THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 831 - Chương 835

Chương 831: Ai có đao? (1)

Thanh kiếm này theo hắn tròn năm năm, thời gian ở cùng với nó, còn nhiều hơn so với ở cùng lão bà. Kết quả đến bây giờ nó chưa từng thuần phục triệt để, chỉ là quen thuộc mà thôi. Ai biết người thanh niên chỉ trách một câu, linh tính liền trực tiếp kích động...

Kích động em gái ngươi ấy!

Còn có thể chơi đùa tốt hơn hay không?

Ta cả ngày đối với ngươi giống như gia gia, ngươi chẳng những không biết cảm ơn, trái lại trực tiếp yêu thương nhung nhớ, nhận người khác làm chủ...

Trịnh hội trưởng chỉ cảm thấy trái tim giống như bị đao khuấy, một khí tức phiền muộn chạy tán loạn ở trong ngực, bất cứ lúc nào cũng sẽ phun ra ngoài.

Người này mặt cũng xanh cả lại.

Cái này gọi là chuyện gì.

Chẳng lẽ thứ này, không ăn mềm chỉ ăn cứng?

Nhìn thấy được sắc mặt bạn lâu năm lúc trắng lúc xanh, bất cứ lúc nào cũng sẽ suy sụp, Tái các chủ vỗ trán một cái.

Vị này chính là giám bảo sư siêu cấp ngay cả Lưu Thương Khúc Thủy cũng có thể nhận chủ. Khiến cho Ngọc Khuyết kiếm nhận chủ, còn không phải là dễ dàng lại thêm vui vẻ sao?

- Trương sư chỉ là mượn, sẽ không lấy đi kiếm của ngươi...

Rất sợ bạn lâu năm lập tức phiền muộn mà chết, hắn vội vàng truyền âm qua.

- Ừ...

Nghe nói như thế, lúc này Trịnh hội trưởng mới hòa hoãn lại, đè nén kích động muốn nôn ra máu, nhìn về phía người thanh niên trước mắt, trong lòng dâng lên nghi ngờ.

- Không phải muốn khắc trận bàn sao? Cần kiếm làm gì?

Luôn mồm muốn khắc trận bàn, khiến cho kiếm nhận chủ làm gì?

- Chính là khắc trận bàn!

Tùy tay cầm trận bàn ngũ cấp trắng lên, bàn tay phát lực.

Ầm!

Người này tiến tới bức tường không xa, giống như treo gương ở trên tường, cố định trận bàn xong, nhướng mày. Một khí tức từ trong cơ thể dâng trào ra. Trường kiếm trong tay Trương Huyền run lên. Kiếm quang phun ra nuốt vào.

- Kiếm ý? Cảnh giới kiếm tâm?

Nhìn thấy được rõ ràng trường kiếm ở lòng bàn tay hắn phát ra uy lực khổng lồ như thế, Trịnh hội trưởng sửng sốt, đồng tử co lại.

Hắn đạt được Hóa Phàm tứ trọng, chưa từng lĩnh ngộ cảnh giới kiếm tâm. Không nghĩ tới người trước mắt này chưa đủ hai mươi tuổi lại đạt tới. Giám bảo, trận pháp thậm chí kiếm tâm... còn có cái gì làm không được? - Chân ý của binh khí sắc bén vô cùng, có thể khiến cho linh binh cùng một cấp bậc, tăng lên một cấp bậc... Ngươi không phải là muốn sử dụng kiếm khắc trận văn chứ?

Nhớ tới cái gì, Trịnh hội trưởng thiếu chút nữa thì bị nước bọt sặc chết.

Trận bàn ngũ cấp, chỉ có đạt được đao khắc linh cấp thượng phẩm có khả năng khắc, lưu lại đường vân. Loại thứ cấp bậc như vậy, liên minh vạn quốc khẳng định không có... Người này không phải là muốn sử dụng chân ý của binh khí phối hợp, để thay thế thứ này chứ?

Đao khắc nhẹ, khắc trận văn rất nhỏ còn dễ dàng làm sai. Trực tiếp sử dụng kiếm...

Ngươi là tới đùa giỡn sao?

Trường kiếm khắc trận văn... Đừng nói mắt thấy, nghe cũng chưa từng nghe qua!

Đùa gì vậy?

- Sử dụng kiếm khắc trận văn?

Tái các chủ, Vương Hạo Huân ở bên cạnh, trước mắt đều tối sầm.

Đây cũng không phải là gan lớn, là vô pháp vô thiên, mơ mộng hão huyền.

Kiếm tuy rằng linh hoạt, lại phải có kích thước ngoài ba thước, khắc trận văn còn muốn tinh tế hơn so với cọng tóc không biết gấp bao nhiêu lần... Nghĩ như thế nào?

Keng keng keng

Còn không có kịp phản ứng từ trong hành động của người thanh niên, liền nghe được âm thanh mũi kiếm và trận bàn tiếp xúc vang lên.
Từng đợt tiếng dễ vỡ vang lên. Từng đường vân nhỏ ở trên mặt trận bàn trơn nhẵn, chậm rãi xuất hiện.

- Thật sự có thể?

Lại thấy trước mắt tối sầm.

Đây rốt cuộc là một quái vật gì?

Sử dụng trường kiếm khắc trận văn... khống chế đối với kiếm rốt cuộc đạt tới cảnh giới gì?

- Ta dùng đao khắc cũng làm kém hơn...

Môi Vương Hạo Huân không ngừng run rẩy.

Hắn là trận pháp sư tứ tinh, sử dụng đao khắc cũng thường xuyên xuất hiện sai lầm. Đối phương sử dụng kiếm, đứng ở nơi cách gần ba thước khắc...

Có cần khoa trương như vậy hay không!

- Có thể thực hiện!

Khác với sự chấn động kinh ngạc của mọi người, trường kiếm ở trong tay múa lên, nhìn thấy được trên trận bàn trắng, xuất hiện từng trận văn, ánh mắt Trương Huyền càng lúc càng sáng.

Sử dụng kiếm phối hợp với kiếm ý khắc ra, là hắn tạm thời nảy lòng tham nghĩ tới, không ngờ được quả nhiên có thể thực hiện.

Tâm cảnh vận chuyển tới cực hạn, mắt Minh Lý lóe lên, hình như thấy được trên trận bàn đường vân đặc biệt và lồi lõm cao thấp không giống nhau, trường kiếm trong tay nghiêm khắc dựa theo miêu tả liên quan tới trận bàn, trong trận pháp thiên đạo, không ngừng khắc.

Nếu có danh sư ở đây, nhất định sẽ phát hiện, hiện tại toàn thân hắn đã tiến vào một loại ý cảnh đặc biệt... giả đi tồn tại thật, tâm cảnh thông minh!

Động Minh Cảnh!

Tầng thứ hai của tâm cảnh là tâm phẳng lặng như mặt nước. Tầng thứ ba chính là loại Động Minh Cảnh này.

Thế sự hiểu rõ tất cả học vấn, nhân tình thạo đời đến văn chương!

Loại cảnh giới này, có thể từ trong hỗn độn tìm ra bản chất, tâm cảnh càng thông suốt, phân tích sự tình, cũng sẽ trở nên đơn giản hơn rất nhiều, lại phối hợp với mắt Minh Lý, có thể khiến cho khắc trận văn, không loạn chút nào, đâu vào đấy, không bị bất kỳ dao động tâm tình gì ảnh hưởng.

Người khác sử dụng đao khắc, có khả năng hoàn thành động tác rất nhỏ. Hắn dùng trường kiếm, có thể hoàn thành, trận pháp thiên đạo là điều thứ nhất. Quan trọng hơn chính là loại năng lực đặc biệt này của danh sư.

- Sử dụng kiếm khắc trận bàn... Thảo nào có thể một cước phá trận. Vị đại năng này rốt cuộc là ai?

Đám người học trưởng, học đệ ở một bên, còn khiếp sợ đến mức trái tim cũng sắp ngưng đập.

Chương 832: Ai có đao? (2)

Người khác cầm đao khắc linh hoạt giống như may vá vậy. Người này trực tiếp sử dụng kiếm, vẫn làm được tinh tế giống như người khác... Cho dù tận mắt nhìn thấy, cũng cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

Đinh đinh đinh.

Không biết qua bao lâu, Trương Huyền vừa thu trường kiếm lại, ngừng lại, mở miệng lớn thở hổn hển.

- Kiếm ý là một loại biểu hiện tập trung tinh khí thần. Còn duy trì, hơn nữa đạt được trạng thái tinh tế nhất, yêu cầu cực cao, rất dễ dàng mệt mỏi rã rời!

Thấy bộ dạng này của hắn, Trịnh hội trưởng khuyên can:

- Đừng có gấp, trận bàn không phải một ngày là khắc xong. Có thể từ từ sẽ làm được!

Kiếm ý, đại biểu cho lĩnh ngộ của người tu luyện đối với kiếm, truyền qua tất cả nhiệt tình của một người. Duy trì một hồi còn tốt. Trong thời gian dài tiêu hao thật sự quá lớn. Cho dù Trương Huyền có chân khí thiên đạo tinh thuần, tu vi thâm hậu, cũng không có khả năng kiên trì quá lâu.

- Ừ...

Trương Huyền gật đầu, điều tức tại chỗ một chút. Hắn nhìn về phía trận bàn cố định ở trên vách tường cách đó không xa, ánh mắt nghiêm trọng.

Hắn đối với khống chế kiếm ý tuy rằng đạt tới kiếm tâm cảnh, nhưng quả thật không thể sử dụng trong thời gian dài. Chỉ là một hồi như vậy, hắn đã cảm thấy có chút không chịu nổi.

Tiếp tục kiên trì, có khả năng không những không có cách nào tiếp tục khắc, làm không tốt còn có thể bởi vì trạng thái không ổn định, khiến cho cố gắng trước đó bị hủy hoại chỉ trong chốc lát.

- Nếu như so sánh lĩnh ngộ đối với kiếm ý, với một cái bình chứa đầy nước, không ngừng rót, chung quy sẽ phải cạn.

Nhăn mày lại, Trương Huyền suy nghĩ tìm hiểu:

- Trạng thái của ta hiện tại, lại không khác biệt với sắp rót cạn. Trận bàn, chỉ khắc chưa đến phân nửa... Nếu lại muốn rót đầy, không một, hai ngày điều chỉnh, rất khó làm được...

Kiếm ý giống như chân khí, có hạn chế số lượng. Cứ sử dụng, sớm hay muộn cũng sẽ tiêu hao sạch sẽ.

Mà hắn hiện tại, lại không khác biệt với sắp hết sạch. Trận bàn trước mắt, lại ngay cả phân nửa cũng chưa từng khắc xong.

Vậy nên làm cái gì?

Cũng không thể thật sự giống như đối phương, một trận bàn, phải khắc liên tục chừng mấy ngày!

Nếu như để cho Trịnh hội trưởng biết suy nghĩ này của hắn, nhất định là cảm thấy có phải điên rồi hay không.

Không nói trận pháp sư tứ tinh, cho dù là ngũ tinh, khắc một miếng trận bàn cấp bậc cao như vậy, cũng cần mấy ngày. Hắn cầm trường kiếm trong tay, muốn một lát khắc xong... Đây không phải là nằm mơ sao?

- Đúng rồi, kiếm ý có thể khắc, đao ý cũng có thể! Hiện tại kiếm ý bên trong thân thể tiêu hao rất lớn, nhưng đao ý, lại hoàn toàn không có chút ảnh hưởng...

Đang rầu rĩ xem làm thế nào có thể tăng tốc độ khắc cho xong, đột nhiên ánh mắt hắn nhất thời sáng lên.

Hắn không chỉ lĩnh ngộ kiếm ý, còn lĩnh ngộ đao ý.
Học qua đao pháp thiên đạo, khống chế đối với đao cũng đạt tới một loại cảnh giới cực kỳ cao thâm.

Vừa rồi vận chuyển kiếm ý, mệt nửa chết nửa sống. Nhưng đao ý... lại hoàn toàn không có tiêu hao, vẫn là một cái bình chứa đầy nước.

Hắn khẽ cười, lại đứng dậy, nhìn quanh một vòng:

- Các vị, ai có đại đao linh cấp trung phẩm?

Lấy kiếm làm đao, tuy rằng cũng có thể thi triển ra đao ý. Chỉ có điều, nếu so với sử dụng đao uy lực rõ ràng yếu hơn. Đối mặt với giây phúc khắc họa quan trọng, không cần thiết mạo hiểm.

- Đao?

Trong đầu mọi người đầy sao.

Ngươi không lại dùng kiếm khắc trận bàn sao? Lại muốn đao làm gì?

- Ta có một thanh...

Tái các chủ có chút do dự, cổ tay lật một cái. Trong lòng bàn tay xuất hiện thêm một thanh Cửu Hoàn đao, rất nặng hung bạo mạnh mẽ, khiến người ta một loại cảm giác cuồng bạo.

- Ta mượn dùng một chút!

Đi tới trước mặt, Trương Huyền đưa tay tiếp nhận, nhẹ nhàng bắn ra, phát ra tiếng vang giống như tiếng rồng ngâm vậy.

- Đao tốt!

Chỉ liếc mắt thoáng nhìn, chỉ biết tuyệt đối là thanh binh khí linh cấp rất lợi hại. So với vừa Ngọc Khuyết, cũng không kém hơn chút nào. - Kiếm trả lại ngươi trước!

Có trường đao, cổ tay run lên, ném thanh kiệm mượn tới trở lại.

Tuy rằng binh khí này nhận hắn làm chủ, nhưng mượn chính là mượn, cần phải trả. Hắn không có khả năng cầm đồ của người khác, chiếm làm của mình.

Lại nói, hắn đối với binh khí không có yêu cầu quá lớn. Thanh Ngọc Khuyết kiếm này tuy tốt, nhưng hắn cũng không bất kỳ ý niệm tham lam nào.

Thật sự cần, hắn hoàn toàn có thể mua một thanh.

Hơn nữa, thật sự có loại tâm tư này, toàn bộ Lưu Thương Khúc Thủy, đã sớm bị hắn dời đi sạch, còn có thể tùy tiện đổi một điều kiện, lại để lại Giám Bảo các sao?

- Cái này...

Tiếp nhận trường kiếm, sắc mặt Trịnh hội trưởng nhất thời đỏ lên, đầy xấu hổ.

Bảo vật có linh, thông thường linh tính nhận chủ, cho dù chủ nhân cũ không tình nguyện, cũng phần lớn sẽ nhịn đau bỏ những thứ yêu thích.

Bởi vì, không để cho người ta, mạnh mẽ giữ lấy, chẳng những không thể khiến cho nó nhận chủ, làm không tốt còn sẽ khiến cho linh tính phản cảm.

Binh khí không tiếp thu chủ, mang theo phản cảm, cho dù lưu lại, cũng không thể sử dụng. Còn không bằng bán một nhân tình, có lẽ còn có thể bán ra với giá tốt.

Vốn tưởng rằng vị Trương sư này khiến cho linh tính kích động, trường kiếm nhận chủ, mình chẳng khác nào hoàn toàn từ biệt với thanh Ngọc Khuyết này. Không nghĩ tới... người ta tự nhiên không thèm để ý chút nào trả lại, hoàn toàn không có chút ý định tham ô.

- Trương sư, ngươi và thanh Ngọc Khuyết kiếm này có duyên, nó có khả năng vừa nhìn thấy ngươi, lại linh tính kích động, hoàn toàn nhận chủ! Người cùng binh khí phù hợp như thế, ở giới tu luyện là vô cùng hiếm thấy. Chỉ cần xuất hiện một lần, đều sẽ được truyền thành giai thoại, danh tiếng vang xa.

- Ta nhận được thanh kiếm này gần năm năm, cũng không thể khiến cho linh tính của nó thuần phục, còn không bằng tặng cho ngươi, cũng tiện thành toàn cho người và binh khí phù hợp...

Hắn cắn răng một cái, đẩy trường kiếm về phía trước.

trường kiếm sớm chiều làm bạn năm năm, trực tiếp tặng người, đổi lại thành ai, cũng sẽ không muốn. Nhưng thanh kiếm này đã nhận người ta làm chủ, lưu lại, cũng vô dụng. Còn không bằng hào phóng một lần.

Nói xong, cho rằng đối phương nhất định sẽ lấy trường kiếm đi, lại không thấy được bất kỳ động tĩnh gì, Trịnh hội trưởng không nhịn được ngẩng đầu nhìn lên. Chỉ thấy vị Trương sư kia, hình như không nghe được lời của hắn nói, tiện tay liên tục điểm vài cái ở trên thân Cửu Hoàn đao vừa lấy tới.

Oong!

Một tiếng động vang lên, trường đao nổ lớn.

Môi trắng bệch, bàn tay run rẩy, Trịnh hội trưởng thiếu chút nữa ném thanh kiếm ra.

- Linh tính kích động... Đao này... cũng nhận chủ?

Chương 833: Tự chủ kích hoạt, trận bàn có linh (1)

Vừa nói xong linh tính kích động vô cùng hiếm thấy, có thể truyền thành giai thoại, ngay lập tức đao này cũng tới. Có cần nhanh như vậy hay không?

Các ngươi lại là linh binh, có linh tính và tôn nghiêm của mình, kiên ngạo không tuân theo, không phục tùng người... Từ khi nào dễ nói chuyện như vậy?

Thật dễ nói chuyện như vậy, ta thận trọng ở cùng năm năm, mỗi ngày chà lau, sử dụng chân khí xoa dịu... Vì sao cái rắm tác dụng cũng không có?

Hai mắt Trịnh hội trưởng hoa lên, đang muốn nói tiếp, chỉ thấy Trương sư ngay phía trước, cổ tay run lên. Một đao khí từ trên thân đao bắn ra. Ngay sau đó hắn vung vẩy đại đao, chém tới trận bàn trước mặt.

- Cẩn thận...

Bị dọa cho giật mình, còn chưa nói dứt lời, Trịnh hội trưởng lập tức câm nín.

Chỉ thấy đao khí huy hoàng, không phải chém nát trận bàn, mà là cùng tiếp xúc, lưu lại từng đường vân một.

Tự nhiên đang dùng đao... khắc trận văn!

Trước không nói rất nhiều cường giả Hóa Phàm, một cái chân ý chưa từng lĩnh ngộ. Hắn lĩnh ngộ hai cái...

Chỉ nói cảnh tượng trước mặt như vậy, khiến hắn điên cuồng.

Kiếm pháp nhẹ nhàng, lay động, thay thế đao khắc khắc trận bàn, nói rõ lực kiểm soát của ngươi mạnh mẽ, ta nhịn...

Nhưng đao pháp rất nặng. Đặc biệt là thanh Cửu Hoàn đao này, tuyệt đối vượt quá hơn mười cân. Người bình thường cầm lên cũng cảm thấy tốn sức. Sử dụng nó khắc trận văn...

Rốt cuộc làm sao làm được?

Trận văn còn có thể khắc như vậy sao?

Mắt biến thành màu đen, thân thể Trịnh hội trưởng run rẩy.

Học tập trận pháp hơn tám mươi năm, luôn luôn tự nhận mình là người thiên tư cũng không tệ lắm, khắc trận bàn càng vượt xa những người khác. Nhìn thấy được hành động của đối phương, hắn mới hiểu được, căn bản không phải có chuyện như vậy.

Thiên phú mạnh mẽ, có thể sử dụng kiếm khắc trận văn sao?

Có thể sử dụng đại đao bổ ra trận bàn sao?

Khẳng định không thể!

Đây chính là nghĩ cũng không dám nghĩ.

Đinh đinh đinh.

Đại đao và trận bàn tiếp xúc, trên mặt tròn vốn trơn nhẵn như gương, đường vân càng lúc càng nhiều, càng lúc càng dày đặc.

Lại ở thời điểm Trịnh hội trưởng cảm thấy đối phương nhất định sẽ không ngừng nỗ lực cho đến khi kết thúc, khắc thành công, đã thấy hắn ném trường đao trong tay ra một cái, lau mồ hôi trên đầu, vẻ mặt mong đợi nhìn qua:

- Các ngươi ai có trường thương?

- ...

Mọi người.

Một lát sau, chỉ thấy người thanh niên cầm trường thương trong tay, đứng ở khoảng cách hơn bốn thước, quay về phía trận bàn trên tường đã đâm một cái. Ầm ầm ầm!

Thương quang quét ngang, mỗi một cái xuống đều giống như đao kiếm trước đó, lưu lại từng trận văn một...

Che ngực, Trịnh hội trưởng, Vương Hạo Huân nhìn nhau.

Bọn họ sử dụng đao khắc, cũng sợ làm sai, xuất hiện bất kỳ sai lầm nào. Người này lúc đầu là kiếm, lại tới đao, hiện tại thì hay rồi, ngay cả thương cũng lấy ra... Lại khắc không ra sai sót nào. Có phải ngay cả búa sắt cũng sẽ lấy ra hay không?

Người khác khắc trận bàn, trở thành tác phẩm nghệ thuật, đồ sứ, rất sợ dùng sức lớn sẽ vỡ. Hắn lại xem thành rèn sắt, binh khí gì cũng dám dùng...

Tận mắt nhìn thấy, cũng cảm thấy phát điên rồi.

Mọi người ôm ngực thì ôm ngực, che miệng thì che miệng, mà Trương Huyền lúc này đang tập trung tinh thần cao độ.

Liên tục sử dụng ba loại chân ý của binh khí, tuy rằng đến sát biên giới dầu hết đèn tắt, cũng sắp muốn nôn ra máu, nhưng trận bàn trước mắt này lại lập tức sẽ khắc xong.

- Một đường cuối cùng...

Hai mắt hắn tỏa sáng, trường thương trong tay run lên, vẽ ra một đường vòng cung tuyệt đẹp, trực tiếp đâm vào chính giữa trận bàn.

Ầm ầm!

Trường thương mang theo lực lượng cường đại, rơi ở phía trên, một tiếng nổ lớn vang lên. Bức tường phía sau trận bàn lại không chịu nổi lực trùng kích, sạt lở sập xuống, xuất hiện một lỗ thủng lớn.

Hắn cố định trận bàn ở trên vách tường để khắc, trận bàn cứng rắn, sẽ không bị hư hỏng, bức tường lại không giống như vậy. Cho dù nghiệp đoàn trận pháp sư sử dụng nham thạch Thanh Cương tốt nhất ghép thành, cũng không chịu nổi lực lượng cuồng bạo của hết kiếm tới đao, lại tới trường thương!

Nghiệp đoàn dùng hành lang để sát hạch trận pháp sư, hiếm thấy một lần ầm ầm đổ xuống một mảnh, bụi bặm bay lên. Khắp phòng đầy bụi bặm.

- Khụ khụ...

Khắp mặt đầy bụi bặm, nhìn đống đổ nát trước mắt, khóe miệng Trịnh hội trưởng co giật. Ngươi là tới sát hạch trận pháp sư, hay tới phá nhà?

Trước làm cho đại trận của nghiệp đoàn ngừng lại. Hiện tại tốt hơn, ngay cả tường cũng không buông tha...

Cái này gọi là chuyện gì? Ngươi và nghiệp đoàn trận pháp sư chúng ta rốt cuộc oán gì thù gì...

- Trận bàn không tổn hại chứ?

Tái các chủ đi tới phía trước.

Mọi người cũng đồng loạt nhìn qua.

Liên tục dùng sức, ngay cả phòng ở cũng có thể chấn động đổ xuống, trận bàn không có sao chứ?

- Ta cũng không biết!

Trương Huyền vò đầu, vội vàng tiến lên, lấy mặt tròn bị rơi ở trong bụi bặm ra.

Nói không biết, không phải khiêm tốn, mà là hắn thật sự không rõ lắm.

Dựa theo tình huống bình thường, một thương cuối cùng hạ xuống, khắc ra một đường trận văn cuối cùng, quả thật có thể hoàn mỹ khắc ra trận đồ. Nhưng... bức tường sụp đổ, làm hắn chuẩn bị không kịp.

Cứ như vậy, uy lực một thương cuối cùng không phát huy đến cực hạn. Trận đồ có thể đạt được hiệu quả dự đoán hay không, hắn lại không tiện nói.

Cúi đầu nhìn lại.

Một mặt trận bàn trơn nhẵn giống như gương, xuất hiện từng đường vân sâu cạn không đồng nhất, giống như là bát quái, vừa giống như ẩn chứa thiên địa chí lý, khiến người ta nhìn một chút, lại không ngừng mê muội.

- Như thế nào?

Trịnh hội trưởng đã đi đến trước mặt.

Thứ trận bàn này, không khởi động, khó có thể nhìn ra. Chỉ từ đường vân, cho dù là hắn, cũng nhìn không ra được tốt hay xấu.

- Thử xem!

Trương Huyền nói.

Biết đạo lý này, bàn tay ở phía trên nhấn một cái. Chân khí lập tức truyền ra, tiến vào trong.

Vù vù!

Không có chút động tĩnh nào.

- Thất bại?

Sắc mặt mọi người trắng bệch.

Chương 834: Tự chủ kích hoạt, trận bàn có linh (2)

Khắc được trận bàn, chỉ cần truyền thụ chân khí, sẽ lại lập tức kích hoạt. Cái trước mắt này không có bất cứ động tĩnh gì. Nói cách khác... Không thành công!

Toàn bộ nghiệp đoàn chỉ có một cái trận bàn ngũ cấp trắng như vậy. Lại sử dụng kiếm, đao, thương lăn qua lăn lại lâu như vậy, không thành công...

Mọi người nhìn về phía Trương Huyền đầy vẻ đồng tình.

- Đao kiếm là binh khí. Lực lượng quá mức hung bạo mạnh mẽ. Tuy rằng ngươi khống chế lực lượng, nhưng dùng để khắc trận bàn, vẫn có phần không thỏa đáng...

Vương Hạo Huân không nhịn được nói.

Khắc trận bàn, có phương pháp nhất định. Nếu tất cả mọi người lựa chọn đao khắc, khẳng định có đạo lý của nó. Thương, kiếm, cho dù khống chế lực lượng tốt, cũng là lợi khí, đối với bản thân trận bàn cũng có tổn thương rất lớn. Không thành công, cũng hợp tình hợp lý.

Còn chưa nói dứt lời, chỉ thấy Trịnh hội trưởng lắc đầu.

- Không đúng. Nếu như không thành công, trận bàn sẽ phải bị nghiền nát. Nhưng thứ này êm dịu giống như một, khí tức thông thuận, rõ ràng không bị bất kỳ tổn thương gì!

- Ách?

Vương Hạo Huân sửng sốt.

Đối phương nói không sai.

Trận bàn là khắc một đại trận, ở trên mặt tròn kích thước lớn chừng bàn tay, trong đó dính dáng tới lực lượng cực lớn. Chỉ cần sai một đường, sẽ dẫn đến nó sụp đổ trước, biến thành mảnh nhỏ.

Mà cái trước mắt này, tuy rằng không có cách nào kích hoạt, hoa văn lại rõ ràng, chân khí chảy xuôi ở bên trong, hoàn toàn không có chút tình huống không khống chế được. Chuyện gì xảy ra?

Nếu nói thành công, vì sao không có cách nào kích hoạt?

Nếu nói không thành công, nhưng làm sao lại có thể bảo tồn hoàn hảo, không bị nghiền nát?

- Có phải là trận pháp khắc sai hay không? Không có tác dụng tụ linh, mới khiến cho trận bàn bảo tồn hoàn chỉnh?

Vương Hạo Huân nói.

- Khắc sai? Không có khả năng!

Ánh mắt Trương Huyền ngưng trọng lắc đầu.

Hắn nghiêm ngặt dựa theo trận đồ hoàn thành, trong đó còn dùng phương pháp khắc trận pháp thiên đạo, cho dù một thương cuối cùng xuất hiện một ít sai lầm, cũng không đến mức sai nhiều như vậy?

Hắn đang định sử dụng Đồ Thư Quán quan sát một chút, xem rốt cuộc có chuyện gì xảy ra, chỉ thấy Tái các chủ ở một bên, môi run rẩy đi lên phía trước.

- Có thể để cho ta... nhìn một chút không?

- Đây!

Thấy bộ dạng này của hắn, Trương Huyền có chút kỳ quái, tiện tay đưa tới.

Hắn là giám bảo sư ngũ tinh, mượn năng lực Đồ Thư Quán, muốn nói lý giải đối với bảo vật, thật sự không giống như vị trước mắt này.

Tái các chủ chìm đắm trong giám bảo không dưới mấy chục năm, khả năng đối với khắc đồ biết không nhiều lắm, nhưng trận đồ này có vấn đề hay không, trân quý hay không trân quý, hắn tuyệt đối có thể nhìn ra được.

Trận bàn rơi vào trong lòng bàn tay của đối phương. Vù!

Tái các chủ còn chưa kịp nhìn kỹ, lại cảm thấy thứ trong lòng bàn tay không còn. Thứ này phát ra một tiếng động khẽ, lại bay trở về trong lòng Trương Huyền.

- Quả nhiên là như thế... Quả nhiên là như thế!

Sắc mặt đỏ lên, toàn thân Tái các chủ không ngừng run rẩy.

- Thế nào?

Thấy bộ dáng này của hắn, giống như là phát hiện ra cái gì, Trịnh hội trưởng không thể tiếp tục kìm chế được, vội vàng hỏi.

- Có phải trận bàn này không thành công hay không?

Vương Hạo Huân cũng mở miệng.

- Không thành công?

Hít sâu một hơi, Tái các chủ bình phục lại, lắc đầu:

- Sao có thể như vậy được!

- Vậy...

Tất cả mọi người đều chớp mắt. Ngay cả Trương Huyền cũng đầy kỳ quái.

Nếu như thành công, dùng chân khí như thế nào cũng không có cách nào kích hoạt?

- Vừa rồi trận bàn này vừa đến lòng bàn tay của ta, lại tự động rời khỏi. Các ngươi chẳng lẽ còn không nhìn ra?

Tái các chủ đầy kích động: - Đây... Rõ ràng là biểu hiện có linh tính, cảm thấy ta không thích hợp, mới tự động rời khỏi...

- Linh tính? Ý của ngươi là... tự chủ kích hoạt, trận bàn có linh? Đây... đây... đây...

Liên tục nói ba từ “đây”, Trịnh hội trưởng lúc này mới phản ứng được, trợn tròn mắt, thân thể cứng đờ, giống như nhìn thấy quỷ, thiếu chút nữa thì bị hù chết:

- Đây là... năng lực trận bàn lục cấp mới có thể có. Đây chỉ là một trận bàn ngũ cấp, làm sao có thể làm được!

- Trận bàn có linh tính?

Vương Hạo Huân cũng không ngừng run rẩy, vội vã nhìn lại về phía mặt tròn trong tay Trương Huyền.

Càng xem khuôn mặt hắn càng trắng bệch ra. Xem ra bất cứ lúc nào cũng sẽ bởi vì không tin tưởng chính mình, trực tiếp phát điên.

- Đây là... thế nào?

Thấy thái độ mấy người bọn họ đều trở nên điên cuồng, vẻ mặt Trương Huyền mơ hồ, nhìn lại.

Hắn tuy rằng đã thu nhận hế tất cả sách trong nghiệp đoàn trận pháp sư, cũng học tập trận pháp thiên đạo, nhưng tri thức vẫn chưa thông hiểu đạo lí, cũng không ít chuyện, không biết được rõ ràng.

- Cái này... trận bàn có linh tính!

Trịnh hội trưởng run rẩy nói.

- Linh tính? Là có linh tính, vậy có gì khác nhau sao...

Trương Huyền gật đầu.

Không nói còn không có chú ý, vừa nói, thật đúng là phát hiện ra.

Miếng trận bàn này, giống như những vật Ngọc Khuyết kiếm, trường đao trước đó, bên trong sinh ra linh tính tự chủ. Chỉ có điều vừa chế luyện ra, mình cũng không chú ý, không khiến cho nó nhận chủ mà thôi.

- Trận bàn bình thường, bởi vì nhận giới hạn từ diện tích khắc, càng không thể phù hợp hoàn cảnh, uy lực chỉ là phân nửa so với đại trận bình thường, thực lực người khắc thấp, thậm chí có khả năng ngay cả một nửa uy lực cũng không phát huy ra.

Thấy hắn không hiểu nguyên nhân, Trịnh hội trưởng vừa run rẩy vừa giải thích.

Trương Huyền gật đầu.

Trước đó, thời điểm đọc sách, đặc tính này của trận bàn, hắn đã sớm biết, chẳng có gì là lạ.

- Chỉ có điều... Đây chỉ là trận bàn bình thường. Có một loại, trong cơ thể phát sinh linh tính... Lại hoàn toàn khác biệt!

Sắc mặt trở nên trắng bệch, Trịnh hội trưởng sử dụng giọng điệu run rẩy nói:

- Trận bàn có linh tính, không chỉ có thể phát huy chín phần uy lực của đại trận, còn có thể dựa theo thời gian trôi qua, tự chủ trưởng thành, khiến cho uy lực... hóa ra càng lớn hơn!

- Thậm chí... Không cần chân khí truyền thụ, có thể tự chủ kích hoạt!

Chương 835: Huyễn Vũ đế quốc (1)

Trận bàn có nắm giữ linh tính, không chỉ uy lực lớn, có thể tự mình hấp thu linh khí tăng trưởng, quan trọng hơn chính là, không cần chân khí của người tu luyện, có thể tự động kích hoạt.

Thoạt nhìn so với sử dụng chân khí kích hoạt không khác nhau quá nhiều, trên thực tế lại có tác dụng rất lớn.

Ví dụ như, chủ nhân gặp phải nguy hiểm, không có cách nào tiếp xúc trận bàn, loại bảo vật có linh tính này, có lẽ lại có thể cứu người một mạng.

Bởi vậy, loại trận bàn này, là một trong những vật phẩm bảo toàn tính mạng được người tu luyện thích nhất.

Chỉ có điều, thứ này cần phải trận pháp sư ngoài lục tinh mới có thể khắc thành. Hơn nữa, còn không phải là mỗi lần đều có thể thành công. Phải có vận khí rất lớn ở bên trong.

Trước đây chỉ là từng nghe qua lời đồn đại, chưa từng thấy qua, cho nên mới trong lúc nhất thời thật sự không ngờ tới.

Thậm chí, Tái các chủ xác nhận, cũng không thể tin được, người này tự nhiên ở trước mặt hắn lại khắc ra một cái.

Mấu chốt nhất còn dùng chính là đao, kiếm, thương. Loại vật phẩm này là ngoài nghề, cùng đao khắc không có nửa xu tiền quan hệ.

Sau khi hết khiếp sợ, lại nhìn về phía Trương sư, Trịnh hội trưởng thở dài.

Nếu như nói trước đó còn tưởng rằng mình và đối phương cấp bậc tương đương nhau, năng lực bày trận không kém hơn nhiều.

Hiện tại hắn rốt cuộc hiểu rõ, trên thế giới có một loại người là thiên tài, một khi ra tay, chính là hắn không có cách nào đạt được, chỉ có thể ngưỡng vọng.

Mấy phút liên phá năm trận pháp, thậm chí ngay cả đại trận duy trì nghiệp đoàn vận chuyển cũng tạm dừng.

Sử dụng đao kiếm tùy tiện chém thành trận bàn, còn ẩn chứa linh tính...

Nếu không phải thực lực ngay cả Hóa Phàm cũng chưa tới, hắn cũng hoài nghi, có phải là một vị trận pháp sư lục tinh ngụy trang thành hay không.

- Ý của ngươi, thứ này có thể tự chủ kích hoạt?

Không quan tâm tới sự chấn động kinh ngạc của hắn, Trương Huyền hỏi.

- Đúng. Chỉ cần trước đó mang nó đi luyện hóa, tinh thần cùng linh tính khai thông, có thể dễ dàng kích hoạt trận pháp, không cần chân khí!

Trịnh hội trưởng gật đầu.

- Quá tốt!

Nghe được cũng không phải chế luyện thất bại, lúc này Trương Huyền mới thở phào nhẹ nhõm, bàn tay nhẹ nhàng sờ một cái ở trên trận bàn, quả nhiên cảm thấy một ý niệm vui mừng truyền đến.

Sử dụng phương pháp khắc do trận pháp thiên đạo ghi lại, lại sử dụng kiếm ý, đao ý, thương ý, nếu như lại giống với trận bàn bình thường, hắn cũng sẽ cảm thấy không thể tin được.

- Luyện hóa!

Máu tươi nhỏ ở phía trên, lập tức linh tính trong trận bàn cùng tinh thần của hắn thong thả khai thông.
- Mở!

Tiện tay ném đi, trận bàn lập tức kích hoạt, linh khí phạm vi mấy ngàn thước, giống như cá voi hút nước tập trung lại, bởi vì quá mức kịch liệt, phát ra tiếng nức nở, giống như cuồng phong thổi qua sơn động.

- Thật mạnh...

Nhìn thấy được linh khí chung quanh bị xé rách không còn, tất cả mọi người đều giật nảy mình.

Không hổ danh là trận pháp ngũ cấp, uy lực to lớn, khủng khiếp như vậy.

Tuy rằng không ở trong trận, nhưng cũng có thể cảm nhận được mức độ linh khí trong đó nồng đậm, ít nhất là gấp ba bên ngoài!

Ở trong đó tu luyện thời gian dài, tốc độ tuyệt đối có thể nâng cao gấp mấy lần.

Hơn nữa, trận bàn có linh tính, phát sinh tổn thương, có thể tự động chữa trị. Chỉ cần không cần quá nhiều lần, căn bản không chịu ảnh hưởng bởi số lần, có thể không hạn chế sử dụng xuống.

- Không tệ!

Cảm nhận được uy lực không khác biệt lắm với ghi lại trong trận đồ, Trương Huyền lúc này mới thoả mãn gật đầu, bàn tay chộp một cái, thu trận bàn vào, ngẩng đầu nhìn lão già đang suy nghĩ cách đó không xa.

- Trịnh hội trưởng, không biết trận bàn trắng này, giá cả thế nào?

Sử dụng trường kiếm, đại đao, trường thương khắc chỉ là mượn. Cái trận bàn trắng này lại là đối phương dùng tiền mua. Hiện tại lấy làm của riêng, hắn tất nhiên phải hỏi thăm giá cả một chút, không thể lấy không đồ của người khác.

- Trương sư nói gì vậy? Thứ này lưu ở trong tay ta, cũng không có tác dụng gì. Lại đưa cho ngươi...

Trịnh hội trưởng vội nói. Đối phương lại có thể khắc ra trận bàn tồn tại linh tính, hơn nữa tuổi không lớn, tiền đồ không thể đong đếm. Hắn đã có ý muốn qua lại thân thiết.

- Đưa cho ta?

Nhướng mày, Trương Huyền lập tức lắc đầu:

- Không công không nhận lộc. Như vậy đi, nếu ngươi còn chưa có luyện hóa Ngọc Khuyết kiếm này, ta lại giúp ngươi một lần, xem như làm giá để mua trận bàn!

Nhân ơn huệ của người, chẳng khác nào cầm nhân quả của người khác, hắn luôn luôn không muốn chiếm tiện nghi này.

- Giúp ta luyện hóa? Binh khí... cũng có thể giúp người khác luyện hóa sao?

Trịnh hội trưởng ngẩn người.

Luyện hóa binh khí, cũng giống như nói chuyện yêu thương, cần phải cùng thứ muốn luyện hóa, sớm chiều ở chung, tăng tiến tình cảm... Khụ khụ, thứ này cũng có thể hỗ trợ sao?

Thế nào cảm giác giống như hỗ trợ động phòng vậy?

- Đương nhiên!

Cười khẽ, Trương Huyền đưa tay tới, tiếp nhận Ngọc Khuyết kiếm trong tay hắn, nhẹ nhàng xoa.

- Ngọc Khuyết đã nhận ngươi làm chủ, làm sao có thể tiếp nhận ta nữa!

Thấy dáng vẻ của hắn, Trịnh hội trưởng lắc đầu.

- Yên tâm đi, Trương sư lại là giám bảo sư ngũ tinh. Nếu có thể dễ dàng khiến cho Ngọc Khuyết kiếm nhận hắn làm chủ, tất nhiên cũng có thể có biện pháp tốt hơn, nhận ngươi làm chủ!

Thấy bạn lâu năm không tin, Tái các chủ vuốt râu nói.

Hiện tại hắn đối với vị Trương sư này, quá tín nhiệm.

Đối phương nói có thể thành công, hắn thấy, vậy nhất định có thể thành công, cũng sắp sùng bái mù quáng.

- Phương pháp tốt hơn...

Thấy hắn nói lời chắc chắn, nhớ tới các loại thần kỳ của đối phương, trong lòng Trịnh hội trưởng cũng đầy hi vọng, không nhịn được nhìn sang.

Đang muốn xem thử một chút, vị nhân vật truyền kỳ này sẽ dùng ra thủ đoạn gì khiến người ta thán phục, liền nghe được giọng nói lạnh lùng của hắn vang lên.

- Ngoan ngoãn nghe lời Trịnh hội trưởng cho ta, xem hắn là chủ. Bằng không, có tin ta giết chết trong vài phút hay không?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau