THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 806 - Chương 810

Chương 806: Vô Hồn Kim Nhân quỷ dị (thượng) (2)

Hội đấu giá không lợi không dậy sớm. Vu hồn sư nghiên cứu linh hồn, mỗi lần đều cần rất nhiều cống phẩm, mới ra tay. Có thể đi qua nhìn một chút, một khi nhận được chút bảo vật, đối với hội đấu giá mà nói, cũng có lợi ích cực lớn.

- Muốn đi xem?

Trương Huyền nhíu mày một cái, đột nhiên ánh mắt nhất thời sáng lên:

- Được. Chỉ có điều, ta khuyên các ngươi cầm chuẩn bị trước đủ linh thạch. Vạn nhất có bảo bối gì, cũng có thể có tiền mua!

Hai người này đều là chủ nhân có tiền. Nếu may mắn ở trong mộ kiếm được thứ tốt, có thể trực tiếp bán cho bọn họ, từ trong đó kiếm lấy lợi ích.

Hiện tại kim tệ với hắn mà nói không có tác dụng gì. Có thể chuẩn bị nhiều linh thạch một chút, không quan tâm bản thân mình hay đám người Triệu Nhã, tu luyện đều sẽ là làm ít công to.

- Vâng!

Hai người gật đầu đáp ứng.

Đổi lại thành người khác dám nói như vậy, lấy thân phận của hai người, khẳng định sẽ đánh cho đối phương răng rơi đầy đất.

Nhưng từ khi chứng kiến thủ đoạn thần quỷ khó lường vị Trương sư này, ngay cả vu hồn sư cũng có thể dễ dàng chém chết... Loại ý nghĩ này bọn họ tuyệt đối không dám có.

Tùy tiện xông vào, khiến Lưu Thương Khúc Thủy ngừng lại, liếc mắt nhìn ra đoạt xác... lại thêm thân phận danh sư, không quan tâm là loại nào, bọn họ đều không dám tùy ý làm bậy.

- Đúng rồi, có thể làm phiền Tái cách chủ, dẫn ta đi tới tàng thư khố của các ngươi, xem sách liên quan tới vu hồn sư hay không?

Xác định xong, Trương Huyền nhìn về phía Tái các chủ.

Đi tới Giám Bảo các, đương nhiên phải xem tàng thư khố của bọn họ một lần, đối với giám bảo, vu hồn sư sau này cũng có thể hiểu rõ nhiều hơn một chút, không đến mức bị động như vậy.

- Cái này đơn giản!

Còn tưởng là yêu cầu gì, chỉ là đọc sách, Tái các chủ mỉm cười.

Vị trước mắt này, trình độ giám của bản thân cao hơn hắn. Cho dù không yêu cầu, cũng có tư cách tiến vào quan sát.

- Vậy là tốt rồi! Có khả năng còn muốn làm phiền Các chủ chuẩn bị nơi ở. Mấy học sinh này của ta, còn có vị Triệu công tử này, cần nghỉ ngơi!

Trương Huyền nói tiếp.

Từ Hiên Viên vương quốc một đường chạy tới, vừa đến liền tiến vào Giám Bảo các, sau đó lại tham gia buổi đấu giá... Tất cả mọi người cảm thấy có chút mệt mỏi.

Tái các chủ gật đầu lui ra ngoài. Thời gian không lâu, hắn lại an bài mấy gian phòng yên tĩnh. Tiến vào trong đó, Trương Huyền gọi đám người Triệu Nhã đến bên cạnh.

- Đi mộ của vu hồn sư nguy hiểm vô cùng. Mấy ngày tới mau chóng nâng cao thực lực, mới có thể bảo đảm an toàn.

Mộ của vu hồn sư, ngay cả Lạc Trúc Hóa Phàm nhị trọng đỉnh phong cũng gặp phải công kích. Những học sinh này, chỉ có Tông Sư, vẫn kém một mảng lớn. Phải mau chóng nâng cao thực lực, bằng không, cho dù quá khứ, cũng gánh nặng.

- Linh thạch tùy tiện sử dụng. Thời gian ba ngày, tất cả phải đột phá đến Chí Tôn. Bằng không, không cần đi theo!

Lấy ra một đống linh thạch ném tới, Trương Huyền thản nhiên nói.

Trước nghèo, không có linh thạch, mình cũng không muốn sử dụng, học sinh cũng chưa từng thấy qua. Hiện tại trải qua buổi đấu giá và Lưu Thương Khúc Thủy, cầm hơn hai vạn linh thạch ở trong tay, muốn sử dụng thể nào lại dùng như thế, hoàn toàn không keo kiệt.

- Vâng!

Nghe được lão sư cho ra mệnh lệnh như vậy, mọi người đồng thời cắn răng.

Tông Sư đột phá đến Chí Tôn rất khó. Nhưng trong vấn đề tu luyện, lão sư từng giảng giải tất cả, có công pháp lão sư đặc biệt sáng tạo, phối hợp với nhiều linh thạch như vậy, lại không có cách nào thành công, cũng sẽ không cần sống nữa.

- Đi tu luyện đi!

Giao phó xong, Trương Huyền rời khỏi phòng, đi theo phía sau Tái các chủ, đi về phía tàng thư khố.

Giám bảo, liên quan tới rất nhiều chức nghiệp: nhân văn, lịch sử, thi họa, đồ cổ, binh khí... trong đó ẩn chứa tri thức nhiều không đếm xuể. Tàng thư khố thu thập sách, cũng càng phong phú hơn so với những chức nghiệp khác. Liếc mắt thoáng nhìn, Trương Huyền đã bị sự khổng lồ của tàng thư khố làm chấn động.

So sánh với nơi đây, tàng thư khố trước đó nhìn thấy được ở Thiên Vũ vương quốc, thậm chí Danh Sư Đường ở Hiên Viên vương quốc, cũng không đáng để nhắc tới.

- Bắt đầu!

Trương Huyền lại thu sách vào.

Vù vù!

Tốn gần một ngày, hắn mới thu hết tất cả sách.

Trở lại nơi ở, lúc này hắn mới phát hiện toàn thân co quắp, cũng sắp không đứng dậy nổi.

Từ Hiên Viên vương quốc đi tới, một đường lăn qua lăn lại Giám Bảo các, Lưu Thương Khúc Thủy, hội đấu giá, trên thân thể tiêu hao vẫn không tính là gì cả. Mắt Minh Lý vận dụng quá nhiều, trên mức độ tâm cảnh tổn hao, hơn nữa nhanh chóng thu sách, khiến cho hắn cảm thấy mệt mỏi không chịu nổi.

Ngủ một giấc, mãi đến khi giữa trưa ngày hôm sau, lúc này hắn mới khôi phục lại, một lần nữa cảm thấy tinh thần sảng khoái.

Mức độ tâm cảnh, chỉ cần không tổn thương đến căn cơ, nghỉ ngơi cũng đủ, là hoàn toàn có thể khôi phục.

- Xem có thể tìm được manh mối gì hay không!

Tỉnh táo lại, duỗi người, Trương Huyền lật cổ tay một cái. Một kim nhân cực lớn xuất hiện ở trước mặt.

Từ khi mua được ở phòng đấu giá, hắn chưa từng quan sát qua. Hiện tại vừa vặn lúc rảnh rỗi, cố gắng nghiên cứu một chút, có lẽ có thể tìm được một ít manh mối, có hiểu rõ sâu hơn đối với vu hồn sư.

Kim nhân nằm yên tĩnh, so với thi thể, khôi lỗi không có gì khác nhau. Trương Huyền nhìn một hồi, không nhìn ra cái gì. Ngón tay hắn đặt ở trên người đối phương.

- Chỗ thiếu hụt!

Vù!

Trong đầu hắn hình thành một quyển sách.

Tiện tay mở ra, Trương Huyền cúi đầu nhìn sang. Ngay sau đó lông mày hắn nhíu lại một cái, sắc mặt trở nên cổ quái khác thường.

- Điều này, điều này... Làm sao có thể?

Chương 807: Quỷ dị Vô Hồn Kim Nhân (hạ) (1)

Chỉ thấy sách viết chi chít một đống.

- Vô Hồn Kim Nhân nhất cấp, khôi lỗi do vu hồn sư đặc biệt chế luyện, có ý thức tự chủ, cũng có thể để cho linh hồn người xâm nhập điều khiển. Trong cơ thể có bố trí linh thạch trận, không cần tu luyện. Mấy con phối hợp, thống nhất điều khiển, vốn có lực công kích lớn lao. Khuyết điểm:...

Có ý thức tự chủ?

Có ý gì?

Chẳng lẽ, thứ này không phải chết, mà là sống? Bằng không... Làm sao có thể có ý thức tự chủ?

Hắn tiếp tục nhìn xuống dưới.

- ... Khuyết điểm bốn, ý thức được tự nguyện rút ra khỏi thân thể. Trong cơ thể chỉ có một tia lửa bất diệt, không có cách nào tỉnh táo. Khuyết điểm năm...

- Lẽ nào...

Đột nhiên nghĩ tới điều gì, sắc mặt Trương Huyền trầm xuống.

Theo truyền thuyết, Vô Hồn Kim Nhân là vu hồn sư lấy người sống chế luyện thành, hắn vốn cảm thấy không quá tin tưởng. Hiện tại xem ra, sợ rằng đúng là như vậy.

Cứng rắn rút linh hồn ra, trong cơ thể lưu lại một tia lửa bất diệt, mục đích là để cho hoạt nhân, thân thể sẽ không mục nát, giống như người sống đời sống thực vật, thoạt nhìn so với tử thi không có gì khác nhau, trong cơ thể lại có hoạt tính, xem như là hoạt nhân.

Nếu không, linh hồn không có, người chẳng khác nào chết, thân thể cũng lại không có cách nào bảo tồn, lại làm sao chế luyện thành kim nhân?

Không nói gì khác, chỉ riêng toàn thân thấm kim loại, biến thành bộ dạng này, lại cần phải tiêu tốn không ít thời gian, khó duy trì thân thể sống sót, có khả năng còn chưa có thành công, đã mục nát.

Hắn nhất thời xiết chặt nắm đấm, đang cảm thấy vu hồn sư tàn nhẫn vô cùng, ngay sau đó lắc đầu:

- Không đúng. Ý thức là được tự nguyện rút ra khỏi thân thể. Chẳng lẽ, những người này cam tâm tình nguyện tử vong?

Thiên Đạo Đồ Thư Quán biểu hiện là linh hồn tự nguyện bị rút ra.

Nói cách khác, thời gian rút ra linh hồn, không phải vu hồn sư ép buộc, mà là chủ nhân cũ kim nhân tự nguyện, như vậy có khả năng lưu lại lửa bất diệt. Bằng không, kháng cự, ngọc đá đều nát, cả linh hồn cũng sẽ mất đi.

Đừng nói không có cách nào tạo ra kim nhân, sợ rằng ngay cả thi thể cũng không bảo tồn tiếp được.

- Theo truyền thuyết, một ít thế lực lớn có thể nuôi dưỡng một ít tử sĩ cam tâm liều chết. Sợ rằng những kim nhân cũng vậy. Vì vu hồn sư nuôi dưỡng, sứ mạng chính là biến thành kim nhân, hoàn toàn thần phục...

Suy nghĩ hồi lâu, trong lòng hắn suy đoán.

Thế lực lớn có thể nuôi dưỡng tử sĩ, vu hồn sư chưa chắc không thể. Lại nói, loại chức nghiệp này am hiểu linh hồn, cũng có khả năng tẩy não người tu luyện, khiến cho hắn cam tâm tình nguyện bị rút ra linh hồn.

Khủng khiếp! Quỷ dị!

Lấy người sống chế luyện khôi lỗi, còn muốn khiến cho hắn cam tâm tình nguyện. Vu hồn sư quả nhiên đáng sợ.

Ban đầu còn nghĩ, mình có nên cũng bắt mấy con, luyện hóa nâng cao tu vi hay không. Nhìn thấy được thủ đoạn tàn nhẫn của bọn họ, hắn rùng mình một cái...

Hay là thôi đi!

Tiếp tục nhìn xuống dưới, rất nhanh hắn đã lật xem hết cả bộ sách một lượt.

Nội dung còn lại cũng không có gì đáng chú ý. Cơ bản đều giới thiệu nhược điểm, cùng với phương pháp sử dụng Vô Hồn Kim Nhân.

- Đáng tiếc, ta không thể sử dụng...

Xem xong nội dung, Trương Huyền bất đắc dĩ lắc đầu.

Vu hồn sư am hiểu linh hồn, có thể rút linh hồn ra khỏi thân thể, tiến hành điều khiển đối với thứ này, hắn không làm được.

Tu luyện tới hiện tại, hắn còn chưa có tiếp xúc qua phương pháp tu luyện liên quan tới linh hồn. Nói cách khác... Tuy rằng thực lực đạt tới nửa bước Hóa Phàm, linh hồn cùng thân thể hợp lại làm một, không có cách nào rời khỏi thân thể một mình hành sự.

Điều này lại giống như lái xe, muốn xe chạy tới nơi mình muốn đi, người phải đi vào trước. Linh hồn không có cách nào rời khỏi thân thể, cũng lại không vào được, vậy làm sao có thể tiến hành điều khiển đối với thứ này?

Trước đó còn nghĩ, sau khi mua được, một khi có thể điều khiển, chẳng khác nào có một tử sĩ Hóa Phàm cảnh. Hiện tại xem ra, căn bản cũng không phải là chuyện này.
Linh hồn hắn giam cầm ở thân thể, không có cách nào ra khỏi thân thể, cũng lại không có cách nào sử dụng. Nói cách khác... thứ này trước sau chỉ biết nằm ở chỗ này, tác dụng gì cũng không có.

Đương nhiên, nếu quả thật gặp phải nguy hiểm, thật ra có thể lấy nó ra, làm một tấm lá chắn thịt.

Khụ khụ, đấu giá lâu như vậy, tốn một cái giá lớn như vậy, chỉ mua một tấm lá chắn... Suy nghĩ một chút cũng choáng váng.

- Thu!

Lại nhìn một hồi, nhưng không có phát hiện ra tin tức gì hữu dụng, hắn thu kim nhân vào chiếc nhẫn trữ vật. Ngay sau đó lòng bàn tay hắn thoáng lắc một cái, một quả cầu xuất hiện.

Đây chính là hộp Thiên Công Cơ Xảo, Trần trưởng lão đánh cược thua không có tiền trả lại, bồi thường.

- Nơi này có một chỗ thiếu hụt, ở đây cũng có, ở đây còn có...

Vuốt ve thứ tròn tròn giống như quả tạ, ngón tay truyền vào chân khí, dựa theo chỗ thiếu hụt ghi chép trong Đồ Thư Quán điểm qua từng chỗ.

Tổng cộng mười bảy chỗ khuyết điểm, rất nhanh bị điểm hết.

Răng rắc!

Một âm thanh lò xo tách ra vang lên. Quả cầu trong tay hắn đột nhiên phát sinh biến hóa, giống như cái hộp bị mở ra.

- Cái này...

Trương Huyền bị dọa cho giật mình.

Từ bề ngoài nhìn vào, thứ này không khác gì quả tạ, hoàn toàn không có vết nứt và chỗ kết hợp. Trước đó, hắn cũng hoài nghi là một miếng sắt.

Nằm mơ cũng không nghĩ tới tự nhiên có thể mở ra.

- Quá tinh xảo...

Hắn cúi đầu liếc mắt thoáng nhìn, không nhịn được tán thưởng:

- Chẳng lẽ cái gọi là Thiên Công viện này, giống như Thú Đường, nghiệp đoàn luyện đan sư, là nơi thiên công sư tập trung lại?

Xem xong tất cả sách của Giám Bảo các, tuy rằng tri thức không thông hiểu đạo lí, nhưng cũng biết một chức nghiệp rất lợi hại, thiên công sư!

Loại chức nghiệp này, không có vũ lực quá cao, nghiên cứu chính là sự nhanh nhẹn linh hoạt, thuộc về chức nghiệp hạ cửu lưu.

Chương 808: Quỷ dị Vô Hồn Kim Nhân (hạ) (2)

Theo truyền thuyết, đó là nơi có thể thiết kế ám khí tinh vi nhất, và khôi lỗi phức tạp nhất trên đời này. Nhất là khôi giáp, luyện khí sư chế luyện tuy rằng phù hợp thân thể, nhưng muốn phát huy hiệu quả lớn hơn nữa, lại cần phải tìm loại người chức nghiệp này.

Vô số cường giả chế luyện binh khí, sẽ đồng thời mời thiên công sư và luyện khí sư đi theo. Mời bọn họ tự mình thiết kế, một trong những binh khí bình thường, sẽ ẩn chứa vô số pháp môn, khiến người ta khó lòng phòng bị.

Không nói gì khác, cây trường thương này của Trịnh Dương, là bình thường nhất, cần phải gấp từng đoạn một, phiền phức vô cùng. Nếu như thiên công sư ra tay, trong đó thiết kế chốt lò xo, cầm trong tay chỉ có kích thước dài bang chiếc đũa, nhẹ nhàng nhấn một cái, là có thể thay đổi dài hơn một trượng, uy lực vô cùng.

Còn nữa, chính là cái hộp Thiên Công Cơ Xảo này, trong Đồ Thư Quán ghi chép khuyết điểm, phải là mấy chỗ điểm nối tiếp yếu ớt của nó. Chỉ có chạm vào mấy chỗ này, mới có khả năng hoàn toàn mở ra.

Bằng không, cho dù lực lượng cường thịnh mấy đi nữa, cũng không thể làm gì được. Mạnh mẽ công kích, chỉ hoàn toàn hủy diệt thứ bảo tồn bên trong.

- Có thể sử dụng thứ này để chứa, rốt cuộc là vật phẩm trân quý gì?

Hắn tiện tay mở ra hộp Thiên Công Cơ Xảo.

Thời điểm vừa tiếp xúc thứ này, Thiên Đạo Đồ Thư Quán lại đưa ra phán đoán, nói là “Thiên Công viện chế luyện thành, nhanh nhẹn linh hoạt vô song, không chỉ phương pháp, không có cách nào mở ra, nhưng chứa một ít bảo vật quan trọng cơ mật!

Nếu sử dụng máy móc như vậy chứa đồ, khẳng định không đơn giản.

Mở hộp ra, bên trong chứa một tấm da thú hơi mỏng, không biết làm bằng vật liệu gì, khác thường bền vững kiên cố, không biết đã tồn tại bao nhiêu năm, tự nhiên hoàn hảo không tổn hao gì, hoàn toàn không có chút hư hỏng.

Hắn tiện tay mở ra.

- Hồng Trần Đạp Thiên Bộ? Đây là vật gì?

Phía trước da thú viết năm chữ lớn Hồng Trần Đạp Thiên Bộ, khiến người ta nhìn không hiểu có ý gì.

Tiếp tục nhìn xuống dưới, một câu thơ xuất hiện ở trong tầm mắt.

- Hồng trần ba nghìn dặm, cười bước lên trời xanh!

Phía sau câu thơ, ghi lại lai lịch của thứ này.

- Hồng Trần Đạp Thiên Bộ, là của môn sinh Khổng sư, Trọng Thánh sáng tạo ra. Ngày hoàn thành, lưng đeo núi lớn, một bước ba nghìn dặm, bay lượn trên cửu thiên. Mạch ta được Trọng Thánh quan tâm, truyền một quyển Đạp Thiên Bộ, lưu truyền hậu bối tử tôn, hi vọng đối xử tử tế. Vì đề phòng biến cố, đặc biệt đặt ở trong hộp Thiên Công Cơ Xảo, không phải máu của ta hậu bối, không có cách nào mở ra...

- Lại là bộ pháp?

Trương Huyền hiểu được, mắt sáng rực lên.

Môn sinh Khổng sư sáng chế, bộ công pháp này giá trị to lớn, có thể tưởng tượng được.

Thảo nào cần hộp Thiên Công Cơ Xảo chứa vào.

Dựa theo đạo lý, thứ này đặt ra phương pháp mở ra đặc biệt, giống như phía trên viết, không có máu hậu bối của mạch bọn họ, không có cách nào mở ra. Trương Huyền tất nhiên không phải là hậu bối của bọn họ, thậm chí cũng không biết một mạch này là gì. Cho dù có thể mở ra, là bởi vì Thiên Đạo Đồ Thư Quán, tìm được chỗ thiếu hụt của thứ đồ này.

Cái này giống hệt với mật mã ở kiếp trước. Biết mật mã có thể mở ra. Nếu như quên, tiến vào tiếp xúc với nhân viên quản lý, sử dụng mật mã của nhân viên quản lý, cũng có thể mở ra.

Hiện tại hắn sử dụng chính là cái này.

Đồ Thư Quán trực tiếp hiểu thấu đáo bản chất của hộp kỹ xảo, xuống tay từ căn bản, lại nghiêm mật, lại kỹ xảo nữa, cũng không chịu được một đòn.

- Môn sinh Khổng sư lưu lại công pháp, không biết có chỗ thiếu hụt hay không!

Cầm bí tịch, Trương Huyền thầm hô chỗ thiếu hụt.

Hiện tại không quan tâm công pháp gì, hắn đều hình thành thói quen, xem trước một chút có khuyết điểm hay không.

Vật này là do môn sinh của Khổng sư tự mình sáng chế, cấp bậc cao có thể tưởng tượng được. Chỉ có điều... cấp bậc cao, khẳng định cũng có chỗ sơ hở. Xem trước một chút lại nói sau.

Vù!

Trong đầu hắn xuất hiện một quyển sách. Hắn tiện tay mở ra.

- Chỉ có bốn mươi hai chỗ thiếu hụt?

Rất nhanh lật xem xong sách, Trương Huyền líu lưỡi.
Không hổ danh là bộ pháp do môn sinh Khổng sư sáng lập ra. Thật là đáng sợ. Có ít nhất chừng bốn mươi chỗ thiếu hụt, ở trong võ kỹ xem như là hiếm có.

Trước đó hắn nhìn thấy được võ kỹ, cơ bản cũng phải có mấy trăm chỗ khuyết điểm. Chính vì vậy, mỗi một bộ công pháp, đều cần hơn một nghìn quyển bí tịch để bù đắp, mới có khả năng viên mãn giống như một, lại không có chỗ sơ hở.

Cái võ kỹ này, ngay cả năm mươi chỗ cũng không có, đủ để nói rõ sự lợi hại. Truyền đi tất nhiên gây ra tinh phong huyết vũ.

- Có nhiều chỗ thiếu hụt như vậy, cũng không dám tu luyện...

Không biết khuyết điểm ngược lại cũng thôi. Biết khuyết điểm, vẻ mặt Trương Huyền giống như trái mướp đắng.

Điều này lại giống như hoa quả ăn thật ngon, khi thấy trong đó có vô số sâu bò loạn, cũng cảm giác lại không muốn ăn nữa.

Tu luyện không khuyết điểm công pháp, võ kỹ thói quen, biết phương diện này có hơn bốn mươi chỗ, có chút khó có thể nuốt xuống.

- Đúng rồi, thân pháp thiên đạo cũng là một loại bộ pháp. Xem có thể dung hợp với nhau hay không!

Thân pháp thiên đạo, là do hắn thu thập vô số quyển bí tịch bộ pháp, thân pháp dung hợp thành. Tuy chỉ là cơ sở, lại đại biểu đại đạo huyền bí tối giản, có lẽ có thể dung hợp hai loại.

- Dung hợp, chính xác!

Đặt hai bộ sách ở chung một chỗ, tinh thần hắn lại thoáng động.

Vù!

Một quyển sách mới xuất hiện.

Hắn lại mở ra.

- Chỉ có ba chỗ khuyết điểm? Quá tốt. Tuy rằng chỉ có ba chỗ, đã có thể tu luyện...

Ánh mắt Trương Huyền nhất thời sáng lên.

Ba chỗ thiếu hụt tuy rằng so với công pháp trước đó, cũng không ít, lại đáng giá để tu luyện. Cùng lắm thì sau đó lại thu thập thêm loại bí tịch bộ pháp, nghĩ biện pháp dung hợp.

Biết có thể tu luyện, hắn không do dự, nhìn về phía nội dung của bí tịch.

Vừa nhìn xuống, đồng tử hắn co lại, trong nháy mắt môi trắng bệch.

- Hồng Trần Đạp Thiên Bộ Tề Thiên Quyển, chẳng lẽ là... bay?

Chương 809: Tống Siêu muốn chỉ điểm Trương Huyền (thượng) (1)

Tề Thiên, cùng ngang với trời.

Người tu luyện bình thường, cho dù là cường giả Hóa Phàm, cũng không thể bay, chỉ có thể mượn man thú bay, rong ruổi thiên hạ. Quyển công pháp này lại được gọi là Tề Thiên, chẳng phải cho thấy, có thể bay lên, sóng vai cùng trời sao?

Bay, lại là mơ ước lớn nhất. Cho dù là kiếp trước hay kiếp này, trong lòng đều tồn tại khát vọng. Đột nhiên nhìn thấy được nội dung, có thể tưởng tượng được kích động trong long hắn.

- Hồng trần thoáng cười, cưỡi gió đi. Tề Thiên quyển, sau khi tu luyện thành, bay lượn trời cao, có thể ngang cùng thiên...

Mở quyển sách, nội dung lọt vào mặt.

- Lợi hại...

Cẩn thận đọc nội dung trong đó, Trương Huyền cảm thấy lý giải đối với tu luyện, trong nháy mắt bị mở ra.

Bay, cao thủ Hóa Phàm cửu trọng cũng chưa đạt tới. Theo truyền thuyết chỉ có đột phá cảnh giới này, mới có khả năng hoàn thành. Phía trên này ghi lại, chỉ cần cố gắng tu luyện, Hóa Phàm nhất trọng có thể làm được. Thậm chí... loại nửa bước Hóa Phàm này cũng có thể hoàn thành!

- Hóa Phàm, cảm ngộ tự nhiên, đối với hoàn cảnh chung quanh có năng lực khống chế nhất định. Chuyển hóa tập trung lại loại năng lực này,, có thể đạp không đi, giống như leo cầu thang!

Lý giải ý tứ trong đó.

Đổi lại thành nửa bước Hóa Phàm khác, công pháp thâm ảo như vậy, cho dù cho cũng xem không hiểu. Nhưng hắn lại khác. Thiên Đạo Đồ Thư Quán điều tra rõ chỗ thiếu hụt, trong đầu lại dung hợp nhiều tri thức như vậy, rất nhiều chỗ tuy rằng khó có thể lý giải, nhưng cũng không tạo thành khó khăn quá lớn.

- Người rơi vào trong nước, có thể đạp nước không ngừng leo lên phía trước. Nước không phải thực chất, nhưng có thể nâng người di chuyển lên trên... Không khí cũng có thể! Chỉ cần tìm đúng phương pháp điều khiển tự nhiên, đạp không khí không ngừng bay, không phải là vấn đề hóc búa, cũng chính là lấy khí điều khiển khí...

Không biết qua bao lâu, Trương Huyền mở miệng thở ra một hơi, hai mắt tỏa ánh sáng.

- Tự nhiên có thể sáng tạo ra võ kỹ lợi hại như thế, lợi hại!

Không hổ danh là môn sinh của Khổng sư, nhìn trời đất tự nhiên lý giải, đã đạt đến mức độ khiến cho người ta không thể tưởng tượng nổi.

Trước đó đã gặp rất nhiều võ kỹ, công pháp, vừa so sánh với nó, kém hơn quá nhiều, hoàn toàn không thể so sánh.

Nhìn xong cái này, thật giống như đẩy ra một thế giới mới, mở ra một cửa lớn mới, đối với võ kỹ, công pháp trước đây tu luyện, cũng có hiểu biết sâu hơn.

- Đáng tiếc. Đây chỉ là quyển thứ nhất. Không biết phía sau sẽ cao minh đến mức nào!

Trong lòng hắn cũng có chút thương tiếc.

Nhìn xong hắn cũng đã biết, đây chỉ là phần đầu của Hồng Trần Đạp Thiên Bộ, chỉ thích hợp cho người Hóa Phàm cảnh tu luyện. Đợi đạt được cảnh giới cao hơn, cơ bản sẽ không có tác dụng gì.

Bởi vì vượt qua Hóa Phàm, là có thể bay. Cho dù tu luyện nữa, cũng sẽ chỉ làm tốc độ bay tăng thêm một ít, tác dụng sẽ không quá lớn.

- Thử xem...

Lại điều chỉnh một hồi, cắt tỉa toàn bộ nội dung của Tề Thiên quyển một lần, lúc này hắn mới ngồi xếp bằng, dựa theo phương pháp trong võ kỹ vận chuyển chân khí, bắt đầu tu luyện.

Mặc dù chỉ là nửa bước Hóa Phàm, nhưng đối với hoàn cảnh chung quanh đã có năng lực khống chế nhất định, tập trung tinh thần cao độ, lực lượng toàn thân tập trung ở một điểm.
Vù!

Thân thể ngồi khoanh chân ở tại chỗ, thong thả lơ lửng, giống như rơi vào đáy quả cầu nước, tự động lơ lửng bay về phía trước.

Phù phù!

Duy trì không được ba lần hít thở, hắn rơi xuống, miệng mở lớn thở hổn hển.

- Tiêu hao thật là khủng khiếp...

Sắc mặt Trương Huyền trở nên trắng bệch.

Chỉ duy trì ở trên không trung ba lần hít thở, hắn lại gần như tiêu hao sạch sẽ chân khí trong cơ thể tiêu hao sạch sẽ, cái này Hồng Trần Đạp Thiên Bộ, nghe cường đại, có thể bay cũng rất uy phong, nhưng tiêu hao đối với chân khí cũng thật sự quá khoa trương.

Chỉ có thể sử dụng thời gian ngắn như vậy, hắn sợ vừa bay lên, còn chưa có làm ra một hai động tác, đã bị rơi xuống ngã chết.

- Xem ra... Là một võ kỹ có chút vô nghĩa...

Vẻ mặt chán nản.

Vốn tưởng rằng sau khi học được, có thể bay lượn thiên địa, tung hoành ngang dọc, hiện tại xem ra... mình suy nghĩ nhiều!

Chỉ có thể duy trì bay ba lần hít thở, sợ rằng mới bay lên, cũng bởi vì không có chân khí, lập tức ngã xuống thành bánh thịt.

Cái này gọi là chuyện gì? Rõ ràng học một võ kỹ trâu bò tới cực điểm, một khi để cho người khác thi triển... Kết quả, còn không có nhảy cao, hơn nữa sau ba lần hít thở sẽ bởi vì chân khí không đủ, rơi xuống... Thôi đi, sau này vẫn đừng khoe khoang. Hắn sợ sẽ bị ném chết.

Hắn tiện tay lấy ra mấy khối linh thạch, điên cuồng hấp thu. Sau nửa canh giờ, lúc này hắn mới khôi phục lại.
Nói cho cùng, vẫn là tu vi của hắn có hơi thấp, số lượng chân khí dự trữ không đủ.

Nếu như tu vi cao thêm mấy cấp bậc, có khả năng sẽ dễ dàng hơn rất nhiều. Bay trên trời xuống đất, cũng trở nên đơn giản.

Lại nghiên cứu một hồi, hắn biết thực lực bây giờ, quả thật không thích hợp sử dụng võ kỹ này, lúc này Trương Huyền mới duỗi người, đẩy cửa đi ra ngoài.

- Thiếu gia, bên ngoài có người muốn gặp thiếu gia, đã bị ta đuổi đi ba lần, mỗi ngày còn không biết xấu hổ tới. Thiếu gia xem... có nên nói cho biết Kim tiền bối, trực tiếp ném ra hay không!

Mới ra khỏi cửa, hắn đã nhìn thấy Tôn Cường sốt ruột vội vàng nghênh đón, vẻ mặt nổi giận đùng đùng.

- Muốn gặp ta? Ai?

Trương Huyền sửng sốt.

Ở chỗ này hắn không có người quen nào. Chạy qua tìm mình làm gì?

- Không biết là ai. Đã hỏi thật nhiều lần, hắn cũng không nói. Chảnh giống như hai năm tám vạn, nhìn lại bực mình...

Tôn Cường hừ nói.

- Chảnh?

Trương Huyền lại càng kỳ quái.

Trên thế giới này còn có người nào còn chảnh hơn so với vị Cường ca trước mắt này?

Có thể khiến cho hắn tức giận thành như vậy, cũng coi như kỳ lạ.

- Bây giờ còn ở đây không?

Hắn không nhịn được hỏi.

- Ở đây!

- Dẫn ta đi xem một chút!

Trương Huyền khoát tay áo.

- Được, lại ở phòng khách bên đó!

Tôn Cường chỉ.

Tái các chủ tìm nơi ở cho bọn họ, nói trắng ra là là một tòa tiểu viện độc lập, bảy, tám phòng ngủ, và một phòng tiếp khách không lớn.

Chương 810: Tống Siêu muốn chỉ điểm Trương Huyền (thượng) (2)

Đi tới phòng khách, quả nhiên thấy một người thanh niên ngồi ngay ngắn trong đó. Phía sau người thanh niên là một lão già, khí tức toàn thân mơ hồ, cho thấy tu vi không tầm thường.

Chính là người thanh niên kia và lão già hộ vệ của hắn ở gian phòng bao số 23.

...

Ngồi ở trong phòng, Tống Siêu có chút nôn nóng.

Ngày đó bị phòng số 1 chặn ngang, trong lòng khó chịu, ngầm tìm người nghe ngóng một hồi, cuối cùng tìm hiểu rõ ràng.

Đi cùng với Tái các chủ chính là một danh sư, tên là Trương Huyền, thân phận cụ thể không rõ lắm.

Nghe được là danh sư, hắn lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Đổi lại thành thân phận khác, hắn còn không dễ nói. Danh sư... bản thân hắn đạt tới tứ tinh. Ở liên minh vạn quốc cũng tính là cao cấp nhất. Một tiểu tử chưa đủ hai mươi tuổi mà thôi, khẳng định cấp bậc không cao bằng hắn.

Danh sư, bối phận nghiêm ngặt, trong tinh cấp, phải lấy tôn xưng sư trưởng. Nếu cấp bậc của đối phương thấp, vậy đơn giản.

Hăn hăng hái bừng bừng tìm tới. Kết quả, liên tục đi ba lượt không nhìn thấy người, ngược lại cũng thôi...

Mấu chốt nhất chính là quản gia của người kia trực tiếp coi hắn thành kẻ lừa đảo, đuổi ra bên ngoài... Nếu không phải e ngại thân phận, khẳng định hắn đã sớm đánh chết người đó.

- Thiếu gia, ngài nói... hắn sẽ bán cho chúng ta sao?

Nhìn thấy được trong mắt thiếu gia mang theo sự phiền muộn, lão già hộ vệ không nhịn được nói.

Lần này vượt xa vạn dặm qua đây, chính là nghe được tin tức về Vô Hồn Kim Nhân. Kết quả trong buổi đấu giá không cạnh tranh qua được đối phương. Hiện tại hỏi thăm xong, muốn từ trong tay đối phương mua được... Người ta tốn tiền để mua, làm sao có thể bán ra?

- Hừ, không bán ra cũng phải bán ra. Chỉ cần hắn là danh sư, ta lại có biện pháp, khiến cho hắn bán cho ta!

Bàn tay chống lên tay vịn ghế, khuôn mặt Tống Siêu lạnh lùng.

- Lẽ nào thiếu gia có biện pháp?

Ánh mắt lão già hộ vệ nhất thời sáng lên.

- Đương nhiên, ta là danh sư tứ tinh, nhìn ra một vài vấn đề trong tu luyện của hắn, vẫn rất đơn giản, sau đó chỉ điểm một chút, ta không tin hắn không ngoan ngoãn giao đồ ra...

Khóe miệng hắn cong lên.

Chỉ cần tu luyện, lại không thể không có vấn đề. Hắn đường đường là thiên tài danh sư tứ tinh, chỉ điểm một nhân vật tu luyện nhỏ chưa đủ hai mươi, vẫn rất đơn giản.

Một khi chỉ điểm đột phá, còn không mang ơn hắn. Đừng nói Vô Hồn Kim Nhân, cho dù lập tức bái sư, cũng không thành vấn đề.

- Điêu này ngược lại cũng đúng...

Lão già thoáng sửng sốt một chút, không nhịn được gật đầu.

Danh sư quả thật có loại năng lực và mị lực này. Mình cam tâm tình nguyện bảo vệ ở phía sau thiếu gia, ngoại trừ ân tình của gia tộc, quan trọng hơn cũng là bởi vì cái này. Đi theo phía sau danh sư, thường xuyên nghe, trên tu luyện lại bớt đi không ít đường vòng, trên tu luyện làm ít công to.

- Thiếu gia, chính là bọn họ muốn gặp thiếu gia!

Đang nghĩ ngày hôm nay rốt cuộc có thể nhìn thấy vị Trương sư này hay không, liền nghe được giọng nói của quản gia vang lên. Hai người đã đi tới.

Người đi trước không lớn tuổi lắm, thoạt nhìn không đến hai mươi, hẳn chính là vị Trương Huyền trong truyền thuyết kia.

- Các ngươi tìm ta?

Đi vào gian phòng, Trương Huyền không hiểu ra sao. Hai người này, hắn chưa từng thấy qua. Tìm hắn làm gì?

- Không sai. Tại hạ là danh sư tứ tinh Tống Siêu!

Tống Siêu đứng dậy, bàn tay vẫy một cái.

- Danh sư tứ tinh?

Trương Huyền thoáng sửng sốt một chút, liền ôm quyền:

- A, Trương Huyền ra mắt Tống sư!

Không nghĩ tới người trước mắt này thoạt nhìn không đến ba mươi, tự nhiên là danh sư tứ tinh! Không hổ danh là liên minh vạn quốc, quả nhiên nhân tài đông đúc.

- Ừ!

Thấy thái độ hắn không tệ, Tống Siêu thoả mãn gật đầu, đang muốn thể hiện khí chất cao nhân, chỉ điểm cho hắn, khiến cho hắn cảm phục, liền nghe được lại tiếng bước chân truyền đến. - Trương sư, ngươi xuất quan. Thứ ngươi muốn, tất cả đã thu thập xong...

Tái các chủ đi đến.

Tiến vào phòng, thấy được Tống Siêu, Tái các chủ ôm quyền:

- Ra mắt Tống sư!

Hai ngày nay người này hỏi thăm tin tức, đã gặp mặt hắn, cũng sớm gặp mặt.

Bắt chuyện một tiếng, Tái các chủ không tiếp tục để ý tới, vẻ mặt hưng phấn đi tới trước mặt Trương Huyền, đầy vẻ lấy lòng chuyển tới một chiếc nhẫn trữ vật.

- Thu thập đủ, nhanh như vậy sao?

Không phải nói phải ba ngày sao? Lúc này mới hơn hai ngày một chút, lại làm xong tất cả?

Tiếp nhận nhẫn, tinh thần Trương Huyền đảo qua, quả nhiên phát hiện tất cả bên trong đều là sách, từng quyển công pháp, võ kỹ, mỗi một loại, cộng lại chừng hơn vạn quyển.

Có Hóa Phàm nhất trọng, nhị trọng và tam trọng.

Chỉ có điều số lượng không kém nhiều với hắn nói lần trước, không ngừng giảm dần.

Dù vậy, cũng không tệ.

Xem ra chắc hẳn là có thể lấy ra công pháp Hóa Phàm nhất trọng Tăng Thọ cảnh hoàn mỹ.

- Làm được không tệ!

Mỉm cười, Trương Huyền tán dương, âm thầm gật đầu.

- Đáp ứng ngươi, đương nhiên phải nhanh một chút...

Nhận được tán dương, Tái các chủ lên tiếng. Hắn lật cổ tay một cái, lấy ra một lệnh bài thân phận:

- Trương sư, chuyện ngươi thông qua Lưu Thương Khúc Thủy, ta báo lên tổng bộ. Đây là huy hiệu giám bảo sư ngũ tinh tổng bộ ban cho...

- Huy hiệu ngũ tinh?

Trương Huyền tiếp nhận, quả nhiên thấy phía trên có năm ngôi sao sáng ngời loá mắt.

Xông vào một Lưu Thương Khúc Thủy, lại lấy được thân phận giám bảo sư ngũ tinh, thế nào cảm giác không thể tin được?

Giám bảo sư sát hạch cũng không tránh khỏi quá dễ dàng đi!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau