THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 876 - Chương 880

Chương 876: Vu hồn sư trúng kế (2)

Một tiếng nổ lớn kịch liệt vang lên. Một uy áp cường đại, trong nháy mắt bao phủ đến.

Ban đầu, vu hồn sư này ngủ say không biết bao nhiêu năm, rất sợ chiến đấu suy giảm, có tiêu hao. Lúc này hắn thật sự bị người này làm nghẹn sắp muốn chết, lại cũng không nhẫn nại được nữa, trực tiếp ra tay.

Phần phật!

Cổ Trương Huyền căng lên một cái, giống như bị một bàn tay vô hình nắm lấy, trực tiếp nhấc lên.

- Lão sư...

- Trương sư!

Thấy vu hồn sư bị làm cho tức giận ra tay, tất cả mọi người đầy sốt ruột, lại muốn xông lại.

- Giết ta? Không dễ dàng như vậy đâu!

Bị đối phương nắm lấy, Trương Huyền cũng không khẩn trương, trái lại khẽ cười. Tinh thần thoáng động. Một thứ dáng vẻ giống như mảnh vảy màu xám xuất hiện ở trước mặt.

Oong!

Một tiếng động khẽ vang lên.

Một màn ánh sáng xuất hiện ở trên người, bàn tay nắm Trương Huyền, giống như dính vài dầu sôi vậy, vội vàng lui về phía sau.

- A...

Tiếng kêu thảm liên tục vang lên. Xem ra lần này, hắn bị thương không nhẹ.

Bùa hộ mệnh vảy rồng!

Ban đầu ở Giám Bảo các đào được món bảo bối này, Thiên Đạo Đồ Thư Quán kiểm tra đo lường, có khả năng phòng ngự được công kích của cường giả Hóa Phàm cửu trọng, lúc này cuối cùng phát huy công dụng!

Bùa hộ mệnh chỉ có thể bảo vệ mình, sẽ không chủ động công kích. Chỉ có điều, một khi kích hoạt, đối với tổn thương đã đánh tới, vẫn có thể làm ra phản kích.

Nguyên nhân chính là như vậy, Trương Huyền mới cố ý dùng ngôn ngữ làm đối phương tức giận, dẫn tới ra tay, lại dùng lực lượng bảo hộ bản thân, đánh tan hắn.

Dù sao thứ này có thể dùng ba lần, loại tình huống này, không cho người này ra tay, mọi người chỉ có thể mặc cho hắn bày bố, còn không bằng quyết đoán xuất kích.

Lại nói, đối phương chỉ là một vu hồn ngủ say không biết bao nhiêu năm mà thôi, thực lực từ lâu đã không đạt được đỉnh phong, lại làm sao có thể ngăn cản được bùa hộ mệnh ngay cả Hóa Phàm cửu trọng cũng không có cách nào đánh bại!

Chỉ thoáng cái, hắn đã bị đánh cho trọng thương.

- Đây...

Vốn tưởng rằng đối phương tự mình ra tay, Trương sư nhất định phải gặp xui xẻo. Không nghĩ tới đột nhiên có thứ xuất hiện, lợi hại như vậy, ngay cả lục tinh vu hồn sư cũng bị đánh cho tổn thương. Tất cả mọi người giật nảy mình.

- Ta muốn ngươi chết...

Bản thân bị trọng thương, vu hồn sư tức giận thở hổn hển, điên cuồng gào thét, hình như lại muốn đánh tới. - Muốn ta chết? Mới vừa rồi còn thật sự khó có thể nói được. Hiện tại... sợ rằng, đã không có cơ hội!

Màn ánh sáng có thể duy trì mấy hơi thở, tạm thời còn không có tiêu tan. Lông mày Trương Huyền nâng lên, thân thể bất chợt lao vọt về phía trước, trực tiếp đá về phía tấm bia đá trước mắt.

Trước đó không biết đối phương ở đâu, cho dù có thủ đoạn cũng không có cách nào công kích. Mà bây giờ, đối phương thi triển võ kỹ, Đồ Thư Quán không chỉ có vị trí của hắn đánh dấu rõ ràng, chỗ thiếu hụt cũng thể hiện ra.

Ầm ầm!

Hắn đạt được Hóa Phàm nhất trọng đỉnh phong, ẩn chứa lực lớn hai mươi vạn đỉnh. Tấm bia đá như thế làm sao có thể đỡ nổi trùng kích, nhất thời vỡ thành bụi phấn, khối vụn bắn ra bốn phía.

Một vai đụng nát tảng đá khắc Dẫn Hồn quyết, hắn không ngừng lại, tiếp tục vọt tới phía trước. Trong thời gian nháy mắt đi tới trước mặt quan tài. Mọi người ở đây cho rằng hắn nhất định sẽ mở nắp quan tài ra, đã thấy bàn tay hắn sờ ở phía trên một cái, ngay sau đó hóa thành một huyễn ảnh, liên tục vỗ xuống ở xung quanh hơn mười cái.

Bốp bốp bốp bốp!

Tổng cộng mười sáu cái, vỗ ở nơi không theo bất kỳ quy luật nào, lực lượng cũng không nặng. Có lẽ có thể đủ để phá huỷ đá bình thường. Nhưng đối với loại vật phẩm quan tài do cao minh luyện khí sư chế luyện, sẽ không bất cứ tác dụng gì. Điều này khiến cho người ta không biết rõ rốt cuộc hắn muốn làm gì.

Vỗ xong, hắn ngừng lại, lại không có bất kỳ động tác gì khác. Thời điểm mọi người ở đây kỳ quái, đột nhiên hắn quay đầu lại:

- Tái các chủ, đao tới!

- Đao? Được!

Tái các chủ thoáng sửng sốt một chút, nhất thời hiểu được. Cổ tay lật một cái, một thanh trường đao trực tiếp bắn về phía hắn.

Ban đầu thời gian ở nghiệp đoàn trận pháp sư khắc trận bàn, từng dùng qua một lần. Nếu Trương sư cần đao, nhất định là thanh này.

Bàn tay vừa tiếp lấy, nắm trường đao ở trong lòng bàn tay, Trương Huyền đứng ở trước mặt quan tài khí chất nhất thời biến đổi. Một chân ý của binh khí nồng đậm, lập tức từ trên người dâng trào ra.
Ầm!

Đao quang như cầu vồng, khí tức như biển, trực tiếp bổ xuống.

Ầm!

Trường đao vừa tiếp xúc với quan tài, tiếng nổ thật lớn vang lên. Toàn bộ quan tài giống như là châm thuốc nổ, lập tức nổ mạnh. Ván quan tài cực lớn vừa dày vừa nặng, bay về bốn phía xung quanh, cứng rắn cắm ở trên vách tường rắn chắc.

- Khóa chết vàng ròng không người phá, ngủ yên vạn năm cũng không lo... Đây chính là quan tài vàng ròng. Cho dù Hóa Phàm cửu trọng cũng không có cách nào, lại bị Trương sư một đao phá vỡ... Sao có thể như vậy?

Nhìn thấy một cảnh tượng như vậy, những người khác không có cảm giác, Lạc Trúc không ngừng run rẩy, sắp phát điên rồi.

- Quan tài vàng ròng? Ngươi nói là... quan tài vàng ròng do luyện khí sư lục tinh sử dụng sắt lạnh dưới biển sâu phối hợp vàng hòa tan, mới có khả năng chế luyện?

Thấy bộ dạng này của hắn, Tái các chủ thoáng sửng sốt một chút, giống như là nhớ tới cái gì, đồng tử đột nhiên co lại.

- Không sai. Đó... chính là quan tài vàng ròng!

Lạc Trúc gật đầu.

- Không phải nói... Thứ này một khi khóa kín, không có cách nào phá vỡ, ai cũng không mở ra được sao? Thế nào...

Tái các chủ cũng phát điên rồi.

Làm các chủ Giám Bảo các, thấy qua vô số bảo vật, đối với rất nhiều bảo bối cũng có nghe nói.

Quan tài bình thường, chia ra làm cửu phẩm, giống như bốn cái quan tài bên ngoài trước đó, lại được gọi là quan tài tinh kim thất phẩm, sử dụng tinh kim đúc ra, kiên cố vô cùng. Cho dù là binh khí linh cấp trung phẩm, muốn phá vỡ, cũng gần như không có khả năng.

Trên tinh kim cửu phẩm, chính là vàng ròng!

Quan tài vàng ròng, do luyện khí sư lục tinh chế luyện. Một khi khóa kín, kẻ trộm mộ lợi hại hơn nữa cũng không có cách nào mở ra. Trừ khi vượt qua Hóa Phàm cửu trọng.

Bởi vậy, mới có cách nói “vàng ròng khóa kín không người phá, ngủ yên vạn năm cũng không lo!“.

Rất nhiều người tu vi cường đại, vì đề phòng sau khi chết bị quấy rầy, đều sẽ mời người chế tạo quan tài như vậy, vừa có thể duy trì thi thể không mục nát, có thể đề phòng hạng người đạo chích quấy nhiễu.

Quan tài ngay cả cường giả Hóa Phàm đỉnh phong cũng không có cách nào phá vỡ, lúc này tự nhiên bị Trương sư một đao bổ ra, nổ mạnh, chia năm xẻ bảy, hắn làm sao không chấn động kinh ngạc được?

Không lập tức bị hù chết cũng không tệ.

Liếc mắt nhìn ra chỗ thiếu hụt của Dẫn Hồn quyết, thoáng cái đánh cho vu hồn sư lục tinh bị thương, một đao phá vỡ quan tài vàng ròng...

Công pháp thông huyền, thần uy vô địch.

Vị Trương sư này... thật sự chỉ là Hóa Phàm nhất trọng sao?

Chương 877: Địa Ngục Thất Tâm Liên (1)

Hai người chấn động kinh ngạc còn không có kết thúc, liền thấy Trương Huyền cầm trường đao trong tay, hoàn toàn không có chút ngừng lại nào, bổ về phái thi thể lộ ra ở trong quan tài.

Ầm!

Thi thể và đao khí vừa tiếp xúc, lập tức hóa thành bột mịn, nhẹ nhàng tung bay khắp nơi.

- Hóa Phàm cửu trọng, xương giống như kim cương, làm sao có thể dưới đao khí, biến thành bụi phấn được?

Tu vi đạt được Hóa Phàm cửu trọng, không chỉ lực lượng linh hồn tăng thêm, thân thể cũng sẽ trở nên hoàn mỹ không tỳ vết, không chê vào đâu được, giống như kim cương, nước chảy không mục nát, búa chặt không bị thương.

Cho dù chết, do quan tài vàng ròng bảo vệ, chắc hẳn cũng là đao thương bất nhập mới đúng, làm sao có thể lại thoáng cái biến thành bụi phấn?

- Chẳng lẽ là đao pháp của Trương sư cường đại?

- Không đúng. Đao pháp của Trương sư, tuy rằng lợi hại, đao khí cũng rất mạnh, có thể tưởng tượng một chút lại bổ ra quan tài vàng ròng, chém cường giả thân thể Hóa Phàm cửu trọng thành bụi phấn... vẫn làm không được!

Hai mắt Kim Tòng Hải ngưng trọng đã đi tới.

Vừa rồi bị thương đúng lúc dùng đan dược, đã khôi phục không ít.

- Đây là có chuyện gì xảy ra?

- Tạm thời cứ xem đã. Trương sư nhất định sẽ giải thích!

Kim Tòng Hải lắc đầu.

Mọi người đồng loạt nhìn về phía trước.

Một đao chém nát thi thể của chủ nhân ngôi mộ, Trương Huyền vẫn không có ngừng lại, mà cổ tay chuyển một cái, mấy cây ngân châm xuất hiện ở trong lòng bàn tay, trực tiếp đâm xuống phía dưới.

- A... Ngươi làm gì?

Ngân châm hạ xuống, ngay sau đó mọi người nghe được một tiếng kêu chói tai vang lên.

Chính là giọng nói mới vừa rồi.

Lúc này người này lại không kiêu ngạo hống hách như trước, mà tràn ngập sự kinh hoàng, hình như đầy vẻ không thể tin được.

- Không làm gì. Chỉ là đào ngươi ra mà thôi!

Khẽ cười, trường đao của Trương Huyền đâm về phía mặt đất dưới quan tài một cái.

- Vù!

Một đóa hoa sen tối tăm xuất hiện ở trước mặt mọi người.

Đóa hoa sen này, lớn chừng bàn tay, quỷ dị không hiểu nổi, khiến người ta có một loại cảm giác âm tà. Phía trên có khí đen vây quanh. Trên mỗi cái lá cây, đều cắm nghiêng một cây ngân châm.

Vừa rồi Trương Huyền đâm ra ngân châm, chính là vì đâm vào phía trên thứ này.

Ngôi mộ sâu không thấy đáy, không có cách nào phá ngoại trừ dưới quan tài vàng ròng, tự nhiên ẩn nấp một gốc hoa sen quỷ dị như vậy. Cho dù là tận mắt nhìn thấy, tất cả mọi người đều hít vào một hơi lạnh, cảm thấy không thể tin được.

Vù!
Nói thì phức tạp, thật ra từ khi chủ nhân ngôi mộ công kích Trương Huyền, đến bây giờ, chỉ có thời gian mấy hơi thở mà thôi. Bùa hộ mệnh vảy rồng tản ra vòng sáng, đến lúc này đã biến mất.

- Chẳng lẽ là...

Nhìn thấy cảnh tượng như vậy ở trong mắt, Lạc Trúc ở một bên, trầm tư một lát, đột nhiên nghĩ tới điều gì, đồng tử chợt co lại, giọng điệu lại run rẩy:

- Địa Ngục Thất Tâm Liên?

- Địa Ngục Thất Tâm Liên? Đó là cái gì?

Lần này đến lượt đến Tái các chủ cũng không hiểu.

Hắn tuy rằng nghe nhiều biết rộng, nhưng cũng không phải là vật gì cũng biết.

Loại vật phẩm này dính dáng vu hồn sư, hắn lại biết không nhiều lắm.

- Theo truyền thuyết là chí bảo của vu hồn sư, có thể dùng tới để một lần nữa ngưng luyện thân thể. Hơn nữa, thân thể ngưng luyện ra, vốn có thể chất tiên thiên!

Lạc Trúc không nhịn được nói.

- Thể chất tiên thiên?

Tái các chủ trợn tròn mắt.

Thể chất tiên thiên đặc biệt, chỉ cần kích hoạt, tốc độ tu luyện cực nhanh, vượt xa người tu luyện bình thường, khiến cho người ta thán phục.

Có thể ngưng luyện thân thể, tốt nhất là thể chất tiên thiên...

Cái này cũng quá kinh khủng!

- Đúng vậy. Chỉ có điều... có cái gì không đúng!
Lạc Trúc nói xong lại lộ ra vẻ mặt do dự.

- Thế nào?

- Địa Ngục Thất Tâm Liên, lấy hấp thụ lực lượng để sinh tồn. Nếu như không đoán sai, thi thể của chủ nhân ngôi mộ chắc cũng bị cắn nuốt. Nếu không, không có khả năng nhẹ nhàng vừa đụng vào, thi thể Hóa Phàm cửu trọng, hóa thành bụi bặm!

Lạc Trúc nói.

- Ừ!

Tái các chủ gật đầu.

Vừa rồi bọn họ lại kỳ quái, thi thể Hóa Phàm cửu trọng rắn chắc giống như kim cương, thế nào đao khí vừa tiếp xúc, lại hóa thành tro bụi. Hiện tại xem ra, chắc là bị gốc hoa sen quỷ dị này sinh trưởng ở phía dưới, cắn nuốt sạch sẽ lực lượng.

- Lấy thi thể nuôi sen, dựa theo đạo lý, đóa hoa sen này, chắc hẳn rất nhanh là có thể biến thành thân thể của chủ nhân ngôi mộ, giúp hắn rong ruổi thiên hạ. Thế nào... hắn vẫn ngủ say ở trong ngôi mộ, thậm chí còn nghĩ muốn đoạt xác chúng ta?

Lạc Trúc nói ra nghi ngờ trong lòng.

- Cái này...

Đám người Tái các chủ cũng sững sờ.

Đúng vậy, đã có loại thánh vật Địa Ngục Thất Tâm Liên này, có thể lột xác thành thân thể, vì sao lại phải đoạt xác mọi người? Thậm chí còn bảo mọi người tu luyện Dẫn Hồn quyết, quanh co rắc rối lớn như vậy?

Đây không phải là ăn no rửng mỡ, thì làm gì?

- Ta cũng không hiểu nổi. Trương sư khẳng định biết, nếu không không có khả năng, trực tiếp phá vỡ quan tài, đào gốc hoa sen này!

Lạc Trúc nói.

- Ừ!

Mọi người lại nhìn sang.

Phía trước.

- Ngươi... thả ta!

Hoa sen màu đen bị đào, bên trong vang lên tiếng kêu kinh hoàng.

Chủ nhân ngôi mộ vừa rồi muốn chém giết mọi người, đang trốn ở chỗ này.

Thảo nào vẫn không tìm được nơi âm thanh phát ra. Hắn nấp ở trong hoa sen phía dưới quan tài, làm sao có khả năng tìm được?

- Thả ngươi? Để cho ngươi tiếp tục giết chúng ta sao?

Trương Huyền liếc một cái.

- Ngươi, ngươi... chỉ cần thả ta ra, chúng ta cái gì cũng dễ nói. Ta là vu hồn sư, thu thập không ít bảo vật, đều có thể cho ngươi. Ngay cả đóa Địa Ngục Thất Tâm Liên này, cũng có thể tặng cho ngươi...

Chương 878: Địa Ngục Thất Tâm Liên (2)

Giọng nói đầy gấp gáp.

- Đưa cho ta? Ta còn không muốn...

Trương Huyền hừ một tiếng:

- Mặt khác, còn nói bảo vật. Nếu như không nhìn nhầm, bảo vật của ngươi đều đổi thành linh thạch, và gốc hoa sen này!

- Làm sao ngươi biết?

Bên trong hoa sen truyền đến tiếng kêu kinh hoàng.

- Ta làm sao biết được? xung quanh hoa sen đều là linh thạch vỡ nát hình thành bột phấn, ta cũng không phải không nhận ra!

Trương Huyền lắc đầu.

Hoa sen vừa rồi cũng không phải chôn dưới đất. Mà tất cả xung quanh đều là linh thạch. Linh lực trong đó bị cắn nuốt sạch sẽ, biến thành bụi phấn. Từ phía xa nhìn lại, giống như là bụi bặm trên mặt đất.

Hắn tu luyện sử dụng Tụ Linh trận, lấy ra linh thạch, xuất hiện một đống phế vật lớn như vậy, tất nhiên liếc mắt một liền nhing ra.

Hơn nữa những bụi bặm này hoàn toàn khác hẳn với linh thạch hạ phẩm hắn tu luyện, màu sắc trở nên trắng bệch. Sợ rằng dĩ nhiên đạt tới cấp bậc trung phẩm.

Có thể làm linh thạch trung phẩm biến thành bụi bặm như vậy, số lượng nhiều, sợ rằng không dưới một vạn... Cho dù là vu hồn sư lục tinh, có khả năng cũng là tất cả tài sản.

Nhìn ra những điều này, hắn lại làm sao có thể bị mê hoặc.

- Ngươi, ngươi...

Hoa sen không ngừng run rẩy, giống như là gặp quỷ.

Tranh đấu với người trước mắt này, hình như từ trước đến nay không thắng nổi.

Đối phương dường như toàn trí toàn năng, biết rõ tất cả mọi việc hắn từng trải qua.

- Các ngươi đều đi đến đây!

Không để ý tới chủ nhân ngôi mộ bên trong hoa sen đang run rẩy, Trương Huyền khoát tay áo, bắt chuyện một tiếng.

Mọi người lúc này mới từ lối đi nối đuôi nhau tiến vào, đi tới trước mặt.

- Trương sư... đây rốt cuộc có chuyện gì xảy ra?

Triệu Phi Vũ thật sự không nhịn được, nhìn lại.

Vẻ mặt mọi người đều mơ hồ, không hiểu ra sao.

Chuyện mới vừa rồi, biến hóa quá nhanh. Trước đó chủ nhân ngôi mộ vẫn kiêu ngạo đắc ý, khống chế sinh tử của mọi người, trong thời gian nháy mắt, đã bị từ trong lòng đất đào lên...

Quá mức quỷ dị, khiến người ta suy nghĩ không rõ được.

- Chuyện gì xảy ra? Vẫn là ngươi tới nói đi...

Trương Huyền vỗ một cái vào bông hoa sen đen trước mắt.

Ầm! Hoa sen đen lắc lư hai cái, giọng nói vừa rồi, giống như là biến thành câm điếc, ngậm miệng không nói.

Xem ra, bị một Hóa Phàm nhất trọng tìm ra bản thân, lại đánh một trận, trong lòng tràn đầy phiền muộn, thật sự nói không ra lời.

- Ngươi cảm thấy không nói là được sao?

Thấy người này không phối hợp, Trương Huyền giơ ngón tay lên, một cây ngân châm lại xuất hiện ở đầu ngón tay, trực tiếp đâm về phía hoa sen.

- A...

Ngay sau đó bên trong hoa sen vang lên một tiếng kêu thảm và tỏ ra yếu thế:

- Ngươi... ta nói, ta nói...

Âm thanh có vẻ yếu đi rất nhiều. Rất rõ ràng, ngân châm đâm trúng chỗ yếu hại, ngay cả thực lực có khả năng cũng bị ảnh hưởng.

- Vậy hãy nhanh bắt đầu đi!

Hắn rút ngân châm ra, lại truyền chân khí vào trong đó. Hàn quang bắn ra bốn phía. Xem ra chỉ cần người này không nói, sẽ lại đâm vào.

- Vâng...

Thấy được uy hiếp của hắn, hoa sen run rẩy một cái, vội vàng mở miệng:

- Ta là một vị vu hồn sư lục tinh, tu vi đạt tới Hóa Phàm cửu trọng đỉnh phong. Đáng tiếc... cuối cùng không đạp bằng một bước kia. Tuy rằng linh hồn bất tử, nhưng tuổi thọ của thân thể đến giới hạn cuối!

Hóa Phàm cảnh thọ nguyên gấp bội, chỉ có điều tuổi thọ cũng chỉ là hai trăm tuổi. Cho dù lại nghịch thiên, ba trăm tuổi đến đỉnh điểm.

Chỉ cần không lại đột phá, thân thể sớm hay muộn sẽ chết.

Đây là chuyện không có cách nào khác. Tuy rằng vu hồn sư có thể tiếp tục đoạt xác những người khác, cần phải phù hợp, khẳng định vẫn là thân thể mình thích hợp nhất.

- Đúng lúc này, ta phát hiện ra gốc... Địa Ngục Thất Tâm Liên này!

Giọng nói kia tiếp tục nói:

- Vật này là chí bảo của vu hồn sư chúng ta. Chỉ cần lấy được luyện hóa, hoàn toàn có thể biến thành thân thể, hơn nữa còn là thân thể tiên thiên. Có loại chỗ dựa này, có lẽ lại có thể đạp bằng cửa ải cuối cùng kia, trùng kích đến cảnh giới cao hơn! Vì vậy, ta bắt đầu an bài hậu sự, tiêu hao hết gia sản xây dựng ngôi mộ, chính là để có thể an tâm luyện hóa thứ này.

- Ừ!

Mọi người gật đầu.

Trước đó bọn họ lại đang nghi ngờ, nếu vu hồn sư biết không chết, có thể đoạt xác chiếm thi thể, vì sao phải hao tâm tổn sức hao tổn lực xây dựng ngôi mộ, giấu ở dưới đầm nước?

Hiện tại xem ra, là tránh tai mắt của người khác, mục đích rất đơn giản, là vì luyện hóa gốc hoa sen này.

Thứ này thiên hạ hiếm có, nếu như để cho vu hồn sư khác biết, sẽ lại thảm.

Cho nên, chuẩn bị một cái chết giả.

Tuy rằng linh hồn vu hồn sư có thể sống mãi, lại trải qua năm suy, cũng sẽ chết. Hắn xây dựng ngôi mộ, chôn xuống dưới đất, các vu hồn sư khác lại cho là hắn chết, không có khả năng nghĩ đến, hắn nhận được một gốc Địa Ngục Thất Tâm Liên.

- Nếu vì luyện hóa thứ này, thế nào đến bây giờ còn chưa thành công?

Trương Huyền nhìn qua.

Vu hồn sư đều bị tiêu diệt mấy vạn năm, cái mộ này khẳng định càng lâu hơn. Năm tháng dài như vậy, dựa theo tình hình, chắc hẳn là đã sớm luyện hóa, thế nào còn không có thành công?

Bởi vì nếu là thành công, khẳng định đã sớm biến thành thân thể, làm sao có thể vẫn giam ở trong đó, không có cách nào rời khỏi?

- Ta...

Nghe được câu hỏi, hoa sen có chút do dự, nói:

- Ngôi mộ tu sử xong, sau khi ta giả chết, liền bắt đầu luyện hóa thứ này. Vốn tưởng rằng lấy thực lực và kinh nghiệm của ta, có thể dễ như trở bàn tay, rất nhanh thành công, lại sống lại. Ai biết... nằm mơ cũng không nghĩ tới... lại thất bại!

- Thất bại?

Trương Huyền kỳ quái:

- Nếu ngươi giả chết, khẳng định biết luyện hóa đóa hoa sen này như thế nào, làm sao có thể thất bại?

Người này chuẩn bị trước lâu như vậy, cũng đổi bảo vật toàn thân thành linh thạch, chôn cất dưới đất, thậm chí không tiếc tìm thiên công sư thiết kế ngôi mộ, luyện khí sư lục tinh rèn quan tài, làm sao có thể thất bại?

- Bởi vì... bởi vì...

Giọng nói của chủ nhân ngôi mộ mang theo sự run rẩy, hình như nhớ ra chuyện gì đó đáng sợ.

- Đây... dây không phải là một gốc cây Địa Ngục Thất Tâm Liên, mà là... Cửu Tâm Liên!

Chương 879: Chuyện từ đầu đến cuối (1)

- Cửu Tâm Liên?

Lần này, không chỉ Trương Huyền nhăn mày lại, không hiểu nguyên nhân, ngay cả Lạc Trúc ở một bên cũng đều thấy cổ quái, hình như chưa từng nghe qua tên này.

- Đúng! Thất Tâm Liên được xưng là thánh vật, sau khi luyện hóa có thể biến thành thân thể. Nhưng... Cửu Tâm Liên, là thứ đại lục danh sư, chưa bao giờ xuất hiện qua, nếu như muốn phân chia một đẳng cấp, tuyệt đối có thể xưng là thần vật!

Chủ nhân ngôi mộ nói.

- Thần vật?

Mọi người đồng thời líu lưỡi, sững sờ ở tại chỗ.

Bảo vật giống như công pháp, đều chia ra làm năm cấp bậc thần, thánh, linh, quỷ, phàm. Thánh vật chính là bảo bối lục khắp toàn bộ liên minh vạn quốc, cũng không tìm được, cấp bậc thần vật cao hơn, chỉ ở trong truyền thuyết. Toàn bộ đại lục danh sư có thể tìm được một cái hay không, cũng không biết được.

Mà cái vật đen như mực này, không ngờ là loại cấp bậc như vậy?

Cái này cũng quá kinh khủng!

Thần vật, lại là bảo bối ngay cả Khổng sư ban đầu, cũng không có cách nào nhận được.

- Ta mạnh mẽ luyện hóa thần vật, tất nhiên không có khả năng thành công. Không chỉ tất cả tài sản đều bị cắn nuốt sạch sẽ, linh hồn cũng bị nhốt trong đó lại không có cách nào rời khỏi. Một lần nhốt này chính là mấy vạn năm...

Nói đến đây, chủ nhân ngôi mộ có vẻ vô cùng phiền muộn.

Cũng khó trách. Vốn muốn luyện hóa hoa sen, ngưng tụ thân thể, từ nay về sau bay lượn thiên địa, một lần bay lên trời. Nằm mơ cũng không nghĩ tới, không những không có thành công, còn bị nhốt không có cách nào thoát thân, muốn chết cũng làm không được... Không buồn bực tới phát điên đã là rất tốt rồi.

Điều này lại giống như người bị bắt vào ngục giam, một lần giam không biết bao nhiêu năm, không có cách nào rời khỏi, có thể chịu dày vò đến bây giờ, lực ý chí của người này đã đặc biệt kiên cường.

- Cho nên, ngươi muốn thay mận đổi đào, để cho một người trong chúng ta, thay thế ngươi chịu tội, bản thân được khôi phục tự do?

Trương Huyền nhìn qua.

- Đúng!

Chủ nhân ngôi mộ lên tiếng:

- Bị nhốt mấy vạn năm, bất kỳ thời khắc nào ta cũng nghĩ xem làm thế nào chạy trốn thoát khỏi ma chưởng của vật này. Không biết qua bao lâu, cuối cùng cũng để cho ta nghĩ đến một cách!

- Cửu Tâm Liên nhốt ta, nếu không luyện hóa, cũng không có nuốt cắn, đã nói rõ nó không có năng lực giết ta. Nếu như lúc này có thể tìm tới một linh hồn mới mẻ khác thay thế, có lẽ lại có thể thoát ra ngoài!
Thật giống như người chết đuối trong sông, cách mấy năm, sẽ tìm một kẻ chết thay qua.

Cửu Tâm Liên cần chỉ là một linh hồn mà thôi. Chỉ cần tìm được thay thế, là có thể thoát khỏi biển khổ, không đến mức mỗi ngày canh giữ ở bên trong ngôi mộ tối tăm.

- Nghĩ thông suốt những điều này, ta liền bắt đầu cố gắng tách linh hồn. Không biết tốn thời gian bao lâu, cuối cùng khiến cho ta tách ra một phần. Chỉ có điều... thực lực cũng quá kém, chỉ có khoảng Hóa Phàm tam trọng. Ta bốn tưởng rằng thực lực thấp như vậy, sống không được bao lâu, sẽ bị lưu quang suy cắn nuốt sạch sẽ, tự động tử vong. Ai biết... đúng lúc này, tên trộm mộ này tới!

Mọi người sửng sốt, lập tức đều nhìn về phía Lạc Trúc.

Sắc mặt người sau nhất thời đỏ lên.

Bị vạch trần thân phận ở trước mặt mọi người, hắn cảm thấy có chút mất mặt.

Dù sao, nghề nghiệp này không tính là vinh quang, ngược lại giống như trộm vặt móc túi, không lên được mặt bàn.

- Vì vậy, trong lòng ta có một suy nghĩ lớn mật! Cố ý khiến cho cơ quan tiến vào tương đối đơn giản một chút, để cho hắn thuận lợi tiến vào, sau đó... tiến lên đoạt xác!

Chủ nhân ngôi mộ nói tiếp:

- Kết quả, quả nhiên thành công. Người này bởi vì sợ hãi, vội vàng rời khỏi nơi đây. Ban đầu, ý nghĩ của ta rất đơn giản, sau khi đoạt xác của hắn thành công, mượn Vô Hồn Kim Nhân, thu hút nhiều người hơn đến đây, sau đó nghiêm túc lựa chọn, tìm một người thích hợp nhất, để cho linh hồn hắn thay thế ta. Ai biết ý niệm của người này kiên định, hơn nữa sau khi đoạt xác, thực lực giảm mạnh, vẫn không thành công. Thậm chí đến cuối cùng còn bị một người béo mập thực lực thấp giết chết...

Nói đến đây, hoa sen không ngừng run rẩy, mang theo oán khí nồng đậm.

- Khụ khụ! Bị nói thành người béo mập thực lực thấp, Tôn Cường có chút lúng túng vò đầu.

Trước đây cái linh hồn này muốn đoạt xác hắn, kết quả bị chân khí thiên đạo do thiếu gia lưu ở bên trong thân thể cắn nuốt. Lại cẩn thận nói tiếp, thực lực của hắn, so với đối phương, quả thật kém không đáng để nhắc tới.

Nghe được điều này, mọi người cũng đều hiểu được toàn bộ.

Thảo nào nơi này có kẻ lợi hại như vậy, Lạc Trúc lần đầu tiên tới, làm sao có thể thuận lợi chạy trốn. Hóa ra là cố ý để cho hắn rời khỏi, mục đích là vì thu hút nhiều người hơn đến đây.

Kế hoạch tuy tốt, có khả năng nằm mơ cũng không nghĩ tới, gặp phải kẻ biến thái Trương Huyền này, hồn phách không biết tốn bao nhiêu năm tâm huyết ngưng tụ ra, bị lập tức bị tiêu diệt sạch.

- Chờ một chút...

Trương Huyền khoát tay áo, nhướng mày nhìn lại:

- Nếu ngươi có thể tách linh hồn ra rời khỏi hoa sen, vì sao còn phải đoạt xác những người khác?

Nếu mục đích lớn nhất của người này là rời khỏi hoa sen, cũng có thể tách ra một phần hồn phách rời khỏi, lại vì sao còn muốn dụ dỗ những người khác qua, nghĩ biện pháp đoạt xác?

Dù sao, linh hồn tách ra cũng là một phần thuộc về hắn, mang theo suy nghĩ và tư tưởng của hắn, đã tương đương với rời khỏi gông cùm xiềng xích.

- Ta... là tách linh hồn, nhưng... linh hồn này, thời điểm rời khỏi hoa sen, bị tổn thương nặng nề, sống không được bao lâu! Cho dù đoạt xác thành công, cũng chỉ là trị ngọn không trị gốc. Muốn thật sự rời khỏi thứ này, phải có người dùng linh hồn mới thay thế...

Chủ nhân ngôi mộ nói.

- Vậy... ngươi vì sao không trực tiếp mê hoặc Lạc Trúc, để cho hắn thay thế ngươi? Nếu chẳng may sau khi hắn rời đi nếu không muốn trở về, chẳng phải lại không có cách nào sao?

Trương Huyền tiếp tục hỏi.

Bị nhốt trong ngôi mộ không biết bao nhiêu vạn năm, mới có một Lạc Trúc tới. Hắn làm sao dám xác nhận, đối phương nhất định sẽ dẫn người qua? Còn không bằng nghĩ biện pháp mê hoặc, trước hết để cho hắn thay thế mình lại nói sau.

- Người trộm mộ thiên tính thuần âm. Người như thế không có cách nào tu luyện Dẫn Hồn quyết!

Chủ nhân ngôi mộ nói:

- Hơn nữa, nhìn tuổi của hắn, sống gần hết, hơn nữa thực lực thấp như vậy, đoạt xác có ích lợi gì? Lại phải đối mặt với tử vong sao?

Chương 880: Chuyện từ đầu đến cuối (2)

Sắc mặt Lạc Trúc nhất thời đỏ lên.

Không nghĩ tới, Tôn Cường vừa rồi bị khinh bỉ xong, hắn cũng bị khinh bỉ...

Nghe được giải thích, Trương Huyền gật đầu.

Như vậy lại nói nghe xuôi được.

Vu hồn sư đoạt xác, có đoạt xác suy giảm. Mỗi một lần đoạt xác, lực lượng của chính mình lại suy giảm một lần. Đã như vậy, muốn động thủ, lại chuẩn bị tốt, chấp nhận được thông qua... Còn không bằng không lãng phí cơ hội.

- Sau đó,một phần linh hồn ta phân ra kia bị diệt, vốn tưởng rằng lại không có hi vọng nữa. Không nghĩ tới các ngươi đã tới... Sự tình phía sau lại đơn giản!

Chủ nhân ngôi mộ nói.

- Sau đó ngươi lại thu hút chúng ta tu luyện Dẫn Hồn quyết. Một khi có thể làm được hồn phách ra khỏi thân thể, ngươi sẽ lấy danh nghĩa cửa ải, khiến cho hồn phách tiếp xúc hoa sen... Như vậy tới lúc đó, hồn phách sẽ tự động bị thu hút, do đó... làm kẻ chết thay cho ngươi!

Trương Huyền nói.

- Đúng!

Chủ nhân ngôi mộ không phủ nhận.

Cho đến lúc này, mọi người mới hiểu được chuyện gì xảy ra, đồng thời phía sau lưng xuất hiện mồ hôi lạnh.

Trước đó người này nói thật dễ nghe, đối với bọn họ tiến hành sát hạch. Hiện tại xem ra, thật sự muốn tu luyện Dẫn Hồn quyết, đồng thời thành công, sợ rằng linh hồn đã bị gốc hoa quỷ dị này cắn nuốt, thân thể bị hoàn toàn đoạt xác.

May mà Trương sư phát hiện sớm, nếu không, hậu quả tưởng tượng thôi đã không chịu nổi.

- Không đúng!

Triệu Phi Vũ nhăn mày lại:

- Thực lực ngươi mạnh như vậy, chắc hẳn có thể trực tiếp tách rời linh hồn của chúng ta ra khỏi thân thể, để hoa sen cắn nuốt!

Nếu người này là vu hồn sư lục tinh, ngay cả Thận Thần Huyễn Hải cũng có thể bố trí ra, khiến cho linh hồn bọn họ những người thực lực mạnh nhất chỉ có Hóa Phàm tứ trọng tách ra khỏi thân thể, không khó lắm!

Vì sao còn muốn tu luyện Dẫn Hồn quyết, phiền toái như vậy.

- Cái này vẫn là để ta tới giải thích một chút!

Thần sắc Trương Huyền thản nhiên nhìn qua: - Hắn không phải là không muốn làm như vậy, mà là... làm không được!

- Làm không được?

Mọi người nghi ngờ.

- Có hai nguyên nhân. Đầu tiên, vu hồn sư có chiến đấu suy giảm, mạnh mẽ vận dụng hồn lực, lấy linh hồn người khác ra, đối với bản thân hắn sẽ có tổn thương rất lớn! Thứ hai, hắn bị nhốt trong hoa sen, có thể khống chế cơ quan, tập kích bất ngờ đối với ta, đã là dùng toàn lực, muốn cùng nhiều người chúng ta chiến đấu như vậy, thậm chí giết chết, căn bản làm không được! Nếu không, khẳng định đã sớm động thủ, không đến mức còn sử dụng cơ quan đi đối phó chúng ta, thậm chí ngay cả bản thân cũng ẩn nấp, không bị phát hiện!

Trương Huyền nói.

Đối phương thi triển võ kỹ công kích, Đồ Thư Quán sinh ra sách, khiến cho hắn nhìn ra được mờ ám.

Nếu không, cũng không có khả năng dũng mãnh phi thường như vậy, trực tiếp tiến lên, đào hoa sen.

Bị thần vật vây khốn, có thể khiến linh hồn và khí thế lan tràn ra, khống chế cơ quan, đã rất lợi hại. Nếu có thể dễ dàng loại bỏ mọi người, cũng sẽ không sử dụng nhiều rắc rối quanh co lớn như vậy.

Mọi người mới chợt hiểu ra.

Thảo nào cường giả như vậy đối mặt với đám gà yếu như bọn họ, còn muốn co chân rụt tay, giấu đầu lộ đuôi. Hóa ra... người này cũng chỉ có vẻ bề ngoài, tối đa phát ra một khí thế, sử dụng chút cơ quan, trên thực tế không làm gì được bọn họ.

Chủ nhân ngôi mộ hiển nhiên không nghĩ tới, chuyện mình không có cách nào phát huy ra thực lực, cũng bị người thanh niên trước mắt này nhìn ra. Hắn đầy kinh hoàng, tràn ngập cảm giác bị thất bại.
Ban đầu còn nghĩ, nếu như đối phương không biết, còn có thể lấy khí thế đè ép, uy hiếp đối phương. Hiện tại xem ra, một tia hy vọng cuối cùng cũng không có.

Đặc biệt là ngân châm của người này, cắm ở trên hoa sen nơi ý niệm có thể tản ra, khiến cho năng lực khống chế cơ quan của hắn cũng làm không được, sống không bằng chết. Lại muốn phản kháng, khẳng định không làm được.

- Được rồi, nói một chút khóa Đoạn Long!

Tất cả mọi chuyện đều được giải ra. Vu hồn sư lục tinh mạnh nhất này cũng bị chế phục. Mọi người thở phào nhẹ nhõm, Trương Huyền nhìn qua.

Hiện tại lối đi bị đóng lại. Muốn rời khỏi, chỉ có thể mở ra khóa Đoạn Long. Nếu người này khóa lại thứ này, lại khẳng định có phương pháp rời khỏi đây.

- Cái này... Ta thực sự không có cách nào mở ra!

Chủ nhân ngôi mộ thoáng lộ ra một chút lúng túng, giọng nói vang lên.

- Không có cách nào mở ra? Vậy ngươi đoạt xác thành công, rời khỏi đây như thế nào?

Trương Huyền không nhịn được nói.

Người này nếu muốn chạy trốn khỏi hoa sen, lại khẳng định đã nghĩ rời đi như thế nào. Dù sao cũng không khả năng đoạt xác thành công, bởi vì khóa Đoạn Long, nhốt mình lại chết ở chỗ này!

- Ta có thể dùng... thủ đoạn vu hồn sư rời khỏi đây!

Chủ nhân ngôi mộ nói.

- Thủ đoạn của vu hồn sư?

Mọi người không giải thích được.

- Các ngươi nhìn về phía trước. Phía trên ngôi mộ có một cơ quan, chỉ cần mở ra, có thể nối thẳng với đầm nước phía trên... Vu hồn sư, linh hồn nhẹ nhàng, có thể tự do bay. Mặc dù đoạt xác thành công, chỉ cần ta nguyện ý trả giá thật lớn, cũng có thể từ nơi này bay ra ngoài... người tu luyện Hóa Phàm cảnh bình thường, là không thể bay. Cho nên... Cho dù nói với các ngươi, cũng vô dụng!

Chủ nhân ngôi mộ nói.

- Bay?

Mọi người đồng loạt nhìn lên, quả nhiên thấy phía trên đại điện, một nham thạch thoạt nhìn có chút cổ quái, khoảng cách cao như vậy, đừng nói đám người Trương Huyền, cho dù Tái các chủ Hóa Phàm tứ trọng, cũng không có cách nào đi tới phía trước.

Càng chưa nói tới mượn nó trốn đi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau