THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 791 - Chương 795

Chương 791: Bán đấu giá Vô Hồn Kim Nhân (thượng) (1)

- Ngọc phù chương trình học tứ tinh... 21 cái? Đổi lại thành linh thạch, hai vạn một ngàn khối, số lượng thật to!

- Lợi hại! Ngọc phù chương trình học, vô cùng trân quý. Nhất là danh sư tứ tinh. Tuy rằng giá tiền là một nghìn linh thạch một giờ dạy học, nhưng ở chợ đêm kêu giá đã đạt được một ngàn hai trăm. Nói cách khác, đổi lại thành giá chợ đêm, cái chính là hơn hai vạn năm ngàn!

- Đưa ra cái giá tiền này, xem ra ai cũng không cạnh tranh hơn được...

...

Nghe được giá, phòng đấu giá lại ồ lên.

Trên đại lục tiền giao dịch lưu thông nhất, không phải là linh thạch, mà là ngọc phù chương trình học.

Cấp tứ tinh, một giờ dạy học có thể đổi được một trăm giờ dạy học của cấp tam tinh. Cấp tam tinh có thể đổi được một trăm giờ dạy học cấp nhị tinh... Lấy loại này đẩy lên. Về phần linh thạch, khoảng mười cái, có thể mua một khối ngọc phù chương trình học cấp nhị tinh.

Nói cách khác, dựa theo tỉ lệ, ngọc phù chương trình học tứ tinh, một giờ, chẳng khác nào một nghìn linh thạch. Hơn nữa còn... Cơ bản đều có tiền cũng không mua được.

Phải biết rằng toàn bộ liên minh vạn quốc, danh sư đạt được cấp bậc tứ tinh cũng lại chỉ có chừng mười vị. Người tu luyện, hơn mười mười vạn, ngàn vạn... Hai bên so sánh, đã biết mức độ này rất ít ỏi.

Loại chương trình học cấp bậc như vậy, người tu luyện một khi nhận được, đều tự mình sử dụng, không nỡ bán ra. Chợ đêm cũng rất khó mua được. Người trong căn phòng nhỏ này tự nhiên sử dụng 21 cái, chỉ vì mua một bức thi họa. Một khoản thật lớn, khiến cho tất cả mọi người cảm thấy có chút điên cuồng.

- Lợi hại!

Lông mày Tái các chủ cũng giật mạnh.

Chương trình học của Danh sư, vô cùng trân quý. Đặc biệt là đạt được tứ tinh, cho dù là loại tu vi này của hắn, có thể được chỉ điểm, thực lực cũng tuyệt đối có thể tiến bước.

Vừa ra tay, giá trị rất rõ ràng đắt hơn nhiều so với hai vạn linh thạch.

Hắn quay đầu lại đang muốn chúc mừng người thanh niên trước mắt, kiếm được khoản lời đặc biệt lớn, lại thấy sắc mặt hắn tối sầm, trực tiếp mắng ra tiếng.

- Em gái ngươi!

Lúc này trong lòng Trương Huyền đang suy sụp.

Hắn lấy ra bức tranh này, là muốn kiếm thêm chút linh thạch, bất kể sau này tu luyện hay là mua Vô Hồn Kim Nhân, đều có thể đủ.

Ban đầu chào giá đến hai vạn, hắn đang âm thầm cao hứng, cuối cùng người này làm cái quỷ gì vậy?

Ngọc phù chương trình học tứ tinh 21 cái...

Ta cần ngọc phù chương trình học làm em gái ngươi à?

Đừng nói tứ tinh, cho dù ngũ tinh, danh sư lục tinh giảng bài đối với hắn cũng không có gì sử dụng a!

Lại danh sư lợi hại, cho dù là Thiên Nhân Khổng sư, cũng không dám bảo đảm nội dung truyền thụ đều chính xác. Nhưng Thiên Đạo Đồ Thư Quán lại dám!

Chỉ cần không có chỗ thiếu hụt, chỗ sơ hở, lại tinh chuẩn vô cùng, không có vấn đề chút nào.

Có thứ này ở bên cạnh, danh sư lợi hại nữa đối với hắn mà nói, cũng không tính là gì cả... Người này tự nhiên cầm thứ này tới mua đồ của hắn, khiến cho hắn cũng sắp buồn bực muốn phát nổ.

Làm cho người ta không nói được lời nào nhất chính là, xung quanh vẫn liên tiếp đưa tới ánh mắt hâm mộ... Hâm mộ cái quỷ à.

Trương Huyền cũng sắp khóc.

- Trương sư, đây chính là ngọc phù chương trình học tứ tinh, bao nhiêu người tha thiết ước mơ. Ngươi...

Thấy bộ dạng này của hắn, Tái các chủ không rõ ý nghĩ.

Người người đều muốn ngọc phù chương trình học. Danh sư cấp thấp khẳng định càng hy vọng có thể được danh sư cấp bậc cao chỉ điểm. Nhưng vị Trương Sư này... Nhìn thế nào lại vô cùng mất hứng như thế?

Đây là phẩm vị gì?

- Tái các chủ, làm phiền ngươi truyền âm cho Trần trưởng lão, nói... ta không cần ngọc phù chương trình học, chỉ cần linh thạch!

Cố nén phiền muộn, Trương Huyền không nhịn được nói.

- Chỉ cần linh thạch?

Tái các chủ sửng sốt.

Thưởng thức này, hắn quả nhiên không có thể hiểu được...

- Ừ!

Trương Huyền gật đầu.
- Được rồi!

Thấy hắn kiên trì, Tái các chủ không thể làm gì khác hơn là lên tiếng.

...

- Ngọc phù chương trình học tứ tinh 21 cái, ta xem ai còn dám tranh với ta. Hừ!

Thấy vừa ra giá, phía dưới ồ lên một hồi, khóe miệng người thanh niên cong lên.

Danh sư, có tự tin của danh sư. Ngọc phù chương trình học có thể xem như tiền để sử dụng, chính là vốn liếng lớn nhất.

Đương nhiên, thứ này cũng không thể tùy tiện thả ra. Danh sư cấp bậc gì một năm có thể cho ra bao nhiêu cái, Danh Sư Đường đều có quyết định số lượng. Nếu vượt quá, năm thứ hai cũng chỉ có thể giảm bớt.

Dù sao danh sư cũng phải tu luyện, cũng có nhiều chuyện hơn đi làm, không có khả năng cứ lên lớp, chỉ điểm cho người khác.

Thoáng một cái đập xuống, cũng gần như là số lượng chương trình dậy nửa năm của hắn!

- Ngọc phù chương trình học tứ tinh 21 cái, có ai trả giá cao hơn giá này hay không? Nếu như không có, như vậy bức tranh này, lại thuộc về bằng hữu ở phòng số 23...

Phía dưới Trần trưởng lão rất rõ ràng cũng bị chấn động. Sau một lát ngây người, hắn mới lại kêu giá. Chỉ có điều vừa kêu lên, đột nhiên giống như hắn nghe được cái gì, toàn thân cứng đờ.

Ngay sau đó, vẻ mặt hắn cổ quái lại kêu lên:

- Còn có ai hơn hai vạn linh thạch không? Không có ai hơn, bức tranh này lại thuộc về bằng hữu phòng số 14!

- A?

Đang đầy đắc chí đắc ý, cảm thấy bức tranh đã tới tay, người thanh niên nghe nói như thế, thoáng sửng sốt một chút, thiếu chút nữa ngất đi.

Tình huống thế nào?

- Thiếu gia nhà chúng ta mới ra 21 cái ngọc phù chương trình học, chẳng lẽ giá không quá hai vạn?

Lão già không nhịn được mở miệng:

- Nếu như không đủ, còn có thể lại cho thêm!

- A, vị bằng hữu này thật sự ngại quá. Vừa rồi người bán nói với ta, hắn không chấp nhận ngọc phù chương trình học, chỉ tiếp thu linh thạch!

Trần trưởng lão nói.

- Chỉ cần linh thạch?

Trước mắt người thanh niên thoáng choáng váng.

Chương 792: Bán đấu giá Vô Hồn Kim Nhân (thượng) (2)

Trên thế giới còn có kẻ ngu như vậy?

Nhiều giờ dạy học như vậy, không chỉ có thể học tập, thậm chí có thể cùng vị danh sư tứ tinh này kết giao, người này tự nhiên không cần... chỉ cần linh thạch giá rẻ hơn?

- Không sai, còn có ai ra giá cao hơn không? Nếu như không có, bức tranh này lại thuộc về phòng số 14!

Trần trưởng lão nói tiếp.

Phòng số 14 là vị thi họa sư nổi danh, vốn tưởng rằng đối phương ra nhiều ngọc phù chương trình học như vậy, hắn lại không có cơ hội. Không nghĩ tới mọi chuyện thay đổi không sao có thể đoán trước được. Người ta không thu ngọc phù. Hắn nhất thời hưng phấn vui vô cùng.

- Thành giao!

Thét to vài tiếng, thấy lại không ai ra giá tiền cao hơn, bức tranh này cuối cùng thành giao với giá hai vạn linh thạch.

- Đáng giận, đáng giận!

Sắc mặt tái xanh, người thanh niên có chút phát điên.

Ngọc phù chương trình học tứ tinh, bất luận đi đến nơi nào cũng là hàng hóa cung không đủ cầu. Ở chỗ này tự nhiên có thứ không mua được, khiến cho hắn rất căm tức.

- Ngươi đi hỏi thăm một chút, người bán ra bức tranh này rốt cuộc là ai, lai lịch ra sao!

Bàn tay vẫy một cái, hắn phân phó một tiếng.

- Vâng!

Lão già đi ra ngoài, thời gian không lâu một lần nữa trở về.

- Hồi bẩm thiếu gia, bức tranh này chính là phòng số một bán ra. Hình như là bằng hữu của Tái các chủ Giám Bảo các. Cụ thể thân phận gì, còn không có nghe được!

- Phòng số 1?

Mắt híp lại một chút, người thanh niên hừ một tiếng.

- Thiếu gia, hiện tại bức tranh bị người ta mua đi. Chúng ta làm sao bây giờ?

Lão già nhìn qua.

- Tạm thời không để ý tới. Chờ Vô Hồn Kim Nhân!

Trong lòng người thanh niên đầy phiền não, cũng biết không có cách nào, khoát tay áo.

Đồ của phòng đấu giá bán, một khi đã gõ búa, cho dù danh sư cũng không có cách nào phản bác.

Người ta bán đồ, chỉ cần linh thạch lại không thích ngọc phù chương trình học. Cho dù hắn lợi hại hơn nữa, cũng không có cách nào!

- Được rồi!

Lão già cũng bất đắc dĩ lắc đầu.
...

Buổi đấu giá tiếp tục tiến hành. Sau khi bức tranh bán ra đột nhiên gây ra động tĩnh lớn, Hàn Âm Kiếm lại bán ra. Cuối cùng bị Trương Huyền lấy giá 700 linh thạch ra mua.

Ngay sau đó, đồ phía sau không gây ra chút dao động nào.

Bảo vật tuy rằng trân quý, lại cũng không bằng bức tranh thất cảnh.

Trương Huyền lại ra tay hai lần, mua một thanh trường thương, đưa cho Trịnh Dương, bộ khôi giáp cho Viên Đào.

Hai thứ này cộng lại tổng cộng hơn một ngàn linh thạch, ngược lại cũng không đắt.

Về phần hai người Lưu Dương, Vương Dĩnh, xem một hồi cũng không có gì thích hợp, cũng lại đành thôi.

- Hiện tại bán đấu giá một thứ cuối cùng, cũng chính là vạn người mong đợi, Vô Hồn Kim Nhân!

Dựa theo lời Trần trưởng lão nói, thạch đài chậm rãi hiện lên. Phía trên là một người mặc khôi giáp, bóng người giống như kim loại đúc liền xuất hiện ở trước mặt mọi người.

Trương Huyền nhìn sang.

Quả nhiên giống nhân loại như đúc, chỉ là thân thể tăng thêm rất nhiều kim loại, phòng ngự mạnh hơn, kiên cố cứng rắn hơn.

Mắt Minh Lý vận chuyển nhìn sang, ngay sau đó hắn lắc đầu.

Rất rõ ràng, thứ này cũng vượt ra ngoài phạm trù hắn có thể phân tích, căn bản không nhìn ra.

- Vô Hồn Kim Nhân này trải qua Tái các chủ Giám Bảo các, ta và Lộc trưởng lão liên hợp giám định, xác nhận không sai lầm. Thuộc về hộ vệ của vu hồn sư thượng cổ, lưu truyền đến nay, giá trị không thể đo lường.

Trần trưởng lão giới thiệu một câu, nói tiếp: - Chỉ có điều, về phần giá cả cần bán đấu giá là gì, ta còn không quyết định được. Chủ nhân của thứ này, quyết định tự mình bán ra. Hắn muốn dùng bảo vật yêu cầu đổi... Hiện tại cho mời người bán đấu giá vật này!

Âm thanh kết thúc, một lão già từ phía sau sân khấu đi lên phía trước.

Người này râu bạc trắng, khí tức cả người có vẻ có chút già nua, da nhăn nheo. Vừa nhìn đã biết tuổi tác cực lớn.

- Ừ?

Mắt Minh Lý vận chuyển, nhìn một chút, lông mày Trương Huyền nhíu lại một cái.

Thực lực của lão già này, tuy rằng thoạt nhìn đạt tới Hóa Phàm nhị trọng đỉnh phong, nhưng chẳng biết tại sao, mắt Minh Lý có thể nhìn ra một ít chỗ mấu chốt.

Dựa theo tình huống bình thường, mắt Minh Lý chỉ có thể nhìn ra người có thực lực hơn hắn một cấp bậc nhỏ. Hiện tại hắn là nửa bước Hóa Phàm, cũng chính là chỉ có thể nhìn ra chỗ thiếu hụt của cường giả cảnh giới Hóa Phàm nhất trọng sơ kỳ.

Nhưng chẳng biết tại sao... Lại có thể nhìn ra một vài vấn đề trên thân người này. Bất kể là nhìn từ điểm này, cũng có vẻ cực kỳ không phù hợp.

- Vị này chính là người phát hiện Vô Hồn Kim Nhân?

- Xem ra là đúng. Thật không biết hắn gặp vận cứt chó gì, thứ này vừa ra bán, giá trị con người lập tức tăng mạnh!

- Đúng vậy. Ta thế nào lại không có vận khí tốt như vậy...

...

Nhìn thấy là một người già yếu như vậy, nhận được Vô Hồn Kim Nhân, hơn nữa còn muốn tự mình bán ra, tất cả mọi người bàn luận ầm ĩ.

- Các vị yên tĩnh. Nếu tất cả mọi người muốn mua thứ này, xin mời nghe xem hắn muốn trao đổi cái gì. Bất luận là trên người có, hay gia tộc có, chỉ cần trong một ngày có thể lấy ra thứ hắn thứ cần, đều có thể báo giá!

Trần trưởng lão nói.

- Được!

Nghe được điều kiện thoải mái như vậy, tất cả mọi người đều vui vẻ.

Ban đầu, bọn họ cũng có suy nghĩ giống như Tái các chủ, cho rằng nhất định phải sử dụng linh thạch trao đổi, cho nên mang theo đủ tiền tài. Không nghĩ tới người này lại muốn lấy vật đổi vật. Toàn bộ đều có chút trở tay không kịp.

Bây giờ nghe thời gian có thể rộng rãi hơn, nhất thời bọn họ lại lên tinh thần.

Có thể tới tham gia buổi đấu giá, tiện tay lấy ra nhiều linh thạch như vậy, cói người nào trong tay không nắm thế lực một phương?

Chỉ cần bảo vật hắn có thể nói ra, bọn họ đều tự tin cho dù không tìm được, cũng khẳng định có thể nghe được tin tức.

- Vật của ta muốn rất đơn giản. Các vị có thể tùy ý mở miệng, nói ra bảo vật trong tay các ngươi có thể lấy ra trong vòng một ngày. Chỉ cần ta thoả mãn, lại sẽ trực tiếp trao đổi!

Lão già bước lên trước, nói.

Chương 793: Bán đấu giá Vô Hồn Kim Nhân (hạ) (1)

- Tùy ý sao?

- Chỉ cần hắn thoả mãn? Sẽ trao đổi? Đây là điều kiện gì?

- Chẳng lẽ người này háo sắc, còn muốn chuẩn bị mấy mỹ nữ sao?

- Đúng vậy, điều kiện này cũng quá cổ quái. Cũng không thể để cho chúng ta phỏng đoán tâm ý của hắn, đưa ra quyết định đi!

...

Nghe được điều kiện bán đấu giá cổ quái như vậy, tất cả mọi người bối rối.

Buổi đấu giá có người đòi tiền, ngọc phù chương trình học, các loại vật phẩm trân quý. Chưa từng nghe qua điều kiện không giới hạn, chỉ vì để cho hắn thoả mãn.

Còn không được thoả mãn, còn không bán?

Đây tính là cái gì?

- Có chút thú vị!

Bên trong phòng số 23, người thanh niên lúc này đã khôi phục lại, lại không nôn nóng như trước nữa, trái lại mỉm cười.

- Có ý gì?

Lão già không hiểu.

- Hắn đây là ra giá tại chỗ, muốn được lớn nhất!

Người thanh niên nói.

- Thiếu gia, lại nhìn ra cái gì?

- Rất đơn giản, bởi vì không có hạn chế, cũng không có giá thấp, người muốn mua, sợ bị người cướp đi, sẽ tùy ý tăng giá, nói ra một giá có thể khiến cho hắn vừa ý.

Người thanh niên khẽ cười, lộ ra biểu tình đúng như đã nghĩ:

- Như vậy, giá sẽ bay đầy trời. Các loại bảo vật vô số. Hắn chỉ cần lựa chọn một cái muốn nhất, giá trị cao nhất, khẳng định còn mạnh hơn nhiều so với bán đấu giá.

- Cái này...

Lão già sửng sốt.

Đúng là như thế.

Có vài bảo vật bị một ít thế lực lớn cất giấu, ở trên buổi đấu giá không nhất định có thể có được. Nếu như bọn họ không muốn lấy ra, rất nhiều người vĩnh viễn không thấy được.

Lấy vật đổi vật, những thế lực này vì nhận được Vô Hồn Kim Nhân, lại vô cùng có khả năng lấy ra. Như vậy, thứ hắn nhận được, khẳng định còn có giá trị lớn hơn.

- Trước tạm thời không để ý tới, xem những người này có thể lấy ra cái gì! Biết mục đích của đối phương, người thanh niên mỉm cười, không nói thêm gì nữa.

...

- Khiến cho hắn thoả mãn?

Nghe được điều kiện này, Trương Huyền cũng sững sờ.

- Khẩu khí thật là lớn. Vô Hồn Kim Nhân cho dù trân quý, cũng chỉ là một khôi lỗi không biết chết bao nhiêu năm mà thôi. Có thể sử dụng hay không còn chưa nhất định. Muốn mua, cũng chỉ là muốn quan sát một chút tài nghệ của vu hồn sư thượng cổ. Người thật sự muốn mua i, chưa chắc sẽ có bao nhiêu!

Triệu Phi Vũ hừ một tiếng.

Vô Hồn Kim Nhân, nói trắng ra là chính là khôi lỗi cao minh một chút, thực lực tương đương với Hóa Phàm tam trọng. Nếu như không phải vì nghiên cứu, ai muốn thứ này làm gì?

Mấy nghìn linh thạch, cường giả Hóa Phàm cảnh tam trọng, cũng có thể thuê làm được mấy người.

- Ngươi sai... Thật ra, mục đích bọn họ muốn Vô Hồn Kim Nhân, không phải thứ này, mà là truyền thừa của vu hồn sư!

Tái các chủ lắc đầu.

- Truyền thừa?

Triệu Phi Vũ nhìn qua.

- Ừ, ta đặc biệt quan sát qua con Vô Hồn Kim Nhân này. Tuy rằng niên đại đã lâu, lại bảo tồn vô cùng tốt. Nếu như nghiên cứu cẩn thận, vô cùng có khả năng tìm được phương pháp chế tạo! Tuy rằng thứ này chỉ là một phần năng lực của vu hồn sư, một khi tìm được, tuyệt đối là một số tài phú lớn.

Tái các chủ nói.
- Tìm được phương pháp chế tạo thì có ích lợi gì? Chẳng lẽ... còn muốn lấy người sống ra chế luyện vật quỷ này sao?

Triệu Phi Vũ sửng sốt, nhướng mày:

- Nếu như cho Danh Sư Đường biết, nhất định sẽ giết chết trước.

- Không phải chế luyện cái này...

Tái các chủ lắc đầu:

- Tuổi thọ của con người có hạn, nhưng linh hồn lại có thể sống rất lâu. Bảo dưỡng thật tốt, bốn năm trăm năm, cũng không thành vấn đề. Tìm được phương pháp chế tạo thứ này, lại vô cùng có khả năng nhiều lần chuyển tiếp linh hồn sắp chết người chết, chuyển tiếp ở phía trên. Thời kỳ thượng cổ, thời điểm Danh Sư Đường bao vây tiêu diệt vu hồn sư, lại từng bị bọn họ sử dụng loại phương pháp này, chạy trốn qua nhiều lần...

- Dời linh hồn đi, mượn Vô Hồn Kim Nhân tích trữ?

Triệu Phi Vũ trợn tròn hai mắt.

Cho dù nàng đọc sách nhiều, tri thức uyên bác, cũng lần đầu tiên nghe được.

- Đúng vậy!

Tái các chủ gật đầu.

Việc này, cũng là sau khi hắn biết đây là Vô Hồn Kim Nhân, nghiên cứu vô số sách liên quan mới biết.

Trước đó, thế lực lớn tới mua thứ này, không biết từ nơi nào cũng nhận được tin tức, mỗi một người tràn ngập khát vọng.

Nhất là đám lão già sắp phải chết, nếu có thể kéo dài hơi tàn, cho dù sống thêm tám năm mười năm nữa, khẳng định cũng cực kỳ vui lòng.

- Thực sự như vậy, mua Vô Hồn Kim Nhân này, sẽ gây ra tinh phong huyết vũ...

lời hai người nói chuyện lọt vào trong tai, Trương Huyền thở dài.

Quả thực như thế. Vô Hồn Kim Nhân đủ để khiến cho không ít người thoáng cái trở nên điên cuồng. Giá mua, có khả năng cũng sẽ biến thành giá trên trời.

- Nếu không ai mở miệng, vậy ta tới trước đi!

Thời điểm mọi người có ý nghĩ riêng của mình, một lão già trong phòng đấu giá kêu lên trước.

- Là Kim Thánh Quỷ Thủ, Liêu Ngọc Tỳ, người này một trăm năm trước đã vang danh thiên hạ, không nghĩ tới lại còn chưa chết!

- Hắn tới trước, làm không tốt sẽ cho ra một cái giá không người nào có thể phản bác!

- Yên lặng theo dõi tình hình...

...

Chương 794: Bán đấu giá Vô Hồn Kim Nhân (hạ) (2)

Nhìn thấy rõ ràng người nói chuyện, mọi người nhất thời thấp giọng.

Kim Thánh Quỷ Thủ, một trăm năm trước lại là cường giả siêu cấp vang danh trong thiên hạ. Vốn tưởng rằng hắn đã sớm quay về với bụi bặm, không nghĩ tới không chỉ không chết, còn tới tham gia buổi đấu giá này, đồng thời là người đầu tiên kêu giá.

Cường giả sống lâu như vậy, trong tay làm sao có thể không có một chút hàng tích trữ.

- Một cái Thiên Xu Tán!

Nhìn quanh một vòng, Kim Thánh Quỷ Thủ Liêu Ngọc Tỳ nói.

- Thiên Xu Tán? Đó là cái gì?

- Là một binh khí linh phẩm trung kỳ, lấy sao Thiên Xu trong bắc đẩu thất tinh làm tham khảo ngưng luyện thành, ngầm kết hợp với trận pháp, tập trung công kích, phòng ngự ở cùng một thể, là một trong không nhiều bảo vật, hơn một trăm năm trước, danh chấn liên minh vạn quốc. Không nghĩ tới hắn tự nhiên lấy thứ này ra!

- Đổi thành linh thạch, thứ này, giá trị không thể đo lường...

...

Nghe được Liêu Ngọc Tỳ mở miệng, có người nhận ra bảo vật này, mỗi một người kinh ngạc vạn phần, khó có thể tin được.

- Thiên Xu Tán quả thật không tầm thường. Nhưng muốn thay đổi bộ Vô Hồn Kim Nhân này, rõ ràng còn chưa đủ. Hay là để ta đi! Nhìn vị tiên sinh này, khí tức suy nhược. Chắc là thân thể không quá khoẻ mạnh. Ta đây có một gốc cây Huyết Tham nghìn năm. Cho dù khí huyết suy yếu, thọ nguyên sắp tới, sau khi dùng cũng có thể bảo đảm, sống lâu thêm tám năm mười năm!

Sự chấn động kinh ngạc của mọi người còn chưa có kết thúc, một hừ lạnh vang lên.

Mọi người đồng loạt nhìn lại. Người nói chính là một người trung niên vùng trên lông mày đen xì, quần áo đẹp đẽ quý giá, dáng vẻ hiên ngang.

- Là đại dược vương của Bảo Dược các! Huyết Tham nghìn năm, cái này so với Hàn Băng Linh Thảo bán đấu giá trước đó còn trân quý hơn nhiều. Thiên Xu Tán cũng kém hơn so với nó!

- Đúng vậy, lấy vật đổi vật quả nhiên điên cuồng. Mới là cái thứ hai, lại ngăn lại một phần lớn người có ý nghĩ!

- Loại vật này, có thể gặp không thể cầu. Không phải có tiền là có thể mua được...

...

Nghe được vị đại dược vương này tự nhiên lấy ra Huyết Tham nghìn năm, tất cả lại ồ lên.

Ngay cả lão già trên đài, lông mày cũng giật giật, chỉ có điều, lập tức yên tĩnh trở lại.

Rất hiển nhiên, thứ này cũng không phải thứ hắn có nhu cầu cấp bách.

- Huyết Tham nghìn năm nghe dọa người, không biết phương pháp ăn vào, lại dùng như vậy, chẳng những không có thể tăng tuổi thọ, làm không tốt còn có thể khiến cho thân thể nổ mà chết. Hay là dùng của ta, linh đan tứ phẩm đỉnh phong, Kỳ Thọ đan! Sau khi dùng, chỉ cần không có vấn đề quá lớn, hoàn toàn có thể tăng một kỷ thọ nguyên. Hơn nữa không có bất kỳ tác dụng phụ nào. So cái Huyết Tham còn mạnh hơn rất nhiều!

Một lão già khẽ nói.

- Là hội trưởng nghiệp đoàn luyện đan sư...

- Kỷ Thọ đan, tăng một kỷ thọ nguyên... Thứ này, tuy là đan dược tứ phẩm, nhưng lại không phải luyện đan sư ngũ tinh nào cũng có thể chế luyện được. Vừa ra tay chính là cái này, quá hào phóng!

- Điên rồi, tất cả đều điên rồi...
Tuy chỉ có ba người ra giá, cũng đã đẩy bầu không khí đến cao trào.

Trước đó không ít tự nhận là Vô Hồn Kim Nhân nhất định rơi vào trong tay thế lực bọn họ. Hiện tại tất cả đều cảm nhận được áp lực nồng đậm.

- Cái gì Huyết Tham, cái gì Kỷ Thọ đan? Thuộc tính thân thể không thích hợp, dùng chỉ sẽ biến thành kịch độc. Ta có một bộ công pháp linh cấp, thích hợp cho tất cả thể chất. Chỉ cần tu luyện, tu vi tất nhiên tăng lên rất nhiều! Thực lực mạnh, mới có thể bảo đảm tuổi thọ tăng trưởng không phải lâu đài trên không!

Lại một người nói.

- Công pháp huyền ảo, muốn luyện thành không mất mấy năm khổ công làm sao có thể. Ta có một viên Phá Chướng đan tứ phẩm, dùng vào, bảo đảm ngươi có thể đột phá bình chướng, tu vi nước chảy thành sông...

- Đừng nghe bọn họ. Ta có một Thiên Cơ Đồ, trấn áp tám phương, chiếm lấy sơn hà...

- Ta có...

Có người mở đầu, phía sau rất nhiều thế lực đều không giữ lại, đều mở miệng.

Rất nhiều thế lực tới mua đồ, tất cả đều không kém gì Giám Bảo các, tĩnh tâm chuẩn bị bảo vật, giá trị to lớn, có thể tưởng tượng được.

- Được rồi, các vị!

Mọi người ở đây từng người tranh cãi, đều nói ra vật phẩm mình có thể lấy ra. Một giọng nói khe khẽ vang lên. Lão già ở chính giữa mở miệng.

Thấy hắn nói, gian phòng nhất thời yên tĩnh trở lại.

- Bảo vật của các vị, đều đặc biệt trân quý. Đáng tiếc, đều không phải là thứ ta muốn.

Lão già lắc đầu.

- Không phải thứ ngươi muốn? Vậy ngươi rốt cuộc muốn cái gì? Không ngại nói ra, chúng ta nhiều người như vậy, có thể lấy ra sẽ lấy ra. Không lấy ra được, cũng tự nhận gặp xui xẻo. Một giọng nói bực bội vang lên.

- Không sai. Muốn cái gì cứ nói, đừng để cho chúng ta đoán tới đoán đi. Tuy rằng muốn mua Vô Hồn Kim Nhân, lại không thời gian cùng ngươi hao tổn lâu như vậy!

Thấy nói ra nhiều bảo bối như vậy, mỗi một thứ đều vô giá, người này lại nói đều không muốn, mỗi một người đều rống lên.

Mọi người mặc dù rất muốn mua Vô Hồn Kim Nhân, nhưng cũng không muốn suy đoán tâm lý người khác. Ngươi còn đánh đố như vậy, rốt cuộc muốn làm gì?

Chẳng lẽ đang đùa giỡn mọi người sao?

- Ta...

Có chút do dự, lão già muốn nói cái gì đó, đột nhiên thân thể cứng đờ, ngừng lại, mắt nhắm chặt, không nói được một lời.

- Người này muốn làm gì?

- Không biết, đùa giỡn chúng ta sao?

- Đáng giận!

Không nghĩ tới tên này muốn nói lại dừng, bộ dáng như thế, khiến tất cả mọi người đều lộ vẻ phẫn nộ.

Nếu không phải e ngại nơi này là phòng đấu giá, khẳng định bọn họ đã sớm động thủ đánh chết hắn.

- Ừ?

Người này đột nhiên cứng đờ, không nói thêm gì nữa. Trương Huyền cũng cảm thấy kỳ quái, đang muốn lại dùng mắt Minh Lý quan sát, đã cảm thấy trong đầu chấn động. Một quyển sách xuất hiện.

- Hắn lẽ nào thi triển võ kỹ?

Trương Huyền không nhịn được sửng sốt.

Đồ Thư Quán xuất hiện sách, chỉ có hai trường hợp. Hiện tại người này ở khoảng cách xa như vậy, sách từ trong không trung xuất hiện, chỉ sợ là ngầm thi triển võ kỹ nào đó.

Nói được phân nửa, hắn đột nhiên im lặng sử dụng võ kỹ... Cái này cũng thật là quỷ dị!

- Xem trước một chút lại nói!

Trong lòng nghi ngờ, Trương Huyền biết, tự suy nghĩ nhiều hơn nữa cũng vô ích. Lúc này hắn lấy sách xuống, tiện tay mở ra.

Liếc mắt thoáng nhìn, lúc này vẻ mặt hắn cổ quái.

- Còn có loại tình huống này sao?

Mắt chớp vài cái, hắn có chút không dám tin tưởng.

Chương 795: Giúp ngươi lấy ra (1)

Trương Huyền bên này sửng sốt, bên kia lão già lại khôi phục lại, sắc mặt thoáng trở nên trắng bệch, nhìn quanh một vòng:

- Mục đích các vị muốn mua thứ này, ta đều hiểu rất rõ. Nếu như ai có thể đưa ra bảo vật ta muốn, không chỉ nhận được con Vô Hồn Kim Nhân này, còn có thể dẫn hắn đi đào mộ kim nhân, thăm dò bí mật của vu hồn sư!

- Cái gì?

- Lời đồn đại, Vô Hồn Kim Nhân chỉ đi theo trước mặt vu hồn sư, một tấc cũng không rời. Cho dù sau khi chết, cũng sẽ chôn cùng, sẽ không rời đi... Đào mộ, không phải có nghĩa là, là nghĩa địa của vu hồn sư sao?

- Truyền thừa vu hồn, sau khi bị Danh Sư Đường diệt sạch, biến mất ở trên đời. Chúng ta không nói có thể nhận được truyền thừa, cho dù biết một ít tin tức liên quan tới loại chức nghiệp này, tất nhiên giá trị con người cũng tăng mạnh.

- Mấu chốt nhất chính là, vu hồn sư thượng cổ, dính dáng tới linh hồn, được xưng chức nghiệp có tiền nhất. Giám bảo sư vừa so sánh với bọn họ cũng không lớn bằng. Nghĩa địa của người như thế, tất nhiên lưu lại vô cùng tài phú.

- Đúng vậy, thật sự có thể đi, lại đại biểu phát tài!

...

Ban đầu, rất nhiều thế lực đầy ý kiến đối với lão già, hận không thể băm thây hắn, vừa nghe hắn nói như thế, tất cả đều kích động.

Danh Sư Đường, giáo dục thiên hạ, có dạy không phân loại. Không phải vạn bất đắc dĩ, sẽ không động thủ đối với những chức nghiệp khác. Khi Sơ Vu hồn sư làm được quá tuyệt tình, mới đưa đến kết quả kia...

Hậu nhân nhận được bộ phận truyền thừa, chỉ cần không làm xằng làm bậy, chắc chắn sẽ không quản.

Hơn nữa, có thể lợi dụng nó làm việc thiệnm, không chừng còn nhận được bọn họ che chở và tán dương.

Mặt khác, có thể đào ra Vô Hồn Kim Nhân hoàn chỉnh, nói rõ vu hồn sư đã chết này cực kỳ cường đại, thật sự tìm được loại mộ này. Cho dù không chiếm được truyền thừa, bảo vật lưu lại, khẳng định cũng không phải là số ít, đủ để khiến cho vô số người thoáng cái sôi trào và điên cuồng.

- Nhất định phải nhận được!

- Không sai. Chỉ là... nhiều bảo bối như vậy đều báo lên, người ta một chút hứng thú cũng không có, cũng không thể đưa cả gia tộc cho hắn!

- Gia tộc? Người ta cũng phải nguyện ý tiếp nhận mới được...

...

Hưng phấn qua đi, tất cả mọi người xoa mi tâm.

Người này cũng không nói mình cần gì. Mọi người có thể lấy ra, cơ bản đều đã lấy. Chẳng lẽ... còn chưa đủ trân quý, không đạt được yêu cầu?

- Chỗ của ta có một gốc cây non Thiên Diệp Thụ, không biết ngươi có hứng thú hay không?

Thời điểm mọi người ở đây cũng không biết nên báo cái gì, một căn phòng nhỏ vang lên giọng nói khe khẽ.

- Thiên Diệp Thụ?

- Trong truyền thuyết loại linh thụ này có thể bảo vệ gia tộc, giúp người chiến đấu?

- Thiên Diệp Thụ, một thân nghìn nhánh, một nhánh nghìn lá. Sau khi hoàn toàn trưởng thành, sẽ giống như linh binh, tự động bảo vệ chủ. So với cường giả Hóa Phàm tứ trọng Trọc Thanh cảnh, cũng hoàn toàn không yếu hơn!

- Có thể có được một gốc cây giống, trồng ở gia tộc, sau trăm năm, tương đương với xuất hiện thêm một vị lão tổ Hóa Phàm tứ trọng, ngày đêm bảo vệ, tuyệt đối là bảo vật tuyệt thế khiến thế lực lớn tranh đoạt! - So sánh với linh binh, đan dược, công pháp bí tịch gì đó, mạnh hơn nhiều lắm. Phòng này rốt cuộc là ai, đồ tốt như vậy cũng nỡ lấy ra?

...

Tuổi thọ của con người có hạn. Cho dù lợi hại hơn nữa, sớm hay muộn sẽ có một ngày ngã xuống. Một gia tộc, một thế lực, không có khả năng nhận được bảo vệ lâu dài.

Thiên Diệp Thụ lại khác. Trồng xuống, trăm năm sau thể hiện uy lực, có thể sống mấy nghìn năm, hoàn toàn có thể che chở cho một gia tộc, nghìn năm không đổ.

Có thể nói, vật này tới tay nói, chẳng khác nào có thêm một vị lão tổ trấn thủ gia tộc.

Làm sao không khiến cho người ta kích động?

Sử dụng cái này để đổi một con Vô Hồn Kim Nhân... Có thể nói, tuyệt đối là thua thiệt lớn.

- Cái này... hắn lại không có cách nào từ chối đi!

Mọi người thấy qua, muốn biết lão già này rốt cuộc lựa chọn thế nào.

Vô Hồn Kim Nhân tuy rằng trân quý, nhưng so với Thiên Diệp Thụ, kém hơn không chỉ một đoạn.

Sử dụng vật trân quý đổi thứ rẻ tiền... Có ngốc cũng biết lấy hay bỏ như thế nào.

- Thật ngại quá. Ta đối với Thiên Diệp Thụ không có bất kỳ hứng thú gì.

Thời điểm mọi người ở đây cảm thấy khẳng định danh hoa có chủ, lão già lại lắc đầu.

- Không có hứng thú?
- Trực tiếp từ chối? Cái này... nếu như là ta, khẳng định trực tiếp đổi!

- Phí của trời...

...

Không nghĩ tới ngay cả Thiên Diệp Thụ cũng không đánh động được đối phương, tất cả mọi người cảm thấy có chút điên rồi.

Rốt cuộc muốn cái gì?

- Ta vẫn là câu nói kia. Chỉ cần các vị lấy ra thứ, ta có hứng thú, tự nhiên sẽ đổi. Không phải càng quý trọng càng tốt!

Lão già xua tay.

- Hứng thú?

Lại nghe hắn nói như thế, tất cả mọi người trầm mặc, trong nháy mắt, lại không có người nào kêu giá.

Ngươi nói ngươi có hứng thú, nhưng lại không nói cần gì, bảo chúng ta báo giá như thế, thời điểm nào có người như vậy? Buổi đấu giá làm thế nào lại có một quái thai như vậy tới?

- Lạc chấp sự, ta thấy người này, chính là tới quấy rối. Hơn nữa lấy vật đổi vật, các ngươi cũng lấy không được lợi ích. Phòng đấu giá vì sao phải thu?

Phòng đấu giá chịu trách nhiệm các loại bảo vật đưa ra, thu hồi hậu trường. Nhìn Lạc Tần trong đài, Trần trưởng lão không nhịn được nói.

Rõ ràng chính là tới quấy rối!

Làm gì có chuyện qua bán đấu giá, không nói mình muốn cái gì?

Hơn nữa, bình thường bán đấu giá đổi linh thạch, phòng đấu giá có thể lấy ra phần trăm. Lấy vật đổi vật, lấy thế nào?

- Hắn không phải quấy rối, hơn nữa đã trả tiền thù lao, đủ năm nghìn linh thạch!

Lạc Tần lắc đầu, nói.

- Còn không có bán đấu giá, lại trả tiền thù lao? Năm nghìn?

Trần trưởng lão sửng sốt.

Nhiều linh thạch như vậy, hắn cũng một tay không lấy ra được. Đối phương không những lấy ra, còn sớm trả tiền... Hoàn toàn cũng không lo lắng Vô Hồn Kim Nhân có thể không bán ra...

- Đúng vậy, cho nên, không quan tâm bán đấu giá thế nào, sử dụng thủ đoạn gì, đối với phòng đấu giá mà nói, cũng không sẽ thiệt.

Lạc Tần nói.

- Vậy... Hắn rốt cuộc nghĩ muốn cái gì?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau