THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 686 - Chương 690

Chương 686: Hiên Viên Thú Đường (2)

Quan sát chữ do Khổng sư tự tay viết, khiến cho hắn tiến vào ý cảnh đặc biệt chữ sư luyện tâm.

Nếu không vì cái này, nắm giữ thân pháp thiên đạo, cho dù cường giả Chí Tôn muốn giết chết mình, cũng không dễ dàng như vậy!

- Mức độ tâm cảnh, đạt tới 12.1, sát hạch danh sư tứ tinh, cũng thoải mái!

Thời gian chữ sư luyện tâm tuy rằng ngắn, dù sao cũng là chữ do Khổng sư tự tay viết, tác dụng rất lớn, khiến cho tâm cảnh của hắn có tiến bộ rất lớn, đủ tăng lên 1.0.

Mỗi 3.0 là một thang độ, nói như vậy, mức độ tâm cảnh của hắn, đã có thể sát hạch danh sư tứ tinh.

- Mức độ tâm cảnh tăng, mắt Minh Lý cũng cường đại hơn so với trước đây! Trước đây, chỉ có thể quan sát cùng cấp bậc hoặc tu vi thấp với mình. Mà bây giờ, cho dù gặp phải nửa bước Chí Tôn, cũng có thể dễ dàng nhìn ra chỗ thiếu hụt, vấn đề!

Dựa theo mức độ tâm cảnh đạt được 12.1, có thể so sánh với danh sư tứ tinh, mắt Minh Lý cũng có sự lột xác.

Hiện tại thực lực của hắn là Tông Sư đỉnh phong, đổi lại thành trước đây, là nhìn không thấu nửa bước Chí Tôn.

Mà lúc này, cho dù có cường giả thực lực như vậy xuất hiện, cũng có thể nhìn thấu, không cần phải dựa vào Thiên Đạo Đồ Thư Quán nữa.

Đồ Thư Quán tuy rằng nghịch thiên, lại có rất nhiều tính giới hạn.

Ví dụ như, chỉ có thi triển võ kỹ, hoặc hôn mê mới có khả năng biểu hiện sách. Mắt Minh Lý lại khác, chỉ cần tiêu hao mức độ tâm cảnh nhất định, có thể dễ dàng sử dụng, đơn giản thuận tiện, càng thực dụng hơn.

- Không chỉ có như vậy, uy lực sư ngôn thiên bẩm đã gia tăng không ít!

Hiện tại hắn tổng cộng lĩnh ngộ hai bản lĩnh đặc biệt của danh sư.

Mắt Minh Lý và sư ngôn thiên bẩm.

Chỉ cần tiêu hao mức độ tâm cảnh, có thể khiến cho người ta rất nhanh tin tưởng và nghe theo. Thậm chí chân khí trong cơ thể cũng không do mình khống chế, dựa theo ngôn ngữ vận chuyển.

Trước đó, chỉ có thể ảnh hưởng một ít người tu luyện tu vi thấp hơn so với hắn rất nhiều. Hiện tại, cho dù Tông Sư đỉnh phong và thực lực tương đương với hắn, một lời hắn nói ra, cũng có thể chịu ảnh hưởng.

Nói chung, chữ sư luyện tâm đối với phương diện danh sư có giúp đỡ rất lớn. Về phần khác, không có quá nhiều biến hóa.

- Mấy người các ngươi đều đánh một bộ quyền cho ta xem!

Chỉnh lý xong tiến bộ của mình, Trương Huyền nhìn về phía đám người Triệu Nhã.

Đã lâu không chỉ điểm, thực lực của bọn họ tuy rằng tiến bước rất nhanh, rõ ràng đã không đuổi kịp bước chân của mình, cần phải nhanh hơn.

- Vâng!

Lưng thú rộng rãi, mọi người từng người thi triển võ kỹ. Trương Huyền chỉ điểm từng người một.

Thời gian ba ngày, thoáng một cái đã qua. Trải qua chỉ điểm và tu luyện, tu vi của mọi người lại tăng không ít. Đám người Vương Dĩnh, Trịnh Dương đều đạt được Ích Huyệt cảnh. Ngay cả Viên Đào tệ nhất, cũng mở ra một chỗ huyệt đạo.

Triệu Nhã còn mượn thể chất kích hoạt uy lực, đạt tới Tông Sư hậu kỳ.
Thể chất thuần âm lại thêm kiếm pháp thiên đạo, nàng bây giờ so với Tông Sư đỉnh phong bình thường, cũng không kém chút nào.

Mạc Vũ cũng nhận được chỉ điểm, có tiến bộ không ít.

- Chúng ta không đi Hiên Viên vương thành sao?

Liên tục bay, mắt thấy lại sắp đi tới vương thành, ai biết Trương Huyền lại bảo Khiếu Thiên thú thay đổi phương hướng, bay về phía sơn mạch cách đó không xa.

- Tìm một chỗ nâng cao thực lực!

Đứng ở bên cửa sổ, Trương Huyền thản nhiên nói.

- Nâng cao thực lực?

Mạc Vũ chớp mắt.

Trước thấy hắn nói hờ hững, vốn tưởng rằng ba ngày nay, sẽ cố gắng tu luyện, chí ít tranh thủ đột phá nửa bước Chí Tôn. Ai biết... ngoại trừ chỉ điểm mọi người, chính là chiếu cố Lộ Trùng, không tu luyện qua một lần.

Bây giờ lập tức đến vương thành, ngược lại muốn nâng cao thực lực...

Chẳng lẽ, thứ này còn cần địa điểm đặc biệt?

- Thú Đường!

Trương Huyền nói.

Nhìn xong sách của Thiên Vũ vương quốc, đối với phân chia thế lực của Hiên Viên vương quốc biết không biết được rõ ràng. Vị trí địa lý và phân bộ những chức nghiệp đặc biệt, vẫn có thể tìm được.
Giống như trước đó, Thú Đường của Hiên Viên vương quốc, cũng không ở vương thành, mà là ở sâu bên trong sơn mạch cách vương thành mấy chục cây số.

- Thú Đường? Đi tới đây nâng cao thực lực?

Nghe được địa điểm, vẻ mặt Mạc Vũ càng không hiểu.

Nghe nói qua man thú đi Thú Đường nâng cao thực lực, còn chưa có nghe nói, người cũng có thể!

Chẳng lẽ, công pháp hắn tu luyện, cần phải mượn man thú?

...

Lại ở thời điểm đám người Trương Huyền tiến về phía Thú Đường, Thú Đường Hiên Viên vương quốc bên trong thành nhỏ trấn rộng rãi, ba bóng người từ trên lưng thú rơi xuống.

Hai người trong đó, chính là người quen cũ Trương Huyền đã từng gặp ở Huyền Lạc sơn mạch: Thú Đường Phong đường chủ và Vương thú sư.

Trước mặt bọn họ là một người thanh niên khoảng chừng ba mươi tuổi, ngẩng đầu ưỡn ngực, vẻ mặt ngạo khí.

- La thú sư, đây là Thú Đường ở Hiên Viên vương quốc, chúng ta chính là ở chỗ này tham gia trận thi đấu lớn thuần thú!

Phong đường chủ nói.

- Ừ, ta biết! Yên tâm đi, một quán quân mà thôi. Ta nhất định lấy về cho các ngươi!

Người thanh niên La thú sư vẫy bàn tay một cái, hoàn toàn không để ý chút nào.

- Ách...

Nghe được lời nói của đối phương cuồng vọng như vậy, Phong đường chủ và Vương thú sư nhìn nhau, mỗi người cười khổ.

La thú sư này ở trong sát hạch thú sư gần đây, tương đối có thiên phú, nhưng tuyệt đối không phải là có thiên phú nhất.

Nếu không phải ban đầu giao hẹn nửa năm sau mới tiến hành thi đấu, đột nhiên sửa đến hai tháng sau, không tìm được Trương Huyền có thiên phú nhất kia, bọn họ cũng không cần tìm tới người này.

Thiết Xỉ Khiếu Thiên thú ở Thú Đường Huyền Lạc sơn mạch, bị người kia lấy đi, không thể làm gì khác hơn là cưỡi man thú cấp bậc Tông Sư qua, tốc độ thật sự quá chậm, đủ hao phí hơn một tháng mới đi tới nơi này. Mấy người đều đầy mệt mỏi.

(Hơn một tháng trước, Trương Huyền vẫn đang tìm Độc Điện. Ngay cả Thiên Vũ vương thành cũng chưa từng đi qua, bọn họ tự nhiên không tìm được)

- Thế nào? Không tin sao?

- Hừ, các ngươi vẫn nói Trương Huyền gì đó! Hắn là thuần thú sư nhị tinh, ta cũng vậy. Hắn sát hạch lần đầu tiên lại thông qua. Ta cũng vậy, thậm chí làm còn tốt hơn! Thế nào nhắc tới hắn, lại tự tin lớn như vậy. Dối với ta ngược lại thật sự không có lòng tin sao?

Nhìn thấy được biểu tình của hai người, La thú sư vung bàn tay lên, đầy không vui, nói.

Chương 687: Mười lồng thú (1)

Các ngươi có ý tứ?

Trương Huyền kia là thiên tài, ta lại không phải sao?

Vì sao nói tới hắn, mỗi một người lại ôm kỳ vọng. Ta qua, ngược lại loại dáng vẻ này?

Mọi người đều là thuần thú sư nhị tinh, ta hình như không thể so kém gì so với hắn!

- Chúng ta không phải ý này. Mà là...

Phong đường chủ xấu hổ cười:

- Trận thi đấu thuần thú tập trung lại thiên tài trong phạm vi vương quốc phong hào, không thể khinh thường, vẫn cẩn thận một chút thì thỏa đáng hơn!

- Cẩn thận? Có gì phải cẩn thận! Hạng mục so tài lần trước, ta đã nghiên cứu qua, không phải là thuần phục một con man thú Chí Tôn sơ kỳ sao? Thực lực của ta bây giờ, tuy rằng còn kém hơn so với Chí Tôn, nhưng có tự tin có thể thành công!

Hai cánh tay của người thanh niên chấn động, tu vi trên người, thể hiện ra.

Lại là cường giả Tông Sư đỉnh phong!

Tông Sư đỉnh phong hơn ba mươi tuổi, cho dù ở Thiên Vũ vương quốc, cũng tuyệt đối được cho là thiên tài. Thảo nào có tự tin này.

- Hạng mục thi đấu, mỗi một lần cũng không quá tương đồng. Lần này cụ thể là cái gì ta cũng không biết được rõ ràng. Chỉ có điều... Sở dĩ trận thi đấu lớn diễn ra sớm, nghe nói là bởi vì Hiên Viên Thú Đường bắt được một con man thú lợi hại, thuần phục nhiều lần cũng chưa từng thành công. Vì đề phòng đêm dài nhiều mộng, lúc này mới tập trung thiên tài đến đây!

Có chút do dự, Phong đường chủ nói ra tin tức biết được:

- Ta cảm thấy... Lần thi đấu này, khẳng định có liên quan đến con man thú này!

- Ta cũng cho là như vậy. Nếu không, trận thi đấu lớn thuần thú năm năm một lần, mỗi lần thời gian đều chính xác, không có khả năng đột nhiên sớm hơn!

Vương thú sư cũng gật đầu.

Mấy tin tức này là do một người bằng hữu của bọn họ ở Hiên Viên Thú Đường lặng lẽ truyền tới, cụ thể có phải thật như vậy hay không, vẫn còn cần nghiên cứu thêm.

Chỉ có điều, trải qua cân nhắc, cũng không giả.

Bằng không, trận thi đấu lớn thuần thú năm năm một lần, từ lâu hình thành quy luật, không cần thiết đột nhiên sớm hơn, khiến người ta trở tay không kịp.

- Thú Đường bắt một con man thú lợi hại? Cấp bậc gì?

La thú sư sửng sốt.
- Cụ thể ta cũng không rõ lắm!

Phong đường chủ lắc đầu.

Hắn mặc dù là đại lão quản lý Thú Đường một phương, nhưng Hiên Viên Thú Đường rõ ràng cao hơn một cấp. Không ít chuyện, hắn vẫn không có tư cách biết được.

- Ngay cả thuần thú sư tam phẩm cũng không có cách nào, thế hệ trẻ tuổi, có ai có thể thành công? Cho dù có liên quan tới điều này, sợ rằng nghiên cứu tập tính, yêu ghét của man thú, trợ giúp cho thuần phục mà thôi!

La thú sư hất đầu lên, khí phách bắn ra khắp nơi:

- Về điểm ấy, ta không thua bất kỳ kẻ nào!

Trận thi đấu lớn thuần thú của Thú Đường, sát hạch chính là thế hệ trẻ dưới ba mươi tuổi. So với những thuần thú sư sống không biết bao nhiêu năm này, hắn không dám nói. Nhưng dưới ba mươi tuổi, một đám thuần thú, có thể thắng được hắn, trong phạm vi Hiên Viên vương quốc, tuyệt đối không nhiều lắm.

- Thực lực của ngươi, chúng ta biết. Chỉ có điều, ta nghe nói, năm nay xuất hiện không ít thiên tài thuần thú sư, đều rất lợi hại! Như Ngụy Hữu Đạo ở Tế Bắc vương quốc, Giang Nam Bình ở Khai Hùng vương quốc, Kê Vô Tín ở Hồng Tuyền sơn trang... Mấy vị này, cũng không tính là yếu, đều chưa đầy ba mươi tuổi, đạt tới nhị tinh đỉnh phong...

Thấy hắn tràn đầy tự tin, nhìn Vương thú sư, Phong đường chủ nói.

Vị trước mắt này, trên phương diện thuần thú cũng rất có thiên phú. Nếu như không tính là Trương Huyền, có thể nói là người đứng đầu thế hệ trẻ tuổi của Thú Đường ở Huyền Lạc sơn mạch.

Nhưng khuyết điểm cũng hết sức rõ ràng, quá kiêu căng, tự cho mình là đúng, hoàn toàn không hiểu được khiêm tốn.

Nếu không phải liên lạc không được người trước, nói thật, bọn họ đúng là không muốn tìm hắn.

Thuần thú, có tự tin là chuyện tốt, nhưng không thể có chút ngạo mạn. Nếu không, chẳng những không thành công, làm không tốt còn có thể hại hắn rất thảm. Chủ trì Thú Đường nhiều năm như vậy, gặp qua không ít thuần thú sư lợi hại, cũng bởi vì điểm ấy, làm man thú tức giận, bị xé rách ngay giữa ban ngày.

- Mấy người này thật sự là không tệ. Trước đó chúng ta đã giao đấu qua. Lúc đó quả thật ta không bằng. Chỉ có điều, ta nhận được truyền thừa mới, học tập thủ pháp thuần thú mới. Bọn họ muốn thắng ta, sẽ không dễ dàng như vậy...

La thú sư chắp hai tay ở sau lưng, đang muốn nói tiếp, liền nghe được cách đó không xa có một tiếng hừ lạnh vang lên.

- Khẩu khí thật là lớn. Còn tưởng là nhân vật lợi hại gì, hóa ra là một kẻ tự biên tự diễn!

Một người thanh niên đi tới, cười nhạo một tiếng.

- Phương Tiến? Thế nào, muốn cùng ta so tài sao? Tới đi!

Nhận ra được người này, lông mày La thú sư nâng lên.

- So tài với ngươi? La Đường, ngươi cũng xứng sao?

Khẽ cười, thân thể Phương Tiến thoáng lắc một cái, khí tức bay lên.

- Nửa bước... Nửa bước Chí Tôn?

La thú sư La Đường biến sắc, lui về sau hai bước, trợn tròn mắt.

Hắn là Tông Sư đỉnh phong, vốn tưởng rằng đã rất lợi hại, không nghĩ tới vị này dĩ nhiên đột phá.

Thuần thú sư, thực lực càng cao, uy hiếp đối với man thú càng lớn, cũng càng dễ thu phục.

- Hai năm trước mọi người đều là Tông Sư đỉnh phong. Lấy trình độ và năng lực thuần thú của ngươi, quả thật được cho là nhất lưu trong thế hệ trẻ tuổi. Nhưng mấy người Ngụy Hữu Đạo, Giang Nam Bình chúng ta đều đột phá. Nếu như vẫn chỉ có chút thực lực ấy, ta khuyên ngươi vẫn nên ngoan ngoãn trở lại, đừng ở chỗ này làm mất mặt xấu hổ!

Phương Tiến hờ hững nhìn qua.

- Ngươi...

Sắc mặt La Đường tái xanh:

- Ý của ngươi... Ngụy Hữu Đạo bọn họ, cũng đột phá?

Tông Sư đỉnh phong và nửa bước Chí Tôn, chênh lệch giống như trời và đất. Không ít người đến cuối đời vẫn không có cách nào làm được. Những người này làm sao có thể đều đột phá?

Chương 688: Mười lồng thú (2)

- Không chỉ có như vậy, Ngụy Hữu Đạo còn đạt tới Chí Tôn sơ kỳ!

Phương Tiến mỉm cười.

- Chí Tôn sơ kỳ?

La Đường xiết chặt nắm đấm:

- Thực lực cao lại như thế nào? Thi đấu thuần thú, so tài chính là trình độ thuần thú, chú ý chính là lý giải đối với man thú, cũng không đơn thuần dựa vào thực lực. Cho dù thực lực mạnh, cũng không thể đánh cho man thú chủ động tán thành, hoàn toàn thuần phục...

Đông!

Đang muốn tiếp tục phản bác vài câu, tăng khí thế cho mình, đột nhiên mặt đất Thú Đường lắc lư kịch liệt một hồi. Một tiếng chuông giống như tiếng sấm vang lên.

- Tiếng chuông vang lên? Nguy rồi, có chuyện lớn phát sinh!

Phong đường chủ biến sắc.

La Đường, Phương Tiến đang tranh cãi cũng ngừng lại, đồng tử đồng thời co lại.

Thú Đường nuôi dưỡng không ít man thú, vì đề phòng quấy nhiễu, bình thường đều lấy yên lặng làm chủ. Trừ khi phát sinh chuyện gì lớn, mới có thể gõ chuông lớn.

Một khi tiếng chuông vang lên, tất cả thuần thú sư đều phải lập tức tập hợp, cùng nhau đối mặt!

Rốt cuộc có chuyện gì, có thể khiến cho tiếng chuông đột nhiên vang lên?

Coong coong coong!

Tiếng chuông tiếp tục.

- Nhanh đếm thử tổng cộng có mấy tiếng!

Phong đường chủ vội hỏi.

Tiếng chuông vang lên số lượng khác nhau, sẽ truyền lại ý tứ cũng không giống nhau.

- Tổng cộng... bảy tiếng!

Rất nhanh, tiếng chuông kết thúc, La Đường nói.

Phương Tiến cũng nhìn qua. Tuy rằng bọn họ đều là thuần thú sư, nhưng đối với tiếng chuông Thú Đường mấy tiếng đại biểu hàm nghĩa gì, bọn họ lại không hiểu rõ nhiều lắm, thua xa vị đường chủ Huyền Lạc sơn mạch này.

- Tiếng chuông vang lên bảy tiếng, đây là... Nhớ lại một chút về quy tắc tiếng chuông, sắc mặt Phong đường chủ nhất thời trắng bệch, thân thể lắc lư kịch liệt:

- Có người muốn xông mười lồng thú? Đây... Đây rốt cuộc làm sao có thể?

- Mười lồng thú?

La Đường, Phương Tiến liếc mắt nhìn nhau, từng người vẻ mặt nghi ngờ.

Cái tên này, bọn họ vẫn là lần đầu tiên nghe nói.

- Mười lồng thú, là chỉ ở trong một cái lồng sắt dài nhỏ, để vào mười con man thú, cấp bậc lần lượt tăng cao... Người xông qua ải, phải ở trong một canh giờ từ con này, đi tới con kia...

Môi Phong đường chủ run rẩy.

- Mười còn man thú? Một mình xông qua? Điều này... Làm sao có thể?

- Man thú gặp phải người lạ sẽ công kích. Đây là thiên tính. Nếu không phải chức nghiệp thuần thú sư, cũng sẽ không tới gần như thế. Một canh giờ từ con này đi tới con kia, đi qua mười con?

Không chi La Đường, Phương Tiến kinh ngạc kêu lên, ngay cả Vương thú sư, cũng bị dọa cho giật mình.

Man thú đa nghi, cùng nhân loại đối địch. Nếu như không có phương pháp đặc biệt, sợ rằng vừa đi qua, lại sẽ gặp phải công kích!

Một man thú còn có thể đối phó. Mười con, đối phó thế nào?
- Đúng rồi, thực lực man thú như thế nào?

Nghĩ đến cái gì, La Đường vội vàng hỏi.

Nếu như thực lực yếu hơn rất nhiều so với người xông qua ải, cho dù thực lực tăng lên, chừng mười con, cũng không đủ hình thành nguy hiểm.

- Bốn con đầu, thấp hơn so với người tu luyện một cấp bậc nhỏ. Ba con giữa, thực lực tương đồng. Hai con sau, cao hơn một cấp bậc nhỏ. Con trấn giữa cuối cùng kia... Lại cao hơn hai cấp bậc!

Giọng nói của Phong đường chủ run rẩy.

- Cái gì?

Sắc mặt của ba người kia cũng lập tức trắng bệch.

Làm thuần thú sư, bọn họ tất nhiên biết man thú đáng sợ.

Hình thể cực lớn, man lực kinh người, nhân loại cùng cấp bậc cũng không phải là đối thủ. Xông đến phía sau lại còn cao hơn hai cấp bậc?

Thật hay giả vậy?

- Thật muốn xông qua ải, tuyệt đối là đâm đầu vào chỗ chết... Ai sẽ làm như vậy? Làm như vậy lại sẽ có ích lợi gì?

Phương Tiến không nhịn được nói.

Đám người La Đường cũng nhìn qua.

Không lợi không dậy sớm nổi. Mười lồng thú này, người xâm nhập tuyệt đối mười chết không sống. Đã như vậy... Vì sao còn có người muốn xông qua?

Chẳng lẽ là tự tìm đường chết?

- Đương nhiên là có lợi ích!

Có chút do dự, Phong đường chủ xiết chặt nắm đấm, móng tay cũng cắm vào trong thịt:

- Làm được chuyện ấy, có thể nhận được một giọt...

- Máu linh thú!

Gấp đôi bắt đầu, cầu vé tháng!

Chương 689: Rốt cuộc là ai? (1)

- Cái gì?

Mắt La Đường, Phương Tiến nhất thời đỏ lên..

Linh thú tương đương với cường giả Hóa Phàm nhân loại. Huyết dịch của bọn họ, không chỉ có thể khiến cho huyết mạch của man thú tiến thiên. Nhân loại dùng, cũng có thể rèn luyện thân thể, thực lực tăng lớn.

Thứ này, so với linh thạch còn trân quý hơn.

Không nghĩ tới khiêu chiến mười lồng thú cuối cùng phần thưởng lại là cái này!

Chỉ có điều... Cho dù biết có loại phần thưởng này, bọn họ cũng tuyệt đối sẽ không tham gia.

Bảo vật lợi hại hơn nữa cũng phải có mạng cầm mới được!

Nếu không, người cũng đã chết, muốn thưởng có tác dụng cái lông?

- Cùng cấp bậc, chiến thắng một con man thú cũng khó khăn, đừng nói khiêu chiến mười con. Mau đi xem một chút, rốt cuộc là ai. Đây là... không muốn sống sao?

Cắn răng một cái, La Đường nói.

Hắn luôn luôn tự tin, thậm chí cảm thấy lần thi đấu này quán quân trừ hắn ra không còn có thể là ai khác. Nhưng dù vậy, hắn cũng tuyệt đối không dám một mình đối mặt với mười con man thú lớn.

Rốt cuộc là ai?

Lại xông vào như vậy, thậm chí dẫn tới tiếng chuông của toàn bộ Thú Đường vang lên... Không muốn sống nữa, hay thế nào?

- Đi qua xem thử một chút!

Phong đường chủ gật đầu.

Vương thú sư, Phương Tiến cũng tò mò, rốt cuộc là ai, có gan này.

Đoàn người vội vàng đi về phía Thú Đường. Thời gian không lâu, bọn họ đi tới một cái sân cực rộng lớn, chiều ngang chiều rộng chừng bảy, tám trăm thước, giống như là trên mặt đất đập xuống một hố sâu cực lớn. Sân lại ở dưới đáy hố.

Toàn bộ sân viện đều bị một lồng sắt cực lớn bao phủ. Mười con man thú bị lần lượt cách ly, chạy xung quanh, phát ra tiếng gầm rú đinh tai nhức óc.

Lúc này, bên ngoài sân đã chật cứng người. Không ít đều nghe được tiếng chuông qua đây. Mỗi một người nhìn về lồng sắt phía dưới, lông mày giật loạn, khóe miệng co giật.

Thuần thú sư có thể ở chỗ này, cũng có không ít thiên tài. Nhưng đối mặt nhiều man thú hung bạo mạnh mẽ như vậy, vẫn cảm thấy da đầu tê dại.

- Một con cuối cùng lại là man thú Chí Tôn sơ kỳ...

- Loại man thú cấp bậc như vậy, cho dù cường giả Chí Tôn trung kỳ muốn chiến thắng, cũng đặc biệt khó khăn. Vậy... Khiêu chiến thế nào?

- Nhìn lực lượng man thú phân bố, tệ nhất là Tông Sư hậu kỳ. Lần lượt tăng lên, như vậy nói cách khác... Phải xông qua mười lồng thú này, tu vi đạt được Tông Sư đỉnh phong! Là đám người Ngụy Hữu Đạo, Giang Nam Bình, Kê Vô Tín hay La Đường, Phương Tiến? Theo ta được biết, thực lực của bọn họ, đại khái ở phạm vi này. Cũng có đầy đủ năng lực thuần thú!

- Ngươi kiến thức nông cạn. Ngụy Hữu Đạo, Giang Nam Bình đều đã đột phá. Người trước còn đạt tới Chí Tôn sơ kỳ. Chắc hẳn không phải là bọn họ!

- Không phải? Vậy còn có người nào, dám trực tiếp đối mặt với mười man thú lớn?

...
Nhìn thực lực man thú, tất cả mọi người đều ồ lên.

Trấn giữ cuối cùng lại là man thú Chí Tôn cảnh... Thật sự muốn khiêu chiến, đây tuyệt đối là đã chán sống rồi.

Rốt cuộc là ai, lá gan lớn như vậy?

Là không sợ chết, hay chán sống rồi?

- Vì một giọt máu linh thú, ngay cả mạng cũng không cần. Đầu óc của người này có bị bệnh không?

La Đường không nhịn được nói.

Máu linh thú cho dù là trân quý, không có khả năng trân quý hơn so với sinh mạng.

Vì thứ này, mạng cũng không cần, khiêu chiến thứ này... Điên rồi sao?

- Trong phạm vi Hiên Viên vương quốc, có vài thuần thú sư Tông Sư đỉnh phong có danh tiếng, ta gần như đều biết. Rốt cuộc là ai? Thế nào hoàn toàn không nghĩ ra được, rốt cuộc ai điên cuồng như vậy?

Phương Tiến cũng nhăn mày lại, đau khổ suy nghĩ tìm hiểu.

Từ thực lực man thú, có thể thấy được đó không phải là đám người Ngụy Hữu Đạo. Nhưng ngoại trừ mấy người đó ra, còn có ai, điên cuồng như vậy, có gan lớn như vậy?

Hơn nữa, cho dù là mấy người này, chỉ sợ cũng không dám xông vào mười lồng thú lợi hại như vậy!

...

- Xông vào mười lồng thú? Lá gan thật là lớn! Đoán chừng là không muốn sống, trước khi chết, thu một danh tiếng!

Trong đám người, một người thanh niên khoanh hai tay trước ngực, đầy nghiền ngẫm nhìn về lồng giam phía dưới.
Chính là Ngụy Hữu Đạo, cấp thiên tài khiến đám người La Đường nhắc tới, kiêng kỵ không thôi!

- Đúng vậy, người như thế, ta thấy cũng nhiều. Chỉ là muốn xem, hắn có thể thông qua cửa thứ nhất hay không!

Một người thanh niên khác cũng khẽ nói.

một vị thiên tài nổi danh khác của Thú Đường tại Hiên Viên vương quốc, Giang Nam Bình.

Hai đại thiên tài giống như ngôi sao mai, hào quang chói mắt, nói lý ra cũng là bạn tốt.

Lần này nghe được có người lại muốn khiêu chiến mười lồng thú, bọn họ mới đi tới trước mặt.

Bọn họ ngược lại muốn xem, người nào, có can đảm giống như vậy.

Về phần... Người này có thể xông qua hay không, bọn họ đều cảm thấy là lời nói vô căn cứ.

Trước đó không nói con cuối cùng kia còn là man thú thực lực cấp bậc Chí Tôn cao hơn hai cấp. Chỉ nói cửa thứ nhất, bốn con man thú thấp hơn so với thực lực bản thân một cấp bậc, cũng không có bất cứ cơ hội nào thành công.

- Cửa thứ nhất là bốn con Tật Phong Lang Tông Sư hậu kỳ! Loại man thú này tốc độ nhanh, am hiểu hợp tác. Một mình chiến đấu, Tông Sư đỉnh phong cũng khó có thể giành được thắng lợi. Bốn con liên hợp... Nửa bước Chí Tôn cũng chiếm không được lợi ích. Một Tông Sư đỉnh phong, ha hả, không biết lượng sức!

Ngụy Hữu Đạo lắc đầu.

- Đúng vậy. Chắc hẳn cửa này sẽ bị xé thành thịt nát!

Giang Nam Bình cũng lắc đầu.

- Cho dù chết, cũng là tự chuốc họa vào thân. Khiêu chiến mười lồng thú, phải sớm ký kết giấy sinh tử, sinh tử không luận tới, không trách được người khác!

Hừ một tiếng, Ngụy Hữu Đạo đang muốn nói tiếp, ánh mắt chợt ngưng trọng:

- Người đi ra!

Dựa theo lời của hắn, mọi người quả nhiên thấy trong sân phía dưới, một người thanh niên chậm rãi đi ra, tiến về phía cửa thứ nhất của mười lồng thú.

- Người này thoạt nhìn rất trẻ tuổi, sợ là ngay cả hai mươi cũng chưa tới...

- Là rất nhỏ. Nhỏ như vậy lại đạt được Tông Sư đỉnh phong, nói rõ thiên phú cực cao, làm sao có thể gấp gáp tìm chết như vậy?

Nhìn thấy rõ ràng dáng vẻ của bóng người phía dưới, mọi người đầu tiên là sửng sốt, lập tức ồ lên.

- Ngụy huynh, ngươi có thể nhận ra?

Giang Nam Bình cũng sửng sốt.

Thiên tài của Hiên Viên vương quốc, hắn cơ bản đều biết. Nhưng người này hắn chưa từng thấy qua.

- Chưa thấy qua!

Chương 690: Rốt cuộc là ai? (2)

Ngụy Hữu Đạo lắc đầu.

- Chưa từng nghe qua, tuổi tác lại nhỏ như vậy, lại dám xông mười lồng thú, chỗ dựa của hắn rốt cuộc là cái gì?

Giang Nam Bình nhăn mày lại.

- Chỗ dựa? Mười lồng thú đứng sừng sững ở nơi đây đã nghìn năm, chưa từng có người nào thành công qua. Ai dám nói có chỗ dựa? Chắc hẳn chính là một nhân vật nhỏ thích lấy lòng mọi người mà thôi!

Ngụy Hữu Đạo giơ bàn tay ngăn lại.

- Đúng vậy, Thú Đường ở Hiên Viên vương quốc thành lập nghìn năm qua, từng xuất hiện vô số thiên tài, không ai thành công. Một người không biết từ đâu xuất hiện mà thôi, chắc hẳn muốn mua danh chuộc tiếng.

Đối với lời của hắn, Giang Nam Bình biểu thị tán thành, lên tiếng:

- Lại xem hắn có mạng sống hay không...

...

- Là... là... hắn?

- Tại sao là hắn? Hắn điên rồi sao?

Khác với sự nghi ngờ của mọi người, Phong đường chủ, Vương thú sư nhìn thấy được bóng người, biến sắc, thiếu chút nữa thì kinh ngạc cắn đứt đầu lưỡi xuống.

- Các ngươi quen hắn?

La Đường sửng sốt, vội vàng xem qua.

- Hắn... chính là người ta bình thường nói... Trương thú sư!

Cắn đầu lưỡi một chút, phát hiện không phải nằm mơ, trong ánh mắt Phong đường chủ đầy hoảng hốt.

Vốn tưởng rằng người khiêu chiến mười lồng thú kia, là thần thánh phương nào. Dù thế nào hắn cũng không nghĩ tới, tự nhiên mình biết, chính là vị... Trương Huyền kia!

Người này không phải là đi Thiên Vũ vương quốc, liên lạc không được sao?

Thế nào lại chạy tới nơi đây?

Hơn nữa... Khiêu chiến mười lồng thú làm gì?

Chẳng lẽ không biết nguy hiểm?

Mấu chốt nhất chính là...hắn không phải mới Thông Huyền cảnh đỉnh phong sao? Từ khi nào biến thành Tông Sư đỉnh phong?

Liên tiếp nghi vấn, khiến cho đầu óc hắn chuyển động không kịp, có chút phát điên.

Trời ạ, đây rốt cuộc có chuyện gì xảy ra?

- Hắn chính là Trương Huyền?

La Đường sửng sốt, lập tức lạnh lùng cười:

- Các ngươi nói giống như một đóa hoa, còn tưởng rằng là nhân vật lợi hại gì. Không nghĩ tới là một kẻ trẻ tuổi lỗ mãng! Trước đó Phong đường chủ, Vương thú sư vẫn nói Trương Huyền này như thế nào, lợi hại như thế nào, đã sớm khiến cho hắn khó chịu.

Vốn tưởng rằng thực sự là nhân vật rất lợi hại nào. Dù thế nào hắn cũng không nghĩ tới, là một người trẻ tuổi lỗ mãng cái gì cũng không biết, trực tiếp vọt tới mười lồng thú.

Còn nói thiên tài... Ta nhổ vào!

Không biết trời cao đất rộng. Xem ngươi một lát nữa chết như thế nào...

Nghĩ vậy, nhất thời hắn lộ ra sự xem thường.

- Thiên tài? Có loại thiên tài tìm đường chết như vậy sao?

Nghe được lời đối thoại, Phương Tiến cũng hiểu được, đầy cười nhạo.

Thiên tài cho dù có ngạo khí, ít nhất cũng có đúng mực. Khiêu chiến mười lồng thú, chỉ vì nhận được một giọt máu linh thú. Đây tuyệt đối là hành động não tàn tới cực điểm.

...

- Trương Huyền, cẩn thận...

Một chỗ khác ở phía trên, đám người Mạc Vũ, Triệu Nhã nhìn xuống phía dưới quan sát, tất cả cũng đều đầy khẩn trương.

Bọn họ còn thấy kỳ quái, tới Thú Đường nâng cao thực lực như thế nào. Nghe được hắn muốn khiêu chiến mười lồng thú, lúc này bọn họ mới hiểu được... Máu linh thú!

Nhưng... cho dù máu linh thú có thể khiến cho thực lực tiến bước, vì thứ này, bỏ ra nhiều như vậy, thật sự giá trị sao?

Đây chính là mười con man thú, mỗi một con bất cứ lúc nào cũng có thể giết người. Cho dù trình độ thuần thú của ngươi cực cao, hai cửa ải đầu qua được, nhưng phía sau thì sao?

Man thú nửa bước Chí Tôn và man thú Chí Tôn sơ kỳ... Đây chính là tồn tại ngay cả cường giả Chí Tôn trung kỳ, cũng không muốn trực tiếp đụng phải. - Lão sư, khẳng định... không có chuyện gì!

Triệu Nhã nói.

Đối với lão sư, nàng tin tưởng sâu sắc không nghi ngờ. Nhưng cảnh tượng trước mắt nguy hiểm như vậy, nàng cũng âm thầm khẩn trương.

- Sẽ phải không có việc gì...

Mạc Vũ cũng gật đầu, âm thầm động viên tinh thần cho mình.

...

Khác với sự xem thường, khẩn trương của mọi người, Trương Huyền ở phía dưới ngược lại rất thả lỏng.

Trước khi báo thù, cần phải nâng cao thực lực, công pháp cấp Chí Tôn, cho dù tìm được, dựa vào linh thạch hắn dự trữ, cũng không có cách nào nhanh chóng đạt được đỉnh phong. Biện pháp tốt nhất, chỉ có một... Tìm kiếm đủ máu linh thú!

Thứ này tìm đủ, dựa vào Thiên Đạo Kim Thân tầng thứ hai, hoàn toàn có thể khiến cho thân thể trong khoảng thời gian ngắn đạt được Chí Tôn đỉnh phong.

Máu linh thú vô cùng trân quý. Thú Đường chắc chắn sẽ không bán ra ngoài. Hơn nữa cho dù bán ra, mình cũng mua không nổi. Dựa vào thực lực bây giờ, lại không thể cứng rắn cướp. Phương pháp duy nhất, cũng chỉ có khiêu chiến mười lồng thú.

Căn cứ theo trong sách ghi chép, chỉ cần thành công, là có thể miễn phí nhận được một giọt.

Vù!

Phun ra một hơi thở, hắn nhìn bốn con Tật Phong Lang cửa thứ nhất, mỉm cười.

- Đến đây đi!

Hắn bước lên phía trước, đi tới.

...

- Trực tiếp xông vào?

- Lẽ nào người này còn muốn cứng rắn chống lại sao?

- Đầu óc có bị bệnh không? Khiêu chiến mười lồng thú, là kết hợp thuần thú và thực lực. Chắc hẳn là ném đồ ra, tranh thủ thu được thiện cảm của man thú, sau đó lại mưu tính những chuyện khác. Một đầu lại lao vào, không phải khiến cho bọn chúng nổi giận sao?

- Nguy rồi, Tật Phong Lang đã bị chọc giận...

...

Khiêu chiến mười lồng thú, không phải cuộc chiến đấu đơn thuần. Nếu không, cho dù mệt chết, cũng không thể thắng được nhiều man thú như vậy!

Dưới tình huống bình thường, đều kết hợp với thuần thú, cùng man thú làm tốt quan hệ, khiến cho nó không công kích, lại nghĩ biện pháp thông qua.

Người này thì hay rồi. Giống nh trẻ tuổi lỗ mãng, không nói câu nào, thứ gì cũng không mang theo, trực tiếp tiến lên. Đây không phải là... chờ Tật Phong Lang giết chết ngươi sao?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau