THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 696 - Chương 700

Chương 696: Thất Mạch Bạo Hùng (2)

- Mấu chốt nhất chính là, loại này lực lớn vô cùng. Tuy chỉ có nửa bước Chí Tôn, nhưng lực lượng chân chính sợ rằng đã vượt qua vạn đỉnh!

- Ừ, trong cơ thể Thất Mạch Bạo Hùng chỉ có bảy kinh mạch, thoạt nhìn ít, nhưng cũng chẳng khác nào cho bọn chúng ưu thế tự nhiên. Kinh mạch ít cũng lại càng lớn hơn, lực lượng mạnh hơn. Nếu không động tác của bọn chúng chậm chạp, tốc độ không nhanh, tuyệt đối là man thú cấp Chí Tôn, mà không phải phân loại thấp hơn một cấp bậc!

Ngụy Dư Thanh trưởng lão gật đầu.

Thất Mạch Bạo Hùng được công nhận chính là man thú nửa bước Chí Tôn, chủ yếu bởi vì tốc độ của nó không nhanh, thực lực tổng hợp tương đương với nửa bước Chí Tôn. Nhưng nếu như nói riêng về lực lượng, cho dù Chí Tôn sơ kỳ bình thường, cũng khó có thể bằng được.

- Cửa thứ ba của mười lồng thú, vì bù đắp chỗ thiếu hụt về tốc độ của Thất Mạch Bạo Hùng, cố ý sửa lại lồng giam chật lại, người mình chắn cửa ải, vạn người không thể qua. Người khiêu chiến không có khả năng tìm khe hở chui qua. Còn muốn dựa vào phương pháp hai cửa ải vừa rồi, sợ là không thể nào!

Tạ Cửu Thần đường chủ nói.

Hai cửa ải trước, Trương Huyền này thoạt nhìn quá dễ dàng, trên thực tế bị nghi ngờ có đầu cơ trục lợi.

Đều nắm giữ chỗ thiếu hụt, vấn đề của hai loại man thú, lúc này mới một đòn tất trúng, mới thuận lợi hoàn thành.

Mà cửa thứ ba, rõ ràng tình huống không giống vậy. Chỗ khiêu chiến chật hẹp vô cùng, né tránh xê dịch cũng khó khăn, Thất Mạch Bạo Hùng nhất định sẽ che giấu chỗ thiếu hụt ở sau lưng, khiến cho ngươi công kích không được. Cho dù thủ đoạn nhiều hơn nữa, cũng chỉ có thể đối đầu cứng đối cứng.

Nếu như thực lực tương đồng ngược lại cũng thôi. Cao hơn một cấp, còn phải muốn đối phó với hai con...

Độ khó không phải lớn bình thường.

Có thể nói gần như không có hy vọng chiến thắng gì.

...

- Chắc hẳn... hắn phải dừng lại ở chỗ này!

Nắm đấm Giang Nam Bình đang xiết chặt chậm rãi buông ra.

Một chiêu khiến Hổ Đầu thú khiếp sợ đến mức giả chết tránh né, cũng cho hắn chấn động rất lớn.

Nhưng Thất Mạch Bạo Hùng và Hổ Đầu thú không giống nhau.

Liều chết trấn thủ ở trong lối đi chật hẹp, hoàn toàn không thể mưu lợi được, chỉ có thể dung lực lượng cứng rắn đập tới.

Chỉ cần lực lượng không đủ, thua... là tất nhiên.

Từ khi người thanh niên này mới vừa mới cùng Tật Phong Lang chiến đấu, có thể thấy được, hắn cực kỳ am hiểu tốc độ. Người tu luyện loại này, trên phương diện lực lượng rất nhiều chỗ đều bị thiếu hụt.

Giống như chiếc gương phản chiếu ngược lại, ngươi không có khả năng chỗ nào cũng có lợi.

- Muốn khiến cho Thất Mạch Bạo Hùng thần phục, Chí Tôn sơ kỳ cũng làm không được. Hắn... khẳng định không ngăn cản được!

Ngụy Hữu Đạo cũng có quan điểm tương đồng. Nếu như nói cửa thứ hai cùng Hổ Đầu thú chiến đấu, là nguy hiểm đáng sợ, vậy cửa này, chính là tuyệt vọng!

Sẽ cho ngươi biết, rõ ràng động tác của đối phương không nhanh, nhưng không có bất kỳ khả năng chiến thắng nào.

- Lại xem hắn dùng binh khí gì!

Giang Nam Bình lên tiếng.

Cửa này, bởi vì đối đầu là man thú có lực lớn vô cùng, có thể cho phép sử dụng binh khí.

Có thể lựa chọn binh khí cũng có kỹ xảo. Nếu như quá dài, nơi chật hẹp, khó có thể thi triển, ngược lại sẽ trở thành gánh nặng. Quá ngắn, đối đầu với man thú có thân thể to lớn như thế, lại không có tác dụng gì, khiến người ta rầu rĩ.

Lựa chọn không tốt, chẳng khác nào hoàn toàn buông tha.

- Đã đi tới trước giá binh khí. Ta đoán hắn sẽ phải lựa chọn búa lớn các loại, rất nặng lại dễ dàng thi triển...

- Ta cảm thấy chắc là đoản kiếm sắc bén các loại, sử dụng đơn giản dễ dàng...

Mắt hai người nhìn chăm chú qua, trong miệng nói ra suy nghĩ. Còn chưa nói dứt lời, tất cả đều sửng sốt.

Chỉ thấy người thanh niên phía dưới đi tới trước cái giá binh khí, hình như không thấy được thứ mình cần, nhấc chân đi tới, cái gì cũng không chọn.

- Không chọn? Có ý gì? Sẽ không phải... là muốn tay không cùng Thất Mạch Bạo Hùng tranh đấu chứ?

- Tay không? Người này không điên chứ? Đây chính là Thất Mạch Bạo Hùng lực lớn vô cùng. Dựa binh khí đánh kỹ xảo cùng đối phương, có lẽ còn có thể thắng... Tay không, đánh như thế nào?

Điều này lại giống như cầm trứng gà đập tảng đá, quả thực là đâm đầu vào chỗ chết!

- Bắt đầu rồi... Hiện tại còn muốn chọn, cũng đã muộn...

Bọn họ đang kinh ngạc, lại thấy người thanh niên đã đi tới phạm vi của hai con Thất Mạch Bạo Hùng.

Gào! Gào!

Hai tiếng rít gào phẫn nộ, hai con man thú cực lớn, ngăn cản chặt chẽ lồng sắt chật hẹp, khí thế hung hăng nhìn lại, hình như muốn xé nát hắn.

- Thất Mạch Bạo Hùng, không chỉ lực lớn vô cùng, phòng ngự cũng vô địch. So với Hổ Đầu thú cũng không kém hơn. Hơn nữa lại đặt ở loại địa phương chật hẹp này... Cửa ải này quả thật rất khó!

Trương Huyền nhìn về phía trước.

Trong kiến thực hắn học tập qua, miêu tả đối với loại man thú này không dưới mấy vạn chữ, biết man thú này đáng sợ và cường đại.

Nếu như không tu luyện qua Thiên Đạo Kim Thân tầng thứ hai, gặp phải, sợ rằng thật sự rất khó giải quyết. Mà bây giờ, ngược lại cũng không tính là gì cả.

Về phần binh khí...

Hắn có học qua thương pháp, kiếm pháp, đao pháp, đều quá mức sắc bén. Nếu chẳng may làm không tốt giết chết, Thú Đường còn không cùng mình liều mạng sao?

Man thú cấp bậc nửa bước Chí Tôn, cho dù ở Thú Đường tại Hiên Viên vương quốc, cũng không phải một trảo nắm được một đám lớn.

- Được rồi, động tác của chúng ta cũng nhanh một chút. Ta còn muốn kiếm thêm chút máu linh thú...

Lắc đầu, không đợi đối phương đi qua, Trương Huyền tiến lên trước, thân thể thoáng lắc một cái, đã đi tới trước mặt một con Thất Mạch Bạo Hùng, hai tay ôm lấy cái chân lớn bằng cái đầu của con man thú này.

- Lên!

Hắn hét lớn một tiếng, ném nó lên.

- ...

- Đây là đấu pháp gì?

Đám người Ngụy Hữu Đạo, Giang Nam Bình, Tạ Cửu Thần đường chủ, Ngụy Dư Thanh trưởng lão, đồng thời đứng ngây ra tại chỗ.

Chương 697: Ta muốn khiêu chiến mười lồng thú (thượng) (1)

- Gào? Gào? Gào?

Vẻ mặt Thất Mạch Bạo Hùng cũng vỡ mộng.

Vốn tưởng rằng đối phó một nhân loại chỉ có Tông Sư cảnh, dễ dàng vui vẻ, trực tiếp nghiền ép. Ai biết người này vừa xông lại, liền ôm lấy nó. Nó còn chưa có kịp phản ứng, đã bị ném văng ra ngoài.

- Gào cái gì mà gào!

Ngay sau đó nghe được tiếng nói của người thanh niên vang lên, đầu thoáng cái đập vào trên lồng sắt.

Ầm ầm ầm ầm!

Thất Mạch Bạo Hùng thân thể to lớn, không ngừng tiếp xúc thân mật với lồng sắt, một chút bên trái, một chút bên phải, bị rơi tới đầu choáng mắt hoa, sắp muốn nôn ra máu.

Một con Thất Mạch Bạo Hùng khác không nghĩ tới người này mạnh như vậy, lực lượng lớn như vậy, đập cho bạn đồng hành ngã tới ngã lui, nó tức giận kêu loạn, vừa tung người lại muốn xông lại hỗ trợ.

- Muốn cứu nó? Cho!

Còn chưa đến tới trước mặt, tiếng của thanh niên đối diện tiếp tục vang lên. Ngay sau đó nó liền thấy cái bóng tối tăm cực lớn của bạn đồng hành đánh qua.

Còn chưa có kịp phản ứng, đã bị đập trúng, cả hai cùng ngã trên mặt đất.

- Có nhận thua hay không?

Đánh cho hai con rơi tới thất điên bát đảo, tay Trương Huyền đút túi lười biếng đi tới.

- Gào!

Con Thất Mạch Bạo Hùng thứ hai bị đập trúng, lại gào thét, còn muốn phản kích. Trương Huyền lắc đầu, lại ôm lấy một chân của nó, hung hăng vung lên.

Ầm ầm ầm ầm!

Trên lồng sắt, trên mặt đất, rất nhanh bị đập lõm xuống từng cái hố lớn. Con Bạo Hùng đầu tiên trước đó bị ngã, sắp muốn nôn ra máu đang muốn đứng lên, liền thấy bạn đồng hành cũng xem là binh khí đánh qua.

Bịch bịch!

Thời gian không lâu, hai con đều không chịu được. Mỗi một con choáng mắt hoa ngã xuống đất, cũng đứng lên không nổi nữa.

Đấu khí lực cùng với mình sao?

Nói đùa!

Tu luyện Thiên Đạo Kim Thân tầng thứ hai hoàn thành, lực lớn gần một vạn năm ngàn đỉnh, cho dù hai con này lực lượng lớn hơn nữa, cũng chỉ có thể chờ bị đánh.

- Khiến Hổ Đầu thú nổi danh về phòng ngự bị đánh một quyền không có sức phản kháng. Thất Mạch Bạo Hùng lấy lực lượng xưng bá, cũng bị lực lượng đánh bại, tiện tay ném tới ném đi...
- Đây là người sao?

- Hắn thật sự chỉ là Tông Sư đỉnh phong?

...

Xung quanh hoàn toàn yên tĩnh.

Vốn tưởng rằng xông qua mười lồng thú là não tàn mới có quyết định. Lúc này nhìn thấy mới biết, người ta đây là nghiền ép!

Cái gì Tật Phong Lang, cái gì Hổ Đầu thú, cái gì Thất Mạch Bạo Hùng...

Lại nói giống như một đóa hoa, ở trước mặt hắn chẳng khác nào một con gà con, muốn ném lại ném, muốn đánh thì đánh.

- Cấp bậc của hắn vẫn là Tông Sư đỉnh phong. Chỉ có điều, sử dụng... thân thể lực lượng thuần khiết!

Lần này, sau cả buổi Tạ Cửu Thần đường chủ mới khép miệng lại.

Trước đó, động tác của đối phương nhanh, lại mượn kỹ xảo, không nhìn ra. Hiện tại hoàn toàn dựa vào man lực chiến đấu, trong cơ thể đối phương này cả một chút sóng dao động chân khí cũng không có, lại đánh ngã Bạo Hùng hoàn toàn không có chút năng lực phản kháng...

Có ngốc cũng hiểu rõ, đối phương không chỉ có năng lực quan sát cao, hiểu rõ đối với man thú nhiều, lực lượng cũng cường đại kinh người.

- Không chỉ là đơn thuần lực lượng thân thể... Hắn nhẹ nhàng ôm lấy một chân của Bạo Hùng, cũng... sử dụng kỹ xảo!

Ngụy Dư Thanh trưởng lão nói.

- Không sai, tốc độ Bạo Hùng tuy rằng chậm, nhưng có thể trở thành man thú nửa bước Chí Tôn, cũng có kỹ năng chiến đấu rất lớn. Tiến lên khiến hắn không năng lực phản kháng, chỉ sợ không chỉ đơn giản là ôm lấy như vậy, còn khống chế nguồn gốc đối phương thi triển lực lượng, khiến cho hắn không có cách nào điều động sử dụng lực lượng! Tạ Cửu Thần đường chủ cũng không biết hình dung như thế nào.

Dựa theo tình huống bình thường, cho dù Thất Mạch Bạo Hùng bị ôm lấy cái chân, thân thể nó cao lớn như vậy, lực lượng cuồng bạo như vậy, làm sao có thể bị người đánh ngã, mà không nhúc nhích?

Rất rõ ràng, dưới một cái ôm của đối phương, nó lại bị khống chế điểm yếu hại.

Mà điểm yếu hại này giống như mạch môn của nhân loại, một khi bị nắm lấy, lập tức không còn lực lượng, lúc này mới mặc cho người bóp nặn.

- Đường chủ, ngươi nói hắn... trong nhà sẽ không phải cũng nuôi một con Thất Mạch Bạo Hùng chứ?

Ngụy Dư Thanh trưởng lão nhìn qua.

Vừa rồi đường chủ nói trong nhà đối phương có khả năng nuôi một con Hổ Đầu thú, lúc này mới có thể quen thuộc như vậy, dễ dàng tìm được chỗ mấu chốt.

Đối phó với con Thất Mạch Bạo Hùng này, cũng thoáng cái tìm được mạch môn... Chẳng lẽ cũng nuôi một con?

- Khụ khụ...

Sắc mặt nhất thời đỏ lên, Tạ Cửu Thần đường chủ thiếu chút nữa bị nước bọt sặc chết.

Đã thấy trong nhà nuôi một con man thú, chưa thấy qua nuôi một đống man thú!

Nhà hắn cũng không phải mở Thú Đường, làm sao có thể vừa có Tật Phong Lang, vừa có Hổ Đầu thú... Hiện tại ngay cả Thất Mạch Bạo Hùng cũng nuôi?

- Liên tục qua ba cửa. Sợ rằng vị Trương Huyền này sẽ trở thành, người thuần thú sư đầu tiên thông qua mười lồng thú ở Thú Đường chúng ta!

Biết ở phía trên này rầu rĩ, là đánh mặt vào mặt mình, Tạ Cửu Thần đường chủ lúng túng cười, nói sang chuyện khác.

Trước đó cũng có người xông qua mười lồng thú, qua hai cửa ải còn không kiên trì nổi. Người ta qua ba cửa, đơn giản giống như ăn cơm uống nước. Có lẽ có cửa ải thứ tư cũng có thể qua.

- Đúng vậy, đường chủ, xem ra ngươi phải chuẩn bị máu linh thú!

Ngụy Dư Thanh trưởng lão mỉm cười.

Khiêu chiến mười lồng thú thưởng là một giọt máu linh thú. Nhìn khí thế của đối phương hiện tại, chắc hẳn là có thể một lần hành động thành công, đến lúc đó không thiếu phải lấy ra vật này.

- Ha hả!

Tạ Cửu Thần đường chủ vuốt râu mỉm cười:

- Có thể thông qua mười lồng thú, nói rõ thiên tài của Thú Đường chúng ta càng lúc càng lợi hại. Một giọt máu linh thú mà thôi, không tính là gì cả! Ta không chỉ muốn lấy ra, còn muốn tuyên bố, sau này có thiên tài xông vào, cũng sẽ lấy ra, hơn nữa còn là càng nhiều hơn!

Chương 698: Ta muốn khiêu chiến mười lồng thú (thượng) (2)

Mười lồng thú, không chỉ Thú Đường tại Hiên Viên vương quốc nghìn năm qua không ai thành công. Thú Đường ở các vương quốc phong hào tương đương, cũng không có mấy thông lệ từng thành công qua. Có một người như vậy, sau này nói chuyện cùng những người khác, cũng có mặt mũi, mở mày mở mặt.

Hơn nữa, còn có thể cổ vũ càng nhiều thiên tài, phấn đấu tiến tới. Đối với toàn bộ Thú Đường mà nói, đây cũng là khích lệ lớn nhất.

- Đúng vậy!

Ngụy Dư Thanh trưởng lão cũng hiểu rõ điểm ấy, không nhịn được gật đầu.

Hắn đang muốn nói tiếp, ánh mắt nghiêm trọng:

- Mau nhìn, xông qua cửa ải cuối cùng!

Không chỉ là hắn, lúc này tất cả những người khác cũng đều nhìn lại.

Hai con Thất Mạch Bạo Hùng đã ngã xuống, lại không có sức phản kháng, Trương Huyền tiếp tục đi về phía trước, cuối cùng đã tới cửa ải cuối cùng của mười lồng thú.

Man thú Chí Tôn sơ kỳ... Kim Thân Thiết Tí Viên!

- Kim Thân Thiết Tí Viên, hình thể không lớn, tương đương với nhân loại. Cũng chính vì nguyên nhân này, bất kể tốc độ, lực lượng, hay độ linh mẫn, đều không giống nhân loại. Thật sự chiến đấu, Chí Tôn trung kỳ sợ rằng cũng khó giành lấy thắng lợi!

- Trương Huyền sợ rằng phải rơi vào khổ chiến!

Phong đường chủ và Vương thú sư nhìn nhau, từng người nhìn ra được sự lo lắng trong ánh mắt.

Đối với vị Trương thú sư này, bọn họ vẫn có thiện cảm rất lớn.

Rõ ràng có bản lĩnh, còn giấu mình giống như cái gì cũng không biết. Không diễu võ dương oai giống như La Đường, cái gì cũng không hiểu, nhưng hết lần này tới lần khác thích giả vờ tới giả vờ lui.

Ba cửa ải trước, bất kể Tật Phong Lang, Hổ Đầu thú hay Thất Mạch Bạo Hùng, đều chỉ có mạnh mẽ bình thường, hoặc có khuyết điểm có thể lợi dụng.

Mà con Kim Thân Thiết Tí Viên này, không chỉ tu vi cao, còn gần như không có bất kỳ khuyết điểm nào.

Có thể nói, cùng nó chiến đấu, không thể dễ dàng giống như chiến đấu cùng một cường giả Chí Tôn sơ kỳ, thậm chí còn vượt qua.

- Đừng nghĩ nhiều như vậy. Thực lực của Trương thú sư, đã vượt ra ngoài phạm vi chúng ta có thể lý giải. Có lẽ... thật sự có thể giành được thắng lợi!

Không rầu rĩ bao lâu, Phong đường chủ lắc đầu.

Hơn một tháng trước, thời điểm lần đầu tiên nhìn thấy vị Trương thú sư này, hắn vẫn chỉ là một tiểu tử Thông Huyền cảnh. Mà bây giờ, tự nhiên đạt được Tông Sư đỉnh phong. Ngay cả Thất Mạch Bạo Hùng nửa bước Tông Sư, hắn cũng có thể dễ dàng đánh bại.

Thực lực dĩ nhiên vượt qua bọn họ, đủ để khiến cho bọn họ phải nhìn lên.

Loại cường giả này, cho dù có giấu giếm thủ đoạn gì, bọn họ cũng không có thể phỏng đoán.

Trong khi hai người đầy vẻ lo lắng, Trương Huyền phía dưới đã đi tới trước mặt Kim Thân Thiết Tí Viên.

Trước đó, cảnh tượng Trương Huyền lăn qua lăn lại rất nhiều man thú, Thiết Tí Viên đều nhìn thấy ở trong mắt. Nó biết người trước mắt này tuổi tác tuy rằng không lớn, lại không dễ dàng đối phó. Nó không chút do dự nào, bước trên mặt đất một bước, không có nửa câu nói thừa, trực tiếp ra tay. Ầm ầm!

Không hổ danh là Thiết Tí Viên, vừa ra tay lại không tầm thường. Kình khí nổ lớn, nắm đấm còn chưa đến tới trước mặt, lại đè ép không khí vù vù vang dội, giống như xé rách.

- Lợi hại!

Sắc mặt Trương Huyền thoáng ngưng trọng, cũng một quyền nghênh đón.

Ầm!

Nắm đấm đụng và nhau, một người một vượn đồng thời lui về phía sau mấy bước.

- Ừ?

Trương Huyền sửng sốt.

Không vừa nghĩ tới con Thiết Tí Viên này tự nhiên có thể cùng Thiên Đạo Kim Thân tầng thứ hai của hắn cứng rắn chống đỡ, hoàn toàn không rơi xuống hạ phong.

Những con man thú trước đó có danh tiếng rất lớn. Nhưng nếu thật muốn chiến đấu, căn bản không chống đỡ được. Con này có thể cùng hắn cứng rắn chống lại, đủ thấy đáng sợ.

Vù vù!

Một chiêu va chạm vào nhau, Thiết Tí Viên hình như dấy lên hưng phấn, lại vọt tới, bóng người nhanh như điện.

Quả nhiên giống như trong truyền thuyết, bất kể là tốc độ hay phản ứng, đều cực nhanh, khiến người ta khó có thể chống đỡ.
Ầm ầm ầm ầm!

Liên tiếp va chạm vào nhau mấy chiêu, Trương Huyền liên tiếp lui về phía sau.

- Không được. Thực lực của con này rất mạnh, hơn nữa lực phòng ngự cũng không yếu. Cùng nó chiến đấu, nó muốn thắng ta dễ dàng. Ta muốn thắng nó... khó khăn!

Lông mày hắn nhăn lại.

Lại cẩn thận nói tiếp, hiện tại tu vi chân khí Trương Huyền chỉ có Tông Sư đỉnh phong. Mặc dù có thể cùng đối phương chiến đấu, là bởi vì thân thể cường lực.

Nhưng phản ứng của cường giả Chí Tôn và Tông Sư rõ ràng vẫn có chênh lệch nhất định.

Cho dù lực lượng của hắn không kém gì đối phương, trên phản ứng cũng sẽ không theo kịp, có vẻ tương đối tốn sức.

Nếu như đối phương chỉ cao hơn hắn một cấp bậc, còn có thể sử dụng mắt Minh Lý, suy nghĩ bước hành động tiếp theo. Nhưng cao hơn hai cấp (nửa bước Chí Tôn, Chí Tôn sơ kỳ), kỹ năng này lại vô dụng.

Đoán không ra động tác kế tiếp, trên tư duy lại có phần không theo kịp, chỉ dựa vào thân thể, đã muốn thắng được, quả thật rất khó.

Đương nhiên, nếu như là đọ sức sinh tử, giết chết nó vẫn rất nhẹ nhàng.

- Chỗ thiếu hụt!

Biết tay không muốn thắng được đối phương rất khó khăn, Trương Huyền không do dự quá lớn, tinh thần thoáng động. Một quyển sách xuất hiện ở Đồ Thư Quán. Sau một khắc, nội dung trong đó rơi vào mi mắt.

- Thì ra là thế...

Nhìn xong nội dung, Trương Huyền khẽ cười, khóe miệng cong lên.

...

- Thực lực của hắn rất mạnh. Nhưng muốn thắng được Kim Thân Thiết Tí Viên, không quá dễ dàng!

Trong mắt nhìn thấy cảnh tượng chiến đấu, Ngụy Dư Thanh trưởng lão nói.

Làm cường giả Chí Tôn đỉnh phong, thực lực của một người một thú, hắn nhìn có thể hiểu rất rõ.

Rất rõ ràng, Trương Huyền rơi vào hạ phong.

- Không phải là không quá dễ dàng, mà là không có khả năng... Không nghĩ tới liên tục ba cửa đều thuận lợi như vậy, cuối cùng lại dừng lại ở chỗ này. Đáng tiếc!

Tạ Cửu Thần đường chủ cảm thán một tiếng, không nhịn được lắc đầu.

Ban đầu còn nghĩ chỗ này của bọn họ có thể có một vị khiêu chiến thành công. Không nghĩ tới, cuối cùng vẫn bị thất bại.

Chương 699: Ta muốn khiêu chiến mười lồng thú (hạ) (1)

Vị Trương Huyền này chắc hẳn là học được phương pháp luyện thể nào đó lợi hại, có thể khiến cho lực lượng thân thể đột phá vạn đỉnh, có thể chiến đấu vượt cấp.

Nhưng Kim Thân Thiết Tí Viên tăng cương kinh khủng!

Hơn nữa mạnh mẽ chính là thực lực tổng hợp. Bất kể từ một điểm nào, đều không chê vào đâu được. Cho dù người thanh niên không kém, vẫn không có hy vọng chiến thắng.

Ngược lại sẽ dựa theo chiến đấu chuyển dời, xuất hiện loại nhược điểm này, có thể bị nó nhân cơ hội.

Nói cách khác, dựa theo kiến thức của hắn thấy, nếu như vị Trương Huyền này không có phương pháp khác, thua trận đã là điều tất nhiên.

- Đúng là rất đáng tiếc...

Ngụy Dư Thanh trưởng lão cũng nhìn ra, theo thở dài một tiếng, đang muốn nói tiếp. Đột nhiên khóe miệng hắn giật một cái:

- Đường chủ...

Không cần hắn nói tiếp, chỉ thấy Tạ Cửu Thần đường chủ tự nhiên nói không ra lời, mắt trợn trừng sắp rơi ra, sắc mặt trở nên trắng bệch.

Chỉ thấy phía dưới, một người một thú vừa rồi còn chiến đấu khí thế hừng hực, chẳng biết lúc nào, tự nhiên kề vai sát cánh, thất giống như cùng một người còn kém chút nữa ôm nhau ở cùng một chỗ.

Kim Thân Thiết Tí Viên trước đó vẫn hung hăng hằn học, muốn xé rách Trương Huyền thành mảnh nhỏ, lúc này đang vỗ vai Trương Huyền, bộ dạng ta bảo bọc ngươi, đầy nghĩa khí.

Không chỉ hai người khiếp sợ đến mức cắn đầu lưỡi, mọi người khác xem náo nhiệt khóe miệng mỗi người cũng co giật, không hiểu ra sao.

Đây là... Tình huống gì?

Vừa rồi còn đánh ngươi chết ta sống, chiến đấu nhiệt huyết sôi trào. Thế nào... trong nháy mắt, lại như vậy?

Cho dù hai ngươi trước đó quen biết, cũng có một dấu hiệu. Hiện tại chợt kinh chợt sợ, làm cái gì vậy?

- Vừa rồi thời điểm chiến đấu, ta dường như nhìn thấy được người thanh niên này, lợi dụng truyền âm nhập mật nói gì đó. Kim Thân Thiết Tí Viên lập tức thay đổi thái độ quá lớn! Thay đổi với tốc độ nhanh như vậy, có thể có liên quan đến tới nội dung hắn nói hay không?

Giang Nam Bình không nhịn được nói.

Trước đó, có chút thất thần, phía dưới lại xuất hiện kết quả. Lần này từ khi vừa mới bắt đầu, hắn đã mở to hai mắt nhìn, không dám bỏ qua bất kỳ một chi tiết nào.

Bởi vậy, một người một thú phía dưới thay đổi thái độ mặc dù nhanh, vẫn khiến cho hắn thấy được manh mối...

Lại ở thời điểm Thiết Tí Viên chiếm thượng phong, môi người thanh niên mấp máy, hình như sử dụng truyền âm nói gì đó.

Sau đó... man thú vừa rồi thoạt nhìn còn giống như có kẻ thù giết cha, lại lập tức giống như rút gân, thay đổi thái độ lớn.

- Ta cũng thấy được... Chỉ là, nói một câu, khiến Kim Thân Thiết Tí Viên thay đổi thái độ. Điều này... không thể nào đâu?

Vẻ mặt Ngụy Hữu Đạo vẫn mơ hồ.

- Ta cũng cảm thấy không có khả năng. Nhưng... Ngươi đã thấy đánh một trận, khiến Tật Phong Lang ngoan giống như chó Nhật, đánh một quyền khiến Hổ Đầu thú nằm xuống giả chết chưa?

Giang Nam Bình nói.

- Ta...
Ngụy Hữu Đạo cứng đờ.

Không phải tận mắt nhìn thấy, nằm mơ hắn cũng không dám nghĩ.

Dù vậy, hắn vẫn cảm thấy mình giống như chưa tỉnh ngủ, khiến cho hắn cảm thấy rất nhiều man thú phía dưới, không phải là cố ý nhường.

- Cho dù thái độ thay đổi... Kim Thân Thiết Tí Viên cũng không có khả năng nhường để cho hắn qua được! Nó là thú sủng tốt nhất của trưởng lão, đã đáp ứng bảo vệ cửa ải cuối cùng, chắc hẳn sẽ làm tròn trách nhiệm...

Lại nhìn một hồi, thật sự không hiểu nổi đối phương rốt cuộc làm sao làm được, Ngụy Hữu Đạo không nhịn được nói.

Cho dù người này sử dụng phương pháp đặc biệt nào, có thể khiến cho mấy man thú trước mặt nhường, vậy chắc chắn sẽ không được.

Con man thú này lại là thú sủng tốt nhất của trưởng lão Thú Đường, từ lâu đã nhận mệnh lệnh, liều chết trấn thủ cửa ải cuối cùng. Cho dù có thể sử dụng ngôn ngữ gì mê hoặc nó không động thủ. Muốn thông qua, khẳng định vẫn không có khả năng!

Còn chưa nói dứt lời, hắn liền nghe được giọng nói lanh lảnh của người thanh niên phía dưới vang lên.

- Viên huynh, ta muốn qua, huynh nhường đường một chút!

Ngay sau đó hắn liền nhìn thấy, Kim Thân Thiết Tí Viên vẻ mặt hưng phấn gật đầu, hoàn toàn không có chút do dự nào, tránh ra khỏi thông đạo. Ngay sau đó móng vuốt cực lớn giơ lên, phất tay chia tay.

- Ta thấy... Hình như nó không làm tròn trách nhiệm...

Giang Nam Bình nói.

- ...

Ngụy Hữu Đạo.

...
Cùng Kim Thân Thiết Tí Viên cáo biệt.

Thiên Đạo Đồ Thư Quán chiếu xuống, bất kỳ chỗ thiếu hụt nào cũng không thể tránh được. Con Thiết Tí Viên có chút vấn đề tự nhiên. Trương Huyền nói cho nó phương pháp giải quyết, đừng nói nhường đường, cho dù bảo nó lập tức thay đổi tín ngưỡng, biến thành thú sủng của mình, khẳng định nó cũng không sẽ từ chối.

Man thú, chỉ cần không có bị thuần phục triệt để, ký kết khế ước, thay đổi chủ nhân không có bất cứ vấn đề gì.

Thật giống như Thanh Ưng thú trước đây, Mạc Vũ tốn giá trị cực lớn, thật vất vả bồi dưỡng được cảm giác tín nhiệm, lại thua Trương Huyền điên cuồng đánh một trận.

Rất nhanh, đi tới điểm cuối của mười lồng thú, Trương Huyền vỗ bàn tay, một ánh sáng lóe lên.

Mười lồng thú khiêu chiến thành công!

- Cái này... thông qua? Sử dụng bao nhiêu thời gian?

Tạ Cửu Thần nhịn xuống hỏi.

- Cái này...

Khóe miệng Ngụy Dư Thanh trưởng lão co giật:

- Đại khái... thời gian nửa chén trà nhỏ!

- Nửa chén trà nhỏ?

Lông mày Tạ Cửu Thần đường chủ giật loạn.

Bình thường khiêu chiến mười lồng thú, phải một canh giờ.

Một chén trà nhỏ, là một khắc đồng hồ, cũng chính là một phần tám canh giờ.

Nửa chén trà nhỏ, mười một phần sáu thời gian lại thông qua bốn cửa ải, đánh bại mười con man thú...

- Mấu chốt nhất chính là... Tám phần mười thời gian của hắn, đều sử dụng để đi trên đường. Thật sự tiếp xúc, giao đấu cùng những con man thú này, cũng chỉ mười mấy lần hít thở!

Ngụy Dư Thanh trưởng lão tiếp tục nói.

Thời gian uống cạn nửa chén trà khiêu chiến mười lồng thú thành công đã rất nghịch thiên. Thời gian người ta thật sự tiếp xúc và va chạm, tổng cộng mới sử dụng mười mấy lần hít thở...

Nếu không tận mắt nhìn thấy, thuộc hạ có người trả lời như vậy, hắn khẳng định cảm thấy nói dối cũng không biết đường...

- Tạ đường chủ, ta tính thông qua không?

Lông mày đang giật loạn, chỉ thấy người thanh niên đi tới trước mặt.

- Thông qua, thông qua...

Tạ Cửu Thần gật đầu.

Chương 700: Ta muốn khiêu chiến mười lồng thú (hạ) (2)

Nếu như vậy cũng không tính thông qua, vậy thế nào mới qua?

- Vậy... máu linh thú của ta!

Người thanh niên nhìn qua.

- Đi tới đài cao, ta sẽ đưa cho ngươi ở trước mặt mọi người!

Tạ Cửu Thần mỉm cười.

Có người xông qua mười lồng thú là công lao và thành tích của hắn trong thời điểm thân là đường chủ, tất nhiên hắn cần tuyên truyền lớn cho bốn phương một hồi, để cho tất cả mọi người biết.

- Được!

Trương Huyền biết mục đích của đối phương, cũng không nói nhiều.

Rất nhanh mấy người từ trong sân này đi ra, đi tới đài cao.

- Các vị thuần thú sư cùng với bằng hữu tới Thú Đường, nói vậy bữa tiệc xông mười lồng thú lầnn ày, các vị cũng đều thấy được.

Đi tới đài cao, Tạ Cửu Thần tiếp nhận hộp ngọc do một vị trưởng lão đưa tới, nhìn quanh một vòng, giọng nói sang sảng.

- Thật lợi hại!

- Không biết vị thuần thú sư này tên gọi là gì? Sau này hắn lại là thần tượng của ta! Ta phải lấy hắn làm mục tiêu, cố gắng phấn đấu.

- Lấy hắn làm mục tiêu? Ngươi không cảm thấy cái khởi điểm này xác định quá cao, sau đó tuyệt vọng sao? Ta xem, vẫn là lấy Ngụy Hữu Đạo, Giang Nam Bình bọn họ làm mục tiêu mới tính làm đến nơi đến chốn! Thật sự không được, lấy đám người La Đường, Phương Tiến làm mục tiêu cũng được!

- ... Vậy ngược lại cũng đúng!

Phía dưới ồ lên một mảnh.

Mới vừa rồi còn tranh tới mặt đỏ tận mang tai, La Đường, Phương Tiến, Ngụy Hữu Đạo, Giang Nam Bình nghe được lời bàn luận, mỗi một người mặt đỏ tới mang tai, hận không thể có kẽ nứt nào chui vào.

Trước đó mỗi người đều cảm thấy Thú Đường tại Hiên Viên vương quốc ta lợi hại nhất. Bây giờ mới biết... Muốn lấy người ta làm mục tiêu, cũng không thể!

Nửa chén trà nhỏ xông qua mười lồng thú, loại thành tích như vậy, suy nghĩ một chút cũng khiến cho người ta tuyệt vọng.

- Thông qua mười lồng thú, thưởng một giọt máu linh thú. Đây là quy định Thú Đường đã sớm lập được, ai cũng không thể thay đổi! Nếu vị Trương thú sư này thành công, ta hiện tại lại trao tặng phần thưởng!

Giọng nói của Tạ Cửu Thần đường chủ vang lên.

Nói một hồi, hắn mở hộp ngọc trong tay ra. Quả nhiên thấy một giọt máu, xoay quanh ở trong cái bình đặt bên trong đó, khiến người ta một loại lực ép cường đại.

Máu linh thú!

- Trương thú sư, chúc mừng!

Biểu diễn cho mọi người xem xong, Tạ Cửu Thần cười khanh khách đưa qua.

- Ừ!

Trương Huyền vội vàng cầm hộp ngọc ở lòng bàn tay. Mục đích lớn nhất hắn tới Thú Đường chính là vì cái này. Hiện tại máu thú tới tay, tâm tình thật tốt.

- Được rồi, ta hi vọng từ nay về sau, Thú Đường chúng ta, đều có thể lấy Trương thú sư làm gương, cố gắng tu luyện, khiêu chiến mười lồng thú chứng minh thực lực.

Biết đây là cơ hội tốt nhất để tuyên truyền, Tạ Cửu Thần đường chủ vuốt vuốt chòm râu, cười lớn một tiếng, nhìn quanh một vòng:

- Chỉ cần sau này, bất kể ai khiêu chiến thành công, Thú Đường đều sẽ ban tặng một giọt máu linh thú làm phần thưởng.

- Máu linh thú có ý nghĩa như thế nào đối với thuần thú sư, nói vậy không cần ta nhiều lời, tất cả đều rõ ràng! Các vị, nỗ lực lên. Chỉ cần cố gắng, cũng không phải không có khả năng...

Hai cánh tay vung lên, Tạ Cửu Thần đường chủ cười to.

Không thể không nói, cử chỉ và lời nói của hắn lần này rất có lực kích động.

Trao phần thưởng trước mặt mọi người, khiến cho tất cả mọi người nhìn thấy được nội dung phần thưởng, sau đó lấy Trương Huyền làm thí dụ, tiến hành khích lệ đối với mọi người...

Hắn vừa nói xong, phía dưới xôn xao một mảnh. Không ít thế hệ trẻ tuổi, đều kích động sắc mặt đỏ ửng, xiết chặt nắm đấm.

Hiệu quả của máu linh thú, bất kể đối với người hay là thú đều có cực trợ giúp lớn. Mỗi một giọt đều có giá trị cực lớn. Loại phần thưởng này, ai cũng không có cách nào từ chối.

Có người thông qua mười lồng thú, vì sao ta không thể?

Trong lúc nhất thời, quần chúng xúc động, mỗi người đều hăng hái giống như uống máu gà.

- Đường chủ, ta cũng muốn khiêu chiến mười lồng thú!

- Ta cũng muốn thử xem...

Trong thời gian mấy hơi thở, lại có mười mấy thuần thú sư xông lại, nóng lòng muốn thử. Nhìn thấy được bộ dáng mọi người kích động như vậy, Tạ Cửu Thần đường chủ thoả mãn gật đầu. Hắn đang muốn nói chuyện, lại thấy người thanh niên cách đó không xa thu hồi máu linh thú, cũng dùng đôi mắt mong chờ nhìn qua.

- Đường chủ, nếu người người đều có thể khiêu chiến mười lồng thú, ta khiêu chiến lần thứ hai, sẽ không có vấn đề gì chứ?

Trước đó, hắn từ trong tay Lâm Nhược Thiên nhận được hai giọt, chỉ khiến cho hắn nắm giữ lực lượng 9999 đỉnh mà thôi, chưa từng đột phá Chí Tôn.

Thêm một giọt nữa, cho dù có hiệu quả, muốn cho hắn đạt được Chí Tôn đỉnh phong, cũng còn kém rất xa.

Muốn giúp Lộ Trùng báo thù, thực lực này là yêu cầu thấp nhất.

Cho nên, cần có càng nhiều thú huyết.

- Ngươi nói cái gì?

Tạ Cửu Thần đường chủ sửng sốt, không kịp phản ứng.

- Ta nói... Vẫn muốn khiêu chiến mười lồng thú!

Trương Huyền nói.

- Vẫn muốn khiêu chiến?

Khóe miệng Tạ Cửu Thần giật một cái:

- Ngươi không phải vừa thành công sao?

- Đúng vậy. Ngươi vừa nói qua, bất kể ai khiêu chiến thành công, qua một lần, là có thể nhận được một giọt máu linh thú. Ta còn cần càng nhiều máu linh thú hơn, cũng muốn tiếp tục khiêu chiến!

Trương Huyền nghiêm túc trả lời.

- Tiếp tục?

Thân thể Tạ Cửu Thần đường chủ thoáng một cái.

Ngươi trong thời gian uống cạn nửa chén trà là thành công. Nếu cứ quét tới quét đi như vậy, Thú Đường chúng ta còn không phải trực tiếp phá sản sap?

Máu linh thú, vật trân quý như vậy, cho dù Thú Đường tại Hiên Viên vương quốc, cũng không tích trữ bao nhiêu...

- Đúng vậy!

Trương Huyền gật đầu, bẻ ngón tay tính toán:

- Yên tâm đi, để cho ta liên tiếp khiêu chiến hai mươi lần, kiếm lấy hai mươi giọt máu linh thú là được. Ta không tham nhiều!

- ...

Thân thể Tạ Cửu Thần đường chủ thoáng lảo đảo một cái, thiếu chút nữa ngã quỵ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau