THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 741 - Chương 745

Chương 741: Đột phá giống như uống nước, phá cảnh giống như đi dạo phố! (1)

Chí Tôn và Hóa Phàm, dĩ nhiên thuộc về hai loại sinh mạng, chênh lệch không chỉ là lực lượng... Ý thức, tinh thần, cũng có sự khác biệt một trời một vực.

Nếu như vẫn là Chí Tôn đỉnh phong, mặc dù biết chỗ thiếu hụt, biết chỗ sơ hở trong chiêu số của đối phương, muốn giành thắng lợi, cũng gần như không có khả năng!

Cho dù công kích thêm mười lần nữa, cũng gặp phải cục diện bị đối phương ngăn cản.

Trừ khi... đột phá!

Đã như vậy, Trương Huyền làm sao có thể còn do dự!

Công pháp thiên đạo Chí Tôn cảnh từ lâu đã thuộc lòng. Trước đó hắn không đột phá, chủ yếu bởi vì linh khí không đủ, trong tay cũng không đủ linh thạch cung cấp năng lượng.

Chỉ dựa vào hấp thu linh thạch, không tới mấy canh giờ, không có khả năng hoàn thành. Trừ khi vận dụng món bảo vật đó.

Hạt sen Xích Diễm!

Thứ này, do sen Xích Diễm tập trung linh khí ở dưới Hồng Liên sơn mạch không biết bao nhiêu năm, ngưng kết thành. Mỗi một hạt, đều ẩn chứa năng lượng cực kỳ khổng lồ. Thậm chí có thể khiến cho xác xuất võ giả trùng kích Hóa Phàm thành công, tănglên hai mươi phần trăm.

Ngay cả đối với nửa bước Hóa Phàm cũng có hiệu quả cực lớn, đủ thấy đáng sợ.

Trước đó hắn vẫn không dùng, là muốn tới thời điểm đạt được nửa bước Hóa Phàm, một lần hành động phá tan gông cùm xiềng xích cuối cùng. Hiện tại xem ra, không lưu lại được.

Ầm!

Hạt sen tiến vào trong miệng, lập tức tan ra. Một lực lượng cuồng bạo, trong nháy mắt dọc theo kinh mạch điên cuồng trùng kích.

Khống chế năng lượng, dựa theo công pháp thiên đạo vận chuyển, khí tức trên người Trương Huyền càng lúc càng thịnh. Trong phút chốc đã đột phá gông cùm xiềng xích.

Chí Tôn trung kỳ!

Chí Tôn hậu kỳ!

Chí Tôn đỉnh phong!

...

Hắn vốn chỉ có Chí Tôn sơ kỳ, lúc này, dưới tình huống năng lượng đầy đủ, công pháp thiên đạo giống như nuốt trôi biển rộng, không đến mười lần hít thở, khiến tu vi một lần hành động thăng cấp, liên tục đột phá ba cấp bậc nhỏ, đạt được đỉnh phong.

- Cái này, cái này...

- Đây chính là cảnh giới Chí Tôn. Người khác đột phá một cấp bậc nhỏ, không có mười năm thuần công, khó có thể hoàn thành. Hắn... chớp mắt lại từ sơ kỳ đạt tới đỉnh phong?

- Còn là người sao? Quá nghịch thiên...

- A, đau quá... Ngươi làm gì thế?

- Ta muốn xác định một chút, có đúng là đang nằm mơ hay không!
- Ngươi xác định nằm mơ, làm gì bấu ta?

- Bấu mình không đau sao?

- ...

...

Nhìn thấy một cảnh tượng như vậy, tất cả mọi người đều rơi vào trong sự điên cuồng.

Mỗi một người môi run rẩy, giống như co giật.

Đã thấy đột phá, lại chưa thấy qua đột phá điên cuồng như vậy.

Người khác tu luyện mấy năm cũng không phá được một cấp bậc nhỏ. Hắn thì hay rồi, cảm thấy không phải là đối thủ của Đinh Hoành, trực tiếp từ Chí Tôn sơ kỳ, vọt tới đỉnh phong...

Ngươi dám mạnh hơn một ít nữa sao? Phách lối hơn một ít nữa sao?

Không trách được một người lại dám đối đầu cùng toàn bộ Hiên Viên vương quốc. Phần thủ đoạn này, truyền đi tuyệt đối có thể dọa chết người.

...

- Đột phá giống như uống nước, phá cảnh giống như đi dạo phố?

Sắc mặt “công tử” cũng trắng bệch, thân thể run rẩy.

Hắn là đặc sứ của liên minh vạn quốc, từ nhỏ lại đọc thuộc sách, gặp qua không ít nhân vật siêu cường tự nhận thiên tài. Nhưng nghịch thiên như thế, hắn vẫn là lần đầu tiên thấy được.
Lâm chiến đột phá, khiến cho thực lực tăng mạnh, rốt cuộc làm sao làm được?

- Đây là hạt sen Xích Diễm... Cho dù năng lượng ẩn chứa, có thể giúp người đột phá, công hiệu cũng không lớn như vậy đi?

Cổ Mục cũng mở to hai mắt nhìn.

Hạt sen là hắn và sư thúc tổ nhận được từ Hồng Liên sơn mạch, lại được ban tặng một viên, biết hiệu quả. Cho dù trong đó ẩn chứa năng lượng khổng lồ, có thể tưởng tượng khiến người ta liên tục thăng cấp nhiều cấp bậc như vậy, tuyệt đối là không có khả năng!

Vị trước mắt này lại phá tan lệ thường, liên tiếp đột phá...

Là hắn điên rồi, hay là mắt ta có vấn đề?

- Loại đột phá này, ta chỉ thấy qua ở trên sách. Có người nói một vị nhân vật nhỏ, trùng hợp nghe được danh sư bát tinh giảng bài, dưới cơ duyên xảo hợp, liên tục phá cảnh. Không nghĩ tới... tự nhiên tận mắt nhìn thấy được!

Kim Tòng Hải cũng nuốt nước miếng.

Hắn là cường giả Hóa Phàm Cảnh, cũng coi như nhìn thấy quen cảnh đời, nhìn thấy một cảnh tượng như vậy, vẫn khiếp sợ không nhẹ.

Nếu không phải cố nén, sợ rằng hắn cũng phải lập tức giơ chân.

- Hạt sen Xích Diễm có năng lượng cuồng bạo không kềm chế được, giống như hỏa dược thiêu đốt. Một khi tan ra sẽ điên cuồng vận chuyển ở trong kinh mạch. Có chút đi nhầm, đừng nói đột phá, thậm chí có thể sẽ lập tức bạo thể mà chết... Trực tiếp đột phá, hoàn toàn không có chút do dự nào. Rốt cuộc là có bao nhiêu quen thuộc đối với Chí Tôn cảnh, lại có tự tin nhiều, mới dám làm như thế? Lại tu luyện công pháp gì, có khả năng nghịch thiên như thế?

Thân thể Ngụy Dư Thanh trưởng lão cũng cứng đờ.

Đột phá cảnh giới, không chỉ cần phải hấp thu năng lượng, quan trọng hơn chính là lý giải đối với công pháp và khống chế đối với bản thân.

Một lần hành động đột phá ba cấp bậc nhỏ, không có bất kỳ ngừng lại nào, đây là lý giải đối với tu luyện đến trình độ nào?

Phải biết rằng ăn vật đại bổ trùng kích cảnh giới, là con dao hai lưỡi.

Một khi sử dụng không tốt, năng lượng trong cơ thể sẽ càng chồng chất càng nhiều. Nếu không có cách nào đột phá, còn có thể chết tại chỗ.

Trong lịch sử đã có không ít người tu luyện, liều lĩnh dùng thiên tài địa bảo, do đó không có cách nào tiêu thụ, trực tiếp nổ thành bụi phấn.

Hạt sen Xích Diễm cho dù không phải loại bảo vật có thể khiến cho thân thể người ta nổ nát, Năng lượng cuồng bạo trong đó, một Chí Tôn sơ kỳ cũng tuyệt đối không có thể hưởng dụng.

Vị trước mắt này không chỉ ăn không có việc gì, còn có thể mượn năng lượng trong đó, đột nhiên tăng mạnh. Đây rốt cuộc là công pháp gì?

Đối với môn công pháp này lại tự tin lớn tới mức nào, mới có thể làm được, hoàn toàn không sai?

- Mau nhìn, trùng kích nửa bước Hóa Phàm!

Đang chấn động, lại nghe được phía dưới có tiếng kêu vang lên, hắn vội vàng nhìn lại.

Chương 742: Đột phá giống như uống nước, phá cảnh giống như đi dạo phố! (2)

Quả nhiên thấy khí tức trên người Trương Huyền tăng mạnh, không những không có suy giảm, còn càng để lâu ép lại càng nhiều, hình như đang trùng kích nửa bước Hóa Phàm.

Một viên hạt sen Xích Diễm, phá đến Chí Tôn cảnh!

...

Mọi người chấn động kinh ngạc, Đinh Hoành ở đối diện thiếu chút nữa thì hù chết.

Ban đầu, nói phải có nửa bước Hóa Phàm mới có khả năng tổn thương hắn, là cố ý chọc cho đối phương tức giận, thuận tiện lộ rõ sự cường đại của mình. Dù thế nào hắn cũng không nghĩ tới...

Người này tự nhiên thật sự đột phá, hơn nữa nhanh như vậy!

Thoáng không chú ý, tu vi chân khí lại từ Chí Tôn sơ kỳ, đạt tới đỉnh phong, hơn nữa còn lập tức lại muốn trùng kích nửa bước Hóa Phàm.

Sớm biết rằng người này mạnh như vậy, nói nhảm nhiều như vậy làm gì?

Không phải là mình muốn chết sao?

Từ phương hướng vị trí người này vừa rồi công kích có thể thấy, nếu thật sự thành công, ngày hôm nay hắn làm không tốt sợ rằng sẽ muốn ngã xuống ở chỗ này.

- Muốn đột phá, nằm mơ!

Rít gào một tiếng, không chút do dự, Đinh Hoành xiết chặt bàn tay, một quyền đập xuống.

Võ kỹ quỷ cấp viên mãn, Lạc Thương Quyền!

Tuy rằng võ kỹ linh cấp, sử dụng càng cường đại hơn. Nhưng hắn chỉ là Hóa Phàm sơ kỳ, đối với loại võ kỹ cấp bậc như vậy, còn xa mới tu luyện tới cảnh giới tiểu thành, không có cách nào phát huy ra lực chiến đấu mạnh nhất, ngược lại không giống như võ kỹ quỷ cấp viên mãn, càng thuận buồm xuôi gió hơn.

Lạc Thương Quyền, là một vị từ thương nhân từ Lạc Thủy tới, lĩnh ngộ ra quyền pháp, không người nào biết thương nhân này tên là gì, chỉ biết là trong quyền pháp mang theo một sự cuộn trào không ngừng, uy thế vô song.

Sau đó, trước khi thương nhân này chết, giao quyền pháp cho Hiên Viên vương thất, lưu truyền đến nay.

Một chiêu vừa ra, chân khí giống như sông lớn, liên tục không dừng. Toàn bộ đài tế thiên, giống như là nước sông lan tràn ra cuồn cuộn bất tận, tùy ý chảy xuôi. Trương Huyền giống như một chiếc thuyền con đi đêm bị nhấn chìm ở trong đó, bất cứ lúc nào cũng sẽ bị lật úp.

- Vô sỉ!

- Đáng giận, nhân lúc người ta đột phá lại công kích...

- Còn là cường giả Hóa Phàm Cảnh, thực sự mất mặt!

Không nghĩ tới hắn sẽ công kích vào lúc này, tất cả mọi người xem náo nhiệt đều sốt ruột lớn tiếng la lên.

Đường đường là cường giả Hóa Phàm, lúc này động thủ, quả thực mất mặt xấu hổ.

- Sinh tử một đường, nếu để cho Trương sư đột phá thành công, hắn lại thảm. Lúc này ra tay cũng không có gì đáng trách!

Tuy rằng phẫn nộ, nhưng bọn họ cũng biết, không ra tay vào lúc này, một khi chờ Trương sư đột phá thành công, lại cái gì cũng đã muộn.

Dù sao, đây là chiến đấu, dính dáng tới sinh tử, mà không phải là luận võ, điểm đến liền dừng! - Công tử...

Thấy động tác của Đinh Hoành, rõ ràng là muốn “Qua sông không qua, công kích giữa dòng chảy”, Kim Tòng Hải không nhịn được nhìn qua.

- Hắn dám lựa chọn đột phá vào lúc này, khẳng định đã sớm có đối sách. Chúng ta xem tiếp là được...

“Công tử” biết ý tứ của hắn, xua tay từ chối.

Người thanh niên trước mắt này, cho hắn chấn động liên tiếp. Mỗi lần đều nhìn thấy tiến vào tuyệt cảnh, kết quả là trong thời gian nháy mắt nghịch chuyển, khiến người ta nghẹn họng nhìn trân trối.

Mà lần này... sẽ không xuất hiện tình huống tương tự chứ?

Dù sao, dám ở thời điểm chiến đấu đột phá, nếu như không có tự tin tuyệt đối, tuyệt đối không dám làm như thế.

- Vâng...

Kim Tòng Hải gật đầu, quay đầu lại nhìn, đột nhiên toàn thân cứng đờ, thân thể run lên:

- Nguy rồi, hắn tự nhiên không chống đỡ!

Chỉ thấy Trương Huyền phía dưới, hình như rơi vào trong ý cảnh trùng kích nửa bước Hóa Phàm, đứng ngây người ở tại chỗ, vẫn không nhúc nhích, mặc cho chính mình bị nước sông cuồng bạo nhấn chìm.

Lạc Thương Quyền, tuy là do thương nhân sáng chế, nhưng không có sự ngang dọc ra vào của thương nhân, sự lưỡng lự của con buôn, ngược lại mang theo tất cả khí phách nghiền ép.

Hắn vốn ở vào thời khắc đột phá mấu chốt, dưới tình huống hoàn toàn không có sự ngăn cản, bị loại lực lượng này đánh trúng, sợ rằng sẽ trực tiếp thân chết, đạo rơi, bị lập tức chém giết.

Ầm! Một tiếng nổ mạnh vang lên. Đá vụn, bụi bặm bắn ra. Bóng dáng của người thanh niên bị nhấn chìm ở trong lớp bụi mù mịt.

- Trương sư...

Đồng tử co lại, thân thể “công tử” run rẩy, thiếu chút nữa ngã sấp xuống.

Mọi người quen nhìn đối phương vượt ra ngoài dự đoán, vốn tưởng rằng sẽ có thủ đoạn tuyệt địa phản kích. Dù thế nào cũng không nghĩ tới, tự nhiên... là ở vào thời điểm đột phá, không có bất kỳ năng lực phản kháng nào!

Một chút như vậy, sẽ không bị trực tiếp đánh chết chứ?

Đây chính là cường giả Hóa Phàm, thi triển ra công kích mạnh nhất. Cường giả Hóa Phàm va chạm tới, cũng khó có thể chống lại, càng chưa nói Chí Tôn đỉnh phong!

- Kết thúc rồi...

Ngụy Dư Thanh, Cổ Mục cũng đồng thời cảm thấy trước mắt tối sầm.

Bọn họ đều là Chí Tôn đỉnh phong, đặt mình vào hoàn cảnh người khác, đổi thành góc độ của đối phương, ở dưới tình cảnh hoàn toàn không có đề phòng... Có thể dự kiến được, sẽ bị lập tức công kích thành cặn bã, chết không thể chết lại.

Vốn tưởng rằng, có thể một lần nữa chứng kiến kỳ tích, vị thanh niên này có lẽ thật sự có thể phá tan lẽ thường và kiến thức của tất cả mọi người, thành công đột phá, ngăn cơn sóng dữ... Dù thế nào cũng không nghĩ tới, lại bị giết như thế...

- Không có khả năng... Trương Huyền, ngươi không thể chết được!

Mặt cười trắng bệch, viền mắt Mạc Vũ nhất thời đỏ lên.

Trương Huyền, ngươi phải báo thù cho Lộ Trùng, làm sao có thể tự mình chết ở chỗ này?

Nếu thật sự như vậy, làm thế nào có mặt mũi đối mặt với người học sinh này...

Không được, tuyệt đối không được!

- Ha ha! Lâm trận đột phá, thích giả vờ với ta sao? Quả thực chết chưa hết tội...

Đinh Hoành cũng không nghĩ tới, công kích của mình có thể có hiệu quả. Hắn hưng phấn gào thét một tiếng.

Chỉ có điều, hắn còn chưa nói dứt lời, liền nghe được một âm thanh quen thuộc từ trong bụi bặm vang lên.

- Cảm ơn ra tay, giúp ta đột phá nửa bước Hóa Phàm!

Ầm ầm!

Âm thanh kết thúc. Ngay phía trước một khí tức đột nhiên nổ tung, giống như giao long, trong nháy mắt bay lên, bay lượn cửu châu.

Nửa bước Hóa Phàm, đạt được!

Chương 743: Lực lớn mười vạn (1)

- Cái gì?

Đồng tử hắn co lại, lập tức liền nhìn thấy bụi bặm chậm rãi tan đi. Một bóng người đã chậm rãi đi tới.

Không phải Trương Huyền thì là ai!

Lúc này, trên người Trương Huyền hoàn toàn không có chút chật vật nào, không dính một hạt bụi nhỏ. Hình như mới vừa rồi bị công kích căn bản không phải là hắn.

Một điểm quan trọng hơn, khí thế toàn thân như mây, lực lượng cuồng bạo từ huyệt đạo toàn thân bắn ra, so với trước cường đại không biết gấp bao nhiêu lần.

- Ngươi, ngươi...

Toàn thân Đinh Hoành cứng đờ.

Toàn lực đánh ra công kích, thật sự rơi vào trên người đối phương, không những không có giết chết, còn khiến cho hắn đột phá, thật sự đạt tới nửa bước Hóa Phàm. Điều này... tuyệt đối không phải là sự thật!

Trước đó, đám người “công tử” cảm thấy Trương Huyền lần này lẽ nào gặp kiếp nạn, mỗi một người đều đứng ngây ra tại chỗ.

Thuộc loại con gián sao?

Đánh như vậy cũng không hề có chuyện gì?

- Nửa bước Hóa Phàm thì thế nào, chết!

Mắt Đinh Hoành đỏ ngầu, khẽ cắn răng, cổ tay lật một cái. Một thanh trường kiếm xuất hiện ở trong lòng bàn tay hắn, trực tiếp đâm qua.

Trước đó, hắn vẫn không sử binh khí, không phải nhân từ nương tay, mà là cảm thấy muốn đối phó với một Chí Tôn đỉnh phong, không cần thiết. Hiện tại người này nghịch thiên như thế, lại không sử dụng nữa, hắn sợ rằng thật sự phải chết ở chỗ này.

Hắn không thể tiếp tục kìm chế được.

Ầm!

Kiếm quang giống như nước, hơi lạnh giống như sương.

Hắn đạt được Hóa Phàm cảnh, lại chìm đắm ở trong thế giới kiếm đạo hơn một trăm năm, từ lâu tu luyện xuất thần nhập hóa. Một chiêu sử dụng ra, kiếm khí ngang dọc, kiếm quang màu trắng, bao phủ phạm vi khoảng cách mấy chục thuớc, khiến người ta khó có thể tới gần người.

- Là kiếm ý!

Gương mặt tất cả mọi người đều thoáng nghiêm lại.

Có thể lĩnh ngộ chân ý của binh khí, nói rõ lý giải đối với binh khí đã đạt đến một cảnh giới cực kỳ cao thâm. Thi triển ra, giống như điều động cánh tay.

Đây là một loại ý cảnh, cảm ngộ và tâm đắc đối với binh khí, nếu không có nhiều năm khổ công rất khó hoàn thành. Lĩnh ngộ cái này, cùng cấp bậc muốn chiến thắng, gần như không có khả năng.

- Không chỉ lĩnh ngộ kiếm ý, còn đi rất xa!
Lông mày Kim Tòng Hải nhăn lại:

- Xem ra, Trương sư muốn giành thắng lợi, gần như không có khả năng gì!

Trước khi Trương Huyền đột phá, đối phương chỉ dựa vào võ kỹ, mặc dù có thể tổn thương được, muốn giết chết còn cần tốn không ít thủ đoạn. Nhưng thi triển ra kiếm ý, lại khác.

Kiếm ý đại biểu cho phong quang và tốc độ của kiếm. Trong cường giả cùng cấp bậc, lĩnh ngộ tầng này, rõ ràng đều phải tăng thêm một bậc.

Mà vị Trương Sư này, ngay cả hai mươi tuổi cũng chưa tới, lại sử dùng chính là thương. Sợ rằng lý giải đối với kiếm ý, còn xa mới bằng được. Còn muốn thắng được, khó khăn lại càng thêm khó khăn.

Đám người “công tử”, Ngụy Dư Thanh mặc dù không nói chuyện, nhưng biểu tình mỗi người nghiêm trọng. Rất rõ ràng, bọn họ cũng thầm chấp nhận sự thật này.

Cường giả Hóa Phàm Cảnh lĩnh ngộ kiếm ý, không phải khủng khiếp bình thường. Có thể nói, cho dù Kim Tòng Hải ra tay, muốn thắng được, cũng phải tiêu tốn một hồi hành động.

Ầm!

Kiếm khí trực tiếp xẹt qua, mặt đất bị đâm ra một khe rãnh thật sâu.

- Tới rất hay!

Khác với sự khẩn trương của mọi người, trên mặt Trương Huyền không có nửa phần sốt ruột, mà là khẽ cười, bước về phía trước.

Bóng người hư ảo, trong thời gian nháy mắt đã đi tới bốn, năm thước.

Dường như sớm biết chiêu số và kiếm quang của đối phương, thân thể lắc lư trái phải, kiếm khí sắc bén, bay sát da đầu, không tổn thương được nửa phần.

Lúc này, Trương Huyền thật giống như một con cá bơi linh hoạt. Cho dù kiếm khí phía trước giống như tấm lưới, cũng có thể thuận lợi tìm được chỗ sơ hở, dễ dàng chui qua. - Nửa bước Hóa Phàm... quả nhiên cường đại!

Cảm nhận được lực lượng trên người biến hóa, Trương Huyền vừa đi về phía trước vừa cảm thán.

Dựa theo tình huống bình thường, hắn không có cách nào đột phá nửa bước Hóa Phàm.

Tạ Cửu Thần đường chủ thu thập rất nhiều bí tịch Chí Tôn, nhưng đột phá nửa bước Hóa Phàm như thế nào, cũng không có mấy quyển. Mặc dù có ghi chép linh tinh, sắp xếp lại, cũng không toàn diện, không có cách nào hình thành bí tịch thiên đạo thật sự.

Chính là nguyên nhân như vậy, sau khi thuận lợi đột phá xong Chí Tôn đỉnh phong, hắn mới ngừng lại.

Chỉ có điều, lực lượng trong hạt sen Xích Diễm thật sự quá cuồng bạo. Hắn muốn dừng, lực lượng lại không tiêu hao sạch sẽ, căn bản không dừng lại được, lại xuất hiện cục diện tiếp tục trùng kích nửa bước Hóa Phàm.

Dựa theo đạo lý, không có công pháp thiên đạo tương ứng, mạnh mẽ trùng kích, rất dễ dàng tẩu hỏa nhập ma. Làm không tốt, còn có thể bởi vậy mà bị thương.

Có thể nói là vô cùng nguy hiểm. Hắn thiếu chút nữa lại không khống chế được lực lượng cuồng bạo trong cơ thể.

Nhưng vào lúc này, Đinh Hoành ra tay.

Lực lượng cường đại đập vào mặt, lập tức khiến Trương Huyền sắp nổ mạnh, hoàn toàn áp chế được. Hai lực lượng va chạm vào nhau, hắn không những không có việc gì, trái lại mượn cơ hội đột phá gông cùm xiềng xích, thành công thăng cấp.

Có thể nói, nếu không có người này ra tay, hắn làm không tốt sẽ bởi vì lực lượng cuồng bạo của hạt sen Xích Diễm mà tẩu hỏa nhập ma, không cần đánh, cũng sẽ bị thương.

Vốn định giết hắn, nhưng ở trong lúc vô ý giúp hắn một chút, thuận lợi đột phá.

Chính là nguyên nhân như vậy, vừa rồi hắn mới nói “cảm ơn”, thật lòng thật ý, không có nửa phần giả tạo.

Đương nhiên, nếu như để cho Đinh Hoành biết chuyện này, hắn nhất định sẽ nôn ra máu nhiều lần, lập tức tức giận mà chết.

Chuyện gì thế này?

Sớm biết vậy, hắn tất nhiên không thể sốt ruột, không ra tay...

...

Ý nghĩ lóe lên ở trong đầu liền biến mất. Tiến vào khu vực kiếm quang của đối phương, Trương Huyền đánh ra một quyền.

Lúc này, hai tròng mắt hắn có hoa văn chảy xuôi, mắt Minh Lý lại vận chuyển.

Mắt Minh Lý của hắn, có thể nhìn thấu cường giả vượt qua bản thân một cấp bậc nhỏ.

Đinh Hoành Hóa Phàm nhất trọng Tăng Thọ cảnh sơ kỳ, dưới hoa văn lưu chuyển, các loại chỗ thiếu hụt, chiêu số, ở trước mặt hắn hoàn toàn không bị che giấu.

Chương 744: Lực lớn mười vạn (2)

Ầm ầm!

Thiên đạo quyền phối hợp với chân khí huy hoàng, hình thành một quyền cầu vồng, từ trong kiếm quang bắn tới.

- Đáng giận!

Không nghĩ tới thi triển ra kiếm quang, vẫn bị đối phương chui qua, còn đánh ra một quyền, khuôn mặt Đinh Hoành tái mét, rít gào một tiếng. Trường kiếm vòng qua nửa vòng, nhất thời che phủ kín phía trước.

Quyền cầu vồng rơi vào trên thân kiếm, công kích cường đại, phát ra một tiếng kim loại va chạm vang lên giòn giã. Đinh Hoành không nhịn được lui về sau hai bước.

- Lực lớn mười vạn? Lực lượng Tăng Thọ cảnh?

Sắc mặt hắn nhất thời trắng bệch.

Chí Tôn cảnh, lại gọi là vạn đỉnh cảnh, ý tứ là lực lượng đột phá vạn đỉnh. Chỉ dựa vào lực lượng là có thể ép ngang cái thế, khí phách vô song.

Đạt được loại cấp bậc như vậy, tăng mỗi một cấp bậc nhỏ, lực lượng sẽ tăng một vạn đỉnh.

Chí Tôn hậu kỳ bình thường, vừa vặn nắm giữ lực lượng bốn vạn đỉnh.

Về phần Hóa Phàm cảnh, vượt qua phàm thai, tuy rằng có thể mượn lực lượng thiên địa phát huy ra lực chiến đấu siêu cường, nhưng cũng có hạn chế.

Nhất trọng Tăng Thọ cảnh, dưới tình huống bình thường, toàn lực bạo phát, mười vạn đỉnh chính là giới hạn cuối.

Bởi vậy cũng được gọi là lực lớn mười vạn.

Nếu như nói vạn đỉnh đại biểu cho Chí Tôn, lực lớn mười vạn lại đại biểu cho Hóa Phàm.

Vị trước mắt này, chỉ là nửa bước Hóa Phàm, là có thể phát huy ra lực lớn mười vạn... Rốt cuộc làm sao làm được?

Ban đầu, Đinh Hoành còn nghĩ, cho dù đối phương đột phá, trên lực lượng tuyệt đối, khẳng định có chỗ không bằng. Hiện tại nhận một quyền, hắn lập tức biết, tất cả loại ưu thế này đã không con.

- Cho dù lực lượng đạt được mười vạn, lại như thế nào? Chỉ dựa vào quyền pháp, đã muốn loại bỏ kiếm ý của ta, không có cửa đâu!

Hàm răng hắn lại cắn chặt.

Ầm!

Trường kiếm múa lên, kiếm quang như thoi đưa. Từng kiếm ý, trong thời gian nháy mắt che kín toàn thân, giống như nước chảy, hình thành một vòng ánh sáng.

- Vô sỉ!

Nhìn thấy chiêu này ở trong mắt, “công tử” hừ một tiếng.

- Quả thật đủ vô sỉ!
Kim Tòng Hải gật đầu:

- Lợi dụng kiếm ý bao phủ bản thân, chẳng khác nào áp dụng phòng ngự, không cầu có công, nhưng cầu không qua t! Đường đường là cường giả Hóa Phàm Cảnh bị một nửa bước Hóa Phàm làm cho chỉ có thể phòng ngự, thực sự hắn cũng đủ kỳ lạ!

Chiêu này của Đinh Hoành hiện tại, không phải muốn giết chết Trương Huyền, mà là phòng ngự bản thân.

Kiếm quang sắc bén, bao phủ toàn thân kín không kẽ hở, nắm đấm cường thịnh mấy đi nữa, cũng không có khả năng thông qua, đả thương người.

Nói cách khác, người này hiện tại đã bị thủ đoạn luân phiên của người thanh niên trước mắt này làm cho khiếp sợ.

Biết lại muốn giết chết đối phương, đã không thể nào, hắn trực tiếp áp dụng thế phòng thủ.

Cường giả Hóa Phàm, cho dù ở liên minh vạn quốc cũng là nhân vật cao cao tại thượng, lúc này bị một nửa bước Hóa Phàm ép thành như vậy, cho dù tận mắt nhìn thấy, cũng làm cho người ta cảm thấy đầu choáng mắt hoa.

- Chủ động phòng thủ... vậy Trương sư, có phải không có biện pháp hay không?

Ngụy Dư Thanh không nhịn được hỏi.

- Quả thật không có biện pháp tốt. Kiếm ý che kín toàn thân, không ngừng lưu chuyển, không tìm được khe hở. Trừ khi cũng lĩnh ngộ được kiếm ý cảnh, nếu không, muốn phá vỡ loại thế phòng thủ này, rất khó!

Kim Tòng Hải nói.

Áp dụng loại thế phòng thủ này, kiếm ý chảy xuôi, toàn thân đều có phong quang kiếm khí, nắm đấm lại cứng rắn nữa, cũng chỉ là thân thể phàm thai, làm sao có thể cứng rắn chống lại với kiếm khí nổi tiếng là sắc bén?

- Trương Huyền, ngươi rất lợi hại. Chỉ có điều, hiện tại không thể gây thương tổn được ta, ta cũng không thể gây thương tổn được ngươi! Nếu Đinh Mục đã chết, không bằng chúng ta dừng lại tại đây, nước giếng không phạm nước sông. Thế nào?

Phòng ngự trước công kích của đối phương, lúc này Đinh Hoành mới thở phào nhẹ nhõm, nhìn về phía người thanh niên cách đó không xa, mở miệng nói. Đối phương chém giết tôn tử hắn sủng ái nhất, ban đầu muốn giết chết đối phương, lấy lại uy nghiêm. Hiện tại hắn lại phát hiện, không những không giết được, làm không tốt mình còn có thể chết. Hắn rầu rĩ hồi lâu, không thể làm gì khác hơn là lui về phía sau một bước.

Đinh Mục chết thì chết. Nhiều hậu người như vậy, hắn luôn có thể lựa chọn ra một người mới, tiếp nhận chức vụ vương vị. Một khi mình bị giết chết, thật sự lại cái gì cũng bị mất.

- Không thể gây thương tổn được ngươi?

Trương Huyền lắc đầu:

- Ngươi suy nghĩ nhiều quá!

- Thế nào? Kiếm ý của ta trôi nổ, che kín toàn thân, ngươi còn muốn lấy nắm đấm phá ra được sao?

Đinh Hoành cười lạnh:

- Trừ khi, ngươi cũng lĩnh ngộ kiếm ý, lấy kiếm ý đấu với kiếm ý... Chỉ có điều, điều này có thể sao?

Nói đùa!

Hắn vì lĩnh ngộ kiếm ý, từng vào vùng đất cằn khô sỏi đá, ở lại tròn ba mươi năm, lúc này mới thành công đột phá. Người trước mắt này, ngay cả hai mươi cũng chưa tới, cho dù bắt đầu luyện kiếm từ trong bụng mẹ, có thể lĩnh ngộ được bao nhiêu?

Huống gì, trước đó hắn thi triển thương pháp, mình cũng nhìn thấy. Chiêu số tinh thuần, lực lượng mười phần. Rất rõ ràng có thành tựu cực cao thâm.

Thứ binh khí này, mặc dù không có hạn chế, mỗi người đều có thể tu luyện vài loại, nhưng muốn luyện một loại đến cực hạn, phải tốn vô số tinh lực.

Tu luyện thương pháp tới cảnh giới như thế đã rất tốt rồi, còn muốn tu luyện ra kiếm ý... điều này có khả năng sao?

- Để cho ta thi triển kiếm ý? Ở đây xác thực không có khả năng!

Biết suy nghĩ của hắn, Trương Huyền cười nhạt. Cổ tay lật một cái, một thanh trường kiếm xuất hiện ở trong lòng bàn tay.

- Bởi vì... cấp bậc của thứ này quá thấp!

Dựa theo lời nói, hắn cầm chuôi kiếm, chậm rãi rút ra.

Oong! Oong! Oong!

Trường kiếm còn chưa có hoàn toàn rút ra khỏi vỏ, tất cả bội kiếm của mọi người xung quanh, thân kiếm bên thắt lưng không khỏi tự mình vang lên âm thanh, giống như triều bái đế vương, run rẩy.

- Vạn kiếm đồng loạt kêu lên, rồng ngâm ngang trời... Đây là, đây là... cao thâm hơn so với kiếm ý... kiếm tâm cảnh?

Da đầu nổ tung, trước mắt Đinh Hoành tối sầm.

Chương 745: Một kiếm chém Hóa Phàm (1)

Kiếm tâm, lấy tâm làm kiếm, lấy ý làm thế, đến mức đánh ra đều là kiếm chiêu.

Kiếm ý vừa so sánh với nó, chính là lĩnh ngộ nông cạn nhất, ấu trĩ không thể lại ấu trĩ hơn.

Cỏ dại cùng với đại thụ che trời khác nhau.

Vốn tưởng rằng trường kiếm thi triển ra, kiếm ý ngang dọc, đối phương chắc chắn sẽ thất bại. Cho dù không giết chết, cũng có thể bảo vệ được bản thân, ung dung dừng tay. Nằm mơ hắn cũng không nghĩ tới, đối phương căn bản không quan tâm... Người ta đối với kiếm lĩnh ngộ cao thâm hơn so với hắn, tự nhiên đạt được kiếm tâm cảnh!

Đây chính là cảnh giới vô số cường giả Hóa Phàm, vẫn không có cách nào đạt được. Một tiểu tử vừa đột phá nửa bước Hóa Phàm, chưa đủ hai mươi tuổi, lại lĩnh ngộ được...

Khi dễ hắn trên mặt đất không thể bay, kết quả thét một tiếng chói tai, Thiết Bối Dực Long rơi xuống, khiếp sợ đến mức không dám cùng hắn đối chiến.

Cười nhạo thực lực của hắn không đủ, không có cách nào tổn thương được mình, kết quả... trong chớp mắt đột phá, trùng kích nửa bước Hóa Phàm thành công.

Cảm thấy đối phương không lĩnh ngộ kiếm ý, không phá nổi phòng ngự. Ai biết người ta không chỉ lĩnh ngộ, còn đạt được kiếm tâm cảnh càng cao hơn...

Đại ca, ngươi còn có gì không lĩnh ngộ, có thể sớm nói một chút, để cho ta có một sự chuẩn bị hay không? Còn như vậy, mẹ nó quá dọa người...

Chỉ cảm thấy tự tin tan vỡ, Đinh Hoành có chút không chịu được.

- Không sai, ngươi nói đúng. Thật sự là kiếm tâm cảnh!

Trương Huyền khẽ cười, trường kiếm trong tay cuối cùng rút ra.

Kiếm của hắn là đoạt được từ Lâm gia, cấp bậc cũng không cao. Chỉ là quỷ cấp thượng phẩm mà thôi. Thoạt nhìn cũng không sắc bén. Chẳng biết tại sao, lại khiến cho người ta một loại cảm giác kiên cố không gì phá nổi.

Kiếm khí lưu chuyển, khí tức phun ra nuốt vào, cổ tay run lên, không khí nhất thời giống như trang giấy bị cắt ra.

Ầm!

Dưới tình huống bình thường, vòng ánh sáng kiếm khí trên người Đinh Hoành, lực lượng chỉ có thể hơn hắn rất nhiều, rất khó đánh bại. Chẳng biết tại sao, chống lại thanh kiếm cũng không sắc bén này, giống như nam châm va chạm tới hai cực tương đồng, ngay cả chống đỡ cũng không dám, trong nháy mắt tản ra.

Xì!

Kiếm khí xẹt qua, Đinh Hoành tê rần. Cánh tay trái nhất thời bị chém xuống. Chỗ bị cắt qua, ngay cả máu cũng không chảy ra.

Kiếm khí kiếm tâm cảnh, sức mạnh vô địch. Lại thêm lực lượng của Trương Huyền dĩ nhiên không kém gì hắn. Cho dù là cường giả Hóa Phàm Cảnh, cũng không ngăn cản được chút nào.

- Trốn!

Sắc mặt Đinh Hoành trắng bệch. Hắn biết tiếp tục nữa, chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ. Hắn làm sao còn dám dừng lại, vội xoay người bỏ chạy.

Khi đến, khí thế hung hăng đến. Khi đi trốn vào đồng hoang.

Đường đường là lão tổ Hiên Viên vương quốc, cường giả Hóa Phàm cảnh, tự nhiên lấy loại cục diện này kết thúc, ngoài dự đoán của tất cả mọi người.

- Quá mạnh mẽ!

- Lâm trận đột phá, một kiếm chém Hóa Phàm. Nam nhi chính là như vậy!

- Từ hôm nay trở đi, Trương sư lại là thần tượng của ta. Ai cũng không cần tranh với ta.

- Đây mới là thiên tài. Đinh Mục và hắn vừa so sánh, cái gì cũng không tính.

...

Thế hệ trẻ tuổi đứng ngoài xem, mỗi một người ánh mắt nóng như lửa.

Trước đó, Trương Huyền một mình đến đây, khiêu chiến thái tử đương triều, tất cả mọi người cảm thấy hắn quá mức cuồng vọng, cũng không thích. Dựa theo sau lại, một lời phá vạn quân, sư ngôn thiên bẩm, một lời phá cảnh, nhận được ân huệ nửa sư, cảm kích càng lúc càng nồng đậm.

Mà giờ khắc này, nhìn thấy được hắn thần uy vô địch, ngay cả lão tổ Hiên Viên vương quốc cũng bị đánh cho chạy trối chết, cuối cùng bọn họ hoàn toàn bội phục, đầy sùng bái.

Một người chiến đấu với một quốc gia.

Là nam nhi, là như vậy! - Các ngươi có khả năng không biết. Ta nghe nói là Đinh Mục giết học sinh của Trương sư, Trương sư báo thù cho hắn, lúc này mới xông tới!

- Làm sao ngươi biết?

- Đường ca ta là thuần thú sư Chu Tiến được thái tử điện hạ ngự dụng. Tin tức này là do hắn trong lúc uống say vô ý nói ra được!

- Vì thay học sinh báo thù, một mình chiến đấu với một quốc gia, một mình chống lại Hóa Phàm?

- Phải biết rằng thời điểm hắn vừa tới, thực lực cũng không phải lợi hại như vậy...

- Có một vị lão sư như vậy, cho dù chết... cũng đáng!

...

Trong đám người, có người biết chuyện nói ra sự tình từ đầu đến cuối một lượt. Tất cả mọi người đều xiết chặt nắm đấm, viền mắt ửng đỏ.

Người tu luyện, may mắn nhất chính là tìm được một vị lão sư tốt, chỉ điểm tu luyện.

Vị Trương Sư này không chỉ thực lực bản thân cao, giảng bài lợi hại, vì học sinh còn muốn một mình đối đầu với vương quốc phong hào, không có lùi bước. Phần tình nghĩa này, cũng đủ để không làm thất vọng cái danh hiệu “sư” này.

...

Mọi người kích động. Mỗi một người đầy hưng phấn, đầy sùng bái. Trên đài tế thiên, nhìn thấy Đinh Hoành muốn chạy trốn, mắt Trương Huyền híp lại một cái.

- Hừ, chạy trốn sao?

Hai hàng lông mày rướn lên, bước chân nâng lên, đuổi theo.

Từng trải qua chuyện của Đinh Mục, hắn biết đạo lý nuôi hổ mắc họa. Nếu động thủ, lại phải đuổi tận giết tuyệt, hoàn toàn không thể lưu lại người sống. Nếu không, gặp phiền phức trước sau sẽ là mình.

Trước đây không nhân từ nương tay, cũng sẽ không có chuyện Lộ Trùng hi sinh.

Nếu động thủ, vậy thì không thể lưu lại hậu hoạn.

- Dừng lại cho ta!

Cổ tay run lên, trường kiếm hạ xuống.
Kiếm khí như cầu vồng, xuyên qua khoảng cách trăm thước, trực tiếp bổ xuống về phía Đinh Hoành đang chạy trốn.

Đạt được nửa bước Hóa Phàm, đối với xung quanh đã vốn có năng lực khống chế nhất định. Trước đây kiếm khí phun ra nuốt vào, hơn mười thước chính là cực hạn. Lúc này, dưới chân khí tuôn ra, đủ để lan tràn tới khoảng cách trăm thước.

Ầm!

Kiếm khí bổ vào trên lưng đối phương, vẽ ra một miệng máu cực lớn, dữ tợn đáng sợ.

Bởi vì khoảng cách xa, uy lực lại yếu đi không ít, nếu không, chỉ một kiếm này, có thể chém hắn thành hai khúc.

- Huyết tế!

Cảm nhận được đau đớn trên người, biết cho dù khoảng cách quá xa, uy lực chiêu này tạm thời không giết chết được mình. Nhưng liên tục bị chém tới mấy kiếm, mình cũng nhất định phải chết không thể nghi ngờ. Cắn răng một cái, Đinh Hoành thiêu đốt máu tươi, tốc độ đột nhiên tăng lên gấp đôi.

Trước đây, Đinh Mục thi triển phương pháp huyết tế, là do hắn truyền thụ. Tuy rằng có thể trong khoảng thời gian ngắn bạo phát ra ra lực lượng và tốc độ của bản thân. Chỉ có điều... có thời gian hạn chế nhất định. Thời gian qua đi, tu vi lại sẽ tự động giảm cấp.

Giết địch một nghìn, tự tổn thương tám trăm.

Có thể nói, đây là tuyệt chiêu chỉ vạn bất đắc dĩ mới sử dụng. Đổi lại thành lúc bình thường, thi triển huyết tế, tất nhiên phải chém giết đối thủ, báo thù rửa hận. Nhưng bây giờ... hắn thật sự sợ.

Người này mỗi lần thoạt nhìn đều phải thua không thể nghi ngờ, kết quả lại ở trong tuyệt địa tập kích ngược, khiến người ta kinh hoàng.

Hắn sợ chiến đấu một hồi nữa, đối phương còn có thể lấy ra vô số thủ đoạn. Nếu thật sự như vậy, hắn ngay cả sức lực chạy trốn cũng không có.

Vèo!

Huyết tế thi triển ra, tốc độ tăng mạnh. Trong thời gian nháy mắt Đinh Hoành liền chui vào trong khu nhà giống như mê cung của vương thành.

- Đáng giận!

Thấy người này biến mất, Trương Huyền nhất thời xiết chặt nắm đấm.

Hắn tuy rằng thành công đột phá, đạt được nửa bước Hóa Phàm, nhưng mạnh mẽ vận dụng lực lượng, nghịch thiên mà đi, trên người đã có không ít nội thương.

Hơn nữa trước đó sử dụng nhiều lần thân pháp thiên đạo, đến bây giờ đã gần như cực hạn. Tiếp tục sử dụng, sợ rằng còn chưa có đuổi kịp, đã không chịu nổi, trực tiếp suy sụp.

Mà không cần cái này, chỉ nói công pháp khinh thân, căn bản không học qua. Hơn nữa thực lực của mình không bằng đối phương, làm thế nào đuổi kịp Đinh Hoành thi triển huyết tế?

- Không cần tiếc nuối. Người này thi triển huyết tế, lại thêm bị ngươi chém rơi một tay, cho dù ngày hôm nay may mắn chạy thoát giữ được tính mạng, tu vi cũng sẽ hao tổn hơn phân nửa. Sợ rằng ngay cả nửa bước Hóa Phàm cũng rất khó duy trì, sẽ không đủ gây ra sợ hãi!

Đang nghĩ ngợi có nên dùng những binh sĩ nắm giữ nửa nghĩa sư này, ở trong toàn thành tìm kiếm, nhổ cỏ nhổ tận gốc hay không, hắn liền nghe được một âm thanh vang lên.

Hắn quay đầu lại nhìn lại, chỉ thấy cách đó không xa, một thiếu niên cười khanh khách đã đi tới.

So với Triệu Nhã, tuổi tác không khác biệt lắm. Thân thể thoạt nhìn có chút gầy yếu. Đôi mắt thật ra đen nháy sáng ngời, để lộ ra linh quang, da nhẵn nhụi, diện mạo tuấn mỹ.

- Nữ?

Hắn nhướng mày.

Mặc dù đối phương mặc y phục nam sĩ, nhưng làm sao giấu diếm được Trương Huyền nắm giữ mắt Minh Lý.

Loại năng lực này danh sư lục tinh mới có cơ hội lĩnh ngộ. Ngay cả ngụy trang cũng có thể nhìn thấu, đừng nói là nữ giả nam trang.

- Tại hạ Triệu Phi Vũ, từ liên minh vạn quốc đến, ra mắt Dương sư!

Người thiếu niên cũng không biết mình đã bị nhìn thấu thân phận, chỉ mỉm cười, ôm lấy quạt giấy, tự mang theo vẻ hào hiệp.

Vị thiếu niên này chính là vị “công tử” từ liên minh vạn quốc tới. Chỉ là ai cũng không nghĩ tới, không ngờ nàng là một nữ nhi ruột thịt của quốc vương.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau