THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 71 - Chương 75

Chương 71: Bạch tiểu vương gia hung hăng

- Bạch Tốn Tiểu vương gia?

Mọi người trong gian phòng chấn động.

Vị Bạch Tốn này không lớn tuổi lắm nhưng lại là thiên tài tu luyện, mười bảy tuổi đã là võ giả ngũ trọng đỉnh cao, cũng có tiếng tăm lừng lẫy trong Thiên Huyền Thành Đô.

Trầm Truy bệ hạ từng chuyên môn đánh giá, nói hắn có thể trở thành cường giả Ích Huyệt cảnh trẻ nhất vương quốc!

Trấn Nam vương trấn thủ nam cảnh, không ở vương đô, bởi vậy vị tiểu vương gia này cũng không đến Hồng Thiên học viện, nhưng lấy thành tích ưu dị thi vào Bắc Võ học viện lợi hại hơn!

Bắc Võ học viện là học viện siêu cấp có danh sư nhất tinh tọa trấn!

Có thể thi vào trong đó, đều là thiên tài có tiếng.

Những ngày qua Trấn Nam vương quay về Thiên Huyền thành thuật chức, hắn cũng theo tới đây, nhưng... tới đây làm gì? Tìm Trương Huyền lão sư...

Một lão sư đang chán chán kém nhất, một là thiên tài siêu cấp, con trai độc nhất của quyền thần chạm tay có thể bỏng... Hai người căn bản không có chút quan hệ nào!

Giữa bọn họ có quen biết nhau sao? Địa vị chênh lệch to lớn!

- Mau mời!

Tuy không biết là nguyên nhân gì, Thượng Thần trưởng lão không dám thất lễ, vội vã vẫy vẫy tay.

Hô!

Thời gian không lâu, một thiếu niên mặc áo trắng nhanh chân đi vào, phía sau có mấy tên tùy tùng, tất cả đều mặc khôi giáp, ánh mắt lạnh lùng.

Tuổi tác thiếu niên không lớn nhưng mang theo khí tức cực mạnh, sức mạnh toàn thân giống như mặt trời chiếu rọi khắp nơi, tạo thành áp lực mạnh mẽ lên người khác.

Đều là võ giả ngũ trọng đỉnh cao, từ mặt khí thế có thể nhìn ra, còn mạnh hơn Thượng Bân, Trầm Bích Như nhiều.

- Xin chào tiểu vương gia...

Đám người Thượng Thần, Vương Hoằng tộc trưởng đồng thời đứng dậy.

Tuy Vương gia là một trong tứ đại gia tộc cao quý nhưng so với quyền thần trấn thủ một phương, vẫn có chênh lệch nhất định.

Bất kể ở nơi nào, người nắm giữ quân đội vĩnh viễn có quyền lên tiếng.

- A! Trương đại sư, ngươi quả nhiên ở đây...

Tùy ý khoát tay áo một cái, không để ý tới đám người Thượng Thần cung kính, đôi mắt Bạch Tốn xoay tròn, đột nhiên nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, hưng phấn lao tới trước mặt Trương Huyền.

- Sao ngươi tới đây?

Trương Huyền hơi cau mày.

Tuy rằng Lục Trầm đại sư nói phải học tập hắn, nhưng cũng không cần nghe lời như thế, thật tìm đến đây nha!

- Sau khi cha ta thuật chức liền đi, ta không thể ở lại vương thành bao lâu nữa, đương nhiên phải mau chóng học tập đại sư, tranh thủ thông qua sát hạch a!

Bạch Tốn giải thích một câu.

- Đại sư?

- Tại sao Bạch Tốn Tiểu vương gia biết hắn? Còn quen thuộc như thế? Không phải xưng hô lão sư sao? Tại sao xưng hô thành đại sư?

Nhìn thấy Bạch Tốn quả nhiên tìm Trương Huyền, hơn nữa còn thân thiết như thế, tất cả mọi người mê muội.

Xảy ra chuyện gì?

Bọn họ lại quen biết nhau...

Trương Huyền không phải lão sư sao?Đại sư... Đây là xưng hô gì?

Hơn nữa... Thái độ của Trương Huyền ngươi là gì? Lẽ nào không thấy Thượng trưởng lão, Vương tộc trưởng nhìn thấy tiểu vương gia đều khom người sao? Ngươi không những không hành lễ, còn cau mày, cau con em gái ngươi... Ai cho ngươi lá gan lớn như thế?

- Làm càn! Thượng Thần trưởng lão không nhịn được nữa, hắn tiến lên phía trước, mang theo khí thế kinh người:

- Trương Huyền, tại sao ngươi nói chuyện với tiểu vương gia như vậy? Còn không lập tức bái kiến? Thân là lão sư, không hiểu một chút lễ nghi gì, quả thực không có quy củ, mất mặt xấu hổ!

Nói xong, hắn tươi cười nói với Bạch Tốn:

- Bạch tiểu vương gia, ngươi đừng nóng giận, Trương Huyền, thực lực thấp kém, làm người cũng ngốc, không hiểu lễ nghi...

Hắn chưa nói hết lời, Bạch tiểu vương gia hơi cau mày, trong mắt lộ ra hàn khí lạnh lẽo, hắn như sư tử xù lông.

- Con mẹ nó ngươi là ai vậy? Cút sang một bên! Trương Huyền đại sư cùng bối phận với gia gia của ta, con mẹ nó ngươi nói như vậy là muốn tìm cái chết sao?

- Gia gia?Rầm!

Mọi người ngã xuống đất lần thứ hai.

Ta nhổ vào! Trời ơi, đây là xưng hô gì?

Phụ thân Bạch tiểu vương gia là Trấn Nam vương, ngang hàng luận giao với quốc vương Trầm Truy bệ hạ... Ngươi nói hắn là gia gia của ngươi, chẳng phải hắn còn cao hơn bệ hạ một cấp hay sao?

Mới vừa rồi Thượng Bân trưởng lão vô cùng hung hăng càn quấy, toàn thân run lên, suýt chút nữa ngất đi.

Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?

Phát sinh cái gì...

Đặc biệt là Thượng Bân, Tào Hùng, lúc này sắp điên lên, cũng bứt một nhúm tóc, đôi mắt như rớt cả ra ngoài.

Ngay cả Mạc trưởng lão trấn định tự nhiên cũng cảm thấy cằm tê rần, chẳng biết bứt râu mép lúc nào.

- Không sai! Trương gia gia chính là thư họa đại sư, thực lực mạnh tới mức ba người như ta cũng không phải đối thủ, ngươi nói hắn làm càn, thực lực thấp kém? Con mẹ nó ngươi muốn chết? Muốn gây sự? Bạch Dương!

Bàn tay Bạch Tốn vẫy một cái.
- Có thuộc hạ!

Kèm theo tiếng đáp, một người trung niên theo sau hắn bước ra.

- Vả miệng!

Bạch Tốn nói.

- Vâng!

Người trung niên lúc đi ra không có gì bắt mắt, vào lúc này mí mắt nâng lên, một luồng sát khí dâng trào trong nháy mắt, giống như ngàn vạn ác quỷ thoát ra từ địa ngục.

Tuy rằng tu vi giống như Thượng Thần trưởng lão, đều là Ích Huyệt cảnh, khí thế toàn thân cường đại hơn quá nhiều.

- Binh vương!

Nội tâm mọi người rùng mình.

Có thể có loại sát khí này, đều là binh sĩ tu luyện trong cửu tử nhất sinh mới có, đều có thể nói là binh vương, mỗi người ý niệm như sắt, cường hãn đến mức tận cùng, có thể chiến đấu vượt cấp.

Phóng thích sát khí xong, tâm thần mọi người hoảng hốt, lúc này lao lên như mũi tên, người trung niên Bạch Dương đi tới trước mặt Thượng Thần trưởng lão, tát một cái.

Bốp!

Một tiếng vang lanh lảnh sinh ra, Thượng Thần trưởng lão còn không kịp phản ứng lại đã bị đánh như con quay, quay một vòng, máu tươi phun mạnh, hàm răng rơi mất mười mấy cây.

- Ngươi...

Ổn định thân thể, Thượng Thần trưởng lão tức giận sắp nổ phổi.

Hắn đường đường trưởng lão Hồng Thiên học viện, cường giả Ích Huyệt cảnh, lại bị người ta vả mặt...

Cho dù hắn nổi giận cũng hết cách, đối phương là con trai duy nhất của Trấn Nam vương, Bạch tiểu vương gia, nếu thật sự dám làm gì hắn, Trấn Nam vương tuyệt đối sẽ giết tới, từ đó bứng cả sào huyệt của hắn!

Chuyện như vậy lại không phải chưa từng làm.

Năm đó có một thế lực lớn không kém gì Vương gia, không có mắt cho người gây phiền phức cho Bạch tiểu vương gia, cũng đả thương hắn, Trấn Nam vương nổi giận mang binh nhảy vào phủ đệ, chém đầu cả nhà, cuối cùng Trầm Truy bệ hạ không nói câu nào, trái lại động viên một trận, phong thưởng Bạch Tốn danh hiệu tiểu vương gia.

Không phải vậy, cho dù hắn là thế tử cũng không có tư cách xưng là tiểu vương gia.

- Đều là Trương Huyền...

Càng nghĩ càng giận, một bụng lửa giận không dám trút lên người Bạch Tốn, không thể làm gì khác hơn đều dời lên người Trương Huyền.

Nếu không phải vì tên này, tại sao mình có thể mất mặt trong ngày hôm nay như thế?

- Làm sao, ngươi không phục?

Thấy sắc mặt hắn khó coi, Bạch Tốn cau này, vẻ mặt với dáng dấp của công tử bột.

- Tại hạ không dám!

Nội tâm Thượng Thần trưởng lão nhỏ máu nhưng cắn răng nói trái lòng mình.

- Không dám là tốt nhất, nói thật cho ngươi biết, ta đang cứu ngươi, nếu như Trương gia gia ra tay, hắn không khống chế được khí lực, ngươi khẳng định đã sớm chết rồi!

Nói đến đây, Bạch Tốn nhớ tới giao chiến buổi tối ngày hôm ấy, thân thể không tự chủ rùng mình một cái.

Hắn nói sự thật, Trương đại sư trước mặt, chỉ lực lượng thân thể đã đạt tới bốn mươi đỉnh, then chốt là không khống chế được khí lực, một cái tát đánh tới, chính hắn không cảm thấy cái gì, ngươi thì thảm rồi…

Chương 72: Không cách nào khai trừ

- Cứu hắn? Không khống chế được khí lực?

- Nghe khẩu khí tiểu vương gia, thực lực Trương Huyền lão sư còn lợi hại hơn Thượng Thần trưởng lão? Chuyện này... làm sao có khả năng?

Tất cả những chuyện xảy ra vừa rồi không mất quá nhiều thời gian, vào lúc này mọi người mới kịp phản ứng.

Đặc biệt là Thượng Bân, Tào Hùng cho rằng Vương Đào nói dối thực lực Trương Huyền hạ thấp, hai người không thể tin nổi.

Sát hạch lần trước của Trương Huyền, hắn chỉ có thực lực Chân Khí cảnh đỉnh cao, đây là sự thật toàn bộ học viện đều biết, chưa từng nghe tin tức hắn đột phá, tại sao còn lợi hại hơn cả Bạch tiểu vương gia, thậm chí nghe ngữ khí của hắn, Thượng Thần trưởng lão còn kém xa lắm?

Tuy rằng kỳ quái, mọi người cũng không dám hoài nghi Bạch Tốn nói dối.

Mọi người không chỉ biết vị Bạch tiểu vương gia này thiên tư phi phàm, cũng biết tính cách hắn hiếu chiến, thích nhất là đánh nhau với người khác! Một ngày không đánh mấy trận sẽ cảm thấy ngứa khắp người! Hắn bội phục Trương Huyền như vậy, lẽ nào hắn thật sự có thực lực như thế?

Nghĩ tới đây, từng người mở to hai mắt, nhìn sang thiếu niên lúc trước bị bọn họ xem như rác rưởi.

Thiếu niên này bình thường không có gì lạ, da dẻ hắn trắng nõn, bóng loáng, xem ra thật sự trẻ tuổi, làm sao có thể là cao thủ?

- Khặc khặc!

Nhìn thấy ánh mắt nghi hoặc của mọi người, Trương Huyền bất đắc dĩ lắc đầu.

Sợ rằng mình không thể che giấu thực lực nữa rồi.

Nhưng lão sư đứng hạng chót trong kỳ sát hạch lão sư, võ giả tam trọng Chân Khí cảnh, đây đã là kỳ cảnh, trong nháy mắt biến thành đại cao thủ Ích Huyệt cảnh... Đổi thành ai cũng hoài nghi!

- Muốn điệu thấp cũng khó khăn như vậy sao?

Trương Huyền cảm thấy đau đầu.

Hắn muốn che giấu thực lực của mình, lặng lẽ làm việc, vốn tưởng rằng Bạch Tốn trước mặt không có liên quan gì với học viện, cũng không sợ người khác hoài nghi mình, nằm mơ cũng không nghĩ tới mới qua một buổi tối, cái tên này đã tìm tới...

Náo động lớn như vậy, muốn ẩn giấu cũng không ẩn giấu được rồi!

Thực sự là nghiệp chướng a!

Vào lúc hắn đang xoắn xuýt, liền nhìn thấy Bạch Tốn tiểu vương gia chạy tới, dáng vẻ lấy lòng.

- Khà khà, Trương đại sư, Trương gia gia, ta xử lý vậy được chứ!

Cũng không trách Bạch Tốn như vậy, Lục Trầm đại sư đã nói rồi, hắn có thể thông qua sát hạch hay không, tất cả đều dựa vào Trương Huyền trước mặt, đương nhiên phải hết sức lấy lòng, khúc ý nịnh hót.

Cho nên sau khi thức giấc vào buổi sáng, nhiều lần hỏi thăm mới biết Trương Huyền đến nơi đây, cho nên hắn dẫn người chạy tới.

- Cũng còn tạm được!

Chuyện đã xảy ra, Trương Huyền không thể làm gì khác hơn là thừa nhận, gật đầu.

- Trương lão sư, xin thu ta làm học viên đi...

Biết thực lực Trương Huyền cũng không phải Chân Khí cảnh, Vương Hoằng tộc trưởng nào dám do dự, ánh mắt nháy một cái, Vương Đào cách đó không xa lần thứ hai đi lên phía trước, quỳ xuống đất.

- Bái Trương đại sư làm sư, ngươi là ai vậy? Ta còn muốn bái sư đấy, muốn giành với ta, có phải muốn tỷ thí hay không?

Trương Huyền còn chưa kịp nói chuyện, Bạch tiểu vương gia liền trừng mắt lên.

- Không dám...

Vương Đào sợ hết hồn.

Tuổi tác Bạch Tốn trước mặt tương đương với hắn, thực lực đã sớm đạt tới võ giả ngũ trọng đỉnh cao, còn mạnh hơn hắn không biết bao nhiêu lần, tỷ thí với hắn… Không phải muốn chết hay sao?
- Được rồi, ngày mai Vương Đào có thể tới lớp ta dự thính, biểu hiện thật tốt, có thể cân nhắc thu ngươi làm học viên!

Chỉ lo Bạch tiểu vương gia tiếp tục gây sự, thật sự đánh Vương Đào sống dở chết dở không dậy nổi, Trương Huyền khoát tay áo một cái.

- Đa tạ Trương lão sư!

Vương Hoằng tộc trưởng thở phào nhẹ nhõm, hắn liên tục cảm tạ.

Dự thính không tính là học viên, nhưng hiện tại xem ra đây là phương pháp giải quyết tốt nhất, ai bảo đứa con trai này không hăng hái, chạy tới muốn giết người... Lão sư nào gặp phải tình huống như thế, sợ rằng đều không thu.

Mặc dù là dự thính, thời gian dài, chỉ cần về sau biểu hiện ngoan ngoãn khẳng định cũng có thể trở thành học viên chính thức.

- Dự thính...

Thượng Thần trưởng lão đứng bên cạnh khóc không ra nước mắt.

Hắn đường đường trưởng lão học viện, là chủ nhiệm, đều là hắn chọn học viên, lần này thì tốt rồi, bị người ta rút khóa ngay trước mặt, quan trọng là sau khi hủy không phải đi tới nơi tốt hơn... lại đi dự thính người khác.Dự thính lão sư kém nhất...

Thượng Thần trưởng lão cảm giác mặt già của mình đang bị chà đạp, hoàn toàn không còn tôn nghiêm.

Thật sự quá mất mặt

- Trương đại sư, còn chưa xử lý xong việc sao? Có rồi, ta xử lý giúp ngươi, làm xong, đi dạy thư họa cho ta...

Bạch Tốn khoát tay áo một cái, nhìn về phía Trương lão sư.

- Còn có chút chuyện! Trương Huyền nhìn về phía Thượng Thần trưởng lão:

- Thượng Trường Lão, tra xét học tâm xong, có nên thực hiện trừng phạt không?

Chính mình tới đây là vì tra xét học tâm, tra xét kết thúc lại xảy ra nhiều việc như thế, cũng nên thu tiền đặt cược rồi.

- Trương Huyền, ngươi không nên đắc ý! Ta thua tra xét học tâm, nhiều nhất là bị một trăm sát thần côn, muốn khai trừ tư cách lão sư của ta, sợ rằng ngươi không làm được!

Biết lần này chạy trời không khỏi nắng, Tào Hùng không lựa chọn trốn tránh, gương mặt dữ tợn đi lên phía trước.

- Không làm được? Trương Huyền cau mày.- Không sai, ta dạy học không xảy ra chuyện xấu gì, không có học viên tẩu hỏa nhập ma, tuy rằng sát hạch lão sư không phải ưu tú nhưng cũng đạt tiêu chuẩn, chỉ dựa vào đánh cược liền thu tư cách lão sư của ta, cho dù là Sư Giả công hội cũng không có quyền lợi này!

Tào Hùng điên cuồng rống lên.

- Thật sự?

Hắn không hiểu việc này, Trương Huyền nghi hoặc nhìn về phía Mạc trưởng lão cách đó không xa.

Hắn là trưởng lão Sư Giả công hội, hắn biết rõ việc này nhất.

- Đúng là như vậy!

Mạc trưởng lão gật gù:

- Tư cách lão sư đã trải qua Sư Giả công hội xét duyệt, nếu như không xảy ra chuyện xấu đặc biệt lớn, bình thường rất khó khai trừ...

- Như vậy a...

Trương Huyền hơi cau mày.

Hắn nhớ tới kiếp trước, chức nghiệp lão sư kiếp trước là tại chức, sự nghiệp biên chế, cho dù dạy học kém, trường học cũng không có tư cách khai trừ, thậm chí cục giáo dục cũng không tư cách khai trừ, trừ phi phạm phải chuyện gì đó trái với sư đức sư phong.

Xem ra tình huống nơi này cũng gần như thế.

- Thời điểm đánh cược, ngươi không nói...

Trương Huyền không nhịn được nói.

Thời điểm đánh cược, còn tưởng rằng có thể thực hiện nên mới nói ra, sớm biết khó khai trừ tư cách lão sư như vậy, còn không bằng đổi thành trục xuất học viện.

- Khặc khặc, ta cho rằng... Ngươi thua!

Mạc trưởng lão có phần lúng túng.

Trương Huyền sát hạch lão sư không điểm, lại dạy dỗ một người tẩu hỏa nhập ma, thật muốn truy cứu, thật sự có thể bị khai trừ.

Trước kia Mạc trưởng lão cũng cho rằng hắn thua nên không nói tỉ mỉ, không nghĩ tới hắn thắng triệt để như vậy.

- Nếu thật muốn thu tiền đánh cược, cũng không phải không có biện pháp, trừ phi...

Mạc trưởng lão do dự một chút.

- Trừ phi cái gì?

- Trừ phi... Có danh sư hoặc là danh sư học đồ chính mồm xác nhận hắn không thích hợp làm lão sư, sau đó đăng báo Sư Giả công hội...

Mạc trưởng lão nói.

- Danh sư? Danh sư học đồ? Đi nơi nào tìm chứ...

Trương Huyền lắc đầu một cái, bất kể là danh sư hay danh sư học đồ đều là nhân vật cao cao tại thượng trong nghề nghiệp lão sư, chính mình đi nơi nào tìm? Hơn nữa cho dù tìm được, nhân gia cũng không thể để ý tới đánh cược nhỏ thế này.

Vào lúc cau mày, Chu lão sư với vẻ mặt khách khí đi vào, hắn ôm quyền nói vang vọng gian phòng.

- Thượng Thần trưởng lão, một vị tự xưng Hoàng Ngữ cô nương tới, nói muốn tìm Trương Huyền lão sư!

Chương 73: Tào Hùng phản kích

- Tiểu Ngữ cũng tới?

Ánh mắt Bạch Tốn sáng lên.

Ngày hôm qua Lục Trầm đại sư bảo bọn họ học tập Trương đại sư, hắn khi trời vừa sáng liền chạy tới, Tiểu Ngữ làm sao có khả năng không đến!

Trong khi nói chuyện, một bóng người xinh đẹp từ bên ngoài đi vào, trường y màu vàng nhạt, vóc người lung linh hoàn mỹ hiện ra, da dẻ thuần khiết như tuyết, so với Trầm Bích Như, cũng không thua kém chút nào.

- Xin chào Trương lão sư!

Vừa tiến vào trong phòng, lúc này Trương Huyền đi tới, khom người đến cùng.

- Ừ!

Biết đối phương có chung mục đích với Bạch Tốn, Trương Huyền day day mi tâm, cảm thấy có phần đau đầu.

Kỳ thực hắn đâu có biết thư họa gì đó, chỉ có thể nhìn ra khuyết điểm mà thôi! Bảo hắn dạy vẽ tranh, hắn thật không biết nên mở miệng thế nào.

- Xin chào tiểu thư!

Vào lúc đang xoắn xuýt nên nói gì với đối phương, liền nhìn thấy Mạc trưởng lão đứng bên cạnh mang theo vẻ mặt cung kính tiến lên, ôm quyền với Hoàng Ngữ.

- Tiểu thư?

Thượng Thần trưởng lão đứng gần giống như nhớ ra cái gì, bàn chân mềm nhũn, hắn liên tục lui lại vài bước, sắc mặt trắng bệch:

- Lẽ nào là... lẽ nào nàng chính là thiên kim của Hoàng hội trưởng Sư Giả công hội, là thiếu nữ thiên tài mười mấy tuổi trở thành trợ giáo sơ cấp?

Lúc trước hắn nói với Mạc trưởng lão, Sư Giả công hội xuất hiện một thiên tài, tuổi còn trẻ liền thành trợ giáo sơ cấp, còn lợi hại hơn ông lão như hắn, nằm mơ cũng không nghĩ tới chính là vị Hoàng Ngữ tiểu thư này, hơn nữa nhìn dáng vẻ của nàng... dường như có quan hệ rất tốt với Trương Huyền!

Trời ạ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Vừa mới nói đối phương không thể dùng tri thức trồng người, kết quả người Vương gia dẫn con trai đưa tới cửa, không tiếc hủy khóa học của mình! Mới vừa nói thực lực đối phương không cao, Bạch tiểu vương gia liền tự mình chạy tới chứng minh thực lực đối phương mạnh mẽ, ngay cả hắn cũng không phải đối thủ! Mới vừa nói chỉ có trợ giáo mới có thể khai trừ tư cách lão sư của Tào Hùng, trợ giáo liền chạy tới, tha thiết mong chờ nhìn hắn...

Mẹ nó... Trương Huyền, ngươi là người ông trời đặc biệt phái đến đối nghịch với ta!

Thượng Thần trưởng lão cảm thấy như có thiên lôi từng trận đánh xuống, trong lòng muốn chết.

Lúc nãy Tào Hùng vô cùng càn rỡ, hiện tại sắc mặt tái nhợt, liên tiếp lui về phía sau.

Nếu như nói lúc trước còn tự nhận đối phương không cách nào khai trừ bản thân, hiện tại đã cảm thấy thật sự khủng hoảng.

- Hắn không phải là lão sư rác rưởi sát hạch không điểm sao? Vì sao lại quen biết nhiều người như vậy, tại sao đều tôn trọng hắn như thế, ta không phục...

Nội tâm thét lên đầy điên cuồng, Tào Hùng cắn răng.

Trước ngày hôm nay, đối phương không tính là gì trong mắt hắn, căn bản không có tư cách cạnh tranh với hắn, mà hiện tại... đối phương đã trở thành ngọn núi cao, chỉ có thể ngước nhìn lên!

- Hắn... Hắn...

Thượng Bân ở bên cạnh, hàm răng run lên.

Vào lúc này Trương Huyền trong mắt hắn từ một con giun dế tiện tay có thể bóp chết đã lột xác thành một con bạo long to lớn.

Loại lột xác này, ngay cả hắn nằm mơ cũng không thể tin được!
- Ngươi là trợ giáo?

Lỗ tai nghe được lời nói kinh ngạc của Thượng Thần, Trương Huyền nghi hoặc nhìn sang nữ tử trước mặt.

Nha đầu này còn nhỏ hơn mình, hiện tại đã là trợ giáo danh sư, thực sự không thể nhìn mặt bắt hình dong.

- Ta cũng chỉ may mắn được Lưu sư coi trọng, qua đó hỗ trợ mà thôi!

Hoàng Ngữ khẽ mỉm cười, ngoài miệng nói khiêm tốn, trong mắt lại mang theo ánh sáng tự tin.

Có thể trở thành trợ giáo danh sư, đầu tiên phải có thiên phú hơn người, tiếp đó chính là cơ duyên!

Cho dù thiên phú của ngươi mạnh hơn nữa, chỉ điểm tốt tới đâu, năng lực truyền thụ Chương trình học rất tốt, không chiếm được danh sư thưởng thức cũng uổng công.

Hoàng Ngữ thân là con gái của hội trưởng Sư Giả công hội tại Thiên Huyền vương quốc, từ nhỏ đã tiếp xúc với nền tảng giáo dục tốt đẹp, lại thêm phụ thân giao thiệp, trở thành trợ giáo cũng rất bình thường.

- Ngươi đã là trợ giáo, như vậy rất tốt, vị Tào Hùng lão sư này thua tra xét học tâm với ta, không thực hiện hình phạt...

Vừa nãy Mạc trưởng lão nói rồi, tìm được một trợ giáo lên tiếng liền có thể khai trừ tư cách lão sư của Tào Hùng, đối mặt với người muốn đối phó mình, Trương Huyền sẽ không chùn tay.

- Còn có chuyện như vậy?

Hoàng Ngữ cau mày:

- Thân là lão sư, vì một chút ân oán liền ghi hận trong lòng, không tiếc tra xét học tâm, hãm hại đồng sự, nếu ngươi có thể ở lại trong hàng ngũ lão sư, sớm muộn gì cũng là con sâu làm rầu nồi canh, Mạc trưởng lão!

Mạc trưởng lão tiến lên một bước.

- Ta cho rằng hắn không có tư cách làm lão sư, hiện tại ngươi đi hoàn thành thủ tục đi!

Hoàng Ngữ vẫy tay ngọc một cái.- Rõ!
Mạc trưởng lão gật đầu, nhìn về phía Tào Hùng, lắc lắc đầu.

Hoàng Ngữ thân là trợ giáo danh sư, địa vị tôn sùng, hơn nữa là con gái hội trưởng, câu nói đầu tiên đã quyết định vận mệnh của Tào lão sư.

Nắm giữ thân phận lão sư, đi tới nơi nào cũng được người ta tôn trọng, một khi bị khai trừ, nói rõ phẩm hạnh có vấn đề, ghi vào trong danh sách, đi bất kỳ địa phương nào, sợ rằng không ai dám nhận.

- Ta...

Nghe được quyết định này, Tào Hùng xụi lơ trên đất, mặt xám như tro tàn.

Vì tư cách lão sư này, hắn không biết đã tiêu tốn bao nhiêu tâm huyết, không nghĩ tới... lại bị tước đoạt!

Bởi vì khiêu khích một lão sư rác rưởi sát hạch không điểm?

Ta không phục, ta không cam lòng!

- Đúng rồi...

Tào Hùng đứng lên lần thứ hai, nhìn về phía Trương Huyền, trong ánh mắt đầy dữ tợn:

- Trương Huyền, ngươi đừng đắc ý vội! Ngươi sát hạch lão sư không điểm, còn làm học viên tẩu hỏa nhập ma, chỉ cần báo chuyện này lên Sư Giả công hội, trải qua kiểm tra tỉ mỉ, cũng mất đi tư cách lão sư.

Trương Huyền bị gọi là rác rưởi, sát hạch lão sư không điểm, là do nội bộ Hồng Thiên học viện sát hạch, không có tính quyền uy, bởi vậy không cách nào khai trừ tư cách giáo sư, nếu như mang chuyện này đăng báo công hội, một khi lập án, nếu như xác thực, cũng sẽ bị khai trừ!

Huống chi, hắn còn làm học viên tẩu hỏa nhập ma!

Việc này đã chạm vào điểm mấu chốt của lão sư!

- Không sai, Trương Huyền, ngươi không cần đắc ý! Hiện tại ngươi khai trừ tư cách lão sư của Tào lão sư, bản thân cũng không duy trì được bao lâu! Hiện tại ta sẽ mang việc này báo lên Sư Giả công hội, khẩn cầu bọn họ tiến hành phán quyết công bằng!

Nghe được Tào Hùng la lên, đôi mắt Thượng Bân sáng ngời, đấu chí lại bốc lên hừng hực.

Nếu đã vạch mặt với Trương Huyền, đối phương hung hăng, sợ rằng sau này hắn sống không dễ chịu, đương nhiên không thể bỏ qua!

Điểm then chốt là... hiện tại nữ thần cũng nói chuyện giúp Trương Huyền, nếu hắn lại bị động chịu đòn, sau đó làm sao ngẩng đầu lên được?

Nói xong, Thượng Bân lại nhìn sang Trương Huyền lần thứ hai, trong ánh mắt mang theo ý lạnh.

Không phải ngươi rất trâu bò sao?

Không phải độ tín nhiệm hơn sáu mươi sao? Người Vương gia phải cầu xin ngươi thu Vương Đào sao?

Hiện tại rất đắc ý, nhưng một khi mất đi tư cách lão sư, ta xem ngươi làm sao bây giờ?

Ngươi còn có tư cách gì ở lại Hồng Thiên học viện, có tư cách gì truyền thụ học viên!

- Tố chất bản thân Trương Huyền lão sư thật sự làm người ta hoài nghi, Hoàng Ngữ trợ giáo, Mạc trưởng lão, hai người bọn họ nói đều là sự thật, vị Trương lão sư này thật sự dạy học viên tẩu hỏa nhập ma, hơn nữa lần trước sát hạch lão sư lại không điểm, hi vọng công hội có thể xử lý công bằng, diệt trừ u ác tính trong học viện!

Thượng Thần trưởng lão cũng khôi phục tinh thần, thân thể ưỡn lên thẳng tắp, cất cao giọng nói.

Tào Hùng không cứu nổi, nhưng nếu ra tay, bọn họ cũng không muốn Trương Huyền dễ chịu!

Chương 74: Phòng giáo vụ giở trò?

- Chuyện này...

Nghe được ba người cùng lên tiếng, Mạc trưởng lão cùng Hoàng Ngữ liếc mắt nhìn nhau, đồng thời nhìn về phía Trương Huyền.

Nếu như bọn họ nói là thật sự, Sư Giả công hội thật sự phải kiểm tra một lần!

Sau khi kiểm tra xong, một khi chuyện này là thật, rất có thể sẽ khai trừ tư cách lão sư của Trương lão sư!

- Vẫn nghĩ đám người này đơn giản, không ngờ bọn họ cũng am hiểu lợi dụng quy tắc nói chuyện!

Không nghĩ tới đối phương liên tục bị đả kích còn có thể phản kích một hồi, Trương Huyền hơi cau mày.

Xem ra thế giới nào cũng giống nhau, tặc cắn một cái, tận xương ba phần.

Nói thật, đống hỗn loạn mà tiền thân Trương Huyền để lại thật sự phiền phức.

Học viện không xét nét, bình an vô sự, có thể giảng bài, chỉ khi nào báo lên Sư Giả công hội, liền đối mặt với nguy hiểm khai trừ tư cách lão sư.

Bị khai trừ, tình huống không tốt hơn Tào Hùng là bao!

Vì lẽ đó, bất kể nói như thế nào cũng không thể cho bọn chúng thực hiện được.

Nhưng sát hạch lão sư không điểm, dạy học viên tẩu hỏa nhập ma, đây là chuyện do tiền thân làm ra, cũng là sự thật, cho dù muốn thay đổi cũng không thay đổi được…

Nói cách khác, đống hỗn loạn tiền thân lưu lại chính là nét bút hỏng lớn nhất hiện tại, cho dù mượn Thiên Đạo Đồ Thư Quán dạy học viên lợi hại cỡ nào vẫn khó có thể trở thành danh sư, khó có thể làm cho người ta tin phục.

Phải nghĩ biện pháp giải quyết mới được!

Day day mi tâm, Trương Huyền cảm thấy bất đắc dĩ.

Xuyên việt là bị động, hắn lại không thể quyết định thời gian, lại nói, nếu không phải tiền thân kém như thế, bản thân cũng không quá khó sống!

Lẽ nào cho phép bọn họ báo lên Sư Giả công hội, khai trừ tư cách lão sư của mình?

Tuyệt đối không được!

- Hả? Không phải không cách nào giải thích vấn đề thực lực ta đột nhiên tăng lên dữ dội hay sao? Vừa vặn có thể lợi dụng điểm này...

Đang không biết làm thế nào cho phải, đột nhiên trong đầu xuất hiện linh quang, một ý nghĩ tuyệt diệu xuất hiện trong đầu, lần thứ hai nhìn về phía Thượng Thần, Thượng Bân, khóe miệng hơi vểnh lên:

- Các ngươi đã không lưu lại đường sống, vậy thì thật không tiện...

...

- Trương Huyền, không phải ngươi rất đắc ý sao? Ta xem ngươi đi tới Sư Giả công hội, còn có thể tiếp tục đắc ý hay không... Nhìn Mạc trưởng lão, Hoàng Ngữ do dự, Thượng Bân đầy hưng phấn, cười ha ha.

Nhưng nụ cười của hắn chưa kết thúc, liền nhìn thấy Trương Huyền chấp hai tay sau lưng, vẻ mặt do dự nhìn sang, trong mắt tràn ngập xoắn xuýt.

Dường như có chuyện gì đó muốn nói ra, lại suy nghĩ có nên nói hay không.

- Làm sao? Muốn xin ta tha cho?

Thấy dáng vẻ của hắn như vậy, Thượng Bân thoải mái nói không ra lời:

- Đáng tiếc... đã chậm!

- Xin tha?

Trương Huyền lắc lắc đầu:

- Ngươi cả nghĩ quá rồi, ta chỉ suy nghĩ... có nên nói ra chuyện này hay không?

- Này!
Nói đến đây, thở dài một tiếng, trong ngữ điệu mang theo chán nản và thống khổ, cũng mang theo xoắn xuýt và khó chịu.

Nói chung, làm người ta cảm thấy hắn đang có tâm sự, là nam nhân có cố sự tang thương.

- Nói ra? Nói cái gì?

Không biết hắn muốn làm cái gì, Thượng Bân cau mày.

- Cũng được, nếu như vậy...

Không trả lời hắn, Trương Huyền không nhịn được lắc đầu, dáng vẻ trách trời thương người, xoắn xuýt chốc lát:

- Chúng ta vốn là đồng sự, thân là lão sư, vì danh dự học viện, cho dù làm ra chuyện quá đáng cũng có thể lấy đại cục làm trọng, bây giờ xem ra...

Nói đến đây, chắp hai tay sau lưng, đôi mắt nhìn xéo lên trên, dường như thật sự rất thống khổ.

- Ế? Ngươi có ý gì?Thấy hắn lại thở dài, lại lắc đầu, ánh mắt mọi người đều tập trung vào hắn, ông cháu Thượng Bân, Thượng Thần liếc mắt nhìn nhau, không biết trong hồ lô của tên này bán thuốc gì.

Ra vẻ cái gì!

Hiện tại ngươi có thể bị khai trừ bất cứ lúc nào, giả bộ cũng không dùng được!

- Ta thấy hắn đang cố ý nói bậy, muốn di chuyển sự chú ý của mọi người! Mọi người không nên bị hắn lừa!

Thượng Bân phản ứng lại, hắn nói.

Sát hạch lão sư không điểm, dạy học viên tẩu hỏa nhập ma, đây là chuyện người trong học viện đều biết, mặc kệ thế nào cũng không thể rửa sạch ô danh.

Cho dù ngươi vô cùng dẻo miệng thì sao chứ?

Những việc này khẳng định không chống chế được!

Cho dù chống chế, còn có hồ sơ có thể tra, xem ngươi làm sao tự bào chữa.

- Trương đại sư, có lời gì khó nói sao? Ta và Mạc trưởng lão đều ở đây, hoàn toàn có thể nói ra!

Hoàng Ngữ nhìn sang.- Không sai!

Dùng ánh mắt tán dương nhìn sang đối phương, Trương Huyền âm thầm gật đầu.

Hắn giả vờ suốt nửa ngày là chờ câu này của đối phương, hiện tại vừa hỏi, hắn có thể nói tiếp được rồi.

- Kỳ thực, chuyện này ta không muốn nói...

Trương Huyền lắc đầu một cái, làm ra dáng vẻ vô cùng đau đớn, hai bước đi tới trụ đá đo lực ở giữa phòng, xiết chặc nắm đấm, đánh thẳng về phía trước.

Ong!

Hào quang lấp loé, một dãy số xuất hiện!

Năm mươi lăm đỉnh!

Hắn cũng chỉ dùng một nửa sức mạnh, bởi vì hắn lặp lại tu luyện công pháp tam trọng một lần, chân khí trong cơ thể càng tinh khiết, vốn chỉ có lực lượng bốn mươi chín đỉnh, lần thứ hai lại gia tăng một ít.

- Năm mươi lăm đỉnh?

- Ích Huyệt cảnh đỉnh phong?

- Hắn nắm giữ thực lực Ích Huyệt cảnh đỉnh phong, tại sao sát hạch lại là Chân Khí cảnh?

...

Tuy rằng trước đó nghe Bạch tiểu vương gia nói thực lực Trương Huyền còn mạnh hơn hắn, mọi người đã chuẩn bị tâm lý, có thể nhìn thấy một quyền đánh ra nhiều lực lượng như thế vẫn không dám tin tưởng! Sợ hãi gào thét lên tục, cằm của từng người như rơi xuống đất.

Võ giả lục trọng Ích Huyệt cảnh, mỗi khi mở ra một huyệt đạo, tăng cường lực lượng to lớn, không ít người cả một đời chỉ có thể mở ra ba, bốn mươi nơi đã xem như đỉnh phong, lực lượng cũng không tăng lên nhiều như thế.

Một quyền tiện tay đã có lực lượng như vậy, không phải cho thấy... hắn đã đạt được Ích Huyệt cảnh đỉnh phong?

Nghĩ tới lúc trước khi tiến hành kiểm tra, hắn là võ giả tam trọng Chân Khí cảnh đỉnh phong, sau một kỳ nghỉ thì tăng lên vài cấp bậc...

Chuyện này không thể nào!

Nghe nói thiên tài cao cấp nhất vương quốc cũng không tiến bộ nhanh như thế!

Tất cả mọi người khó hiểu nhìn sang, muốn nghe lời giải thích của hắn.

- Chắc hẳn mọi người cũng kỳ quái, kiểm tra vài ngày trước ta chỉ là Chân Khí cảnh, hiện tại trong thời gian ngắn biến thành Ích Huyệt cảnh!

Ánh mắt nhìn phản ứng của mọi người, Trương Huyền chậm rãi nói:

- Kỳ thực... tu vi của ta, không hề tăng lên như gió trong một kỳ nghỉ! Mà là giống như mọi người, tu luyện từng bước! Trước khi nghỉ, tuy không đạt tới năm mươi lăm đỉnh nhưng cũng không kém nhiều!

- Trước khi nghỉ đã mạnh như thế? Không đúng, vậy sát hạch tu vi khi sát hạch lão sư…

Vương Hoằng tộc trưởng không nhịn được nói, nhưng vừa nói ra phân nửa, đột nhiên nhớ ra chuyện gì, không nhịn được sững sờ:

- Sát hạch lão sư trong Hồng Thiên học viện là phòng giáo vụ học viện tiến hành trong hoàn cảnh phong bế, thành tích sát hạch của các vị lão sư cũng do phòng giáo vụ công bố... những người khác không biết! Nói cách khác... kết luận ngươi trước khi nghỉ chỉ có thực lực Chân Khí cảnh, là phòng giáo vụ đưa ra, mà không phải sự thật...

Nghe hắn vừa nói như vậy, mọi người đã hiểu được.

Bất kể sát hạch lão sư không điểm hay thực lực của hắn chỉ là Chân Khí cảnh, đều là kết quả do phòng giáo vụ công bố chính thức, thời điểm sát hạch chân chính, không có ai quan sát.

Nói cách khác... rất có thể phòng giáo vụ giở trò!

Chương 75: Thượng Thần thổ huyết

- Trước kia ta thảo luận với Trương lão sư về rất nhiều vấn đề trong sát hạch lão sư, hắn chẳng những có thể trả lời rõ ràng, mỗi một vấn đề còn nói ra bảy tám đáp án, những đáp án này ngay cả ta cũng không đáp được, trình độ bác học làm người ta khâm phục! Lúc đó liền cảm thấy kỳ lạ, sát hạch lão sư đơn giản như thế, tại sao hắn không làm được một điểm nào, thì ra... công bố thành tích giả!

Trầm Bích Như cũng nhớ ra cái gì đó, không nhịn được nói chen vào, trong mắt mang theo lửa giận.

Nhớ lại bữa ăn cơm tối hôm qua, nàng cố ý thử Trương Huyền, kết quả đối phương đối đáp trôi chảy, lúc đó nàng liền cảm thấy kỳ quái, nghe được lời hắn nói vừa rồi liền “từng tỉnh”.

Hắn khẳng định trả lời chính xác, nhưng phòng giáo vụ không cho điểm!

Nói cách khác, bài thi của hắn không có vấn đề gì, lão sư phê duyệt ở phòng giáo vụ lại phán thành không điểm!

Tại sao?

Tại sao phải làm như vậy?

- Khó trách Trương lão sư vẫn không muốn nói, mọi người đều là đồng sự, một khi nói ra khẳng định ảnh hưởng quan hệ, càng ảnh hưởng danh dự học viện! Vì chuyện này, hắn tình nguyện một người mang bêu danh "rác rưởi"!

Vương hoằng tộc trưởng càng nghĩ càng “rõ ràng”, giật mình tỉnh ngộ.

Ngươi không thấy Trương lão sư lúc nãy vẫn do dự không muốn nói sao?

Nếu như không phải là bị ép đến mức bất đắc dĩ, có khả năng sẽ không công bố việc này ra ngoài, cho dù bị nhiều người hiểu lầm hơn nữa đều yên lặng chịu đựng... thậm chí, các ngươi chèn ép hắn như vậy, hắn cũng chỉ là bày ra tu vi, vẫn chưa nói tỉ mỉ, chi tiết cụ thể đều là chúng ta đoán ra…

Cái gì gọi là gương sáng làm người?

Chính là đây!

Cái gì là sư đức như núi, không tranh với đời?

Chính là đây!

- Một khi chuyện không công bằng truyền ra, tất cả mọi người đều nghi ngờ độ chính xác trong sát hạch lão sư của học viện, cũng hoài nghi trình độ dạy học chân chính của các lão sư khác... Cứ như vậy, học viện sẽ rơi vào hỗn loạn! Hắn lựa chọn không nói, bản thân yên lặng chịu đựng, tình nguyện bị người khác hiểu lầm, phần lòng dạ này, phần rộng lượng này...

Một trưởng lão Vương gia càng nói càng kích động.

Trên thế giới này còn có lão sư vĩ đại như thế...

Buồn cười là chúng ta lại hiểu lầm hắn không biết gì cả, là tên rác rưởi!

Nói đến đây, ánh mắt mọi người đồng loạt nhìn sang Thượng Thần trưởng lão cách đó không xa, ánh mắt mọi người đầy lửa giận.

Ngươi nhìn người ta xem, ngươi nhìn lại mình xem!

Cùng là lão sư, tại sao lại chênh lệch lớn như thế?

Trương lão sư vì nhớ tình nghĩa, chịu nhục cũng không bán đồng sự, mà các ngươi...

- Ta...

Thượng Thần sững sờ tại chỗ, hắn sắp phát điên.

Mẹ nó, xảy ra chuyện gì?

Cái gì làm giả? Cái gì nhớ tình cảm...

Lần trước ngươi sát hạch là Chân Khí cảnh, hơn nữa trong kỳ sát hạch lão sư viết lung ta lung tung, không chiếm được một điểm là bình thường. Ta tự mình xem xét phê duyệt, không thể phạm sai lầm, làm sao lại thành ta cố ý hãm hại?

Trương Huyền, con mẹ ngươi, có bản lĩnh ngươi nói rõ ràng cho ta…

Thượng Thần trưởng lão đè nén một ngụm máu tươi trong cổ họng, có thể phun ra bất cứ lúc nào.

...
Nhìn thấy cảnh náo nhiệt như thế, Trương Huyền cũng trợn mắt ngoác mồm.

Kỳ thực ý của ta lúc nãy là muốn nói phòng giáo vụ sát hạch không chính xác, tại sao... biến thành chuyện này?

Tư duy của mọi người thật lợi hại!

Nhưng mà, như vậy, khặc khặc... ta thực sự rất hài lòng...

...

- Các ngươi nói ta hãm hại hắn, cũng phải có lý do chứ! Ta đường đường chủ nhiệm phòng giáo vụ, trưởng lão học viện, hãm hại lão sư sơ cấp như hắn làm gì?

Không hổ là chủ nhiệm, Thượng Thần trưởng lão nhanh chóng nói rõ trọng điểm của vấn đề.

Làm bất cứ chuyện gì cũng phải có động cơ, có lý do.

Thân phận của hắn cao quý, vô duyên vô cớ hãm hại một lão sư phổ thông, thực sự không còn gì để nói a!

- Chuyện này còn cần nhiều lời sao? Thượng Bân là cháu ngươi muốn trở thành lão sư minh tinh trẻ nhất học viện, mà Trương lão sư trẻ tuổi như vậy đã có tu vi và năng lực như thế, nhất định sẽ bộc lộ tài năng, vượt xa hắn, vì phòng ngừa chuyện xảy ra chuyện này, lúc này mới cố ý chèn ép!

Lần này tới phiên Mạc trưởng lão nói chuyện, càng nói càng tức, râu ria dựng đứng:

- Tuy ta không có chứng cớ xác thực trong việc này, nhưng ngày hôm nay ta đã nhìn thấy từ đầu tới đuôi! Tra xét học tâm, đánh cược thật lớn, đủ loại bức bách... Thượng Thần, thủ đoạn của ngươi thật lợi hại, uổng cho giao tình nhiều năm của chúng ta, không, là Mạc Tường ta mù mắt.

Mạc trưởng lão luôn luôn ghét cái ác như kẻ thù, ngày hôm nay nghe lời của đối phương, cố ý tới đây loại trừ bại hoại trong nghề lão sư, kết quả nhìn thấy Thượng trưởng lão dùng các thủ đoạn chèn ép Trương Huyền lão sư!

Trương lão sư dùng nắm đấm của mình chứng minh hắn chính xác.

Việc này chưa đủ chứng minh sao?

Nếu như việc này còn không thể chứng minh, chẳng phải Mạc Tường ta mù mắt?

- Ta cũng có thể chứng minh, ngày hôm nay Thượng Thần trưởng lão cố ý chèn ép Trương lão sư, ta tận mắt nhìn thấy!

- Lúc ở trước mặt chúng ta còn rõ ràng như thế, sau lưng còn không biết dùng thủ đoạn gì!

- Thực sự là biết người biết mặt nhưng không biết lòng, đường đường là thầy chủ nhiệm, vì cháu của mình lại có thể làm như vậy, thực sự là cầm thú!...

Mạc trưởng lão vừa mới lên tiếng, không ít người mượn gió phụ họa, từng người căm phẫn sôi sục.

...

Thượng Thần trưởng lão cảm thấy đầu óc choáng váng, sắp điên rồi.

Ta... thật sự không chèn ép hắn có được hay không, chỉ đến ngày hôm nay hắn gọt đi mặt mũi của ta, ta mới gây sự với hắn...

Nếu như nói trước kia ta chỉ biết sơ về hắn, cũng không quen biết, các ngươi có tin hay không?

Nhưng nhìn thấy biểu cảm căm phẫn của mọi người, hắn đã biết tiếp tục xoắn xuýt đề tài này khẳng định vô dụng.

Hắn bây giờ lâm vào hoàn cảnh bùn rơi vào đũng quần, không phải cứt cũng là cứt!

Quay đầu nhìn sang Trương Huyền là người khởi xướng việc này, liền thấy hắn vẫn chắp tay sau lưng, gương mặt trách trời thương người, giống như không đành lòng nói bí ẩn này cho mọi người biết.

Không đành lòng con em ngươi!

Những chuyện này đều do ngươi nói linh tinh chứ!!!

Chính ngươi không bản lĩnh, sát hạch lão sư không điểm, tại sao lại biến thành phòng giáo vụ chúng ta gian dối, ta cố ý chèn ép?

Việc này quan hệ gì tới ta và phòng giáo vụ?

Phốc!

Không nhịn được nữa, hắn trực tiếp phun một ngụm máu tươi ra ngoài.

- Hừ, còn không thấy ngại thổ huyết, làm ra loại chuyện mất mặt xấu hổ như vậy nếu là ta đã sớm đập đầu chết!

- Thực sự không cần mặt mũi, tại sao người như vậy có thể làm chủ nhiệm phòng giáo vụ của Hồng Thiên học viện?

- Còn trưởng lão đấy, phẩm đức của người này có vấn đề, ta cảm thấy cũng có thể khai trừ tư cách lão sư...

...

Nhìn thấy hắn thổ huyết, mọi người không những không đồng tình, còn tức giận kêu oa oa.

- Tại sao lại như vậy?

Thượng Bân cùng Tào Hùng đứng gần đó cũng sững sờ.

Vừa rồi còn nắm chắc, nắm được phần thắng rất lớn, tại sao đột nhiên biến thành như vậy?

Đã xảy ra chuyện gì?

Phun một ngụm máu tươi, Thượng Thần trưởng lão thoải mái hơn rất nhiều, đầu óc cũng tỉnh táo, nhìn quanh một vòng, hai tay rung lên, nhìn về phía Trương Huyền, trên mặt không che giấu thù hận nồng đậm:

- Nói ngươi sát hạch lão sư không điểm là ta chèn ép, hiện tại ta không cách nào giải thích, không có cách nào nói nhiều, học viên bị ngươi dạy tẩu hỏa nhập ma thì sao? Đây chính là chuyện xảy ra trong lớp của ngươi, ngươi giải thích thế nào?

Cho dù ngươi có ngàn vạn lý do, ngàn vạn mượn cớ, một học viên tẩu hỏa nhập ma trong lớp của ngươi, đây là sự thật không thể giải thích, ta xem ngươi giải thích thế nào!

Nội tâm Trương Huyền “lộp bộp” thót lại.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau