THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 661 - Chương 665

Chương 661: Dương sư sâu không lường được (thượng) (1)

Xoa xoa mi tâm, Trương Huyền tỉnh lại lần nữa.

Lần này bên trong Đồ Thư Quán chứa đựng số lượng tri thức quá nhiều, khiến cho thời gian hắn hôn mê dài hơn.

Chỉ có điều, thu hoạch cũng cực lớn.

Võ công, luyện đan, thuần thú, thi họa, y đạo, danh sư, độc sư...

Tri thức của rất nhiều chức nghiệp xoay quanh ở trong đầu. Tất cả thành đồ của mình, không cần tốn tinh thần, tìm kiếm khắp nơi nữa.

Người khác học tập những cái này, cho dù nắm giữ năng lực đã gặp qua là không quên được, không mất tám năm mười năm cũng làm không được. Hắn chỉ dùng một đêm nửa ngày...

Để cho người ta biết được, nhất định sẽ trực tiếp nôn ra máu.

Thiên tài gì, danh sư cao cấp gì, ở trước mặt loại tốc độ này, toàn bộ cũng không tính là cái gì.

Căn bản không có thể so sánh được.

- Không hổ danh là sách thiên đạo. Quả nhiên lợi hại!

Trương Huyền khẽ cười.

Sớm biết rằng học sinh thật sự cảm kích, hình thành sách thiên đạo rất lợi hại, thật sự sử dụng, vẫn cảm khái không thôi.

Tùy tiện khiến cho mức độ tâm cảnh tăng 5.0, trực tiếp khiến cho nhiều tri thức như vậy bên trong Đồ Thư Quán, biến thành của mình...

Bất kể cái nào truyền đi, đều sẽ làm cho vô số người điên cuồng.

- Tác dụng của sách thiên đạo, sợ rằng cũng không phải chỉ có vậy!

Đây vẫn chỉ là tác dụng hắn đánh bậy đánh bạ phát hiện ra. Tác dụng thật sự của sách thiên đạo, khẳng định không phải chỉ là hai thứ này.

Xem ra sau này phải thu nhiều học sinh một chút, thu được nhiều cảm kích, mới có thể có được càng nhiều sách.

Sau này cũng có thể tiến bước nhanh hơn.

Xúc động xong, hắn lại sắp xếp nửa ngày, thông hiểu đạo lí tất cả tri thức, lúc này mới duỗi người, từ trong gian phòng đi ra.

- Thiếu gia, bên ngoài có người cầu kiến lão gia, đã đợi cho tới trưa!

Mới vừa đi tới đại sảnh, hắn đã thấy Tôn Cường tiến lên nghênh đón.

- Cầu kiến lão gia? Ai vậy?

Trương Huyền sửng sốt.

- Bọn họ nói là nghiệp đoàn danh sư. Một người tên là Tô Phàm, một người tên là Lăng Vũ Hằng!

Tôn Cường nói.

- Tô Phàm? Lăng hằng vũ?

Trương Huyền không hiểu ra sao. Từ đâu xuất hiện vậy? Nghiệp đoàn danh sư không phải hai người kia à...
- Không đúng, là... Tô sư? Lăng sư?

Nhớ tới cái gì, hắn thiếu chút nữa ngất đi.

Trước đây lúc Khương đường chủ giới thiệu, xuất phát từ tôn trọng, vẫn không gọi thẳng kỳ danh. Bởi vậy hắn cũng không biết Tô Phàm, Lăng Vũ Hằng là ai. Chỉ có điều, từ nghiệp đoàn danh sư đến, lại muốn tìm “lão gia Dương Huyền”, không phải hai người này, thì là ai?

Không phải nói rõ, “Dương sư” tới sẽ báo lại với bọn họ sao? Thế nào mới sáng sớm lại chạy tới?

Mình còn chưa từng chuẩn bị được gì...

Hai danh sư tứ tinh, thực lực vượt qua cường giả siêu cấp Chí Tôn... Sáng sớm lại tới đây, còn chờ cho tới trưa?

- Ngươi an bài bọn họ tới chỗ nào? Phòng tiếp khách hay phòng nghị sự?

Nghĩ đến để cho người cấp bậc cao như vậy chờ đợi, khóe miệng Trương Huyền lại giật một cái, không nhịn được hỏi.

- Còn phòng tiếp khách? Phòng nghị sự? Bọn họ muốn bái kiến Dương sư, không cầm vật gì theo, tay không lại tới, đùa gì thế!

Tôn Cường hừ một tiếng, trong giọng nói đầy khinh bỉ:

- Loại người không lễ phép này, ta trực tiếp để cho bọn họ ở bên ngoài chờ, căn bản không để cho tiến vào! Nếu không nể tình là từ Danh Sư Đường tới, sợ rằng đã trực tiếp đuổi đi! Loại người gì vậy, một chút quy củ cũng không hiểu!

Phù phù!

Còn chưa nói dứt lời, hắn đã thấy “thiếu gia” trước mắt thân thể thoáng lảo đảo một cái, thiếu chút nữa thì ngã xuống đất.

- Thiếu gia, thiếu gia làm sao vậy?

Tôn Cường vội vàng nâng dậy.

- Thế nào?
Trương Huyền thiếu chút nữa thì khóc lên.

Em gái ngươi!

Ngươi biết hai người kia cấp bậc gì không? Lại nói ra lời này?

Người này thành sự không đủ, bại sự có thừa, tại sao mình tìm một người ngu ngốc như vậy làm quản gia chứ...

Đây chính là danh sư tứ tinh. Trực tiếp để người ta đợi ở bên ngoài cho tới trưa...

Lá gan thật là lớn!

Trương Huyền có phần kích động muốn nôn ra máu.

Không quản giáo tốt được, sợ rằng sớm hay muộn sẽ có một ngày cũng bị người này hại chết.

May mà hai vị này danh sư tính tình tốt. Nếu không, giây phút trở mặt, tiêu diệt toàn bộ Thiên Vũ vương thành cũng không phản kháng được!

Muốn mắng đối phương vài câu, lại nghĩ đến loại chuyện này, hắn vẫn là vị “Dương sư” đích thân ra tay dạy bảo, lập tức cảm thấy tâm đắc không gì sánh được.

- Mau mời bọn họ đến...

Cố nén phiền muộn, hắn phân phó một tiếng. Còn chưa nói dứt lời, hắn lại lắc đầu:

- Giống như trước đây, dẫn bọn họ tiến vào. Ta hiện tại lại liên hệ với sư phụ...

Nếu đối phương muốn bái kiến “lão gia” nhất định là xem mình làm tồn tại cùng cấp. Nếu như đột nhiên thay đổi thái độ, trái lại phiền phức càng nhiều.

Dù sao cũng từng giả vờ cao nhân rồi, cùng lắm thì giả vờ một lần nữa.

Không giả vờ cũng không được...

Quản gia cũng hạ mã uy cho người ta, nếu như thực lực của vị “Dương sư” này không bằng người ta, còn không phải trực tiếp trở mặt sao?

- Vâng!

Tôn Cường đi ra ngoài.

Thấy hắn rời khỏi, Trương Huyền lấy quần áo từ trong chiếc nhẫn trữ vật ra, mặc ở trên người, vận chuyển pháp quyết ngụy trang, cơ bắp chuyển động một hồi, dáng vẻ biến hóa giống hệt với “Dương Huyền“. Chỉ có điều, dựa theo thực lực thăng cấp, tâm cảnh trống trải, so với thời điểm ở Thiên Huyền vương thành, có vẻ càng có khí chất hơn.

Ngụy trang tốt, phát hiện hoàn toàn không có vấn đề gì, lúc này hắn mới ngồi ở chủ vị của phòng tiếp khách, cầm chén trà lẳng lặng chờ.

Thời gian không lâu, hai người ở dưới sự hướng dẫn của Tôn Cường đi đến.

Không ngoài dự đoán, chính là Tô sư, Lăng sư.

- Hai vị, đây chính là lão gia nhà chúng ta, Dương sư!

Đi vào gian phòng, thấy lão gia quả nhiên ở đây, Tôn Cường thoáng sửng sốt một chút, vẻ mặt lập tức tự hào giới thiệu.

Chương 662: Dương sư sâu không lường được (thượng) (2)

- Tô Phàm ra mắt Dương sư!

Hai người ôm quyền, đồng thời nhìn lại.

Tuy rằng thông qua Trương Huyền, biết vị Dương sư này khẳng định rất lợi hại, nhưng để cho bọn họ ở bên ngoài đợi cho tới trưa, trong lòng vẫn còn có chút mất hứng.

Bất kể nói thế nào, bọn họ cũng là danh sư tứ tinh, thân phận không thấp. Chờ đợi như vậy, nói rõ đối phương căn bản không coi bọn họ vào đâu.

Bởi vậy, vừa đến, bọn họ lại cẩn thận quan sát, muốn xem thử vị Dương Huyền này rốt cuộc có lợi hại giống như trong lời đồn đại hay không.

Liếc mắt thoáng nhìn, tất cả đều nhướng mày.

Vị trước mắt này, cơ bắp xương cốt không phù hợp so với bình thường, có sự thay đổi, hiển nhiên là cố ý ngụy trang.

Mặc dù không nhìn ra dáng vẻ trước khi ngụy trang, nhưng da trơn nhẵn sạch sẽ, lực sinh mạng tràn đầy, tuổi chắc chắn sẽ không quá lớn.

Cho dù trên đời này có cách nói “thiên tài”, nhưng người thiên tài mấy đi nữa, trưởng thành cũng cần năm tháng. Tuổi không lớn lắm, bản lĩnh chỉ sợ cũng là có hạn.

- Vị Dương sư này tuổi không lớn lắm...

Nhìn ra những điều này, Tô sư không nhịn được truyền âm.

- Là không lớn. Chỉ có điều, thực lực của hắn, ta không nhìn ra!

Lăng sư nhăn mày lại.

Bọn họ đều là tồn tại siêu cường vượt qua Chí Tôn. Chỉ cần thực lực không vượt qua, có thể dễ dàng nhìn ra. Nhưng... nhìn hồi lâu cũng không nhìn ra cái gì. Sợ rằng vị trước mắt này, so với bọn họ, chỉ có cao hơn chứ không thấp hơn.

- Ừ!

Tô sư gật đầu.

Hắn cũng nhìn không ra.

Không nhìn ra tu vi, có hai loại khả năng. Đầu tiên, thực lực đối phương mạnh hơn bọn họ. Thứ hai, công pháp tu luyện cao cấp hơn nhiều so với bọn họ, chân khí tinh thuần đến mức bọn họ khó có thể phát hiện.

Hai loại này, bất kể loại nào, đều nói rõ vị Dương sư này không đơn giản.

- Nhìn xong chưa?

Đang muốn tiếp tục quan sát, thuận tiện mò mẫn tới cùng, lại thấy Dương sư trước mắt tiện tay cầm ấm trà lên, chậm rãi rót một chén nước, đầu cũng không chuyển, giọng nói khe khẽ vang lên.

- Đã sớm nghe nói rất nhiều sự tích về Dương sư, còn đào tạo ra loại học sinh giống như Trương sư, trong lòng hiếu kỳ, không khỏi có chút thất lễ, mong thứ lỗi!

Bị người trực tiếp vạch trần, có chút xấu hổ, hai người Tô, Lăng mỉm cười, nhìn nhau, ngồi xuống.

- Không sao!

Rót nước trà xong, Trương Huyền ngẩng đầu nhìn qua.

Thấy hắn quay đầu lại, hai người này mới nhìn rõ dáng vẻ. Khoảng chừng ba mươi tuổi, có chút anh tuấn.

Bọn họ đang nhớ lại tư liệu rất nhiều danh sư trong đầu, muốn xem thử ai có thể tương tự với vị trước mắt này, liền thấy mắt đối phương trong suốt thấy đáy.
Nhìn thấy được đôi mắt này, Tô sư, Lăng sư hít thở lập tức dồn dập, trợn tròn mắt. Vhén trà vừa bưng lên thiếu chút nữa rơi trên mặt đất.

- Đây là...

- Mắt Minh Lý!

Đôi mắt trước mặt, từng hoa văn chảy xuôi ở trong đó, thâm trầm nhìn xa trông rộng, khiến người ta không nhìn ra sâu cạn.

Chỉ nhìn một chút, một cái tên lại xông ra...

Mắt Minh Lý!

Năng lực siêu cường chỉ có danh sư lục tinh mới có cơ hội lĩnh ngộ. Có người nói có thể liếc mắt nhìn thấu bản chất của sự vật...

Vốn tưởng rằng đây chỉ là lời đồn đại, không nghĩ tới lại có thật. Còn nhìn thấy được ở trên người vị trước mắt này!

- Lẽ nào...

Môi của hai người đồng thời run lên.

Chẳng lẽ vị Dương sư này trước mắt, là một vị danh sư đã ngoài lục tinh?

Nếu quả thật là như vậy, chậm trễ bọn họ trước đó cũng nói qua được.

Danh sư đạt được lục tinh, tạm thời không nói tới nhãn giới và năng lực hiệu triệu, chỉ dựa vào tu vi, loại tồn tại cấp bậc như liên minh vạn quốc, tiện tay có thể huỷ diệt.

Loại cường giả này, đừng nói chậm trễ bọn họ, cho dù sỉ nhục một trận, bọn họ cũng không dám nói thừa!

Đây là chênh lệch về thực lực và đẳng cấp!

Danh sư, cấp bậc càng cao, chênh lệch cũng lại càng lớn. Đặc biệt là sau khi đến ngũ tinh, mỗi một chênh lệch cũng như trời và đất, không thể so sánh nổi.
Danh sư nhị tinh, muốn chiến thắng mười vị danh sư nhất tinh không quá dễ dàng. Nhưng một danh sư lục tinh, một trăm danh sư ngũ tinh, sợ rằng cũng không phải là đối thủ.

Vù!

Trong lòng của hai người kinh hãi, chỉ thấy trong ánh mắt cách đó không xa, hoa văn lóe lên biến mất. Dương sư lại khôi phục dáng vẻ ban đầu, thần sắc thản nhiên nhìn qua:

- Tô sư, Lăng sư, thân là danh sư tứ tinh, tới đây tìm Dương mỗ, không biết vì chuyện gì?

- Ách...

Tô sư im lặng.

Vốn có cho rằng vị Dương sư này cùng bọn họ không khác biệt lắm. Cho dù lợi hại, tối đa cũng chỉ là tứ tinh đỉnh phong, ngũ tinh. Như vậy cũng có thể trao đổi với nhau. Không nghĩ tới... đối phương thoáng chốc dùng ra mắt Minh Lý chỉ có danh sư lục tinh mới có cơ hội lĩnh ngộ!

Cũng lại cho thấy thực lực, tuyệt đối không ở dưới lục tinh!

Cùng cấp bậc, có thể nói là giao lưu. Với loại cường giả này... giao lưu thế nào?

Thật muốn nói đến thỉnh giáo, cũng quá mức liều lĩnh!

- Là như vậy, chúng ta có một việc muốn làm phiền Trương sư, không biết hắn có thể đã bàn bạc với Dương sư hay không?

Lăng sư phản ứng tương đối nhanh, vội hỏi.

- Đúng, đúng, chúng ta tới chính là vì chuyện này!

Tô sư cũng vội vàng gật đầu.

- Là chuyện tham gia thi đấu danh sư sao?

Trương Huyền nhướng mày.

Còn tưởng rằng hai cường giả này, liều mạng tìm “Dương sư” muốn làm gì. Không nghĩ tới vẫn là chuyện này.

Trước đây đối phương nói muốn mình và “lão sư” bạc bạc một chút, xem ra thật sự là để ý.

- Đúng. Trương sư chưa đầy hai mươi, lại có thiên phú và thực lực như vậy. Nếu thật sự tham gia, tất nhiên nổi danh khắp thiên hạ...

Tô sư vội vàng giải thích. Còn chưa nói dứt lời, liền nghe được một hừ lạnh vang lên.

- Học sinh của ta, có thể nổi danh khắp thiên hạ hay không, còn cần so tài chứng minh sao?

Dương sư vẫy bàn tay một cái:

- Nực cười!

- Cái này...

Tô sư, Lăng sư đều nhất thời run rẩy, sắc mặt đồng thời trắng bệch.

Chương 663: Sâu không lường được Dương sư (trung) (1)

Vị trước mắt này có thể là danh sư vượt qua lục tinh.Hhọc sinh Trương Huyền lại liên tục phá tan vô số kỷ lục của nghiệp đoàn. Nếu thật muốn dương danh thiên hạ, quả thật không cần bất kỳ chứng minh nào. Chỉ cần nói ra là học sinh của hắn, lại đủ để khiến cho vô số thiên tài hâm mộ, ghen tỵ.

- Dương sư đừng trách, là ta nói lỡ lời!

Tô sư vội vàng xin lỗi.

- Được!

Trương Huyền khoát tay áo:

- Nếu như chỉ là chuyện này, các ngươi có thể đi về. Trương Huyền có nguyện ý tham gia hay không, hoàn toàn dựa vào quyết định của cá nhân hắn. Ta sẽ không hỏi nhiều! Ta chỉ chịu trách nhiệm dẫn dắt, chỉ điểm, không phải là bảo mẫu, chuyện gì cũng phải quản.

- Là chúng ta lỗ mãng...

Nghe được trong giọng nói có ý đuổi khách, Tô sư, Lăng sư cũng vội vàng đứng lên, có chút do dự. Đang muốn từ biệt, người trước cắn răng một cái:

- Hôm nay có may mắn nhìn thấy Dương sư, vừa rồi thật là trên tu luyện có chút mơ hồ, còn muốn hỏi. Hy vọng có thể nhận được Dương sư chỉ điểm.

Đây chính là danh sư siêu cấp vượt qua lục tinh, cả đời cũng không nhất định có thể nhìn thấy một vị. Thật vất vả mới gặp được, không hỏi thăm một vài vấn đề, trở lại khẳng định hối hận.

- Có mơ hồ gì?

Nắm đấm nhất thời xiết chặt, trên mặt Trương Huyền lại biểu hiện hoàn toàn không để ý chút nào.

Ngụy trang danh sư cấp bậc cao, sợ nhất chính là cái này. Chỉ có điều, một khi đối phương mở miệng, vẫn không thể không trả lời được. Bị người lên án là chuyện nhỏ, khẳng định còn có thể bị nghi ngờ.

Thấy đối phương cũng không có ý cự tuyệt, Tô sư thở phào nhẹ nhõm, trong mắt vui mừng, vội vàng mở miệng:

- Công pháp ta tu luyện là Tiểu Thuần Dương Công. Mỗi lần vận hành đến thời điểm thất chuyển, đều cảm thấy thân thể giống như bị xé rách, không có cách nào tiếp tục. Không biết là vì loại nguyên nhân nào!

- Tiểu Thuần Dương Công?

Hai mắt Trương Huyền biến thành màu đen.

Tuy rằng dung hợp vô số tri thức của Thiên Vũ vương quốc, nhưng tên môn công pháp này một lần hắn cũng chưa từng nghe qua, càng đừng nói cái gì gọi là lục chuyển, thất chuyển!

- Tu luyện một chút, cho ta xem thử!

Trong lòng hắn phiền muộn. Dù sao trải qua rất nhiều chuyện như vậy, Trương Huyền cũng không hoảng hốt, từ từ nâng chén trà lên, mí mắt thoáng nâng lên, cử chỉ trầm ổn ưu nhã.

- Vâng!

Tô sư gật đầu.

Danh sư chỉ điểm, trước hết phải xem tu luyện, mới có khả năng bốc thuốc đúng bệnh.

Thân thể thoáng động, tới chính giữa đại sảnh, khoanh chân ngồi xuống, hai tay vòng quanh. Linh khí nồng đậm mạnh mẽ, lập tức tập trung lại.

Tăng tăng tăng tăng!

Không khí bị hút ra với tốc độ quá nhanh, phát ra tiếng nổ kịch liệt.

- Lợi hại... Nhìn thấy được tốc độ đối phương hấp thụ linh khí, lông mày Trương Huyền thoáng giật.

Không hổ danh là danh sư tứ tinh, quả nhiên không tầm thường.

- Chỗ thiếu hụt!

Đối phương tu luyện, chẳng khác nào có căn cứ, tinh thần thoáng động, một quyển sách xuất hiện ở Đồ Thư Quán.

Hắn tiện tay mở ra, cúi đầu nhìn qua.

- Tô Phàm, danh sư tứ tinh sơ kỳ, cường giả Hóa Phàm, trưởng lão của Danh Sư Đường liên minh vạn quốc. Tu luyện công pháp: Tiểu Thuần Dương Công. Chỗ thiếu hụt:...

Phía trên ghi chép chi chít nội dung kỹ càng tỉ mỉ.

Sau khi dung nhập tất cả tri thức bên trong Đồ Thư Quán vào trong đầu, hắn đã biết, trên võ giả cửu trọng, chính là Hóa Phàm.

Võ giả cửu trọng, là tu luyện lực lượng của phàm nhân tới cực hạn, sau đó có khả năng hóa đi phàm trần, vào linh nhập thánh.

Hóa Phàm Cảnh, giống như võ giả, cũng là chín tầng. Cấp bậc cụ thể, loại sách trong Thiên Vũ vương quốc, cũng không giới thiệu kỹ càng tỉ mỉ.

Chỉ có điều, có thể là cường giả Hóa Phàm, nói rõ vị trước mắt này dĩ nhiên vượt qua phạm trù Chí Tôn. Bất kể trình độ thân thể, tinh thần hay sinh mạng, đều đạt tới cấp độ cực cao.

Thật giống như trong binh khí, chênh lệch giữa quỷ binh và linh binh.

Không thể so sánh nổi.

Xem xong chỗ ghi chép thiếu hụt trên sách, trên mặt Trương Huyền lại lộ ra vẻ cổ quái.

...

Ngay từ lúc Tô sư bắt đầu tu luyện, Lăng sư lại đưa mắt tập trung ở trên người vị Dương sư trước mắt này. Bệnh xấu này của lão hữu, hắn cũng biết, tìm đọc qua vô số tư liệu, thậm chí cũng thông qua tường đưa tin, hỏi thăm qua về phía nghiệp đoàn cấp bậc cao hơn. Đáng tiếc, không ai có thể giải đáp.

Nếu hỏi ra, vừa lúc hắn cũng muốn xem thử một chút, đối phương quan sát như thế nào, chỉ điểm như thế nào.

Một nhân vật siêu cường có thể chỉ điểm ra loại thiên tài siêu cấp như Trương Huyền này, danh sư hư hư thực thực vượt qua lục tinh siêu cấp, tại hiện trường quan sát, lập tức chỉ điểm, có thể học tập thật tốt, đối với thăng cấp của hắn, khẳng định cũng có trợ giúp rất lớn.

Ánh mắt hắn tập trung, nghiêm túc học tập.

Chỉ có điều, nhìn một hồi, chân mày nhăn thành thành một đống, trong lòng hắn xuất hiện liên tiếp nghi vấn.

Danh sư chỉ điểm, để cho đối phương tu luyện công pháp, võ kỹ, sau đó nghiên cứu cẩn thận. Đây là chuyện rất bình thường. Nhưng... vị trước mắt này, chỉ ngồi ở tại chỗ liếc mắt thoáng nhìn, lại nhắm mắt lại, vẫn không nhúc nhích. Làm cái gì vậy?

Ngươi không phải có mắt Minh Lý sao?

Không nên sử dụng loại năng lực đặc biệt này, quan sát vấn đề trong tu luyện, tìm ra mấu chốt sao?

Vì sao không dùng?

Hơn nữa, cho dù sử dụng mắt Minh Lý, vấn đề trên công pháp, không giống với võ kỹ, cũng có thể xem thêm vài lần, thậm chí hỏi thăm nội dung trong đó, mới có khả năng đưa ra quyết định!

Chẳng quan tâm, nhắm mắt giống như đang ngủ... Đây là phương pháp gì?

Lăng sư không hiểu ra sao.

Danh sư chỉ điểm cho người ta, giống như y sư, cũng cần cẩn thận quan sát, mới có khả năng tìm kiếm chỗ thiếu hụt, bốc thuốc đúng bệnh.

Làm danh sư tứ tinh, biết không dưới vạn loại phương pháp quan sát, cũng không có một cái nào, là tùy tiện liếc nhìn một chút, lại nhắm mắt đờ người ra...

- Sẽ không phải... cũng không có cách nào giải quyết chứ?

Một ý nghĩ xông ra.

Nắm giữ mắt Minh Lý, hắn ngược lại không nghi ngờ đối phương là cao thủ giả mạo. Chỉ là hắn lo lắng cho bằng hữu tốt, rất sợ lần này lại là vô công trở về.

- Không cần luyện nữa!

Đang nghi ngờ, chỉ thấy Dương sư cách đó không xa lại mở mắt, trên mặt không hề bận tâm, không buồn không vui.

- Vâng!

Tô sư ngừng lại, vẻ mặt mong chờ nhìn qua.

- Dương sư... có thể tìm được phương pháp giải quyết sao?

Lăng sư chấn động.

Liếc mắt thoáng nhìn, ngay sau đó nhắm mắt lại, cái gì cũng chưa từng làm... Chẳng lẽ như vậy liền nhìn ra chỗ mấu chốt, tìm được biện pháp giải quyết?

Chương 664: Sâu không lường được Dương sư (trung) (2)

- Phương pháp?

Trương Huyền lắc đầu:

- Trên tu luyện, hắn không có bất kỳ vấn đề gì. Tiểu Thuần Dương Công, cũng phù hợp với thể chất!

- Vậy...

Hai người đồng thời sửng sốt.

Tu luyện không thành vấn đề, công pháp lại phù hợp, vậy vì sao tu luyện tới thất chuyển, lại không có cách nào tiếp tục?

- Ngươi muốn trùng kích bát chuyển?

Không trả lời lời của đối phương, Trương Huyền nhìn qua.

- Đúng! Thất chuyển đã vây khốn ta hơn năm năm, trước sau không có cách nào đột phá, không tìm được con đường...

Tô sư liền vội vàng gật đầu.

Hắn tu luyện Tiểu Thuần Dương Công, công pháp linh cấp. Từ khi vừa mới bắt đầu tu luyện, đến bây giờ đã không dưới năm mươi năm, vô số năm tháng thấm dần. Vốn tưởng rằng, có thể không ngừng nỗ lực cho đến lúc cuối, đột phá đến cửu chuyển, đạt được cảnh giới đại viên mãn, do đó trùng kích danh sư ngũ tinh...

Dù thế nào hắn cũng không nghĩ tới, sẽ dừng lại ở thất chuyển không bất kỳ biện pháp nào.

Liên tục năm năm, vẫn không có cách nào tiến bước, hỏi thăm không biết bao nhiêu danh sư, thậm chí mấy vị trưởng lão của nghiệp đoàn liên hợp cùng nhau quan sát qua, cũng không có bất kỳ kết luận nào.

- Muốn trùng kích bát chuyển, lại nghe ta phân phó, không được có bất kỳ kháng cự và bất kỳ do dự nào!

Chậm rãi đi tới, Trương Huyền chắp hai tay ở sau lưng.

- Được!

Tô sư cắn răng.

Đây chính là một vị cường giả dạy dỗ ra danh sư được trời thừa nhận. Nếu như mở miệng, đối với hắn mà nói, tuyệt đối là một lần cơ hội tốt nhất.

- Rất tốt. Hiện tại bắt đầu tu luyện, thời điểm luyện đến thất chuyển, ta sẽ nghĩ biện pháp cho ngươi đột phá. Chỉ có điều, trước đó, cần phải nhắm mắt lại, không quan tâm không hỏi, toàn tâm toàn ý vận chuyển công pháp!

Trương Huyền khoát tay.

- Vâng!

Hít sâu một hơi, Tô sư ngồi xuống khoanh chân, lại muốn tu luyện.

- Không thể ngồi, phải đứng lên, trung bình tấn!

Trương Huyền tiếp tục phân phó.

- Trung bình tấn tu luyện?

Tô sư thoáng sửng sốt một chút, chỉ có điều, không do dự bao lâu, lại gật đầu.

Đạt được loại cấp bậc tu vi như hắn vậy, hoàn toàn có thể phân tâm sử dụng. Đừng nói trung bình tấn tu luyện, cho dù tu luyện ở trong quá trình đánh quyền, cũng hoàn toàn có thể làm được.
- Bắt đầu đi!

Hiểu rõ yêu cầu, Tô sư hít sâu một hơi, nhắm hai mắt lại.

Ục ục ục!

Linh khí trong không khí lại bị hút vào trong cơ thể, giống như ở trong sôi dầu cho thêm giọt nước, liên tiếp phát ra tiếng động.

Tiểu Thuần Dương Công, dương khí cao, lực lượng hùng hồn, sử dụng trong loại công pháp cùng cấp bậc này, vô cùng cường đại.

Chính vì vậy, Tô sư, Lăng sư đều là tứ tinh sơ kỳ, người này lại nắm giữ địa vị cao hơn.

Thấy đối phương nói bắt đầu liền bắt đầu, lập tức tiến vào cảnh giới tu luyện quên đi chính mình, Trương Huyền thoả mãn gật đầu, chắp tay sau lưng đi vong quanh đối phương một vòng, nhìn về phía Lăng sư cách đó không xa.

- Có muốn giúp hắn hay không?

Lăng sư sửng sốt:

- Giúp thế nào?

Thế nào không phải ngươi vẫn muốn chỉ điểm sao? Thế nào còn có chuyện của ta?

- Nghe ta phân phó là được!

Trương Huyền nói.

- Được!

Lăng sư đáp ứng.

Đối phương nhìn một chút, lại nhắm mắt lại, vốn khiến cho hắn nghi ngờ. Hiện tại lại bảo hắn hỗ trợ, lập tức khiến cho lòng hiếu kỳ của hắn dâng lên.
Hắn cũng muốn xem thử, rốt cuộc đối phương dùng phương pháp gì, làm cho đột phá bát chuyển, lại muốn hắn giúp thế nào.

- Tạm thời chờ đã!

Thấy hắn đáp ứng, Trương Huyền không nói thêm gì nữa, đứng yên lặng tại chỗ, hoàn toàn không có chút biểu tình nào.

Ục ục ục!

Tô sư ở một bên, dựa theo tu luyện, khí tức cả người dần dần tăng cao, như rồng như hổ, kích động khí tức lại khiến cho người ta hoảng sợ.

- Tứ chuyển, ngũ chuyển... lục chuyển!

Cảm nhận được khí tức trên người đối phương, sắc mặt Lăng sư càng lúc càng nghiêm trọng.

Hai người hết sức quen thuộc, cũng biết mấu chốt của Tiểu Thuần Dương Công, từng thấy đối phương tu luyện. Bởi vậy, đối với vài lần công pháp vận chuyển trong cơ thể đối phương, hắn biết hết sức rõ ràng.

Răng rắc!

Lục chuyển qua đi, ngay từ lúc thất chuyển lúc đầu, xương cốt Tô sư lập tức phát ra âm thanh “rắc rắc”, giống như là vật gì bị xé rách, cơ bắp toàn thân nứt ra, máu tươi phụt ra.

Thời gian trong nháy mắt, Tô sư vốn nho nhã, lại biến thành một người giống như ác quỷ từ địa ngục đi ra.

- Dương sư, Tô sư... có khả năng lập tức không kiên trì nổi nữa...

Nhìn thấy được bộ dạng này của lão hữu, Lăng sư biến sắc, đầy sốt ruột.

Quen thuộc với đối phương, biết lúc này đã đạt đến cực hạn có thể kiên trì. Tiếp tục nữa, không có cách nào không đột phá là chuyện nhỏ, rất dễ dàng khiến bản thân bị trọng thương.

Chính là bởi vì thân thể không chịu nổi, liên tục năm năm, thực lực của lão hữu hoàn toàn không tiến triển chút nào, lúc này mới tìm hiểu xung quanh, thậm chí nghe được Dương sư lợi hại, lập tức tới hỏi thăm.

- Ừ, có thể bắt đầu. Đưa lỗ tai qua đây!

Trương Huyền gật đầu, ngoắc tay.

- Vâng!

Lăng sư vội vàng đi tới.

- Ngươi bây giờ chỉ cần như vậy...

Thấy hắn đi tới trước mặt, Trương Huyền truyền âm, nói kỹ càng tỉ mỉ bí pháp của mình một lần.

- Cái này... cái này...

Nghe xong bí pháp của hắn, khóe miệng Lăng sư giật một cái, trợn tròn mắt, toàn thân cứng đờ ở tại chỗ, sắp muốn khóc.

Trời ạ, đây phương pháp gì? Ngươi là muốn ta giết chết hắn sao?

- Làm vậy... thật có thể được sao?

Chương 665: Dương sư sâu không lường được (hạ) (1)

- Có thể thử xem!

Nói xong, thần sắc Trương Huyền thản nhiên ngồi xuống, lại rót đầy một chén nước trà, yên tĩnh thưởng thức.

- Thử?

Lăng sư nôn ra máu.

Phương pháp ngươi nói ra, rõ ràng là muốn giết người. Vốn tưởng rằng chắc chắn thành công rất lớn, không nghĩ tới chỉ là...”thử”!

Nếu chẳng may không thành công, Tô sư có thể chết!

Ta cũng không muốn gánh trên lưng tội danh tàn sát đồng liêu!

- Dương sư... có thể còn có biện pháp khác hay không?

Do dự hồi lâu, Lăng sư không nhịn được nhìn qua.

Trương Huyền mặc kệ, yên tĩnh ngồi ở tại chỗ, đầu cũng không chuyển.

Thấy bộ dáng này, Lăng sư biết, cho dù có khẳng định cũng không muốn nói. Hắn lại nhìn về phía Tô sư cách đó không xa, vẻ mặt rầu rĩ.

Chuyện gì thế này? Vấn đề là Tô sư, muốn đột phá thất chuyển cũng là hắn, khó xử lại là mình...

- Như thế nào? Nhanh lên một chút. Ta không chịu nổi...

Không biết làm như thế nào cho phải, chỉ thấy vẻ mặt Tô sư dữ tợn kêu lên.

Thất chuyển, đã kiên trì một hồi. Nếu không nghĩ biện pháp giải quyết, khẳng định lại bị trọng thương, kết thúc trong thất bại.

Trước kia tu luyện, đều như vậy. Tu luyện một lần, tu dưỡng chí ít một tháng.

Tô sư cũng rất phiền muộn, người này làm cái gì vậy?

Lão hữu nhiều năm, Dương sư đã nói ra bí pháp giải quyết, động tác lại nhanh lên một chút. Do dự như vậy làm gì? Lẽ nào muốn trơ mắt nhìn ta lại trùng kích thất bại sao?

Lại quay về trên giường tiếp tục nằm sao?

- Được rồi!

Hắn đang muốn tiếp tục giục, lại thấy Lăng sư cắn răng một cái đi tới, vẻ mặt đồng tình:

- Tô sư, thật xin lỗi!

- Xin lỗi?

Tô sư sửng sốt. Sử dụng bí pháp giúp ta đột phá thất chuyển, đây là giúp ta. “Xin lỗi” có ý gì?

Hắn đang nghi ngờ, còn không có suy nghĩ cẩn thận, đã thấy một bàn chân quay về phía hắn, đạp mạnh tới. - Ngươi...

Nhìn thấy được mức độ của bàn chân này, Tô sư nhất thời khiếp sợ đến mức hồn phi phách tán, thiếu chút nữa ngất đi.

Nếu thật sự bị đá trúng, không cần suy nghĩ, tuyệt đối tàn phế!

Tuy rằng người đã già, không thế nào sử dụng, nhưng cũng là vật trên người. Ngươi làm cái gì vậy...

- Không nên cử động!

Thân thể vặn chuyển, đang muốn né tránh, bên tai liền nghe được giọng nói nghiêm nghị của Dương sư, hắn có chút do dự, bàn chân của Lăng sư tự nhiên đi tới trước mặt, lại né tránh không được nữa.

Ầm!

Sắc mặt Tô sư thoáng chút vặn vẹo đến mức co giật, trước mắt tối sầm, một cơn đau đớn kịch liệt từ trong quần truyền đến, khiến cho hắn thiếu chút nữa thì lập tức ngất đi.

Lăng Vũ Hằng, lão tử với ngươi còn chưa xong đâu...

Trong lòng gào thét một tiếng, đang muốn xé nát người này, chỉ thấy trước mắt tối sầm, một bàn tay lớp đập về phía đầu.

Đạp một cước trúng trong quần, chắc là thấy mình không chết, lại một cái tát đánh ra.

- Ngươi...

Tô sư khóc.

Dương sư không phải bảo ngươi thi triển bí pháp sao? Đánh ta làm cái gì?
Đạp một cước qua, có phải cảm thấy tàn phế còn không đã nghiền, muốn ngay cả cái mạng cũng lấy đi hay không?

Hắn buồn bực sắp muốn phát điên, muốn né tránh, lại phát hiện căn bản tránh không xong.

Thực lực của hai người tương đương nhau, cho dù có thể thắng được đối phương, cũng ít nhất phải sau nghìn chiêu. Bây giờ bị đạp một cước sắp tàn phế, đau tới mức một chút lực lượng cũng không có, chống đỡ như thế nào được.

Huống gì đối phương vừa ra tay, chân khí lại bao phủ bốn phía xung quanh, giống như lồng giam, chưa kịp giãy ra, bàn tay của đối phương đã hung hăng rơi vào trên đầu.

Ầm!

Trước mắt tối sầm, một ngụm máu tươi điên cuồng phun ra.

Ngay sau đó, Tô sư lại cảm thấy một lực lượng hung bạo mạnh mẽ bất chợt từ đan điền sinh ra, lại cũng không kìm chế được, rít gào một tiếng.

Ầm ầm!

Sóng khí khổng lồ mang theo tất cả cuốn ra, khiến mặt đất nổ mạnh, đầy vết nứt. Cái bàn gần đó cũng biến thành bột mịn.

Răng rắc!

Chân khí vận chuyển đã dừng lại, dường như ăn phải thuốc đại bổ, trong chớp mắt hình thành dòng nước lũ, phá tan vô số gông cùm xiềng xích, lại vận chuyển một vòng.

Bát chuyển!

- Thành… thành công?

Cảm nhận được chân khí trong cơ thể cuồng bạo, không ngừng không nghỉ, Tô sư từ trong đau đớn tỉnh táo lại. Đầu tiên hắn sửng sốt, sau đó lập tức mừng như điên.

Nằm mơ hắn cũng không nghĩ tới, bình chướng tu luyện quấy rầy hắn hắn tròn năm năm, lại đột phá như thế...

- Quả nhiên được sao?

Vốn tưởng rằng đạp tàn phế lão hữu, lại một cái tát đánh hắn sắp chết, thuyền nhỏ hữu nghị khẳng định đã lật ngược. Dù thế nào hắn cũng không nghĩ tới, hơi thở đối phương đột nhiên tăng mạnh, đột phá gông cùm xiềng xích thất chuyển.

Hắn vội vàng quay đầu lại, nhìn về phía Dương sư cách đó không xa. Chỉ thấy đối phương hình như đã sớm nghĩ tới kết cục này, vẫn yên tĩnh uống trà, thân thể không nhúc nhích chút nào.

- Hội trưởng, thậm chí danh sư ngũ tinh cũng không giải quyết được vấn đề này. Một cước, một chưởng lại giải quyết được...

Miệng mở ra, thân thể Lăng sư run rẩy.

Giáo dục ra học sinh lợi hại như Trương Huyền, sớm biết rằng vị Dương sư này không đơn giản. Nhưng... không nghĩ tới lợi hại như vậy.

Liếc mắt một cái, lại nhìn ra chỗ có vấn đề, tìm được phương pháp giải quyết. Ngay cả mắt Minh Lý cũng không có vận dụng. Phần thực lực này, dĩ nhiên vượt ra ngoài sức tưởng tượng.

- Chỉ là... phương pháp giải quyết, quá trò đùa...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau