THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 616 - Chương 620

Chương 616: Mộc Hoành y sư suy sụp (hạ) (2)

- Trải qua phán đoán của ta, Lâm Lang công tử bị thương, không chỉ đơn giản là vết thương ngoài da như vậy. Sợ rằng... còn trúng độc!

Do dự một lát, Mộc Hoành chậm rãi nói.

- Trúng độc?

Lâm Nhược Thiên sửng sốt.

Chẳng lẽ người kia ra tay đối với con của hắn, còn là một vị độc sư nữa sao?

Nếu không, độc bình thường, đối với cường giả Tông Sư, gần như là không có bất kỳ tác dụng nào.

- Không sai! Chất độc này vô cùng kỳ quặc. Ta cũng không nhận ra được. Chỉ có điều cũng không cần lo lắng quá mức. Một lát nữa ta sử dụng chân khí nghĩ biện pháp ép nó ra. Chỉ cần không có độc, vết thương của hắn sẽ không lại nứt ra nữa. Rất nhanh sẽ khỏi hẳn!

Mộc Hoành y sư nói tiếp.

Thí nghiệm vài loại dược liệu, hắn cũng cuối cùng xác nhận được, đối phương nhất định là trúng độc. Nếu không, không có khả năng nước thuốc ở trên người người khác không có bất cứ vấn đề gì, ở trên thân người này liên tiếp xuất hiện biến cố.

Chỉ có điều, độc có ngàn ngàn vạn vạn loại. Hắn không phải là độc sư, căn bản không có cách nào xác nhận được.

- Vậy làm phiền Mộc tông sư!

Lâm Nhược Thiên liền vội vàng gật đầu.

- Ừ!

Mộc Hoành lên tiếng, Lâm Lang nâng dậy, ngồi khoanh chân ở sau người, bàn tay để ở lưng hắn, một luồng chân khí chậm rãi truyền thụ, tiến vào trong.

Giúp người khác trừ độc, cần phải có phương pháp đặc biệt. Thân là y sư tam tinh, hắn đã đặc biệt học qua, hết sức quen thuộc.

Chân khí dọc theo kinh mạch của đối phương, tra xét từng tấc một.

- Chính là chỗ này...

Rất nhanh, vị trí độc lại bị phát hiện. Mắt hắn không nhịn được nhất thời sáng lên.

Sau khi trúng độc, độc sẽ theo kinh mạch chạy khắp toàn thân. Muốn loại bỏ, đầu tiên phải tìm được nó ở chỗ nào. Nếu không, thủ đoạn nhiều hơn nữa, cũng chỉ vô dụng.

- Lâm Lang công tử tu luyện công pháp Lâm gia, cùng chân khí ta tu luyện thuộc về hai phái khác nhau, không phù hợp. Chỉ cần khống chế chân khí bao vây, ép độc ra bên ngoài cơ thể là được...

Tìm được vị trí, Mộc Hoành không hưng phấn, trái lại càng cảnh giác hơn.

Bệnh nhân trúng độc, nói cách khác, độc đã cùng chân khí, thân thể của hắn, dung hợp tốt. Muốn loại bỏ, đầu tiên cần tính chất chân khí của mình cùng đối phương khác nhau mới được.

Nếu không chân khí dung hợp với nhau, chẳng những không thể loại bỏ được độc, còn rất dễ dàng dính tới trên người mình, được một mất mười.

Lâm Lang tu luyện công pháp Lâm gia, hoàn toàn khác hẳn so với hắn, quan hệ thật giống như dầu và nước. Chỉ cần cẩn thận một chút, chắc hẳn là rất dễ dàng tống nọc độc ra bên ngoài cơ thể.
Chân khí chậm rãi chảy xuôi, Mộc Hoành y sư cẩn thận từng li từng tí khống chế tiếp xúc cùng nọc độc. Mới vừa va chạm, đang định trục xuất thứ này ra khỏi bên ngoài cơ thể, “xèo” một tiếng, trong nháy mắt giống như là diêm gặp phải xăng.

Nọc độc giống như là truyền nhiễm, trong phút chốc chui vào trong chân khí của hắn.

- Cái gì?

Đồng tử hắn co lại, còn chưa kịp phản ứng, liền thấy bàn tay nhanh chóng biến thành màu đen. Ngay sau đó, kịch độc lập tức lan tràn lên phía trên, chui vào cánh tay.

- Cái này... cái này... làm sao có thể?

Sắc mặt nhất thời trắng bệch, Mộc Hoành thiếu chút nữa phát điên rồi.

Đã thấy độc mạnh, lại chưa thấy qua độc mạnh như vậy!

Trước đây hắn cũng từng tự tay giúp người giải quyết qua độc dược nhị phẩm. Dựa theo tình huống bình thường, chỉ cần cùng chân khí của đối phương dung hòa, sẽ rất khó tạo thành uy hiếp đối với chân khí của người khác chân khí...

Dù sao chân khí chỉ cần khác tông đồng nguyên, cơ bản đều bài xích lẫn nhau, rất khó dung hợp!

Đây là cái quỷ gì?

Thế nào chân khí mới vừa tiếp xúc lên, lại giống như đốt thuốc nổ?

- Nguy rồi. Nhất định là... trong độc này, ẩn chứa chân khí tinh càng thuần hơn. Loại chân khí này có thể cùng bất kỳ chân khí nào dung hòa...

Linh quang lóe lên, nhớ tới chuyện ghi lại ở trên một quyển y thuật.

Có thể cùng chân khí của hắn nhanh chóng dung hợp, đồng thời truyền độc tới. Chỉ có một loại khả năng, đó chính là... người hạ độc, chân khí cực tinh thuần, có thể cùng chân khí của hắn dung hợp hoàn mỹ, hoàn toàn không có chút đường sống phản kháng.
- Kết thúc rồi...

Thân thể thoáng lắc một cái.

Giải độc cho người ta không giải được, ngược lại mình trúng độc...

Mộc Hoành khóc không ra nước mắt.

Mới vừa rồi còn nghĩ cố gắng trị liệu, lưu lại cho Lâm gia một ấn tượng tốt, hoàn toàn đánh vào mặt, khiến cho tất cả mọi người biết, Mộc Hoành hắn không phải ngồi không. So với Liễu hội trưởng kia, cũng không kém hơn chút nào. Kết quả là làm ra tình huống này...

Chuyện gì thế này!

Cổ tay hắn lật một cái, sốt ruột vội vàng lấy ra một viên thuốc giải độc ngậm vào trong miệng, vừa hóa giải một chút, liền thấy vẻ mặt Lâm Nhược Thiên sốt ruột đi tới trước mặt, bàn tay vừa chạm vào ở trên người hắn:

- Mộc tông sư, chuyện gì xảy ra? Ngươi làm sao vậy...

- Đừng động vào...

Vốn đang mạnh mẽ áp chế khí độc lan tràn, đối phương vừa đụng vào, chân khí lại không khống chế được, chân khí ẩn chứa độc xông phá gông cùm xiềng xích ở hai cánh tay, chui vào toàn thân của hắn.

Phụt!

Một ngụm máu tươi điên cuồng phun ra. Thân thể Mộc Hoành y sư thoáng lắc lư một cái, lại cũng không kiên trì nổi.

- Độc trong người hắn cổ quái...

Còn chưa nói dứt lời, trước mắt hắn tối sầm, hôn mê bất tỉnh.

- Mộc y sư...

Thấy đường đường là y sư tam tinh, hội trưởng y sư tiền nhiệm của nghiệp đoàn y sư, trực tiếp ngất xỉu, Lâm Nhược Thiên và Quý Phong đều bối rối.

Ai có thể nói cho ta biết chuyện gì xảy ra?

Mộc Hoành y sư, ngươi không phải tới trị thương sao?

Thế nào càng trị thương thế của Lâm Lang càng nghiêm trọng... Không chỉ như vậy, chính ngươi gương mặt tối tăm, ngất đi, tính là cái gì?

Trị thương cho người ta trị, kết quả mình lại trúng độc hôn mê...

Mộc Hoành, ngươi vừa rồi không phải đã trả lời rất chắc chắn nói “có ngươi ở đây, yên tâm” sao?

Yên tâm, với tài nghệ này... ta yên tâm cái rắm!

Chương 617: Đánh tới cửa (1)

- Làm sao bây giờ?

Người còn chưa có trị được, y sư đã ngất đi trước, Lâm Nhược Thiên, Quý Phong đưa mắt nhìn nhau, cũng có chút hôn mê.

Lâm Lang, Quý Mặc rốt cuộc gặp phải một đối thủ thế nào, mới khiến cho bọn họ thành như vậy?

- Y thuật của Mộc Hoành y sư, ở Thiên Vũ vương quốc cũng có thể đứng hàng thứ tự trên. Hắn cũng không được, đổi lại thành các y sư khác khẳng định cũng không có cách nào!

Một lát sau, Quý Phong nói:

- Trừ khi... Dựa theo hắn nói, nghĩ biện pháp giải độc cho bọn họ trước!

- Giải độc? Ngay cả độc là cái gì cũng không biết, giải thế nào?

Lâm Nhược Thiên lắc đầu.

Độc vật này không phải người nào nói giải là có thể giải được. Không xác định được loại, không xác định được lượng thuốc, muốn giải quyết, gần như không có khả năng!

- Đúng vậy. Nếu muốn giải quyết kịch độc ngay cả Mộc tông sư cũng bó tay không làm gì được, sợ rằng chỉ có thật sự độc sư mới được...

Quý Phong gật đầu.

- Độc sư? Đúng rồi, Hồng Liên thành đại dược vương lại ở vương thành. Mau phái người đi mời hắn tới. Ta còn nghe nói, Liêu Huân điện chủ Độc Điện, ngày hôm qua cũng đến. Cùng mời tới cho ta!

Nghe đến độc sư, ánh mắt Lâm Nhược Thiên nhất thời sáng lên, vội vàng quay đầu lại phân phó.

Hắn và đại dược vương vẫn có liên hệ. Nếu không cũng không có khả năng mua được độc dược độc chết hùng sư đuôi vàng.

- Liêu điện chủ? Điện chủ của Độc Điện không phải...

Vẻ mặt Quý Phong gia chủ nghi ngờ.

Hắn và Độc Điện ít tiếp xúc, nhưng làm quần thể chức nghiệp đặc biệt uy hách một phương, hắn vẫn có nghe thấy. Tuy rằng không xác thực biết được tên họ của điện chủ, lại biết, tuyệt đối không phải là họ Liêu.

Hơn nữa đường đường là điện chủ của Độc Điện không ở trong sào huyệt, chạy tới Thiên Vũ vương thành làm gì?

- Cụ thể chuyện gì xảy ra, ta cũng không biết được rõ ràng. Hình như là điện chủ trước đây đã qua đời, học sinh của hắn tiếp nhận chức vụ. Lần này là vì đưa tiễn một vị nhân vật lợi hại rời khỏi đây, mới đến nơi đây!

Lâm Nhược Thiên suy nghĩ một chút, nói.

Hắn cũng từ trong miệng đại dược vương nhận được tin tức, giống như là tổng bộ phái đặc sứ nào đó đến đây. Liêu điện chủ cũng vì đưa tiễn đối phương rời khỏi đây, mới đến nơi này.

- Không quan tâm vì nguyên nhân gì, bọn họ ở trên tin tức này thuộc về tuyệt mật, không thể để cho bất kỳ người nào biết!

Giải thích xong, Lâm Nhược Thiên nhìn qua, ánh mắt lóe lên:

- Quý gia chủ, ta là thấy hai nhà chúng ta đời trước qua lại thân thiết mới không có giấu diếm, nói thật cho biết! Ngươi hẳn cũng biết nên làm thế nào!
Độc sư và những chức nghiệp khác quan hệ cũng không tốt. Nếu như để cho những người khác biết đường đường điện chủ của Độc Điện ở vương thành, rất có khả năng sẽ phát sinh mâu thuẫn không cần thiết.

- Lâm gia chủ yên tâm, ta còn không có lắm miệng như vậy!

Thấy bộ dáng đối phương nghiêm túc, Quý Phong biến sắc, liền vội vàng gật đầu đáp ứng.

Không đáp ứng cũng không được. Lâm gia cường thế. Hắn không đáp ứng sợ rằng không cần tới ngày mai, Quý gia thật sự sẽ bị tàn sát sạch sẽ.

Mà cảnh tượng như vậy, vương thất Thiên Vũ tuyệt đối cam tâm tình nguyện nhìn thấy được.

Loại gia tộc lớn như bọn họ, đối với quyền uy vương thất là một loại ngăn cản. Có thể bị người tiêu diệt không cần bọn họ nhúng tay, bọn họ tuyệt đối cao hứng cũng không kịp.

...

Lâm gia phái người đi mời. Thời gian không lâu, đại dược vương và Liêu Huân điện chủ lại đi tới nơi này.

Lúc này Liêu Huân dĩ nhiên có khí thế và uy nghiêm của điện chủ, chắp hai tay ở sau lưng, ánh mắt sâu thẳm cao xa, khiến người ta cảm nhận được một loại dáng vẻ sâu không lường được.

Trước đó Lâm Nhược Thiên. Quý Phong vô cùng kiêu ngạo, thấy hắn đi tới, cũng không dám giả vờ lớn lối, đồng loạt ôm quyền

- Lâm Nhược Thiên (Quý Phong), ra mắt Liêu điện chủ!

Độc sư không giống với những chức nghiệp khác, tính cách hình như đều có chút cổ quái. Nếu chẳng may đắc tội, chọc cho hắn mất hứng, sau đó hắn dùng độc chơi đùa một chút, chết cũng không biết chết như thế nào.

- Ừ

Nhìn dáng vẻ hai người, Liêu Huân thoả mãn gật đầu, mí mắt vừa nhấc lên:
- Không biết Lâm gia chủ tìm ta qua gấp như vậy, vì chuyện gì?

- Là như vậy!

Lâm Nhược Thiên nhìn qua:

- Khuyển tử không cẩn thận trúng kịch độc, ngay cả Mộc Hoành y sư bó tay không làm gì được. Hi vọng điện chủ có thể ra tay cứu giúp...

- Trúng độc?

Liếc mắt thoáng nhìn ba người nằm dưới đất (còn có Mộc Hoành y sư), sắc mặt không buồn không vui, mí mắt Liêu Huân vừa nhấc lên:

- Thật sự trúng độc. Chỉ có điều... Ta tại sao phải ra tay cứu giúp?

Con trai ngươi trúng độc liên quan gì đến ta?

Người khác muốn nịnh bợ Lâm gia ngươi, với ta lại không có quan hệ quá lớn!

- Điều này...

Nhìn thấy được biểu tình của đối phương chẳng hề để ý, sắc mặt Lâm Nhược Thiên nhất thời đỏ lên, buồn bực suy nghĩ muốn nôn ra máu.

Lâm gia làm đệ nhất thế gia của Thiên Vũ vương quốc, luôn luôn đều là bọn họ khi dễ người khác, đòi lợi ích từ chỗ người khác, đã khi nào có người khác nói chuyện với hắn như vậy?

Nhưng đối mặt với người trước mắt này, hắn lại không dám phát tác.

Thực lực của đối phương thì không bằng hắn, nhưng độc sư công kích quỷ dị, không thể dùng lẽ thường phỏng đoán. Không ít người thực lực thấp, cũng có thể dễ dàng vượt qua người mạnh hơn hắn, độc chết.

Vị Liêu Huân này, thân là điện chủ của Độc Điện, thực lực lại đạt tới Tông Sư đỉnh phong. Tốt nhất vẫn đừng có đắc tội hắn. Nếu không chọc cho hắn tức giận, sợ rằng một viện người cũng không đủ cho hắn độc chết.

Nghĩ vậy, cố nén phiền muộn, cổ tay hắn lật một cái. Một cái bình ngọc xuất hiện ở trong lòng bàn tay.

- Đây là một viên Kim Nguyên đan, đan dược tam phẩm trung kỳ, Thiết Du tông sư của Hiên Viên vương quốc tự tay chế luyện thành, đạt tới cấp bậc hoàn mỹ! Sau khi dùng, tuyệt đối có thể khiến cho tu vi của điện chủ tiến thêm một bước, bước vào nửa bước Chí Tôn cảnh, cũng chưa biết chừng!

Kim Nguyên Đan thuộc tính kim, vô cùng sắc bén, có chứa hiệu quả bài trừ bình chướng.

Đạt được cấp bậc hoàn mỹ, giá trị càng lớn hơn nữa, dĩ nhiên không kém gì một khối linh thạch!

Lấy thứ này ra, Lâm Nhược Thiên coi như là bắn ra máu.

- Kim Nguyên Đan?

Nhìn cũng không liếc mắt nhìn, Liêu Huân khoát tay áo, vẻ mặt hoàn toàn không để ý chút nào:

Chương 618: Đánh tới cửa (2)

- Thứ đan dược này, đối với độc sư mà nói chỉ là vô dụng, cũng không cần lấy ra cho mất mặt!

Độc sư muốn nâng cao, phải dùng độc vật, tu luyện độc côn. Đan dược quả thật có tác dụng không lớn.

- Điều này...

Không nghĩ tới thứ mình cắn răng lấy ra, đối phương cũng hoàn toàn không để ý tới, Lâm Nhược Thiên đầy xấu hổ, không biết nên làm như thế nào cho phải.

- Như vậy đi! Ta nói một điều, chỉ cần ngươi có thể làm được, đừng nói là hỗ trợ giải độc, cho dù giúp ngươi giết người cũng không sao!

Liêu Huân lại nhìn qua.

- Điện chủ mời nói!

Thấy chuyện còn có khả năng xoay chuyển, Lâm Nhược Thiên vội hỏi.

- Rất đơn giản, ta nghe nói Lâm gia các ngươi ở vương quốc rất có địa vị. Muốn nhờ ngươi giúp một tay xây dựng một nơi độc sư có thể giao dịch ở vương thành!

Liêu Huân nói ra mục đích của chính mình.

Nếu không phải bởi vì cái này, hắn làm sao có thể đáp ứng đối phương tới nơi này.

Độc sư không có khả năng cứ ở trong Độc Điện không ra, cũng cần cuộc sống và giao dịch. Nếu như có thể ở chỗ này thành lập một nơi giao dịch như vậy, chẳng khác nào chính thức thừa nhận thân phận, miễn đi không ít phiền phức, không cần cả ngày che che giấu giấu.

- Điều này...

Lâm Nhược Thiên đầy do dự, một lát sau:

- Điện chủ nói vậy cũng biết Lâm gia chúng ta tuy rằng ở Thiên Vũ vương quốc có quyền lợi nhất định, nhưng dù sao không phải là người thật sự nắm giữ vương quốc ở trong tay. Tùy tiện thành lập loại nơi giao dịch này, sợ sẽ khiến rất nhiều nghiệp đoàn bất mãn...

- Không cần quanh co với ta! Ngươi nói vậy là có ý gì, đại dược vương đã nói với ta. Hặ độc cho vương thất hùng sư đuôi vàng, không phải là xong rồi sao? Yên tâm, chỉ cần ngươi đáp ứng yêu cầu của ta vừa rồi, cho dù man thú trấn quốc đạt tới cấp Chí Tôn, Độc Điện chúng ta cũng có thuốc đối phó!

Liêu Huân thản nhiên nói.

- Chí Tôn cũng có thể đối phó?

Ánh mắt Lâm Nhược Thiên nhất thời sáng lên.

Trước đó, hùng sư đuôi vàng đột phá khiến cho hắn thu lại không ít tâm tư. Hiện tại vị điện chủ này hứa hẹn như vậy, khiến cho tâm tư đã thu liễm lại trở nên sống động.

Nói thật, cho dù không ra trận giao dịch, độc sư cũng có thể âm thầm giao lưu.

Trên thực tế Hồng Liên thành chính là nơi giao dịch lớn nhất, vì một quyết định không ảnh hưởng đại cục, lôi kéo một giúp đỡ cường đại... Sao lại không làm?

Lâm Nhược Thiên gật đầu, đang muốn mở miệng, lại thấy một tên hộ vệ hoảng hoảng hốt hốt chạy vào.

- Tộc trưởng, không xong...
Còn không có tiến vào phòng, âm thanh lại truyền vào.

- Chuyện gì?

Bị người làm phiền, vẻ mặt Lâm Nhược Thiên không vui.

- Tam trưởng lão, hắn...

Hộ vệ đi tới, môi run rẩy.

- Thế nào? Lẽ nào đã bắt được hung thủ? Bắt được hung thủ có gì phải khẩn trương?

Lâm Nhược Thiên nhìn qua.

Tam trưởng lão được phái đi bắt hung thủ, hiện tại lại có tin tức, sợ rằng hung thủ dĩ nhiên đền tội.

- Không phải... Là tam trưởng lão được người đưa trở về! Bản thân bị trọng thương, hôn mê bất tỉnh. Hơn nữa, hơn nữa...

- Hơn nữa cái gì?

- Hạ thân của hắn bị người đá vỡ, đã hoàn toàn phế...

Vẻ mặt hộ vệ buồn bã giống như đưa đám.

- Bị người đá vỡ?

Lâm Nhược Thiên sửng sốt, vẻ mặt lập tức phát điên:
- Là ai? Ai lớn gan như vậy?

Ta nhổ vào!

Lâm gia vẫn là hùng bá vương thành, không người nào dám chọc. Mẹ nó ngày hôm nay thế nào vậy?

Con trai trước tiên bị người đánh thành trọng thương ném vào hố phân. Tam trưởng lão đi truy đuổi điều tra còn bị người đá vỡ chim!

Từ lúc nào Lâm gia bọn họ bị người khi dễ như vậy?

Nếu như bị khi dễ thành như vậy, lại không có bất kỳ hành động nào, sau này Lâm gia còn làm sao đặt chân ở Thiên Vũ vương quốc nữa?

- Là... Là vương thất phái người đưa tới! Có người nói hung thủ bất ngờ tập kích thiếu gia chạy trốn tới vương cung, bị chuột tìm dấu vết tìm được. Kết quả hai bên phát sinh mâu thuẫn, tam trưởng lão bị đối phương một cước đá cho như vậy. Những hộ vệ khác cũng là sinh tử không rõ...

Hộ vệ nói ra tin tức biết được.

- Về phần người xuất thủ, hình như là hội trưởng Liễu Trình của nghiệp đoàn y sư gần đây danh tiếng vang xa. Hung thủ bất ngờ tập kích thiếu gia, chính là học sinh của hắn...

Thiên Vũ vương cung có nội gian của Lâm gia. Muốn hỏi thăm ra việc này, cũng không khó.

- Liễu Trình? Đáng giận... Dám đả thương nhi tử và tam trưởng lão của ta. Xem uy nghiêm của Lâm gia chúng ta như không có gì. Lâm Nhược Thiên ta và hắn không chết không dừng...

Biết rõ ràng chuyện gì xảy ra, Lâm Nhược Thiên gào thét một tiếng, sắp phát điên rồi!

Người này từ chỗ nào xuất hiện, luôn gây phiền phức cho Lâm gia bọn họ, còn nghiện rồi sao?

Chữa trị tốt hùng sư đuôi vàng, phá hủy bố trí và kế hoạch của bọn họ, không gây phiền phức cho ngươi, cũng không tệ, lại còn dám phái học sinh đả thương người, tự mình còn ra tay đánh bị thương tam trưởng lão...

Một hội trưởng danh dự mà thôi, ai cho ngươi lá gan?

- Người đâu, bắt Liễu Trình này tới cho ta. Không giết hắn, khó giải được mối hận trong lòng của ta...

Buồn bực sắp muốn nôn ra máu, Lâm Nhược Thiên vẫy bàn tay một cái, khôi phục khí chất của thế hệ kiêu hùng.

Cần gì quan tâm ngươi là hội trưởng gì, thiên tài gì. Đắc tội ta, ta lại giết chết ngươi. Sau này cho dù nghiệp đoàn y sư đến gây phiền phức, ta cũng có lý...

Phân phó của hắn còn chưa có kết thúc, đã thấy một tên hộ vệ cũng đầy hốt hoảng chạy tới:

- Gia chủ, không xong... Liễu hội trưởng kia dẫn theo học sinh của hắn, đã đi tới ngoài cửa, nói muốn tìm Lâm gia chúng ta tính sổ, đòi lại công đạo. Muốn chúng ta... Xin lỗi!

- Xin lỗi? Hắn đánh bị thương người của ta, còn muốn bảo ta xin lỗi?

Mắt ửng đỏ, Lâm Nhược Thiên điên thật rồi!

Chương 619: Học sinh của ta không thể bắt nạt (1)

Có nhầm hay không?

Hắn là ai? Gia chủ gia tộc đệ nhất thế gia của Thiên Vũ vương quốc, trận pháp sư tam tinh, cường giả nửa bước Chí Tôn, trong mười ba vương quốc, bất kỳ kẻ nào nhìn thấy, đều phải cung kính hành lễ, không dám thở mạnh!

Vị này thì hay rồi. Không chỉ đánh con, trưởng lão của hắn, còn chạy tới tính sổ, đòi ông đạo...

Trời ạ!

Cho dù tính sổ cũng ta tìm ngươi tính sổ, ngươi đi tìm mà tính cái lông?

Họ Liễu, lão tử với ngươi còn chưa xong đâu!

Thật sự cho rằng Lâm gia chúng ta là thành trái hồng mềm, tùy tiện nắm bóp sao?

Nói cho ngươi biết, Lâm gia chúng ta hiện nay, cũng chưa từng sợ ai!

Nếu muốn tìm cái chết, ta sẽ thanh toàn cho ngươi..

Lâm Nhược Thiên tức giận tới mức sắc mặt tái xanh, đang muốn đi ra ngoài gặp Liễu Trình, xem hắn rốt cuộc có chỗ dựa gì, liền nghe phía ngoài một âm thanh truyền khắp vương thành vang lên.

- Lâm gia chủ, thở dốc, nhanh lăn ra đây xin lỗi, nếu không đừng trách ta không khách khí!

Mang theo sự phẫn nộ, giọng nói giống như sấm sét nổ vang trên đất bằng.

- Ta nhổ vào!

- Ai vậy? Dám ở Lâm gia tranh cãi ầm ĩ, điên rồi sao?

- Đối với Lâm gia không khách khí... Chuyện gì xảy ra?

Giọng nói vang vọng bốn phía xung quanh, khiến hco tất cả mọi người khiếp sợ ngây người.

Ngang nhiên khiêu khích Lâm gia?

Ai gan to như vậy?

- Mặt cũng quá lớn!

- Không khách khí đối với chúng ta? Cũng không sợ mạnh miệng đau đầu lưỡi!

- Đâm đầu vào chỗ chết...

Bên ngoài ồn ào náo động, đại sảnh Lâm gia ồ lên một mảnh. Bên trong gian phòng, tất cả trưởng lão mỗi một người đều đỏ mắt, sắp xỉu vì tức.

Từ khi Lâm gia quật khởi, có khi nào có người dám tới cửa lớn giọng mắng như vậy?

Một y sư nho nhỏ, lá gan quá lớn!

- Đáng giận! Các vị trưởng lão, theo ta ra ngoài giết kẻ không biết trời cao đất rộng này!

Gầm lên một tiếng phẫn nộ, Lâm Nhược Thiên đi nhanh đi ra ngoài. Còn chưa đi xa, hắn đột nhiên nhớ tới cái gì, không nhịn được quay đầu lại nhìn về phía đại dược vương và Liêu Huân điện chủ.
- Liêu điện chủ, đại dược vương... có khả năng thật sự có chuyện phải làm phiền hai vị!

- Sao?

Hai người nhìn qua.

- Khuyển tử và công tử Quý gia đều bị học sinh của Liễu Trình này đánh cho bản thân bị thương, trúng kịch độc. Cho nên, ta nghi ngờ, người học sinh này của hắn có thể là độc sư! Đối mặt với độc sư... Cho dù ta là nửa bước Chí Tôn, cũng rất khó đối phó. Hi vọng điện chủ có thể ra tay!

- Độc sư? Nếu như là vậy, ta khẳng định biết. Chắc hẳn chỉ là một kẻ không biết từ nơi nào học độc thuật mèo ba chân mà thôi!

Liêu điện chủ gật đầu, bàn tay vẫy vây, không lưu tâm:

- Cũng được! Loại kiến hôi nhỏ, này giao cho ta là được, không tính là gì cả!

Nếu quả thật là độc sư, làm điện chủ của Độc Điện, khẳng định nhận ra!

Chưa từng nghe qua, vậy đã nói rõ, không đáng kể tới chút nào.

- Đa tạ!

Ánh mắt Lâm Nhược Thiên nhất thời sáng lên, liên tục gật đầu.

Hắn lo lắng nhất cũng không phải là Liễu Trình kia, mà là vị học sinh sử dụng độc này. Độc trên người Lâm Lang, ngay cả Mộc Hoành y sư cũng không giải quyết được, đủ thấy đáng sợ! Hắn đối với độc một chữ cũng không biết. Nếu như thật sự gặp phải, khẳng định phiền phức vô cùng!

Hiện tại điện chủ của Độc Điện nguyện ý ra tay, vậy lại không cần lo lắng.

- Đi thôi!

Có bảo đảm, lại không do dự nữa, hắn mang theo các vị trưởng lão đi nhanh ra ngoài. Đám người Liêu Huân, đại trưởng lão, Quý Phong cũng đi theo.
...

Trở lại thời gian nửa canh giờ trước.

Đưa tay ra duỗi thắt lưng, Trương Huyền đẩy cửa từ tàng thư khố của vương quốc đi ra ngoài.

Trải qua hơn một canh giờ phấn đấu, cuối cùng hắn đã thu hết tất cả sách vào Đồ Thư Quán.

Tốc độ quá nhanh, lúc này toàn thân hắn cũng có chút choáng váng.

May mà gần đây thực lực tăng lớn, lại nhân được danh sư được trời thừa nhận bồi dưỡng, linh hồn cường đại không ít. Bằng không, lấy tốc độ thu như vậy, sợ rằng còn không có nhận được phân nửa, đã bị chấn động mãnh liệt trùng kích đến bất tỉnh.

- Bây giờ còn thiếu sách của nghiệp đoàn y sư chưa có xem qua. Còn có nghiệp đoàn trận pháp sư... Tranh thủ thời gian xem xong những quyển sách này, lại sử dụng tới trang sách màu vàng!

Nói thầm một tiếng, Trương Huyền cũng không nóng nảy.

Trang sách màu vàng là vật phẩm duy nhất, không thể tùy ý sử dụng. Dù thế nào cũng phải thu thập nhiều sách một chút, mới có khả năng có tác dụng lớn hơn.

- Liễu lão sư!

Mới vừa đi ra cửa lớn, Lộ Trùng chờ ở một bên đã đi tới, cung kính ôm quyền.

Mạc Thiên Tuyết, Mạc Vũ lúc này vẫn không rời đi, nghênh đón.

Không phải bọn họ không muốn đi, mà là không dám. Một khi đi, đám người nằm trên đất này phải làm sao bây giờ?

- Thế nào còn chưa có đưa trở về?

Nhìn thấy được tam trưởng lão vẫn nằm trên mặt đất không ngừng co giật, Trương Huyền sửng sốt.

Tuy rằng vương cung đã có y sư ngự dụng xử lý sơ qua, nhưng thương thế nặng như vậy, loại xử lý đơn giản này chỉ có thể khống chế không có cách nào nặng thêm, muốn chữa trị tốt, gần như không có khả năng.

- Đưa trở về?

Mạc Thiên Tuyết vò đầu.

Ngươi chưa nói xử lý như thế nào, chúng ta thật sự không biết nên làm như thế nào!

Đưa qua chẳng khác nào cùng Lâm gia khai chiến, lại không có cách nào lui trở về sau.

- Ừ! Cũng không thể để cho bọn họ chết tại đây!

Không thấy có vấn đề gì, lắc đầu, không tiếp tục để ý tới những người thương bệnh tàn này, Trương Huyền quay đầu lại nhìn về phía Lộ Trùng:

- Lần này nên nói một chút về kẻ thù của ngươi!

Lần trước hắn đặc biệt hỏi thăm qua người này, vì sợ liên lụy mình, nói chỉ bề ngoài, mơ hồ không rõ. Hắn không có cách nào phán đoán. Lần này bị trực tiếp va chạm, chắc hẳn là có thể nói một chút xem rốt cuộc có chuyện gì xảy ra!

Chương 620: Học sinh của ta không thể bắt nạt (2)

Nghe được câu hỏi, Mạc Thiên Tuyết, Mạc Vũ cũng không nhịn được nhìn lại, muốn biết người này rốt cuộc chạm vào giây thần kinh nào, ngay cả Lâm gia thiếu gia cũng dám đánh!

- Vâng!

Lão sư vì mình bỏ ra nhiều như vậy, biết giấu diếm nữa cũng không có ý nghĩa gì, Lộ Trùng gật đầu cuối cùng mở miệng:

- Ta thật ra không ở gọi Lộ Trùng, gọi là Cù Trùng, là thiếu gia Cù gia ở Thiên Vũ vương quốc...

- Cù gia? Là Cù gia hai năm trước bị người tiêu diệt một trăm ba mươi bảy người? Còn có... hậu nhân sống sót?

Liếc mắt nhìn nhau, Mạc Thiên Tuyết, Mạc Vũ đều đầy chấn động kinh ngạc.

- Đúng, ta còn sống...

Viền mắt nhất thời đỏ lên, Lộ Trùng cắn chặt hàm răng.

- Các ngươi biết chuyện này?

Trương Huyền nhướng mày.

Chẳng lẽ vương thất thực sự hỗ trợ giấu diếm, thông đồng làm bậy?

- Biết, nhưng chúng ta cũng không có cách nào. Là tỷ tỷ của Lâm Lang Lâm thái tử phi tự mình ra lệnh, một vị cường giả Chí Tôn ra tay, cả gia tộc đều bị huỷ diệt!

Nói đến đây, vị quốc vương bệ hạ này luôn luôn trầm ổn lạnh lùng bình tĩnh hít sâu một hơi, chậm rãi nhắm hai mắt lại:

- Trong đó còn có lão nhân và hài tử. Sau đó ta từng tự mình đi xem, một người sống cũng không lưu lại. Tất cả đều bị một chiêu giết chết!

Nghe hắn nói như vậy, Lộ Trùng dường như nhớ lại ngày đó hai năm trước, từng giọt nước mắt lớn chừng hạt đậu ở trong hốc mắt không ngừng xoay quanh, bất cứ lúc nào cũng sẽ rơi xuống.

Năm nay hắn mới mười bảy tuổi, hai năm trước mới mười lăm tuổi!

Mười lăm tuổi tận mắt nhìn thấy được phụ mẫu, người thân, phơi thây trước mặt, đau thương và khổ sở trong lòng có thể tưởng tượng được.

- Rốt cuộc vì sao?

Mắt híp lại, Trương Huyền chỉ cảm thấy một ngọn lửa giận từ mi tâm bay lên.

Tuy rằng không trải qua loại đau buồn này, nhưng chính một học sinh của hắn, lúc đó tuyệt vọng và thương tâm, hắn hoàn toàn có thể cảm nhận được.

Nếu không phải như vậy, không có khả năng khiến cho một thiếu niên chỉ có mười lăm tuổi, không nói câu nào, cứng rắn quỳ gối học viện mấy ngày mấy đêm, chỉ cầu học được bản lĩnh báo thù!

Cũng không có khả năng khiến cho hắn, đối mặt với độc thể hành hạ tàn khốc, cứng rắn chịu đựng, thời gian vài ngày lại đạt được Tông Sư trung kỳ!

- Nghe nói là Lâm Lang coi trọng tiểu thư Cù Linh của Cù gia, kết quả người này thề sống chết không theo, còn dường như làm cho hắn bị thương... Cụ thể thương thế cùng loại với tam trưởng lão, lúc này mới dẫn tới Lâm Lung nổi giận lôi đình, phái người ra tay!

Mạc Thiên Tuyết nói.

- Ừ...

Nhìn học sinh trầm mặc ít nói này của mình, trong đầu Trương Huyền đại khái biết được toàn bộ câu chuyện cũ.

Chắc là Lâm Lang coi trọng Cù Linh, muốn bá vương ngạnh thượng cung, kết quả bị người này không cẩn thận thương tổn tới của quý, không có cách nào làm chuyện của con người. Chặt đứt con cháu của Lâm gia, khiến cho Lâm Lung giận dữ, không tiếc phái ra cường giả Chí Tôn tự mình ra tay...

- Rõ ràng sai ở mình, lại muốn giận chó đánh mèo người khác, không tiếc để cho vô số người bị chôn cùng?

Sắc mặt Trương Huyền thâm trầm đáng sợ.

Sống lại tới nay, đây vẫn là lần đầu tiên hắn tức giận như vậy.

Mạnh mẽ cướp dân nữ, ép buộc không thành, lại diệt toàn gia người ta. Dưới chân Danh Sư Đường, ai cho bọn họ lá gan này?

- Vẫn mong lão sư làm chủ cho ta!

Hai tay xiết chặt, Lộ Trùng “bịch” một tiếng quỳ rạp xuống đất, toàn thân không ngừng run rẩy.

- Yên tâm, nếu lão sư biết chuyện này, lại nhất định sẽ thay ngươi đòi một công đạo!

Sắc mặt Trương Huyền trầm thấp, hai mắt giống như thiêu đốt, bàn tay vẫy một cái:

- Đi!

Nói xong ắn đi theo phía sau đám người tam trưởng lão vừa được đưa đi.

- Liễu hội trưởng, ngươi... Ngươi muốn làm gì?

Thấy hắn không một lời, trực tiếp rời khỏi đó, Mạc Thiên Tuyết không nhịn được hỏi. Mạc Vũ cũng không kìm lòng được nhìn qua.

- Không làm gì cả. Đi giúp Lộ Trùng đòi một công đạo!

Chắp hai tay ở sau lưng, giọng nói khe khẽ của Trương Huyền truyền tới. Những chuyện khác có thể không cần để ý tới. Lâm gia này giết một nhà một trăm ba mươi bảy của Lộ Trùng, phải đòi lại công đạo, đồng thời cũng để cho tất cả mọi người biết!

học sinh Trương Huyền của ta...

Không thể bắt nạt!

...

- Ngươi... nói cái gì? Lão sư dẫn theo Lộ Trùng chạy đến trước cửa Lâm gia đang mắng lớn?

Lớp học của Liễu lão sư tại Thiên Vũ học viện, Mộc Tuyết Tình trợn tròn hai mắt nhìn về phía Mạnh Đào trước mắt, đầy vẻ không thể tin được.

Lâm gia đây chính là gia tộc giống cự phách vậy, cho dù phụ thân nàng cũng phải cẩn thận. Vị lão sư này của mình, tự nhiên chạy đến trước cửa nhà người ta mắng to... Thật hay giả vậy?

Lão sư luôn luôn rất trầm ổn, làm sao có thể làm ra chuyện ấu trĩ như thế?

- Lộ Trùng không phải muốn báo thù sao? Lão sư bảo ta tìm thêm người, bất cứ lúc nào cũng phải hỏi thăm chuyện lớn phát sinh trong vương thành. Đây là vừa rồi có người nói với ta...

Mạnh Đào nói:

- Là quan hệ của cha ta, tuyệt đối không thể có sai lầm...

- Báo thù? Lẽ nào kẻ thù của Lộ Trùng là... Lâm gia?

Thảo nào người này tình nguyện giả vờ câm điếc, cũng không muốn nói ra. Có kẻ thù như vậy, đổi lại là nàng cũng không dám nói thừa!

Loại kẻ thù cấp bậc như vậy, so với đối mặt toàn bộ Thiên Vũ vương quốc cũng có thể đáng sợ hơn...

Mộc Tuyết Tình cảm thấy mình sắp phát điên rồi.

- Không được, lão sư có nguy hiểm, làm học sinh làm sao có thể khoanh tay đứng nhìn?

Sau khi hết khiếp sợ, xoa nắm đấm, trong ánh mắt Mộc Tuyết Tình lộ ra vẻ kiên định.

Lão sư sắp gặp phải nguy hiểm, làm như học sinh làm sao có thể biết tin tức còn thờ ơ?

Những người khác có thể làm được, Mộc Tuyết Tình nàng làm không được!

- Học tỷ chúng ta cũng đi!

- Học tỷ dẫn chúng ta theo. Lão sư đối với chúng ta ơn nặng như núi. Biết hắn gặp phải nguy hiểm, làm sao có thể ở tại chỗ này chờ đợi được!

...

Mộc Tuyết Tình còn chưa nói dứt lời, lập tức khiến cho một đám người hưởng ứng.

Tuy rằng thời gian những học sinh bọn họ tiếp xúc với Liễu lão sư không dài, nhưng lão sư đối xử với bọn họ thật lòng thật ý không giữ lại chút nào, khiến cho tất cả bọn họ đều bội phục không thôi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau