trang, nhưng bất kể khí chất hay là dung mạo trên người, đều hoàn mỹ không tỳ vết, so với Mạc Vũ công chúa trước đó, cũng hoàn toàn không yếu hơn.

- Ngươi là nữ tử?

Đám người Tái các chủ, Lạc Trúc, Triệu Nhã mới chợt hiểu ra.

Nếu nói trong đám người, trấn tĩnh nhất sợ rằng chỉ có một mình Trương Huyền.

Trước đây lần đầu tiên nhìn thấy, mắt Minh Lý lại nhận ra thân phận nữ tử của nàng. Hiện tại cho dù vạch trần bí mật, hắn cũng không cảm thấy chấn động kinh ngạc.

- Triệu Huy Tái các chủ vừa nói, chính là gia huynh. Ta là nhị công chúa của liên minh, Triệu Liên!

Triệu Phi Vũ tự giới thiệu bản thân mình:

- Từ nhỏ người yếu, phụ thân vì để cho ta giống như người bình thường, sắc phong một danh hiệu Phi Vũ công chúa, bởi vậy dùng tên giả Triệu Phi Vũ. Các ngươi cũng có thể gọi ta là Triệu Phi Vũ!
- Hóa ra là Phi Vũ công chúa!

Hai người Tái các chủ, Lạc Trúc nhìn nhau, mới chợt hiểu ra.

Minh chủ có một vị công chúa yếu ớt nhiều bệnh, bọn họ sớm có nghe thấy. Nghe nói là cơ tiên thiên không có lực, tìm khắp toàn bộ liên minh, cũng không có cách nào trị liệu. Lúc gặp mặt, lại là thân nam nhi. Bọn họ căn bản không nghĩ tới là nàng.

- Nghe nói, trước đây Triệu minh chủ ban thưởng cái phong hiệu này, là muốn nhị công chúa nhiều bệnh có thể bay giống như chim yến, tung bay lên múa lượn. Đáng tiếc, treo giải thưởng thiên hạ, cũng không tìm được phương pháp trị liệu. Thế nào...

Tái các chủ đầy nghi ngờ nhìn qua.

Phi Vũ công chúa chữa bệnh, lại kinh động không ít người. Vô số y sư đến đây, cuối cùng đều sắp thành lại bại. Dựa theo đạo lý bình thường, nàng chắc hẳn là nằm ở trên giường, không có cách nào đi lại. Thế nào tinh khí thần lại không khác gì với người bình thường vậy?

Lẽ nào nghe đồn có sai lầm?

- Là Trương sư đã cứu ta!

Triệu Phi Vũ mỉm cười, trong đôi mắt sáng động lòng người, khiến người ta nhìn thấy, mắt không nhịn được nhất thời sáng lên.

- A!

Tái các chủ mới chợt hiểu ra.

Biết thân phận đối phương, hắn vẫn kỳ quái. Đường đường là công chúa, một trong những nhân vật có quyền lực nhất ở liên minh vạn quốc, vì sao đối với Trương sư lại tin tưởng và nghe theo như vậy, thậm chí lễ độ cung kính. Hóa ra là vì nguyên nhân này.

- Sớm nghe nói y thuật của Trương sư rất cao minh, không nghĩ tới lợi hại như vậy... Hắn cười gượng một tiếng.

Trước đó, đã nghe Tôn Cường nói thiếu chủ của mình có y thuật rất cao minh. Ở dãy núi lớn Ôn Ngôn, hắn còn tận mắt nhìn thấy được phương pháp trị liệu đánh ngất xỉu cường đại. Giờ nghe được Phi Vũ công chúa tự mình thừa nhận, hắn mới hiểu được, phương diện chữa bệnh, vị Trương sư này còn cường đại đáng sợ hơn.

Cơ tiên thiên của công chúa không có lực, trước đây lại chấn động toàn bộ liên minh, không biết bao nhiêu y sư đều tới khám, không có bất kỳ biện pháp nào. Trương sư lại có thể giải quyết, đủ thấy y thuật cao.

- Trương sư, Phi Vũ quả thật không phải có ý định giấu diếm, xin hãy tha lỗi!

Giới thiệu xong thân phận, Triệu Phi Vũ mỉm cười, nhìn về phía Trương sư trước mắt.

Vị thanh niên này tuổi tác tương đương với nàng, lại đối với nhiều loại chức nghiệp như: danh sư, y sư, giám bảo, trận pháp... hiểu rõ sâu đậm, thiên phú mạnh mẽ. So với vị ca ca có danh tiếng rất lớn kia của nàng, cũng chỉ mạnh hơn chứ không kém!

Khiến cho từ ở sâu trong nội tâm nàng sinh ra ý kính nể.

- Khách khí. Nàng đã là công chúa, con đường tin tức chắc hẳn là cực rộng. Ta vừa vặn có chuyện muốn hỏi thăm một chút!

Sớm biết rằng đối phương là nữ tử, nhưng nghe đến là thân phận công chúa, Trương Huyền cũng có chút giật mình. Thấy nàng nói chuyện với mình, hắn không nhịn được mở miệng hỏi.

- Trương sư mời nói!

Triệu Phi Vũ gật đầu.

Không thể không nói, nàng thực sự rất đẹp. Tuy rằng không có tu vi gì, lại anh khí ép người, tự mang theo một hồi khí chất.

- Ta muốn mua một gốc cỏ An Hồn, số năm càng nhiều càng tốt. Nếu như bây giờ không có, hoa Trầm Tình cũng được. Tốt nhất có thể là 500 năm trở lên, chủ yếu nhất... phải tươi, có thể trồng sống. Loại đã từng phơi khô đối với ta không có tác dụng. Không biết Phi Vũ công chúa có thể giúp ta hỏi thăm một chút hay không?

Suy nghĩ một chút, Trương Huyền nói.

Cỏ tỉnh hồn, cũng không phải chế tạo thực vật đặc biệt nào đó, chỉ cần có thể ẩn chứa khí tức linh hồn là được. Mấy ngày qua, vẫn suy nghĩ, khiến cho hắn nghĩ đến hai loại dược vật có thể lấy ra được trong phạm vi của liên minh vạn quốc.

Cỏ An Hồn, hoa Trầm Tình.

Hai thứ này danh tiếng không lớn, lại trân quý dị thường. Hắn đối với cuộc sống ở liên minh không quen. Nếu vị này chính là công chúa, muốn tìm, chắc hẳn là vô cùng đơn giản.

- Cỏ An Hồn, hoa Trầm Tình? Tươi?

Không nghĩ tới vị Trương sư này muốn loại vật này, Triệu Phi Vũ sửng sốt, đôi mi thanh tú nhíu lại.

Chương 889: Minh chủ liên minh (1)

Cỏ An Hồn, yên ổn hồn phách, có thể khiến cho tâm thần bình tĩnh, sóng nước không sinh.

Hoa Trầm Tình, có thể khiến cho tâm cảnh lắng đọng, thậm chí ngay cả tình cảm, cũng có thể trở thành phai nhạt.

Hai loại dược liệu đều vô cùng hiếm thấy. Cho dù là liên minh vạn quốc, cũng không tìm được mấy gốc. Muốn một loại trong đó vẫn còn sống, năm trăm năm... Độ khó không phải lớn bình thường.

- Cái này... ta cũng không rõ lắm. Chỉ có điều đến minh chủ phủ, có thể hỏi phụ thân ta. Hắn cho dù không biết, chắc hẳn lcũng có thể giúp ngươi điều tra ra!

Triệu Phi Vũ nói.

Trương Huyền gật đầu.

Vị trước mắt này, chỉ là một công chúa bị bệnh nặng, cho dù xem sách nhiều, đối với loại dược liệu hiếm có này, khẳng định cũng không biết nhiều. Phụ thân nàng, Triệu minh chủ lại khác.

Khống chế toàn bộ liên minh, muốn nghe ngóng được tin tức về một gốc dược liệu, dễ dàng như trở bàn tay.

Hiểu rõ những điều này, Trương Huyền không hỏi thêm nữa, yên tĩnh đứng ở phía trước cửa sổ, củng cố tu vi.

Năm ngày này, thực lực của hắn tuy rằng không đột phá đến Hóa Phàm nhị trọng, chân khí trong cơ thể, lại càng tinh thuần hơn, vừa dày vừa nặng.

Có kinh nghiệm về Hồng Trần Đạp Thiên Bộ tiêu hao rất nhiều này, biết chân khí không chỉ cần tinh thuần, vừa dày vừa nặng cũng là mấu chốt. Bởi vậy, mấy ngày qua, hắn hoàn toàn không có ngừng lại chút nào, không ngừng tích lũy. Lúc này đan điền, chân khí kích động, lực lượng tuôn ra. Nói riêng về số lượng chân khí, so với mấy ngày hôm trước, chí ít tăng thêm một phần mười!

Đừng xem thường một phần mười. Sử dụng Đạp Thiên Bộ, là có thể duy trì tối đa thêm hai, ba lần hít thở, tránh cho từ không trung rơi xuống.

Biết đi tới Vạn Quốc Thành, mọi người cũng không nhiều nói. Linh thú tiếp tục bay. Rất nhanh một kiến trúc cao lớn huy hoàng xuất hiện ở phạm vi tầm nhìn.

Minh chủ phủ là chỗ cốt lõi nhất của liên minh vạn quốc, tự mang theo khí thế. Còn chưa đến trước mặt, lại khiến người ta có một loại cảm giác áp bách cường đại.

- Cho dù là linh thú của ta, cũng không có cách nào trực tiếp bay vào minh chủ phủ. Chúng ta lại xuống ở chỗ này đi!

Mỉm cười, Triệu Phi Vũ căn dặn một tiếng. Cánh khổng lồ của linh thú dưới thân run lên, trực tiếp hạ xuống phía dưới. Chỉ trong chốc lát, đứng ở trên quảng trường rộng rãi trước minh chủ phủ.

Nhảy xuống khỏi lưng thú, nhìn quanh một vòng, Trương Huyền nhất thời không nhịn được xúc động.

Không hổ danh là chỗ trung tâm nhất liên minh vạn quốc. Kiến trúc cao lớn không nói, trong đó mơ hồ tràn ngập linh khí. Không cần nhìn chỉ biết, có đầy đủ loại trận pháp.

Nếu có người dám qua quấy rối, sợ rằng không cần binh sĩ ra tay, chỉ riêng trận pháp, là có thể loại bỏ được thiên quân vạn mã.

Thảo nào Triệu Phi Vũ cũng không dám ép buộc man thú bay vào. Nếu thật sự làm như vậy, sợ rằng còn chưa đi xa, sẽ rơi vào trong trận pháp, khó có thể chạy trốn.

Giương mắt nhìn lại, phía trước cung điện, nhiều đội binh sĩ tuần tra. Trên thân tất cả những người này đều mặc khôi giáp màu xanh xám, trong tay cầm trường thương, khí tức rộng lớn.

- Cường giả Tông Sư? Liếc mắt thoáng nhìn, Trương Huyền đầy kinh ngạc. Những hộ vệ bình thường, tự nhiên đều đạt tới cường giả Tông Sư cảnh!

Tông Sư ở nơi Thiên Huyền vương quốc thế này, không có một người. Cho dù chỗ vương quốc nhị đẳng của Lưu sư, cũng chỉ có lão tổ trấn quốc. Ở chỗ này lại chỉ là hộ vệ. Chênh lệch to lớn, khiến cho người ta líu lưỡi.

Chỉ có điều, suy nghĩ một chút cũng lại bừng tỉnh. Vạn Quốc Thành lại là nơi có danh sư tứ tinh. Loại cường giả này giảng bài, chỉ cần nghe tới một đoạn, là có thể khiến cho người ta có lĩnh ngộ sâu hơn đối với tu luyện. Đột phá gông cùm xiềng xích, cũng lại trở nên càng đơn giản hơn.

Cho dù không nghe thấy loại cường giả cấp bậc như vậy giảng bài, chương trình học của danh sư tam tinh,nhị tinh, cũng đủ để cho hắn đột phá. Hơn nữa, Vạn Quốc Thành làm trung tâm buôn bán kinh tế, vật tư phong phú, linh khí dư thừa, thực lực chỉnh thể mạnh mẽ là tất nhiên.

Đám người Triệu Nhã vốn đang cảm thấy đạt được Chí Tôn, có thể được cho là kiêu hùng một phương, thực lực không yếu. Lúc này nhìn thấy được tùy tiện một vài binh sĩ, cũng hoàn toàn không yếu, tất cả đều hoàn toàn bất đắc dĩ.

Không hổ danh là thủ đô của liên minh vạn quốc, quả nhiên đáng sợ!

- Thuộc hạ ra mắt Phi Vũ công chúa, Kim đại nhân!

Đang xúc động, lại thấy một đội binh sĩ đi tới trước mặt. Một tướng lĩnh mặc khôi giáp màu vàng phía trước, tiến lên nghênh đón. Vật cưỡi của Triệu Phi Vũ là linh thú Hóa Phàm tam trọng, người của minh chủ phủ gần như đều biết. Thấy nó đi tới, bọn họ tất nhiên biết công chúa trở về phủ.

Tướng lĩnh có khí tức mơ hồ, đối với xung quanh có khả năng khống chế rất mạnh. Không cần nhìn cũng biết, dĩ nhiên vượt qua Chí Tôn cửu trọng, tiến vào Hóa Phàm cảnh, là một vị cường giả Hóa Phàm chân chính.

- Đi chuẩn bị một chỗ biệt viện sạch sẽ, linh khí sung túc, an bài cho những người bằng hữu này của ta ở lại, không được chậm trễ!

Triệu Phi Vũ giơ hai tay ngăn lại, thần sắc thản nhiên.

Bình thường cùng nàng ở chung, không nhìn ra điều gì. Lúc này khí thế công chúa lộ rõ, tự mang theo một hồi khí chất.
- Vâng!

Tướng lĩnh liền vội vàng gật đầu, không dám chậm trễ.

- Ừ!

Triệu Phi Vũ lên tiếng, sau đó quay mặt lại:

- Trương sư, ta dẫn ngươi đi gặp phụ vương!

- Được!

Trương Huyền gật đầu, căn dặn đám người Triệu Nhã đi theo phía sau đối phương, lúc này mới cùng Triệu Phi Vũ, đi về phía cung điện.

Cung điện cũng không xa hoa. Bên trong cũng không có quá nhiều hộ vệ, trái lại yên tĩnh khác thường. Thoạt nhìn giống như là một chỗ công viên vắng vẻ yên tĩnh.

Nếu không phải Triệu Phi Vũ tự mình dẫn tới, bên ngoài lại có binh sĩ gác, cũng sẽ hoài nghi có phải đi nhầm chỗ hay không.

- Phụ vương ta không thích để cho người ta tiền hô hậu ủng, cho nên ở đây sẽ không lưu lại hộ vệ gì. Lại nói, biết đây là minh chủ phủ, tin tưởng cũng không có người nào không có mắt, dám qua quấy rối!

Nhìn ra được sự nghi ngờ của hắn, Triệu Phi Vũ mỉm cười.

- Ừ!

Trương Huyền gật đầu.

Từ khi sống lại tới nay, đi qua mấy chỗ vương cung, toàn bộ đều có phòng ngự nghiêm mật. Nơi này lại bộ dáng như thế, xem ra vị phụ thân này của Triệu Phi Vũ, đối với thực lực của mình, có tự tin tuyệt đối.

Thuận miệng nói chuyện với nhau, hai người vòng qua từng hành lang, đi tới phía trước một đại sảnh.

Sai người ta thông báo một tiếng, hai người đi về phía trong.

Tiến vào đại sảnh, Trương Huyền lập tức nhìn thấy được một người trung niên uy nghiêm ngồi ở trên chỗ ngồi chính giữa, trên người tản ra khí tức cường đại, so với yêu thần thú, cũng hoàn toàn không yếu hơn. Hiển nhiên đã đạt được Hóa Phàm tứ trọng đỉnh phong.

So sánh với đám người Tái các chủ, Hàn đường chủ đã gặp trước đó, hắn cũng không kém hơn dù chỉ nửa điểm.

Đồng thời là Hóa Phàm tứ trọng đỉnh phong, thực lực trong đó, cũng vẫn chênh lệch rất lớn.

Thật giống như yêu thần thú, mấy người Hàn Trùng đường chủ tạo thành trận pháp vẫn không có cách nào chống lại.

Chương 890: Minh chủ liên minh (2)

- Phụ vương!

Triệu Phi Vũ bước lên trước.

- Ừ, đã trở về!

Người trung niên gật đầu, mắt rơi vào trên người Trương Huyền, không nhịn được nhất thời sáng lên.

Thực lực của bản thân hắn mạnh mẽ, hơn nữa ở lâu trên chức vị cao, tự mang theo một khí chất. Ngay cả hội trưởng y sư Công Mạnh trước đây gặp hắn, cũng nơm nớp lo sợ, có chút kinh hoàng. Người này thoạt nhìn chưa đủ hai mươi tuổi, thần sắc tự nhiên, hoàn toàn không khiếp sợ.

Chỉ dựa vào điểm ấy, đã biết không đơn giản.

- Vị này chính là Trương sư!

Triệu minh chủ mỉm cười, nhìn qua.

- Tại hạ là Trương Huyền, ra mắt minh chủ!

Trương Huyền gật đầu.

- Ừ!

Thấy bộ dáng này của hắn, Triệu minh chủ càng thoả mãn hơn:

- Chuyện của ngươi, ta đã nghe nói. Chưa đủ hai mươi, liền trở thành danh sư nhị tinh, khiêu chiến tường nghi vấn khó xử lý của Thiên Vũ vương quốc, giải quyết tất cả vấn đề khó khăn, sát hạch giám bảo sư, cứu Hàn đường chủ... Còn giải quyết căn bệnh cả tiểu nữ. Quả nhiên là anh hùng trẻ tuổi!

- Minh chủ quá khen!

Nghe hắn nói cặn kẽ như vậy, vừa mới bắt đầu còn cảm thấy kỳ quái, Trương Huyền lập tức bừng tỉnh.

Nữ nhi một mình đi Thiên Vũ vương quốc, mặc dù có Kim Tòng Hải bảo vệ, nếu nói không quan tâm, nhất định là không có khả năng. Tùy tiện tìm người hỏi thăm, biết những chuyện này, cũng không có gì kỳ quái.

Lại nói, Kim Tòng Hải làm thuộc hạ của hắn, tất nhiên cũng sẽ báo cáo.

- Tại hạ nắm liên minh trong tay nhiều năm như vậy, gặp qua không ít thiên tài. Loại người có năng lực giống như Trương sư, cũng ít khi thấy!

Triệu minh chủ đầy tán dương.

Giống như Trương Huyền suy đoán, Kim Tòng Hải quả thật báo cáo lại không ít chuyện. Mặc dù không có chuyện mộ vu hồn, trời thừa nhận danh sư, cho dù những gì trải qua trước đó, cũng khiến cho vị minh chủ này, bị dọa cho giật mình.

Chưa đủ hai mươi, giám bảo sư ngũ tinh, chuẩn y sư tứ tinh, thi họa sư tam tinh, danh sư nhị tinh...

Rất nhiều danh hiệu và năng lực, đủ để khiến cho bất kỳ kẻ nào cũng phải ham muốn, thán phục. Làm người nắm quyền lợi lớn nhất trong liên minh, thấy qua vô số thiên tài kinh tài tuyệt diễm, nhưng vừa so sánh với vị trước mắt này, đều ảm đạm giống như con đom đóm vậy, hoàn toàn không có chút ánh sáng nào.

- Lần này Trương sư tới Vạn Quốc Thành, nói vậy cũng là tới tham gia thi đấu danh sư đi?

Hàn huyên một hồi, Triệu minh chủ hỏi.

- Ừ!

Trương Huyền gật đầu.

Đáp ứng yêu cầu của Tô sư, Lăng sư lúc ban đầu, nếu đến nơi này, hắn tất nhiên phải tham gia một chút.

Mấu chốt nhất chính là, phần thưởng của thi đấu danh sư, vẫn rất phong phú.

- Thi đấu danh sư, tập trung vô số thiên tài của 27 chỗ Danh Sư Đường lại, muốn nhận được thứ tự tốt, quả thật rất khó. Cho dù Trương sư thiên tư trác việt, chỉ sợ cũng không quá dễ dàng!

Nói đến thi đấu danh sư, Triệu minh chủ cười gượng lắc đầu.

Xem qua những chuyện trước đó, biết vị trước mắt này có thiên phú người bình thường khó có thể so sánh, nhưng muốn ở trong trận thi đấu do hai mươi tám chỗ thế lực liên hợp nhận được thứ tự tốt, cũng không dễ dàng như vậy.

Nếu thật sự đơn giản như vậy, qua nhiều năm như vậy, Danh Sư Đường của liên minh vạn quốc cũng không đến mức vẫn là thứ hạng đếm ngược.

- Thôi đi, tạm thời không nói những điều này!
Còn cách ngày thi đấu hơn hai tháng. Biết lúc này nói những lời này còn hơi sớm, Triệu minh chủ lắc đầu, lại nhìn qua:

- Trương sư y thuật tinh thông, cứu tiểu nữ, không biết muốn ta cảm kích như thế nào? Chỉ cần là đưa ra yêu cầu, Triệu mỗ có thể làm được, sẽ làm không chối từ!

- Minh chủ khách khí. Chỉ có điều... tại hạ quả thật có việc muốn nhờ!

Thấy đối phương nói như vậy, Trương Huyền cũng không khách khí, ôm quyền nói.

Đối phương tuy là người đứng đầu liên minh, thực lực lại mạnh, nhưng hắn một đường trải qua, cũng coi như nhìn thấy nhiều quen mặt. Muốn làm cho hắn khẩn trương, sợ rằng vẫn làm không được.

Triệu minh chủ nhìn qua.

- Là như vậy, ta cần phải một loại dược liệu đặc biệt, không biết có thể tìm được ở nơi nào của liên minh chúng ta? Vẫn mong minh chủ thay ta hỏi thăm một chút!

Trương Huyền nói ra yêu cầu về cỏ An Hồn, hoa Trầm Tình một lần.

- Cỏ An Hồn? Thứ này, ta chưa nghe nói qua. Chỉ có điều... Hoa Trầm Tình thật ra có biết có một gốc cây năm trăm năm trở lên, hơn nữa còn sống!

Triệu minh chủ do dự một lát, nói.

Ánh mắt Trương Huyền nhất thời sáng lên.

Cỏ An Hồn, hoa Trầm Tình, bất kể cái nào, đều là cơ sở tạo ra cỏ tỉnh hồn mà thôi. Một gốc cây là được, cũng không cần quá nhiều.

- Chỉ có điều... Cho dù biết ở đâu, muốn mua, chỉ sợ cũng không dễ dàng như vậy...

Triệu minh chủ lắc đầu.

- A?

- Trương sư tạm thời đừng có nóng vội, hãy nghe ta nói hết sẽ hiểu! Nơi có nhiều dược vật nhất ở liên minh vạn quốc, đầu tiên là dược vương, thứ nhì là nghiệp đoàn luyện đan sư và nghiệp đoàn y sư. Nói vậy không cần ta nói, làm danh sư, cũng nên biết.

Triệu minh chủ nói.

Trương Huyền gật đầu.

Dược vương, thật ra lại là thương nhân buôn bán dược liệu. Nếu muốn nói dược liệu nhiều nhất, đầy đủ nhất, nhất định là bọn họ. Thứ hai chính là luyện đan sư, nghiệp đoàn y sư sử dụng thuốc nhiều nhất.

Hai nơi này có nhu cầu và tiêu hao cực lớn đối với dược vật, bình thường đều sẽ tích trữ không ít.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau