THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 861 - Chương 865

Chương 861: Thiên công sư (1)

Đầm nước lạnh lẽo âm u. Tiến vào trong đó, mọi người nhất thời cảm thấy băng lạnh đến xương.

Đi theo sau lưng Lạc Trúc, bọn họ trực tiếp bơi xuống phía dưới.

Thực lực mọi người tệ nhất cũng đạt tới Chí Tôn. Loại cấp bậc như vậy, ở trong nước nín thở, hai, ba mươi phút cũng không thành vấn đề.

Thực lực của Triệu Phi Vũ tuy rằng không cao, có Kim Tòng Hải ở một bên không ngừng truyền thụ chân khí, hình thành màn chân khí bảo vệ, ngược lại cũng không cảm thấy ngạt thở khó chịu.

Một đường xuống phía dưới, vừa mới bắt đầu mượn ánh sáng mặt trời trên mặt nước chiếu đến, còn có thể nhìn thấy được tình huống trước mắt. Càng tiến sâu, đưa tay ra không thấy được năm ngón, tối đen một mảnh.

Lạc Trúc đã sớm có sự chuẩn bị, lấy ra mấy cái dạ minh châu, cho mỗi người một cái, ánh sáng ôn hòa chiếu xuống, thế giới dưới nước xuất hiện rõ ràng ở trước mắt.

Bởi vì cái đầm nước này quá mức lạnh giá, cũng không có sinh mạng nào. Một mực bơi xuống dưới, đi tới nơi sâu đại khái bảy, tám mươi thước, cuối cùng nhìn thấy được mặt đất, mọc đầy cỏ nước với đủ loại màu sắc cực thẫm.

Dưới nước không có cách nào nói chuyện, Lạc Trúc vẫy vẫy tay với mọi người, quen đường dễ đi, dọc theo mặt đất đầy cỏ nước, chậm rãi đi về phía trước, chỉ chốc lát đã đi tới trước mặt tường đá.

Là một vách đá trơn nhẵn, nhìn không có bất kỳ điểm gì đặc biệt. Nếu như không biết mộ vu hồn, đi tới phía trước, cũng không phát hiện được cái gì.

Cổ tay lật một cái, lấy ra một mâm đá trơn nhẵn, Lạc Trúc sờ tìm ở trên vách tường một hồi, tìm đúng vị trí, úp ở phía trên.

Két!

Giống như kích hoạt một cơ quan, tường từ từ mở ra. Cái vách đá này thoạt nhìn hoàn hảo không hao tổn, lại hoạt động.

- Công nghệ thật tinh xảo!

Ánh mắt Trương Huyền nhất thời sáng lên.

Sử dụng tảng đá khắc cơ quan, ở bề ngoài hoàn toàn không nhìn ra khe, công nghệ mạnh mẽ, tuy rằng kém hơn so với hộp Thiên Công Cơ Xảo trước đó, nhưng cũng vượt xa không ít bảo vật trước đây hắn đã gặp.

Nhìn ra được để xây dựng mộ vu hồn này, cấp bậc của thợ thủ công không thấp. Tệ nhất cũng phải đạt tới cấp bậc cửu mạt.

Theo truyền thuyết, thợ thủ công cửu mạt, chế tạo ra cơ quan khôi lỗi, cường giả Hóa Phàm Cảnh cũng khó có thể phân biệt được thật giả. Hiện tại xem ra, quả thực là như vậy.

Thảo nào Lạc Trúc tự tin trừ hắn ra, không ai tìm tới nơi này. Địa phương cơ mật như thế, muốn tìm được, quả thật rất khó.

Vách đá mở ra, một cánh cửa hộ xuất hiện ở trước mắt. Lạc Trúc đi vào trước.

Bên trong cửa có bố trí cơ quan đặc biệt không thấm nước, sinh mạng có thể tiến vào, dòng nước không vào được. Mọi người bước một bước vào trong đó, quả nhiên cảm thấy trong đó không khí lưu thông, hoàn toàn không có bất kỳ cảm giác bị đè nén nào.

- Nơi này chính là thông đạo của mộ vu hồn, đi tới cuối, chính là mộ!

Sau khi nhìn thấy mọi người đều đi vào, vách đá tự động đóng lại, Lạc Trúc nói.
- Ừ!

Trương Huyền gật đầu.

Mọi người nhìn về phía trong đó. Tất cả đều tràn ngập sự tò mò.

Đó là một hành lang dài nhỏ, hai bên điêu khắc đủ loại tranh vẽ trên tường. Rất nhiều đều là nghi thức tế tự của vu hồn. Dạ minh châu chiếu xuống, khiến chúng có vẻ đặc biệt quỷ dị.

- Tạm thời không vội đi. Trong hành lang này, có cơ quan đặc biệt lợi hại, cần phải thử đi từng bước một mới có thể vào!

Hình như hết sức quen thuộc đối với các loại hoàn cảnh của mộ cổ, Lạc Trúc giơ tay lên trời chộp một cái. Trước mắt xuất hiện hai khôi lỗi kích thước bằng đứa trẻ.

Chắc là mấy ngày qua hắn đặc biệt chuẩn bị.

Lấy ra hai khối linh thạch để vào trong đó, khôi lỗi một trước một sau, dọc theo thông đạo đi về phía trước.

Kẽo kẹt! Kẽo kẹt!

Khôi lỗi đầu tiên đi không được ba bước, một tiếng gió vang lên, ngay sau đó có một tiếng vỡ giòn tan, nó nổ nát bấy.

Đồng tử của mọi người co lại.

Lạc Trúc vừa lấy ra khôi lỗi này, sử dụng chất liệu đặc biệt chế luyện, cực kỳ cứng rắn. Không nói ai khác, cho dù thực lực như Kim Tòng Hải vậy, muốn thoáng cái đánh nát, cũng vô cùng phiền phức.

Mà trước mắt không biết rơi vào cơ quan gì, trực tiếp nổ tung. Nếu không phải vừa rồi hắn cảnh giác, ngăn cản mọi người, một khi tiến lên, còn không đã sớm chết? Trong nháy mắt, mọi người đổ mồ hôi lạnh ròng ròng.

Không hổ danh là chức nghiệp quỷ dị nhất. Mộ vu hồn này, quả thật không tầm thường.

Nếu không nhờ Trương sư giải quyết chuyện linh hồn đoạt xác, mặc cho đối phương dẫn bọn họ đi tới, sợ rằng còn chưa có tiến vào trong đó, đã bị diệt toàn đoàn.

Kẽo kẹt! Kẽo kẹt!

Trong sự chấn động kinh ngạc của mọi người, khôi lỗi thứ hai cũng đi chưa được mấy bước, gặp phải công kích, giống như con đầu tiên, nổ nát bấy.

- Trong năm bước, có hai cơ quan đưa người vào chỗ chết. Ta hiện tại đi phía trước dẫn đường, thuận tiện đánh dấu ra chỗ vị trí đặt bàn chân. Các ngươi nhất định phải theo sát, một điểm cũng không thể xuất hiện sai lầm. Bằng không... ta không có cách nào bảo đảm an toàn!

Khuôn mặt Lạc Trúc ngưng trọng căn dặn.

- Được!

Mọi người biết những điều này, đồng thời gật đầu.

Vù!

Lạc Trúc thận trọng bước lên trước, bàn chân vừa bước vào, liền nghe được tiếng gió thổi gào thét. Một khí quang lướt qua cách hắn không xa. Xem ra một khi bị đánh trúng, không chết cũng sẽ phải trọng thương.

Chỉ có điều, có khôi lỗi vừa rồi dò đường, sớm có sự đề phòng, vẫn chưa tổn thương được.

- Đây là... trận pháp?

Nhìn thấy được thông đạo nguy cơ trùng trùng, Tái các chủ có chút không rõ, nhìn lại.

Khắp nơi đầy nguy hiểm, ở đây có thể bố trí một Sát trận lợi hại hay không?

Nếu quả thật là như vậy, dựa vào lý giải của Trương sư đối với trận pháp, nghĩ biện pháp phá hỏng nó, có đúng sẽ đơn giản hơn rất nhiều hay không?

- Không phải!

Trương Huyền lắc đầu.

Nếu như là trận pháp, hắn tuyệt đối có thể cảm nhận được sóng dao động linh khí trong đó, thuận tiện tìm được chỗ chủ chốt, đạp một cước dừng. Đáng tiếc... cái này rất rõ ràng không phải.

- Mộ vu hồn đề phòng nhất, không phải là nhân loại, mà là kiến Phệ Hồn. Trận pháp đối với kiến Phệ Hồn không có tác dụng... Cho nên, ở đây sẽ không có trận pháp. Nếu như ta không nhìn lầm, chắc là một ít cơ quan đặc biệt!

Chương 862: Thiên công sư (2)

Có chút do dự, Trương Huyền phân tích.

Thiên địch của vu hồn là kiến Phệ Hồn, xây dựng mộ, tất nhiên phải đề phòng loại vật này. Kiến Phệ Hồn có thể cắn nuốt linh khí trong trận pháp, khiến cho trận pháp trực tiếp dừng lại. Nếu quả thật bố trí trận pháp, trái lại không có hiệu quả, không hữu hiệu bằng cơ quan.

Mọi người gật đầu.

- Nếu như là cơ quan, thì phiền toái. Trong chúng ta không ai quen thuộc với máy móc. Nếu có một vị thiên công sư ở đây, sẽ đơn giản hơn nhiều!

Tái các chủ nhăn mày lại.

- Thiên công sư?

Đám người Tôn Cường xem qua.

Trương Huyền chưa từng nói qua nghề nghiệp này, bọn họ cũng không hiểu quá rõ.

- Đúng vậy, thiên công sư còn gọi là cơ xảo sư, là một chức nghiệp hạ cửu lưu, am hiểu thiết kế những thứ máy móc tinh xảo, thoạt nhìn là vật phẩm bình thường không có gì lạ, bọn họ có thể đặt ở trong đó kiếm khí, võ kỹ. Một khi mở ra, uy lực vô cùng! Rất nhiều cường giả cũng không có cách nào chống đỡ.

Tái các chủ giải thích:

- Loại chức nghiệp này, cũng có tổ chức đặc biệt, là Thiên Công viện, chuyên môn thiết kế vũ khí và cơ quan kỳ diệu nhất thiên hạ. Chỉ có điều... Loại chức nghiệp này, ta cũng chỉ xem qua ở trên sách. Liên minh vạn quốc chúng ta cũng không có. Có người nói Huyễn Vũ đế quốc, mới có tư cách xây dựng một phân bộ.

- Loại chức nghiệp này, thứ thiết kế ra, đặc biệt tinh vi. Không biết nguyên lý, quả thật rất khó thông qua!

Trương Huyền gật đầu, nhăn mày lại.

Trình độ phức tạp của Hộp Thiên Công Cơ Xảo, hắn lại lĩnh hội đầy đủ. Nếu như không có Thiên Đạo Đồ Thư Quán, biết chỗ thiếu hụt, muốn mở ra, tuyệt đối là không có khả năng.

Một cái hộp nho nhỏ, lại thiết kế tinh diệu như vậy. Cái hành lang này thật sự có người như thế nhúng tay vào, nguy hiểm to lớn, vượt quá sức tưởng tượng.

Xì!

Đang suy tư, đột nhiên nghe được một âm thanh đao phong cắt vào thịt. Ngay sau đó liền thấy sắc mặt Lạc Trúc nhất thời đỏ lên, lui trở về, cánh tay bị thứ gì cắt phải, máu chảy ra ồ ồ.

- Không sao chứ?

Đám người Kim Tòng Hải đi tới trước mặt, giúp vết thương của hắn dừng chảy máu.

- Không có việc gì!

Lạc Trúc lắc đầu:

- Cơ quan ở lối đi này, so với trước đây hình như càng khó đi hơn...
- Càng khó đi? Cái lối đi này tổng cộng là dài bao nhiêu? Ngươi đi tới cuối tốn bao lâu?

rương Huyền nhìn qua.

- Tổng cộng có khoảng ba trăm mét. Tần trước ta qua, mượn khôi lỗi thử nghiệm từng chút một, đại khái đi bốn ngày, mới đi đến điểm cuối!

Lạc Trúc nhăn mày lại:

- Chỉ có điều, loại cơ quan này, giống như trận pháp, mỗi lần tiến vào, đều khác nhau. Kinh nghiệm lần trước, lần này hoàn toàn vô dụng. Bằng không, ta cũng sẽ không bị thương...

- Đi bốn ngày?

Trương Huyền không nói gì.

Bốn ngày mới đi qua khoảng ba trăm mét, quả thật quá khó khăn.

- Đúng vậy, nhưng không đi chậm một chút, thật sự không có cách nào. Cơ quan trong lối đi này ẩn chứa kiếm khí, ít nhất đều đạt tới Hóa Phàm tứ trọng đỉnh phong, thậm chí còn có đạt được ngũ trọng. Nếu như không thể sớm né tránh, một khi đụng với, sẽ bị lập tức cắt thành hai đoạn, chết cũng không biết chết như thế nào!

Lạc Trúc lắc đầu.

- Kiếm khí Hóa Phàm tứ trọng đỉnh phong?

Mọi người líu lưỡi.

Vừa rồi mới nhìn thấy khôi lỗi bị trực tiếp giết chết, chỉ biết xung quanh bắn ra kiếm khí rất đáng sợ, không nghĩ tới lợi hại như vậy. Lối đi hẹp như vậy, không có cách nào chống đỡ, cũng không có cách nào phòng ngự. Nếu thật sự bị kiếm khí cường đại như thế đâm trúng, sợ rằng cường giả Hóa Phàm tứ trọng đỉnh phong, cũng khó có thể còn mạng sống.

- Chỉ có thể đi từng bước một tìm tòi, không có biện pháp nào khác?

Triệu Phi Vũ cũng nhăn mày lại.

- Không! Cơ quan do thiên công sư lưu lại, vô cùng phức tạp, hơn nữa không ngừng biến hóa. Nếu như không biết quy luật biến hóa, rất khó đi qua.

Lạc Trúc lắc đầu.

- Nghĩ biện pháp phá cơ quan trong cái lối đi này cũng không được sao?

Trương Huyền nhướng mày.

Trận pháp cũng có thể dừng. Nếu như có thể tìm được chốt mở cơ quan này, hoặc chỗ mấu chốt, chắc hẳn là có thể phá hủy nó.

- Phá hủy?

Lạc Trúc cười khổ:

- Làm gì có thể dễ dàng như vậy. Vật do thiên công sư lưu lại, giống như guồng nước, là luôn không ngừng chuyển động, cho dù ngươi nhìn thấy bản vẽ, không biết nguyên lý, cũng không có bất kỳ tác dụng nào. Dù sao cũng là một chức nghiệp rất lợi hại, giống như trận pháp, lại dễ dàng phá hủy như vậy, cũng không đến mức khiến người ta kiêng kỵ!

Cơ quan giống như trận pháp, cho dù xem qua bản vẽ, không biết nguyên lý vận chuyển, cũng đều vô dụng.

Bởi vì cơ quan là không ngừng chuyển động. Đối với nghề nghiệp này một điểm mấu chốt không hiểu, đừng nói phá hủy, có thể sống sót hay không cũng còn khó nói.

- Đúng vậy, thiên công sư, đáng sợ là đáng sợ ở chỗ này. Bọn họ có thể lợi dụng máy móc, tổ hợp thành một ít vật phẩm chém giết người. Hơn nữa loại vật phẩm này, không cần linh thạch phát động... Nếu như ta không nhìn nhầm, động lực khiến tất cả cơ quan trong lối đi này phát sinh, đều cung cấp từ thác nước phía trên, không biết nguyên lý, cho dù có la bàn, cũng không tìm được vị trí!

Tái các chủ gật đầu.

La bàn, có thể định vị được phương hướng của linh khí, điều tra trận pháp mạnh yếu, cùng với nghĩ biện pháp tìm được nhược điểm. Nhưng... cơ quan sử dụng không phải là linh thạch, mà là lực lượng vật lý. Ví dụ như: mượn thác nước phía trên cung cấp động lực...

Làm thế nào có thể phá được?

Thấy nghe được hai người lắc đầu, phân tích, biểu tình của tất cả mọi người ảm đạm, lại không có hưng phấn như lúc trước khi vừa đi tới. Thấy sĩ khí hạ xuống, Trương Huyền mở miệng nói.

- La bàn không tìm được, không có nghĩa là thủ đoạn khác cũng không tìm được. Đừng có gấp, ta thử một chút!

Nói xong, mọi người liền thấy hắn cười khẽ, bàn tay đặt ở trên mặt đất của lối đi, nhẹ nhàng xoa một chút.

Chương 863: Tiến vào ngôi mộ (1)

- Cẩn thận...

Thấy hắn không nghiên cứu quy luật xuất hiện của cơ qua ntrong lối đi, ngược lại ở trên mặt đất sờ loạn, mắt Lạc Trúc choáng váng.

Ngươi sờ mặt đất, lẽ nào có thể biết được đây là cơ quan gì?

Thiên công sư thiết kế cơ quan, giống như trận pháp, ảo diệu vô cùng. Không biết có bao nhiêu phân loại. Cho dù cùng một loại hình cơ quan, thoạt nhìn cùng loại, cũng có ít nhất mấy vạn loại biến hóa.

Hơn nữa cùng một một cơ quan, phương thức vận chuyển khác nhau, hiệu quả lộ rõ bên ngoài cũng khác biệt. Có thể nói, rơi vào trong loại cửa ải này, cho dù là thiên công sư thật sự, cũng cần nghiên cứu không biết bao lâu, mới có khả năng phá giải. Cho dù những chức nghiệp khác ngươi rất lợi hại, khác nghề như cách núi, không biết chức nghiệp thiên công, cũng chỉ là uổng công.

- Mọi người đừng có gấp. Ta điều chỉnh một chút, sẽ lại phái ra khôi lỗi đi thử. Chúng ta dù sao có chính là thời gian. Ta cũng mang theo đầy đủ lương khô và nước, đủ cho nhu cầu hàng ngày của chúng ta!

Thấy thái độ của mọi người không cao giống như trước, Lạc Trúc cười thoải mái.

Nghề nghiệp của hắn trên thực tế chính là trộm mộ. Các loại địa phương hiểm yếu, hắn tiến vào vô số lần, sớm đã có thói quen. Những người này lại khác, chưa bao giờ gặp được cơ quan lợi hại như vậy, tất nhiên sẽ sinh ra ý định lùi bước.

- Cũng chỉ có thể làm như vậy. Chúng ta đối với loại cơ quan này, một chữ cũng không biết. Chỉ có thể dựa vào ngươi tìm tòi đi tới.

Kim Tòng Hải gật đầu.

- Yên tâm đi, cơ quan này tuy rằng trở nên càng khó hơn, chỉ cần có thời gian đầy đủ, ta vẫn có thể đi tới điểm cuối. Các ngươi chỉ cần theo sát sau lưng ta là được...

Lạc Trúc gật đầu.

Nghĩa địa của rất nhiều cường giả hoặc kẻ có tiền, đều sẽ mời thiên công sư hỗ trợ thiết kế. Đối với cơ quan cùng loại này, hắn đã đối đầu không ít năm. Cho dù cơ quan ở lối đi này trở nên càng nguy hiểm hơn, hắn cũng có thể tìm kiếm đi ra, an toàn đi tới điểm cuối.

Vẻ mặt hắn đang tự tin, dự định lại chuẩn bị một chút, tiếp tục tiến vào lối đi, lại thấy Trương sư ở một bên, đã sờ mặt đất xong, đứng dậy, duỗi người, ngay sau đó mí mắt thoáng nâng lên, nhấc chân liền đi vào lối đi.

- Trương sư...

Đồng tử co lại, Lạc Trúc thiếu chút nữa thì bị dọa chết.

Vừa rồi hắn dùng khôi lỗi chuẩn bị hồi lâu, cũng bị kiếm khí thiếu chút nữa chém thành hai đoạn. Người này lại lỗ mãng vọt vào như vậy, không phải là muốn chết sao?

Vẻ mặt sốt ruột, đang muốn đưa tay lôi người đi ra, lại thấy người thanh niên nâng chân lên đạp một cái về một bên bức tường.

Ầm ầm!

Một tiếng nổ lớn kịch liệt vang lên. Mọi người lập tức cảm thấy mặt đất lắc lư một hồi.

- Được rồi, cơ quan ngừng rồi!

Ngay sau đó, giọng nói thản nhiên của người thanh niên vang lên. Ngay lập tức, cũng không đợi mọi người kịp phản ứng, hắn đi nhanh đi về phía trong.

- Ngừng?

Thấy đối phương càng đi càng xa, không có bất kỳ cơ quan nào phát ra, Lạc Trúc lộ ra vẻ mặt phát điên.

Tình huống thế nào vậy? Vừa rồi hắn tự mình thử nghiệm, cơ quan của lối đi so sánh với lần tới càng cường đại hơn rất nhiều. Cho dù là hắn loại người mỗi ngày lăn lộn ở các ngôi mộ, không mất mười ngày nửa tháng cũng rất khó phá giải. Đối phương một cước đạp qua... lại ngừng?

Có nhầm hay không?

Đây chính là cơ quan do thiên công sư thiết kế ra được, uy lực cực lớn. Hắn đã dự định bỏ ra mấy trăm khôi lỗi. Kết quả bị người này đạp một cước dừng...

Lạc Trúc cảm thấy sắp phát điên rồi.

Hắn quay đầu lại nhìn về phía những người khác, lại thấy vẻ mặt mọi người cũng mê hoặc nhìn tới.

Ngươi không phải mới vừa nói ba hoa chích choè, thứ này rất lợi hại thế này rất lợi hại thế kia sao? Thế nào Trương sư đạp qua một cước, lại dừng lại?

- Đi qua xem thử...

Ngực hắn nghẹn lại khó chịu. Nghĩ tới vị Trương sư này, ngay cả đoạt xác cũng có thể đối phó, cũng không phải không thể hiểu rõ thiên công sư kỹ xảo, lúc này hắn mới cảm thấy thư thái được một chút, vội vã đuổi theo.

Cơ quan trong lối đi, quả nhiên đã ngừng lại. Đọc theo lối đi, tiến về phía trước, hoàn toàn không có chút nguy hiểm nào.

Thời gian không lâu, mọi người lại đi đến điểm cuối. Đó là một đại sảnh rộng rãi.

- Lần trước ta đi tới nơi này lại bị đoạt xác, không dám tiếp tục đi tới...

Nhìn đến đại sảnh, sắc mặt Lạc Trúc ngưng trọng giới thiệu.

Trương Huyền giương mắt nhìn lại.

Là một cung điện ngầm, có kích thước chừng hai, ba mươi thước, chính giữa bày bốn cái quan tài cực lớn, không biết chế luyện bằng nguyên liệu gì, hiện lên màu xanh xám, khiến người ta một loại cảm giác vừa dày vừa nặng.
- Mắt Minh Lý!

Không có vội vàng tiến tới, Trương Huyền nhướng mày, nhìn sang.

Một lát sau, nhướng mày.

Tu vi của hắn chỉ có Hóa Phàm nhất trọng đỉnh phong, quan sát những quan tài còn có chút tốn sức. Xem ra chắc là bị một người có thực lực mạnh hơn hắn bố trí rào chắn.

- Xem mặt đất có thể hình thành sách hay không!

Mắt Minh Lý nhìn không thấu, hắn cũng không nóng nảy, khom lưng tiếp tục sờ trên mặt đất một chút.

Vừa nghĩ đến phương pháp của hộp Thiên Công Cơ Xảo, hắn cảm thấy nếu là cơ quan, khẳng định lại có chỗ thiếu hụt. Hắn ôm tâm tính thử một cái, tìm hiểu một chút, không nghĩ tới quả nhiên có thể thực hiện được.

Trong Đồ Thư Quán lập tức xuất hiện tên gọi và chỗ thiếu hụt của cơ quan trong lối đi.

Sau khi xem xong, hắn cũng coi như hiểu được.

Cơ quan giống như trận pháp, có tử môn lại có sinh môn. Nếu không, người thiết kế cơ quan, bố trí xong thứ này, làm thế nào từ bên trong đi ra, hoặc tiến vào trong?

Không chỉ có như vậy, cũng có đầu mối then chốt trung tâm. Chỉ cần tìm được, đóng lại, cơ quan lợi hại hơn nữa, cũng trở thành vật trang trí.

Lại giống như máy móc bị ngắt nguồn điện, vật lớn cường thịnh mấy đi nữa, không có năng lượng cung cấp, lại cũng đều là thứ vô dụng.

Chính vì vậy, hắn mới có khả năng sau khi sờ xuống mặt đất một chút, một cước đạp cho nó dừng lại, dẫn mọi người đi tới.

Vù!

Một quyển sách xuất hiện ở trong đầu.

- Đá than chì, sinh ra từ chỗ cực sâu trong mặt đất, phẩm chất cứng rắn...

Chỉ liếc mắt thoáng nhìn, Trương Huyền thiếu chút nữa nôn ra máu.

Vốn tưởng rằng mắt Minh Lý nhìn không thấu, sử dụng Thiên Đạo Đồ Thư Quán, cũng có thể tìm hiểu vấn đề từ những quan tài kia, hoặc đại điện này, do đó tiến hành ứng phó. Hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới, phân tích lại là nham thạch vừa sờ được trên mặt đất.

- Lối đi vừa rồi là cơ quan chỉnh thể. Sờ một cái, tất nhiên tặng lại ra đặc điểm của cơ quan. Đây là mặt đất bình thường, sờ lấy cái gì, cũng lại xuất hiện cái đó, cũng một loại giống như trước đây sờ giá sách!

Sau khi phiền muộn, Trương Huyền cũng hiểu được.

Trước đây hắn ở tàng thư khố sờ giá sách, muốn thu nhận sách trong đó, lại xuất hiện qua tình huống tương tự.

Xem ra Thiên Đạo Đồ Thư Quán phân biệt, bởi vậy chỉnh thể làm đơn vị, bằng không, chạm tới cái gì, chính là cái đó.

Cũng đúng. Thực sự chạm đến một mặt đất, sẽ biết tình hình của toàn bộ đại lục, khó tránh khỏi quá nghịch thiên.

Chương 864: Tiến vào ngôi mộ (2)

- Ở đây không có nguy hiểm, có thể trực tiếp tiến vào trong!

Thấy sắc mặt Trương sư không ngừng thay đổi, không biết suy nghĩ điều gì, Lạc Trúc giải thích một câu, đi về phía trước.

Bàn chân bước vào đại điện, cũng không gây ra bất kỳ biến hóa nào.

Mọi người theo ở phía sau, nối đuôi nhau tiến vào.

- Mấy cái quan tài này chính là đặt Vô Hồn Kim Nhân. Cái ta mang đi, chính là một người trong đó!

Đi tới phía trước quan tài, Lạc Trúc chỉ về phía trước, thoáng hiện ra vẻ khẩn trương nói.

Lần trước tới đây, mở ra quan tài, vừa lấy Vô Hồn Kim Nhân đi, đã bị hồn phách ẩn nấp trong đó đoạt xác, trong lòng hắn đã có bóng ma, không dám tiến lên.

- Ta xem một chút!

Trương Huyền gật đầu, tiến lên một bước.

Bốn quan tài quả nhiên có một cái đã mở ra, bên trong trống rỗng, không có gì cả.

Hắn sờ lên quan tài trống rỗng kia.

Vù!

Trong đầu hắn xuất hiện sách.

- Quan tài tinh kim thất phẩm, luyện khí sư tứ tinh Chiết Tu chế luyện thành, đặt Vô Hồn Kim Nhân, vạn năm không mục nát. Khuyết điểm: 1, không thể đặt thi thể bình thường...

Phía trên ghi chi chít những giới thiệu về tác dụng và lai lịch, cùng với khuyết điểm của cái quan tài này.

- Quan tài tinh kim thất phẩm?

Xem xong thứ này, Trương Huyền kỳ quái.

Dựa theo Đồ Thư Quán miêu tả, vật này là dùng để đặt Vô Hồn Kim Nhân, sẽ không có hồn phách tồn tại. Thế nào người này lại bị đoạt xác?

Hắn đưa tay sờ về phía trên một cái quan tài khác còn chưa mở ra.

Cũng là quan tài tinh kim thất phẩm, tác dụng cũng là đặt Vô Hồn Kim Nhân, giống hệt với cái đã mở ra vừa rồi, không có khác nhau quá nhiều.

Hắn sờ những cái còn lại một lượt, đều được kết luận giống nhau.

Biết đều là Vô Hồn Kim Nhân, Trương Huyền cũng sẽ không có hứng thú.

Hắn tới đây, mục đích chủ yếu nhất là truyền thừa của vu hồn sư. Đối với hắn mà nói, kim nhân có cũng được không có cũng được.

Chỉ có điều, thứ này vô cùng trân quý. Trước đó có thể bán ra với giá cực cao. Cho dù không bằng vật hắn muốn, lấy ra đi bán, cũng kiếm được một khoản lớn. Chuyến đi này không tệ.

- Trương sư, ta chính là bị đoạt xác ở chỗ này... Chúng ta có nên mở ra hay không?
Thấy hắn đêu sờ bốn quan tài một lượt, vẻ mặt Lạc Trúc khẩn trương nhìn qua. Những người khác cũng chờ đợi quyết định của hắn.

- Tạm thời không nên mở ra!

Mặc dù biết những quan tài không có vấn đề gì, nhưng khó bảo đảm được sau khi mở ra sẽ gặp phải biến cố gì.

Nếu như chẳng qua là hồn phách ban đầu đoạt xác Lạc Trúc vẫn dễ đối phó. Đổi lại thành một kẻ thực lực cường đại, chân khí thiên đạo của hắn có thể dùng được hay không, cũng không tiện nói.

Tất cả vẫn cẩn thận cho thỏa đáng.

- Trực tiếp liền thu quan tài vào chiếc nhẫn trữ vật, ra ngoài lại mở ra!

Suy nghĩ một chút, Trương Huyền nói.

- Được rồi!

Tôn Cường đang chờ những lời này, vội vàng tiến lên, bàn tay chộp một cái, lại thu cả bốn cái quan tài cực lớn vào trong chiếc nhẫn.

Những thứ này đều là của thiếu gia. Cần gì quan tâm các ngươi là ai, cũng đừng mong tranh được...

- Khụ khụ!

Thấy hắn không biết xấu hổ như vậy, sắc mặt Trương Huyền nhất thời đỏ lên, quay đầu đi, căn dặn một tiếng, lại đi về phía trước.

- Các ngươi ở chỗ này chờ, ta đi xem xung quanh trước!

Cung điện âm trầm, khiến người ta có một loại cảm giác thê lương lạnh lẽo.

Những bức tường xung quanh, đều do đá than chì cứng rắn tạo thành, xem ra xây dựng cái cung điện này, không chỉ đào rỗng trong lòng đất, còn dùng đá rất cứng rắn gia cố, lúc này mới bảo đảm vạn năm không bị phá hủy. Dọc theo tường đá lục tìm một vòng, vẫn chưa phát hiện ra cơ quan cạm bẫy gì, Trương Huyền tiếp tục đi về chính giữa phía trước.

Nối liền cùng đại sảnh này cũng là một hành lang dài nhỏ.

Đi tới phía trước, hắn ngồi xổm người xuống, nhẹ nhàng chạm đến.

Vù!

Trong đầu hắn lại xuất hiện sách.

- Chỉ là hành lang bình thường, không phải là cơ quan?

Viết cấu tạo từ đá, mà không phải là cơ quan.

Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm, suy nghĩ một chút cũng lại hiểu được.

Trước khi tiến vào mộ, thiết kết cơ quan ngược lại cũng thôi. Cũng đã đi tới bên trong, lại có cơ quan cũng uổng công. Cùng với tốn cái giá lớn, còn không bằng không tiến hành nữa.

- Ở đây không có nguy hiểm, tất cả đều đi đến đây!

Quay đầu lại, hắn hô một tiếng.

Mọi người vội vàng theo qua.

Trương Huyền đi vào trước.

Hành lang không dài, chỉ có khoảng cách chừng mười thước, đi tới điểm cuối, vẫn là một đại sảnh rộng rãi.

Cái này rõ ràng càng rộng hơn so với cái vừa rồi.

- Theo ta được biết, phòng mộ đầu tiên trong mộ vu hồn là Vô Hồn Kim Nhân thủ vệ. Cái thứ hai chính là mộ chính. Ở đây hẳn phải là nơi gởi lại hồn phách của vu hồn sư...

Lạc Trúc nuốt nước miếng.

- Ý của ngươi... Nơi này có hồn phách của vu hồn sư?

Trương Huyền nhìn qua.

- Nếu là mộ chính... hẳn phải có!

Lạc Trúc gật đầu.

Nghe hắn xác nhận, Trương Huyền ngẩng đầu nhìn qua. Chỉ liếc mắt thoáng nhìn, hắn đột nhiên nhướng mày, đầy vẻ không thể tin được.

- Đây... Đây là có chuyện gì?

Chương 865: Lần thứ hai được trời thừa nhận danh sư (1)

Chỉ thấy trước mắt căn bản không phải gọi là gian phòng, đại sảnh, mà là một chỗ sắc màu rực rỡ, mùi thơm xông vào mũi, mây trắng tung bay, khiến người ta dường như một lần nữa trở lại trong núi rừng, mà không phải là trong lòng đất.

- Chẳng lẽ là... Huyễn trận?

Đám người Tái các chủ cũng đầy kinh ngạc.

Cung điện sâu dưới lòng đất như vậy, không có khả năng có cây cối sinh trưởng, càng không thể nào có bầu trời xanh mây trắng. Rất rõ ràng, đây là giả.

Xuất hiện loại tình huống này, khả năng lớn nhất chính là Huyễn trận.

- Không phải trận pháp...

Trương Huyền lắc đầu.

Làm trận pháp sư, nếu như là trận pháp, hắn tuyệt đối có thể nhìn ra. Cái trước mắt này không có bất kỳ sóng linh khí dao động, vô cùng chân thật, giống như thật sự tiến vào một không gian khác, quỷ dị nói không nên lời.

- Chẳng lẽ vẫn là cơ quan? Không đúng. Cơ quan làm sao có thể có thứ hiệu quả này!

Cơ quan, nói trắng ra là chính là một ít máy móc mang tính vật lý. Cái trước mắt này, hoa dại, cỏ xanh, nước chảy róc rách... Tuyệt đối không phải là thứ cơ quan có thể làm ra được.

- Ta ném một khôi lỗi vào thử xem!

Lạc Trúc cũng đầy nghi ngờ, cổ tay lật một cái. Một khôi lỗi xuất hiện, dọc theo lối đi tiến về phía trước.

Vù!

Vừa rời khỏi lối đi, khôi lỗi trong nháy mắt biến mất, giống như là căn bản không tồn tại.

- Đây là... chuyện gì xảy ra?

Mọi người đều giật nảy mình.

Cơ quan ở lối đi trước công kích, cho dù khôi lỗi không chịu nổi, nhưng bộ dạng nổ thành bụi phấn, bọn họ có thể nhìn thấy được. Kiếm khí cũng có thể phát hiện. Cái trước mắt này, vừa đi ra khỏi lối đi liền lập tức biến mất... Khó tránh khỏi quá kỳ quái!

- Chẳng lẽ là... trận pháp truyền tống?

Cổ họng Tái các chủ chợt khô khốc.

Mọi người nghi ngờ nhìn qua.

- Trận pháp truyền tống của liên minh vạn quốc, chỉ có thể truyền tống một ít văn tự, tin tức, cũng được gọi là tường đưa tin, tường tin tức!

Giọng nói của Tái các chủ run rẩy:

- Có người nói loại trận pháp này đạt tới ngoài lục cấp, có thể truyền tống một ít vật tư, tiền, thậm chí binh khí, bảo vật! Khi đạt được bát cấp, sinh mạng cũng có thể truyền tống... Cũng chính là, trực tiếp có thể truyền tống nhân loại, từ chỗ này đến một chỗ khác. - Truyền tống nhân loại?

Mọi người líu lưỡi.

Trương Huyền cũng mở to hai mắt nhìn.

Làm trận pháp sư tứ tinh, đối với trận pháp truyền tống, hắn hiểu rõ càng nhiều hơn so với Tái các chủ. Hắn vốn tưởng rằng chỉ có thể truyền tống tin tức, không nghĩ tới cấp bậc cao, ngay cả sinh mạng cũng có thể truyền tống.

Truyền tống nhân loại, dĩ nhiên liên lụy đến không gian biến hóa.

Khôi lỗi trực tiếp biến mất, chẳng lẽ... trước mắt có loại trận pháp cấp bậc như vậy?

Nếu quả thật đạt được loại cấp bậc như vậy, ẩn giấu không gian, phát hiện không được, cũng rất bình thường.

Trận pháp sư là chức nghiệp thượng cửu lưu, yêu cầu đối với tu vi cực cao. Thực lực không đạt được, không có cách nào học tập được tri thức cao thâm hơn. Giống như chính hắn, mặc dù khắc ra trận bàn ngũ cấp, cũng chỉ là chuẩn trận pháp sư tứ tinh mà thôi. Ngay cả huy hiệu tứ tinh cũng lấy không được.

Có thể bố trí ra trận pháp bát cấp, tu vi tuyệt đối vượt qua Hóa Phàm cửu trọng, tiến vào cảnh giới cao hơn... Nhân vật như vậy, tự mình bày trận, chủ nhân mộ vu hồn này lại phải mạnh tới mức nào?

Điều Trương Huyền nghĩ đến, những người khác cũng hiểu được. Khuôn mặt mỗi một người đều trắng bệch.

Chỉ là vu hồn sư Hóa Phàm tam, tứ trọng ngược lại cũng thôi. Cho dù bị đoạt xác, cũng có thể có năng lực tự vệ. Nếu thật sự vượt qua cảnh giới này. Cho dù đã chết không biết bao nhiêu năm, thủ đoạn năng lực, bọn họ cũng không thể tưởng tượng được.

- Trương sư... chúng ta còn tiến vào trong không?

Mọi người đồng loạt nhìn qua.
Trương Huyền trầm tư.

Nếu như suy đoán là chính xác, đi về phía trước, tất nhiên rất đáng sợ. Cho dù có chân khí thiên đạo, cũng sẽ không có tác dụng quá lớn.

Có thể nói, đi tới, mười chết không sống.

Nhưng nếu như không tiến vào trong... Lộ Trùng còn muốn chữa trị tốt, cũng không biết phải mất bao nhiêu lâu.

- Vì lão sư như ta, hắn ngay cả chết còn không sợ. Ta lại có gì đáng sợ phải lui lại?

Nhớ tới thiếu niên ngăn cản ở trước người, thần thái ung dung liều chết, Trương Huyền khẽ cười, trong ánh mắt lộ ra sự kiên định.

Vì hắn, Lộ Trùng có thể bỏ ra tất cả, cho dù là sinh mạng.

Chính mình một trưởng bối, nếu như biết trước mặt nguy hiểm, lại rút lui, còn có tư cách gì, làm tấm gương sáng cho người khác, làm lão sư của hắn!

- Các ngươi ở chỗ này chờ, một mình ta đi qua. Nếu như... qua hai canh giờ chưa thấy đi ra, có thể phải làm phiền Tái các chủ, Triệu công tử, dẫn học sinh của ta và Tôn Cường ra ngoài!

Hai tay vung, Trương Huyền phân phó.

- Lão sư, ta không quay về, ta muốn đi cùng với lão sư!

Triệu Nhã bước lên trước.

- Chúng ta cũng vậy. Lão sư đi đâu, chúng ta đi tới nơi đó!

Ánh mắt đám người Viên Đào cũng kiên định.

Không có Trương sư, bọn họ chỉ là học viên không có tiếng tăm gì ở Thiên Huyền vương quốc mà thôi. Mà bây giờ, mỗi một người thành tựu Chí Tôn, lực có thể nhổ núi.

Hiện tại lão sư vì Lộ Trùng, không tiếc lấy thân xông vào nơi nguy hiểm, làm học sinh, bọn họ làm sao có thể lùi bước?

Trong lòng Trương Huyền ấm áp một hồi. Chỉ có điều trước mặt thật sự quỷ dị. Để cho bọn họ đi qua, quá mức nguy hiểm. Hắn có chút do dự vẫn lắc đầu, sắc mặt trầm xuống:

- Cố gắng ở chỗ này đợi. Thế nào, ngay cả lời của lão sư cũng không nghe sao?

- Vẫn mong lão sư không nên đuổi chúng ta đi. Lão sư tiến vào nguy hiểm, làm học sinh, không thể lấy thân làm thay, cho dù sau này sống sót, cũng sẽ ngày đêm bị lương tâm khiển trách, không có cách nào an lòng!

Ánh mắt Triệu Nhã mang theo sự kiên định.

- Đúng vậy, lão sư, mong lão sư không cần đuổi chúng ta. Cho dù chống lại lệnh của lão sư, ta cũng sẽ theo sau!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau