THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 706 - Chương 710

Chương 706: Hợp nhất hai ngôn ngữ kỳ quái (2)

Hắn lười mở ra, tinh thần thoáng động. Một quyển sách tương đồng, xuất hiện ở trên giá sách của Đồ Thư Quán.

- Ừ? Đây không phải là thú ngữ thượng cổ sao?

Tiện tay mở ra, liếc mắt thoáng nhìn, Trương Huyền sững sờ ở tại chỗ.

Chỉ thấy trên sách ghi chi chít một loại ngôn ngữ phát âm và giới thiệu đặc biệt, nhưng so với thú ngữ thượng cổ đã xem qua trước đó, hoàn toàn khác nhau. Cụ thể là ngôn ngữ gì, phía trên không viết rõ ràng, Đồ Thư Quán cũng không ghi rõ.

- Chính xác tổng cộng có ba âm tiết!

Lật quyển sách một lần.

Quyển sách dày mười ngón tay, viết kỹ càng tỉ mỉ trên ngàn âm tiết. Chỉ có điều, căn cứ Đồ Thư Quán biểu hiện, chính xác chỉ có ba.

- Chính xác!

Tinh thần hắn thoáng động, phương pháp chân khí lưu chuyển liên quan tới lúc phát âm, tập hợp cùng một chỗ, hình thành một quyển sách.

- Thử xem ba âm tiết này...

Có phương pháp chính xác, Trương Huyền hít sâu một hơi, chân khí vận chuyển trong cơ thể dựa theo phương pháp Đồ Thư Quán tổng kết ra.

- Hồng!

Trong miệng phát ra âm thanh, một trận chấn động mãnh liệt, thân thể không tự chủ được lắc lư, trước mắt biến thành màu đen.

- Đây... là ngôn ngữ gì? Thế nào lại lợi hại như vậy?

Mở miệng thở hổn hển, Trương Huyền thiếu chút nữa ngất đi.

Hắn lại đọc một âm tiết, khiến cho chân khí trong cơ thể hắn thiếu chút nữa tiêu hao sạch sẽ. Hơn nữa, còn có một loại cảm giác, nếu không phải chân khí thiên đạo vô cùng tinh thuần, cho dù phương pháp chính xác, cũng không có khả năng phát ra âm thanh.

Hơn nửa ngày thông qua nghiên cứu thú ngữ thượng cổ, hắn biết loại ngôn ngữ này rất khó phát ra. Nhưng chỉ cần tìm được phương thức vận chuyển chân khí chính xác, muốn lưu loát nói ra vẫn rất đơn giản.

Nhưng vừa nói cái này, chỉ một âm tiết, thiếu chút nữa khiến cho hắn chết. Khó tránh khỏi quá đáng sợ!

- Có người nói, ngôn ngữ càng lợi hại, càng khó nói ra. Nhu cầu đối với mức độ chân khí tinh thuần cũng càng cao hơn. Chẳng lẽ, cái âm tiết này rất lợi hại sao?

Ánh mắt hắn nhất thời sáng lên.

Tuy rằng kỳ quái, nhưng trong lòng hắn hết sức kích động.

Thông qua đọc sách, hắn biết đại lục danh sư, không phải chỉ có một loại nhân loại. Có rất nhiều chủng tộc cùng tồn tại. Cũng các có các ngôn ngữ. Chủng tộc càng lợi hại, ngôn ngữ càng cường đại, yêu cầu đối với mức độ chân khí tinh thuần cũng lại càng cao.

Chân khí thiên đạo, tuyệt đối là tồn tại chân khí trên tam phẩm đỉnh phong. Dù vậy, nói ra cũng khó khăn như vậy. Ba âm tiết này, rốt cuộc là ngôn ngữ gì, lợi hại như vậy?

Nghiên cứu nửa ngày, phát hiện tác giả của quyển sách cũ này, cũng không biết rốt cuộc là loại ngôn ngữ nào. Thậm chí, ngay cả phát ra tiếng cũng không phát ra được, lúc này hắn mới lắc đầu không tiếp tục nữa.

- Nhất định là không trông cậy được vào thú ngữ thượng cổ...

Lăn qua lăn lại nửa ngày, vốn tưởng rằng có thể học được thú ngữ thượng cổ, thắng lợi trở về. Kết quả chỉ học không được mười âm tiết, thậm chí chỉ biết phát âm, ngay cả ý gì cũng không biết. Suy nghĩ một chút cũng choáng váng.

- Chờ một lát đi qua xem thử, có thể dựa vào mấy chữ này lừa gạt con Thanh Yểm thú kia hay không. Nếu có thể thành công, lại đơn giản. Lừa gạt không được, cũng chỉ có thể tìm những biện pháp khác!

Hắn duỗi người đi ra khỏi tàng thư khố, đi nhanh về phía viện của Thanh Yểm thú.

Tuy rằng không học được mấy chữ, nhưng có Đồ Thư Quán, có thể xác nhận, đây tuyệt đối là thú ngữ thượng cổ phát âm, hoàn toàn không có sai lầm. Cùng lắm thì đi qua thử một chút, xem có thể lừa gạt ở đối phương hay không.

Nếu chẳng may thành công, chẳng khác nào hai mươi giọt máu linh thú tới tay.

Không thành công, cái này còn không có đánh cho nó choáng váng được sao?

- Trương thú sư!

Thời gian không lâu, hắn đã đi tới viện. Còn chưa tiến vào trong, hắn liền thấy lúc trước viện vắng vẻ, lúc này đông như trẩy hội, bóng người điên cuồng lao ra.

Rất nhiều thuần thú sư trước đó nhìn thấy được ở sân mười lồng thú, tự nhiên đều tới nơi đây.

- Chuyện gì xảy ra?

Hắn đầy nghi ngờ đi vào, tự nhiên ở trong đám người thấy được hai bóng người quen thuộc.

- Trương thú sư!

Đối phương cũng thấy được hắn, tiến lên nghênh đón.

- Phong đường chủ, Vương thú sư, các ngươi tại sao lại ở chỗ này?

Trương Huyền lộ ra vẻ mặt kỳ quái.
Hai vị này chính là đám người Phong đường chủ ở Huyền Lạc sơn mạch.

- Tại sao lại ở đây?

Phong đường chủ, Vương thú sư ho khan một tiếng:

- Thi đấu thuần thú diễn ra sớm, chúng ta không liên lạc được với ngươi, lại qua sớm!

- Thi đấu thuần thú diễn ra sớm?

Trương Huyền chớp mắt.

Nếu đối phương không nói, hắn cũng quên mất chuyện này.

Hắn vừa từ Thiên Vũ vương quốc đến liền vọt vào mười lồng thú, sau đó là tàng thư khố. Hắn cũng không biết tin tức thi đấu thuần thú diễn ra sớm.

Lại nói, trước đây hắn cũng không thực sự đáp ứng. Cho dù lỡ hẹn cũng không tính là gì cả.

- Ngươi không biết?

Nhìn thấy được vẻ mặt hắn mơ hồ, hai đại thuần thú sư đều thoáng lảo đảo một cái.

- Không biết!

Trương Huyền lắc đầu.

- Nhưng... Ngươi là quán quân của lần so tài này!

Hai đại thuần thú sư nắm tóc.

Có nhầm hay không? Lại ở thời điểm vừa rồi... Tạ Cửu Thần đường chủ đã tuyên bố, Trương Huyền là quán quân trận thi đấu lớn thuần thú lần này?

Còn đặc biệt tìm bọn họ nói chuyện, chúc mừng một hồi...

Hắn cũng đạt được đến quán quân, thậm chí ngay cả trận thi đấu lớn khi nào thi đấu cũng không biết...

Ngươi dám lại mơ hồ hơn một chút nữa sao?

- Quán quân? Quán quân gì?

Không chỉ hai người bối rối, Trương Huyền cũng không hiểu ra sao.

Ta ngay cả thi đấu tiến hành khi nào cũng không biết, khi nào được quán quân?

- Lần này nội dung trận thi đấu lớn thuần thú là khiêu chiến mười lồng thú. Hiện nay trong toàn bộ phạm vi Hiên Viên vương quốc, chỉ có một mình ngươi thành công... Cho nên, thành quán quân cũng là chuyện đương nhiên!

Thấy hắn thực sự cái gì cũng không biết, Phong đường chủ không thể làm gì khác hơn là bất đắc dĩ giải thích. Hắn trở thành quán quân như vậy, cũng thực sự làm cho người ta không nói được lời nào.

Huyền Lạc sơn mạch bọn họ mỗi lần thi đấu, đều tuyển chọn xung quanh, muốn chuẩn bị tranh lấy thứ tự tốt. Kết quả, lại vẫn không thành công...

Người này thì hay rồi. Nhận được quán quân, chính mình cũng không biết. Chuyện gì thế này.

- Hóa ra là như vậy... Quán quân có thể có phần thưởng chứ?

Nghe được khiêu chiến mười lồng thú là có thể nhận được quán quân, Trương Huyền cũng có chút bất đắc dĩ. Ngay lập tức ánh mắt hắn nhất thời sáng lên, không nhịn được nhìn qua.

Vô địch hay không vô địch với hắn mà nói không có vấn đề gì. Quan trọng nhất chính là, thưởng!

Nếu như có thể thưởng hai mươi, ba mươi giọt máu linh thú, cũng sẽ không cần khó khăn như thế.

- Thưởng là năm khối linh thạch, ta đã giúp ngươi nhận lấy. Ngươi kiểm tra một chút!

Nói xong, Phong đường chủ lấy ra một hộp ngọc dài nhỏ, mở ra nhìn. Năm khối linh thạch đặt song song ở trong đó.

- Lại là cái này?

Còn tưởng rằng được một quán quân, có thể có bao nhiêu phần thưởng. Lại là năm khối linh thạch. Thú Đường cũng thật là keo kiệt.

Chỉ có điều, với hắn mà nói, muỗi nhỏ hơn nữa cũng là thịt, không cần cũng uổng.

Tiện tay thu linh thạch vào chiếc nhẫn trữ vật, hắn không nhịn được nhìn về bốn phía xung quanh:

- Đây là có chuyện gì? Thế nào lại có nhiều người tới như vậy?

Hôm qua, thời gian tới, ở đây vẫn bố trí trận pháp, không cho phép người tùy tiện đi vào. Thế nào ngày hôm nay lại biến thành như vậy?

- Thú Đường bắt được một con man thú cấp bậc nửa bước Hóa Phàm, muốn thuần phục. Đáng tiếc trước sau không tìm được phương pháp thích hợp. Mục đích sớm triển khai trận thi đấu lớn thuần thú, chính là vì cái này. Hiện tại trận thi đấu lớn kết thúc, lại triệu tập tất cả đường chủ, trưởng lão cùng với thiên tài các phân bộ qua, hợp mưu hợp sức, xem ai có thể nghĩ ra, phương pháp thuần phục Thanh Yểm thú!

Phong đường chủ nói.

Mục đích sớm tiến hành trận thi đấu lớn thuần thú chính là vì con man thú này. Hiện tại xác định quán quân, cũng không có cần phải tiếp tục so tài nữa, Tạ Cửu Thần đường chủ, lại triệu tập tất cả thuần thú sư tới Thú Đường lần này lại, cùng nhau nghiên cứu.

Lúc này mới xuất hiện loại cảnh tượng rầm rộ, khắp nơi đều là người này.

- A!

Trương Huyền hiểu được.

Xem ra đối phương đối với việc hắn nghiên cứu thú ngữ thượng cổ, cũng không ôm hy vọng quá lớn.

Suy nghĩ một chút cũng khó trách được. Cho dù có Đồ Thư Quán làm căn cứ, hắn cũng chỉ học được mấy âm tiết. Những người khác không biết chính xác hay không, có thể học được mới là lạ.

- Có người thành công sao?

Hắn không nhịn được hỏi.

- Tạm thời còn không có. Man thú nửa bước Hóa Phàm cảnh quá mạnh mẽ, không có khả năng thành công...

Phong đường chủ thở dài một tiếng, lắc đầu.

Ngay cả loại thuần thú sư tam tinh như Tạ Cửu Thần đường chủ này cũng bó tay không làm gì được, những người như bọn họ thì có biện pháp gì?

Không ít người quả thật nói ra kiến nghị, chỉ có điều, đều bị phủ định từng cái một.

- Mau nhìn kìa. Thiên tài Ngụy Hữu Đạo dự định thử một chút!

- Ngụy Hữu Đạo? Thiên tài ngày hôm qua khiêu chiến mười lồng thú xông đến cửa thứ ba?

- Chính là hắn...

...

Ba người đang nói chuyện với nhau, liền nghe được đoàn người ồn ào náo động một hồi. Trương Huyền quay đầu lại nhìn lại, chỉ thấy một người thanh niên đi nhanh về phía trước lồng sắt Thanh Yểm thú.

Trước lồng sắt, đám người Tạ Cửu Thần đường chủ, Ngụy Dư Thanh trưởng lão đứng ở phía trước, biểu tình trên mặt cũng không lạc quan.

Xem ra bọn họ cũng biết khó có thể thành công, dự đoán tới tình huống xấu nhất.

Chương 707: Ta đến đây đi! (1)

Lúc này Thanh Yểm thú đang lười biếng nằm trên mặt đất, ngay cả tâm tư tức giận cũng không có, đầu đều lười nâng lên, hình như đang dùng loại phương pháp đặc biệt nào đó, khôi phục thương thế trên người.

- Đường chủ, ta muốn thử xem!

Đi tới trước mặt, Ngụy Hữu Đạo liền ôm quyền.

- Đi đi!

Liếc mắt nhìn Ngụy Dư Thanh trưởng lão cách đó không xa, Tạ Cửu Thần gật đầu đồng ý.

Người cháu này của lão hữu, vừa sinh ra lại có thiên phú thuần thú cực cao, trong thế hệ trẻ tuổi còn có tiếng tăm lừng lẫy, rất có xu hướng của người đứng đầu.

Nếu không phải từ trong không trung xuất hiện một Trương Huyền, danh tiếng người đứng đầu thuần thú thế hệ trẻ tuổi của Thú Đường tại Hiên Viên vương quốc tuyệt đối chạy không thoát.

Dù sao hiện tại cũng là chữa ngựa chết thành ngựa sống, một khi để cho Thanh Yểm thú khôi phục, lại cũng không nhốt được nữa, còn không bằng để cho tất cả mọi người thử xem, không biết chừng lại có người nào có phương pháp hiệu quả.

- Đa tạ Đường chủ!

Hít sâu một hơi, Ngụy Hữu Đạo đi tới trước mặt Thanh Yểm thú.

Cổ tay hắn lật một cái, một cái bình ngọc xuất hiện ở trong lòng bàn tay.

Hắn mở nắp bình ra. Một mùi thơm nồng nặc nhất thời bay ra, khiến cho tất cả mọi người mừng rỡ.

- Là mật bảy màu của Vân Vụ Sơn!

- Theo lời đồn đại, loại mật này là man thú ong Thiên Tuyết Tông Sư cảnh, thu thập bảy loại hoa có màu sắc khác nhau đặc biệt chế luyện thành, ngọt vô cùng, mùi thơm xông vào mũi, linh thú cũng khó có thể chống lại!

- Thứ này vô cùng trân quý, số lượng rất hiếm có. Cho dù có linh thạch cũng chưa chắc mua được. Không nghĩ tới hắn có một bình!

- Lợi hại, ngay cả cái này cũng lấy ra được. Sợ rằng Thanh Yểm thú khó có thể từ chối được sự hấp dẫn!

...

Ngửi được mùi thơm trong bình ngọc, xung quanh nhất thời ồ lên.

Mật bảy màu, bảy loại màu sắc hỗn hợp hình thành, mùi thơm xông vào mũi, ngửi lên một cái, khiến lỗ chân lông trên toàn thân mở rộng ra.

Man thú luôn luôn tham ăn, gặp phải thứ này, quả thật rất khó chống đỡ.

- Mật bảy màu, xếp hạng thứ năm trong mười loại vật phẩm man thú thích nhất. Ngụy Hữu Đạo ngay cả thứ đồ tốt này cũng có thể tìm tới, không tệ! Ánh mắt Phong đường chủ cũng nhất thời sáng lên.

- Vật phẩm man thú thích nhất? Còn có xếp thứ hạng?

Trương Huyền sửng sốt.

Sách Thú Đường gần như đều bị hắn xem qua, lại chưa từng nghe qua còn có loại xếp hạng này.

- Có!

Phong đường chủ mỉm cười:

- Những thứ xếp hạng này là do một ít thuần thú sư chúng ta thời điểm buồn chán quyết định, không có được Thú Đường tán thành, cho nên cũng không có sách ghi chép. Mật bảy màu, thứ này không chỉ mùi thơm xông vào mũi, quan trọng hơn chính là, đối với kinh mạch trong cơ thể man thú có tác dụng xoa dịu cực lớn, có thể khiến cho mức độ thư giãn của nó lớn hơn nữa! Thuần thú sư bình thường, lấy ra một giọt, là có thể khiến cho man thú Tông Sư cảnh, thuần phục triệt để. Bình ngọc trong tay Ngụy Hữu Đạo, thoạt nhìn không lớn, chỉ sợ cũng có hơn mười giọt. Thoáng cái lấy ra nhiều như vậy, khoản này thật sự là lớn!

- Xoa dịu kinh mạch, tăng độ thư giãn?

Nghe được mật bảy màu này lại còn có loại công hiệu này, Trương Huyền không nhịn được tán thưởng.

Man thú, kinh mạch nhân loại giống như kênh mương, có độ rộng nhất định. Mức độ sử dụng chân khí quá nhanh, liền có thể có thể dẫn tới kênh mương đổ nát, chân khí lộ ra bên ngoài, bản thân bị trọng thương.

Tăng mức độ thư giãn, chẳng khác nào có thể mở rộng độ rộng của kênh mương. Đối với người tu luyện mà nói, hiệu quả cực lớn. Đừng nói man thú, cho dù không ít người tu luyện xung quanh, biết tác dụng của thứ này, tất cả mỗi một người cũng đều đỏ mắt, đầy khát vọng.
- Ngươi nói cái thứ hạng này, còn có những vật phẩm gì?

Cảm thán một tiếng, Trương Huyền không nhịn được hiếu kỳ.

Có thể biết được thứ hạng những vật phẩm man thú thích nhất, sau này thuần phục man thú cấp bậc cao hơn, cũng có thể chuẩn bị trước.

- Bởi vì không được phía chính phủ xác nhận, mọi người đều là tùy tiện trò chuyện loạn. Được công nhận đứng đầu chính là máu rồng. Thứ nhì là nội đan linh thú. Thứ ba là tinh huyết cổ mạch. Thứ tư là Yếm Thần Hoa. Thứ năm chính là mật bảy màu này!

- Thì ra là thế!

Trương Huyền cảm thán.

Bốn cái trước hắn đều đã nghe nói qua.

Long tộc vô cùng cường đại. Cho dù dính vào một chút, chỉ có một chút huyết mạch, cũng có thể lợi hại hơn so với man thú khác.

Thật giống như con Thanh Yểm thú trước mắt này, chỉ ẩn chứa máu rồng loãng đến mức có thể không đáng kể tới, khiến nó nắm giữ lực lượng có thể so với cường giả nửa bước Hóa Phàm, không người nào có thể thuần phục.

Huyết mạch Long tộc, chỉ riêng điều này, là có thể khiến cho vô số man thú, linh thú thoáng bị điên cuồng. Xếp hạng đầu tiên, không có gì đáng trách.

Về phần tinh huyết cổ mạch đứng thứ ba, ở Huyền Lạc sơn mạch hắn lại đã biết, có công hiệu tương đồng, khi vận dụng, hoàn toàn có thể khiến cho huyết mạch của man thú tiến thiên.

Nội đan linh thú, lại là linh thú phun ra nuốt vào tinh hoa nhật nguyệt ngưng luyện thành, ẩn chứa tu vi và lực lượng suốt đời của chúng. Có thể có được, cho dù linh thú không thể trực tiếp đột phá, cũng tuyệt đối sẽ làm cho thực lực tăng lớn.

Yếm Thần Hoa, có người nói có thể nâng linh hồn và tinh thần của cao man thú, tác dụng cũng cực lớn.

Bốn loại nghịch thiên như vậy, mật bảy màu có thể xếp ở thứ năm, chạy song song với chúng, đủ thấy sự đáng sợ.

Hắn không nhịn được ngẩng đầu nhìn qua.

Quả nhiên, Thanh Yểm thú trong lồng ngửi được mùi thơm, thân thể lười biếng thoáng động, đầu cực lớn chợt ngẩng lên, mắt phóng ra ánh sáng.

Hiển nhiên thứ này gợi hứng thú cho nó.

- Ta biết ngươi nghe hiểu được ngôn ngữ nhân loại, cũng biết mục đích của chúng ta. Chỉ cần ngươi lấy máu rồng trong cơ thể ra thề, sau đó thần phục Thú Đường, bình mật bảy màu này chính là của ngươi!

Cầm mật bảy màu ở trong lòng bàn tay, hai mắt Ngụy Hữu Đạo lấp lánh nhìn sang.

Chương 708: Ta đến đây đi! (2)

Có thứ này làm chỗ dựa, kỹ xảo thuần thú gì cũng có thể quên, có thể trực tiếp nói điều kiện.

- Gào!

Vốn đang rất có hứng thú, nghe hắn nói như thế, Thanh Yểm thú lại lười biếng nằm xuống, vẫn không nhúc nhích.

- Ta biết ngươi từng trùng kích qua linh thú, hơn nữa thất bại. Mật bảy màu có thể thư giãn kinh mạch, khôi phục thương thế. Một khi dùng, có lẽ lại có thể phá tan gông cùm xiềng xích, sao lại không làm? Lại nói, thần phục Thú Đường, không phải bảo ngươi thần phục người kia. Có cái này làm hậu thuẫn, sau này bất kể tu luyện hay trưởng thành, khẳng định đều có giúp lớn cực trợ... Lời của ta, hi vọng ngươi có thể suy nghĩ thêm một chút!

Ngụy Hữu Đạo tiếp tục nói.

Chỉ có điều, hắn nói tuy rằng khiến cho người ta rất động tâm, Thanh Yểm thú đối diện vẫn là bộ dạng lười phản ứng không để ý tới.

Bất kể thần phục ai, ở trong mắt man thú, đều biến thành khôi lỗi của nhân loại, bị ràng buộc, làm gì có được vui sướng giống như khi trở thầnh tự do tự tại?

- Nhìn là không thực hiện được rồi!

Nhìn thấy một cảnh tượng như vậy, mọi người vốn một lần nữa dấy lên hy vọng, thần sắc lại ảm đạm xuống.

Còn tưởng rằng lấy ra mật bảy màu đứng hàng thứ năm này, có thể khiến cho con Thanh Yểm thú này động tâm. Xem ra vẫn coi thường con vật này.

- Mật bảy màu tuy rằng xếp hạng thứ năm, đối với man thú bình thường có sức dụ dỗ không thể kháng cự, nhưng con Thanh Yểm thú này, rõ ràng lập tức lại sắp nhảy ra khỏi phạm vi man thú. Cho dù có công hiệu, cũng sẽ không quá lớn! Hơn nữa trong cơ thể nó ẩn chứa huyết mạch Long tộc, cao ngạo vô cùng, làm sao có thể bởi vì chút mật bảy màu này lại thần phục nhân loại?

Trong đám người, một thuần thú sư nhị tinh đỉnh phong cảm thán.

- Đúng vậy, Long tộc là một trong những chủng tộc cường đại nhất đại lục, cũng cao ngạo nhất. Cho dù hàm lượng huyết mạch trong nó có loãng, cũng không có khả năng bởi vì một vài thứ, cúi đầu về phía nhân loại. Trừ khi có thể tìm tới máu rồng đứng thứ hạng đầu!

- Máu rồng? Đùa gì thế? Thứ này làm sao có thể đơn giản tìm được? Trước đó không nói Long tộc rất ít ỏi, cho dù có thể tìm được, mỗi một con cũng vô cùng cường đại. Tệ nhất cũng giống như con trước mắt này, đạt được cấp bậc nửa bước Hóa Phàm. Sao có thể là tồn tại thuần thú sư bình thường chúng ta có thể tùy tiện săn giết?

Bàn luận ầm ĩ.

Thi đấu thuần thú triệu tập đường chủ, thuần thú sư ở hơn mười phân bộ xung quanh, có thể trở thành đứng đầu thế lực một phương, những người này bất kể kiến thức hay tri thức dự trữ, đều không đơn giản.

Mật bảy màu cho dù rất trân quý, có thể khiến cho một man thú trên thân có máu rồng khuất phục, rõ ràng vẫn làm không được.

- Xin lỗi!

Lại giằng co một hồi, phát hiện Thanh Yểm thú không nhúc nhích chút nào, Ngụy Hữu Đạo lúc này mới đầy thất vọng lui xuống.

- Có còn ai muốn thử một chút hay không?

Hình như đã sớm biết kết quả, Tạ Cửu Thần đường chủ lại nhìn quanh. Lặng ngắt như tờ.

Vừa mới bắt đầu nghe được tin tức này, không ít người đều nóng lòng muốn thử. Chỉ có điều khi nhìn thấy được một ít thuần thú sư nhị tinh đỉnh phong, thậm chí tam tinh sơ kỳ đều bại trận, cũng sẽ không có người nào có dũng khí tiếp tục đi thử nữa.

- Vậy ta đây đi!

Lại ở thời điểm tất cả mọi người nặng nề, một giọng nói khe khẽ vang lên.

- Là Trương Huyền thú sư!

- Khiêu chiến mười lồng thú nhẹ nhàng như vậy, tất nhiên đối với thuần thú có nghiên cứu sâu sắc. Hắn ra tay có lẽ thật sự có thể thành công!

- Ta không phủ nhận trình độ thuần thú của hắn cực cao, nhưng thực lực của bản thân hắn quá thấp!

- Ngược lại cũng đúng. Thuần thú sư bình thường, có thể thuần phục cao hơn bản thân mình một cấp bậc nhỏ đã không yếu. Cao hơn hai cấp bậc, dĩ nhiên nổi tiếng... Hắn chỉ có Tông Sư đỉnh phong, con man thú này nửa bước Hóa Phàm, chênh lệch tròn sáu cấp bậc nhỏ. Nếu muốn thuần phục, gần như không có khả năng! (nửa bước Chí Tôn, Chí Tôn sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ, đỉnh phong, nửa bước Hóa Phàm)

- Đúng vậy. Nếu như hắn đạt được Chí Tôn đỉnh phong, ngược lại có chút hi vọng. Hiện tại... Dù sao ta cũng không coi trọng!

Nhìn thấy rõ ràng người nói chuyện là ai, đoàn người ồ lên.

Ngày hôm qua Trương Huyền xông qua mười lồng thú, chấn áp Thú Đường, gần như tất cả mọi người đều nhận ra.

Thấy hắn xuất hiện, có người ôm hi vọng, cũng có người không nhịn được lắc đầu. Thuần thú, không chỉ cần có kỹ xảo, quan trọng hơn chính là thiên phú.

Cùng với man thú đẳng cấp chênh lệch nhau quá nhiều, từ trong lòng đối phương coi thường ngươi, lại làm sao có thể ngoan ngoãn nghe lời, trở thành đối tượng ngươi thuần phục.

- Ta nghe nói, ngày hôm qua hắn khiêu chiến hết mười lồng thú, lại tới thử qua. Đáng tiếc thất bại!

- Vậy tại sao còn đi ra? Chẳng lẽ có phương pháp mới?

- Cái này cũng không biết. Xem một chút đi...

Cũng có người biết chuyện Trương Huyền đã từng thử thuần phục, tuy rằng không biết cụ thể phát sinh cái gì, nhưng thấy Thanh Yểm thú không có ai thuần phục, lại biết chắc là thất bại.

- Ngươi... học tập thành công?

Thấy hắn xuất hiện, ánh mắt Tạ Cửu Thần đường chủ nhất thời sáng lên.

Người này chạy đến tàng thư khố, muốn học tập thú ngữ thượng cổ. Hiện tại hắn lại chạy tới, chẳng lẽ học được cái gì?

- Thành công? Còn kém xa...

Trương Huyền lắc đầu.

Không phải thú ngữ thượng cổ khó học, mà là cấp bậc Thú Đường này rõ ràng quá thấp, không tìm được đủ sách.

- Vậy...

Nghe chính hắn thừa nhận kém xa, Tạ Cửu Thần đầy nghi ngờ.

- Ta chỉ học được mấy chữ, muốn thử xem, có thể thành công hay không? Nếu như không thành công, lại có thể phải sử dụng phương pháp trước đó đã nói!

Trương Huyền nói.

- Phương pháp lúc trước?

Nghe nói như thế, Tạ Cửu Thần bất đắc dĩ một hồi.

Vốn tưởng rằng người này chạy đến tàng thư khố đọc sách, lại gặp được nhiều người thuần phục như vậy, sẽ bỏ qua ý nghĩ này. Không nghĩ tới, hắn còn nhớ rõ ràng.

Chương 709: Uy lực của ngôn ngữ kỳ quái (1)

- Thú ngữ thượng cổ, bác đại tinh thâm. Học tập mấy chữ, khẳng định không được!

Vẻ mặt Ngụy Dư Thanh trưởng lão bất đắc dĩ nói xen vào.

Luôn mồm nói muốn đi học tập, xem sách một ngày một đêm, vốn tưởng rằng thật sự có thể học cái gì trở về, không nghĩ tới chỉ học được mấy chữ... Ngươi không biết là khôi hài tới mức nào!

Cho dù biết thú ngữ thật sự, có thể cùng con man thú này nói thông hay không cũng chưa biết chừng. Chỉ biết mấy chữ, ngươi cảm thấy đối phương có thể để ý tới sao?

Đù gì vậy!

Vốn tưởng rằng vẻ mặt hắn tự tin nói “vậy ta đến đi” chắc chắn có thành công rất lớn. Không nghĩ tới... Chính là tới quấy rối.

Xem ra cấp thiên tài cũng không đáng tin cậy...

- Không được, các ngươi lại nghĩ biện pháp ra tay, đánh nó ngất xỉu!

Đối với mấy chữ học được, hắn cũng không bất kỳ nắm chắc nào.

- Bắt đầu đi...

Rất sợ người trước mắt này tiếp tục dây dưa ở phía trên phương diện này, Tạ Cửu Thần đường chủ sốt ruột vội vàng cắt đứt, mở miệng nói.

Cái gì với cái gì vậy?

Ngươi đánh Tật Phong Lang một trận, khiến cho nó hoàn toàn thần phục, thật đúng là vì lấy biện pháp này có được không?

Đây chính là Thanh Yểm thú, man thú trong cơ thể nắm giữ huyết mạch Long tộc cao cấp nhất, cao ngạo vô cùng. Đừng nói đánh ngất xỉu, cho dù đánh chết, cũng tuyệt đối vô dụng.

Nếu thật sự đơn giản như vậy là được, bọn họ còn chờ gì, khẳng định đã sớm ra tay.

- Được!

Lười phải tiếp tục dây dưa, Trương Huyền bước hai bước đi tới trước mặt Thanh Yểm thú.

Thấy hắn đi tới, man thú cực lớn cũng lười mí mắt nâng lên, dáng vẻ đầy lười biếng.

- Bắt đầu...

Ngụy Hữu Đạo nhất thời xiết chặt nắm đấm.

Hắn đã lấy mật bảy màu ra cũng không có tác dụng. Người trước mắt này liên tục phá kỷ lục mười lồng thú, rốt cuộc có thể sử dụng biện pháp gì?

Mắt hắn trợn tròn, rất sợ bỏ qua bất kỳ một chi tiết nào, nhìn chăm chú về phía trước. Hắn chỉ liếc mắt thoáng nhìn, nhất thời không nhịn được khóe miệng co rút.

Chỉ thấy người này, vừa không lấy ra thứ đối phương thích ăn, cũng không lấy ra cái gì gây cảm giác hứng thú, mà là nhăn mày lại, miệng uốn éo một hồi, đột nhiên từ trong yết hầu phát ra một âm thanh kỳ quái.

- Cô!

Âm thanh giống như là sét đánh, ai nghe cũng không hiểu rốt cuộc là ý gì.

- Đây là thú ngữ thượng cổ?
Thấy loại động tác và âm thanh cổ quái này của hắn, Ngụy Hữu Đạo không hiểu nguyên nhân. Da mặt Tạ Cửu Thần đường chủ, Ngụy Dư Thanh trưởng lão đồng thời căng thẳng, vội vàng nhìn sang về phía Thanh Yểm thú cách đó không xa.

Người này đi học thú ngữ thượng cổ, nếu hiện tại phát ra âm, nhất định là học được một ít.

Cho dù chỉ có một âm tiết, vạn nhất có tác dụng thì sao?

Dưới ánh mắt tập trung, Thanh Yểm thú vốn lười biếng, đột nhiên mở mắt...

Sau đó, ngáp một cái, tiếp tục nằm xuống, không có động tĩnh nữa.

- Không có tác dụng?

Thấy man thú này vẫn không có động tĩnh gì khác biệt, Trương Huyền gãi đầu.

Thú ngữ thượng cổ, tổng cộng chỉnh lý ra tám âm tiết. Âm và hình chữ không có bất kỳ vấn đề gì. Nhưng cụ thể có ý gì, trên sách không ghi chép, Đồ Thư Quán cũng không phân biệt ra được.

Nói cách khác, hắn mặc dù biết âm, lại không biết có ý gì.

Cho dù nói ra, cũng không hiểu, muốn man thú trước mắt này làm gì.

- Kế tiếp.

Chỉ có điều, có thể thử từng cái một. Hắn không có bất kỳ rầu rĩ nào, miệng lại mở ra:

- Ô!

Âm thanh giống như chim ưng con cú kêu to, to rõ thanh thúy, đâm vào màng tai người.

Tạ Cửu Thần, Ngụy Dư Thanh lại nhìn lại. Chỉ thấy Thanh Yểm thú ngủ được càng vui vẻ hơn, đầu chôn ở dưới một cái móng vuốt, môi vươn về phía trước, vẫn không nhúc nhích.
- Cái này... Rốt cuộc là dùng được hay là không có dùng được?

Hai người đưa mắt nhìn nhau.

Nhắc tới người này nói ra thú ngữ thượng cổ dùng được, nhưng Thanh Yểm thú vẫn nằm không có động tĩnh gì, thậm chí một chút biểu thị cũng không có.

Muốn nói không có tác dụng, vốn vẫn không nhúc nhích, hiện tại chí ít điều chỉnh tư thế ngủ...

Chẳng lẽ âm tiết này, là lừa man thú này ngủ...

Ngươi là học thú ngữ thượng cổ thuần phục man thú, thế nào lại học được bài hát ru con?

Thực sự như vậy, học cáinày có tác dụng cái lông!

Ta là muốn thuần phục, không phải muốn nó ngủ...

- Chít!

Trong sự nghi ngờ, người thanh niên trước mặt, hô lên âm thanh thứ ba.

Lại nhìn lại, cái này tốt hơn. Không chỉ điều chỉnh một tư thế thoải mái, ngủ đến đầu lưỡi phun ra, nước bọt cũng chảy đầy đất.

- Ta ngất!

- Hô ba tiếng, khiến Thanh Yểm thú ngủ?

Đám thuần thú sư vây chung quanh, mỗi một đều lộ ra vẻ mặt choáng váng.

Vốn tưởng rằng vị thanh niên thiên tài này sẽ thi triển ra thủ pháp thuần thú gì không thể tưởng tượng nổi. Kết quả, thật sự không thể tưởng tượng nổi, lại khiến cho người ta không giải thích được.

Không phải nói muốn thuần phục sao? Ngươi lừa nó ngủ làm gì?

- Ách?

Trương Huyền cũng đầy kỳ quái.

Chỉ có điều, ánh mắt hắn nhất thời sáng lên.

- Như vậy cũng tốt. Nếu như có thể choáng váng ngủ mất, lại tiết kiệm đánh một trận!

Hắn ngoại trừ chiêu này, còn có một biện pháp. Chính là đánh cho nó choáng váng, sau đó thông qua Đồ Thư Quán, tìm ra chỗ thiếu hụt, thuần phục.

Đáng tiếc, đám người Tạ Cửu Thần, Ngụy Dư Thanh vẫn không phối hợp. Hắn lại đánh không lại, còn không có cách nào thực hiện được. Nếu thông qua mấy âm tiết trong thú ngữ thượng cổ này, dụ được nó ngủ, quả thực quá tốt.

- Ê a oh ô ô!

Càng nghĩ càng cao hứng, hắn liên tiếp hô lên mấy chữ còn lại.

Chương 710: Uy lực của ngôn ngữ kỳ quái (2)

Nghe hắn hô lên liên tiếp chữ và âm tiết, mọi người vội vàng nhìn sang.

Nhất là Tạ Cửu Thần càng thêm khẩn trương, muốn xem thử phản ứng của Thanh Yểm thú một chút. Vừa nhìn, hắn không nhịn được liền choáng váng.

Thanh Yểm thú chỉ mới vừa rồi còn hỗn loạn sắp ngủ, chợt mở choàng mắt, thân thể to lớn, đứng lên.

Gào!

Một tiếng gào thét cực lớn, âm thanh xông thẳng lên trời, chấn động mọi người khiến trong đầu mê muội.

Cùng thời khắc đó, đầu nó chợt đụng mạnh về phía lồng sắt trước mắt.

Oong!

Trận pháp dẫn động, ngăn cản động tác của nó dừng lại. Dù vậy, lồng sắt thép kiên cố ở dưới va chạm này, cũng lập tức xuất hiện đường cong cực lớn, hình như bất cứ lúc nào đều sẽ vỡ ra.

- Nguy rồi...

Đồng tử co lại, sắc mặt Tạ Cửu Thần đại biến.

Vốn tưởng rằng con man thú này trọng thương, vẫn không có cách nào hành độn. Không nghĩ tới trải qua mấy ngày qua điều chỉnh, đã có thể đứng dậy, hơn nữa còn có lực công kích lớn như vậy.

Đương nhiên, cũng không biết có phải nhận được “thú ngữ thượng cổ” của vị Trương thú sư này kích thích hay không, bất kể ánh mắt hay trạng thái tinh thần, đều có vẻ nóng nảy khác thường.

Dưới trạng thái này, một khi Thanh Yểm thú lao tới, toàn bộ Thú Đường đều sẽ phải đối mặt với nguy hiểm, sinh linh đồ thán.

- Ngươi làm chuyện tốt...

Quay đầu lại trách Trương Huyền một tiếng, Tạ Cửu Thần càng nghĩ càng giận.

Cái này gọi là chuyện gì?

Ta là bảo ngươi tới thuần phục man thú, không phải bảo ngươi đến gây chuyện khiến nó tức giận, trắng trợn làm hỏng chuyện.

- Các vị trưởng lão, chuẩn bị Tụ Tinh Khốn Thú Trận!

Biết rầu rĩ chuyện này cùng với người này, không có bất kỳ ý nghĩa gì, Tạ Cửu Thần hét lớn một tiếng.

- Vâng!

Tất cả trưởng lão Thú Đường tại Hiên Viên vương quốc cũng biết tình cảnh nguy cấp, đồng thời lên tiếng, đồng loạt vây quanh. Sắc mặt mỗi người nghiêm trọng.

Tụ Tinh Khốn Thú Trận là trận pháp vây khốn man thú lợi hại của Thú Đường. Không ít trưởng lão cũng đã có nghiên cứu và tu luyện qua. Chỉ cần chạy đến vị trí đặc biệt, đưa vào chân khí, là có thể kích hoạt, cũng không cần hiểu rõ quá nhiều đối với trận pháp.

- Tình huống gì vậy?

- Hình như Trương thú sư chọc giận con man thú này!

- Không phải là muốn thuần phục sao? Làm sao có thể làm nó tức giận?

...
Đám người Ngụy Hữu Đạo, Giang Nam Bình đều lộ ra vẻ mặt khẩn trương.

Đây chính là Thanh Yểm thú nửa bước Hóa Phàm, một khi nổi giận, toàn bộ Thú Đường sợ rằng cũng sẽ bị san thành bình địa!

Ầm ầm ầm!

Trong ánh mắt khiếp sợ của mọi người, Thanh Yểm thú trước mắt lại đụng vào vài lần, thời điểm lồng sắt trong nháy mắt lại hoàn toàn biến hình, xuất hiện một lỗ thủng cực lớn có thể cho phép nó chui ra ngoài.

Oong!

Nó vừa thò đầu ra, muốn lao tới, liền nghe được một hồi âm thanh rõ ràng. Tụ Tinh Khốn Thú Trận được kích hoạt. Trong phút chốc, từng ánh sáng màu trắng từ chỗ tất cả trưởng lão đứng thẳng bắn ra, giống như hình thành một thiên la địa võng, bao phủ nó ở bên trong.

Bị ánh sáng hình thành tấm lưới lớn vây khốn, Thanh Yểm thú càng thêm nóng nảy, tiếng rít gào mãnh liệt xông thẳng lên trời, móng vuốt cực lớn chợt chộp lên trời cao.

Tăng tăng tăng tăng!

Dưới lực lượng cường đại trùng kích, đầu ngón tay bắn ra từng ánh sáng trắng giống như kiếm khí, đâm về phía tấm lưới lớn trên đầu.

Tấm lưới lớn lắc lư kịch liệt một hồi, giống như là bị búa lớn va chạm vào tấm lá chắn, lại phát ra âm thanh khiến người ta mê man.

Phụt! Phụt!

Dưới chấn động mãnh liệt, mấy vị trưởng lão đứng ở trung tâm trận pháp sắc mặt đồng thời đỏ lên, máu tươi điên cuồng phun ra.

Nửa bước linh thú vốn đã cường đại. Hơn nữa con man thú này còn ẩn chứa huyết mạch Long tộc, lực lượng kinh người. Cho dù so sánh cùng cường giả Hóa Phàm Cảnh, cũng hoàn toàn không yếu hơn. Tất cả trưởng lão mặc dù rất mạnh, cũng chỉ là Chí Tôn trong, hậu kỳ mà thôi, căn bản không chống đỡ được con man thú này nổi giận ra tay.

- Nhanh đưa vào chân khí, gia cố trận pháp...

Thấy người của chính mình không ngăn cản được, Tạ Cửu Thần càng sốt ruột, vội vàng la lên.
Một khi không ngăn cản được, toàn bộ Thú Đường đều sẽ gặp phải tai ương ngập đầu. Bất kể như thế nào cũng không thể lùi bước.

Ầm ầm!

Cũng biết tính nghiêm trọng của chuyện này, tất cả trưởng lão không ai chậm trễ, đồng thời hét lớn. Chân khí trong cơ thể giống như không cần tiền, điên cuồng dũng mãnh tràn vào trong trận pháp.

Dựa theo chân khí tuôn ra, thiên la địa võng đã ảm đạm, lại sáng lên, phát ra tia sáng chói mắt.

Trận pháp tăng cường, lực lượng Thanh Yểm thú hình như cũng tăng lên, lại gầm thét giận dữ. Chi sau chợt giẫm mạnh trên mặt đất một cái. Thân thể to lớn, lập tức bắt đầu hung hăng húc vào tấm lưới lớn trên không trung.

A!

Thể trọng cực lớn lại thêm lực lượng cuồng bạo, lưới vây khốn man thú lại cũng không kiên trì nổi, bị xé rách ra.

Đăng đăng đăng đăng!

Tất cả trưởng lão bố trí trận pháp sắc mặt đều trắng bệch, ngã xuống đất.

Vù!

Thanh Yểm thú từ trong trận pháp vọt ra, hai mắt trợn trừng, mang theo lực lượng vô cùng, lao thẳng tắp về phía Trương Huyền.

- Kết thúc rồi...

Thấy trận pháp, lồng sắt đều bị xé rách, sắc mặt Tạ Cửu Thần trắng bệch.

Dù thế nào cũng không nghĩ tới, thuần thú thuần phục nửa ngày, không những không khiến cho man thú thuyết phục, còn kích thích hung tính của nó, khiến nó muốn giết người.

Bên mình nhiều người như vậy cũng không chống đỡ được, bị con man thú này để mắt tới, sợ rằng vị Trương thú sư thiên tài huy hoàng vô cùng này, nhất định sẽ trực tiếp bị xé rách thành mảnh nhỏ, lập tức bỏ mạng.

- Hồng!

Thời điểm hắn đang không đành lòng nhìn thẳng, cảm thấy lại không có cách nào cứu được, đã thấy người thanh niên cách đó không xa, lại phát ra một âm thanh.

Tạ Cửu Thần thoáng lảo đảo.

Vừa rồi cũng bởi vì ngươi kêu loạn, con man thú này mới nổi giận. Không nghĩ tới lúc này lại còn không biết hối cải...

Muốn nó đập chết ngươi mới được sao?

Đang muốn quát mắng, bảo người này mau chạy đi, đừng tiếp tục mê luyến cái thú ngữ thượng cổ gì đó, hắn lại thấy Thanh Yểm thú đi tới trước mặt, nghe được tiếng kêu, đột nhiên thoáng cái quỳ rạp trên mặt đất, đầu lưỡi vươn ra, không ngừng liếm loạn ở trên người của người thanh niên, dáng vẻ... giống hệt với Tật Phong Lang trước đây.

- Một lời thuần phục, huyết mạch đè ép. Đây... chẳng lẽ là âm của chân long?

Đồng tử của Tạ Cửu Thần đường chủ co lại, sắc mặt trong nháy mắt trắng bệch.

- Đây là tình huống gì?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau