THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 816 - Chương 820

Chương 816: Chờ một lát (2)

- A, ta không phải nói ngươi khắc không ra!

Nghe được giọng nói của đối phương không vui, Trương Huyền lúc này mới ý thức được mình bị hiểu nhầm, đầy xấu hổ:

- Ta là cảm thấy tốc độ quá chậm. Nửa tháng... thời gian quá lâu. Ta lại cần bây giờ. Nếu như trong một canh giờ có thể khắc ra, ta có thể chờ một lát!

- Khắc quá chậm? Một canh giờ?

Trong nháy mắt sắc mặt Trịnh hội trưởng trở nên tái nhợt, vung ống tay áo:

- Tái các chủ, đây là khách của ngươi? Chỗ của ta không chào đón. Tiểu Ngũ, tiễn khách!

Một canh giờ?

Ngươi xem khắc trận pháp là ăn cơm uống nước? Dễ dàng đơn giản sap?

Đừng nói không khắc qua Tụ Linh trận, cho dù là hết sức quen thuộc như Khốn trận, Sát trận, mỗi lần khắc một cái, đều cần thời gian ít nhất một tuần. Cái này còn cần hết sức chăm chú, không thể xuất hiện một chút sai lầm nào.

Bằng không, đừng nói một tuần, một tháng cũng không có cách nào thành công.

Đây là hắn tự mình ra tay. Đổi lại thành pháp sư tam tinh của nghiệp đoàn trận, muốn khắc trận bàn, mỗi một cái không nửa tháng, hơn hai mươi ngày, cũng không thể thành công.

Người này... Lại muốn hoàn thành trong một canh giờ?

Ngươi là tới kể chuyện cười, hay đùa giỡn ta?

- Vâng...

Người thanh niên vừa đưa hai người vào cửa đã đi tới:

- Hai vị, xin mời!

Hắn cũng đầy không vui.

Hiện tại hắn là trận pháp sư nhị tinh, khắc một trận bàn, nhanh nhất cũng cần hơn một tháng mới có khả năng hoàn thành một cái. Người này một canh giờ liền muốn lão sư của mình khắc ra một cái, rõ ràng không phải mua đồ, mà là tìm đến gây chuyện.

- Trịnh hội trưởng bớt giận. Ngươi làm cái gì vậy?

Không nghĩ tới mới nói hai câu, đã bị bạn lâu năm đánh đuổi, sắc mặt Tái các chủ nhất thời đỏ lên, vội vàng tiến về phía trước:

- Trương sư chỉ là không hiểu quá rõ đối với trận pháp mà thôi. Nếu muốn nói giám bảo, hắn lại là giám bảo sư ngũ tinh thông qua Lưu Thương Khúc Thủy, so với ta cấp bậc cao hơn rất nhiều!

- Giám bảo sư ngũ tinh?

Trịnh hội trưởng bị dọa cho giật mình.

Còn tưởng rằng Trương sư này là dựa vào thân thế phía sau, mới khiến cho bạn lâu năm kiêng kỵ như vậy. Không nghĩ tới lại là một vị giám bảo sư ngũ tinh!
Chỉ riêng thân phận này, có thể xông pha Hồng Hải Thành. Thảo nào nói không đáng tin cậy, vênh váo hung hăng.

- Ừ!

Tái các chủ gật đầu.

Danh sư cũng không có nghĩa là cái gì cũng biết. Vị Trương sư này nói ra lời kia, rõ ràng là người ngoài nghề trận pháp, nghĩ đối với nghề nghiệp này, chắc hẳn là không hiểu nhiều.

Hắn đoán không sai. Trương Huyền tuy rằng đã xem qua một lượt tất cả sách bên trong nghiệp đoàn trận pháp sư của Thiên Vũ vương quốc, dung nhập trong đầu, nhưng đẳng cấp nghiệp đoàn này quá thấp, tiếp xúc đối với trận bàn không nhiều lắm. Một trận bàn cần phải khắc bao lâu, có Tụ Linh trận hay không, quả thật không rõ lắm.

- Không biết thân phận của Trương sư, có nhiều đắc tội!

Biết hắn là giám bảo sư ngũ tinh, Trịnh hội trưởng thu hồi thái độ trước đó, ôm quyền khom người.

Thực lực của giám bảo sư tuy rằng không đáng chú ý, nhưng dính dáng tới bảo vật, có thể khiến cho vô số chức nghiệp thoáng cái trở nên điên cuồng. Cho dù hắn là hội trưởng của nghiệp đoàn trận pháp sư, trận pháp sư tứ tinh đỉnh phong, cũng không dám tùy ý đắc tội.

Huống gì đối phương còn là một vị danh sư.

- Khách khí!

Trương Huyền khoát tay, cũng không quá để ý, suy nghĩ một chút, nói:

- Nếu không có thể trong khoảng thời gian ngắn, khắc ra trận bàn Tụ Linh trận, có thể có cờ trận, trận đồ và trận cơ Tụ Linh trận, bán cho ta một bộ cũng được!

Nếu như không có trận bàn, vậy mình lại thử học trận pháp một chút. Chỉ cần biết trận đồ, có cờ trận, trận cơ, bố trí một cái chắc hẳn là cũng không quá khó khăn.

- Trận đồ, cờ trận? Cái này là có. Chỉ là, không phải trận pháp sư chính thức, cho dù có thứ này, cũng là phế phẩm...
Trịnh hội trưởng nói.

Trận pháp, mượn hoàn cảnh bố trí. Nếu như đối với trận pháp một chữ cũng không biết, cho dù cho ngươi trận đồ, cờ trận lại như thế nào?

Nếu như dựa vào hai thứ này, là có thể bố trí ra, những trận pháp sư bọn họ cũng sẽ không cần sống nữa, có thể uống gió Tây Bắc.

- Chỉ cần bán cho ta là được. Bố trí như thế nào, ta sẽ nghĩ biện pháp!

Biết đối phương lo lắng, Trương Huyền nói.

- Cái này... Không phải là chuyện bán hay không...

Thấy người này kiên trì, sắc mặt Trịnh hội trưởng càng lúc càng khó coi, không nhịn được lắc đầu.

Tái các chủ thế nào lại dẫn đến một người không đáng tin như thế?

Cờ trận, trận đồ, ở trong tay ngoài nghề, so với phế phẩm không khác nhau chút nào, hơn nữa giá rất đắt... Không biết bố trí, mua cũng là phế phẩm.

Lại nói, cờ trận, trận cơ các loại, bán cho ngươi thì cũng thôi. Nhưng trận đồ... thứ này cũng giống như phương pháp luyện đan, nghiệp đoàn có quy định, không phải trận pháp sư chính thức, bình thường là không có khả năng ban tặng, càng chưa nói bán ra.

Thông qua đối thoại vừa rồi, lại nhìn ra rõ ràng, đó là một người đối với trận pháp một chữ cũng không biết.

Người như thế mua cờ trận, trận cơ ngược lại cũng thôi. Trận đồ... Đây không phải là nằm mơ sao?

Nếu như ai chạy tới đều có thể xem trận đồ, mua trận đồ, nghiệp đoàn của bọn họ còn có uy nghiêm gì nữa?

- Như vậy đi, nếu như ngươi có thể chứng minh, có thể bố trí ra trận pháp, là trận pháp sư chính thức, ta có thể cho ngươi xem trận đồ, cho phép ghi lại, cũng có thể bán ra cờ trận, trận cơ... Làm không được điểm ấy, vẫn là thôi đi!

Trịnh hội trưởng lắc đầu.

- Có thể bố trí ra trận pháp, ngươi lại bán cho ta?

Trương Huyền nhìn qua.

- Không sai!

Trịnh hội trưởng gật đầu, nhướng mày:

- Thế nào? Lẽ nào Trương sư còn là một vị trận pháp sư?

Còn chưa nói dứt lời, đã thấy Trương Huyền nhắm hai mắt lại.

- Các ngươi... chờ một lát!

Chương 817: Dung hợp hoàn mỹ, sóng nước không sinh (1)

- Chờ... còn một lát?

Thân thể thoáng lảo đảo một cái.

Thế nào hắn lại cảm giác gặp phải một người không biết nói tiếng người?

Ta hỏi ngươi có phải trận pháp sư hay không, ngươi trực tiếp tới một câu “chờ một lát“...

Có ý gì?

Chẳng lẽ, bây giờ không phải, chờ một lát là phải?

Có cần chọc cười như vậy hay không?

Trận pháp sư, một trong chức nghiệp thượng cửu lưu, mỗi một người đều cần tốn tâm huyết vô số, nghiên cứu vô số huyền bí mới có thể đạt được. Cho dù thiên tài đi nữa, không mất mấy năm liên tục không ngừng học tập, muốn thành công cũng không có khả năng.

Một người cái gì cũng đều không hiểu, chờ một lát...

Chờ gì? Chờ ngươi đùa giỡn hay sao?

Lại nói... Nhắm mắt? Vẻ mặt đờ đẫn.

Ngươi mặt gỗ à! Ngươi... rốt cuộc đang làm cái gì?

Da mặt Trịnh hội trưởng co giật. Nếu không biết đối phương là giám bảo sư ngũ tinh, khẳng định hắn đã sớm đạp một cước ra ngoài.

- Lão Trịnh, ta thấy ngươi hay là chuẩn bị cờ trận, trận cơ đi!

Thấy bạn lâu năm sắp không nhịn được, Tái các chủ bước lên trước nói.

- Chuẩn bị?

- Đúng vậy, Trương sư nếu nói như vậy, khẳng định có suy nghĩ của riêng mình. Chuẩn bị một chút, cũng không tính là gì cả!

Tái các chủ nói.

Tuy rằng không biết vị Trương sư này lấy tự tin từ chỗ nào, nhưng hắn đã thấy các loại thủ đoạn của người thanh niên này, đối với người này hắn chẳng biết tại sao lại tín nhiệm.

Đây chính là người ngay cả danh sư tứ tinh cũng có thể tùy ý giáo huấn. Nói hắn lập tức học lập tức ra sức, là có thể bố trí ra trận pháp, cũng sẽ tin.

- Được rồi, tin tưởng ngươi một lần! Tiểu Ngũ, lấy bộ cờ trận, trận cơ Tụ Linh trận ngươi học tập mấy ngày qua tới!

Thấy bộ dáng này của bạn lâu năm, hình như đối vị thanh niên này tin tưởng sâu sắc không nghi ngờ, Trịnh hội trưởng thoáng lộ ra một chút phiền não khoát tay áo.

- Vâng!

Người thanh niên lật cổ tay một cái. Mặt đất xuất hiện một đống đồ. Trận pháp, do hai bộ phận trận cơ và cờ trận tạo thành.

Hai thứ này đều từ chất liệu đặc biệt chế luyện ra, nhằm vào trận pháp khác nhau, chia ra làm thuộc tính khác nhau.

Người thanh niên này là trận pháp sư nhị tinh, gần đây vẫn luôn học tập bố trí Tụ Linh trận nhị tinh. Cờ trận các loại, vừa vặn có một bộ.

Mang đồ tới, mọi người nhìn về phía người cách đó không xa. Chỉ thấy mắt hắn vẫn nhắm như cũ, không mở ra, không biết đang làm gì.

- Chẳng lẽ... Trương sư dự định hiện tại học trận pháp? Có thể coi là hiện tại học... Cũng có thể cần xem sách, tìm lão sư. Đứng ngơ ngác tại chỗ, có ý gì?

Trong lòng Tái các chủ cũng có chút nghi hoặc.

Học tập trận pháp, dính dáng tới vô số huyền bí. Đầu tiên phải bái một lão sư lợi hại, sau đó từ cơ sở nhất như địa hình, hình dạng, ngũ hành, âm dương tương sinh tương khắc, học lên. Giống như hắn đứng tại chỗ nhắm mắt lại, vẻ mặt ngây ngô như vậy, vẫn chưa từng thấy qua.

Mà nếu quả thật không phải học tập, lại đang làm gì?

Vẻ mặt mọi người không giải thích được. Lúc này, trên thực tế Trương Huyền đang giống như bọn họ suy đoán, đang học tập trận pháp.

Trước đó, tuy rằng thu thập không ít sách liên quan tới trận pháp sư, nhưng nghề nghiệp này hắn chưa từng cố gắng học tập, chỉnh lý qua.

Tinh thần hắn chìm đắm ở Thiên Đạo Đồ Thư Quán, đi tới trước mặt sách liên quan tới trận pháp.

- Chính xác!

Một tiếng khẽ kêu vang lên, một quyển sách thiên đạo xuất hiện ở trước mắt. Phía trên có bốn chữ lớn “trận pháp thiên đạo“. Hắn tiện tay mở ra.
Vô số tri thức tiến vào trong đầu.

- Những kiến thức này, ta đều biết, lại học tập, đơn giản hơn nhiều...

Trước đó, thời điểm ở Thiên Vũ vương quốc, hắn từng mượn trang sách màu vàng, dung nhập không ít tri thức trận pháp, luyện đan, y sư... vào trong đầu. Mặc dù không chuyên môn học qua, nhưng rất nhiều tri thức trong đó, đã in vào trong đầu, giống như nghiên cứu mấy năm.

Có loại chỗ dựa này, lúc này lại học tập trận pháp thiên đạo, vô cùng đơn giản.

Tri thức chảy xuôi ở trong đầu. Chỉ cần hơn mười lần hít thở, hắn lại thông hiểu đạo lí.

Nếu như đổi lại thành chưa học qua chức nghiệp, sợ rằng ít nhất phải một canh giờ mới có khả năng học được. Mà bây giờ, tri thức lại ở trong trí nhớ, từ lâu đã chồng chất. Chỉ cần sắp xếp trình tự một lần nữa là được, không biết đơn giản gấp bao nhiêu lần.

Vù!

Trương Huyền mở mắt, nhìn về phía mọi người.

- Cờ trận đã cầm tới? Ở chỗ này bày trận sao?

- Khụ khụ...

Đang muốn xem đối phương có dự định gì, chỉ thấy hắn mở mắt nói vậy, Trịnh hội trưởng bị nước bọt sặc một cái.

Vừa rồi đối với khắc trận mâm hoàn toàn không biết chút nào... Nhắm mắt một hồi, lại muốn bày trận... Được rồi, ta thật ra muốn xem thử, ngươi có thể bố trí ra thứ gì!

- Nếu ngươi cảm thấy có thể, lại bố trí ở chỗ này!

Ép lửa giận trong lòng xuống, hắn vung tay áo một cái, sắc mặt tái xanh khẽ nói.

- Được!

Trương Huyền gật đầu, đi về phía cờ trận trận cơ trên mặt đất.

Nhìn thấy được động tác của hắn, không chỉ Trịnh hội trưởng, ngay cả Tiểu Ngũ kia, trán cũng đầy vạch đen.

Bày trận, đầu tiên phải cẩn thận quan sát hoàn cảnh, đo đạc phương vị tốt, vì thế sinh lực, hội tụ khí cho trận pháp. Người này cái gì cũng không nhìn, thậm chí ngay cả la bàn chưa từng lấy ra, lao thẳng đến cờ trận, giống như kẻ ăn hàng thấy một đống thịt béo... Cái này cũng gọi là bày trận sao?

Giở trò đùa gì vậy?

Như vậy cũng có thể bày trận, ta cũng có thể lên trời!

- Tái các chủ, ngươi... rốt cuộc dẫn tới đây người nào vậy?

Hừ một tiếng, Trịnh hội trưởng truyền âm.

Chương 818: Dung hợp hoàn mỹ, sóng nước không sinh (2)

- Trương sư... vẫn rất lợi hại!

Sắc mặt Tái các chủ ửng đỏ.

Hắn và vị Trương sư này tiếp xúc, cũng chỉ có mấy ngày. Thời điểm ở Nhất Phẩm các mua đồ mới quen, xông vào Lưu Thương Khúc Thủy, thiếu chút nữa hủy đi Giám Bảo các... Thậm chí ngay cả vu hồn phụ thể cũng có thể giải quyết. Dựa theo đạo lý, loại người đại tài này, không nên làm chuyện không có nắm chắc. Nhưng hiện tại hắn thấy, thế nào cũng có chút không mấy đáng tin?

Trận pháp sư bày trận, hắn đã nhìn thấy nhiều lần, chia ra làm ba bước. Đầu tiên, lấy ra la bàn, tra xét tình hình từ trường xung quanh, linh khí tập trung lại. Thứ hai, suy tính kích thước trận pháp, cùng với dung hợp hoàn cảnh, sau đó sẽ đưa tới tình huống, sớm làm ra các biện pháp đề phòng, làm ra ứng phó. Thứ ba, đo đạc trận cơ, địa điểm trưng bày cờ trận, lại bắt đầu bày trận.

Mỗi lần bày trận, đừng nói là trận pháp sư nhất tinh, nhị tinh, cho dù là Trịnh hội trưởng vị bạn lâu năm này của mình, cũng cần tốn không ít thời gian chuẩn bị. Không nửa canh giờ thậm chí một canh giờ, đã muốn thành công, gần như không khả năng.

Hơn nữa, đây là trận pháp đơn giản nhất. Gặp phải đại trận bao phủ mấy trăm thước, mấy ngàn thước, không mấy năm thôi diễn, tưởng tượng, muốn thành công, gần như không có khả năng.

Người này thì hay rồi... Không cần la bàn, không thôi diễn, không quan sát, trực tiếp cầm cờ trận, trận cơ...

Quả thật có chút giống như trò đùa của trẻ con.

- Lợi hại? Cái này cũng gọi là lợi hại? Hừ, ta không quan tâm hắn có đúng là giám bảo sư ngũ tinh hay không, một lát nữa, ngươi trực tiếp dẫn đi. Nghiệp đoàn trận pháp sư không chào đón loại người lỗ mãng này!

Trịnh hội trưởng khẽ nói.

- Cái này...

Tái các chủ xấu hổ, đang muốn giải thích vài câu, thay Trương sư cứu vãn mặt mũi, liền nghe được giọng nói của người sau khe khẽ vang lên.

- Được rồi!

- Được rồi? Cái gì được?

Bị dọa cho giật mình, hắn vội vàng quay đầu nhìn lại.

Chỉ thấy trận cơ, cờ trận vừa được Trương Huyền cầm lấy, đã bị ném ra ngoài, từng cái trực tiếp cắm vào trên mặt đất cách đó không xa, dựa theo xếp đặt đặc biệt, bao vây thành một hình tròn đường kính sáu, bảy thước.

- Không phải cần bố trí Tụ Linh trận sao? Ta lại bố trí một cái!

Trương Huyền nhìn qua.

- Bố trí một cái? Đây là Tụ Linh trận?

Vẻ mặt Tái các chủ đờ đẫn nhìn sang.

Vị trí cờ trận, trận cơ xếp đặt trước mắt, thật ra có chút tương tự với Tụ Linh trận...

Chỉ có điều, hắn đối với trận pháp không hiểu rõ nhiều lắm, vội vàng nhìn về phía Trịnh hội trưởng bên cạnh.

- Bộ này có hình của nó, không có ý của nó! Cái này cũng gọi là trận pháp sao?

Vung ống tay áo, lông mày Trịnh hội trưởng nâng lên. - Thế nào? Lẽ nào Trương sư bày ra không đúng?

Thấy hắn tức giận như vậy, Tái các chủ hỏi.

- Tiểu Ngũ, ngươi tới nói một chút!

Trịnh hội trưởng cũng không trả lời, chắp hai tay ở sau lưng, khẽ nói.

- Vâng!

Người thanh niên Tiểu Ngũ đi lên phía trước.

- Hắn chuẩn bị cái này, vị trí trận cơ và cờ trận, vẫn tính là chính xác. Nhưng... trận pháp không chỉ là nghiêm khắc bày dựa theo trận đồ là có thể sử dụng. Quan trọng hơn chính là, dẫn động linh khí biến hóa!

Trên mặt Tiểu Ngũ lộ ra vẻ tự tin.

- Khiến cho linh khí biến hóa?

- Không sai!

Cổ tay lật một cái, trong tay Tiểu Ngũ xuất hiện thêm một cái la bàn. Thứ này ở trong tay, khí thế toàn thân hắn lập tức thay đổi. Trướcđó thoạt nhìn chỉ là một gã sai vặt tùy tùng. Mà bây giờ giống như là một trận pháp sư thật sự.

- Ngươi xem hắn bố trí cái này, xung quanh linh khí không có biến hóa chút nào. Cũng là nói, cờ trận căn bản không có cắm ở trên vị trí chính xác nhất, không dung hợp hoàn cảnh, tự nhiên cũng không có uy lực. Cũng chính là cái gọi là... Phế trận!

- Phế trận?
- Ừ, nếu là Tụ Linh trận, tự nhiên phải tập trung lại linh khí. Một khi tạo thành, thật giống như dòng nước trong vòng xoáy. Linh khí bốn phía, không ngừng tập hợp về phía chính giữa. Mà cái này... linh khí sau đó căn bản không có ý tập trung lại. Cũng đã nói, hắn chỉ là bày ra đúng trận đồ, cũng không phải tạo thành trận pháp!

Tiểu Ngũ nói.

Bày ra trận đồ, không phải tạo thành trận pháp, nghe rất huyền diệu. Trên thực tế, chỉ cần là trận pháp sư, cho dù là học đồ, đều biết điểm ấy.

Thật giống như luyện đan sư luyện đan, biết trình tự của mỗi gốc cây dược liệu, chưa chắc có thể chế luyện ra đan dược đạt tiêu chuẩn.

Trận đồ chỉ là sắp xếp cố định, thật sự muốn trận pháp có tác dụng, còn cần kết hợp hoàn cảnh.

- Nói không sai! Được, Trương sư, ta xem như nể mặt Tái các chủ, không tính toán với sự càn quấy của ngươi, trở về đi!

Thấy một học sinh của chính hắn phân tích đạo lý rõ ràng, biết người này gần đây tiến bước không nhỏ, Trịnh hội trưởng thoả mãn gật đầu.

- Càn quấy? Ta càn quấy thế nào?

Không nghĩ tới khổ cực bố trí xong trận pháp, ở trong mắt đối phương biến thành càn quấy, Trương Huyền sửng sốt.

- Trận pháp này của ngươi, không dẫn động linh khí, không có bất cứ tác dụng gì, không phải càn quấy là cái gì?

Thấy hắn lại còn không thừa nhận, Trịnh hội trưởng càng mất hứng.

- A... Ngươi nói cái này. Là ta vừa rồi chỉ sợ các ngươi không nhìn thấy rõ, tạm thời dừng trận pháp!

Còn tưởng rằng đối phương có ý gì, Trương Huyền lắc đầu, bàn chân giẫm trên mặt đất một cái.

Oong!

Một gợn sóng từ dưới chân lan tràn ra, trực tiếp đánh vào trên trận pháp cách đó không xa. Một tiếng nổ lớn vang lên. Trận pháp trước mắt lập tức bị linh khí bao phủ.

Vù vù vù!

Linh lực xung quanh lập tức giống như gió lốc tập trung lại về phía chính giữa, thổi tới trên mặt, đau đớn giống như bị đao cắt.

- Cái này, cái này...

Mới vừa rồi còn dương dương đắc ý, nói có nề nếp, đánh giá rất có đạo lý, Tiểu Ngũ thoáng một cái, đứng ở tại chỗ, khiếp sợ đến mức đầu lưỡi cũng sắp phải phun ra.

- Đây là... dung hợp hoàn mỹ, sóng nước không sinh, một khi kích hoạt lại có thể long trời lở đất... trận pháp không tỳ vết? Điều này, sao có thể như vậy được?

Trịnh hội trưởng thét một tiếng chói tai, âm thanh cũng có chút khàn khàn.

Hắn giống như hổ đói rình mồi, nhìn chằm chằm vào Trương Huyền cách đó không xa, giống như là thấy được một quái vật.

Chương 819: Xông trận hải (1)

- Trận pháp không tỳ vết?

Thấy bạn lâu năm thất thố như vậy, Tái các chủ hoàn toàn không giải thích được.

Hắn từng nghe nói về rất nhiều trận pháp Khốn trận, Huyễn trận, Mê trận, Sát trận, Tụ Linh trận, vẫn chưa từng nghe qua cái gì trận pháp không tỳ vết.

- Bố trí trận pháp, giống như thi họa, đan dược, cũng có phân chia ý cảnh. Cùng một trận pháp, trận pháp sư ngũ tinh và trận pháp sư nhị tinh bố trí ra, uy lực làm sao có thể tương đồng?

Đè nén khiếp sợ trong lòng, Trịnh hội trưởng nói.

Tái các chủ sửng sốt.

Trận bàn cùng cấp bậc, người người đều muốn mua của trận pháp sư cấp bậc cao hơn khắc ra. Thứ nhất vững chắc, thứ hai uy lực lớn hơn nữa.

Cùng một loại đan dược, luyện đan sư cấp bậc cao, chế luyện ra, thành đan tốt hơn, thậm chí còn gặp được đan văn, dược hiệu cao hơn.

Nếu những chức nghiệp khác có nhiều phân loại như vậy, trận pháp khẳng định cũng có. Cùng loại trận pháp, trận pháp sư cấp bậc cao, uy lực bố trí cũng sẽ càng cường đại hơn.

- Cùng một trận pháp, bố trí đi ra uy lực cường đại hay không, phải xem phù hợp cùng hoàn cảnh, có thể mượn lực lượng của hoàn cảnh hay không!

Thấy hắn không biết rõ, Trịnh hội trưởng giải thích:

- Cùng hoàn cảnh dung hợp hai mươi phần trăm, được gọi là nhập môn. Lúc này bố trí ra trận pháp, có thể thành công kích hoạt, phát sinh uy lực. Chỉ có làm được điểm ấy, mới có thể làm cho trận pháp bố trí ra, đưa đến tác dụng, trở thành trận pháp sư chính thức.

- Dung hợp bốn mươi phần trăm, có thể mượn một phần lực lượng hoàn cảnh, vì gia tăng trận pháp hoàn thành, đối với lĩnh ngộ trận pháp, cũng đạt tới cảnh giới trung cấp. Thật giống như hiện tại ta, thân là trận pháp sư tứ tinh, bố trí trận pháp nhị cấp, có thể đơn giản đạt được cấp bậc này.

- Dung hợp sáu mươi phần trăm, hoàn cảnh và trận pháp đã có thể hỗ trợ lẫn nhau, cũng chính là cảnh giới cao cấp trong miệng chúng ta. Ta hiện tại g bố trí trận pháp nhất cấp, mới thỉnh thoảng có thể xuất hiện loại tình huống này.

- Dung hợp tám mươi phần trăm, cơ bản chẳng khác nào trận pháp khống chế hoàn cảnh. Loại trận pháp này, có thể mượn lực lượng tự nhiên của thiên địa, và giống như khí linh có đầy đủ linh trí, thậm chí hình thành bão táp, mưa xối xả, khiến cho sinh mạng bị giam ở trong đó, khó có thể phá vỡ, khổ không thể tả.

Nói đến đây, môi Trịnh hội trưởng trắng bệch:

- Ngươi có thể phá vỡ trận pháp, nhưng có thể phá ra hoàn cảnh sao?

Tái các chủ ngẩn người.

Ngươi có thể đi ra khỏi trận pháp, có thể ra khỏi phòng, có thể đi ra khỏi sân, nhưng mọi chỗ đều là hoàn cảnh, đi ra như thế nào? Phá ra như thế nào?

Lĩnh ngộ được loại ý cảnh này, cho dù trận pháp cao cấp tới đâu, chỉ sợ cho dù trận pháp sư bị nhốt ở trong đó, cũng rất khó phá giải.

- Không đúng.

Nghĩ đến cái gì, thân thể Tái các chủ run lên bần bật, trợn tròn mắt, không thể tin được nhìn qua:
- Đây chỉ là dung hợp tám mươi phần trăm. Vậy dung hợp trăm phần trăm thì sao?

- Không sai. Chính là loại trận pháp không tỳ vết này!

Giọng nói của Trịnh hội trưởng run rẩy:

- Dung hợp hoàn mỹ với hoàn cảnh, thời điểm không khởi động, sẽ không tạo thành hoàn cảnh hoàn toàn biến hóa, sóng nước không sinh. Chỉ khi nào vận chuyển, hoàn cảnh sẽ hoàn toàn bị ảnh hưởng, hoàn toàn dung hợp, tuy hai mà một. hoàn cảnh vừa là trận pháp, trận pháp cũng là hoàn cảnh. Thử nghĩ một chút, tu luyện ở trong trận pháp tập trung lại linh khí, làm sao có thể càng nhanh chóng hơn so với tu luyện ở trong hoàn cảnh tự nhiên?

Thật giống như phòng điều hòa, nhiệt độ lại thích hợp, nhưng làm sao so sánh với được với bốn mùa như mùa xuân?

- Loại trận pháp này, lấy cờ trận điều động hoàn cảnh, theo truyền thuyết, chỉ có trận pháp sư đã ngoài lục tinh mới có thể làm được.

Nói đến đây, bản thân Trịnh hội trưởng cũng không thể tin được.

Người trước mắt này, ngay cả chuyện có trận bàn Tụ Linh trận hay không, cũng không biết được rõ ràng, lại một lần bố trí ra dung hợp hoàn mỹ chỉ có trận pháp sư đạt được lục tinh, mới có thể làm được.

Là hắn điên rồi, hay là ta điên rồi?

Trong lịch sử nghiệp đoàn cũng chưa bao giờ có loại tình huống này!

Đang đầy nghi ngờ, hắn liền nghe được giọng nói của người thanh niên đối diện vang lên:

- Hiện tại có thể bán cho ta cờ trận và trận đồ của Tụ Linh trận không?

Trương Huyền vừa bố trí, chỉ là Tụ Linh trận đơn giản nhất, không thể hấp thụ linh khí trong linh thạch. Muốn lợi dụng linh thạch, tốc độ tu luyện nhanh hơn, ít nhất phải đạt được tứ cấp. - Có thể.

Thân thể cứng đờ, Trịnh hội trưởng gật đầu.

Người có thể bố trí ra trận pháp hoàn mỹ không tỳ vết, nếu ngay cả tư cách mua cờ trận cũng không có, hắn chẳng phải càng không có tư cách sao?

- Không biết Trương sư, là trận pháp sư mấy sao, có thể cho biết hay không?

Sau khi đáp ứng, hắn không nhịn được hỏi.

Trận pháp cấp bậc nhị tinh không tỳ vết, danh sư lục tinh có thể làm được. Theo truyền thuyết, một ít thiên tài trận pháp sư thiên tư trác việt cũng làm được. Vị trước mắt này, thực lực chưa đủ Hóa Phàm, rất rõ ràng, cấp bậc sẽ không quá cao. Hắn muốn biết rốt cuộc là đẳng cấp gì, cũng tiện ứng xử chính xác.

- Trận pháp sư? Ta chưa tham gia sát hạch, còn không phải.

Trương Huyền lắc đầu.

Hắn chỉ mới vừa học được trận pháp, trước đó một chữ cũng không biết, tất nhiên cũng sẽ chưa từng sát hạch.

- Còn không phải là trận pháp sư?

Khóe miệng giật một cái, thân thể Trịnh hội trưởng thoáng lảo đảo một cái.

Bày trận tốc độ nhanh như vậy, hơn nữa ý cảnh cao như thế, thậm chí ngay cả trận pháp sư chính thức cũng chưa từng thi, rốt cuộc từ nơi nào xuất hiện?

Hắn là trận pháp sư tứ tinh đỉnh phong, nhưng bàn về tốc độ, thua xa đối phương. Càng chưa nói tới bố trí ra trận pháp hoàn mỹ không tỳ vết.

- Không biết Trương sư có thể ở nghiệp đoàn chúng ta tham gia sát hạch hay không?

Nghĩ đến cái gì, ánh mắt Trịnh hội trưởng nhất thời sáng lên, mang theo khát vọng.

Phía dưới tổng bộ nghiệp đoàn trận pháp có vô số phân bộ. Chỉ cần hắn ở đây sát hạch, cho dù là thiên tài Hồng Hải Thành, truyền tới tổng bộ, tất nhiên nhận được phần thưởng cực lớn.

- Có thể!

Trương Huyền gật đầu.

Ở nơi nào sát hạch, không quan trọng. Dù sao muốn sát hạch danh sư cấp bậc cao hơn, cũng cần chức nghiệp trợ giúp. Trận pháp sư làm một trong mấy chức nghiệp đỉnh phong nhất của thượng cửu lưu, có thể thi một cái, không còn gì tốt hơn.

- Quá tốt. Vậy ta lập tức qua chuẩn bị.

Chương 820: Xông trận hải (2)

Nghe hắn đồng ý, Trịnh hội trưởng hưng phấn mỉm cười:

- Về phần cờ trận, trận đồ, của Tụ Linh trận, chờ ngươi sát hạch xong, có quyền hạn, không cần mua, trực tiếp đưa ngươi một bộ cũng không thành vấn đề!

Nghiệp đoàn trận pháp sư giống như nghiệp đoàn luyện đan sư, cấp thấp muốn mua trận đồ cao cấp, cũng đặc biệt khó khăn, cần phải các loại quyền hạn.

Chỉ cần đạt được cấp bậc, thậm chí không cần dùng tiền, trực tiếp lấy đi cũng làm được.

- Được!

Nghe được không dùng tiền, Trương Huyền liền vội vàng gật đầu.

Tuy rằng hiện tại hắn có không ít linh thạch, nhưng trước đó tu luyện phát hiện ra, muốn thăng cấp, nhu cầu tuyệt đối là số lượng lớn, mấy vạn linh thạch. Đối với những người tu luyện khác mà nói, là một khoản tài sản lớn. Đối với hắn mà nói, khả năng trùng kích Hóa Phàm nhị trọng, cũng không nhất định đủ.

Cho nên, thứ này sử dụng một cái ít một cái. Có thể tiết kiệm được, lại tương đương với kiếm tiền.

- Trận pháp sư sát hạch như thế nào?

Trương Huyền hỏi.

Trước khi sát hạch, phải làm rõ ràng những điều này.

Sát hạch trận pháp sư, giống như sát hạch danh sư, cũng có rất nhiều phương pháp. Phân bộ khác nhau, yêu cầu cũng không giống nhau.

Thật giống như Thiên Vũ vương quốc, muốn sát hạch trận pháp sư nhất tinh, bố trí ra trận pháp nhất cấp, xem như thành công, Hồng Hải Thành làm một tòa thành thị lớn của liên minh vạn quốc, phương pháp có thể lại không quá giống.

- Phân bộ chúng ta quả thật khác với những phân bộ khác. Lại nói tiếp, càng khó khăn hơn một chút, chính là xông trận hải!

Trịnh hội trưởng nói.

- Xông trận hải?

Trương Huyền nhíu mày.

- Ừ, trận hải là mấy năm nay, biển trận pháp vô số trận pháp sư của nghiệp đoàn lưu lại. Muốn thông qua, lại sẽ gặp phải đủ loại trận pháp. Tổng cộng có bốn cửa, lần lượt là trận pháp từ nhất cấp đến tứ cấp. Thông qua cửa thứ nhất, là trận pháp sư nhất tinh. Cửa thứ hai, nhị tinh. Lấy loại này suy diễn ra!

Trịnh hội trưởng giải thích.

- Thì ra là thế. Quả thật phải khó khăn hơn so với bày trận!

Trương Huyền gật đầu.

Bày trận và giải trận, thật ra giống như lên núi và xuống núi.

Lên núi dễ dàng, xuống núi khó khăn. Bố trí trận pháp, chỉ cần tìm đúng phương hướng, xác định tốt vị trí, rất dễ dàng thành công. Nhưng giải trận, đầu tiên cần rơi vào trong trận pháp, đang ở núi này, không nhìn được lư sơn chân diện con mắt, một khi phán đoán không cho phép, rất dễ dàng sai lầm, muốn phá vỡ, cũng lại khó khăn càng thêm khó khăn.

- Là có chút khó khăn. Chỉ có điều, nếu như hiểu rất nhiều đối với trận pháp, sẽ trở nên đơn giản!

Trịnh hội trưởng cười nói.

- A?

- Bên trong trận hải, vô số trận pháp đan vào nhau. Nếu như có thể nhận ra loại và tên gọi của trận pháp, sớm tìm được sinh môn, thông qua trái lại dễ dàng hơn so với bày trận. Chỉ có điều, bất kể bày trận hay xông trận hải, đều phải lý giải sâu sắc đối với trận pháp cấp bậc này mới được. Nếu không, muốn thông qua, cũng không quá đơn giản!

Giải thích một câu, Trịnh hội trưởng nhìn về phía người thanh niên trước mắt:

- Nếu như Trương sư chưa bao giờ sát hạch qua, có thể bắt đầu từ trận pháp nhất cấp. Chờ thích ứng, lại đi sát hạch cấp bậc cao hơn, sẽ tích lũy không ít kinh nghiệm, để tránh luống cuống tay chân.

Trương Huyền gật đầu, có chút do dự:

- Chỉ có điều, trước đó, ta muốn đi tàng thư khố xem!

Hiện tại trận pháp trong đầu hắn thu thập, cao nhất chỉ có nhị cấp. Muốn đạt được càng cao hơn, còn phải xem càng nhiều sách mới được.

- Đọc sách? Cũng được. Tiểu Ngũ, ngươi dẫn Trương sư đi tàng thư khố. Trận hải đã lâu không có ai xông tới tứ cấp. Cũng phải một khoảng thời gian chuẩn bị trước một chút!

Trịnh hội trưởng cười nói.

Đối với đọc sách, hắn không nghĩ nhiều. Trận pháp sư muốn quan sát loại sách trận pháp, nâng cao kiến thức của mình, cũng rất thường gặp. Hắn cũng thường đi tàng thư khố lật xem điển tịch, kiểm tra bố trí của một ít trận pháp đặc biệt, mở rộng phạm vi tầm nhìn của mình, nâng cao kiến thức.

- Vâng!

Người thanh niên Tiểu Ngũ gật đầu.

- Trương sư.

Thấy hắn ở dưới sự dẫn đường của người thanh niên rời đi, Tái các chủ đứng tại chỗ, trợn tròn hai mắt.

Không phải tới mua trận bàn sao? Mua thế nào, lại biến thành sát hạch trận pháp sư?

Một trong những nghề rất sát đầu của chức nghiệp trên cửu lưu trong toàn bộ đại lục, nói sát hạch liền sát hạch, lúc trước không có bất kỳ báo hiệu nào. Giống với trước đó, khi xông qua Lưu Thương Khúc Thủy.

- Lão Trịnh, ngươi nói Trương sư có thể sát hạch được trận pháp sư mấy sao?

Hắn không nhịn được nhìn về phía Trịnh hội trưởng ở bên cạnh.

- Có thể sát hạch mấy sao ta cũng không biết. Chỉ có điều, có thể dễ dàng bố trí ra Tụ Linh trận nhị tinh như vậy, hơn nữa còn đạt tới cảnh giới không tỳ vết, lĩnh ngộ đối với trận pháp, so với ta chỉ mạnh hơn chứ không kém. Nói cách khác, tệ nhất cũng phải là tứ tinh đỉnh phong, thậm chí ngũ tinh!

Khuôn mặt Trịnh hội trưởng ngưng trọng nói.

- Tứ tinh đỉnh phong? Ngũ tinh?

Tái các chủ chắt lưỡi.

Thời gian vừa mới quen, cảm thấy vị Trương sư này, giám bảo rất lợi hại, lại đủ nghịch thiên. Không nghĩ tới đối với trận pháp cũng biết nhiều như vậy. Thậm chí so với bạn lâu năm cũng không kém chút nào.

Trẻ tuổi như vậy lại có loại kiến thức và năng lực này, rốt cuộc học thế nào

- Đúng vậy, chỉ có điều trận hải cũng không phải dễ dàng xông qua như vậy. Không có kinh nghiệm muốn thông qua rất khó. Chỉ hy vọng có thể xông qua thêm mấy cửa ải, khiến cho phân bộ chúng ta cũng xuất hiện một vị thiên tài!

Trịnh hội trưởng gật đầu.

- Xông qua thêm mấy cửa ải.

Tái các chủ lên tiếng, khóe miệng giật một cái, đột ngột xuất hiện một ý nghĩ.

Người này nếu quả thật bắt đầu xông qua, sẽ không giống như Giám Bảo các, cũng muốn chuẩn bị làm cho toàn bộ nghiệp đoàn trận pháp sư, gà bay chó sủa.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau