THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 716 - Chương 720

Chương 716: Tôn Cường thúc thúc tới (hạ) (2)

Không hổ danh là đỉnh phong nhất của võ giả. Chỉ thân thể đột phá, khiến hắn nhận được lợi ích không tưởng được.

Mặc dù lực lượng chỉ thêm một đỉnh, thực lực lại chợt tăng gần gấp đôi.

Nếu như lại chiến đấu cùng Kim Thân Thiết Tí Viên, cho dù không cần Đồ Thư Quán, cũng có thể dễ dàng dựa vào thực lực nghiền ép nó, trấn phục nó.

Đây là Chí Tôn!

- Cố gắng gia tăng!

Biết đạp bằng cái gông cùm xiềng xích này, lại muốn tăng lên sẽ càng dễ dàng hơn. Hắn mỉm cười, điên cuồng hấp thu máu linh thú trong bình ngọc, nhanh chóng vận chuyển Thiên Đạo Kim Thân tầng thứ hai. Lực lượng lại tăng lên với tốc độ mắt thường có thể thấy được.

10100 đỉnh!

10200 đỉnh!

10300 đỉnh!

...

3000 đỉnh!

Không đến một ngày, lại từ một vạn đỉnh, trực tiếp đạt tới ba vạn đỉnh, cùng Chí Tôn hậu kỳ không chênh lệch bao nhiêu.

Lúc này, đã tiêu hao đủ mười tám giọt máu linh thú.

- Xem ra so với ta dự đoán, còn muốn tiêu hao lớn hơn...

Vốn tưởng rằng đạt được Chí Tôn hậu kỳ, tối đa chỉ dùng khoảng mười giọt. Kết quả lại sử dụng mười tám giọt, vượt ra ngoài dự toán.

Chỉ có điều, không có vấn đề gì. Còn lại mười hai giọt, chắc hẳn là cũng đủ.

- Tiếp tục!

Hít sâu một hơi, không nghĩ nhiều nữa, mắt nhắm lại, Trương Huyền tiếp tục tu luyện.

...

Hắn ở bên này bế quan, Tôn Cường bên kia trải qua hơn nửa ngày bay, cuối cùng đi tới Vọng Phong Cốc ở Lạc Hà sơn mạch.

Nơi này giống như Hồng Liên sơn mạch trước đây, cỏ mọc lan tràn không biết sâu tới mức nào. Liếc mắt không nhìn thấy được điểm cuối. Độc Điện lại ẩn nấp ở trong núi rừng xanh biếc này.

Không biết vị trí cụ thể, đừng nói không tìm được, sợ rằng đi xa một chút, sẽ bị man thú ẩn nấp trong đó, chướng khí giết chết.

- Cẩn thận một chút!

Ngụy Dư Thanh trưởng lão đã sớm lấy Tị Chướng Đan ra ngoài.

Bỏ qua man thú bay, bọn họ dọc theo sơn cốc không ngừng về phía trước.
Ngụy trưởng lão thực lực Chí Tôn đỉnh phong, một ít man thú cấp bậc thấp, căn bản không dám tới gần. Hơn nữa hắn tính tình nhạy bén, kinh nghiệm giang hồ phong phú, một đường đi về phía trước, ngược lại không gặp phải quá nhiều nguy hiểm.

Đi tròn một ngày, vòng qua vô số khí độc và sào huyệt man thú, một khu nhà cực lớn xuất hiện ở trong phạm vi tầm nhìn.

Vô số nham thạch màu xám tro dựa vào nhau, dựng thành nhà, cao lớn khí thế, khiến người ta một loại cảm giác cổ xưa tang thương.

Có chút tương tự với Độc Điện ở Hồng Liên thành, chỉ có điều, càng rộng lớn khổng lồ hơn, đầy các loại trận pháp lợi hại.

Vòng qua một nham thạch to lớn, đi tới trước mặt một cửa lớn.

Còn chưa tiến vào, lại đụng vào cơ quan gì đó, phát ra âm thanh “két“. Ngay sau đó có tiếng chuông vang lớn.

Ầm!

Mấy trường bào độc sư xuất hiện ở trước mắt.

Độc Điện tuy rằng che giấu rất kỹ, đơn giản không có người công kích, nhưng làm một trong những nghề khiến người ta kiêng kỵ, vẫn làm đầy đủ phòng ngự.

- Người nào dám xông vào Độc Điện?

Một người thanh niên đi lên, lạnh lùng nhìn qua.

Mấy người này dáng vẻ chừng ba mươi tuổi, tất cả đều đạt tới Tông Sư cảnh. Người thanh niên nói chuyện còn là Tông Sư đỉnh phong.

Đương nhiên, độc sư đáng sợ nhất cũng không phải là thực lực, mà là bản lĩnh sử dụng độc.

Mặc dù chỉ là cấp bậc Tông Sư, cho dù Ngụy Dư Thanh trưởng lão cũng không dám khinh thường.

- Tại hạ thuần thú sư tam tinh của Thú Đường, Ngụy Dư Thanh trưởng lão, đến tìm một vị bằng hữu! Bước lên trước, Ngụy Dư Thanh ôm quyền.

Trải qua hơn một ngày ở chung, biết Tôn Cường này thực lực chỉ có Đỉnh Lực cảnh, kém đến rối tinh rối mù, hắn lại chủ động nhận trách nhiệm giao thiệp đến trên người mình.

- Ngụy trưởng lão Thú Đường?

Thoáng sửng sốt một chút, thần sắc người thanh niên nghiêm trọng.

Cho dù ít ra ngoài, đối với lực lượng đẳng cấp bên ngoài hắn vẫn biết một chút. Có thể trở thành trưởng lão Thú Đường, thực lực của vị trước mắt này, sợ rằng tự nhiên đạt được Chí Tôn đỉnh phong. Bọn họ không thể đắc tội.

- Không biết hai vị muốn tìm vị độc sư nào trong Độc Điện chúng ta?

Trả lại lễ tiết, thần sắc người thanh niên cung kính nói.

- Là một người độc sư tên là Cổ Mục!

Tôn Cường mở miệng.

- Cổ Mục?

Người thanh niên sửng sốt, lông mày nhăn lại:

- Các ngươi muốn tìm Cổ điện chủ?

- Điện chủ?

Tôn Cường và Ngụy Dư Thanh trưởng lão đồng thời sửng sốt.

Thời gian đi trên đường, Ngụy trưởng lão cũng biết, là phải đi qua tìm kiếm sư điệt của Trương Huyền... Vốn tưởng rằng chỉ là một độc sư không có danh tiếng. Hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới, không ngờ đường đường là điện chủ của Độc Điện.

Người như thế, cho dù địa vị so sánh với Tạ Cửu Thần, đều hoàn toàn không kém hơn.

- Không sai!

Thấy đối phương không biết Cổ Mục là điện chủ, lại tới đây tìm kiếm, đám người thanh niên lộ ra một tia cảnh giác, không nhịn được nhìn qua:

- Không biết các ngươi muốn tìm điện chủ có chuyện gì? Ta sẽ thay mặt đi thông báo!

- Chuyện gì?

Có chút do dự, Tôn Cường nhớ tới thân phận của mình, thân thể to béo lập tức trở nên ổn trọng, giống như một ngọn núi lớn.

Lông mày hắn nang lên, chắp hai tay ở sau lưng, lộ ra vẻ ngạo nghễ:

- Hừ, lại nói với hắn, Tôn Cường thúc thúc của hắn tới, nhanh ra ngoài nghênh đón một chút!

Chương 717: Lão sư của Cổ Mục cũng tới (1)

- Tôn Cường thúc thúc?

Đang muốn hỗ trợ giải thích, nghe nói như thế, môi Ngụy Dư Thanh nhất thời co rút, thiếu chút nữa cắn phải đầu lưỡi.

Có thể trở thành điện chủ của Độc Điện, bất kể thực lực hay là trình độ dùng độc, khẳng định đều cực kỳ cường đại. Cho dù Tạ Cửu Thần đường chủ đích thân tới, sợ rằng không dám cam đoan có thể chiến thắng.

Gặp phải loại cường giả này, cho dù là hắn, cũng phải giữ vững tôn trọng lớn nhất, không dám khinh thường.

Người này thì hay rồi, vừa mở miệng “thúc thúc tới“.

Ngươi là luận từ đâu ra vậy?

Cho dù vị Cổ Mục này, là đồ tôn của Dương sư, cũng với ngươi cũng không có quan hệ quá lớn!

Một kẻ Đỉnh Lực cảnh, mở miệng bảo cường giả Chí Tôn đỉnh phong gọi thúc thúc

Còn ngông nghênh, khí thế ép người như vậy.

Ngụy Dư Thanh cảm thấy mặt xanh lét.

Vốn tưởng rằng tới đây tìm người, chỉ là chuyện nhỏ. Không nghĩ tới tên này không đáng tin cậy như vậy.

- Ngươi nói cái gì?

- Không nên ngu xuẩn!

Quả nhiên, nghe được lời nói của người này lớn lối như thế, mọi người lập tức bùng nổ.

Cổ Mục đường chủ vô cùng cường đại, còn là thần tượng của bọn họ, từ khi nào xuất hiện một thúc thúc?

Hơn nữa, cho dù có thúc thúc, cũng cần phải là cường giả thực lực Hóa Phàm, làm sao có thể là bộ dáng đáng khinh như ngươi, chỉ có Đỉnh Lực cảnh!

- Làm càn!

Đã sớm thường thấy loại cục diện này, lông mày Tôn Cường nâng lên, không giận tự uy:

- Nhanh đi gọi người ra, để tránh phiền phức. Nếu không, chọc giận ta, có tin ta bảo Cổ Mục hạnh này hủy đi bộ xương của các ngươi hay không?

- Cổ Mục hạnh này?

Ngụy Dư Thanh khóe miệng lại nhất thời co rút, cảm thấy nếu phải tiếp tục nghe tiếp, trái tim có lẽ sẽ không thể nào chịu nổi.

- Ngươi..

Một đám người thanh niên cũng tức giận sắc mặt tái xanh, đang muốn hỏi rõ chuyện gì xảy ra, liền nghe được một giọng nói lạnh lùng nghiêm nghị vang lên.

- Chuyện gì xảy ra? Lại có người nào qua sao?

Quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một người thanh niên dáng vẻ quyền thế, đi nhanh tới.

Vừa rồi gõ chuông lớn, lúc này mới qua thời gian không bao lâu, lại có tiếng chuông một lần. Từ khi nào Độc Điện dễ chọc giận như thế?

- Ngô Hi độc sư, ngươi tới thật đúng lúc. Người này không biết từ nơi nào xuất hiện, lại còn nói là thúc thúc của Cổ điện chủ.

Mọi người sốt ruột đi tới, giải thích sự việc một lần.

- Thúc thúc của lão sư? Lão sư chưa từng nói qua còn có thân thích gì?

Ngô Hi nhướng mày, đầy nghi ngờ đi tới trước mặt.

Tuy rằng kỳ quái, hắn vẫn chưa lỗ mãng, ôm quyền mở miệng.

- Tại hạ Ngô Hi. Gia sư chính là Cổ Mục điện chủ. Không biết các hạ xưng hô như thế nào, lại là từ đâu đến, ta cũng tiện bẩm báo với lão sư.

Thấy người này thái độ cung kính, Tôn Cường thoả mãn gật đầu:

- Xưng hô như thế nào? Ta là thúc thúc của lão sư các ngươi, ngươi kêu ta một tiếng gia gia là được!

Lông mày giật giật, thân thể Ngô Hi thoáng lảo đảo một cái.

Làm thân truyền của điện chủ, bối phận của hắn ở Độc Điện luôn luôn rất lớn. Không biết một kẻ Đỉnh Lực cảnh từ nơi nào xuất hiện, tự nhiên tự xưng là gia gia của hắn.

Nghẹn một hơi thở ở ngực, hắn thiếu chút nữa nổ tung.

Chỉ có điều, hắn cũng biết, nếu như đối phương thực sự là thúc thúc của lão sư, loại xưng hô này, quả thật không sai.

- Các hạ tự xưng là thúc thúc của lão sư, không biết có tín vật gì?

Ngô Hi cố nhịn, ôm quyền nói.

- Cho!

Cổ tay lật một cái, Tôn Cường ném lệnh bài của Trương Huyền ném tới.

- Là lệnh bài của lão sư.
Liếc mắt thoáng nhìn, Ngô Hi biến sắc.

Lệnh bài của lão sư, hắn trước đây đã thấy qua, chỉ có một cái. Không nghĩ tới tên mập này lại lấy ra từ trên người. Lẽ nào kẻ tầm thường này thực sự là thúc thúc của lão sư?

- Tiền bối chờ, ta đi vào thông báo ngay!

Thần sắc Ngô Hi nghiêm trọng, lại không có dáng vẻ vừa rồi, vội vàng ôm quyền, xưng hô cũng từ các hạ, đổi thành tiền bối.

- Ừ, đi đi!

Bàn tay vẫy một cái, Tôn Cường ngạo nghễ, nói

Thấy Ngô Hi bình thường uy phong tám phía, bộ dáng trước ngạo mạn sau cung kính này, khiến mấy người thanh niên há hốc mồm.

Vốn còn cho rằng người này khoác lác, không nghĩ tới lại là sự thật.

Trước đó có một người tự xưng là lão sư của điện chủ, uy phong tám phía, khí thế vô song, khiến người ta tin tưởng sâu sắc không nghi ngờ.

Tại sao lại xuất hiện một thúc thúc. Mấu chốt nhất chính là, thực lực thấp như vậy, thoạt nhìn không đáng chú ý như vậy?

Đại sảnh Độc Điện.

Cổ Mục ngồi ngay ngắn ở chỗ ngồi, vẻ mặt cung kính.

Hơn hai mươi ngày không gặp, thực lực của hắn càng no đủ hơn so với trước kia, khí tức mơ hồ, cách nửa bước Hóa Phàm, cũng chỉ có kém một bước.

Xem ra dựa theo thời gian trôi qua, không cần bao lâu, hắn có thể bước ra một bước kia, thay da đổi thịt, cá chép nhảy long môn.

Phía trước hắn là một lão nhân râu bạc trắng, ánh mắt đầy tang thương, giống như hồ nước sâu, không nhìn thấy đáy, khiến người ta một loại cảm giác cao thâm khó lường.

Bên cạnh lão nhân lại là một thiếu niên mười mấy tuổi, toàn thân mặc trang phục màu trắng, tay cầm quạt giấy, môi hồng nhuận, nhìn kỹ, dáng vẻ so với Quý Mặc công tử tự nhận phong lưu, cũng phải anh tuấn hơn vài phần.

Thậm chí có thể nói, so sánh ra, người sau bất kể khí chất, hay diện mạo, đều kém hơn quá nhiều, căn bản không ở cùng một cấp bậc.

Nhất là da, trơn nhẵn trắng nõn. Ngay cả Trương Huyền tu luyện loại Thiên Đạo Kim Thân này tới tầng thứ hai, cũng thoáng có chút không bằng. Cũng chỉ có Triệu Nhã, mới có khả năng so sánh ngang với hắn.

Ngồi yên tĩnh ở trên ghế, người thiếu niên tuy rằng không nói một câu, lại khiến người ta có một loại áp lực. Ngay cả lão nhân râu bạc trắng, đều lấy hắn làm đầu, không dám nhiều lời.

- Lão sư, đây là hạt sen Xích Diễm, sau khi dùng có thể giúp nửa bước Hóa Phàm tăng thêm hai mươi phần trăm cơ hội trùng kích Hóa Phàm cảnh thành công!

Cổ tay lật một cái, Cổ Mục điện chủ đưa qua một cái hộp ngọc về phía lão nhân.

Hộp ngọc mở ra, bên trong một vật phẩm đỏ như máu kích thước chừng củ lạc, tản ra linh khí kinh người, khiến người ta hít vào một hơi, lại không nhịn được thấy sáng tỏ thông suốt.

Hạt sen Xích Diễm!

Bảo vật ban đầu nhận được ở Hồng Liên sơn mạch.

- Ừ!

Lão nhân gật đầu, nhận lấy, đưa cho người thiếu niên bên cạnh: - Công… công tử!

- Ngươi muốn tới đây, chính là vì thứ này?

Người thiếu niên được gọi là “công tử”, liếc mắt thoáng nhìn, liền thu hộp ngọc về.

Hạt sen Xích Diễm trong mắt người khác vô cùng trân quý, trong mắt hắn giống như rẻ mạt, cũng không quá để ý.

- Ta nghe nói thứ này, có lợi đối với thân thể của công tử.

Lão nhân vội vàng giải thích.

- Hao tâm tổn trí rồi!

Nghe được là vì hắn, “công tử” gật đầu, thu hồi hộp ngọc, không nói thêm gì nữa.

- Làm được không tệ!

Thấy “công tử” tầm mắt luôn cao nhận lấy hạt sen Xích Diễm, lão nhân lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, nhìn về phía Cổ Mục điện chủ, thoả mãn gật đầu.

- Lão sư đối với ta ơn nặng như núi. Học sinh hiếu kính là chuyện nên làm!

Cổ Mục liền vội vàng đứng lên ôm quyền.

Vị trước mắt này, chính là lão sư của hắn trước kia, độc sư tứ tinh, Kim Tòng Hải.

Thời điểm đối phương còn là độc sư tam tinh, lại thu hắn làm học sinh, vẫn bồi dưỡng hắn, sau đó, đột phá gông cùm xiềng xích, rời khỏi nơi này, vừa đi chính là hai mươi năm.

Có thể nói, hắn có thể có thành tựu như ngày hôm nay, cùng với đối phương chỉ điểm, không thể không có phần.

Bằng không, đừng nói độc sư tam tinh đỉnh phong, hắn có khả năng còn đang bò trên nhị tinh, không có cách nào tiến bước.

Sau khi nhận được hạt sen Xích Diễm, biết là bảo vật hiếm có, lại truyền lại tin tức ra ngoài, lão sư lúc này mới đặc biệt di chuyển, đi tới nơi này.

- Đồ đã lấy được, nhanh đi thôi!

Đối với loại hàn huyên này, “công tử” cũng không quá để ý, trong tay cầm quạt giấy ngăn cản, đứng dậy.

- Vâng!

Kim Tòng Hải gật đầu.

- Lão sư, không biết lần này lão sư muốn đi tới nơi nào, vội vàng như thế? Có gì học sinh làm được, sẽ dốc hết toàn lực đi làm.

Thoáng sửng sốt một chút, Cổ Mục điện chủ không nhịn được nói.

Vốn tưởng rằng lão sư qua, có thể cảm ơn một khoảng thời gian, thuận tiện chỉ điểm một chút, tranh thủ phá gông cùm xiềng xích, trùng kích cảnh giới cao hơn. Không nghĩ tới vừa đến sẽ phải rời khỏi, khiến cho hắn đầy mất mát.

- Công tử muốn đi tới một vương quốc nhất đẳng phía dưới của Hiên Viên vương quốc, không cần ngươi đi làm gì cả. Cứ an tâm đợi ở chỗ này đi!

Kim Tòng Hải Cười khoát tay áo, cự tuyệt.

- Phía dưới Hiên Viên vương quốc sở hữu hai mươi bảy vương quốc nhất đẳng. Không biết công tử và lão sư muốn đi đâu? Ta đều tương đối quen thuộc.

Biết lão sư lấy vị “công tử” này làm chủ, Cổ Mục điện chủ vội vàng nói.

- Thiên Vũ vương quốc!

Kim Tòng Hải nói.

- Thiên Vũ? Ta mấy ngày hôm trước vừa từ nơi đó trở về. Thực không dám giấu giếm, hạt sen Xích Diễm này chính là nhận được từ phân bộ nơi ấy! Công tử và lão sư muốn qua, ta có thể dẫn đường!

Ánh mắt nhất thời sáng lên, Cổ Mục điện chủ vội vàng nói.

Hắn từ Thiên Vũ vương quốc trở về, cũng đã chừng mười ngày, vừa vặn có thể dẫn đường cho lão sư.

- Ngươi vừa trở về?

Nghe hắn nói như vậy, vừa rồi “công tử” cái gì cũng không quan tâm xoay đầu lại:

- Tốt lắm, ta vừa lúc có chuyện này hỏi ngươi.

- Công tử mời nói!

Vẻ mặt Cổ Mục điện chủ cung kính.

“Công tử” dừng lại một chútm đang muốn hỏi thăm, liền nghe được một tiếng bước chân vội vã truyền vào. Ngay sau đó Ngô Hi xuất hiện ở phạm vi tầm nhìn:

Chương 718: Lão sư của Cổ Mục cũng tới (2)

- Lão sư!

- Thế nào?

Thấy học sinh cắt ngang câu hỏi của “công tử”, sợ hắn tức giận, sắc mặt Cổ Mục điện chủ trầm xuống.

- Bên ngoài có người tự xưng là thúc thúc của lão sư, muốn tiến vào.

Ngô Hi vội hỏi.

- Thúc thúc của ta?

Cổ Mục cảm giác giống như hòa thượng đầu trọc sờ không thấy tóc:

- Ta có một thúc thúc từ lúc nào?

Phụ thân hắn là con trai độc nhất trong nhà. Từ khi nào xuất hiện một thúc thúc?

- Nhưng trong tay hắn có lệnh bài của lão sư.

Ngô Hi vội vàng đưa lệnh bài của Tôn Cường tới.

Nhìn thấy được lệnh bài, Cổ Mục nghiêm sắc mặt:

- Chẳng lẽ là sư thúc tổ phái tới?

Lệnh bài này hắn chỉ cho một người, chính là vị “sư thúc tổ” thần bí kia.

Tuy rằng tuổi không lớn lắm, lại có thủ đoạn quỷ thần khó lường. Hắn mặc dù có thể ở trong hai mười ngày ngắn ngủi, cũng sắp muốn đột phá Chí Tôn đỉnh phong, chính là bởi vì đã từng được vị tiền bối này chỉ điểm.

Ra tay giải quyết tai hoạ ngầm trên người, hỗ trợ thuần phục Dung Nham thú, khiến cho hắn báo thù cho thê tử, lại có thời gian và hi vọng.

Nói thật, đối với vị trưởng bối thần bí này, trong lòng cảm kích không kém gì lão sư trước mắt.

- Sư thúc tổ nào?

Kim Tòng Hải ở một bên, nghe được hắn tự nói, không nhịn được nhìn qua.

- Chuyện này ta vừa vặn muốn bẩm báo với lão sư.

Cổ Mục điện chủ vội vàng đi tới trước mặt:

- Không biết lão sư có thể có một sư thúc thoạt nhìn tuổi không lớn lắm hay không?

Nếu là sư thúc tổ của hắn, tất nhiên cũng chính là sư thúc của vị này.

- Sư thúc?

Kim Tòng Hải không hiểu ra sao:

- Tuổi không lớn lắm? Tên gọi là gì?

- Gọi là Bạch Thiềm. Chỉ có điều, đây là sử dụng tên giả. Cụ thể tên gọi là gì, ta cũng không biết được rõ ràng!

Cổ Mục nói.

Bạch Thiềm, cái tên này, sau này hắn lại để cho Liêu Huân điều tra, chỉ là một y sư bình thường ở Thiên Vũ vương thành. Chắc hẳn sư thúc tổ sợ người biết được, mượn thân phận. Tên họ thật sự của hắn, cũng không biết là gì.

- Hắn người ở đâu?

Thấy hắn nói mơ hồ không rõ, Kim Tòng Hải hỏi tiếp.

Mỗi một người tu luyện, suốt đời đều có không ít lão sư. Chỉ có điều phần lớn đều nửa nghĩa sư đồ. Thật sự thụ nghiệp, có nhận đại ân, thông thường chỉ có một vị.

Lão sư của hắn nhiều năm trước đã mất, không có nghe nói còn có sư đệ các loại. Loại sư thúc đột nhiên xuất hiện này là có ý gì?

- Sau khi từ biệt ở Hồng Liên sơn mạch, lại chưa thấy qua. Chỉ có điều, ta cho hắn một cái lệnh bài. Hiện tại có người cầm qua, chắc hẳn là thế hệ con cháu, hoặc học sinh của hắn!

Cổ Mục nói tiếp.

Nếu như đối phương xưng là thúc thúc của mình, chắc hẳn là vãn bối của vị sư thúc tổ này.

- Sư phụ của ta, Kim Thành Tuyết tiên sinh, mười ba năm trước đây đã mất, chưa bao giờ từng nói với ta chuyện sư môn truyền thừa. Ta cũng không rõ lắm. Chỉ có điều, nếu như là một mạch ra, có lẽ có thể nhận ra.

Nhăn mày lại, Kim Tòng Hải muốn xem thử vị sư thúc này, rốt cuộc là nguồn gốc thế nào. Hắn có chút do dự, nhìn về phía “công tử“.

- Ta đi Thiên Vũ vương quốc chỉ là hưng thú nhất thời. Đi chậm mấy ngày cũng không sao. Nếu là chuyện sư môn của ngươi, tất nhiên phải điều điều tra rõ ràng, để tránh có người vàng thau lẫn lộn!

“Công tử” biết ý tứ của hắn, khoát tay áo, nói.

- Đa tạ công tử!

Thấy đối phương cũng không vì chuyện của mình làm chậm trễ, cảm thấy mất hứng, ánh mắt Kim Tòng Hải nhất thời sáng lên, xoay người phân phó một câu.

- Để cho bọn họ vào đi. Ta vừa lúc xem thử, vị sư thúc này ngươi nói, rốt cuộc là có phải thật sự hay không.

- Vâng! Cổ Mục gật đầu, nhìn Ngô Hi vẫy vẫy.

Người thanh niên đi ra ngoài. Thời gian không lâu, hai bóng người đi theo ở phía sau, bước đến.

Một người đi trước, thực lực chỉ có Đỉnh Lực cảnh, thân hình mập mạp, chắp hai tay ở sau lưng, ngẩng đầu ưỡn ngực, mang theo một chút ngạo khí, chính là Tôn Cường.

Một lão nhân phía sau, lại là một vị cường giả Chí Tôn đỉnh phong, khí tức trầm ổn, ánh mắt sáng như điện.

Ngụy Dư Thanh trưởng lão.

Ba người đi tới, Ngô Hi còn chưa kịp giới thiệu, Tôn Cường lại liếc mắt nhìn tới:

- Các ngươi người nào là Cổ Mục?

Thấy người này không có bất kỳ cấp bậc lễ nghĩa, gọi thẳng kỳ danh của điện chủ, cử chỉ mang theo sự ngạo mạn, sắc mặt đám người Ngô Hi khó coi.

- Chính là tại hạ!

Cổ Mục cũng nhướng mày, ôm quyền nói.

- Lệnh bài đã nhìn thấy. Lão gia nhà chúng ta, bảo ngươi đi Hiên Viên vương thành một chuyến.

Không chút khách khí, Tôn Cường đi thẳng tới chủ vị ngồi xuống, bàn tay thô dày vẫy vẫy:

- Tranh thủ thời gian chuẩn bị đi!

- Không biết sư thúc tổ muốn ta đi Hiên Viên vương thành có chuyện gì? Ta nên chuẩn bị cái gì?

Cổ Mục nhìn qua.

Có lệnh bài làm chứng, đối phương khẳng định không phải là giả. Hơn nữa trước đó hắn cũng đã nói, bất luận là ai, chỉ cần cầm lệnh bài trong tay, đi qua tìm kiếm, đưa ra yêu cầu, tất nhiên hắn sẽ dốc hết toàn lực hỗ trợ giải quyết.

Tôn Cường nghiêm sắc mặt:

- Chuyện của lão gia, ta làm hạ nhân, không dám tham dự. Khuyên ngươi tốt nhất cũng không nên hỏi đến quá nhiều. Đến nơi, lão gia tự nhiên sẽ nói, ngươi cũng sẽ biết được!

- Đúng vậy!

Cổ Mục gật đầu.

Thấy một người thực lực ngay cả Ích Huyệt cảnh cũng không đến, đối mặt với đường đường điện chủ của Độc Điện, cường giả siêu cấp Chí Tôn đỉnh phong, không những hoàn toàn không có sợ hãi, trong giọng nói còn mang theo sự quát mắng, Ngụy Dư Thanh trưởng lão choáng váng mắt trợn trắng.

Vốn tưởng rằng người này thực lực kém, lại từ địa phương nhỏ đi qua, chưa thấy qua việc đời. Hắn là Chí Tôn đỉnh phong, trưởng lão Thú Đường, có thể nói giúp một chút, thuận tiện dẫn hắn tăng thêm chút kiến thức.

Kết quả vừa so sánh cùng người ta, mình thành người quê mùa.

Đối mặt với Độc Điện chỗ khủng khiếp, người người nhắc tới đều biến sắc, hắn khiếp sợ đến mức không dám nhiều lời. Đối phương đĩnh đạc nói, không thèm quan tâm. Ngay cả điện chủ cũng muốn quát mắng thì quát mắng, muốn không nể tình lại không nể tình.

Quá mạnh!
Rốt cuộc không cần tự tin như vậy chứ?

Chẳng lẽ lại thật sự cho rằng bọn họ sẽ không giết người?

“Công tử” chuyện gì cũng không để tâm, không thèm quan tâm cũng trợn tròn mắt, có chút đờ người ra.

Đã thấy kẻ ngu ngốc, lại chưa thấy qua kẻ ngu ngốc như thế.

Chút thực lực ấy, tùy tiện một học đồ cũng có thể tiện tay bóp chết. Tự nhiên hắn ở chỗ này đĩnh đạc nói, hoàn toàn không có chút sợ hãi nào. Chẳng lẽ nhân vật sau lưng thật sự rất lợi hại, đoán chắc Cổ Mục không dám động thủ, mới có khả năng không có sợ hãi như vậy?

- Vị bằng hữu này, không biết lão gia nhà các ngươi, xưng hô như thế nào?

Thật sự không nhịn được, Kim Tòng Hải mở miệng.

Đối phương tự tin như vậy, lẽ thẳng khí hùng, hắn cũng nghi ngờ.

Nếu quả thật là giả mạo, khẳng định ngoài mạnh trong yếu, có thể nhìn ra. Người trước mắt này, là tự tin từ trong lòng sinh ra, hoàn toàn không có ý sợ hãi.

Nói rõ có chỗ dựa tuyệt đối

Đây cũng không phải là điều có thể giả mạo được.

- Làm càn. Ngươi là ai? Ta và Cổ Mục điện chủ nói, có phần cho ngươi nói chen vào sao?

Tôn Cường rướn lông mày lên.

- Ta ngất!

Thân thể thoáng lảo đảo một cái, Ngụy Dư Thanh trưởng lão thiếu chút nữa thì lập tức nôn ra máu, xoay người bỏ chạy.

Tôn Cường thực lực thấp, không nhìn ra sự cường đại của vị lão nhân trước mắt này. Nhưng hắn vừa vào cửa đã chú ý thấy, khí tức nội liễm, không chút dao động sợ hãi, tuyệt đối là một vị cường giả siêu cấp Hóa Phàm cảnh!

Chính là bởi vì có một vị như vậy tồn tại, hắn cũng không dám có một cử động nhỏ, lời gì cũng không dám nói. Người này thì hay rồi trực tiếp mắng lớn!

Kết thúc rồi!

Vốn tưởng rằng tới nơi này tìm người, là một nhiệm vụ đơn giản không thể lại đơn giản hơn. Hiện tại xem ra, sợ rằng phải chết ở nơi này.

Không chỉ hắn có biểu tình này, “công tử” và Cổ Mục cũng thiếu chút nữa cắn phải đầu lưỡi.

Một nhân vật nhỏ võ giả ngũ trọng Đỉnh Lực cảnh, nói chuyện với cường giả Hóa Phàm Cảnh như vậy

Đây cũng không phải là gan lớn, mà là đầu óc có vấn đề.

- Ngươi…

Bị trực tiếp quát mắng, sắc mặt Kim Tòng Hải tái xanh, vung ống tay áo:

- Ta là lão sư của Cổ Mục điện chủ, độc sư tứ tinh Kim Tòng Hải, lẽ nào cũng không có phần?

- Lão sư của Cổ Mục? Độc sư tứ tinh?

Tôn Cường sửng sốt.

Còn tưởng rằng đối phương chỉ là một kẻ đánh nước tương, không nghĩ tới lợi hại như vậy.

Chỉ có điều, hắn cũng không khẩn trương, mà là hai mắt nhìn qua.

- Tứ tinh độc thủ thì như thế nào? Cho dù danh sư tứ tinh Tô Phàm, Lăng Vũ Hằng, nhìn thấy lão gia nhà chúng ta, cũng phải hành lễ học sinh, quát mắng một câu, cũng không dám phản bác. Thế nào? Ngươi chẳng lẽ còn cao giá hơn so với danh sư tứ tinh?

Làm ta sợ sao!

Nói cho ngươi biết, Cường ca cũng đã thấy quen việc đời.

Trước đây danh sư tứ tinh “họ” ở trước mặt lão gia cũng phải cúi đầu khom lưng, không dám nói chuyện lớn tiếng. Mình cũng là nói một không ai dám nói hai. Một độc sư mà thôi, lợi hại hơn nữa, còn có thể mạnh hơn chức nghiệp đệ nhất thiên hạ sao?

Cho ngươi mặt mũi sao? Giả vờ cái gì mà giả vờ!

- Tô Phàm, Lăng Vũ Hằng? Ngươi nói lại là Tô sư Tô trưởng lão, Lăng sư Lăng trưởng lão của Danh Sư Đường của liên minh vạn quốc?

Đang muốn tức giận, nghe hắn nói như thế, Kim Tòng Hải biến sắc.

Tô Phàm, Lăng Vũ Hằng làm danh sư tứ tinh, ở liên minh vạn quốc vô cùng nổi danh, không chỉ thực lượng, quan trọng hơn chính là, bản thân là trưởng lão Danh Sư Đường, địa vị cho dù so sánh với vương thất quyền quý liên minh vạn quốc, cũng hoàn toàn không yếu.

Hai vị danh sư cường đại cao quý như vậy, ở trước mặt lão gia nhà hắn, hành lễ học sinh, thật hay giả vậy?

Nếu là nói thật, vị lão gia này của hắn rốt cuộc là người ra sao? Lợi hại như vậy?

Trong nháy mắt thần sắc Kim Tòng Hải ngưng trọng.

Chương 719: Đại náo Hiên Viên vương quốc (thượng) (1)

- Ngươi biết Tiểu Tô, Tiểu Lăng?

Tôn Cường nhướng mày.

- Từng... thấy mặt một lần!

Nghe hắn gọi danh sư tứ tinh như vậy, Kim Tòng Hải không dám trả lời, khóe miệng giật một cái.

Hai vị này ở liên minh vạn quốc đều là nhân vật hô phong hoán vũ, trong miệng đối phương lại giống như nhân vật nhỏ...

Cho dù tận mắt nhìn thấy, hắn cũng cảm thấy đầu óc có chút choáng váng.

- Nếu quen biết, tính là người quen. Nói cho ngươi biết cũng không sao!

Sắc mặt Tôn Cường hòa hoãn một ít, nói:

- Lão gia nhà chúng ta Dương Huyền, là một vị danh sư. Muốn nói cấp bậc... Lão gia chưa bao giờ nói qua, ta cũng không biết. Chỉ có điều, Tô sư từng ngầm biểu thị, tuyệt đối đạt tới... ngoài lục tinh!

- Danh sư… ngoài lục tinh?

Đám người “công tử”, Kim Tòng Hải, Cổ Mục đồng thời bị dọa cho giật mình.

Khang đường chủ lợi hại nhất liên minh vạn quốc, cũng không quá tứ tinh đỉnh phong, còn cách ngũ tinh một đoạn, càng chưa nói lục tinh.

Danh sư cấp bậc càng cao, chênh lệch cũng lại càng lớn.

Lục tinh và tứ tinh đỉnh phong, thoạt nhìn chênh lệch hai cấp lớn, trên thực tế tu vi lại có sự khác biệt một trời một vực. Loại cường giả này thật sự muốn động thủ, tất cả cao thủ liên minh vạn quốc tập chung vào một chỗ, cũng không chịu nổi một đòn!

Lão gia nhà bọn họ lại là tồn tại cường đại như thế...

Thảo nào chỉ có Đỉnh Lực cảnh, lại dám lớn lối như vậy, đối với bọn họ hoàn toàn không có chút sợ hãi.

Có một vị núi dựa cường đại như vậy ở sau lưng, đừng nói Chí Tôn đỉnh phong, Hóa Phàm cảnh... Cho dù Lưu Vân Tông vô cùng cường đại, khẳng định cũng không dám nói thừa thêm một câu.

Ngụy Dư Thanh trưởng lão ở bên cạnh, thân thể cũng run rẩy, khiếp sợ đến mức suýt ngất đi.

Lão gia trong miệng đối phương, hắn chưa thấy qua. Nhưng thiếu gia lại đã gặp... chính là thiên tài vô cùng Trương thú sư!

Thuần thú giống như bắt chó, xông qua ải giống như bắt con gà!

Vốn tưởng rằng là cao đồ của một vị thuần thú Đại Tông Sư nào đó. Dù thế nào cũng không ngờ, lão sư lại là một vị danh sư siêu cấp vượt qua lục tinh!

Thảo nào trẻ tuổi như vậy lại nghịch thiên như thế...

- Trở lại nhất định phải mau chóng bẩm báo đường chủ!

Thần sắc hắn nghiêm trọng, trong lòng có quyết định.

- Không sai! Chỉ có điều, lão gia nhà chúng ta luôn luôn thần long thấy đầu không thấy đuôi. Lần này cần Cổ điện chủ đi qua, là thiếu gia Trương Huyền. Nhanh chuẩn bị đi một chút. Tốt nhất mang nhiều độc dược một chút. Một khi có tác dụng, cũng không đến mức luống cuống tay chân!

Thấy mọi người bị chấn áp, Tôn Cường thoả mãn gật đầu.

Dương sư là người nào?

Danh sư siêu cấp vượt qua lục tinh, làm quản gia của loại cường giả này, đương nhiên muốn xuất ra khí chất. Nếu như tùy tiện để cho mấy tiểu lâu la hù dọa, sau này còn làm thế nào gặp người?

- Vâng!

Biết vị “sư thúc tổ” này không ngờ là một vị danh sư vượt qua lục phẩm, Cổ Mục lập tức nhớ lại từng chuyện nhỏ khi ở cùng trước kia.

Chỉ ra mấu chốt trong cơ thể hắn, hỗ trợ thuần phục Dung Nham thú, giải quyết khế ước của đại dược vương cổ...

Các loại thủ đoạn, đều cho thấy không tầm thường.

Nghĩ tới những thứ này, hắn nhất thời hiểu rõ... Người này có thể cũng không khoác lác.

Vị sư thúc tổ “Dương sư” này có lẽ thật sự có bản lĩnh cường đại như vậy.

- Công tử, lời hắn nói có thể là lời nói thật hay không?

Kim Tòng Hải và “công tử” cũng truyền âm với nhau.

Tuổi tác của công tử tuy rằng không lớn, tu vi cũng kém hơn so với hắn, nhưng khả năng quan sát lại cực kỳ lợi hại, nhìn người cực chuẩn.

- Lúc hắn nói chuyện, hoàn toàn tự tin, hoàn toàn không có chút giả vờ giả vịt. Sợ rằng vị Dương Sư kia, cũng không đơn giản!

Thần sắc “công tử” thản nhiên.

- Vậy...

- Muốn phân biệt rõ hắn nói là thật hay giả, cũng rất đơn giản. Bọn họ không phải muốn đi Hiên Viên vương thành sao? Ta nhớ đi Thiên Vũ vương quốc, cũng phải đi ngang qua đó. Có thể đi qua xem thử một chút. Nếu như lão gia trong miệng hắn này, thực sự là vị danh sư lục tinh. Qua lại thân thiết với người này, có ích lợi to lớn, không thể nghi ngờ. Vấn đề của ta cũng nhất định có thể giải quyết dễ dàng. “Công tử” nói tiếp:

- Nếu như không phải, xử lý như thế nào, ngươi xem làm là được!

- Vâng!

Kim Tòng Hải liền vội vàng gật đầu.

Đối phương nói lời chắc chắn, hắn cũng không dám xác định.

Nếu như người này thực sự là hạ nhân của danh sư lục tinh, một khi đắc tội, chẳng khác nào trở mặt cùng loại cường giả này, phiền phức lớn.

Dù sao cũng phải đi Hiên Viên vương thành, vừa lúc có thể đi xem, có lẽ lại có thể phân rõ thật giả, biết được sâu cạn.

Hiểu rõ những điều này, hai người không nói thêm gì nữa.

Cổ Mục cũng không có gì phải chuẩn bị cả. Tất cả gia sản, đều đặt ở chiếc nhẫn trữ vật. Rất nhanh hắn đã chuẩn bị thỏa đáng. Mấy người rời khỏi Độc Điện, tiến thẳng về phía phương hướng Hiên Viên vương thành.

...

Vù!

Tĩnh thất, Trương Huyền lại mở mắt.

- Đáng tiếc...

Trên mặt hắn lộ ra một chút bất đắc dĩ.

Tôn Cường đi rồi, hắn liền bắt đầu bế quan tu luyện, đến bây giờ đã gần ba ngày.

Ngày đầu tiên lực lượng thân thể lại đạt tới ba vạn đỉnh.

Sau liên tục hai ngày, máu linh thú tiêu hao năm giọt, lực lượng chỉ tăng đến ba vạn năm ngàn đỉnh, liền ngừng lại.

- Trên tu luyện không có vấn đề. Là máu linh thú không có hiệu quả!

Thở ra một hơi, Trương Huyền lắc đầu.

Thiên Đạo Kim Thân tầng thứ hai, mượn máu linh thú thăng cấp thân thể. Thiên Đạo Đồ Thư Quán hình thành công pháp, tất nhiên không có bất kỳ vấn đề gì, cũng không phải tu luyện tới viên mãn, lại không có cách nào tiến bộ. Mà là... tác dụng của máu linh thú biến mất.

Thú Đường tại Hiên Viên vương quốc thu thập, chỉ là tinh huyết của linh thú nhất cấp. Thứ này, ở thời điểm sử dụng trên người tu vi thấp, hiệu quả rất lớn, đạt được Chí Tôn hậu kỳ, lại trở nên cực kỳ yếu ớt.

Thật giống như hai hồ nước, thời gian độ cao mặt nước chênh lệch lớn, tốc độ dòng nước rất nhanh. Chênh lệch không bao nhiêu, cũng sẽ không lại lưu chuyển.

Loại tinh huyết linh thú nhất cấp này, khiến cho thân thể của hắn trùng kích đến Chí Tôn hậu kỳ, lại giống như độ cao dòng nước tương đồng, cho dù sử dụng nhiều hơn nữa, lực lượng cũng rất khó tăng lên.

Hắn tập trung tinh thần quan sát bên trong. Máu trong cơ thể, từng viên một đều êm dịu no đủ, giống như thủy ngân ẩn chứa lực lượng. Lấy ra một giọt, cũng không kém gì so với máu của linh thú nhất cấp trước đó.

Tuy rằng hai ngày sau tu vi không thể nào tiến bước, nhưng cũng không phải là không có công dụng, khiến cho hắn hoàn toàn củng cố, quen thuộc với lực lượng, sẽ không có xuất hiện cục diện thân thể tăng mạnh, lại không khống chế được, khiến người thiếu chút nữa ngã chết.

- Còn lại bảy giọt. Ba giọt cho Viên Đào, giúp hắn nghĩ biện pháp kích hoạt huyết mạch linh tê. Bốn giọt cho Khiếu Thiên thú!

Từ Thú Đường tổng cộng nhận được ba mươi giọt máu linh thú, tu luyện hoàn thành, còn lại bảy giọt. Hắn giữ lại cũng vô dụng, không bằng trực tiếp đưa ra tất cả, sử dụng hết cho người khác.

Viên Đào nắm giữ huyết mạch linh tê. Máu linh thú chính là bảo bối có thể kích hoạt thể chất.

Về phần Thiết Xỉ Khiếu Thiên thú, hiện tại tu vi chân khí của nó không tăng, không có cách nào hỗ trợ huyết mạch tiến thiên. Nhưng cho nó sử dụng máu linh thú, sẽ tìm đến phương pháp dẫn dắt đặc biệt phù hợp với thể chất, thăng cấp một hai cấp bậc nhỏ vẫn có thể làm được.

Cho dù không cần Thiên Đạo Đồ Thư Quán, xem xong tất cả sách ở hai đại Thú Đường của Huyền Lạc sơn mạch, Hiên Viên vương quốc, lại thêm mắt Minh Lý, chút năng lực ấy vẫn phải có.

Có thể nói, cho dù không mượn thủ đoạn danh sư, chỉ bằng vào thuần thú, so với thuần thú sư tam phẩm cũng chỉ mạnh hơn chứ không kém.

Nghĩ đến liền làm, Trương Huyền đứng dậy đi ra ngoài, gọi Viên Đào và Khiếu Thiên thú tới trước mắt, phân bảy giọt máu linh thú còn lại xuống, cũng chỉ điểm kỹ càng tỉ mỉ phương pháp sử dụng.

Vừa xử lý xong việc này, đã thấy vẻ mặt Tạ Cửu Thần đường chủ cao hứng đi tới.

- Trương thú sư, may mắn không làm nhục sứ mạng. Sách ngươi cần, đã thu thập tất cả đến cho ngươi!

Sau khi để cho Thanh Yểm thú thuần phục Thú Đường, đưa ra yêu cầu công pháp bí tịch cần, trải qua ba ngày thu thập, cuối cùng công pháp tu luyện nửa bước Chí Tôn và Chí Tôn cảnh, đều đã thu thập hơn một ngàn quyển.

Ầm!

Dựa theo lời nói, bàn tay Tạ Cửu Thần lật một lần, hai giá sách cực lớn xuất hiện ở trước mắt. Phía trên bày đầy vô số quyển sách. Ước chừng hơn hai ngàn quyển.

Rất sợ Trương Huyền không hài lòng, những công pháp này đều từ các gia tộc lớn, các thế lực lớn, tiêu hao nhân tình, tốn cái giá cực lớn mới trả lấy được, tính đến không kém.

Mặc dù đều là bản viết tay, có thể ở trong thời gian ngắn như vậy tìm tới nhiều như vậy, Thú Đường cường đại không thể nghi ngờ.

- Làm phiền Tạ đường chủ!

Nhìn lướt qua, đã biết làm ra mấy thứ này, khẳng định tốn cái giá không nhỏ, Trương Huyền đầy cảm kích, mở miệng hỏi:

- Thanh Yểm thú thuần phục như thế nào?

- Thương thế của nó đã bắt đầu khôi phục, đối với ta cũng không kháng cự giống như trước đây... Còn phải đa tạ Trương thú sư thành toàn!

Tạ Cửu Thần cười gật đầu.

Thanh Yểm thú mặc dù có chút không tình nguyện, nhưng đã ký kết khế ước, chủ nhân nói, chẳng khác nào mệnh lệnh. Lúc này thái độ của nó đối với bọn họ rõ ràng tốt hơn nhiều.

Dựa theo thời gian trôi qua, cho dù không có cách nào thuần phục triệt để, để cho nó sống chung hòa bình, thời khắc mấu chốt ra tay, không khó lắm.

- Vậy là tốt rồi!

Thấy tất cả thuận lợi, Trương Huyền cười một tiếng.

- Trương thú sư ngươi bận rộn, ta lại cáo từ trước!

Biết vị trước mắt này cần những bí tịch này, nhất định là muốn tu luyện, hoặc nghiên cứu cái gì đó, Tạ Cửu Thần xoay người từ biệt.

Tạ đường chủ rời đi, ngón tay Trương Huyền lướt qua rất nhiều bí tịch, thu nó vào Đồ Thư Quán.

- Chính xác!

Một tiếng khẽ kêu lên, trong đầu hắn hiện ra hai quyển bí tịch.

Chính là bí tịch thiên đạo cấp bậc nửa bước Chí Tôn và Chí Tôn.

- Tiếp tục!

Khẽ cười, Trương Huyền nhìn sang.

Thời gian không lâu, hai quyển sách đều nhìn qua một lần, nội dung trong đó cũng đều ghi nhớ ở trong đầu.

- Tu luyện!

Không dám chậm trễ thời gian, hắn ngồi xuống khoanh chân, cổ tay lật một cái. Linh thạch xuất hiện ở trong lòng bàn tay. Hắn bắt đầu tu luyện.

Từ Lâm gia nhận được mười khối linh thạch, còn bởi vì khiêu chiến mười lồng thú trở thành quán quân trong thi đấu thuần thú, nhận được phần thưởng năm cái.

Chương 720: Đại náo Hiên Viên vương quốc (thượng) (2)

Nói cách khác, hiện tại trong tay hắn, tổng cộng có mười lăm khối linh thạch (Lương Thanh Mệnh và Lâm Lung bị sách thiên đạo đập thành thịt vụn. Chiếc nhẫn trữ vật tìm khắp không thấy. Cho dù có linh thạch cũng không có được).

Số lượng mặc dù không nhiều lắm, cũng có thể đủ để thực lực của hắn nâng cao một đoạn lớn.

Răng rắc! Răng rắc!

Mỗi một linh thạch bị hấp thu sạch sẽ linh khí, biến thành bột phấn, linh khí khổng lồ lập tức dọc theo kinh mạch chạy khắp toàn thân, khiến cho khí tức của hắn không ngừng tăng lên, thực lực không ngừng tăng cường.

Ầm ầm!

Mười mấy phút sau, thân thể hắn chấn động. Tu vi từ Tông Sư đỉnh phong đột phá, đạt tới nửa bước Chí Tôn.

Đám người Khương Thư, Mạc Thiên Tuyết tu luyện cả đời, cũng không có cách nào đạt được. Nếu như biết người này chỉ dùng mười mấy phút lại dễ dàng hoàn thành, sợ rằng sẽ lập tức nôn ra máu mà chết.

Nửa bước Chí Tôn, chẳng khác nào chỉ nửa bước tiến vào cảnh giới Chí Tôn, sinh mạng đã phát sinh lột xác.

Tu vi tiến bước, Trương Huyền không có ngừng lại, tiếp tục nuốt linh khí trong linh thạch, không ngừng tăng lực lượng.

Răng rắc!

Sau nửa canh giờ, hắn lại thoáng một cái, thành công thăng cấp Chí Tôn.

Từ Tông Sư đỉnh phong, bước vào Chí Tôn, một canh giờ cũng cần dùng tới.

Không hổ danh là công pháp thiên đạo, chỉ cần linh khí sung túc, tu luyện đơn giản giống như ăn cơm uống nước, hoàn toàn không có bình chướng nào đáng nói.

Đột phá cảnh giới, chân khí dọc theo kinh mạch chuyển động ở bên trong thân thể. Hắn cẩn thận cảm thụ một chút.

Lúc này, cho dù không dùng tới thân thể, lực lượng chân khí cũng chừng một vạn đỉnh, thật sự bước chân vào hàng ngũ võ giả đỉnh phong nhất.

Một lúc lâu sau.

Trương Huyền ngừng lại, thở dài một tiếng.

Dựa theo tu vi tăng, yêu cầu đối với linh khí càng lúc càng cao. Nhu cầu lượng linh thạch cũng lại trở nên lớn hơn.

Trước đó, năm khối linh thạch thì có thể làm cho hắn đạt được Tông Sư đỉnh phong. Mà bây giờ, mười lăm cái, cũng chỉ khiến cho hắn đạt được Chí Tôn. Ngay cả Chí Tôn sơ kỳ cũng chưa từng hoàn toàn củng cố.

Đổi lại thành người khác, khẳng định không khoa trương như vậy. Chủ yếu là chân khí thiên đạo quá tinh thuần, quá nghịch thiên.

Loại linh thạch hạ phẩm này, đối với cường giả Chí Tôn khác, hiệu quả rất lớn. Có khả năng khiến cho hắn hấp thu lại không có bao nhiêu.

Tám, chín phần mười linh khí, đều bị gần như bị lãng phí.

Tuy rằng tu vi vừa đạt được Chí Tôn sơ kỳ không bao lâu, linh thạch lại tiêu hao sạch sẽ, nhưng lực lượng chân khí của hắn, cũng vẫn tăng lên năm nghìn đỉnh, đạt tới hơn một vạn năm ngàn đỉnh. So với Chí Tôn sơ kỳ bình thường cũng phải cường đại hơn không ít.

- Lại thêm thân thể ba vạn năm ngàn đỉnh, cường giả Chí Tôn đỉnh phong cũng có thể dễ dàng nghiền ép. Phối hợp với mắt Minh Lý và Thiên Đạo Đồ Thư Quán, nửa bước Hóa Phàm, cũng có thể đánh một trận!

Hai mắt tỏa sáng, Trương Huyền lộ ra vẻ tự tin nồng đậm.

Chân khí một vạn năm ngàn đỉnh, thân thể ba vạn năm ngàn đỉnh, cộng lại chừng năm vạn đỉnh, so với Chí Tôn đỉnh phong bốn vạn đỉnh, cũng phải cường đại hơn không ít.

Hơn nữa hắn có rất nhiều võ kỹ thiên đạo và thủ đoạn danh sư, nửa bước Hóa Phàm muốn thắng được, sợ rằng cũng rất khó khăn.

Ngày thứ tư đi tới Thú Đường của Hiên Viên vương thành, ngày thứ bảy Lộ Trùng vì cứu hắn trọng thương bất tỉnh, cuối cùng hắn từ Tông Sư đỉnh phong, nhảy một cái đột phá, nắm giữ lực lượng vượt qua Chí Tôn đỉnh phong!

Cũng chẳng khác nào...

Có bản lĩnh báo thù!

- Lộ Trùng, nhìn vi sư... báo thù cho ngươi!

Híp mắt lại, tiếng lẩm bẩm, từ trong cổ họng Trương Huyền phát ra.

Thực lực đạt được, cũng nên động thủ.

Chỉ có điều, trước đó còn cần hiểu rõ tình hình của đối phương.

Đi ra khỏi tĩnh thất, Trương Huyền mở cửa phòng, đã thấy Mạc Vũ công chúa đang chờ ở trong đó.

- Như thế nào?

Không hàn huyên, hắn trực tiếp mở miệng.

Trước khi bế quan, hắn bảo Tôn Cường tìm Cổ Mục, Tạ Cửu Thần tìm kiếm bí tịch, đồng thời cũng an bài Mạc Vũ đi Hiên Viên vương thành hỏi thăm tin tức của Đinh Mục.

Muốn giết vị thái tử Hiên Viên vương quốc này, không thể để cho Thú Đường biết. Nếu không, ai cũng không dám bảo đảm tin tức sẽ không tiết lộ. Một khi để cho người này chạy trốn, tìm một chỗ ẩn nấp, toàn bộ vương quốc liên minh lớn như vậy, đi nơi nào tìm?

Cho nên, hắn để cho Mạc Vũ qua hỏi thăm.

Dù sao chuyện đám người Triệu Nhã là học sinh của hắn, ở Thiên Vũ vương quốc đã truyền khắp từ lâu, rất dễ dàng điều tra ra. Để cho bọn họ đi hỏi thăm, rất dễ dàng bị phát hiện. Lại nói, Mạc Vũ thân là danh sư nhất tinh, nắm giữ địa vị cực cao. Điều tra một người, cũng tương đối dễ dàng hơn không ít.

- Đã nghe được...

Mạc Vũ gật đầu, nhăn mày lại, sắc mặt tái xanh:

- Vị này Đinh Mục vừa về tới Hiên Viên vương quốc, lại trốn vào Danh Sư Đường, đến bây giờ chưa từng đi ra!

- Danh Sư Đường?

Lông mày hắn nhíu lại một cái.

Thực sự lo lắng cái gì thì cái đó tới.

Trước đó Mạc Vũ cũng đã nói, nếu quả thật muốn cứng rắn chống lại một vương quốc phong hào, cản trở lớn nhất không phải là bản thân vương quốc, mà là chỗ Danh Sư Đường.

Danh Sư Đường duy trì ổn định một phương, sẽ không dễ dàng để cho người ta ra tay. Nếu không, liên minh vạn quốc nhiều cao thủ như vậy, ai không muốn làm một quốc vương?

Tùy ý giết tới giết lui, hệ thống vương quốc khẳng định đã sớm sụp đổ.

Vốn muốn giết một thái tử mà thôi, cũng không phải là quốc vương, dựa vào thân phận danh sư, đối phương sẽ phải e ngại. Hiện tại xem ra, vẫn là suy nghĩ quá đơn giản.

- Có người nói đường chủ Danh Sư Đường Lạc Thiên Hồng, từng nhận ân huệ của vương thất, lại là bạn tốt tri kỉ của hắn, dự định đứng ra hòa giải!

Mạc Vũ nói ra tin tức đã sớm nghe được.

Đối phương cố ý truyền ra tin tức, hỏi thăm tới, cũng vô cùng đơn giản.

- Hừ!

Ánh mắt Trương Huyền nheo lại, một luồng sát khí sinh ra:

- Chỉ cần Đinh Mục giao mạng ra, tự nhiên cho hắn hòa giải!

Hòa giải?

Thật sự phải tiếp nhận, làm sao không khiến cho Lộ Trùng đến bây giờ còn hôn mê bất tỉnh phải thất vọng?

Làm gì có mộng đẹp như vậy!

- Trương Huyền, còn có một tin tức, không tốt lắm...

Thấy vẻ mặt của hắn, biết vị trước mắt này dĩ nhiên đã quyết tâm, muốn giết vị Đinh Mục này, trên mặt Mạc Vũ lộ ra vẻ lo lắng, nói.

- Ừ?

Trương Huyền nhìn qua. - Quốc vương của Hiên Viên vương quốc Đinh Sùng, đã chiêu cáo thiên hạ, quyết định truyền ngôi cho Đinh Mục!

Mạc Vũ nói.

- Truyền ngôi?

Lông mày hắn nhíu lại một cái.

Đối phương chỉ là một thái tử. Thái tử, chém giết cho dù có chút phiền phức, dựa vào thân phận danh sư, chắc hẳn còn có thể hóa giải.

Một khi kế vị quốc vương, chẳng khác nào đứng đầu một nước. Lại muốn giết chết, tất nhiên khiến cho một quốc gia rung chuyển. Thậm chí vương quốc phong hào khác, cũng sẽ tùy thời lưu chuyển.

Đến lúc đó, sinh linh đồ thán, thiên hạ gặp tai họa. Cho dù Danh Sư Đường lại e ngại bộ mặt, khẳng định cũng sẽ ngăn cản.

- Xem ra hắn chuẩn bị đầy đủ!

Đối phương vừa đến lại ẩn nấp vào Danh Sư Đường, sau đó để cho quốc vương phát ra tin tức truyền ngôi, chờ kế thừa đại vị. Chỉ cần thành công, lại muốn động thủ, sẽ khó khăn.

Xem ra người này bị cảnh tượng một quyển sách của mình đập chết Lương Thanh Mệnh làm cho sợ hãi, sớm nghĩ xong biện pháp.

Chỉ có điều... Cho dù là quốc vương lại như thế nào?

Cho dù Danh Sư Đường ngăn cản lại như thế nào?

Nếu dám đánh lén, tổn thương Lộ Trùng, vậy sẽ phải chờ đợi mình trả thù!

Vương quốc ngăn cản, lại tiêu diệt vương quốc. Danh Sư Đường ngăn cản, vậy tiêu diệt Danh Sư Đường!

Cùng lắm thì lại nghĩ biện pháp hình thành trang sách màu vàng. Cho dù cùng tất cả mọi người đối địch, Trương Huyền ta...

Lại có sợ gì!

Trong lòng có quyết định, trên mặt không dao động, Trương Huyền tiếp tục hỏi:

- Hắn khi nào kế vị?

Quốc vương kế vị, không phải là chuyện nhỏ. Cần phải triệu tập dòng họ vương cung, quan lại quý nhân, thậm chí còn cần phải mời vương quốc phong hào khác xung quanh tới xem lễ... Rất nhiều quy định làm xuống, khẳng định cần thời gian.

Hiện tại cách thời điểm người này chạy trốn, chỉ có bảy ngày. Cho dù vừa về, lại tuyên bố tin tức kế vị, chắc hẳn là cũng không nhanh đăng cơ như vậy.

- Chính là... Ngày hôm nay!

Mạc Vũ cười khổ.

Làm công chúa của một vương quốc, thậm chí còn bị Mạc Thiên Tuyết dựa theo nữ đế bồi dưỡng, đối với những quy trình này, nàng biết rất rõ.

Đối phương từ Thiên Vũ vương quốc trở về, bay đủ hai ngày. Nói cách khác... năm ngày ngắn ngủi, lại làm xong xuôi tất cả mọi thủ tục, cũng thật là gấp.

Trước khi nghi thức đăng cơ chưa tiến hành, ẩn nấp ở Danh Sư Đường. Một khi nghi thức tiến hành, đăng cơ làm vương, còn muốn giết lại khó khăn...

Ngay cả nàng cũng không ngờ, người thanh niên trước mắt này, ép cho thái tử của một vương quốc phong hào, thành như vậy.

- Ngày hôm nay?

Vung ống tay áo, Trương Huyền đứng dậy, đi nhanh ra ngoài.

- Ngươi muốn làm gì? Ngươi... sẽ không phải xông vào nghi thức đăng cơ của hắn chứ?

Sắc mặt Mạc Vũ trắng bệch.

- Không sai!

Trương Huyền gật đầu.

- Nhưng thực lực của ngươi... Không phải đã nói, phải đạt được Chí Tôn đỉnh phong mới có khả năng qua sao? Như vậy quá lỗ mãng...

Mạc Vũ vội hỏi.

- Chí Tôn đỉnh phong?

Cũng không quay đầu lại, khí tức trên người Trương Huyền ầm ầm nổ tung, giống như giao long bay lên trời, lại giống như mãnh hổ ra khỏi rừng, khiến người ta cảm thấy sự đè ép nồng đậm và bất lực.

- ... Ta đã đạt được!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau