THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 736 - Chương 740

Chương 736: Tâm cảnh thông minh (2)

- Thiếu gia nhà chúng ta tuy rằng chưa từng thi trận pháp sư, nhưng trận pháp này vây khốn được con chó con mèo gì đó, thiếu gia vẫn sẽ không để vào mắt...

Lại khinh bỉ liếc mắt nhìn mọi người, Cường ca bĩu môi.

Đều là loại người gì vậy?

Còn đặc sứ, độc sư tứ tinh, ta nhổ vào!

Còn không có kiến thức nhiều bằng ta!

- Ngươi...

Lại bị khinh bỉ, “công tử” đang tức giận, muốn cùng người này lý luận, lại thấy sắc mặt Kim Tòng Hải ngưng trọng chỉ xuống phía dưới:

- Công tử, mau nhìn!

Rất sợ lại bỏ lỡ giống như vừa, “công tử” mặc kệ người này, cũng vội vàng nhìn lại.

...

- Ngươi... không thể như vậy được!

Đám người “công tử”, Kim Tòng Hải ở phía trên chấn động kinh ngạc dục tiên dục tử, Đinh Mục cũng sắp bị đánh.

Chỗ dựa lớn nhất của hắn chính là Hiên Viên Đại Trận này. Chỉ cần trở thành quốc vương, khống chế ngọc tỷ, lại có tư cách kích hoạt...

Vốn tưởng rằng một khi vận chuyển, đừng nói là người này, cho dù đặc sứ hắn cũng có thể không để vào mắt. Hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới, trận pháp lợi hại như vậy, còn không có hoàn toàn vận chuyển, lại ở dưới một cái điểm xuống nhẹ nhàng của đối phương, hoàn toàn dừng lại...

Đại ca, ngươi rốt cuộc là người gì vậy?

Bàn chân còn không có giơ lên, Bạch Thần lại khiếp sợ đến mức giống như khiêu vũ, không ngừng lui về phía sau. Lạc Thiên Hồng đường chủ nửa bước Hóa Phàm cảnh, một vai đụng trúng, mở miệng lớn nôn ra máu. Hiện tại tốt rồi. Đại trận lợi hại như vậy chỉ điểm một chút không còn vận chuyển...

Ngươi không phải là danh sư nhị tinh, mà là Khổng sư chuyển thế sao?

- Thời điểm muốn giết chết ta, chắc hẳn phải suy nghĩ tới một cảnh tượng này!

Không để ý tới vẻ kinh hoàng của hắn, Trương Huyền nhìn qua.

Hiên Viên Đại Trận tuy rằng phạm vi bao trùm rất rộng, uy lực cũng rất lớn, lại tuân theo đặc điểm của trận pháp, cũng có chỗ nòng cốt nhất.

Có thể sử dụng ngọc tỷ kích hoạt, nơi trọng yếu tất nhiên là ở đài tế thiên này, khiến cho hắn dừng lại cũng đơn giản hơn nhiều.

- Không đến thời điểm cuối cùng, ai sống ai chết, còn chưa nhất định...
Kinh hoàng qua đi, trên mặt Đinh Mục lại lộ ra vẻ hung ác độc địa.

Biết trận pháp đã không có cách nào lại sử dụng được nữa, hắn ném ngọc tỷ xuống đất, xiết chặt nắm đấm. Dưới chân khí điên cuồng phun ra, bàn tay hắn lập tức bị một đoàn chân khí xung quanh.

Võ kỹ quỷ cấp, Thiên Liệt Quyền!

Mặc dù chỉ là Chí Tôn hậu kỳ, nhưng dựa vào bộ võ kỹ này, khiến cho hắn có thể chiếm được vị trí đứng đầu Tài Tuấn Bảng, đủ thấy đáng sợ.

- Chết!

Biết thực lực đối phương cường lực, rất khó chiến thắng, hoàn toàn không có chút do dự nào, Đinh Mục vận chuyển lực lượng toàn thân tới cực hạn, không nói thừa một câu, lập tức ra quyền.

Ầm ầm!

Không khí bị nén thành tiếng nổ gấp gáp. Trong thời gian nháy mắt nắm đấm lại đi đến trước mặt Trương Huyền.

Đập đến ngực hắn.

- Thật mạnh!

- Cũng là Chí Tôn đỉnh phong... Không nghĩ tới hắn đã đột phá!

Nhìn thấy được lực lượng nhanh chóng phát ra, tất cả mọi người đều sửng sốt. Rất nhiều người hiểu rõ đối với vị thái tử này, lúc này mới biết, vị trước mắt này, không phải Chí Tôn hậu kỳ trong lời đồn đại, mà đạt tới đỉnh phong từ lâu!

- Không phải đột phá, mà là... sử dụng bí pháp nào đó! Thần sắc Lạc Thiên Hồng nghiêm trọng.

Hắn và đối phương là bạn tốt, mấy ngày qua lại một đường ẩn nấp ở Danh Sư Đường. Hắn biết thực lực chính xác của người này.

Tuy rằng đạt được Chí Tôn hậu kỳ đã lâu, nhưng muốn đột phá, còn cần chí ít nửa năm.

Không có khả năng trong nháy mắt đã đột phá. Giải thích duy nhất lại là dùng bí pháp đặc biệt nào đó.

Nghe đồn, trong vương thất có một Nhiên Huyết Bí Pháp, có thể thiêu đốt tinh huyết trong cơ thể, đổi lấy thực lực tăng mạnh, tối đa có thể tăng lên đến hai cấp bậc nhỏ.

- Nếu quả thật là loại phương pháp này, vị Trương Huyền này... sợ rằng có nguy hiểm!

Hắn xiết chặt nắm đấm.

Đinh Mục có thể trở thành người đứng đầu Tài Tuấn Bảng, cũng không bởi vì là thái tử, mà là nắm giữ thực lực chân chính.

Không sử dụng bí pháp, là có thể vượt cấp chém giết cường giả Chí Tôn đỉnh phong. Một khi thực lực lại tăng, cho dù là hắn, muốn thắng được, cũng rất khó.

Vị Trương Huyền này đánh hắn bị thương, chỉ là nhìn ra được chỗ thiếu hụt trong chiêu số mà thôi, dựa vào cường lực thân thể mới làm được. Đinh Mục thái tử, thân thể cũng cường đại, bất kể công pháp, võ kỹ, thân thể, gần như đều không chê vào đâu được.

Còn muốn sử dụng thủ đoạn bình thường đánh bại, gần như không có khả năng!

- Đây là chiêu số của ngươi?

Lại ở thời điểm Lạc Thiên Hồng miên man suy nghĩ, cảm thấy Trương Huyền có khả năng không chống đỡ nổi, liền nghe được một giọng nói khe khẽ của người thanh niên vang lên.

Lập tức nhìn thấy được bóng đáng hắn đứng tại chỗ bất động, nhẹ nhàng thoáng lắc một cái. Năm ngón tay mở ra, giống như là đang bắt một con thỏ bị nhốt ở trong lồng.

Vù!

Quyền pháp cuồng bạo của Đinh Mục tiêu tan thành mây khói. Ngay sau đó toàn thân, hắn giống như là con gà con bị nắm cổ, bị tiện tay nhấc lên.

Cái gì Thiên Liệt Quyền, võ kỹ quỷ cấp đỉnh phong, Nhiên Huyết Bí Pháp...

Ở trước mặt đối phương, nực cười giống như một tiểu hài tử!

- Đây là... cảnh giới mất giả còn thật, tâm cảnh thông minh, danh sư tứ tinh đều rất khó đạt được?

Đồng tử co lại, môi Lạc Thiên Hồng run rẩy, vẻ mặt không thể tin được.

Chương 737: Đinh Hoành (1)

Tâm cảnh tầng thứ nhất là tâm như mặt nước phẳng lặng. Rất nhiều người tu luyện, người chức nghiệp chính thức, đều có thể đạt được.

Nhưng muốn vượt qua loại cảnh giới này, sẽ rất khó.

Có người nói chỉ có danh sư đạt được tứ tinh, mới có thể có cơ hội thành công.

Tâm như mặt nước phẳng lặng, chỉ là khiến cho tâm cảnh không hề bận tâm, không bị hoàn cảnh xấu ảnh hưởng. Cảnh giới cao thâm hơn, chính là Lạc Thiên Hồng, vừa hô lên “giả đi còn thật, tâm cảnh thông minh!

Đạt được loại cảnh giới này, có thể từ trong hỗn độn tìm ra bản chất, tâm cảnh càng thông suốt, phân tích sự việc, cũng sẽ trở nên đơn giản hơn rất nhiều.

Tuy rằng kém xa so với mắt Minh Lý, nhưng cũng có thể khiến cho danh sư khi tìm phương diện bản chất của sự việc, càng thuận buồm xuôi gió.

Thật giống như trả lời vấn đề, một ít đề mục, chưa từng thấy qua, cũng không có tri thức tương ứng.

Nhưng chỉ cần đạt được loại cảnh giới này, có thể dễ dàng nhìn ra mục đích của người ra đề mục, cùng với nội dung đề mục muốn sát hạch, do đó giả mất còn thật, loại bỏ thủ thuật che mắt, tìm được đáp án chính xác nhất.

Thế sự hiểu rõ tất cả học vấn, nhân tình luyện đến gần văn chương!

Bởi vậy, cảnh giới này cũng được người xem thành Động Minh Cảnh.

Vị Trương Huyền này không để ý tới Thiên Liệt Quyền của Đinh Mục, Nhiên Huyết Bí Pháp... Vừa ra tay liền trực tiếp nắm cái cổ, rất rõ ràng khám phá hư ảo trong chiêu số, chạy thẳng tới đích, chỉ sợ cho dù không phải tâm cảnh Động Minh cảnh, cũng không kém hơn là bao nhiêu.

Điều này cũng có thể giải thích được, vì sao có thể dễ dàng loại bỏ Phất Tụ Thủ của hắn.

Về phần... Có phải là mắt Minh Lý cấp bậc cao hơn hay không, hắn nghĩ cũng không dám nghĩ.

Dù sao đây chính là năng lực rất nhiều danh sư lục tinh còn không có, làm sao có thể xuất hiện ở trên người một danh sư nhị tinh chưa đủ hai mươi?

Dù vậy, đã khiến cho hắn cảm thấy khủng hoảng.

Chưa đủ hai mươi, tâm cảnh tu luyện tới Động Minh Cảnh. Đây rốt cuộc... là một quái vật thế nào?

...

- Ngươi, ngươi...

Bị nắm cổ, Đinh Mục càng kinh hoàng muốn chết.

Vốn tưởng rằng thi triển ra Nhiên Huyết Bí Pháp, dùng ra chiêu số cường đại nhất, cho dù không địch lại, cũng có thể cùng đối phương chiến đấu một hồi, ung dung trở ra. Dù thế nào hắn cũng không nghĩ tới, vừa ra tay đã bị nắm lấy chỗ yếu hại.

- Đừng giết ta. Ta là bị nữ nhân Lâm Lung kia mê hoặc, mới ra tay với ngươi... Chỉ cần không giết ta, muốn cái gì, Hiên Viên vương quốc có thể lấy ra, tất cả đều cho ngươi. Một trăm khối linh thạch, hai trăm khối linh thạch cũng làm được!

Người thanh niên trước mắt này đánh bại Lạc Thiên Hồng, loại trừ Hiên Viên Đại Trận, ngay cả chỗ dựa cuối cùng của hắn, cũng dễ dàng bị đánh nát. Đinh Mục thật sự cảm nhận được khủng hoảng, cảm thấy khiếp sợ.

Hiên Viên vương quốc có thể giao dịch linh thạch, nắm giữ tài sản to lớn. Chỉ cần đối phương nguyện ý, cho dù lấy ra tất cả tiền tài, cũng không tính là gì cả.

- Linh thạch?

Trương Huyền lắc đầu.

Nếu không nhờ Lộ Trùng thay hắn ngăn cản công kích, người cũng đã chết. Linh thạch nhiều hơn nữa, có thể đổi được người học sinh này sao?

- Ta đã từng nói sẽ giết ngươi, vậy thật ngại quá, ngươi... chỉ có thể chết!

Thần sắc thản nhiên, lông mày nâng lên, năm ngón tay Trương Huyền tăng lực.

- A... Thái gia gia cứu ta!

Thấy hắn thật sự muốn động thủ, sắc mặt Đinh Mục nhất thời trắng bệch, lên tiếng la lên.

- Dừng tay!

Tiếng la kết thúc, ngay sau đó một tiếng hét lớn vang vọng ra.

Giống như chuông vàng đại lữ, sấm sét đánh xuống đất bằng, chấn động tới mức rất nhiều kiến trúc lắc lư một hồi.

Lông mày nâng lên, Trương Huyền nhìn sang.

Âm thanh từ sâu bên trong vương cung ngay phía trước truyền đến, rất trầm ổn nặng nề, khiến người ta một loại cảm giác áp bách rất mạnh.

Cho dù gần đây thực lực tiến bước lớn, hắn vẫn cảm thấy có phần không chống đỡ nổi.

- Thực lực thật là mạnh...

Nắm đấm nhất thời xiết chặt.

Hiện tại hắn phối hợp mắt Minh Lý, Thiên Đạo Đồ Thư Quán, cho dù nửa bước Hóa Phàm cũng có thể đánh một trận.

Một lời của đối phương khiến hắn phát sinh loại cảm giác này. Thực lực mạnh mẽ, tuyệt đối vượt qua Lạc Thiên Hồng. Sợ rằng đã chân chính bước vào cái cảnh giới kia.

Không nghĩ tới trong vương thất Hiên Viên vương quốc, còn tồn tại cường giả thực lực như vậy!

...

- Thái gia gia? Chẳng lẽ là... Lẽ nào hắn còn chưa có chết?

Trên lưng man thú trong không trung, sắc mặt Ngụy Dư Thanh trưởng lão trầm xuống.

- Ngươi biết người này?

“Công tử” nhìn qua.

- Ừ! Ngụy Dư Thanh trưởng lão vẫn chưa trực tiếp trả lời, mà là mở miệng nói:

- Hiên Viên vương quốc có một Thanh Diệp Bảng. Phía trên này ghi chép thứ hạng người mạnh nhất. Lạc Thiên Hồng làm cường giả nửa bước Hóa Phàm, danh sư tam tinh đỉnh phong, cũng chỉ có thể xếp hạng thứ ba!

- Thứ ba?

“Công tử” và Kim Tòng Hải nhìn nhau.

Vừa rồi, thời điểm vị đường chủ Danh Sư Đường này xuất thủ, tất cả bọn họ đều nhìn thấy. Mặc dù ở trước mặt Trương Huyền không chịu nổi một đòn, một chiêu lại bại trận, thực lực thật sự, tuyệt đối không thể khinh thường.

Trong Nửa bước Hóa Phàm, được cho cao cấp nhất.

Thực lực như vậy, ở Hiên Viên vương quốc chỉ có thể sắp xếp thứ ba. Vậy hai người đứng đàu sẽ là ai?

- Đứng hàng thứ hai, không phải người tu luyện, mà là chỗ dựa lớn nhất của Hiên Viên vương quốc, nửa bước linh thú Thiết Bối Dực Long!

Ngụy Dư Thanh trưởng lão nói.

- Loại man thú ẩn chứa huyết mạch Long tộc đỉnh phong này sao?

Lông mày Kim Tòng Hải nhíu lại một cái.

Trong truyền thuyết, Thiết Bối Dực Long giống như Thanh Yểm thú, ẩn chứa huyết mạch Long tộc, tuy rằng vô cùng loãng, nhưng lại thừa kế truyền thống tốt đẹp của Long tộc, cánh sắt như đao, tốc độ cực nhanh, toàn thân dài đầy mảnh vảy lớn, phòng ngự vô địch, lực lượng lâu dài.

Loại man thú này trời sinh lại đạt được cấp bậc nửa bước linh thú, thậm chí cùng với một ít linh thú yếu, cũng có thể đánh một trận.

- Chuyện của Hiên Viên Đại Trận, vương quốc phong hào khác biết không nhiều lắm. Nhưng Thiết Bối Dực Long lại là tồn tại gần như tất cả mọi người đều biết. Chính vì vậy, Đinh Sùng bệ hạ tuy rằng suy nhược, vương quốc khác vẫn không có dám đánh chủ ý!

Thân là đại trưởng lão Thú Đường, Hiên Viên vương quốc có man thú lợi hại như vậy, Ngụy Dư Thanh biết rất rõ.

Nếu không có chỗ dựa này, cho dù không cần Trương Huyền ra tay, vương quốc này không thiếu được sớm bị quốc gia phong hào khác qua phân chia.

- Thiết Bối Dực Long chỉ có thể xếp thứ hai. Ngươi nói người đứng đầu này lẽ nào chính là...

Cổ Mục không nhịn được nhìn qua.

- Không sai, chính là người vừa nói, thái gia gia của Đinh Mục thái tử, quốc vương bệ hạ Hiên Viên vương quốc đời thứ 178... Đinh Hoành!

Ngụy Dư Thanh nhất thời xiết chặt nắm đấm:

- Vị Đinh Hoành này, lại là thiên tài trong thiên tài, tám mươi năm trước được gọi là đệ nhất cao thủ vương quốc. Chỉ có điều... sớm đã không có tin tức. Ngay cả ta cũng cho rằng hắn đã chết. Trên Thanh Diệp Bảng sở dĩ không xóa tên, chỉ là vì kỷ niệm... Không nghĩ tới, hắn lại còn sống sót!

- Đệ nhất cao thủ tám mươi năm trước? Vậy tuổi thọ của hắn...

Cổ Mục trợn tròn mắt.

Võ giả cửu trọng, tuy rằng đạt được Chí Tôn cảnh, thay đổi trình độ sinh mạng, khiến cho lực lượng cường đại, nhưng tuổi thọ cũng sẽ không tăng lên bao nhiêu. Đưới tình huống bình thường, một trăm tuổi là một cực hạn và cửa ải lớn.

Không ít cường giả Chí Tôn đều sẽ hai tay buông xuôi. Người cường thịnh mấy đi nữa, thiếu phương pháp cũng trở về trời.

Tám mươi năm trước, chính là đệ nhất cao thủ của vương quốc, chí ít đạt được nửa bước Hóa Phàm, hiện tại lại còn sống sót...

Chẳng phải cho thấy, tuổi thọ đã sớm vượt qua một trăm tuổi?
- Nếu quả thật là hắn, tuổi thọ cũng đã đạt được 165 tuổi!

Ngụy Dư Thanh nói.

- 165 tuổi? Hóa Phàm tầng thứ nhất... Tăng Thọ cảnh?

Kim Tòng Hải nói.

Hóa Phàm cảnh, cũng gọi là Siêu Phàm Cảnh, thoát khỏi Phàm Cảnh, đại biểu cho thoát khỏi gông cùm xiềng xích của phàm nhân, trình độ sinh mạng tăng trên diện rộng.

Đó là tên gọi chung của một cảnh giới lớn, giống như võ giả, cũng chia làm chín tầng.

Tầng thứ nhất, Tăng Thọ cảnh.

Đạt được loại cảnh giới này, trình độ sinh mạng phát sinh biến hóa cực lớn, có thể tự chủ hấp thu linh khí thiên địa bổ dưỡng tai hoạ ngầm do tu luyện mang đến, từ đó khiến cho thọ nguyên gia tăng thật lớn.

Võ giả, cho dù là Chí Tôn đỉnh phong, nửa bước Hóa Phàm, một trăm tuổi cũng rất khó vượt qua.

Mà đạt được loại cảnh giới này, thọ nguyên tăng mạnh gấp đôi, hoàn toàn có thể sống đến hai trăm tuổi.

Vị Đinh Hoành này, nếu như hơn 165 tuổi không chết, còn phát ra âm thanh khí thế như vậy, nói rõ ràng, dĩ nhiên đã đột phá gông cùm xiềng xích.

Không nghĩ tới Hiên Viên vương quốc tự nhiên che giấu một vị cường giả Hóa Phàm!

- Tu vi đạt được Hóa Phàm, và nửa bước có sự khác biệt một trời một vực. Công tử, có nên ra tay hay không?

Khuôn mặt Kim Tòng Hải nghiêm trọng.

Nửa bước Hóa Phàm và Hóa Phàm chân chính, chỉ kém một bước nhỏ, lại là chênh lệch giữa người phàm và nhập linh, không thể so sánh nổi.

Trương Huyền phía dưới có thể dễ dàng chiến thắng nửa bước Hóa Phàm, nhưng gặp phải Hóa Phàm chân chính, lại không có biện pháp.

Trình độ sinh mạng khác nhau, lực chiến đấu tất nhiên cũng không cách nào so sánh được.

Thật giống như con hổ và người, đều là tay không, khả năng có thể chiến thắng, gần như là số không.

- Tạm thời không cần. Xem hắn giải quyết như thế nào đã. Nếu thật sự không được, sẽ xuất thủ vẫn còn kịp!

“Công tử” lắc đầu.

Người này dễ dàng chiến thắng nửa bước Hóa Phàm, một ngón tay khiến cho Hiên Viên Đại Trận dừng, thủ đoạn vô số, khiến cho hắn không nhịn được phát sinh hiếu kỳ, muốn xem thử, đối mặt với Hóa Phàm chân chính, có thể có thủ đoạn gì.

Cho dù gặp phải nguy hiểm, Kim Tòng Hải đã ở trên con đường Hóa Phàm hồi lâu, trở tay trấn áp một người Tăng Thọ cảnh, cũng không khó khăn.

- Ừ!

Kim Tòng Hải lên tiếng, không hỏi thêm nữa, cúi đầu nhìn xuống dưới.

Đám người Cổ Mục cũng vội vàng nhìn qua.

...

- Trương Huyền danh sư đúng không? Có thể cho lão phu một chút mặt mũi, buông tha hậu bối bất tài này hay không? Ta nguyện sử dụng hai nghìn khối linh thạch xem như đáp tạ!

Giọng nói già dặn, có chút do dự, chậm rãi vang lên.

- Hai nghìn khối linh thạch?

Mọi người hít thở dồn dập.

Linh thạch giá trị cực lớn. Sử dụng kim tệ đổi, vạn vàng khó cầu.

Vừa mở miệng lại hai nghìn cái. Thật là rộng rãi.

Nhiều tiền như vậy, đổi lại thành vương quốc và thành thị, tuyệt đối có thể mua được Thiên Vũ vương quốc!

Tài phú có thể mua một vương quốc nhất đẳng, chắp tay đưa ra, chỉ vì cứu Đinh Mục. Đủ thấy người này ở trong mắt hắn vô cùng quan trọng.

Nghe được lời của đối phương, Trương Huyền cũng sững sờ.

Thời điểm hắn giàu có nhất, cũng chỉ có mười lăm khối linh thạch. Đối phương vừa mở miệng lại nhiều như vậy, số lượng thật lớn.

- Không sai. Hai nghìn khối linh thạch, đại biểu tài phú, không cần phải nói cũng nên biết!

Giọng nói của lão già lại vang lên:

- Hơn nữa, thật sự giết chết hắn, đối với ngươi cũng không có lợi ích gì. Ngược lại phải đối mặt với sự truy sát vô tận của lão phu. Lựa chọn thế nào, ngươi là người thông minh, nói vậy có thể suy nghĩ cẩn thận!

Giọng điệu của đối phương mặc dù thản nhiên, lại mang theo sự uy hiếp.

Hình như chỉ cần Trương Huyền thật sự dám động thủ, tuyệt đối sẽ tự mình ra tay, giết chết hắn.

Chẳng để ý tới uy hiếp của đối phương, Trương Huyền xiết chặt năm ngón tay.

Hắn mặc dù yêu tài như mạng, vô cùng cần linh thạch, nhưng tuyệt đối sẽ không vì thứ này, vi phạm đạo nghĩa và nguyên tắc làm người.

Chương 738: Đinh Hoành (2)

Nếu thật sự làm như vậy, sau này Lộ Trùng tỉnh táo, có mặt mũi nào đối mặt với hắn?

Răng rắc!

Lực lượng xuyên qua cổ họng. Một tiếng động vang lên. Đinh Mục cũng không kịp phát ra tiếng kêu thảm, đầu lại chợt nghiêng sang một bên, hơi thở đứt đoạn.

Phù phù!

Thi thể bị ném xuống đất.

- Ngươi... Làm càn!

Không nghĩ tới nói nhiều như vậy, người này một câu cũng không hề nói, trực tiếp ra tay. Giọng nói đã không bình tĩnh giống như trước, hét lớn một tiếng xông thẳng lên trời, giống như là muốn xé rách cả bầu trời.

Xôn xao!

Nghe được âm thanh đáng sợ giống như tiếng sấm, mọi người ở đài tế thiên xem náo nhiệt, tất cả đều đứng không vững, đồng loạt ngã sấp xuống một mảnh.

Hóa Phàm giận dữ, thiên địa biến sắc!

- Nguy rồi...

- Giết chết hắn có thể có được gì. Còn không bằng đổi lấy hai nghìn linh thạch!

- Đúng vậy, lần này xong rồi. Đây chính là Hóa Phàm cảnh. Cho dù thực lực cường thịnh mấy đi nữa, cũng không có khả năng chống lại...

...

Dưới đài tế thiên, tất cả đều ồ lên một mảnh.

Rất hiển nhiên bọn họ cũng không nghĩ tới, Trương Huyền thật sự dám động thủ.

Bọn họ càng không có nghĩ tới, phía sau Hiên Viên vương quốc, lại còn có một vị cường giả lợi hại như vậy.

Hét lớn một tiếng, khiến nhiều người ngã xuống đất như vậy, thực lực mạnh mẽ, có thể nói là khủng khiếp.

Cho dù vừa rồi vị Trương Sư này biểu hiện hết sức kinh người, cũng không có một ai xem trọng.

Hóa Phàm và võ giả, chênh lệch thật sự quá lớn. Có thể nói là khác biệt giữa người phàm và thần linh, căn bản không ở cùng một trình độ.

- Cường giả Hóa Phàm... Trương Huyền, là ta hại ngươi...

Sắc mặt Mạc Vũ càng trắng bệch, thân thể mềm mại run rẩy loạn.

Nàng biết Hiên Viên vương quốc rất mạnh, biết không có Chí Tôn đỉnh phong, tốt nhất không nên tới quấy rối. Nhưng nàng lại không biết, vị lão tổ danh tiếng chấn động vương quốc một thời này, đến bây giờ tự nhiên vẫn còn sống.

Thậm chí thực lực tiến thêm một bậc.

Đạt được Hóa Phàm, thật giống như cá chép nhảy long môn. Cho dù lực lượng tăng không lớn, nhưng khống chế đối với thiên địa, võ giả còn xa mới có thể so sánh được.

Chỉ cần lão tổ này ra tay, Trương Huyền thủ đoạn nhiều hơn nữa, cũng không có nửa phần tác dụng.

Danh sư chính là có thể thấy được chỗ thiếu hụt, nhưng cũng không phải là bách chiến bách thắng.

Lại giống như ngươi có thể nhìn ra chỗ thiếu hụt ở tường thành, cũng biết phương pháp giải quyết... Chỉ cần mở ra đi, sẽ không có hiệu quả...

Nhưng... dựa vào năng lực cá nhân, có thể làm được sao?

Biết chỗ thiếu hụt và chiến thắng, là hai chuyện khác nhau.

Đạt được Hóa Phàm, sinh mạng lột xác. Cho dù có chỗ thiếu hụt, cũng che giấu tất cả. Có thể nhìn thấy được, ngay cả tốc độ của người ta cũng không đuổi kịp, không có cách nào tới gần người, đánh như thế nào?

Gào!

Mọi người mỗi người đều có ý nghĩ riêng. Thời điểm có người sốt ruột có người lo lắng, sâu bên trong vương cung, vang lên một tiếng thú gầm cực lớn. Ngay lập tức có tia chớp vọt thẳng ra, xuất hiện ở trên không trung của đài tế thiên.

Là một con man thú cực lớn, chiều dài không dưới mười thước, cánh mở ra, còn hơn ba mươi thước. Toàn thân bị vảy thật dầy bao vây, tản ra khí tức mạnh mẽ, khiến người ta một loại cảm giác áp bách nồng đậm.

- Thiết Bối Dực Long?

Lông mày rướn lên.

Nhìn nhiều sách liên quan tới thuần thú như vậy. Trong man thú, loại này là tồn tại đỉnh phong nhất. Trương Huyền tất nhiên có thể nhận ra.

Đều là nửa bước linh thú ẩn chứa huyết mạch Long tộc, con này phải mạnh mẽ hơn Thanh Yểm thú nhiều, hơn nữa càng hung tàn hơn.

Vương cung có một lão tổ Hóa Phàm cảnh cũng rất đáng sợ. Không nghĩ tới lại còn có một con man thú lợi hại như thế.

Không hổ danh là vương quốc phong hào, xem ra mình vẫn coi thường.

Trên lưng Thiết Bối Dực Long, một người ngạo nghễ đứng thẳng.

Người này cũng không như già nua như trong giọng nói, thoạt nhìn dáng vẻ chừng năm mươi tuổi, khí tức trên người giống như biển rộng, khiến người ta không nhìn thấy được tới đáy.

Đạt được Tăng Thọ cảnh, tuổi thọ tăng, thân thể vốn già yếu, cũng sẽ giống như lột xác, trở nên trẻ tuổi.

Vị lão tổ Hiên Viên vương quốc Đinh Hoành này, mặc dù đã hơn một trăm sáu mươi tuổi, diện mạo lại không già nua giống như trong tưởng tượng.

- Quả nhiên là hắn...

Lạc Thiên Hồng ở một bên, đồng tử co lại.

Hắn mặc dù chưa thấy qua vị lão tổ này, lại thông qua các loại con đường khác nhìn được bức tranh. Vốn tưởng rằng người này qua đời từ lâu. Dù thế nào hắn cũng không nghĩ tới, người này không chỉ khoẻ mạnh, còn có khí thế như vậy.
- Đã cho ngươi cơ hội! Đáng tiếc, ngươi không có nắm chắc!

Cắn chặt hàm răng, lạnh lùng nhìn về phía Trương Huyền, ánh mắt Đinh Hoành như đao.

Đối với tằng tôn tử này, hắn vô cùng sủng ái. Nếu không cũng không có khả năng sớm quyết định ra vị trí thái tử.

Hiện tại người này tự nhiên ở trước mặt hắn, giết chết người. Quả thực... không thể tha thứ.

Ầm ầm!

Âm thanh từ trên trời vọng xuống, giống như từng cái chùy lớn rất nặng, vọt thẳng tới.

Đăng đăng đăng đăng!

Trương Huyền cảm thấy ngực thoáng khó chịu, giống như là bị người đánh trúng ngực. Sắc mặt hắn nhất thời trắng bệch, không nhịn được lui về phía sau mấy bước.

Cường giả Hóa Phàm có thể khống chế lực lượng thiên địa. Cho dù khoảng cách rất xa, cũng có thể trực tiếp công kích.

Thật giống như Tô sư trước đây, vừa mở miệng khiến Kim Lân thú từ trên trời rơi xuống, Lương Thanh Mệnh miệng phun ra máu tươi.

Thực lực Đinh Hoành không bằng Tô sư. Thực lực Trương Huyền cũng mạnh mẽ hơn Lương Thanh Mệnh không ít. Dù vậy, hắn vẫn bị chấn động lui về phía sau. Cường giả Hóa Phàm, quả nhiên đáng sợ.

- Nắm chắc cơ hội? Thật ngại qua, cho ta thêm cơ hội, ta vẫn sẽ giết hắn!

Chân khí thiên đạo vận chuyển, tiêu trừ áp lực trên người, Trương Huyền nhìn về phía không trung.

- Mắt Minh Lý!

Trong mắt có hoa văn chảy xuôi. Hắm muốn xem thử đối phương rốt cuộc có chỗ thiếu hụt nào, lại không thu hoạch được gì.

Mắt Minh Lý tối đa có thể nhìn ra cường giả nửa bước Hóa Phàm, nói cách khác cao hơn hắn một đẳng cấp nhỏ. Hóa Phàm chân chính, vẫn không nhìn ra.

- Chỗ thiếu hụt!

Biết năng lực đặc biệt của danh sư này không thể cho hắn giúp đỡ, Trương Huyền cũng không khẩn trương, trong đầu la hét.

Vù!

Một quyển sách xuất hiện ở trong đầu.

Đối phương thi triển âm thanh đè ép, chẳng khác nào vận chuyển võ kỹ. Đồ Thư Quán đã có thể phát sinh phân tích.

Hắn vội vàng mở trang sách ra.

Lông mày hắn nhíu lại một cái, sắc mặt tái xanh.

Trong đó tuy rằng viết không ít khuyết điểm liên quan tới vị trước mắt này, nhưng... dựa vào thực lực của mình bây giờ, cho dù biết, cũng không có cách nào tạo thành uy hiếp đối với hắn.

Thật giống như đứa trẻ sơ sinh mặc dù biết, trong quần nam nhân là khuyết điểm, trước không nói có thể đá trúng hay không, cho dù có thể đá lên, cũng không nhất định có thể đủ tổn thương được.

Hiện tại thân thể hắn thêm chân khí mặc dù có thể phát huy ra lực lượng năm vạn đỉnh, có thể tưởng tượng, muốn đả thương đến một cường giả Hóa Phàm, vẫn không có khả năng.

Nói cách khác, cho dù thực lực của hắn bây giờ, biết chỗ thiếu hụt, cũng vô dụng!

Căn bản không đả thương được đối phương. - Nếu muốn chết, ta sẽ thanh toàn cho ngươi!

Thấy người này lúc này còn dám chống đối hắn, đứng ở trên lưng thú rộng, Đinh Hoành hừ lạnh một tiếng.

Gào!

Vừa dứt lời, Thiết Bối Dực Long dưới thân giống như là nhận được mệnh lệnh, cánh khổng lồ chợt vỗ một cái.

Vèo!

Thân thú cực lớn giống như là tên bắn ra khỏi cung, trong thời gian nháy mắt lại đi đến trước mặt. Cánh giống như đao phong vậy, vung lên về phía Trương Huyền.

Nhìn âm thanh vang lên trong không khí, chỉ cần bị cắt trúng, đừng nói người, cho dù sắt thép, cũng sẽ thoáng một cái bị xé thành hai nửa.

Đồng tử Trương Huyền co lại. Hắn biết cho dù uy lực Thiên Đạo Kim Thân tầng thứ hai của hắn rất mạnh, khẳng định cũng không chịu nổi. Dưới chân hắn thoáng động.

Vù!

Thân pháp thiên đạo.

Trong thời gian nháy mắt xuất hiện ở cách đó hơn mấy chục thước, tránh thoát một đòn.

Gào!

Một đòn không trúng, Thiết Bối Dực Long trên không trung xoay người, cánh lại đảo qua.

Lại lui về phía sau.

Cứ như thế hết lần này đến lần khác, sắc mặt Trương Huyền đã trở nên tái nhợt.

Tuy rằng tu vi tăng, khiến cho số lần thân pháp thiên đạo có thể thi triển ra nhiều hơn, nhưng thân thể sớm hay muộn cũng sẽ không chịu nổi. Tiếp tục nữa, sử dụng không tới ba lần, chỉ sợ cho dù cánh của đối phương quét không trúng mình, mình cũng sẽ trọng thương.

- Chỉ né tránh như vậy, khẳng định không được. Nhưng... man thú nửa bước Hóa Phàm cảnh, cường giả Hóa Phàm Cảnh... Bất kể bên nào, mình đều không có cách nào chiến thắng!

- Đúng vậy, Trương sư không quá tốt!

Vẻ mặt tất cả mọi người khẩn trương.

Trước không nói Đinh Hoành Hóa Phàm cảnh, cho dù Thiết Bối Dực Long đứng hàng thứ hai của Thanh Diệp Bảng, võ giả cũng không có thể đối phó.

Phòng ngự vô địch, lực công kích mạnh mẽ không nói, quan trọng nhất là bay trên trời...

Ngươi lợi hại hơn nữa, cũng chỉ có thể chịu đòn. Chung quy không bay tới nổi, công kích nó xuống.

- Lẽ nào... Trương sư thật sự sẽ bị giết?

Trong đám người không biết có ai nói.

Vị Trương Sư này vừa giúp hắn đột phá, nợ nghĩa nửa sư. Tận mắt nhìn thấy được người này bị giết, lại bất lực, vẻ mặt hắn sốt ruột.

- Trừ khi có thể khiến cho Thiết Bối Dực Long không bay nữa, dựa vào thực lực của hắn, có khả năng đánh một trận. Nhưng... điều này có khả năng sao?

Một người xúc động.

Thiết Bối Dực Long là nửa bước linh thú, linh trí không kém gì người. Nếu bay giữ lấy ưu thế lớn như thế, làm sao có thể buông tha!

Trừ khi có biện pháp đánh nó rơi từ không trung xuống.

Nhưng... Trước không nói đối phương có phòng ngự vô địch, cho dù có đầy đủ lực lượng, cũng phải đuổi kịp tốc độ của nó trước mới được.

Nói cách khác, Thiết Bối Dực Long lúc này đã đứng ở thế bất bại. Tiếp tục như vậy, sớm hay muộn cũng sẽ bị giết.

Mọi người trầm mặc, sốt ruột lại không có cách nào.

- Tránh rất nhanh. Ta xem ngươi có thể tránh được mấy lần nữa!

Tất cả mọi người có thể nhìn ra, Đinh Hoành tất nhiên cũng biết. Hắn đứng ở lưng thú, lạnh lùng cười, chắp hai tay ở sau lưng, ngạo nghễ nhìn qua, giống như là nhìn một người chết.

Chạy nhanh nữa lại như thế nào? Có thể chạy hơn bay sao?

- Ta thực sự không tránh được mấy lần!

Trương Huyền ngừng lại, ngẩng đầu lên:

- Nếu không... Lại không tránh nữa!

- Không tránh? Vậy thì chết đi!

Hừ một tiếng, Đinh Hoành đang muốn điều động Thiết Bối Dực Long tiến hành công kích, đột nhiên nghe được phía dưới có một âm thanh chói tai đột ngột vang lên.

- Hồng!

Phù phù!

Còn chưa có kịp phản ứng, Đinh Hoành lại cảm thấy dưới chân mềm nhũn. Thiết Bối Dực Long dưới thân từ trong không trung thoáng cái lao đầu xuống. Ngay cả hắn đã ở dưới tình huống không đề phòng, một đầu cắm trên mặt đất, hất tung lên một mảnh bụi bặm.

Chương 739: Ta đây đã đột phá! (1)

Yên tĩnh.

Binh sĩ lại thêm người vây xem ở đài tế thiên, ước chừng mấy vạn, mỗi một người đều trợn mắt há hốc mồm.

Đinh Hoành lão tổ, uy áp tại chỗ, một lời khiến cho tất cả mọi người không tự chủ được thuần phục, còn cưỡi Thiết Bối Dực Long xuất hiện, uy phong cái thế, khí thế như mây.

Vốn tưởng rằng, rất nhanh lại trấn áp vị Trương Sư này không có cách nào phản kháng. Ai biết còn chưa có ra tay, liền trực tiếp từ không trung ngã xuống...

Ta ngất!

Ngươi có dám lôi kéo thêm một chút nữa không?

Từ vương cung đi tới, đối với cao thủ như ngươi vậy, cũng mệt mỏi không nổi. Không cần thích thể hiện, bay cao như vậy, nghĩ đến một trừng phạt trời giáng, từ trên cao nhìn xuống, lấy thế đè người... Cái này thì hay rồi. Trừng phạt là có, chỉ là đối tượng biến thành mình.

Tất cả mọi người đồng loạt nhìn về phía Đinh Hoành lão tổ đầu cắm vào mặt đất sâu chừng nửa thước, khóe miệng cũng co giật, cảm thấy đau thay hắn.

Cho dù là cường giả Hóa Phàm, cũng chắc chắn không biết bay. Từ độ cao năm, sáu mươi thước, hoàn toàn không có đề phòng, trực tiếp ngã xuống. Mặc dù không đến mức ngã chết, nhưng cũng ngã gần thất điên bát đảo, ngay cả phương hướng cũng tìm không rõ lắm.

May mà thực lực mạnh. Bằng không, lần này, cường giả Chí Tôn cũng phải chết nửa cái mạng.

- Thiết Bối Dực Long man thú siêu cấp nửa bước Hóa Phàm cảnh, làm sao có thể bay không ổn, từ trên trời rơi xuống được?

Chấn động qua đi, âm thanh giống như sóng triều vang lên. Tất cả mọi người mỗi một đầy khó hiểu.

Đây không phải là loại man thú chưa thuần phục, cố ý giở trò xấu. Thiết Bối Dực Long lại là man thú của Hiên Viên vương thất, trấn áp vận mệnh quốc gia mấy trăm năm, gần như thành đồ đằng và thần linh được người người trong toàn bộ vương quốc sùng bái.

Một man thú vĩ đại như vậy, “vù” cái ngã xuống, khiến mình rơi tới mí mắt lật loạn, kêu loạn cũng không bò dậy nổi...

Mặc dù tận mắt nhìn thấy được, cũng không biết chuyện gì xảy ra.

- Vừa rồi... hình như Trương sư phát ra một tiếng kêu kỳ quái, man thú này lại rơi xuống!

- Đúng vậy, ta cũng nghe được. Âm thanh kia, to rõ thanh thúy, giống như tiếng bò hống, lại giống như là tiếng sấm lớn từ mặt đất dâng lên. Không biết là gì. Nhưng... vì sao Dực Long khủng hoảng như thế?

Có người cảm giác được không thích hợp, không nhịn được nói.

Trước đó còn rất tốt. Hét lên một tiếng, lại ngã xuống. Hai điều này có thể có gì liên quan hay không?

Mọi người kỳ quái. Đinh Hoành lão tổ cuối cùng chậm lại, từ dưới đất bò dậy, sắp tức tới nổ phổi.

Vốn tưởng rằng cưỡi dực long xuất hiện, chính tay chém giết vị Trương Huyền này, có thể lập được quyền uy vô thượng, khiến cho Hiên Viên vương thất một lần nữa lập lại uy tín. Dù nằm mơ hắn cũng không nghĩ tới, thiếu chút nữa đã bị ngã chết.

Nếu thật sự thành là một người Hóa Phàm đầu tiên bị ngã chết, mặt mũi thật sự là ném đi mảng lớn.

Phủi sạch sẽ bùn đất dính ở trên đầu, hai mắt hắn đỏ ửng, nhìn chằm chằm người thanh niên cách đó không xa, ánh mắt muốn ăn thịt người.

- Giết chết hắn!

Nhìn về phía Thiết Bối Dực Long nằm trên mặt đất, cũng rơi xuống có chút nôn ra máu, hắn hét lớn một tiếng. Gào lên xong, lúc này hắn mới phát hiện, ánh mắt man thú này nhìn về phía người thanh niên, mang theo vẻ mặt khủng hoảng, giống như nhìn thấy quỷ. Đừng nói giết người, một bước cũng không dám lại gần.

- Phế vật!

Đinh Hoành thiếu chút nữa tức nổ phổi.

Đều là thứ gì vậy!

Ngươi lại là huyết mạch Long tộc, bình thường ở trong vương cung vô pháp vô thiên, ai cũng không quan tâm. Thế nào bảo ngươi giết người, lại là cái bộ dáng này?

Có thể có chút khí phách hay không?

Hắn chỉ là một Chí Tôn đỉnh phong mà thôi. Trước đây ngươi ngay cả linh thú cũng từng chém giết qua...

Lại mắng vài tiếng, phát hiện con man thú ngu ngốc này cho dù đánh chết, cũng không thể nào đối đầu cùng người thanh niên, Đinh Hoành cố nén tức giận, xoay người nhìn về phía Trương Huyền.

- Có thể khiến cho nó không động thủ, cũng coi như có bản lĩnh. Chỉ có điều... Ta sẽ đích thân ra tay. Có thể chết ở trên tay ta, cũng coi như là vinh hạnh của ngươi!

Thiết Bối Dực Long đột nhiên sợ đến như vậy, cho dù không biết nguyên nhân, hắn cũng biết chắc có liên quan đến người thanh niên này.

Chỉ có điều, vậy thì tính sao?

Chí Tôn đỉnh phong mà thôi. So với hắn vị Hóa Phàm cảnh này, còn kém một đoạn rất lớn. Chỉ cần ra tay giết chết hắn, cần gì quan tâm ngươi có thủ đoạn gì, đều sẽ lại không có chỗ dùng.

Ầm ầm!

Trong tiếng hừ lạnh, Đinh Hoành lão tổ ra tay.
Bàn tay đẩy ra, chân khí cuồng bạo, bí mật mang theo nguyên khí thiên địa, hình thành một chưởng ấn cực lớn, vỗ qua.

Võ kỹ linh cấp hạ phẩm, Nguyên Khí Chưởng!

Vừa rồi đứng ở trên lưng man thú, khoảng cách xa, chỉ là sử dụng các loại âm thanh công kích tầm xa. Mặc dù biết cường đại, nhưng không có cảm nhận rõ ràng. Mà lúc này cùng ở trên mặt đất, mới biết được, đạt được loại cảnh giới này, là kinh khủng tới mức nào.

Trong nháy mắt, Trương Huyền lại cảm thấy một lực lượng cường đại đến cực điểm đập vào mặt, đè ép toàn thân cứng đờ, vận chuyển chân khí cũng có chút tốn sức.

- Liều mạng!

Biết cường giả Hóa Phàm khống chế bốn phía xung quanh, trốn cũng trốn không thoát, hắn nhướng mày, chân khí thiên đạo vận chuyển tới cực hạn, một quyền tiến lên đón đỡ.

Thiên đạo quyền!

Cơ bắp vận chuyển, chân khí từ trên nắm tay phun mạnh ra ngoài, lực lượng khổng lồ vượt quá sáu vạn đỉnh, giống như thú lớn hồng hoang xé ra thiên địa, cùng Nguyên Khí Chưởng của đối phương va chạm vào nhau.

Ầm!

Dưới trùng kích mãnh liệt, Trương Huyền không nhịn được lui về sau hơn mười bước, sắc mặt nhất thời đỏ lên, thiếu chút nữa phun ra máu tươi.

Tuy rằng mấy ngày qua hắn tiến bước rất lớn, lực lượng cũng vượt qua Chí Tôn đỉnh phong bình thường, nhưng so sánh với Hóa Phàm chân chính, vẫn chênh lệch hơn quá nhiều.

Căn bản không chống đỡ được.

- Tự nhiên ngăn cản? Cũng không tệ lắm. Chỉ có điều, ta thật ra muốn xem thử, ngươi tổng cộng có thể ngăn cản được mấy chiêu!

Thấy hắn ngăn cản Nguyên Khí Chưởng, Đinh Hoành cảm thấy có chút kỳ quái.

Thảo nào người này ngay cả Lạc Thiên Hồng đường chủ cũng có thể đánh bại. Lực lượng toàn thân quả thật kinh người.

Đừng nói Chí Tôn đỉnh phong, đổi lại thành nửa bước Hóa Phàm khác, Nguyên Khí Chưởng vừa ra, cũng khẳng định bị đánh thành trọng thương. Hắn tự nhiên chỉ lui lại phía sau mấy bước, lại không có vấn đề gì.

Không nói gì khác, chỉ nói mức độ cường đại của thân thể, lại không thể kém hơn so với mình.

Chí Tôn nho nhỏ, lại có lực lượng của thân thể có thể so sánh với Hóa Phàm?

Lợi hại!

Ầm ầm!

Trong lòng cảm thấy kỳ quái, trên tay hắn lại không có ngừng lại, lại một chưởng đánh xuống.

Biết thân thể Trương Huyền có lực lượng cường đại, lần này hắn sử dụng lực lượng lớn hơn nữa. Chưởng ấn còn chưa đến tới trước mặt, lại vẽ ra trên mặt đất một khe rãnh thật sâu.

- Nguyên Khí Chưởng, lấy lực lượng Hóa Phàm cảnh, khai thông nguyên khí thiên địa hình thành. Chỗ thiếu hụt: Một, chỉ tu luyện tới cảnh giới tinh thông, không thể vận chuyển như bình thường...

Chương 740: Ta đây đã đột phá! (2)

Trong đầu hiện ra chỗ thiếu hụt trong chiêu võ kỹ này của đối phương.

Nguyên Khí Chưởng, võ kỹ linh cấp hạ phẩm, chiêu số tuy rằng cường đại, nhưng Đinh Hoành chỉ là tu vi Hóa Phàm sơ kỳ, cho dù tìm hiểu hồi lâu, cũng chỉ lĩnh ngộ được phần da lông, cách hoàn toàn luyện thành, viên mãn như ý, còn có một mảng lớn.

Tu luyện võ kỹ, Danh Sư Đường cũng định ra đẳng cấp. Theo thứ tự là năm cấp bậc: Nhập môn, tinh thông, tiểu thành, đại thành, viên mãn như ý.

Nhập môn, là chỉ mới vừa lý giải đối với võ kỹ, có thể miễn cưỡng sử dụng ra.

Tinh thông, tăng lên một cấp bậc, có thể phát huy ra lực lượng, nhưng ở trên phương diện vận chuyển không được thành thạo.

Về phần tiểu thành, coi như là hiểu rất nhiều đối với võ kỹ, có thể sử dụng trở thành tuyệt chiêu bảo toàn tính mạng.

Phải biết rằng phần lớn võ giả cũng chỉ tu luyện võ kỹ tới loại cảnh giới này mà thôi.

Về phần đại thành, viên mãn phía sau, không có ở trên một chiêu số, nghiền ngẫm thời gian mấy chục năm, căn bản không có khả năng làm được.

Đinh Hoành tuy rằng nhận được Nguyên Khí Chưởng trong thời gian lâu dài, cũng tìm hiểu không dưới mấy chục năm, đáng tiếc thực lực của bản thân hắn không có cách nào nâng cao, lại tự mình lục lọi, lĩnh ngộ có hạn.

Mặc dù học lâu như vậy, cũng chỉ đạt được tầng thứ hai tinh thông mà thôi.

- Nguyên Khí Chưởng cảnh giới tinh thông, chỗ thiếu hụt tổng cộng có mười bảy chỗ...

Biết cùng đối phương cứng rắn chống lại, sớm hay muộn cũng sẽ bị đánh chết, lông mày Trương Huyền rướn lên, không nhịn được tìm kiếm lỗ thủng.

Hiện tại, hắn không có cách nào cùng Hóa Phàm chân chính cứng rắn chống lại, chỉ có thể dựa vào tìm kiếm khuyết điểm, mới có khả năng tiến hành phản kích.

- Tìm được rồi!

Ánh mắt hắn lóe lên, mắt đột nhiên rơi vào một chỗ.

Vù!

Tìm được chỗ thiếu hụt có thể lợi dụng, hắn hoàn toàn không có chút ngừng lại, dừng bước, thẳng tắp tránh thoát một đòn trực diện của đối phương. Cổ tay hắn lật một cái, một thanh trường thương xuất hiện ở trong lòng bàn tay, đâm tới chỗ thiếu hụt.

Thương pháp thiên đạo!

Cướp đoạt Lâm gia, nhận được không ít binh khí, đều ném vào trong chiếc nhẫn trữ vật của hắn, đề phòng bất cứ tình huống nào xảy ra.

Lúc này vừa lúc phái lên công dụng.

Sự thiếu sót này, chính là thời khắc Nguyên Khí Chưởng của Đinh Hoành, lực cũ giảm bớt, lực mới chưa sinh.

Trường thương gào thét, đâm nhanh như rồng.

- Lợi hại. Năng lực quan sát của vị Trương Sư này quả nhiên đáng sợ!

Trên lưng man thú, nhìn thấy được một thương này đâm ra, đồng tử Kim Tòng Hải co lại.

Bản thân hắn là cường giả Hóa Phàm Cảnh, cũng không tìm được chỗ thiếu hụt của Đinh Hoành. Không nghĩ tới bị Trương Huyền này một chút tìm được, năng lực quan sát mạnh mẽ, có thể nói khủng khiếp. - Chỉ có điều... Đáng tiếc, lực công kích quá yếu. Cho dù tăng thêm thương pháp, cũng vô dụng!

Sau khi hết khiếp sợ, hắn không nhịn được lắc đầu.

- Vô dụng?

“Công tử” nghi ngờ.

Nếu tìm được chỗ sơ hở, vì sao vô dụng?

- Đúng vậy!

Chắp hai tay ở sau lưng, ánh mắt Kim Tòng Hải giống như hồ nước sâu.

- Hóa Phàm cảnh... Không đơn giản giống như tưởng tượng vậy!

...

Oong!

Không biết lời hai người nói chuyện, thương pháp thiên đạo, giống như độc long chui tới, đâm thẳng tắp vào chỗ thiếu hút.

- Hừ!

Đồng tử Đinh Hoành co lại, liền vội vàng lui về phía sau một bước, toàn thân đồng thời chấn động.

Ầm!
Không khí xung quanh giống như là lập tức ngưng đọng, trường thương nhanh giống như tia chớp, tiến vào nơi đây, giống như tiến vào đầm lầy, tốc độ trong nháy mắt giảm bớt.

Vù!

Sau một khắc, mũi thương bị Đinh Hoành nắm ở trong lòng bàn tay, giống như là một con giun muốn chạy trốn lại không thể tránh được.

Răng rắc!

Chân khí thoáng động, trường thương binh khí quỷ cấp, trong nháy mắt bị chấn động gãy thành từng đoạn. Ngực có phần khó chịu, Trương Huyền lại lui về sau vài chục bước, sắc mặt giống như tờ giấy trắng.

- Đáng giận!

Hắn nhất thời xiết chặt nắm đấm.

Không nghĩ tới tìm ra được chỗ thiếu hụt, đồng thời đâm trúng, cũng không có cách nào tổn thương được đối phương chút nào.

Hóa Phàm cảnh quả nhiên cường đại đáng sợ, cảnh giới Chí Tôn căn bản không có thể chiến thắng.

- Nhanh như vậy đã tìm ra chỗ thiếu hụt trong chiêu số của ta, còn tiến hành lợi dụng, quả thật không tầm thường. Ngay cả ta cũng không nghĩ tới!

Đinh Hoành nhìn qua.

Một Chí Tôn, nhanh như vậy tìm ra chỗ thiếu hụt của cường giả Hóa Phàm hắn. Năng lực quan sát quả thật rất mạnh. Nếu không thực lực của hắn đã đạt được Hóa Phàm, vừa rồi sợ rằng đã bị thương.

- Chỉ có điều, thực lực ngươi quá yếu! Nếu có lực lượng nửa bước Hóa Phàm, có thể vừa rồi ta đã bị thương. Đáng tiếc... Chí Tôn đỉnh phong, còn kém quá xa! Cho dù biết chỗ thiếu hụt, nhưng... lại làm khó dễ được ta sao?

Đinh Hoành lạnh lùng cười:

- Để tỏ lòng tôn kính đối với ngươi, ta sẽ dùng toàn lực giết ngươi!

- Ngươi nói đúng!

Đối mặt với uy hiếp của đối phương, mặt Trương Huyền không đổi sắc, trái lại gật đầu:

- Lực công kích của ta quả thật quá kém. Chí Tôn đỉnh phong quả thật không có cách nào tổn thương được ngươi!

- Nếu ngươi nói nửa bước Hóa Phàm có thể thành công, vậy...

- Ta đột phá!

Vừa nói kết thúc, Trương Huyền lật cổ tay một cái, ném một thứ có hình dạng như hạt sen vào trong miệng.

Ầm ầm!

Trong phút chốc, toàn thân hắn giống như là dầu hỏa được châm lửa, trong nháy mắt thiêu đốt.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau