THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 786 - Chương 790

Chương 786: Ta đi thử một chút (2)

Thấy đối phương không ngăn cản, Trương Huyền nhìn Lạc Tần trước mặt, nói.

- Không cần giám định, bức tranh này, tuyệt đối là thật. Ta cũng có thể nhìn ra...

Tiếp nhận bức tranh cuộn, tiện tay mở ra. Chỉ liếc mắt thoáng nhìn, Lạc Tần lại gật đầu.

Làm chấp sự phòng đấu giá, hắn cũng có năng lực giám định rất lợi hại. Nếu không, gặp phải bảo vật cũng không nhận ra, thật sự lại mất mặt.

Bức tranh trước mắt này, khí tức ngưng tụ, linh khí mười phần. Chim vẽ trong tranh bất cứ lúc nào cũng sẽ bay lượn ra. Có ngốc cũng biết, tuyệt đối là một danh họa vô giá.

- Tốt lắm, ngươi cầm đi bán đấu giá! Tốt nhất có thể bán ra vượt quá năm nghìn linh thạch.

Thấy hắn cũng nhận ra, Trương Huyền vừa vặn tiết kiệm phiền phức, nói.

- Cái này...

Nghe hắn nói như vậy, Lạc Tần có chút do dự:

- Trương sư, bức tranh này, tuy rằng cấp bậc cực cao, linh tính mười phần. Nhưng... Muốn bán ra năm nghìn linh thạch, gần như không có khả năng!

- A? Vậy có thể bán bao nhiêu?

Trương Huyền nghi ngờ.

Hắn đối với giá trị của bảo vật, biết không tính là quá rõ. Nhất là lấy linh thạch làm đơn vị bán ra. Hắn vốn tưởng rằng thứ này nếu được đặt ở Lưu Thương Khúc Thủy, làm trấn các chi bảo, giá to lớn, khẳng định vượt xa năm nghìn... Không nghĩ tới người này lại nói không có khả năng.

Đây là có chuyện gì?

- Tối đa... năm trăm linh thạch!

Sắc mặt Lạc Tần nhất thời đỏ lên.

- Năm trăm?

Lông mày nhíu lại một cái, Trương Huyền đầy vẻ không vui:

- Bức tranh này, xuất phát từ tay của một vị thi họa sư ngũ tinh, tự dẫn linh tính, không chỉ có thể hấp thu linh khí bổ sung bức tranh cuộn, trong đó còn có chứa cảm ngộ người tu luyện đối với thiên địa tự nhiên. Quan sát trong thời gian dài, cường giả Hóa Phàm tam, tứ trọng, cũng có ích lợi cực lớn... Làm sao có thể chỉ trị giá năm trăm?

Trải qua Thiên Đạo Đồ Thư Quán giám định, thuộc về chính phẩm, bảo bối do thi họa sư ngũ tinh lưu lại, đủ đạt tới đệ lục cảnh đỉnh phong, cách đệ thất cảnh trong truyền thuyết, cũng chỉ có kém một bước.

Chỉ trị giá năm trăm? Nói đùa sao?

- Đúng vậy, ngươi lừa gạt ai đó? Danh họa tốt như vậy, làm sao có thể lại chỉ có chút giá ấy?

Vẻ mặt Đám người Tôn Cường cũng không tin.

- Trương sư đừng có gấp, nghe ta cẩn thận giải thích! Lạc Tần liền vội vàng khom người nói, đầy xấu hổ:

- Bức tranh này phong cách thuần phác, đại khai đại hợp, là tác phẩm của đại gia, không thể nghi ngờ. Nhưng... không có tên gọi, cũng không lưu lại chữ viết, giá trị giảm xuống một chút. Thi họa đáng giá tiền nhất, không phải bản thân bức tranh, mà là giống như đồ cổ, lưu lại năm tháng lắng đọng cùng danh tiếng của người vẽ tranh. Nếu như đây là do một vị danh gia có danh tiếng của liên minh vẽ, năm nghìn linh thạch dễ dàng có thể bán ra... Nhưng như bây giờ, năm trăm xem như là rất cao!

Nghe được giải thích, thoáng sửng sốt một chút, Trương Huyền nhìn về phía Tái các chủ cách đó không xa, chỉ thấy hắn cũng gật đầu.

- Còn có chuyện này sao?

Bất đắc dĩ một hồi.

Suy nghĩ kỹ một chút cũng đúng.

Thi họa thứ này, không phải là binh khí. Thiên tài địa bảo, đối với người tu luyện có hiệu quả thật, mà làm nổi lên thưởng thức cùng sở thích của một người. Nếu như không phải tác phẩm của danh gia, giá trị thu thập, tàng trữ, quả thật sẽ lập tức giảm đi.

- Bức tranh này là tám trăm năm trước, thi họa đại tông sư ngũ tinh, Ngô Hiên Tử lưu lại. Lẽ nào hắn cũng không tính là danh gia?

Trương Huyền nói.

- Ngô Hiên Tử? Hắn đương nhiên là danh gia, thi họa đại sư ngũ tinh, còn là thuần thú sư ngũ tinh đứng đầu liên minh vạn quốc. Nếu quả thật là bút tích thực của hắn, giá chỉ sợ không chỉ năm nghìn. Chỉ có điều... danh tiếng của hắn tuy rằng vang dội, nhưng ở liên minh vạn quốc, thời gian ở lại không lâu, vẫn chưa lưu lại quá nhiều tác phẩm... Bức tranh này, làm thế nào xác nhận là của hắn?

Lạc Tần sửng sốt, không nhịn được hỏi.

Ngô Hiên Tử, nhân vật tiếng tăm lừng lẫy vô thượng nhất tại liên minh vạn quốc tám trăm năm trước, chưa đủ hai trăm tuổi, lại đột phá hai loại chức nghiệp thuần thú và thi họa đến cấp bậc ngũ tinh.

Đáng tiếc, tác phẩm giữ lại cho hậu thế quá ít. Không ít giám bảo sư ngay cả phong cách vẽ, thói quen của hắn cũng không biết, lại không có cách nào quyết định bức tranh này có phải là của hắn hay không.
- Ách...

Trương Huyền sửng sốt.

Hắn là thông qua Đồ Thư Quán mới biết được lai lịch của tác phẩm này. Nhưng điều này... không có cách nào biểu diễn cho người khác nhìn.

Ngô Hiên Tử lại không lưu lại bức tranh gì. Cho dù so ánh, cũng không thể nào nói đến. Nếu không phải vì như vậy, bức tranh này, cũng không có khả năng đặt ở Giám Bảo các nhiều năm như vậy, không có người nào nhận ra, cũng không có người nào biết lai lịch.

- Trừ khi... Có một vị thi họa sư lợi hại, vì bản vẽ này đề tên. Cho dù danh tiếng không bằng Ngô Hiên Tử, chỉ cần cấp bậc tương đương, nói ra chân vận, nhận được linh tính tán thành, cũng có thể khiến cho giá trị tăng. Chỉ có điều... tối đa chỉ có thể lên tới khoảng hai nghìn linh thạch!

Lạc Tần nói.

- Đề tên? Nói ra chân vận?

- Ừ, chỉ có điều, muốn đề tên cho bức tranh, làm gì có được dễ dàng như vậy. Ý của mỗi một người khác nhau, sau khi quan sát bức tranh, cảm giác cũng sẽ khác nhau. Tư duy có chút không giống với tác giả, sẽ không có cách nào nhận được tán thành! Như vậy, chẳng những không thể khiến cho giá trị của bức tranh được nâng cao, làm không tốt còn có thể tổn hại phong cách của bức tranh ban đầu, khiến cho giá trị giảm sút!

Lạc Tần giải thích:

- Cũng chỉ có người hiểu thói quen sinh hoạt của tác giả ban đầu, hiểu rất rõ đối với suy nghĩ của hắn, mới có cơ hội nói ra chân vận, khiến cho giá trị tăng. Bằng không...

Lời tuy chưa nói xong, trong giọng nói lại tiết lộ ý tứ rõ ràng.

Một vạn người nhìn bức tranh, có một vạn loại ý nghĩ.

Muốn phỏng đoán ý tứ của tiền nhân, khó khăn tới mức nào? Có thể nói, gần như là không thể nào làm được.

- Ý của ngươi là... Biết lĩnh ngộ của tác giả ban đầu đối với bức tranh, đề ở phía trên, lại vô cùng có khả năng nói ra chân vận?

Trương Huyền hỏi.

- Nếu như biết suy nghĩ của tác giả ban đầu... cũng chính là Ngô Hiên Tử, viết ở phía trên, tuyệt đối có thể khiến cho giá trị tăng mạnh. Đáng tiếc Ngô Hiên Tử có lưu lại bức tranh hay không, không có người nào xác định. Hắn tính cách khiêm tốn, lúc nào vẽ, tư tưởng trạng thái ra sao càng không có người nào biết... Hơn nữa bức tranh này, quỷ dị khó lường. Cụ thể là chim gì, cũng không nhận ra... Muốn phỏng đoán, khó khăn!

Lạc Tần lắc đầu.

Mặc dù chỉ liếc mắt thoáng nhìn, nhưng hắn cũng biết, muốn đề tên ở trên bức tranh này, đồng thời nói ra chân vận, giống như suy nghĩ của Ngô Hiên Tử, quả thực chính là không có khả năng.

- Khó khăn?

Nghe xong giải thích của hắn, Trương Huyền thoáng sửng sốt một chút, khẽ cười, nhìn lại.

- Nếu đề tên thì có thể làm cho bức tranh này tăng giá trị tài sản, không bằng...

- Ta đi thử một chút!

Chương 787: Một lần say rượu nằm mơ thấy (1)

- Ngươi?

Tất cả mọi người sửng sốt.

Tròng mắt Tái các chủ còn đảo một vòng.

Từ trong miệng Tôn Cường, hắn biết đối phương là thi họa sư. Nhưng... cho dù là thi họa sư, muốn biết ý nghĩa thật sự của Ngô Hiên Tử vẽ tranh tám trăm năm trước, cũng gần như không thể nào làm được!

Huống gì chim trong bức tranh, không linh thú lại không phải man thú, ai cũng không nhận ra được. Đề tên như thế nào?

Một khi sai, không chỉ bán không ra giá, còn xem như hoàn toàn phá hủy một tác phẩm trân quý như thế.

- Cái này...

Lạc Tần cũng lộ ra vẻ mặt xấu hổ.

Hắn nói rõ ràng cặn kẽ, là muốn để cho người trước mắt này bỏ đi suy nghĩ lung tung. Ai biết nghe xong muốn tự mình đề tên...

Ngươi muốn tiền muốn tới phát điên rồi sao?

Nếu như đề tên dễ dàng như vậy, có thể nói ra chân vận, mấy năm nay cũng không đến mức, chưa từng nghe nói có ai thành công.

Vù!

Mặc kệ vẻ mặt của bọn họ biến hóa, Trương Huyền lật cổ tay một cái, đã lấy ra bút mực, cũng bày bức tranh trưng ở trên bàn sách của gian phòng bao.

Người khác muốn giám định tên bức tranh này, cần phải phỏng đoán dụng ý của tác giả, thiêu đốt não các loại, cũng rất khó làm được giống như đúc. Hắn lại khác!

Thiên Đạo Đồ Thư Quán trực tiếp có thể cho ra tên, không sai chút nào.

Nếu thật sự viết, nhất định có thể nói ra chân vận, khiến cho giá trị tài sản của bức tranh tăng lên.

- Ngươi... sẽ không làm thật chứ?

Thấy hắn chấm mực, lại lập tức muốn viết, Tái các chủ không nhịn được đi tới trước mặt.

- Nghĩ lại đi. Đây chính là... chí bảo do các đời trước lưu lại...

Món bảo vật này, ở Giám Bảo các truyền thừa nhiều năm như vậy, bị hủy hoại ở ngay trước mặt... thật sự không đành lòng.

- Nếu có thể tăng giá trị tài sản làm gì không đề tên?

Trương Huyền mỉm cười.

- Nhưng nếu chẳng may thất bại...

Tái các chủ đầy sốt ruột, đang muốn nói tiếp, đã thấy Tôn Cường đi tới trước mặt, đầy vẻ nóng lòng. - Tái các chủ, nhìn biểu tình của ngươi, là không tin thiếu gia nhà ta có thể nói ra chân vận? Nếu không... chúng ta đánh cược. Không đánh lớn, lại ba nghìn linh thạch đi!

- ...

Thân thể Tái các chủ thoáng lảo đảo một cái.

Đây là người nào với người nào vậy!

Chủ tớ hai người các ngươi, có thể có một người bình thường không?

Một người muốn đề tên, một người còn tự tin đánh cược... Có nhầm hay không?

Sắc mặt khó coi, hắn rất muốn đáp ứng đánh cược. Nhưng vừa nghĩ tới Trần trưởng lão bi thảm, hắn cũng có chút chột dạ và nhát gan.

Người này, lại là nhân vật siêu cường ngay cả đài điều khiển Lưu Thương Khúc Thủy cũng có thể tán thành... Có lẽ thật sự có thể nói ra chân vận của bức tranh này.

- Đánh cược... Hay là thôi đi!

Sắc mặt hắn nhất thời trắng bệch, liền vội vàng lui xuống.

- Ách?

Nhìn thấy cảnh tượng như vậy ở trong mắt, Lạc Tần trợn tròn hai mắt.

Tái các chủ rất rõ ràng không tin Trương sư này có thể đề ra tên chính xác, vốn định khuyên can. Ai biết hạ nhân nói một câu nói, hắn lại khiếp sợ đến mức trực tiếp rút đi...
Đây là chuyện gì?

Từ khi nào Các chủ dễ nói chuyện như vậy?

Đang cảm thấy kỳ quái, Lạc Tần đột nhiên cảm thấy linh khí xung quanh điên cuồng phun trào, tập trung về phía cách đó không xa lại. Từng âm thanh giống như tiếng chim kêu, đột nhiên sinh ra.

Chiêm chiếp chiếp!

Tiếng động cửu tiêu, vang vọng toàn bộ phòng đấu giá.

- Ách...

Theo âm thanh vang lên, từ phương hướng vội vàng nhìn sang, chỉ thấy hắn vừa do dự một hồi, Trương sư kia chẳng biết từ lúc nào đã viết xong tên ở trên bức tranh. Chim trên bức tranh “nhìn thấy được”, dường như xác nhận thân phận của mình, hưng phấn không ngừng kêu lên, bay lượn lên trời cao.

- Đây là... chân vận kích động, linh trí phá phàm? Ta nhổ vào... Điều này… điều này… mẹ nó có chuyện gì xảy ra?

Môi co giật, thân thể Lạc Tần run rẩy kịch liệt.

- Linh trí phá phàm... Đây là tác phẩm thất cảnh, thi họa sư lục tinh mới có thể làm được...

Trước mắt Tái các chủ cũng biến thành màu đen.

Vừa rồi cảm thấy người ta không có khả năng thành công. Ai biết vừa đề tên, không chỉ nói ra chân vận, còn làm cho chân vận kích động, linh trí phá phàm. Điều này... điều này... không biết có phải là thật hay không?

Sáu cảnh đầu của thi họa chia ra làm Lục Thực, Linh Động, Ý Tồn, Kinh Hồng, Hóa Linh, Linh Trí!

Thi họa sư tam tinh bình thường cũng chỉ đạt được cấp bậc hóa linh mà thôi. Linh trí cảnh, cũng chỉ có thi họa sư tứ tinh, ngũ tinh mới có thể làm được.

Sau lục cảnh linh trí, còn có thất cảnh, cũng chính là Tái các chủ nói, thi họa sư lục tinh mới có khả năng đạt được... Linh trí phá phàm.

Lúc này động vật, thực vật trong bức tranh đều giống như đang sống, nắm giữ thần trí của mình, thậm chí còn có thể nhận chủ, bay lượn đến bên ngoài bức tranh, một hai ngày cũng không sẽ biến mất...

Nói cách khác, thi họa sư lĩnh ngộ loại ý cảnh này, chỉ cần vẽ tranh, có thể dễ dàng vẽ ra chim bay lượn trên trời cao, rong ruổi tận cuối trời.

Có người nói, đã từng có một vị thi họa sư lục tinh lợi hại, ở trên tường vẽ một con tiên hạc, phá tường lao ra, mang theo phá mây rời đi, lưu lại lời đồn tiên nhân đạp chim rời đi.

Ban đầu, bức tranh này chỉ là lục cảnh đỉnh phong, cách đột phá còn có một khoảng cách rất lớn. Đề tên, nói ra chân vận, tối đa cũng chỉ có thể duy trì không xa, không giảm cấp...

Không nghĩ tới, người này vừa đề tên, không chỉ đột phá cực hạn này, còn khiến cho nó trong nháy mắt đột phá, đạt tới thất cảnh...

Ta ngất!

Là ta điên rồi, hay người này điên rồi?

Chương 788: Một lần say rượu nằm mơ thấy (2)

Ngươi là quái vật sao? Rốt cuộc... làm sao làm được?

Tái các chủ toàn thân cứng đờ, hai mắt phát cuồng, đồng thời âm thầm cảm thấy may mắn, không cùng Tôn Cường đánh cược. Nếu không, thua không chỉ là Trần trưởng lão, ngay cả hắn, cũng sẽ nghèo rớt mồng tơi, chỉ còn lại có cái khố...

Thật ra không chỉ bọn họ giống như động kinh, toàn bộ phòng đấu giá cũng đều ồ lên. Ngay cả những người đang tiến hành bán đấu giá cũng không nhịn được dừng lại.

Chim trên bức tranh bay lượn, không chỉ giới hạn ở trong phòng, còn theo cửa sổ đi tới phòng đấu giá. Mỗi một con chim đỏ như lửa, giống như ráng mây lúc chạng vạng tối, soi sáng khắp nơi, hào quang bắn ra bốn phía, ánh sáng lóa mắt.

- Đây là... cái gì?

- Những con chim này là sinh linh hư ảo. Là có người vẽ ra bức tranh thất cảnh...

- Bức tranh thất cảnh? Thi họa sư lục tinh? Đây… đây...

- Thật ra là vị tiền bối nào? Bức tranh này nếu bán ra, tốn nhiều tiền nữa ta cũng nguyện ý...

- Đúng vậy, ta cũng nguyện ý!

...

Nhìn thấy được chim bay khắp bầu trời, phòng đấu giá hiện ra cục diện mỹ lệ như vậy, vẻ mặt tất cả mọi người điên cuồng, lại hừng hực hưng phấn.

Thi họa sư lợi hại nhất liên minh vạn quốc, cũng chỉ có tứ tinh đỉnh phong.

Chỉ có trong truyền thuyết, 800 năm trước, Ngô Hiên Tử đạt tới ngũ tinh. Nhưng đáng tiếc... không lưu lại tác phẩm.

Thoáng cái xuất hiện một bức tranh thi họa lục tinh sư mới làm ra được, làm sao không khiến cho người ta hưng phấn?

- Đây... sẽ không lại là do vị Trương sư kia mân mê đi ra chứ?

Trần trưởng lão chủ trì bán đấu giá, thấy sân khấu trực tiếp bị vắng vẻ, lại không ai để ý tới hắn, không nhịn được nhìn về phía gian phòng có chim xuất hiện. Vừa nhìn tới, hắn nhướng mày.

Đây là phòng của các chủ... Có thể thoáng cái làm ra động tĩnh lớn như vậy, hắn thật sự không nghĩ ra người nào khác... Chỉ sợ cũng chỉ có người thanh niên sâu không lường được kia.

...

Bên ngoài rơi vào lửa nóng, bên này Trương Huyền thu bút lông vào, mỉm cười nhìn về phía Lạc Tần ở bên cạnh đang ngây người như phỗng:

- Không biết như vậy, có đáng giá năm nghìn hay không?

- Năm nghìn? Giá trị, giá trị tuyệt đối...

Lúc này mới tỉnh táo lại, Lạc Tần liền vội vàng gật đầu.

Bức tranh có chứa đề tên lục cảnh đỉnh phong, là có thể giá trị năm nghìn linh thạch. Cái này thất cảnh... Cho dù bán một vạn, sợ rằng cũng có người nguyện ý!

Tiện tay viết mấy chữ, khiến giá trị của bức tranh lập tức gấp hai mươi lần. Đây... nào chỉ là một chữ vạn kim. Quả thực có thể nói một chữ mười vạn kim, trăm vạn kim cũng không quá đáng! Khủng khiếp!

Không nhịn được hắn nhìn lại về phía trên bức tranh, muốn biết rốt cuộc là tên gì, có thể khiến cho bộ dạng tác phẩm lục cảnh đỉnh phong, đạt được thấy cảnh. Vừa nhìn sang, thân thể hắn thoáng lảo đảo một cái, thiếu chút nữa ngã quỵ.

Chỉ thấy viết bảy chữ xiêu xiêu vẹo vẹo!

Bảy chữ này, không phải bất kỳ thể chữ nào, thoạt nhìn dường như say rượu vừa tỉnh, trong lúc thần thái mơ hồ lưu lại. Tuy rằng nghiêng lệch, lại ẩn chứa mùi vị đặc biệt khác thường. Cùng chim kỳ lạ trong bức tranh, xen lẫn vào nhau ăn ý, hợp lại với nhau càng tăng thêm sức mạnh. Không những không có kém hơn chút nào, còn có một loại cảm giác dung hòa hoàn mỹ, giống như yên tĩnh.

- Một lần say rượu nằm mộng thấy? Mộng lớn mới tỉnh... đây… đây là tên của bức tranh này?

Lạc Tần nắm tóc.

Người khác thấy con chim kỳ lạ trong bức tranh, khẳng định sẽ nghi chính là, chim này tên gì, lai lịch ra sao, đồng thời lấy tên này.

Người này thì hay rồi, trực tiếp viết say rượu mộng lớn mới tỉnh... Ai biết tự nhiên... đúng!

Chẳng lẽ... Ngô Hiên Tử trong truyền thuyết, là uống say nằm mơ mới tỉnh lại vẽ bức tranh này?

Thực sự như vậy, cũng quá khó có thể đoán được!

Hơn nữa... Người này rốt cuộc làm thế nào biết được? Lại làm sao biết được cặn kẽ, chính xác như vậy?

- Không sai. Bức tranh này là do Ngô Hiên Tử uống say vẽ, tỉnh dậy, để lại tên này!

Trương Huyền nói.
- Nhưng... Nhưng... con chim này rốt cuộc là linh thú gì? Vì sao ta chưa từng nghe nói qua?

Không nghĩ tới còn có loại lai lịch này, Tái các chủ không nhịn được hỏi.

Bức tranh này, trước đây thời điểm hắn xông vào Lưu Thương Khúc Thủy, cũng đã gặp qua, đã từng vì nó lật không biết bao nhiêu sách, cũng không tìm được đáp án.

Nếu là tác phẩn của Ngô Hiên Tử, những con chim này chung quy nên có một cái tên.

- Bọn chúng... a, bọn chúng là chim Bạch Tích!

Trương Huyền nói.

- Chim Bạch Tích? Không đúng. Chim Bạch Tích cánh dài, mỏ tím, móng vàng, đầu đỏ. Hơn nữa hình thể hơi béo. Những con chim này không những không có những đặc trưng này, còn lộ ra vẻ cao gầy...

Lần này không chỉ Tái các chủ nhìn ra vấn đề, Triệu Phi Vũ ở một bên cũng không nhịn được mở miệng.

Chim Bạch Tích là một loại linh thú cực kỳ thường gặp, chủ yếu đặc trưng rất dễ dàng có thể nhận ra. Những con chim kỳ lạ trước mắt này không có một chút tương đồng, làm sao có thể là loài này?

Nếu quả thật là loài này, không cần nói nàng, đám người Tái các chủ cũng khẳng định đã sớm nhận ra, giám định ra tác phẩm.

- A, Thời điểm Ngô Hiên Tử vẽ bức tranh này, uống say, vẽ nhầm Bạch Tích Điểu, là thành cái dạng này...

Trương Huyền giải thích.

- Vẽ nhầm?

Mọi người đồng thời run rẩy loạn.

Đường đường là thi họa sư ngũ tinh, vẽ nhầm Bạch Tích Điểu bình thường nhất?

- Đúng vậy, hắn vẽ nhầm bức tranh này, sau khi đề tên, lại cảm thấy hoang đường. Sau khi tỉnh rượu, cảm thấy một khi lưu truyền tất nhiên sẽ ảnh hưởng danh dự, nhưng xé đi lại có chút đáng tiếc. Giống như gân gà, ăn thì không ngon, bỏ thì tiếc. Vì vậy... Trực tiếp xóa đi tên và lạc khoản, lúc này mới có tác phẩm không đầu không đuôi!

Trương Huyền nói.

Trong chỗ thiếu hụt Thiên Đạo Đồ Thư Quán ghi chép, có ghi chép kỹ càng tỉ mỉ. Vừa mới bắt đầu nhìn thấy được, hắn cũng cảm thấy hoang đường.

Nhưng sự thực chính là như vậy.

Nếu như không có chuyện hoang đường như thế, Ngô Hiên Tử chưa bao giờ lưu lại nét mực, làm sao có thể lưu lại bản vẽ đẹp, Giám Bảo các lại làm sao có thể nhận được tác phẩm bộ dạng như vậy!

- Cái này, cái này... ngươi cũng giám định ra được?

Hàm răng Tái các chủ run lên, giống như là nhìn thấy được một quái vật không biết tên.

Chương 789: Thiếu gia nhà chúng ta mua! (1)

Làm giám bảo sư tứ tinh đỉnh phong, đối với chức nghiệp này hiểu đến xương tủy, có thể căn cứ phong cách vẽ, đặc điểm vẽ tranh phân tích ra tác giả là ai, cũng rất nghịch thiên. Trực tiếp giám định ra uống rượu xong vẽ sai, còn tự hủy tên, lạc khoản... Đây thật sự là điều giám bảo có thể thấy được?

Không chỉ Tái các chủ nghĩ như vậy, vẻ mặt Triệu Phi Vũ, Lạc Tần cũng đều choáng váng mơ hồ, nhìn chằm chằm qua, muốn biết hắn rốt cuộc làm thế nào biết nhiều như vậy.

- Ha hả!

Thấy ánh mắt bọn họ, Trương Huyền khẽ cười:

- Giám bảo, không chỉ phải giám định ra niên đại của bảo vật, quan trọng hơn suy bụng ta ra bụng người, suy đoán đối phương đang làm cái gì, như vậy mới có thể có hiểu rõ sâu hơn!

- Bản vẽ này, nhìn như chỉnh tề, trên thực tế cũng không theo quy tắc. Giám định thi họa, người người đều biết. Quan trọng nhất chính là đối xứng. Bức tranh này trái cao phải thấp, khiến người ta có một loại cảm giác nghiêng về phía trái. Rất rõ ràng, người vẽ tranh đứng không vững, chắc là ghé vào trên giấy vẽ. Ngươi xem chỗ này, chỗ này còn có chỗ này, cũng có thể thấy được, chỉ có nằm mới thích hợp nhất...

- Ngoài ra các ngươi nghi vấn chim Bạch Tích, cánh ngắn, mỏ trắng, móng đen, đầu đỏ, hình thể gầy, cùng với trong hiện thực không có một chỗ nào tương đồng. Chợt nhìn thoáng qua, quả thật không biết là loại vật gì!

- Nhưng cẩn thận nhìn, trong tranh vẽ, khắp nơi đều là cỏ lau, còn có hoa tím mới nở rộ. Hai thứ đồ này là thứ chim Bạch Tích yêu nhất. Quan trọng nhất chính là, trong miệng một con chim ngậm một cọng cỏ!

Trương Huyền chỉ.

Mọi người quả nhiên thấy được ở trong bức tranh có một con chim Bạch Tích trong miệng ngậm một cọng cỏ nhỏ.

- Cây cỏ này và cỏ Bồ Diệp có chín phần tương tự. Cỏ Bồ Diệp ẩn chứa kịch độc, không có linh thú nào thích. Cho nên người ta phát sinh nhìn nhầm. Nhưng nếu như nói đây là cỏ Bạch Giác?

- Cỏ Bạch Giáp có phần tương tự với cỏ Bồ Diệp, thậm chí có vài thương nhân cung ứng dược liệu, cố ý lấy ra làm giả đánh tráo... Cái sau, Bạch Tích Điểu sẽ không tiếp xúc. Nhưng rễ cỏ Bạch Giác lại là thứ nó thích nhất...

- Cái này...

Thân thể của Tái các chủ, Lạc Tần đều cứng đờ.

Đối phương nói nhịp nhàng ăn khớp, không có bất kỳ sai lầm nào. Nếu như dựa theo loại phân tích này, rất dễ dàng nhận biết đây chính là chim Bạch Tích.

- Xác định được loại chim, còn lại lại đơn giản hơn. Cẩn thận quan sát, có thể phát hiện, bức tranh lưu loát, sử dụng tranh thuỷ mặc không phải thường thấy nhất, mà là thẳng thắn phát biểu suy nghĩ trong lòng. Làm vì một thi họa sư siêu cấp có thể vẽ ra tác phẩm lục cảnh, làm sao có thể ngay cả vấn đề trụ cột nhất cũng sẽ quên? Mấu chốt nhất chính là... còn có dấu vết sửa và xóa trên thân của con chim? Lại thêm suy đoán trước đó, có thể dễ dàng đoán ra, là say rượu vẽ!

- Cân nhắc ra nhiều điều như vậy, biết tên, lai lịch cũng lại dễ dàng...

Khóe miệng cong lên, Trương Huyền giải thích.

Những điều này ngược lại không phải là hắn ăn nói lung tung. Làm thi họa sư đã ngoài tam tinh, biết kết quả, ngược lại cân nhắc dễ dàng hơn không ít. Kết hợp với chỗ thiếu hụt Đồ Thư Quán cho ra, có thể đơn giản phát hiện vấn đề.

Chỉ có điều, nếu như không biết đáp án, chỉ dựa vào quan sát lại muốn nhìn được những điều này, độ khó to lớn, có thể nói gần như không có khả năng.

- Điều này, điều này...

Thấy hắn chậm rãi nói, có lý có chứng cứ, vẻ mặt tất cả mọi người trong gian phòng muốn phát điên. Tái các chủ lúc này mới hiểu được, trình độ giám bảo của đối phương quả thật mạnh hơn hắn không chỉ gấp đôi, căn bản không ở cùng một cấp bậc.

- Phải lập tức báo lên tổng bộ, loại ánh mắt và năng lực, trình độ giám bảo này chí ít đạt tới ngũ tinh. Thậm chí... càng cao hơn!

Nuốt nước bọt, trong lòng hắn thầm hạ quyết định.

Trình độ của vị trước mắt này, đã vượt qua phạm trù của liên minh vạn quốc. Cho dù so với giám bảo sư ngũ tinh cũng chỉ mạnh hơn chứ không kém.

Thiên tài như thế, phải mau chóng báo lên tổng bộ, không để cho minh châu bị bụi che phủ.

- Được rồi, đừng chậm trễ buổi đấu giá nữa. Ngươi đưa qua đi bán đấu giá!

Giải thích xong, Trương Huyền liếc mắt thoáng nhìn. Thấy toàn bộ phòng đấu giá đều bị kinh động, ánh mắt mọi người đều tập trung qua, hắn khoát tay áo.

- Vâng!

Lúc này Lạc Tần mới phản ứng được, hai tay đỡ lấy bức tranh, lui ra ngoài.

Thời gian không lâu, trên đài đấu giá, giọng nói đầy chấn động kinh ngạc của Trần trưởng lão vang lên. Hình như ngay cả chính hắn cũng không quá tin tưởng:

- Cảnh tượng vừa rồi, các vị nói vậy đều thấy được. Bộ dạng bức tranh thất cảnh này sinh ra, nhiều người chúng ta như vậy cùng chứng kiến một thời khắc huy hoàng này!

- Vản thân bức tranh là do Ngô Hiên Tử thi họa đại tông sư tám trăm năm trước vẽ, do một vị thi họa đại tông sư mới tự tay viết danh, dẫn phát linh tính kích động, khiến nó từ lục cảnh đỉnh phong trực tiếp đột phá!
- Bức tranh thất cảnh, bức tranh thất cảnh đầu tiên của liên minh vạn quốc, kết quả của tiền nhân và hậu nhân hợp tác hoàn mỹ, không nói sau không có ai, nhưng tuyệt đối là chưa từng có ai!

Giọng nói của Trần trưởng lão càng lúc càng kích động:

- Hiện tại, chủ nhân của bức vẽ này dự định bán đấu giá nó. Giá khởi đầu, tám nghìn linh thạch! Mỗi lần tăng lên, không thể ít hơn một nghìn. Đấu giá bắt đầu!

- Bức tranh này thật sự bán? Quá tốt, ta muốn mua...

- Giá quy định tám nghìn linh thạch? Tuy rằng đắt, nhưng cũng đáng. Nhanh thông báo gia tộc, gán nợ bất động sản, cũng phải mua!

- Không quan tâm tốn bao nhiêu cũng phải trả...

...

Nghe được bức tranh này tự nhiên bán đấu giá, tất cả mọi người phía dưới đều ồ lên. Mỗi một người rơi vào trạng thái điên cuồng.

Bức tranh thất cảnh, liên minh vạn quốc chưa bao giờ xuất hiện qua. Có thể mua, dù táng gia bại sản cũng giá trị!

Không nói gì khác, qua tay lại bán ra, giá vô cùng có khả năng sẽ gấp bội.

- Ta ra chín ngàn!

- Một vạn!

- Một vạn một!

...

Giá trong nháy mắt tăng vọt.

- Cái này...

Nhìn phía dưới đã điên cuồng, Trương Huyền chớp mắt.

Vốn tưởng rằng nắm giữ nghề nghiệp giám bảo sư, Tái các chủ không lấy ra ba nghìn linh thạch, bán năm nghìn tuyệt đối là cực hạn. Nằm mơ hắn cũng không nghĩ tới, trực tiếp tăng lên đến hơn một vạn.

- Ta và Trần trưởng lão bọn họ đều giống nhau. Tiền trên người, đều thu thập bảo vật. Thật sự có thể sử dụng linh thạch, cũng không có quá nhiều. Lại nói, ta nhiều hơn nữa cũng chỉ là một người. Bọn họ đều đại biểu cho một thế lực và gia tộc lớn...

Nhìn ra được sự nghi ngờ của hắn, Tái các chủ cười khổ nói.

Chương 790: Thiếu gia nhà chúng ta mua! (2)

Dựa theo đạo lý, nắm giữ chức nghiệp giám bảo sư, kiếm tiền nhanh, chắc hẳn là xuất thân cực cao, không thể yếu hơn so với những người phía dưới.

Đáng tiếc, tiền của hắn đều tập trung thu thập chứa bảo vật, tài chính lưu thông cũng không nhiều. Có thể lấy ra ba nghìn đã là cực hạn.

Mà những người phía dưới này không giống vậy. Một gia tộc một thế lực, tích lũy mấy nghìn năm, tài phú kinh người. Hơn một vạn linh thạch với hắn mà nói, không lấy ra được. Nhưng đối với những người này mà nói, tối đa thương gân động cốt, chỉ cần nghĩ biện pháp lại bán ra, không chỉ lấy lại vốn, còn sẽ kiếm được một khoản lời lớn.

...

Bên trong một gian phòng bao của phòng đấu giá.

Một người thanh niên ngồi ngay ngắn ở trước cửa sổ, long bàng hổ cứ, mang theo khí tức ngạo nghễ.

Một lão già đứng phía sau hắn, tuy rằng không biểu diễn tu vi, lại khiến người ta một loại cảm giác giống như vực sâu, tựa như biển, không nhìn ra sâu cạn. Sợ rằng so với Kim Tòng Hải, cũng chỉ mạnh hơn chứ không kém.

- Bức tranh thất cảnh? Có ý tứ!

Nhìn thấy được Trần trưởng lão phía dưới mở ra, ánh mắt người thanh niên lóe lên.

- Thiếu gia, có thể có hứng thú?

Lão già khom người.

- Bức tranh thất cảnh, cho dù là tông môn, cũng được cho là bảo vật. Mua lại, đối với tu luyện chức nghiệp trợ giúp thi họa của ta, khẳng định có ích lợi rất lớn.

Người thanh niên gật đầu.

- Tốt lắm, ta lại mua!

Lão già gật đầu, lại muốn báo giá.

- Tạm thời không vội. Chờ bọn họ báo giá gần xong, chúng ta lại mở miệng.

Người thanh niên vẫy bàn tay một cái.

- Vâng!

Lão già có chút do dự:

- Chỉ là... Ta sợ một lát nữa giá quá cao, linh thạch chúng ta mang theo, không đủ mua Vô Hồn Kim Nhân...

- Vô Hồn Kim Nhân dính dáng tới chức nghiệp vu hồn sư này. Nếu có thể nhận được một ít tin tức có tác dụng, mang về tông môn, địa vị của ta khẳng định sẽ trong nháy mắt tăng mạnh, thu được Danh Sư Đường coi trọng... Trở thành người đầu tiên thế hệ trẻ tuổi, chỉ là vấn đề thời gian.

Người thanh niên khẽ cười: - Chỉ có điều... về điểm ấy không cần lo lắng. Chuyện Vô Hồn Kim Nhân, ta đã đặc biệt nghe rõ ràng. Người bán đấu giá thứ này, hình như không muốn lấy phương thức linh thạch bán ra.

- Không lấy linh thạch bán ra?

Lão già sửng sốt.

Lấy ra bán, không phải là kiếm tiền sao? Không muốn lấy linh thạch phương thức bán ra, có ý gì?

- Nghe nói người này thọ nguyên sắp hết. Chỉ cần tu vi không có cách nào đột phá bình chướng, linh thạch nhiều hơn nữa cũng chỉ là phế phẩm. Ta đoán không sai, hắn muốn chính là ngọc phù chương trình học, hơn nữa cấp bậc càng cao càng tốt.

Thanh niên nói.

Linh thạch, tuy rằng đại biểu cho tài phú, mà khi đạt được số lượng nhất định, cũng chỉ là một đống con số.

Tu vi không có cách nào đột phá, tuổi thọ không có cách nào kéo dài, sớm hay muộn đều sẽ biến thành đất vàng, biến mất trên đời giới... Người cũng đều chết, tiền nhiều hơn nữa thì có ích lợi gì?

Còn không bằng đổi ngọc phù chương trình học của danh sư, nếu may mắn có thể mượn cơ hội đột phá, tuyệt đối tốt hơn nhiều so với chỉ cần một ít linh thạch.

Huống gì thực lực tăng, muốn kiếm tiền còn không dễ dàng sao?

Bất kể nơi nào, thực lực vẫn quan trọng nhất căn bản nhất. Những cái khác đều là vật ngoài thân.

- Nếu như chỉ cần ngọc phù chương trình học, vậy quả thật lại đơn giản... Bản thân thiếu gia, chính là một vị thiên tài danh sư, giúp nhân vật nhỏ chỗ này chỉ điểm, khiến cho hắn thăng cấp, không khó lắm!
Lão già hiểu được mỉm cười.

- Đó là tất nhiên. Lần này thi đấu danh sư, ta lại ít nhất phải tiến vào trước năm!

Trên mặt người thanh niên tràn ngập vẻ tự tin.

- Thiếu gia thiên phú vô song. Không quan tâm mức độ tâm cảnh hay là lý giải đối với võ đạo, đều vượt xa người bình thường. Ta thấy không chỉ trước năm, trước ba cũng không có bất cứ vấn đề gì!

Lão già nói.

- Trước ba... cái này không dễ nói. Mấy người này cũng khó đối phó. Chỉ có điều, ta cũng không sợ. Đến thời điểm gặp xem trạng thái của ai tốt!

Thần sắc ngưng trọng một chút, người thanh niên lập tức khoát tay, lại nhìn về phía phòng đấu giá:

- Được rồi, sắp kết thúc rồi, kêu giá đi! Đúng rồi, linh thạch ta còn có chỗ cần dụng, không nên lãng phí.

- Vâng!

Lão già gật đầu.

Lúc này, giá đã báo được gần xong. Cho dù không ít gia tộc có tiền và thế lực lớn tới phòng đấu giá, đối mặt với loại giá này, cũng chùn bước, không thể không dừng lại.

- Hai vạn linh thạch lần một, hai vạn linh thạch lần hai. Có còn ai ra giá tiền cao hơn không? Nếu như không có, bức một lần say rượu nằm mộng thấy này, lại cho bán cho bằng hữu phòng bao số 14...

Trần trưởng lão nhìn quanh một vòng.

...

- Hai vạn linh thạch? Không nghĩ tới một bức họa, tự nhiên bán được nhiều tiền như vậy...

Nhìn phía dưới cạnh tranh đẩy giá lên, ánh mắt Trương Huyền tỏa sáng.

- Đúng vậy, xem ra chắc là không ai cạnh tranh, hai vạn linh thạch, như vậy so sánh với... xông qua ải kiếm tiền còn nhanh nhiều!

Tôn Cường cũng hưng phấn gật đầu.

Hai người còn chưa nói dứt lời, liền nghe được một giọng nói già nua vang lên.

- Khoan đã. 21 cái ngọc phù chương trình học tứ tinh, bức tranh này, thiếu gia nhà chúng ta mua!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau