THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 731 - Chương 735

Chương 731: Một lời quát lui ngàn vạn quân (hạ) (1)

- Sư ngôn thiên bẩm?

Tất cả mọi người đều đầy nghi ngờ.

Một vài người có thực lực, đều biết sư ngôn thiên bẩm, đây là năng lực đặc biệt danh sư. Chỉ cần mức độ tâm cảnh đạt được ngoài 3.0, đồng thời nội dung giảng giải, nhắm thẳng vào chân ý tu luyện, không có sai lầm chút nào, lại có cơ hội tiếp xúc, khiến cho người nghe giảng bài chân khí trong cơ thể tự chủ vận chuyển, nâng cao thực lực.

Cái này nghe lợi hại, trên thực tế chỉ cần là danh sư, gần như cũng có thể làm được.

Vị Trương Huyền này nếu là cấp thiên tài, lợi hại như vậy, giảng bài thi triển ra cái này, chẳng có gì là lạ!

- Sư ngôn thiên bẩm là không đáng chú ý, không lợi hại. Nhưng... nếu như đạt được cảnh giới cực kỳ cao thâm, hiệu quả lại hoàn toàn khác biệt!

Hàm răng của “công tử” run lên, hình như đến bây giờ cũng không thể tin được.

Trên làn da có thể so sánh với Triệu Nhã, lộ ra một mảng ửng đỏ.

- Cảnh giới cực cao thâm?

Mọi người càng mê hoặc.

- Kim lão biết, thân thể ta từ nhỏ không tốt lắm, không có cách nào tu luyện, lại yêu thích đọc sách. Gần như tất cả những quyển sách có thể nhìn, đều đã nhìn qua một lần. Ta từng thấy ở trên một quyển sách cổ có người đề cập qua, sư ngôn thiên bẩm đạt được cấp bậc cao nhất, hoàn toàn có thể giảng thuật âm của đại đạo, trực tiếp đến tâm linh. Cho dù là kẻ địch nghe được, đều sẽ cam tâm tình nguyện bái phục, miệng gọi lão sư, không dám phản bác!

Hít sâu một hơi, khống chế hơi thở có chút gấp rút, “công tử” không nhịn được mở miệng.

- Âm của đại đạo?

Mắt mọi người trợn trừng.

Còn có loại chuyện như vậy?

Nếu thật sự là như vậy, chẳng phải nghịch thiên sao?

Không quan tâm người nào, chỉ cần giảng bài, sẽ bái phục. Chẳng phải người trong thiên hạ, đều là “sinh” của hắn, đều là môn của hắn sao?

Không đúng!

Sắc mặt nhất thời trắng bệch, Ngụy Dư Thanh đột nhiên nghĩ đến một người, đồng tử co lại, không nhịn được nhìn qua:

- Ngươi nói... Chẳng lẽ là Thiên Nhân Khổng sư?

Có người nói, Khổng sư Kim Ngôn vừa mở miệng, có hiện tượng thiên địa kỳ lạ. Người nghe được giảng bài, đều gọi là lão sư, vui lòng phục tùng. Cho dù là người lợi hại nhất, muốn giết hắn nhất, cũng sẽ trong nháy mắt bị cảm hóa, không có cách nào phản kháng.

Từng có một chuyện cũ được lưu truyền rất lâu. Lúc đó Khổng sư còn chưa có đạt được trình độ danh sư cửu tinh, một người gọi là “Đồi”, đối với hắn có sự thù địch cực lớn, dường như muốn chém giết.

Trải qua hỏi thăm, hắn biết Khổng sư bình thường giảng bài dưới tàng cây, lại ẩn nấp ở chỗ cành lá rậm rạp, chuẩn bị xong binh khí, dự định tập kích bất ngờ.

Kết quả, Khổng sư đi tới dưới tàng cây, trực tiếp mở miệng giảng bài. Vị “Đồi” này chỉ nghe vài câu, lại xấu hổ không chịu nổi, từ chỗ ẩn thân nhảy ra, mở miệng gọi lão sư.

Nguyên nhân chính là như vậy, Khổng sư lúc này mới có danh tên truyền thiên hạ, thành lão sư của thiên hạ.

Có dạy dỗ không phân loại, một lời thành môn đồ, đây là trong truyền thuyết. Năng lực này Khổng sư mới có. Chẳng lẽ, vị Trương Huyền này cũng có thể làm được?

- Không sai, ta nói chính là Khổng sư!

Xiết chặt nắm đấm, toàn thân “công tử” cũng có chút kích động và khẩn trương, sắc mặt có vẻ ửng đỏ:

- Sư ngôn thiên bẩm của Khổng sư, lại đạt tới loại cảnh giới này, một lời nói ra, thiên địa tùy theo. Một lời nói ra, giông tố nổi lên. Một lời chạy trăm địch, một lời phá vạn quân!

- Theo lời đồn đại, dị linh tộc từng phái ra đại quân ám sát đối với hắn, không thể buông tha. Lúc đó Khổng sư chỉ có một người một xe một con ngựa. Chỉ có điều, ngài hoàn toàn không có chút sợ hãi, mở miệng giảng bài, đao búa lên thân, mặt không đổi sắc. Mấy phút sau, dị linh tộc tán loạn, tự giết lẫn nhau, không lực phản kháng...

Nói đến đây, đôi mắt đen nháy của hắn nhìn chăm chú xuống phía dưới:

- Các ngươi chẳng lẽ không cảm thấy được, việc vị Trương Huyền này làm, và chuyện này rất tương tự sao?

- Quả thật tương tự...

Sắc mặt trở nên trắng bệch, tất cả mọi người đều run lên nhè nhẹ.

- Ý của ngươi là nói... Trương thú sư, không đúng, Trương sư vô cùng có khả năng giảng bài tại chỗ, quát lui những binh sĩ kia?

Thân thể thoáng lảo đảo một cái, Ngụy Dư Thanh trưởng lão dù thế nào cũng không thể tin được.

Sự tích của Khổng sư, trên đại lục lưu truyền rất nhiều, phần lớn chỉ thật mà lại như giả, nói không rõ được. Cũng có rất nhiều người nghe nhầm đồn sai, theo gió bắt bóng, khó phân biệt thật giả.

Bởi vậy, không ít chuyện, trở thành câu chuyện khi trà dư tửu hậu, không có người nào xem là thật.

Chuyện giảng bài quát lui dị linh tộc, hắn cũng nghe qua lời đồn đại, chỉ coi là chuyện cười. Nhưng hôm nay nhìn thấy được vị Trương Sư này, trực tiếp giảng bài đối với đám người vây bắt hắn, trong lòng cũng có chút hồi hộp.

- Ta cũng không biết. Chỉ là đột nhiên nhớ tới chuyện này... Nếu Trương sư làm như vậy, khẳng định có mục đích của hắn. Dù sao cũng không có khả năng, chỉ là buồn chán!

“Công tử” nói.

Có phải như vậy hay không, hắn cũng không phải là con giun trong bụng Trương Huyền, cũng không đoán ra được.

- Công tử không nói, ta còn không cảm thấy. Giải thích như vậy, thật sự có khả năng. Các ngươi nhìn phía dưới!
Còn có chút không tin, Ngụy Dư Thanh muốn tiếp tục hỏi thăm, liền nghe được giọng nói của Kim Tòng Hải vang lên.

Lúc này sắc mặt Kim Tòng Hải, nghiêm trọng, hai mắt nhìn chằm chằm xuống mặt đài tế thiên phía dưới, vẻ mặt cũng đầy vẻ khó có thể tin nổi.

Theo ánh mắt hắn nhìn xuống, Ngụy Dư Thanh nhất thời sửng sốt.

Chỉ thấy rất nhiều binh sĩ vốn có khí thế hung hăng dự định bao vây tấn công Trương Huyền, có hơn phân nửa ngây người đứng ở tại chỗ, giống như là nhận được bảo vật tốt nhất, vẻ mặt mừng rỡ.

Còn lại gần một nửa, còn ném đi binh khí ở trên mặt đất, khoanh chân ngồi dưới đất, lập tức dựa theo ngôn ngữ của đối phương tu luyện.

Nói cách khác, vừa rồi cục diện đằng đằng sát khí, trong nháy mắt trở nên hài hòa.

- Điều này... này... là thật sao?

Miệng mở, mắt trợn trừng, thân thể Ngụy Dư Thanh giống như hóa đá, đang không biết phải nói cái gì, liền nghe được phía sau một khí tức cấp bách tuôn ra.

Bùm bùm!

Ngay sau đó, âm thanh giống như tiếng đậu xào vang lên.

Nhìn về phía sau, chỉ thấy Tôn Cường chẳng biết lúc nào, đã chìm đắm trong lời nói của đối phương, chân khí trong cơ thể không chịu sự khống chế vận chuyển, đột phá gông cùm xiềng xích Đỉnh Lực cảnh, trở thành cường giả Ích Huyệt cảnh.

- Một lời phá chướng? Quả nhiên là sự thật...

Nhìn thấy cảnh tượng như vậy ở trong mắt, đám người “Công tử” mỗi một người xiết chặt nắm đấm.

Nếu như nói vừa rồi không xác nhận được, mà bây giờ, gần như đã xác định.

Bình chướng tu vi Đỉnh Lực cảnh đến Ích Huyệt cảnh, một lời loại trừ...

Chỉ có Khổng sư, bản lĩnh quát lui dị linh tộc quân địch, mới từng có hiệu quả như thế.

Cho dù các danh sư khác có thể làm được chuyện chân khí tự chủ vận chuyển, đột phá cảnh giới, cũng cần tích lũy và thời gian nhất định. Từ khi Trương Huyền giảng bài đến bây giờ, mới bao lâu?

Hai mươi lần hít thở?

Ba mươi lần hít thở?

Tối đa chỉ có bốn mươi lần hít thở. Nói cách khác, thời gian không tới một phút, vị Tôn Cường này không chỉ trầm mê trong đó, tự chủ vận chuyển chân khí, còn thuận lợi đột phá Đỉnh Lực cảnh...

Phần năng lực này, đừng nói là danh sư tam tinh, cho dù bọn họ đã thấy danh sư tứ tinh đỉnh phong lợi hại nhất, cũng còn xa mới làm được!

- Mau nhìn những bách tính bình thường xem náo nhiệt...

Cổ Mục nói tiếp.

Mấy người lại nhìn lại.

Chỉ thấy bách tính bình thường vốn ở xung quanh xem náo nhiệt, lúc này cũng ngồi xuống một đám lớn, dựa theo ngôn ngữ trong miệng Trương Huyền tu luyện. Âm thanh giống như tiếng đậu xào, tiếng pháo liên tiếp vang lên. Không biết có bao nhiêu người đột phá.

Những người này, là cư dân sinh trưởng ở địa phương Hiên Viên vương quốc, đối với vương thất có tình cảm khác thường. Ban đầu, vị thanh niên này xông thẳng đài tế thiên, gây bất lợi đối với thái tử điện hạ, bọn họ hết sức căm hận chán ghét. Mà giờ khắc này, loại vẻ mặt này đều biến thành tin tưởng và nghe theo và cảm kích.

Tán tu, không có danh sư chỉ điểm, không có công pháp lợi hại, đừng nói một cấp lớn, cho dù là một cấp bậc nhỏ, cũng phải tiêu tốn vô số tinh lực.

Mà giống bây giờ, nghe nói mấy câu lại phá cảnh, tuyệt đối là trước đó dù thế nào cũng không ngờ được.

Nói cách khác, trong thời gian nháy mắt, từ căm giận biến thành kính phục và cảm ơn.

Nhận được Trương Huyền chỉ điểm, đã có nửa nghĩa sư đồ.

- Điều này, làm sao có thể như vậy?

Thanh Diệp Lâu, Đới Phong lâu chủ nắm chặt khung cửa sổ, nhìn trước mắt biến đổi khác thường, cũng đầy vẻ mê muội.

Làm một đầu lĩnh lấy thu thập tin tức mà sống, loại tình cảnh một lời phá chướng này, tự nhiên hắn đã nghe nói qua.

Vốn tưởng rằng chỉ là một lời đồn đại. Không nghĩ tới... lại là sự thật!

Một danh sư lợi hại như vậy, đi tới Hiên Viên vương thành, tự nhiên hắn cái gì cũng không biết...

Thanh Diệp Lâu sợ rằng sau này cũng không cần mở lại nữa!

- Không được, ta muốn đích thân đi thăm dò, xem vị Trương Huyền này, rốt cuộc là ai... Đinh Mục thái tử, rốt cuộc làm sao lại đắc tội với một tồn tại như thế?

Nghĩ đến điểm này, khóe miệng hắn giật một cái, lại cũng đợi không được, trực tiếp phóng về phía dưới lầu.

Nhân vật lợi hại như vậy, Thanh Diệp Lâu làm cơ cấu tin tức, hoàn toàn không biết, quả thực quá thất bại!

Người này, mình không tự mình đi điều tra, tuyệt đối sẽ cảm thấy ngủ cũng không ngon.

...

- Các ngươi muốn làm gì? Đừng nghe hắn nói bậy, mau giết hắn!

Mọi người ngây người ra, Đinh Mục thái tử lại có chút phát điên, rống lớn.

Bố trí một quân đoàn, trấn thủ tại chỗ này, chính là sợ vị thanh niên này dùng ra pháp bảo đáng sợ kia.

Hiện tại đối phương không sử dụng ra pháp bảo, nhưng vừa giảng bài, tất cả mọi người ngây người. Làm cái gì vậy?

Các ngươi nhanh đi giết hắn đi. Nghe giảng bài cái gì?

Cũng không phải lớp học...

- Ta hiện tại ra lệnh cho các ngươi, nhanh động thủ...

Cắn răng một cái, Đinh Mục thái tử tiếp tục quát lớn.

Ai biết hắn còn chưa nói dứt lời, chỉ thấy rất nhiều binh sĩ đồng thời quay đầu lại.

- Im lặng!

Ầm ầm!

Mọi người đồng tâm hiệp lực, sức mạnh giống như thành đồng, âm thanh giống như núi.

Nhiều Đỉnh Lực cảnh như vậy nghiêm chỉnh huấn luyện, cường giả Ích Huyệt cảnh, đồng thời mang theo phẫn nộ quát mắng, âm thanh giống như là sấm sét cửu thiên, cắt qua bầu trời, đổ ập xuống trấn áp.

Phụt!

Bị sóng âm trùng kích, Đinh Mục thái tử còn chưa có kịp phản ứng, đã cảm thấy lỗ tai chấn động, miệng mũi đồng thời chảy ra máu tươi.

Thậm chí mắt hắn cũng đầy tơ máu, hình như bất cứ lúc nào cũng có máu tươi chảy xuôi.

Mấy nghìn binh sĩ, liên hợp công kích, ngay cả cường giả Hóa Phàm cũng phải tránh né, càng chưa nói tới hắn một Chí Tôn hậu kỳ nho nhỏ.

- Các ngươi... Các ngươi...

Liên tục lui về sau chừng mười bước, Đinh Mục thái tử cảm thấy sắp phát điên rồi.

Đây chính là binh lính của hắn, ăn của vương thất, huấn luyện nghìn ngày, vốn định dùng binh một giờ... Kết quả, tất cả đều phản chiến, ra tay đối với chính mình!

Làm cái gì vậy?

Toàn thân hắn không ngừng co giật.

- Đều tại ngươi... Đều tại ngươi!

Chương 732: Một lời quát lui ngàn vạn quân (hạ) (2)

Hắn mắt đỏ ửng nhìn về phía Trương Huyền đang ở giữa rất nhiều binh sĩ giảng bài, cắn chặt hàm răng.

Không phải giết một đệ tử của ngươi thôi sao?

Về phần đuổi qua, không tiếc đánh bị thương danh sư tam tinh, cùng với đường chủ Danh Sư Đường, thậm chí khiến cho nhiều binh sĩ của ta lâm trận phản chiến như vậy sao?

Đáng giận, đáng giận!

Trong lòng hắn rít gào, đang muốn sử dụng biện pháp gì đó, khiến cho những binh sĩ hồi tâm chuyển ý, hạ thủ đối với người này.

Chỉ thấy người thanh niên đang đứng thẳng ở chính giữa ngạo nghễ, không ngừng giảng bài đột nhiên ngừng lại, nhìn quanh một vòng:

- Hành lễ đi!

Ầm!

Lời nói vừa kết thúc, mấy nghìn binh sĩ, vô số quần chúng vây xem xung quanh, đồng loạt quỳ mọp xuống đất, lộ ra sự cung kính và ngoan đạo.

Lập tức... âm thanh vang lên.

- Chúng ta bái kiến lão sư!

...

- Là lễ nửa sư! Nhiều người như vậy vui lòng phục tùng bái sư...

Trên lưng Khiếu Thiên thú, Mạc Vũ nuốt miệng nướt bọt, cổ họng khô khốc.

Đã sớm biết vị thanh niên này ở trên thiên phú danh sư, vượt xa người bình thường. Nhưng nàng vẫn không nghĩ tới, giảng bài một hồi, khiến binh sĩ, quần chúng ở đài tế thiên cam tâm tình nguyện mở miệng gọi lão sư.

Nghĩ nửa sư, mặc dù tình nghĩa không sâu đậm bằng sư sinh, nhưng cũng vượt xa tình nghĩa bình thường. Học sinh giống như thế hệ con cháu, cung kính lễ độ, không dám phản bác.

Cúi đầu nhìn lại, chỉ thấy lúc này Trương Huyền giống như đế hoàng, chắp hai tay ở sau lưng, yên tĩnh chờ người khác bái lạy xuống. Đinh Mục đang tiếp thụ lên ngôi, nực cười giống như con khỉ gỗ.

- Mấy nghìn người bao vây tấn công. Hắn mặt không đổi sắc, giảng bài khiến mọi người trở thành “nửa học sinh” của hắn... Trương Huyền, có lẽ ngươi thật sự có thể ở trong thi đấu danh sư một tiếng cất lên khiến ai nấy đều kinh ngạc, nổi danh khắp thiên hạ!

Nắm tay nhỏ nhắn xiết chặt, Mạc Vũ kích động mắt ửng đỏ.

Đây mới thật sự là thiên tài. Ai không phục, chỉ có một phương thức... nghiền ép!

Cần gì quan tâm ngươi là cao thủ, cường giả hay quyền thế ngập trời, ở trước mặt năng lực tuyệt đối, cũng không có tác dụng!

Có thể dự đoán được, nếu hắn thật sự tham gia trận thi đấu lớn danh sư ở liên minh vạn quốc, nhất định sẽ quấy đảo mưa gió, làm cho cả liên minh đều thoáng khiếp sợ.

...

- Nói một hồi, là có thể khiến cho nhiều người như vậy cam tâm tình nguyện trở thành học sinh. Không chỉ đối với sư ngôn thiên bẩm, khống chế đến cảnh giới cực cao thâm, quan trọng hơn chính là... mức độ tâm cảnh thấp nhất cũng muốn đạt được 12.0 mới có thể làm được! Nói cách khác... trên phương diện tâm cảnh mà nói, dĩ nhiên không kém gì danh sư tứ tinh?

Lạc Thiên Hồng lại khác. Hàm răng hắn run rẩy, giống như là rơi vào hố băng, toàn thân đều phủ sương lạnh.

Cho dù “công tử” đọc sách nhiều hơn nữa, dù sao cũng không phải là danh sư, đối với rất nhiều chuyện không rõ biết, nói được bề ngoài.

Sư ngôn thiên bẩm, tuy rằng yêu cầu rất thấp, chỉ cần nội dung giảng giải nhắm thẳng vào chân ý tu luyện, là có thể khiến cho người ta tự chủ tu luyện... Có thể khiến cho nhiều người như vậy đồng thời trầm mê, đều phá chướng, mở miệng gọi “lão sư”, vậy không dễ.

Đối với mức độ tâm cảnh có yêu cầu cực lớn!

Không nói gì khác, vừa rồi trong lời nói của đối phương, nhộn nhạo phát ra dao động hoa văn, khiến người ta giống như tắm trong gió xuân, không tự chủ được tin tưởng và nghe theo... Chỉ bằng vào điểm ấy, là có thể phán đoán, chí ít đạt tới ngoài 12.0.

Danh sư, 3.0 là một cấp bậc. Mức độ ngoài 12.0, nói cách khác... so với danh sư tứ tinh, cũng không kém chút nào!

Một người chưa đủ hai mươi là danh sư tứ tinh?

Đây rốt cuộc là một quái vật thế nào?

Không phải nói, chỉ là một danh sư nhị tinh sao?

Không phải nói, chỉ là một người liều lĩnh từ địa phương nhỏ tới sao?

Sớm biết là lợi hại đến biến thái, đánh chết hắn cũng không dính vào!

Lạc Thiên Hồng, Bạch Thần nhìn nhau, đều từ trong mắt đối phương nhìn ra được vẻ kinh hoàng và hối hận.

Hận không thể xé nát tên Đinh Mục thái tử kia.

Sợ nhất chính là loại đồng bạn giống như heo này. Lần này thật sự bị người này hãm hại thảm...

- Đường chủ, chúng ta làm sao bây giờ?

Cố nén thương thế trên người, vẻ mặt Bạch Thần buồn bã giống như đưa đám.

Ban đầu bị đối phương đánh cho trọng thương, còn muốn báo thù rửa hận. Nay biết mức độ tâm cảnh của đối phương có khả năng vượt qua 12, hắn lại không còn tâm tư nữa.

Danh sư khó thăng cấp nhất chính là tâm cảnh. Chỉ cần đạt được, dựa theo thời gian trôi qua, tu vi tăng lên, trở thành danh sư tứ tinh, quả thực là chuyện ván đã đóng thuyền.

Trả thù một danh sư tứ tinh tương lai sao?

Hắn thật đúng là không có lá gan này! - Trở lại chuẩn bị một chút, để cho hắn xông đường... Chỉ hy vọng không xông qua được, vậy chuyện còn có đường sống hóa giải. Một khi thông qua, cũng chỉ có thể mặc cho người làm thịt!

Thần sắc cô đơn, Lạc Thiên Hồng lắc đầu.

Xông không qua, còn có thể bán một nhân tình, nhận được lượng thứ. Thành công, người ta đã đứng ở điểm đạo đức chí cao, cho dù muốn hóa giải, cũng vô ích.

Chuyện gì thế này!

Thế nào lại đắc tội một người như vậy.

Thân thể cứng ngắc hắn, còn muốn nói gì, liền thấy người thanh niên đứng ở chính giữa, chắp hai tay ở sau lưng, lạnh lùng nhìn quanh một vòng, giọng nói tràn ngập uy nghiêm vang lên.

- Nếu gọi ta là sư, ta muốn giết người này, còn ngăn cản không?

Sau khi Trở thành danh sư được trời thừa nhận, Trương Huyền không chỉ nhận được mắt Minh Lý, sư ngôn thiên bẩm, cũng nhận được tiến bước cực lớn.

Khiến cho những người này thuận lợi đột phá, thành học sinh của mình, vô cùng đơn giản.

- Chúng ta không dám!

- Lão sư nếu như không muốn bẩn tay, các học sinh có thể làm thay!

- Đinh Mục vương tử, mặc dù thân là thái tử, việc xấu không ít. Chúng ta đã sớm muốn động thủ với hắn, vẫn không dám. Lão sư chỉ cần ra lệnh một tiếng, nguyện ý ra tay cho lão sư!

...

Xôn xao!

Mọi người bao vây tấn công, nhường ra một lối đi. Đồng thời cũng có không thiếu người kêu lên.

Đinh Mục thân là thái tử, cực kì hiếu chiến, bảo thủ, làm ra không ít việc xấu. Không ít binh sĩ đều giận mà không dám nói gì. Lúc này nhận được ân huệ của lão sư, bọn họ không e ngại nữa.

- Các ngươi...

Ban đầu, đối mặt nhiều binh sĩ đột nhiên phản bội như vậy, lại cảm thấy vô cùng uất nghẹn. Nghe nói như thế, Đinh Mục thiếu chút nữa thì không thể nổi, lập tức hôn mê.

Vương quốc người ta khác đều nuôi một đám binh sĩ bách chiến bách thắng, cam tâm tình nguyện thần phục vì vương thất, chết còn không sợ. Phía bên mình rốt cuộc nuôi một đám người gì vậy?

Bảo bọn họ giết người, cái này thì hay rồi, trực tiếp bái sư, muốn giết mình, còn có thể “làm thay“...

Làm thay em gái ngươi!

Ta là thái tử, là quốc vương sắp kế vị của Hiên Viên vương quốc, làm sao có thể bị loại đám các người rác rưởi các ngươi chém giết?

- Muốn giết chết ta, không dễ dàng như vậy. Đưa vương miện cho ta...

Sắc mặt dữ tợn, khuôn mặt Đinh Mục vặn vẹo.

Mạng của ta là do ta, ai cũng đừng mong động thủ!
Hét lớn một tiếng, hắn lao thẳng về phía lão quốc vương Đinh Sùng đang đứng bên cạnh, đưa tay đoạt lấy vương miện đặt ở trên đầu của mình.

Lúc này, không cần quan tâm tới nghi thức gì đó, quy tắc pháp luật gì đó nữa, hắn đi vài bước đến vương tọa giữa đài tế thiên, xoay người ngồi xuống.

- Ta bây giờ là quốc vương của Hiên Viên vương quốc, được liên minh vạn quốc bổ nhiệm. Ta xem các ngươi, ai dám đụng đến ta?

Khuôn mặt hắn vặn vẹo, rít gào một tiếng.

Đội vào vương miện, ngồi ở vương vị, đại biểu hắn đã là quốc vương bệ hạ của Hiên Viên vương quốc, nhận sự che chở của liên minh vạn quốc. Đừng nói một danh sư nhị tinh, cho dù là danh sư tứ tinh, muốn động thủ với hắn, cũng phải hỏi thăm liên minh trước!

Nếu không, bất kỳ quốc chủ nào cũng có thể tùy tiện chém giết, liên minh tồn tại còn có ý nghĩa gì nữa?

Liên minh, bảo vệ sự thống nhất của rất nhiều vương quốc, bên trong tranh đấu có thể. Một người lại muốn tàn sát một nước, chém giết quốc vương, đây là chuyện kiên quyết không cho phép xuất hiện.

- Chuyện này...

- Cái này nguy rồi!

Binh sĩ vừa muốn thay Trương Huyền động thủ, nhìn thấy một cảnh tượng như vậy, tất cả đều đưa mắt nhìn nhau, lộ ra vẻ do dự.

Giết một thái tử, quốc vương còn có thể lập người khác lên làm người kế vị. Giết chết một vị bệ hạ, chẳng khác nào đang khiêu chiến uy nghiêm của liên minh vạn quốc.

- Chuyện này...

Sắc mặt Trương Huyền cũng trầm xuống.

Hiển nhiên hắn không nghĩ tới, người này bị ép buộc, tự nhiên không biết xấu hổ như vậy, không quan tâm tới nghi thức, trực tiếp khoác hoàng bào, thành quốc vương. Hắn lại muốn giết, tuyệt đối phiền phức không ít.

- Ha ha, ta là quốc vương bệ hạ, do liên minh vạn quốc ban tặng phong hào. Ngươi dám động thủ với ta, có tư cách động thủ với ta sao?

Thấy mọi người do dự, Đinh Mục cất tiếng cười to, đắc ý nói không nên lời.

Bị đối phương truy sát, hắn lại nghĩ xong đường lui, chờ chính là hôm nay.

Ngươi lợi hại, thiên phú cao, thực lực mạnh, còn có một lão sư tốt.

Nhưng ta cũng không kém. Phía sau ta có vương quốc phong hào, còn có liên minh vạn quốc!

Loại thân phận này, cho dù có sai, cũng chỉ có liên minh mới có tư cách thẩm tra. Ngươi một danh sư nhị tinh...

Không xứng!

- Còn nữa, tất cả đám người các ngươi, ăn lộc của vương quốc, lại phản bội vương quốc. Toàn bộ đều phải chết!

Lại điên cuồng hét lên, Đinh Mục đầy dữ tợn.

- Chúng ta...

Sắc mặt mọi người đều trắng bệch.

Thái tử và quốc vương mặc dù chỉ chênh lệch một chút, ở một quốc gia, lại chẳng khác nào kém một tòa núi cao khó có thể vượt qua.

Thái tử không có quyền chém giết nhiều binh sĩ như vậy. Nhưng quốc vương lại có quyền lợi này.

- Trương Huyền, vừa rồi Lạc đường chủ nói giảng hòa, ngươi không đồng ý. Mà bây giờ... Cho dù ngươi muốn giảng hòa cũng đã muộn!

Cười nhạo Trương Huyền xong, Đinh Mục vênh váo tự đắc nhìn về phía mọi người, mang theo thái độ và hành động của quốc vương bệ hạ phải có:

- Hiện tại ta cho các ngươi cơ hội lấy công chuộc tội. Chỉ cần giết chết người từ ngoài đến này, ta có thể bỏ qua đối với chuyện các ngươi vô lễ trước đó! Thậm chí còn có thể khiến cho các ngươi thăng quan tiến tước, cho các ngươi hưởng thụ phú quý vô cùng.

- Thế nào? Các ngươi chẳng lẽ còn muốn kháng mệnh, chống lại mệnh lệnh của quân vương...

Thấy mọi người do dự, Đinh Mục nhìn quanh. Khí thế đế vương trấn áp tất cả mọi người ở đó.

Oong!

Hắn còn chưa nói dứt lời, một ngọc bài bay tới, ánh sáng bắn ra, soi sáng khắp nơi. Trên không trung vẽ ra một hình ảnh cực lớn.

Phía trên bốn chữ lớn liên minh vạn quốc.

Ngay sau đó một giọng nói nặng nề vang lên.

- Kế thừa vương vị, cần sớm báo trước chuẩn bị, nắm giữ nghi thức hoàn chỉnh. Đinh Mục không để ý quy định, tự ý cướp đoạt vương quyền, liên minh không thừa nhận!

Âm thanh vang vọng khắp nơi, chấn động tới mức tầng mây cũng có chút lắc lư.

- Là... thủ lệnh của đặc sứ liên minh vạn quốc!

Trong đám người không biết có ai kêu lên.

Chương 733: Hiên Viên Đại Trận (1)

Lặng ngắt như tờ.

Đinh Mục vừa tuyên bố mình trở thành quốc vương nắm giữ quyền lợi chí cao vô thượng, cái này lại tới. Tất cả mọi người trong toàn bộ đài tế thiên choáng váng.

Liên minh vạn quốc cách nơi này chừng mấy chục vạn dặm. Cho dù ngồi man thú Chí Tôn đỉnh phong, cũng cần hơn mười ngày mới có khả năng đi tới. Trực tiếp truyền đến thủ lệnh đặc sứ... khó tránh khỏi quá nhanh đi!

- Điều này... Không có khả năng! Không có khả năng...

Tròng mắt sắp rơi trên mặt đất, Đinh Mục cũng muốn phát điên rồi.

Chơi ta hay sao?

Lúc này mới vừa lên quốc vương, làm cho đối phương không dám động thủ. Mắt thấy thắng lợi trong tầm mắt, sao cái này lại xuất hiện. Hắn còn hiệu lệnh thiên hạ thế nào? Làm cho người tin phục thế nào?

Vương quốc phong hào, là liên minh vạn quốc phong. Người sau không thừa nhận, nói nhiều hơn nữa cũng vô ích!

- Bệ hạ, cái này... Là thủ lệnh đặc sứ thật sự. Ta đã từng thấy qua...

Thấy hắn nghi ngờ, một đại thần vẻ mặt khẩn trương đi tới.

Thủ lệnh đặc sứ, đại thiên dò xét. Bốn chữ liên minh vạn quốc, có chứa uy nghiêm đặc biệt, bất kỳ kẻ nào cũng không thể bắt chước ra được.

Chỉ liếc mắt thoáng nhìn liền biết, tuyệt đối là sự thật.

- Người đâu, Tả tướng hồ ngôn loạn ngữ, ảnh hưởng tới nền tảng lập quốc, dùng trượng đánh chết ngay tại chỗ!

Vốn đã điên cuồng, thấy người này không có mắt như vậy, Đinh Mục chợt quay đầu lại, lớn tiếng quát mắng.

- Điện hạ...

Mọi người ngươi xem ta, ta xem ngươi, cũng không biết nên tuân theo hay từ chối.

- Các ngươi...

Thấy vị quốc vương như hắn ra lệnh, không ai để ý tới, Đinh Mục tức giận, hai mắt đỏ ửng, đang muốn tiếp tục, liền nghe được một giọng nói khe khẽ vang lên.

- Liên minh vạn quốc không thừa nhận, quốc vương ngươi chính là giả. Không có người nào sẽ nghe theo mệnh lệnh của ngươi được!

Quay đầu lại nhìn lại, chỉ thấy Trương Huyền đã đi tới cách đó không xa, lạnh lùng nhìn qua.

Thật ra, đến bây giờ hắn cũng có chút nghi ngờ.
Ban đầu, hắn đã có dự định xấu nhất, không quan tâm đối phương có phải là quốc vương hay không, hắn đều sẽ ra tay. Không nghĩ tới gặp phải cảnh tượng liên minh vạn quốc không thừa nhận như vậy.

Thứ này xuất hiện, đại biểu thân phận quốc vương của đối phương danh không chính ngôn không thuận. Cho dù giết, cũng không ai dám nói cái gì.

- Không nghe mệnh lệnh của ta lại như thế nào? Ngươi lẽ nào cho rằng ta không có bọn họ, ta sẽ sợ ngươi? Thực lực của ngươi tuy rằng rất lợi hại, nhưng muốn giết chết ta, cũng không dễ dàng như vậy!

Không có vị trí quốc vương, thuộc hạ lại không ra lệnh được, Danh Sư Đường lúc này lại không đứng ở bên phía hắn. Đinh Mục biết, ngoại trừ liều mạng, dĩ nhiên không còn đường nào khác.

Mặt mũi hắn dữ tợn giống như sói đói, nhìn chằm chằm vào người thanh niên trước mắt. Đột nhiên hắn đưa tay về phía trước, cầm ngọc tỷ vương vị trước đó ở trong lòng bàn tay.

Ngọc tỷ ở trong tay, khí chất toàn thân hắn thay đổi, dường như trở thành một ngọn núi cao, trấn áp khắp nơi.

Khí tức mạnh mẽ, ngay cả nửa bước Hóa Phàm cũng phải tạm tránh ngọn núi hắn.

- Đinh thị một môn ta có thể có được đất đai màu mỡ phạm vi hơn mười vạn cây số thành lập vương quốc, được ban cho phong hào, truyền thừa nghìn năm không đổ, vương quốc khác không dám tới tập kích, không phải chỉ đơn giản dựa vào man lực, mà là... trận pháp!

- Hiên Viên vương thành trải qua nhiều năm giữ gìn, các loại kiến trúc, dung hợp nhật nguyệt ngôi sao, từ lâu hình thành một đại trận tứ tinh sơ kỳ! Muốn giết chết ta, ngươi chết trước đi! Cho dù không làm quốc vương, ta cũng sẽ kéo ngươi chôn cùng!

Hắn rít gào một tiếng, ngọc tỷ trong tay bay ra, trong nháy mắt dẫn động trận pháp. Toàn bộ vương thành, giống như là bị kích hoạt. Một uy áp cường đại đến cực điểm, từ trên bầu trời ép xuống.

Tất cả mọi người ở tại chỗ, cả đều cảm thấy trên người căng thẳng, giống như bị một trận pháp giam cầm thân hình, chỉ cần lộn xộn, sẽ bị dễ dàng chém giết.

- Là... Hiên Viên Đại Trận... Hắn tự nhiên khởi động Hiên Viên Đại Trận!

Trong đám người, một đại thần sắc mặt nhất thời trắng bệch, toàn thân mềm nhũn, ngồi ngã xuống đất. - Hiên Viên Đại Trận, đó là cái gì?

Không ít người cũng không biết chuyện. Một người không nhịn được hỏi.

- Theo lời đồn đại, lão tổ lập quốc Hiên Viên vương quốc, là một vị trận pháp sư cường đại. Sau khi thống nhất vương quốc, thành lập quốc gia, chọn trúng chỗ này, lấy sơn mạch, sông, các loại kiến trúc làm trận cơ, kiến tạo một đại trận nghịch thiên. Cho dù cường giả Hóa Phàm cảnh sơ kỳ, rơi vào trong đó, cũng có thể dễ dàng chém giết!

- Trận pháp này, do ngọc tỷ kích hoạt... là bảo vệ cuối cùng của cả vương quốc. Một khi sử dụng, tất cả mọi người ở tại chỗ đều không chống lại được...

Vị đại thần này không ngừng run rẩy.

Vừa rồi, Đinh Mục phân phó mọi người chém giết vị danh sư này, ai cũng không có nghe theo. Hiện tại thì hay rồi, khởi động đại trận, giam cầm tất cả mọi người ở trong đó. Nếu hắn thật sự muốn tính sổ, chống đỡ như thế nào?

Nghe nói như thế, cảm nhận được trận pháp xung quanh cuồng bạo tàn sát bừa bãi, mọi người cũng đều hoảng sợ biến sắc.

Vốn tưởng rằng không ai nghe theo mệnh lệnh, thực lực bản thân hắn lại cùng đối phương chênh lệch quá xa, đã không đáng để lo ngại. Dù thế nào cũng không nghĩ tới, phía sau còn ẩn giấu một thủ đoạn như vậy.

Trận pháp ngay cả Hóa Phàm cảnh sơ kỳ cũng có thể chém giết, sợ rằng dĩ nhiên đạt tới tứ phẩm!

Thực lực không đạt được, là tuyệt đối không trốn thoát được.

Xem ra... lần này thật sự kết thúc!

...

- Ngươi là... đặc sứ của liên minh vạn quốc?

Phía dưới hoảng loạn thành một đoàn, trên lưng man thú giữa không trung, Ngụy Dư Thanh nhìn về phía thiếu niên ở trước mắt, xiết chặt nắm đấm.

Từ Độc Điện, hắn chỉ biết vị “công tử” này thân phận rất cao, địa vị được tôn sùng, bằng không cũng không có khả năng khiến cho lão sư của Cổ Mục, đường đường là độc sư tứ tinh, cung kính tuân mệnh.

Nhưng dù vậy... dù thế nào hắn cũng không nghĩ tới, lại là đặc sứ của liên minh.

Đặc sứ cầm lệnh bài trong tay, giống như quốc vương bệ hạ liên minh đích thân tới. Bất kỳ vương quốc chư hầu nào dám cả gan nghi vấn, có thể giết trước, báo lại sau!

Có thể nói, chỉ cần ở cảnh nội liên minh, nắm giữ quyền lợi vô thượng.

Người cầm quyền lớn như vậy trong tay, cũng chỉ là một thiếu niên mười mấy tuổi...

Chương 734: Hiên Viên Đại Trận (2)

Nếu không tận mắt nhìn thấy hắn ném ra lệnh bài, xuất hiện cảnh tượng vừa rồi, cũng không thể tin được là sự thật.

- Ừ!

“Công tử” gật đầu, cũng không giải thích, mà cúi đầu nhìn về phía trận pháp bên dưới đã vận chuyển, lông mày nhăn lại.

Một lát sau, hắn nhìn về phía lão nhân bên cạnh.

- Có thể có biện pháp phá giải không?

- Công tử biết, ta cũng không am hiểu trận pháp!

Sắc mặt Kim Tòng Hải nhất thời đỏ lên.

Mặc dù là cường giả Hóa Phàm Cảnh, nhưng hắn chỉ tinh thông sử dụng độc. Đối với trận pháp hắn cũng không am hiểu. Trận pháp phía dưới này, khổng lồ rộng lớn. Cho dù là trận pháp sư tứ tinh sơ kỳ thật sự qua, cũng rất khó giải quyết, huống gì hắn.

- Trận pháp này, mượn sơn xuyên địa thế, hơn nữa thời gian bố trí lâu, chưa bao giờ dùng qua, từ lâu hội tụ năng lượng cường đại. Đừng nói ta. Ta sợ... cho dù Khang đường chủ tới, cũng không có bất kỳ biện pháp nào!

Có chút do dự, vị lão sư này của Cổ Mục, tiếp tục nói.

Cho dù không am hiểu trận pháp, thân là cường giả Hóa Phàm Cảnh của liên minh vạn quốc, năng lực quan sát và kiến thức vẫn phải có. Hắn có thể dễ dàng nhìn ra được sự đáng sợ của trận pháp này.

Đừng nói hắn, chỉ sợ cho dù là Khang đường chủ, cũng không có cách nào giải quyết.

Khang đường chủ không chỉ là đường chủ Danh Sư Đường, cũng là trận pháp đại tông sư lợi hại nhất trong cả liên minh vạn quốc.

Hắn cũng phá giải không được, đủ thấy sự đáng sợ.

- Ta biết trận pháp này lợi hại. Vậy... ngươi có thể có biện pháp cứu hắn hay không?

“Công tử” không nhịn được nói.

Phá giải trận pháp và cứu một người ở trong trận pháp hoàn toàn khác nhau. Cái sau hẳn đơn giản hơn nhiều.

- Không có cách nào!

Kim Tòng Hải lại lắc đầu, nói:

- Trận pháp này, tích góp đại thế, uy lực vô cùng, cướp đoạt sinh sát. Tất cả trận pháp sư chỉ cần một ý niệm! Muốn phá vỡ, chí ít cần phải mười sáu vị cường giả Hóa Phàm, ở mười sáu phương hướng vị trí đặc biệt... Cho dù đơn thuần là cứu người, cũng ít nhất phải năm người thực lực như ta, đồng thời ra tay, mới có khả năng ngăn cản...

Uy lực của trận pháp, cấp bậc là quan trọng nhất. Thứ hai, chính là phạm vi và kích thước trận pháp!

Bố trí phạm vi càng lớn, cấp bậc cũng lại càng mạnh mẽ. Đây cũng là nguyên nhân vì sao uy lực trận bàn nhỏ.

Đại trận phía dưới này, căn cứ vào toàn bộ địa thế Hiên Viên vương thành xây thành, diện tích không dưới mấy trăm cây số, lại tích góp năng lượng hơn nghìn năm, chưa bao giờ dùng qua. Một khi sử dụng ra, tất nhiên long trời lở đất, khiến người ta phải liếc mắt nhìn.

Mặc dù hắn là cường giả Hóa Phàm, gặp phải sát trận cường đại như vậy, có thể tự bảo vệ mình cũng không tệ. Cứu người... Căn bản không có khả năng!

- Vậy... làm sao bây giờ? Ngươi biết, hắn chính là Liễu Trình!

Nghe vị hộ vệ này của mình cũng cứu không được, “công tử” có chút lo lắng.

- Đừng có gấp. Thật sự không được, cùng lắm thì ta lại xông vào thử xem...

Kim Tòng Hải cắn răng.

Hắn biết ân tình của “Liễu Trình” y sư đối với “công tử“. Lần này đặc biệt từ liên minh vạn quốc đi ra, chính là vì tìm hắn. Nếu như tận mắt nhìn thấy được hắn chết ở trước mặt, còn không phải hối hận tới chết sao?

- Xông cái gì?

Hai người còn chưa nói dứt lời, trong phòng vang lên một giọng nói nghi ngờ. Lập tức mọi người liền nhìn thấy Tôn Cường đã tu luyện xong, một lần nữa đứng dậy.

Lúc này Tôn Cường không chỉ củng cố tu vi Ích Huyệt cảnh, thậm chí còn mở ra đủ ba chỗ huyệt đạo, khí tức mười phần, tinh thần sung mãn.

Trương Huyền vừa dùng sư ngôn thiên bẩm, đối với người cấp bậc khác hiệu quả không lớn, nhưng đối với Đỉnh Lực cảnh bất cứ lúc nào cũng sẽ đột phá như hắn mà nói, có trợ giúp cực lớn.
- Thiếu gia nhà các ngươi bị đại trận của Đinh Mục vây khốn, vô cùng nguy hiểm. Ngươi nếu có thể liên hệ với Dương sư, tận dụng thời gian. Ta sợ... hắn lại có thể không kiên trì nổi!

Nhìn hắn tu luyện xong, “công tử” vội hỏi.

Nói thật, vừa rồi, thời điểm ném ra thủ lệnh đặc sứ, đáng lẽ phải trực tiếp bắt Đinh Mục này lại.

Nếu thật sự làm như vậy, cũng không đến mức xuất hiện loại tình huống này.

Qua báo ân, ân gì cũng chưa báo, ngược lại hại ân nhân chết ở trước mặt, bảo hắn còn có mặt mũi nào trở lại? (Hắn thấy, nếu như không phải hắn ném ra thủ lệnh, cũng sẽ không ép được Đinh Mục cùng đường, trực tiếp kích hoạt đại trận)

- Trận pháp?

Xuyên qua cửa sổ xuống, liếc mắt thoáng nhìn xuống phía dưới, vẻ mặt Tôn Cường không quan tâm:

- Còn tưởng rằng chuyện gì lớn. Lại là thứ này. Yên tâm đi, không có việc gì đâu!

Không nghe lời này còn tốt. Vừa nghe nói như thế, Kim Tòng Hải thoáng lảo đảo, thiếu chút nữa ngất đi:

- Ngươi cũng biết trận pháp này là cái gì sao? Lại lợi hại tới mức nào sao?

Phía dưới lại là thiếu gia của ngươi, bị trận pháp cường giả Hóa Phàm Cảnh cũng không có cách nào bài trừ vây khốn. Ngươi tự nhiên hoàn toàn không có chút lo lắng, còn là vẻ mặt không có vấn đề gì... Là ngươi trái tim lớn, hay đầu óc có bệnh?

- Không biết!

Tôn Cường vẫy bàn tay một cái:

- Cũng không cần biết. Trận pháp nhỏ nhỏ mà thôi, không tính là gì cả!

Thiên Huyền vương quốc ngay cả trận pháp sư cũng không có. Hắn làm soa hiểu trận pháp gì đó. Nói thật, cho dù đơn giản nhất, đặt ở trước mặt hắn, hắn xem cũng không hiểu.

Tuy rằng không biết, nhưng cảnh tượng đại náo Lâm gia, hắn đã sớm nghe đám người Triệu Nhã nói tới mấy trăm lần. Lại thêm hắn tận mắt nhìn thấy được thiếu gia đạp một cước dừng trận pháp tổ trạch của Lộ Trùng.

Hắn biết thiếu gia lý giải đối với trận pháp, không ai bằng.

Nói cách khác, thứ này đối với người khác mà nói, khủng khiếp đến cực điểm. Nhưng đối với thiếu gia mà nói... vô hiệu.

- Không tính là gì cả? Trận pháp nho nhỏ mà thôi? Ngươi chính là làm hạ nhân như vậy sao?

Sắc mặt trầm xuống, ngực “công tử” lên xuống, toàn thân thiếu chút nữa nổ tung.

Chương 735: Tâm cảnh thông minh (1)

Hạ nhân khác, nhìn thấy thiếu gia nhà mình bị vây nhốt, khẳng định sốt ruột tìm người khắp nơi. Người này thì hay rồi, hoàn toàn cũng không lo lắng, còn là bộ dáng này...

Ngươi rốt cuộc là hạ nhân, hay là kẻ thù?

Đây chính là đại trận ngay cả Khang đường chủ cũng không nhất định có thể phá giải. Dáng vẻ không thèm quan tâm, là tâm lớn, hay ước gì thiếu gia nhà các ngươi chết ở chỗ này?

“Công tử” sắp xỉu vì tức. Ngụy Dư Thanh ở một bên, mắt cũng giật loạn.

Nếu không phải Trương Huyền trịnh trọng nói với mình, người này chính là hạ nhân của hắn, muốn mình bảo vệ thật tốt, Ngụy Dư Thanh cũng cảm thấy, rốt cuộc người này có phải là giả mạo hay không.

Làm hạ nhân, chủ nhân bị vây nhốt, bất cứ lúc nào cũng sẽ chết, hắn không có bất kỳ lo âu nào, vẻ mặt còn thản nhiên không để ý. Khắp thiên hạ chỉ sợ cũng chỉ có độc nhất người này.

- Thế nào?

Bị đối phương quát mắng, Tôn Cường không hiểu nguyên nhân.

- Ta đi xuống! Dương sư có ân đối với ta. Học sinh của hắn rơi vào cảnh khốn cùng, không thể không cứu...

Thấy người ngu ngốc này căn bản không có dự định tìm kiếm Dương sư cứu người, Cổ Mục lười cùng hắn tiếp tục dây dưa, không nhịn được nói.

- Cứu người?

Lúc này Tôn Cường mới hiểu được, vẻ mặt khinh bỉ:

- Nhìn bộ dạng các ngươi chưa thấy qua việc đời... Còn từ liên minh vạn quốc tới, còn là đặc sứ... Đều là người gì vậy! Trận pháp mà thôi, có cái gì ghê gớm? Có thiếu gia ở đó, yên tâm đi!

- Chưa thấy qua việc đời?

Một người từ vương quốc nhỏ tới, ngay cả trận pháp là gì cũng chưa từng biết rõ ràng, tự nhiên khinh bỉ đặc sứ từ liên minh vạn quốc tới...

Đám người tức thiếu chút nữa nôn ra máu.

Ngươi mới chưa thấy qua việc đời. Cả nhà ngươi đều chưa thấy qua việc đời!

Hàm răng “công tử” nghiến “ken két” vang dội, hận không thể lập tức xé nát tên mập này.

Nhưng bây giờ ngoại trừ để cho hắn tìm kiếm Dương sư, không có bất kỳ phương pháp giải quyết nào khác.

Cố nén tức giận, hắn mở miệng giải thích:

- Đây là Hiên Viên Đại Trận, trận pháp Hiên Viên vương quốc tích góp nghìn năm, mới mở ra một lần...

- A!
Nghe xong giới thiệu, Tôn Cường vẫn là vẻ mặt không để ý tới, gật đầu:

- Nói xong, vậy nghỉ ngơi đi!

- Ngươi...

Trước mắt tối sầm, “công tử” dường như muốn nổ tung.

Nói ngôn ngữ nhân loại cùng người này quả thực lại nói không thông. Giải thích nửa ngày, chẳng khác nào không giải thích.

Đáng giận!

Thôi đi, bây giờ không phải là thời gian tức giận cùng loại người không tim không phổi này. Cứu người vẫn quan trọng hơn.

Nghĩ vậy, hắn lại không để ý tới tên mập này, quay đầu lại nhìn về phía Kim Tòng Hải:

- Kim lão, có khả năng làm phiền ngươi động thủ. Đây là thủ lệnh đại biểu thân phận ta. Nếu như Đinh Mục cố ý động thủ, có thể lập tức giết chết...

Hắn đang căn dặn thể hiện thân phận, dùng tới thủ đoạn cứng rắn nhất. Còn chưa nói dứt lời, lại nghe Ngụy Dư Thanh, Cổ Mục ở bên cạnh đồng thời kinh ngạc kêu lên.

- Cái gì?

- Công tử, công tử mau nhìn...

Thấy biểu tình của hai người, “công tử” thoáng chút hồi hộp, còn tưởng rằng Trương Huyền đã bị giết, vội vàng cúi đầu. Vừa nhìn xuống, đồng tử hắn cũng trợn tròn. Chỉ thấy đại trận gió nổi mây phun, bất cứ lúc nào cũng sẽ phát ra một đòn trí mạng, giống như là biến mất ở trong không trung. Phía dưới gió êm sóng lặng, giống như cái gì cũng chưa từng phát sinh qua.

Trương Huyền vẫn chậm rãi đi về phía trước, tự nhiên cách Đinh Mục không đến mười thước.

- Chuyện gì xảy ra?

Dùng sức dụi dụi con mắt, “công tử” không hiểu.

Vừa rồi, vẫn nhìn thấy được trận pháp cuộn trào mãnh liệt, mưa núi muốn tới, hình như bất cứ lúc nào cũng sẽ chém giết người. Thế nào chỉ nói chuyện một hồi, cái gì cũng biến mất?

Chẳng lẽ nhìn nhầm?

- Vừa... Vừa rồi...

Nghe được hắn nghi vấn, môi Ngụy Dư Thanh run rẩy, khiếp sợ đến mức sắc mặt trắng bệch, hình như nói cũng không nói rõ được.

- Rốt cuộc thế nào?

Kim Tòng Hải cũng không nhịn được hỏi.

- Hình như... Trương Huyền duỗi một đầu ngón tay. Sau đó... sau đó lại như vậy!

Ngụy Dư Thanh vẻ mặt buồn bã giống như đưa đám.

Cho dù tận mắt nhìn thấy, hắn cũng cảm thấy phát điên.

Đây đều là chuyện gì vậy?

Trận pháp cuộn trào vô cùng mãnh liệt, duỗi ngón tay nhẹ nhàng điểm một cái, lập tức dừng lại.

Vừa rồi bất luận là Kim Tòng Hải hay “công tử”, đều nghĩ hình dáng trận pháp này trên trời hiếm thấy, trên mặt đất tuyệt đối không có...

Không phải nói, ngay cả đường chủ Danh Sư Đường của liên minh vạn quốc cũng không giải quyết được, lại cần phải mười mấy cường giả Hóa Phàm mới có khả năng phá giải sao?

Đơn giản như vậy? Không phải đang nằm mơ chứ?

- Chỉ điểm một cái liền dừng?

Kim Tòng Hải, “công tử” thiếu chút nữa cắn đầu lưỡi. Bọn họ đang muốn hỏi một chút, có đúng nhìn nhầm hay không, đã thấy Tôn Cường chắp hai tay ở sau lưng, bộ dạng ngạo nghễ đi tới trước mặt.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau