THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 76 - Chương 80

Chương 76: Học viên tẩu hỏa nhập ma

Về việc học viên tẩu hỏa nhập ma, đây là chuyện đã xảy ra, không thể thay đổi.

Mặc cho ngươi nói nhiều hơn nữa, dẻo miệng nhiều hơn nữa cũng vô dụng!

Thượng Thần trưởng lão biết chuyện sát hạch lão sư, bất kể hiện tại hắn giải thích như thế nào, người khác cũng không tin tưởng, thậm chí lấy bài thi ra cũng sẽ bị người ta nghi ngờ giở trò, cho nên hắn trực tiếp chuyển sang chuyện khác.

- Chuyện này...

Trương Huyền thật sự không biết nên trả lời như thế nào.

- Hừ, có phải ngươi nghĩ không muốn thừa nhận hay không? Bạch Vũ lão sư, đi gọi Triệu Nham Phong trong lớp Lục Tầm lão sư tới đây!

Thượng Thần trưởng lão nói.

Bạch Vũ là người thay vị trí Chu lão sư, Triệu Nham Phong chính là học viên tẩu hỏa nhập ma trong lớp Trương Huyền lúc trước.

- Học viên này... tại sao lại đi tới lớp Lục lão sư?

Nghe được Thượng Thần sắp xếp, mọi người cảm thấy khó hiểu nhìn sang, ngay cả Trương Huyền cũng khó hiểu.

Căn cứ trí nhớ của đời trước, từ sau khi gia hỏa tẩu hỏa nhập ma này xảy ra chuyện, hắn chưa từng tới lớp của mình, bởi vì tiền thân cảm thấy xấu hổ nên không nghe ngóng qua, hắn đi tới lớp Lục Tầm lão sư khi nào?

Lại nói, Lục Tầm lão sư là ai?

Là đệ nhất lão sư minh tinh trong Hồng Thiên học viện, ngay cả Mạc trưởng lão cũng đã nói, hắn có cơ hội trở thành trợ giáo nổi tiếng, có vô số học viên muốn vào học lớp của hắn, nhiều đếm không xuể, mọi người đều tránh xa, tại sao lại muốn dạy một học viên bị tẩu hỏa nhập ma?

- Triệu Nham Phong tẩu hỏa nhập ma, căn cơ tổn thất lớn, vốn bị đuổi học, Lục Tầm lão sư nhìn thấy nên thu làm học viên, trải qua chỉ điểm mấy tháng, điều dưỡng, hiện tại không chỉ tiêu trừ mầm họa, thực lực đã đạt tới võ giả nhất trọng Tụ Tức cảnh đỉnh phong, có thể đột phá bất cứ lúc nào.

Thượng Thần trưởng lão nói.

- Được Lục Tầm lão sư thu làm học viên? Vận may quá tốt rồi!

- Trong thời gian ngắn tiêu trừ mầm họa tẩu hỏa nhập ma, còn có thể gia tăng tu vi, Lục Tầm lão sư thật sự lợi hại!

...

Nghe Thượng trưởng lão nói thế, tất cả mọi người khiếp sợ.

Tẩu hỏa nhập ma là tổn thất rất lớn với người tu luyện, rất dễ dàng làm căn cơ bị hao tổn, giống như làm nền xây nhà, nền đất không tốt, chắc chắn không thể xây nhà cao.

Có thể chữa tốt thương thế cho học viên từng bị tẩu hỏa nhập ma nhanh như vậy, lại còn thăng cấp Tụ Tức cảnh đỉnh phong, Lục Tầm lão sư, quả nhiên danh bất hư truyền!

Thời gian không lâu, Bạch Vũ lão sư đi một vòng lại mang theo một học viên tới đây.

Mười sáu mười bảy tuổi, thân thể hơi gầy nhưng tinh thần sung mãn.

Chính là học viên xui xẻo của tiền thân... Triệu Nham Phong!

- Thượng trưởng lão!

Tiến vào phòng, nhìn thấy nhiều người như vậy, Triệu Nham Phong đầy nghi hoặc, đi tới trước mặt Thượng trưởng lão.

- Ân, Triệu Nham Phong, ngươi có nhận ra người này không?

Thượng Thần trưởng lão chỉ sang một hướng.

Triệu Nham Phong xoay người nhìn lại, lúc này mới phát hiện Trương Huyền, gương mặt vốn bình tĩnh không thay đổi, nhất thời biến thành kích động, nắm đấm không tự chủ xiết chặt, dường như cố nén tức giận trong lòng.- Là lão sư trước kia của ta, Trương Huyền!

Hắn dùng kẽ răng nói ra mấy lời này.

Nhìn dáng vẻ của hắn, liền biết hắn có oán niệm rất lớn với Trương Huyền.

Cũng đúng, học viên theo lão sư học tập, tin tưởng vô điều kiện, tương đương phó thác vận mệnh tu luyện cho lão sư, nếu lão sư không chịu trách nhiệm, chẳng khác nào phá huỷ tiền đồ đối phương!

Đặc biệt là tiền thân, còn chỉ dẫn đối phương tẩu hỏa nhập ma, suýt chút nữa bị phế bỏ, gần như hình thành thâm cừu đại hận, nếu như không phải nhìn hắn là lão sư, có khả năng đã động thủ!

- Nghe nói trước kia hắn từng dạy ngươi tẩu hỏa nhập ma, có việc này hay không?

Thấy dáng vẻ của hắn, nội tâm Thượng trưởng lão mừng thầm, hỏi tiếp.

- Thật có việc này! May mà Lục Tầm lão sư cứu vớt, bằng không, chỉ sợ ta đã biến thành phế nhân!Triệu Nham Phong nói.

- Rất tốt!

Nghe hắn xác nhận, Thượng Thần trưởng lão không hỏi thêm nữa, nhìn về phía Mạc trưởng lão cùng Hoàng Ngữ, gương mặt biến thành hung ác:

- Hoàng trợ giáo, Mạc trưởng lão, các ngươi cũng nghe đối thoại vừa rồi! Chúng ta tạm không đề cập tới chuyện sát hạch lão sư, phán xét thị phi, sớm muộn gì cũng có ngày cháy nhà ra mặt chuột! Chỉ nói riêng việc dạy học viên tẩu hỏa nhập ma, hiện tại người bị hại đã ở nơi này, có chuyện gì không tin, có thể tiếp tục dò hỏi! Thân là lão sư, lại dạy học viên tẩu hỏa nhập ma, chỉ việc này đã đủ khai trừ tư cách rồi!

- Ây...

Hoàng Ngữ, Mạc trưởng lão nhìn nhau, hai người cau mày.

Đối phương nói không sai, lão sư, truyền đạo thụ nghiệp giải thích nghi hoặc, là người lái đò chỉ dẫn học viên tiến bộ, dạy tẩu hỏa nhập ma, chỉ việc này đã là tội danh lớn, chỉ sợ bọn họ muốn giúp Trương lão sư, cũng không thể ra sức.

- Trương lão sư, ngươi còn có gì muốn nói? Nếu như cảm thấy oan uổng, có thể tiến hành biện giải, nhưng ta xem Triệu Nham Phong có đáp ứng hay không!

Thấy hai người không nói, rốt cục Thượng Thần trưởng lão cũng bán ngược được một phát pháp về phía kẻ thù, quay đầu nhìn về phía Trương Huyền, trên mặt đầy khí chất trào phúng.

Thực lực mạnh thì thế nào? Thắng tra xét học tâm thì thế nào?Chỉ bằng nắm nhược điểm này trong tay, ngươi sẽ mất đi tư cách giáo sư, một khi không còn bùa hộ mệnh này, chẳng phải có thể tùy ý thu thập hay sao?

Thậm chí, cho dù giết ngươi cũng không ai nói gì!

Thượng Thần trưởng lão tìm được người bị hại, đối phương lại xác nhận chuyện này, ánh mắt của mọi người tập trung lên người Trương Huyền, muốn xem phản ứng của hắn một chút.

Mọi người ở đây cho rằng, hắn nhất định sẽ giải thích tình huống lúc đó một chút, thời điểm muốn nói lý do, liền thấy thanh niên trước mắt tùy ý khoát tay áo một cái:

- Oan uổng? Có cái gì oan uổng? Ta thật sự dạy hắn bị tẩu hỏa nhập ma!

- Ta biết ngươi sẽ ngụy biện, nhưng mà, Triệu Nham Phong đã nói rõ tình huống lúc đó rồi...

Thượng Thần trưởng lão cho rằng đối phương sẽ biện giải vài câu, chuẩn bị lời nói kỹ càng, còn chưa nói hết, đột nhiên hắn kịp phản ứng, gương mặt không dám tin tưởng:

- Ngươi! Ngươi thừa nhận?

Chuyện này... thừa nhận quá nhanh đi!

Lẽ nào có âm mưu gì?

Hắn đã bị đối phương dọa sợ, bị mất mặt mấy lần liên tục, nội tâm của hắn đã xuất hiện bóng ma.

- Đương nhiên thừa nhận, chuyện ta từng làm thì có cái gì không thừa nhận?

Trương Huyền gật đầu.

Dạy tẩu hỏa nhập ma là tiền thân làm ra, hắn tự nhiên khó thoát quan hệ, nếu phí lời ở việc này, còn không bằng thoải mái thừa nhận.

- Chuyện này...

Mọi người chung quanh cũng phải sững sờ.

Thừa nhận đây là sự thật, Sư Giả công hội liền có thể lập án, huỷ bỏ tư cách lão sư của hắn.

Lại nói dạy học viên tẩu hỏa nhập ma, đây không phải chuyện vinh quang gì, nói năng hùng hồn như thế... Ngươi lấy tự tin ở đâu ra?

- Thừa nhận là tốt rồi! Hoàng trợ giáo, Mạc trưởng lão, các ngươi cũng nghe rồi, thân là lão sư, dạy học viên tẩu hỏa nhập ma, không những không cảm thấy hối hận, còn nói năng hùng hồn như thế, người này thật sự không xứng làm lão sư...

Thượng Thần trưởng lão cắn răng rống lên một tiếng, nhưng còn chưa rống xong, Trương Huyền đi tới trước mặt, khoát tay áo một cái:

- Được rồi, chuyện có bao lớn mà cứ kêu gào! Lớn tuổi như vậy, còn hay thích kích động, cũng không sợ trái tim không chịu nổi, chết luôn tại chỗ!

- Ngươi...

Thượng Thần trưởng lão lảo đảo.

Ngươi mới ưa kích động, cả nhà ngươi đều ưa kích động!

- Triệu Nham Phong, hiện tại ngươi theo Lục Tầm lão sư học tập? Nên có không ít tiến bộ nha, đến đây, đánh hai quyền cho ta xem xem!

Không thèm để ý tới gương mặt tức giận của Thượng trưởng lão, Trương Huyền nhìn về phía thiếu niên cách đó không xa.

Chương 77: Trời sinh tỏa mạch

- Đánh hai quyền?

Nghe Trương Huyền nói thế, tất cả mọi người đều ngây người.

Hiện tại mọi người đều quan tâm chuyện ngươi dạy học viên tẩu hỏa nhập ma, ngươi bảo người ta đánh quyền, có ý gì?

Thượng Thần trưởng lão cảm thấy quái lạ.

Đánh quyền?

Hiện tại là thời điểm tra xét chuyện ngươi dạy học viên tẩu hỏa nhập ma, không nên nói sang chuyện khác có được hay không?

- Khặc khặc, Trương đại sư, ta thấy ngươi nên giải thích chi tiết việc tẩu hỏa nhập ma một chút, lỡ như... ngươi dạy không sai, là có nguyên nhân khác thì sao?

Hoàng Ngữ không nhịn được nhắc nhở.

Tẩu hỏa nhập ma có rất nhiều nguyên nhân, khả năng là lão sư dạy sai, cũng có thể là học viên lĩnh ngộ sai, phương pháp tu luyện sai lầm, nếu như là nguyên nhân thứ hai, tuy cũng có trách nhiệm, chí ít không nghiêm trọng tới mức cần khai trừ tư cách lão sư.

- Vị lão sư này, lúc đó ta dựa theo lời Trương lão sư tu luyện, không có sai lầm chút nào, kết quả lại tẩu hỏa nhập ma, sau đó ta còn cố ý hỏi Lục Tầm lão sư, phương pháp tu luyện của hắn là sai, cứ theo đó tu luyện, nhất định sẽ tẩu hỏa nhập ma!

Biết ý nghĩ của nàng, Triệu Nham Phong nói.

Trong lòng hắn mang theo thù hận Trương Huyền, biết có cơ hội khai trừ tư cách lão sư của đối phương, đương nhiên sẽ không buông tha.

- Trương đại sư...

Thấy người bị hại nói như vậy, Hoàng Ngữ không thể giải thích, không thể làm gì khác hơn là bất đắc dĩ nhìn sang.

- Ngươi đánh một bộ quyền pháp để ta xem một chút, xem gần đây có tiến bộ hay không!

Không để ý tới đối phương khuyên can, Trương Huyền tiếp tục nhìn về phía thiếu niên.

- Nghe Trương lão sư nói, đánh một bộ quyền trước đi đã!

Thấy hắn kiên trì, cho dù Hoàng Ngữ đầy mê man vẫn không nhịn được quay đầu dặn dò.

- Rõ!

Tuy không biết thân phận của Hoàng Ngữ, nhưng thấy Thượng Thần trưởng lão đều cung kính như thế, Triệu Nham Phong không dám từ chối, gật gật đầu, đi vào trong đại sảnh.

Vù vù!

Quyền phong gào thét, sức mạnh mười phần.

Tuy tuổi của tên này không lớn, hắn khống chế sức mạnh không tồi, võ kỹ vô cùng tinh xảo, xem như một hạt giống không tệ.

- Không sai, nhìn dáng dấp Lục Tầm lão sư thật sự tiêu trừ mầm họa tẩu hỏa nhập ma của hắn!

- Bằng chừng ấy tuổi đã có lực lượng như vậy, xem như không kém!

...

Trong phòng hầu như là chuyên gia trong tu luyện, nhìn thấy chiêu số của Triệu Nham Phong, tất cả đều gật gù.

Thượng Thần trưởng lão lại nhìn sang Trương Huyền, vốn tưởng rằng đối phương bảo thiếu niên đánh quyền, hắn sẽ nghiên cứu cẩn thận, muốn tìm cái cớ giải thích, lại thấy tiểu tử này nhắm mắt lại từ lúc nào, dáng vẻ thần bí.

- Giở trò quỷ gì?

Trên đầu Thượng Thần trưởng lão đầy dấu chấm hỏi.

Chẳng lẽ tên này tự biết không có lý do và chứng cớ, đã điên rồi sao!

- Xong chưa?

Rất nhanh, đánh xong một bộ quyền pháp, nhìn thấy Trương lão sư mà hắn căm thù nhắm mắt không thèm nhìn, Triệu Nham Phong tức giận sắp nổ tung, cắn răng nói.

- Ừm!

Trương Huyền mở mắt ra.

- Được rồi, đừng lãng phí thời gian ở đây nữa, nếu ngươi đã thừa nhận chỉ điểm Triệu Nham Phong tẩu hỏa nhập ma, chính hắn có thể làm chứng, vậy mau nhận tội đi! Không cần phiền toái nữa...

Thượng Thần trưởng lão chỉ lo đêm dài lắm mộng, không nhịn được nói.- Không vội!

Trương Huyền cắt ngang những lời nói nhảm của hắn, nhìn quanh một vòng:

- Nếu các ngươi muốn nghe ta giải thích, vậy ta liền giải thích cho các ngươi nghe!

Tinh thần mọi người chấn động, đều muốn nghe hắn giải thích thế nào.

Ngay cả Triệu Nham Phong cũng phải nhìn sang.

- Kỳ thực... Ta cố ý cho hắn tẩu hỏa nhập ma!

Trương Huyền lên tiếng.

- A?

- Cố ý?

Tất cả mọi người đều sững sờ tại chỗ.Đùa gì thế?

Chẳng phải không có khả năng biện giải, nhất định bị khai trừ!

- Ha ha!

Hiển nhiên Thượng Thần trưởng lão cũng không nghĩ tới tên trước mắt giả thần giả quỷ suốt nửa ngày, lại có thể thoải mái thừa nhận như vậy, còn cố ý nói ra, hai mắt hưng phấn bắn ra hào quang khắp bốn phía:

- Thừa nhận là tốt rồi! Thân là lão sư, cố ý chỉ điểm sai lầm, làm học viên lâm vào nguy hiểm, quả thực tội ác tày trời, không khai trừ tư cách lão sư, không đủ để bình căm phẫn! Hoàng trợ giáo, Mạc trưởng lão, lần này cũng không có vấn đề gì chứ!

...

Hoàng Ngữ bất đắc dĩ nhìn sang Trương Huyền, hắn thừa nhận như vậy, cho dù mình muốn giúp đỡ cũng không được.

Lúc muốn nói chuyện, liền nhìn thấy Triệu Nham Phong xiết chặt nắm đấm, hàm răng cắn chặt nhìn về phía Trương Huyền, trong mắt mang theo thù hận không thể che giấu:

- Không biết đắc tội Trương lão sư ở chỗ nào, nhất định phải dồn ta vào chỗ chết. Ta thân là học viên của ngươi, ngươi cố ý dạy sai làm ta tẩu hỏa nhập ma, rốt cuộc có thù oán gì?

Hiển nhiên những người khác cũng nghĩ tới điểm này, đồng loạt nhìn về phía Trương Huyền.

Vương Hoằng tộc trưởng đứng bên cạnh cũng bắt đầu suy nghĩ, con trai và con gái của hắn bái Trương Huyền làm sư, rốt cuộc là chính xác hay sai lầm?

Lý luận cao thâm đến đâu, dạy không tốt thì làm được gì?
Vạn nhất tính khí bộc phát, cố ý dạy sai, thật sự xong đời.

Võ giả nhất trọng tẩu hỏa nhập ma còn có thể cứu lại, tu vi cao thì khó khăn.

Không để ý tới ánh mắt của mọi người, Trương Huyền chắp hai tay sau lưng, trong mắt lộ ra dáng vẻ thiên hạ không người, thở dài một tiếng:

- Này! Xem ra ngươi vẫn không lĩnh ngộ!

- Lĩnh ngộ?

Triệu Nham Phong xạm mặt, nếu như không phải thực lực không đủ, sợ rằng hắn sẽ xông lên đánh người:

- Lĩnh ngộ cái gì?

Cố ý làm ta tẩu hỏa nhập ma, còn lĩnh ngộ? Lĩnh ngộ cái gì? Lĩnh ngộ tử vong sao?

- Lẽ não các ngươi không hiểu?

Trương Huyền nhìn về phía Hoàng Ngữ, Mạc trưởng lão.

- Hiểu?

Một câu hỏi làm hai người choáng váng.

Ngươi cố ý dạy sai, chúng ta hiểu được cái gì?

Xem... ngươi hại chết học viên thế nào sao?

- Được rồi, nếu các ngươi không nhìn ra, ta liền giải thích một chút!

Trương Huyền lắc đầu một cái, nhìn sang:

- Không biết các vị có từng nghe loại thể chất trời sinh tỏa mạch chưa?

- Trời sinh tỏa mạch?

Hoàng Ngữ nhíu mày, nhớ tới cái gì đó, nói:

- Ta nghe nói qua, loại thể chất này không phải đặc thù, mà là một loại bệnh tật! Kinh mạch của người như thế sẽ có rất nhiều tiết điểm, giống như bùn ngăn nước sông, chân khí không thể thông suốt, cho dù có thể tu luyện, thành tựu cũng có hạn, võ giả nhất trọng chính là cực hạn, muốn đạt đến nhị trọng, hầu như không cách nào làm được!

Nghe lời giải thích này, mọi người gật đầu.

Tuy rằng trời sinh tỏa mạch ít ỏi, nhưng cũng có ví dụ, làm lão sư, chúa tể một phương, cũng có nghe thấy loại thể chất này.

- Trương lão sư nói trời sinh tỏa mạch, chẳng lẽ...

Mạc Tường lão sư nhớ tới cái gì, trừng mắt, không nhịn được nhìn sang.

- Không sai! Triệu Nham Phong chính là loại thể chất này!

Trương Huyền gật đầu.

- Ta? Ta là trời sinh Tỏa mạch?

Triệu Nham Phong không tin nổi:

- Chuyện này không thể nào... Ta tu luyện tăng lên không có cảm giác ràng buộc, làm sao lại là trời sinh tỏa mạch?

- Không có ràng buộc?

Trương Huyền nhìn sang, trong nụ cười mang theo mùi vị sâu xa:

- Vậy ta hỏi ngươi, trước khi ngươi tẩu hỏa nhập ma, lúc tu luyện có cảm thấy hụt hơi? Mỗi lần hội tụ linh khí, có phải cảm giác toàn thân như bị xé nát hay không?

- Ngươi... làm sao ngươi biết?

Triệu Nham Phong vốn không để ý chút nào, cho rằng đối phương đang nói bậy, nghe nói như thế, con ngươi co rụt lại, thân thể không tự chủ cứng đờ.

Chương 78: Giúp ngươi đột phá trong nửa canh giờ!

Những gì đối phương nói không có chút sai lầm nào cả. Trước khi hắn tẩu hỏa nhập ma thật sự có vấn đề đó, mỗi lần hội tụ linh khí đều vô cùng khó khăn, toàn thân đau đớn như bị xé nát.

Từ trước vẫn cho rằng bản thân không thể tu luyện được, lẽ nào...quả thật trời sinh đã tỏa mạch?

Nghe nói, trời sinh tỏa mạch chính là kinh mạch giống như bị một cái khóa lớn khóa lại, khí tức không thông, nếu cứ cố gượng ép tu luyện sẽ xuất hiện cảm giác toàn thân như bị xé nát đó!

Nhưng chuyện này hắn chưa từng nói cho ai nghe, ngay cả khi trở thành học trò của Trương Huyền cũng vậy, hắn không nói nửa lời, thậm chí phụ mẫu hắn cũng không biết, vậy mà hắn... làm sao biết?

Nhìn thấy biểu cảm của Triệu Nham Phong, tất cả mọi người rùng mình.

Lẽ nào... Là sự thật?

- Bớt già mồm đi, cho dù Triệu Nham Phong có bị trời sinh tỏa mạch, thì cũng liên quan gì với tẩu hỏa nhập ma chứ?

Thượng Thần trưởng lão hừ giọng.

Trời sinh tỏa mạch, coi như đó là một loại bệnh tật trời sinh, là bẩm sinh rồi, không thể có cách nào để giải quyết, Nếu gặp phải vấn đề này, thì chẳng khác nào đời này phải cáo biệt việc tu luyện.

Cho dù Triệu Nham Phong có vấn đề như thế, thì cùng lắm là hắn không có tố chất để trở thành cao thủ, chứ nào đến mức cố ý làm hắn tẩu hỏa nhập ma!

- Không sao ư?

Trương Huyền cười khẽ:

- Vậy ta hỏi ngươi, tẩu hỏa nhập ma có đặc thù gì?

- Tẩu hỏa nhập ma? Khi đó mọi sức lực trong cơ thể bị rối loạn, không bị khống chế, khiến người ta không thể tự khống chế, bản thân rơi vào trạng thái điên cuồng...

Nói đến đây, Thượng Thần trưởng lão bất chợt ngừng lại, hai mắt mở lớn, hắn không dám tin:

- Không phải ngươi sẽ nói, muốn mượn việc tẩu hỏa nhập ma này để giúp hắn phá bỏ ách tắc trong kinh mạch, đả phá thể chất trời sinh tỏa mạch chứ?

- Chuyện này... sao có thể thế được?

Không chỉ hắn nghĩ tới, mà những người khác cũng đã nghĩ đến đó, ai nấy nều há hốc mồm trừng trừng nhìn.

Khi tẩu hỏa nhập ma, sức lực trong nội tại cơ thể bản thân không thể khống chế được, thật sự có thể sinh ra sức lực mạnh gấp mấy lần trước kia, nhưng... đó là trạng thái rối loạn, như thế rất dễ dàng phế bỏ hoàn toàn tu vi, từ xưa đến nay chưa có ai thử nghiệm, cũng không ai dám thử nghiệm cả.

Lợi dụng tẩu hỏa nhập ma để đả phá ách tắc trong kinh mạch... Thật hay giả vậy?

Nếu như là sự thật, chuyện này cũng quá điên cuồng rồi!

Cái cách thực hiện này đã hoàn toàn phá vỡ giới hạn của giới tu luyện!

- Đúng vậy!

Trương Huyền gật gật đầu, nhìn về phía Triệu Nham Phong:

- Giờ ta hỏi ngươi, từ sau khi tẩu hỏa nhập ma, khi tu luyện ngươi có cảm giác bị xé nát toàn thân như trước không?

- Chuyện này...

Thân thể Triệu Nham Phong run lên, toàn thân cứng ngắc, giọng nói run rẩy:

- Không... Không có!

Trước kia, mỗi lần tu luyện là mỗi lần đau đớn đến chẳng thiết sống, toàn thân giống như sắp nổ tung, sau khi tẩu hỏa nhập ma, quả thật đã không còn cảm giác ấy, trước đó hắn cho rằng là do Lục Tầm lão sư dạy dỗ, chẳng lẽ... thực sự là như vậy?

- Sức lực trong cơ thể bị tẩu hỏa nhập ma sức chuyển động khắp thân thể, cuồng bạo không thể tả, có thể bộc phát ra sức mạnh lớn gấp mấy lần bình thường, tuy rằng không thể tận trừ bệnh trời sinh tỏa mạch, nhưng có thể giảm bớt tình trạng như thế, giúp linh khí được thông suốt! Lúc đó ta khiến ngươi tẩu hỏa nhập ma, chính là vì hiểu rõ mầm họa trong thân thể của ngươi, vốn còn có bước tiếp theo, giúp ngươi có thể tu luyện một cách trôi chảy hơn, sau này sẽ càng tiến xa hơn, nhưng cuối cùng... Ngươi không chào mà biệt, cứ thế mà rời đi, thậm chí còn xem ta là thù địch!Nói đến đây, Trương Huyền lắc lắc đầu, thở dài một tiếng, sắc mặt dâng lên một nỗi cô độc, trống vắng.

Sau khi Triệu Nham Phong tẩu hỏa nhập ma tỉnh lại, hắn không bao giờ còn tới lớp học của Trương Huyền nữa, thậm chí còn xem Trương Huyền là tử địch, đi đến đâu cũng chỉ buông lời ác ý.

Cho dù có đi tìm hắn thật thì chắc chắn hắn cũng sẽ không tin tưởng.

Nhìn thấy biểu cảm của vị Trương lão sư này, mọi người hầu như ai cũng có thể hiểu được khi đó nội tâm của lão sư chịu đựng những áp lực và sự thống khổ đến cỡ nào.

Nhưng trước những áp lực ấy, hắn lại không hề buông một câu giải thích, chỉ yên lặng chịu đựng, cô độc hứng chịu những lời chế nhạo của mọi người...

Trong phút chốc, hình tượng của Trương Huyền trong lòng mọi người một lần nữa lại được nâng cao lên một bậc nữa.

- Ngươi nói bậy, sao có thể có chuyện đó! Hơn nữa, nếu đúng như ngươi nói, chỉ cần ngươi sớm nói rõ ràng, chắc chắn Triệu Nham Phong sẽ không rời đi!

Thượng Thần trưởng lão nghiến răng nói.

- Nếu có thể bị người ta khống chế thì sẽ không còn gọi là tẩu hỏa nhập ma! Nếu ta nói trước với hắn, ngươi cho rằng Triệu Nham Phong sẽ đem lòng sợ hãi, còn dám mạo hiểm ư?

Trương Huyền phất tay áo một cái.

Tẩu hỏa nhập ma không bị người ta khống chế, nếu sớm biết việc tu luyện sẽ xuất hiện, như vậy nội tâm sẽ sợ hãi, bó tay bó chân, vì thế rất khó thành công.

- Cho dù ngươi có nói tốt đến thế nào cũng không thể chứng minh tẩu hỏa nhập ma có thể đả phá bệnh trời sinh tỏa mạch, dù sao ta cũng chẳng tin!

Làu bàu một hồi, Thượng Thần trưởng lão nói.

- Ta biết chuyện này quá mức kinh thế hãi tục, các ngươi không tin cũng chẳng sao!

Trương Huyền quay đầu nhìn về phía Triệu Nham Phong:

- Vừa nãy ta đã xem một chút, hiện tại ngươi đạt tới võ giả nhất trọng Tụ Tức cảnh đỉnh phong, chỉ cách đột phá một bước! Dựa theo việc tu luyện bình thường, ngươi cho rằng phải mất bao lâu mới có thể đột phá?

- Lục lão sư nói với ta, nếu ta nỗ lực không ngừng, trong vòng nửa năm là có thể đột phá đến võ giả nhị trọng Đan Điền cảnh!Mặc dù hắn nửa tin nửa ngờ với lời của vị lão sư này, nhưng Triệu Nham Phong lúc này đã cảm thấy cung kính rất nhiều, nên hắn trả lời một cách nghiêm túc.

Mạc lão sư, Vương Hoằng tộc trưởng đồng thời gật đầu.

Vừa nãy Triệu Nham Phong đánh quyền, bọn họ cũng đã nhìn thấy, theo thực lực của bọn họ thì hiểu kết quả của Lục Tầm lão sư vô cùng đúng trọng tâm, thiên tư của Triệu Nham Phong chỉ có thể như vậy, trong vòng nửa năm mà đột phá được đã coi như là tốt lắm rồi.

- Nửa năm? Không cần! Ta có thể giúp ngươi đột phá trong nửa canh giờ!

Trương Huyền nhìn sang.

- Nửa canh giờ? Sao có thể có chuyện đó?

- Nửa năm có thể đột phá được hay không còn khó nói, đây ngươi dám nói nửa canh giờ? Chuyện này...

Nghe Trương Huyền nói thế, tất cả mọi người đều cảm thấy sắp phát điên, không thể tin nổi.

Việc tu luyện không phải là ăn cơm hay uống nước, có thể một lần là xong, đây phải tiến hành tuần tự theo từng bước, mỗi một bước đều cần phải vững chắc, buộc phải trải qua vô số tích lũy mới có kết quả được, cho dù Triệu Nham Phong trước mắt đã đạt tới Tụ Tức cảnh nhất trọng đỉnh phong, nhưng nếu không thể khống chế linh khí thông thạo thì không có cách nào mở đan điền!

Tích lũy là một quá trình chậm rãi, nếu không có thời gian để tích tụ, tuyệt đối không thể hoàn thành, hiện tại hắn khơi khơi nói có thể đột phá trong nửa canh giờ?

Chuyện này...

Cho dù muốn khoác lác, cũng không cần khoác lác lớn tới mức này chứ!

Cẩn thận trời cũng sập do khoác lác đấy!

- Sao nào, không tin ư?

Không để ý tới mọi người đang há hốc kinh ngạc, khóe miệng Trương Huyền cong lên, nhìn sang thiếu niên trước mắt.

- Ta...

Triệu Nham Phong do dự.

Tuy cảm thấy đối phương nói mình trời sinh tỏa mạch... là sự thật, nhưng bảo hắn đột phá võ giả nhất trọng trong nửa canh giờ... thì chuyện này quả thật chẳng khác gì nằm mơ!

Nếu như quả thật có thể đột phá võ giả nhất trọng trong nửa canh giờ, như vậy vị Trương lão sư này cũng thật quá lợi hại, có thể làm mình tẩu hỏa nhập ma đả phá trời sinh tỏa mạch, thì khẳng định sẽ không có bất cứ vấn đề gì.

Chung quy, một lão sư có thể tùy tiện giúp ngươi đột phá, thì làm sao có thể nói dối chút chuyện nhỏ như vậy được chứ?

Khi hắn nghĩ đến điểm này, thì những người khác cũng đã nghĩ đến, từng người nhìn sang với cặp mắt đầy nghi hoặc.

- Không tin, ta cũng không hề trách ngươi, dù sao ngươi cũng từng nghe lời ta tẩu hỏa nhập ma một lần!

Trương Huyền phẩy phẩy tay, lộ ra vẻ tiếc hận:

- Có điều, bỏ qua cơ hội lần này, ngươi sẽ phải dùng thời gian hơn nửa năm nữa, thậm chí lâu hơn! Lựa chọn thế nào, bản thân ngươi hãy tự suy nghĩ!

- Chuyện này...

Triệu Nham Phong đứng chôn chân tại chỗ, xiết chặt nắm đấm, không rõ bao lâu, hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt lộ rõ vẻ kiên định:

- Trương lão sư, ta muốn thử xem!

Chương 79: Dậy sóng bái sư

Vị Trương lão sư này nói đúng, một khi bỏ qua cơ hội sẽ hao phí thời gian dài hơn, một bước rớt lại phía sau, từng bước sẽ bị rớt lại phía sau, hắn cũng không muốn phải đuổi theo bước chân của người khác!

Mặc dù hắn không quá tin tưởng lời của đối phương, nhưng ở trước mặt nhiều lão sư như vậy, cảm thấy vị Trương lão sư này không tới mức làm hắn tẩu hỏa nhập ma lần thứ hai!

- Tốt lắm, ngươi sẽ phải vui mừng vì sự lựa chọn này!

Gật gật đầu, Trương Huyền nhìn chung quanh, mang ra một hộp ngân châm, lúc này mới nói:

- Khoanh chân ngồi xuống, phải tập trung tinh thần, ta sẽ dùng ngân châm mở huyệt đạo cho ngươi, tăng cường tốc độ hội tụ linh khí, ngươi chỉ cần từng bước xung kích vùng Đan Điền là được!

- Được!

Trong tâm Triệu Nham Phong đã có quyết định, nên hắn không do dự nữa, liền khoanh chân ngồi xuống.

Trương Huyền đi tới trước mặt, lấy một cây ngân châm ra, hướng về phía một huyệt đạo của đối phương, cắm thẳng xuống, đồng thời đẩy một luồng chân khí vào bên trong.

Hắn từng tu luyện Thiên Đạo Thần Công, nên từ lâu phẩm chất chân khí giống như thanh thủy, vừa tiến vào trong cơ thể đối phương, những chỗ bị khóa trong huyệt đạo được mở ra.

Huyệt đạo của người bình thường giống như lỗ nhỏ tràn ngập chân khí bẩn, vẩn đục giống như nước đục, muốn rửa sạch nó là việc hầu như không thể. Lên chân khí tam phẩm, tương đương với thanh thủy, với người khác, dù có tiêu tốn thời gian hai năm cũng chưa chắc có thể rửa sạch được huyệt đạo, vậy mà với hắn, chuyện đó lại dễ như ăn cháo.

Huyệt đạo vừa mở ra, linh khí ở chung quanh ngay lức khắc ào ạt ùa vào.

Vù vù vù vù!

Bàn tay như gió, liên tiếp cắm thêm tám ngân châm lên người đối phương.

Chín ngân châm mở ra chín huyệt đạo trên người Triệu Nham Phong. Trước đây linh khí trong cơ thể hắn như dòng suối nhỏ róc rách, giờ đây biến thành sông lớn cuồn cuộn, ầm vang sôi trào trong cơ thể, không biết bao nhiêu dòng linh khí tràn vào khí hải.

Ầm ầm!

Trong phút chốc, Triệu Nham Phong cảm thấy đầu óc như muốn nổ tung, đan điền vốn yên tĩnh trong bụng dưới đột ngột được linh khí ào tới mở ra, giống như một cái đập nước lớn, liên tục tiếp nhận từng luồng linh khí hội tụ.

- Việc này…

Đột nhiên Triệu Nham Phong đứng phắt dậy, bàn tay hắn nhấn vào trụ đá đo lực cách đó không xa.

Ầm!

Một trăm năm mươi cân!

Võ giả nhị trọng Đan Điền cảnh sơ kỳ!

- Ta ta…

Nhìn thấy con số trên đá, Triệu Nham Phong sững người, vốn dĩ hắn cho rằng để xung kích thành công cũng phải mất thời gian ít nhất nửa năm, nhưng lúc này được sự giúp đỡ của Trương lão sư, thoáng chốc đã thành công…

Dường như còn chưa tới nửa canh giờ.

- Đa tạ Trương lão sư!

Lạch cạch!

Trong lòng không còn chút nghi hoặc nào nữa, Triệu Nham Phong vội vàng quỳ gối trước mặt Trương Huyền, liên tục dập đầu.

Giây phúc đó, sâu trong nội tâm hắn đã ghi nhận, đối phương vì tốt cho hắn!

Một lão sư có thể tùy tiện giúp người ta đột phá, làm sao có thể dạy sai lý thuyết, khiến hắn tẩu hỏa nhập ma được chứ?

Một lão sư tốt như vậy, thế mà bản thân lại từng hoài nghi, còn liên tục nhục mạ, hắn quả thật không bằng cầm thú!

Nói thật, lúc trước thực sự bị mù mất rồi. Rời khỏi lão sư này để đi bái Lục Tầm lão sư, nếu như có cơ hội, nhất định sẽ trả lại khóa của đối phương, quay về học lại một lần nữa.

- Thật sự đã đột phá rồi ư?

- Hơn mười phút có thể giúp một người từ võ giả nhất trọng đột phá thành công…

- Ta không bị hoa mắt chứ? Chỉ là tùy tiện cắm mấy cây kim châm thôi mà, hắn làm thế nào vậy nhỉ?

……Trong lòng Triệu Nham Phong đầy bối rối, phiền muộn, mấy người Vương Hoằng tộc trưởng, Mạc trưởng lão đều đã chứng kiến tất thảy mọi việc vừa rồi, giờ đây ai nấy đều trợn mắt há mồm, cảm giác sắp phát điên lên được.

Ban đầu bọn họ cho rằng Trương Huyền nói khoác, chẳng bao giờ tin sẽ thành công, giờ được nhìn tận mắt, sức mạnh của sự thật đánh mạnh vào thị giác khiến bọn họ suýt khóc.

Nhìn tiếp về phía đối phương, ánh mắt từng người ai nấy đều nóng như lửa.

Năm đó bọn họ đột phá nhất trọng, sống dở chết dở, giờ thì nhìn người ta đi, nhẹ nhàng như ăn cơm uống nước vậy.

Tại sao lúc trước không gặp được Trương lão sư…

- Trương lão sư, xin hãy nhận ta là học sinh đi.

Vương Nham là người đến cùng với bọn Vương Đào giờ bước lên phía trước quỳ gối xuống.

Lúc trước hắn cho rằng Lục Tầm lão sư cao minh, cũng không phản đối cách làm của tộc trưởng cùng gia gia, nay được tận mắt chứng kiến Trương lão sư trong mười mấy phút đã giúp Triệu Nham Phong đột phá, hắn không chịu nổi sự mê hoặc đó.

- Hả?

Trương Huyền chớp chớp mắt.

- Ta biết Nham nhi thiên phú bình thường, kính xin Trương lão sư không từ chối!

Nhị trưởng lão của Vương gia bước ra, vẻ mặt tươi cười:

- Chỉ cần Trương lão sư thu nhận hắn, thì ta cũng có thể làm học viên của ngươi, thu nhận học viên Tích Huyệt cảnh sẽ có thể bảo đảm danh tiếng Trương lão sư lừng lẫy, sẽ không ai còn dám nghi vấn ngươi nữa!

- Nhị trưởng lão, ngươi không thấy xấu hổ sao? Còn muốn mua một tặng một sao, thật không biết liêm xỉ!

Đại trưởng lão phất tay áo một cái, hắn ta cung kính nhìn sang:

- Trương lão sư, đừng để ý tới bọn họ, Nhị trưởng lão luôn luôn không có quy củ! Khụ khụ, ngươi xem ta đi, đã là Tích Huyệt cảnh đỉnh phong, cũng muốn bái ngươi làm sư, nếu như ngươi cảm thấy thân phận trưởng lão Vương gia không được hay lắm, ta có thể từ chức.

- Có gì tốt mà tranh giành nhau thế? Ai cũng già mà không nên nết, đều đáng tuổi gia gia người ta rồi đấy, thế mà vẫn còn nhất định phải bái người ta làm sư, mất mặt không?

Không nghĩ Đại trưởng lão, Nhị trưởng lão lại hành xử mất mặt như vậy, Vương Hoằng tộc trưởng nói lời chính nghĩa.

Bị tộc trưởng quát lớn, hai người bỗng đỏ mặt.

Đúng thế, tuổi tác của bọn họ không nhỏ, căn cốt đã định hình từ lâu, giờ muốn đột phá, thật sự là điều không quá dễ dàng.Vương Đào, Vương Nham dùng ánh mắt sùng bái nhìn sang.

Thấy chưa, vẫn là tộc trưởng bình tĩnh, quyết đoán, liếc mắt đã nhìn ra vấn đề.

Nhưng, bọn họ còn chưa sùng bái xong, liền thấy Vương Hoằng tộc trưởng thản nhiên nhìn sang, cất giọng cười nói:

- Trương lão sư, ngươi xem ta năm nay chỉ mới bốn mươi hai tuổi, liệu có phải có thể bái ngươi làm sư….

Trương Huyền “…”

Mọi người “…”

- Khụ khụ, chuyện bái sư… nói sau đi!

Cuối cùng, Trương Huyền đành cắt ngang cục diện rối loạn trước mắt, lần nữa nhìn về phía Triệu Nham Phong:

- Đến giờ ngươi còn cho rằng ta không biết giảng bài, hại ngươi tẩu hỏa nhập ma không?

- Là lão sư nhọc lòng bồi dưỡng, ta đã không biết cảm ơn, kính xin Trương lão sư tha thứ!

Triệu Nham Phong vội vã quỳ xuống đất.

- Ừm!

Trương Huyền hài lòng gật đầu, lại nhìn về phía Thượng Thần trưởng lão:

- Thượng trưởng lão, bây giờ người có gì muốn nói không?

- Ta…

Sắc mặt Thượng Thần trưởng lão tái xanh.

Chuyện sát hạch lão sư đã không thể giải thích được, chuyện tẩu hỏa nhập ma này, đến người trong nhà cũng còn cho rằng Trương lão sư đang giúp hắn ta tu luyện, thế thì hắn ta còn có lý do gì nữa chứ?

Giống như lại bị vả vào mặt một lần nữa.

Hơn nữa lại còn là bị trực tiếp đánh cho sưng mặt.

- Không thể nào… không thể nào, sao hắn có thể giúp người ta tùy tiện đột phá thế được…

Tào Hùng đứng bên kia ngây người ra giống như thằng ngốc, ánh mắt mờ mịt.

Cái tay lão sư Trương Huyền này vào học viện cùng thời gian với hắn, nhưng từ trước đến nay Tào Hùng luôn luôn ưu tú hơn, vậy mà giờ đây hắn biến thành lợi hại như vậy từ lúc nào?

Hơn nữa, cái chuyện tùy tiện giúp người ta đột phá, thì cho dù là viện trưởng, trưởng lão học viện cũng không làm được, sao hắn lại làm được?

- Tào Hùng lão sư tùy ý nói xấu đồng sự, sư đức bại hoại, hiện tại ta sẽ báo Công đoàn của học viện xóa tư cách lão sư của ngươi! Đồng thời, lập tức chịu phạt một trăm gậy!

Mạc trưởng lão vung tay lên.

- Dạ!

Tào Hùng cắn răng.

Tuy rằng không muốn thừa nhận, nhưng cũng biết kết quả đã định.

- Thượng Bân, thân là lão sư, lại vì tư lợi bản thân, cố ý hãm hại, hiện tại cách chức điều tra!

Xử lý xong Tào Hùng, Mạc trưởng lão nhìn sang:

- Còn Thượng Thần, thân là trưởng lão, chủ nhiệm phòng giáo vụ, đã không suy nghĩ vì các lão sư, còn cố ý gây khó dễ, thậm chí thay đổi thành tích sát hạch, hiện tại huỷ bỏ chức vụ trưởng lão và chủ nhiệm phòng giáo vụ, báo lên công đoàn, chờ xử lý!

Chương 80: Làm sao dạy?

Trưởng lão sư giả công hội giống như lãnh đạo Vụ giáo dục ở kiếp trước của Trương Huyền, có tư cách phế bỏ chức vụ của một lão sư trong học viện.

- Mạc trưởng lão, nể tình kết giao nhiều năm của chúng ta, mong ông nương nhẹ tay...

Nghe thấy xử phạt, Thượng Thần trưởng lão vội vàng lên tiếng.

Thời khắc này đây, trong lòng hắn ta đang sụp đổ.

Mạc trưởng lão là do hắn ta tìm đến, muốn mượn để thủ tiêu tư cách lão sư của Trương Huyền, kết quả... đã tự lấy đá nện chân mình, giờ người bị khai trừ chức vụ chính là hắn ta.

Có cần phải sa xuống hố như vậy không?

- Đều là do công tử bột ngươi!

Càng nghĩ càng giận, nhìn về phía Thượng Bân đang ở cách đó không xa, hắn ta hận không thể lao tới đá gãy hai chân của hắn.

Nếu không vì tên tiểu tử thối này, cứ nhất định phải gây phiền phức cho Trương Huyền, thì bản thân hắn ta cũng chẳng bị dính dáng vào như vậy!

Giờ thì hay rồi, người ta chẳng hề hấn gì, bản thân bị khai trừ chức vụ thì cũng đành, nhưng vấn đề là mang ô danh, có thể tưởng tượng, một khi chuyện phòng giáo vụ chèn ép lão sư, thay đổi thành tích sát hạch bị truyền đi, thì lúc ấy hắn ta kiểu gì cũng sẽ biến thành chuột chạy qua đường, người người ra sức chửi!

Mặc dù bản thân mình chưa làm, nhưng phải có người tin tưởng mới được.

Người ta là hố cha, con mẹ nó ngươi là hố gia gia...

- Nương tay ư? Thượng trưởng lão, chính vì nể tình giao hảo nhiều năm của chúng ta, mà ta mới giữ mặt mũi cho ngươi như thế đó, nếu không, riêng chuyện hết sức chèn ép đồng sự được báo cáo lên công hội, ngươi cũng sẽ bị thủ tiêu tư cách lão sư!

Mạc trưởng lão hừ lạnh:

- Ta thấy ngươi sau này tự lo liệu đi!

Thượng Thần trưởng lão biết hắn ta nói không hề sai, toàn thân chợt mềm nhũn, ngồi bệt xuống đất như cha mẹ chết.

- Trương lão sư, chuyện ngày hôm nay thật sự quấy rầy ngươi quá, trong giới lão sư có người bại hoại như vậy là do công hội sơ sẩy!

Xử lý xong ba người, Mạc trưởng lão áy náy nói với Trương Huyền.

- Không có chuyện gì, thi thoảng gặp một hai người bại hoại cũng là chuyện bình thường!

Trương Huyền xua tay tỏ vẻ không quan tâm.

Nhìn thấy thái độ của hắn, mọi người lại khâm phục.

Thấy không, đây mới là đạo đức một lão sư nên có...

- Tốt lắm, giờ ta quay về công hội xử lý những việc này, nhất định sẽ cho Trương lão sư một công đạo!

Nói xong, Mạc trưởng lão oán hận nhìn Thượng Thần trưởng lão một cái, rồi xoay người rời đi.

- Trương đại sư, chúng ta cũng đi thôi, ngươi còn dạy ta thư họa nữa kìa!

Nhìn thấy việc nơi này đã xử lý xong, lúc này Tào Hùng cũng đã bị đánh chết đi sống lại, gần như phế bỏ, Bạch Tốn cười khanh khách đi tới trước mặt.

- Được rồi!

Gật gật đầu, Trương Huyền và mọi người cùng rời khỏi Học Tâm tháp.

Nói thật, lần này quá nguy hiểm.

Nếu không phải người Vương gia và mấy người Bạch Tốn, Hoàng Ngữ tới đúng lúc, cho dù hắn có thể ứng phó cũng phải phí rất nhiều khí lực.

Đặc biệt chuyện Triệu Nham Phong.

Kỳ thực, chuyện này là hắn chơi trò tâm lý.

Triệu Nham Phong căn bản không phải trời sinh tỏa mạch, mà là trời sinh kinh mạch chật hẹp!

Kinh mạch chật hẹp, nói theo lời của tiền thế thì có nghĩa người khác có tám làn xe, còn hắn chỉ có một làn xe.

Kinh mạch chật hẹp như thế, khilinh khí đi qua tự nhiên toàn thân sẽ có cảm giác bị xé nát, thậm chí tốc độ tu luyện rất chậm, thành tựu cũng có hạn.

Nhưng bản chất của nó khác với trời sinh tỏa mạch.

Những người kinh mạch bị phong tỏa, giống như đi trên đường gặp đủ các thứ cản trở, linh khí đi tới đó không thể qua được, còn đây, kinh mạch cho dù chật hẹp nhưng vẫn thông suốt, tu luyện không thành vấn đề.

Tẩu hỏa nhập ma thật sự có thể mở rộng kinh mạch đang chật hẹp, giúp việc tu luyện dễ dàng hơn, chính vì như thế mới có thể đột phá nhanh như gió, đạt tới Tụ Tức cảnh đỉnh phong.

Nhưng cũng bởi vì chuyện này mà thân thể cũng phải chịu tổn hại rất lớn, Tụ Tức cảnh đỉnh phong xem như là cực hạn, muốn đột phá là không thể.
Vì muốn bồi thường đối phương, Trương Huyền mới ra tay giúp đột phá, đương nhiên, làm như vậy cũng tiêu trừ hiểm họa mà tiền thân lưu lại, nhất cử lưỡng tiện.

Chí ít, sau chuyện này, có lẽ sẽ không còn ai mang chuyện tẩu hỏa nhập ma ra mà nói nữa.

Còn việc làm thế nào để giúp Triệu Nham Phong đột phá thành công thì cũng rất đơn giản.

Sau khi lật hết sách trong Tàng Thư các dành cho lão sư, từ lâu Thiên Đạo Đồ Thư Quán đã hình thành nhất trọng, nhị, tam trọng của Thiên Đạo thần công. Sau khi tu luyện qua một lượt, hắn hiểu rõ phương pháp đột phá như lòng bàn tay, lại thêm hắn có chân khí tinh khiết cao độ, dẫn dắt đối phương đi tới con đường chính xác, việc đột phá thuận lợi, cũng không có gì phức tạp.

- Kể từ bây giờ, sẽ không cần phải lo lắng bị khai trừ bất cứ lúc nào nữa rồi!

Cảm khái một tiếng, hắn thở ra một hơi.

Sau khi sống lại, hắn rơi vào tình huống sắp bị khai trừ, cho dù thu nhận được học viên vẫn cảm thấy có mây đen vần vũ trên đầu, giờ đây coi như mây đen đã tan biến hết.

Rời khỏi Học Tâm tháp, sắp xếp Vương Nham cũng giống như Vương Đào, sau này có thể đến dự thính, lúc này mới khiến đám người Vương gia hậm hực rời đi.

Còn về phần Triệu Nham Phong, hắn tha thiết nhìn sang, rất hiển nhiên thủ pháp vừa rồi của Trương lão sư đã khiến hắn động lòng, hy vọng có thể quay về môn hạ lần thứ hai.

Nhưng, Trương Huyền đã từ chối thẳng thăn đề nghị này.

Đùa ư!Ca ca đây là người “xuyên việt” có ngón tay vàng, sớm muộn gì cũng trở thành danh sư, ngươi muốn tới thì tới, muốn đi thì đi, chẳng phải làm vậy khiến ta mất mặt lắm sao?

Tiền thân ta khiến ngươi tẩu hỏa nhập ma, giờ ta giúp ngươi đột phá đến võ giả nhị trọng, ân oán hai bên đã thanh toán xong, không bao giờ muốn dính dáng đến nữa.

Bị từ chối, gương mặt Triệu Nham Phong lộ rõ vẻ thất vọng, nhưng một lát sau chợt nghĩ ra cái gì đó, trong mắt lại lộ ra vẻ kiên định, hắn và đám người Vương Nham xoay người rời đi.

- Hoàng Ngữ cô nương, phải làm thế nào để trở thành trợ giáo?

Trên đường đi, Trương Huyền không nhịn được hỏi.

Sau khi trải qua việc này, hắn cũng coi như hiểu rằng, muốn đứng vững trên thế giới này, không bị người đến gây phiền phức, cũng chỉ có thể trở thành danh sư!

Muốn trở thành danh sư, đầu tiên phải thành trợ giáo.

- Trợ giáo là một loại xưng hô, không cần sát hạch như danh sư! Chủ yếu xem vận khí, chỉ cần có danh sư coi trọng, mời ngươi làm, ngươi sẽ thành trợ giáo!

Hoàng Ngữ giải thích.

- Ồ!

Trương Huyền gật đầu.

Kỳ thực trợ giáo nói trắng ra giống như trợ lý truyền thụ ở kiếp trước, tuy không có thực quyền, chỉ là phát ngôn viên nhưng lại đại biểu cho danh sư, có địa vị cực cao.

- Ngươi là trợ giáo danh sư, phòng sách kia...
Trương Huyền nghi hoặc nhìn sang.

Nghe thấy Hoàng Ngữ là trợ giáo danh sư, hắn vô cùng khiếp sợ, lúc trước nàng có thể tùy ý ra vào gia môn Lục Trầm đại sư, liền biết thân phận không bình thường, nhưng không ngờ lại không bình thường tới như vậy

Hơn nữa, đường đường là một trợ giáo, đây chính là địa vị còn đáng tôn sùng hơn cả trưởng lão của học viện Hồng Thiên, tại sao lại mở một phòng sách tại thương trường mà không một ai tới xem?

- Tuy ta may mắn được Lưu sư coi trọng, trở thành trợ giáo của ông ấy, nhưng bản thân vẫn còn quá trẻ tuổi, cần phải tích lũy nhiều kiến thức nữa mới có thể làm cho người ta tin phục, bởi vậy nghe theo sự sắp xếp của Lưu đại sư, lựa chọn mở một cửa hàng nhỏ tại thương trường nơi có nhiều người qua lại, hòng tu thân dưỡng tính, mài giũa tài năng, đồng thời cũng có thể học tập càng nhiều tri thức…

Hoàng Ngữ giải thích.

Trương Huyền gật đầu.

Hiểu rõ thế sự chính là học vấn, thạo hiểu nhân tình chính là văn Chương.

Có lúc chớ xem thường việc mở một cửa hàng nhỏ, kỳ thực những người này là những người hiểu rõ nhân tình thế thái nhất, thậm chí còn thông tỏ hơn một số chuyên gia và học giả.

Muốn thực sự hiểu rõ nhân tình thế thái, mài giũa bản thân tốt hơn, hãy bắt đầu đi từ tầng thấp nhất, đó tuyệt đối là sự lựa chọn tốt nhất.

Hoàng Ngữ là nữ tử của hội trưởng sư giả công hội, từ nhỏ đã là lá ngọc cành vàng, vị Lưu đại sư kia làm như vậy chẳng qua cũng chỉ muốn bồi dưỡng thật tốt, giúp nàng trải qua nhiều việc đời hơn.

Sau một hồi hàn huyên nữa, Trương Huyền cũng đã phần nào hiểu rõ thế nào là danh sư và trợ giáo, lúc này mới không nhịn được mà cảm khái.

Thế giới này, sư đạo làm đầu, địa vị lão sư vô cùng cao quý, được coi trọng hơn kiếp trước quá nhiều.

Cái gì mà luyện đan sư, luyện khí sư, luyện bảo sư... vô cùng nhiều nghề nghiệp trong thượng cửu lưu, đều không bằng danh sư.

Cũng khó trách, ở thế giới này, bất kể tu luyện hay học tập bất kỳ nghề nghiệp gì đều cần lão sư chỉ dạy, nếu không tôn trọng lão sư, làm sao có khả năng tiến bộ.

- Đúng rồi, rốt cuộc Lục Trầm đại sư sát hạch ngươi gì vậy? Tại sao lại bảo các ngươi nhất định phải học tập ta?

Sau khi biết địa vị của lão sư, Trương Huyền liền buông một câu hỏi mà hắn vẫn còn đang cảm thấy nghi hoặc.

Bạch Tốn là tiểu vương gia của Trấn Nam Vương, Hoàng Ngữ là nữ tử hội trưởng sư giả công hội, bản thân lại là trợ lý danh sư, theo đạo lý mà nói, với địa vị như vậy, bọn họ còn cần người khác sát hạch hay sao?

- Trong gia môn Lục Trầm đại sư có lưu trữ một bộ trân tàng Mặc Hiên đồ không biết bao nhiêu năm... Hai chúng ta đều muốn sở hữu nó, chính vì thế đại sư mới cố ý đưa ra vấn đề khó, tiến hành sát hạch chúng ta!

Hoàng Ngữ giải thích.

- Mặc Hiên đồ?

Trương Huyền hơi nhướng mày:

- Là Mặc Hiên đồ của họa đạo tông sư Mặc Trần Tử năm xưa? Các ngươi cũng không hiểu thư họa... Muốn thứ này làm gì?

Xem lướt qua rất nhiều thư tịch trong Tàng Thư các, trong đó có cuốn ghi chép liên quan tới Mặc Hiên đồ, nói là mặc bảo do họa đạo tông sư lưu lại vào trăm năm trước, quý giá không gì sánh được, giá trị liên thành.

- Là.. tặng người!

Hoàng Ngữ chợt đỏ mặt.

- Tặng người?

Lúc này Trương Huyền mới hiểu ra.

Bạch Tốn và nàng đều thích Mặc Hiên đồ, đều muốn hỏi Lục Trầm đại sư, đại sư đồng ý, nhưng điều kiện tiên quyết là ai trong bọn họ vượt qua sát hạch trước.

Cái gọi là sát hạch, chắc là cảm nhận thư họa.

- Trương đại sư, ngươi hiểu rõ thư họa như thế, chỉ liếc mắt nhìn là có thể nhìn ra rất nhiều vấn đề, có thể dạy chúng ta được không?

Bạch Tốn nhìn sang với ánh mắt khẩn khoản.

- Đúng đấy, dạy chúng ta đi!

Hoàng Ngữ cũng nhìn sang.

- Dạy các ngươi?

Hắn có thể nhận ra thư họa là dựa vào Thiên Đạo Đồ Thư Quán, chứ kỳ thực... bản thân hắn có hiểu thư họa là cái gì đâu, làm sao mà dạy được chứ?

Nhìn ánh mắt mong đợi của hai người, Trương Huyền lúng túng không biết làm gì.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau