THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 86 - Chương 90

Chương 86: Hành hung Chu Hồng (Hạ)

- Biết ngay là như vậy mà!

Thấy hắn ba chiêu không phải thuận thì chính là ngược, Chu Hồng sớm đã có phòng bị.

Hắn là người đứng thứ tư trong sát hạch, từng trải qua không ít các cuộc giao đấu to nhỏ, ban đầu không chú ý tới loại chiêu thức thô thiển như vậy, sau khi có phòng bị thì làm sao có thể không đánh thắng được chứ?

Trong lòng cười lạnh một tiếng, hắn nâng tay phải lên, phòng thủ đường tấn công của đối phương, đang định phản kích, liền nhìn thấy Trịnh Dương công kích chỉ là hư chiêu, một nắm đấm khác đã đánh tới trước mặt, đánh thẳng vào gương mặt của mình.

Oanh!

Chưa kịp phản ứng liền bị đánh thật mạnh.

- Khốn kiếp, ngươi đê tiện...

Liên tục lùi về sau hai bước, nước mắt nước mũi của Chu Hồng giàn giụa.

Nắm đấm của Trịnh Dương lợi hại hơn Viên Đào nhiều, chỉ một quyền đã đánh hắn sắp ngất đi.

- Đê tiện? Khi giao chiến đấu không có đê tiện!

Trịnh Dương chẳng muốn phí lời, một chiêu đắc thủ, tiếp tục tấn công về phía trước, tay trái xuất một chỉ điểm vào mệnh môn, một nắm đấm khác thỉnh thoảng đánh vào mặt đối phương.

Hai chiêu hai bút cùng vẽ, không chút do dự, không có gánh nặng trong lòng.

- Ngươi...

Mỗi một lần Chu Hồng muốn chống đỡ, liền phát hiện một trong đó là hư chiêu, qua vài lần như thế, gương mặt càng sưng nhiều hơn, đầu choáng mắt hoa, phiền muộn sắp thổ huyết.

Quá vô sỉ!

Cho dù ngươi đã biết mệnh môn của ta rồi thì cũng không thể cứ dùng chiêu thức cũ như vậy chứ? Giống như cờ tướng chỉ lo ăn quân, thú vị sao? Có phong độ sao?

Mặt ta sưng như thế, ngươi còn đánh...

Không phải nói quyết đấu công bằng sao?

Công bằng đâu?

Công chính đâu?

Còn bảo có ý là được... Không tổn thương hòa khí...

Ý của các ngươi, rốt cuộc là ở đâu thế...

- Dừng lại...

Biết tiếp tục đánh, không chừng hắn sẽ chết ở chỗ này, Chu Hồng không thể làm gì khác hơn bằng cố nén đau thương vào lòng, vội vã lùi lại:

- Ta chịu thua...

Không chịu thua không được, đối phương biết mệnh môn của mình, lại không có khí tiết của võ giả, luân phiên công kích, hỏi làm sao chống đỡ được?

Đổi lại lúc chưa bị thương, còn có thể dựa vào thân pháp né tránh, nhân cơ hội phản kích, chứ hiện tại đôi mắt sưng lên chẳng nhìn thấy đường, tiếp tục đánh, chỉ sợ bản thân phải chết ở nơi này.

- Chịu thua là tốt rồi, Triệu Nhã, đến phiên ngươi...

Trương Huyền nói.

- Xin chỉ giáo!

Triệu Nhã đi tới, căn bản không đợi đối phương phản đối, trực tiếp tấn công dữ dội.

Động tác công kích không khác gì Trịnh Dương, không phải mệnh môn thì chính là khuôn mặt.

...

Chu Hồng khóc.

- Được rồi, Vương Dĩnh, ngươi cũng thử xem!

Lần thứ hai chịu thua, còn vẫn chưa kịp nói câu nào, Vương Dĩnh cũng đã đi tới.

Tiếp theo, Lưu Dương...Rất nhanh, năm học viên môn hạ của Trương lão sư đều ngược đãi hắn một lần, giờ thì đôi mắt Chu Hồng sưng húp híp chỉ còn thành một khe hở nhỏ, hắn sắp không khác gì người mù.

- Được rồi, nhanh bồi thường tiền, mỗi người chúng ta một ngàn kim tệ, còn phải sửa cửa, tổng cộng một vạn!

Viên Đào tiến lên phía trước.

- Một vạn? Các ngươi chỉ có năm người, tại sao lại là một vạn?

Chu Hồng sắp điên rồi.

- Cửa của chúng ta giá năm ngàn!

Viên Đào thản nhiên nói.

- Năm ngàn?

Nước mắt Chu Hồng chảy ào ào.

Cái cửa này, một trăm đồng tiền vàng có thể đổi năm cái, giờ quát lên hẳn năm ngàn? Muốn gạt người cũng không cần như thế chứ!- Không bồi thường cũng được, Trương lão sư, chúng ta muốn tiếp tục luận bàn với cao thủ đứng thứ tư trong sát hạch, mong lão sư tác thành!

Trịnh Dương nói.

- Ừm, đồng môn luận bàn, nhất định phải hạ thủ lưu tình!

Trương Huyền gật đầu.

- Còn hạ thủ lưu tình... Không cần... Không cần, ta bồi thường còn không được sao?

Nghe thấy Trương lão sư đáp ứng, nói chuyện giống lúc nãy, khóe miệng Chu Hồng co giật, không dám phí lời, vội vàng lấy mười tấm ngân phiếu một ngàn đồng ra.

Giao ngân phiếu xong, nội tâm hắn nhỏ máu.

Tuy gia thế của hắn khá giả, nhưng một vạn đồng tiền vàng chính là tích lũy những năm qua của hắn, bởi vì đi giao một tấm chiến thiếp mà lưu lại tại nơi này…

Bồi thường xong, hắn lo lắng dừng lại lâu hơn một chút sẽ bị đánh chết, Chu Hồng liền xoay người bỏ chạy.

Lúc xông vào hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang, tự nhận bản thân độc tôn trong học viên, sợ rằng nằm mơ cũng không nghĩ rằng, hắn sẽ bị đánh thảm như vậy.

- Lão sư...

Chu Hồng rời đi, Trịnh Dương, mấy người Viên Đào đều khiếp sợ nhìn Trương lão sư đang ngồi ở giữa phòng, trong mắt tràn ngập sự sùng bái!
Mặc dù bọn họ có thể đánh thắng Chu Hồng, nhưng đó là nhờ vào công lao chỉ điểm ba chiêu của Trương lão sư.

Tùy tiện chỉ điểm liền dễ dàng đánh thắng đối thủ, giống như biết hắn sẽ sử dụng chiêu thức gì, rốt cuộc làm như thế nào?

.........

- Lục lão sư, ngươi cảm thấy Trương Huyền có nhận lời khiêu chiến của ngươi hay không?

Hồng Hạo trưởng lão vuốt râu, cười nói.

Lục Tầm lão sư ra tay, Trương Huyền nhất định gặp xui xẻo, học viên của hắn sớm muộn gì cũng bị gọi tới đây, lần thứ hai lại trắng tay.

- Ta không cần biết hắn nhận lời hay không, dám cướp học viên của ta, không cho hắn biết chút lễ độ, sau này Lục Tầm ta làm sao lập uy tại học viện Hồng Thiên?

Lục Tầm lão sư hừ lạnh.

- Đúng thế!

Hồng Hạo trưởng lão gật đầu, đang muốn nói tiếp, liền nhìn thấy một tiểu tử đầu heo, mặt sưng đỏ, đi vào.

- Lục lão sư, xin làm chủ giùm ta...

Người đó trực tiếp tới quỳ xuống đất, lên tiếng khóc lớn.

- Ngươi là...

Nhìn thấy dáng dấp người này vô cùng xa lạ, Lục Tầm sợ hết hồn.

- Ta là Chu Hồng đây...

Hắn lại như bị một vạn tổn thương lần nữa.

- Chu Hồng? Không phải ta bảo ngươi đi giao chiến thiếp sao? Tại sao biến thành như vậy?

Nghe đối phương nói tên của mình, Lục Tầm quả nhiên nhìn ra dấu hiệu mơ hồ trên đầu heo của Chu Hồng, không nhịn được hỏi.

Đi giao chiến thiếp, tại sao biến thành như vậy?

- Ta bị đánh...

Chu Hồng chảy nước mắt.

- Trương Huyền không tự trọng thân phận lão sư, ra tay với ngươi?

Sắc mặt Lục Tầm sầm xuống, đứng phắt dậy, khí tức mạnh mẽ bộc phát.

Hắn đã mở mấy chục huyệt đạo, là cường giả Tích Huyệt cảnh chân chính.

Khó trách có thể trở thành lão sư nổi danh, thực lực như vậy cũng đủ làm trưởng lão học viện.

Chu Hồng là cao thủ xếp thứ tư trong sát hạch, tuy bảng danh này không hoàn toàn đại biểu thực lực, nhưng đại biểu sức chiến đấu đỉnh cấp trong tân sinh.

Môn hạ của Trương Huyền không có học viên cũ, người có khả năng duy nhất đánh hắn thành như vậy, chỉ có thể là vị Trương lão sư này!

- Là… học viên... Trương lão sư... không ra tay!

Chu Hồng lúng túng.

- Học viên? Ngươi nói đám người Triệu Nhã, Trịnh Dương?

Muốn tỷ thí với đối phương, lúc nãy Lục Tầm lão sư cũng có điều tra một hồi, phát hiện học viên bị Trương Huyền chiêu mộ không tính là quá kém:

- Bọn họ liên thủ đánh ngươi? Không đúng, mấy người bọn họ có xếp hạng không thấp, nhưng ta đích thân chỉ điểm cho ngươi, tu vi có thể đột phá bất cứ lúc nào, cho dù bọn họ liên thủ cũng không phải đối thủ của ngươi.

Thực lực đám người Triệu Nhã không yếu, nhưng Chu Hồng lại mạnh hơn, mấy ngày nay, bản thân hắn tiêu tốn không ít tâm huyết, chỉ bàn về sức chiến đấu, võ giả nhị trọng trở xuống, hầu như không có đối thủ, cho dù có mấy người liên thủ, sợ rằng cũng đánh không lại!

Vậy tại sao có thể bị đánh thành như thế trong thời gian ngắn

Chương 87: Thật sự là lão sư kém nhất?

- Ban đầu bọn họ liên thủ nhưng không đánh lại ta... Lúc này Trương lão sư đến, dạy ba chiêu quyền pháp, không biết tại sao từng người như được thần linh trợ giúp, người chiến đấu đầu tiên với ta là Viên Đào...

Chu Hồng vừa kể vừa thi triển ba chiêu Trương Huyền truyền thụ cho học viên.

Nghe hắn nói, xem hắn mô phỏng ba chiêu, Lục Tầm và Hồng Hạo trưởng lão liếc mắt nhìn nhau, từng người đều cảm thấy lỗ tai mình nghe lầm, sắc mặt khó coi giống như táo bón.

- Ngươi nói... Viên Đào là người đệ nhất đếm ngược trong sát hạch nhập học? Bằng ba chiêu này, ngươi... đánh không lại?

Con mẹ nó, ngươi đang đùa ta sao?

Lúc nãy điều tra, hắn có xem tư liệu của Viên Đào, từ nhỏ phụ mẫu đều mất, không học được bất cứ võ kỹ, công pháp nào, cũng chỉ dựa vào da dày thịt béo và thể lực đỡ đòn mà thôi, đệ nhất đếm ngược trong sát hạch nhập học, tại sao có khả năng đánh bại cao thủ đứng thứ tư trong sát hạch?

Có cần khuếch đại lớn như vậy không?

Hơn nữa, bọn họ cũng thấy ba chiêu này, rác rưởi cũng không thể rác rưởi hơn, nó cũng gọi là võ kỹ?

Cho dù điên đảo sử dụng qua lại, thay đổi trái phải, cũng không tính là gì!

- Là hắn đê tiện...

Chu Hồng thống khổ kể tỉ mỉ chiến đấu vừa rồi.

- Xem ra mệnh môn của ngươi bị người ta phát hiện, ba chiêu đó chỉ là danh nghĩa, đánh lừa sự chú ý của ngươi, chứ mục tiêu thực sự là nơi này!

Nghe đối phương kể xong, lúc này Lục Tầm mới hiểu ra.

Là học viên của hắn quá không cẩn thận.

Mệnh môn là nơi tập trung sức mạnh của người tu luyện, là căn bản của người tu luyện, nhất định phải cố gắng bảo vệ, nếu bị phát hiện, thật sự quá bất cẩn.

Tuy phát hiện được mệnh môn, không có nghĩa có thể đánh thắng đối phương, chung quy chiến đấu không phải một cộng một bằng hai, còn rất nhiều thứ liên đới như phản ứng, ứng biến, nhưng nếu hai người tu vi tương tự giao đấu với nhau, một người trong đó bị phát hiện, vẫn vô cùng nguy hiểm.

- Những học viên kia, khẳng định không thể có tu vi bằng ngươi được, chỉ có thể đã phát hiện mệnh môn của ngươi, rồi lợi dụng điểm yếu ấy. Xem ra Trương Huyền lão sư không đơn giản, vốn cảm thấy tỷ thí với hắn không có ý nghĩa, trực tiếp nghiền ép, bây giờ xem ra không đơn giản như vậy, càng ngày càng thú vị!

Lục Tầm không hổ là lão sư minh tinh trong học viện, nhanh chóng phân tích ra điểm mấu chốt của vấn đề.

Mệnh môn là nhược điểm của người tu luyện, cần phải được bảo vệ rất tốt, rất khó phát hiện, hơn nữa, cho dù phát hiện, nếu không có năng lực đối kháng, cũng khó vượt qua.

Giống như người bình thường cầm một con dao, biết rõ đâm vào tim là phải chết, nhưng lại không thể đánh lại cao thủ quyền anh.

Nếu mấy học viên của Trương Huyền sớm phát hiện, khẳng định sẽ thắng trong lúc giao đấu trước đó, nên điều này rất hiển nhiên là hắn phát hiện và nói ra.

- Không sao, hiện tại ta sẽ nghĩ biện pháp giúp ngươi đột phá võ giả nhị trọng, một khi thành công, mệnh môn của ngươi sẽ dời đi, đến thời điểm đó báo thù cũng không muộn!

Vẫy tay một cái, Lục Tầm an ủi.

Mệnh môn của người tu luyện không phải hình thành là không thay đổi, căn cứ công pháp tu luyện, cảnh giới, võ kỹ sẽ có khác nhau.

Hiện tại mệnh môn của Chu Hồng ở phần eo, một khi đột phá võ giả nhất trọng, nhất định sẽ dời sang nơi khác, đến thời điểm đó, những hành động của bọn họ sẽ không có bất cứ ý nghĩa nào.

Thậm chí, công pháp tu luyện cao minh trong truyền thuyết, người có thực lực cường đại, căn bản không có mệnh môn và nhược điểm, cho dù muốn tìm cũng không tìm được.

- Dạ!

Chu Hồng gật đầu.

Lục Tầm nhìn sang:

- Một lúc nữa ta đi tìm Thượng Thần trưởng lão, xác định danh sách tỉ thí, cố gắng tu luyện, đừng làm ta thất vọng, đến thời điểm đó sẽ cho ngươi tự tay báo thù!- Đa tạ Lục lão sư!

Nghe an ủi, Chu Hồng khôi phục tự tin lần nữa.

- Đúng rồi, Hồng Hạo trưởng lão, không phải ngươi có quan hệ không tệ với Thượng Thần lớn lão sao? Xử lý loại lão sư phế vật như Trương Huyền, đến tìm phòng giáo vụ sẽ tốt hơn tìm ta!

Nói tới Thượng Thần trưởng lão, Lục Tầm không nhịn được xoay đầu lại.

Hồng Hạo trưởng lão là người có tư cách cạnh tranh chức viện trưởng nhất, không ít trưởng lão có quan hệ tốt với hắn, Thượng Thần là một trong số đó.

Theo lý thuyết, nếu thật sự có mâu thuẫn với Trương Huyền, tìm chủ nhiệm ra tay, không phải dễ hơn tìm mình hay sao?

- Kỳ thật tìm đến phòng giáo vụ cũng không tiện, không thể ép học viên thay đổi lão sư! Nếu thật làm như vậy, hắn kiện đến Sư giả công hội, nói bị chèn ép, chẳng phải càng thêm phiền phức?

Hồng Hạo trưởng lão nói.Nếu học viên tự nguyện bái sư, phòng giáo vụ không thể ép buộc.

Chủ yếu nhất một điểm, Trương Huyền trong mắt hắn chỉ là rác rưởi, sát hạch lão sư không điểm mà thôi, cần gì phải tìm tới chủ nhiệm?

Làm thế không khác gì đại tài tiểu dụng!

Đương nhiên không thể nói ra những lời này, như thế Lục Tầm lão sư nhất định sẽ cảm thấy hắn không tôn trọng mình.

Kỳ thực đối phương không nói, với trình độ thông minh của Lục Tầm cũng có thể đoán được.

Nếu không phải hai học viên bị đào đi không rõ nguyên nhân, hắn không quan tâm những chuyện vô bổ này, càng không yêu cầu sư giả bình trắc gì hết!

Hai người đang nói chuyện với nhau, bỗng nhìn thấy một thanh niên đi nhanh tới.

- Lục Tầm...

Còn chưa tới trước mặt, đối phương liền hô lên.

- Hóa ra là Vương lão sư, sao ngươi ở đây?Lục Tầm cười nói.

Người tới chính là lão sư minh tinh khác của học viện, Vương Siêu!

Trịnh Dương muốn bái cao thủ thương pháp làm sư.

- Hồng Hạo trưởng lão!

Đi tới trước mặt, nhìn thấy Hồng Hạo ngồi bên cạnh, Vương Siêu bái một cái, tiếp theo quay đầu nhìn về phía Lục Tầm:

- Đã nghe chuyện phòng giáo vụ chưa?

- Nghe nói cái gì?

Lục Tầm khó hiểu.

- Ngươi không biết? Thượng Thần trưởng lão bị cách chức điều tra!

Vương Siêu nói:

- Lúc nãy Sư giả công hội đã ban bố mệnh lệnh!

- Thượng Thần trưởng lão bị cách chức điều tra? Xảy ra chuyện gì vậy?

Không những Lục Tầm khó tin, ngay cả Hồng Hạo trưởng lão cũng giật mình.

Đường đường là một chủ nhiệm của học viện Hồng Thiên, tại sao không có một chút tin tức nào, nói mất chức liền mất chức?

- Có người nói hắn hãm hại một lão sư, làm việc bất công, cũng có người nói, khi tiến hành học tâm khảo vấn không công bằng và công chính, ngược lại chuyện này bị Sư giả công hội biết, trực tiếp mất chức!

Vương Siêu nói.

Tào Hùng xin tiến hành học tâm khảo vấn, động tĩnh không lớn, không ít lão sư không biết.

- Hãm hại? Không công chính? Là vị lão sư nào lợi hại như vậy, có thể lật đổ cả Thượng Thần trưởng lão, thậm chí còn có thể làm Sư giả công hội xuất thủ?

Lục Tầm hỏi thăm.

Tuy Thượng Thần trưởng lão chỉ là chủ nhiệm phòng giáo vụ, nhưng hậu phương lại rất cứng, thậm chí lại là bằng hữu của trưởng lão Sư giả công hội, lật đổ hắn, hơn nữa còn làm triệt để như vậy, chắc là rất khó!

Hồng Hạo trưởng lão nhìn sang, muốn biết là nhân vật lợi hại nào!

- Ta nghe nói là lão sư rác rưởi nhất trong học viện chúng ta... Trương Huyền!

Vương Siêu suy nghĩ một chút, nói.

- Trương Huyền? Sao có thể có chuyện đó?

Lục Tầm, Hồng Hạo trưởng lão như bị đạp phải đuôi, đồng thời nhảy lên, cả hai trợn mắt há hốc mồm, cảm giác như điên rồi.

Ăn mấy món thôi mà có thể phá đổ tửu lâu đứng sừng sững hơn mười năm; là lão sư khiến học viên hủy bỏ khóa học đầu tiên để đến báo danh; tùy tiện dạy mấy học viên liền đánh thắng học viên xếp thứ tư trong bảng sát hạch nhập học thành đầu heo; còn lật đổ Thượng Thần trưởng lão chủ nhiệm...

Trương Huyền, thực sự là lão sư kém nhất học viện?

Chương 88: Luyện đan sư công hội

- Được rồi, bài học hôm nay dừng ở đây, trở về cố gắng tu luyện theo những gì ta dạy, nửa tháng sau sư giả bình trắc, ta không muốn thua trận! Cũng hi vọng các ngươi không làm ta thua trận!

Trong phòng học, Trương Huyền nói một hồi liên quan tới việc tu luyện, lúc này mới vẫy tay một cái.

Trải qua hai ngày ở chung, hắn đã từ từ thích ứng nghề nghiệp lão sư, càng ngày càng có phong độ sư giả.

- Vâng, Trương lão sư!

Mấy người Triệu Nhã, Trịnh Dương xiết chặt nắm đấm, sắc mặt ai nấy đều đỏ ửng lên.

Chuyện vừa rồi, bọn họ biết Lục Tầm lão sư muốn khiêu chiến Trương lão sư, nhân vật cá cược là bọn họ.

Đổi lại lúc trước, nghe nói có thể bái làm môn hạ Lục lão sư, ai nấy tuyệt đối sẽ hưng phấn ngủ không yên, nhưng hiện tại, đánh chết cũng không đi!

Thuận miệng có thể chỉ ra những khuyết điểm của bọn họ; chữa khỏi bệnh cho Triệu Nhã, Vương Dĩnh; tìm được công pháp cao minh, thậm chí còn cho bọn họ đặt tên; tìm ra mệnh môn của Chu Hồng giúp bọn họ thắng lợi hoàn toàn... Vị Trương lão sư này nắm giữ một mị lực đặc biệt, khiến bọn họ khiếp sợ, khâm phục, cũng không dám sinh ra tâm tư khác.

- Cáo biệt, lão sư!

Mọi người rời khỏi lớp học.

- Ngươi nói... Một quyền của Trương lão sư đánh ra lực lượng năm mươi lăm đỉnh?

- Ngay cả Bạch Tốn tiểu vương gia cũng phải thỉnh giáo hắn?

...

Vừa ra khỏi lớp học, mọi người lập tức nhìn về phía Lưu Dương, dò hỏi việc học tâm khảo vấn hôm nay.

Lưu Dương không giấu diếm, hắn nói tất cả mọi việc đã thấy.

Khi mọi người nghe Trương lão sư có lực lượng Tích Huyệt cảnh, từng người khiếp sợ tột đỉnh, đôi mắt tỏa sáng.

Nghe tới hành vi vô sỉ của phòng giáo vụ, ai nấy đều tức giận căm phẫn sục sôi, cơ hồ sắp nổ tung.

- Các vị, Lục Tầm lão sư khiêu chiến, ta cảm thấy đây chính là cơ hội tốt tìm lại chính danh cho Trương lão sư!

Sau khi kể xong mọi việc tại Học Tâm tháp, Lưu Dương nhìn quanh một vòng:

- Vì lẽ đó, trong nửa tháng này ta hi vọng mọi người cố gắng tu luyện, giành lấy vẻ vang vì lão sư, cũng là đánh ra danh tiếng của chúng ta!

- Đúng thế, Trương lão sư phẩm cách cao thượng, làm người khoan dung, hắn không quan tâm tiểu nhân nói xấu, với tư cách là học viên của hắn, chúng ta có trách nhiệm khôi phục danh dự giúp hắn!

Đôi mắt Triệu Nhã lóe sáng, lóe lên ánh mắt kiên định.

- Ta... ta cũng đồng ý!

Vương Dĩnh hơi ngốc cũng cắn răng lên tiếng.

Trương lão sư chữa khỏi chân cho nàng, còn sáng tạo một bộ công pháp cho riêng nàng, phần ân tình này, cho dù tan xương nát thịt cũng khó báo đáp.

- Thêm chúng ta nữa!

Viên Đào, Trịnh Dương cùng đi lên.
- Thống nhất vậy nhé, nửa tháng này, chúng ta liều mạng tu luyện, thi đấu tân sinh, nhất định phải làm cho đám người xem thường Trương lão sư người nhìn rõ...

Trong mắt Lưu Dương mang theo kiên định, giọng nói trầm ổn:

- Học viên của hắn... Là mạnh nhất!

...

- Cuộc tỉ thí nửa tháng sau...

Không biết năm học viên của mình đã có ý chí chiến đấu sục sôi, hiện tại Trương Huyền ngồi trong phòng học, cau mày suy nghĩ.

Hắn không lo lắng mấy người Triệu Nhã, Vương Dĩnh, mỗi người đều có bối cảnh thâm hậu, phối hợp với công pháp hắn truyền thụ, thực lực nửa tháng sau chắc chắn sẽ tăng lên rất lớn; Trịnh Dương, Lưu Dương có thiên phú không yếu, lòng háo thắng cũng mạnh, cố gắng chỉ điểm, tu vi tăng mạnh không phải vấn đề, vấn đề duy nhất chính là Viên Đào.

Tên này là tán tu, sau lưng không có nhân mạch và chỗ dựa, thậm chí chưa từng tiếp xúc với công pháp, muốn tiến bộ nhanh trong nửa tháng, việc này có phần khó khăn.- Trừ khi... tìm biện pháp kích hoạt huyết mạch Long Tê thượng cổ của hắn!

Ý niệm này xuất hiện trong đầu.

Trước kia hắn dùng Thiên Đạo Đồ Thư Quán kiểm tra, Viên Đào nắm giữ huyết mạch Long Tê thượng cổ, loại huyết mạch này có phòng ngự vô địch, một khi kích hoạt, bất kể tu luyện hay phòng ngự, tốc độ lĩnh ngộ sẽ tăng thật lớn.

Muốn giúp hắn tiến bộ nhanh hơn, sợ rằng chỉ có thể đi con đường này.

- Thế nhưng... làm sao kích hoạt huyết mạch Long Tê?

Tìm ra được phương pháp rồi, lại nảy sinh vấn đề.

Huyết mạch Long Tê là huyết mạch truyền thừa từ thượng cổ tới nay, quý hiếm không gì sánh được, ghi chép liên quan với nó, đã ít lại càng ít, đã biết được tên, kích hoạt như thế nào, sợ rằng không ai trong toàn Thiên Huyền vương quốc biết được.

- Kích hoạt thể chất đặc thù, có ba phương pháp, thứ nhất, tu luyện từng bước, đạt tới cảnh giới nhất định là có thể kích hoạt! Phương pháp này rất cẩn trọng, nhưng lại tiêu hao quá nhiều thời gian, thậm chí không ít người còn chưa kịp kích hoạt đã bỏ mình! Thứ hai, sau khi tra ra thuộc tính của thể chất, dùng đan dược đối ứng, dược lực mạnh mẽ, có tỷ lệ gia tăng thành công nhất định!

- Thứ ba, trải qua tình huống đặc thù, tử vong hoặc trúng độc, đã từng có một cường giả, bị người ta đâm bảy mươi đao mới kích hoạt, còn có một vị, bị người ta hạ kịch độc, thất khiếu chảy máu, tắt thở ba ngày mở ra thể chất đặc thù, thành công phục sinh...
Tinh thần hơi động, một quyển thư tịch liên quan tới thể chất đặc thù xuất hiện trong đầu, bên trên ghi chép một ít phương pháp kích hoạt.

Xem một hồi, gương mặt Trương Huyền âm trầm.

Loại thứ nhất, loại thứ hai còn tính là bình thường, loại thứ ba... là cái quỷ gì vậy?

Tử vong hoặc là trúng độc, đâm hơn bảy mươi đao, ăn kịch độc thất khiếu chảy máu... Ngộ nhỡ vẫn không kích hoạt được thì sao? Chẳng phải chết thật?

- Chỉ có thể dùng phương pháp thứ hai!

Day day lông mày.

Phương pháp thứ ba khẳng định không được, chỉ có thời gian nửa tháng, loại phương pháp thứ nhất cũng không kịp, suy đi nghĩ lại, cũng chỉ có loại phương pháp thứ hai thích hợp nhất.

- Đã như thế, đi Luyện đan sư công hội một phen xem sao, biết đâu có thể tìm ra đan dược thích hợp, kích hoạt được huyết mạch Long Tê của Viên Đào và thân thể thuần âm của Triệu Nhã!

Nghĩ thế Trương Huyền liền đứng dậy, đi ra khỏi phòng.

Triệu Nhã và Viên Đào đều sở hữu thể chất đặc thù, nếu có thể kích hoạt, tu vi sẽ tăng lên rất lớn.

Trong nghề nghiệp thượng cửu lưu, hầu như đều có tổ chức liên minh của mình, luyện khí sư (luyện bảo sư) công hội, trận pháp công hội, thuần thú sư công hội...

Luyện đan sư cũng không ngoại lệ.

Là một trong những nghề nghiệp đặc thù trên đại lục, tuy Luyện đan sư hơi kém hơn danh sư một chút, nhưng cũng có địa vị tôn sùng làm người ta ngưỡng mộ, rốt cuộc chỉ cần là người tu luyện, sẽ không thể không bị thương, không muốn đột phá thăng cấp, mà những việc này lại cần Luyện đan sư trợ giúp.

Bọn họ luyện chế đan dược, có thể phát huy dược lực lớn nhất, giúp người tu luyện thu được dược hiệu lớn hơn.

Chính vì thế, Luyện đan sư công hội vô cùng náo nhiệt, ngày nào cũng đông nghịt người, võ giả đến đây mua thuốc, hỏi dò đếm không xuể.

Tiền thân của Trương Huyền chưa từng tới nơi này, nhưng với tư cách là một trong các thế lực lớn nhất vương thành, hắn vẫn biết vị trí của nó.

Đi dọc theo con đường học viện chừng một canh giờ, hắn liền đến trước mặt.

Luyện đan sư công hội có kiến trúc hùng vĩ rộng lớn, như một giáo đường to lớn, phía trên có treo một tấm biển, năm chữ lớn như rồng bay phượng múa - Luyện đan sư công hội!

Không do dự quá nhiều, Trương Huyền nhấc chân đi vào.

Vừa bước vào cửa là đại sảnh rộng lớn, bên trong người đến người đi vô cùng náo nhiệt.

- Muốn biết đan dược gì có thể mở huyết mạch Long Tê và thân thể thuần âm, hoặc hỏi thăm Luyện đan sư, hoặc nghiên cứu thư tịch đan dược!

Mục đích chủ yếu của Trương Huyền tới nơi này là hỏi thăm tin tức, chứ không phải mua đan dược, nên chỉ có hai phương pháp này.

Hắn không quen bất cứ Luyện đan sư nào, không thích hợp tìm người hỏi thăm, hơn nữa, cho dù quen biết, đối phương cũng chưa chắc biết! Bởi vì huyết mạch Long Tê và thân thể thuần âm quá mức hi hữu.

Chọn phương pháp thứ hai, người khác muốn tìm tin tức hữu dụng trong thư tịch, không khác gì mò kim đáy biển, hắn nắm giữ máy gian lận Thiên Đạo Đồ Thư Quán trong tay, nên không giống.

Đã có quyết định, nhanh chân đi vào tiền sảnh Luyện đan sư công hội.

Chương 89: Văn Tuyết phẫn nộ

Văn Tuyết là nhân viên tiếp đãi ở tiền sảnh Luyện đan sư công hội, chí nguyện lớn nhất chính là trở thành Luyện đan sư, đáng tiếc thiên phú không được, liên học nghề mà cũng thi không đỗ.

Bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn ngoài công việc ở tiền sảnh, nhưn vẫn nỗ lực học tập.

Nhìn bề ngoài thì kẻ phục vụ ở tiền sảnh không tính là gì, nhưng trên thực tế thu nhập rất khá, bán được đan dược sẽ trích phần trăm, tuy rằng số lượng không nhiều, nhưng bán càng nhiều thì thu được càng nhiều, một năm qua, doanh số thu vào của nàng gấp năm, sáu lần so với người làm công việc tương tự.

Cho dù thu nhập không tệ, nàng lại không muốn ở lại nơi này thêm một ngày, không phải công việc khó làm, mà là… vì dung mạo của nàng.

Nàng chừng hai mươi tuổi, đang độ tuổi xuân thì, hơn nữa mấu chốt nhất chính là cha mẹ cho nàng dung mạo rất xinh đẹp, không nói vạn dặm khó tìm, chí ít cũng là trăm người chọn một!

Vốn dĩ, người được xinh đẹp là một chuyện tốt, chỉ cần là phụ nữ đều cảm thấy vô cùng tự hào. Công việc của nàng thì khác, phải xuất đầu lộ diện, mỗi ngày các thế gia công tử cố ý tới gần đếm không hết, còn đưa ra đủ loại yêu cầu không thể tưởng tượng nổi.

Có vài người, hàng ngày đều cố ý tới quấn quít, dùng đủ các chiêu số, nàng phiền chán không chịu nổi.

Bởi vì là nhân viên phục vụ, nàng không thể đuổi người ta đi, nếu thật sự làm như vậy, chỉ cần bọn họ nói rằng tới đây mua đồ, vậy là bản thân khẳng định gặp xui xẻo!

- Chỉ mong ngày hôm nay đừng gặp những con ruồi không biết xấu hổ kia!

Nói thầm trong lòng, chỉnh sửa y phục, nàng tươi cười đứng trong quầy hàng. Liền theo đó nàng nhìn thấy một thanh niên đi vào.

Tuổi của thanh niên này không lớn, chắc chưa đủ hai mươi, da dẻ lại bảo dưỡng không tệ, bóng loáng nhẵn nhụi, dường như còn tốt hơn nàng vài phần.

- Tiên sinh, xin hỏi ngươi cần cái gì?

Nở nụ cười chuyên nghiệp, Văn Tuyết nhìn sang.

- Chỗ của các ngươi... Có bán thư tịch không? Chính là loại liên quan tới công hiệu đan dược, có thể kích hoạt loại thể chất đặc thù!

Thanh niên hỏi.

Người này chính là Trương Huyền.

Tiền thân chưa bao giờ tới nơi này, cũng không biết tình huống cụ thể, chỉ có thể hỏi người phục vụ.

- Muốn mua thư tịch, xin đi phòng sách, nơi này là Luyện đan sư công hội!

Nghe thấy lời của đối phương, nụ cười trên mặt trầm xuống, sắc mặt Văn Tuyết khó coi.

Muốn tới gần, ngươi nên tìm cách chuyên nghiệp hơn được không?

Đến Luyện đan sư công hội mua sách... Sao ngươi không đi quán cơm mua giày?

- Không phải, ta muốn tìm thư tịch liên quan tới công hiệu đan dược, trong phòng sách không có!

Không nhận ra thái độ nữ tử đột nhiên thay đổi, Trương Huyền suy nghĩ một chút lại nói.

Giả vờ, được, ta sẽ lẳng lặng xem ngươi giả vờ!

Văn Tuyết khoanh tay trước ngực, ánh mắt lạnh lẽo.

Thấy đối phương không nói lời nào, Trương Huyền còn tưởng rằng đối phương không hiểu ý của mình, tiếp tục giải thích:

- Ta muốn tìm một loại đan dược có thể kích hoạt thể chất đặc thù, nhưng không biết loại đan dược nào thích hợp, muốn tra thư tịch liên quan, chỗ của các ngươi có hay không, có thể bán cho ta mấy quyển, hoặc là... cho ta mượn xem cũng được!

- Đã nói không có!

Không để ý tới ngươi, còn không hiểu sao?

Còn mua sách, mượn sách... Thủ đoạn như vậy cũng muốn lừa gạt nữ tử?Văn Tuyết nhận định người trước mặt cố ý quấy rối để thu hút sự chú ý của nàng.

Không phải vậy sao, làm gì có ai chạy tới Luyện đan sư công hội mua sách? Không phải muốn ăn đòn sao?

Vào lúc này, Trương Huyền cũng nhìn ra thái độ đối phương không tốt, cảm thấy kỳ quái.

Hắn cũng không đắc tội đối phương, tại sao lại có thái độ như vậy?

- Chắc đang thời kỳ tiền mãn kinh!

Lắc đầu một cái, cũng chẳng thèm để tâm, làm người văn minh, có tư tưởng xuyên việt, nên hắn cũng không buồn tính toán với phụ nữ.

Nếu như Văn Tuyết biết được suy nghĩ trong đầu hắn, nhất định sẽ tức chết.

Bổn cô nương mới hai mươi đấy, ngươi mới thời kỳ tiền mãn kinh...

- Như vậy đi, có lẽ Luyện đan sư công hội các ngươi có tàng thư khố, có thể dẫn ta đi xem không?

Biết giải thích không thông, Trương Huyền suy nghĩ một chút, nghĩ tới biện pháp khác.

Bất kể Sư giả công hội hay Luyện đan sư công hội, tất cả đều cung cấp những tài liệu thuận tiện cho chức nghiệp đặc thù, tất nhiên sẽ có tàng thư khố riêng, có thể cung cấp cho những chức nghiệp giả đặc thù học tập, không ngừng tiến bộ.

Nếu đối phương không bán thư tịch, chỉ cần cho hắn tiến vào tàng thư khố xem, cũng có thể giải quyết vấn đề.

- Tàng thư khố? Ngươi còn muốn vào tàng thư khố?

Thấy yêu cầu của tên tiểu tử này càng ngày càng không hợp thói thường, Văn Tuyết không nhịn được nữa:

- Nếu như không mua đan dược, xin rời đi cho!

- Sao vậy, sao không cho ta vào tàng thư khố? Vào đó một lần bao nhiêu tiền, ngươi nói là được, ta không phải không trả tiền!

Trương Huyền có chút không vui.Nữ nhân này không có bệnh tật gì chứ?

Bản thân chỉ hỏi một chút, tại sao giống như ăn thuốc súng.

Nghe thấy khẩu khí đối phương lộ ra thế gia công tử coi tiền tài như cặn bã, thái độ phách lối, Văn Tuyết càng đáng ghét hơn:

- Có tiền ghê gớm lắm sao! Có tiền có thể làm được mọi chuyện? Nói cho ngươi biết, Luyện đan sư công hội có tàng thư khố, hơn nữa chia làm sơ đẳng, cao đẳng, cho dù là tàng thư khố sơ đẳng cũng cần Luyện đan sư học đồ mới có thể vào lật xem, ngươi là Luyện đan sư sao? Là Luyện đan học đồ sao?

- Luyện đan học đồ?

Trương Huyền sững sờ, lập tức bừng tỉnh.

Hắn thật không biết về Luyện đan sư công hội, nhưng cũng biết một ít về học viện, học viên có tàng thư khố học viên, lão sư có của lão sư, không có tư cách lão sư không thể vào.

Nếu không, ai cũng tùy tiện đi vào lật xem lung tung, còn gọi gì là bí mật nữa?

Hơn nữa, lật xem cũng đành, nếu như nhìn thấy công pháp tốt, tu luyện lung tung, tẩu hỏa nhập ma, ai chịu trách nhiệm?

Chắc hẳn Luyện đan sư công hội cũng như vậy, chia tàng thư khố thành sơ đẳng, cao đẳng, chỉ có đạt tới cấp bậc nhất định mới có thể lật xem, cũng phòng ngừa có người tham nhiều không tiêu hóa hết, còn có thể bảo đảm bí tịch không truyền ra ngoài.

- Luyện đan học đồ ư... Ta không phải, thi như thế nào vậy?

Hắn chỉ là một lão sư bình thường, chưa bao giờ học luyện đan, tự nhiên không thể làm Luyện đan học đồ, có điều cái gì cũng có thể tiến hành khảo hạch, muốn trở thành danh sư, cũng cần học nhiều tri thức.

- Khảo hạch? Ngươi muốn khảo hạch Luyện đan học đồ?

Văn Tuyết cho rằng đối phương cố ý đến gần, nội tâm tức giận như thiêu đốt, lúc này thấy hắn giả vờ giả vịt muốn khảo hạch Luyện đan sư học đồ, cũng không nhịn được nữa:

- Được thôi! Bên kia có điểm khảo hạch, để ta dẫn ngươi đi!

Ngươi không phải giả vờ sao?

Giờ ta dẫn ngươi đi, xem ngươi còn có thể không biết đủ hay không.

Dù chỉ là học đồ, cũng giống danh sư học đồ, cần tầng tầng sàng lọc, khảo hạch đủ loại tri thức, cơ sở, bản thân mình thi mấy năm liên tục cũng không qua được, ngươi chỉ là một tên công tử bột muốn câu dẫn nữ nhân, chưa trải qua lớp học đồ, chưa từng xem qua sách dược liệu, sách luyện đan, vậy mà còn muốn thi?

Đùa gì thế?

Hừ, không làm ngươi mất mặt xấu hổ, vạch trần bộ mặt của ngươi, sợ rằng ngươi vẫn còn cho rằng ta dễ lừa!

Văn Tuyết cong môi lên, trong lòng hừ lạnh một tiếng.

- Bên kia có?

- Làm sao? Không dám đi?

Văn Tuyết cười gằn.

- Hả? Tốt quá!

Thấy đối phương hùng hổ giống như ăn thuốc nổ, Trương Huyền lắc đầu một cái, đang muốn đi tới, đột nhiên lúng túng nhìn sang:

- Nội dung khảo hạch Luyện đan học đồ là gì? Cần xem sách không?

Chương 90: Khảo Hạch đường

- Ngươi...

Không nghe thấy lời này còn đỡ, nghe nói như thế, Văn Tuyết cảm thấy ngực khó thở, cả người như sắp nổ tung.

Cố ý tới gần ta, ta còn có thể nhịn... Muốn chiếm lấy cảm tình, ít nhất cũng phải thể hiện bác học biết nhiều, có một ít học vấn chứ!

Giờ thì hay rồi, luôn miệng nói muốn khảo hạch Luyện đan học đồ, giờ lại không biết nội dung thi là gì, không biết xem sách gì... Ngươi có dám quang minh chính đại hỏi lại hay không?

- Làm sao? Ngươi cũng không biết? Không biết thì ta hỏi người khác vậy!

Nhìn thấy ngực nàng nhấp nhô, biểu hiện giống như động kinh, vẻ mặt Trương Huyền đầy phiền muộn.

Có phải nữ nhân này có bệnh hay không, ngươi biết thì nói tỉ mỉ, không biết thì thôi, tại sao kinh ngạc như thế, chẳng lẽ trúng gió?

Nhìn thấy dáng vẻ của đối phương giống như “không biết đừng gạt ta”, Văn Tuyết suýt nổi điên.

Tốt, ngươi cứ giả vờ đi, chờ lát nữa, ngươi sẽ mất mặt xấu hổ!

- Khảo hạch Luyện đan sư học đồ, phải nhớ kỹ mười vạn dược tính của dược vật, đặc thù, lịch sử Luyện đan sư, nguyên nhân...

Đè nén lửa giận, Văn Tuyết giải thích.

Luyện đan sư là nghề nghiệp tiếp xúc với dược liệu, nếu không nhận ra dược liệu, không phân biệt được thì làm sao luyện đan?

Đại lục rộng lớn vô ngần, dược liệu nhiều đếm không xuể, mười vạn loại nhìn thì nhiều, trên thực tế chỉ là những gì cơ bản nhất, một số Luyện đan sư, quanh năm tiếp xúc với dược liệu, sống cả đời cũng chỉ có thể phân biệt được một ít, đừng nói đến một tiểu học đồ.

- Chỉ thi những thứ này? Rất đơn giản! Nơi nào có thư tịch dược liệu? Giờ ta sẽ đi xem!

Nghe giải thích, Trương Huyền sững sờ.

Chỉ cần có sách, Thiên Đạo Đồ Thư Quán có thể hình thành thư tịch, ghi chép tri thức vào đầu hắn.

Nếu chỉ thi những thứ này, đối với hắn mà nói là rất đơn giản.

Khả năng này còn mạnh hơn năng lực đã gặp là không quên vô số lần.

- Đơn giản?

Khóe miệng Văn Tuyết co giật, nếu không nhẫn nhịn đối phương là khách hàng, nàng chỉ là nhân viên phục vụ, khẳng định đã sớm động thủ.

Mỗi loại dược liệu có đặc tính không giống nhau, phối hợp với những dược liệu khác, sẽ xuất hiện đủ loại phản ứng, chỉ nhớ kỹ mười vạn dược liệu đã rất ghê gớm rồi, càng không cần nói thuộc tính của chúng, mặc dù nàng tự nhận trí nhớ không tồi, vậy mà nhớ vài năm cũng chẳng nhớ hết, khảo hạch rất dễ lẫn lộn!

Hắn là công tử bột, một tên tiểu thử chỉ biết tán gái, lại nói đơn giản?

Giả vờ, tiếp tục giả vờ, xem một lúc nữa ngươi hạ màn như thế nào!

- Nơi khảo hạch học đồ có bán thư tịch, ngươi đi theo ta!

Nội tâm phán định đối phương cố ý thu hút nàng chú ý, trong lòng nàng càng tức giận, cười lạnh, tiến lên trước dẫn đường.

Một lát sau, cả hai liền đi vào một gian phòng rộng rãi, phía trên viết ba chữ lớn “Khảo Hạch đường”, một trung niên ngồi trước cửa, đang xem sách.

Khảo Hạch đường là nơi khảo hạch Luyện đan học đồ, không thể cho phép người ta ra vào tùy ý.

Vị trung niên này cũng muốn khảo hạch học đồ, kiên trì qua hai mươi năm nhưng không thành công, giống như Văn Tuyết, hắn vừa làm vừa học tập.

Hai mươi năm vẫn chưa vượt qua khảo hạch, đủ thấy độ khó lớn cỡ nào.

- Lý thúc!

Văn Tuyết ngừng lại.
- Ngươi đến đấy à, muốn mua sách hay khảo hạch?

Trung niên gọi là Lý thúc ngẩng đầu lên và cười cợt.

- Không phải ta, là vị tiên sinh này, hắn nói muốn khảo hạch Luyện đan học đồ!

Văn Tuyết cười gằn, chỉ vào Trương Huyền.

Không phải ngươi nói muốn khảo hạch sao? Hiện tại ta báo danh cho ngươi đó, cái gì cũng không biết, một lúc nữa, xem ngươi kết thúc như thế nào!

Khảo hạch học đồ là Luyện đan sư tự mình ra đề mục, không biết cái gì đã dám xông vào, tương đương với khiêu khích, chọc giận Luyện đan sư, đến lúc đó ngươi sẽ khóc...

- Ngươi muốn khảo hạch?

Người trung niên nhìn về phía Trương Huyền, hơi cau mày.

Bản thân học hơn hai mươi năm vẫn không thi đỗ, tiểu tử này chỉ mới mười tám mười chín tuổi, thi cái gì chứ?

- Vâng!

Trương Huyền gật đầu.

Chỉ có trở thành Luyện đan học đồ mới có thể đi vào thư viện sơ đẳng của Luyện đan sư công hội đọc sách, hết cách rồi, đành phải vui đùa một chút thôi!

Nếu như hai người này biết suy nghĩ của hắn, nhất định sẽ phun máu chết tại chỗ.

Hàng ngày chúng ta học tập, hàng ngày đọc thuộc lòng, tiêu tốn mấy năm, mấy chục năm vẫn không làm được, ngươi chưa đọc quyển sách nào liền muốn khảo hạch, còn nói muốn vui đùa một chút... Không giả vờ có được không?

- Tiền ghi danh hai ngàn đồng tiền vàng, vượt qua sẽ trả lại cho ngươi, không vượt qua, không trả! Vì phòng ngừa có người không có thực học, lại đến làm lỡ thời gian!

Thấy hắn xác nhận, người trung niên Lý thúc nói ra quy tắc báo danh.

- Được!

Trương Huyền tiện tay lấy ra hai tấm ngân phiếu một ngàn đồng tiền vàng.

Hôm qua cược bảo, lấy được tiền của tên lừa đảo Dương Mặc, hiện tại gia sản của hắn khá lớn, hai ngàn đồng tiền vàng, không tính là gì.- Quả nhiên là công tử bột có tiền!

Thấy hắn tiện tay lấy tiền ra không chút do dự, Văn Tuyết cũng xác định phán đoán của mình.

Hai ngàn đồng tiền vàng, đối với nàng mà nói phải làm việc lâu mới có thể tích góp được, tên này vì muốn thu hút sự chú ý của mình mà tiện tay lấy ra, không phải công tử bột thì là gì?

Chỉ tiếc, tiền nhiều dùng sai phương hướng, không những không tạo ra hiệu quả như dự đoán, còn biến thành chuyện cười!

- Ừm!

Cầm tiền, Lý thúc gật gật đầu, đưa cho Trương Huyền một tờ khai tin tức cá nhân, lúc này mới nói:

- Ngày hôm nay vừa lúc có một nhóm khảo hạch, sẽ tổ chức vào hai canh giờ sau, hai canh giờ sau ngươi tới đây!

- Hai canh giờ?

Đi một chuyến từ trường học tới nơi này đã mất một canh giờ, hắn tự nhiên không thể lại trở về, nhìn sang trung niên:

- Chỗ của ngươi có sách khảo hạch học đồ không? Ta có thể xem tại đây một lúc?

- Muốn lâm trận mới mài gươm ư? Được thôi! Trong gian phòng kia, muốn mua muốn xem, tùy tiện chọn! Nhưng chỉ đọc sách hai canh giờ, có chút không kịp!

Lý thúc chỉ về phía sau.

Trương Huyền nhìn sang, quả nhiên nhìn thấy sau lưng hắn là một dãy thư tịch lớn, xếp đặt lít nha lít nhít, có tới mười mấy giá sách, hơn vạn bản.

- Nhiều như vậy?

Khó trách thi học đồ khó như vậy, đừng nói nhớ kỹ, chỉ xem xong đống sách này cũng đủ mệt chết!

- Ta tùy tiện xem, không cần mua...

Nói xong, Trương Huyền đi vào gian phòng.

Thư tịch đối với hắn mà nói, căn bản không cần dùng tiền, tùy tiện lật xem là Thiên Đạo Đồ Thư Quán có thể sao chép y hệt, biến thành tri thức của mình, mua làm gì?

- Còn giả vờ, bổn cô nương sẽ tiêu hao ngày hôm nay với ngươi, xem ngươi giả vờ tới khi nào!

Phát hiện đối phương nhìn thấy nhiều sách như thế, lại còn giả vờ giả vịt đi vào nói muốn xem, Văn Tuyết cũng không rời đi, cười lạnh.

Nói thật, từng gặp qua rất nhiều kẻ không biết xấu hổ, nhưng chưa từng thấy tiểu tử nào không biết xấu hổ đến như vậy!

Rõ ràng không biết cái gì, không ngờ lại dám nói năng hùng hồn muốn khảo hạch Luyện đan học đồ. Nếu nói như vậy cũng bỏ đi, đằng này còn công nhiên nói xin đi đọc sách...

Nếu như không phải giả vờ giả vịt, bất cứ người nào nhìn thấy nhiều sách như thế, sợ rằng nội tâm e ngại, cảm thấy không thể hoàn thành nhiệm vụ rồi!

Gần vạn bản... Chỉ đi quanh đã mất cả buổi, huống gì nói xem!

Nếu ngươi vô liêm sỉ như vậy, ta cũng lặng lẽ xem ngươi giả vờ.

Cho dù bị trừ lương hôm nay cũng phải chứng kiến ngươi mất mặt xấu hổ!

Sau hai canh giờ, xem ngươi làm sao kết thúc việc này!

Văn Tuyết bị tên này chọc giận không nhẹ, dự định đấu với hắn tới cùng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau