THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 81 - Chương 85

Chương 81: Ta muốn trả lại khóa học (Thượng)

Quyển 2: Thi đấu tân sinh - Chương 81: Ta muốn trả lại khóa học (Thượng)

Học viện Hồng Thiên, lớp học của Lục Tầm.

Làm lão sư minh tinh trong học viện, lớp học của hắn dài rộng có tới mấy trăm mét, không khác gì sân bóng đá lớn, học viên bên trong đứng thành một hàng dài, có lẽ phải mấy trăm người.

- Không hổ danh là Lục lão sư, ta ở bên ngoài cũng từng nghe nói, vô số học viên đều việc bái ngươi làm vinh, tranh giành đến đánh nhau vỡ đầu!

Nhìn học viên trong học đường đông như vậy, một lão nhân bất giác gật gù vuốt chòm râu, nhìn một thanh niên cách đó không xa.

Thanh niên dáng dấp chừng hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi, mặc trên mình một bộ áo xanh, đứng sừng sững giống như cây thương đâm thẳng lên trời, khắp người toát ra một thứ khí chất ngạo nhân.

Bản thân lão nhân, nếu như Thượng Bân ở đây nhất định sẽ nhận ra, đây chính là ông chủ của Hồng Thiên lâu, Hồng Hạo trưởng lão!

- Trưởng lão quá khen, ta cũng chỉ là tận lực bồi dưỡng học viên thôi, tất cả đều là do bọn họ cất nhắc, thương yêu!

Thanh niên cười nói.

Mặc dù lời nói thì khiêm tốn, nhưng trong thần thái lại tràn đầy ngạo nghễ và tự tin.

- Cũng không phải quá khen, xem chất lượng những học viên này thì biết ngay mà, ta nghe nói, lần này một trăm học viên đứng đầu trong bảng danh sách sát hạch khi nhập học chỉ báo danh chỗ của ngươi, đồng thời sĩ số được thu làm môn hạ lại vượt quá bảy mươi, hơn hai trăm học viên mới của ngươi, có vẻ như không có thấp hơn xếp hạng năm trăm trở xuống!

Hồng Hạo trưởng lão vuốt râu, cười nói.

Ngày hôm qua khi nghe được những con số này, hắn ta cũng phải hoảng sợ.

Vị Lục Tầm này tuổi không lớn lắm, thế mà lại có thể trở thành lão sư nổi danh nhất trong học viện, gần như tung một mẻ lưới là thu hết được hạt giống tân sinh tốt nhất vào trong tay mình.

Loại thành tích này, cho dù học viện được xây dựng nhiều năm như vậy, cũng rất hiếm thấy.

- Học viên đồng ý báo danh chỗ ta, ta cũng rất vinh hạnh!

Nghe được trưởng lão đường đường là võ giả thất trọng khen bản thân, Lục Tầm lão sư đầy kiêu ngạo, lập tức xoay đầu lại:

- Hồng Hạo trưởng lão luôn luôn rất bận, tại sao hôm nay lại tới chỗ của ta vậy? Có phải có chuyện gì cần ta hỗ trợ hay không? Chỉ cần có thể làm được, tất nhiên ta sẽ dùng hết khả năng!

Hắn không thể tin một trưởng lão thực lực như vậy lại chạy tới đây chỉ để tán gẫu.

- Quả thật có chút việc, thật sự phải phiền phức ngươi một hồi rồi, ta và phụ thân ngươi là bạn cũ, quen nhau từ nhỏ đến lớn, biết ngươi là người ngay thẳng, nên giờ đến đây đặc biệt muốn ngươi hỗ trợ điều tra một lão sư!

Hồng Hạo trưởng lão nói.

- Không nên nhắc tới phụ thân ta, đó là một người gàn bướng!

Nghe đối phương nhắc đến chuyện tình cảm, Lục Tầm hơi cau mày:

- Nói đi, là lão sư nào vậy?

- Trương Huyền!

Hồng Hạo trưởng lão nói.

Hồng Thiên lâu của hắn ta bị Trương lão sư phá đám, hiện tại chuyện làm ăn hầu như trở thành số không, lửa giận thiêu đốt nội tâm, nếu không phải tự trọng thân phận, sợ rằng hắn ta đã lao ra khỏi cửa để tìm đánh đối phương!

- Trương Huyền? Ngươi nói là Trương Huyền mà trong kỳ sát hạch lão sư được không điểm, khiến Triệu Nham Phong bị tẩu hỏa nhập ma?

Lục Tầm nhìn sang.

Đối với một ít “sự tích” vinh quang của Trương lão sư, hắn cũng có nghe thấy, lại nói, hắn cũng lấy học viên của người ta, làm sao không rõ chứ.

- Đúng thế!

Hồng Hạo trưởng lão gật đầu.

- Đây là lão sư rác rưởi, sớm muộn gì cũng bị khai trừ, sao vậy, trưởng lão có mâu thuẫn với hắn?

Lục Tầm kỳ quái hỏi.

Một là trưởng lão lâu năm thừa sức cạnh tranh chức viện trưởng, một là lão sư có thể bị khai trừ bất cứ lúc nào, hai người có dùng tám cây gậy tre cũng chẳng đánh tới được, tại sao lại có liên hệ với nhau?- Một chút chuyện mà thôi! Ta nghe nói phòng giáo vụ cho tối hậu thư, chỉ cần học kỳ này hắn không chiêu mộ được học viên sẽ khai trừ tư cách lão sư, trục xuất khỏi học viện! Vì lẽ đó, hi vọng phiền Lục lão sư một chút, xem có thể thu mấy môn hạ của hắn hay không!

Hồng Hạo trưởng lão nói ra mục đích của mình.

Trước khi tới đây hắn ta đã hỏi thăm một ít chuyện của Trương Huyền, thậm chí bao gồm cả chuyện chiêu mộ học viên trong học kỳ này.

Đối phương là lão sư, thân phận có sự bảo vệ, hắn ta không có cách nào, nhưng một khi mất đi tư cách, còn không mặc hắn ta xâu xé ư?

- Thu làm môn hạ của ta?

Lục Tầm không nghĩ đối phương tới tìm hắn là vì chuyện này.

- Đúng vậy, là một lão sư nổi tiếng của học viện Hồng Thiên, muốn nói ai có thể làm được điều này, cũng chỉ có ngươi! Chỉ cần ngươi để lộ ra ý này, chỉ sợ mấy học viên của hắn sẽ lập tức trả lại khóa học, tranh nhau chen lấn gia nhập môn hạ của ngươi!

Hồng Hạo trưởng lão cười nói:

- Giáo huấn một lão sư có nhiều học viên trong học viện sẽ gặp rất nhiều phiền phức, nhưng với một người không có học viên sẽ đơn giản hơn nhiều!- Ừm...

Lục Tầm do dự.

- Không có gì phải do dự, lẽ nào ngươi đã quên Triệu Nham Phong? Nếu như mặc cho Trương Huyền tiếp tục dạy học viên, nhất định hắn sẽ lại giẫm lên vết xe đổ, làm lỡ cả đời bọn họ! Ngươi chiêu thu bọn họ, cũng là vì suy nghĩ và cứu bọn họ đó.

Hồng Hạo trưởng lão tận dụng mọi thời cơ.

- Được rồi, ta nhận lời việc này, hôm nay ta sẽ phát ra tin tức, có ý định chiêu thu mấy học viên của hắn!

Lục Tầm gật đầu.

- Quyết định như vậy...

Ánh mắt Hồng Hạo trưởng lão sáng lên, trong lòng đầy hưng phấn.

Thấy Lục lão sư nhận lời, hắn ta như có thể thấy trước được gương mặt thất vọng và tuyệt vọng của Trương Huyền.

Hừ, làm Hồng Thiên lâu của hắn ta sắp đóng cửa, vậy thì hắn ta sẽ từ từ chơi đùa, khiến cho đối phương sẽ cảm nhận được sự khủng hoảng đích thực!

Đang lúc âm thầm cao hứng, cũng đang nghĩ luôn mấy bước kế tiếp giáo huấn đối phương, liền thấy một học viên mới đi tới.

- Lục lão sư!Đi tới trước mặt, quỳ xuống đất.

- Vương Nham, chuyện gì?

Nhìn thấy thiếu niên này, Lục Tầm mỉm cười gật đầu.

Vương Nham này được xem như một trong những tân sinh có thiên phú tốt nhất, lại là tôn tử của Nhị trưởng lão Vương gia, địa vị rất cao quý, có thể thu nạp được học viên như thế, cho dù là hắn cũng không nén nổi cảm thấy tự hào.

- Lục lão sư, ta... Ta...

Vương Nham vốn vừa mới trở về từ Học Tâm tháp, lúc này quỳ dưới đất, vẻ mặt khó đoán.

- Có phải tu luyện gặp vấn đề khó không? Cứ nói thẳng không sao cả!

Thấy hắn ngập ngừng ấp úng, Lục Tầm khí khái nói.

- Lục lão sư học thức uyên bác, là lão sư nổi danh nhất trong học viện, có cái gì khó cứ trực tiếp hỏi đi, lão sư nhất định có thể giải quyết giúp ngươi!

Hồng Hạo trưởng lão cũng vuốt râu, cười nói.

- Vậy ta liền nói...

Vương Nham cắn răng một cái:

- Ta muốn... trả lại khóa học của lão sư, mong Lục lão sư tác thành!

- Trả lại khóa học của ta?

Lục Tầm lảo đảo, đôi mắt mở to, hắn không dám tin điều vừa nghe thấy.

Người khác đều tranh giành nhau để được đăng ký vào lớp học của hắn, vậy mà cái tên tiểu tử này lại muốn… trả lại khóa học?

Thật hay giả?

Dạy học trong học viện Hồng Thiên nhiều năm như vậy, chưa bao giờ hắn gặp phải trường hợp như này!

- Vâng!

Nói được ra lời này, Vương Nham thở phào nhẹ nhõm, liền vội vàng gật đầu.

- Có phải ngươi có chuyện khó nói hay không, hoặc là bị ai uy hiếp?

Lục Tầm không nhịn được nói.

- Không có, học viên tự nguyện!

Vương Nham nói.

- Ngươi có biết, sau khi trả lại khóa học của ta, toàn bộ học viện sẽ không có lão sư khác nào thu nhận ngươi?

Nghe hắn nói tự nguyện, Lục Tầm không nhịn được tiếp tục hỏi.

Hắn là lão sư nổi danh nhất học viện, học viên trả lại khóa học của hắn, các lão sư khác làm sao dám thu nhận chứ?

- Chỉ cần có thể trả lại khóa học của lão sư, ta có thể đi dự thính chỗ Trương Huyền lão sư, đây là một cơ hội, mong Lục lão sư tác thành!

Vương Nham cúi rạp người xuống.

- Trả lại khóa học của ta, đi dự thính ở chỗ Trương Huyền lão sư?

Lục Tầm như bị táo bón, trợn mắt ngoác mồm, cảm giác sắp điên đến nơi rồi.

Chương 82: Ta muốn trả lại khóa học (Hạ)

Không riêng gì Lục Tầm, ngay cả Hồng Hạo trưởng lão cũng cảm thấy chóng mặt, trời đất quay cuồng.

Trương Huyền không phải là lão sư kém nhất học viện sao?

Vừa rồi còn nói, chỉ cần phát ra ý tứ, học viên của đối phương sẽ đổ xô xông tới, nằm mơ cũng không ngờ, bên này chưa thả ra tiếng gió, một trong những học viên hắn xem trọng nhất lại xin trả lại khóa học để đi đến chỗ đối phương!

Hơn nữa... Vấn đề là đối phương thu nạp ngươi còn được... Đằng này lại đi dự thính?

Mẹ nó, ngươi xác định không phải đang nói đùa đấy chứ?

Dự thính là không có địa vị!

Không làm thân truyền bên ta, lại chạy sang bên đó dự thính...

Lục Tầm cảm thấy da mặt căng cứng, cả người không được tự nhiên nữa.

- Mong Lục lão sư tác thành!

Vương Nham vội vàng nói.

- Ngươi...

Thật lâu sau, thấy dáng vẻ đối phương là nói thật, không phải thuận miệng nói bậy, sắc mặt Lục Tầm bắt đầu khó coi:

- Ngươi có biết Trương Huyền lão sư đã từng dạy học viên tẩu hỏa nhập ma? Ngươi xin đi dự thính chỗ hắn...

- Ta biết!

Vương Nham gật đầu, khuôn mặt không thay đổi chút nào.

Vừa nãy tại Học Tâm tháp đã nhìn thấy Trương lão sư đại triển thần uy, ngay cả gia gia của hắn cũng tin tưởng và nghe theo không ngớt, tâm trí của hắn mong chờ từ lâu.

Thấy hắn kiên định như thế, gương mặt Lục Tầm càng tức giận khó coi, khoát tay ngoắc mấy học viên cách đó không xa:

- Đi gọi Triệu Nham Phong tới chỗ ta!

- Lục lão sư!

Một lát sau, Triệu Nham Phong đã tới trước mặt.

- Vương Nham muốn trả lại khóa học của ta, đi tới chỗ Trương Huyền lão sư để dự thính, ngươi nói với hắn tình cảnh tu luyện với Trương lão sư lúc trước, để cho hắn biết đây là quyết định ngu xuẩn cỡ nào!

Lục Tầm phất tay áo một cái.

Triệu Nham Phong cũng không nói lời nào, trực tiếp quỳ xuống đất và liên tục dập đầu.

- Sao vậy? Không phải lúc trước ngươi vẫn thường nói sao?

Lục Tầm cau mày.

Triệu Nham Phong từng bị Trương Huyền dạy đến nỗi tẩu hỏa nhập ma, nên hắn có quyền lên tiếng nhất, trước đây lúc nào cũng nói xấu Trương lão sư, đều là mình ngăn hắn lại, tại sao hôm nay bảo hắn nói, ngược lại ấp úng, giống như có nỗi khổ khó nói vậy?

- Lục lão sư, ta... Kỳ thực cũng giống như Vương Nham, ta cũng muốn đi dự thính ở chỗ Trương lão sư!

Rốt cục hạ quyết tâm, Triệu Nham Phong cũng nói.

- Ngươi cũng muốn đi?

Sắc mặt cứng đờ, Lục Tầm suýt chút ngã chổng vó.

Ngươi không phải bị hắn dạy đến nỗi tẩu hỏa nhập ma, hận hắn thấu xương sao?

Ngươi không phải thường thường nói xấu hắn sao?

Tại sao muốn trả lại khóa học của ta, đi tới chỗ hắn để dự thính?

Lục Tầm suýt phát điên.

- Trương lão sư có ân trọng như núi với ta, lần trước ra đi không lời từ biệt, trong lòng vô cùng hổ thẹn! Hi vọng Lục lão sư tác thành!

Triệu Nham Phong cung kính nói.

Ân trọng như núi? Ân trọng cái đầu ngươi! Tẩu hỏa nhập ma là ân sao?

Ra đi không lời từ biệt? Ngươi rõ ràng đã chạy trốn đấy có biết hay không?

Hổ thẹn, hàng ngày ngươi nhục mạ Trương Huyền lão sư, sao ta không thấy ngươi có chút hổ thẹn nào thế?Lục Tầm phát điên.

- Được, được lắm, các ngươi đã suy nghĩ kỹ rồi, giờ ta cho các ngươi trả lại khóa học.

Xoay người mang hai ngọc bài tới, Lục lão sư cắn đầu ngón tay nhỏ máu tươi lên đó.

Làm lão sư nổi danh trong học viện, Lục Tầm cũng rất tự kiêu, nếu hai học viên này đã có quyết định, tiếp tục giữ lại chỉ tăng thêm phản cảm, chi không bằng trực tiếp buông tay.

- Đa tạ lão sư!

Tiếp nhận ngọc bài, biết Chương trình học đã trả, đôi mắt Triệu Nham Phong, Vương Nham đồng thời sáng ngời.

- Hiện tại các ngươi không phải học viên của ta, có thể đi rồi!

Cố nén lửa giận trong lồng ngực, Lục Tầm xua tay.

- Dạ!

Hai người đi ra ngoài.- Đáng ghét, đáng ghét!

Thấy bọn họ rời đi, Lục Tầm gào thét.

Hắn là ai chứ?

Đệ nhất lão sư minh tinh trong học viện Hồng Thiên, vô số học viên tranh nhau muốn làm học viên của hắn, hắn đều phải thận trọng cân nhắc mới có thể lựa chọn, vốn tưởng rằng toàn bộ học viện, không ai có thể đào góc tường của hắn, kết quả...

Không chỉ đào một, mà là đào hai cái!

Mấu chốt nhất chính là...

Nếu như đào góc tường hắn là những lão sư như Vương Siêu, Trầm Bích Như thì cũng được. Nào ngờ lại là thằng cha sát hạch được không điểm, đứng chót từ dưới lên trong học viện.

Cảm giác nhục nhã khủng khiếp khiến hắn phát rồ.

Còn nữa, vừa rồi nhận lời Hồng Hạo trưởng lão đi đào góc tường nhà người ta, kết quả còn chưa làm gì đã bị người ta đào hai góc tường nhà mình...

Nếu như không biết tự kiềm chế, tự trọng thân phận của mình, quả thật hắn đã rất muốn xông tới đánh cho Trương Huyền một trận!

- Chu Hồng!

Gào thét một hồi, lửa giận của Lục Tầm tiêu giảm không ít, hắn quay đầu hét một tiếng.

- Lục lão sư!Một thiếu niên mười sáu mười bảy tuổi đi tới.

Chu Hồng, học viên xếp thứ tư trong đợt khảo sát nhập học, là một trong những học viên có thiên phú nhất mà Lục Tầm thu nạp được, mới hơn mười sáu tuổi, thực lực đã đạt tới Tụ Tức cảnh đỉnh phong, bất cứ lúc nào cũng có thể đột phá.

- Ngươi đi tới chỗ Trương Huyền lão sư, giao một phong chiến thiếp cho ta!

Lục Tầm nghiến răng nói.

- Chiến thiếp? Nghe quyết định của hắn, Hồng Hạo trưởng lão đứng bên cạnh sững sờ, lập tức hiểu ra:

- Lẽ nào ngươi muốn thi đấu tân sinh…

- Không sai! Dám cướp học viên của ta, Lục Tầm ta không nuốt nổi cơn giận này! Lục Tầm lão sư khoát tay, xiết chặt nắm đấm nghiến răng ken két:

- Nếu đã dám động thủ, vậy phải nghĩ được cách chấp nhận lửa giận của ta!

Nói xong, hắn lấy ra một mảnh giấy, nhanh chóng viết nội dung lên đó.

- Đưa cho Trương Huyền, nói với hắn, nửa tháng sau thi đấu tân sinh, ta muốn tiến hành “sư giả bình trắc” với hắn, hỏi hắn có dám nhận hay không, không dám nhận thì từ nay đừng giở trò sau lưng!

Lục Tầm phất tay áo một cái.

Hàng năm, nửa tháng sau khi chiêu thu tân sinh đều tiến hành thi đấu tân sinh tương ứng.

Quan cuộc tỉ thí này có thể thấy được thiên phú và tiến bộ của học viên, đây là cuộc so đấu giữa các học viên với nhau.

Mà “sư giả bình trắc” chính là so đấu giữa các lão sư với nhau.

Sư giả bình trắc là hai lão sư so đấu, chọn ra mấy học viên trong tay bọn họ, tu vi, chiến đấu, lý luận... So sánh tố chất tổng hợp với nhau, dùng để đo lường hiệu quả bài giảng.

Lợi dụng loại so sánh này làm tiêu chuẩn đánh giá năng lực lão sư.

Lục Tầm lão sư đưa ra cuộc bình xét với Trương Huyền, theo người khác thấy thì đây chính là một sự nghiền ép.

- Dạ!

Đôi mắt Chu Hồng tỏa sáng, tràn đầy sự sùng bái.

Sư giả bình trắc, có liên quan tới danh dự của lão sư, cho dù thi đấu cũng là lén lút tiến hành, trực tiếp gửi chiến thiếp như thế, khiêu chiến thẳng mặt như vậy, cũng chỉ có Lục lão sư mới có sự tự tin và ngạo khí như thế mà thôi.

Không hổ là thần tượng của hắn, quả thực quá ngầu!

Có tức giận cứ bộc phát, không cần phải ẩn nhẫn, đây là là tấm gương mẫu mực về làm người!

- Đi đi!

Lục Tầm xua tay.

Chu Hồng gật đầu, xoay người đi ra ngoài.

- Thật sự tiến hành sư giả bình trắc?

Hồng Hạo trưởng lão đi tới, không nhịn được hỏi.

- Đúng thế, ta không chỉ muốn bình trắc, còn muốn đánh cược với hắn, nếu như hắn thua, tất cả môn hạ sẽ thuộc về ta!

Ánh mắt Lục Tầm sáng quắc lên.

Từ khi hắn thành lão sư tới nay luôn thuận buồm xuôi gió, từng bước trở thành lão sư minh tinh nổi danh học viện, hắn đang định dựa vào những lai lịch này để thu hút sự chú ý của danh sư, hòng có thể trở thành trợ giáo, thì nay gặp được việc này.

Nếu không vì có ý nghĩ ấy, làm sao mà một người tu vi kém như Triệu Nham Phong, lại tẩu hỏa nhập ma, lại được hắn thu nạp làm học viên? Hắn là lão sư, chứ chẳng phải người làm từ thiện.

Nếu thật sự muốn đối tốt với người, mỗi học kỳ học viên đến báo danh lớp hắn nhiều như vậy thì hắn cứ trực tiếp thu nạp là được, cần gì phải tuyển chọn?

Chính là vì tiếng tăm! Hắn muốn tích góp vốn liếng để trở thành trợ giáo danh sư!

Nhưng hiện tại, nếu để người khác biết học viên của hắn trả lại khóa học chỉ để dự thính một thằng cha được không điểm trong kỳ sát hạch, vậy thì danh dự của hắn sẽ bị quét sạch bách, trở thành trò cười của thiên hạ?

Vì lẽ đó, bất kể thế nào, hắn cũng phải lấy lại danh dự mới được!

Chương 83: Chu Hồng hung hăng càn quấy

- Trương lão sư sẽ không sao chứ!

Bên trong lớp học, ánh mắt bọn Triệu Nhã, Vương Dĩnh tràn ngập lo lắng.

Tào Hùng lão sư xin học tâm khảo vấn, đối phó Trương lão sư, chuyện này tuy không tuyên truyền rình rang nhưng với tư cách học viên, bọn họ vẫn nghe được một chút tin tức.

- Yên tâm đi, chúng ta đã nghe những bài giảng của Trương lão sư rồi, đều khâm phục không thôi, chắc chắn Lưu Dương đã sớm chịu phục rồi, không thể xảy ra vấn đề gì được!

Trịnh Dương nói.

Kỳ thật trong năm học viên, không phục Trương lão sư nhất chính là hắn, nhưng qua hai bài giảng, hắn đã bội phục sát đất, cho dù Vương Siêu lão sư hiện tại muốn thu nhận, thì hắn cũng trực tiếp từ chối.

Chính mình đã như vậy, thì Lưu Dương chắc chắn cũng sẽ như thế.

Độ tín nhiệm như thế, làm sao có khả năng thất bại?

Ầm!

Mọi người đang nói chuyện, bỗng cánh cửa sắt gian phòng bị ai đó đá văng từ bên ngoài vào, tiếp theo một thiếu niên kiêu ngạo bước vào.

- Trương Huyền “lão sư” kính yêu của các ngươi đâu? Bảo hắn ra đây!

Chắp hai tay sau lưng, thiếu niên hống hách nhướng mày lên.

Khi nói tới Trương Huyền lão sư, hắn cố ý nhấn mạnh, trên mặt không những không tôn trọng, mà còn mang theo ý cười nhạo.

- Ngươi là ai? Nơi này không hoan nghênh ngươi, xin rời đi cho!

Thấy đối phương nói tới Trương lão sư không có chút cung kính nào, còn đạp cửa đi vào, sắc mặt Trịnh Dương trở nên khó coi.

- Trịnh Dương, không được lỗ mãng, hắn là Chu Hồng xếp thứ tư trong bảng sát hạch nhập học đó!

Nhận ra thiếu niên này, thân thể mập mạp của Viên Đào khẽ run lên, kéo Trịnh Dương nhỏ giọng thầm thì.

- Chu Hồng?

Không riêng Trịnh Dương, sắc mặt mấy người Triệu Nhã cũng chợt trầm xuống.

Bọn họ đã từng nghe đến cái tên này, thực lực từ lâu đã đạt được Tụ Tức cảnh đỉnh phong, có thể đột phá bất cứ lúc nào, vô cùng mạnh mẽ.

Có thể xếp thứ tư trong bảng sát hạch nhập học, có thể nói rằng bất kể là thực lực hay thiên phú đều không phải để bọn họ có thể so sánh.

- Có thể nhận ra ta, cũng coi như bọn ngươi có chút kiến thức, đây là chiến thiếp của Lục Tầm lão sư chúng ta, muốn khiêu chiến “sư giả bình trắc” với lão sư các ngươi trong cuộc thi đấu tân sinh vào nửa tháng sau, ai trong các ngươi nhận thay hắn?

Thấy mọi người đã nhận ra mình, khóe miệng Chu Hồng cong lên, trong mắt hắn chẳng coi ai ra gì, điệu bộ tỏ vẻ cao cao tại thượng.

Vị này chính là Chu Hồng tới từ lớp học của Lục Tầm.

Hắn sớm đã nghe nói qua về Trương Huyền, đó là lão sư kém cỏi nhất trong học viện, trong kỳ sát hạch còn được không điểm mà thôi, còn hắn là thiên chi kiêu tử, môn sinh đắc ý của Lục Tầm, nên hiển nhiên không coi ra gì.

- Sư giả bình trắc? Lục Tầm lão sư?

Sắc mặt mọi người thay đổi.

Trong cuộc thi sư giả bình trắc, tuy chủ thể là bọn họ, nhưng lại so trình độ giảng dạy của lão sư, liên quan tới thể diện của lão sư nên xưa nay rất ít người tiến hành. Lục Tầm… lão sư tiếng tăm nhất học viện, môn hạ học viên, cao thủ nhiều như mây, tại sao lại đi khiêu chiến Trương lão sư?

- Không sai, Trương Huyền sau lưng làm điều mờ ám, trêu chọc Lục lão sư khiến hắn không vui, nên dự định giáo huấn cho hắn ta một trận, ta đặt chiến thiếp tại đây, lát nữa các ngươi đưa cho hắn, nếu như không dám nhận, nên chịu thua sớm đi, tự mình tới lớp học của Lục lão sư xin tạ lỗi, bằng không, hãy chờ mà mất mặt xấu hổ đi!

Vung tay một cái, Chu Hồng vứt chiến thiếp lên bàn, xoay người định rời đi.

- Khoan đã!

Còn chưa ra tới cửa lớn, Trịnh Dương đã chặn trước mặt:

- Ngươi đá văng cửa lớp học chúng ta, mở miệng gọi Trương lão sư không có chút cung kính nào, giờ nhất định phải xin lỗi, bằng không, đừng trách ta không khách khí!Làm học viên, phải bảo vệ tôn nghiêm của lão sư, tên này không có chút cung kính nào, khinh miệt vứt chiến thiếp xuống rồi ngông nghênh rời đi, sao có thể mặc cho hắn tùy tiện như vậy được chứ.

- Muốn ta xin lỗi? Vậy phải xem ngươi có bản lĩnh hay không đã!

Cười khẩy một tiếng, Chu Hồng xem thường nhìn sang, đá một cước tới.

Thương pháp của Trịnh Dương lợi hại, quyền cước lại bình thường, thêm vào đó thực lực lại kém xa đối phương, còn chưa kịp phản ứng đã bị đá trúng ngực bay ngược ra ngoài, ngã xuống đất.

- To gan!

Triệu Nhã cũng tức giận đến nỗi vẻ mắt khó coi, nàng quát một tiếng và lao tới.

Nàng và Chu Hồng đều là Tụ Tức cảnh đỉnh phong, nhưng sức chiến đấu có chút không bằng đối phương, liên tục mấy chiêu, cũng bị đánh trúng vai và thối lui về phía sau.

Tiếp theo là Vương Dĩnh, Viên Đào cũng xông tới, đến Triệu Nhã thực lực mạnh nhất trong bọn họ còn không phải là đối thủ, bọn họ làm sao có thể chống đỡ được.

Chỉ chốc lát, bốn người bọn họ đều bị thương, gương mặt ai cũng bừng bừng tức giận, nhưng không biết phải làm sao cả.

Tuy bọn họ học được không ít lý luận cao thâm từ Trương Huyền, nhưng thời gian tu luyện quá ngắn, căn bản không phải là đối thủ của người đứng thứ tư trong bảng sát hạch nhập học.

- Một đám rác rưởi!

Đánh bại đám người này xong, Chu Hồng phất tay áo một cái:

- Đây chỉ là một sự trừng phạt nho nhỏ! Dám khiêu chiến Lục lão sư chúng ta, phải suy nghĩ tới kết quả này, lát nữa nói với Trương Huyền lão sư, không dám nhận lời thì phải nhận lỗi, bằng không…

- Bằng không thì sao?

Đang muốn nói hết lời, bỗng nghe một giọng nói nhàn nhạt từ ngoài phòng vọng vào.

Trương Huyền dẫn theo Lưu Dương đi vào.

- Bằng không…

Bất luận Trương Huyền trước mắt có phải rác rưởi hay không, dù sao cũng là lão sư, có sư đạo tôn nghiêm, thấy lão sư nhìn sang, tuy sắc mặt không tỏ vẻ nổi giận, nhưng Chu Hồng vẫn rụt cổ lại, nghiến răng hừ mũi:

- Bằng không… chờ thua sư giả bình trắc đi!
- Thua hay thắng chưa đến lượt ngươi phán đoán! Về nói với Lục Tầm, ta nhận chiến thiếp!

Trương Huyền phất tay áo một cái.

Kỳ thực hắn cũng có chút buồn bực.

Vất vả lắm mới lừa được bọn Hoàng Ngữ, Bạch Tốn rời đi, định trở về dạy một tiết, nào ngờ còn chưa vào phòng đã nghe thấy tên tiểu tử hống hách này gào rú.

Lục Tầm khiêu chiến bản thân

Chỗ ngươi có tới mấy trăm học viên, chỉ có một Vương Nham tới chỗ ta dự thính, không đến mức phải trở mặt như vậy chứ!

Hơn nữa cho dù muốn bảo học viên đến đưa chiến thiếp cũng nên chọn ai đó đáng tin một chút, lại đi chọn cái tên vô cùng càn rỡ, nếu không phải tự trọng thân phận, hắn đã sớm cho cái tát chết rồi!

Còn có thể diễu võ dương oai ở đây ư?

- Như vậy tốt nhất, cáo từ!

Chu Hồng định rời đi.

- Đứng lại!

Trịnh Dương bước mạnh về phía trước, sốt ruột nhìn sang:

- Trương lão sư, hắn mở miệng ngạo mạn, đánh hỏng cửa phòng học, lại động thủ đả thương chúng ta, nếu cứ để hắn ngang nhiên rời đi như vậy, sau này ai cũng dám tới bắt nạt.

- Sao nào? Vừa nãy ta đánh vẫn chưa đủ hả? Hừ! Thực lực không có, mà khẩu khí lại ra vẻ, đúng là điếc không sợ súng!

Ngước đầu xem thường nhìn qua đám người Trịnh Dương, Triệu Nhã một chút, Chu Hồng cười gằn:

- Phòng học chết tiệt này chỉ có mấy học viên, có cửa hay không cũng chẳng cần, các ngươi còn tưởng liệu có người tới đây học trộm? Đừng nằm mơ! Còn nữa, muốn giữ ta lại phải có bản lĩnh, ngày hôm nay ta liền đứng ở đây đó, mấy người các ngươi nhắm có thể lưu lại được thì động thủ đi!

Nói đến đây, dừng lại một chút, ôm quyền nhìn về phía Trương Huyền:

- Trương lão sư, ngươi thân là lão sư, không đến mức hạ mình ra tay với học viên như ta chứ!

Lão sư có tôn nghiêm và thân phận của lão sư, nếu ra tay với học viên, sẽ vô cùng mất mặt, là hành động bị người ta phỉ nhổ.

Chính là binh đấu binh, tướng đấu tướng, cho dù một tướng quân thắng người lính cũng chẳng có gì hay ho.

Hắn tin chắc Trương Huyền sẽ không xuất thủ, còn đám học viên còn lại, không một ai có thể đánh thắng hắn, cho nên không sợ hãi chút nào.

- Trương lão sư…

Nhìn thấy hắn phách lối như thế, mấy người Triệu Nhã, Trịnh Dương tức giận sắc mặt tái nhợt, ai nấy đều xiết chặt nắm đấm, hận không thể lao lên.

Nhưng bọn họ cũng biết bản thân không phải đối thủ của Chu Hồng, vừa nãy đã thất bại thảm hại, giờ động thủ nữa, chỉ càng khiến hắn được nước xem thường.

- Các ngươi muốn dạy dỗ hắn?

Không để ý tới tên tiểu tử ngạo mạn kia, Trương Huyền nhìn sang.

- Vâng!

Mấy người đồng thời gật đầu.

Thấy vẻ mặt của bọn họ, Trương Huyền tùy ý khoát tay áo một cái, vẻ mặt nghiêm túc:

- Bất kể nói thế nào đây cũng là học viên của Lục lão sư, nếu đánh chết sẽ không tiện ăn nói cho lắm! Như vậy đi, thực lực Viên Đào thấp nhất, cũng có chừng mực nhất, ngươi đi qua đó đánh cho hắn thành đầu heo, nhân tiện bảo hắn bồi thường cánh cửa, đừng quá tàn nhẫn! Mặt khác, lúc tỉ đấu nhất định phải công bằng, công chính, điểm đến là dừng! Không nên tổn thương hòa khí!

Chương 84: Hành hung Chu Hồng (Thượng)

- Á?

Nghe thấy Trương Huyền lão sư nói thế, đám người Trịnh Dương suýt khóc.

Lão sư, lẽ nào ngươi không nhìn ra?

Chúng ta nào phải sợ đánh chết không dễ ăn nói, mà là căn bản đánh không lại!

Ngươi còn bảo Viên Đào ra tay, hắn mới bắt đầu tu luyện, cũng chỉ là võ giả nhất trọng Tụ Tức cảnh sơ kỳ, làm sao có khả năng thắng được cao thủ Tụ Tức cảnh đỉnh phong?

- Đánh ta thành đầu heo, còn bồi thường cửa? Ha ha!

Chu Hồng phá lên cười, thực lực mấy học viên này ra sao, lúc nãy giao thủ một chút liền biết, đặc biệt là Viên Đào, học viên đếm ngược đệ nhất trong sát hạch nhập môn, giờ bảo muốn đánh mình thành đầu heo?

Đã sớm nghe nói Trương lão sư dạy kém, không nghĩ tới nhãn lực lại càng tệ đến vậy!

Cười xong, ánh mắt vẫn đầy vẻ châm biếm:

- Tốt, nếu như mấy người các ngươi ai có thể đánh thắng ta, ta không những bồi thường cửa cho các ngươi, còn bồi thường hẳn một ngàn đồng tiền vàng!

Nghèo văn phú võ, Chu Hồng bằng chừng ấy tuổi đã có thực lực như vậy, nói rõ gia thế không tồi, tuy một ngàn đồng tiền vàng không ít nhưng vẫn có thể tùy tiện đem ra để cá cược.

- Ai đánh thắng sẽ được tiền?

Trương Huyền nói.

- Đương nhiên!

Chắp hai tay sau lưng, Chu Hồng cười gằn, vẻ mặt ngạo nghễ.

Vừa nãy không phải chưa đánh nhau, dựa vào công phu mấy người này muốn cá cược với hắn, tu luyện thêm mười năm nữa cũng không làm được!

- Cơ hội kiếm tiền của các ngươi tới rồi!

Trương Huyền khoát tay áo một cái, nhìn mấy học viên trước mặt:

- Viên Đào, ngươi xuất thủ trước đi, nhớ kỹ lời của lão sư, hạ thủ nhẹ một chút!

- Ta…

Gương mặt Viên Đào nhăn nhúm khó coi, tên tiểu tử này mạnh như thế, Triệu Nhã tiểu thư còn đánh không lại, ta đánh thế nào chứ?

- Ta nói ngươi có thể thắng, thì nhất định sẽ thắng!

Biết hắn nghĩ cái gì, Trương Huyền ngồi xuống ghế trên bục giảng:

- Bởi vì ngươi là học viên của Trương Huyền ta!

Học viên của Trương Huyền?

Nghe nói như thế, Chu Hồng lại bật cười.

Trương Huyền lão sư ngươi tiếng tăm rất lớn, đã sắp lấn át cả Lục Tầm lão sư, nhưng có biết đó là xú danh hay không?

Đổi thành học viên của người khác, có lẽ ta sẽ chẳng cá cược, nhưng với học viên của ngươi…

Chu Hồng khinh bỉ ra mặt.

Hắn cười khẽ một tiếng, Viên Đào giờ đang đứng nghiêm túc, trên người đầy nhiệt huyết, không còn dáng dấp khổ sở như lúc nãy.

Đúng vậy, Trương lão sư lợi hại như vậy, lại bị người ta cười nhạo, làm học viên của hắn, ta phải có nghĩa vụ đòi lại chính danh cho hắn!

Cho dù bị đánh chết cũng không thể bị người ta xem thường!

Nghĩ tới đây, nội tâm sinh ra quyết tâm, hắn không còn cảm thấy sợ hãi, bước lên trước, muốn rat ay động thủ.

- Không cần vội vã!

Thấy hắn muốn xông tới, Trương Huyền lại khoát tay.

- Làm sao? Trương lão sư muốn đổi ý sao?

Chu Hồng cười gằn.

- Đổi ý?

Trương Huyền lắc đầu một cái:

- Ngươi cả nghĩ quá rồi, Viên Đào quá mức lợi hại, ta sợ ngộ nhỡ đánh chết ngươi, làm thế mặt mũi không dễ nhìn, như vậy đi, Viên Đào, lại đây, ta dạy cho ngươi ba chiêu quyền pháp đơn giản.

- Ba chiêu quyền pháp?

Mấy người Viên Đào không biết trong hồ lô Trương lão sư bán thuốc gì.

- Lâm trận mới mài gươm? Hiện tại học võ kỹ? Sợ rằng không kịp rồi!
Chu Hồng khinh bỉ.

Đùa gì thế!

Mỗi chiêu võ kỹ đều cần muôn vàn khổ luyện, ngày đêm đông hạ chưa bao giờ gián đoạn, chỉ như vậy mới có thành tựu, hiện tại mới dạy, liền muốn vượt qua ta sao?

Nằm mơ đi!

- Lão sư…

Viên Đào cũng có ý nghĩ như thế, do dự đi lên phía trước, vẻ mặt khó hiểu.

Hắn thực sự không nghĩ ra mục đích Trương lão sư làm như vậy là cái gì.

Nói thật nếu như muốn giúp bọn họ hả giận, giả dụ bị đánh bại sẽ mất mặt, mất hết mặt mũi.

- Viên Đào, tin tưởng lão sư, hắn nói như vậy, khẳng định có biện pháp!

Lưu Dương tự mình trải qua học tâm khảo vấn, biết Trương lão sư du tiếng tăm không tốt, nhưn lại rất lợi hại, nên hoàn toàn tự tin.

Ngay cả việc nửa năm mới có thể tăng tu vi, mà giờ chỉ cần gần mười phút liền có thể đột phá, vậy thì còn có cái gì không làm được?

- Được rồi!Nghe nói như thế, Viên Đào cắn răng một cái.

Dù sao vừa nãy đã bị đánh, cùng lắm giờ lại bị thêm một trận, dù sao thì hắn da dày thịt béo, cũng không sợ đau!

- Mấy người các ngươi cũng học tập một chút, một lúc nữa tiện cho cá cược!

Trương Huyền nhìn về phía mấy người Triệu Nhã.

- Vâng!

Năm người đều đi tới.

- Nhìn kỹ, đây là chiêu thứ nhất!

Năm ngón tay Trương Huyền mở ra, tay trái đưa về phía trước.

Động tác này rất đơn giản, đừng nói luyện võ, cho dù là người bình thường cũng có thể thấy rõ.

- Chiêu thứ hai!

Động tác liên tục, Trương Huyền dừng bước, hắn chuyển động từ bên trái sang bên phải.

- Chiêu thứ ba!

Tay phải tạo thành nắm đấm, từ phía trên đánh xuống, đây là đánh vào ngực.

Thu quyền đứng thẳng.

- Trương lão sư, như vậy là xong?Nhìn hắn không có động tác kế tiếp, tất cả mọi người đều ngơ ngác.

Trương lão sư, ngươi đùa giỡn sao, ba chiêu rác rưởi này giống như lưu manh bên ngoài đánh nhau, một chút Chương pháp cũng không có.

Chỉ bằng ba chiêu này cũng có thể thắng lợi?

Không phải đùa giỡn chứ!

Đám người Triệu Nhã sắp khóc.

Ngay cả Chu Hồng bên cạnh cũng trợn mắt, sắp phát điên.

Luôn miệng nói muốn đánh ta thành đầu heo, vốn tưởng rằng sẽ dạy tuyệt chiêu tinh diệu gì, những chiêu này thì là cái khỉ gì chứ?

Mẹ nó, đây gọi là võ kỹ?

Mấu chốt nhất là thời điểm ngươi dạy, tốt xấu gì cũng nên dạy sau lưng người khác biết không, dạy dỗ chiêu số rác rưởi trước mặt ta, còn muốn đánh ta, ngươi nghĩ ta là người chết sao?

- Được rồi, ba chiêu này rất đơn giản, Viên Đào, đi thôi, chỉ cần dùng tốt, đánh thắng tên này không phải vấn đề!

Trương Huyền vung tay.

- Ta…

Viên Đào khổ sở.

Hắn biết mình không đáng tin cậy, nhưng Trương lão sư dạy mấy thứ đồ chơi này lại càng không đáng tin cậy!

Ba chiêu này, cho dù bảo hắn đánh nhau với người bình thường cũng không dùng được, bởi vì… nó chẳng có thế có lực gì cả.

Hoàn toàn không có chút kỹ thuật nào, đừng nói đối diện là người, cho dù là con chó cũng có thể ung dung tránh thoát.

- Đi đi!

Sắc mặt Trương Huyền trầm.

- Dạ!

Cắn răng một cái, mang theo tâm tình hi sinh vì nghĩa, Viên Đào đi tới trước mặt Chu Hồng:

- Động thủ đi!

- Thật muốn động thủ với ta?

Chu Hồng nhìn hắn như nhìn kẻ đần.

Đúng là có lão sư kỳ quặc sẽ có học viên kỳ quặc.

Học ba chiêu kỹ năng nông phu liền muốn đánh thắng ta… Nếu việc này truyền đi liệu còn có cửa cho ta sống hay không?

- Hừ!

Không để ý tới đối phương, Viên Đào đã chuẩn bị sẵn tâm lý bị đánh, nên hắn không phí lời, lập tức rống to, nhào tới.

Chiêu thức của hắn đương nhiên không có kết cấu gì, không khác gì phường vô lại đánh nhau.

Trương Huyền vừa nãy dạy, một chiêu cũng vô dụng.

Theo hắn thì dù sao cũng bị đánh, còn hơn là bị mất mặt.

- Không biết trời cao đất dày!

Một tiếng cười gằn, Chu Hồng lui về phía sau, né tránh công kích của đối phương, thuận đà đẩy một cái.

Bịch!

Viên Đào nằm ngang bay ra ngoài, ngã xuống đất.

Nhưng hắn da dày thịt béo, đánh một hồi cũng không cảm thấy đau đớn, tiếp tục đứng dậy, cắn răng lao tới.

Thời gian hắn học võ quá ngắn, nên căn bản chẳng hiểu cái gì, chỉ có thể dựa vào bản năng đánh nhau để chiến đấu.

Loại chiêu thức này đối phó với bọn du côn lưu manh còn được, đối phó Chu Hồng chuyên môn tu luyện, không khác gì trò cười của trẻ con.

Hắn đã quyết định, vì bảo vệ sĩ diện cho Trương Huyền lão sư, cho dù bị đánh chết cũng không thể bỏ qua!

Thời điểm hắn muốn tiếp tục xông tới liều mạng với đối phương, bên tai nghe thấy Trương lão sư truyền âm.

Chương 85: Hành hung Chu Hồng (Trung)

Chân khí truyền âm!

- Ngu ngốc, sử dụng ba chiêu ta vừa dạy lúc nãy! Hai chiêu trước có thể đánh một lần, tay trái đổi thành tay phải, chân trái đổi thành chân phải! Chiêu cuối cùng bất biến, nắm đấm biến thành ngón tay, công kích ba tấc phía dưới, nhớ kỹ, nhất định là ba tấc, không thể nhiều hơn cũng không có thể ít hơn!

Chân khí truyền âm, chí ít cần đạt tới võ giả ngũ trọng mới có khả năng sử dụng, Trương lão sư tùy tiện truyền tới, toàn thân Viên Đào chấn động, nội tâm có thêm vài phần tin tưởng.

- Liều mạng vậy! Dù sao cũng thế này rồi!

Không kịp nghĩ ngợi nhiều, Viên Đào lấy ngựa chết làm ngựa sống, cho dù không như vậy cũng chẳng có biện pháp nào khác, lúc này không chút do dự, trực tiếp làm theo dặn dò.

Làm người tu luyện, động tác tay trái đổi thành tay phải là vô cùng đơn giản!

Vốn tay trái đưa về phía trước đổi thành tay phải, làm Chu Hồng sững sờ, ngẹo đầu tránh thoát công kích, đánh ra một chưởng công kích.

Nhưng một chưởng này còn chưa tới trước mặt Viên Đào, liền thấy người sau từ bên phải di động sang bên trái, trùng hợp tránh thoát công kích của hắn.

- Nguy rồi, hắn luyện ngược lại…

Chu Hồng lúc này không hiểu xảy ra chuyện gì, vội vàng thu hồi thủ chưởng bảo vệ gương mặt.

Ba chiêu vừa nãy là đánh vào phía dưới, nếu chiêu thức đều là ngược lại, khẳng định là sẽ đánh vào mặt hắn, bởi vì Trương Huyền đã nói lúc nãy, muốn đánh hắn thành đầu heo.

Hắn phản ứng rất nhanh, cũng rất cấp tốc, chỉ tiếc chiêu công kích thứ ba của Viên Đào không phải ngược lại, vẫn là đánh xuống dưới, thậm chí còn đánh vào ba tấc phía dưới.

Phốc!

Chu Hồng chưa kịp phản ứng, đột nhiên cảm thấy hông tê rần, tiếp theo toàn thân tê rần.

- Nguy rồi, hắn đánh trúng mệnh môn của ta, tại sao hắn biết mệnh môn của ta?

Sắc mặt Chu Hồng tái nhợt.

Mệnh môn của hắn ở bên hông, bình thường che giấu rất tốt, vừa nãy Viên Đào liên tục dùng ngược lại hai chiêu số, khiến hắn bảo vệ mặt mũi, nằm mơ cũng không nghĩ tới mục tiêu thật sự của đối phương là ở đây.

Mệnh môn bị đánh trúng, cả người như bị điểm huyệt, sẽ cứng ngắc trong thời gian ngắn.

- Cơ hội tốt!

Nhìn thấy toàn thân Chu Hồng cứng ngắc, Viên Đào có ngốc cũng biết đã đánh trúng mệnh môn rồi, liền hưng phấn gầm rú một tiếng, lao tới.

Gặp được cơ hội tốt này, nếu không cố gắng lợi dụng mới là kẻ ngu si.

Oành oành oành oành!

Những chiêu thức lưu manh phố phường vốn không thể tới gần người, vào lúc này như mưa lớn trút vào mặt Chu Hồng, bản thân hắn còn chưa khôi phục được như cũ, nay ánh mắt tối sầm, bị nắm đấm thô to của Viên Đào nện tới tấp lại ngã xuống đất.

Lúc này, kinh nghiệm đánh nhau nhiều năm chiếm thượng phong, không dừng lại quá lâu, vừa tung người, thân thể mập mạp của Viên Đào ngồi lên ngực đối phương, hai nắm đấm nện vào mặt Chu Hồng tới tấp.

- Ngươi…

Từ mất cảm giác, Chu Hồng đã khôi phục như cũ, nhìn thấy bị tên mập đặt dưới thân, liên tục đấm vào mặt, Chu Hồng phiền muộn sắp thổ huyết.

Hắn là môn hạ cao đồ của Lục Tầm lão sư, là siêu cấp cường giả xếp thứ tư trong sát hạch nhập học, hiện tại lại bị tên tiểu tử đếm ngược đệ nhất trong sát hạch nhập học đè đánh vào mặt.

Hắn sắp phát điên.

- Cút ngay…

Muốn đẩy đối phương ra, nhưng thân thể đối phương thực sự quá nặng, giống như một trái núi nhỏ, dùng hết toàn lực cũng không nhúc nhích mảy may, hơn nữa nắm đấm cứng rắn như tảng đá lại liên tục nện xuống, còn chưa nói dứt lời, liền cảm thấy mặt sưng phù như bánh bao, hàm răng cũng gãy vài cái.

- Thật hay giả?Đám người Triệu Nhã đưa mắt nhìn nhau, tất cả đều choáng váng.

Thực lực Chu Hồng, vừa nãy từng thử, ngay cả bọn họ cũng không phải đối thủ, khó có thể ngăn cản, Viên Đào là người yếu nhất trong bọn họ, sao lại thắng nhanh như thế?

Hắn trở nên mạnh như vậy từ khi nào?

Mấu chốt nhất chính là ba chiêu quyền pháp của lão sư lại có thể dùng được.

- Được rồi! Viên Đào, ta nói rồi, đánh thành đầu heo là được, không được đánh chết!

Thấy Viên Đào đánh điên cuồng như thế, Chu Hồng mặt mày sớm đã biến dạng, Trương Huyền vội vã khuyên can.

Bất kể nói thế nào, đây là sứ giả do Lục Tầm phái tới, có ý là đủ rồi.

Đánh đến hắn không nhúc nhích được thì áy náy lắm!

Lão sư khác, cho dù là trưởng lão muốn chỉ điểm cho người khác đánh đối kháng đều phải suy nghĩ rất lâu, chung quy, chiến đấu biến hóa trong chớp mắt, không thể nhất thành bất biến! Nhưng Trương Huyền không giống, nắm giữ Thiên Đạo Đồ Thư Quán, sớm biết đối phương có võ kỹ gì, làm ra phản ứng gì, biết khuyết điểm trong chiêu số liền sớm lập ra phương án phá giải.

Cho dù thực lực Viên Đào thấp hơn Chu Hồng rất nhiều, nhưng Trương Huyền sớm biết mệnh môn, nên đã chuẩn bị sẵn sàng, vì thế muốn đánh bại hắn cũng đơn giản.

- Vâng!

Cố đánh thêm mấy quyền, cảm thấy đã xả tức giận đủ rồi, lúc này Viên Đào mới đứng dậy.

Vào lúc này Chu Hồng không khác gì đầu heo, hai mắt sưng đỏ, khuôn mặt sưng phù, căn bản không nhìn ra chút dáng dấp vừa rồi.

- Ngươi… đê tiện!

Giẫy giụa đứng dậy, nhìn về phía Viên Đào, Chu Hồng nghiến răng nghiến lợi.

Dưới cái nhìn của hắn, tên mập mạp này khẳng định giả vờ giả vịt, có thực lực lại cố ý giả vờ không chịu nổi một đòn, làm cho bản thân mình sơ ý, lúc này mới đánh lén thủ thắng!

Đáng ghét!
- Đê tiện? Ta đê tiện thì sao? Ngươi muốn tiếp tục à? Không thèm đê tiện hay không đê tiện, Viên Đào lúc này đang đắm chìm trong niềm khoái cảm được đánh đối phương một trận, hắn vô sỉ nhìn sang.

- Ngươi…

Thấy vẻ mặt hắn không chút sợ hãi, sắc mặt Chu Hồng khó coi, không dám phản ứng.

Tên mập mạp này rõ ràng đã biết mệnh môn của mình, ngộ nhỡ đấu lại lần nữa, hắn có khả năng bị đánh tơi bời.

Đang lúc không biết phải làm sao, lúc này nghe Trương lão sư phía sau lên tiếng.

- Được rồi, đã đánh người ta thành như vậy, Viên Đào, không cần động thủ nữa!

Giọng Trương Huyền nghiêm túc.

- Tốt!

Nghe nói như thế, Chu Hồng thở phào nhẹ nhõm, đang muốn nói vài câu để lấy lại thể diện, sau đó xoay người rời đi, nhưng bỗng nghe thấy Trương lão sư tiếp tục nói:

- Trịnh Dương, không phải ngươi vừa nãy muốn ra tay thử sao? Làm đi!

- Hả?

Chu Hồng sững sờ.

Không phải bảo ta rời đi sao? Tại sao lại muốn người khác tiếp tục?

Sửng sốt một chút, lúc này trong mắt sinh ra tàn nhẫn.

Đánh một chút cũng được

Vừa nãy Trịnh Dương là người xông lên đầu tiên, bị một cước đạp bay, rõ ràng thấy thực lực không ra sao, hơn nữa, có kinh nghiệm của Viên Đào, chỉ cần phòng ngừa đối phương sử dụng ba chiêu kia ngược lại, chắc chắn sẽ không có chuyện gì

Lại nói, vừa rồi bị đánh thảm như vậy, nếu như giờ không đánh mà trở về, làm sao ăn nói với lão sư được chứ?

Nghĩ tới đây, tuy rằng nghi hoặc, Chu Hồng vẫn cắn răng một cái, cười lạnh một tiếng:

- Đến đây đi!

- Được!

Trịnh Dương tiến lên phía trước.

Oành oành oành!

Hai người giao thủ với nhau, Trịnh Dương lúc nãy bị một cước đạp bay, nhưng giờ không hiểu ăn thứ thuốc bổ gì, hắn chuyển động chung quanh, căn bản không đánh chính diện với đối thủ.

- Có bản lĩnh thì quang minh chính đại đánh với ta một trận!

Chu Hồng quát.

Đổi lại lúc bình thường, hắn mặc kệ đối phương chuyển động ra sao, đều có năng lực đuổi theo và đánh bại đối thủ, vừa rồi bị Viên Đào đánh rất thảm, toàn thân đau dữ dội, giờ chỉ có thể né tránh như vậy, chứ muốn bắt là không thể nào.

- Được!

Trịnh Dương đáp ứng, tay trái đưa về phía trước, thân thể tránh sang phải, chiêu thứ nhất sử dụng thuận, chiêu thứ hai sử dụng ngược lại, sau đó nhân dịp đối phương còn chưa kịp phản ứng, lấy chỉ làm kiếm ấn vào bên hông Chu Hồng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau