THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 66 - Chương 70

Chương 66: Đây không phải là sự thật!

- Chỉ có mười điểm?

Không chỉ Tào Hùng phát rồ, ngay cả Mạc trưởng lão, Thượng Thần trưởng lão ở bên cạnh cũng không chớp mắt.

Chỉ có bao nhiêu độ tín nhiệm như thế còn dám tra xét học tâm, xin hỏi... Ngươi lấy tự tin ở đâu ra?

Muốn cướp học viên từ trong tay lão sư khác, chí ít ngươi cũng phải có địa vị chí cao vô thượng trong lòng học viên, bằng không, chính là tự rước lấy nhục, vốn tưởng rằng độ tín nhiệm của ngươi đạt tới hai mươi, cho dù không cao nhưng còn nghe được, nhưng bây giờ... Giời ạ, chỉ có mười, ngươi đang đùa giỡn chúng ta sao!

Sắc mặt Thượng Thần trưởng lão tái nhợt, nội tâm hắn sinh ra linh cảm không tốt.

Không sợ đối thủ như thần, chỉ sợ đồng đội như heo, rất rõ ràng, đồng đội heo đã xuất hiện.

Khóe miệng của Thượng Bân ở gần đó liên tục co giật, suýt nữa miệng sùi bọt mép.

Trước khi đến thề son sắt nói với ta, Lưu Dương khẳng định sẽ trở thành môn hạ của ngươi lần nữa, liền chỉ có bao nhiêu độ tín nhiệm đó, còn môn hạ, môn hạ cái đầu của ngươi!

Khốn kiếp, ngươi đang đùa giỡn ta sao?

- Cho dù chỉ có mười điểm tín nhiệm thì thế nào? Tính cách của Lưu Dương đa nghi, sẽ không tin tưởng bất cứ người nào! Độ tín nhiệm của hắn với ta chỉ có mười điểm, chỉ cần ngươi không cao hơn thì ta sẽ thắng!

Một lát sau, Tào Hùng hòa hoãn lại, nhìn về phía Trương Huyền, quát ầm lên.

- Tính cách đa nghi? Nếu có tính cách này, nói ra còn nghe được!

Mạc trưởng lão gật gật đầu.

Người và người không giống nhau, có mấy người trời sinh yêu thích tin tưởng người khác, có người tính cách đa nghi, cho dù có quan hệ tốt, người quen thuộc đến đâu cũng liên tục hoài nghi.

Việc này liên quan tới hoàn cảnh sinh hoạt, nếu như hắn sinh ra trong một nơi tràn ngập hoài nghi, muốn thành lập tín nhiệm, thật sự không dễ dàng.

Dựa theo phán đoán của hắn, Lưu Dương và Tào Hùng nên có mười bảy, tám độ tín nhiệm, kết quả chỉ có mười điểm, nếu như người trước có tính cách này, như vậy có thể giài thích rõ ràng.

- Không sai, chỉ cần ngươi không cao hơn mười điểm, không biết ai sẽ cười đến cuối cùng.

Ánh mắt Thượng Bân sáng lên, không nhịn được gật đầu, lựa chọn tin tưởng Tào Hùng lần nữa.

Tuy tiếng tăm của Tào lão sư trong học viện không lớn, cũng không phải lão sư minh tinh, nhưng vẫn có không ít khen ngợi, so sánh với Trương Huyền, quả thật chênh lệch như cặn bã và thức ăn ngon, không thể giống nhau.

Người trước mới mười điểm, người sau khẳng định càng kém!

Nghĩ đến điểm này, mọi người tiếp tục nhìn vào thủy tinh cầu còn lại.

Ánh sáng trên thủy tinh cầu này vẫn chưa tỏa ra, vẫn bao phủ trong ánh sáng mông lung.

- Tại sao vẫn chưa có kết quả?

Đôi mi thanh tú của Trầm Bích Như hơi nhíu lại.

- Thủy tinh vấn tay kiểm tra, xuất hiện ảo cảnh không giống nhau, thời gian cũng không giống nhau, có nhanh có chậm là rất bình thường!

Nghe được nữ thần nói chuyện, Thượng Bân đi lên phía trước, vẫy tay một cái, làm ra dáng vẻ học rộng tài cao, giải thích.

Là cháu ruột của chủ nhiệm, tra xét học tâm, hắn biết nhiều hơn lão sư khác.

Đổi lại lúc bình thường, bộ dạng “thần thái” như thế sẽ đưa tới không ít tiếng gào thét, ngọc thụ lâm phong, khác nào “trích tiên”, chỉ tiếc, hiện tại viền mắt của hắn tối đen, môi sưng lên như lạp xưởng, không khác gì quái nhân ở gác chuông, hoàn toàn không thể liên tưởng nào với hai chữ đẹp trai.

- Nhanh có kết quả là tốt hay chậm mới là tốt?Không để ý tới bộ dạng “tinh tướng” của hắn, Trầm Bích Như tiếp tục hỏi.

- Đương nhiên là nhanh tốt hơn! Biểu hiện nhanh chóng, thuyết minh người kiểm tra tín nhiệm người này xuất phát từ nội tâm, đừng mơ tới nữa, chậm thuyết minh không tín nhiệm, còn có thể là số âm...

Chắp hai tay sau lưng, Thượng Bân nở nụ cười khẽ, gương mặt tự tin:

- Trầm lão sư, ngươi nên tin tưởng ta, tuy rằng ta chưa từng xem tra xét học tâm, nhưng đã đọc không ít thư tịch liên quan tới việc này, dạng lão sư như Trương Huyền này, cưỡng bức thu Lưu Dương làm học viên, khẳng định dẫn tới bất mãn từ nội tâm, có số âm là bình thường…

Thời điểm hắn thề son sắt, nói chuyện đâu ra đấy, liền cảm thấy quần áo căng ra, có người kéo hắn một cái, cũng cắt ngang tự sướng của hắn.

- Làm gì?

Hơi cau mày, Thượng Bân không cao hứng, thật vất vả biểu hiện trước mặt nữ thần một chút lại bị cắt ngang, đúng là không biết chọn thời điểm mà.

Quay đầu nhìn sang, chính là Tào Hùng.

Thời khắc này trong mắt Tào lão sư đầy sợ hãi, thân thể liên tục run rẩy, đã không còn tự tin như lúc nãy, chỉ về phía trước:

- Thượng thiếu gia, ngươi xem...

Nhìn theo hướng ngón tay chỉ, ánh sáng trên thủy tinh dần dần biến mất sạch sẽ, một dãy số xuất hiện.

- Thế nào? Chẳng lẽ không phải số âm...

Hừ một tiếng, Thượng Bân nhìn vào chữ viết trên thủy tinh cầu, vừa nhìn thấy, suýt chút nữa cắn lưỡi tự sát.

- Làm sao có khả năng? Chuyện này... Ta không tin!

Sắp điên rồi.

Con số trên thủy tinh cầu rất rõ ràng. Sáu mươi bốn!

Đại biểu độ tín nhiệm là sáu mươi bốn điểm!Một tên nhãi sát hạch lão sư không điểm, lại có thể làm học viên tín nhiệm đạt tới trình độ danh sư, có thể so với cha mẹ... làm sao có khả năng?

Thượng Bân nhìn về phía Tào Hùng, hắn đã có tâm tư giết người, ngực buồn bực, muốn thổ huyết.

Thật vất vả mới có cơ hội khoe mẽ trước mặt nữ thần, nói như đinh đóng cột rằng, thời gian càng dài kết quá càng kém, cuối cùng lại có cục diện này… Khốn kiếp, ngươi đang đùa giỡn ta sao?

Hơn nữa... Tào lão sư, ngươi còn đáng tin chút nào không?

Không phải ngươi nói học viên này có tính cách đa nghi sao?

Đa nghi cái rắm!

Đa nghi có thể có tín nhiệm sáu mươi bốn điểm?

Không phải ngươi đã nói nhất định sẽ thắng sao?

Mười điểm so với sáu mươi bốn điểm... Ngươi thắng cái gì...

Nước mắt ào ào, Thượng Bân cảm thấy gương mặt đau đớn lần thứ hai, có cảm giác như bị người ta tát vài bạt tai, hận không thể tìm cái lỗ nào đó để chiu xuống.

- Sáu mươi bốn?

Khác với hai người tan vỡ và không dám tin, đột nhiên Mạc trưởng lão đứng dậy, kích động run rẩy.

Độ tín nhiệm đạt tới cấp độ danh sư, cho dù là hắn cũng mới nhìn thấy lần đầu tiên.

Một tên tiểu tử sát hạch lão sư không điểm, lại có thể làm cho học viên tín nhiệm như vậy?

Hắn làm thế nào?

Còn nữa, lúc này mới khai giảng hai ngày, tính ra Trương Huyền lão sư và Lưu Dương chỉ gặp nhau ba mươi canh giờ, thời gian ngắn như vậy, độ tín nhiệm đạt đến hơn sáu mươi... cho dù là danh sư nhất tinh (1) trong truyền thuyết cũng khó làm được!

Danh sư cũng chia đẳng cấp, nhất tinh xem như đẳng cấp thấp nhất trong đó.

Dù vậy cũng có năng lực làm người ta phát rồ.

- Hai vị trưởng lão, là ta thắng sao?

Không thèm để ý đến vẻ mặt thờ thẫn của Thượng Bân, Tào Hùng, Trương Huyền nhìn về phía Thượng Thần và Mạc Tường.

- Không đúng, khẳng định là thủy tinh cầu xảy ra vấn đề, không phải vậy, làm sao có khả năng có độ tín nhiệm cao như thế? Ta không phục, không phục!

Tào Hùng rống lên.

Khó trách hắn không tin, giống như một tên ăn mày chung đụng với hắn lâu năm, đột nhiên biến thành hoàng đế, sát hạch lão sư được không điểm, vốn tưởng rằng tên này sẽ có số âm, kết quả... không chỉ không phải số âm, còn là sáu mươi bốn, vượt qua tất cả lão sư trong học viện, hắn không hóa điên đã coi như tâm trí kiên định.

- Không sai, ta cũng cảm thấy Tào lão sư nói có đạo lý, hắn làm sao có khả năng đạt được độ tín nhiệm của học viên cao như vậy, nếu đây là sự thật, chẳng phải Lục Tầm, Vương Siêu cũng không sánh nổi...

Thượng Bân đi lên phía trước một bước, cắn răng nói ra.

Nghe được hai người nói thế, Mạc trưởng lão muốn nói gì đó, liền nhìn thấy Lưu Dương kiểm tra xong, hắn đi vài bước tới trước mặt Trương Huyền, hai mắt tỏa ánh sáng, tràn đầy sùng bái.

Chương 67: Người Vương gia tới

Đây là sùng bái xuất phát từ nội tâm, trong suốt sáng sủa, không có chút ngụy trang nào.

Ánh mắt này thể hiện sự bội phục tuyệt đối từ nội tâm, không lẫn lộn bất kỳ tạp chất gì.

Chỉ liếc mắt nhìn, Mạc Tường trưởng lão liền biết, Lưu Dương đã sùng bái vị Trương lão sư này, tuyệt đối không phải thủy tinh bị hỏng!

- Câm miệng!

Biết những này, Mạc trưởng lão sầm mặt lại, trong mắt lộ ra ý lạnh:

- Thủy tinh vấn tâm có thể tra xét nội tâm, đưa ra lựa chọn chính xác nhất, chưa bao giờ xuất hiện vấn đề, không thể hỏng! Nếu tiếp tục nói nhảm, có tin ta ném các ngươi ra ngoài hay không!

- Ta...

Thấy Mạc trưởng lão tức giận như vậy, Thượng Bân, Tào Hùng cùng câm miệng, không dám tiếp tục nhiều nói nhảm nửa câu.

- Ngươi... Làm như thế nào?

Trầm Bích Như đứng bên cạnh nhìn thấy cái thành tích này, nàng sợ hãi che miệng, có phần không dám tin tưởng.

Độ tín nhiệm sáu mươi bốn, cho dù là những lão sư minh tinh trong Hồng Thiên học viện, dẫn dắt học viện mấy năm cũng không có tín nhiệm lớn như thế.

Thiếu niên trước mắt, từ hôm qua đã bắt đầu làm nàng ngạc nhiên, không nghĩ tới hôm nay lại có kinh hỉ to lớn hơn!

Chẳng trách không có sợ hãi, xem ra đã sớm biết sẽ thắng!

- Nếu ta thắng, cũng nên thực hiện trừng phạt, khai trừ tư cách lão sư của Tào lão sư, thuận tiện đánh hắn một trăm sát thần côn?

Trương Huyền nhìn sang.

Nếu muốn gây phiền phức cho mình, đương nhiên phải có giác ngộ bị giáo huấn.

Ca là người hiện đại mang theo gói quà lớn xuyên việt, còn có thể bị người cổ đại bắt nạt hay sao?

- Chuyện này...

Thượng Thần trưởng lão tỏ ra vẻ xoắn xuýt.

Hắn lần này là dự định giúp tôn tử hả giận, kết quả... giận không xả, lại bị làm mất mặt, để hắn cũng lúng túng, không biết nên làm gì.

- Tìm chỗ khoan dung mà độ lượng, Trương lão sư, nếu ngươi đã thắng, để Tào lão sư nói xin lỗi ngươi, chuyện trừng phạt, ta thấy quên đi.

Một lát sau, Thượng Thần trưởng lão nói.

- Quên đi? Nếu như ta là người thua, sợ rằng Thượng Thần trưởng lão sẽ không nói như thế!

Trương Huyền hơi cau mày.

Nếu người thua hôm nay là hắn, có thể tưởng tượng, vị chủ nhiệm này sẽ đuổi cùng giết tận, không khai trừ không bỏ qua!

Chính mình thắng, lại nói một câu quên đi nhẹ nhàng… Nói đùa gì thế!

- Làm càn!

Thượng Thần trưởng lão tối mặt:

- Chú ý thân phận của ngươi, một lão sư sơ cấp nho nhỏ mà thôi, không biết gặp phải vận khí gì có thể làm độ tín nhiệm học viên tăng cao, chỉ là may mắn, có gì mà đắc ý? Nếu thật sự có bản lĩnh, ngươi tăng tu vi của bọn họ lên rồi nói sau! Chỉ được một người tín nhiệm, đáng là gì?

- Không sai, Trương Huyền, trời sinh có bản lĩnh đầu độc, độ tín nhiệm cao có ích lợi gì! Nếu ta đoán không sai, học viên tẩu hỏa nhập ma lần trước cũng bởi vì quá tin tưởng hắn, lúc này mới che đậy, cuối cùng dẫn đến hối hận cả đời!

Nghe quát lớn, Tào Hùng lão sư phản ứng lại, vội vàng nói.
Độ tín nhiệm chỉ là một trong các tiêu chuẩn phán đoán lão sư cao thấp mà thôi, cũng không thể đại biểu năng lực chân chính.

Thể hiện tài nghệ lão sư chân chính, chỉ có một, đó chính là giúp thực lực của học viên tăng lên nhanh chóng!

Ngươi có thể được học viên kính trọng như cha mẹ thì có thể có tác dụng gì?

Không truyền thụ bản lãnh thật sự, như vậy không phải lão sư hợp lệ!

- Tẩu hỏa nhập ma?

Mạc trưởng lão hơi cau mày.

- Có khả năng Mạc trưởng lão còn không biết, Trương Huyền đã từng dạy học viên tẩu hỏa nhập ma! Bởi vì chuyện này nên tất cả học viên đều chạy, lúc này mới sát hạt lão sư không điểm!

Sắc mặt Tào Hùng dữ tợn:

- Vừa nãy Lưu Dương tín nhiệm hắn như thế, ta hoài nghi hắn dùng phương pháp đặc thù gì đó đầu độc! Không phải vậy, một gia hỏa sát hạch lão sư không điểm, làm sao có khả năng được học viên tín nhiệm hơn sáu mươi?- Chuyện này...

Đối phương nói cũng không phải không có lý.

Trước đây có một lão sư, vì sát hạch danh sư, sử dụng phương pháp đặc thù, đầu độc học viên, thủ đoạn có phần tương tự như thôi miên, mặc dù là trong tiềm thức, cũng sẽ cho rằng đối phương đáng giá tín nhiệm!

Loại thủ đoạn này có hạn chế, một khi thời gian trôi qua, tinh thần học viên sẽ bị tổn thương rất lớn!

Chẳng lẽ... Trương Huyền cũng sử dụng phương pháp giống như thế?

Nếu thật là như vậy, việc này tương đương không quan tâm tới sinh tử của học viên, hắn không những không phải lão sư, mà là tội nhân!

- Lão sư nên lấy tri thức dạy người, thu được tín nhiệm của học viên, nhưng không có tri thức tương ứng truyền thụ, sẽ dạy hư học viên, làm hại càng sâu! Chính vì như thế, không ai trong học viện tin hắn, cũng không mời chào được học viên nào! Học kỳ này tốt hơn học kỳ trước một chút, cũng chỉ có năm học viên mà thôi!

Thượng Bân nói chuyện mang theo xem thường.

- Chỉ chiêu năm cái học viên, xác thực quá ít... Mạc trưởng lão gật đầu.

- Không cần phải để ý đến việc ta chiêu thu bao nhiêu học viên, cũng không cần phải để ý đến ta có phải lão sư giỏi hay không, đây là Vấn Tâm Tháp, ta mang học viên tới tham gia tra xét học tâm, liên quan tới đánh cược, hiện tại ta thắng, bên thua cũng nên thực hiện điều ước nha? Lẽ nào muốn quỵt nợ?

Trương Huyền nói.Đừng nói những thứ vô dụng này, thua chính là thua.

- Làm càn! Một tư cách lão sư, làm sao có thể vì một vụ đặt cược mà thủ tiêu? Như vậy chẳng phải thành trò đùa? Từ khi Tào Hùng lão sư tiến vào học viện tới nay vẫn cẩn trọng, dạy dỗ được một võ giả nhị trọng trung kỳ, càng dẫn được vô số thiên tài tranh nhau tiến vào học viện, chỉ đích danh muốn bái ông ta làm sư, xem đây là việc vinh dự! Ngươi thì sao? Là lão sư duy nhất trong trong năm qua của Hồng Thiên học viện không có học viên nào, có tư cách gì nói hưu nói vượn ở đây?

Thượng Thần trưởng lão vung tay áo nói:

- Được rồi, chuyện khai trừ tư cách lão sư xem như thôi! Lúc nào ngươi cũng có thể bồi dưỡng ra võ giả nhị trọng trung kỳ, có càng nhiều học viên muốn bái ngươi làm sư thì nói sau!

- Thượng Trường Lão...

Trầm Bích Như cau mày.

Nàng không muốn lên tiếng, không nghĩ tới đường đường trưởng lão lại cố ý dối trá trợ giúp Tào Hùng lão sư, nội tâm nàng đầy lửa giận.

Hoặc là không cá cược, muốn đánh cuộc thì nguyện thua cuộc!

Đã có can đảm đánh cược, lại giống như quỵt nợ, đúng là quá vô sỉ!

- Trầm Lão Sư, ông nội ta nói cũng đúng, bất kể nói thế nào Tào Hùng cũng là lão sư nổi danh trong học viện chúng ta, liền bởi vì chút chuyện nhỏ mà khai trừ hắn, chẳng khác gì chuyện bé xé ra to! Lại nói, khai trừ một nhân tài như vậy, truyền đi cũng là tổn thất của học viện...

Thượng Bân cười khanh khách lên tiếng.

- Ngươi... Nói thế chẳng khác gì cãi chày cãi cối!

Trầm Bích Như tức giận đỏ mặt:

- Đúng như Trương Huyền nói, nếu như hắn thua, các ngươi sẽ bỏ qua cho hắn sao?

- Hắn tính là thứ gì? Có thể so sánh với Tào Hùng lão sư sao? Hắn có thể mang ra học viên võ giả nhị trọng sao? Hắn có thể làm cho vô số học viên mộ danh đến đây không...

Thượng Bân cười gằn.

Tùng tùng tùng!

Tiếng nói của hắn vừa dứt, ngoài đại điện có tiếng gõ cửa vang lên.

- Chuyện gì?

Thượng Thần trưởng lão cau mày, tiếp theo nhìn thấy Chu lão sư đẩy cửa đi vào.

- Thượng trưởng lão, bên ngoài có người cầu kiến, nói là... Thiên Huyền thành Vương gia Vương Hoằng tộc trưởng và trưởng lão tới!

Vị lão sư này nói.

- Vương Hoằng tộc trưởng? Còn không mau mời!

Nghe được là Vương Hoằng tộc trưởng đích thân tới, đột nhiên Thượng Thần trưởng lão đứng dậy, trong mắt đầy hưng phấn.

Thiên Huyền vương thành ngư long hỗn tạp, có thể trở thành một trong bốn gia tộc lớn nhất trong đó, cũng sừng sững trăm năm không ngã, gốc gác trong đó có thể tưởng tượng được!

Có thể nói, địa vị của Vương Hoằng tộc trưởng có thể so với phó viện trưởng, thậm chí còn cao hơn!

Ngày hôm nay, người như thế lại dẫn theo trưởng lão tới bái phỏng mình, vinh dự như thế cũng đủ làm người ta phát điên, sau này nói ra, nhất định sẽ tăng thêm một phần nổi bật trong tư lịch của mình!

(1) nhất tinh: một sao

Chương 68: Bái kiến Trương Huyền lão sư

- Gia gia, ta nghe nói về Vương Hoằng tộc trưởng, hắn đứng trong mười vị trí đầu bảng tiềm lực tông sư, là nhân vật siêu cấp, tu vi từ lâu đạt đến võ giả thất trọng đỉnh cao, còn cách tông sư nửa bước! Cường giả như vậy, tại sao tới bái phỏng người?

Đôi mắt Thượng Bân lóe sáng, cũng có phần không dám tin tưởng.

Thiên Huyền vương quốc, biết vương thất liền phải biết tứ đại gia tộc, Vương Hoằng tộc trưởng là cao thủ mạnh nhất Vương gia, thực lực từ lâu đạt đến võ giả thất trọng đỉnh cao, uy danh hiển hách, người như thế, bình thường cho dù muốn nịnh bợ cũng không nịnh bợ được, ngày hôm nay cố ý tới bái phỏng gia gia, không chính tai nghe nói, quả thực khó có thể tưởng tượng nổi!

- Ha ha, khẳng định là Vương Đào!

Thượng Thần trưởng lão cười nói.

- Vương Đào thiếu gia?

- Không sai, Vương Đào là trưởng tử Vương Hoằng tộc trưởng, tương lai nhất định sẽ kế thừa Vương gia, ta thu hắn làm học viên, thậm chí giúp hắn thuận lợi thăng cấp võ giả tứ trọng Bì Cốt cảnh, nghĩ tới đây, tộc trưởng biết là ta bồi dưỡng nên cố ý đến cảm kích!

Thượng Thần trưởng lão vuốt râu, đắc ý nói không thành lời.

- Vương Đào là... Học viên của hắn?

Nghe được đối thoại này, Trương Huyền đứng bên cạnh cũng sửng sốt.

Hắn đã sớm biết ca ca Vương Dĩnh là đệ tử của một trưởng lão, nằm mơ cũng không nghĩ tới chính là vị trước mặt.

- Phải!

Trầm Bích Như gật đầu, sắc mặt khó coi:

- Ngươi nên suy nghĩ nhiều một chút, rõ ràng Thượng Thần trưởng lão nhằm vào ngươi, hiện tại hắn có được Vương gia làm chỗ dựa, uy thế sau này càng mạnh, cho dù ngươi ở lại trong học viện, ngày sau cũng không sinh hoạt dễ chịu!

- Sau này hãy nói đi!

Trương Huyền không quan tâm chút nào.

Nếu đối phương hết sức nhắm vào hắn, chính mình cũng không phải kẻ tầm thường, quá mức liền tiết lộ thực lực, mạnh mẽ chống đỡ một chút!

Nắm giữ Thiên Đạo Thư Đồ Quán, có thể nhìn thấu tất cả khuyết điểm, ai thắng ai thua còn chưa biết.

- Ngươi...

Thấy dáng vẻ của tên này như vậy, Trầm Bích Như tức giận giậm chân.

Chính mình suy nghĩ vì hắn, hắn lại không quan tâm chút nào, thực sự càng làm người ta tức giận!

- Đi, chúng ta đi nghênh đón!

Nội tâm Thượng Thần trưởng lão vô cùng đắc ý, vội vã rời đi, mang theo đám người Thượng Bân tiến về hướng cửa lớn.

Tộc trưởng một trong bốn gia tộc lớn tới thăm, đừng nói chỉ nghênh đón ở cửa, cho dù ra ngoại viện nghênh đón cũng đáng.

Nếu như thật có thể giữ gìn mối quan hệ này, thuận lợi kết giao, sợ rằng ứng cử viên phó viện trưởng sang năm sẽ rơi xuống đầu hắn!

- Thượng trưởng lão!

Còn chưa đến trước cửa, một nhóm bảy, tám người đi nhanh tới, đi đầu là một trung niên, giữa hai lông mày mang theo khí chất hùng hồn, vừa nhìn đã biết thân ở địa vị cao.

Tộc trưởng Vương gia, Vương Hoằng!

Sau lưng hắn có mấy ông lão, mọi cử động đều để lộ ra thực lực Ích Huyệt cảnh, không cần đoán cũng biết, trưởng lão Vương gia.

Phía sau cùng là hai thanh niên, một người trong đó là Vương Đào, một người khác chính là cháu của Nhị trưởng lão mới thi vào học viện năm nay, Vương Nham, nghe nói bái làm môn hạ của Lục Tầm lão sư, thiên phú không tệ, cực kỳ được hoan nghênh.

- Vương tộc trưởng đích thân tới làm cho ta thụ sủng nhược kinh, có chuyện gì, ngươi nói một tiếng là được rồi, tại sao lại đến đây, thực sự là... quá vinh hạnh rồi!

Thượng Thần trưởng lão vội vàng nói.

- Chuyện này, nói thật, ta tới nơi này thật sự muốn tìm người...Vương Hoằng tộc cười dài nói.

- Vương tộc trưởng cứ nói đừng ngại!

Thượng Thần trưởng lão vội hỏi.

Nếu như có thể làm việc giúp đỡ đối phương, sau đó hẳn khẳng định sẽ dựa vào cây đại thụ Vương gia...

- Tiểu nữ Vương Dĩnh, chắc hẳn Thượng Trường Lão đã sớm biết, nghe nói nàng bái một lão sư tên là Trương Huyền...

Vương Hoằng tộc trưởng chậm rãi nói.

- Trương Huyền? Vương tộc trưởng có việc tìm hắn?

Ánh mắt Thượng Bân lóe lên, hưng phấn suýt nữa nhảy lên.

Trước kia nhìn thấy Vương Đào thiếu gia qua cửa phòng học của Trương Huyền, biết Vương Dĩnh bị Trương Huyền lừa gạt thành học viên, lường trước Vương gia khẳng định không muốn phát sinh chuyện này, nằm mơ cũng không nghĩ tới tốc độ của đối phương nhanh như vậy, thậm chí tộc trưởng đã tự mình tới đây!Xiết chặc nắm đấm, nội tâm Thượng Bân cười lớn.

Ngươi thắng tra xét học tâm thì thế nào? Đây chính là Vương gia! Vương gia là một trong bốn gia tộc lớn trong Thiên Huyền vương thành, đắc tội bọn họ, đừng nói ngươi chỉ là lão sư kém nhất trong học viện, cho dù lão sư như Vương Siêu cũng sẽ gặp xui xẻo lớn!

Hắn nghĩ tới, hiển nhiên Tào Hùng cũng nghĩ đến, hưng phấn toàn thân run cầm cập, chưa bao giờ điên cuồng như thế.

- Câm miệng, nơi này có chỗ cho ngươi nói chuyện sao!

Nghe được cháu trai cắt lời Vương tộc trưởng, Thượng Thần trưởng lão quát lớn.

Tuy hắn là chủ nhiệm nhưng công việc quá nhiều, chỉ biết Trương Huyền mời chào được năm học viên, cụ thể là người nào thì không biết.

Căn bản không biết Vương Dĩnh cũng là học viên của hắn.

- Không sao...

Vương Hoằng tộc trưởng khoát tay áo một cái, đang muốn nói tiếp, Vương Đào đứng phía sau đi tới:

- Cha!

- Làm sao?
Vương Hoằng tộc trưởng hơi cau mày.

- Đó chính là Trương Huyền lão sư!

Vương Đào chỉ tay.

Tiến vào phòng khách Vấn Tâm Tháp, hắn nhận ra Trương Huyền.

- Hắn chính là Trương lão sư?

Quay đầu nhìn sang, Vương Hoằng tộc trưởng cau mày.

- Không sai, vị này chính là Trương Huyền của học viện chúng ta!

Không nghĩ tới lá gan Trương lão sư thật lớn, dám lừa gạt cả Vương Dĩnh, ánh mắt Thượng Thần trưởng lão sáng lên, cười khanh khách giới thiệu.

- Khà khà! Lần này hắn sắp xui xẻo rồi, Vương tộc trưởng sát phạt quả quyết, không giống lão sư chúng ta chú ý quy tắc như thế...

- Đáng đời, dám lừa gạt thiên kim của Vương tộc trưởng, lá gan của hắn quá lớn...

Thấy Vương Hoằng tộc trưởng nhìn về phía Trương Huyền, Thượng Bân, Tào Hùng đều cười to trong lòng.

Có thể trở thành tộc trưởng của một trong bốn gia tộc lớn, người nào không lòng dạ độc ác?

Là một lão sư kém nhất trong học viện, lừa con gái đối phương, bản thân đã muốn chết!

Ngay vào thời điểm hai người cho rằng Trương Huyền chạy trời không khỏi nắng, nhất định sẽ gặp xui xẻo, đột nhiên nhìn thấy cảnh bọn họ khó tin.

Chỉ thấy Vương Hoằng tộc trưởng đi hai bước tới trước mặt Trương Huyền, không có tức giận như trong suy nghĩ, cũng không ra tay đánh nhau như trong tưởng tượng, mà là... vẻ mặt hưng phấn, trực tiếp khom người thật sâu, cẩn thận từng chút một:

- Vương Hoằng bái kiến Trương Huyền lão sư!

Dáng vẻ của hắn giống như bái kiến lãnh đạo cấp cao, chỉ lo lời nói có phần mạo phạm, sợ chọc đối phương không vui.

- Mịa nó!

- Không nhìn lầm chứ! Chuyện này... Sao có thể có chuyện như vậy?

Thượng Bân, Tào Hùng cùng khiếp sợ, suýt chút nữa ngất đi tại chỗ.

Làm cái gì?

Kịch bản không phải như vậy, không phải nên là Vương Hoằng tộc trưởng quát tháo Trương Huyền, thuận tiện đánh một trận tơi bời sao?

Tại sao lại cúc cung, còn “kính chào”...

Tuy rằng chỉ là lễ tiết, nhưng gia gia Thượng Thần trưởng lão của mình cũng chưa từng hưởng thụ đãi ngộ như vậy...

Một tiểu tửsát hạch lão sư không điểm, có tư cách gì?

- Vương Hoằng tộc trưởng bớt giận, nổi giận thương tổn gan, lão sư kém nhất trong học viện không đáng để ngươi tức giận... Hả? Khặc khặc...

Thượng Thần trưởng lão vẫn giả vờ làm người tốt, giả ý khuyên can, vừa mới nói được phân nửa liền thấy cảnh này, hắn như ăn phải phân chuột, nụ cười đông cứng trên gương mặt, suýt nữa bị một ngụm nước bọt sặc chết.

Không phải nói Trương Huyền lừa gạt Vương Dĩnh làm học viên sao?

Không phải nói hắn muốn tới gây phiền phức sao?

Ai có thể nói cho ta biết, trời ạ, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?

Chương 69: Hủy khóa

- Vương tộc trưởng, ngươi đây là...

Không chỉ mọi người có dáng vẻ này Trương Huyền cũng cảm thấy kỳ quái.

Cho dù mình là lão sư của Vương Dĩnh, cũng không cần đích thân tới đây.

- Ngươi chữa khỏi chân của tiểu nữ, lại dạy nàng tri thức cao thâm, ta phải đích thân tới trước mặt cảm kích!

Vương Hoằng tộc trưởng liên tục gật đầu.

Chân của Vương Dĩnh chính là tâm bệnh của hắn, vị lão sư này chữa khỏi cho nàng, thậm chí còn gia tăng lực lượng, năng lực như này có thể so sánh với danh sư!

Trước mặt danh sư, cho dù mình có thân phận tộc trưởng Vương gia cũng không tính là gì!

- Há, nàng là học viên của ta, giáo dục nàng là bổn phận của ta, không có gì phải cảm kích!

Trương Huyền gật đầu.

Sư giả là truyền đạo, thụ nghiệp, giải thích nghi hoặc!

Tuy kiếp trước hắn là nhân viên quản lý thư viện trong trường đại học, hắn vẫn được tính là một thành viên trong lão sư, hắn hết sức kính trọng và yêu thích nghề nghiệp này.

Nếu Vương Dĩnh là học viên của hắn, giải quyết vấn đề của nàng, giúp nàng tu luyện tốt hơn, đây không phải chuyện đáng giá kiêu ngạo gì.

Nhìn thấy dáng vẻ bình tĩnh của hắn, mọi người phát rồ lần thứ hai, đây chính là tộc trưởng Vương gia, giống như người nghèo gặp phú ông ngàn tỷ, tại sao có thể bình tĩnh như thế, không có chút căng thẳng nào?

- Nằm trong chức trách, không sai, không sai!

Nhìn thấy cảnh này, Mạc trưởng lão vuốt vuốt chòm râu, âm thầm gật đầu.

Thế phong nhật hạ, lòng người không cổ, rất nhiều vị lão sư vì truy đuổi danh lợi, từ lâu đã quên đi bản tâm, Trương Huyền lão sư còn có thể thuần túy như thế, thật sự làm người ta kính nể.

- Có thể có ý nghĩ thế này, hơn nữa Lưu Dương tín nhiệm hắn cao độ như vậy, Vương Hoằng tộc trưởng lại tôn sùng đầy đủ, có phải Thượng Thần trưởng lão tính sai hay không?

Cảm khái xong, nội tâm Mạc trưởng lão sản sinh nghi hoặc.

Vừa mới đến đã nghe được Thượng Thần nói rất nhiều điều không phải về Trương Huyền lão sư, vốn tưởng rằng thật sự là một người vô học, chỉ biết nói lời chót lưỡi đầu môi, rác rưởi gieo vạ người khác, bây giờ xem ra căn bản không có chuyện như vậy!

Nội tâm hoài nghi nhưng không lên tiếng, hắn tiếp tục quan sát.

- Mời Vương tộc trưởng vào trong!

Thượng Thần không hổ là trưởng lão, gương mặt lúng túng nhưng nhanh chóng khôi phục như cũ, bắt chuyện người Vương gia và phân chủ khách ngồi xuống.

- Vương Hoằng tộc trưởng!

Mạc trưởng lão ôm quyền.

- Há, hóa ra là Mạc Tường trưởng lão của Sư Giả công hội, ngọn gió nào thổi ngươi đến đây?

Lúc này mới nhìn thấy Mạc trưởng lão, Vương Hoằng vội vàng đứng lên.

Sư Giả công hội, đây là đệ nhất công hội ngự trị trên rất nhiều công hội như Luyện Đan công hội và Trận Pháp sư, cho dù tu vi trưởng lão không bằng hắn nhưng cũng không phải một Vương gia nho nhỏ có thể đắc tội được.

- Chỉ là chuyện nhỏ!

Mạc trưởng lão thuận miệng trả lời một câu, tiếp theo vẻ mặt vô cùng nghi hoặc nhìn sang:

- Cho dù Vương Dĩnh tiểu thư bái Trương Huyền làm sư cũng không cần ngươi tự mình tới đây!

Vị trước mặt là ai? Tộc trưởng một trong bốn gia tộc lớn, cường giả siêu cấp chưởng khống thế lực một phương!

Cho dù con gái bái Trương Huyền làm sư, thậm chí hỗ trợ chữa khỏi bệnh gì đó, cũng không đạt tới mức độ hắn đích thân tới.

- Vẫn là Mạc trưởng lão mắt sáng! Muốn nói có việc, ta thật sự có việc cần làm phiền Thượng Thần trưởng lão!

Vương Hoằng tộc trưởng tươi cười gật đầu.- Ồ? Làm phiền ta? Vương tộc trưởng khách khí, có chuyện gì, xin ngươi cứ phân phó là được! Chỉ cần có thể làm được, ta sẽ dùng hết khả năng của mình!

Nghe đối phương thật có chuyện nhờ mình, Thượng Thần trưởng lão khôi phục tự tin lần thứ hai, đắc ý nhìn Trương Huyền một chút, vuốt râu, thần thái cao cao tại thượng.

Ngươi may mắn chữa khỏi bệnh gì đó cho Vương Dĩnh, mới được Vương tộc trưởng liếc mắt nhìn mà thôi, cẩn thận suy luận, bất kể là thân phận hay lĩnh ngộ dạy học, ngươi đều kém ta!

Ngươi xem, Vương tộc trưởng thật sự có chuyện cần nhờ ta...

- Là thế này, mấy ngày nay tiểu nhi vẫn học tập các hạ, nhận được lão sư chăm sóc, ta vẫn không thể gặp mặt cảm tạ!

Vương Hoằng tộc trưởng khoát tay ngăn lại, một vị trưởng lão lập tức đi lên, đưa tới một món đồ:

- Đây là một ít tâm ý của ta, cũng cảm tạ ngươi chăm sóc tiểu nhi mấy ngày nay!

- Vương tộc trưởng không nên nói thế, dạy học trồng người chính là bản phận lão sư, không dám thu nhận lễ vật!

Thượng Thần trưởng lão vội vã xua tay.Mạc trưởng lão của Sư Giả công hội đang ở đây, cho dù muốn thu cũng không có lá gan này.

- Thượng trưởng lão cao thượng, thật sự làm người ta bội phục! Thấy đối phương không thu, Vương Hoằng tộc trưởng khoát tay áo một cái, trù trừ một chút, nói tiếp:

- Kỳ thực, ngày hôm nay tới đây, ta muốn thương lượng với trưởng lão một chuyện, khoảng thời gian này tiểu nhi tu luyện xuất hiện một vài vấn đề, phát hiện khóa học của trưởng lão có phần không phù hợp lắm với hắn, ngươi xem... Có thể cho hắn hủy khóa học hay không?

- Hủy bỏ khóa học?

Lúc nghe vẻ mặt trầm ổn, nội tâm Thượng Thần trưởng lão đang đắc ý, nghe nói như thế liền lảo đảo, suýt chút nữa đã ngã tại chỗ.

Hủy khóa học?

Đang yên đang lành, hủy làm gì?

Học viên rút khóa học, tương đương làm lão sư mất mặt, biểu thị trình độ giảng bài của lão sư này không được, vốn tưởng rằng có chuyện cầu hắn, nội tâm đầy đắc ý, kết quả là chuyện này, trời ạ, một khi tin tức này truyền đi, hắn cũng không cần làm chủ nhiệm nữa!

Hắn mất sạch mặt mũi!

- Đúng đấy! Mong rằng trưởng lão tác thành!

Vương Hoằng tộc trưởng nói.
- Chuyện này...

Thượng Thần trưởng lão cảm thấy gương mặt như bị người ta tát, đau rát, muốn nổi giận nhưng không dám, xoắn xuýt thời gian thật dài, hắn lại cười thật dài:

- Vương tộc trưởng không nên nói thế, nếu lệnh lang đã có quyết định, bên phía ta dễ bàn!

Nói xong tiếp nhận ngọc bài đại biểu thân phận của đối phương, nhỏ một giọt máu lên đó.

Vù!

Thủ tiêu Chương trình học của hắn.

- Đa tạ Thượng trưởng lão!

Vương Hoằng tộc trưởng thoả mãn gật gù, giao ngọc bài cho Vương Đào.

- Không có gì, lão sư và học viên đều có quyền tự do lựa chọn, nếu như không thích ứng làm môn hạ của ta, xin rút cũng là bình thường, nhưng ta không biết, sau khi rút khóa của ta, Vương Đào muốn bái ai làm sư?

Trong lòng nhỏ máu, gương mặt già nua của Thượng Thần trưởng lão cố nặn ra nụ cười.

Đám người Vương Đào rất nổi danh trong học viên, là sự tồn tại siêu cấp trong mỗi lần sát hạch lớp đều trong nhóm mười vị trí đầu!

Người như thế lại rút học... nghĩ thôi cũng phát điên.

Đồng thời trong lòng cũng nghi hoặc, Vương Hoằng tộc trưởng nhất định phải hủy khóa của mình, như vậy hắn bái ai làm sư?

Chính mình là trưởng lão, lại là chủ nhiệm, cho dù không phải giáo khóa tốt nhất trong toàn bộ học viện, chí ít cũng được xem là lão sư nổi tiếng, không ít người xé rách da đầu cũng muốn xông vào!

Trừ mình ra, hắn thật nghĩ không ra có người nào đáng giá làm tộc trưởng Vương gia đích thân tới rút học, còn xoay đầu sang người khác.

- Há, ta đã có ứng cử viên!

Vương Hoằng tộc trưởng đứng dậy, đi vài bước tới trước mặt Trương Huyền, hắn cung kính nói:

- Trương lão sư, ngươi xem con trai Vương Đào của ta có thể bái làm môn hạ của ngươi hay không? Trở thành học viên của ngươi?

- Ah?

- Chuyện này...

- Không thể nào? Hủy khóa của Thượng Thần trưởng lão, trở thành học viên của Trương Huyền?

Nhìn thấy hành động của hắn, nghe nói như thế, toàn bộ Học Tâm Tháp lặng ngắt như tờ, tất cả mọi người đều điên rồi.

Đặc biệt là Thượng Thần trưởng lão suýt phun huyết, chết ngay tại chỗ.

Vương Hoằng tộc trưởng, ngươi đang đùa giỡn sao!

Lùi khóa của ta, chỉ vì gia nhập môn hạ một tiểu tửsát hạch không điểm?

Thượng Bân, Tào Hùng há hốc mồm.

Một lão sư mà hai người luôn luôn xem thường nhưrác rưởi, không ngờ đường đường một vị tộc trưởng hủy khóa của trưởng lão, gia nhập kẻ kém hơn bọn họ, trời xanh ơi, đại địa hỡi, ngươi có thiên lý hay không…

Nhưng chuyện làm mọi người phát rồ chưa kết thúc, liền nghe thấy giọng nói nhàn nhạt của thiếu niên vang lên.

- Thật không tiện, ta không thu!

Rầm!

Mọi người ngã tại chỗ.

Chương 70: Nghi vấn

- Móa nó!

- Không thu? Đại ca, ngươi nói thật lòng?

Đám người Thượng Bân, Tào Hùng, Trầm Bích Như bứt tóc, mỗi người sắp phát điên.

Kích thích của ngày hôm nay còn nhiều hơn cả đời bọn họ gặp phải.

Vương Đào là ai? Siêu cấp thiên tài xếp thứ mười của học viện, lão sư nào không tranh đoạt thu hắn làm học viên, Thượng Thần trưởng lão cũng dựa vào thân phận chủ nhiệm của mình mới thành công thu được...

Thiên tài như thế, hơn nữa do chính gia chủ Vương gia thỉnh cầu, ngươi... Thật từ chối?

Đám người Thượng Bân cảm thấy mình chiụ một vạn tổn thương, đã sắp không thở nổi.

Lúc trước vừa mới mắng đối phương không thể chiêu thu học viên, kết quả... Tộc trưởng Vương gia đích thân đưa con mình tới, quan trọng hơn chính là... Hắn còn không thu!

- Trái tim của ta, gan của ta...

Thượng Thần trưởng lão cảm thấy có máu tươi đang lưu động trong yết hầu, có thể phun ra ngoài bất cứ lúc nào.

Còn có thiên lý không? Còn có vương pháp không?

Ta là trưởng lão, là chủ nhiệm, các ngươi hủy khóa của ta đi tìm một tiểu tửsát hạch lão sư không điểm, quan trọng là hắn còn không thu...

Thượng Thần trưởng lão cảm giác mặt mũi của mình bị người ta kéo xuống, vò nát sau đó ném xuống đất, hận không thể tìm khe nứt nào đó chui vào.

Quá mất mặt rồi!

Mất mặt tới nhà!

Đôi mắt Mạc Tường trưởng lão như rơi xuống đất.

Lúc nãy hắn đã thay đổi cái nhìn với Trương lão sư, bây giờ xem ra còn chưa đủ!

- Không thu?

Vương Hoằng tộc trưởng vô cùng lúng túng, lúc này nháy mắt với nhi tử.

- Kính xin Trương lão sư thu ta làm học viên!

Vương Đào vội vàng tiến lên, hắn quỳ xuống đất với vẻ mặt thành khẩn.

Lúc trước hắn thật sự xem thường Trương lão sư, nhưng tận mắt nhìn thấy hắn chữa khỏi hai chân của muội muội, sức mạnh tăng lên dữ dội, lại nghĩ tới chiêu kiếm của mình bị đối phương dùng hai ngón tay kẹp lấy, nội tâm đã bội phục chân chính.

- Không thu!

Trương Huyền xua tay.

Học viên lựa chọn lão sư, lão sư cũng muốn tuyển chọn học viên!

Ngày hôm trước Vương Đào xông thẳng vào trong phòng học, không coi bề trên ra gì, thậm chí còn động binh khí của mình, làm sao có khả năng thu hắn làm học viên!

Cho dù là Triệu Nhã lúc trước, chỉ chất vấn hắn vài câu còn bị phạt quét tước vệ sinh!

Làm lão sư, nếu như không còn uy nghiêm, học viên sẽ xem thường, làm sao có khả năng dạy ra thành tích gì?

- Ta biết là ta lỗ mãng, chọc giận lão sư, hi vọng Trương lão sư nể tình ta trẻ tuổi, trong tình huống không hiểu lễ nghi, không chấp nhặt với ta!

Vương Đào cũng biết nguyên nhân gì, vội vàng cầu xin.

Sư đạo uy nghiêm không thể nhục, hắn cầm kiếm muốn đi chém người ta, đối phương không tính toán cũng thôi, hiện tại còn muốn bái người ta làm sư, bị từ chối là chuyện rất bình thường!

- Đúng đấy, tiểu nhi lúc trước không biết lão sư đại tài, vì lẽ đó có phần kích động, hi vọng lão sư thứ lỗi...

Vương Hoằng tộc trưởng cũng tiến lên giải thích.

- Vương tộc trưởng không cần nói những lời này, Trương lão sư không thu, ta cảm thấy không cần phải như vậy!

Vào lúc này có một âm thanh không hài hòa vang lên.

Nhìn theo hướng phát ra âm thanh, đó chính là Tào Hùng tra xét học tâm thất bại.

Nếu như là vừa nãy, dựa vào uy nghiêm của Thượng Thần trưởng lão có thể trung hòa xử phạt với hắn, thậm chí nghĩ biện pháp kéo dài thời gian, làm nhạt chuyện này đi, hiện tại, đường đường Vương Hoằng tộc trưởng tới đây cầu xin Trương Huyền, việc trừng phạt khi tra xét học tâm thất bại, sợ rằng không xong rồi!

Nếu kết quả thành như thế này, hắn cũng không quan tâm việc xé nát da mặt.- Hả?

Nghe có người nói chen vào, Vương Hoằng tộc trưởng sầm mặt lại, hắn không cao hứng.

- Thực lực bản thân Trương Huyền chỉ là võ giả tam trọng Chân Khí cảnh, Vương Đào thiếu gia lại là cường giả tứ trọng Bì Cốt cảnh, thực lực còn không bằng đối phương, làm sao làm lão sư, làm sao chỉ điểm? Hắn không dám nhận là tự mình biết mình!

Gương mặt Tào Hùng đầy hung ác.

- Không sai, thực lực của hắn còn không bằng Vương Đào thiếu gia, còn thu hắn làm học viên, đùa gì thế!

Thượng Bân cũng phản ứng lại, vội vàng nói.

- Vương tộc trưởng suy nghĩ lại, ngươi rút khóa của ta không quan trọng lắm, lại bảo Vương Đào thiếu gia bái một kẻ thực lực thấp hơn hắn làm lão sư, tu luyện sau này không dễ như vậy!

Ánh mắt Thượng Thần trưởng lão lóe sáng.

Đúng vậy, Trương Huyền trước mắt chỉ có thực lực võ giả tam trọng Chân Khí cảnh, đây là sự thật toàn bộ người trong học viện đều biết.

Đường đường cường giả tứ trọng đi bái một người tu vi thấp hơn mình làm lão sư, bản thân đã biến thành trò cười!

- Chuyện này...

Nội tâm Vương Hoằng tộc trưởng chấn động một ít.

Hắn chỉ từ miệng Vương Dĩnh nghe nói lý luận dạy học của Trương Huyền kinh người, cũng không biết tu vi thiết thực của hắn.

Mặc dù Vương Đào từng ra tay nhưng chưa từng nói ra, hắn cũng không rõ ràng.

Nếu đối phương nói là sự thật, vị Trương lão sư này chỉ là võ giả tam trọng Chân Khí cảnh, thật sự không thể giáo dục Vương Đào!

Tuy lão sư nắm giữ lý luận là có thể truyền thụ, nhưng tu luyện chỉ có tự mình trải qua mới cảm ngộ càng sâu, nếu như lão sư còn không đạt tới, sợ rằng không dạy ra cái gì.

Giống như lão sư chuyên phát đề của Trương Huyền kiếp trước, nói đề này lão sư không làm được, làm sao có khả năng dạy học viên?

Không ít chuyện cần lão sư biết trước mới có thể để học viên biết sau.

Bằng không, cho dù lý luận tốt cũng là hoa trong gương, trăng trong nước, không có một chút tác dụng nào.

- Trương Huyền, cho dù ngươi muốn dạy Vương Đào thiếu gia, ngươi có thực lực này sao? Không có liền ít giả vờ giả vịt, võ giả tam trọng, lừa gạt một ít tân sinh còn được, đối mặt học sinh cũ thì không ổn đâu!

Thấy Trương Huyền không lên tiếng, Tào Hùng hưng phấn, trong mắt đầy dữ tợn.

- Đúng đấy, Vương tộc trưởng, Tào Hùng lão sư nói rất có lý, Trương Huyền còn không đột phá võ giả tứ trọng, tự nhiên cũng không biết tu luyện làm sao, làm sao có thể chỉ điểm Bì Cốt cảnh tu luyện!Thượng Thần trưởng lão tìm lại tự tin lần nữa, vuốt râu, nói.

- Không đúng, các ngươi nói đều không đúng!

Nghe thấy mọi người cười nhạo, Vương Đào không cho là đúng, liền vội vàng đứng dậy giải thích:

- Ai nói thực lực Trương lão sư không bằng ta? Ngày hôm qua ta vô ý mạo phạm, lúc đó sử dụng một kiếm toàn lực, bị hắn dùng hai ngón tay nhẹ nhàng kẹp lấy, nếu như chỉ là Chân Khí cảnh, khẳng định không làm được!

- Hai ngón tay kẹp lấy? Ha ha, Vương Đào thiếu gia, cho dù ngươi muốn giữ mặt mũi cho hắn cũng phải tìm được lý do đáng tin một chút?

Tào Hùng cười gằn:

- Ngươi là cường giả tứ trọng Bì Cốt cảnh hậu kỳ, sức mạnh vượt quá bảy trăm cân, hơn nữa tốc độ kiếm và trọng lượng, một chiêu đánh ra, cho dù là cường giả Ích Huyệt cảnh sơ kỳ muốn dùng tay không tiếp được cũng khó khăn, càng không cần nói chỉ dùng hai ngón tay... Ngươi sẽ không nói, vị Trương lão sư sát hạch không điểm của chúng ta đã đạt đến Ích Huyệt cảnh, sánh ngang với trưởng lão ah!

Tuy kiếm nhẹ nhàng nhưng cường giả Bì Cốt cảnh hậu kỳ xuất toàn lực, tốc độ nhanh như chớp giật, không hiểu rõ cực sâu về kiếm đạo của đối phương, biết phương vị công kích chân thật, cường giả Ích Huyệt cảnh sơ kỳ cũng khó tiếp được... Vương Đào lại còn nói lão sư kém nhất học viện có thể tiếp được... Đùa gì thế!

- Ta cũng nhìn thấy, lão sư chỉ dùng hai ngón tay kẹp lấy!

Lưu Dương cũng giải thích.

Hắn tận mắt nhìn thấy cảnh tượng ngày đó, không có nửa phần giả tạo.

Nhưng hắn tín nhiệm với Trương Huyền cao như thế, nói chưa dứt lời, người bên ngoài xem ra hắn đang hỗ trợ che giấu mà thôi.

- Vương Hoằng tộc trưởng, ngươi là tu luyện đại gia!

Không để ý tới hai người giải thích, Thượng Thần trưởng lão cười lạnh:

- Ngươi cảm thấy không đạt tới Ích Huyệt cảnh trung kỳ, có thể sử dụng hai ngón tay tiếp được một kiếm toàn lực của Vương Đào thiếu gia hay không?

- Chuyện này...

Vương Hoằng tộc trưởng im lặng.

Hai ngón tay kẹp lấy một kiếm toàn lực của Vương Đào, cường giả Ích Huyệt cảnh bình thường cũng khó hoàn thành!

Tuy lý luận của Trương lão sư rất tốt, nhưng trẻ tuổi như vậy đã đạt đến Ích Huyệt cảnh trung kỳ... Ngay cả hắn cũng không tin.

Dù sao, quá mức kinh thế hãi tục!

- Vương Đào thiếu gia, ta biết ngươi muốn bái Trương Huyền làm sư, lúc này mới cố ý nói ra chuyện này tăng cao danh vọng của hắn, phàm là chuyện gì cũng phải có độ, vượt qua quá nhiều cũng không tốt...

Thấy Vương Hoằng im lặng, Thượng Thần trưởng lão lúc nãy vẫy tay mọt cái, khí độ như mây, vào lúc muốn chậm rãi nói tiếp một số lý luận cao thâm, chứng minh hắn nói dối, lúc này nghe tiếng lão sư trực ban ngoài phòng vang lên lần thứ hai.

- Thượng trưởng lão!

- Chuyện gì?

Hơi cau mày, Thượng Thần trưởng lão không cao hứng.

Không thấy ta đang ra oai sao?

Thật không có ánh mắt!

- Bên ngoài có người cầu kiến Trương Huyền lão sư, tìm tới đây rồi...

Lão sư trực ban lên tiếng.

- Tìm Trương Huyền? Ai?

Ngày hôm nay là ngày gì thế?

Cái này cũng tìm, cái kia cũng tìm?

- Vâng... Thế tử Trấn Nam vương, Bạch Tốn Tiểu vương gia!

Lão sư trực ban nói.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau