THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 776 - Chương 780

Chương 776: Hóa linh hí, thi họa tán thành (2)

- Đúng rồi, vừa rồi có phải Tái các chủ đã nói, chỉ cần nhận ra một bảo vật, xem như thông qua hay không?

Trần trưởng lão vừa thả lỏng một chút, sắc mặt lại tái xanh, trong lòng nhỏ máu.

Lưu Thương Khúc Thủy, nhiều năm như vậy, không ai thành công qua đồng loạt. Bởi vậy, chỉ cần trong mười món vật phẩm, nhận ra một cái, xem như thông qua... Nói cách khác, không quan tâm phía sau vị Trương Huyền này nhận ra được hay không, ba nghìn linh thạch của mình, đều tính là... nhất định phải thua!

...

Bên ngoài chấn động kinh ngạc không hiểu, Trương Huyền nhìn búa sắt dáng vẻ cổ quái trước mắt, bất đắc dĩ một hồi.

- Kêu loạn cái gì, làm ta sợ nhảy cả lên!

Vừa ghi chép một đoạn bên trong Đồ Thư Quán có liên quan tới thứ này, thứ này lại phát ra một tiếng nổ lớn, hắn khiếp sợ đến mức ngay cả bút lông cũng thiếu chút nữa rơi trên mặt đất.

Thứ gì chứ?

Một cái chùy hỏng, cũng không phải chuông, kêu la các loại, kêu to cái rắm à!

Có hiểu lễ phép hay không? Như vậy sẽ dọa người, sẽ hù chết người đấy.

- Thôi đi. Viết ra tên là được. Phía sau có thể không viết nữa...

Suy nghĩ bị cắt ngang, cũng lại ngừng lại.

Miêu tả chỗ thiếu hụt trong Thiên Đạo Đồ Thư Quán liên quan tới chùy đồng xanh này, chừng bảy mươi hai chỗ. Toàn bộ chép xuống, tuyệt đối sẽ mệt chết. Nếu đã xác định tên và lai lịch, cùng với hai ba chỗ thiếu hụt, chắc hẳn là gần như có thể thông qua!

Buông bút lông, Trương Huyền không lại đi nhìn chùy đồng xanh trên lá cây nữa, đang định chờ bảo vật phía sau tới, lại thấy vụn sắt nặng nề này “vù” một cái từ trong suối nước, bay ra, rơi vào trước mặt.

- Đây là tình huống gì?

Trương Huyền chớp mắt.

Ngươi là cái chùy lớn, không ngoan ngoãn nằm ở trên lá cây, nhảy ta trước mặt làm gì?

Ta cũng không phải là chùy mẹ!

- Thôi đi...

Nghi ngờ nửa ngày, cũng nghĩ không ra được rốt cuộc có tình huống gì, đã thấy lá cây chảy đi, bảo vật thứ hai chậm rãi chảy xuôi đến. Trương Huyền lắc đầu, không để ý tới nữa.

Trên lá cây thứ hai đặt một bức tranh cuộn tròn, trôi lơ lửng ở trên mặt nước, tản ra vầng sáng mỏng manh.
Linh khí xung quanh không tự chủ được bị bức ảnh thu hút. Từng con chim không ngừng bay lượn, giống như đang sống.

- Ít nhất là bức tranh ngũ cảnh!

Hắn làm thi họa sư tam tinh, đối với thi họa vẫn còn có chút hiểu rõ. Tác phẩm mặc dù cách rất xa, lại nhìn ra được nó không tầm thường, tuyệt đối không thua kém ngũ cảnh.

Mắt Minh Lý vận chuyển.

Đáng tiếc, giống như chùy đồng xanh vừa rồi, cũng không nhìn ra nguyên nhân. Nói cách khác, mức độ trân quý của bức tranh này đã vượt ra khỏi phạm vi hắn có thể dễ dàng nhìn trộm.

Rất nhanh, lá cây đi tới trước mặt. Hắn cũng thấy rõ hình huống phía trên.

Bức tranh rõ ràng, chỉ có điều phía trên không có lạc khoản và tên gọi, khiến người ta không nhận ra, rốt cuộc là tác phẩm do ai lưu lại.

Con chim phía trên thoạt nhìn cũng rất lạ mặt, tư liệu man thú hắn học được trong thuần thú, cũng không có một con nào có thể tương ứng.

Nói cách khác, tranh vẽ không những không có tên, ngay cả chim vẽ ra cũng không có cách nào xác định rốt cuộc là loài vật.

Thảo nào nhiều giám bảo sư như vậy, cũng không phân biệt được.

- Chỗ thiếu hụt!

Bàn tay vừa chạm vào bức tranh, Trương Huyền lại múa bút thành văn.

... - Lão sư, linh tính của bảo vật kích động qua đi, sợ rằng sẽ tự động nhận chủ. Làm không tốt, Giám Bảo các chúng ta không chỉ phải trả 5000 linh thạch, món bảo vật này cũng...

Nghĩ tới điều gì, Lưu Xương không để ý tới việc giải thích cùng Tôn Cường, đi tới trước mặt Tái các chủ.

Bảo bối có linh tính, có thể tự do lựa chọn chủ nhân. Nói cách khác, vị Trương Huyền này không chỉ xông qua Lưu Thương Khúc Thủy, kiếm lấy năm nghìn linh thạch, đánh cược thắng Trần trưởng lão, sợ rằng ngay cả... món binh khí này cũng sẽ bị lừa đi.

Cái này gọi là chuyện gì!

Người ta tốn một trăm linh thạch xông qua ải, cơ bản phải bù tiền. Người này không chỉ kiếm tiền, còn đánh cược kèm theo lừa gạt...

Giám Bảo các lần này xem như là tổn thất quá lớn.

- Bảo vật có linh, có thể tự chủ lựa chọn chủ nhân. Tuy rằng vật phẩm này ở lại Giám Bảo các chúng ta nhiều năm như vậy, nhưng vẫn không có người nào nhận ra. Hiện tại có người nói ra lai lịch, tự nhiên hưng phấn khác thường, muốn nhận chủ, cũng không có cách nào ngăn cản. Chỉ có thể thuận theo tự nhiên!

Tái các chủ cũng nghĩ đến điểm này, không nhịn được lắc đầu.

Mỗi một món bảo vật của Giám Bảo các đều vô cùng trân quý. Hắn cũng không muốn lưu lạc ra ngoài. Nhưng đối phương nhận được linh tính tán thành, muốn phủ nhận, cũng không có cách nào.

- Vậy... Nếu như bảo vật phía sau lại xuất hiện loại tình huống này, vậy làm sao bây giờ?

Thấy lão sư cũng không có cách nào, Lưu Xương thoáng hiện ra vẻ lo lắng nhìn qua.

- Ha hả, yên tâm đi. Cái thứ nhất là binh khí, giám bảo sư hoặc người trời sinh có thiện cảm đối với binh khí, có thể dễ dàng được tán thành. Nhưng phía sau lại không giống. Bảo vật phía sau, đủ loại. Có đồ cổ, thi họa, các loại thiên tài địa bảo... Loại này không phải giám bảo sư lợi hại không có cách nào nhận ra. Lại nói, cho dù nhận ra, muốn có được linh tính trong đó tán thành, khó khăn làm sao, có thể nói gần như không có khả năng!

Tái các chủ mỉm cười:

- Không cần buồn lo vô cớ, tự tìm phiền não.

- Cái này... Thật ra cũng đúng!

Lưu Xương thoáng sửng sốt một chút, lúc này mới phản ứng được, gật đầu đang muốn tiếp tục nói cái gì đó. Đột nhiên linh khí trước mắt chấn động kịch liệt một hồi, trực tiếp tập trung về phía bên trong cánh cửa.

Ngay sau đó trước mắt mọi người hoa lên một cái, liền thấy linh khí hội tụ thành vô số con chim không biết tên, đều bay lượn, cùng kêu lên ngân dài.

- Hóa linh hí, thi họa tán thành? Đây là loại chí bảo thi họa tán thành chủ nhân?

Mắt Tái các chủ tối sầm.

Chương 777: Mạnh mẽ dừng lại (1)

Ngũ cảnh đầu của thi họa: Lục Thực, Linh Động, Ý Tồn, Kinh Hồng, Hóa Linh.

Đạt được hóa linh, vật phẩm trên bức tranh sẽ hấp thu linh khí, linh tính mười phần, đạt được cảnh giới càng cao thâm hơn. Thậm chí ngay cả toàn bộ bức tranh đều sẽ được giao cho linh tính, tự chủ tìm kiếm chủ nhân thích hợp.

Giống như linh binh lợi hại.

Linh khí trước mắt tập trung lại, chim trên bức tranh bay lượn. Rất rõ ràng, linh tính tán thành người xông qua ải bên trong.

Cái này...

Pháp bảo, nói hắn là luyện khí sư, hoặc tiên thiên đặc biệt có cảm giác thân thiết đối với binh khí. Nhưng thi họa... lại khác.

Thi họa cao nhã, thuộc về am hiểu của văn nhân mặc khách. Thực lực cường thịnh mấy đi nữa, công pháp lại tinh thông, cũng rất khó được tán thành. Trừ khi lĩnh ngộ ý cảnh trong tác phẩm, phải biểu đạt hàm nghĩa thật sự, mới có thể nhận được tán thành.

Nhưng... bức tranh bên trong, tên không biết, vẽ thứ gì cũng không biết, niên đại càng không rõ... Làm thế nào biết được ý nghĩa muốn biểu đạt, phải thuật lại tư tưởng?

Chẳng lẽ, người này còn là một vị thi họa sư?

Cũng chỉ có loại nhân vật này có thể sáng tác ra thi họa, mới có khả năng ở trong một tác phẩm không có tác giả, không in ấn, không niên đại, phát hiện suy nghĩ chân chính của vị thi họa sư kia.

Bọn họ đồng loạt nhìn về phía Tôn Cường cách đó không xa, muốn nghe hắn giải thích một chút.

Hạ nhân này chắc chắn thiếu gia nhà bọn họ có thể qua cửa ải như thế, sẽ phải biết một ít.

- Thi họa sư? Thiếu gia nhà chúng ta đã sớm là vậy!

Biết đối phương nghi ngờ, Tôn Cường mỉm cười, chắp hai tay ở sau lưng, vẻ mặt ngạo nghễ:

- Hơn nữa sử dụng một con rùa, là có thể làm ra tác phẩm ngũ cảnh. Điều này với hắn mà nói, là trò trẻ con mà thôi!

- Sử dụng một con rùa làm ra tác phẩm ngũ cảnh?

Khóe miệng tất cả mọi người nhất thời cùng co rút.

Có thể làm ra tác phẩm ngũ cảnh, vậy ít nhất là thi họa sư tam tinh. Sử dụng rùa vẽ tranh, còn đạt được ngũ cảnh... vậy phải là mấy tinh?

Cho dù thi họa sư tứ tinh sư bọn họ biết, cũng làm không được!

- May mắn tinh thông đối với luyện khí, hiểu rõ đối với thi họa, không có nghĩa là giám bảo cũng lợi hại. Có thể... chỉ là vận khí?

Trong đám người có một giám bảo sư nói.

Chỉ có điều, hắn nói xong đừng nói là những người khác không tin, ngay cả chính hắn cũng cảm thấy không có lực.

- Có phải vận khí hay không, xem một bảo vật một chút, hắn sẽ không thể phân biệt! Nếu như không đoán sai, phải là một thiên tài địa bảo. Thứ này từ trên trời rơi xuống, không người nào có thể chế luyện, cũng không có người nào có thể phân biệt, không lại dính dáng tới luyện khí và thi họa... Là giám định thuần túy nhất!

Thấy mọi người bị đả kích nói không nên lời, Trần trưởng lão càng lung lay sắp đổ, bất cứ lúc nào cũng sẽ lại nôn ra máu. Cũng không biết hắn là chấn động kinh ngạc hay đau lòng. Tái các chủ nhìn quanh một vòng, nói.

Nếu quả thật là vận khí, hắn nắm giữ thân phận luyện khí sư và thi họa sư, trùng hợp nhận ra hai món đồ này, vậy phía sau khẳng định cũng không nhận ra. - Hi vọng hắn không nhận ra. Bảo vật trong Lưu Thương Khúc Thủy, mỗi một cái đều là trấn các chi bảo do thế hệ trước lưu lại. Mỗi một cái đều có thể bán ra với giá trên trời, có hai cái nhận chủ, tiếp tục nhận nữa, ta sợ... Giám Bảo các chúng ta sẽ phá sản!

Lộc trưởng lão không nhịn được nói.

- Điều này... ngược lại cũng đúng!

Khóe miệng Tái các chủ cũng giật một cái.

Nhận ra bảo vật là gì, có thể thông qua cửa ải. Người này thì hay rồi, trực tiếp làm cho bảo vật nhận chủ... Liên tiếp tổn thất hai cái. Lại tổn thất nữa, cho dù Giám Bảo các có tiền nữa, cũng không chịu được.

- Yên tâm, ta cũng xông qua Lưu Thương Khúc Thủy. Chí bảo thiên ngoại thứ ba, ta từng đặc biệt nghiên cứu qua.

Trần trưởng lão cuối cùng kìm chế sự kích động muốn nôn ra máu, cắn răng một cái:

- Thứ này làm bằng vật liệu gì, không có ghi chép, có linh tính hay không cũng không biết được rõ ràng. Muốn nhận ra, gần như không có khả năng! Càng chưa nói để cho nó nhận chủ...

Vật thiên ngoại, không có người nào từng thấy, trên sách cũng không có ghi chép. Muốn nói ra tên, lại gần như không thể nào. Huống gì bên trong có linh tính hay không cũng không biết được rõ ràng. Muốn để cho nó nhận chủ, càng đừng hy vọng.

Chỉ có điều, hắn còn chưa nói dứt lời, một âm thanh cười vui vang lên lần nữa.

- Ý tứ của ngươi, thiếu gia nhà chúng ta không nhận ra thứ này? Cũng không có cách nào khiến cho nó nhận chủ?

Người nói vẫn là Tôn Cường.

- Hừ!

Trần trưởng lão vung ống tay áo.
- Không cần hừ. Như vậy đi, ta cho ngươi cơ hội lấy lại vốn. Chúng ta tiếp tục đặt cược ba nghìn linh thạch. Nếu như thiếu gia nhà chúng ta, thật sự không nhận ra đồ là gì, cũng không có cách nào khiến cho nó tán thành, linh thạch ngươi thua ta từ bỏ. Nếu như nhận ra, lại thua ta ba nghìn linh thạch, có được không?

Mắt Tôn Cường sáng lên nhìn qua.

- Ta...

Khóe miệng Trần trưởng lão run rẩy, muốn đáp ứng lại không dám.

Vừa rồi nhiều chuyện, nói người kia không có cách nào qua cửa ải, ai biết đi vào khiến hai cái bảo vật tán thành. Lần này có trời mới biết có tình huống gì?

- Lại không dám? Cho ngươi cơ hội lấy lại vốn, ngươi không nắm chắc, còn làm giám bảo sư tứ tinh, cao thủ Hóa Phàm cảnh, nói rất mạnh mẽ, lá gan lại nhỏ như vậy!

Tôn Cường khinh bỉ liếc mắt thoáng nhìn.

- Ngươi...

Không nghĩ tới mấy phút ngắn ngủi, bị một nhân vật nhỏ khinh bỉ hai lần, Trần trưởng lão tức giận, sắc mặt đỏ lên, bất cứ lúc nào cũng sẽ ngất đi.

- Được rồi!

Đang tức giận, chỉ thấy người mập mạp phía sau Tôn Cường lại đi tới, vẻ mặt ngôn từ chính nghĩa trách một câu.

Thấy người này nói giúp hắn, Trần trưởng lão thở phào nhẹ nhõm, đang muốn cảm kích một chút, liền nghe được đối phương nói tiếp.

- Trần trưởng lão cũng không phải là không muốn đánh cược. Mà nếu chẳng may thua, không có tiền trả vậy phải làm sao bây giờ? Tôn quản gia, ngươi thứ lỗi một chút, người ta cũng không dễ dàng. Người nghèo chí ngắn... Đây là chuyện không có cách nào khác.

Phụt!

Không nghe còn tốt. Vừa nghe liền không thể tiếp tục kìm chế được, máu tươi lại phun ra.

Trần trưởng lão cũng phát điên.

Giám bảo sư, một trong những nghề có tiền nhất thiên hạ. Hắn đường đường là giám bảo sư tứ tinh, còn là người xuất sắc trong số đó, không nói giàu có thể so sánh với một nước, cũng tuyệt đối không khác biệt lắm.

Lúc này tự nhiên bị người ta ngang nhiên nói... người nghèo chí ngắn.

Nghèo em gái ngươi!

- Đánh cược thì đánh cược, ai sợ ai...

Không thể tiếp tục kìm chế được, Trần trưởng lão rít gào một tiếng.

- Vậy thì dễ nói. Chỉ có điều... nếu như ngươi thua, không có tiền đưa, làm sao bây giờ?

Tôn Cường thoả mãn thoáng liếc mắt nhìn Viên Đào ở phía sau hát đệm, cười nói.

Chương 778: Mạnh mẽ dừng lại (2)

- Không có tiền ta sẽ mượn Lộc trưởng lão, không phiền ngươi phải nhọc lòng!

Trần trưởng lão vung tay.

- Trần trưởng lão... nghĩ lại!

Lông mày giật loạn, Lộc trưởng lão vội vàng khuyên can.

- Yên tâm đi, lần một lần hai, không thể có đến lần thứ ba. Ta không tin hắn ngay cả chí bảo thiên ngoại cũng có thể nhận ra. Nếu quả thật có thể nhận ra, thua táng gia bại sản, ta cũng nhận...”

Trần trưởng lão cắn răng.

Có thể đạt được giám bảo sư tứ tinh, hắn vốn không phải là một người lỗ mãng. Nhưng hai người béo mập trước mắt này thật sự quá khinh người.

Lại nói, hắn cũng thật sự không tin, người thanh niên kia có thể ngay cả chí bảo thiên ngoại cũng nhận ra được.

Phải biết rằng, trước đây một vị giám bảo sư ngũ tinh đi ngang qua cũng không nói ra tên của thứ này. Một tiểu tử không biết từ đâu xuất hiện, làm sao có thể biết rõ tất cả, thậm chí khiến cho nó tán thành?

Oong!

Loại tự tin này còn chưa có kết thúc, trong phòng đột nhiên truyền đến một tiếng nổ lớn thanh thúy, giống như với tiếng động vang lên trước đó.

- Bảo vật tán thành, linh tính kích động... Tán thành?

Sắc mặt nhất thời trắng bệch, Trần trưởng lão khóc.

Chí bảo thiên ngoại cũng có thể tán thành. Người này rốt cuộc là một quái vật thế nào? Lại rốt cuộc làm sao làm được?

Leng keng!

Thời gian hắn co quắp không lâu, bên trong lại một lần nữa có âm thanh vang lên. Thật giống như Trương Huyền không phải đang xông qua ải, mà là tiến vào xưởng âm nhạc, đập loạn xung quanh.

- Các chủ... nếu không, mạnh mẽ dừng lại!

Nghe được âm thanh bên trong liên tiếp vang lên, Lộc trưởng lão cũng không nhịn được.

- Dừng?

- Không dừng lại, ta sợ... Giám Bảo các chúng ta, sẽ bị hắn giám định tới đóng cửa...

Khóe miệng Lộc trưởng lão co giật.

- Cái này...

Sắc mặt Tái các chủ cũng lúc trắng lúc xanh.

Người ta qua xông Lưu Thương Khúc Thủy, mười món nhận ra một đã có thể nói là nghịch thiên. Người này thì hay rồi, không chỉ nhận ra, còn khiến tất cả bảo vật nhận ra được tán thành...

Nếu thật sự tiếp tục như vậy, sợ rằng toàn bộ Giám Bảo các đều gần như bị hắn quét sạch sẽ.
- Nhanh quyết định một chút. Giám định ra một cái lại tính là qua cửa ải. Tiếp tục nữa, mười món bảo bối đều lấy đi, sau đó phải làm sao bây giờ?

Biết thời gian không thể chậm trễ, vẻ mặt Lộc trưởng lão sốt ruột.

- Được, hiện tại để hắn dừng lại!

Biết chuyện nghiêm trọng, Tái các chủ cắn răng một cái.

Vốn tưởng rằng đối phương tới xông qua Lưu Thương Khúc Thủy, chỉ là đùa giỡn, nhất định sẽ vấp phải trắc trở mà về. Ai biết vừa ra tay...

Bảo vật liên tiếp thuần phục, bọn họ khiếp sợ đến mức không dám tiếp tục.

Tuy rằng Giám Bảo các được gọi là bảo vật vô số, tài phú vô song, cũng có giới hạn.

Bảo vật trong Lưu Thương Khúc Thủy không cách nào khiến cho người ta giám định, rất rõ ràng chính là cực hạn.

Một hai cái tán thành còn có thể. Tất cả đều tán thành, vậy Giám Bảo các lại tương đương với không có trấn các chi bảo, cũng không cần tiếp tục nữa.

Chuyện gì thế này?

Đường đường là Giám Bảo các, ủy khuất thành như vậy, cũng thực sự choáng váng.

- Lấy chìa khoá!

Lưu Thương Khúc Thủy có thể tiến hành, tất nhiên cũng có thể dừng lại. Chỉ có điều cũng giống như khi mở ra, cần phải có ba cái chìa khóa đồng thời tiến hành.

- Được!

Trần trưởng lão, Lộc trưởng lão đã đi a, đồng thời đi tới tường trước mặt, bàn tay vươn ra, chìa khoá cắm vào lỗ thủng. Két! Két!

Trận pháp trước đó vận chuyển, dựa theo ba cái chìa khóa đồng thời xoay tròn, lập tức ngừng lại.

Ánh sáng ngừng lại.

- Các ngươi... làm cái gì vậy?

Lông mày Tôn Cường nhíu lại một cái.

- Yên tâm đi, chỉ là dừng trận pháp, sẽ không tạo thành tổn thương đối với thiếu gia nhà các ngươi!

Tái các chủ nói.

- Không thua nổi lại dừng, Giám Bảo các... thật sự mất mặt!

Tôn Cường hừ nói.

Cho dù không nghe được bọn họ nói chuyện, hắn cũng biết được ý của mấy người này.

Rất hiển nhiên, thiếu gia đại triển thần uy, liên tục khiến cho bảo vật tán thành, bọn họ khiếp sợ đến mức không dám tiếp tục.

- Khụ khụ, mạnh mẽ dừng lại, là chúng ta không đúng. Chỉ có điều, yên tâm đi, chúng ta sẽ cho thiếu gia nhà các ngươi một công đạo!

Bị trực tiếp cười nhạo, sắc mặt Tái các chủ đỏ lên, không nhịn được nói.

Giống như đối phương nói, những bảo vật này là do các đời trước lưu lại, cũng có thể làm lợi thế sát hạch giám bảo sư ngũ tinh, quả thật không thua nổi.

Chỉ có điều, mạnh mẽ đi dừng như vậy, đối với đối phương quả thật cũng không công bằng. Giám Bảo các chỉ có thể nghĩ biện pháp bồi thường.

- Hừ!

Vẻ mặt Tôn Cường không vui. Chỉ có điều, đã dừng, hắn cũng không có biện pháp.

- Được rồi, mở rộng cửa!

Dừng trận pháp, Lưu Thương Khúc Thủy sẽ dừng. Bảo vật cũng sẽ không tiếp tục đi ra. Tái các chủ mỉm cười khoát tay chặn lại.

Ầm ầm!

Hắn còn chưa nói dứt lời, đột nhiên cảm thấy mặt đất lắc lư một hồi. Tất cả mọi người thiếu chút nữa ngã sấp xuống. Ngay sau đó một tiếng chuông lớn vang vọng đại sảnh, thiếu chút nữa khiến lỗ tai người ta bị chấn động điếc.

- Là... bàn điều khiển Lưu Thương Khúc Thủy, tán thành chủ nhân. Ta ngất!

Cảm nhận được loại chấn động này, Tái các chủ vừa nhìn về phía trong, hét lớn một tiếng, vẻ mặt phát điên.

Chương 779: Nội dung bồi thường (1)

Thời gian trở lại một phút trước.

Liên tục bốn món bảo vật ở trên lá cây nhảy ra, tới trước mặt. Trương Huyền có ngốc cũng hiểu rõ, là nhận được tán thành, mấy thứ này muốn cùng mình rời đi.

Cũng đúng. Bảo vật giống như người, được chế luyện ra, lại muốn biểu hiện giá trị của mình.

Bị nhốt ở trong Lưu Thương Khúc Thủy tối tăm không có ánh mặt trời, ai cũng không nhận ra, bảo kiếm bị long đong, minh châu không ánh sáng, đổi lại thành bất kỳ một loại linh tính nào, khẳng định đều cực kỳ không cam lòng.

Bởi vậy, một khi bị nhận ra, đều khuất phục.

- Vậy ta không khách khí nữa!

Khóe miệng cong lên, bàn tay chộp một cái, lại thu mấy cái bảo bối nhảy ra vào chiếc nhẫn trữ vật.

Mấy thứ này, Thiên Đạo Đồ Thư Quán đều cho ra tên gọi rõ ràng. Cho dù không hiểu nhiều đối với bảo vật, hắn cũng biết là vô giá, tuyệt đối không phải là mấy trăm linh thạch có thể mua được.

Vật trân quý như thế nhận chủ, không cần mới là lạ.

Vừa thu đồ xong, muốn tiếp tục chờ bảo vật kế tiếp xuất hiện, lại thấy Lưu Thương Khúc Thủy trước mắt lắc lư một hồi, ngừng lại. Dòng nước hình như cũng dừng lại.

- Chẳng lẽ, cái này cũng sẽ hỏng?

Lông mày hắn nhíu lại một cái.

Lưu Thương Khúc Thủy do trận pháp huy động, dựa theo đạo lý, cũng không dừng chảy, cho đến tất cả mười món bảo vật xuất hiện. Thế nào lúc này mới ra bốn cái, lại ngừng?

- Xem có thể sửa được hay không!

Đầy nghi ngờ, hắn đưa tay sờ lên thạch đài trước mắt.

Thứ này hẳn là giống như cửa ải sát hạch danh sư của Danh Sư Đường, là một linh khí, khống chế nước chảy, bảo vệ bảo vật.

Đột nhiên dừng lại, chắc hẳn xảy ra vấn đề. Chỉ có điều, không có vấn đề gì. Có Đồ Thư Quán ở trong tay, chỉ cần là chỗ thiếu hụt, chỗ sơ hở, đều có thể dễ dàng nhìn ra.

Vù!

Sách xuất hiện, hắn tiện tay mở ra, cầm lấy bút lông viết xuống.

- Bàn điều khiển Lưu Thương Khúc Thủy, linh cấp hạ phẩm, do Giám Bảo các thống nhất lắp đặt ra...

Hắn nhanh chóng viết xuống. Mới viết mấy chỗ thiếu hụt, liền nghe được một tiếng nổ lớn. Bàn điều khiển không ngừng lắc lư, đối với hắn phát sinh cảm giác đặc biệt vô cùng thân thiết.

- Thứ này cũng có thể thu?
Cảm nhận được thái độ của thứ này giống hệt với mấy cái bảo vật trước đó, Trương Huyền kinh ngạc.

Nếu như là thật, không phải có nghĩa là, bảo vật bên trong cũng có thể cùng thu sao?

- Thử xem!

Hắn khẽ cười, tinh thần thoáng động. Quả nhiên cảm thấy Lưu Thương Khúc Thủy cực lớn trước mắt này, hoàn toàn không có chút phản kháng, “vù” một tiếng, tiến vào tỏng chiếc nhẫn trữ vật.

- Ta ngất! Thật sự là được...

Khóe miệng cong lên, Trương Huyền đang định nhìn xem trong phòng còn có gì có thể lại giám định, cướp đoạt, chỉ thấy cửa phòng “két” một tiếng, mở ra. Tái các chủ và Lộc trưởng lão, Trần trưởng lão vọt vào.

- Ngươi, ngươi...

- Ngươi cũng thu Lưu Thương Khúc Thủy...

Nhìn đại sảnh trước mắt trống rỗng, ba vị giám bảo sư tứ tinh mỗi một người môi run rẩy, nhìn về phía người thanh niên trước mắt, giống như là nhìn quái vật.

Chúng ta là để cho ngươi tới xông qua Lưu Thương Khúc Thủy, không phải để cho ngươi tới càn quét...

Trước đây tiến vào phòng thoạt nhìn giống như sơn dã, có núi đá, có nước chảy... Cái này thì hay rồi. Một gian phòng trống trải trụi lủi, một cái lông gà cũng không có.

Ngươi đây không phải là xông qua ải, là tiết tấu muốn đùa chết Giám Bảo các!

- Trương sư, Lưu Thương Khúc Thủy là... bảo vật của Giám Bảo các, đại biểu cho uy nghiêm, có thể lưu lại hay không... Cố nén kích động muốn nôn ra máu, sắc mặt Tái các chủ đỏ lên, nói.

Trước còn xưng hô Trương lão đệ, hiện tại hắn cũng không dám kêu.

Người ta vừa ra tay, không chỉ nhận ra nhiều bảo bối như vậy, ngay cả bàn điều khiển cũng thu. Trình độ giám bảo, tuyệt đối ở trên hắn. Xưng hô... lão đệ, hắn đã không đủ tư cách.

- Lưu lại? Nó nguyện ý nhận ta làm chủ!

Mắt Trương Huyền trợn trừng.

Xem vui đùa sao? Nhiều bảo bối như vậy, làm sao có thể tùy tiện buông?

- Cái này... ta biết!

Chủ sắc Tái các mặt đỏ lên.

Thiên tài địa bảo, người có đức được nhận.

Những bảo vật này tán thành chủ nhân, làm giám bảo sư, chắc hẳn là biết khó mà lui, cường thịnh mấy đi nữa, hỏi người ta đòi, không có gì khác với trắng trợn cướp giật.

Nhưng... Lưu Thương Khúc Thủy là một trong những vật phẩm có tính tiêu chí trân quý nhất của Giám Bảo các bọn họ, tuyệt đối không thể mất đi. Bằng không, không cần tổng bộ trách cứ, các chủ hắn cũng phải tự nhận lỗi từ chức.

Cái này giống như có người xông vào Danh Sư Đường, lấy đi linh khí sát hạch xông qua ải.

Truyền đi, tuyệt đối sẽ bị người ta cười ngạo.

- Như vậy, chỉ cần Trương sư đồng ý lưu lại Lưu Thương Khúc Thủy, Giám Bảo các chúng ta, nguyện ý... tiến hành bồi thường!

Có chút do dự, Tái các chủ nói lần nữa.

- Bồi thường? Các ngươi muốn thường linh thạch cho ta? Cũng tốt!

Trương Huyền lật ngón tay tính toán:

- Cái Lưu Thương Khúc Thủy này, bên trong ẩn chứa mười món bảo vật. Mỗi món ta cũng không có công phu sư tử ngoạm, theo năm nghìn linh thạch tính toán. Toàn bộ cộng lại cũng là năm vạn! Lại tính cả bàn điều khiển này... Lại thêm một vạn! Nói cách khác các ngươi cho ta sáu vạn linh thạch, thứ này để lại cho các ngươi!

- Sáu vạn...

Ba lớn giám bảo sư đồng thời thoáng lảo đảo một cái, mắt ửng đỏ.

Chương 780: Nội dung bồi thường (2)

Bọn họ là Giám Bảo các, không phải là ngân hàng tư nhân... Hơn nữa, cho dù là ngân hàng tư nhân, cũng không lấy ra nhiều linh thạch như vậy.

- Cái này... nhiều linh thạch như vậy, chúng ta thật sự không lấy ra được...

Tái các chủ xấu hổ hận không thể có một khe nứt chui vào.

Chuyện gì thế này.

Thời điểm Lưu Thương Khúc Thủy không ai xông qua, mỗi một người kỳ vọng có thể xông qua. Thật sự có người xông qua, lại sắp muốn khóc, cảm thấy tốt nhất không phải là sự thật...

- Không lấy ra được? Tốt lắm, chỉ cần có thể lấy ra mấy thứ này, ta không cần linh thạch bồi thường cũng có thể!

Thấy đối phương hiếm khi lại khóc ầm lên, ba lớn giám bảo sư tứ tinh, muốn phát điên, Trương Huyền cũng biết nhiều linh thạch như vậy bọn họ khẳng định cũng không lấy ra được. Hắn có chút do dự, nói tiếp:

- Đầu tiên, giúp ta tìm công pháp, võ kỹ, Hóa Phàm cảnh càng nhiều càng tốt. Thứ hai, ta muốn Vô Hồn Kim Nhân và tất cả sách có liên quan tới vu hồn sư, tương tự, số lượng không giới hạn!

Thật ra, cái Lưu Thương Khúc Thủy này cùng với bảo bối bên trong, muốn hay không, đều không quan trọng.

Thật sự muốn nhận được linh thạch, cũng có thể tìm được vô số phương pháp.

Bây giờ quan trọng nhất đối với hắn chỉ có hai chuyện. Một là, biết phương pháp khiến cho linh hồn ngủ say thức tỉnh, cứu chữa cho Lộ Trùng. Hai là, nâng cao tu vi, thăng cấp danh sư, tranh thủ trước ba mươi tuổi đạt được cấp bậc cửu tinh.

Bảo vật, linh thạch chỉ là thủ đoạn trợ giúp mà thôi. Cho dù tốt, so với hai thứ này, cũng không tính là cái gì.

- Những cái này...

Vốn tưởng rằng đối phương sẽ còn nói ra lời gì quá đáng. Vừa nghe được cũng chỉ là mấy thứ này, Tái các chủ sửng sốt.

Công pháp, võ kỹ Hóa Phàm cảnh, bọn họ tuy là Giám Bảo các, còn có thể tìm ra một chút, không tính là trân quý.

Về phần sách liên quan tới vu hồn sư, tuy rằng nghề nghiệp này, cụ thể tồn tại hay không tồn tại, còn tồn tại tranh luận nhất định, nhưng Giám Bảo các vẫn có một ít sách liên quan... Chỉ có điều, đều nói không rõ. Tin tức có chính xác hay không cũng không được biết.

Nói thật, mấy thứ này... cũng không giá trị bao nhiêu tiền. Bất kể so sánh với những bảo vật này, hay Lưu Thương Khúc Thủy, đều kém một mảng lớn.

Trước đó, thấy đối phương tham tài như mạng, vì linh thạch, không tiếc tất cả, vốn tưởng rằng đối phương nhất định sẽ cướp đoạt thật lớn, lại nói ra một yêu cầu khiến cho Giám Bảo các bọn họ phá sản. Không nghĩ tới... chỉ cần những vật này.

Điều này... không có vấn đề gì đi?

- Thế nào, làm không được sao?

Thấy vẻ mặt hắn nghi ngờ, Trương Huyền nhìn qua.

- Cái khác đều có thể tìm được một ít. Chỉ có Vô Hồn Kim Nhân... Thứ này không phải là của Giám Bảo các ta, mà là có người gửi bán. Cụ thể bán đấu giá như thế nào, giá cả thế nào mới có thể mua được, trước khi buổi đấu giá bắt đầu, ta không dám cam đoan!”
Tái các chủ vội hỏi.

Vô Hồn Kim Nhân là của người khác gởi lại, cụ thể có thể bán ra bao nhiêu tiền, hắn cũng chỉ là ước đoán một chút. Cho dù Giám Bảo các bọn họ ra tay, có thể mua được hay không, cũng chưa biết chừng. Bởi vậy, không dám cam đoan có thể trăm phần trăm trả được tiền.

Đương nhiên, đây cũng chỉ là cách nói bảo thủ. Tài lực của Giám Bảo các so với các thế lực khác xem như là mạnh nhất, lại còn đấu giá ở trên địa bàn của hắn. Nếu như bọn họ cũng mua không được, những người khác muốn thành công, có khả năng nhỏ hơn.

- Cái này không có việc gì. Ngươi không phải nói xông qua Lưu Thương Khúc Thủy, có thể có phần thưởng năm nghìn linh thạch sao? Bản thân ta mua cũng làm được! Chỉ cần có thể thu thập chỉnh tề mấy thứ ta mới vừa nói, mỗi thứ không kém hơn một nghìn quyển là được!

Dừng lại một chút, Trương Huyền nói.

- Một nghìn quyển?

Lông mày vừa giật, sắc mặt Tái các chủ thoáng cái tái xanh.

Vốn tưởng rằng đối phương chỉ cần một hay mười quyển cũng không tệ. Vừa mở miệng hơn một nghìn quyển. Cần nhiều sách như vậy làm gì?

Còn tưởng rằng không cần sáu vạn linh thạch, muốn vật này là bỏ qua Giám Bảo các. Hiện tại xem ra, điều kiện này cũng không dễ dàng như vậy.

- Sách vu hồn sư, không chỉ chúng ta không có nhiều như vậy, cho dù Vạn Quốc Thành khẳng định cũng không tìm được bao nhiêu. Tối đa chỉ có thể tìm tới... hơn mười quyển. Về phần công pháp bí tịch Hóa Phàm cảnh, Hóa Phàm nhất trọng Tăng Thọ cảnh, có thể tìm được trên một nghìn quyển. Dù sao cấp bậc này rất bình thường, công pháp cũng nhiều.

- Về phần nhị trọng Nguyên Khí cảnh, lại tương đối hiếm hơn, không nhiều như vậy. Tối đa năm trăm quyển. Tam trọng Âm Dương Kính, Vạn Quốc Thành thật ra có thể tìm không ít. Ở đây... có thể tìm tới một trăm quyển cũng không tệ!

Cẩn thận suy tính một lần, Tái các chủ nói rõ ràng một lượt những thứ có thể tìm được.

Hồng Hải Thành mặc dù là một thành thị cực lớn của liên minh vạn quốc, dù sao cũng không cường đại bằng Vạn Quốc Thành. Cho dù có bí tịch, cũng không có khả năng thoáng cái tìm được hơn một nghìn quyển. Nhất là Hóa Phàm tam trọng, mỗi một quyển đều được các gia tộc lớn coi trọng đồ của mình, không truyền ra ngoài. Cho dù Giám Bảo các đứng ra, có thể tìm tới một trăm quyển đã rất tốt rồi.

Hơn nữa còn là lục soát khắp tất cả gia tộc có nắm giữ.

- Cũng tốt. Tận dụng thời gian đi tìm đi!

Biết chịu giới hạn bởi hoàn cảnh địa lý, có thể tìm được nhiều như vậy đã không tệ, Trương Huyền gật đầu đồng ý. Cổ tay hắn lật một cái, Lưu Thương Khúc Thủy lại xuất hiện.

Thứ này có thể trả lại cho đối phương. Chỉ có điều bốn thứ trước đã nhận chủ, cũng đừng nghĩ.

- Cảm ơn Trương sư thành toàn!

Tái các chủ thở phào nhẹ nhõm, vội vàng ôm quyền.

- Không có việc gì, nhanh đưa năm nghìn linh thạch xông qua ải cho ta đi!

Trương Huyền xua tay.

- Ừ, vậy ta lại đi lấy cho ngươi!

Tái các chủ đi ra ngoài, thời gian không lâu, đã đi tới trước mặt. Cổ tay hắn lật một cái, một đống linh thạch xuất hiện ở phía trước. Linh khí kích động, giống như cơn lốc.

Tinh thần đảo qua, biết có năm nghìn cái, Trương Huyền khẽ cười, thu vào chiếc nhẫn trữ vật.

- Thiếu gia, vị Trần trưởng lão này vừa rồi đánh cược thua, thiếu chúng ta sáu nghìn linh thạch!

Lấy đồ xong, hắn đang muốn nói gì, đã thấy Tôn Cường đi đến.

- Đánh cược, sáu nghìn linh thạch?

Trương Huyền sửng sốt, nhìn về phía lão già cách đó không xa, vẻ mặt kinh ngạc:

- Vừa ra tay chính là sáu nghìn. Trần trưởng lão, ngươi quả nhiên còn hào phóng hơn so với Tái các chủ!

- Hào phóng?

Trần trưởng lão khóc.

Đây không phải là hào phóng. Đây là muốn mạng...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau