THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 681 - Chương 685

Chương 681: Thay hắn báo thù rửa hận! (1)

- Lộ Trùng!

Đang chìm đắm ở trong chữ sư luyện tâm, nghe được một tiếng la sốt ruột vang lên, ngay sau đó liền thấy Lộ Trùng bị một kiếm đâm thủng, đầu óc Trương Huyền thoáng cái nổ tung, viền mắt không nhịn được đỏ ửng.

Người học sinh này, tuy rằng biết muộn nhất, lại nắm giữ tín nhiệm cao nhất, tình cảm chân thật nhất đối với hắn.

- Chết cho ta!

Rít gào một tiếng, trong đầu chấn động, một quyển sách màu vàng đột ngột xuất hiện.

Lực lượng giống như khiến cho thế giới đổ nát đột nhiên sinh ra. Thiên địa phong vân tụ hội. Quyển sách rất nặng giống như một ngọn núi lớn, trực tiếp rơi vào trên đầu Lương thống lĩnh.

Choảng!

Hoàn toàn không có chút ngừng lại, đầu lại biến thành dưa hấu dưới búa sắt, nổ nát bấy. Dưới trùng kích mãnh liệt, toàn bộ khe núi xuất hiện một hố to sâu mấy trăm thước, chiều rộng mấy trăm thước.

- Cái gì?

Đám người Đinh Mục, Lâm Lung nấp ở một bên, chuẩn bị xuất thủ lần nữa đánh lén, không nghĩ tới Lương thống lĩnh đường đường là Chí Tôn hậu kỳ, bị thứ xuất hiện trên người đối phương đập một cái, tan thành mây khói, khiếp sợ đến mức sắc mặt đồng thời trắng bệch, thiếu chút nữa ngất đi.

Đã sớm đoán ra trong tay vị Trương Huyền này tất nhiên có pháp bảo hộ thân do Dương sư ban cho, nhưng không nghĩ tới lại đáng sợ như thế!

Đập xuống một chút, thành cái hố lớn như vậy, cho dù là cường giả Hóa Phàm Cảnh, cũng làm không được.

- Trốn...

Biết ngăn cản không được, không dám dừng lại, Đinh Mục cũng không để ý tới bất kỳ người nào, xoay người bỏ chạy.

Thuần thú sư Chu Tiến, cũng đuổi theo sát phía sau.

Hai người đều đạt tới cấp bậc Chí Tôn, tốc độ cực nhanh, thời điểm hai lần hít thở lại biến thành một đường trắng, chạy qua khoảng trăm thước.

- Điện hạ chờ ta...

Không nghĩ tới phu quân của mình, chỗ dựa lớn nhất phía sau xoay người bỏ chạy, ngay cả nói cũng chưa từng nói, sắc mặt Lâm Lung trắng bệch, vội vàng đuổi theo.

- Chết đi...

Ánh mắt đỏ như máu, nhìn có người từ phía sau khối đá chạy ra, làm sao không biết là quỷ kế của bọn họ, Trương Huyền rít gào một tiếng thật dài, quyển sách màu vàng xoay quanh trên không trung, lại đập tới.

Ầm ầm!

Biến cố lớn, phạm vi mấy trăm thước lại bị mài bằng. Lâm Lung bị đập ở phía dưới, biến thành thịt vụn. Đinh Mục, Chu Tiến trốn tương đối nhanh, lúc này mới may mắn tránh khỏi tai họa.

- A...

- Man thú nhanh hơn, nhanh!

Nhìn thấy được cảnh tượng phía sau, hai người khiếp sợ đến mức toàn thân run rẩy. Cái gì thái tử phi, cái gì thê tử, lại không quan tâm nữa, phóng người nhảy lên, rơi vào trên lưng của Kim Lân thú tia chớp, bay thẳng về phía trước. Pháp bảo này của Trương Huyền quá mạnh. Cường giả Hóa Phàm Cảnh, cũng có thể dễ dàng đập chết, càng chưa nói tới bọn họ.

Không trốn đi nữa, chỉ có một con đường chết.

- Chết!

Trong tiếng gầm thét, Trương Huyền đang muốn khống chế sách màu vàng, cũng lập tức giết chết hai người một thú này, lại nghe “oong!” một tiếng, quyển sách biến mất. Ngay sau đó một cảm giác mệt mỏi rã rời cực lớn dâng lên, khiến cho đầu óc hắn ảm đạm, bất cứ lúc nào cũng sẽ ngất đi.

- Lộ Trùng...

Biết man thú Chí Tôn trung kỳ bay đi, lại không đuổi kịp nữa, Trương Huyền cố nén choáng váng trong đầu, nhìn về phía người học sinh trước mắt này.

Chỉ thấy khuôn mặt kiên nghị của người học sinh này, vì báo thù, cố nén hai năm không nói lời nào, vì nâng cao thực lực, sử dụng độc dược cửu tử nhất sinh cũng không oán không hối hận, mắt nhắm chặt, dĩ nhiên không còn tri giác.

Chỉ có điều, hình như thấy được lão sư an toàn, mặc dù lại không có cách nào mở mắt nữa, khóe miệng vẫn lộ ra nụ cười mỉm.

Hai tay vẫn nắm chặt trường kiếm đâm vào ngực, chết sống cũng không buông tay.

Hình như là đang nói, cho dù chết...

Lão sư chỉ cần không có việc gì... là tốt rồi!

- Chân khí thiên đạo có thể trị tất cả thương thế. Ngươi không có việc gì...

Nước mắt chảy ra, cầm bàn tay của đối phương, chân khí thiên đạo trong cơ thể Trương Huyền, điên cuồng dũng mãnh tràn vào trong đó.

- Lão, lão sư làm sao biết được ta muốn báo thù?
- Vẫn mong Liễu lão sư dạy ta...

- Ngươi không thể tổn thương hắn, bởi vì... hắn là lão sư của ta!

...

Nhới lại từng từ khi ở cùng người thiếu niên, trong lòng Trương Huyền thầm run rẩy.

Từng trải qua hai năm “câm điếc”, Lộ Trùng không nói nhiều. Trong thời gian tiếp xúc, không nói được mấy câu, có chỉ là ánh mắt kiên định, bóng lưng trầm ổn...

Vì có thể báo thù, quỳ gối trước học viện bảy ngày bảy đêm, không nói đôi câu vài lời. Rèn luyện độc thể, đau khổ mấy đi nữa cũng không kêu khổ một tiếng, hoàn toàn không lùi bước. Biết rõ Lâm gia cường thế, vẫn tiến lên...

Người thiếu niên này không muốn nói, lại kiên trì không ngừng, khiến người ta cảm giác lạnh như băng, thật ra trong lòng lại rất mềm yếu.

Nếu không, cũng không có khả năng chắn ở trước mặt, tình nguyện bản thân chết đi, cũng không muốn lão sư bị bất cứ thương tổn gì!

Lộ Trùng, học sinh của ta, là lão sư không bảo vệ tốt cho ngươi!

Ngươi mau tỉnh lại, cho lão sư một cơ hội lấy công chuộc tội...

Chân khí thiên đạo không cần tiền điên cuồng truyền vào, nhưng mà bóng dáng gầy gò nghị lực của Lộ Trùng, lại vẫn không nhúc nhích, không phản ứng chút nào.

...

Nhìn thấy được người thanh niên trước mắt, giống như phát điên, sắc mặt Mạc Vũ trắng bệch.

Một cảnh tượng vừa rồi, quá mức nhanh chóng. Tuy rằng trong mắt nhìn thấy, lại không có bất kỳ biện pháp nào. Vốn tưởng rằng, lần này khẳng định dữ nhiều lành ít.

Thế nào cũng không ngờ được, một đệ tử lại vì hắn, cam tâm tình nguyện bỏ ra sinh mạng.

Nắm đấm của nàng xiết chặt, vội vàng tiến về phía trước.

- Trương Huyền!

Nàng hô một tiếng, không có phản ứng chút nào.

- Trương Huyền...

Nàng lại hô một tiếng nữa, mới nhìn thấy thiên tài nổi bật nhất Thiên Vũ vương thành, với ánh mắt mờ mịt ngẩng đầu, giống như mất đi hồn phách.

- Đừng có gấp, y thuật của ngươi vô song. Có thể... Lộ Trùng sẽ không có việc gì!

Trong lòng quặn đau một hồi, Mạc Vũ không nhịn được nói.

- Đúng, ta có y thuật...

Chương 682: Thay hắn báo thù rửa hận! (2)

Đối phương nhắc nhở, lúc này Trương Huyền mới phản ứng được. Ánh mắt mờ mịt lại một lần nữa tập trung.

Không sai!

Hắn không chỉ có y thuật, còn có Thiên Đạo Đồ Thư Quán!

Dưới thiên đạo, không chỗ nào che giấu được. Chỉ cần không phải thịt nát xương tan, chắc hẳn đều có biện pháp!

Ánh mắt hắn nhất thời sáng lên, một lần nữa tập trung tinh thần.

- Chỗ thiếu hụt!

Trong lòng hắn khẽ kêu lên, trong đầu xuất hiện một quyển sách. Hắn vội vàng mở ra.

- Còn cứu được...

Liếc mắt thoáng nhìn nội dung phía trên, toàn thân Trương Huyền run lên, sắc mặt thoáng chút trở nên ửng đỏ.

Vốn tưởng rằng bị trường kiếm của cường giả Chí Tôn đâm thủng ngực, hẳn phải chết không thể nghi ngờ, không nghĩ tới, lại còn có một tia khí tức.

Phía trên quyển sách viết chi chít đầy các loại chỗ thiếu hụt. Kinh mạch trong cơ thể Lộ Trùng, gần như bị chân khí của cường giả Chí Tôn, làm vỡ nát tất cả. Nội tạng cũng bị tổn thương nặng nề. Đổi lại thành bất kỳ kẻ nào, loại tình huống này, khẳng định đã chết.

Chỉ có điều, hắn tu luyện qua Thiên Đạo Kim Thân và độc thể, thân thể cường đại vượt xa so với người bình thường gấp mấy lần. Lại thêm chân khí thiên đạo truyền vào đúng lúc, lúc này mới lưu lại một tia sức sống.

- Trước hết chữa trị kinh mạch, nội tạng!

Dung nhập tất cả sách của nghiệp đoàn y sư trong đầu, lĩnh ngộ lý giải, cho dù không cần Đồ Thư Quán, y thuật của Trương Huyền cũng không thua kém gì y sư tam tinh. Biết tình hình hiện tại, hắn chữa trị vết thương trên người đối phương trước.

Hắn lập tức không nói thừa, chân khí thiên đạo chậm rãi ở chảy xuôi trong cơ thể đối phương, tu bổ tổn hại kinh mạch và thân thể trong đó.

Đồng thời hắn lấy ra một viên đan dược chữa thương đút xuống.

Cướp đoạt hết Lâm gia, loại dược vật chữa thương này, trong chiếc nhẫn trữ vật có rất nhiều. Đừng nói một viên, cho dù lấy ra tất cả, chỉ cần có thể khiến đối phương tỉnh lại, đều không tính là gì cả.

- Trương Huyền...

Thấy người thanh niên một lần nữa khôi phục lại thần thái, bắt đầu cứu chữa, lúc này Mạc Vũ mới thở phào nhẹ nhõm. Nàng cúi đầu nhìn lại, đồng tử co lại.

Chỉ thấy vết thương của Lộ Trùng, ở dưới chân khí của đối phương truyền qua, khôi phục với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Trước đó mất máu quá nhiều, sắc mặt cũng hồng nhuận. Tuy rằng vẫn mê man, nhìn bề ngoài, so với lúc trước không bị thương, không khác nhau quá nhiều.

- Chỉ dựa vào chân khí, hoàn toàn chữa trị thân thể?

Thân thể run rẩy, Mạc Vũ khó có thể tin được.

Trước đó, mặc dù nàng đã thấy vị trước mắt này thi triển y thuật, nhưng gần như đều sử dụng ngân châm đâm vào huyệt, sau đó kê ra phương pháp luyện đan.

Như vậy là có thể chữa trị thương thế, tu bổ kinh mạch... Chân khí phải tinh thuần tới mức nào?

- Chẳng lẽ là... chân khí trên tam phẩm?
Đồng tử nàng co lại.

Chân khí trên tam phẩm, tinh thuần đến cực điểm, có thể chữa thương, khơi thông gông cùm xiềng xích trong kinh mạch... Nàng vốn tưởng rằng chỉ là trong truyền thuyết, không nghĩ tới tự nhiên có thể chính mắt thấy được.

Có thể truyền ra loại công pháp tu luyện chân khí này, Dương sư lại phải mạnh tới mức nào?

Thảo nào có thể khiến cho Tô sư, Lăng sư đều cam tâm tình nguyện ra tay vì hắn!

Phù!

Chữa trị hoàn chỉnh một đường kinh mạch cuối cùng trên người Lộ Trùng, Trương Huyền lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Trong đầu hắn lại hình thành quyển sách mới. Hắn liếc mắt thoáng nhìn, sắc mặt tái xanh.

- Lão sư, Lộ Trùng như thế nào?

Triệu Nhã không nhịn được nhìn qua.

- Thân thể không có vấn đề quá lớn. Chính là ý thức rơi vào giấc ngủ sâu, chẳng biết lúc nào mới có thể tỉnh lại!

Lộ Trùng bị tổn thương thật sự quá lợi hại. Cho dù chân khí thiên đạo có uy lực vô song, có thể hoàn toàn khôi phục được thương thế ở trên thân thể hắn, nhưng trên phương diện ý thức lại bất lực.

Nói cách khác, hắn hiện tại, giống như người sống thực vật, có khả năng ngày mai lại tỉnh, cũng có khả năng vĩnh viễn cũng không tỉnh lại.

- Vậy làm sao bây giờ?

Triệu Nhã hỏi tiếp.

- Ta cũng không biết! Trương Huyền lắc đầu, lại lộ ra vẻ cô đơn.

Tuy rằng đã biến tất cả sách của nghiệp đoàn y sư thành kiến thức của mình, nhưng loại tình huống này, hắn cũng nghĩ không ra được phương pháp giải quyết.

Kinh mạch bế tắc, thân mắc bệnh tàn tật, không có cách nào đột phá... Chân khí thiên đạo vẫn có thể trị liệu. Nhưng thuộc về ý thức, thuộc về linh hồn, huyền diệu khó giải thích. Chân khí thiên đạo lại nghịch thiên nữa, có thể giúp đỡ được cái gì?

- Chúng ta không có cách nào. Nhưng có lẽ Dương sư có thể chữa trị được!

Mạc Vũ không nhịn được nói chen vào.

- Dương sư?

Sắc mặt Trương Huyền khó coi.

Dương sư... là giả, không tồn tại.

Hắn chính là vị “cao nhân” này. Mình không có cách nào, chẳng khác nào đối phương cũng không có cách nào.

- Ta nghe nói danh sư ngoài thất phẩm, không chỉ có thể dùng ngôn ngữ thay đổi hành vi cử chỉ của người khác, còn có thể ảnh hưởng tới ý thức, lục soát linh hồn. Lộ Trùng chỉ là rơi vào giấc ngủ say. Nếu có loại danh sư cấp bậc như vậy, tiến vào trong óc của hắn, có lẽ lại có thể khiến cho hắn tỉnh lại!

Mạc Vũ nói tiếp.

- Ảnh hưởng ý thức, lục soát linh hồn?

Trương Huyền nhất thời xiết chặt nắm đấm.

Giống như đối phương nói, Lộ Trùng chỉ là ý thức ngủ say. Nếu thật sự có người nào có thể tiến vào óc của hắn, có lẽ thật sự có thể tỉnh lại.

- Ừ, tuy rằng đây là nghe người khác nói, nhưng danh sư cấp bậc càng cao, thủ đoạn càng nhiều. Chúng ta nghĩ không ra biện pháp, chưa chắc cấp bậc cao hơn lại không thể...

Mạc Vũ nói.

- Không sai!

Trương Huyền gật đầu.

Thật giống như thai độc tiên thiên của hắn, Thiên Huyền vương thành và Độc Điện không có phương pháp giải quyết, Danh Sư Đường lại có. Tuy rằng cũng rất khó, nhưng chí ít tốt hơn chẳng khác có phương hướng nào.

Tình hình Lộ Trùng hiện tại, hắn bất lực. Nhưng dựa theo cấp bậc cao, xem sách càng nhiều, có lẽ lại có phương pháp tốt hơn.

- Ta sẽ đi tìm danh sư lợi hại. Chỉ có điều, trước đó...

Nghĩ vậy, an tâm hơn không ít, mắt Trương Huyền nheo lại. Một sát ý từ trong cơ thể sôi trào phát ra, giống như kinh đào, khiến thiên địa cũng bị nhấn chìm.

- Trước hết phải thay hắn... báo thù rửa hận!

Chương 683: Thực lực của Hiên Viên vương quốc (1)

Làm người hiện đại sinh ra ở thời đại tin tức lớn bùng nổ, có thể giải quyết, Trương Huyền không muốn động thủ giết người. Ai có thể ngờ được, cũng bởi vì điểm ấy, hại Lộ Trùng.

Sớm biết như vậy, chắc hẳn phải bảo Tiểu Tô giết chết Lâm Lung, Lương thống lĩnh này. Bằng không, cũng sẽ không có chuyện như vậy.

- Báo thù?

Đôi mi thanh tú của Mạc Vũ thoáng nhíu lại:

- Thù nhất định là phải báo. Nhưng ngươi... hiểu rõ đối với Hiên Viên vương quốc không?

Trương Huyền lắc đầu.

Hiên Viên vương quốc là quốc gia cao cấp hơn Thiên Vũ vương quốc, cho dù có tin tức cặn kẽ, cũng sẽ bị phong kín che giấu, rất ít người biết được, không có khả năng ngang nhiên trưng bày ở tàng thư khố, để cho tất cả mọi người quan sát.

Bởi vậy, tri thức trong đầu hắn, đối với Hiên Viên vương quốc cũng có miêu tả, nhưng liên quan đến cơ mật lại hàm hồ qua loa. Cho nên, cho dù xem xong toàn bộ tàng thư khố, đối với vương quốc phong hào này, hắn cũng không hiểu nhiều.

Chí ít ở trên phương diện đẳng cấp võ lực, phân chia thế lực, hắn biết cũng không phải quá rõ ràng.

- Không biết được rõ ràng, lại muốn báo thù?

Mí mắt giật một cái, Mạc Vũ trừng mắt.

Trái tim lại thật là lớn. Đối tượng ngươi muốn báo thù là thái tử Hiên Viên vương quốc. Lão quốc chủ bệnh nặng, tồn tại bất cứ lúc nào cũng sẽ đăng cơ độc tài quyền to.

Người như thế hoàn toàn có thể điều động lực lượng của một quốc gia, giao chiến với ngươi.

Trước không nói vương quốc phong hào có bao nhiêu binh sĩ, có thể điều động lực lượng lớn tới mức nào. Chỉ nói con số cao thủ, lại không thể đơn thương độc mã xông vào.

Trừ khi nắm giữ thực lực giống như Tô sư.

Hơn nữa, cho dù có thực lực như vậy, muốn giết thái tử có thể so với quốc chủ nước người ta, khẳng định cũng sẽ phải chịu các loại ngăn cản, phiền phức không nhỏ.

- Muốn ở Hiên Viên vương quốc có địa vị và danh tiếng nhất định, ít nhất phải đạt được Chí Tôn cảnh. Hơn nữa còn phải đạt được ngoài trung kỳ! Tu vi ngươi bây giờ, tuy rằng vô địch trong nửa bước Chí Tôn, nhưng so với cường giả Chí Tôn chân chính... vẫn kém hơn một ít!

Có chút do dự, Mạc Vũ sử dụng lời lẽ tương đối ôn hòa nói.

Vị trước mắt này vừa mất đi học sinh, nàng sợ nói quá nghiêm trọng, kích thích đối phương, lại dẫn tới phiền toái càng lớn hơn nữa.

- Không phải kém một chút. Gặp phải cường giả Chí Tôn, hoàn toàn không có sức phản kháng!

Trương Huyền xua tay.

Chí Tôn cảnh, đỉnh phong nhất của võ giả, đạt được trung kỳ, lại nắm giữ lực lượng hai vạn đỉnh. Hậu kỳ ba vạn. Đỉnh phong bốn vạn.

Hiện tại, cường lực thân thể của hắn phối hợp với chân khí, cũng chỉ có không đến một vạn năm ngàn đỉnh. So với Chí Tôn động hay không động cũng mấy vạn đỉnh, còn kém một mảng lớn.

Huống gì tu vi đạt được mức như vậy, lực lượng chỉ là một tiêu chuẩn so sánh. Đột phá Chí Tôn, bất kể tốc độ phản ứng, kiến thức hay là lý giải đối với võ học, Tông Sư đều không thể nào so sánh được. - Biết là tốt rồi. Ý kiến của ta là... Ba tháng sau thi đấu danh sư lại bắt đầu. Hiện tại không thích hợp gây phiền toái. Chỉ cần ngươi tham gia thi đấu, có thể thu được thứ hạng không tệ. Có thể lấy cái này làm chỗ dựa, yêu cầu nghiệp đoàn danh sư báo thù cho ngươi! Đến lúc đó, thuận lý thành chương, không ai sẽ nói cái gì, cũng rất thuận tiện, đơn giản!

Nói ra suy nghĩ của riêng mình, Mạc Vũ nói.

Ba tháng sau lại phải thi đấu danh sư, thực lực bản thân không đủ, mạnh mẽ đi báo thù, một khi bị thương, hoặc gặp phải nguy hiểm, làm sao bây giờ?

Còn không bằng tham gia thi đấu trước, thắng được thứ hạng và địa vị, đến lúc đó lại mang theo uy thế vô địch. Chỉ sợ coi như có người muốn che chở, cũng không che chở nổi.

Danh sư địa vị tuy cao, nhưng cũng chỉ là tương đối.

Danh sư nhị tinh ở Thiên Vũ vương quốc rất lợi hại, đến Hiên Viên vương quốc, liên minh vạn quốc,một bọt sóng cũng không tạo ra nổi.

Chỉ có bản thân thực lực mạnh hơn, hoặc thật sự khiến cho mọi người ý thức được tiềm lực vô hạn, có khả năng khiến cho người ta coi trọng, không ai dám cùng đối địch.

Nếu không, nói nhiều hơn nữa cũng chỉ là phù vân.

- Ba tháng ta đợi không được. Tin tưởng... Lộ Trùng cũng không muốn để chúng ta chờ!

Liếc mắt thoáng nhìn học sinh hôn mê bất tỉnh, ánh mắt Trương Huyền sáng như điện.

Ba tháng quá lâu, chỉ tranh sớm chiều.

Làm hại Lộ Trùng thảm như vậy, còn để cho hắn tiếp tục ung dung tự tại thêm ba tháng? Đùa gì thế!

- Nhưng thực lực của ngươi... Ngay cả nửa bước Chí Tôn còn chưa từng đạt được, làm sao báo thù? Cho dù thật sự muốn, cũng ít nhất phải nắm giữ Chí Tôn đỉnh phong, mới dám qua. Nếu không, rất dễ dàng bị giết chết...
Thấy hắn tâm ý đã quyết, Mạc Vũ có chút nóng nảy.

Người này rốt cuộc có chuyện gì xảy ra?

Ta cũng đã nói, Hiên Viên vương quốc, cường giả Chí Tôn cũng không dám làm càn. Ngươi ngay cả một nửa bước Chí Tôn còn chưa từng đạt được, cứ như vậy chạy tới, không phải đâm đầu vào chỗ chết là cái gì?

Phải biết rằng cảnh nội vương quốc phong hào, Chí Tôn đỉnh phong chộp một cái cũng được một đám lớn. Nếu thật sự vô địch, sợ rằng ít nhất phải đạt được nửa bước Hóa Phàm.

- Chí Tôn đỉnh phong mới dám đi? Vậy cũng đơn giản!

Trương Huyền nói.

- Đơn giản? Lẽ nào... Ngươi có biện pháp nào?

Thấy hắn nói tự tin, ánh mắt Mạc Vũ nhất thời sáng lên.

Xem ra là có chỗ dựa, mình quá lo lắng...

Nói cũng đúng. Thiên tài như thế, làm sao có thể làm ra chuyện lỗ mãng như vậy!

Trong lòng nàng thở phào nhẹ nhõm, đang muốn hỏi xem thử rốt cuộc có chỗ dựa gì, khiến cho hắn có tự tin như vậy. Lại thấy người thanh niên vẻ mặt bình tĩnh:

- Rất đơn giản, mấy ngày tới nghĩ biện pháp đột phá đến Chí Tôn đỉnh phong không được sao?

Phụt!

Thân thể thoáng lảo đảo một cái, Mạc Vũ thiếu chút nữa thì bị nước miếng của mình sặc chết.

Trời ạ!

Ngươi vừa phải một chút có được hay không?

Chí Tôn là cửa ải cuối cùng của võ giả, độ khó to lớn, so với Tông Sư còn cao hơn gấp mấy lần.

Ngươi tưởng rau cải trắng trong chợ bán thức ăn, một lần thấy một đống lớn? Chộp một cái được một xấp dầy sao?

Mấy ngày tới nghĩ biện pháp đột phá...

Ta có thể từ từ nói chuyện sao?

Nếu như để cho những người bị dừng lại ở Tông Sư đỉnh phong nghe được, khẳng định tức giận đánh chết ngươi ngay tại chỗ.

Còn tưởng rằng là biện pháp gì tốt, hóa ra là cái này...

Chương 684: Thực lực của Hiên Viên vương quốc (2)

- Triệu Nhã, còn không khuyên bảo lão sư các nàng...

Nàng thật sự không nhịn được, nhìn về phía nữ hài đứng bên cạnh.

- Khuyên can? Lão sư nói đúng, làm gì phải khuyên can?

Triệu Nhã nhìn qua,vẻ mặt nghi ngờ.

- ...

Mạc Vũ phát điên:

- Đây chính là Chí Tôn, Chí Tôn! Không thể nào dễ dàng đột phá như vậy. Đừng nói mấy ngày, cho dù ba tháng dùng hết để tu luyện, cũng không đột phá nổi...

- Lão sư từ Ích Huyệt cảnh đến bây giờ, chỉ dùng hết một tháng. Thời gian tới Thiên Vũ vương thành, mới là Thông Huyền cảnh đỉnh phong, hiện tại đã là Tông Sư đỉnh phong, chỉ có mười ngày ngắn ngủi... Không có việc gì, yên tâm đi!

Triệu Nhã an ủi.

Trên đường đi tới, lại là chuyện rất lợi hại, cũng phát sinh qua trên người lão sư. Đừng nói mấy ngày đột phá Chí Tôn, cho dù bảo ngày mai đạt được Hóa Phàm, bọn họ cũng tin tưởng.

Chuyện lớn bao nhiêu đâu, ngươi xem ngươi nhất thời kinh sợ như vậy.

- ...

Mạc Vũ.

Đây đều là... người gì vậy!

Mấy ngày đột phá Chí Tôn, chẳng những không kinh ngạc, khủng hoảng, còn hoàn toàn đều cho rằng là đương nhiên?

Nàng vội vàng nhìn lại về phía đám người Trịnh Dương, Vương Dĩnh.

Thấy tất cả bọn họ đều lộ ra vẻ mặt khinh bỉ nhìn qua, ý tứ hình như là đang nói, nhìn nàng chưa thấy qua việc đời...

Thân thể thoáng lảo đảo một cái, Mạc Vũ nôn ra máu.

Đường đường là công chúa của vương Thiên Vũ quốc, danh sư nhất tinh, tự nhiên bị một đám học sinh khinh bỉ... Còn có thiên lý hay không?

Chỉ có điều... Cẩn thận suy nghĩ một chút, nói cũng đúng.

Người trước mắt này, không thể dùng lẽ thường phỏng đoán. Thời gian sát hạch danh sư, vừa mới đột phá đến Tông Sư, kết quả thời điểm chiến đấu với Lâm gia, đã là Tông Sư đỉnh phong...

Dường như cũng vượt qua sáu, bảy ngày!

Đột phá Tông Sư dễ dàng như vậy, có thể... Chí Tôn thật sự giống như hắn nói, mấy ngày là có thể hoàn thành.

- Cho dù có thể đạt được Chí Tôn đỉnh phong, trên phương diện thực lực không có vấn đề. Nhưng Đinh Mục là thái tử của vương quốc phong hào, địa vị được tôn sùng. Động thủ với hắn, chẳng khác nào khiêu chiến một vương quốc. Ta sợ... sẽ gặp phải Danh Sư Đường ngăn cản!
Cố nén phiền muộn bị khinh bỉ, không dây dưa trong vấn đề này, Mạc Vũ tiếp tục nói.

- Ngăn cản? Danh Sư Đường không phải bảo vệ danh sư sao?

Trương Huyền nhướng mày,không giải thích được.

Danh Sư Đường, là tổ chức của danh sư.

Hiện tại danh sư bị sỉ nhục, ngang nhiên có người muốn ám sát, không giúp báo thù cũng không tệ, còn che chở cho hung thủ?

- Danh Sư Đường là phải bảo vệ danh sư, nhưng... dính dáng tới một vương quốc phong hào, lại không nhất định! Một khi loại đẳng cấp thái tử này bị giết, tất nhiên rơi vào náo động, làm không tốt sẽ gây ra chiến tranh, tạo thành sinh linh đồ thán, mười vạn vạn bách tính trôi giạt khắp nơi. Vì đề phòng chuyện như vậy phát sinh, Danh Sư Đường sợ rằng sẽ lựa chọn đối phương, mà không phải là ngươi! Dù sao, ngươi chỉ là một danh sư nhị tinh sơ kỳ. phân lượng còn chưa đủ lớn...

Mạc Vũ nói tiếp:

- Lại nói, Danh Sư Đường ở Hiên Viên vương quốc, ở chung cùng vương thất không biết bao lâu, sẽ có địa phương bảo vệ. Ngươi một người ngoài, tùy tiện tiến vào, rất dễ dàng bị xa lánh!

- Điều này...

Trương Huyền dừng lại.

Nàng nói mặc dù khiến người ta căm tức, nhưng có thể là sự thực.

Mục đích tồn tại của Danh Sư Đường, chính là vì duy trì hòa bình một phương, cố gắng hết mức tránh cho chinh chiến.

Mình vừa đi qua, lại muốn giết chết thái tử, người kế vị của người ta. Không khuyên can cũng không thể.

Huống gì, cho dù Danh Sư Đường lại vượt ra ngoài hoàn cnarh, nhưng tồn tại ở Hiên Viên vương thành không biết bao nhiêu năm, khẳng định có như vậy, nhân tình thói đời như vậy, dựa vào thân phận một danh sư nhị tinh từ bên ngoài đến, muốn đối phương không quan tâm không hỏi, quả thật rất khó làm được.
Quy định vô tư, nhưng người có tình cảm.

- Thật sự có vấn đề!

Nghĩ thông suốt những điểm này, Trương Huyền gật đầu. Hắn không nhịn được nhìn qua:

- Lẽ nào không có biện pháp gì giải quyết?

- Có thì có. Chính là... quá khó khăn!

Mạc Vũ lắc đầu.

- A?

- Muốn Danh Sư Đường ở Hiên Viên vương quốc không gây phiền toái, thậm chí còn hỗ trợ cho ngươi, vậy phải nghĩ biện pháp khiến cho bọn họ nghe lời ngươi nói.

Mạc Vũ nói.

- Nghe lời của ta? Ý tứ của nàng chẳng lẽ là... xông đường?

Trương Huyền sửng sốt.

Muốn khiến cho một chỗ Danh Sư Đường, nhanh chóng nghe theo lời một vị danh sư nói, quả thật có một biện pháp. Đó chính là... xông đường!

Cái đó cũng giống như đập quán của võ quán.

Dựa vào thực lực cá nhân, xông ngang Danh Sư Đường, chỉ cần thông qua, không quan tâm ngươi thực lực và yêu cầu gì, Danh Sư Đường này đều sẽ nghe theo vô điều kiện.

Cái từ này, trong sách của Danh Sư Đường từng có ghi chép. Đối phương vừa nói, hắn nhất thời nghĩ tới.

- Không sai, chính là xông đường! Chỉ có điều, đường chủ trấn giữ Danh Sư Đường của Hiên Viên vương quốc, dĩ nhiên đạt được cấp bậc tam tinh, thực lực cũng đạt được nửa bước Hóa Phàm... Muốn xông đường, khó khăn thế nào, không có năng lực và thực lực của danh sư tứ tinh, gần như hoàn thành không có khả năng!

Mạc Vũ chậm rãi nói.

Đường chủ, trưởng lão Danh Sư Đường của Hiên Viên vương quốc, đều đạt được cấp bậc tam tinh, thực lực càng cường đại đáng sợ.

Xông đường dính dáng tới các mặt, cũng giống như cái gọi là tranh luận đan, không có thực lực và lượng tri thức tuyệt đối, là không có khả năng thành công.

- Nếu như bọn họ thức thời, không đi quản chuyện này, ngược lại cũng thôi... Nếu như nhất định muốn bảo vệ vị thái tử kia...

Ánh mắt Trương Huyền híp một cái, xiết chặt nắm đấm:

- Vậy ta cũng không ngại, xông một chút... thử xem!

Chương 685: Hiên Viên Thú Đường (1)

Lộ Trùng vì hắn, tính mạng cũng có thể không cần, vì đối phương, hắn lại có cái gì không bỏ qua được?

Đối địch cùng một vương quốc phong hào thì như thế nào?

Đối địch với một tòa Danh Sư Đường lại như thế nào?

Lộ Trùng, yên tâm, dám tổn thương ngươi thành như vậy, không quan tâm đối phương là ai, vi sư đều sẽ báo thù cho ngươi, khiến cho hắn hối hận vì đã làm như vậy!

- Được rồi...

Biết người trước mắt này đã khuyên can không được, Mạc Vũ bất đắc dĩ lắc đầu, không nói thêm gì nữa:

- Chúng ta làm sao bây giờ?

- Đi Hiên Viên vương quốc!

Trương Huyền gật đầu, kêu lên một tiếng. Trong không trung có một hồi gào thét, Thiết Xỉ Khiếu Thiên thú bay tới, hạ xuống trước mặt.

Chỉ có đi nơi đó, mới có thể tìm được công pháp Chí Tôn cảnh chân chính, mới có thể làm cho thực lực tăng lên rất nhanh.

Nếu không, tất cả đều không có tác dụng.

Cũng giống như nàng nói, không đủ thực lực, tất cả đều chỉ là lời nói xuông, làm không tốt còn có thể chết.

- Hiên Viên vương thành quốc gia của Hiên Viên vương quốc, cách nơi này khoảng chừng hơn mười vạn cây số. Thiết Xỉ Khiếu Thiên thú thực lực nửa bước Chí Tôn, cho dù toàn lực bay, chí ít cũng mất bảy, tám ngày!

Mạc Vũ nói.

Làm vương quốc phong hào, diện tích Hiên Viên vương quốc càng rộng lớn hơn. Từ nơi này đến vương thành của đối phương, bảy, tám ngày đã tính là rất nhanh.

- Bảy, tám ngày?

Trương Huyền sửng sốt.

Lâu như vậy, cũng không khác gì thời gian hắn vượt qua ở Thiên Vũ vương thành.

Mạc Vũ gật đầu:

- Đúng vậy, đây đã là tốc độ cực hạn của nửa bước Chí Tôn. Trừ khi đạt được Chí Tôn, khoảng ba ngày là có thể đến. Nếu không, chỉ có thể chạy tới như vậy!

Nửa bước Chí Tôn và Chí Tôn, chỉ kém một cấp bậc nhỏ, đối với man thú bay mà nói, lại có thể khiến cho tốc độ tăng lên không chỉ gấp đôi.

- Chí Tôn có thể nhanh nhiều như vậy sao? Vậy hãy để cho nó đột phá...

Trương Huyền gật đầu.

- Khiến cho nó đột phá?
Mạc Vũ cười khổ.

Nàng ngược lại đã quên mất điều này. Người trước mắt này không chỉ là một danh sư lợi hại, còn là một vị thuần thú sư cường đại, nhất là sáng tạo ra “phương pháp đánh thuần thú” độc đáo, đến bây giờ cũng làm cho người ta giống như hòa thượng đầu trọc sờ không thấy tóc, không biết rốt cuộc vì loại nguyên nhân nào, khiến cho man thú nghe lời, thậm chí đột phá.

Nàng ngẩng đầu nhìn lên, quả nhiên thấy người thanh niên đã động thủ, đi tới trước mặt Thiết Xỉ Khiếu Thiên thú, một quyền đập tới.

Ầm ầm ầm ầm!

Nắm đấm rơi vào trên người man thú, đổi lại thành thuần thú sư khác, không chút kiêng kỵ như vậy, cho dù ký kết khế ước, khẳng định cũng sẽ khiến cho nó phản cảm.

Con vật này thì hay rồi, thấy hắn ra quyền, hưng phấn không ngừng gầm rú, nằm ở tại chỗ vẫn không nhúc nhích, đầy thích thú.

Bị đánh còn là bộ dáng này, chắc hẳn cũng phần độc nhất...

Ầm ầm!

Bị đánh một hồi, Thiết Xỉ Khiếu Thiên thú giống như trong dự liệu, gào thét một tiếng chói tai, đột phá gông cùm xiềng xích, khí tức xông thẳng lên trời.

Chí Tôn cảnh!

Khiếu Thiên thú đạt được cấp bậc này, hình thể càng khổng lồ hơn, lực lượng cũng càng hung hiểm hơn.

Leo lên lưng thú, nhận thức chuẩn phương hướng, mọi người bay thẳng về phía trước.

...

Ngồi xếp bằng, Trương Huyền nhớ lại chuyện lúc trước.
Lúc đó tình huống nguy cấp, một lòng muốn giết chết Lương Thanh Mệnh, không nghĩ nhiều như vậy. Kết quả sách màu vàng lại xông ra, đập chết đối phương.

Chẳng lẽ... quyển sách thiên đạo này, còn có tác dụng đập chết người?

Vừa rồi có Đồ Thư Quán này liền suy nghĩ, người khác ném ra pháp bảo, hắn ném ra sách báo. Không nghĩ tới... Lại là sự thật!

Nhớ tới uy lực của quyển sách, hắn liền không nhịn được cảm thán không thôi.

Chí Tôn hậu kỳ ngay cả phản kháng cũng chưa từng phản kháng, đã bị đập thành thịt vụn. Sợ rằng so với cường giả Hóa Phàm công kích cũng cường đại hơn không biết gấp bao nhiêu lần.

Nói cách khác, nếu quả thật muốn động thủ, cho dù Tô sư, có khả năng cũng không chịu được!

Đáng sợ!

- Đáng tiếc... Chỉ có một quyển!

Bất đắc dĩ lắc đầu.

Vật này đúng là cường đại, nhưng... chỉ có một quyển, hơn nữa đã sử dụng. Cho dù muốn tìm, cũng mất.

Nhận học sinh cảm kích, mới có khả năng ngưng tụ. Xem ra sau này, vẫn phải thu nhiều học sinh, làm ra thêm mấy cái.

Có thể khiến cho tri thức Đồ Thư Quán, biến thành của mình, khiến cho mức độ tâm cảnh trực tiếp tăng cao 5.0, còn có thể vượt cấp đập chết kẻ địch...

Sách màu vàng mặc dù chỉ lĩnh ngộ được ba tác dụng, nhưng cái sau đáng sợ hơn cái trước.

Sau này có nhiều thứ này, pháp bảo gì cũng có thể không cần mang theo. Ai dám tìm phiền toái, một quyển sách ném qua, cường thịnh mấy đi nữa cũng không chịu được!

- Có thể đập chết người, nhưng hình như có hạn chế thời gian... Đại khái ở trong khoảng mười giây đồng hồ!

Hồi tưởng lại cuộc chiến đấu vừa rồi.

Nhìn thấy được Lộ Trùng bị giết, tâm cảnh xúc động phẫn nộ, không nghĩ quá nhiều. Lúc này thời gian rảnh rỗi, cẩn thận cân nhắc, khiến cho hắn tìm ra một ít quy luật.

Quyển sách thiên đạo này, chỉ cần ý niệm mãnh liệt, có thể chủ động bay ra ngoài giết người.

Chỉ có điều, rời khỏi thân thể, ở bên ngoài duy trì khoảng mười lần hít thở, sẽ biến mất.

Nếu không có hạn chế này, làm sao có thể để cho đám người Đinh Mục chạy trốn!

Nếu không, một quyển sách đập xuống, cho dù Hóa Phàm cảnh cũng phải chết, đừng nói hai người này.

- Trải qua chữ sư luyện tâm, tâm cảnh lại tiến bộ không ít!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau