THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 826 - Chương 830

Chương 826: Là chân (hạ) (2)

Hắn nếu có thể thành công, mặt trời cũng xuất hiện từ phía tây!

- Vương trưởng lão, gấp gáp như vậy làm gì. Nhiều người xông trận hải, đối với học sinh của ngươi cũng là chuyện tốt!

Trịnh hội trưởng lắc đầu.

- Nếu như hắn có thể xông qua, tất nhiên là chuyện tốt. Ngươi xem lại thần thái này, không thông qua, chẳng phải cũng tạo thành áp lực tâm lý cho học trò ta sao? Phía sau còn xông qua thế nào?

Vương Hạo Huân bực bội nói.

Xông vào trận hải không chỉ cần có lý giải và kỹ xảo đối với trận pháp, tâm cảnh cũng rất quan trọng. Nếu không, gặp phải Huyễn trận các loại, rất dễ dàng suy sụp, sẽ bị nhân lúc yếu mà xông vào.

Người cùng nhau xông qua ải, thành tích tốt, học sinh của mình được cổ vũ, có lẽ cũng có thể được thành tích tốt. Thành tích quá kém, tâm lý chịu ảnh hưởng, khẳng định cũng sẽ không nhận được kết quả tốt.

- Có thể để cho hắn chen ngang xông vào trận hải, tất nhiên là biết một ít đối với thực lực của hắn. Yên tâm đi...

An ủi một câu, Trịnh hội trưởng còn chưa nói dứt lời, chỉ thấy trước mắt cây dài hương đầu tiên lắc lư một cái, trực tiếp tắt lịm.

Cái này gọi là Trận Hải Hương, là phối hợp với hành lang trận hải chế luyện thành. Chỉ cần có người xông qua ải, lại sẽ tự động đốt lên.

Cả cây hương, từ lúc đốt lên đến lúc kết thúc vừa vặn một canh giờ. Trong khoảng thời gian này, không tự động tắt, lại đại biểu người xông qua ải, không phá trận thành công. Còn ngược lại, đã nói rõ thông qua cửa sát hạch này.

Tự động tắt, trận pháp bên trong cũng sẽ tự động đóng lại.

Chính vì vậy, học trưởng mới nói, cho dù bị nhốt, không có cách nào đi ra, cũng sẽ không có lo lắng về sinh mạng.

Trận Hải Hương, đại biểu thời gian, cũng có thể khống chế trận pháp đóng mở ra, tổng cộng có bốn cây, biểu thị bốn cửa ải trong hành lang.

Hiện tại cây hương đầu tiên tắt, nói rõ có người thông qua cửa sát hạch thứ nhất.

- Như thế nào? Thuận lợi qua cửa ải, còn có cái gì để nói?

Liếc mắt thoáng nhìn, Trịnh hội trưởng cười nói.

- Hừ, học trò ta tiến vào trong sớm hơn so với hắn nhiều như vậy, là bọn họ xông qua cũng chưa biết chừng!

Vương Hạo Huân khẽ nói.

Hương tắt, đại biểu có người xông qua ải thành công. Cụ thể là ai, sẽ không hiện ra.

Người kia mệt mỏi muốn ngủ, mới vừa đi vào một hồi, tối đa hai phút, làm sao có thể thành công? Nhất định là học sinh nào đó của hắn.

- Điều này... Cũng có khả năng!

Trịnh hội trưởng sửng sốt, cũng gật đầu.

Tuy rằng hắn thấy tốc độ Trương Huyền bày trận rất nhanh, có thể phá trận như thế nào, chưa từng thấy qua. Hắn không dám xác định.

Cho dù cửa thứ nhất là trận pháp nhất cấp, hắn cũng không có khả năng loại bỏ trong thời gian ngắn như vậy, huống gì đối phương.

- Nếu như là học sinh của ngươi, nếu thông qua, thì càng không cần lo lắng...

Lắc đầu, Trịnh hội trưởng mỉm cười. Hắn còn chưa nói dứt lời, chỉ thấy trước mắt, cây hương dài thứ hai cũng lắc lư một cái, đột nhiên tắt.

- Thông qua cửa thứ hai?

Hắn bị dọa cho giật mình.

Lúc này mới thông qua cửa thứ nhất, chưa đủ một phút, cửa thứ hai cũng qua?

Làm sao có thể nhanh như vậy?

- Đây là... học sinh của ngươi?

Khuôn mặt cổ quái, Trịnh hội trưởng không nhịn được nói.

- ...

Sắc mặt Vương Hạo Huân cứng đờ.

Học sinh của mình có trình độ thực lực thế nào, hắn biết rất rõ ràng. Cho dù có thể qua cửa ải, cũng ít nhất phải mười, hai mươi phút, thậm chí thời gian dài hơn mới được.

Không tới một phút, ngay cả trận pháp chưa khởi động qua thế nào, lại phá trận ra...

Điều này cũng quá nhanh đi!

Răng rắc!

Đang do dự, lại thấy trước mắt cây hương dài thứ ba cũng lắc lư một cái, trực tiếp tắt.

- Cửa thứ ba cũng qua?

Vương Hạo Huân thiếu chút nữa thì lập tức sợ tới phát khóc.

Lúc này cho dù lại ôm kỳ vọng rất lớn, hắn cũng biết, tuyệt đối không phải là ba người “học sinh” kia của mình có thể làm được.
Ba người này, một người trùng kích trận pháp sư nhị tinh, hai người trùng kích nhất tinh. Người trước mắt, cửa thứ ba cũng dễ dàng tiến lên, chỉ nói rõ, xông qua ải là do người khác.

- Là người vừa mới vào kia?

Mắt trợn trừng, Vương Hạo Huân và Trịnh hội trưởng ở bên cạnh nhìn nhau, đều cảm thấy có chút phát điên.

Không phải xông qua cửa thứ ba kỳ quái, mà là... tốc độ quá nhanh.

Cửa thứ nhất, cửa thứ hai đơn giản, dễ dàng loại trừ nói cũng có thể còn nghe được. Nhưng đến cửa thứ ba, đều do linh thạch khởi động. Cho dù bọn họ muốn phá, cũng không thể dễ dàng như vậy, nhanh như vậy... Liên tiếp không ngừng, rốt cuộc làm sao làm được?

- Ba cửa ải thông qua nhanh như vậy... Người này sẽ không phải ngay cả cửa thứ tư cũng có thể thông qua chứ?

Sau khi hết khiếp sợ, bọn họ đồng loạt nhìn về phía một cây hương dài cuối cùng.

Cây này này đại biểu cho cửa thứ tư, cũng đại biểu cho trận pháp tứ cấp. Nếu như ngay cả cái này cũng thông qua, thật sự lại đáng sợ.

Một người chưa đủ hai mươi tuổi làm trận pháp sư tứ tinh... Mấu chốt nhất chính là, tốc độ xông qua ải nhanh như vậy, đối với trận pháp phải có hiểu rõ sâu tới mức nào mới có thể làm được?

Đổi lại thành trước đây, nghĩ bọn họ cũng không dám nghĩ.

Oong...

Đang nghi ngờ, chỉ thấy cây hương dài thứ tư lắc lư một cái, thoạt nhìn bất cứ lúc nào cũng sẽ tắt. Chỉ có điều, đến cuối cùng vẫn ngừng lại, một lần nữa thiêu đốt.

- Không tắt... Xem ra cửa thứ tư không thông qua. Trận pháp tứ tinh, cũng không phải dễ dàng thông qua như vậy!

Nhìn thấy được cây hương dài lắc lư, lại không tắt, biết người ở bên trong, nhất định là đang nỗ lực vượt qua ải, không thành công, Vương Hạo Huân lắc đầu.

Vừa rồi, người kia xông qua ải tốc độ quá nhanh, dọa hắn khiếp sợ, còn tưởng rằng ngay cả trận pháp tứ cấp cũng có thể dễ dàng đột phá. Hiện tại xem ra, không dễ dàng như vậy.

Cũng đúng. Trận pháp tứ cấp, cho dù là hắn, cũng không dám bảo đảm mỗi một lần đều có thể phá vỡ, huống gì một tiểu tử còn chưa đủ hai mươi tuổi.

Nếu là như vậy, cũng thật sự quá nghịch thiên.

- Lần sát hạch đầu tiên, liền trở thành trận pháp sư tam tinh, cũng coi như không tệ...

Trịnh hội trưởng cũng sững sờ, thoáng có chút thất vọng.

Nhìn tốc độ người kia bố trí Tụ Linh trận nhị tinh, hắn vốn tưởng rằng lý giải đối với trận pháp, không kém gì mình. Hiện tại xem ra, vẫn kém một ít.

Chỉ có điều, trẻ tuổi như vậy, lại đạt được tam tinh, sau đó cố gắng bồi dưỡng, trùng kích tứ tinh, thậm chí ngũ tinh, cũng không phải là không thể được.

- Cửa thứ tư không thông qua? Xem ra... Trương sư cũng không phải là vạn năng...

Phía sau lưng hai người, Tái các chủ nhìn thấy được cây hương thứ tư không tắt, cũng lắc đầu.

Trước đó còn tưởng rằng người này xông trận hải, sẽ giống như Lưu Thương Khúc Thủy, gây ra một động tĩnh lớn. Hiện tại xem ra, mình quá lo lắng.

Bằng chừng ấy tuổi, thân là danh sư, lại tinh thông giám bảo, cũng rất nghịch thiên. Nếu nói ngay cả trận pháp sư cũng có thể đạt được tứ tinh, cho dù hắn cũng cảm thấy có chút không dám tin tưởng...

Âm thầm thở phào nhẹ nhõm, hắn đang muốn đi tới đầu lối vào hành lang nhìn, chờ người thanh niên này đi ra, lại cảm thấy mặt đất lắc lư một hồi. Ầm ầm ầm!

Một âm thanh giống như cối xay nghiền ép vang lên, giống như địa chấn.

- Thế nào vậy?

Khuôn mặt trầm xuống, tất cả mọi người đều quan sát xung quanh. Ngay cả Trịnh hội trưởng cũng nhăn mày lại, không biết chuyện gì xảy ra.

Vù!

Đang nghi ngờ, cảm giác ôn hòa trong toàn bộ đại điện, lập tức biến mất, bắt đầu cảm giác ớn lạnh của mùa đông đập vào mặt.

Răng rắc!

Cùng thời khắc đó, cây hương dài thứ tư trước mắt đột nhiên tắt... Ngay sau đó phía dưới lư hương, một tiếng động vang lên, tách ra một lỗ thủng lớn.

- Là... trận hải duy trì hành lang, trận pháp Tứ Quý Như Xuân của nghiệp đoàn bị người... phá?

Nhìn thấy được điều này, trước mắt Trịnh hội trưởng tối sầm, thiếu chút nữa thì phun ra một ngụm máu.

Hành lang trận hải có vô số trận pháp. Những trận pháp này mặc dù có thể ngẫu nhiên phát ra, cần phải có đại trận duy trì.

Mà đại trận này, cùng trận pháp Tứ Quý Như Xuân duy trì nghiệp đoàn, cùng là một.

Hiện tại cảm giác ôn hòa biến mất, lư hương rạn nứt... chỉ có một loại khả năng. Đó chính là trận pháp này... Không lại vận chuyển nữa, bị người phá!

Đây chính là đại trận ngũ cấp... Trước đây tổng bộ phái cường giả đặc biệt tới bố trí. Ai làm vậy?

Trong nháy mắt, tất cả mọi người lộ ra vẻ mặt phát điên.

- Chẳng lẽ là... Trương sư?

Thân thể run rẩy, trong đầu Trịnh hội trưởng và Tái các chủ xuất hiện một bóng dáng.

Trung tâm của đại trận này lại ở sâu bên trong hành lang trận hải. Hiện tại chỉ có người này xông đến cửa thứ tư, tới gần đó... Trừ hắn ra, cũng suy nghĩ không ra rốt cuộc ai có thể làm được.

- Nếu quả thật là hắn... Trận pháp này rốt cuộc phá như thế nào? Lại dùng phương pháp gì?

Vẻ mặt Trịnh hội trưởng dại ra.

Phá trận, phải có kỹ xảo. Rốt cuộc là kỹ xảo gì, có thể khiến cho tốc độ phá trận của hắn nhanh như vậy. Thậm chí ngay cả... trận pháp ngũ cấp đều có thể phá được?

Đang khiếp sợ, hắn lại thấy có mấy bóng người đi ra. Chính là ba học sinh trước đó tiến vào sát hạch.

Đại trận duy trì hành lang vận chuyển bị phá hỏng, cũng lại không có cách nào tiếp tục sát hạch nữa. Bọn họ tiếp tục ở lại cũng vô dụng, đều đi ra.

- Chuyện gì xảy ra?

Vương Hạo Huân nghênh đón.

- Người mới vừa đi vào kia... phá tất cả trận pháp...

Học trưởng run rẩy một chút, nói.

- Phá tất cả? Nhanh như vậy sao?

Trịnh hội trưởng không nhịn được đi về phía trước:

- Hắn rốt cuộc là phá như thế nào? Sử dụng trận pháp Truy Tinh Phá của Hồng Bắc Đại Tông Sư, trận pháp Tầm Khí Phá của Nam Dương Đại Tông Sư, hay trận pháp Súc Lực Phá của Tái Dương tiền bối, trận pháp sư ngũ hành lưu lại? Cũng chỉ có ba dạng này, mới có thể có tốc độ nhanh như vậy...

- A... Hội trưởng!

Thấy thân phận người cao nhất của nghiệp đoàn tự mình hỏi hắn, học trưởng bị dọa cho giật mình, sắc mặt nhất thời trắng bệch:

- Hồi bẩm hội trưởng, hắn, hắn đều không có sử dụng ba dạng này...

- Không sử dụng? Vậy sử dụng cái gì? Đây đã là phương pháp phá trận cao minh nhất ta biết được...

Trịnh hội trưởng nhăn mày lại.

Đây đã là phương pháp phá trận lợi hại nhất hắn biết được. Chẳng lẽ còn có cái gì hắn không biết?

- Hắn dùng chính là...

Vẻ mặt học trưởng vặn vẹo, đầy suy sụp và điên cuồng.

- ... Là chân!

Chương 827: Chuẩn trận pháp sư tứ tinh (1)

- Chân?

Trịnh hội trưởng, Vương Hạo Huân đồng thời sửng sốt, đầy mơ hồ. Có phương pháp phá trận nào là “chân” sao?

- Đúng. Từ cửa thứ nhất đến cửa thứ tư, gặp phải trận pháp, một cước một, sau đó, sau đó, lại... qua cửa ải!

Học trưởng nói.

- Một cước một? Ý của ngươi là... sử dụng chân đá, phá trận pháp?

Trịnh hội trưởng, Vương Hạo Huân thiếu chút nữa thì lập tức nôn ra máu.

- Đúng!

Học trưởng gật đầu.

Hai đại trận pháp sư tứ tinh đưa mắt nhìn nhau.

Đúng? Đúng muội ngươi à!

Còn có loại phương pháp phá trận này sao? Thế nào chưa từng nghe nói qua?

- Học trưởng nói không sai. Hắn là một cước một. Hai chúng ta cũng tận mắt nhìn thấy...

Thấy hội trưởng và lão sư không quá tin tưởng, hai người học đệ tiến lên chứng minh.

- Có phải là hắn vận khí quá tốt, gặp phải trận pháp cũng tương đối nông cạn đơn giản hay không?

Thấy tất cả đều nói như vậy, Vương Hạo Huân biết chắc hẳn không phải là lời nói dối, không nhịn được nói.

Xông vào trận hải, kích hoạt trận pháp là ngẫu nhiên. Bởi vậy, vận khí sẽ chiếm một phần rất lớn. Thông qua bốn cửa ải nhanh như vậy, hoàn toàn không có chút dừng lại, sẽ không phải gặp phải trận pháp đều yếu nhất trong cùng cấp bậc, giải quyết tương đối dễ dàng chứ?

- Vận khí tốt?

Ba người đồng thời co rút:

- Lại chưa thấy qua... người xui xẻo như vậy! Cửa thứ nhất, gặp phải Vân Hải Khốn trận. Sau đó cửa thứ hai là Huyễn trận. Cửa thứ ba là Thanh Hồng Phi Hoa trận...

- Vân Hải Khốn trận? Huyễn trận?

- Thanh Hồng Phi Hoa trận?

Chỉ nghe ba cửa ải đầu, hai vị trận pháp sư tứ tinh thiếu chút nữa thì ngã xuống đất.

Đây đều là trận pháp vô địch nhất trong cùng cấp bậc. Một người đồng thời gặp phải, thật hay giả vậy? Phải có bao nhiêu xui xẻo mới có khả năng xui xẻo như vậy?
Mấu chốt nhất chính là, gặp phải những trận pháp này, còn có thể thông qua cửa ải nhanh như vậy? Thậm chí còn có thời gian phá hỏng đại trận duy trì nghiệp đoàn vận chuyển...

- Cửa thứ tư là cái gì?

Trịnh hội trưởng vội vàng nhìn qua.

Có phải là cửa thứ tư tương đối đơn giản hay không?

- Nếu như ta không nhìn lầm, chắc là... Túy Tâm Mê Sát trận!

Học trưởng nói.

- Túy Tâm Mê Sát trận... Trận pháp tứ tinh đỉnh phong do Mê trận, Sát trận dung hợp thành?

Trịnh hội trưởng thất thanh.

Còn tưởng rằng ba cửa ải trước đủ xui xẻo, cửa ải cuối cùng vận khí sẽ tốt hơn một chút. Không nghĩ tới gặp phải cái này!

Đây tuyệt đối được cho là trận pháp kinh khủng nhất trong trận hải.

Trận pháp bình thường, hoặc là Mê trận, hoặc là Huyễn trận, Sát trận, Khốn trận... Cơ bản đều chỉ có một. Cái này, lại dung hợp Mê trận, Sát trận làm một.

Cũng chính là rơi vào trong đó, trước hết khiến ngươi bị mê hoặc, sau đó... loại bỏ.

Loại trận pháp đáng sợ này, hắn rơi vào trong đó, cũng khó bảo đảm có thể còn mạng sống. Đối phương không chỉ không có việc gì, còn muốn phá trận pháp, tiện thể... tiêu diệt luôn đại trận của nghiệp đoàn...

Có cần hung ác như vậy hay không? - Đúng vậy, sau khi rơi vào trận pháp, ta thấy thần trí của hắn chịu ảnh hưởng, còn tưởng rằng không có cách nào phá giải. Kết quả... liên tục hai cước, Túy Tâm Mê Sát trận tan vỡ. Ngay sau đó... đại trận duy trì nghiệp đoàn cũng bị phá. Không có cách nào tiến hành sát hạch, chúng ta không thể làm gì khác hơn là rời khỏi đó...

Học trưởng giải thích.

- Trận pháp tứ cấp đỉnh phong, ngũ cấp cũng có thể sử dụng chân phá hỏng?

Trịnh hội trưởng, Vương Hạo Huân cảm thấy nhân sinh quan, giá trị quan của bản thân mình hoàn toàn đổ nát.

Tái các chủ ở một bên cũng che trán.

Vốn tưởng rằng Trương sư qua, sẽ yên tĩnh một ít, không khoa trương giống như Lưu Thương Khúc Thủy vậy... Xem ra, ý nghĩ này vẫn quá ngây thơ rồi.

Người này đi tới tơi nào, không làm ra vài chuyện, thì không cam lòng!

Mọi người chấn động kinh ngạc thì chấn động kinh ngạc, u oán thì u oán, lại thấy nhân vật chính xoay quanh trong đầu bọn họ, từ hành lang đi ra.

Thật ra thời khắc này, trong lòng Trương Huyền cũng có chút khẩn trương.

Đối với hắn mà nói, ba cửa ải đầu vô cùng đơn giản, thậm chí cũng không cần Đồ Thư Quán, mắt Minh Lý chiếu một cái, dễ dàng tìm được chỗ cốt lõi trận pháp vận chuyển, một cước đạp cho nó dừng lại. Nhưng cửa ải cuối cùng lại không dễ dàng như vậy.

Mê Sát trận Tứ tinh đỉnh phong, nếu không phải mức độ tâm cảnh của hắn đạt được 12.0, có thể so sánh với danh sư tứ tinh, sợ rằng vừa tiến vào trong đó đã bị hoàn toàn mê huyễn, chết cũng không biết chết như thế nào.

Thời khắc mấu chốt, hắn vận dụng lực lượng Đồ Thư Quán, tìm được hai nơi thiếu hụt.

Lúc đó biết quá mức nguy hiểm, hắn không kịp phân tích ngọn nguồn sự việc ra sao, xông lên một cước một, đá cho hai trận pháp đều dừng lại, lúc này mới tránh thoát một kiếp.

- Xem ra sau này vẫn không nên đi trêu chọc trận pháp đã ngoài tứ cấp...

Nghĩ đến việc vừa trải qua, hắn vẫn cảm thấy mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Vừa rồi, nếu không phải mức độ tâm cảnh cao, khẳng định hắn đã sớm bị mê hoặc, sau đó bị giết chết.

Một trận pháp tứ tinh lại đáng sợ như thế. Cao cấp hơn, chẳng phải càng lợi hại hơn sao?

Vốn tưởng rằng có mắt Minh Lý, Thiên Đạo Đồ Thư Quán, trận pháp đối với hắn mà nói chính là trang trí. Hiện tại xem ra, không đơn giản như vậy.

Trận pháp lợi hại, còn không có đợi ngươi phản ứng, lại giết chết ngươi. Thủ đoạn lớn hơn nữa, biết nhiều chỗ thiếu hụt hơn nữa, cũng vô ích.

- Trương sư, ngươi... đã phát tất cả trận pháp?

Làm ra quyết định, hắn đã thấy Trịnh hội trưởng, Tái các chủ đi tới, vẻ mặt kính nể, e sợ.

Chương 828: Chuẩn trận pháp sư tứ tinh (2)

- Chỉ là dừng lại!

Trương Huyền lắc đầu.

Phá trận, là chỉ loại trừ trận pháp. Trận cơ hỏng, cho dù sau này muốn vận chuyển, cũng sẽ rất khó. Dừng lại thì khác. Chỉ là tạm ngừng vận chuyển, có chút cùng loại với không kích hoạt trận pháp, muốn nó phát huy tác dụng, trong nháy mắt có thể làm được.

Nói trắng ra, là hủy diệt căn cơ, khác với không hủy diệt căn cơ.

Phá trận, tương đương với phá tan trận pháp. Dừng, là phương pháp đặc biệt, khiến cho nó không làm việc, ở bề ngoài nhìn hiệu quả không khác nhau, trên thực tế lại có bản chất khác biệt.

- Dừng?

Đám người Trịnh hội trưởng lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Nếu thật sự xông qua cửa ải một lần, không chỉ hủy đi trận pháp tứ cấp mạnh nhất trận hải, thậm chí ngay cả đại trận của nghiệp đoàn cũng làm hỏng, cho dù hắn là hội trưởng, cũng không có cách nào ăn nói được.

- Ta xông qua trận hải, có tính là trở thành trận pháp sư chính thức hay không?

Giải thích xong, Trương Huyền hỏi.

- Không biết Trương sư hiện tại thực lực chính xác là...

Không trả lời câu hỏi của hắn, Trịnh hội trưởng nhìn qua.

- Ta là nửa bước Hóa Phàm! Chỉ có điều... Không có gì bất ngờ xảy ra, chắc hẳn là hai ngày tới lại có thể đột phá đến Hóa Phàm nhất trọng.

Trương Huyền nói.

Có công pháp thiên đạo Hóa Phàm nhất trọng, chỉ cần tìm được Tụ Linh trận, chắc hẳn là rất nhanh lại có thể đột phá. Cho nên hắn sớm nói một chút, để tránh hai ngày nữa tu vi tăng lên quá nhiều khiến cho bọn họ sợ hãi.

- Trận pháp sư tứ tinh, cần phải có thực lực đã ngoài Hóa Phàm tam trọng mới có khả năng xin. Thực lực như vậy, là không đủ tiêu chuẩn...

Trịnh hội trưởng nhăn mày lại.

Giống như trước đó hắn nhìn ra được, vị trước mắt này, ngay cả Hóa Phàm cũng chưa từng đạt được. Muốn trở thành trận pháp sư tứ tinh, không có khả năng.

Trận pháp sư là chức nghiệp thượng cửu lưu, giống như danh sư, yêu cầu cực cao đối với thực lực.

Không có thực lực tương xứng, là không có khả năng ban tặng đẳng cấp này.

- Như vậy đi, Trương sư, ta tạm thời cho ngươi một huy hiệu chuẩn trận pháp sư tứ tinh, cũng báo cáo chuyện này lên tổng hội. Nếu như có thể nhận được phê chuẩn đặc biệt, sẽ không có bất cứ vấn đề gì! Chỉ có điều, cho dù không cho phép, dựa vào thiên phú của ngươi, trước ba mươi tuổi, cũng có thể dễ dàng trùng kích Hóa Phàm tam trọng thành công. Đến lúc đó, không cần sát hạch lần thứ hai, cũng có thể tự động thăng cấp!

Một lát sau, Trịnh hội trưởng nói.

- Huy hiệu chuẩn tứ tinh?
Trương Huyền kỳ quái.

Còn có loại huy hiệu cấp bậc như vậy sao?

- Đúng vậy, cái này là phương pháp xử lý có thể thông qua sát hạch tứ tinh, tu vi lại không đạt được! Nghiệp đoàn khác đều không khác biệt lắm. Chỉ có một số ít chức nghiệp không yêu cầu về thực lực, không cần phiền toái như vậy, có thể trực tiếp xác định đẳng cấp!

Trịnh hội trưởng nói.

Giống như giám bảo sư không yêu cầu thực lực, thông qua sát hạch, trực tiếp cho huy hiệu ngũ tinh.

- Chuẩn tứ tinh cũng được. Vậy... có thể cho ta trận đồ và cờ trận Tụ Linh trận cấp bậc tứ tinh hay không?

Hắn sát hạch trận pháp sư, chủ yếu vì thứ này. Hiện tại cũng là chuẩn tứ tinh, hẳn là có tư cách nhận lấy.

- Ừ, chờ!

Thấy hắn nhanh như vậy lại muốn hai thứ này, Trịnh hội trưởng cười khổ một tiếng lắc đầu, xoay người căn dặn một câu. Tiểu Ngũ xoay người rời khỏi. Thời gian không lâu, hắn cầm một ngọc bài và trận cơ, cờ trận đưa đến trước mặt.

- Đây là trận đồ của Tụ Linh trận tứ tinh. Ngươi xem xong, thu nhận sử dụng là được, ngàn vạn lần không nên truyền ra ngoài!

Ngọc bài được đưa tới.

Trương Huyền gật đầu, ngón tay tiếp xúc với ngọc bài, tinh thần tiến vào trong đó, quả nhiên “nhìn thấy được” một tờ giấy bố trí trận pháp, thậm chí còn nói rõ kỹ càng tỉ mỉ phương pháp xử lý ở địa phương khác nhau.

- Ừ? Không đúng, Tụ Linh trận này một lần chỉ có thể tập trung lại linh khí của mười khối linh thạch?

Xem xong giới thiệu và nội dung trong đó, sắc mặt Trương Huyền khó coi. Tụ Linh trận này xem như là không tầm thường. Chỉ có điều, một lần cũng chỉ có thể tập trung lại linh khí của mười khối linh thạch, nhiều hơn nữa lại không làm được.

Mười cái, đối với người khác mà nói, có thể là rất nhiều. Nhưng đối với hắn mà nói... cũng có chút yếu.

Một khối linh thạch ngay cả hai lần hít thở cũng kiên trì không được, đã bị nghiền nát. Cho dù mười cái, thời gian kiên trì lâu hơn một chút, cũng chỉ là hai mươi lần hít thở mà thôi. So với trước khác nhau lớn tới mức nào?

Vẫn không phải cũng như vậy, cần phải vừa trùng kích cảnh giới, vừa lăn qua lăn lại với linh thạch sao?

- Có thể một lần tập trung lại linh khí của mười khối linh thạch, đã là Tụ Linh trận cao minh nhất của nghiệp đoàn chúng ta Cường giả. Hóa Phàm tứ trọng tu luyện, cũng duy trì đầy đủ. Trương sư lẽ nào cảm thấy còn chưa đủ?

Trịnh hội trưởng nhăn mày lại.

Tụ Linh trận tứ cấp, ở trong phạm vi liên minh vạn quốc, xem như là đẳng cấp cao nhất. Tu vi không đạt được, rất khó bố trí. Hắn còn cảm thấy cấp bậc thấp, lại thật sự không có biện pháp.

- Có... trận pháp đặt bao nhiêu linh thạch tiến vào trong, đều có thể tập trung lại linh khí đi ra hay không...

Có chút do dự, Trương Huyền không nhịn được nói.

Hắn trùng kích Hóa Phàm nhất trọng, cần số lượng linh thạch lơn. Một lần chỉ có thể sử dụng mười cái, thật sự quá lãng phí thời gian.

Tốt nhất là có thể một lần đặt đầy đủ linh thạch cần thiết vào trận pháp, không đến mức trên đường tu luyện gặp phải phiền phức.

Thật giống như bình xăng ô tô, kích thước bằng chén trà, cho dù trên đường trạm xăng dầu nhiều hơn nữa, cũng đủ phiền phức, không có cách nào chạy đi. Đổi lại thành kích thước như vại nước, cũng rất rõ ràng thoải mái hơn không ít.

- Tùy tiện đặt bao nhiêu?

Khóe miệng Trịnh hội trưởng giật một cái:

- Có thì có, chỉ có điều... Đó là Tụ Linh trận ngũ cấp. Hơn nữa... chỉ có trận đồ, không có cờ trận, trận cơ!

Nghiệp đoàn trận pháp sư ở Hồng Hải Thành, cấp bậc cao nhất là Trịnh hội trưởng, chỉ có tứ tinh đỉnh phong, không bố trí ra được trận pháp ngũ cấp, tất nhiên cũng sẽ không chuẩn bị đồ cho trận pháp ngũ cấp.

Huống gì mấy thứ này giá trị cực cao, cấp bậc không đạt được, muốn mua, cũng không có phương pháp.

- Chỉ có trận đồ...

Chân mày Trương Huyền nhíu lại thành một đoàn.

Lẽ nào suy nghĩ cả nửa ngày, lại là sát hạch, lại là xông qua ải, đến cuối cùng vẫn là giỏ trúc múc nước công dã tràng? Chỉ lấy được một Tụ Linh trận vô nghĩa như vậy?

Thực sự như vậy, cũng quá gài bẫy!

Chương 829: Ngọc Khuyết nhận chủ (1)

- Đúng vậy!

Trịnh hội trưởng gật đầu:

- Cái trận đồ này, vẫn là trước đây thời điểm xây dựng nghiệp đoàn, một vị trận pháp sư ngũ tinh lưu lại. Nếu không, nghiệp đoàn cấp bậc tứ tinh, muốn trận đồ ngũ cấp, cần phải sớm xin về phía tổng bộ, cũng không nhất định có thể có được!

Trận đồ của trận pháp sư, giống như phương pháp luyện đan của luyện đan sư, cấp bậc gì, nắm giữ cấp bậc gì, thực lực không đạt được, tiếp xúc quá sớm, chỉ biết hại mình.

Bởi vậy, tổng bộ có quy định rõ ràng, Hồng Hải Thành loại phân bộ cấp bậc tứ tinh này, tối đa chỉ có thể bảo tồn trận pháp tứ cấp. Muốn cấp bậc cao hơn, cần phải sớm xin, tốn cái giá nhất định phải trả, mới có khả năng có được.

Hơn nữa, nhận được vẫn chỉ là ngũ cấp đơn giản nhất. Cao thâm hơn, chỉ có tiến vào phân bộ cấp bậc cao hơn, mới có tư cách học được.

Ngay cả trận đồ cũng phiền toái như vậy, càng chưa nói tới trận cơ, cờ trận.

- Chẳng lẽ còn phải đi tới nghiệp đoàn trận pháp sư cấp bậc cao hơn?

Có cần hãm hại như thế hay không?

Làm nửa ngày, không có trận đồ, trận cơ, cũng không thể tay không bố trí!

Trận pháp cấp bậc càng cao, uy lực càng mạnh. Yêu cầu đối với hai thứ này cũng lại càng lớn. Bất kể là chất liệu hay phương pháp luyện chế, đều có yêu cầu không thể thay đổi... Chung quy không thể vì một Tụ Linh trận, lại chạy đến nghiệp đoàn luyện khí sư học tập luyện khí!

Trước đó không nói thời gian chậm trễ, nghiệp đoàn luyện khí sư của Hồng Hải Thành, nói vậy cũng sẽ giống như nghiệp đoàn trận pháp này, không vượt quá tứ tinh. Cho dù học, cũng chưa chắc có thể tìm tới chất liệu, ngọn lửa, phương pháp rèn... Rèn luyện ra vật phẩm thích hợp.

Xoa xoa mi tâm, vẻ mặt Trương Huyền phiền muộn.

Còn tưởng rằng chuyện lại mua một Tụ Linh trận, đơn giản vui vẻ, một hồi là có thể kết thúc. Dù thế nào cũng không nghĩ tới, giằng co vài canh giờ, cũng không có giải quyết được.

- Thật ra... không có trận cơ, cờ trận cũng có thể bố trí trận pháp ngũ cấp!

Vương Hạo Huân trưởng lão ở một bên, nghĩ tới điều gì, nói xen vào.

- Ừ?

Trương Huyền sửng sốt.

Thông qua học tập, hắn biết, muốn bày trận, phải có hai thứ này. Đây là quy định không thể thay đổi, không có cách nào thay đổi, chẳng lẽ còn có phương pháp khác?

- Ngươi là nói...

Trịnh hội trưởng giống như là nhớ ra cái gì đó, nói được phân nửa, lập tức lắc đầu:

- Không thể hoàn thành như vậy được, đùa gì thế!

- Thế nào?

Thấy hai người giống như đánh đố, Trương Huyền không nhịn được nhìn qua.
- Hắn nói là... khắc trận bàn!

Trịnh hội trưởng cười khổ:

- Khắc trận bàn so với bày trận càng khó hơn. Không đạt được cấp bậc ngũ tinh, tuyệt đối không thể thành công!

- Trận bàn?

Trương Huyền sửng sốt.

Đúng vậy, hắn thế nào không nghĩ tới.

Trận bàn là ở trên vật chất đặc biệt, khắc ra đường vân, thay thế cờ trận, trận cơ, tất nhiên không cần hai thứ đồ này.

- Cho dù không nói những điều này, trận bàn trắng để khắc trận pháp ngũ cấp, ta ở Giám Bảo các đã từng có một khối, tự mình thí nghiệm qua, vô cùng cứng rắn, không có đao khắc đặc biệt, ngay cả đường vân cũng vẽ không ra, khắc như thế nào?

Trịnh hội trưởng không ngừng lắc đầu.

Trận pháp cấp bậc càng cao, yêu cầu đối với chất liệu trận bàn cũng càng cao. Nếu không, còn không có sử dụng lại không chịu nổi nổ tung, còn muốn có tác dụng gì?

Nghiệp đoàn của bọn họ chỉ có đao khắc cho trận pháp sư tứ tinh sử dụng. Cho dù có trận bàn ngũ cấp trắng, cũng khắc ra ra, không có cách nào hình thành đường vân, càng chưa nói làm ra trận pháp.

- Đưa trận đồ Tụ Linh trận ngũ cấp, còn có trận bàn tới ta xem một chút. Nếu như thật sự không có cách nào, chỉ có thể đành thôi!

Biết đối phương nói rất đúng, nhưng thật vất vả nắm được một cái phao cứu mạng, Trương Huyền vẫn mở miệng nói.

- Được!
Thấy hắn kiên trì, Trịnh hội trưởng gật đầu, cổ tay lật một cái. Một ngọc bài và một trận bàn trắng xuất hiện ở trước mắt.

Hai thứ đồ này, tính là vật phẩm trân quý nhất của cả nghiệp đoàn. Cho tới nay, hắn đều mang theo bên người.

Tiếp nhận ngọc bài, tinh thần Trương Huyền chìm đắm trong đó.

Giống như ngọc bài tứ cấp vừa rồi, Tụ Linh trận ngũ cấp trong đó, phương pháp bố trí, yêu cầu các loại vật phẩm... ghi lại rõ ràng ở trước mắt.

Rất nhanh hắn nhìn qua một lần, đồng thời ghi nhớ ở trong đầu.

- Quả thật rất khó!

Cắt tỉa ký ức một lần, Trương Huyền thở dài.

Trận pháp ngũ cấp và tứ cấp, mặc dù chỉ kém một cấp, lại chênh lệch cực lớn. Tu vi không đạt được, cho dù có cờ trận, trận cơ, cũng rất khó bố trí hoàn chỉnh ra được.

Giống như luyện đan, luyện đan sư nhất tinh, mặc dù có phương pháp luyện đan, không nắm được lực lượng cuồng bạo trong lò luyện đan, cũng không có khả năng chế luyện ra đan dược cấp bậc nhị phẩm, tam phẩm.

Nếu như đều có thể chế luyện, cũng không cần phải phân chia cặn kẽ cấp bậc của những nghề nghiệp này như vậy.

- Chỉ có điều... Nếu như sử dụng Thiên Đạo Đồ Thư Quán, tìm ra chỗ sai lầm, chỗ sơ hở, chắc hẳn là có cơ hội thành công!

Có hai thứ đồ này, trận pháp sư tứ tinh bình thường khó có thể hoàn thành, hắn ngược lại có cơ hội nhất định.

Giống như luyện đan, chỉ cần không có sai lầm, hoàn toàn có thể chỉ điểm cho luyện đan sư nhất tinh, chế luyện ra đan dược nhị phẩm đỉnh phong.

Chỉ cần bảo đảm trình tự bố trí trận pháp hoàn toàn không sai lầm, cho dù hiện tại hắn chỉ có nửa bước Hóa Phàm, cũng có thể bố trí ra Tụ Linh trận ngũ cấp.

Nhưng... ý nghĩ tuy tốt, không bột đố gột nên hồ. Nguyên liệu đều không có, muốn nhiều hơn nữa cũng vô dụng.

- Ta xem trận bàn một chút!

Vứt bỏ những suy nghĩ này, hắn đưa tay tiếp nhận trận bàn trống lấy từ chỗ của Trịnh hội trưởng.

Thứ này toàn thân màu đen, cầm vào tay cực nặng, không biết là nguyên liệu gì chế luyện thành. Chỉ nhìn một mặt đơn thuần, giống như là một tấm gương đồng, trơn nhẵn chỉnh tề.

- Đây là đao khắc, ngươi có thể thử xem!

Thấy hắn còn đang rầu rĩ, Trịnh hội trưởng lật cổ tay một cái, lấy ra một cái đao khắc đưa tới.

Thuận lợi tiếp nhận, chân khí trong cơ thể Trương Huyền điên cuồng phun ra, cầm đao khắc lại khắc xuống mặt nhẵn của trận bàn trống.

Két, két!

Chương 830: Ngọc Khuyết nhận chủ (2)

Một hồi âm thanh khiến người ta ê răng vang lên. Đao khắc tuy rằng bền vững kiên cố, nhưng vẫn hoàn toàn không lưu lại vết tích gì ở trên trận bàn trắng này.

Trương Huyền cười khổ.

Xem ra đối phương nói rất đúng, là hắn suy nghĩ quá nhiều. Khắc cũng khắc không được, cho dù nắm giữ phương pháp càng ngắn gọn hơn, cũng vô dụng.

- Chỗ thiếu hụt!

Trong lòng bất đắc dĩ, bàn tay hắn cầm trận bàn trắng, trong đầu khẽ kêu lên.

Vù!

Một quyển sách xuất hiện. Hắn nhẹ nhàng mở ra.

- Trận bàn trắng ngũ cấp, sắt Ngân Hàn điều chế chín tấc vàng, luyện khí sư ngũ tinh Dương Thú chế luyện thành, vô cùng cứng rắn, đao khắc linh cấp thượng phẩm hoặc binh khí linh cấp trung phẩm phối hợp chân ý binh khí, mới có thể lưu lại vết tích. Khuyết điểm:...

Phía trên viết chi chít những chỗ thiếu hụt.

Nhìn lướt qua, cho dù là biết chỗ thiếu hụt, nhưng với thực lực của hắn bây giờ, không có thể giúp đỡ. Hắn đang muốn buông, đột nhiên sửng sốt một cái.

- Binh khí linh cấp trung phẩm phối hợp chân ý binh khí... cũng có thể lưu lại vết tích?

Đao khắc linh cấp thượng phẩm, là dành riêng cho trận pháp sư ngũ cấp, không có cách nào nhận được. Nhưng... chân khí của binh khí linh cấp trung phẩm, một ít cường giả Hóa Phàm tứ trọng lại có. Hồng Hải Thành không khó tìm kiếm. Thậm chí vị Tái các chủ trước mắt này, lại thu thập không ít loại bảo bối cấp bậc như vậy.

Về phần chân ý của binh khí, ngay cả kiếm tâm hắn cũng lĩnh ngộ, tất nhiên càng không thành vấn đề!

Chân ý của binh khí, sắc bén vô cùng. Tuy rằng thấp hơn một cấp bậc, tuyệt đối có thể bù đắp.

Càng nghĩ càng thấy có đạo lý, mắt tỏa ra ánh sáng, Trương Huyền ngẩng đầu nhìn qua:

- Ta biết khắc thế nào. Các ngươi ai có trường kiếm cấp bậc linh cấp trung phẩm? Cho ta mượn dùng một chút?

- Trường kiếm linh cấp trung phẩm?

Trịnh hội trưởng thoáng sửng sốt một chút:

- Ta có. Cần cái này làm gì?

- Cho ta mượn dùng một chút!

Trương Huyền mở miệng.

- Được!

Biết đối phương không có khả năng giấu vật của hắn, Trịnh hội trưởng lật cổ tay một cái. Một thanh trường kiếm xuất hiện ở trong lòng bàn tay, hắn đưa tới.

Tiện tay tiếp nhận, nhẹ nhàng vạch ra.
Một luồng ánh sáng lạnh trực tiếp xông thẳng tới chân mày. Còn không có đưa vào chân khí, lại cảm thấy một linh khí ép người.

Không hổ danh là cấp bậc linh cấp trung phẩm. So với những binh khí hắn đã từng nhìn thấy, đã dùng qua trước đây, còn cường đại hơn rất nhiều.

Oong!

Trường kiếm rút ra khỏi vỏ, một sóng dao động linh tính kịch liệt truyền đến, hình như muốn thoát khỏi bàn tay của hắn, trực tiếp bay ra.

Loại binh khí cấp bậc như vậy, đã có linh tính của mình, có thể nhận chủ. Nếu như không phải là chủ nhân, không nắm được, thậm chí có khả năng bị thương.

- Thật ngại quá, thanh kiếm này theo ta thời gian lâu dài, có chút sợ người lạ. Ta khuyên nó một câu, chắc hẳn sẽ tốt hơn...

Thấy trường kiếm nhảy lên, bất cứ lúc nào cũng muốn chạy trốn, Trịnh hội trưởng ngại ngùng đi tới trước mặt, ngón tay nhẹ nhàng xoa ở trên sống kiếm một cái, giống như vuốt ve tình lữ:

- Được rồi, vị Trương sư này muốn mượn ngươi dùng một lát, ngoan ngoãn nghe lời, không nên phản kháng!

Oong!

Nghe được hắn khuyên can, trường kiếm hình như bị ủy khuất, run rẩy càng kịch liệt hơn.

- Khụ khụ, đừng có gấp, ta đây lại khuyên là được...

Sắc mặt Trịnh hội trưởng nhất thời đỏ lên, tiếp tục xoa xoa, khuyên can.

Chỉ có điều, thanh trường kiếm này dường như không cảm kích, càng khuyên nhiều, nhảy lên càng kịch liệt.

- Lão Trịnh, thanh Ngọc Khuyết kiếm này, ngươi mua lâu như vậy, sẽ không phải còn không có khiến cho nó hoàn toàn nhận chủ chứ?
Tái các chủ ở một bên không nhịn được nói.

Thanh kiếm này, coi như từ lúc đầu bạn lâu năm mua được từ chỗ hắn tới nay, đã khoảng hơn năm năm. Không nghĩ tới, đến bây giờ chưa từng hoàn toàn nhận chủ.

Binh khí hoàn toàn nhận chủ, chủ nhân nói, tất nhiên vô cùng cung kính nghe theo, không có khả năng chống cự như thế.

- Khụ khụ, ngươi cũng biết để cho loại binh khí này nhận chủ hết sức phức tạp. Mấy năm nay mỗi ngày làm bạn, thậm chí ăn ngủ cũng cùng một chỗ, đã tốt hơn rất nhiều. Lời của ta có thể nghe. Yên tâm, để cho ta trấn an nửa canh giờ, khẳng định sẽ không có vấn đề gì!

Xấu hổ cười, Trịnh hội trưởng nói.

Khiến cho binh khí có linh tính nhận chủ, trừ ăn ra, ngủ, ngày đêm làm bạn, sử dụng chân khí rèn luyện ra, không có biện pháp nào tốt hơn.

Ngọc Khuyết kiếm ở bên cạnh hắn tròn năm năm, linh tính đã gần như tán thành hắn, tuy rằng khoảng cách hoàn toàn nhận chủ còn kém một mảng lớn, nhưng cũng rất thân cận. Chậm rãi trấn an, đối với lời của hắn vẫn có thể nghe.

- Nửa canh giờ, quá tốn công. Ngươi đưa thanh kiếm cho ta!

Nghe được phải trấn an trong thời gian dài như vậy, mới có thể làm cho một binh khí linh cấp trung phẩm nghe lời, Trương Huyền bất đắc dĩ một hồi, không nhịn được lắc đầu.

- Cho ngươi?

Trịnh hội trưởng sửng sốt:

- Ngươi có biện pháp?

Lười cùng đối phương dây dưa, hắn đưa tay lấy trường kiếm qua, ngón trỏ, ngón giữa khép lại, lân lượt điểm ba cái ở các điểm mũi kiếm, thân kiếm, chuôi kiếm.

Vù! Vù!

Vừa bị hắn điểm xuống, trường kiếm giống như là gặp phải chuyện cực kỳ đáng sợ, run rẩy kịch liệt.

- Thành thật ở lại. Lại nhảy loạn nữa, có tin ta trong vài phút phế ngươi hay không?

Sắc mặt trầm xuống, Trương Huyền quát lớn.

- Oong!

Nghe nói như thế, trường kiếm lập tức ngừng nhảy. Ngay sau đó một âm thanh từ bên trong thân kiếm vang lên, giống như tiếng chuông, vang vọng trong lòng mọi người.

- Linh tính kích động...

Thân thể cứng đờ, tròng mắt Trịnh hội trưởng thiếu chút nữa lập tức rơi ra:

- Ngọc Khuyết kiếm nhận hắn là chủ? Đây... đây... rốt cuộc có chuyện gì xảy ra?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau