THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 841 - Chương 845

Chương 841: Có người tới trước (1)

Núi non chập chùng, từ trên lưng linh thú nhảy xuống, Trương Huyền hít sâu một hơi, lập tức cảm thấy linh khí xung quanh cuồn cuộn. Quả nhiên so với nơi khác còn muốn nồng đậm hơn nhiều.

- Gần như là gấp hai!

Trong lòng hắn âm thầm phán đoán.

Thảo nào trước đó đám người Lạc Trúc, Kim Tòng Hải nói, linh thú ở nơi này tương đối nhiều. Linh khí nồng đậm như vậy, tu luyện làm ít công to, quả thật có thể thu hút không ít kẻ, chiếm núi làm vua.

Bất kể linh thú hay man thú, đều giống như nhân loại, cũng thích địa phương linh khí dồi dồi.

Mắt Minh Lý lóe lên, Trương Huyền nhìn quanh một vòng.

Quả nhiên khiến cho hắn nhìn ra được dấu vết của rất nhiều man thú, linh thú lưu lại.

- Ừ? Thế nào lại có nhiều vết chân như vậy?

Đột nhiên, mắt hắn dừng lại.

Cách đó không xa, trên mặt đất không chỉ lưu có móng vuốt của man thú, còn có dấu chân của nhân loại, chi chít chí ít mười mấy người. Hơn nữa, nhìn cấu tạo và tính chất mức độ đất đai ướt át, chắc là mới vừa đi qua không lâu.

- Có người qua, sẽ không phải cũng biết mộ vu hồn chứ?

Cũng thấy được những vết chân này, lông mày Kim Tòng Hải nhíu lại một cái.

Bên trong phạm vi hai cây số, đã coi như là sắp bước vào phạm vi của yêu thần thú. Dựa theo đạo lý, loại địa phương nguy hiểm này, chắc hẳn là có thể trốn được bao xa thì trốn đi bấy x, làm sao có thể có người mỏi mắt trông chờ chạy tới chịu chết?

Trừ khi có lợi ích lớn hơn nữa kích động... Nói cách khác, vô cùng có khả năng có những người khác cũng biết về mộ vu hồn.

Cái chức nghiệp thượng cổ này, tuy rằng quỷ dị, lại đại biểu cho truyền thừa của một văn minh, vị trí mộ đưa ra ánh sáng, tuyệt đối có thể thu hút vô số cường giả đến đây.

Lại giống như bán đấu giá Vô Hồn Kim Nhân, thu hút vô số thế lực.

- Không có khả năng! Mộ vu hồn ở vị trí vô cùng cơ mật. Ngay cả ta điều tra được tài liệu liên quan, cũng tìm kiếm hồi lâu mới tìm được, không có khả năng có người biết được. Hơn nữa, lúc ta rời đi, lấp kín ngôi mộ, không lưu lại bất cứ dấu vết gì...

Lạc Trúc lắc đầu. Truyền thừa vu hồn, từ thời kỳ thượng cổ lại đứt đoạn. Hắn mặc dù có thể biết, vẫn là nhận được tin tức ở một tòa mộ cổ.

Tiền bối chủ nhân của ngôi mộ này từng tham dự qua việc xây dựng mộ vu hồn, lưu lại từ đơn, tiếng vụn. Căn cứ những điều này, tốn không biết bao nhiêu công sức, lúc này hắn mới tìm được vị trí.

Hắn lại không tin, còn có người sẽ có vận khí như vậy.

- Vậy những vết chân này...

Kim Tòng Hải nghi ngờ.

- Ta cũng không biết...

Tuy rằng xác nhận vị trí cụ thể của mộ vu hồn sẽ không để lộ ra, nhìn những vết chân mới này, Lạc Trúc vẫn còn có chút lo lắng.

- Phương hướng những vết chân này đi tới, có đúng hay không?

Trương Huyền hỏi.

- Đúng... Nhận biết phương hướng vị trí một chút, Lạc Trúc nói.

- Vậy cũng đừng rầu rĩ nữa. Đi qua nhìn một chút sẽ biết!

Trương Huyền khoát tay chặn lại.

Đã có người nhanh chân đến trước, lại đi qua xem một chút. Nếu như có thể cùng hưởng tin tức là hay nhất. Làm không được, có thể còn nghĩ biện pháp khác.

Lại nói, chỉ là vài vết chân mà thôi, chưa chắc chính là tìm được mộ vu hồn.

- Ừ!

Mọi người gật đầu, đi về phía trước.

- Vết chân càng ngày càng nhiều...

Càng về phía trước, mức độ vết chân tập trung rất rõ ràng, so với trước cũng càng nhiều hơn. Hiển nhiên có không ít người tập trung qua.

- Những vết chân này, lún xuống đất rất cạn. Hơn nữa khoảng cách mỗi một bước, đều không chênh lệch nhiều... Nói rõ đối với khống chế tất nhiên rất mạnh, cho dù không phải là cố ý gây nên, cũng có thể so sánh chính xác. Bởi vậy, người lưu lại vết chân, sợ rằng chí ít cũng là cường giả Hóa Phàm nhị, tam trọng!

Cúi đầu nhìn vết chân, Kim Tòng Hải nói.

Làm độc sư, từng bị người đuổi giết vạn dặm, hắn đặc biệt nghiên cứu qua những điều này. Đối với những manh mối này, hắn phán đoán hết sức chính xác.

- Ừ!

Trương Huyền gật đầu.

Hắn không học qua tri thức liên quan tới truy tìm tung tích, nhưng mắt Minh Lý chiếu xuống, tu vi đại khái của chủ nhân vết chân, hắn vẫn có thể đủ phân biệt ra được.

- Công tử, nếu như gặp phải nguy hiểm, ngươi lập tức triệu hoán thú sủng, dẫn mọi người rời khỏi đây!

Chương 842: Có người tới trước (2)

Đoán được có không ít người, tu vi cũng đều không thấp, khuôn mặt Kim Tòng Hải nghiêm trọng, vừa đi về phía trước, vừa truyền âm qua.

- Vậy còn ngươi?

Triệu Phi Vũ nhìn qua.

- Thực lực của ta ở liên minh vạn quốc tuy rằng không tính là đứng đầu, năng lực bảo toàn tính mạng vẫn phải có. Nếu như phân tâm chiếu cố các ngươi, gặp phải nguy hiểm, ai cũng trốn không thoát!

Kim Tòng Hải nói.

Thân là độc sư, cho dù đối phương nhiều người hơn nữa, muốn giết chết hắn, cũng không dễ dàng như vậy.

Độc sư không e ngại nhất chính là bao vây tấn công.

- Được!

Thấy đối phương đưa ra quyết định, Triệu Phi Vũ gật đầu.

Mặc dù có Danh Sư Đường giáo hóa khắp nơi, chuyện giết người đoạt của, tập kích bất ngờ đả thương người cũng không nhiều, nhưng không có nghĩa là không có.

Nơi đây ngoài vùng hoang dã, nếu chẳng may bị người bao vây tấn công, chết cũng không biết chết như thế nào.

Cho dù nàng thân là công chúa của liên minh vạn quốc, muốn truy tìm điều tra, sợ rằng cũng khó có thể điều tra ra. Cẩn thận một chút vẫn thỏa đáng hơn.

- Các ngươi cũng cẩn thận!

Thấy bầu không khí nghiêm trọng, Trương Huyền cũng căn dặn đám người Triệu Nhã một tiếng, sau đó đi tới trước mặt mấy người.

Gặp phải nguy hiểm, nắm giữ mắt Minh Lý, Thiên Đạo Đồ Thư Quán, năng lực bảo toàn tính mạng của hắn còn mạnh hơn một chút. Những học sinh này, vừa đột phá không lâu, lại nói ngay cả Hóa Phàm cảnh cũng chưa từng đạt được, sợ rằng khó có thể ứng phó.

- Vâng!

Thấy lão sư ngăn cản ở phía trước, bóng lưng giống như một ngọn núi lớn, đám người Triệu Nhã xiết chặt nắm đấm.

Bất kể là lúc nào, ở chỗ nào, chỉ cần lão sư ở bên cạnh, trong lòng bọn họ đều sẽ bình tĩnh, không lại nóng nảy.
Cẩn thận đi về phía trước, đi đại khái khoảng một ngàn mét, bay qua một triền núi, lập tức nhìn thấy được một sơn cốc xuất hiện ở trước mắt.

Sơn cốc sâu xa, liếc mắt không nhìn thấy được điểm cuối. Các loại cây cối cây bụi, bởi vì linh khí đầy đủ, mọc vô cùng rậm rạp. Những vết chân trước đó, đi tới nơi này, mất đi tung tích, cũng không nhìn thấy nữa.

- Trương sư, mộ vu hồn ở một trong sơn cốc nơi này...

Lạc Trúc đi tới phía trước.

- Ừ!

Trương Huyền gật đầu, đang muốn căn dặn cẩn thận, lại nghe “ầm” một tiếng. Mấy bóng người từ trong bụi cỏ chui ra, ngăn cản ở trước mặt.

- Người nào?

Đối phương thấp giọng, trong giọng nói mang theo ý không tốt.

Trương Huyền nhìn lại.

Là sáu người thanh niên, mỗi một người dáng vẻ đều chừng ba mươi tuổi, khí tức trên người mơ hồ, tự nhiên đều không thua kém gì Hóa Phàm nhị trọng. Một người thanh niên mạnh nhất mặc áo bào xám, còn đạt tới Hóa Phàm tam trọng, Âm Dương cảnh.

Thực lực như vậy, so với danh sư Tống Siêu trước đó gặp phải, cũng hoàn toàn không yếu hơn. - Các ngươi lại là người nào?

Kim Tòng Hải bước lên trước, thực lực trên người thể hiện ra:

- Trốn ở chỗ này lén lén lút lút muốn làm gì?

- Hóa Phàm tứ trọng?

Cảm nhận được lực lượng trên người hắn, sắc mặt mấy người thanh niên thoáng thay đổi, nhìn nhau. Người thanh niên mặc áo bào xám tu vi cao nhất, nói:

- Vị tiền bối này, trưởng bối nhà chúng ta, ở bên trong có việc cần làm, tối kỵ làm phiền. Mong rằng mấy vị đi đường vòng đi!

- Đi đường vòng?

Lông mày nhíu lại một cái, sắc mặt Kim Tòng Hải trầm xuống:

- Chúng ta qua cũng có chuyện muốn làm. Vẫn mong tránh ra!

- Tiền bối đây là muốn động thủ?

Thấy thái độ hắn cứng rắn như thế, sắc mặt mấy người khó coi.

Xôn xao!

Từng tiếng rõ ràng vang lên. Bội kiếm cầm trong tay đồng thời rút ra.

Mặc dù bọn họ chỉ là Hóa Phàm nhị trọng, tam trọng, nhưng lại hoàn toàn không có ý lui về phía sau.

- Động thủ? Các ngươi ngăn cản được ta sao?

Kim Tòng Hải bước lên trước, khí tức cường thịnh, như rồng như hổ, khiến người ta có một loại cảm giác khó có thể chống cự.

Chương 843: Đường chủ Thú Đường (1)

- Không ngăn cản được cũng phải ngăn cản!

Thanh niên mặc áo bào màu xám cũng không lui lại, mà là ngoắc tay, bước lên trước. Ngay lập tức, mấy người đồng thời xuất kiếm, một hồi những tiếng động khẽ vang lên. Sáu thanh kiếm hình thành lưới kiếm, đâm qua.

Tu vi của bọn họ so với Kim Tòng Hải, chênh lệch rất lớn, lại kiếm khí ngang dọc, khiến người ta có một loại cảm giác khó có thể đột phá.

- Trận pháp cùng tấn công?

Lông mày Kim Tòng Hải nâng lên.

Chiêu số của mấy người này bổ sung cho nhau, thi triển ra là một trận pháp. Hơn nữa nhìn đẳng cấp, hoàn toàn không yếu. Cho dù thực lực của hắn vượt xa mọi người, thật sự muốn chiến đấu, chỉ sợ cũng không chiếm được tiện nghi.

Loại trận pháp bao vây tấn công này, có thể khiến cho tu vi thấp, liên hợp lại, phát huy thực lực tốt hơn, lấy yếu thắng mạnh.

Giống như đám người Triệu Nhã, Viên Đào trước đây thua Lục Tầm, liên hợp lại, lại đánh cho hắn bị thương.

Người thanh niên mặc áo bào màu xám mạnh nhất trong sáu người này chỉ có Hóa Phàm tam trọng. Số còn lại chỉ có nhị trọng. Nhưng phối hợp trận pháp, lực chiến đấu lại khác hẳn.

Khí tức phun ra nuốt vào, kiếm khí ngang dọc.

Cho dù đối mặt với cường giả Hóa Phàm tứ trọng, cũng hoàn toàn không yếu.

- Hừ!

Lông mày dựng lên, Kim Tòng Hải hoàn toàn không có chút khẩn trương nào. Bàn chân đạp mạnh ở trên mặt đất, người chợt lao về phía trước.

Năm ngón tay có chân khí gào thét, không khí xung quanh nén lại, ngăn cản tất cả kiếm khí lao đến bao vây tiêu diệt ở bên ngoài.

Đây là lần đầu tiên Trương Huyền nhìn thấy cường giả Hóa Phàm tứ trọng toàn lực thi triển lực lượng. Chỉ nhìn vài cái, hắn lại đầy chấn động kinh ngạc.

Kim Tòng Hải tuy rằng không sử dụng binh khí, nhưng từng chiêu từng thức trong đó, tự dẫn theo pháp luật, lực lượng hoặc nhẹ hoặc nặng, điều động không khí xung quanh. Trận pháp cùng tấn công của sáu người mặc dù xảo diệu, muốn tổn thương hắn, lại cũng không dễ dàng như vậy.

Chỉ có điều, hắn cũng bị sáu thanh trường kiếm vây khốn, trong khoảng thời gian ngắn muốn phá ra, cũng không đơn giản như vậy.

Đương nhiên, đây là nguyên nhân hắn không sử dụng độc. Một khi sử dụng, không quan tâm là trận pháp gì, nhiều người tới hơn nữa, cũng lập tức tháo chạy.

Chỉ là, giữa hai bên cũng không có thù lớn sinh tử. Lại nói, mấy người này vẫn không đến mức khiến cho hắn dùng đến tuyệt chiêu.

Ầm ầm ầm!

Lực lượng hai bên hung bạo mạnh mẽ, lại chỉ xoay quanh ở bên trong phạm vi mấy chục thước, vẫn chưa lộ ra, cho thấy lực kiểm soát rất mạnh.

- Ta tới giúp ngươi!

Thấy hai bên đánh khó bỏ khó phân, trong khoảng thời gian ngắn không có cách nào định ra thắng bại, rất sợ trì hoãn quá lâu sẽ quấy rầy yêu thần thú, Tái các chủ khẽ kêu lên một tiếng, tiến vào vòng chiến.

Thực lực của hắn so với Kim Tòng Hải, hoàn toàn không yếu. Thêm một người vào, kiếm trận hợp kích lập tức không chịu nổi. Sáu người thanh niên đều lui về phía sau.
Sau mấy chiêu, trường kiếm tuột khỏi tay, mọi người giống như kiệt sức.

Thực lực của bọn họ vốn cũng không bình thường, lại có hai vị cường giả Hóa Phàm tứ trọng, tất nhiên không chống đỡ nổi.

- Được rồi!

Thấy đánh bại bọn họ, Tái các chủ, Kim Tòng Hải còn muốn tiến lên, Trương Huyền khoát tay áo:

- Đừng đánh nữa. Đều là người một nhà!

Nghe hắn nói như thế, tất cả mọi người đều sửng sốt.

Chẳng lẽ Trương sư biết những người này?

- Người một nhà?

Người thanh niên mặc áo bào màu xám càng nghi ngờ hơn, kỳ quái nhìn qua.

- Tại hạ là thuần thú sư Trương Huyền!

Không để ý tới thái độ của đối phương, Trương Huyền bước lên trước, cổ tay lật một cái, lấy ra ngoài huy hiệu đại biểu thân phận thuần thú sư:

- Nói vậy các vị cũng là thuần thú sư!

Nhìn thấy được huy hiệu, mấy người thanh niên lập tức thở phào nhẹ nhõm. Từng người lật cổ tay một cái, cũng lấy ra thứ đại biểu thân phận.

Quả nhiên giống như lời Trương Huyền nói, đều là thuần thú sư.
- Các ngươi là người của Thú Đường?

Nhướng mày, Tái các chủ hỏi.

Có thể thoáng cái xuất hiện sáu vị thuần thú sư, chỉ có Thú Đường mới có năng lực này.

- Đúng!

Người thanh niên mặc áo bào màu xám gật đầu.

- Tại hạ là Tái Tiêu Vũ của Giám Bảo các. Không biết đường chủ của các ngươi là Hàn Trùng, hay La Minh?

Tái các chủ nói.

- Là Hàn Trùng đường chủ! Tái Tiêu Vũ... Hóa ra là Tái các chủ! Vãn bối thất kính...

Nghe được tên, đầu tiên là sửng sốt, lập tức nhớ tới một người, thanh niên mặc áo bào màu xám bị dọa cho giật mình, vội vàng ôm quyền.

Toàn bộ liên minh vạn quốc có hai phân bộ Thú Đường. Đường chủ theo thứ tự là Hàn Trùng và La Minh. Nhưng Giám Bảo các chỉ có một, lại ở Hồng Hải Thành. Vị Các chủ này, tu vi có khả năng không bằng hội trưởng của bọn họ, địa vị lại không kém hơn chút nào, thậm chí được các chức nghiệp tôn trọng, kết giao cực rộng.

Người có địa vị tương tự với Hàn đường chủ bọn họ, thua cũng không tính là gì cả.

- Ừ, hóa ra là người của lão Hàn. Ta và Hàn đường chủ các ngươi là bằng hữu cũ.

Biết lai lịch, Tái các chủ gật đầu, đồng thời đầy nghi ngờ nhìn qua:

- Phân bộ Thú Đường của các ngươi ở Vạn Quốc Thành gần đây, tới đây làm gì?

Hàn Trùng là đường chủ phân bộ Thú Đường, ở trong sơn mạch cách Vạn Quốc Thành rất gần. Nơi này là núi Cửu Khúc, chênh lệch hơn mười vạn cây số. Một đám thuần thú sư chạy ở đây làm gì?

- Hồi bẩm Tái các chủ, là đường chủ chúng ta đang thuần phục yêu thần thú...

Biết đối phương là bạn lâu năm của đường chủ, người thanh niên mặc áo bào màu xám cũng không giấu giếm, nói.

- Thuần phục yêu thần thú? Đường chủ các ngươi không phải ba năm trước đây đã động thủ, vẫn chưa thành công sao?

Tái các chủ kỳ quái.

Vừa rồi hắn và Tôn Cường đã nói qua, vị Hàn Trùng đường chủ này, từng ở ba năm trước đây dẫn theo mười hai vị trưởng lão vây bắt yêu thần thú, kết quả sắp thành lại bại. Chẳng lẽ người này còn chưa có chết tâm, lại chạy tới?

- Đường chủ từng tới. Bởi vì lần đó không thành công, cho nên ba năm nay, vừa có thời gian rảnh rỗi lại qua trấn giữ ở chỗ này, cùng khai thông giao lưu... Thời gian ở chung dài như vậy, quan hệ một người một thú đã rất tốt. Cho nên... Đường chủ dự định ngày hôm nay thi triển thủ đoạn cuối cùng, thuần phục. Vì phòng ngừa bị làm phiền, lệnh cho chúng ta canh giữ ở chỗ này, không cho man thú, người lạ xông vào!

Người thanh niên mặc áo bào màu xám nói.

Chương 844: Đường chủ Thú Đường (2)

Tái các chủ gật đầu.

Trương Huyền cũng hiểu được.

Thuần thú sư bình thường không có chân khí thiên đạo, không có khả năng coi đây là mồi, ép man thú khuất phục, chỉ có thể dựa vào tích lũy tháng ngày ở gần, lấy lòng, cảm hóa nó.

Đã nghĩ trước đây Mạc Vũ thuần phục Thanh Ưng thú, cũng dựa vào các loại bảo vật thu hút, mới thu được thiện cảm.

Ba năm, dựa vào thủ đoạn của Hàn Trùng đường chủ, nói vậy con yêu thần thú này đã bị cảm hóa gần được, lúc này mới dự định không ngừng nỗ lực cho đến kết thúc, thuần phục.

- Chúng ta có thể đi qua nhìn một chút hay không?

Nghe được bạn lâu năm đang thuần phục con man thú ở toàn bộ liên minh cũng có tiếng xấu này, do dự một chút, Tái các chủ nói:

- Nếu như gặp phải phiền phức, cũng có thể hỗ trợ một chút.

Thuần thú cũng không phải dễ dàng như vậy. Dễ dàng thuần phục còn tốt, không thành công lại vô cùng có khả năng chọc giận đối phương.

Có người nói ba năm trước đây, Hàn đường chủ cũng từng bị nó tổn thương qua, tu dưỡng hơn một tháng.

- Ừ... Được rồi!

Có chút do dự, người thanh niên mặc áo bào màu xám gật đầu:

- Chỉ có điều, các ngươi phải cẩn thận một chút. Yêu thần thú tính tình cao ngạo hung bạo, ngàn vạn lần không thể làm nó tức giận!

Tái các chủ địa vị được tôn sùng. Cho dù hắn muốn ngăn trở, cũng không đủ tư cách. Dù sao hiện tại đang chuẩn bị, thuần thú còn chưa bắt đầu. Cho dù dẫn người vào đi, đường chủ cũng sẽ không trách tội.

- Yên tâm đi. Ta và đường chủ các ngươi là bạn cũ nhiều năm, sẽ không làm chậm trễ chuyện của hắn!

Tái các chủ cười nói.

Biết loại cường giả này, tự giữ thân phận, xem thường nói dối, người thanh niên mặc áo bào màu xám gật đầu, căn dặn mấy người thanh niên còn lại một tiếng:

- Mấy người các ngươi tiếp tục canh giữ ở chỗ này, đừng để cho man thú, người xa lạ qua!

Nói xong bắt chuyện một tiếng, đi trước về phía bên trong sơn cốc:

- Tái các chủ, mời đi bên này.

Mọi người đi theo.

Đi một hồi, sơn cốc chật hẹp đầy cây cối rộng mở sáng rõ. Tiếng nước vang lớn. Một thác nước từ khe núi chảy xuống, trên mặt đất hình thành một đầm nước đường kính mấy trăm thước.

Trên vách đá cách đầm nước không xa, là một sơn động cực lớn. Ngoài động, mấy lão già đang đứng ở bên ngoài, hình như đang đợi cái gì đó.

Nghe được tiếng bước chân, mấy người xoay đầu lại. Một lão già ở chính giữa, đang muốn nói chuyện, thấy được Tái các chủ trong đám người, ánh mắt nhất thời sáng lên:
- Tái các chủ, ngươi thế nào lại tới nơi này?

- Vừa vặn đi ngang qua nơi đây, tìm vài thứ, bị các học sinh của ngươi ngăn cản, nên mới biết, ngươi dự định lại thuần phục yêu thần thú, liền tới xem một chút!

Tái các chủ nói.

Đó chính là đường chủ Thú Đường ở Vạn Quốc Thành, Hàn Trùng!

- Tình huống của ta, ngươi cũng biết. Hai đại Thú Đường ở liên minh vạn quốc, cạnh tranh kịch liệt. Chỉ có một vị đường chủ, có cơ hội tiến vào Huyễn Vũ đế quốc tiến tu. Nếu như không thuần phục một con man thú có thể chấn áp những người khác, thật sự không có cách nào...

Hàn Trùng đường chủ cười khổ.

Liên minh vạn quốc, hai đại Thú Đường vẫn cạnh tranh, giằng co chưa xong, vì tranh đoạt tư cách đi tới Thú Đường càng cao hơn tiến tu. Hai đại đường chủ đã tranh đấu gay gắt không biết bao nhiêu năm.

Đáng tiếc, đối với thuần thú sư mà nói, tranh đấu khác đều là giả. Có thể thuần phục một con linh thú cầm ra tay, mới là vương đạo.

Bởi vậy, ba năm qua, hắn vẫn kiên trì không ngừng, chính là muốn thuần phục con yêu thần thú này, đi tới trước mặt đối phương.

- Điều này ngược lại cũng đúng... Nghe nói ba năm nay ngươi vẫn khai thông với nó, thế nào?

Tái các chủ nhìn qua.

- So với trước cũng không khác biệt lắm. Yêu thần thú, trong cơ thể ẩn chứa huyết mạch Long tộc, tính cách cao ngạo quái gở. Nếu dễ dàng thuần phục như vậy, cũng không đến mức tốn tâm huyết lớn như vậy! Nếu như không phải đặc sứ Huyễn Vũ đế quốc, mấy ngày nữa sẽ đi tới, ta thật sự không có cách nào, khẳng định không lỗ mãng như thế, ngày hôm nay liền quyết định ngả bài!

Hàn đường chủ lắc đầu.

Đối với loại linh thú cấp bậc như vậy mà nói, ba năm ở chung, vẫn hơi ngắn. Nhưng hắn thật sự không có cách nào. Đặc sứ lại lập tức tới. Nếu như lúc này không thể thuần phục con vật này trước, so với vị La Minh đường chủ kia, không những hoàn toàn không có ưu thế, thậm chí còn mang theo tình thế không thuận lợi.
Một khi không được chọn lựa, thăng cấp thuần thú sư đường ngũ tinh, gần như đã bị hoàn toàn phá hỏng, cả đời vô vọng.

- Vậy các ngươi chờ ở chỗ này là...

Nếu muốn thuần phục, yêu thần thú làm nhân vật chính ở chỗ nào? Một đám người đứng ở chỗ này lại muốn làm gì?

- Lại ở trong sơn động kia, con vật này thông thường đều vào lúc giữa trưa đi ra kiếm ăn. Hiện tại canh giờ chưa đến, vẫn đang nghỉ ngơi!

Hàn đường chủ chỉ về phía trước.

- A!

Tái các chủ gật đầu.

- Mấy vị này là vãn bối của ngươi?

Giải thích xong, Hàn đường chủ nhìn về phía đám người Trương Huyền, nghi ngờ hỏi.

- Khụ khụ!

Nghe được hắn nói Trương sư là vãn bối của hắn, Tái các chủ bị dọa cho giật mình, đang muốn giải thích, lại nghe giọng nói của Trương Huyền vang lên:

- Tại hạ Trương Huyền, là bằng hữu của Tái các chủ!

- Bằng hữu?

Hàn đường chủ sửng sốt.

Tái các chủ, lại là giám bảo sư tứ tinh, địa vị cao. So với hắn cũng hoàn toàn không yếu, như thế nào lại làm bằng hữu cùng một tiểu tử tuổi tác chưa đủ hai mươi?

- Không biết... Trương tiểu huynh đệ, là loại nghề nghiệp nào?

Đầy nghi ngờ, hắn không nhịn được hỏi.

- Hồi bẩm đường chủ, hắn cho thấy là thuần thú sư nhị tinh, vừa rồi ta đã xem qua huy hiệu!

Trương Huyền vẫn chưa trả lời, người thanh niên mặc áo bào màu xám đứng ở một bên nói.

- Thuần thú sư nhị tinh?

Sắc mặt Hàn đường chủ càng cổ quái.

Loại thuần thú sư cấp bậc như vậy, Thú Đường bọn họ chộp một cái được một đống. Từ khi nào Tái các chủ rơi xuống đến mức cùng người như thế trở thành bằng hữu?

Chương 845: Cứng rắn cướp (1)

- Hóa ra tiểu huynh đệ cũng là thuần thú sư. Trẻ tuổi như vậy lại đạt được nhị tinh, quả nhiên anh hùng tuổi trẻ!

Trong lòng kỳ quái, trên mặt hắn lại không biểu hiện ra ngoài, chắp tay cười nói một câu, liền không nói thêm gì nữa.

Thuần thú sư nhị tinh chưa đầy hai mươi, tuy rằng là thiên tài, nhưng ở Thú Đường bọn họ, còn có thể lấy ra một đám lớn, không tính là gì cả.

Thấy trong giọng nói của hắn mang theo ý có lệ, Trương Huyền cũng lười giải thích.

Lần này hắn qua là vì mộ vu hồn. Đối phương có biết hay không, coi trọng hay không coi trọng, đều không có quan hệ quá lớn với hắn. Chỉ cần không làm lỡ chính sự là được.

- Hàn đường chủ, Trương...

Thấy bộ dáng bạn cũ như vậy, biết hắn khẳng định không biết thân phận của người thanh niên trước mắt này, vừa định giải thích một chút, khiến cho hắn coi trọng, liền nghe được mặt đất ngay phía trước chấn động. Một âm thanh kịch liệt vang lên.

Gào!

Từ sơn động truyền đến, mang theo mùi sét đánh, giống như tiếng sấm. Dưới sóng âm kích động, cây cối xung quanh khô héo, lá cây đều rơi xuống.

- Lợi hại!

Ánh mắt Trương Huyền thoáng ngưng trọng.

Không nói gì khác, chỉ dựa vào âm thanh này, đứng mũi chịu sào, người tu luyện dưới Tông Sư, sợ rằng cũng có thể lập tức đánh chết, hoàn toàn không có chút năng lực phản kháng nào.

Uy lực của một tiếng gầm, cường đại như vậy, không hổ danh là mãnh thú nổi danh trong toàn bộ liên minh vạn quốc, quả nhiên đáng sợ.

- Nó tỉnh rồi. Bắt đầu đi!

Ánh mắt Hàn đường chủ nhất thời sáng lên, lại không có thời gian để ý tới lời Tái các chủ nói, quay đầu lại căn dặn một tiếng.

Mấy lão già bên cạnh hắn, nghe được phân phó, đồng thời gật đầu, đồng loạt tiến lên một bước. Một người dẫn đầu, cổ tay lật một cái.

Ầm ầm!

Một thi thể con linh thú cực lớn xuất hiện ở trước mắt.

- Thi thể Lộc Quần thú Hóa Phàm nhị trọng? Thứ này cũng có thể săn giết bắt được sao? Nhìn thấy được cái này, Triệu Phi Vũ trong đám người, lông mày thoáng giật một cái, có vẻ không thể tin được.

- Linh thú này rất lợi hại sao?

Tôn Cường nghi ngờ nhìn qua.

- Lộc Quần thú là một loại linh thú cấp bậc Hóa Phàm nhị trọng, tu vi không cao, nhưng tốc độ cực nhanh, chất thịt ngon, là con mồi linh thú thậm chí người tu luyện cũng thích, số lượng rất ít ỏi. Toàn bộ núi Cửu Khúc, cũng không nhất định có thể có một con. Có thể bắt được, cũng giết chết, khẳng định tốn không ít thời gian và phải trả cái giá lớn!

Từ nhỏ mắc phải bệnh lạ, thân thể không thể động đậy, chỉ có thể dựa vào đọc sách qua ngày. Lộc Quần thú vốn là hiếu kỳ, Triệu Phi Vũ nhớ rất rõ ràng.

- Xem ra ngươi biết không ít. Con Lộc Quần thú này là do mười bảy vị thuần thú sư của Thú Đường chúng ta đồng thời xuất động, tốn nửa năm, bày ra thiên la địa võng mới đuổi tới! Có thể nói, toàn bộ liên minh vạn quốc lại chỉ có một con này. Còn muốn tìm một con khác, cũng làm không được, vạn vàng khó cầu!

Nghe được hai người nói chuyện, người thanh niên mặc áo bào màu xám mỉm cười, trên mặt lộ ra vẻ kiêu ngạo.

Lộc Quần thú, tuy rằng cấp bậc không tính là quá cao, lại trời sinh có tính cảnh giác, giảo hoạt giống như hồ ly. Nếu không nhiều thuần thú sư như vậy đồng thời xuất động, cũng đừng hòng mơ tưởng bắt được.

- Ừ!

Mặc dù đối phương nói tự kỷ, Triệu Phi Vũ vẫn công nhận gật đầu.

Vật này quả thật không dễ bắt. Năm đó vương thất liên minh (cũng chính là minh chủ phủ), một vị vương tử bị bệnh, cần phải có trái tim của loại linh thú này làm thuốc, từng treo giải thưởng lớn năm năm, chưa từng nhận được. Cuối cùng vị vương tử kia, bởi vì không có cách nào điều chế thuốc, không trị được mà chết, trở thành một chuyện đáng tiếc lớn.

Nàng cũng chính là nghe nói về chuyện này, tìm sách đọc, biết được loại sinh mạng Lộc Quần thú này.

- Lộc Quần thú không chỉ chất thịt ngon, quan trọng nhất chính là, loại linh thú này, lấy linh dược làm thức ăn, thực lực không cao, linh lực lại mười phần, giống như thuốc đại bổ, linh thú khác ăn vào, rất dễ dàng đột phá cảnh giới, đạt được thực lực càng cao hơn!

Tái các chủ nói chen vào:

- Có thể nói... Đó là một Tấn Cấp đan di động!

- Thì ra là thế. Xem ra bọn họ là muốn dùng thi thể của con vật này, lấy lòng yêu thần thú!

Tôn Cường lúc này mới hiểu được, không nhịn được líu lưỡi.

Linh thú khó có thể bắt được như vậy, cũng chuẩn bị qua, xem ra vì yêu thần thú này, đường chủ Thú Đường thật đúng là hạ cả vốn gốc.

Bên này nhỏ giọng bàn luận, Hàn đường chủ trước mặt hít sâu một hơi, tiến lên một bước.

- Yêu thần huynh, lần trước thứ nói với huynh, ta đã chuẩn bị xong, lại ở trong này. Ra đây xem đi!

Âm thanh truyền vào sơn động. Bên trong yên tĩnh một hồi. Lại ở thời điểm tất cả mọi người đầy khẩn trương, một tiếng gào thét vang lên. Một cái bóng cực lớn bay ra.

Là một con man thú cực lớn, thân cao bảy, tám thước, hai cánh mở rộng, chừng hơn ba mươi thước, đôi mắt màu đỏ tươi như máu, dữ tợn đáng sợ, toàn thân đầy mảnh vảy, cho thấy phòng ngự cường đại.

Linh thú bay siêu cấp Hóa Phàm tứ trọng đỉnh phong, toàn bộ liên minh vạn quốc người người đều kiêng kỵ... Yêu thần!

Gào!

Hình như nghe hiểu được lời hắn nói, linh thú cực lớn, nhìn về phía thi thể Lộc Quần thú đặt trên mặt đất, đầy nhiệt tình.

Linh thú đã có thể hấp thu linh khí thiên địa, tự mình tu luyện thăng cấp, cũng có trí tuệ không kém gì nhân loại.

Thi thể con Lộc Quần thú này tản ra mùi thuốc nồng đậm và sóng dao động linh lực mãnh liệt. Nó biết chỉ cần ăn vào, tu vi nhất định có thể tiến nhanh. Cho dù không đạt được Hóa Phàm ngũ trọng, lực lượng khẳng định cũng tăng mạnh, làm sao không kích động.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau