THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 61 - Chương 65

Chương 61: Nàng yêu ta?

Ngày hôm qua mời Trương Huyền ăn cơm, kết quả gặp Thượng Bân.

Đường đường cháu của trưởng lão, lão sư cao cấp trong học viện, bị chỉnh đốn thảm như vậy, không trả thù mới là lạ!

Nhưng bên trong học viện cấm lão sư tranh đấu riêng, chẳng lẽ hắn phái một tên, cố ý che mặt trốn ở chỗ này đánh lén Trương Huyền?

Cũng khó trách Trầm Bích Như nghĩ như vậy, Diêu Hàn hoá trang thực sự quá quái lạ, dùng một đống vải trắng che mặt, chỉ lộ ra con mắt, vừa nhìn đã làm cho người ta biết hắn không muốn lộ gương mặt thật cho người ta biết!

Mấu chốt nhất là, hỏi hắn còn không nói!

Kết hợp với chuyện tối qua Trương Huyền không muốn cho mình theo, khẳng định là Thượng Bân tức giận tìm người trả thù!

Híp mắt lại, Trầm Bích Như lộ ra một đạo hàn mang, chuyện này bởi vì nàng mà ra, tự nhiên không thể khoanh tay đứng nhìn:

- Ngươi có biết ra tay với lão sư trong học viện là tội danh gì hay không?

- Ra tay với lão sư?

Diêu Hàn không nghĩ đến mỹ nữ này lại hỏi như vậy, đầu tiên là sững sờ, ngay sau đó nhớ tới chuyện ra tay đánh nhau với Thượng Bân, lập tức bừng tỉnh:

- Lẽ nào ngươi chính là tiểu thư Trầm Bích Như?

Bởi vì Thượng Bân và Trương Huyền tranh đoạt Trầm Bích Như nên mới đánh mình một trận tàn nhẫn, chuyện này đánh chết hắn cũng không quên, vào lúc này đột nhiên xuất hiện mỹ nữ, còn nói đánh lão sư là có tội, không phải nàng thì còn ai?

Xem ra ngày hôm qua mình đánh Thượng Bân, nàng muốn tới báo thù thay vị này!

- Không sai!

Trầm Bích Như lập tức cảnh giác, đôi bàn tay trắng như phấn sờ một cái, một luồng khí thế bốc lên:

- Thức thời lập tức rời đi, bằng không đừng trách ta không khách khí!

Bản thân nàng là võ giả ngũ trọng đỉnh cao, hiện tại phóng thích toàn bộ sức mạnh mang cho người ta một loại cảm giác mạnh mẽ đến cực điểm.

- Không khách khí, ngươi không phải tới gây phiền phức cho ta sao? Tìm cớ làm gì!

Thấy nàng nói không tới hai câu liền chuẩn bị ra tay, sắc mặt Diêu Hàn khó coi đến cực điểm.

Hắn đường đường là đại quản gia, có thể hô mưa gọi gió trong Bạch Ngọc thành, ai thấy hắn cũng sợ hãi ba phần, kết quả đến nơi này, trước tiên bị người ta đánh, sau đó một lão sư nho nhỏ lại không đặt hắn vào trong mắt, hắn đã sớm sinh ra lửa giận.

Nghe nói như thế, hắn không thể nhịn được, sầm mặt lại, lập tức xiết chặt nắm đấm, không nói hai lời liền lao tới.

Hắn vừa ra tay, Trầm Bích Như còn muốn quát lớn lại bị nghẹn trong cổ, không thể làm gì khác hơn là tiến lên nghênh tiếp.

Ầm ầm ầm!

Hai người nhất thời giao thủ với nhau.

Mặc dù Trầm Bích Như chỉ là võ giả ngũ trọng đỉnh cao, nhưng khí lực dài lâu, chiêu số tinh diệu, tuy thực lực Diêu Hàn vượt qua đối phương, bởi vì bị thương, trong thời gian ngắn cũng không thể làm gì được nàng.

..................

- Thượng thiếu gia, phía Thượng trưởng lão nói thế nào?

Trên đường lớn trong học viện, Tào Hùng không nhịn được hỏi thăm thiếu niên đi tới.

- Yên tâm, chỉ cần người học viên các ngươi không cam tâm tình nguyện trở thành học viên của đối phương, lần này Trương Huyền chết chắc rồi!

Thượng Bân cười lạnh.

Sáng sớm hôm nay, Thượng Thần trưởng lão đã chạy tới Sư Giả công hội tìm được Mạc trưởng lão, còn mời tới đây.

Chỉ cần đồng thời dẫn Trương Huyền và người học viên kia tới Học Tâm Tháp, nhất định có thể làm hắn thân bại danh liệt, cút ra khỏi Hồng Thiên học viện!

- Vậy thì tốt, Trương Huyền bị học viện khai trừ, Trầm lão sư nhất định sẽ bị thủ đoạn của công tử thuyết phục! Đồng thời khó dứt bỏ ngươi…

Tào Hùng tươi cười lấy lòng.- Ừm! Khẳng định ngày hôm qua Bích Như bị tiểu tử kia lừa gạt mới cùng ăn cơm với hắn, chỉ cần tiểu tử này cút ra khỏi học viện, ta không tin không theo đuổi được!

Nghĩ đến Trầm Bích Như, Thượng Bân lại lộ ra tin tưởng lần thứ hai.

Hắn là cháu trưởng lão, lại là lão sư cao cấp, dáng dấp cao lớn đẹp trai, nhìn vào bất cứ điểm nào đều lợi hại hơn Trương Huyền vô số lần!

Mỹ nữ như Trầm Bích Như, trong cả học viện cũng chỉ có mình mới xứng với nàng.

Chỉ cần theo đuổi tới cùng, không thích mình thì thích ai?

- Vậy thì chúc Thượng thiếu gia sớm ngày ôm mỹ nhân về!

Tào Hùng đồng thời khen tặng

- Yên tâm đi, sau đó Trầm lão sư sẽ theo ta như hình với bóng, khẳng định không thể thiếu chỗ tốt của ngươi...

Thượng Bân đang muốn cất tiếng cười to, lập tức cảm thấy bắp thịt bị thương chấn động sinh ra đau đớn dữ dội:

- Còn nữa, diệt trừ Trương Huyền, cũng không thể bỏ qua Diêu Hàn đánh ta ngày hôm qua! Quản gia thành chủ Bạch Ngọc thành thì thế nào? Nơi này là Thiên Huyền Vương thành, còn chưa tới phiên hắn ngang ngược!

Tên kia đánh hắn trước mặt mọi người, đánh hắn đau như vậy, làm sao có thể bỏ qua!

- Đương nhiên!

Tào Hùng gật gù, đột nhiên sững sờ, vội vàng chỉ về phía trước:

- Thượng thiếugia, mau nhìn...

- Thế nào?

Thượng Bân sững sờ, không nhịn được ngẩng đầu nhìn sang, vừa nhìn sang, con ngươi co rút lại:

- Đây không phải là Trầm lão sư sao? Tại sao nàng lại chiến đấu với người khác? Đó chính là... Diêu Hàn!

Ngay phía trước bên ngoài lớp học của Trương Huyền, hai người đánh nhau khí thế hừng hực.

Một người trong đó là nữ thần trong mộng của hắn, Trầm Bích Như, một người khác là kẻ hắn vừa nhắc tới, căm hận tới mức nghiến răng nghiến lợi, gia hỏa Diêu Hàn.
Hai người kia vốn che mặt, căn bản chưa từng gặp qua, tại sao đánh nhau?

- Thượng thiếu, có phải hay không... Trầm lão sư biết ngươi bị đánh, trong lòng không cam lòng, muốn báo thù cho ngươi?

Do dự một chút, đột nhiên Tào Hùng nghĩ đến một khả năng, không nhịn được nói.

- Ừm? Thật sao?

Thượng Bân sững sờ.

- Đúng vậy, không phải vậy hai người bọn họ không có lý do gì chiến đấu với nhau! Tính tình Trầm lão sư dịu ngoan, luôn luôn thân mật với người khác, không động thủ với ai, điểm ấy ngươi cũng biết, ngươi vừa bị đối phương đánh, nàng liền ra tay đánh nhau với người này, không phải là vì Thượng thiếu gia ngươi... Ta thật sự không nghĩ ra lý do nào khác! Có thể làm nhiều điều vì ngươi như vậy, ta dám khẳng định, Trầm lão sư khẳng định rất thích ngươi, thậm chí... Yêu ngươi!

Tào Hùng nói.

- Nàng yêu ta?

Toàn thân Thượng Bân cứng đờ, nhất thời cảm thấy hạnh phúc tột đỉnh.

Đúng vậy a, hắn thật sự không nghĩ ra, tại sao Trầm Bích Như lại chiến đấu với người này.

Không nghĩ đến nữ nhân này chưa bao giờ đồng ý ăn cơm cùng hắn, rất giống như gần như xa với hắn, kỳ thực... trong lòng lại yêu hắn, quan tâm hắn như thế!

Thậm chí vì hắn... dùng thực lực võ giả ngũ trọng đỉnh cao, mạnh mẽ chống đỡ võ giả lục trọng!

- Không được, ta không thể nhìn nàng bị thương vì ta!

Trong lòng kích động, Thượng Bân như được rót đầy máu hồi sinh, cả người tràn ngập đấu chí.

Khó nhất tiêu thụ mỹ nhân ân.

Đối phương đã làm như vậy, bản thân mình do dự cái gì?

Do dự còn là nam nhân hay sao!

- Trầm lão sư, ta tới giúp ngươi...-

Gầm lên giận dữ, Thượng Bân vừa vặn vọt tới.

Diêu Hàn đang chiến đấu với Trầm Bích Như, trải qua thăm dò hơn mười chiêu, đã hoàn toàn hiểu rõ sự công kích của đối phương, tin tưởng chỉ cần dùng lực, chỉ sau mấy chiêu là có thể đánh bại, đang định dùng tới tuyệt chiêu liền nghe tiếng la lớn vang lên, Thượng Bân đi tới trước mặt.

- Quả nhiên là cùng một bọn, đáng ghét, đáng ghét!

Nhìn thấy hắn, lửa giận của Diêu Hàn bộc phát lần thứ hai.

Vốn cho rằng mình hiểu lầm, bây giờ nhìn xem, hiểu lầm cái rắm!

Hai người kia chính là một nhóm, muốn gây phiền phức cho mình.

Càng nghĩ càng giận, hắn ra tay không lưu tình, hùng hổ tấn công Thượng Bân.

- Ừm?

Thượng Bân như hít thuốc lắc, tới rất nhanh, chỉ trong nháy mắt đã giao thủ với Diêu Hàn, Trầm Bích Như không kịp phản ứng.

Khi thấy hai người chiến đấu với nhau, nàng lại sững sờ.

- Lẽ nào ta đoán sai, người này không phải hắn phái tới?

Ý nghĩ này vừa xuất hiện trong đầu, lập tức nhớ tới cái gì, mặt cười trầm xuống:

- Hóa ra là song hoàng, khó trách lúc nãy ta cảm thấy kỳ quái, nếu tên này gây phiền phức cho Trương Huyền, tại sao không lao vào trong động thủ, nhất định phải trốn ở cửa, hóa ra là muốn chờ hắn tới làm anh hùng cứu mỹ nhân, hấp dẫn ta chú ý, hừ!

Chương 62: Thượng Bân tan vỡ

Mỹ nữ đi tới chỗ nào đều thu hút sự chú ý của nam nhân, không ít người vì nàng, cố ý làm ra đủ loại thủ đoạn, chỉ vì muốn nàng nhìn nhiều một chút, loại anh hùng cứu mỹ nhân này chính là kế sách dung tục nhất!

Các loại thủ đoạn, hoặc là đại triển thần uy, hoặc là bị đối phương đánh một trận, sau đó làm cho mình sinh lòng thương hại, bởi vì thương sinh thích...

Ngược lại, bất kể thế nào đều là làm bộ làm tịch, làm người ta sinh chán ghét.

Hiểu rõ điểm này, Trầm Bích Như lui ra khỏi vòng chiến.

Nếu cố ý hành động, vậy thì mặc kệ ngươi, muốn chơi thế nào thì chơi thế đó...

Ầm ầm ầm ầm!

Nhìn thấy kẻ thù đặc biệt đỏ mắt, Diêu Hàn lúc này toàn lực ứng phó, căn bản không lưu tình chút nào, trong thời gian ngắn, Thượng Bân dũng mãnh quả cảm bị đánh da tróc thịt bong lần thứ hai, mặt đầy máu tươi.

Diêu Hàn cũng không dễ chịu, gương mặt như xác ướp của hắn bị máu tươi thẩm thấu.

- Còn giả bộ như thật... tiếp tục...

Trầm Bích Như khoanh tay trước ngực.

- Trầm lão sư, nhanh đi trợ giúp Thượng thiếu gia, hắn sắp không chịu được nữa...

Nhìn thấy Thượng Bân bị đánh, Tào Hùng không nhịn được vội vã tiến lên.

Hắn chỉ là võ giả tứ trọng Bì Cốt cảnh, chênh lệch với người này quá lớn, đi lên cũng là chịu chết, chỉ có thể cầu viện Trầm lão sư trước mắt.

- Ta có thể trợ giúp sao?

Thấy đối phương đi tới, Trầm Bích Như cười gằn.

- Đúng vậy a, ngươi không cứu hắn, Thượng thiếu nhất định sẽ bị đánh chết...-

Không nhìn ra nàng lạnh lùng như vậy, Tào Hùng vội vàng thúc dục.

- Vậy thì tốt, ta đi lên!

Trầm Bích Như bước lên trước.

Hô!

Thấy được nàng tiến tới lần thứ hai, song chưởng của Diêu Hàn đẩy một cái ép Thượng Bân lui hai bước, nhảy ra khỏi vòng chiến:

- Rất tốt, ta ghi nhớ mối thù hôm nay, núi cao sông dài, ân tình của hai vị cho ta, ngày sau ta nhất định báo đáp!

Hiện tại hắn bị thương, đánh với một Trầm Bích Như đã có phần vất vả, hai người gộp lại, cho dù có thể vượt qua nhưng nơi này là Hồng Thiên học viện, chờ thời gian càng dài, phiền phức càng nhiều, vạn nhất đối phương có âm mưu gì, một lúc nữa muốn chạy trốn cũng trốn không thoát.

Vì lẽ đó, do dự một lúc, hắn vẫn quyết đoán rời đi.

Tuy không thể báo thù, đối phương cũng bị mình đánh rất thảm, nhưng mối thù này đã kết, sớm muộn gì cũng sẽ báo thù...

Nói xong, Diêu Hàn xoay người rời đi, thời gian ngắn ngủi liền biến mất trong tầm mắt của mọi người.

Võ giả lục trọng Ích Huyệt cảnh muốn chạy trốn, cho dù Trầm Bích Như cũng không đuổi kịp.

Lại nói, nàng căn bản không muốn đuổi theo, hàn ý trên mặt càng đậm.

Mình vừa tiến lên, đối phương bỏ chạy, nói rõ cái gì? Rất đơn giản a, trình diễn xong, đương nhiên phải đi...

- Trầm lão sư, không nghĩ tới ngươi tốt với ta như vậy, ta đã hiểu rõ tâm ý của ngươi…

Nhìn thấy Trầm Bích Như lần thứ hai xông lên giải vây giúp hắn, nội tâm Thượng Bân đầy cao hứng, trên gương mặt sưng đỏ cố nặng ra nụ cười, làm ra động tác tự nhân là tuấn tú:

- Kỳ thực, ta cũng yêu ngươi...

Vào lúc đang tức giận, muốn nhìn xem tên này lấy ra thủ đoạn ẩu tả gì hấp dẫn mình, liền nghe nói như thế, Trầm Bích Như kém chút tức điên tại chỗ.

Tâm ý của ta?

Tâm ý của ta là cái quỷ gì!

- Lưu manh!
Trầm Bích Như nghiến răng nghiến lợi.

Bốp!

Tát một cái như trời giáng.

- Ực…?

Lấy hết dũng khí biểu lộ xong, vào lúc cho rằng mỹ nữ sẽ không kìm lòng được nhào vào trong lòng, lúc này cảm thấy gương mặt vô cùng đau đớn, thân thể lảo đảo một cái, va đầu vào cửa sắt, hai mắt Thượng Bân nhìn thấy trời sao, kém chút đã ngất đi tại chỗ.

Ngươi tát ta làm gì?

Ngươi không phải chiến đấu với người khác vì ta sao?

Hắn sắp điên rồi.

Trời ơi, đã xảy ra chuyện gì? Một hồi tốt, một hồi không tốt, một hồi mùa xuân, một hồi mùa đông... Ta trêu ai ghẹo ai...

Kẹt kẹt!Vào lúc Thượng Bân không rõ đang xảy ra chuyện gì, thời điểm nội tâm tan vỡ, lớp học cửa từ từ mở ra, Trương Huyền đi ra, nhìn thấy mọi người liền cau mày:

- Ta đang dạy, cãi nhau thế còn ra thể thống gì?

- Trương Huyền, ngươi tới thật đúng lúc!

Vào lúc nội tâm đang tan vỡ, nhìn thấy hắn đi ra, Thượng Bân phẫn nộ xông tới:

- Tào Hùng lão sư đã đưa ra khiếu nại với học viện, cho rằng ngươi lợi dụng hành vi lừa gạt, bức bách học viên Lưu Dương của hắn trở thành học viên của ngươi! Hiện tại học viện đã phê chuẩn tiến hành tra xét học tâm, khuyên ngươi nhanh chóng dẫn Lưu Dương đi!

- Tra xét học tâm?

Trương Huyền sững sờ, kết hợp trí nhớ của đời trước, nhất thời hiểu ra, hơi cau mày.

- Không sai, hiện tại ta đại biểu phòng giáo vụ thông báo cho ngươi, không đi chính là vi phạm quy củ học viện, tương đương với việc sẽ bị khai trừ!

Thượng Bân cười lạnh.

Hắn đánh không lại Diêu Hàn, hắn không dám nói gì về Trầm nữ thần, chỉ có thể phát tiết lửa giận của mình lên người tên lão sư phế vật.

- Trương Huyền lão sư, đừng đi...

Trầm Bích Như cau mày lên tiếng.
Tuy rằng không biết Thượng Bân muốn làm như vậy có bao nhiêu phần nắm chắc, nhưng khẳng định là mưu kế nhằm vào Trương Huyền, một khi đáp ứng, tra xét học tâm có vấn đề, không cẩn thận mất đi tư cách lão sư là chuyện nhỏ, còn bị khai trừ!

Nhưng nàng chưa nói hết lời liền bị Trương Huyền xua tay cắt ngang:

- Vậy thì tốt, ta đi!

Lúc trước, Lưu Dương thật sự cảm thấy làm học viên của mình có phần oan ức, mà bây giờ, từ lâu đã triệt để tín phục, hiện tại cho dù mình nói hắn nhảy lầu luyện khinh công, sợ rằng hắn sẽ đáp ứng không chút do dự.

Tín nhiệm tới mức này, sợ gì tra xét học tâm?

Nhìn tên này tràn đầy tự tin như thế, đến thời điểm đó ai mất mặt còn chưa biết!

- Ngươi không dám đi, hiện tại ta liền thông báo bảo vệ học viện mang ngươi đi...

Còn tưởng rằng Trương Huyền từ chối, Thượng Bân đang căm phẫn dùng lý lẽ áp bách, đột nhiên phản ứng lại:

- A? Ngươi nói cái gì? Ngươi muốn đi?

Trương Huyền không còn trả lời, cười nhạt, xoay người đi tới trước cửa:

- Lưu Dương, đi theo ta!

- Rõ!

Lưu Dương rời khỏi phòng.

- Chuyện này...

Không nghĩ tới đối phương phối hợp như vậy, gương mặt Thượng Bân ban đầu tràn đầy tự tin lại biến thành do dự.

- Thượng thiếu gia yên tâm đi, Lưu Dương lúc ban đầu đã nói với ta, khẳng định muốn làm học viên của ta, ta chắc chắn!

Tào Hùng hạ thấp giọng.

- Vậy thì tốt!

Nghe được bảo đảm như thế, lúc này Thượng Bân mới gật đầu, nhanh chân đi về phía trước:

- Đi thôi!

- Ngươi...

Thiếu niên đáp ứng nhanh như thế, Trầm Bích Như đầy lo lắng.

Tra xét học tâm, đây là các lão sư không nể mặt mũi nhau mà không có phương thức giải quyết, một khi thất bại, lão sư nào lừa dối sẽ phải chịu trừng phạt rất lớn!

Chuyện như vậy làm sao có thể đáp ứng chứ, làm sao cũng phải chối từ, dùng phương thức nhu hòa giải quyết, bằng không... họa lớn!

- Không có gì!

Biết đối phương lo lắng điều gì, Trương Huyền nở nụ cười nhẹ nhõm, cũng không nhiều lời, nhấc chân đi cùng Thượng Bân về hướng Học Tâm tháp của học viện.

- Cái tên này...

Thấy thiếu niên không hề nghe lời khuyên của nàng, Trầm Bích Như vừa vội vừa tức.

Là một đại mỹ nữ, lời của mình nói ra, người khác đều hưng phấn tiếp thu, cái tên này thì ngược lại, không những không nghe, còn trực tiếp bỏ qua, không phải hắn muốn chết sao?

Phải biết gia gia Thượng Bân là chủ nhiệm phòng giáo vụ, hắn dám làm như vậy, khẳng định là cái bẫy chờ ngươi vào tròng...

- Muốn tự mình tìm xui xẻo, đáng đời!

Tức giận giậm chân một cái, nhưng do dự chốc lát, Trầm Bích Như vẫn nhấc chân đi theo.

Đối với Trương Huyền, nàng chỉ có hiếu kỳ, chưa nói yêu thích hay không, nhưng Thượng Bân đối xử với hắn như vậy khẳng định là bởi vì nàng mà ra, bất kể nói thế nào cũng không thể khoanh tay đứng nhìn!

Chương 63: Mạc Tường trưởng lão

Học Tâm Tháp cao nguy nga chót vót.

- Mạc trưởng lão, xem ra lần này làm phiền ngươi!

Thượng Thần trưởng lão nhìn sáng lão giả ngồi bên cạnh.

Trưởng lão của Sư Giả công hội, Mạc Tường!

- Thượng trưởng lão khách sáo, chúng ta đều là bạn cũ!

Mạc Tường trưởng lão chừng năm mươi tuổi, gương mặt mang theo chòm râu màu xám đen thưa thớt:

- Ngươi yên tâm, nếu như vị lão sư này thật sự dùng phương thức bức bách, ép buộc người khác làm học viên của hắn, ta khẳng định sẽ báo lên công hội, khai trừ tư cách lão sư của hắn!

- Ai, là ta sơ hở trong công việc!

Thượng Thần trưởng lão lắc đầu, làm ra dáng vẻ trách trời thương người:

- Lần trước vị lão sư này sát hạch toàn bộ đều không điểm, ta từng cho hắn một cơ hội, nếu không mời được học viên thì khai trừ... Có khả năng bị áp lực cho nên mới đưa ra hạ sách này... Trách ta, trách ta!

Vừa nói vừa thở dài.

- Thượng trưởng lão nói gì vậy, ngươi có tâm nhân hậu, cũng cho hắn một cơ hội, không nghĩ tới tên này không biết cảm ơn, trái lại còn làm ra chuyện đê tiện vô sỉ, quả thực chẳng biết xấu hổ, tội ác tày trời!

Sắc mặt Mạc trưởng lão tối tăm, khí tức hùng hồn tỏa ra:

- Thân là lão sư, không nghĩ dùng tri thức dạy người, còn làm ra những chuyện bàng môn tà đạo, ta thật sự muốn xem xem, là ai cho hắn lá gan như thế, dám làm như vậy!

Mạc Tường trưởng lão là người ghét ác như thù, vào lúc này nghe tin có lão sư bức bách học viên, hắn tức giận suýt bùng nổ như núi lửa.

- Nếu không phải Tào Hùng lão sư đại nghĩa báo cáo, nói học viên của hắn bị vị lão sư này cưỡng bức, chuyên môn xin tra xét học tâm, nếu không, khả năng ta còn chưa biết!

Thượng Thần trưởng lão chắp hai tay sau lưng, liên tục lắc đầu, ánh mắt nhìn về hư không, sắc mặt thâm trầm, giống như đã làm ra chuyện thất trách nhất trên đời.

Nếu như Trương Huyền có mặt nhìn thấy cảnh này, nhất định sẽ kinh ngạc, tên này giả vờ còn cao minh hơn hắn nhiều lắm.

- Tuy tra xét học tâm sẽ phá hư tình cảm và đoàn kết giữa các lão sư, nhưng nếu vì bắt một con sâu làm rầu nồi canh cũng đáng! Ngươi cũng không cần tự trách! Thấy dáng vẻ của hắn như vậy, Mạc Tường trưởng lão âm thầm khâm phục.

Trong học viện thường thường sẽ xuất hiện tình huống một học viên ưu tú được mấy lão sư đồng thời yêu thích, lúc này mọi người đều lén lút giải quyết, cũng không tổn thương hòa khí, sẽ duy trì trật tự dạy học bình thường, chỉ có thực sự không cách nào giải quyết mới xin phương thức phán quyết.

Tra xét học tâm, tên như ý nghĩa, chính là tra hỏi nội tâm học viên, hắn sẽ lựa chọn theo nội tâm của mình, làm như vậy, tương đương với việc lão sư cạnh tranh triệt để vạch mặt với nhau, phá hư tình đoàn kết giữa các lão sư.

Chính vì như thế, Hồng Thiên học viện đã thành lập trăm năm, lão sư xin tra xét học tâm, tổng cộng chỉ có mười mấy lần mà thôi, không nghĩ tới bọn họ lại gặp phải một lần.

Giả vờ thâm trầm xong, nhìn thấy đã triệt để kích thích lửa giận của đối phương, Thượng Thần trưởng lão lúc này mới cười thầm trong lòng, hắn vẫy tay một cái, dặn dò một tiếng:

- Cho bọn họ vào đi!

Kẹt kẹt!

Vừa dứt lời, cửa lớn dày nặng chầm chậm mở ra, đám người Trương Huyền, Tào Hùng, Thượng Bân, Trầm Bích Như, Lưu Dương đi vào.

- Tào Hùng lão sư, là ngươi xin tra xét học tâm?

Mọi người đứng nghiêm, Thượng Thần trưởng lão cau mày.

- Kính xin trưởng lão làm chủ cho ta!

Tào Hùng lên tiếng hô to:

- Trương Huyền cưỡng bức học viên Lưu Dương đã bái ta làm sư thành học viên của hắn, xúc phạm quy định cạnh tranh công bằng trong lão sư, do đó xin tra xét học tâm, cũng cho Lưu Dương một công đạo, đồng thời hi vọng học viện có thể tiến hành xử phạt tên vô sỉ này!

- Còn công đạo?

Lưu Dương nghe dặn dò tới đây, cũng không biết làm gì, nghe đối phương nói như vậy, giờ mới hiểu ra Tào Hùng muốn ra tay đối phó ân sư của hắn, vội vàng nhìn về phía Trương Huyền:

- Lão sư...

Chưa nói hết câu liền nhìn thấy thấy Trương lão sư vừa nãy giảng bài còn bình tĩnh, mặt mũi cao thâm khó dò, trong mắt lại sinh ra hoảng loạn, mạnh miệng tiến lên phía trước:
- Tào lão sư, ngươi nói bậy... Lưu Dương... Cam tâm tình nguyện làm học viên của ta! Ta... Ta... Chưa bao giờ cưỡng bức hắn!

Trong giọng nói mang theo bối rối và không tự tin, giống như lời nói dối bị phơi bày ra ngoài.

- Ế?

Lưu Dương chớp mắt.

Thông qua hai tiết vừa rồi, hắn từ lâu đã bội phụcTrương Huyền sát đất, cho rằng hắn không gì không làm được, mình trở thành học viên của hắn là lão sư cạnh tranh công bằng đưa tới, rất dễ dàng hiểu, tại sao đột nhiên biến thành như vậy?

Đặc biệt là dáng vẻ của hắn, ánh mắt kinh hoảng, cơ thể hơi run rẩy giống như bị bắt gian tại giường, hắn giống như hòa thượng sờ đầu mãi không có tóc... Đây là chuyện lạ lùng gì nữa?

- Lão sư... không nhịn được nhìn sang, còn chưa hỏi ra nghi vấn trong lòng, liền thấy vị Trương lão sư này xoay đầu lại, hắn hừ một tiếng và nói:

- Lưu Dương, ngươi nói cẩn thận, có phải ta không hề bức bách ngươi hay không?

Vừa nói vừa lặng lẽ nháy mắt.

- A... vâng, vâng!Lưu Dương gật đầu liên tục.

Lúc này hắn có ngốc cũng biết vị Trương lão sư này có khả năng muốn hãm hại đối phương một lần!

Phối hợp với hắn là được rồi.

Hai người ngầm hiểu ý, nhưng ở trong mắt người khác chính là Trương Huyền đang đe dọa Lưu Dương nói ra lời trái lương tâm, không phải vậy, tại sao khi nói chuyện lại do dự như thế?

Quả nhiên, mắt thấy cảnh này, sắc mặt Mạc trưởng lão có phần khó coi.

- Ngươi tên là Trương Huyền đúng không! Ta cho ngươi một cơ hội, nhanh chóng hủy bỏ Chương trình học của Lưu Dương, cho hắn lần nữa bái nhập làm môn hạ của Tào lão sư, có thể không cần tiến hành tra xét học tâm!

- Hủy bỏ Chương trình học?

Trương Huyền gãi đầu một cái:

- Lưu Dương một lòng một dạ bái ta làm sư, thôi học là không công bằng với học viên...

- Không công bằng? Còn một lòng một dạ?

Khóe miệng của Mạc trưởng lão co giật một cái.

Ngươi nói lời này không đỏ mặt sao?Một tên sát hạch lão sư không điểm, bảo ngươi hủy bỏ Chương trình học, nên cao hứng còn không kịp, không công bằng...

Ngươi lấy tự tin ở đâu ra?

Đang muốn nói tiếp, liền nghe Tào Hùng, Thượng Bân đồng thời hô lên:

- Mạc trưởng lão, không thể!

- Thế nào?

Tra xét học tâm vô cùng phiền phức, một khi bắt đầu, nhất định phải có người bị trừng phạt, bằng không, người người đều tiến hành quy trình này, học viện không chịu trách nhiệm nổi!

Mạc trưởng lão muốn giải quyết hòa bình, nghe hai người ngăn cản, không nhịn được nhìn sang bên cạnh.

- Mạc trưởng lão, Tào lão sư đã xin tra xét học tâm, học viện cũng đã đồng ý, lúc này đột nhiên đình chỉ, chẳng phải biểu thị... biểu thị quy củ của học viện giống như trò đùa?

Thượng Bân vội vàng lên tiếng.

Đùa gì thế!

Thật vất vả mới bày ra âm mưu này, có thể hãm hại Trương Huyền một hồi, nếu giải quyết hòa bình chẳng phải công sức của hắn như công dã tràng?

Nếu như vậy, không thể báo mối thù khuất nhục ngày hôm qua?

- Đúng vậy, Mạc trưởng lão, ta cũng suy nghĩ vì học viện, hy vọng có thể thuận theo ý muốn của hắn, lựa chọn lão sư thích hợp nhất, không phải bị cưỡng bức!

Tào Hùng vội vàng lên tiếng, lời nói hùng hồn vì đại nghĩa, nếu không phải vị trí bị Thượng Bân tát ngày hôm qua vẫn còn năm dấu tay đỏ tươi, sợ rằng sẽ có không ít người khâm phục.

- Được rồi!

Nhìn thấy hai người nói như vậy, Mạc trưởng lão gật gật đầu, không ngăn cản nữa.

- Nếu lựa chọn tra xét học tâm, đương nhiên phải nói rõ quy tắc, sát hạch Lưu Dương, sau khi trắc định xong xuôi, cuối cùng hắn muốn bái ai làm sư, người đó sẽ thắng lợi! Đương nhiên, có thua sẽ có phạt, cần phải nói rõ trừng phạt trước!

Thượng Thần trưởng lão vẫn im lặng lại nhìn chung quanh một vòng:

- Lần này Tào Hùng lão sư lựa chọn trừng phạt lớn nhất, cũng nói rõ, tra xét xong, phe thua sẽ bị học viện đuổi ra ngoài! Trương Huyền, ngươi có dị nghị gì không?

Nghe được trừng phạt lớn nhất, Trương Huyền không thể tin nổi nhìn sang, vẻ mặt thành khẩn:

- Ta và Tào lão sư cũng không có thâm thù đại hận gì, nếu cứ thế mà khai trừ hắn... có phải quá độc ác hay không?

- Ế?

Nghe nói như thế, đám trưởng lão có mặt cảm thấy choáng váng, dùng ánh mắt như nhìn kẻ đần nhìn sang, chẳng lẽ đầu óc của tên này có vấn đề... là muốn khai trừ ngươi đấy, có biết không?

- Hừ, tra xét học tâm, ngươi đồng ý cũng phải nghe, không đồng ý vẫn phải làm! Muốn cự tuyệt, sợ rằng đã chậm mất rồi!

Cho rằng hắn cố ý nói hưu nói vượn, muốn cự tuyệt tra xét, Tào Hùng cười gằn.

- Ta thật sự muốn tốt cho ngươi... trực tiếp khai trừ, ta vẫn cảm thấy có hơi quá độc ác, nếu không như vậy đi!

Trương Huyền do dự một chút, nói tiếp:

- Không bằng... đưa ra ngoại lệ khác, chỉ hủy bỏ tư cách lão sư, sau đó... lại đánh một trăm sát thần côn!

- Thủ tiêu tư cách lão sư? Một trăm sát thần côn?

Mọi người đồng thời chớp mắt, hai mặt nhìn nhau, mỗi người đều cảm thấy sắp điên rồi.

Xem ra có thể bảo lưu công tác, không đến nỗi thất nghiệp, trên thực tế còn tàn nhẫn hơn so với việc bị khai trừ.

Ngươi xác định không nói sai chứ?

Chương 64: Giải thích độ tín nhiệm

Đuổi ra khỏi học viện, chí ít vẫn là lão sư, không dạy học trong Hồng Thiên học viện, đi những học viện khác vẫn có thể dạy học tiếp!

Nhưng hủy bỏ tư cách lão sư liền khác rồi, tương đương với đã mất đi thân phận, cho dù đi tới nơi nào cũng sẽ có vết bẩn, bị người ta chế nhạo!

Chính vì như thế, Thượng Thần trưởng lão mới dẫn Mạc trưởng lão của Sư Giả công hội đến, dù sao hắn là chủ nhiệm của Hồng Thiên học viện, không có tư cách khai trừ lão sư, không nghĩ tới... hắn chưa nói ra lời này, cái tên này đã nói trước!

Hơn nữa, còn muốn thêm một trăm sát thần côn...

Sát thần côn là đồ vật do Thiên Huyền vương quốc luyện chế đặc thù, đánh rất đau, da tróc thịt bong nhưng không thương tổn căn bản, dưới một trăm côn, cường giả lợi hại đến đâu đều phải tổn thất nửa cái mạng...

Ngươi đây cảm thấy chưa đủ tàn nhẫn, hay cảm thấy mình chết không đủ nhanh?

Tất cả mọi người nhìn thiếu niên giống như nhìn kẻ đần.

- Trương Huyền lão sư, ngươi...

Trầm Bích Như lão sư đứng sau lưng kém chút ngất đi.

Đại ca, lẽ nào ngươi không nhìn ra, đây là cái bẫy do Thượng Bân, Tào Hùng cố ý bố trí nhắm vào ngươi hay sao? Mục đích là muốn ngươi chui vào, lúc đầu trục xuất khỏi học viện đã là trừng phạt lớn, không những không cự tuyệt, còn muốn tăng thêm hình phạt, là điên rồ hay là...

- Tự mình muốn chết, không trách được người khác!

Hừ lạnh một tiếng, Tào Hùng quay sang nhìn về phía Thượng Thần:

- Thượng trưởng lão, ta cho rằng đề nghị của Trương lão sư không tồi, mong rằng học viện tác thành!

Nhìn thấy hắn đáp ứng nhanh như thế, Lưu Dương đứng bên cạnh vỗ vỗ trán, vẻ mặt đồng tình nhìn sang.

Trương lão sư thực sự quá xấu rồi!

Trước tiên giả vờ chột dạ, tăng cường tự tin cho đối phương, sau đó nhân cơ hội tăng thêm tiền cược, phỏng chừng Tào Hùng lão sư bị hắn đùa chơi chết cũng không biết xảy ra chuyện gì!

- May mà mình đã thành học viên của hắn, không phải vậy, đời này xem như xong...

Nhớ tới bản thân mình kém chút thành học viên của Tào lão sư, Lưu Dương run run một hồi, rụt cổ lại.

- Hừm, tốt, nếu song phương ước định xong, vậy thì bắt đầu!

Thượng Thần trưởng lão gật gù, hai thủy tinh cầu bị đẩy đi, chúng to như quả dưa hấu, đặt trên trụ đá, toàn thân trong suốt, tỏa ra ánh sáng nhu hòa.

- Đây là thủy tinh cầu làm bằng Vấn Tâm Thạch, Trương Huyền, Tào Hùng, mỗi người các ngươi một cái, nhỏ máu lên phía trên! Lưu Dương đi lên chạm vào, thủy tinh cầu sẽ lấy độ tín nhiệm trong nội tâm của đối phương, sẽ chiếu rọi chân thật! Độ tín nhiệm ai cao hơn, người đó sẽ thắng lợi! Quy tắc rất đơn giản, còn ai nghi vấn gì không?

Thượng Thần trưởng lão nói.

- Không có!

Trương Huyền, Tào Hùng đồng thời gật đầu.

Kỳ thực tra xét học tâm rất đơn giản, chính là lợi dụng năng lực đặc thù của Vấn Tâm Thạch, tiến hành dò hỏi nội tâm học viên, tín nhiệm với lão sư nào cao hơn, lão sư đó sẽ chiến thắng.

Quy tắc rất đơn giản, nhưng Vấn Tâm Thạch có giá trị không nhỏ, hơn nữa có tiền cũng không thể mua được, thuộc về hàng dùng một lần, dùng hết một lần, chẳng khác nào phế bỏ, bởi vậy, không phải vạn bất đắc dĩ, cho dù là học viện cũng không nguyện ý sử dụng phương thức này.

Hơn nữa người thất bại sẽ thanh toán chi phí này.Trong mắt đám người Tào Hùng, Trương Huyền chỉ là lão sư rác rưởi sát hạch không điểm, không biết cái gì cả, Lưu Dương đường đường là học viên trong tốp một trăm, làm sao có khả năng cam tâm tình nguyện làm học viên của hắn?

Một khi sát hạch, phải thua không thể nghi ngờ!

Đến thời điểm đó chẳng những có thể nhục nhã đuổi ra khỏi học viện, còn có thể làm hắn táng gia bại sản, danh dự mất sạch, một mũi tên trúng ba đích.

- Bắt đầu đi!

Thấy hai người không dị nghị, Thượng Thần trường lão vung tay lên.

Trương Huyền, Tào Hùng tiến lên phía trước, cùng nhỏ máu lên thủy tinh

Ánh sáng nhu hòa lóe sáng, trong thủy tinh vấn tâm xuất hiện gương mặt hai người.

- Đi thôi!

Dựa theo tiếng phân phó của Thượng Thần trưởng lão, Lưu Dương đi tới, tay trái tay phải mỗi tay đặt lên một quả thủy tinh cầu.

Vù!

Thủy tinh cầu tỏa ra ánh sáng màu trắng bao phủ lấy hắn.

- Vấn Tâm Thạch có chứa sức mạnh thôi miên người, một khi tiếp xúc chẳng mấy chốc sẽ rơi vào ảo cảnh, ở đây, tất cả cử động đều phát tử nội tâm, không lẫn lộn một chút tình cảm nào khác, nếu đúng là cưỡng bức học viên, chẳng những không có độ tín nhiệm với lão sư, ngược lại còn gây phản cảm! Bởi vậy, tra xét học tâm là trực quan nhất, chuẩn xác nhất, phân biệt được học viên bái sư có cam tâm tình nguyện hay không!

Mạc Tường trưởng lão nhắm mắt lại nhìn về phía Lưu Dương, lúc này đang ở trong vào ảo cảnh, chậm rãi nói:

- Đúng vậy, độ tín nhiệm có đẳng cấp tín nhiệm, chia làm một trăm điểm, mỗi mười điểm một cấp, không điểm nghĩa là không có chút tín nhiệm nào! Mười điểm là hơi tín nhiệm, hai mươi điểm là có đôi chút tín nhiệm... Quan hệ giữa học viên và lão sư, ba mươi điểm là bình thường, có người nói, lão sư nào lợi hại, có thể làm học viên tín nhiệm đạt đến năm mươi điểm, đây là việc phi thường khủng khiếp, cho dù toàn bộ Thiên Huyền vương quốc, rất khó xuất hiện! Dù sao, học viên tín nhiệm cha mẹ của chính họ cũng chỉ ở khoảng sáu mươi điểm mà thôi!

Thượng Thần trưởng lão vuốt vuốt chòm râu.Hai người đối thoại, trên thực tế đang nói với mọi người về nguyên lý tra xét học tâm.

Người là động vật có tư duy, từng người có ý tưởng của họ, muốn làm người khác sản sinh tín nhiệm với mình, đây không phải là việc dễ dàng.

Không nói chuyện khác, ngay cả với cha mẹ, cùng sinh hoạt chung từ nhỏ đến lớn cũng không thể đạt tới mức tín nhiệm trăm phần trăm!

Càng không cần phải nói tới lão sư.

Chỉ có chung đụng lâu, mới có thể làm độ tín nhiệm tăng lên.

Bây giờ mới qua khai giảng hai ngày mà thôi, hơn nữa tiếng tăm Trương Huyền kém như vậy, có thể có độ tín nhiệm gì?

Dùng đầu ngón chân cũng có thể nghĩ ra.

- Đúng rồi, Mạc trưởng lão, ta nghe nói công hội có tiêu chuẩn phán xét danh sư, dường như tín nhiệm của học viên cũng là một tiêu chuẩn, không biết có phải hay không?

Giải thích một câu, Thượng Thần trưởng lão nhớ tới chuyện gì đó, hắn không nhịn được hỏi thăm một câu.

Chức danh lão sư chia làm ba cấp bậc: sơ, trung, cao, Trương Huyền là sơ cấp thấp nhất, đám người Trầm Bích Như, Thượng Bân đạt tới cao cấp từ lâu.

Người bình thường đạt tới cao cấp đã xem như đi tới điểm cuối.

Trong Hồng Thiên học viện, tiếng tăm hai vị Lục Tầm, Vương Siêu lớn nhất cũng là cấp bậc này.

Trên cao cấp mới là danh sư!

Danh sư, không chỉ phải nổi tiếng, càng phải hiểu biết chính xác để chỉ điểm tu luyện thế nào, có thể giúp học viên làm thế nào càng ngày càng mạnh, cuối cùng trở thành hào kiệt một phương.

Trầm Truy bệ hạ, không phải không phải đích tôn, không phải trưởng tử, dựa theo đạo lý vương vị sẽ không rơi xuống người hắn, nhưng có người nói hắn lúc còn trẻ từng làm môn hạ của một vị danh sư mấy ngày, sau đó tăng nhanh như gió, trở thành cường giả trẻ tuổi số một vương thất, càng trở thành cường giả số một vương quốc, lúc này mới kế thừa đại vị, mở rộng biên giới lãnh thổ!

Có thể bái làm môn hạ danh sư là ước mơ tha thiết của vô số người!

Nghề nghiệp lão sư này chỉ có thể xem là đẳng cấp thấp trong chín nghề được coi trọng nhất, chỉ khi nào đạt tới danh sư, cho dù trong rất nhiều nghề nghiệp kia cũng đứng hàng số một, không thể tranh cãi.

Đặc biệt là sức hiệu triệu, khủng bố kinh người, cho dù là luyện đan sư, luyện khí sư, trận pháp sư... cũng không sánh nổi!

Làm lão sư đã được gọi là kẻ trồng cây khắp thiên hạ, danh sư lại càng cao thâm, bất kể một vị cường giả nào đó cũng có khả năng là học viên của một danh sư, một khi có chuyện, chỉ cần hô một tiếng, cho dù là người nắm giữ quyền lực cũng không dám đắc tội.

Kể rằng, có quốc vương của một vương quốc lớn, không biết tại sao đắc tội một vị danh sư, người này ra lệnh một tiếng, hơn mười vị võ giả bát trọng Tông Sư cảnh chen chúc tới, toàn bộ vương thành bị hủy diệt trong thời gian một ngày, vương tộc bị chém giết sạch sẻ, huyết mạch đoạn tuyệt.

Chính vì như thế, chỉ cần là người tu luyện đều biết, đắc tội ai cũng được, tuyệt đối không thể đắc tội danh sư!

Ai biết hắn có bao nhiêu học viên? Trong số học viên đó có bao nhiêu người cường đại?

Đắc tội một người, chẳng khác nào chọc vào một tổ ong vò vẽ lớn, không chết cũng tàn!

Đương nhiên, danh hiệu danh sư này không dễ lấy như vậy, cần rất nhiều điều kiện hạn chế, mà độ tín nhiệm của học viên chính là một trong số đó.

Chương 65: Mười?

- Không sai, muốn sát hạch danh sư, đầu tiên, độ tin tưởng của học viên phải vượt qua sáu mươi, đây là tiêu chuẩn cứng nhắc! Bằng không, không thể thành công!

Mạc Tường trưởng lão gật đầu.

- Sáu mươi...

Thượng Thần trưởng lão tặc lưỡi:

- Độ tín nhiệm cao như thế, không ngờ có thể so với cha mẹ trong lòng học viên!

Cha mẹ và con cái, từ nhỏ đã sống cùng nhau, độ tín nhiệm cũng khoảng sáu mươi, quan hệ giữa lão sư và học viên muốn đạt tới mức độ này, khó khăn lớn tới mức có thể tưởng tượng được!

Chẳng trách toàn bộ Thiên Huyền vương quốc không có một vị danh sư nào, thực sự quá khó khăn!

- Lục Tầm, Vương Siêu trong học viên của các ngươi, nếu như dạy học ba mươi năm, còn có thể duy trì trình độ này, ngược lại có cơ hội trở thành trợ giáo!

Mạc trưởng lão vuốt vuốt chòm râu.

Danh sư cũng không cần tự làm mọi việc, không ít chuyện cần trợ giáo làm, giống như học đồ, muốn trở thành danh sư, trợ giáo là con đường nhất định phải đi.

- Trợ giáo?

Thượng Thần trưởng lão thán phục.

Có cơ hội trở thành trợ giáo, đủ để chứng minh trình độ của hai người Lục Tầm, Vương Siêu.

- Không biết hai người bọn họ dạy học viên có bao nhiêu độ tín nhiệm...

Hắn không nhịn được nói.

- Mấy năm qua bọn họ kiếm được không ít tiếng tăm, dạy học viên cũ nhiều năm, lẽ ra có thể đạt đến bốn mươi điểm! Rất khó cao hơn nữa!

Mạc trưởng lão lắc đầu.

Hắn là trưởng lão Sư Giả công hội, hắn biết rõ tình huống của không ít lão sư.

- Cũng đúng!

Thượng Thần gật đầu.

Rất khó tích lũy tín nhiệm, có khi tăng lên rất nhanh, có lúc vì một chuyện nhỏ liền có thể triệt để hủy diệt, không phải vậy, danh sư cũng không có tiếng tăm lớn như thế!

- Ta nghe nói... Sư Giả công hội của chúng ta có một thiếu nữ thiên tài, năm nay mới mười tám, mười chín tuổi, đã trở thành trợ giáo cấp thấp?

Nhớ tới một cái tin, Thượng Thần trưởng lão hỏi thăm.

- Là con gái hội trưởng của chúng ta, đích thật là thiên tài!

Nói tới người này, Mạc trưởng lão vuốt râu, gương mặt đầy tán dương gật đầu.

Trợ giáo chia làm ba bậc thấp, trung, cao, không tới hai mươi đã trở thành một thành viên trong đó, cho dù chỉ là cấp thấp cũng rất khủng bố!

- Lợi hại!

Nghe thấy đối phương xác nhận, Thượng Thần trưởng lão cũng phải than thở.

Mặc dù hắn là chủ nhiệm của Hồng Thiên học viện, trên thực tế cũng chỉ là lão sư cao cấp, muốn làm trợ giáo cấp thấp của danh sư cũng không được.

Cảm khái xong, Thượng Thần không nhiều lời, ánh mắt nhìn sang Trương Huyền cùng Tào Hùng:

- Mạc trưởng lão, ngươi thấy hai người bọn họ đại khái có thể có bao nhiêu độ tín nhiệm?

...... …

- Ngươi... nhân lúc này đi đi, rời khỏi Hồng Thiên học viện, cũng đừng trở về...

Thấy thiếu niên còn đần độn chờ kết quả tra xét học tâm, Trầm Bích Như không nhịn được đi tới trước mặt, nhỏ giọng nhắc nhở.

Dưới cái nhìn của nàng, Trương Huyền và Thượng Bân là người của hai thế giới, nếu như không vì nàng, hoàn toàn không gặp nhau.

Hiện tại gây ra cục diện này, Trương Huyền thật bị đánh một trăm sát thần côn, khai trừ tư cách lão sư, lương tâm của nàng khẳng định sẽ băn khoăn.

- Bây giờ muốn đi? Hơi trễ rồi!

Thấy nữ thần của mình lại quan tâm nam nhân khác, Thượng Bân cắn răng lên tiếng.

Ta đã bị đánh thành thế này, ngươi cũng mặc kệ, lại quan tâm một thằng nhãi sát hạch không điểm, đáng ghét, đáng ghét!Gương mặt hắn dữ tợn, tức giận suýt nổ phổi.

- Không sai, tra xét học tâm đã bắt đầu, còn muốn đi? Nằm mơ đi!

Tào Hùng cũng bước lên phía trước, trên mặt lộ ra thần thái hưng phấn và dữ tợn:

- Đã sắp có kết quả, ngươi sẽ biết quyết định lúc nãy là ngu xuẩn cỡ nào!

- Ngươi xác định mình sẽ thắng lợi?

Thấy đối phương cứ quấn lấy mình, dường như đã ăn chắc mình rồi, Trương Huyền lắc đầu một cái, nói.

- Khà khà!

Nhìn thiếu niên như nhìn kẻ đần, Tào Hùng cười gằn:

- Nói thật cho ngươi biết, Lưu Dương là ta đưa tới, đã ở chung với ta gần nửa tháng, độ tín nhiệm giữa chúng ta sợ rằng đã vượt qua hai mươi điểm! Còn ngươi thì sao? Có thể được mười điểm không? Cố ý lừa gạt hắn rời đi, ta nghĩ có thể là số âm!

Không điểm là không có tín nhiệm, số âm đại biểu căm ghét, điểm số càng lớn, độ căm ghét càng lớn.

Ngày hôm trước Lưu Dương ở bên cạnh mình lưu luyến không rời, hắn nhớ rõ như vừa ở trước mắt, một tên ẩu tả dạy người ta tẩu hỏa nhập ma, sao có khả năng làm Lưu Dương kiêu ngạo này chịu thua!

Chỉ sợ quen hệ giữa hai người đã đóng băng, không biết chừng Lưu Dương lại ghi hận tên này!

- Hồng Thiên học viện chính là đệ nhất học viện của Thiên Huyền vương quốc, nếu có học viên tín nhiệm lão sư dưới mười điểm, sợ rằng sẽ biến thành trò cười, sẽ rằng sẽ truyền khắp toàn bộ vương quốc!

Thượng Bân nở nụ cười, vẻ mặt chế nhạo:

- Há, đúng rồi, ta đã quên, danh tiếng của ngươi thối như vậy, cũng không sợ biến thành trò cười lần thứ hai...

- Các ngươi...

Thấy hai người bỏ đá xuống giếng, Trầm Bích Như tức giận mặt đỏ hồng, đang muốn phản bác hai câu, đã thấy Trương Huyền làm người trong cuộc lại có vẻ mặt hờ hững, dường như không đặt chế nhạo của hai người vào trong lòng.

Nói thật, Trương Huyền thật sự không quan tâm.

Hai người này cũng chỉ có thể châm chọc hắn vài câu mà thôi, một lúc nữa có kết quả sẽ không biết khóc như thế nào...

.........

- Hai người bọn họ?

Nghe được câu hỏi của Thượng Thần trưởng lão, Mạc Tường trưởng lão do dự một chút, cẩn thận cân nhắc:- Lưu Dương này được Tào Hùng lão sư đưa tới, tin tưởng độ tín nhiệm của hắn sẽ cao hơn, bất quá theo ta thấy, cũng chỉ mười tám, mười chín mà thôi, hai mươi là cửa ải khó khăn rất lớn! Còn Trương Huyền... nếu thật sự là cưỡng bức, sợ rằng sẽ là số âm!

- Độ tín nhiệm là số âm, toàn bộ Hồng Thiên học viện đều hổ thẹn, đến thời điểm đó làm phiền Mạc trưởng lão phí tâm!

Thượng Thần trưởng lão nói.

- Đương nhiên!

Ánh mắt Mạc trưởng lão lấp lánh:

- Làm trưởng lão Sư Giả công hội, ta quyết không cho phép có loại bại hoại này xuất hiện! Nếu thật là số âm, có thể xác định Lưu Dương bị cưỡng bức không thể nghi ngờ, ta sẽ lập tức báo lên công hội, kiên quyết khai trừ tư cách lão sư của Trương Huyền!

Nghe được đối phương hứa hẹn, Thượng Thần trưởng lão cười cợt, đôi mắt lóe sáng nhìn về phía trước:

- Mau nhìn, đã có kết quả rồi!

Vừa dứt lời, chỉ thấy ở giữa gian phòng, hai thủy tinh cầu liên tục tỏa ra ánh sáng, từ từ yếu bớt và hạ xuống.

Tra xét học tâm, tiến hành tra xét con người, cần trải qua đủ loại ảo cảnh mới có thể đưa ra lựa chọn chân chính từ nội tâm, vào lúc này ánh sáng biến mất, đại biểu các khảo nghiệm đã hoàn thành, cũng sắp có được thành tích.

Vù!

Thủy tinh cầu bên trái xuất hiện một loạt con số.

- Đã có kết quả, ngươi sắp gặp xui xẻo...

Nhìn con số xuất hiện trên thủy tinh cầu, ánh mắt Tào Hùng hưng phấn lóe sáng liên tục.

Lần này chẳng những có thể thu nạp Lưu Dương làm môn hạ của mình lần nữa, càng có thể đuổi Trương Huyền đi, lấy niềm vui của Thượng Bân thiếu gia, có trụ cột như thế, sau đó này ở trong học viện còn không thuận buồm xuôi gió?

Sợ rằng không qua bao nhiêu năm nữa liền có thể thuận lợi lên cấp, trở thành lão sư cao cấp.

Nội tâm đang hưng phấn, rốt cuộc con số trên thủy tinh cầu dừng biến hóa, con số hiện ra trước mắt mọi người.

- Độ tin tưởng của hắn với ta khẳng định vượt qua hai mươi...

Rít lên một tiếng, Tào Hùng vội vàng nhìn sang, chỉ liếc mắt nhìn, lời nói hưng phấn lập tức dừng lại ở cổ họng, hắn như con vịt bị người ta bóp cổ, đôi mắt như rơi xuống đất:

- Chuyện này... làm sao có khả năng?

Thành tích trước mắt làm hắn suýt điên lên.

Đây là chuyện không dám tưởng tượng!

Lưu Dương là do mình gọi tới, ở chung với nhau gần nửa tháng, quan hệ vô cùng ăn ý, làm sao có khả năng chỉ có bao nhiêu độ tín nhiệm như vậy?

Nhìn thấy con số trên thủy tinh cầu tỏa sáng chói mắt, nó giống như thanh trường kiếm đâm vào trái tim hắn. Mười!

Độ tín nhiệm của Lưu Dương với hắn chỉ có mười điểm!

Mười điểm trở xuống, đại biểu không tín nhiệm, mười là giới hạn thấp nhất nhưng cũng không kém hơn bao nhiều!

Vừa còn tự luyến nói khẳng định sẽ hơn hai mươi điểm, kết quả xuất hiện không khác gì cái tát mạnh vào mặt hắn.

- Đây chính là căn nguyên tự tin của ngươi sao?

Trương Huyền nhìn sang.

- Ta...

Tào Hùng không thở nổi, suýt nữa ngất tại chỗ.

Ta nhọc nhằn khổ sở mang ngươi từ xa tới đây, lại ở chung lâu như vậy, tại sao độ tín nhiệm chỉ có bao nhiêu đây... Đại ca, ngươi đã xảy ra chuyện gì...

Nhìn về phía Lưu Dương, Tào Hùng đã có tâm tự tử.

Tín nhiệm?

Tín nhiệm cơ bản nhất giữa người và người đâu?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau