THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 766 - Chương 770

Chương 766: Mua thuốc giá thấp (hạ) (2)

Nếu quả thật là hàng giả ngược lại cũng thôi. Nói rõ năng lực quan sát bọn họ không tốt, không thể oán trời trách đất. Nhưng rất rõ ràng đây là có người hạ kịch độc ở trên lá cây. Người thanh niên trước mắt này chỉ nói, cũng không đụng tới. Từ đầu tới cuối chỉ có gã sai vặt tiếp xúc qua. Không phải hắn thì là ai?

- A... Tái các chủ tha mạng. Ta chỉ là một nhân viên tiếp đón, không biết chuyện gì xảy ra. Lại nói, loại chất độc này, ngay cả lão nhân gia ngài cũng không nhìn ra được, ta cũng không có bản lĩnh này...

Gã sai vặt khiếp sợ đến mức đầu gối mềm nhũn quỳ rạp xuống đất, không ngừng dập đầu.

Người khác không biết thân phận và lực lượng của lão già này, nhưng hắn lại biết rất rõ!

Nếu thật sự tức giận muốn giết chết hắn, hắn cũng chết vô ích.

Loại tình huống này hắn làm gì có can đảm dám do dự, lập tức quỳ xuống nhận sai.

- Được rồi, hắn đích xác không biết!

Lão già từ trong khiếp sợ kịp phản ứng, hiểu rõ trách lầm đối phương. Lúc này hắn khoát tay, để cho Lưu Xương thu hồi binh khí.

Loại kịch độc này ẩn giấu ở bên trong phiến lá của Phỉ Thúy Trúc, căn bản không nhìn ra, cấp bậc chí cao, sợ rằng chí ít đạt tới tứ phẩm.

Nói cách khác, có thể hạ độc ít nhất là vị độc sư tứ tinh. Nhân vật như vậy, lại làm sao có thể cam tâm ở Nhất Phẩm các làm gã sai vặt? Hơn nữa, người như thế thật sự muốn ra tay với mình, cũng không có bất kỳ phòng bị nào, tuyệt đối sẽ không gây ra phức tạp như vậy.

Dù sao, Phỉ Thúy Trúc mình cũng không nhất định sẽ mua. Sớm hạ độc ở bên trong, là muốn hại mình, rõ ràng không thể nào nói nổi.

- Hừ!

Thu hồi binh khí, Lưu Xương vẫn nổi giận đùng đùng.

Trong dược liệu lão sư mua, tự nhiên ẩn chứa kịch độc. Tin tức này một khi truyền đi, phiền phức to lớn, có thể tưởng tượng được.

Đường đường là Nhất Phẩm các, lại có vật như vậy tồn tại, rốt cuộc là ai?

Lại muốn làm gì?

- Tiểu huynh đệ, cảm ơn sự trợ giúp của ngươi!

Lão già khôi phục lại, nhìn về phía Trương Huyền, không còn là vẻ xem thường, xem kỹ, mà là tán dương, kính phục.

Cây Phỉ Thúy Trúc này, ngay cả hắn cũng không nhìn ra vấn đề. Đối phương chỉ nhìn lướt qua, ngay cả tới gần cũng chưa từng tới gần, lại có thể xác định. Phần năng lực quan sát này, khó tránh khỏi thật đáng sợ!

Sợ rằng ở trên cấp bậc giám bảo, cao hơn so với hắn vài phần.

Đáng sợ!

- Hiện tại xác định là giả?

Trương Huyền khẽ nâng mí mắt.

- Là... giả!

Lão già có chút do dự, gật đầu. Phỉ Thúy Trúc, có thể chế luyện đan dược, khiến người ta an thần tĩnh khí, tu vi tăng lên rất nhiều. Hiện tại gốc cây này, lại có thể giết chết người, nói là giả, cũng không có gì đáng trách.

- Thật ra, ngươi không cần trách hắn, cũng không cần trách Nhất Phẩm các. Gốc cây Phỉ Thúy Trúc này, không phải bọn họ hạ độc. Thậm chí, chưa từng có người hạ độc!

Chắp hai tay ở sau lưng, đầu Trương Huyền hơi nâng lên, thản nhiên nói.

- Không ai hạ độc?

Lão già nghi ngờ. Ngay cả Kim Tòng Hải, Cổ Mục cũng không nhịn được nhìn qua.

Những người khác lý giải đối với độc dược không nhiều lắm. Nhưng hai người là độc sư chân chính, từ nhỏ tiếp xúc, biết tất cả đều rõ ràng.

Độc vừa rồi vô cùng quỷ dị, dung nhập kinh mạch cũng khó có thể phát hiện ra. Độc tính mạnh, hiệu quả mạnh mẽ. Hóa Phàm tam trọng cũng có thể dễ dàng độc chết. Nếu như không phải có một vị độc sư tứ tinh đặc biệt điều phối, dù thế nào cũng nói không thông.

Nếu như không ai hạ độc, vậy... độc này từ đâu tới?

- Ngươi đi lấy tư liệu về nơi sinh sản, thu mua Phỉ Thúy Trúc tới!

Không giải đáp nghi ngờ của mọi người, Trương Huyền nhìn về phía gã sai vặt vừa rồi.

- Vâng...

Nghe người thanh niên nói chuyện thay cho hắn và Nhất Phẩm các, gã sai vặt cảm kích liếc mắt thoáng nhìn, sốt ruột vội vàng lui ra ngoài. Thời gian không lâu, hắn cầm tới một quyển sách.

Một ít thương trường lớn, đều sẽ thăm dò nghe ngóng kỹ càng tỉ mỉ về bảo vật từng trải qua, cùng với lai lịch của bảo vật, ghi lại thành sách, đề phòng người mua hỏi thăm.

Thứ nhất, có thể nổi lên giá trị của bảo bối. Thứ hai, xảy ra vấn đề cũng có thể thuận tiện điều tra. - Đọc ra nghe một chút!

Trương Huyền phân phó.

- Ừ!

Gã sai vặt gật đầu, mở tư liệu ra:

- Phỉ Thúy Trúc, nơi sản sinh đầm lầy Hồng Húc, do thương khách Đoàn Hiện, vào bốn tháng trước, sử dụng phương pháp đặc biệt hái xuống, đưa tới đây...

Trong Nhất Phẩm các, ghi chép liên quan tới Phỉ Thúy Trúc vô cùng kỹ càng tỉ mỉ, bao gồm ai đào, ai đưa qua, giao dịch ở nơi nào, lại dùng phương pháp gì khiến cho nó duy trì sự tươi tắn..

Một giới thiệu chừng hơn mấy trăm chữ.

Chỉ có điều, nghe xong những giới thiệu này, mọi người không những không có cảm thấy rõ ràng, càng mơ hồ hơn.

Bởi vì, những ghi chép này giống như người thanh niên nói, gần như tất cả người qua tay, không có cơ hội chạm tới độc sư, cũng lại tự nhiên không có ai hạ độc.

Nếu thật sự không hạ độc, vừa rồi là cái gì?

- Kịch độc vừa rồi, rót vào cành lá, cũng không tổn thương cây cối. Thậm chí bề ngoài cũng hoàn toàn không nhìn ra. Cho dù là độc sư tứ tinh, chỉ sợ cũng phải tiêu tốn không ít thời gian, mới có khả năng hoàn thành!

Thần sắc Kim Tòng Hải nghiêm trọng, cũng đồng thời kỳ quái.

Nếu như những ghi chép này là thật, quả thật không có cơ hội hạ độc.

Dù sao, cho dù danh sư tứ tinh, muốn hạ độc bí mật như vậy, cũng tuyệt đối không phải là chuyện dễ dàng.

Độc không chỉ có thể giết người, kịch độc lợi hại, ngay cả cây cũng có thể dễ dàng độc chết.

- Vậy rốt cuộc có chuyện gì xảy ra?

Càng nghe càng mơ hồ, thật sự không nghĩ ra, Lưu Xương giám bảo sư không nhịn được nhìn về phía Trương Huyền.

- Không rõ?

Trương Huyền khẽ cười:

- Tốt lắm, ta lại giải thích cho các ngươi một chút! Đầm lầy Hồng Húc sản xuất ra cái gì nhiều nhất, nói vậy các vị đều hiểu rất rõ!

- Sản xuất ra nhiều nhất? Nơi này sản xuất ra nhiều nhất... Lẽ nào có liên quan cùng thứ này sao?

Lão già không nhịn được nhìn qua.

Chương 767: Tin tức chính xác về Vô Hồn Kim Nhân (1)

Trà Khô Diệp, lại còn gọi là trà Khô Vinh, là đặc sản lớn nhất của đầm lầy Hồng Húc tại liên minh vạn quốc?

Trà sinh trưởng ở trong ao đầm, trong một năm, chỉ có thời gian một tháng, sống tốt. Những thời gian khác đều giống như cây khô.

Lá giống như tươi, cành giống như chết, một sống một chết, một khô một tốt, mới có được cái tên này.

Loại trà này sau khi sao xong, ngâm thành nước, có thể khiến cho người ta trải qua cảm giác bốn mùa, sảng khoái đến cực điểm, là một trong những loại trà nổi danh nhất trong cả liên minh vạn quốc.

Chỉ có điều đầm lầy Hồng Húc, vô cùng nguy hiểm. Cường giả Hóa Phàm Cảnh bị cắn nuốt, cũng vô cùng có khả năng không có cách nào đi ra. Hơn nữa lá trà chỉ có thời gian một tháng, sản lượng rất thấp. Người có thể thật sự nếm được, cũng không nhiều.

- Không sai, nơi này sản xuất ra nhiều trà Khô Diệp, còn có... rắn Khô Diệp!

Trương Huyền nói.

- Ừ!

Mọi người gật đầu.

Rắn Khô Diệp là một loại linh thú chuyên môn lấy lá trà Khô Diệp làm thức ăn, trong cơ thể ẩn chứa kịch độc. Cường giả Hóa Phàm tam trọng bị cắn một cái, cũng sẽ dễ dàng tử vong.

- Lẽ nào... Là rắn độc Khô Diệp? Không đúng. Rắn Khô Diệp tuy rằng độc tính mạnh mẽ, nhưng độc của nó, mùi mười phần, hơn nữa có chứa nước miếng rắn đặc biệt, khiến người ta liếc mắt là có thể nhìn ra được. Phía trên cây Phỉ Thúy Trúc này trơn nhẵn giống như mới, không có bất cứ dấu vết gì...

Lão già không nhịn được mở miệng.

Rắn Khô Diệp vô cùng đáng sợ. Cường giả Hóa Phàm Cảnh cũng phải cẩn thận. Nếu như lưu có nước miếng rắn, mới có thể phân biệt ra được.

- Không phải nước miếng rắn, mà là... cây Phỉ Thúy Trúc này là nơi ở của rắn Khô Diệp. Nói cách khác, thoạt nhìn cây trúc trơn nhẵn chỉnh tề, mỗi ngày lại có rắn Khô Diệp bò tới bò lui.

Thần sắc Trương Huyền nghiêm trọng.

- A...

Nghe nói như thế, gã sai vặt cầm sách, lập tức khiếp sợ đến mức sắc mặt tái nhợt, thiếu chút nữa thì ngã sấp xuống.

Mấy ngày qua hắn vẫn chăm sóc cho cây trúc, thường xuyên lau chùi. Vừa nghĩ tới có rắn bình thường chiếm giữ ở phía trên, nhất thời hoảng hốt một hồi, vô cùng buồn nôn.

- Như vậy tới nay, rắn Khô Diệp ăn xong bài tiết ra, sẽ ít nhiều dính vào trên Phỉ Thúy Trúc. Trải qua năm tháng bị cây cối hấp thu vào sâu bên trong mạch lá!

Không để ý tới sự khó chịu của mọi người, Trương Huyền tiếp tục nói:

- Mấy thứ này, bình thường cũng không lộ rõ. Thậm chí căn bản không nhìn ra. Đối với con người cũng không bất kỳ ảnh hưởng gì. Chỉ khi nào chạm tới minh hỏa và nhiệt lượng, sẽ thể hiện ra, khiến cho sinh mạng đụng phải, chịu thiệt lớn!

- Nếu như chỉ lấy thân trúc, làm trận cơ bày trận, ảnh hưởng không lớn, có thể tiếp tục sử dụng. Nhưng chế luyện đan dược đan, thì không được. Độc tố lộ rõ, cho dù Hóa Phàm tam trọng bị dùng nhầm, cũng sẽ chết tại chỗ, thần tiên khó có thể cứu được! Bởi vậy, mới có lời nói “muốn chế luyện Phỉ Thúy Linh Lung Đan, vậy nói ngươi mua hàng giả” như vậy!

Trương Huyền giải thích.

- Thì ra là thế!

Mọi người lúc mới hiểu được, lại nhìn về phía người thanh niên, đầy bội phục. Liếc mắt nhìn ra trong cây Phỉ Thúy Trúc này ẩn nấp độc tính. Như vậy sẽ hiểu rõ đối với thuộc tính, địa điểm sinh tồn cùng với lai lịch thực vật sâu sắc tới mức nào, mới có thể làm được!

- Lợi hại!

Lão già cũng nhất thời xiết chặt nắm đấm.

Không nói cái khác, chỉ riêng phần năng lực quan sát này, khiến hắn mặc cảm.

- Công tử đại tài, khiến cho Tái mỗ mở rộng tầm mắt. Nếu ngươi có ý, lại tặng cho ngươi, xem như quà cảm ơn!

Vẫy bàn tay một cái, lão già nói.

- Lão sư...

Lưu Xương ngẩn người.

Vừa rồi người này muốn dùng năm trăm kim tệ mua An Thần thảo, hắn vẫn cảm thấy đối phương đầu óc có phải có vấn đề hay không. Bây giờ hắn mới biết, người ta đã sớm đoán được cảnh tượng như vậy, đoán được lão sư sẽ đưa thứ này ra tặng.

Đây chính là thứ dùng 500 linh thạch vừa mua được, qua tay đưa tặng... Có phải có chút quá phóng khoáng hay không?

Cho dù chỉ điểm ra Phỉ Thúy Trúc là giả, cũng không cần bỏ ra cái giá lớn như vậy chứ.

- Lẽ nào... Không thể như vậy được! Làm sao có thể ngay cả cái này cũng nhìn ra?

Đột nhiên, nhớ ra cái gì đó, toàn thân hắn cứng đờ, không ngừng run rẩy.

Hắn biết lão sư vì sao hào phóng như vậy.
Giám bảo sư suốt đời chỉ có ba lần cơ hội phạm sai lầm. Quá ba lần, sẽ bị loại bỏ tư cách, rơi xuống phàm trần.

Lão sư giám bảo vô số, ba lần quy định, dĩ nhiên đạt đến. Nếu như lại sai, sẽ gặp phải loại cục diện này!

Nói cách khác, nếu như đối phương không ngăn cản, tùy ý cầm gốc cây Phỉ Thúy Trúc này, đi tìm người luyện dược, có thể dự kiến được, cho dù không trúng độc, cũng sẽ mất đi tư cách giám bảo sư.

Mấy năm nay thân ở chức vị cao, đắc tội qua, có không biết bao nhiêu thù oán. Nếu thật sự không có thân phận, vô cùng có khả năng bị người đuổi giết. Nói cách khác... đối phương chẳng khác nào cứu lão sư một mạng. Đừng nói 500 linh thạch mua An Thần thảo, cho dù giá trị lớn hơn nữa, cũng bỏ ra được.

Nhưng... Lão sư phá hỏng ba lần quy định, chỉ lưu truyền ở bên trong giám bảo sư. Trừ khi là người thân thiết, không có người nào có thể biết được. Người này làm sao biết được? Hơn nữa chắc chắn như vậy, sẽ ở dưới sự cảm kích, đưa thứ này ra tặng?

Kết hợp trải qua lần mua đồ trước...

Chẳng lẽ người này thoạt nhìn trẻ tuổi, lại thật ra là một cao nhân giám bảo vô thượng?

Trong lòng suy đoán, hắn vội vàng về phía người thanh niên cách đó không xa nhìn lại, muốn xem thử có đúng giống như suy đoán hay không. Chỉ thấy người thanh niên vẻ mặt chính khí:

- Lễ vật quý trọng như vậy, trực tiếp biếu tặng, Trương mỗ thật sự không dám nhận. Tôn Cường, đưa cho vị tiền bối này 500 kim tệ. Đồ chúng ta mua, không thể để cho tiền bối bị thiệt!

- Phụt!

Vừa rồi còn cảm thấy có phải là một cao nhân hay không. Nghe nói như thế, thân thể thoáng lảo đảo một cái, Lưu Xương thiếu chút nữa nôn ra máu.

Em gái ngươi!

“Không dám nhận, không thể để cho tiền bối bị thiệt“... Nói với lẽ thẳng khí hùng như thế, người này không biết xấu hổ sao?

500 kim tệ, có khác gì với không bỏ tiền?

Đây thật là việc một cao nhân nên làm sao?

Lưu Xương vội vàng nhìn về phía lão sư, chỉ thấy hắn cũng lảo đảo, hình như có một ngụm máu tươi nghẹn ở trong ngực, toàn thân buồn bực, sắc mặt tái xanh:

- Vị công tử này, ta là thật sự có lòng cảm kích. Tiền... thì không cần!

- Tiền bối thật sự không cần khách khí với ta!

Vẻ mặt của người thanh niên đầy kiên trì:

- 500 kim tệ... Ta còn trả được!

- ...

Lưu Xương.

Chút tiền ấy, tùy tiện đi tới một chiến trường nhặt một chút rác rưởi, cũng đáng giá nhiều hơn như vậy, đương nhiên trả được...

Chương 768: Tin tức chính xác về Vô Hồn Kim Nhân (2)

Biết tiếp tục dây dưa nữa, nhất định sẽ trực tiếp phiền muộn mà chết, lão già không thể làm gì khác hơn là tiếp nhận kim tệ, thu vào chiếc nhẫn trữ vật, nói:

- Ta thấy vị công tử này đối với giám bảo hiểu biết quá mức tinh tường. Không biết... Là sư thừa phương nào. Lẽ nào cũng là một vị giám bảo sư?

Lưu Xương cũng vội vàng vểnh tai.

Liếc mắt nhìn ra được vấn đề ngay cả lão sư hắn cũng không có cách nào nhìn ra. Người này đối với giám bảo dĩ nhiên đạt tới cảnh giới cao thâm khó dò.

Có thể bồi dưỡng được giám bảo sư còn trẻ như vậy, hắn cũng muốn biết, rốt cuộc là thần thánh phương nào.

- Thiếu gia nhà chúng ta là danh sư Trương Huyền. Lão sư là danh sư Dương Huyền.

Tôn Cường bước lên trước, vẻ mặt tự hào giới thiệu.

- Danh sư?

Sắc mặt lão già nghiêm lại, lúc này mới phản ứng được, tự nhiên cảm thấy kinh nể.

Lưu Xương càng bị dọa cho giật mình.

Trước đó hắn vẫn mang ý kiến lớn đối với người này. Nếu sớm biết là loại thân phận này, hắn tuyệt đối không dám.

Giám bảo sư tuy rằng kiếm tiền nhiều, nhưng so với danh sư, vẫn có sự khác biệt rất lớn.

Khác biệt thật giống như nhà đột nhiên trúng thưởng và quan viên chính phủ. Có tiền đi nữa, ở trước mặt loại chức nghiệp đứng đầu này, cũng không tính là cái gì.

Huống gì, vị danh sư trước mắt này, trình độ giám bảo, đừng nói là so với hắn, so với lão sư cũng chỉ có cao chứ không thấp hơn.

- Hóa ra là danh sư. Thảo nào có nhãn lực như thế. Thật đúng là lão hủ thất kính, vừa rồi có nhiều chậm trễ, xin hãy tha lỗi!

Khôi phục lại, lão già ôm quyền:

- Tại hạ Tái Tiêu Vũ, lão già này hơn vài tuổi, sau này gọi Tái huynh là được. Xưng hô tiền bối, thật sự không dám nhận!

Trình độ giám bảo của đối phương không kém hắn lại là danh sư, lão già này nhất thời có lòng muốn kết giao.

- Tái Tiêu Vũ? Chẳng lẽ là... Tái các chủ Giám Bảo các?

Nghe được tên này, Trương Huyền không có cảm giác gì. Triệu Phi Vũ sửng sốt, không nhịn được mở miệng.

Làm công chúa liên minh vạn quốc, từ nhỏ v thích đọc sách, đối với người mạnh nhất của rất nhiều nghiệp đoàn trong cảnh nội, nàng vẫn biết một chút.

Có người nói, các chủ Giám Bảo các tên gọi là Tái Tiêu Vũ, là vị giám bảo sư tứ tinh đỉnh phong, suốt đời giám bảo vô số, thậm chí minh chủ liên minh phủ cũng đã từng đặc biệt mời qua, tôn sùng là thượng khách.

Vốn tưởng rằng người như thế cao thâm khó dò, muốn gặp cũng không thấy được. Dù thế nào cũng không nghĩ tới, vừa rồi bị Trương Huyền dạy dỗ một trận, vẫn tiện thể lừa một gốc cây An Thần thảo...

- Vị trí các chủ này chỉ là được rất nhiều lão hữu nâng đỡ, không đáng để nhắc tới!

Thấy bị nhận ra thân phận, Tái Tiêu Vũ cười lắc đầu. - Hóa ra là các chủ, vậy quá tốt.

Hiểu rõ thân phận đối phương, ánh mắt Trương Huyền nhất thời sáng lên, không nhịn được mở miệng:

- Nghe nói... Hồng Hải Thành nhận được một con Vô Hồn Kim Nhân. Không biết tin tức là thật hay không? Thứ này lại ở nơi nào?

Hắn tới Hồng Hải Thành chính là vì thứ này.

Nếu người này là các chủ Giám Bảo các, tin tức là thật, khẳng định sẽ biết được.

- Vô Hồn Kim Nhân? Hóa ra Trương huynh đệ đến là vì cái này!

Tái các chủ hiểu được, mỉm cười:

- Quả thật có món đồ này, hơn nữa lại ở Giám Bảo các. Đêm nay sẽ tiến hành bán đấu giá.

- Đêm nay?

Trương Huyền xiết chặt nắm đấm, lập tức lộ ra vẻ mặt xấu hổ.

Bọn họ đi tới Hồng Hải Thành đã là xế chiều, lại lăn qua lăn lại lâu như vậy, trời cũng sắp tối. Đêm nay lại bán đấu giá, không phải có nghĩa là, buổi đấu giá sẽ lại lập tức bắt đầu sao?

Trên người hắn... lại ngay cả một khối linh thạch cũng không có.

Không có tiền lại muốn tham gia buổi đấu giá, chắc hẳn ngay cả cánh cửa còn không thể nào vào được, sẽ bị người ta trực tiếp đuổi ra ngoài.

Phải biết rằng một vài phòng đấu giá quy mô lớn, sẽ phải tiến hành kiểm tra tiền tài trước tiên, mới có thể đi vào. Nếu không người nào cũng có thể vào, cố ý tăng giá ép giá, thị trường cũng sẽ bị làm cho hỗn loạn không chịu nổi.
- Không sai, lại là một canh giờ nữa. Nếu như Trương huynh đệ có hứng thú đối với cái này, ta thật ra có thể lưu lại căn phòng nhỏ cho ngươi!

Tái Tiêu Vũ nói.

- Vậy cảm ơn Tái huynh!

Cảm kích gật đầu, Trương Huyền hỏi tiếp:

- Cái Vô Hồn Kim Nhân này đại khái giá trị bao nhiêu. Nếu quả thật muốn mua xuống, cần phải tiêu tốn bao nhiêu linh thạch?

Thăm dò nghe ngóng trước, mới tiện sớm làm ra chuẩn bị.

- Vô Hồn Kim Nhân, là vật do vu hồn sư lưu lại, giá cả cụ thể cũng không tiện nói. Giám Bảo các chúng ta cho ra định giá 1500 linh thạch. Chỉ có điều, phòng đấu giá bán đấu giá, thế nào cũng phải tăng lên gấp bội. Sợ rằng cần phải có 3000 linh thạch mới có khả năng lấy được!

Giải thích một câu, Tái Tiêu Vũ cười nhìn qua:

- Thế nào, Trương huynh đệ muốn ra tay sao?

- Đúng là có ý. Chỉ là... tiền trên người không có đủ...

Trương Huyền lúng túng vò đầu.

- Không có đủ?

Tái Tiêu Vũ cười một tiếng:

- Vậy đừng lo. Vi huynh ngược lại có chút tích góp, có thể cho ngươi mượn một ít xem như thêm vào. Không biết lão đệ còn thiếu bao nhiêu? Cứ mở miệng là được.

- Mượn một ít? Vậy thì tốt quá!

Trương Huyền lộ ra vẻ mặt cảm kích:

- Ta còn thiếu 3000 linh thạch, huynh có thể... cho mượn không?

- ...

Tái Tiêu Vũ.

- ...

Lưu Xương.

- ...

Mọi người.

Chương 769: Lưu Thương Khúc Thủy (1)

Ba nghìn linh thạch chắc hẳn là đủ mua Vô Hồn Kim Nhân. Ngươi muốn mượn nhiều như vậy, hóa ra... Ngươi một khối linh thạch cũng không có...

Trán Triệu Phi Vũ, Kim Tòng Hải đầy vạch đen.

Thảo nào người này mỗi lần đều sử dụng kim tệ đi mua đồ. Cũng không sợ bị người đánh chết. Trước đó còn tưởng rằng hắn là tài cao mật lớn, muốn chứng minh cái gì... Hóa ra có chuyện như vậy!

Trên tay một phân tiền cũng không có, lại dám tới mua Vô Hồn Kim Nhân...

Bọn họ đều cảm thấy sắp hôn mê.

- Khụ khụ!

Tái Tiêu Vũ ho khan một tiếng, thiếu chút nữa cũng bị người trước mắt này làm cho nghẹn chết:

- Trương Huyền huynh đệ, cái này... Ngươi một khối linh thạch cũng không có?

- Không!

Không bất kỳ do dự, Trương Huyền gật đầu.

Trên người tổng cộng có chừng mười khối linh thạch, trên đường đều sử dụng. Hiện tại hắn nghèo rớt mồng tơi.

Kim tệ mặc dù có trên mấy ngàn vạn vạn, nhưng ở chỗ này, căn bản không tính là cái gì. Nói là nghèo không có một xu, cũng là lời nói thật.

- Vậy...

Không nghĩ tới hắn trả lời dứt khoát như vậy, sắc mặt Tái Tiêu Vũ đỏ lên thiếu chút nữa nghẹn ra nội thương.

Hắn nói vay tiền, là lời khách khí, có ý định cùng đối phương kết giao. Không nghĩ tới đối phương tưởng thật, vừa mở miệng chính là ba nghìn...

Ta xiết chết!

Cho dù là các chủ Giám Bảo các, trên người cũng không có nhiều linh thạch như vậy. Huống gì vừa rồi còn đồ hết mua hai nghìn linh thạch, đưa ngươi một gốc cây An Thần thảo...

Ăn hôi, cũng không nên ăn như vậy đi!

- Không được? Vậy thì thôi. Giám Bảo các các ngươi có hoạt động gì có thể nhanh chóng kiếm tiền không?

Thấy bộ dáng này của đối phương, biết chắc không lấy ra được, Trương Huyền không nhịn được lắc đầu.

Thật ra hắn cũng chỉ là nói một chút thôi, cũng không trông cậy vào chuyện vay tiền là có thể mua được Vô Hồn Kim Nhân.

Huống gì, mình cùng đối phương chỉ là bèo nước gặp nhau, quan hệ không sâu.

- Nhanh chóng kiếm tiền? Ngươi muốn hiện tại kiếm tiền, sau đó... tham gia buổi đấu giá một canh giờ sau, còn muốn mua Vô Hồn Kim Nhân?

Tái Tiêu Vũ và mọi người thiếu chút nữa nôn ra máu. Lỗ thủng não này cũng quá lớn!

Nếu như linh thạch dễ kiếm như vậy, bọn họ còn phải chạy tới tìm bảo vật gì đó, kiếm lấy chênh lệch giá sao?

Thật có loại hoạt động tốt như vậy, khẳng định mình đã sớm xông tới, còn có thể chờ ngươi qua đây?

- Ừ, phải ở trước hội đấu giá, kiếm được ba nghìn linh thạch!

Trương Huyền gật đầu.

Hắn phải ở trong một canh giờ, kiếm lấy nhiều tiền như vậy, có khả năng mua Vô Hồn Kim Nhân. Bằng không, chẳng khác nào đến không, hi vọng Lộ Trùng tỉnh lại, cũng sẽ lỡ mất dịp tốt.

- Cái này bây giờ không có biện pháp. Ba nghìn linh thạch, thật sự là một số lượng lớn...

Thấy hắn xác nhận, thật có loại ý nghĩ ngây thơ tới cực điểm này, Tái Tiêu Vũ bất đắc dĩ lắc đầu.

Bọn họ lựa chọn sử dụng bảo bối mua vật phẩm, cũng chỉ kiếm lấy chút chênh lệch giá gầy còm, tích góp ba nghìn linh thạch, cho dù là hắn, cũng phải tiêu tốn thời gian chí ít mấy năm. Điều kiện trước tiên vẫn là bảo vật phong phú, có thể tìm tới người mua.

Hai điều kiện chưa đủ, muốn kiếm tiền, không có cửa đâu. Có đôi khi rất nhiều bảo bối, thậm chí sẽ ở trong tay mình, bán cũng bán không được.

Một canh giờ kiếm lời ba nghìn... Cho dù nằm mơ cũng không thể làm như vậy được!

- Lão sư...

Còn chưa nói dứt lời, hắn liền nghe được giọng nói của Lưu Xương vang lên.
Hắn quay đầu lại nhìn qua, chỉ thấy vẻ mặt người học sinh này do dự:

- Cái đó... Có lẽ có thể khiến người ta trong khoảng thời gian ngắn kiếm được nhiều như vậy!

- Cái đó? Ngươi nói chẳng lẽ là... Lưu Thương Khúc Thủy?

Chấn động toàn thân, Tái Tiêu Vũ ngay sau đó cười khổ lắc đầu:

- Không thể như vậy được. Không ai có thể đủ hoàn thành! Giám Bảo các thành lập nhiều năm như vậy, cũng không có người nào từng thành công qua...

- Nhưng muốn một canh giờ kiếm lấy ba nghìn linh thạch, cũng chỉ có một biện pháp này. Cái khác... Ta thật sự không nghĩ ra được!

Lưu Xương vò đầu.

Giám bảo sư, nghề nghiệp này tuy rằng kiếm tiền, nhưng cũng không phải cướp đoạt. Một giám bảo lại tốn rất nhiều linh thạch qua.

Giúp người giám bảo, chỉ lấy lấy tỉ lệ lợi nhuận nhất định, bình thường qua giám định, giá trị cơ bản đều hơn mười linh thạch. Hơn một trăm cũng rất ít. Lợi nhuận cực kỳ nhỏ. Lại nói, một ngày tổng cộng cũng không bao nhiêu người qua. Dù sao ai cũng không muốn tốn nhiều tiền.

Bởi vậy, sử dụng loại phương pháp này, một canh giờ kiếm ba nghìn linh thạch, thật sự nằm mơ, hoàn toàn không có khả năng.

- Vậy...

Tái Tiêu Vũ do dự.

Hắn biết học sinh nói rất đúng.

Cho dù giám bảo sư chức nghiệp kiếm tiền nhất, ba nghìn linh thạch cũng tuyệt đối là một số lượng lớn, không phải một sớm một chiều, có thể nhận được.

- Thế nào? Chẳng lẽ có biện pháp? Lưu Thương Khúc Thủy có ý tứ?

Trong tai nghe được lời hai người nói chuyện, Trương Huyền nhìn qua.

- Lưu Thương Khúc Thủy, là một cửa ải của Giám Bảo các chúng ta, sát hạch giám bảo sư ngũ tinh. Chỉ cần thông qua, có thể nhận được phần thưởng của Giám Bảo các tích góp trong nhiều năm qua. Không khác biệt lắm... đã có hơn năm nghìn linh thạch...

Thấy đối phương nghe được, Tái Tiêu Vũ không thể làm gì khác hơn là giải thích.

- Cửa ải?

Trương Huyền nghi ngờ:

- Sát hạch giám bảo sư cấp bậc cao, còn có thưởng?

Hắn sát hạch qua danh sư, thuần thú sư, thi họa sư, y sư... Vẫn chưa từng nghe qua, sát hạch chức nghiệp cấp bậc cao hơn, có thể nhận được phần thưởng.

Chương 770: Lưu Thương Khúc Thủy (2)

Sát hạch chức nghiệp có thể kiếm tiền, lần đầu tiên nghe thấy. Nếu như vậy, giám bảo sư thật đúng là chắc hẳn phải thi.

- Là có phần thưởng. Chỉ có điều những thứ này đều là... treo giải thưởng nhiều năm để dành tới.

Nhìn ra được suy nghĩ của hắn, Tái Tiêu Vũ có chút bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là tiếp tục nói.

- Treo giải thưởng?

Trương Huyền chớp mắt, mọi người khác cũng nhìn qua.

Triệu Phi Vũ tuy rằng xem qua không ít sách, nhưng đây là quy định bên trong Giám Bảo các, nàng cũng không biết.

- Ừ, Giám Bảo các mặc dù có rất nhiều giám bảo sư, nhưng... nhân lực có hạn, bị giới hạn bởi cấp bậc và khả năng quan sát, cũng có không ít bảo vật, là không nhận ra. Đó đều là vài bảo bối, trải qua thế hệ lại từng đời giám bảo sư luân phiên giám định, nhưng không người nào có thể cho ra kết quả chuẩn xác nhất.

- Một ít tiền bối, vì giải được nghi ngờ, đã tự móc tiền túi, treo giải thưởng, để cho người thật sự hiểu bảo vật, đến đây quan sát, cũng cổ vũ hậu bối, để hắn cố gắng học tập, tranh thủ sớm ngày giải quyết. Đáng tiếc... trước sau không có ai thành công. Dựa theo thời gian trì hoãn, giải thưởng treo lên càng lúc càng nhiều, dưới tháng ngày tích lũy, dĩ nhiên đạt tới hơn năm nghìn linh thạch.

Tái Tiêu Vũ nói.

Giám bảo sư không giống với những chức nghiệp khác, phân biệt ra bảo vật, lại muốn lấy tiền. Vì vậy treo giải thưởng, dựa theo tích lũy càng lúc càng nhiều, phần thưởng cũng lại càng lúc càng lớn. Đáng tiếc... bảo vật rất nhiều tiền bối vẫn không có cách nào nhận ra, muốn nhận ra làm gì có được dễ dàng như vậy!

- Còn có loại chuyện như vậy?

Trương Huyền trợn tròn hai mắt.

Cái này có chút cùng loại với tường nghi vấn khó xử lý của y sư. Một nghiệp đoàn cho dù cường thịnh mấy đi nữa, nhiều người chức nghiệp đặc biệt hơn nữa, cũng sẽ luôn có vấn đề khó khăn không giải được.

- Đúng vậy! Giám Bảo các này nhiều năm, không biết có bao nhiêu thiên tài giám bảo sư, đều đã thử qua. Đáng tiếc, chưa từng thành công!

Tái Tiêu Vũ lắc đầu.

Vừa rồi hắn không phải không nghĩ tới cái này, mà là cái này quá khó khăn. Hắn vị giám bảo sư lợi hại nhất liên minh vạn quốc này, cũng bất lực, huống gì người khác.

- Không thành công? Nếu ai cũng không biết là bảo bối gì, lại làm thế nào xác nhận thành công hay không thành công?

Trương Huyền kỳ quái.

Nếu những bảo bối này, tất cả tiền bối đều không nhận ra, lại làm thế nào xác nhận đám hậu bối trả lời có chính xác hay không. Cho dù không nhận ra, tùy tiện viết một cái tên, thuộc tính, cũng không thể nào phán đoán được.

- Bảo vật đạt được linh cấp, lại có linh tính. Chỉ cần nói ra không thành vấn đề, nhất định sẽ nhận được tán thành. Lại nói, chúng ta đều là giám bảo sư chính thức. Cho dù bảo vật không nhận ra, nhưng đối phương nói ra đặc tính, muốn biết chính xác hay không, vẫn rất dễ dàng kiểm nghiệm!

Tái Tiêu Vũ bất đắc dĩ giải thích.

Chỉ cần là giám bảo sư đều hiểu những điều này. Vị trước mắt này lại còn tỏ ra kỳ quái. Hắn thật sự là một giám bảo sư còn lợi hại hơn so với mình sao?

- Ngược lại cũng đúng...

Trương Huyền lần này hiểu được. Làm giám bảo sư lợi hại, cho dù nhận không ra bảo vật cụ thể là cái gì, chỉ cần có người nói ra đặc trưng, có chính xác hay không, vẫn có biện pháp nghiệm chứng.

Ngay cả chút năng lực ấy cũng không có, còn làm giám bảo sư cái gì?

- Được rồi, dẫn ta đi xem. Ta muốn thử xem!

Biết phương pháp kia có thể rất nhanh kiếm được tiền, Trương Huyền thực sự ra quyết định.

- Trương huynh đệ tạm thời không vội, nghe ta nói hết lời, mới quyết định!

Thấy hắn gấp gáp như vậy, Tái Tiêu Vũ nhìn qua.

- Ừ!

Trương Huyền gật đầu.

- Tham gia khiêu chiến này, có thưởng, tất nhiên cần có tiền đặt cược. Mỗi lần khiêu chiến, đều cần nộp lên một trăm linh thạch, làm tiền thế chấp! Đương nhiên, tiền thế chấp này ta có thể thay ngươi nộp, không cần lại đi chuẩn bị.

Tái Tiêu Vũ nói.

- 100 linh thạch?

Trương Huyền sửng sốt.

Thế giới không có bữa cơm miễn phí. Quả nhiên là như thế.
Còn tưởng rằng có thể tham gia miễn phí. Hiện tại xem ra, không phải như vậy.

Cũng đúng. Nếu như không có một hạn chế, chỉ cần là giám bảo sư đều muốn đi khiêu chiến một chút, toàn bộ Giám Bảo các cũng không cần làm chuyện gì khác.

- Không chỉ có như vậy. Khiêu chiến này có hạn chế thời gian đối với giám bảo, cũng cực kỳ hà khắc!

Tái Tiêu Vũ nói tiếp:

- Lưu Thương Khúc Thủy, tên cũng giống như ý nghĩa, chính là ở trước dòng nước uốn lượn, thả bảo vật vào trong nước chảy đưa xuống, quan sát lại thêm nghiệm chứng, chỉ có thời gian chừng mười lần hít thở, sau đó lại phải nói ra tên gọi lai lịch của bảo vật!

- Chừng mười lần hít thở, lại phải nói ra lịch? Sao có thể như vậy được?

Trương Huyền không nói chuyện, Triệu Phi Vũ ở một bên mở to hai mắt nhìn.

Giám bảo sư phân biệt, cần phải quan sát các loại, trong đó sử dụng kính phóng đại, nghiên cứu đường vân, cân nhắc toàn thân.

Mỗi một món bảo vật đều cần tốn hồi lâu mới có khả năng hoàn thành. Cho dù quen thuộc, cũng phải xác nhận nhiều lần mới trả lời.

Chừng mười lần hít thở, chỉ là bảo vật thông qua thời gian dòng nước chảy xuôi đến bên cạnh, lại phải xác định đáp án, khó tránh khỏi quá kinh khủng!

Hơn nữa còn là quan sát, không có người nào có thể phân biệt ra được bảo bối đi?

- Trước khi quan sát, có không có nhắc nhở, hoặc tư liệu gì sao?

Triệu Phi Vũ hỏi tiếp.

Nếu có tư liệu, sớm chuẩn bị tâm lý một chút, lúc đến lại có thể tìm tới trọng điểm, có lẽ sẽ đơn giản hơn một chút.

- Không! Sở dĩ không cho tư liệu, chính là sợ giám định lừa gạt!

Tái Tiêu Vũ nói.

Nếu như biết là cái gì, cửa ải này đã sớm có người thông qua. Không biết cụ thể là loại bảo vật nào, cho dù cho tư liệu, cũng hoàn toàn không có tác dụng, còn vô cùng có khả năng phán đoán lừa gạt, cuối cùng không có cách nào làm ra giải đáp chính xác.

- Cũng đúng...

Chân mày Triệu Phi Vũ nhăn lại thành một đống.

Lưu Thương Khúc Thủy nghe có thể nhanh chóng kiếm tiền, nhưng... thật sự quá khó khăn. Đừng nói giám bảo sư tứ tinh, cho dù là ngũ tinh, muốn làm được, chỉ sợ cũng không dễ dàng như vậy.

Nàng đang muốn khuyên can người thiếu niên trước mắt này, không nên lại hy vọng xa vời, đã thấy Trương Huyền cười khẽ:

- Được, ta phải tham gia cái khiêu chiến Lưu Thương Khúc Thủy này, mượn trước của ngươi một trăm linh thạch. Chờ ta thông qua, xin trả lại gấp bội!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau