THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 796 - Chương 800

Chương 796: Giúp ngươi lấy ra (2)

Trần trưởng lão cũng kỳ quái.

Có thể tiện tay lấy ra năm nghìn linh thạch, nói rõ đối với tiền không thiếu. Vừa rồi nhiều bảo vật được gọi ra như vậy, gần như bao trùm các phương diện, hắn hoàn toàn không có chút động tâm. Thậm chí Thiên Diệp Thụ cũng không quan tâm... Rốt cuộc hắn muốn cái gì?

- Ta cũng không biết. Từ khi hắn đi tới, tổng cộng nói với ta không được mười câu. Trong lòng nghĩ cái gì, ta làm sao biết được!

Lạc Tần cũng cười khổ.

Mặc dù là quản sự của buổi đấu giá, bán đấu giá Vô Hồn Kim Nhân là do hắn một tay an bài. Nhưng hắn cùng người này tiếp xúc ít đến thấy thương.

Gần như không có giao lưu gì.

Về phần hắn suy nghĩ gì, cần gì, cũng hoàn toàn không biết gì cả.

...

- Thiên Diệp Thụ cũng không muốn, thú vị!

Phòng số 23, người thanh niên khẽ cười.

Thiên Diệp Thụ đúng là hắn gọi ra. Thứ này giá trị to lớn, ba con Vô Hồn Kim Nhân cũng rất khó so sánh được. Cũng chỉ có loại thiên tài từ tông môn tới này mới có khả năng dễ dàng lấy ra.

Nhưng rất đáng tiếc, đối phương vẫn không có hứng thú.

- Thiếu gia, xem ra hắn không phải muốn đầu cơ tích trữ, muốn bán đắt.

Lão già hộ vệ nói.

Trước đó thiếu gia nói, người này cố ý không nói ra mình muốn cái gì, là muốn chuẩn bị lấy giá đắt. Hiện tại xem ra, không phải như vậy.

Muốn nói giá cao, thứ gì có thể so sánh được với Thiên Diệp Thụ?

Ngay cả thứ này cũng không muốn, nói rõ mục đích thực sự của hắn, có khả năng thật sự là vì tìm được thứ cần thiết, mà không phải là giá càng cao càng tốt.

- Cần gì quan tâm hắn cần gì. Hắn khẳng định không có cách nào từ chối thứ này!

Cổ tay lật một cái, lòng bàn tay của người thanh niên xuất hiện thêm một ngọc bài.

Nhìn thấy được thứ này, lão già chấn động, đầy vẻ không thể tưởng tượng nổi:

- Thiếu gia, thứ này vô cùng trân quý. Thiếu gia... nhất định phải sử dụng sao?

- Không sai!

Ánh mắt lóe lên, người thanh niên mỉm cười:

- Ngay cả Thiên Diệp Thụ cũng không muốn, ta thật sự nghĩ không ra, có thể có cái gì, có thể khiến cho hắn hứng thú.

- Nhưng... thiếu gia cũng cần sử dụng thứ này... Lão già do dự.

- Ta có khó khăn gì, có thể trực tiếp hỏi lão sư. Thứ này, có cũng được không có cũng được, không quan trọng!

Người thanh niên xua tay:

- Kêu giá!

- Vâng!

Thấy hắn kiên quyết, lão già không nói thêm gì nữa, gật đầu bước lên trước, đi tới cửa sổ trước mặt:

- Danh sư nửa bước ngũ tinh, ngọc phù chương trình học viễn trình một cái!

...

Ban đầu, toàn bộ phòng đấu giá đều đang suy đoán người này muốn cái gì, nặng nề một hồi. Vừa nghe được âm thanh, mọi người thoáng sửng sốt một chút, sau đó lập tức nổ tung.

- Danh sư nửa bước ngũ tinh? Có ý gì?

- Danh sư đạt được ngoài tứ tinh, muốn thăng cấp, độ khó sẽ tăng lên gấp bội. Có rất nhiều người dừng lại ở tứ tinh đỉnh phong, trước sau không có cách nào đột phá. Dựa theo thời gian lâu dài, năng lực chỉ điểm vượt quá so với tứ tinh đỉnh phong bình thường, nhưng lại không đạt được ngũ tinh... Lại diễn sinh cấp bậc này!

- Nửa bước ngũ tinh, toàn bộ liên minh vạn quốc cũng không có một vị, loại ngọc phù chương trình học của danh sư cấp bậc như vậy, tuy rằng cùng là tứ tinh, so với tứ tinh bình thường giá trị cao hơn rất nhiều... Không nói gì khác, chỉ nói căn phòng nhỏ này vừa rồi báo ra 21 cái, sợ rằng cũng kém hơn so với một cái này!

- Danh sư nửa bước ngũ tinh, so với tứ tinh đỉnh phong bình thường cao minh hơn không ít. Từ cái này có thể đoán được, ngọc phù chương trình học viễn trình là cái gì?

- Ngọc phù chương trình học bình thường, chỉ cần lấy được, có thể trực tiếp đi tìm vị danh sư này, yêu cầu một canh giờ một đấu một giảng bài. Nhưng... muốn tìm được vị danh sư này, chỉ sợ cũng phải tiêu tốn không ít thời gian. Ngọc phù chương trình học viễn trình lại không cần. Trong ngọc phù chứa một tia tàn hồn của danh sư. Nhỏ máu tươi vào, có thể trực tiếp tiến vào lớp học giả thuyết, trực tiếp giải quyết vấn đề, tiến hành giảng bài.
- Nói cách khác, chỉ phải lấy được thứ này, chẳng khác nào ở bên cạnh bất cứ lúc nào cũng có một vị danh sư nửa bước ngũ tinh. Trong khi tu luyện có vấn đề gì, bất cứ lúc nào cũng có thể trưng cầu ý kiến. Mặc dù chỉ là một vật phẩm dùng một lần, nhưng giá trị to lớn, không thể đánh giá!

Bất cứ lúc nào cũng có thể tiếp nhận một danh sư nửa bước ngũ tinh chỉ điểm, cùng với cầm ngọc phù tìm lung tung khắp bầu trời, rõ ràng là hai khái niệm.

Một miếng ngọc phù này, giá trị to lớn, vượt qua 21 cái trước đó kết hợp lại.

Hiểu rõ những điều này, tất cả mọi người đồng loạt nhìn về phía lão già trên đài, xem hắn rốt cuộc lựa chọn thế nào.

Nếu như cự tuyệt thứ này nữa, những người khác thật sự cũng không biết nên cầm bảo vật gì.

- Cái này...

Lão già rõ ràng cũng không nghĩ tới người ở phòng này, có thể lấy ra vật phẩm quý trọng như vậy. Vẻ mặt hắn do dự, một lát sau cắn răng một cái:

- Được, ta đáp ứng trao đổi!

- Trao đổi?

- Ta cũng cảm thấy hắn khẳng định sẽ đồng ý...

Thấy hắn đáp ứng, mọi người tuy rằng mất mát, nhưng cũng biết giá trị của miếng ngọc phù này rất cao, bất kỳ kẻ nào cũng không thể từ chối.

- Vậy còn tạm được...

Người thanh niên phòng số 23 nghe hắn đồng ý, khẽ cười.

Thứ này cũng lấy ra, không đáp ứng nữa, thật sự là gặp quỷ.

Hắn đang định an bài lão già tiếp nhận Vô Hồn Kim Nhân, đột nhiên phương hướng phòng số 1, một giọng nói khe khẽ vang lên.

- Tạm thời đừng vội đáp ứng, ta còn chưa báo giá!

- Ngươi? Giá của ngươi lẽ nào có thể cao hơn ngọc phù chương trình học của ta?

Người thanh niên đứng dậy, vẻ mặt không vui.

- Giá có cao hay không ta không biết. Bởi vì ta báo giá, chỉ có một câu nói...

Giọng điệu thản nhiên:

- Ta có thể giúp ngươi... lấy ra!

- Ngươi nói cái gì?

Lão già trong đài bán đấu giá đài, vốn có không thèm để ý chút nào, thần sắc đột nhiên cứng đờ, sắc mặt nhất thời trắng bệch, không ngừng run rẩy.

Chương 797: Trương Huyền ra tay (1)

Giúp ngươi lấy ra?

Toàn bộ phòng đấu giá lặng ngắt như tờ. Những nhân vật lớn có mặt mũi ở Hồng Hải Thành, mỗi một người mắt lớn trừng mắt nhỏ, nghẹn tới sắp bùng nổ.

Tình huống thế nào?

Vị đại gia phòng số 1 này... là ai vậy?

Giá này cũng nói ra miệng?

Cũng quá bẩn!

Quan trọng nhất chính là, lời nói bẩn như thế, nói ra ở trước mặt mọi người như vậy, hoàn toàn không có chút xấu hổ, trái lại lẽ thẳng khí hùng, khí thế tăng cao... Đại ca, ngươi rốt cuộc lấy đâu ra tự tin như vậy, lại là từ đâu xuất hiện?

- Phụt!

Thân thể người thanh niên phòng số 23 cũng thoáng lảo đảo một cái, vừa uống vào trong miệng nước trà, trực tiếp phun vào mặt lão già đối diện.

Muội à! Ta ra một miếng ngọc phù chương trình học viễn trình, vô giá, cũng có thể mua được binh khí linh phẩm hậu kỳ... Nếu báo ra một cái giá bình thường, ta nhịn. Mọi người cạnh tranh công bằng. Không ra giá nổi, tài lực không bằng người, vậy không có cách nào.

Nhưng... “giúp ngươi lấy ra”, cái quỷ gì vậy?

Người bán Vô Hồn Kim Nhân, già yếu không chịu nổi, lung lay sắp đổ. Thoạt nhìn bất cứ lúc nào cũng sẽ chết, ngươi muốn giúp hắn, làm, lấy ra?

Là ta nghĩ sai, hay khẩu vị của ngươi quả thật thưởng thức không nổi?

- Cái này...

Lão già hộ vệ, lau sạch nước trà trên mặt, cũng chấn động kinh ngạc một hồi, lúc này mới hòa hoãn được:

- Thiếu gia, mạng người này không lâu vậy, cũng sẽ không thèm muốn vui thích trên thân thể. Hơn nữa cho dù thích, thanh lâu nhiều như vậy, cần gì tìm nam nhân...

- Khụ khụ...

Ho khan một tiếng, người thanh niên lúc này khí tức mới thông thoát, không có bị sặc chết:

- Ta biết những điều này. Chẳng qua là cảm thấy... người phòng số 1 này thật là một người kỳ diệu. Lời như vậy cũng dám nói ra... Ta thấy không chỉ là chúng ta, cho dù lão gì bán Vô Hồn Kim Nhân này, cũng sắp hôn mê!

- Đúng vậy! Người tu luyện bình thường, làm sao có thể tiếp nhận yêu cầu thấp hèn như thế. Quả thực thái quá, quá không biết xấu hổ...

Trong lòng lão già hộ vệ đang đầy căm phẫn, đại nghĩa dâng cao, tiến hành phê phán, lại cảm thấy âm thanh huyên náo phía dưới đột nhiên ngừng lại. Ngay sau đó một giọng nói đầy kích động và hưng phấn vang lên.

- Vị tiên sinh này nói... là thật?

Lão già đứng trên đài đấu giá kích động, toàn thân run rẩy, khuôn mặt đỏ ửng, hình như đầy vẻ không thể tin được.

- Là thật! Ngươi chỉ cần đưa Vô Hồn Kim Nhân cho ta, ta sẽ dùng toàn lực, giúp ngươi lấy ra!

Giọng nói khe khẽ ở phòng số 1 tiếp tục nói.

- Được, ta đáp ứng!

Thấy hắn xác nhận, lão già lại không do dự nữa, gật đầu.

- Phụt!

- Sớm biết như vậy, ta lại chuẩn bị thêm mấy mỹ nữ, hoặc là tìm mấy nam sủng miệng tốt...

Nghe được lão già kích động đáp ứng, hoàn toàn không có chút không tình nguyện, tất cả mọi người nghẹn một ngụm máu tươi ở trong ngực, thiếu chút nữa ngất đi.

Như vậy cũng được?

Công pháp, binh khí, Thiên Diệp Thụ, thậm chí ngọc phù chương trình học cấp bậc nửa bước ngũ tinh cũng không muốn, chỉ vì cái này... khẩu vị của ngươi cũng quá đặc biệt!

Nhất thời vui thích, cũng không cần nhiều trân quý bảo vật như vậy... Mấu chốt còn là nam nhân. Thưởng thức này... thật đúng là khiến cho chúng ta được mở rộng tầm mắt.

Càng trâu bò hơn chính là người của phòng số 1 này, lại còn nói quang minh chính đại, lẽ thẳng khí hùng như vậy...

Mấu chốt nhất chính là, miệng tốt của người này, ngươi thế nào nhìn ra được?

Chẳng lẽ ngươi cũng...

Tất cả mọi người ớn lạnh một hồi.

- Hắn đồng ý?

Người thanh niên phòng số 23 thoáng lảo đảo một cái, cảm thấy thiên lôi đánh xuống từng trận.

Hắn rốt cuộc là tham gia buổi đấu giá, hay tiến vào nơi có chút phong nguyệt?

Mua đồ không cần trân quý hơn ngọc phù chương trình học, muốn linh thạch thì cũng thôi. Hiện tại, Thiên Diệp Thụ, ngọc phù chương trình học của danh sư nửa bước ngũ tinh vô giá cũng không muốn, chỉ vì... lấy ra!

Cho dù tận mắt nhìn thấy, hai người cũng cảm thấy tam quan bị hủy hết.

- Là... đồng ý! Lão già hộ vệ run rẩy.

- Đáng giận! Sớm biết rằng người này miệng tốt như vậy, cũng sẽ không cần tốn thời gian lớn như vậy!

Phiền muộn qua đi, trên mặt người thanh niên lộ ra vẻ tàn nhẫn, quay đầu lại phân phó:

- Ngươi cũng đi báo giá, lại nói chúng ta cũng có thể giúp hắn lấy ra. Hơn nữa hắn muốn làm sao cũng làm được, thỏa mãn tất cả điều kiện, tất cả tư thế!

- Thiếu gia, ngài...

Thân thể lão già hộ vệ cứng đờ:

- Ngài như vậy có phải là hi sinh... quá lớn hay không?

Vì một con Vô Hồn Kim Nhân tự nhiên làm như vậy... Thiếu gia cũng quá ngoan độc!

- Hi sinh? Ta hi sinh cái rắm a! Ngươi lẽ nào bảo ta lên? Tống Siêu ta đường đường là danh sư tứ tinh đi làm loại chuyện như vậy sao? Đùa gì thế! Muốn lên cũng là ngươi lên. Chỉ cần hắn đáp ứng bán Vô Hồn Kim Nhân cho ta, vậy ngươi từ từ hầu hạ, ngàn vạn lần không thể chậm trễ!

Người thanh niên Tống Siêu bực bội nói.

- Ta?

Đang cảm thấy thiếu gia vĩ đại, lại nghe hắn nói như thế, lão già hộ vệ run rẩy, thiếu chút nữa khóc.

Có cần ác như vậy hay không?

Ta lại nhìn ngươi từ nhỏ tới lớn, theo nhiều năm như vậy, lại bán đứng ta như vậy... Không tốt lắm đâu...

Đây là trêu ai ghẹo ai? Lớn tuổi như vậy, còn phải hi sinh danh tiết và phẩm hạnh... Không lấy lòng mỹ nữ, lại lấy lòng một... lão đầu?

- Nhanh lên một chút. Một khi đối phương giao dịch xong, mở miệng nữa cũng sẽ muộn!

Thấy vẻ mặt người này vặn vẹo, nãy giờ không nói gì, Tống Siêu không nhịn được quát lên.

- Vâng!

Lão già hộ vệ khóc không ra nước mắt, tuy rằng cực kỳ không tình nguyện, vẫn bước lên trước, đi tới phía trước cửa sổ:

- Thiếu gia nhà chúng ta báo giá, hắn cũng nguyện ý giúp ngươi lấy ra!

- A? Lại tới một người nữa?

- Ta ngât. Còn có cần phẩm hạnh hay không? Đường đường là buổi đấu giá, bán thế nào không bán, biến thành thứ giao dịch gì vậy?

- Đây là đều điên rồi sao?

Cả sảnh đường phát điên.

Một người mở miệng ngược lại cũng thôi. Người thứ hai cũng vậy. Mặt mũi đâu? Phẩm hạnh đâu? Vì Vô Hồn Kim Nhân các ngươi còn có thể cần chút tôn nghiêm nữa không?

Dưới đài phát điên thì phát điên, Trương Huyền ở bên trong phòng số 1, đầu cũng đầy mơ hồ. Hắn không khỏi đứng dậy, nhìn về phía phòng vừa có âm thanh vang lên:

- Ngươi cũng có thể giúp hắn lấy ra? Làm thế nào? Có thể nói một chút, xem phương pháp của ai cao minh, khiến cho hắn cũng có lựa chọn tốt hơn hay không?

Căn cứ vào tin tức hắn biết được, vật kia rất khó khăn lấy ra. Mình có Thiên Đạo Đồ Thư Quán, toàn trí toàn năng, cũng cảm thấy vướng tay vướng chân. Đối phương có thể có thủ đoạn gì?

- Phụt!

Không nghe lời này còn tốt. Vừa nghe nói như thế, Tống Siêu cảm thấy có một con rắn ở ngực chạy loạn. Hắn vươn hai tay ra, không ngừng nắm tóc.

Còn muốn mặt mũi nữa không?

Nói ra xem phương pháp của ai cao minh... Loại chuyện như vậy cũng có thể nói ra miệng sao? Không chỉ có như vậy, còn muốn thảo luận ở trước mặt mọi người. Em gái ngươi à, có cần mạnh mẽ như vậy hay không?

Hơn nữa, cho dù thảo luận ra, thứ này có gì để so sánh? Chỉ cần làm cho hắn hài lòng không phải tốt rồi sao...

Lão già hộ vệ cũng co giật, nước mắt không ngừng được chảy xuôi. Kết thúc rồi, khí tiết tuổi già thật sự không bảo vệ nổi...

- Thế nào? Nói không nên lời? Nói không nên lời chính là không có phương pháp. Ác ý đấu giá!

Phòng số 1 thấy bên bọn họ không có động tĩnh, âm thanh tiếp tục vang lên.

- Ta, ta... ta còn có thể dùng phương pháp gì? Đương nhiên là cái kia, người người đều biết...

Thấy lão già hộ vệ không mở miệng, Tống Siêu không thể tiếp tục kìm chế được, bực bội nói.

- Loại phương pháp này?

Nghe đối phương tức giận thở hổn hển nói, Trương Huyền càng mơ hồ khó hiểu:

- Rốt cuộc là phương pháp gì? Ngươi đến nói rõ ràng đi. Hắn bị ác linh phụ thể, chịu sự dày vò. Rốt cuộc là phương pháp gì, có thể lấy ra? Nếu như đi hữu hiệu, ta có thể cho ngươi thử trước một chút.

- Ác linh phụ thể? Ép ác linh ra? Cái này, cái này...

Sắc mặt nhất thời trắng bệch, thân thể Tống Siêu thoáng lảo đảo một cái, cảm thấy trước mắt nếu có khe nứt, hắn tuyệt đối sẽ trực tiếp chui vào.

Đây là cái gì và cái gì vậy!

Có cần nói chuyện hãm hại nhau như vậy hay không?

Lấy ra, ta vẫn cho là cái kia... Nói cũng nói, cũng chuẩn bị buông tha phẩm hạnh. Kết quả lại tới ép ác linh ra...

Ngươi đây là muốn chơi chết ta sao!

- Hóa ra là muốn ép ác linh ra...

- Ác linh phụ thể, nguy hiểm vô cùng. Sinh mạng bất cứ lúc nào cũng sẽ bị đe dọa. Thảo nào người này bảo vật gì cũng không muốn. Người sắp chết, cần bảo vật có tác dụng gì? Hắn muốn chắc là phương pháp trị liệu ác linh. Chỉ là... Vì sao không nói ra lời?

- Cái này cũng không biết... Ác linh phụ thể, ta chỉ là xem qua ở trong cổ tịch, vô cùng quỷ dị. Người này thế nào lại gặp được?

- Vu hồn sư am hiểu công kích linh hồn. Nhất định là hắn đào phần mộ của đối phương, bị ác linh nuôi dưỡng trong đó trả thù...

...

Nghe được người trong phòng số 1 nói, tất cả mọi người lúc này mới hiểu được. Mỗi một người xoa mồ hôi lạnh.

Hóa ra là ép ác linh ra, mà không phải giống như bọn họ nghĩ. Xem ra người ta nói không có vấn đề. Bẩn chính là mình...

- Là có chuyện như vậy...

Tái các chủ cũng thở phào nhẹ nhõm, mặt già cũng đỏ lên.

Vừa rồi vị Trương Sư này mở miệng, cũng thiếu chút nữa hù chết hắn. Hắn còn tưởng rằng miệng vị này thật tốt... Lúc này nghe được mới tính là hiểu ra.

Thật ra bản thân Trương Huyền cũng không nghĩ tới sẽ gây ra hiểu nhầm lớn như vậy. Bất kể kiếp trước, kiếp này, hắn đều là một xử nam, không trải qua chuyện nam nữ, tất nhiên cũng có chút ngây thơ không hiểu.

Về phần lão già phòng đấu giá này, và những người khác, giống như suy đoán, thật sự gặp thủ đoạn trả thù của vu hồn sư. Bởi vì có ác linh ở trên thân thể, không có cách nào loại bỏ, bất cứ lúc nào cũng sẽ chết, lúc này mới không có hứng thú đối với bất kỳ bảo vật gì. Mới có thể vì áp chế ác linh vận dụng võ kỹ, do đó khiến cho Thiên Đạo Đồ Thư Quán chấn động hình thành sách, bị Trương Huyền vừa nhìn liền hiểu rõ.

- Theo ta được biết, ác linh phụ thể, tập kích linh hồn, liên quan tới linh hồn. Ngươi nói... có thể loại bỏ, chẳng lẽ các hạ tinh thông một đạo linh hồn?

Từ trong không khí ngột ngạt khôi phục lại, Tống Siêu mở miệng.

Ác linh phụ thể là chuyện phương diện linh hồn. Cho dù là danh sư cũng không phải dễ dàng giải quyết như vậy. Nghe giọng nói của đối phương không lớn tuổi lắm, có thể có biện pháp nào?

Mọi người đều đồng loạt nhìn qua. Ngay cả lão già trên đài đấu giá vẻ mặt cũng khẩn trương, rất sợ người bên trong phòng chỉ là ăn nói lung tung, trên thực tế lại bất lực.

Chương 798: Trương Huyền ra tay (2)

- Ác linh phụ thể giống như kịch độc quấn thân, cùng linh hồn dung hợp với nhau. Ta bất lực!

Giọng nói trong phòng truyền đến.

- Bất lực? Vậy...

Tất cả mọi người hôn mê.Mmới vừa nói có đầu có mắt. Hiện tại lại nói cũng bất lực. Biến hóa cũng quá nhanh đi.

- Vậy vì sao các hạ lại nói có thể giúp ta lấy ra...

Lão già lại không có cách nào bình tĩnh nữa, vội vàng nhìn qua.

- Ta nếu có thể nhìn ra, lại có thể nói cặn kẽ như vậy, khẳng định có thể làm được!

Trương Huyền hhẽ cười, âm thanh lại vang lên.

- Vậy...

Đầu lão già đầy mê hoặc.

Nói ác linh phụ thể bất lực, lại có thể giúp hắn lấy ra. Người này rốt cuộc là tự mình hồ đồ, hay mình nghe không hiểu?

Đang nghi ngờ, âm thanh bên trong phòng tiếp tục vang lên:

- Được rồi, đưa Vô Hồn Kim Nhân cho ta, ta sẽ ra tay giúp ngươi giải quyết. Ở đây nhiều người như vậy, không có tiện nói tỉ mỉ!

- Được rồi!

Có chút do dự, lão già gật đầu nhìn quanh một vòng:

- Cảm ơn các vị đã đấu giá Vô Hồn Kim Nhân. Thật sự ngại quá. Tại hạ đã tìm được người mua, quyết định bán cho vị tiên sinh này. Chỉ có thể nói tiếng xin lỗi!

Nói xong, hắn đưa bàn tay về phía trước.

Vù!

Kim nhân nằm thẳng trong tầm mắt mọi người bị đưa vào trong nhẫn. Lão già cười khẽ, xoay người đi về phía dưới đài.

- Thiếu gia, chúng ta làm sao bây giờ?

Nhìn thấy đã xác định người mua, lão già hộ vệ phòng số 23 không nhịn được nhìn qua.

Hăng hái bừng bừng chạy tới mua vật phẩm, mang theo rất nhiều tài chính. Kết quả... Một xu tiền cũng chưa từng bỏ ra. Nếu là người khác nhiều tiền hơn so với hắn ngược lại cũng thôi. Mấu chốt là... đối phương một xu tiền cũng không tốn, chỉ nói một câu nói, lại khiến người ta chắp tay đưa kim nhân qua...

Thực sự càng nghĩ càng phiền muộn.

- Còn có thể làm sao? Ngươi lẽ nào có thể xua đuổi ác linh phụ thể?

Sắc mặt Tống Siêu tái xanh.

- Ta... không thể!

Lão già lắc đầu.

Ác linh phụ thể, liên lụy đến phương diện linh hồn. Cho dù thực lực của hắn không kém, kiến thức rộng rãi, cũng không có bất kỳ biện pháp nào.

- Tạm thời không quan tâm, đi hỏi thăm một chút, rốt cuộc người phòng số 1 là ai. Biết rõ mới quyết định!

Tống Siêu phân phó.

- Vâng!

Lão già gật đầu.

Ngay cả đối phương là ai cũng không biết, đưa ra quyết định như thế nào? Nghĩ ra biện pháp tốt hơn?

- Tiện tay vẽ ra tác phẩm thất cảnh, liếc mắt nhìn ra bị ác linh phụ thể, đối với ngọc phù chương trình học tứ tinh, hoàn toàn không có chút hứng thú... Người phòng số 1 này đủ thần bí. Tất cả đều điều tra cho ta! Điều tra thật kỹ!

Không chỉ Tống Siêu muốn điều tra, những người phòng đấu giá khác cũng đều đầy hiếu kỳ, muốn biết rốt cuộc là thần thánh phương nào, mới có thể có bản lĩnh lớn như vậy, khiến cho Tái các chủ cam tâm tình nguyện nhường phòng lại.

...

- Đây là Vô Hồn Kim Nhân?

Một gian phòng rộng rãi trong Giám Bảo các, Trương Huyền nhìn khôi lỗi để dưới đất, đầy hiếu kỳ.

Vô Hồn Kim Nhân bán ra, đại biểu buổi đấu giá kết thúc. Vừa trở về không lâu, lão già bán đồ lại ở dưới sự hướng dẫn của Lạc chấp sự tìm tới nơi này, đưa kim nhân tới.

Con kim nhân và người thật có kích thước không chênh lệch bao nhiêu, hình thể càng hùng tráng, toàn thân có sắc thái kim loại, giống như sắt thép đúc ra, khiến người ta không nhìn ra được diện mạo và da thịt thật sự.

Hắn liếc mắt thoáng nhìn, biết lúc này không phải là thời điểm nghiên cứu thứ này. Bàn tay hắn chộp một cái, thu vào chiếc nhẫn trữ vật.

Trương Huyền ngẩng đầu nhìn về phía lão già trước mặt.

- Vẫn mong tiên sinh ra tay, thay ta giải quyết tai hoạ ngầm!
Lão già vội vàng ôm quyền.

Vừa nhìn thấy người thanh niên này, hắn thật ra lại suy sụp.

Vốn tưởng rằng người liếc mắt nhìn ra hắn bị ác linh phụ thể, nói như thế nào cũng phải là lão già qua tuổi hoa giáp. Nhưng... trẻ tuổi như vậy, hắn căn bản cũng không tin tưởng.

Nếu không đối phương mở miệng, nói chuẩn xác tình huống của hắn, không có sai lầm chút nào, hắn thật sự nghi ngờ có phải đối phương ăn nói lung tung, muốn lừa gạt Vô Hồn Kim Nhân hay không.

- Ừ!

Trương Huyền lên tiếng, dạo qua một vòng dọc theo đối phương, không nói gì, mà mí mắt nâng lên:

- Tái các chủ, Kim tiền bối, tại hạ có chút việc muốn làm phiền các ngươi một chút!

- Trương sư khách khí, chuyện gì cứ phân phó là được!

Hai người đồng thời gật đầu.

Tuy rằng tu vi của bọn họ cao hơn so với người thanh niên trước mắt này, nhưng bọn họ đã biết người này có quá nhiều thủ đoạn không tầm thường, cũng không dám xem hắn trở thành vãn bối.

- Rất đơn giản...

Trương Huyền truyền âm qua.

- Điều này...

Nghe được truyền âm, hai người liếc mắt nhìn nhau, mỗi người đều sửng sốt.

- Trương sư... Cái này, không tốt lắm đâu?

Có chút do dự, Tái các chủ có chút xấu hổ.

- Nghe theo ta mà làm, ta có chừng mực!

Trương Huyền gật đầu.

- Được!

Hai người cắn răng.

Thấy bọn họ khó xử như vậy, tất cả mọi người đầy kỳ quái. Nhất là lão già bán đấu giá Vô Hồn Kim Nhân, càng không hiểu ra sao.

Lẽ nào giúp ta trị liệu, còn cần hai người kia giúp đỡ?

- Đắc tội!

Hắn đang nghi ngờ, liền nghe được Tái các chủ, Kim Tòng Hải trước mắt, đồng thời hừ một tiếng, bàn tay vung lên. Hai luòng chân khí đột nhiên tuôn ra, giam cầm tất cả mọi thứ xung quanh.

- Các ngươi muốn làm gì?

Gương mặt lão già trầm xuống. Chỗ hai người phong tỏa, đúng là chỗ hắn có thể chạy trốn.

Nói cách khác, muốn động thủ với hắn!

- Các ngươi... lẽ nào muốn cứng rắn cướp Vô Hồn Kim Nhân?

Nhớ tới cái gì, đồng tử hắn co lại.

Vô Hồn Kim Nhân vô cùng trân quý. Hắn từng nghĩ một khi tin tức phát ra, vô cùng có khả năng bị người đen ăn đen cướp đi. Dù sao hắn chỉ có Hóa Phàm nhị trọng đỉnh phong, so với cao thủ chân chính, còn kém hơn một mảng lớn.

Bởi vậy, sau khi nhận được thứ này, lại di chuyển không ngừng nghỉ, đưa đến nơi đây, mong chờ vào uy tín của Giám Bảo các, không có khả năng làm ra chuyện giết người cướp của. Không nghĩ tới... đường đường là các chủ lại tự mình ra tay!

- Trương sư...

Lạc Tần cũng không nghĩ tới, Trương Huyền căn dặn nửa ngày, lại là chuyện này. Sắc mặt hắn nhất thời trắng bệch.

Thật sự giống như đối phương nói, giết người cướp của, danh tiếng của phòng đấu giá lại sẽ thối. Sau này làm sao có thể lại thu hút khách hàng, thu bảo bối?

- Yên tâm đi, nếu như giết hắn, đã sớm đập chết, còn cần phong tỏa xung quanh nữa sao?

Trương Huyền nhướng mắt.

Không quan tâm nói thế nào, mình cũng là danh sư, mặt mũi hiền lành, thế nào đến trong mắt đối phương, lại giống như bại hoại tội ác tày trời?

Giết người cướp của... Mệt cho ngươi nghĩ ra được.

Một con Vô Hồn Kim Nhân mà thôi, vẫn không đáng để hắn làm như vậy.

- Như vậy cũng tốt...

Nghe được lời hứa hẹn, Lạc Tần thở phào nhẹ nhõm. Hắn quay đầu lại nhìn lại, chỉ thấy Tái các chủ, Kim tiền bối đồng thời ra tay. Lão già này không kiên trì được hai chiêu, đã bị hoàn toàn giam cầm, tu vi bị phong ấn, lại không có bất kỳ thực lực nào.

Hai vị này đều là cao thủ nhất đẳng, đối phó với một Hóa Phàm nhị trọng đỉnh phong, dễ dàng như trở bàn tay.

- Ngươi rốt cuộc muốn làm gì?

Thấy đối phương chỉ là phong ấn tu vi, vẫn chưa hạ sát thủ, lão già biết mình suy nghĩ nhiều, thở phào nhẹ nhõm. Nhưng hắn vẫn không nhịn được nhìn qua.

- Ngươi không phải bảo ta giúp ngươi loại bỏ ác linh sao? Không áp chế ngươi, loại bỏ như thế nào?

Trương Huyền mỉm cười.

- Thì ra là thế, vậy kính xin tiên sinh ra tay!

Nghe được áp chế tu vi, chỉ là một bước loại bỏ ác linh, lão già thở phào nhẹ nhõm, vội hỏi.

- Ừ!

Gật đầu, bước lên trước, khóe miệng Trương Huyền cong lên, bàn tay vung lên.

Bốp!

Một cái tát đánh vào trên mặt đối phương.

- Ngươi...

Bị nhốt, đánh ngay tại chỗ, lão già giống như khúc gỗ, mắt trợn trừng.

Tình huống thế nào?

Bảo ngươi giúp ta loại bỏ ác linh, ngươi thì hay rồi, trước hết bảo người phong tỏa tu vi của ta, sau đó... lại chạy tới tát tai ta... Muốn làm gì?

Hắn đang muốn hỏi rõ, lập tức nhìn thấy được một bàn chân bay tới.

Ầm!

- Làm cái gì vậy...

Lời nói bị bàn chân làm cho nghẹn ở trong miệng, mắt tối sầm, hắn bay ra ngoài.

Giãy dụa đứng lên, trước mắt lão già biến thành màu đen, cảm thấy lập tức muốn phát điên rồi.

Đương nhiên, cảm thấy phát điên không chỉ có mình hắn. Tất cả mọi người ở tại chỗ đều giống như thấy quỷ.

Nhất là Lạc Tần, nước mắt cũng sắp không ngừng được.

Ngươi không phải nói... Không phải giết người cướp của sao? Cho dù không giết, cứng rắn đánh, cứng rắn cướp như vậy... cũng không được...

Chương 799: Ngươi dám? (1)

Ầm ầm ầm ầm!

Tu vi của lão già bị phong tỏa, làm sao chống đỡ được Trương Huyền, liên tục bị đánh vài cái, giống như đầu heo.

- Ta muốn giết ngươi...

Mang theo Vô Hồn Kim Nhân qua, là muốn trị liệu bệnh tật. Kết quả lại bị đánh thành như vậy. Lão già không thể tiếp tục kìm chế được nữa, hàm răng nghiến “ken két” vang dội, hai mắt đỏ ửng.

- Giết ta? Ngươi không phải là muốn mượn tay của ta, giết chết hắn sao? Vì sao lại muốn giết ta?

Trương Huyền mỉm cười, thần sắc thản nhiên nhìn qua.

- Ngươi nói cái gì? Ta... ta không biết!

Nghe nói như thế, lão già lộ ra một vẻ bối rối, lập tức che giấu xuống.

- Không biết? Đã chạy tới đoạt xác thân thể người khác, còn muốn loại bỏ linh hồn người ta... Tự nhiên nói với ta không biết?

Khóe miệng Trương Huyền cong lên.

- Đoạt xác?

Đám người Kim Tòng Hải, Tái các chủ đều sửng sốt. Bọn họ lại nhìn về phía lão già, đầy cảnh giác.

Đoạt xác là một loại thủ đoạn đặc biệt của vu hồn sư, cũng gọi là mượn thể hoàn hồn. Tên cũng giống như ý nghĩa, vu hồn sư thọ nguyên tiêu hao hết, mạnh mẽ trấn áp hoặc giết chết linh hồn của người khác, mượn thân thể của đối phương, một lần nữa sống lại.

Thần bí khó lường, vô cùng quỷ dị.

- Không cần lo lắng. Hắn bây giờ còn chưa hoàn toàn thành công!

Thấy bộ dạng của mọi người, Trương Huyền mỉm cười:

- Nếu quả thật thành công, đó chính là ác linh phụ thể, ta thật sự lại không có cách nào giải quyết.

Vừa rồi hắn nói qua, ác linh phụ thể hắn không có cách nào, khiến cho mọi người suy nghĩ không hiểu được. Hóa ra người này không phải là ác linh phụ thể, mà là bị đoạt xác.

- Ngươi... không nên nói bậy. Ta chính là ta, ta là bị ác linh phụ thể, không có cách nào giải quyết...

Lão già cắn chặt hàm răng.

- Ngươi bị phụ thể?

Trương Huyền lắc đầu, lại đi dọc theo lão già một vòng, chắp hai tay ở sau lưng:

- Ngươi sử dụng thủ đoạn gì, ngăn chặn linh hồn của đối phương, ta không rõ lắm. Chỉ có điều, tình huống cụ thể thế nào, vẫn có thể nhìn ra được.

- Đi tới phòng đấu giá, bán đấu giá Vô Hồn Kim Nhân, cũng không nói mình muốn cái gì, để cho mọi người đoán... Nếu như không nhìn lầm, khi đó linh hồn của hắn vẫn là chủ đạo, không phải là không muốn nói, mà là ngươi áp chế đối với hắn, khiến cho hắn không có cách nào nói ra miệng!

- Đang lúc mọi người ép hỏi, tâm tình hắn kích động, ngươi lại nhân cơ hội, tiếp theo chiếm thân thể... Sau đó nói ai mua Vô Hồn Kim Nhân, lại dẫn người đó đi tìm mộ của vu hồn sư. Nếu như không đoán sai, ngươi là muốn thu hút người khác qua, bố trí cạm bẫy, hại chết thêm một ít cường giả!

Trương Huyền hừ nói: - Nếu không, tự mình đào Vô Hồn Kim Nhân cũng bị ác linh phụ thể, mạng không lâu dài, làm sao lại có thể còn muốn đi lần thứ hai? Lẽ nào bị ngược quen, còn muốn tự mình tìm chết?

- Cái này...

Kim Tòng Hải, Tái các chủ đồng thời chấn động.

Vừa rồi, lão già ở đài bán đấu giá, bị mọi người ép hỏi quá mức, quả thật muốn nói gì đó. Đáng tiếc thân thể thoáng lảo đảo một cái, lại không mở miệng, ngay sau đó liền nói ra cái này.

Hiện tại suy nghĩ một chút, xác thực có chút khác thường.

Ở mộ vu hồn sư, tuy rằng nhận được Vô Hồn Kim Nhân, nhưng cũng bị linh hồn đoạt xác, sắp chết. Chỗ nguy hiểm như vậy, thế nào còn muốn lại đi nữa?

Rất rõ ràng chính là một chỗ sơ hở cực lớn.

Chỉ tiếc, bọn họ cũng bị truyền thừa và bảo vật của vu hồn sư trong đó mê hoặc, không nghĩ đến điểm này mà thôi.

- Ta chỉ là muốn nâng giá lên...

Lão già nói.

- Nâng giá lên? Tốt lắm!

Trương Huyền khẽ cười:

- Kim tiền bối, Tái các chủ, còn phải làm phiền các ngươi, giải phong ấn ở trên người hắn ra!

- Giải phong ấn?

Hai người thoáng sửng sốt một chút. Vừa rồi đánh tuy rằng thật ngoan độc, trên thực tế lại chỉ là tổn thương da thịt, không tổn thương được căn bản. Phong ấn một khi giải ra, khôi phục thực lực đến Hóa Phàm nhị trọng đỉnh phong, bọn họ khẳng định không phải là đối thủ.

- Yên tâm đi!

Biết sự lo lắng của bọn họ, Trương Huyền cho một ánh mắt an ủi.

- Được!

Biết vị thanh niên này tuy rằng trẻ tuổi, lại không bao giờ làm chuyện gì không nắm chắc, hai người đồng thời giơ bàn tay chộp một cái.

Vù!

Áp chế lực lượng ở trên người lão giả biến mất, khí tức của hắn lại khôi phục.

- Hừ, ta thấy các ngươi cũng sẽ không loại bỏ ác linh, đã như vậy, từ biệt!

Phong ấn được giải ra, lão già thở phào nhẹ nhõm, xoay người tính rời khỏi đó.

Còn đi chưa được hai bước, liền thấy người thanh niên ngăn cản trước mặt.

- Thế nào, chỉ dựa vào thực lực của ngươi, cũng muốn ngăn cản ta sao?

Hắn cười lạnh một tiếng.

Mặc dù không nhìn ra thực lực chính xác của người thanh niên, nhưng vừa rồi bảo những người khác ra tay, có thể đoán ra, thực lực khẳng định không bằng mình.

- Vậy ngươi lại thử xem!

Cũng không nhiều nói, Trương Huyền giơ bàn chân lên, lại đạp tới.

- Hừ!

Sắc mặt lão già trầm xuống, bàn tay chợt đưa về phía trước.

Chỉ có điều, cái gì cũng chưa bắt được, ngược lại ngực tê rần.

Ầm!

Hắn lại bay ra ngoài, nặng nề ngã trên mặt đất.

- Ngươi...

Đồng tử của lão già co lại.

- Có phải rất bất ngờ hay không?

Chương 800: Ngươi dám? (2)

Thân thể thoáng lắc một cái, Trương Huyền lại đi tới trước mặt hắn, bàn tay một lần đánh xuống.

Vút!

Trên gương mặt đỏ, lại xuất hiện thêm dấu năm ngón tay, lão già ngã xuống đất.

- Này...

Mọi người đưa mắt nhìn nhau.

- Hóa Phàm nhị trọng đỉnh phong, hoàn toàn không chống đỡ được nửa bước Hóa Phàm. Đây là... chuyện gì xảy ra?

- Ta cũng không hiểu nổi...

Lão nhân này rõ ràng là thực lực Hóa Phàm nhị trọng đỉnh phong, thời điểm vừa phong ấn, lực lượng cũng hung bạo mạnh mẽ vô cùng. Thế nào lần này đột nhiên biến thành tôm chân mềm? Bị một nửa bước Hóa Phàm đánh hoàn toàn không năng lực phản kháng?

Cho dù vị Trương sư này có thể chiến đấu vượt cấp, nhưng đối mặt với Hóa Phàm sơ kỳ, cũng rất khó khăn. Đánh Hóa Phàm nhị trọng đỉnh phong tơi bời, còn khiến cho hắn không có cách nào đánh trả, tuyệt đối là không có khả năng.

- Lẽ nào thực lực của lão sư lại tăng lên?

Không chấn động kinh ngạc giống như bọn họ, vẻ mặt đám người Triệu Nhã hưng phấn.

Lão sư đột phá giống như uống nước, sớm hình thành thói quen ở trong lòng bọn họ. Nhìn thấy được Hóa Phàm nhị trọng đỉnh phong bị đánh răng rơi đầy đất, còn tưởng rằng Trương Huyền đã đột phá.

- Không phải, là... thực lực của lão già trở nên yếu đi! Hiện tại lực chiến đấu, tối đa là Hóa Phàm nhất trọng sơ kỳ!

Triệu Phi Vũ nói.

Nàng chịu hạn chế bởi thân thể, không mấy tu luyện, kiến thức rộng rãi, khả năng quan sát lại rất tốt.

- Ừ, công tử nói không sai. Thực lực của hắn bây giờ, tối đa Hóa Phàm nhất trọng sơ kỳ. Chỉ là... Tu vi trên người, lại thật sự là Hóa Phàm nhị trọng đỉnh phong. Cụ thể... vì sao, ta cũng không hiểu nổi!

Kim Tòng Hải nói.

- Tu vi Hóa Phàm nhị trọng đỉnh phong, cũng chỉ có thực lực nhất trọng sơ kỳ. Điều này...

Nghe bọn họ xác nhận, đám người Triệu Nhã cũng không thể hiểu nổi.

Lạc Tần càng không hiểu ra sao.

- Nghe được không? Không chỉ ta đã nhìn ra, những người khác cũng đã nhìn ra. Ngươi bây giờ còn có gì để nói nữa?

Trương Huyền dừng công kích lại, cười khanh khách nhìn về phía lão già lại bị điên cuồng đánh một trận.

- Ta... bị thương, không có cách nào phát huy thực lực mà thôi...

Lão già cắn răng.

- Cho dù bị thương, cũng không có khả năng khiến cho ngươi không phát huy ra thực lực gần hai cấp bạc lớn!

Hình như sớm biết rằng hắn sẽ nói như vậy, Trương Huyền nói.
- Trương sư, đây rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?

Thấy người này có chút nghèo từ, sơ hở càng lúc càng nhiều, Tái các chủ không thể tiếp tục kìm chế được.

- Rất đơn giản, linh hồn đoạt xác, và người bị đoạt xác, thực lực không giống nhau! Nếu như ta không nhìn lầm, người bị đoạt xác là Hóa Phàm nhị trọng đỉnh phong, linh hồn đoạt xác, chỉ có nhất trọng sơ kỳ!

Trương Huyền nói:

- Tuy rằng chiếm thân thể, nhưng không có thích ứng, đặc biệt là vừa rồi ta bị ta đánh một trận, thân thể linh hồn khó có thể phù hợp. Cho dù có thể khống chế, giấu diếm sơ hở, nhưng không có cách nào điều động chân nguyên, lúc này mới có vẻ yếu!

Vừa rồi, thời điểm lần đầu tiên nhìn thấy được lão già này ở đài bán đấu giá, mắt Minh Lý nhìn ra được không ít chỗ thiếu sót, khiến lòng hắn sinh nghi hoặc.

Dựa theo tình huống bình thường, tu vi hắn bây giờ, tối đa chỉ có thể nhìn thấu được Hóa Phàm sơ kỳ. Nhưng... nhị trọng đỉnh phong có thể nhìn ra vấn đề, bây giờ suy nghĩ một chút, nguyên nhân chính là bởi vì trong cơ thể dung hợp linh hồn Hóa Phàm sơ kỳ này.

Đoạt xác, và tính dung hợp thân thể vốn cũng rất kém. Thân thể bị đánh, tất nhiên sẽ tự chủ lựa chọn tới linh hồn ban đầu đến gần, và linh hồn đoạt xác bất hòa... cũng lại tạo thành, hắn rõ ràng có thực lực Hóa Phàm nhị trọng đỉnh phong, lại không có cách nào phát huy ra.

- Ngươi, ngươi...

Sắc mặt lão già trở nên trắng bệch.

Vừa rồi đều có thể giải thích, lần này đâm thẳng vào chỗ yếu hại, cho dù muốn giải thích, cũng giải thích không được.

Dù sao, vừa rồi chỉ là tổn thương da thịt. Mức độ này, đối với cường giả Hóa Phàm nhị trọng đỉnh phong mà nói, hoàn toàn có thể không đáng kể.

- Không cần ngươi à, ta à. Ta vừa rồi không nói đoạt xác, cố ý nói là ác linh phụ thể, mục đích chính là loại trừ sự băn khoăn của ngươi. Ngươi cảm thấy vừa lúc thật sự là một cơ hội, muốn mượn tay của ta trợ giúp, loại bỏ linh hồn cùng ngươi cạnh tranh... Ta nói không sai chứ!

Trương Huyền nói tiếp.

Đối phương tuy rằng đoạt xác thành công, nhưng vẫn chưa giết chết được linh hồn này, thậm chí linh hồn này còn muốn chiếm chủ đạo.
Bằng không, cũng sẽ không có chạy đến nơi đây bán đấu giá Vô Hồn Kim Nhân, còn muốn đổi phương pháp trấn áp nó.

Ý nghĩ tuy tốt, đổi lại thành những người khác, có khả năng thật sự sẽ trúng kế, giết chết linh hồn ban đầu, thành toàn đoạt xác này. Đáng tiếc... hắn gặp phải Trương Huyền.

Dưới thiên đạo, không có chỗ nào che giấu. Đừng nói linh hồn, cho dù hóa thành một luồng khói, cũng khó trốn được pháp nhãn.

- Ngươi... nếu cũng bị ngươi nhìn ra, ta cũng không lại ngụy trang nữa. Không sai, là ta đoạt xác người này!

Thấy không có cách nào che nấp, lão già đứng dậy, hừ lạnh một tiếng, không phủ nhận.

- Quả nhiên là vậy?

- Linh hồn Hóa Phàm nhất trọng đoạt xác thân thể nhị trọng đỉnh phong...

Nghe hắn thừa nhận, tất cả mọi người đều khiếp sợ đến mức sắc mặt trắng bệch.

Hóa Phàm nhất trọng sơ kỳ, và nhị trọng đỉnh phong, chênh lệch gần hai cấp lớn. Đổi thành lực chiến đấu, có thể nói là khác nhau một trời một vực, không có khả năng vượt qua. Linh hồn này lại có thể thành công đoạt xác...

Rốt cuộc làm sao làm được?

Thật đáng sợ!

- Thừa nhận là tốt rồi. Những điều vừa rồi, thật ra... là ta đoán. Nếu như ngươi không thừa nhận, ta cũng sẽ cảm thấy mình đoán sai...

Trương Huyền nói.

Hắn nói là lời nói thật.

Thiên Đạo Đồ Thư Quán chỉ có thể nhìn ra chỗ thiếu sót. Tình huống cụ thể thế nào, không phân tích, cũng sẽ không cho ra đáp án.

Hắn cũng là thông qua rất nhiều sơ hở lệch lạc, kết hợp với tri thức trong đầu, kết hợp đưa ra giả thiết. Không nghĩ tới... tự nhiên đoán đúng.

- Ngươi...

Sắc mặt nhất thời đỏ lên, lão già thiếu chút nữa nôn ra máu.

Sớm biết rằng hắn chỉ là đoán, đánh chết cũng không thừa nhận...

Hiện tại thì hay rồi, sau khi thừa nhận, cho dù muốn bác bỏ, cũng không có biện pháp...

- Ngươi không cần đắc ý!

Híp mắt lại, vứt bỏ phiền muộn, lão già lạnh lùng cười:

- Linh hồn ta hiện tại chiếm chủ đạo, chính là chủ nhân thân thể. Cho dù ngươi biết ta là đoạt xác, thì có ích lợi gì? Chẳng lẽ còn có thể giết chết ta...

- Ngươi dám không?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau