THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 851 - Chương 855

Chương 851: Hàn đường chủ bị đánh (1)

- Là ai?

Nhìn quanh, bàn tay Hàn đường chủ dựng thẳng lên, vẻ mặt cảnh giác.

Nếu như nói mới vừa rồi còn nghi ngờ có phải đám người Hồ trưởng lão ăn vụng Lộc Quần thú, lúc này hắn biết chắc không phải.

Nhưng... rốt cuộc là ai? Có thể ở trước mặt hắn ăn vụng thịt Lộc Quần thú mà không bị phát hiện?

Thủ đoạn cũng thật là quỷ dị?

- Đường chủ, ngươi xem!

Hồ trưởng lão chỉ.

Hàn đường chủ cúi đầu nhìn xuống, lập tức thấy được điểm không thích hợp. Ngay trên Lộc Quần thú màu kim hoàng phía trước, chẳng biết từ lúc nào đầy chi chít một tầng sâu màu vàng nhạt, kích thước giống như con kiến, đến chỗ nào, thịt thú biến mất, chỉ còn lại có xương.

Rất hiển nhiên, hai cái đùi này, chính là bị thứ này cắn nuốt sạch sẽ.

Những con sâu này mỗi con nhỏ, màu sắc lại giống như thịt của thú nướng chín, không nhìn kỹ, căn bản không phát hiện được.

- Đây là... thứ gì?

Hàn đường chủ sửng sốt.

Thân là thuần thú sư tứ tinh, tự nhiên chưa từng thấy qua.

- Đường chủ, có phải là...

Đột nhiên nhớ tới cái gì, thân thể Hồ trưởng lão cứng đờ, hai mắt mang theo sự kinh hoàng.

- Ngươi nói là...

Thấy biểu tình này của đối phương, thoáng sửng sốt một chút. Hàn đường chủ cũng kịp phản ứng, bị dọa cho giật mình.

- Đúng. Nếu không làm sao có thể ăn sạch thịt Lộc Quần thú nhanh như vậy...

Hồ trưởng lão nuốt hớp nước miếng.

- Nếu quả thật là thứ này... lại thật sự nguy rồi!

Đột nhiên nghĩ đến cái gì, Hàn đường chủ sốt ruột vội vàng ngẩng đầu, nhìn về phía màn ánh sáng trước mắt. Chỉ thấy yêu thần thú bị nhốt ở trong trận, chẳng biết từ lúc nào đã mở mắt, hai mắt sáng như điện, lấp lánh có thần.

Khóe miệng cực lớn đột nhiên cong lên, giống như đang cười lạnh.

...

- Trương sư, đây là cái gì?

Mọi người phía xa cũng thấy được một cảnh tượng quỷ dị như vậy, Tái các chủ không nhịn được nói.

Làm các chủ Giám Bảo các, lượng tri thức lớn giống như mặt biển mù sương, lại chưa từng nghe qua loại vật kỳ quái này. Những người khác cũng nhìn qua.

Trương sư sớm biết rằng sẽ có chuyện phát sinh, dẫn bọn họ đến nơi đây. Hiện tại xem ra, chắc hẳn lo lắng chính là thứ này.

- Là kiến Phệ Hồn!

Khuôn mặt Trương Huyền nghiêm trọng.

- Kiến Phệ Hồn?

Mọi người mê man một hồi.

Thứ này nghe cũng chưa từng nghe qua, càng không nói được cụ thể là vật gì.

Chỉ có điều, Lạc Trúc ở bên cạnh nghe được cái tên này, toàn thân cứng đờ, trên mặt đầy vẻ không thể tin được:

- Theo lời đồn đại đây là khắc tinh của vu hồn sư, lấy cắn nuốt linh hồn, linh khí làm thức ăn...

Kiến Phệ Hồn có thể cắn nuốt linh hồn, nuốt linh khí, vô cùng quỷ dị.

Là khắc tinh của vu hồn sư.

Thế nào gần mộ của vu hồn sư, có thứ này tồn tại.

Không trả lời câu hỏi của hắn, Trương Huyền quay đầu lại nhìn qua, hỏi:

- Mộ vu hồn ngươi nói tới, nếu như ta không đoán sai, chắc hẳn là phía dưới một đầm nước nơi này?

- Ngươi... làm sao biết được? Lạc Trúc sửng sốt.

Hắn chỉ nói qua, một của vu hồn sư ở khu vực gần đây, vẫn chưa nói vị trí cụ thể. Người trước mắt này, như thế nào liếc mắt đã nhìn ra?

Nơi chôn cất chú ý phong thuỷ. Chôn ở dưới hồ sâu, bản thân lại không cát tường, gần như không ai sẽ làm như vậy.

Bởi vậy, nếu như nói với người khác, dưới nước có mộ, tuyệt đối sẽ bị người ta cười nhạo vô tri.

Cho dù là hắn điều tra được điển tịch có liên quan, biết vị trí xác thực, cũng cảm thấy không thể tin được.

Chính vì vậy, vừa rồi hắn mới tự tin như vậy, người khác không có khả năng phát hiện.

Nhưng... vị trước mắt này lại mở miệng nói ra, chẳng lẽ có liên quan đến những con kiến Phệ Hồn này?

- Kiến Phệ Hồn, cắn nuốt linh hồn, là khắc tinh của vu hồn sư. Nhưng... thứ này sợ nước. Muốn tránh né nó, hồn phách có thể bảo tồn lâu dài xuống, cũng chỉ có thể chôn ở dưới nước!

Trương Huyền nói.

Tái các chủ thu thập những sách liên quan tới vu hồn sư, mặc dù không có quá nhiều kiến thức hữu dụng, nhìn xong tất cả, vẫn có thể đủ phân tích một vài chuyện.

Hơn nữa, kiến Phệ Hồn thuộc về một loại linh thú. Trên sách của nghiệp đoàn thuần thú sư, từng có ghi chép. Vừa tới, hắn dùng mắt Minh Lý xem qua mặt đất, liền phát hiện một vài điểm không thích hợp.

Suy nghĩ một chút, hắn có thể hiểu được.

- Phần mộ chôn ở dưới nước, không phải đối với người sống, người chết cũng không quá tốt lành sao?

Người đặt câu hỏi không phải Lạc Trúc, mà là Triệu Phi Vũ.

Nghe được mộ không ngờ ở phía dưới đầm nước, hắn cũng hết sức ngạc nhiên.

Cái hồ sâu này, vừa đến liền thấy. Thác nước quanh năm trùng kích, đường kính mấy trăm thước, không biết sâu bao nhiêu. Mộ ở phía dưới này, chẳng lẽ không sợ suốt năm bị nước ăn mòn, hồn phách cũng không được an bình sao?

- Đối với vu hồn sư mà nói, linh hồn có thể đoạt thân thể sống lại. Bởi vậy, ở trong mắt bọn họ, tử vong chỉ là giấc ngủ ngắn, không tồn tại cách nói phong thuỷ. Bất kể trong nước, hay là nơi nào, đều không tính là gì cả.

Trương Huyền giải thích.

- A!

Mọi người hiểu được.

Lập mộ xem phong thủy, là hi vọng sau khi chết, có thể khiến cho hậu thế tử tôn, thay đổi số phận. Vu hồn sư lại không cho là mình chết. Cái gọi là mộ, đặt ở chỗ nào, tự nhiên cũng sẽ không quan tâm.

- Không đúng!

Có chút do dự, Lạc Trúc đột nhiên nhớ ra cái gì đó, lại nhìn qua:

Chương 852: Hàn đường chủ bị đánh (2)

- Mộ vu hồn này tuy rằng chôn dấu ở dưới đầm nước, lại là cung điện dưới đất, không phải chìm ở trong nước. Kiến Phệ Hồn cho dù không thể vào trong nước, nhất định có thể tiến vào trong cái cung điện kia. Thế nào...

Nếu như mộ vu hồn là ở trong nước, cũng sẽ không bị đối phương đoạt xác. Ngày đó tiến vào chính là một cung điện dưới đất. Tuy rằng phong kín không biết bao nhiêu năm, nhưng không khí khô ráo, cho phép người ta tự do hít thở.

Mọi người có thể vào, kiến Phệ Hồn nói vậy cũng có thể vào! Vậy hồn phách trong đó, thế nào còn có thể bảo tồn nhiều năm như vậy?

- Nếu như ta không nhìn lầm, những kiến Phệ Hồn này, là ngươi trêu chọc tới!

Trương Huyền nhìn qua.

- Ta?

Lạc Trúc sửng sốt.

Thứ này, mặc dù từng nghe nói, có thể thấy được cũng chưa thấy qua, tại sao là hắn trêu chọc tới?

- Mộ vu hồn đóng kín rất tốt. Trăm ngàn năm qua, không có người nào tiến vào, khí tức trong đó cũng chưa từng lộ ra ngoài. Ngươi tiến vào trong cũng dẫn theo một linh hồn đi ra, tiết lộ khí tức... Bởi vậy, thu hút những những kẻ chuyên ăn linh hồn này qua. Chỉ là thời gian đi tới cũng không lâu, không tìm được lối vào mà thôi. Nếu như chúng ta chậm trễ thêm một tháng, chỉ sợ cho dù lại tiến vào trong, cũng không tìm được linh hồn!

Sắc mặt Trương Huyền ngưng trọng nói.

Kiến Phệ Hồn là khắc tinh của vu hồn sư. Vu hồn sư tự nhiên biết đề phòng như thế nào, có thể bảo đảm khí tức linh hồn không tiết ra ngoài, không thu hút sự chú ý.

Nhưng Lạc Trúc không hiểu. Nếu như không nhìn lầm, những kiến Phệ Hồn này chắc là vừa đi tới nơi này không lâu, bằng không, đã sớm chui vào sâu phía dưới hồ, không có khả năng vẫn ở tại chỗ này, bị mùi thơm của Lộc Quần thú thu hút.

- Vậy...

Sắc mặt Lạc Trúc nhất thời trắng bệch.

Những thứ đáng sợ này, lại là do hắn dẫn tới... Suy nghĩ một chút hắn cũng khiếp sợ tới cực độ.

- Cho dù kiến Phệ Hồn cắn nuốt linh hồn, thích ăn thịt Lộc Quần thú, chúng ta cũng không cần trốn xa như vậy. Tình huống bình thường, thứ này đối với nhân loại không phải không có ảnh hưởng quá lớn hay sao?

Sau khi hết khiếp sợ, Lạc Trúc lại kỳ quái.

Kiến Phệ Hồn, là khắc tinh của vu hồn sư, nhưng đối với nhân loại bình thường, lại không có bất kỳ biện pháp nào, thoạt nhìn quỷ dị, cũng chỉ là khiến cho người ta buồn nôn mà thôi.

Vì sao bọn họ trực tiếp lùi đến hơn mấy trăm thước?

- Đối với chúng ta thì không ảnh hưởng. Nhưng... không nên quên. Thứ này ngoại trừ cắn nuốt hồn phách, còn cắn nuốt linh khí... Trận pháp vận chuyển, tiêu hao lớn nhất chính là... linh khí!

Trương Huyền nói tiếp.

- Trận pháp?

Mọi người sửng sốt, đồng thời đồng tử co lại, vội vàng đồng loạt nhìn lại về phía trước.

...

- Nguy rồi!

Nhìn thấy được yêu thần thú mở mắt, lúc này Hàn đường chủ cũng ý thức được điểm không bình thường, đồng tử co lại, toàn thân căng thẳng. Kiến Phệ Hồn ẩn nấp dưới đất, hắn cho dù là thuần thú sư không có cách nào phát hiện, nhưng yêu thần thú lại khác.

Linh thú trời sinh lại mẫn cảm đối với hoàn cảnh. Đây cũng là hang ổ của nó. Có cái gì đi tới, làm sao nó không biết được?

Xem ra nó nhất định là biết thứ này sẽ bị Lộc Quần thú thu hút, có thể cắn nuốt linh khí, lúc này mới không có sợ hãi, không giãy dụa cũng không quấy rối, trái lại nhắm mắt lại chờ.

Một khi linh khí của trận pháp bị kiến Phệ Hồn cắn nuốt, chẳng khác nào xe ngựa mất đi ngựa, không có động lực, còn vận chuyển thế nào?

Nghĩ tới những thứ này, vội vàng phân phó:

- Nhanh tăng thêm lực lượng, gia cố trận pháp...

Còn chưa nói dứt lời, liền nghe được một tiếng hét lớn phẫn nộ. Hai chân yêu thần thú bị bao vây, đột nhiên chấn động mạnh một cái.

Ầm!

Dây xích linh khí khóa nó lại, giống như là bị cái gì đó cắn đứt, trực tiếp nứt ra. Ngay sau đó một khí tức cường đại đến cực điểm, từ nguyên liệu trên thân linh thú phát ra, hai cánh vỗ mạnh, trực tiếp bay ra.

Vù!

Trận pháp hoàn toàn bị phá hủy. Sương mù dày đặc trước mắt mọi người trong nháy mắt biến mất. Ngay sau đó liền thấy cái bóng cực lớn của yêu thần thú xuất hiện ở trước mặt đám người Hồ trưởng lão vừa chạy qua.

Gào!

Một tiếng gầm tức giận.

Hai cánh kích phát, gió mạnh gào thét.

- Cái gì? Đám người Hồ trưởng lão còn chưa kịp phản kháng, đã bị đánh trúng, trực tiếp bay ngược ra, người trên không trung, máu tươi điên cuồng phun ra.

Linh thú Hóa Phàm tứ trọng đỉnh phong, vốn lại cường đại hơn so với nhân loại cùng cấp bậc. Hơn nữa vừa rồi bị bắt nhốt, ép khuất phục, trong lòng nó buồn bực lửa giận chất chồng, có trạng thái cuồng bạo. Mấy người làm sao có thể đỡ nổi.

Chỉ một chiêu, mấy người liền cùng lúc bị thương.

- Đáng giận!

Không nghĩ tới con thú này hung mãnh như vậy, tình cảm ba năm qua hoàn toàn không để ý, sắc mặt Hàn đường chủ tái xanh, cánh tay giơ lên. Một thanh trường mâu xuất hiện ở trong lòng bàn tay.

Hắn tuy là thuần thú sư, thực lực bản thân cũng mười phần cường đại, từ lâu đạt tới Hóa Phàm tứ trọng đỉnh phong. Trường mâu vừa ra, chân khí như mưa, lập tức hóa thành một con rồng dài, trực tiếp đâm về phía yêu thần thú.

Đối mặt với công kích, yêu thần thú cũng trốn không nhiều, thân thể trực tiếp lên nghênh đón.

Đinh.

Trường mâu sắc bén vô cùng, rơi vào trước ngực yêu thần thú, thậm chí ngay cả da cũng chưa từng đâm rách, càng chưa nói tổn thương được đối phương.

- Phòng ngự thật mạnh...

Đám người Trương Huyền, Tái các chủ nhìn nhau, đồng thời trợn tròn hai mắt.

Sớm biết rằng con linh thú này mang huyết mạch Long tộc, phòng ngự vô địch, binh khí bình thường rất khó đâm thủng. Nhưng Hàn đường chủ cầm binh khí ra một đòn toàn lực, ngay cả một dấu vết cũng chưa từng lưu lại, thực sự khiến cho bọn họ chấn động kinh ngạc.

Thảo nào nó có thể nổi tiếng trong toàn bộ vương quốc liên minh, vương thất bao vây tiêu diệt nhiều lần, cũng làm không được. Quả thật đáng sợ.

Gào!

Trong ngực ngăn cản trường mâu, yêu thần thú đột nhiên rít gào, âm thanh cuồng bạo, giống như gió bão mưa sa, gào thét lao đến.

Hàn đường chủ đứng mũi chịu sào, mặc dù đạt được Hóa Phàm tứ trọng đỉnh phong, vẫn cảm thấy có phần đầu choáng mắt hoa, thiếu chút nữa thì phun ra một ngụm máu tươi.

Phần phật!

Gào thét xong, cánh khổng lồ của yêu thần thú chợt đảo qua.

Bụi bặm trên mặt đất bay lên, vẽ ra một vết nứt khổng lồ. Hàn đường chủ vội vàng quay mâu về phòng ngự. Chỉ có điều, lực lượng của hắn làm sao có thể chống đỡ nổi đối phương. Chỉ cảm thấy hai cánh tay tê rần, toàn thân giống như là quả bóng cao su bị đá vậy, bay ngược ra.

Phụt!

Người trên không trung, máu tươi lại phun trào, khuôn mặt trở nên trắng bệch.

- Lẽ nào... thuần thú sư nhị tinh kia, đã sớm biết sẽ phát sinh loại chuyện như vậy?

Ngực kích động, nội tạng lắc lư, toàn thân khó chịu sắp nổ mạnh, nhưng chẳng biết tại sao, trong đầu lại đột nhiên xuất hiện một ý nghĩ.

Chương 853: Hàn đường chủ tuyệt vọng (1)

Vừa rồi, thuần thú sư nhị tinh kia khiến cho hắn buồn bực không thôi, thấy sắp nướng Lộc Quần thú, khuyên một câu, dẫn theo mọi người xoay người rời đi, rất sợ chọc vào phiền phức. Vốn tưởng rằng người này ăn nói bừa bãi, nói chuyện giật gân, không nghĩ tới đúng là đụng phải phiền phức.

Chẳng lẽ, vừa rồi hắn lại nhìn ra, sẽ gặp phải kiến Phệ Hồn, cũng biết trước trận pháp sẽ bị phá hỏng, xuất hiện cục diện bây giờ?

- Không thể như vậy được! Kiến Phệ Hồn số lượng rất hiếm hoi. Ngay cả ta, trong lúc nhất thời cũng nghĩ không ra. Hắn một thuần thú sư nhị tinh chưa đầy hai mươi, làm sao có thể biết được?

Tuy rằng cảm thấy có khả năng, hắn vẫn không thể tin được.

Kiến Phệ Hồn, thiên địch của vu hồn sư thời kỳ thượng cổ, từ lâu đã mất tích không biết bao nhiêu năm, hoàn cảnh sinh hoạt, đặc trưng nơi ở lại... càng không thể nào biết được.

Làm sao có thể chỉ qua nói mấy câu nói, mấy phút ngắn ngủi, lại nhìn ra những điều này?

Nếu thật có loại thủ đoạn này, đừng nói nhị tinh, sợ rằng tứ tinh, ngũ tinh cũng có thể!

Những ý nghĩ này lóe lên ở trong đầu liền biến mất. Cho dù muốn miệt mài theo đuổi, trên phương diện thời gian cũng không cho phép. Lưng hắn chợt ưỡn thẳng, cố nén phiền muộn trong ngực, hạ xuống trên mặt đất, trường mâu trong tay run lên, nhìn man thú cực lớn cách đó không xa:

- Yêu thần huynh, chúng ta ở chung ba năm, hẳn đã biết bản tính và cách đối xử của ta, tuyệt đối không có ý hại huynh. Ta thấy không bằng như vậy, ngày hôm nay dừng lại ở đây... Chúng ta tiếp tục qua lại công bằng... Ngươi, ngươi dừng tay, thế nào còn tới?

Còn chưa nói dứt lời, chỉ thấy cái bóng cực lớn lại xuất hiện ở trước mắt, móng vuốt vung lên, bổ xuống.

Ầm!

Trường mâu nhất thời phủ kín, thân thể lại lui về phía sau.

Tuy rằng đều là Hóa Phàm tứ trọng đỉnh phong, nhưng thực lực của hắn so sánh với đối phương, chênh lệch vẫn còn rất lớn, căn bản không phải là đối thủ.

- Không nên ép ta. Lẽ nào ngươi nghĩ rằng ta dựa vào đại trận vừa rồi kia, lại tới thuần phục ngươi, không có con át chủ bài khác sao...!

Bị liên tục công kích, ngực khó chịu, Hàn đường chủ phẫn nộ gầm một tiếng.

Chỉ có điều, tiếng hô còn chưa có kết thúc, hắn đã bị một cánh yêu thần thú lại đập trúng, toàn thân bay ngược vài vòng, rơi tới thất điên bát đảo.

Lúc này trong lòng Hàn đường chủ đầy phiền muộn.

Nói thật đi, sớm biết rằng nướng Lộc Quần thú sẽ đưa tới kiến Phệ Hồn, phá hủy trận pháp, đánh chết hắn cũng không làm như vậy!

Lần này hay rồi, thịt Lộc Quần thú bị ăn không còn một mảnh không nói, con linh thú này cũng gần như phát nổ, nói cái gì cũng không có tác dụng, xem ra không đánh chết hắn, thề không bỏ qua.

Không nhịn được, hắn quay đầu nhìn về phía thuần thú sư nhị tinh vừa rồi và đám người Tái các chủ. Vừa nhìn xuống, hắn thiếu chút nữa thì phun ra một ngụm máu tươi.
Chỉ thấy một đám người đứng ở chỗ cách đó mấy trăm thước, người thanh niên vừa rồi đầy vẻ nhàn nhã nhìn qua, vừa nhìn vừa về phía căn dặn mấy người trẻ tuổi phía sau hắn.

- Thấy được không, đây là hậu quả không nghe người khác nói. Sau này các ngươi ra ngoài lang bạt, nhất định phải chú ý, tiếp thu ý kiến nhiều hơn, không thể bảo thủ... Nói chung, không nên học tập hắn!

- Ừ, còn nữa, chiêu của hắn vừa rồi thoạt nhìn rất tốt, trên thực tế là nét bút hỏng. Nếu có thể sớm ra chiêu nửa lần hít thở, yêu thần thú tất nhiên bị quấy nhiễu... sử dụng chiêu số thành như vậy, nói rõ võ kỹ của hắn cũng không ra sao!

- Các ngươi sau này phải cố gắng tu luyện võ kỹ, đừng ngày ngày nhớ thuần phục cái này, thuần phục cái kia. Ba năm đều tiêu hao ở chỗ này, còn không bằng rèn luyện thực lực của mình, so với cái gì cũng mạnh mẽ hơn...

...

Người thanh niên vừa mở miệng, vừa đánh giá.

Không nghe còn tốt, nghe xong những lời này, Hàn đường chủ chỉ cảm thấy lông mày giật loạn, ngay cả tâm tư muốn bóp chết đối phương cũng có.

Trời ạ!

Ta là một cường giả Hóa Phàm tứ trọng đỉnh phong, đường chủ là đường chủ Thú Đường, thế nào đến trong mắt của một tiểu tử giống như ngươi, cái gì cũng không tốt? Không đúng tý nào?

Chỉ có điều... khiến cho hắn càng buồn bực là... thế nào nghe một hồi, hình như tất cả lời đối phương nói đều chính xác. Cho dù hắn muốn phản bác, cũng không biết nói từ đâu?

- Người này cổ quái. Chờ đối phó xong yêu thần thú, lại cố gắng hỏi thăm Tái các chủ một chút!

Lúc này, có ngốc hắn cũng biết, người thanh niên này không đơn giản. Trước đó nói ra lời kia, nhất định là sớm nhìn ra cái gì, mà không phải là giả vờ giả vịt. Chỉ có điều, bây giờ không phải là thời điểm rầu rĩ. Thân thể thoáng lắc một cái, tránh thoát công kích của yêu thần thú, hắn ngẩng đầu nhìn qua.

- Yêu thần huynh, nếu huynh không đồng ý, vậy đừng trách ta không khách khí!

Nói xong hắn hít sâu một hơi, hai cánh tay chấn động.

Vừa rồi, hắn vừa đánh vừa lui, lúc này đã đi tới trước mặt đám người Hồ trưởng lão, cùng bọn họ hình thành một chỗ đứng đặc biệt.

Tuy rằng trước đó, đám người Hồ trưởng lão bị yêu thần thú đánh bay, lại không tổn thương đến căn bản. Điều tức một lát bọn họ đã hoàn toàn khôi phục. Lúc này nghe được lời hắn nói, tất cả lập tức đứng ngay ngắn vào vị trí, đồng thời lấy ra binh khí.

Trong một tiếng “ầm”, khí tức xông lên mây, một trận pháp hợp kích thành hình.

- Là trận pháp mấy người kia lúc trước sử dụng, chỉ có điều càng cao thâm hơn, uy lực lớn hơn nữa!

Phía xa, Trương Huyền liếc mắt thoáng nhìn, không nhịn được gật đầu.

Vừa vặn có cơ hội nhìn thấy được cường giả cấp Hóa Phàm tứ trọng chiến đấu, đương nhiên giảng giải cho Triệu Nhã bọn họ một chút. Nếu không, các nàng làm sao có khả năng tiến bước?

- Đúng vậy, trận pháp này có thể phát huy đầy đủ sở trường của từng người, khiến cho lực chiến đấu bất chợt tăng lên không chỉ gấp đôi!

Kim Tòng Hải gật đầu.

Vừa rồi hắn đã giao đấu cùng mấy người thanh niên thi triển trận pháp này, nếu không phải kinh nghiệm chiến đấu phong phú, thực lực lại cao hơn bọn họ rất nhiều, muốn thắng được, khẳng định không dễ dàng như vậy.

Mấy vãn bối cũng lợi hại như vậy, những lão già chìm đắm trong trận pháp thời gian dài hơn, lại thêm thực lực mạnh hơn, uy lực tất nhiên càng cường đại hơn!

- Nếu như mới vừa rồi là bọn họ thi triển, đừng nói hai chúng ta, cho dù bốn, tám người, cũng chỉ có phần bị ngược, hoàn toàn không có chút năng lực phản kháng!

Tái các chủ liếc mắt thoáng nhìn, cũng không nhịn được xúc động.

Trước đó, hai người bọn họ liên hợp phá trận, áp chế mấy người thanh niên, cũng không phải là bởi vì trận pháp không tốt, mà là thực lực bọn họ cao hơn đối phương quá nhiều. Hơn nữa mấy người đối với trận pháp hợp kích không quen.

Mà Hàn đường chủ và đám người Hồ trưởng lão lại không giống vậy. Biết rất rõ ràng, ở trên trận pháp chìm đắm chí ít mấy năm, nhất cử nhất động, tự dẫn pháp luật, phối hợp cũng càng thêm xảo diệu. Ngay từ lúc đầu thi triển, lại phát sinh uy lực không lớn, đối với yêu thần thú xông tới, lại tạo thành áp lực cực lớn.

- Hóa ra hắn thật sự dựa là cái này! Sợ rằng ba năm trước đây sau khi thuần phục thất bại, liền bắt đầu luyện tập, mới có loại uy lực và hiệu quả này!

Chương 854: Hàn đường chủ tuyệt vọng (2)

Cảm thán một câu, Tái các chủ tiếp tục nói.

Khốn trận tuy rằng lợi hại, nếu như đối phương dẫu có chết không theo, đến chết không đáp ứng thì sao? Nói thật, nếu muốn thuần phục nó, lại không dám thật sự giết nó.

Vừa rồi hắn lại có chút kỳ quái, Hàn đường chủ có phải còn có con át chủ bài nào đó hay không? Hiện tại xem ra, chính là cái này.

Mấy người phối hợp hình thành trận pháp, uy lực vô cùng. Liên hợp lại, sợ rằng cường giả Hóa Phàm ngũ trọng sơ kỳ, cũng có thể đánh một trận. Đối phó một con yêu thần thú chỉ có tứ trọng đỉnh phong, tự nhiên vấn đề không lớn.

- Ngươi cho rằng... bọn họ có thể thắng?

Hình như nhìn ra được suy nghĩ của hắn, Trương Huyền cười khẽ.

- Bọn họ phối hợp chặt chẽ, luyện tập không biết bao nhiêu lần, hơn nữa uy lực cực lớn, chắc hẳn là có thể hoàn toàn áp chế yêu thần thú!

Tái các chủ nói.

Hắn là cường giả Hóa Phàm tứ trọng, đối với người thực lực như vậy có thể phát huy ra lực chiến đấu rất mạnh, biết rất rõ ràng.

Cái trận pháp hợp kích này ảo diệu vô cùng, có thể phát huy ra toàn bộ ưu điểm của mọi người, yêu thần thú cho dù cường đại nữa, muốn thắng được, chỉ sợ cũng không dễ dàng như vậy.

- Chắc là vậy sao?

Trương Huyền lắc đầu:

- Hắn nắm con át chủ bài, yêu thần thú lẽ nào sẽ không có? Nếu như một trận pháp hợp kích là có thể ngăn chặn, mấy năm nay nó đã sớm bị liên minh vạn quốc chém giết!

Trước đây liên minh phái ra mấy vị cao thủ bao vây tiêu diệt, chưa từng thành công. Một trận pháp của Hàn đường chủ đã muốnĩ thành công, cũng quá coi thường nó.

- Lại nói, trên thực tế đây là một Sát trận, có thể bao vây chém giết tiêu diệt người hoặc sinh linh ở trong đó. Hắn một lòng muốn thuần phục, không dám hạ sát thủ, khắp chốn đều bị cản tay, làm thế nào có thể phát huy ra uy lực lớn nhất?

Hắn học tập xong trận pháp thiên đạo, lý giải đối với trận pháp, đạt tới cảnh giới cực cao.

Trận pháp hợp kích của mấy, tuy rằng không gọi ra tên, lại có thể nhìn ra rõ ràng, là một Sát trận, phối hợp dùng để giết địch.

Hiện tại, Hàn đường chủ một lòng muốn thuần phục yêu thần thú, không hạ sát thủ. Sát trận sử dụng làm Khốn trận... uy lực giảm đi rất nhiều. Thất bại, chỉ là thời gian dài ngắn mà thôi.

Quả nhiên, giống như lời hắn nói, vừa mới bắt đầu đám người Hàn đường chủ vẫn chiếm thượng phong. Càng về sau bất kể yêu thần thú phòng ngự hay xông tới, mọi người bắt đầu tháo chạy.

Phụt phụt phụt phụt!

Mấy phút sau, mấy lão già lần lượt bị cánh quét trúng, máu tươi chảy như điên, bản thân bị trọng thương. Ầm!

Hàn đường chủ đã ở dưới một công kích của nó, trường mâu tuột khỏi tay, nặng nề ngã trên mặt đất.

Vù!

Phá hỏng trận pháp, yêu thần thú càng tức giận, móng vuốt cực lớn đạp xuống Hàn đường chủ đang nằm dưới đất.

Lần này, giống như ném núi, lực lượng mười phần. Nếu thật sự bị đạp trúng, cho dù thực lực Hàn đường chủ cường thịnh mấy đi nữa, chỉ sợ cũng khó tránh khỏi cái chết.

- Ngươi...

Nhìn thấy được một chiêu uy mãnh như vậy, Hàn đường chủ cố nén đau đớn trên người, bất chợt đứng phắt dậy, chân khí ở hai tay tuôn ra, tiến lên nghênh đón.

Ầm!

Móng vuốt và bàn tay của hắn va chạm vào nhau, hai người giằng co trên không trung.

Lại ở thời điểm Hàn đường chủ cảm thấy đối lực lượng móng vuốt của phương càng lúc càng lớn, toàn thân bất cứ lúc nào cũng sẽ không kiên trì nổi, bị giẫm lên thành bánh thịt, liền nghe được một giọng nói lo lắng vang lên.

- Vẫn mong Trương sư mau ra tay cứu Hàn đường chủ!
Người nói chính là Tái các chủ.

Kết giao nhiều năm, hắn tất nhiên không muốn bạn lâu năm chết ở trước mắt. Nhưng hắn đối với thực lực của mình cũng biết rất rõ ràng. Ngay cả bằng hữu cũ cũng không bằng, hắn làm sao có thể địch nổi vị quái vật lớn trước mắt này?

Vì vậy, hắn chỉ có thể thỉnh cầu vị Trương sư này ra tay.

Thực lực của Trương Huyền tuy rằng còn xa mới bằng hắn, nhưng trải qua những ngày chung đụng này, thủ đoạn kinh người, có thể lại sẽ có biện pháp gì, có thể cứu người.

- Ta cũng không phải là đối thủ của con yêu thần thú này, cứu thế nào?

Lập tức, giọng nói của người thanh niên vang lên.

Nghe nói như thế, trong mắt Hàn đường chủ tràn ngập sự tuyệt vọng.

Vốn tưởng rằng ba năm ở chung, yêu thần thú sẽ nhớ tình xưa, lại làm mấy thủ đoạn chuẩn bị, lần này khẳng định có thể thành công. Hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới, nó quá mức cường đại, căn bản không chống đỡ được!

- Ngươi nhất định có biện pháp... Nếu không, yêu thần thú giết chết Hàn đường chủ, nhất định sẽ động thủ với chúng ta...

Tái các chủ sốt ruột nói.

- A, biện pháp thật ra có!

Giọng nói của người thanh niên khe khẽ vang lên.

- Biện pháp gì?

Trong giọng nói của Tái các chủ mang theo sự kích động.

Toàn thân Hàn đường chủ cũng căng thẳng, hình như lại có động lực, lỗ tai dựng thẳng lên, muốn nghe thử rốt cuộc là phương pháp gì.

- Rất đơn giản, bảo nó thả người không phải được rồi sao!

Người thanh niên nói.

Phụt!

Hàn đường chủ phun ra một ngụm máu tươi, càng tuyệt vọng hơn.

Chương 855: Thuần phục yêu thần thú (1)

Thả người?

Ai cũng biết bảo nó thả người là biện pháp trực tiếp nhất. Nhưng... Ngươi xem khí thế của nó hung hăng, bộ dạng muốn ăn thịt người, có thể thả ra sao?

Vây khốn người ta, sử dụng trận pháp hợp kích động thủ, đã sớm kết làm tử thù. Hiện tại nó hận không thể giết chết hắn sau đó sảng khoái. Thả? Đùa gì thế!

Vốn tưởng rằng người thanh niên này có thể đoán trước được kiến Phệ Hồn, vừa rồi còn chỉ điểm giang sơn, lời thề son sắt, thật sự có thể có biện pháp tốt cứu mình. Nằm mơ cũng không nghĩ tới, lại nói lời không đáng tin như thế!

Cùng với chờ yêu thần thú buông tha hắn, còn không bằng trực tiếp chờ bị đánh tới chết.

Vẻ mặt ưu thương, Hàn đường chủ đang cảm thấy không có hi vọng nữa, lại nghe câu hỏi của Tái các chủ tiếp tục vang lên.

- Thả người? Cần phải làm cái gì, ta hiện tại liền chuẩn bị!

- Không cần chuẩn bị, thuần phục con vật lớn này trở thành thú sủng, dĩ nhiên là nghe lời!

Giọng nói khe khẽ của người thanh niên lại truyền đến.

- Thuần phục? Trở thành thú sủng?

Trước mắt Hàn đường chủ tối sầm, chợt cảm thấy không còn lưu luyến cuộc sống nữa.

Hắn tốn tròn ba năm, ném bảo vật cho yêu thần thú, cũng chồng chất thành núi, lại dùng các loại bảo vật Lộc Quần thú, linh thạch trung phẩm làm thứ trao đổi, đối phương nhìn cũng không liếc mắt nhìn. Ngươi thì hay rồi, mở miệng đã nói thuần phục. Nếu thật sự đơn giản như vậy, ta có thể bị giẫm ở chỗ này, sắp tắt thở sao?

- Thôi đi, đừng hy vọng vào người này nữa, vẫn là ta tự nghĩ biện pháp!

Biết người thanh niên này không đáng tin cậy, trong cơ thể Hàn đường chủ chợt tuôn ra một lực lượng, muốn đẩy móng vuốt của đối phương ra. Kết quả vừa dùng sức, hắn lại cảm thấy lực lượng của yêu thần thú cũng đột nhiên tăng mạnh.

Ầm ầm!

Sóng khí cuồn cuộn, toàn thân hắn mềm nhũn, bị giẫm đến luốn xuống mặt đất sâu tới nửa thước, gương mặt đầy bụi bặm.

Phụt!

Máu tươi lại phun ra. Dưới trùng kích mãnh liệt, thương thế trên thân thể nặng thêm, toàn thân có chút mê muội.

- Không nghĩ tới thuần thú không thành, cuối cùng chết ở chỗ này...

Trong lòng sinh ra một cảm giác thê lương. Cả đời giao tiếp với đánh thuần thú, vốn tưởng rằng sử dụng ra rất nhiều thủ đoạn, con vật lớn này nhất định sẽ trở thành thú sủng của hắn. Hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới, cuối cùng tự nhiên chết ở dưới móng vuốt của đối phương, hơn nữa còn là bị cứng rắn giết chết...

Suy nghĩ một chút hắn cũng cảm thấy ủy khuất.

Lại ở thời điểm hắn nhắm mắt đợi chết, cảm thấy không còn luyến tiếc cuộc sống, liền nghe được một tiếng kêu giống như bò, lại vừa giống như âm thanh của tiếng sấm vang lên. Ngay sau đó hắn lại cảm thấy móng vuốt đè ở trên người, trong nháy mắt biến mất.

Ở trên người xoa hai cái, phát hiện mình còn sống. Yêu thần thú hận không thể khiến mình trở thành bánh thịt, quả thật lấy móng vuốt ra. Lúc này hắn mới mở mắt, không nhịn được nhìn lại. Vừa nhìn xuống, toàn thân hắn nhất thời co rút, thiếu chút nữa thì lập tức ngất đi.

- Đây... đây... Môi co giật, mắt trợn trừng sắp rơi ra khỏi viền mắt, Hàn đường chủ dường như nhìn thấy một cảnh tượng không thể tưởng tượng nổi. Hắn lập tức lại sắp không chịu nổi.

Chỉ thấy ngay phía trước, yêu thần thú vừa rồi khí thế hung hăng, muốn giết chết mình, sau đó sảng khoái, cao ngạo không kềm chế được, dẫu có chết cũng không khuất phục, lúc này đang ngoan ngoãn ghé vào trước mặt một bóng dáng, đầu ép sát mặt đất, đầu lưỡi lớn không ngừng liếm đế giày đối phương, vẻ mặt cung kính và lấy lòng, giống như một con chó Nhật thuần phục nhiều năm nhìn thấy chủ nhân, đáng khinh nói không nên lời.

Tình huống gì?

Nó không phải cao ngạo tới cực điểm, thề sống chết không theo sao? Không phải lại đồ ăn ngon nữa, cũng không có cách nào khiến cho nó dao động sao?

Thế nào trong thời gian nháy mắt lại liếm đế giày của người ta?

Hơn nữa, ánh mắt của ngươi đây là cái gì? Vẻ mặt tôn kính và sùng bái, nước miếng còn chảy ròng ròng, hận không thể liếm cả cái đế giầy khác của người ta... Có thể có chút phẩm hạnh hay không?

Dùng sức dụi dụi con mắt, đang cảm thấy là mình không phải nhìn nhầm, Hàn đường chủ chỉ thấy bóng người đối diện, vẻ mặt không nhịn được đạp một cước vào cái mặt lớn của yêu thần thú.

- Lăn sang một bên ăn cỏ đi. Làm bẩn hết cả giầy của ta rồi!

Phụt!

Hàn đường chủ thoáng lảo đảo một cái.

Yêu thần thú cung kính như thế, ngươi tự nhiên đạp nó, còn bảo nó ăn cỏ? Nó lại là động vật ăn thịt, làm sao có thể ăn cỏ...

Hắn đang do dự, lại thấy yêu thần thú cao ngạo vô cùng, hoàn toàn không có chút do dự nào, đầy hưng phấn điên cuồng chạy đến một bên, mở miệng rộng, không ngừng xé rách cỏ xanh trên mặt đất, nhai say sưa, rất sợ người khác cướp của nó...

Bốp!
Rất sợ là mình đang nằm mơ, hung hăng tát mình một cái. Cảm giác đau đớn kịch liệt khiến cho hắn tỉnh táo một ít. Hắn lại nhìn lại, vẫn nhìn thấy được yêu thần thú đang cong mông lên, ra sức đối nghịch với cỏ xanh.

- Ta X! Đây rốt cuộc có chuyện gì xảy ra?

Không ngừng nắm tóc, Hàn đường chủ hoàn toàn hôn mê.

Bóng dáng cách đó không xa này, hắn nhìn thấy rõ ràng, chính là thuần thú sư nhị tinh vừa rồi nói mạnh miệng, Trương Huyền kia.

Thuần phục ba năm, đối phương thờ ơ, còn một lòng muốn giết chết mình... Người này chỉ rống lên một tiếng, nó lại quay ra liếm giầy, lại ăn cỏ xanh...

Còn có thiên lý hay không?

Rốt cuộc mình là thuần thú sư tứ tinh, hay là đối phương mới phải?

- Chẳng lẽ... Tái các chủ cung kính đối với hắn, là vì cái này?

Đột nhiên, một ý nghĩ xông ra.

Tái các chủ đối người thanh niên này cung kính có thừa, trước đó hắn vẫn thấy kỳ quái, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra. Hiện tại xem ra, sợ rằng người thanh niên này, không chỉ đơn giản là thuần thú sư nhị tinh như vậy.

Nếu không, làm sao có thể nói một tiếng, yêu thần thú lập tức thuần phục, còn biểu hiện không có tôn nghiêm như thế?

Hắn điều chỉnh hơi thở một chút, cố nén đau đớn mãnh liệt, đi tới trước mặt đối phương:

- Hàn mỗ cảm ơn ân cứu mạng của Trương thú sư!

Nếu không nhờ đối phương thuần phục yêu thần thú, hắn khẳng định đã chết. Bất kể nói thế nào, ân cứu mạng, không thể không báo.

Trương Huyền khoát tay áo:

- Ta là nể mặt của Tái các chủ, mới ra tay. Muốn cảm ơn, lại cảm ơn Tái các chủ đi!

Nếu không phải nể mặt Tái các chủ, ai quan tâm tới ngươi!

- Vẫn cảm ơn Trương thú sư. Nếu như ngươi không ra tay, ta khẳng định đã chết!

Lại cảm kích nói một câu, lúc này Hàn đường chủ mới ôm quyền nhìn qua:

- Tái các chủ, đa tạ...

- Bạn cũ nhiều năm, không cần khách khí như vậy!

Sắc mặt Tái các chủ nhất thời đỏ lên:

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau