THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 606 - Chương 610

Chương 606: Tàng thư khố của Thiên Vũ vương quốc (2)

Ở trước mặt người thanh niên này, nàng thật sự cảm thấy sắc đẹp của mình, không có một chút tác dụng nào.

Khác khác phái cùng tuổi khác, chỉ cần gặp được, đều sẽ bị dung mạo của nàng thu hút, đủ loại biểu hiện, khoe khoang. Người trước mắt này, căn bản không quan tâm, xem nàng như trở thành không khí.

Có đôi khi suy nghĩ một chút, nàng thật sự cảm thấy phiền muộn.

Lẽ nào hắn không có hứng thú đối với nữ nhân? Là một... người không có năng lực lực?

Khụ khụ!

Khuôn mặt Mạc Vũ công chúa đỏ lên.

Đối phương y thuật cao minh như vậy, cho dù có tất nhiên cũng có thể chữa trị được. Không có khả năng... Có thể là mị lực của nàng còn không có đạt được đến mức độ thu hút đối phương!

Cũng đúng.

Đối phương loại thiên tài này ngay cả Mạc Hoằng Nhất cũng kém hơn, ánh mắt khẳng định cao hơn rất nhiều. Cho dù nàng không tệ, cũng chỉ dừng lại ở trong vương quốc nhất đẳng. Ánh mắt của đối phương khẳng định càng cao hơn xa hơn, chướng mắt nàng cũng xem như là bình thường.

Hiểu rõ những điều này, nàng quay đầu lại liếc mắt nhìn người thanh niên đứng ở trước kệ sách, cúi đầu trầm tư, thoáng hiện ra vẻ tiếc nuối, sau đó xoay người đi ra ngoài.

Thiên Tuyết bệ hạ bảo nàng nghĩ biện pháp làm tốt quan hệ với một trong hai người Trương Huyền và Liễu hội trưởng. Tốt nhất có thể trở thành tình lữ. Hiện tại xem ra... không thể nào!

Nếu như để cho Trương Huyền biết suy nghĩ của nàng, nhất định sẽ trực tiếp lắc đầu.

Không phải hắn không thích đối với mỹ nữ, chỉ là không thấy người nào khiến cho hắn động tâm.

Mạc Vũ tuy rằng xinh đẹp, còn có thể xinh đẹp hơn Triệu Nhã sao?

Người sau cũng chỉ là học sinh mà thôi.

Hơn nữa, kiếp trước sinh sống ở trong thời đại tin tức bùng nổ, mỹ nữ thế nào mà chưa thấy qua? Đối với những điều này, hắn sớm có năng lực miễn dịch.

Mấu chốt nhất chính là, vừa tới một hoàn cảnh xa lạ, còn không có hoàn toàn dung hợp, hơn nữa bản thân trúng kịch độc, trước ba mươi tuổi không đạt được danh sư cửu tinh sẽ chết. Sinh tử ép buộc, hắn cũng không có tâm tình suy nghĩ những điều này.

- Bắt đầu đi!

Thấy nàng rời khỏi, tàng thư khố lại không có một người nào, Trương Huyền thở hắt ra một hơi, đi tới giá sách hàng thứ nhất, ngón tay đưa tới, bàn chân nhất thời vung lên, chạy về phía trước.

Ào ào ào ào!

Từng hàng sách, ở dưới ngón tay hắn chạm đến, tiến vào trong đầu, thu thập, tàng trữ tiến vào Đồ Thư Quán.

Tu vi đạt được Tông Sư cảnh đỉnh phong, linh hồn càng cường đại hơn, tốc độ thu nhận cũng càng nhanh hơn.
...

Vù!

Một ngõ nhỏ yên tĩnh, Lộ Trùng ngừng lại, miệng mở to thở hổn hển.

Rời khỏi Phỉ Thúy các, hắn lại đổi xong y phục đã sớm chuẩn bị, thay đổi hình dạng, che giấu khí tức. Hắn vốn tưởng rằng tuyệt đối không thể sai sót nhầm lẫn, thế nào cũng không nghĩ tới, phía sau còn có người đuổi qua.

Liên tục tránh né mấy lần, đổi vài bộ quần áo, lại vẫn bị theo không dừng.

- Tiến vào Phỉ Thúy các, ta vẫn tận lực ẩn nấp, không khiến người ta nhìn thấy được diện mạo thật sự. Sau khi trốn ra, lại chú ý bí mật, làm sao có thể vẫn bị đuổi theo?

Lông mày hắn rướn lên, đầy nghi ngờ.

Tuổi không lớn lắm, trải qua sinh tử, hắn biết làm thế nào để có khả năng chạy trốn sự truy sát. Tuy rằng dưới sự chỉ điểm của Liễu lão sư, thực lực của hắn tăng không ít, đạt được Tông Sư trung kỳ, thực lực tăng mạnh, nhưng hắn vẫn không hề lỗ mãng!

Lần này ám sát, hắn chuẩn bị hồi lâu, từ khi bắt đầu lẩn vào Phỉ Thúy các, hắn vẫn ẩn nấp, không khiến cho người ta nhìn thấy được diện mạo thật sự. Hắn trốn lâu như vậy, tại sao vẫn có người theo dõi phía sau?

- Tiếp tục bị đuổi như vậy, không phải là biện pháp...

Sắc mặt hắn khó coi.

Dựa vào thực lực và sự nhạy bén, hắn liên tục tránh né được vài lần đuổi bắt, nhưng cứ như vậy cũng không phải là biện pháp.

Nhìn bộ dạng đối phương miệt mài không buông tha, sớm hay muộn hắn cũng sẽ bị bắt. - Thiên Vũ học viện không thể đi. Như vậy sẽ liên lụy lão sư và bạn học. Ngoài thành càng không thể đi, mênh mông vô bờ, trống trải vô biên, rất dễ dàng bị phát hiện! Biện pháp tốt nhất chính là ở lại trong vương thành ẩn nấp...

Trong lòng hắn sốt ruột, nhưng không có bối rối.

Nếu như lúc này đi Thiên Vũ học viện, nhất định sẽ bị người ta nhận ra hắn là học sinh của Liễu lão sư. Đến lúc đó, tất nhiên nhất định sẽ mang đến tai họa cho lão sư.

Lão sư đối với hắn ơn nặng như núi, hắn quyết không thể làm như vậy!

Về phần chạy đi.

Ngoài thành trống trải, một khi mất đi dòng người yểm hộ, hắn dễ dàng bị bắt hơn.

Lâm gia địa vị cao như vậy, hoàn toàn có thể điều động đội quân của vương quốc bao vây.

Nếu thật sự bị ngăn cản ở nơi hoang vắng trống trải, thật sự lại lên trời không có đường, xuống đất không có cửa.

Đường ra duy nhất, chính là ở lại vương thành, kiến trúc rất nhiều, khắp nơi đều là dòng người chật chội, dễ dàng ẩn nấp hơn.

- Đi nơi nào ẩn nấp mới có thể khiến cho Lâm gia không lục tìm ra được?

Xác định đối sách, trong đầu Lộ Trùng nhanh chóng suy nghĩ tìm hiểu.

Liên tục tránh né thật nhiều lần, đối phương còn có thể đuổi theo, nói rõ khẳng định có loại phương pháp đặc biệt nào đó, không nấp ở một địa phương tốt, rất dễ dàng bị phát hiện. Chỉ cần bị ngăn chặn, khẳng định hắn chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ.

- Đúng rồi, Thiên Vũ vương cung!

Ánh mắt hắn nhất thời sáng lên, đột nhiên nghĩ đến một chỗ.

Trước đây, gia tộc bọn họ bị diệt, chuyện huyên náo lớn như vậy, lại một chút tin tức cũng chưa từng truyền ra. Danh Sư Đường không người biết. Nếu như nói không vương thất Thiên Vũ ra tay, hắn tuyệt đối không tin!

Nếu bọn họ cấu kết với nhau làm việc xấu, không bằng hắn trực tiếp nấp ở vương cung.

Lâm gia cho dù lợi hại hơn nữa, dù sao cũng không khả năng quang minh chính đại lục soát vương cung!

Có tính toán, bàn chân hắn dịch chuyển, bay thẳng về phía phương hướng vương cung.

Tu luyện độc thể thành công, thực lực của hắn hiện nay, từ lâu đạt được Tông Sư trung kỳ. Loại tu vi này ở Thiên Vũ vương quốc tuy rằng không tính là cao cấp nhất, nhưng cũng không kém bao xa. Các loại hộ vệ bình thường, căn bản không phát hiện ra được.

Thời gian không lâu, hắn đã tiến vào trong đó.

Chương 607: Chuột tìm dấu vết (1)

Thiên Vũ vương cung.

Nhìn vẻ mặt chán nản của nữ nhi, Mạc Thiên Tuyết có chút nghi ngờ:

- Thế nào? Liễu hội trưởng không đến sao?

- Đến rồi...

Mạc Vũ lắc đầu:

- Hắn muốn tự mình xem sách, không cần ta theo cùng!

- Thôi đi!

Mạc Thiên Tuyết thở dài một tiếng:

- Xem duyên phận vậy. Không có duyên phận, muốn nhiều hơn nữa cũng vô dụng!

Hắn vẫn muốn nữ nhi và vị Liễu hội trưởng này tiếp cận, trở thành một đôi. Một khi như vậy, chẳng khác nào cột hắn vào trên chiến thuyền của mình. Sau này cho dù Lâm gia, Mạc Hoằng Nhất có động tĩnh và ý nghĩ gì khác thường, cũng phải e ngại một chút.

Hiện tại xem ra, có phần suy nghĩ viển vông.

Nữ nhi của hắn tuy rằng cũng thuộc về long phượng trong đám người, so với người như Liễu hội trưởng, Trương sư, vẫn kém một đoạn rất lớn.

Mạc Vũ gật đầu.

Nàng ngược lại không phải là có ý đối với Trương Huyền. Cho tới nay đều là người khác vây quanh nàng. Đột nhiên gặp phải một vị không quan tâm, dâng lên lòng háo thắng. Hiện tại xem ra, không hi vọng gì, nàng cũng rất nhanh bình phục lại.

- Phụ vương, man thú trấn quốc có phải do Lâm gia đã hạ thủ? Bọn họ lại có động tĩnh gì?

Vứt bỏ tâm cảnh hỗn loạn, Mạc Vũ lại khôi phục dáng vẻ nhìn xa trông rộng trước kia.

- Liên quan đến chuyện này tổng cộng có bảy vị thái giám. Chỉ có điều, vừa điều tra một người, tất cả lại tự sát!

Ánh mắt Mạc Thiên Tuyết có phần nghiêm trọng:

- Ta biết điều tra như vậy khẳng định không tìm được cái gì. Hơn nữa chúng ta ở ngoài sáng, đối phương ở trong tối, có thể chuẩn bị trước. Cho dù tìm được, cũng có thời gian đi chuẩn bị. Chuẩn bị không tốt vẫn sẽ nhận được tin tức sai lầm. Cho nên... Ngoài sáng truy tìm điều tra cái này, gióng trống khua chiêng, trên thực tế lại phái người âm thầm điều tra!

- Âm thầm điều tra?

Mạc Vũ nghi ngờ.

- Ừ, đi thăm dò... nơi nguồn gốc độc phát ra!

Ánh mắt Mạc Thiên Tuyết lóe lên:

- Có thể khiến cho hùng sư đuôi vàng nửa bước Chí Tôn bệnh nặng, chúng ta vẫn không có cách nào phát hiện, loại chất độc này, ít nhất cũng phải đạt được nhị phẩm đỉnh phong, thậm chí cách tam phẩm cũng không xa!

Có thể có tác dụng đối với hùng sư đuôi vàng, loại chất độc này khẳng định vô cùng đáng sợ. Độc dược nhất phẩm, có thể độc chết cường giả dưới Tông Sư cảnh. Đan dược nhị phẩm, Tông Sư thậm chí nửa bước Chí Tôn, cũng có thể bị liên lụy.

Thuốc độc này tuy rằng trong khoảng thời gian ngắn không thể khiến cho hùng sư đuôi vàng tử vong, lại làm cho nó nhanh chóng già yếu. Cấp bậc cao, tuyệt đối đạt tới nhị phẩm đỉnh phong.

- Có thể lấy ra loại độc dược này, chỉ có Độc Điện. Trải qua sự điều tra của ta, Lâm gia vừa vặn cùng Hồng Liên thành có lui tới. Thậm chí vị đại dược vương lợi hại nhất kia, mấy ngày qua cũng đến vương thành!

Mạc Thiên Tuyết hừ một tiếng, vung tay áo một cái:

- Tất cả mọi chuyện, đều quá mức trùng hợp. Bởi vậy, ta đặc biệt phái người điều tra, rất nhanh đã điều tra ra kết quả. Quả thật cùng Lâm gia này không hề tránh được có liên quan!

- Vậy chúng ta phải làm sao bây giờ?

Nghe được đã xác nhận là Lâm gia hạ thủ, sắc mặt Mạc Vũ cũng trở nên khó coi.

Ngày hôm nay đối phương có thể hạ thủ đối với hùng sư đuôi vàng, ngày mai lại có khả năng hạ thủ đối với thành viên vương thất bọn họ.

Một khi động tâm đối với quyền lợi, dã tâm sẽ giống như nâm mọc lên, không ngừng lan tràn. Ai cũng không có cách nào ngăn chặn.

- Tuy rằng hùng sư đuôi vàng đạt tới Chí Tôn cảnh, nhưng Lâm gia có Hiên Viên vương quốc làm chỗ dựa vững chắc, vẫn không thể đắc tội!

Biết nữ nhi lo lắng, Mạc Thiên Tuyết lắc đầu.

Biết là bọn họ làm, lại thế nào?

Đối phương không chỉ có trận pháp sư tam tinh trấn thủ, còn có một nữ nhi phong hào thái tử phi của Hiên Viên vương quốc, căn bản không thể trêu chọc vào.

Hiện tại không làm rõ, mọi người giả vờ hồ đồ. Có Danh Sư Đường trấn thủ, Lâm gia còn không dám vượt quá.
Nếu thật sự muốn xé rách da mặt, Hiên Viên vương quốc chỉ cần phái một cường giả Chí Tôn có chút lợi hại, có thể hoàn toàn diệt sạch vương thất bọn họ.

- Đúng vậy! Giống như Cù gia trước đây... Chúng ta cũng không có cách nào!

Mạc Vũ cũng hiểu rõ điểm ấy, thở dài một tiếng.

- Cù gia tuy rằng không phải là danh môn vọng tộc, nhưng cũng được cho là nhà lớn nghiệp lớn. Không nghĩ tới không biết bởi vì sao, toàn gia một trăm ba mươi bảy người, bị Lâm gia một đêm diệt sạch... Chuyện này, ta vẫn nhớ...

Mạc Thiên Tuyết xiết chặt nắm đấm.

Hai năm trước, Thiên Vũ vương thành có một Cù gia không biết thế nào lại đắc tội Lâm gia, trong một đêm, toàn gia đều bị tàn sát sạch sẽ. Hắn phái người hỏi thăm, người còn chưa tới, gia chủ Lâm gia lại tự mình qua, bảo bọn họ phong tỏa tin tức, khiến cho chuyện này cuối cùng không giải quyết được gì.

Thân là quốc vương bệ hạ, ngay cả thần dân vương quốc mình cũng không bảo vệ được. Cho tới nay chuyện này cũng giống như một cây gai, đâm vào trong tim hắn.

- Thật ra cũng không trách được phụ vương. Đối phương lúc đó cầm lệnh bài của Hiên Viên vương quốc, nghe nói là nhận lệnh của thái tử. Chúng ta chỉ là vương quốc nhất đẳng, thật sự không có cách nào từ chối!

Thấy bộ dáng này của phụ thân, Mạc Vũ an ủi.

Lúc đó không phải vương thất bọn họ sợ hãi Lâm gia không làm, mà là đối phương cầm theo thủ lệnh của thái tử điện hạ Hiên Viên vương quốc.

Đối mặt với cái này, loại vương quốc thấp hơn như bọn họ chỉ có thể tuân thủ, căn bản không có biện pháp nào khác.

- Ta biết...

Mạc Thiên Tuyết lắc đầu:

- Tình thế không bằng người, ta cũng không có cách nào! Cho nên, ta muốn con lôi kéo Liễu hội trưởng hoặc Trương sư. Chỉ cần một trong hai thiên tài này trở thành phò mã, bọn họ cho dù muốn động thủ, cũng không dám!

Mấy ngày qua hắn vẫn muốn bảo nữ nhi tiếp xúc gần gũi với hai thiên tài này một chút. Đáng tiếc... Đối phương căn bản không để ý tới nữ nhi của hắn.

Nghe được lời của phụ thân, Mạc Vũ có chút mất mát, lắc đầu. Hắn đang muốn nói chuyện, lại thấy một tên thái giám vội vã vọt vào.

- Thế nào?

Lông mày Mạc Thiên Tuyết thoáng nhíu lại.

- Hồi bẩm bệ hạ, tam trưởng lão Lâm gia dẫn theo rất nhiều người qua, nói muốn vương thất chúng ta có một lời giải thích...

Toàn thân thái giám run rẩy.

- Muốn vương thất chúng ta có một lời giải thích? Có ý gì?

Mạc Thiên Tuyết híp mắt lại.

Điều tra ra Lâm gia muốn độc chết man thú trấn quốc, mình còn không có tìm các ngươi tính sổ, thế nào bọn họ còn chạy tới tìm chúng ta trước?

Chương 608: Chuột tìm dấu vết (2)

Còn một lời giải thích?

Chẳng lẽ, bọn họ không e ngại nữa, muốn xé rách da mặt?

- Thuộc hạ không biết. Bây giờ bọn họ đang ở bên ngoài cửa cung, muốn lập tức xông vào...

Thái giám vội hỏi.

- Đi qua xem thử!

Hừ một tiếng, Mạc Thiên Tuyết và Mạc Vũ nhấc chân đi ra ngoài.

Rất nhanh hai người đi tới bên ngoài cửa cung, quả nhiên thấy không ít người Lâm gia đứng ở bên ngoài. Trong ánh mắt mỗi một người mang theo vẻ lạnh lùng cao ngạo.

- Thiên Tuyết bệ hạ, ta khuyên ngươi nhanh chóng giao người ra đây, mọi người không cần xé rách da mặt. Bằng không, chuyện ngày hôm nay, ta sợ ngươi cũng đừng mong chết già!

Một lão nhân nhìn thấy đám người Mạc Thiên Tuyết đi ra, bước lên trước, sắc mặt trầm thấp.

- Giao người? Ngươi nói vậy là có ý gì?

Mạc Thiên Tuyết không hiểu ra sao.

- Không cần giả vờ. Ngươi phái người ám sát Lâm Lang thiếu gia chúng ta, dẫn đến bản thân hắn hiện tại vẫn bị trọng thương, hôn mê bất tỉnh, lẽ nào muốn không thừa nhận?

Tam trưởng lão Lâm gia híp mắt lại.

- Ám sát Lâm Lang thiếu gia?

Mạc Thiên Tuyết càng nghe càng không hiểu:

- Chuyện này có phải có gì hiểu nhầm hay không?

Hắn tuy rằng rất muốn tiêu diệt hết Lâm gia, nhưng cũng biết hậu quả, vẫn cố gắng kìm chế. Chẳng lẽ Lâm Lang thiếu gia đã xảy ra chuyện?

- Hiểu nhầm? Hung thủ đã chạy trốn tới vương cung, ở bên trong tường cung nơi này, ngươi nói hiểu nhầm?

Tam trưởng lão Lâm gia lạnh lùng cười.

Mạc Thiên Tuyết căn bản không biết chuyện gì xảy ra, đang muốn tiếp tục hỏi thăm, lại có một người áo xám lặng lẽ đi tới phía sau, nói vài câu.

Thành viên của Ám Ảnh vệ.

Phỉ Thúy các gây ra động tĩnh lớn như vậy, toàn thể Lâm gia xuất động, Ám Ảnh vệ rất nhanh nhận được tin tức.

Nghe xong lời của đối phương, Mạc Thiên Tuyết lúc này mới hiểu được chuyện gì xảy ra, vẻ mặt phiền muộn.

Hắn căn bản không phái người. Hơn nữa cho dù phái người, cũng phải làm đến một đòn tất sát. Làm cho một nửa chết nửa sống... Đây không phải là chờ đối phương tới trả thù sao?

- Lâm Huy trưởng lão, ta có thể nói rõ ràng cho ngươi biết, Lâm Lang công tử bị thương, tuyệt điíu không phải do vương thất chúng ta gây nên... Mạc Thiên Tuyết nói.

- Không phải?

Tam trưởng lão Lâm Huy lạnh lùng cười:

- Muốn nói không phải cũng được, làm phiền ngươi bảo những hộ vệ này tránh ra, để cho chúng ta lục soát kiểm tra một chút. Chỉ cần bắt được hung thủ, tự nhiên sẽ điều tra ra manh mối!

Sắc mặt khó coi, toàn thân Mạc Thiên Tuyết căng thẳng.

Vương cung không chỉ là căn cơ của vương thất, còn đại biểu cho tôn nghiêm của một vương quốc. Nếu thật sự để cho bọn họ lục soát, sau này Thiên Vũ vương thất còn mặt mũi nào ra hiệu lệnh cho thiên hạ?

- Các ngươi nói hung thủ chạy trốn tới vương cung, bỏ chạy đến vương cung, có chứng cứ gì?

Mạc Vũ không nhịn được quát mắng.

- Tại hạ ra mắt Mạc sư!

Liếc mắt nhìn Mạc Vũ, Lâm Huy khẽ cười:

- Dám nói như vậy, đương nhiên phải có căn cứ!

Hắn ngoắc tay.

Lập tức có người đi lên phía trước, cầm một lồng sắt.

Trong lồng sắt là một con chuột tuyết trắng nằm ở bên trong, nhếch mũi lên, không ngừng ngửi loạn.
- Đây là...?

Mạc Thiên Tuyết chấn động.

Chuột tìm dấu vết, một loại man thú đặc biệt, nắm giữ mũi siêu cường. Bất kỳ vật gì chỉ cần bị ngửi một chút, cho dù cách xa ngàn vạn dặm, cũng có thể truy tìm được.

Thứ này, so với linh thạch còn muốn hiếm có hơn. Cho dù Hiên Viên vương quốc phong hào cũng không thấy nhiều. Không nghĩ tới Lâm gia lại có một con, còn mang theo qua.

Nếu quả thật là thứ này, chỉ cần thích khách kia lưu lại mùi, trốn có xa mấy, đổi y phục nhiều hơn nữa, cũng không có cách nào chạy trốn.

- Không sai. Xem ra Thiên Tuyết bệ hạ rất biết hàng. Thích khách ẩn nấp ở vương cung, không phải ta nói, là chuột tìm dấu vết tìm tới... Thế nào, bệ hạ không tin vào phán đoán của nó sao?

Lâm Huy hừ một tiếng, nói.

- Cái này...

Mạc Thiên Tuyết trầm mặc.

Nếu như là chuột tìm dấu vết tìm tới, nói rõ hung thủ thật sự ẩn nấp ở vương cung. Chỉ là... Mình cũng không biết, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra?

- Nếu bệ hạ nói không phải là do bệ hạ phái người ra, chúng ta cũng chỉ vì bắt được hung thủ gây tổn thương thiếu gia, sẽ không trắng trợn tìm kiếm. Nếu như bệ hạ cố ý ngăn cản, đó chính là chột dạ...

Lâm Huy nói tiếp.

Nếu như con hùng sư đuôi vàng chết, Lâm gia nhất định sẽ mượn cơ hội lần này, nhân cơ hội ép vua thoái vị, khiến cho vương thất chiếm Thiên Vũ vương quốc nghìn năm, đi xuống khỏi vũ đài lịch sử.

Chỉ có điều, con man thú này không chỉ không chết, còn đột phá thành cường giả Chí Tôn. Cho dù có ý nghĩ này, bọn họ cũng phải do dự một chút.

Chưa có hoàn toàn chuẩn bị trước, cũng không nên hoàn toàn xé rách da mặt thì tốt hơn.

Nếu không, Chí Tôn man thú động thủ, cho dù Lâm gia có đại trận tam phẩm, chỉ sợ cũng rất khó chống lại.

- Được, vương thất chúng ta tuyệt đối không phái người đi gây phiền phức cho Lâm Lang công tử. Chỉ cần chuột tìm dấu vết tìm được hung thủ, dĩ nhiên là chân tướng rõ ràng!

Có chút do dự, Mạc Thiên Tuyết gật đầu.

Nếu đối phương có chuột tìm dấu vết, tìm người sẽ rất đơn giản, không có khả năng trắng trợn lật loạn. Chủ yếu hắn cũng muốn xem thử một chút, rốt cuộc là ai, tập kích bất ngờ Lâm Lang, lại chạy đến vương cung tiến hành giá họa đối với bọn họ.

- Bệ hạ đồng ý, chúng ta lại không khách khí!

Thấy hắn nhả ra, Lâm Huy ngoắc tay. Thuộc hạ mở ra lồng sắt, chuột tìm dấu vết lập tức nhảy ra ngoài, vươn cái mũi dài nhỏ, ngửi một cái, lập tức vọt về phía trước.

- Mọi người đuổi theo!

Thấy nó dẫn đường, Lâm Huy dẫn mọi người đi theo. Đám người Mạc Thiên Tuyết cũng theo sát phía sau.

Chương 609: Ta là lão sư của hắn (1)

- Đây là đâu?

Thiên Vũ vương cung rộng rãi thênh thang. Lộ Trùng đi một hồi, nhất thời bị các loại kiến trúc tương đồng lượn quanh làm hoa cả mắt, bị lạc phương hướng.

Tránh thoát vài lần tuần tra, một kiến trúc cao lớn xuất hiện ở trước mắt. Phía trên có ba chữ lớn... Tàng thư khố!

- Hóa ra đây chính là tàng thư khố của vương quốc...

Tàng thư khố của Thiên Vũ vương quốc, cất chứa sách trong thiên hạ, bao hàm tất cả tri thức của mười ba nước xung quanh, danh tiếng rất lớn, hắn đã sớm nghe thấy. Không ít người trẻ tuổi, đều lấy việc có thể tiến vào đọc sáng, làm vinh hạnh lớn nhất và ban thưởng.

Không nghĩ tới tiến vào vương cung bảy rẽ tám ngoặt, hắn lại đến nơi này.

- Tự nhiên không có trận pháp...

Thận trọng nhìn một vòng, Lộ Trùng không nhịn được sửng sốt.

Loại địa phương chứa tri thức này, bình thường đều có trận pháp bao phủ, không lệnh phù đặc biệt, một khi tiến vào, sẽ lại gặp phải công kích, trốn cũng trốn không thoát.

Nhưng lúc này bên ngoài tàng thư khố, hoàn toàn không có chút linh khí dao động, cũng không có một điểm phòng ngự. Chẳng lẽ có người dừng trận pháp?

- Nhanh lên một chút. Chắc hẳn là đang ở bên trong...

- Đừng để cho hắn chạy thoát. Bao vây bốn phía xung quanh nơi này cho ta!

...

Hắn đang nghi ngờ, bên ngoài viện truyền đến liên tiếp những tiếng bước chân và lời nói chuyện.

- Đuổi theo tới đây rồi...

Biết không có thời gian để lại suy nghĩ, thân thể thoáng lắc một cái, Lộ Trùng vọt thẳng về phía tàng thư khố, lặng lẽ đẩy cửa ra, thân thể thoáng một cái chui vào.

Hắn không có lựa chọn nào khác. Một khi ra ngoài, tất nhiên bị bắt. Hắn chỉ có thể hi vọng đối phương kiêng kỵ nơi này là tàng thư khố, không dám trắng trợn lục soát.

Từng hàng sách mọc lên như rừng. Dạ minh châu cực lớn gắn ở bốn phía xung quanh, chiếu sáng tàng thư khố. Bên trong không có một chút cảm giác u tối.

Biết bên trong có khả năng có người, Lộ Trùng thận trọng đi về phía trước. Hắn đang muốn tìm một chỗ trốn, liền nghe được phía trước vang lên tiếng bước chân dồn dập.

Hắn ngẩng đầu nhìn lên.

Chỉ thấy một bóng người ở tàng thư khố không ngừng chạy như điên, giống như phát điên.

Người khác tới tàng thư khố, đều yên tĩnh đọc sách hoặc là tìm sách. Chạy nhanh... Có ý gì?

Chạy nhanh như vậy, ngay cả tên sách là gì cũng không nhìn thấy rõ... Làm cái gì vậy?

- Là... Lão sư?

Đang kỳ quái người ngu ngốc chạy như điên này là ai, mắt rơi vào trên gương mặt đối phương, hắn không nhịn được chấn động.

Chính là lão sư của hắn, Liễu Trình!

Lão sư không ở trường học giảng bài, ở chỗ này làm gì?

Vẻ mặt vỡ mộng, Lộ Trùng không biết rõ chuyện gì xảy ra.

- Ngươi thế nào lại ở đây?

Trương Huyền đang thu sách thu tới sảng khoái, phát hiện có người ẩn nấp ở trong góc. Hắn vốn tưởng rằng là Mạc Vũ hoặc người của vương thất. Dù thế nào hắn cũng không nghĩ tới... học sinh đi ra ngoài báo thù. Hắn không nhịn được đã đi tới.

- Ngươi không phải đi báo thù sao? Lẽ nào...

Thoáng sửng sốt một chút, đột nhiên lông mày hắn nâng lên: - Kẻ thù của ngươi là... vương thất của Thiên Vũ vương quốc?

Nói muốn đi ra ngoài báo thù, kết quả lại chạy tới vương cung. Chẳng lẽ của một kẻ thù học sinh này là vương thất? Lúc này hắn mới sợ liên lụy tới mình, cái gì cũng không chịu nói?

Rất có thể!

Chỉ sợ cũng chỉ có vương thất mới có thể làm cho hắn kiêng kỵ như vậy, thậm chí không tiếc giả vờ câm điếc.

Thực sự như vậy, hắn lại có chút khó xử.

Trước không nói quan hệ giữa hắn và Mạc Vũ quan hệ không tệ. Dù sao vương thất Thiên Vũ người ta cho hắn vài khối linh thạch, lại lấy lòng các loại...

Hơn nữa nhìn bộ dạng đám người Mạc Thiên Tuyết, cũng không giống như kẻ ác làm xằng làm bậy, tùy ý tàn sát gia tộc khác.

Cho dù thật sự muốn làm như vậy, quyền lợi nắm giữ trong tay hắn, tùy tiện an bài một tội danh rất đơn giản, không cần thiết phải lén lút!

Hai người có thể có gì hiểu nhầm hay không?

- Ta...

Có chút do dự, Lộ Trùng đang muốn nói chuyện, liền nghe được tiếng bước chân sốt ruột truyền đến. Ngay sau đó cửa lớn tàng thư khố “két” một tiếng, bị người mở ra.

- Cẩn thận tìm kiếm cho ta. Người khẳng định ở bên trong!

Xôn xao!

Dựa theo một tiếng hét lớn, một đám người vọt vào.

Hai người đứng ở phía sau một loạt giá sách, chắn tầm nhìn. Đám người tiến đến cũng không trực tiếp phát hiện ra. Chỉ có điều, dáng vẻ bọn họ không tìm được mục tiêu không bỏ qua, bị bắt cũng chỉ là vấn đề thời gian.

Biết chạy trời không khỏi nắng, Lộ Trùng không hoảng loạn, trái lại mang theo sự kiên nghị, đầu gối mềm nhũn quỳ rạp xuống đất, liên tục dập đầu mấy cái, viền mắt ửng đỏ:

- Thứ lỗi cho học sinh bất hiếu, sau này không thể hầu hạ lão sư. Nếu như có kiếp sau, Lộ Trùng vẫn nguyện làm đệ tử của lão sư!

Nếu muốn nói hắn có lỗi nhất là ai, vậy chính là vị lão sư này.
Chỉ cần chết, là có thể xuống cùng cha mẹ. Vị lão sư này, vì hắn bỏ ra nhiều như vậy, vất vả bỏ công bỏ sức hỗ trợ hắn nâng cao thực lực, lại hoàn toàn không nhận được hồi báo...

Lão sư, là ta có lỗi với lão sư!

Lão sư, ta khiến cho lão sư thất vọng!

Lão sư, nếu có kiếp sau, ta vẫn nguyện làm học sinh của lão sư, hầu hạ đến già, lại không rời đi...

Hàm răng cắn chặt một cái, thân thể chợt tung lên, lao thẳng ra ngoài.

Hắn vừa xuất hiện, lập tức thu hút sự chú ý của mọi người. Chuột tìm dấu vết phát ra âm thanh “chít chít”, xác định mục tiêu.

- Quả nhiên ở chỗ này, trốn chỗ nào!

Cười lạnh một tiếng, một lão nhân của Lâm gia tiến lên đón.

Vù vù!

Thân thể thoáng động, khí tức áp chế khắp nơi, còn chưa ra chiêu, đã thể hiện ra tu vi, lại là vị cường giả Tông Sư trung kỳ.

Biết không có thể lui về phía sau, Lộ Trùng hoàn toàn không có chút ngừng lại, độc thể vận chuyển tới cực hạn, tiến lên nghênh đón.

- Đâm đầu vào chỗ chết!

Lão nhân Lâm gia cười hắc hắc, năm ngón tay xiết chặt, một quyền đánh ra.

Quyền chưa tới, lực lượng đã tới, giống như cuồng phong ép qua, khiến người ta khó thở, cơ bắp toàn thân căng thẳng.

Lâm gia làm thế gia trận pháp, lắng đọng không biết bao nhiêu năm, cất giấu không ít công pháp võ kỹ lợi hại. Cho dù so với Thiên Vũ vương thất, cũng hoàn toàn không yếu hơn.

Lão già này sử dụng, chính là một bộ quyền pháp nổi danh trong đó... Đại Nhật Diễm Dương Thiên!

Bộ quyền pháp này, mạnh mẽ cuồng bạo, mang theo cảm giác mặt trời chói chang thiêu đốt. Một khi thi triển, giống như sét đánh xuống, nhanh chóng và mãnh liệt, làm cho không người nào có thể chống đỡ.

Trước không nói tu vi đồng dạng, cho dù Tông Sư hậu kỳ gặp phải, đều phải tạm tránh phong quang, không dám đối địch.

Xem ra người này đối với Lộ Trùng là tình thế bắt buộc, vừa ra tay lại thi triển ra chiêu số mạnh nhất.

Biết dù sao cũng là một lần chết, Lộ Trùng cũng không tránh né, mắt nhất thời đỏ lên, người lại va chạm tới.

Một tiếng động rất lớn vang lên. Tay của lão nhân này đánh vào trên người Lộ Trùng, vai người sau cũng va chạm vào ngực hắn.

Ầm!

Cao thủ Lâm gia phun ra một ngụm máu tươi, ngã bay ra ngoài, trước mắt tối sầm trực tiếp hôn mê.

Lộ Trùng lại lui về sau hai bước, mạnh mẽ nuốt xuống ngụm máu tươi đã vọt tới bên mép.

Hắn là Tông Sư trung kỳ không giống với người tu luyện bình thường, hoàn toàn dựa thân thể. Đại Nhật Diễm Dương Thiên của đối phương mặc dù mạnh mẽ, đánh vào người cũng chỉ là đau đớn kịch liệt mà thôi, không đả thương được căn cơ.

Một đòn thành công, đánh bại một vị Tông Sư trung kỳ, Lộ Trùng rên rỉ một tiếng, thân thể kéo thành hình cung, tiếp tục phóng ra ngoài.

Ở tại chỗ này, không chỉ mình phải chết, còn liên lụy tới lão sư. Hiện tại điều duy nhất mình có thể làm chính là lao ra khỏi vòng vây, trốn càng xa càng tốt. Cho dù chết ở bên ngoài, cũng tốt hơn so với ở đây.

- Lưu lại cho ta!

Không nghĩ tới cường giả Tông Sư của gia tộc bọn họ, bị đụng một cái liền choáng váng, sống chết không rõ, sắc mặt Lâm Huy tái xanh, phẫn nộ gầm một tiếng, ngăn cản ở trước mặt.

Chương 610: Ta là lão sư của hắn (2)

Không động còn tốt, thoáng động hắn lập tức lộ ra tu vi. Vị tam trưởng lão Lâm Huy này, lại là vị cường giả Tông Sư đỉnh phong!

Hơn nữa nhìn số lượng chân khí dồi dào, so với Mạc Thiên Tuyết cũng không kém hơn chút nào. Cho dù ở trong cường giả đồng cấp khác, sợ rằng đều có thể đứng sát đầu.

- Không hổ danh là cường giả đứng thứ bảy trong mười đại cao thủ của vương quốc...

Mạc Vũ đứng ở một bên, đồng tử co lại.

Thiên Vũ vương quốc dựa theo chiến tích của cường giả Tông Sư đỉnh phong, đưa ra từng thứ hạng. Vị Lâm Huy trưởng lão này ở Lâm gia không lộ sơn hiện thủy, danh tiếng không quá lớn, thực lực lại không thể khinh thường!

Đủ để xếp hàng thứ bảy, cho dù đối chiến cùng cấp thiên tài Mạc Hoằng Nhất, chỉ sợ cũng phải ngoài trăm chiêu mới có khả năng hoàn toàn đánh bại hắn.

- Thích khách này sợ rằng xong rồi...

Nàng quay đầu lại nhìn về phía Lộ Trùng.

Nàng tuy rằng đi qua lớp học Trương Huyền, nhưng chưa từng thấy qua vị này, tất nhiên cũng không nhận ra được. Chỉ có điều, nhìn thấy được tuổi tác của hắn nhỏ như vậy, nàng vẫn không nhịn được có chút chấn động kinh ngạc.

Mười sáu, bảy tuổi Tông Sư trung kỳ...

Thiên phú như thế cho dù Mạc Hoằng Nhất cũng kém hơn!

Từ khi nào vương quốc xuất hiện một vị cao thủ như vậy?

Hơn nữa, trẻ tuổi như vậy lại có thực lực như vậy, sau đó khẳng định tiền đồ không thể đo đếm...

Loại tiềm lực này tự hủy tương lai tập kích bất ngờ Lâm Lang, rốt cuộc hắn và Lâm gia có mâu thuẫn gì?

Nghĩ đến đây, nàng không nhịn được nhìn về phía phụ vương cách đó không xa. Nàng phát hiện vẻ mặt Mạc Thiên Tuyết cũng không hiểu nguyên nhân.

Thật ra Mạc Thiên Tuyết là người buồn bực nhất trong đám người.

Nếu như hắn phái người đi ra, ngược lại cũng thôi. Cho dù thật sự xé rách da mặt hắn cũng nhận. Mấu chốt... Người này từ đâu xuất hiện? Lại làm sao có thể chạy đến vương cung, ẩn nấp ở trong tàng thư khố?

Cái này thì hay rồi. Cho dù hắn lại giải thích, sợ rằng Lâm gia cũng sẽ không tin tưởng. Chuẩn bị không tốt, một trận đại chiến là không thể tránh được.

Trong sự chấn động kinh ngạc của hai người, lòng bàn tay của Lâm Huy trưởng lão đã rơi xuống.

Ầm!

Bàn tay to bay lên trời cao, chân khí hùng hậu lập tức đều phong tỏa tất cả đường lui của Lộ Trùng.

Đối mặt với lão nhân vừa rồi, hắn có thể cứng rắn xông tới. Đối mặt với vị này, thực lực chênh lệch thật sự quá lớn. Còn không có cùng đối phương giao đấu, hắn lại cảm thấy lực lượng của toàn thân đều bị áp chế, khó có thể nhúc nhích.

Răng rắc!

Dưới áp lực cực lớn, thân thể hắn mềm nhũn, lại muốn ngã sấp xuống.

Cường giả trong lúc công kích, chênh lệch chỉ có chút xíu. Chỉ cần hắn không kiên trì nổi, không chỉ bị thương, thương thế vừa rồi cũng sẽ nặng thêm, lại không có năng lực phản kháng nữa.

- Kết thúc rồi...

Cảm nhận được áp lực cực lớn, lại cũng không chịu nổi nữa, ánh mắt Lộ Trùng lộ ra một chút ảm đạm.

Vốn tưởng rằng cho dù liều mạng, cũng phải trốn xa hơn, không cần liên lụy tới lão sư. Không nghĩ tới thực lực của vị trưởng lão này quá mạnh mẽ, hắn căn bản không chống đỡ nổi.

Gặp lại sau, lão sư!

Gặp lại sau, ân nhân của ta!

Trong lòng hắn thoáng động, đang muốn chủ động buông tha, chết ở dưới chưởng của đối phương. Đột nhiên hắn cảm thấy thân thể thoáng nhẹ bỗng, bị người từ phía sau nắm lấy, tiện tay ném ra.

- Vù! Thoáng cái, hắn bay ra mấy chục thước, tránh né công kích.

Ầm!

Chưởng lực cực lớn của Lâm Huy, rơi vào địa phương hắn vừa đứng thẳng, kích thích một mảnh bụi bặm bay lên.

Một chưởng thất bại, lúc này mọi người mới phát hiện ra, chẳng biết từ lúc nào phía trước Lâm Huy trưởng lão xuất hiện một người thanh niên. Lộ Trùng chính là bị hắn ném văng ra.

- Ngươi là ai? Dám ngăn cản Lâm gia ta bắt người? Chán sống rồi sao?

Sắc mặt tái xanh, Lâm Huy híp mắt nhìn lại, toàn thân đằng đằng sát khí.

- Tạm thời không vội động thủ, là hiểu nhầm...

Nhìn thấy được hai bên giằng co, Mạc Thiên Tuyết vội vàng đi về phía trước.

Liễu hội trưởng ở chỗ này đọc sách. Là hắn bảo nữ nhi mời tới, khẳng định không biết chuyện phát sinh ở bên ngoài, cũng không biết đây là thích khách. Có khả năng cho rằng người thiếu niên này bị khi dễ, mới không nhịn được ra tay.

Nghĩ vậy, hắn đi tới phía trước, giới thiệu cho hai bên:

- Lâm Huy trưởng lão, vị này chính là hội trưởng nghiệp đoàn y sư mới nhậm chức, Liễu Trình! Liễu hội trưởng, vị này chính là... tam trưởng lão Lâm gia, Lâm Huy!

- Liễu Trình?

Nghe được giới thiệu, Lâm Huy hừ lạnh một tiếng, lộ ra sự xem thường:

- Ngươi chính là hội trưởng nghiệp đoàn y sư mới nhậm chức giải quyết mười chín tạp chứng nghi vấn khó xử lý? Ta tôn trọng thân phận của ngươi, lập tức tránh ra, ta có thể không tính toán chuyện vừa rồi. Bằng không, cũng đừng trách ta không khách khí!

Liễu hội trưởng cái gì chứ? Lại nói tiếp, rất có danh tiếng, trên thực tế, tu vi không đủ. Ngay cả chức nghiệp chính thức cũng sát hạch không qua. Có danh hiệu một hội trưởng, cũng là giả.

Hội trưởng thật sự hắn còn không sợ, làm sao có thể sợ một người giả?

Trương Huyền còn tưởng rằng kẻ thù của Lộ Trùng là vương thất Thiên Vũ, như vậy có chút không dễ làm. Nay nghe được có thể là Lâm gia, hắn nhất thời thở phào nhẹ nhõm, ngẩng đầu nhìn qua, khóe miệng cong lên:

- Nếu như không nhường đường?
Người nào từ chỗ nào xuất hiện, ở này giả vờ đầu to tính là cái gì?

- Liễu hội trưởng...

Nghe nói như thế, Mạc Thiên Tuyết thiếu chút nữa thì bị hù chết, hắn vội vàng đi lên phía trước:

- Lâm gia thiếu gia bị đâm, Lâm Huy trưởng lão đang bắt hung thủ... chính là người thiếu niên vừa rồi. Ngươi... vẫn đừng nhúng tay vào!

Hắn là có lòng tốt.

Lâm gia ngay cả hắn cũng không muốn đắc tội. Vị trước mắt này mặc dù là hội trưởng của nghiệp đoàn y sư, ở trước khi thực lực không đạt được, không có thực quyền, không cần thiết phải trở mặt!

Lại nói, đối phương bắt thích khách, với ngươi không có nửa xu quan hệ, có thể bớt một chuyện thì bớt một chuyện, cần gì cùng bọn họ tranh chấp? Tìm phiền toái cho mình?

- Vị bằng hữu này, ý tốt của ngươi tại hạ xin nhận tấm lòng. Người nào làm người ấy chịu. Lâm Lang là do ta đánh. Ta đi cùng bọn họ, cùng ngươi không có bất kỳ quan hệ gì...

Lộ Trùng bước lên trước, cắn răng nói.

Một khi thừa nhận quan hệ của hai người, không chỉ hắn phải chết, lão sư khẳng định cũng khó mà chạy trốn được. Vì tính toán tới điều nay, hắn chỉ có thể ném sạch quan hệ. Mình chết thì chết, ngàn vạn không thể để cho lão sư gặp phải phiền phức.

Nếu thật sự như vậy, hắn người học sinh này, muôn lần chết cũng khó hết được tội.

- Trương Huyền, đừng cùng bọn họ tranh chấp, Lâm gia... phiền phức không ít!

Rất sợ hắn không biết tình hình, Mạc Vũ cũng liền vội vàng truyền âm, đồng thời trong lòng nghi ngờ.

Từ khi bắt đầu biết người này, lại không phải là một người thích phiền phức. Thế nào vì người không ai nhận ra này lại ra tay?

- Còn chưa tránh ra? Thế nào, Liễu hội trưởng lẽ nào muốn ra mặt cho một người không liên hệ, cùng Lâm gia chúng ta đối nghịch?

Nhìn thấy thái độ của mọi người ở trong mắt, Lâm Huy lạnh lùng cười.

Thân là một thành viên của Lâm gia, hắn có tự tin này.

Chỉ cần báo ra danh hiệu, chí thân cũng có thể bỏ qua. Càng chưa nói tới người không có người nào nhận ra.

Liễu hội trưởng trước mắt này còn trẻ đắc chí, lúc này mới tiến lên giả vờ giả vịt. Sau khi biết rõ ràng thân phận của bọn họ, chỉ sợ cũng không có can đảm kia.

Một hội trưởng trên danh nghĩa của vương quốc nhất đẳng mà thôi, ở trước mặt Lâm gia, cái gì cũng không phải, có thể đơn giản nghiền ép!

- Đúng vậy, vị bằng hữu này, không nên vì một người không có liên hệ như ta, lại cùng Lâm gia gây ra mâu thuẫn...

Lộ Trùng nói.

- Câm miệng cho ta! Ta cho ngươi nói chuyện sao?

Biết ý học sinh này của mình, Trương Huyền nhướng mày, quát một tiếng. Ngay sau đó hắn quay đầu lại nhìn về phía đám người Lâm Huy:

- Thật ngại quá, thích khách trong miệng các ngươi, vừa vặn ta nhận ra, là đệ tử của ta. Ta...

- Là lão sư của hắn!

- Lão sư, ngài...

Không nghĩ tới lão sư sẽ trực tiếp thừa nhận, làm như vậy, chẳng khác nào vì hắn trực tiếp đối lập cùng Lâm gia.

Toàn thân chấn động, viền mắt Lộ Trùng lập tức ửng đỏ, nước mắt không thể tiếp tục kìm chế được, trong nháy mắt chảy xuống.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau