THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Ngươi đã làm gì tiểu thư nhà chúng ta?

Những gì cần làm đều đã làm xong, Triệu Nhã muốn người đang đứng trước mặt này phải mất hết mặt mũi!

Trong đầu nàng vừa nghĩ, ngay tức khắc có một miếng ngọc ghi chép xuất hiện trong ống tay áo của nàng. Loại ngọc ghi chép này có khả năng vừa quay phim vừa ghi âm. Nàng có âm mưu lưu lại “chứng cứ phạm tội” của hắn, truyền bá đoạn phim quay được này, để hắn hết đường chối cãi!

“Đến lúc đó cho ngươi mất mặt! Dám so với lão sư Lục Tầm à? Nằm mơ đi!”

Cứ nghĩ tới việc miếng ngọc ghi chép này sẽ rất nhanh chứa “chứng cứ phạm tội” của hắn, chính mình có thể hành hạ hắn để xả giận, đôi mắt của Triệu Nhã tỏa ra ánh sáng lập lòe, suýt nữa không nhịn được bật cười thành tiếng.

Trong khi nàng đang phải vất vả kìm nén sự vui sướng lại để nghe xem đối phương sẽ nói bậy nói bạ những gì, nàng lại nhìn thấy một đôi mắt sáng ngời giống như đèn lồng đang ở ngay trước mắt mình.

- A!

Triệu Nhã hoảng sợ, vội vàng bước lùi về sau một bước. Lúc này nàng mới thấy rõ ràng đôi mắt ấy chính là của lão sư Trương Huyền. Nàng tức giận, đầu muốn bốc khói, nói:

- Lão sư muốn làm gì?

- Yên tâm đi, ta chỉ nhìn xem thôi!

Trương Huyền chắp tay sau lưng, đi chậm rãi một vòng quanh Triệu Nhã, lắc lắc đầu. Đột nhiên hắn dừng lại trước mặt nàng ở khoảng cách không đến 30 cm.

Cảm nhận được nhiệt độ từ cơ thể Trương Huyền phát ra, mặt Triệu Nhã đỏ lên. Từ nhỏ đến lớn chưa từng có nam nhân nào đứng gần nàng như vậy. Nàng bắt đầu cảm thấy khẩn trương, không biết nên làm gì lúc này. Chợt nàng nghe thấy giọng nói chậm rì rì của Trương lão sư vang lên:

- Nàng bị bệnh!

Những lời này làm co nàng suýt chút nữa tức điên lên, xỉu ngay tại chỗ. Nàng hét lên:

- Ngươi mới bị bệnh! Cả nhà ngươi đều bị bệnh…

Ôi, nàng thật sự sắp tức điên rồi.

Đầu óc người này có vấn đề rồi. Mình đánh quyền cho hắn chỉ ra khuyết điểm. Hắn lại dám nói là mình bị bệnh. Tại sao trên đời lại tồn tại loại người đáng ghét như vậy chứ?

- Tại sao nàng lại chửi ta?

Trương Huyền nhíu mày lại. Sau đó hắn mới vỡ lẽ ra là câu nói ban nãy của mình dễ gây hiểu nhầm, nên sửa lại sắc mặt, khẽ mỉm cười, nói:

- Ý ta là cơ thể của nàng đang bị bệnh, chứ không phải đang mắng chửi nàng đâu.

- Ta không bị bệnh gì hết!

Triệu Nhã hừ lạnh, nói tiếp:

- Ta thấy ngươi mới là người bị bệnh ấy! Đầu óc có vấn đề đấy biết không!

Cơ thể nàng khỏe mạnh vô cùng, chỉ một quyền đã có sức mạnh hơn 100 kg. Có bị bệnh hay không chính bản thân nàng là người rõ ràng nhất.

- Nàng không cần phủ nhận vội như vậy. Có phải bình thường em hay có cảm giác hơi đau chỗ huyệt đản trung (1) và huyệt cự khuyết (2). Nhất là vào những đêm trăng tròn kèm theo gió ẩm, toàn bộ cơ thể nàng đột nhiên đỏ ửng, bực bội trong lòng. Hơn nữa còn có cảm giác…

Nói đến đây, Trương Huyền do dự một chút, giống như không biết nên dùng từ ngữ như thế nào để diễn tả, sau đó đành phải nói:

- Cho dù thử dùng bất kỳ cách nào cũng không thể tĩnh tâm tu luyện?

- Ngươi… Sao ngươi biết được?

Triệu Nhã vốn đang nổi giận đùng đùng, dặn lòng cho dù người này có nói gì đi chăng nữa, nàng cũng nhất quyết phủ nhận. Ai ngờ hắn lại nói như vậy, làm chó mặt nàng đỏ lên, lập tức ngây người.

Không phải hắn nói không đúng… mà là quá đúng!

Dạo gần đây, mỗi khi tu luyện nàng đều cảm thấy huyệt đản trung và cự khuyết hơi đau. Nhưng cũng không đau lắm. Nàng nhịn một lúc là nó mất đi. Nhưng mấu chốt là… vào mỗi đêm trăng tròn có gió ẩm, cơ thể nàng lại xuất hiện khác thường. Bỗng nhiên nàng có cảm giác… toàn thân khô nóng không chịu nổi, muốn có người đàn ông ôm lấy nàng…

Nàng chỉ mới 16, 17 tuổi, cũng chỉ là một nữ tử còn chưa trải qua sự đời nên đâu biết bản thân xảy ra vấn đề gì. Vì quá ngượng ngùng nên nàng cũng không dám nói với ai. Nàng nghĩ rằng cố nhịn một chút rồi sẽ qua. Nhưng ai ngờ càng ngày cảm giác đó càng mãnh liệt. Nhất là khi cơ thể nàng bắt đầu trưởng thành, trở nên phổng phao hơn, lại có xu hướng càng lúc càng nặng thêm…

Hồi trước chỉ cần nàng vận công (3) hai lần là có thể chống cự được. Nhưng dạo gần đây cho dù nàng vận công tám lần hay mười lần cũng không có tác dụng. Nên nàng đành phải tu luyện không ngừng từ mịt tối cho tới bình minh.

Vì chuyện này quá kỳ quái nên nàng không dám nói với bất kỳ ai. Cho dù là người bạn chí cốt của nàng hay mẫu thân nàng cũng đều không biết.

Nàng giấu kín như thế… sao hắn có thể biết được?

Cũng chính là vì càng ngày càng chịu không nổi loại cảm giác giày vò kia nên nàng mới quyết tâm đến học viện học tập, mong giáo viên của nàng có thể tìm ra nguyên nhân, chỉ cho nàng cách giải quyết tận gốc vấn đề này.

- Ta là giáo viên. Hồi nãy nhìn cách nàng đánh ra bộ quyền kia, ta đã nhìn ra được.

Trương Huyền thản nhiên nói, mặt không cảm xúc.

Đương nhiên hắn không thể nhìn ra nếu chỉ dựa vào cách đánh quyền của nàng. Nhưng ai bảo hắn có Thiên Đạo Đồ Thư Quán. Chỉ cần nàng có khuyết điểm, cho dù không phải là công pháp hắn cũng có thể nhìn ra!

Chính vì thấy được vấn đề của nàng nên khuôn mặt hắn lúc nãy mới có vẻ cổ quái như vậy.

- Vậy… lão sư có cách giải quyết không?

Mặt Triệu Nhã đỏ ửng, cắn răng ngại ngùng, nói.

Ban nãy nàng còn hùng hổ đòi vạch trần đối phương. Ai dè đối phương vừa mở miệng liền nói trúng tử huyệt của nàng, giờ đây khiến nàng vô cùng ngượng ngùng.

- Đương nhiên có cách giải quyết. Ngày mai lại đây học, ta sẽ giảng giải cho nàng.

Trương Huyền khoát tay, nói.
- Thật à?

Ánh mắt của Triệu Nhã sáng lên, khuôn mặt lộ vẻ không thể tin được.

Nàng vô cùng hiểu rõ cơ thể của mình. Chính là vì sắp không thể khống chế được bản thân nữa, nên tính tình của nàng mới trở nên nóng nảy như vậy, khiến cho làm bất kỳ chuyện gì cũng có chút nôn nóng. Cứ nghĩ rằng phải giấu giếm vấn đề này suốt đời vì không có cách nào giải quyết được. Ai ngờ lão sư đứng thứ nhất đếm ngược trong toàn trường này lại có thể vừa nhìn đã thấu. Thật sự cho dù có nằm mơ nàng cũng không bao giờ nghĩ đến.

Hơn nữa… hắn còn biết cách trị liệu!

- Nếu nàng không tin, có thể đi tìm các giáo viên khác trong trường!

Trương Huyền tiếp tục khoát tay, sắc mặt thản nhiên vô cùng, bày ra dáng vẻ như một cao nhân đích thực.

- Không, không, ta tin lão sư!

Triệu Nhã vội vàng gật đầu.

Nàng khó chịu cũng không phải mới một ngày hai ngày. Vô số lão sư thuốc trong thành thậm chí cả phụ thân nàng - Triệu thành chủ cũng không nhìn ra vấn đề của nàng. Vậy mà lão sư Trương Huyền này chỉ mới nhìn thoáng qua đã nhanh chóng chỉ ra được. Chỉ dựa vào nhãn lực thôi đã thấy người này hơn hẳn những người trước giờ nàng từng gặp!

Vì vậy nên nàng cảm thấy đối phương chắc chắn có biện pháp chữa trị cho nàng.

- Miếng ngọc ghi chép kia nàng vẫn muốn giữ lại?

Trương Huyền giơ ngón tay ra, chỉ chỉ.

- A!

Triệu Nhã hoảng sợ. Lúc này nàng mới nhớ tới ban nãy, vì muốn bắt được nhược điểm của đối phương nên nàng đã cố ý ghi âm lại. Nhưng nếu đoạn đối thoại vừa rồi giữa hai người bị truyền ra ngoài, nàng còn mặt mũi nào gặp người nữa!

- Không được, không được…

Nàng dùng sức bóp miếng ngọc…

Rắcmột tiếng, miếng ngọc đã biến thành bột phấn.

Sau khi bóp nát miếng ngọc, Triệu Nhã lại nhìn Trương lão sư. Nhưng lần này nàng không dùng khuôn mặt giận dữ nữa, mà là biểu cảm khó hiểu.

Mình giấu miếng ngọc kỹ như vậy mà hắn vẫn có thể biết. Có bệnh trong người hắn cũng nhìn ra. Bản lĩnh cao thâm như vậy mà lại ăn con không tròn trĩnh trong đợt đánh giá giáo viên trước đó?

“Khẳng định là do lão sư không màn danh lợi, không để bụng tới lời nghị luận của người khác! Theo như mình biết, tất cả các cao nhân đều giống như vậy…”

Suy nghĩ này làm hình tượng của Trương Huyền trong lòng nàng từ kẻ lừa đảo phút chốc biến thành tuyệt thế cao nhân.

- Cầm lấy ngọc bài thân phận, đi nhận chăn đệm, sách vở đi. Nhân tiện đi tìm chỗ ở của chính mình luôn nhé! Ngày mai nhớ đi học đúng giờ…

Thấy lại có thêm một con cá đã mắc câu, Trương Huyền đang vừa phủi phủi tay vừa sắp xếp cho đứa học viên mới, đột nhiên có một tiếng gầm giận dữ từ ngoài cửa vọng vào. Kèm theo đó là một bóng người lao vọt tới.

- Hừ!

Đó là bóng dáng của một người trung niên. Vừa vào cửa hắn liền phóng khí tức hung hãn ra, làm cho người ta kinh sợ. Vừa thấy liền biết thực lực của người này không hề yếu.

- Tiểu thư!Sau khi bước vào phòng, người trung niên ngừng lại, cúi đầu xuống chào Triệu Nhã.

- Diêu thúc, sao thúc lại tới đây?

Triệu Nhã sửng sốt.

Không ai khác, đây chính là vị quản gia được hai người bằng hữu của nàng chạy đi tìm - Diêu Hàn!

Sau khi đưa Triệu Nhã đến cổng trường, hắn đang tính lên xe quay về nhà lại có hai thanh niên chạy xộc tới, nói rằng tiểu thư nhà hắn muốn chọn lão sư bị không điểm phần đánh giá giáo viên làm lão sư của mình. Đã vậy, người kia còn bắt tiểu thư rửa nhà xí…

Nghe vậy, quản gia Diêu Hàn suýt nữa tức đến nổ tung tại chỗ.

Đại tiểu thư nhà hắn chính là con gái cưng của thành chủ! Ở nhà, chưa từng có ai dám sai khiến nàng làm bất cứ việc gì cho dù là việc nhỏ, chứ đừng nói đến rửa nhà xí hay lau chùi nhà cửa… Quả thật là to gan!

Nếu người này là giáo viên nổi tiếng trong học viện, có quy tắc riêng thì thôi còn cố mà chấp nhận. Nhưng đằng này lại là người kiểm tra đứng thứ nhất đếm ngược… còn chỉ điểm làm người khác tẩu hỏa nhập ma…

Sao tiểu thư có thể học tập cùng loại giáo viên như vậy được chứ!

Ở trong thành, cho dù mình nhắm mắt chọn đại một người, chắc chắn cũng tốt hơn người này!

- Tiểu thư, tiểu thư không…

Lạnh lùng liếc xéo Trương Huyền một cái, Diêu Hàn vội vàng hỏi vị tiểu thư nhà hắn.

- Ta đã chọn Trương lão sư làm lão sư của mình rồi!

Triệu Nhã ngắt lời.

Vốn cho rằng mình chạy rất nhanh, không ngờ vẫn chậm một bước, sắc mặt Diêu Hàn bắt đầu trầm xuống. Một tay hắn đẩy Triệu Nhã ra sau lưng, mặt lạnh lùng nhìn Trương Huyền, xẵng giọng:

- Hãy hủy bỏ học phần của tiểu thư nhà chúng ta! Sau đó xin lỗi. Nếu không, hôm nay ta sẽ làm lớn chuyện cho mọi người đều biết ngươi đường đường là giáo viên mà dám mê hoặc trẻ vị thành niên, làm cho tiểu thư nhập học lớp của ngươi!

- Mê hoặc trẻ vị thành niên? Dùng từ này cũng quá lố rồi đi?

Trương Huyền lắc lắc đầu.

Nói kiểu này, người không biết chuyện nghe thấy còn tưởng mình đã làm gì Triệu Nhã… Rõ ràng chuyện có gì đâu? Trời đất chứng giám, mình chỉ nhận nữ tử này làm học sinh thôi, vô cùng trong sáng…

- Đừng hòng qua mắt ta. Tiểu thư nhà chúng ta là thiên chi kiêu nữ, không phải loại giáo viên như ngươi có đủ tư cách để dạy đâu! Nhanh chóng hủy học phần, ta còn có thể bỏ qua chuyện này. Nếu không, ta nhất định sẽ yêu cầu viện trưởng đuổi việc ngươi…

Diêu Hàn quát lên. Nhưng hắn còn chưa dứt lời đã bị Triệu Nhã đang đứng sau lưng chen ngang:

- Diêu thúc! Thúc muốn làm gì? Ta thật lòng muốn bái Trương lão sư làm lão sư của mình. Thúc ồn ào gì vậy?

Triệu Nhã bực mình giậm chân, nói.

Nàng đến học viện chủ yếu là mong có thể giải quyết được căn bệnh quái lạ trong người. Nay đã tìm được người có thể chữa trị cho mình, nàng mừng còn chưa kịp mừng, lại bị quản gia này nhảy vào làm rối tung mọi chuyện. Đùa cái gì vậy!

- Thật lòng?

Diêu Hàn liếc mắt nhìn tiểu thư nhà mình một cái, nói tiếp:

- Chẳng lẽ hắn thật sự có thể chỉ điểm cho tiểu thư? Hơn nữa còn làm tu vi của tiểu thư nhanh chóng tăng lên?

Tính cách tiểu như nhà hắn tự cao như thế nào, hắn đương nhiên biết. Chẳng lẽ người trước mắt này mang tiếng là lão sư phế vật thật sự có thể chỉ điểm cho nàng sao? Cho nên nàng mới tâm phục khẩu phục chọn hắn làm lão sư?

- Làm cho sức mạnh của ta tăng mạnh? Điều này thật ra không có…

Triệu Nhã lắc đầu.

Đối phương vừa mở miệng liền nói ra chứng bệnh của nàng, vẫn chưa chỉ điểm gì cả.

- Không có? Vậy…

Mặt Diêu Hàn lộ ra vẻ khó hiểu.

- Được rồi, Diêu thúc, thúc đừng hỏi nữa!

Nghĩ đến căn bệnh của chính mình, Triệu Nhã xấu hổ đỏ mặt.

Nhìn thấy vẻ mặt này của tiểu thư, Diêu Hàn đầu tiên là sửng sốt, sau đó nhìn thấy những mảnh ngọc ghi chép đã vỡ vụn rơi đầy trên mặt sàn. Ngay lập tức khuôn mặt hắn trở nên lạnh lẽo, cả người như biến thành con sư tử đang nổi cơn điên.

- Thằng nhóc láo toét! Rốt cuộc ngươi đã làm gì tiểu thư nhà chúng ta? Ngươi có tin ta giết chết ngươi ngay bây giờ không…

- Ầm!

Một tiếng nổ vang thật to. Ngay sau đó khí tức cường đại nhanh chóng dâng lên. Dòng khí điên cuồng tuôn ra. Mặt sàn cũng phải phát ra tiếng “két, két” như sắp không chống đỡ nổi sức nặng này.

(1) (2) Đản trung và cự khuyết: Tên hai huyệt đạo nằm trước ngực của con người

Chương 7: Ngươi đã từng bị người từ chối?

- Làm gì vậy?

Nhìn thấy bộ dáng tức giận của đối phương, Trương Huyền thật sự cạn lời.

Chuyện hiểu lầm này hình như có hơi lớn!

Nhưng mà nếu đổi lại là người khác, chắc hẳn cũng sẽ hiểu lầm như vậy. Hắn không chỉ điểm tu vi cho nàng nhưng nàng lại cam tâm tình nguyện nhập học. Đã vậy, khi hỏi tới nàng còn đỏ mặt. Mà càng quan trọng là, cái miếng ngọc ghi chép bị đập nát ném đầy trên mặt sàn. Đây rõ ràng là hủy đi chứng cớ…

Nhiều dấu hiệu mờ ám như vậy, làm sao có thể khiến người khác không nghĩ ngay đến việc Trương Huyền là tên biến thái, cuồng dâm, lão sư vô liêm sỉ linh tinh cơ chứ.

- Diêu thúc, thúc đang suy nghĩ lung tung cái gì vậy? Nếu thúc còn như vậy, từ nay về sau ta không bao giờ để ý đến thúc nữa!

Nhìn Diêu Hàn tức giận điên cuồng, nghe thấy những gì hắn nói, làm sao nàng có thể không rõ quản gia nhà nàng đang nghĩ cái gì. Khuôn mặt xinh đẹp trở nên nhăn nhó khó coi, suýt chút nữa điên lên.

Nàng là thiếu nữ, nói bậy nói bạ như vậy, danh tiết của nàng đặt nơi nào?

- Tiểu thư…

Bị Triệu Nhã ngăn cản, Diêu Hàn đành phải thu lại khí tức.

- Được rồi. Cùng ta đi nhận chăn đệm đi. Đừng làm tốn thời gian của ta. Mai ta còn đi học!

Triệu Nhã hừ một tiếng, xoay người bước ra khỏi căn phòng.

Việc nàng có bệnh trong người đương nhiên không thể nói cho người khác biết. Nếu bị truy hỏi, làm sao nàng có thể nói chuyện như vậy ra khỏi miệng được chứ?

Cho nên, nàng chỉ có thể nói với người khác rằng chính mình cam tâm tình nguyện chọn Trương lão sư làm lão sư, không bịa ra thêm lý do nào khác.

- Hừ!

Thấy tiểu thư nhà hắn xoay người rời đi, Diêu Hàn lạnh lùng trừng mắt với Trương Huyền một cái, ánh mắt tóe lửa, không biết đang suy nghĩ cái gì, rồi phất tay đi ra ngoài.

Hiện tại hắn thật sự muốn giết chết người thiếu niên đang đứng trước mặt này. Nếu không phải nơi đây là học viện, lại có tiểu thư ngăn cản, chỉ sợ hắn đã sớm ra tay.

- Ta nào có chọc ai chứ…

Thấy vẻ mặt lạnh lùng của đối phương, Trương Huyền thật sự cảm thấy bất đắc dĩ.

Không phải chỉ là nhận một học viên sao? Làm gì đến mức…

Làm như mình là một ác ma không chuyện ác nào không làm vậy! Mà vấn đề là… mình cái gì cũng chưa làm!

- Kệ đi. Hôm nay còn sớm. Thử xem có thể nhận thêm vài học sinh nữa hay không! Nhận càng nhiều học sinh, đồng nghĩa với việc có nhiều tài nguyên mà!

Giáo viên của Hồng Thiên học viện được xếp theo rất nhiều cấp bậc. Mỗi năm sẽ dựa theo tình hình của học sinh làm tiền đề để tiến hành đánh giá giáo viên. Càng có nhiều học sinh, mà học sinh tiến bộ càng nhanh, tham gia các kiểu thi đua có được thành tích tốt… đều góp phần giúp giáo viên thăng chức.

Nếu giáo viên có được cấp bậc cao, vậy tài nguyên giáo viên có được, cũng như tài nguyên mà học sinh của người đó có được, cũng sẽ tăng lên gấp bội.

Đây chính là lão sư trò cùng tiến bộ!

Hiện tại hắn mới nhận được có ba học sinh thôi. Như vậy chỉ có thể giúp hắn giữ được chức giáo viên. Chứ nếu bàn đến tư cách, hắn vẫn như cũ… là người đứng chót!

Muốn tiến bộ, chỉ có thể tiếp tục thu nhận học sinh.



- Trịnh Dương, đừng thất vọng! Không phải chỉ là lão sư Vương Siêu không chọn ngươi thôi sao? Không đến mức phải uể oải như vậy!

Trên một con đường trong học viện có hai thiếu niên đang chậm rãi bước đi. Người đi trước đang an ủi người đi sau.

- Mạc Hiểu, ngươi là người được chọn trúng, đương nhiên nói nghe hay rồi. Ngươi cứ thử bị trượt xem có còn lên tiếng được không!

Trịnh Dương nhăn mày, có vẻ không thích nghe người bằng hữu này an ủi.

- Khụ khụ, đừng nói như vậy. Thật ra các giáo viên khác cũng được mà. Không nhất thiết một hai phải là lão sư Vương Siêu đâu!

Cậu thanh niên tên Mạc Hiểu gãi gãi đầu, có chút xấu hổ, nói.

- Không nhất thiết phải chọn lão sư ấy? Nói nghe nhẹ nhàng quá nhỉ? Chúng ta đã cùng nhau luyện tập thương pháp từ nhỏ. Bây giờ thương đã giống như một bộ phận trong cơ thể của chúng ta, không thể từ bỏ được. Mà trong Hồng Thiên học viện này, người có thể dạy thương pháp tốt nhất chính là lão sư Vương Siêu. Ngươi trúng tuyển còn ta bị trược. Ta có thể không chán nản sao?
Trịnh Dương tức giận thở phì phò, nói.

- Cái này…

Mạc Hiểu bị chất vấn, không biết nên trả lời như thế nào. Trong Hồng Thiên học viện, các giáo viên khác nhau sẽ có am hiểu khác nhau, đương nhiên cách dạy cũng sẽ khác nhau. Ví dụ có người am hiểu về quyền pháp, có người am hiểu về đao pháp… Lão sư Vương Siêu chính là người nổi tiếng nhất về khoản am hiểu thương pháp, ở trong học viện cũng đứng trong nhóm những giáo viên đứng đầu.

Hai người cùng lúc tham gia thi tuyển chọn, muốn trở thành học sinh của lão sư. Kết quả lại là một người thi trúng một người trượt. Khó trách người trượt buồn bực.

- Ủa, bên này có lớp học này. Hay chúng ta vào xem thử đi!

Đang không biết làm cách nào để bớt xấu hổ, Mạc Hiểu đột nhiên nhìn thấy một lớp học cách đó không xa, liền chỉ về hướng đó.

- Ta không đi đâu…

Trịnh Dương lắc đầu.

- Đi đi. Vào xem thử. Lỡ giáo viên trong đó cũng am hiểu về thương pháp thì sao?

Mạc Hiểu tiếp tục an ủi:- Dù sao vào xem thử cũng không ảnh hưởng gì mà!

- Được rồi!

Mặc dù có chút không tình nguyện, nhưng cuối cùng Trịnh Dương cũng quyết định đi theo Mạc Hiểu vào phòng học.

Trong phòng, Trương Huyền đang suy nghĩ xem có nên đi ra ngoài lôi kéo người hay không, lại nhìn thấy có hai cậu thiếu niên bước vào.

- Chào lão sư!

Mạc Hiểu cúi người chào.

- Ừ!

Trương Huyền đưa mắt nhìn, nói tiếp:

- Các ngươi muốn bái sư?

- Là người huynh đệ này của ta. Hắn rất lợi hại. Đặc biệt là thương pháp của hắn. Tuy còn trẻ tuổi nhưng ít có người có thể thắng được hắn. Hi vọng lão sư sẽ chỉ điểm thêm cho hắn!

Mạc Hiểu nói vội.

- Mạc Hiểu…Trịnh Dương giật giật ống tay áo của người anh em chí cốt.

- Sao vậy?

Mạc Hiểu khó hiểu, hỏi.

- Ngươi nhìn xung quanh đi…

Trịnh Dương cau mày lại.

Cái lớp học này vô cùng nhỏ hẹp, tối đa chỉ có thể chứa được mười mấy người. Nhìn sơ liền biết chỉ là cái phòng học nhỏ.

Diện tích phòng học lớn hay nhỏ còn thể hiện thực lực của giáo viên. Những giáo viên đứng trong top đầu của học viện đều có phòng học rất to, nhìn giống cái quảng trường vậy, phải có sức chứa lên đến vài trăm học sinh cùng một lúc tu luyện. Cái phòng học này chỉ bé bằng bàn tay, chắc trình độ của giáo viên cũng tầm thường thôi.

- Ờ thì bé một tí…

Mạc Hiểu cũng chú ý đến diện tích căn phòng, trong lòng hơi chột dạ một chút.

Vốn định giúp bạn thân giải tỏa phiền muộn trong lòng. Giờ thì hay rồi, trực tiếp dẫn đến một cái phòng học nhỏ như vậy. Lỡ trình độ của giáo viên rất thấp, sợ phiền muộn còn chưa kịp giải quyết đã chuốc thêm bực bội vào người…

- Thể hiện thương pháp đi!

Giả vờ như không nghe thấy hai cậu học sinh đang thì thầm những gì, Trương Huyền thản nhiên nói, không lộ ra cảm xúc gì.

- Kệ đi, tới đâu hay tới đó. Cứ để lão sư này chỉ điểm một chút, cũng đâu mất gì đâu. Nếu trình độ của hắn không được thì mình không bái sư!

Thấy Trịnh Dương vẫn còn chần chờ, Mạc Hiểu khuyên bảo.

- Ừ!

Trịnh Dương gật đầu.

Trừ những giáo viên đứng đầu có không ít học sinh chạy theo xin nhập học, những giáo viên còn lại muốn tuyển học sinh, học sinh cũng có thể suy nghĩ có nên nhập học hay không.

Sau khi nghĩ thông suốt rồi, Trịnh Dương không do dự nữa, gỡ thanh trường thương từ trên lưng xuống, từng khớp từng khớp nối lại.

Vù!

Nắm trường thương trong tay, thần thái của Trịnh Dương thay đổi hẳn, giống như thanh kiếm rút ra khỏi vỏ để lộ ra sự sắc bén, khí thế nguy hiểm bức người tràn ra.

- Vút vút vút vút!

Trường thương xé gió theo từng đường thương pháp tạo ra âm thanh nhanh, sắc, gọn, làm toàn bộ căn phòng như bị xé rách. Xung quanh nổi lên cuồng phong kịch liệt.

Người trong nghề vừa ra tay, nhìn vào liền biết có thực lực hay không. Tuy rằng thực lực của cậu học viên Trịnh Dương này không phải quá mạnh, nhưng thương pháp quả thật không yếu.

Mũi thương run rẩy, đột nhiên đâm vào cột đá cách đó không xa, tạo ra một tiếng “cong”trong trẻo, làm cột đá nhảy lên một loạt con số.

- 110!

Không ngờ tới hơn 100 kg!

Nếu chỉ xét lực sát thương, chỉ sợ ngay cả võ giả có tu vi ở đỉnh bậc Tụ Tức cảnh cũng không thể ngăn nổi!

- Xin lão sư chỉ điểm ạ!

Thu trường thương lại, Trịnh Dương ngực không thở dốc, tim không tăng nhịp, vẻ mặt bình ổn, nói.

Nói thật, từ lúc nhìn thấy diện tích nhỏ bé của căn phòng này, hắn đã không xem trọng lão sư đang đứng trước mặt, vì cảm thấy trình độ của người này chắc chắn tầm thường thôi.

Quả nhiên, đôi mắt của vị lão sư này đang khép hờ, đoán không ra đang suy nghĩ những gì. Tới lúc nghe hắn xin chỉ điểm, đối phương mới mở to mắt ra, từ từ nhìn qua, khóe miệng treo một nụ cười nhạt.

- Ngươi từng bị tổn thương? Hay nói cách khác… từng bị từ chối?

Chương 8: Ta chính là lão sư phế vật đó

- Hả?

Trịnh Dương sửng sốt, khuôn mặt ngay lập tức đỏ lên vì xấu hổ.

- Ta từng yêu thầm một nữ tử, sau đó… bị người ta trực tiếp từ chối. Nhưng việc này cũng không liên quan gì tới lão sư!

Hắn từng yêu thầm một nữ tử, sau đó rất phấn khởi đi tỏ tình với nàng. Kết quả bị nàng giễu cợt không thương tiếc. Đã thế còn chỉ trích hắn gay gắt, làm cho hắn vô cùng nhục nhã. Chuyện này là bí mật của hắn. Ngay cả Mạc Hiểu hắn cũng không kể. Vậy lão sư này tại sao lại biết được?

- Thật hả? Trịnh Dương, ngươi bị người ta từ chối, tại sao không nói với ta? Là ai?

Mạc Hiểu thấy cậu bạn thừa nhận, ngay lập tức sững sờ vội vàng hỏi.

- Chuyện này lát về rồi ta nói!

Trịnh Dương lắc đầu. Rõ ràng hắn không muốn nói quá nhiều ở chỗ này. Hắn ngẩng đầu nhìn lão sư đang đứng trước mặt:

- Thưa lão sư, đây là việc riêng tư của ta. Tuy ta không biết lão sư biết chuyện này bằng cách nào, nhưng chuyện này cũng không liên quan đến việc chỉ điểm đúng không?

- Không liên quan?

Trương Huyền lắc đầu, nói tiếp:

- Không những liên quan, còn liên quan rất lớn!

- Liên quan sao?

Trịnh Dương nghi ngờ.

Mình thất tình thôi mà, liên quan gì tới việc hắn chỉ điểm chứ?

- Thương pháp của ngươi mạnh mẽ dứt khoát. Nó thể hiện tính cách của ngươi, làm bất cứ việc gì cũng dũng cảm tiến lên phía trước, không thèm nghĩ đến đường lui! Đáng lẽ đây chính là một chuyện tốt. Võ giả (1) nên như vậy, không cần lo trước lo sau!

Sắc mặt của Trương Huyền bình đạm, tiếp tục nói:

- Nhưng mà, đáng tiếc là trải qua lần thất tình này, ngươi đã bắt đầu cảm thấy sợ hãi, sợ bị từ chối, sợ thất bại, sợ bị nhục nhã! Khiến cho thương pháp của ngươi có thêm một chút chần chờ, một chút nghi ngờ! Chính vì vậy đã khiến cho uy lực của nó giảm mạnh!

- Lão… lão sư… thật sự từ trong thương pháp của ta nhìn ra được điều đó? Nhìn ra được ta từng thất tình? Nhìn ra tính cách của ta?

Trịnh Dương hoảng sợ.

Không phải do đối phương nói sai mà là do nói quá đúng, gần như không sai một chút gì.

Tính cách của hắn vốn dũng cảm quyết đoán. Trước kia làm chuyện gì hắn cũng không lo sợ. Nhưng đúng là từ sau khi bị từ chối lần đó, hắn trở nên làm gì cũng co vòi, do dự không dám quyết định.

Chỉ nhìn thương pháp đã có thể đoán ra những chuyện như vậy, thậm chí ngay cả thất tình cũng nhìn ra được. Đây là loại nhãn lực gì vậy?

Học viện có giáo viên lợi hại như vậy sao?

Hắn cảm thấy mình sắp điên rồi.

Hồi nãy hắn đi gặp lão sư Vương Siêu - người được coi là giáo viên dạy thương pháp tốt nhất, mong được làm học viên của lão sư. Hắn cũng thi triển tuyệt chiêu của bản thân cho lão sư xem. Lão sư Vương Siêu xem xong chỉ nói thương pháp của mình vẫn chưa nắm bắt được điểm trọng yếu. Nhưng nguyên nhân vì sao, lão sư cũng không nói ra. Vậy mà người trước mắt này chỉ vừa nhìn thoáng qua liền nói thẳng chính mình từng thất tình. Còn bởi vì tình cảm thất bại nên mới khiến cho thương pháp không tiến bộ được. Chẳng lẽ nhãn lực của lão sư này… còn cao thâm hơn Vương Siêu sao?

- Việc này cũng đâu có gì kỳ lạ!

Trương Huyền khoát tay, bày ra dáng vẻ của cao nhân, nói:

- Thương pháp thể hiện tâm tình. Tâm tình không thông suốt rõ ràng, khi thi triển võ thuật tự nhiên cũng u ám! Tuy thương pháp của ngươi liên tục không đứt gãy nhưng lại giống như bị thứ gì đó quấn lấy, chém không đứt, hơn nữa còn càng để ý càng loạn. Chỉ nhìn thoáng qua ta liền biết chắc chắn là do tình cảm!

- Cái này…

Lần này không chỉ mình Trịnh Dương muốn phát điên mà ngay cả Mạc Hiểu đang đứng kế bên cũng ngạc nhiên, miệng há to đến nỗi gần như có thể nhét vừa quả trứng gà.

Trời ạ! Thật không vậy?

Nhìn thương pháp là có thể nhìn ra có tình cảm quấy nhiễu, còn chém không đứt, còn càng để ý càng loạn…. Đây thật sự là mắt của con người sao?

Mạc Hiểu, Trịnh Dương bốn mắt nhìn nhau, đều nhìn thấy trong ánh mắt của đối phương là sự khiếp sợ không thể tin được.

- Thưa lão sư, lão sư có thể nhìn giúp ta không?

Kinh ngạc xong, Mạc Hiểu đột nhiên bước về phía trước, vẻ mặt khát khao. Hắn cũng mặc kệ Trương Huyền có đồng ý hay không, bàn tay cầm trường thương rung lên, chiêu số cũng vung ra.

Cũng là thương pháp, nhưng chiêu thức của Mạc Hiểu lại liền mạch, mạnh mẽ hơn Trịnh Dương nhiều.

Nếu chỉ nhìn thương pháp, đúng là Mạc Hiểu tốt hơn. Khó trách lão sư Vương Siêu chọn Mạc Hiểu mà không chọn Trịnh Dương.

- Vút!

Một trận gió gào thét thổi qua, Mạc Hiểu rút thanh thương về, đứng thẳng.

Thương như cái thế cuồng ma (2), lúc múa võ, sức mạnh tỏa ra làm thần quỷ cũng không dám đến gần. Thu thương lại, yên lặng giống như xử nữ (3), an tĩnh giống như tượng điêu khắc.

Mỗi cái nhấc tay, mỗi một lần giơ chân đều tự trở thành phong cách.

Tuy thực lực không phải rất mạnh, vẫn còn là võ giả nhất trọng (4) nhưng chỉ bàn về thương pháp lại được xem như không kém.

- Dạ dày của ngươi không tốt. Nếu ta đoán không nhầm, hôm nay ngươi đang bị tiêu chảy đúng không?

Trương Huyền dùng ánh mắt hờ hững nhìn Mạc Hiểu.

- Hả?Mạc Hiểu run rẩy, nói:

- Lão sư, lão sư nhìn thấy ta bị tiêu chảy từ trong thương pháp của ta sao?

Giống như những gì Trương Huyền đã nói. Đúng là dạ dày của hắn có chút vấn đề. Từ ngày hôm qua hắn đã bị tiêu chảy nhẹ. Hôm nay bệnh còn nghiêm trọng hơn nữa, thậm chí cơ thể có phần mất sức.

Có điều, hắn cũng không bị ảnh hướng lớn lắm. Khi cầm trường thương trong tay, hắn đã thi triển ra trạng thái hoàn mỹ nhất. Ngay cả lão sư Vương Siêu cũng khen không dứt miệng, chưa nói gì. Vậy mà lão sư này lại có thể vừa mở miệng ra liền nói trúng chỗ quan trọng...

Thật không vậy?

Nhìn thương pháp ngay cả thất tình hay tiêu chảy cũng có thể nhìn ra được. Đây là loại nhãn lực gì vậy?

- Ngươi muốn ta chỉ điểm sao? Nếu muốn, vậy ngay lập tức bái sư đi!

Không để ý tới vẻ mặt khiếp sợ của hai cậu thiếu niên, Trương Huyền hờ hững nhìn hai người.

Một hơi liền nói ra được tình trạng của hai người, làm hai người khiếp sợ đến mức muốn phát điên. Nhưng biểu cảm của hắn lại như thể những lời đó chẳng là gì.

Trên thực tế cũng đúng là như vậy thật. Khi hai người vừa bắt đầu thi triển thương pháp, trong Thiên Đạo Đồ Thư Quán đã xuất hiện hai quyển sách viết về hai người. Cái gọi là thất tình hay tiêu chảy đều là khuyết điểm hiện thời của hai người, nên đều được ghi chép trong quyển sách. Nhiệm vụ của Trương Huyền chỉ là xem lướt qua rồi đọc ra một cách máy móc là được, nên đương nhiên không có gì khó khăn.

- Học viên Trịnh Dương, nguyện ý bái lão sư làm lão sư của ta.

Trịnh Dương không chút do dự, trực tiếp quỳ xuống.Hiện tại hắn đã hoàn toàn bị Trương Huyền thuyết phục.

Người giáo viên có nhãn lực như vậy chỉ điểm, sao có thể đơn giản được?

- Ừ!

Lão sư còn chưa chỉ điểm, mới chỉ nói ra một cái khuyết điểm của hắn, hắn đã ngay lập tức quỳ gối. Trương Huyền vừa lòng gật gật đầu, lấy ra một miếng ngọc bài đại diện cho thân phận, ném qua cho Trịnh Dương, nói:

- Nghiệm chứng thân phận đi!

- Vâng!

Trịnh Dương không chút chần chờ, cắt ngón tay lấy máu nhỏ vào miếng ngọc bài để nghiệm chứng.

Rất nhanh, thủ tục xong xuôi.

- Nếu bây giờ ngươi đã là học viên của ta. Ta sẽ cho ngươi một lời khuyên. Muốn được tôn trọng trong tình cảm, đầu tiên ngươi phải có đủ thực lực. Không có thực lực người ta làm sao có thể coi trọng ngươi được?Cho nên chuyện ngươi phải làm bây giờ không phải là uể oải, không phải là đau lòng, mà là bỏ xuống tình cảm, nỗ lực tu luyện, làm cho nữ tử kia biết từ chối ngươi là việc làm ngu xuẩn cỡ nào! Ngươi phải dùng thực lực đến chứng minh...

Nói tới đây, Trương Huyền đột nhiên nhớ tới một quyển sách vô cùng lợi hại, thoáng mỉm cười, nói:

- Ba mươi năm Hà Đông ba mươi năm Hà Tây, đừng khinh thiếu niên nghèo!

(5)

- Đừng khinh thiếu niên nghèo?

Nghe lão sư nói xong, ngay lập tức Trịnh Dương cảm thấy dường như ngực nóng ran lên, cả người kích động, khuôn mặt đỏ lừ, thân thể cũng không tự chủ được run lên nhè nhẹ.

Là một người dị giới chính gốc, hắn làm gì đã được nghe qua những lời như vậy!
Trong nháy mắt, ý chí chiến đầu liền tràn ngập toàn thân.

Ban nãy tinh thần còn đang uể oải vì thất tình, bây giờ cũng trở nên lóe sáng như kim cương.

- Thử thi triển lại thương pháp đi!

Thấy hắn đã vứt bỏ được khúc mắc, Trương Huyền khoát tay, nói.

- Dạ!

Trịnh Dương cũng không nói gì thêm, nắm trường thương trong tay. Trong nháy mắt, khí chất của hắn liền thay đổi, khác hoàn toàn lúc nãy.

Ầm ầm ầm ầm!

Mũi thương càn quyét xung quanh, khí tức cuồn cuộn, lực lượng mạnh mẽ xuyên qua thân thương tràn ra khắp nơi, làm toàn bộ căn phòng chấn động, tràn ngập tiếng sấm rền.

Coong!

Bộ thương pháp thi triển xong, thân thương nằm ngang, mũi thương đâm thẳng vào cột đá.

Một tiếng nổ lớn vang lên. Sau đó trên cột đá xuất hiện một dãy số:

235!

Chính là 235!

Ban nãy hắn dùng hết toàn bộ sức lực cũng chỉ có thể đánh ra 110. Mà sau một câu chỉ điểm của lão sư, không ngờ sức lực lại tăng lên hơn cả gấp đôi!

- Cảm ơn lão sư!

Nhìn con số đang hiển thị trên cột đá, Trịnh Dương không còn nghi ngờ gì nữa, ngay lập tức quỳ trên sàn. Ngay lúc này, hắn đã hoàn toàn bái phục người lão sư đang đứng trước mặt mình, không còn bất kỳ lo ngại nào.

- Lợi hại!

Nhìn chằm chằm vào con số đang hiển thị trên cái cột đá không xa, khuôn mặt của Mạc Hiểu cũng không khống chế được đỏ lên, toàn thân run rẩy.

Hắn vui mừng vì người bạn thân đã tìm được một người lão sư tốt nhưng cũng cảm thấy hơi mất mát.

Hồi nãy lão sư Vương Siêu cũng đã chỉ điểm qua cho hắn, nhưng chỉ làm lực lượng của hắn tăng lên tầm 30%!

Mà người lão sư đang ở trước mặt này lại có thể giúp Trịnh Dương tăng lên hơn 100%!

Nếu biết trước người lão sư vô danh này lợi hại như vậy, hắn đã không tốn nhiều công sức đi tìm Vương Siêu gì đó, trực tiếp lại đây bái sư!

Nghĩ vậy, trong lòng hắn có chút hối hận.

Nhưng đồng thời hắn cũng có chút nghi hoặc. Một giáo viên có thương pháp lợi hại như vậy, tại sao lại không có danh tiếng?

Hắn nhịn không được ngẩng đầu lên, hỏi:

- Lão sư ơi, lão sư đã nhận Trịnh Dương làm học sinh, nhưng chúng ta vẫn chưa biết tên của lão sư là....

Nghe câu hỏi khéo của hắn, Trịnh Dương cũng không nhịn được nhìn qua.

Hắn đã hoàn toàn bội phục người lão sư này, nhưng ngay cả tên của lão sư hắn còn chưa biết!

- Ta là Trương Huyền!

Trương Huyền nói, không biểu lộ cảm xúc gì.

- Trương Huyền? Cái tên này nghe quen quá....

Nghe tên của lão sư này, Mạc Hiểu hơi sửng sốt. Ngay sau đó dường như nhớ ra cái gì, con ngươi hắn co rụt lại, đôi môi run lên không kiểm soát được, nói:

- Ta nhớ hình như... có một lão sư phế vật bị không điểm phần đánh giá giáo viên, cũng tên là Trương Huyền. Hình như… là giống với tên của lão sư!

- Ừ! Ta chính là lão sư phế vật đấy!

Trương Huyền gật đầu.

- A...

Trịnh Dương và Mạc Hiểu ngay lập tức hóa đá.

(1) Võ giả: người học võ

(2) Cái thế cuồng ma: ma quỷ điên cuồng vô địch thiên hạ

(3) Xử nữ: nữ tử còn trinh

(4) Võ giả nhất trọng: hệ thống phân chia cấp bậc trong truyện - bậc 1

(5) Ba mươi năm Hà Đông ba mươi năm Hà Tây, đừng khinh thiếu niên nghèo!: không ai biết trước chuyện tương lai, chuyện gì cũng có thể xảy ra

Chương 9: Đánh cược

Có rất nhiều tin đồn về lão sư phế vật đó. Còn chưa đến trường, lỗ tai bọn họ đã nghe nhiều đến nỗi muốn chai luôn rồi.

Nói rằng lão sư đó vô dụng kém cỏi thế nào, dạy hỏng học sinh ra sao!

Còn nói ông ấy không biết cách tu luyện, không nắm rõ kỹ thuật luyện võ...

Nói chung, có đủ lời nói xấu, chê bai!

Nếu là học sinh, tốt nhất nên tránh xa hắn ra. Tốt nhất đừng nên dính dáng tới người này. Nếu không, tẩu hỏa nhập ma là còn nhẹ, không cẩn thận còn có thể bị chết dưới tay hắn!

Trước khi hai người bọn họ đến trường nhận giáo viên, cũng từng nghe qua tin đồn tương tự. Vì vậy bọn họ luôn cố gắng cẩn thận từng li từng tí. Nhưng nằm mơ bọn họ cũng không thể ngờ rằng, cái người cao ngạo, khí chất hơn người đang đứng trước mặt lại chính là thứ phế vật trong lời đồn đại!

- Thưa lão sư, lão sư lợi hại như vậy, tại sao...

Trịnh Dương thực sự nhịn không được, mở miệng hỏi.

Mặc dù mới tiếp xúc không lâu nhưng họ cảm thấy lão sư đang đứng trước mặt họ có một vốn kiến thức thật phong phú, học sâu hiểu rộng, mọi cử động đều mang theo khí chất hơn người, làm sao có thể gọi là phế vật được?

- Người đời có rất nhiều kẻ hay ganh ghét người tài. Việc này cũng rất bình thường!

Ánh mắt Trương Huyền nghiêng xuống một góc trên bốn mươi lăm độ, trong mắt ẩn chứa chút thương tiếc và nỗi buồn mơ hồ, giống như đang oán trách người đời không hiểu chuyện.

Sự buồn bã hiện rõ trên khuôn mặt, nhưng thực tế trong lòng hắn lại đang không ngừng chửi rủa.

Nếu không nhờ có Thiên Đạo Đồ Thư Quán, với tính tình của thân xác này lúc trước, không bị điểm âm là tốt lắm rồi. Cho nên không điểm... đối với hắn ta đã rất cao rồi!

- Ta muốn lấy lại danh dự cho lão sư!

Nhìn thấy lão sư “đau buồn”, vẻ mặt biểu lộ “cả thế giới không ai thấu hiểu nỗi khổ của ta”, trong lòng Trịnh Dương xúc động vô cùng, nhịn không được nói.

- Được rồi. Không cần lo tới danh dự của lão sư. Sau này ngươi hãy ráng tu luyện thật tốt, lão sư đã rất vui rồi! Cầm lấy lệnh bài đại diện thân phận, đi nhận lấy đệm chăn đi. Ngày mai đúng giờ lên lớp, tuyệt đối đừng tới trễ!

Sau khi Trương Huyền giả vờ hù dọa mấy câu, nhìn thấy ánh mắt ngưỡng mộ, tôn kính của các học vi, liền khẽ gật đầu.

- Dạ!

Trịnh Dương kéo một tay Mạc Hiểu, hai người liền đi ra ngoài.

- Được bốn học sinh rồi!

Thấy hai người rời đi, trong mắt Trương Huyền thoáng hiện lên một chút phấn khởi.

Thiếu nữ ngốc nghếch - Vương Dĩnh, học sinh thắng được nhờ cá cược - Lưu Dương, đại tiểu thư ngông cuồng tự đại - Triệu Nhã, còn một người nữa có tài năng thương pháp hiếm thấy - Trịnh Dương.

Vốn cho rằng hôm nay sẽ giống như trước đây, một học sinh cũng không nhận được, cuối cùng lại kết thúc bằng thất bại. Không ngờ tới phút cuối lại có thể thu được đến bốn học sinh!

- Không còn lệnh bài thân phận. Cho dù lại có thêm học sinh tới, cũng không thể thu làm học viên. Sẵn bây giờ đang rảnh rỗi, mình đi lấy thêm mấy cái nữa!

Sau khi vui vẻ vì đã thu được bốn học sinh, Trương Huyền lúc này mới nhận ra trên người đã không còn tấm lệnh bài thân phận nào.

Thứ này là do học viện phát cho mỗi người. Nhưng bởi vì danh tiếng hắn quá tệ, nên giáo viên quản lý lệnh bài chỉ đưa cho hắn bốn cái, lại còn cười nhạo hắn không thể sử dụng hết được. Nếu không đi lấy, cứ tiếp tục nhận thêm học sinh, e rằng có học sinh mới tới cũng không thể bái sư được!

Cái lệnh bài này chứa thông tin của học sinh cho giáo viên. Một khi nhỏ máu nhận chủ, liền chứng tỏ đã nhận vị giáo viên đó làm lão sư. Nếu muốn rút khỏi lớp học, lão sư đó chỉ cần nhỏ máu ở phía trên thì thông tin học sinh đó sẽ bị xóa đi.

Hắn đứng dậy đi ra khỏi lớp học.

Bên ngoài ánh nắng rạng rỡ, hơi nóng xuyên thấu qua bóng cây chiếu tới, khiến hắn cảm thấy trên đầu đổ chút mồ hôi.

Trên con đường của học viện, học sinh mới, học sinh cũ đang đi lại trong đó. Trên mặt từng người đều mang theo vẻ hưng phấn.

Học sinh mới nhập học, bước vào hoàn cảnh mới, cúi chào những giáo viên ngồi bên trên. Tất cả mọi người đều vui mừng. Về phần học sinh cũ, nghĩ đến việc lại có học sinh mới tới cùng bày trò chọc phá với bọn họ, tất cả đều cười rạng rỡ.

Đi dạo dọc bên đường một hồi, một tòa nhà rộng lớn liền xuất hiện ở trước mặt. Ở chính giữa, bên trên bảng hiệu có ba chữ lớn: phòng hậu cần(1)!

Lệnh bài xác nhận thân phận giáo viên chính là nhận ở đây.

- Ôi, ta còn tưởng là ai. Đây không phải là “lão sư minh tinh” của chúng ta sao? Không ở trên lớp cố gắng thu nhận học sinh, lại chạy đến chỗ ta làm gì? À, để ta đoán một chút đã. Đừng nói là ngay cả một cái lệnh bài thân phận cũng chưa dùng, nên tới trả lại hết đấy!

Hắn vừa đi vào, liền nghe được một giọng nói mỉa mai vang lên.
Trương Huyền ngẩng đầu, nhìn thấy một người có gương mặt mập mạp, đầy thịt.

Người này ít nhất cũng nặng ba, bốn trăm cân. Từ phía xa nhìn chiều ngang và chiều rộng cũng không khác bao nhiêu, giống như một quả cầu thịt cực lớn.

- Tiền Bưu!

Một cái tên hiện lên trong trí nhớ.

Tiền Bưu này là lão sư quản lý việc hậu cần, đối xử với người khác luôn luôn cay nghiệt, luôn thích nhận tiền riêng. Thế nhưng bản thân hắn là giáo viên có cấp bậc thấp nhất, tiền lương luôn rất ít, đồ vật được nhận cũng không được nhiều nên chưa từng biếu tằng gì cho người này.

Chỉ bởi vì việc này hắn đã đắc tội người này. Nên chỉ cần vừa thấy mặt hắn, người này sẽ dùng đủ lời châm chọc, nói móc để làm hắn mất mặt.

Chỉ đưa bốn cái lệnh bài thân phận, lại còn nói hắn dùng không hết, cũng là lời nói của người này.

- Lệnh bài thân phận ta đã sử dụng hết rồi nên muốn tới lấy thêm mấy cái!

Lười cãi nhau cùng hắn ta, Trương Huyền thản nhiên nói.

- Dùng hết rồi sao?Tiền Bưu bất ngờ, đột nhiên cười lớn nói:

- Ha ha, tất cả mọi người mau tới đây xem một chút. Lão sư đứng thứ nhất đếm ngược của chúng ta lại dám chạy tới đây nói láo rằng hắn đã sử dụng hết lệnh bài thân phận rồi! Ha ha, đây là chuyện buồn cười nhất trên thế giới mà ta từng nghe qua đó...

- Ta nhớ lúc trước ngươi đưa cho hắn bốn cái lệnh bài thân phận lận mà! Xài hết rồi hả? Hắn ta ư? Nói đùa kiểu gì vậy!

- Lão sư Tôn Nham - người đứng thứ hai từ dưới lên, nghe nói bây giờ cũng chỉ mới thu được một học sinh thôi. Một lão sư kiểm tra được không điểm xưa nay chưa từng có như hắn, lại có thể nhận được học sinh? Nói dối làm gì không biết.

- Đuổi ra ngoài đi. Dù sao hết ngày hôm nay hắn cũng bị đuổi thôi...

Những lão sư trong phòng hậu cần nghe được tiếng hô của Tiền Bưu, tất cả đều đi tới. Mỗi người nhìn về phía Trương Huyền, mặt mũi đầy khinh thường.

Một lão sư xếp hạng nhất từ dưới lên, thi kiểm tra được không điểm lại còn bày đặt nói láo làm cái gì?

Học sinh vừa nghe được tên của hắn đã trốn mất dạng chứ đừng nói gì đến việc nhận làm lão sư... Đúng là nói láo!

- Ồ? Nói ta nói láo sao? Được thôi, mấy người có dám cá cược không?

Trương Huyền cũng không tức giận, chỉ cười nhạt một tiếng.

- Cá cược? Được, nếu ngươi muốn thua, ta sẽ giúp ngươi thực hiện tâm nguyện. Nhưng mà cái thứ nghèo kiết xác như ngươi, chắc chẳng có cái gì để cá đâu nhỉ!

Tiền Bưu không thể ngờ cái người hắn luôn xem thường kia lại dám cá cược với hắn. Đúng là nực cười.- Ta có nghèo kiết xác, cũng không cần ngươi lo. Đã muốn cá với ngươi, tất nhiên là ta phải có đồ để cá cược rồi!

Trương Huyền nhướng cao mắt.

- Ồ? Có đồ để cá cược sao? Chỉ với chút tài sản của ngươi, chắc thứ lấy ra toàn là đồ bỏ thôi. Ngươi nghĩ ta sẽ cá cược với ngươi sao? Ta còn chưa đến nỗi thấp hèn như vậy!

Tiền Bưu tràn đầy khinh miệt nói.

Trương Huyền là giáo viên có địa vị thấp nhất, lại luôn đứng thứ nhất đếm ngược. Không thu được học sinh không nói, ngay cả tiền thưởng cũng không có. Nhắc đến giáo viên nghèo nhất trường, ngoài hắn ra chắc không còn ai.

Tiền sinh hoạt hằng ngày còn thiếu, nói gì đến tài nguyên tu luyện đây!

- Ha ha!

Nghe những lời sỉ nhục từ đối phương, Trương Huyền cũng không thèm để ý, chỉ cười một tiếng, tiếp tục nói:

- Thứ ta muốn đặt cược không phải là bảo bối, cũng không phải vật phẩm, mà là... danh dự! Nếu như ngươi thua, ta cho ngươi tát ta ba cái! Nếu như ta thua, ngươi phải để ta tát ba cái! Dám chơi không?

- Tát tai?

Không nghĩ tới người này lại cá cược như vậy, Tiền Bưu bị bất ngờ, hơi do dự trong chốc lát.

Bị tát vào mặt, lại còn bị giáo viên đứng thứ nhất đếm ngược trong trường tát, nếu thua thật, hắn cũng không muốn sống, chắc chết vì mất mặt thôi.

- Sao rồi, không dám cá cược hả?

Trương Huyền cười nhìn qua.

- Tiền Bưu, ngươi sợ cái gì? Trình độ cái tên này thế nào ngươi còn không rõ sao?

- Một lão sư thi được không điểm, làm sao có thể nhận được học sinh? Đúng là nằm mơ giữa ban ngày!

- Hắn chỉ đang dọa ngươi thôi. Nếu hắn có thể thu được, vậy ta chẳng phải đã thu được mấy trăm người rồi sao? Cho dù học sinh đó bị mù đi nữa cũng không thể mù đến mức này chứ!

Mấy giáo viên còn lại trong phòng hậu cầu đều cười lạnh.

Không một ai trong bọn họ tin tưởng Trương Huyền có thể nhận được học sinh.

Cái này cũng giống như nói heo có thể trèo cây vậy.

- Được thôi, ta đồng ý!

Nghe lời mọi người nói, Tiền Bưu cảm thấy rất có lý, khẽ gật đầu đồng ý.

- Các người cổ vũ nhiệt tình như vậy, có phải cũng muốn cá cược với ta hay không? Cá cược giống hắn?

Thấy người kia đã đồng ý, Trương Huyền nhìn về ba vị lão sư khác của phòng hậu cần nói.

Ba người này khi nãy cười nhạo rất lớn. Hắn đã lỡ cá cược cùng một người, vậy cá cược thêm vài người nữa cũng chẳng sao.

- Thế nào? Sợ mất mặt nên muốn cá cược thêm với vài người nữa sao? Được, vậy ta chơi với ngươi!

Một lão sư khác hào phóng nói.

- Ta cũng cá nữa!

- Hứ, ai sợ ai. Hạng người đội sổ toàn điểm không mà còn bày đặt ra vẻ trước mặt chúng ta. Đúng là muốn tìm chết!

Ba người đồng thời cười, gật đầu đáp ứng.

Theo bọn họ nghĩ, ván cá cược này, Trương Huyền chắc chắn thua. Hôm nay hắn cứ đợi bị ăn tát đi!

(1) Phòng hậu cần: Nơi xử lý, đảm đương việc chuẩn bị đồ dùng cần thiết.

Chương 10: Quỵt nợ

- Được, ngươi nói ngươi nhận được bốn học sinh. Vậy bây giờ ngươi hãy gọi mấy học sinh đó tới đây để chúng ta xác nhận xem nào? Hay là đưa mặt sẵn để chúng ta tát hả?

Nhìn cái tên luôn đứng thứ nhất đếm ngược còn bày đặt giả bộ phách lối, muốn cá cược với bốn người bọn họ, Tiền Bưu liền cười khẩy.

- Gọi các học sinh đến đây?

Trương Huyền lắc đầu:

- Mấy người đều là giáo viên ở phòng hậu cần, không lẽ ngay cả cách đơn giản nhất để biết câu trả lời cũng không biết? Muốn xác nhận xem ta có thu được bốn học sinh hay không, rất đơn giản. Chỉ cần có học sinh nhỏ máu trên lệnh bài để nhận ta làm giáo viên, phòng giáo dục sẽ ngay lập tức tự động lưu trữ sơ yếu lý lịch của học sinh đó. Chỉ cần đến phòng giáo dục kiểm tra là có thể biết được đáp án rồi. Phòng giáo dục không bao giờ cấu kết với ta để lừa mấy người đâu!

Đúng là chỉ cần xác nhận thân phận học sinh xong, tin tức sẽ tự động truyền đến phòng giáo dục. Ở đó sẽ có những ghi chép kỹ càng. Cho dù có là ai đi nữa cũng không thể nào làm giả được!

- Lý Nguyên, ngươi đi qua đó kiểm tra đi! Ta cũng muốn xem thử một hồi nữa người này có thể giả vờ kiểu gì nữa đây!

Nghe Trương Huyền nói, lại thấy vẻ mặt tự tin của hắn, Tiền Bưu ngây người trong chốc lát, sau đó liền quay đầu nói với Lý Nguyên.

Lý Nguyên cũng là một trong số những lão sư lúc nãy cười nhạo Trương Huyền. Nghe vậy hắn liền quay người đi ra ngoài.

Phòng giáo dục và phòng hậu cần đều thuộc bộ phận hành chính, khoảng cách cũng không xa lắm. Bởi vậy thời gian Lý Nguyên ra ngoài cũng không lâu. Sau khi kiểm tra xong hắn liền mang bộ mặt đưa đám đi về.

- Sao rồi?

Thấy bộ dạng này của hắn, trong lòng Tiền Bưu hồi hộp, dâng lên dự cảm chẳng lành.

- Đúng là có... bốn học sinh nhận hắn ta làm lão sư! Đây là danh sách và thông tin chi tiết của tụi nó...

Mặt Lý Nguyên tái xanh.

Đến bây giờ hắn vẫn không thể tin được đây lại là sự thật.

Chẳng lẽ bốn đứa học sinh này bị mù hết rồi sao? Hồng Thiên học viện có nhiều giáo viên như vậy không chọn, lại cố tình chọn ngay một lão sư kiểm tra được điểm không là sao? Cho dù là chọn đại đi nữa cũng sẽ không đến lượt người này!

- Để ta xem nào? Coi chừng hắn lại tìm đại mấy đứa mắt mù, chân què đã bị đuổi khỏi trường để làm học sinh đấy!

Tiền Bưu giật lấy danh sách.

Hai lão sư còn lại cũng vội vàng túm tụm lại xem.

Có không ít lão sư vì muốn gia tăng số lượng học sinh của mình sẽ thu nhận thêm những học sinh yếu kém cho đủ số lượng. Những học sinh này có thể bị đuổi bất cứ lúc nào. Cho dù có được giữ lại, cũng không ở thêm được mấy tháng!

Tiền Bưu cho rằng đối với cái loại người luôn đứng chót như Trương Huyền, cho dù có nhận được học sinh, chắc chắn cũng chỉ toàn là mấy đứa học sinh thuộc dạng kém cỏi nhất, vô dụng nhất, những đứa học sinh không ai cần.

Nhận mấy người kiểu này chỉ vì muốn gom cho đủ số lượng, không những không có gì đáng tự hào, trái lại còn rất mất mặt!

- Vương Dĩnh... là học sinh nữ đúng không? Nghe cái tên là biết chẳng ra gì rồi. Chắc là một trong những học sinh nhập học có thành tích kiểm tra kém nhất đấy...

Nhìn tên đầu tiên trên danh sách, Tiền Bưu lạnh lùng nói.

Không phải ai cũng có thể vào được Hồng Thiên học viện. Muốn vào được đây, đầu tiên phải làm một bài kiểm tra nhập học. Học viện sẽ dựa vào thành tích của bọn họ thực hiện việc xếp hạng. Đủ điều kiện, mới có thể trúng tuyển.

Những học sinh nào lúc nhập học kiểm tra được điểm cao, luôn là đối tượng tranh giành của các giáo viên giỏi. Trong danh sách học sinh giỏi, hình như không có ai tên là Vương Dĩnh cả.

- Tiền lão sư, ngươi xem tiếp ở dưới đây này...

Tiền Bưu còn chưa nói xong đã nghe thấy giọng nói hơi run rẩy của lão sư đứng kế bên.

- Sao rồi? Chẳng lẽ còn tệ hơn lời ta nói sao?

Cười lạnh một tiếng, Tiền Bưu nhìn xuống dưới. Chỉ nhìn thoáng qua, con ngươi chăm chú nhìn một nơi. Hắn nhìn thấy một dòng chữ được chú thích kĩ càng sau cái tên Vương Dĩnh:

Học sinh mới nhập học, xếp hạng kiểm tra đứng thứ sáu mươi bảy, là em gái của Vương Đào - học sinh của một trưởng lão (1) có tiếng trong trường, là con gái của Vương gia - nằm trong danh sách bốn thế gia lớn (2) ở thành Thiên Huyền!

- Con gái Vương gia? Em gái Vương Đào?

Tiền Bưu cảm thấy sợ hãi.

Ở Thiên Huyền có bốn dòng họ lớn. Đứng đầu chính là Vương gia. Một thiên kim tiểu thư của dòng họ nổi tiếng như vậy lại nhận một lão sư kiểm tra luôn đứng hạng chót làm lão sư? Đây là thật hay đùa đây?

Những học sinh này không phải nên nhận đám người Lục Tầm, Vương Siêu làm lão sư sao?

Nếu như nhắc đến dòng họ, chỉ mới làm hắn sợ hãi thôi. Điều khiến hắn suy sụp nhất chính là ca ca của Vương Dĩnh - Vương Đào!

Hằng năm sau khi nhập học, các lớp đều sẽ tiến hành tổng kết đánh giá một lần. Trong số các học sinh mới năm trước, tên người này luôn nằm trong danh sách mười thứ hạng cao nhất. Năm nay hắn lại được một vị trưởng lão ở trường đánh giá cao, nhận làm thân truyền!Có một người ca ca thiên tài như vậy, làm sao muội muội có thể kém cỏi được?

Có địa vị, có tài năng, còn có một ca ca thiên tài, vậy tại sao lại đi nhận người này làm lão sư chứ?

Hay là mắt bị mù nên nhìn nhầm rồi!

Tiền Bưu có cảm giác như bị thiên lôi đánh qua vài trận, cả người cũng muốn ngất xỉu cho xong.

- Các ngươi mau xem phía dưới này...

Ngay lúc toàn thân hắn đang không ngừng run rẩy, không dám tin vào sự thật này, một lão sư khác lại run rẩy nói.

- Có thể nhận được một học sinh như Vương Dĩnh coi như hắn gặp may. Ta không tin hắn còn có thể nhận được thêm học sinh khác giỏi hơn nữa...

Cắn răng một cái, Tiền Bưu liền xem cái tên tiếp theo trong danh sách. Khi nhìn thấy cái tên này, toàn thân hắn lại run lên lần nữa, mắt tối sầm lại.

- Triệu Nhã? Người đứng hạng bảy trong kì thi kiểm tra - Triệu Nhã? Con gái thành chủ Bạch Ngọc thành?

Tiền Bưu khóc không ra nước mắt.Vừa mới nói không tin người như hắn còn có thể nhận thêm học sinh giỏi hơn. Nhưng nằm mơ hắn cũng không thể ngờ được, vậy mà lại có thật... Không chỉ nhận được học sinh giỏi, còn là học sinh xuất sắc được nhiều lão sư tranh giành!

Khi Triệu Nhã này còn chưa tới đây, hắn đã được nghe nói qua. Đó là con gái thành chủ Bạch Ngọc thành, dáng người xinh đẹp không nói, ngay cả thiên phú (3) cũng rất cao!

Học sinh loại này sẽ được rất nhiều lão sư xếp hạng tranh giành cao, sao có thể nhận cái tên vô dụng này làm lão sư chứ?

Không thể, không thể nào!

Hắn cố gắng nhẫn nại, nhìn xuống dưới danh sách lần nữa.

Lưu Dương, Trịnh Dương, hai tên này mặc dù không quá nổi tiếng, nhưng lúc kiểm tra sinh viên mới nhập học cũng có thứ hạng không thấp, còn nằm trong danh sách một trăm người đứng đầu!

Nhất là Trịnh Dương, nghe nói còn có sở trường dùng thương. Lúc kiểm tra, không có chỗ trống để hắn phát huy nên thứ hạng mới xếp sau. Nếu như để hắn dùng thương, nói không chừng đã giành vị trí hai mươi người đầu tiên trong danh sách rồi!

Cầm danh sách bốn học sinh xem kỹ vài lần, Tiền Bưu cùng mấy lão sư khác đều cảm thấy sắp điên mất rồi.

Việc này thật không hợp lý tí nào!

- Chắc chắn là ngươi đã dùng mánh khóe nào đó để qua mặt chúng ta. Mặc dù bọn họ nhận ngươi làm lão sư, nhưng chắc chắn là vì không biết ngươi là ai. Đến lúc biết được, không bao lâu sẽ hủy lớp thôi...

Bỗng nhiên, mặt mũi Tiền Bưu đầy vẻ dữ tợn, lớn tiếng quát.

Một lão sư kiểm tra được không điểm, có tư cách gì nhận được học sinh xuất sắc như thế? Chắc chắn là đã dùng đến trò lừa đảo hèn hạ vô sỉ nào đó không để người khác biết được. Trò lừa đảo đê hèn này một khi bị phơi bày, những học sinh đó chắc chắn sẽ giận dữ bỏ đi thôi!
Nói cách khác, hắn có bốn học sinh là thật. Nhưng mà, những học sinh này đều sẽ không ở lớp hắn được lâu, rồi cũng sẽ nhanh chóng hủy lớp cho xem.

- Có bỏ lớp hay không, cũng không phải chuyện của ngươi. Chúng ta đã đồng ý trong cá cược là bây giờ ta có học sinh hay không? Hiện tại mấy người cũng đã xác nhận được việc ta có bốn học sinh. Vậy có phải mấy người nên thực hiện lời cá cược rồi hay không?

Không thèm để ý đến khuôn mặt dữ tợn và suy nghĩ lung tung của bốn người kia, Trương Huyền thản nhiên nói.

Vẻ mặt bốn người Tiền Bưu, Lý Nguyên đều tối sầm như nhà có tang vậy.

Nội dung bọn họ cá cược, đúng thật là cá cược bây giờ hắn có học sinh hay không, cũng không nói sau này thế nào.

Nói như vậy, bọn họ coi như đã thua rồi!

Nhưng mà, bảo bọn họ nhận thua, bị lão sư dở nhất trường tát tai là điều không thể chấp nhận được!

- Cá cược? Nhóc con, nếu như chúng ta không làm theo thì sao?

Do dự một chút, Tiền Bưu cười lạnh, gương mặt mập mạp tràn đầy vẻ dữ tợn.

- Đúng, cho dù chúng ta không tuân theo cá cược, ngươi có thể làm gì bọn ta hả? Ha ha, muốn đánh chúng ta một trận sao? Quan trọng là ngươi có đủ khả năng không đã? Lão sư dở nhất trường, tu vi cũng thấp nhất, còn bày đặt giả vờ trước mặt chúng ta. Ngươi có tin hay không, bây giờ bốn người chúng ta lập tức đánh ngươi thành đầu heo, cũng không ai dám đến bênh vực?

- Ít giả vờ một chút, có lẽ còn có thể ở lại trường lâu hơn. Nếu không, không bao lâu ngươi sẽ bị đuổi ra khỏi trường, lại còn bị mất mặt, xấu hổ nữa đấy!

Đám người Lý Nguyên lập tức hiểu ý của Tiền Bưu, cùng lúc cười khẩy.

Trương Huyền là lão sư có điểm kiểm tra và tu vi kém nhất trong tất cả các giáo viên, cho nên không có gì đáng bận tâm. Dù cho hắn không xếp hạng chót đi nữa thì cũng không cao hơn hạn chót được bao nhiêu!

Cho nên, khả năng quan sát của hắn không cao để có thể nhìn ra được những điểm yếu của học sinh trong quá trình chúng tu luyện.

Bị tát tai, đám người Tiền Bưu tất nhiên là không muốn. Dù sao thực lực đối phương cũng thấp. Bọn họ định sẽ trực tiếp giở trò vô lại để quỵt nợ.

- Ồ? Nói như vậy, mấy người định không thực hiện cá cược à?

Trương Huyền cũng không tức giận, lại nhẹ nhàng cười nhìn qua.

- Đúng! Tên nhóc, ngươi là cái thá gì? Muốn tát ta hả? Có tin bây giờ ta đánh chết ngươi hay không?

Thấy tên nhóc kia đã không biết điều, lại còn mang bộ dáng chảnh chọe, Lý Nguyên lập tức giận dữ, giơ tay tát hắn.

Bàn tay còn chưa đánh tới trước mặt Trương Huyền, một cơn gió mạnh mẽ ùa tới, khiến cho người ta có cảm giác khó thở.

Mặc dù Lý Nguyên này chỉ là lão sư ở phòng hậu cần nhưng tu vi lại không thấp chút nào, đã đạt tới cảnh giới võ giả tứ trọng hậu kỳ!

Võ giả có chín tầng: nhất trọng Tụ Tức, nhị trọng Đan Điền, tam trọng Chân Khí, tứ trọng Bì Cốt, ngũ trọng Đỉnh Lực, lục trọng Ích Huyệt, thất trọng Thông Huyền, bất trọng Tông Sư, cửu trọng Chí Tôn!

Mỗi một tầng càng đi lên cao hơn tu luyện càng khó hơn.

Mỗi một tầng lại chia thành bốn cấp bậc phân theo sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ và đỉnh phong.

Trương Huyền là lão sư trẻ tuổi nhất trường, năm nay cũng chỉ mới có mười chín tuổi, tu vi chỉ mới đạt đến võ giả tam trọng đỉnh phong - Chân Khí cảnh!

Lý Nguyên hoàn toàn cao hơn hắn một cấp bậc!

Khi hai người có sự chênh lệch lớn về cấp bậc, người cấp bậc thấp hơn không thể nào đánh thắng được đối thủ kia.

Bang!

Khi tất cả mọi người ở đây đều cho rằng Lý Nguyên chắc chắn sẽ tát vào mặt Trương Huyền một cái, đánh hắn đến nỗi đầu choáng mắt hoa, lại đột nhiên xuất hiện một tiếng động lớn. Ngay sau đó đám người bọn họ liền nhìn thấy mặt Lý Nguyên hơi đỏ, máu tươi phun ra, răng trong miệng rơi đầy trên đất.

- Gì đây... Sao hắn lại dám?

Tất cả mọi người đứng ngây ra tại chỗ. Cả đám người đều muốn phát điên lên.

(1)Trưởng lão: người cao tuổi, có địa vị cao.

(2) Bốn thế gia lớn: bốn gia đình làm quan lớn nhất, giàu có nhất.

(3)Thiên phú: tư chất vốn có ngay từ lúc sinh ra, như được trời phú cho.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau