THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 596 - Chương 600

Chương 596: Khổng sư thu đồ Đệ, môn sinh của thánh nhân (2)

Trương Huyền lắc đầu.

Ban đầu còn nghĩ, chờ hắn độc thể tu luyện xong, truyền thụ một bộ võ kỹ. Như vậy chí ít có thể khiến cho khả năng báo thù tăng lớn hơn một chút.

Ai biết vừa tu luyện xong liền đi, cũng không nói một tiếng. Thoạt nhìn tính tình trầm ổn, làm việc, vẫn lỗ mãng như thế.

Thật ra, Trương Huyền cũng biết, sở dĩ chưa nói đã đi, là không muốn liên lụy tới mình.

Nếu như mình biết, nhất định sẽ tiến hành can thiệp. Một khi gặp phải nguy hiểm, vô cùng có khả năng ra tay giúp đỡ. Như vậy, chẳng khác nào hắn cũng rơi vào trong vũng bùn.

Vì đề phòng ân sư giảng dạy bị liên lụy vì hắn, hắn mới viết lá thư xoay người rời đi, khiến cho ai cũng không biết hắn đi chỗ nào.

Người này thoạt nhìn tuổi không lớn lắm, nghĩ lại thật nhiều.

- Trở về phòng học trước đã!

Thở dài một tiếng, Trương Huyền đi về phía phòng học.

Tuy rằng cảm thấy người này có chút lỗ mãng, thật ra phần nhiều hơn chính là cảm động.

- Sư sinh sư sinh, sư như thế nào? Sinh như thế nào?

Vừa đi về phía trước, hắn vừa suy nghĩ tìm hiểu, một ý nghĩ xông ra.

Sống lại tới nay, hắn cũng là vì mục đích thu học sinh, cũng vì các loại mục đích truyền thụ tri thức.

Tuy rằng cũng là thật lòng thật ý, truyền thụ tri thức cũng suy nghĩ sâu xa, không có một tia giả tạo... Nhưng trên thực tế, từ đầu đến cuối, chưa từng hoàn toàn mang vào nghề nghiệp lão sư này.

Thật giống như một ít phụ mẫu trẻ tuổi, tuy rằng sinh ra hài tử, cũng vô cùng chiếu cố, vô tư kính dâng, nhưng ở sâu trong nội tâm, lại không có khái niệm của người làm cha, làm mẹ.

Kiếp trước Trương Huyền chỉ là nhân viên quản lý Đồ Thư Quán của trường cao đẳng, không phải là lão sư thật sự.

Kiếp này cho dù thu không ít học sinh, thứ nhất, thời gian ngắn ngủi, thứ hai, sự tình phong phú, không rảnh chú ý tới nhiều.

Lúc này xúc động trước hành động của Lộ Trùng, bất tri bất giác, hắn dẫn động tâm cảnh.

- Truyền thụ tri thức lại là “sư”? Thu được học thức lại là “sinh”?

- Không đúng, sư không nên đơn giản như vậy. Sinh cũng không phải dễ dàng như vậy!

Từng cảnh tượng khi chung đụng với đám người Triệu Nhã, Mộc Tuyết Tình, Lộ Trùng chảy xuôi ở trong đầu, tâm cảnh của Trương Huyền càng lúc càng trống trải, càng lúc càng rõ ràng.

- Là một loại ăn ý, một loại trách nhiệm, một loại ỷ lại, một loại...

Ầm ầm!

Không biết qua bao lâu, Trương Huyền chỉ cảm thấy ánh mắt liền sáng ngời, dường như gông cùm xiềng xích gì đó bị đánh nát, rộng mở rõ ràng.

Ngay sau đó một lực lượng cuồn cuộn, giống như đường vân, từ trên trời hạ xuống, tiến vào trong đầu, khiến cho tâm cảnh của hắn càng lúc càng rõ ràng, càng lúc càng thuần hậu.
- Bảo mọi người không nên quấy rầy, ta phải bế quan!

Cảm nhận được trên phương diện tâm cảnh biến hóa, Trương Huyền cũng không nhẫn nại được nữa, căn dặn Mạnh Đào một tiếng, thân thể thoáng một cái, tiến vào phòng học nhỏ, ngồi xuống.

...

Danh Sư Đường.

- Phụ thân, ta nói là sự thật. Liễu Trình lão sư kia thật sự chỉ điểm cho Mộc đan sư chế luyện ra đan dược tứ phẩm...

Khương Thần nhìn về phía phụ thân cách đó không xa.

Cảnh tượng ngày hôm qua nhìn thấy được khiến hắn thật sự quá chấn động kinh ngạc, đến bây giờ còn chưa tỉnh táo lại được.

Sáng sớm dậy, hắn lại tìm đọc không ít sách. Lúc này hắn mới hiểu được, chỉ điểm luyện đan sư nhị tinh chế luyện đan dược tứ phẩm là khó khăn tới mức nào. Tuyệt đối không phải chỉ tinh thông dược lý, là có thể hoàn thành.

Nói cách khác, vị Liễu lão sư này tuyệt đối tinh thông luyện đan, thậm chí còn là cao thủ cực kỳ lợi hại.

- Ừ, ta tin tưởng!

Khương đường chủ gật đầu.

Hắn sớm biết vị sư huynh này của mình có thuật luyện đan hơn người, nhưng phát sinh loại hành động này, vẫn khiến hắn bất ngờ.

- Phụ thân, phụ thân lại nói cho ta biết, vị Liễu lão sư này và Trương sư bá có phải có liên hệ gì hay không?

Thấy phụ thân cũng không lộ ra biểu tình bất ngờ, Khương Thần hỏi ra nghi ngờ trong lòng.

Bắt đầu từ hôm qua, hắn đã nghi ngờ. Trương sư tinh thông luyện đan, Liễu lão sư cũng tinh thông! Trương sư ra đi thí luyện biến mất, Liễu lão sư lại xông ra... Hai thiên tài cấp lợi hại như vậy, tự nhiên không có bất kỳ tiếp xúc nào... Khiến cho hắn không thể không suy nghĩ.

Thấy con trai có lòng nghi ngờ, Khương đường chủ đang muốn nói chuyện, đột nhiên đứng ở tại chỗ, biến sắc.

- Cái gì?

Không chỉ là hắn, Khương Thần cũng sửng sốt một cái.

- Là Phong Sư điện!

Thân thể Khương đường chủ thoáng lắc một cái, lao vọt thẳng ra ngoài. Khương Thư theo sát phía sau.

Vừa rời khỏi viện, nhất thời hắn phát hiện, tất cả danh sư trong toàn bộ Danh Sư Đường đều bị kinh động, vội vàng vọt tới phía trước.

Phong Sư điện, địa phương sau khi sát hạch danh sư, trao tặng huy hiệu danh sư, sắc phong danh sư.

Bình thường sát hạch danh sư thành công, đều cần phải ở chỗ này xin huy hiệu, bái tế bức tượng Khổng sư, thu được Danh Sư Đường tán thành, tương tự với một ít gia tộc nhận tổ quy tông, tế tổ.

Về phần hội vấn đáp, tương đương với tuyên bố thân phận, khiến cho tất cả mọi người thừa nhận, là sau khi bái tế ở chỗ này. Cho nên, Trương Huyền vẫn chưa tới nơi đây.

Vù vù vù vù!

Rất nhiều danh sư đồng thời đi tới Phong Sư điện, ngẩng đầu nhìn lên.

Chỉ thấy trước mắt, bài vị do vô số tiền bối lưu lại không ngừng lắc lư, giống như động đất.

Phù phù! Phù phù! Phù phù!

Bài vị liên tiếp lắc lư.

- Vạn bài chấn động. Đây là...?

Môi Khương đường chủ run rẩy.

- Không chỉ có như vậy. Đường chủ ngài xem...

Một danh sư chỉ về phía trước.

Khương đường chủ và những người khác nghe nói như thế đồng thời nhìn lại.

Chỉ thấy bức tượng Khổng sư cao lớn ở chính giữa gian phòng, cũng thoáng chấn động, không ngừng lắc lư.

- Đây là... Khổng sư thu đồ đệ, môn sinh của thánh nhân?

Một tiếng thét kinh hãi.

Chương 597: Không muốn làm học sinh của ngươi (1)

Muốn trở thành danh sư, cần phải tiến hành các loại sát hạch. Sau khi thông qua, mới có thể thu được Danh Sư Đường tán thành, nhận được huy hiệu, được người tôn kính.

Đây là trình tự bình thường nhất.

Chỉ có điều, cũng có vài thiên tài siêu cấp, vừa sinh ra lại có năng lực vô số danh sư cũng không có, khiến người ta phải liếc mắt nhìn.

Bọn họ có năng lực rất cao, không có khả năng làm từng bước sát hạch, tất nhiên cũng lại không có cách nào xác định đẳng cấp.

Thật giống như Khổng sư sáng lập Danh Sư Đường, Danh Sư Đường đều là hắn sáng lập. Cấp bậc của hắn, ai có tư cách so sánh?

Người như thế, cảm ngộ tự nhiên, sẽ thu được thiên địa tán thành, tự động giao cho thân phận danh sư, cũng chính là cái người ta nói tới!

Trời nhận danh sư, là thiên địa tán thành. Cho dù không cần trải qua sát hạch, cũng sẽ tự động thành tựu danh sư, được người tán thành. Thậm chí... Địa vị càng cao hơn!

Dù sao, ông trời cũng tán thành ai còn dám phủ nhận?

Loại thiên tài này chỉ có ở trong truyền thuyết. Chỉ nghe nói năm đó Khổng sư từng đạt được. Dù thế nào bọn họ cũng không nghĩ tới, trong nghiệp đoàn của bọn họ sẽ có người thành công!

Thiên nhận danh sư cũng đã rất đáng sợ, khiến cho vô số người tha thiết ước mơ. Hiện tại bức tượng Khổng sư tự nhiên cũng run rẩ theo y...

Điều này càng khiến cho người ta điên cuồng!

Sách ghi chép, Khổng sư lưu lại một tia ý niệm ở trên bức tượng lên. Chỉ cần gặp phải tồn tại hắn nguyện ý thu làm đồ đệ, sẽ run rẩy.

Tất cả Danh Sư Đường đều xem những lời này là huấn đạo, nghiêm khắc tuân thủ.

Đáng tiếc, vô số năm qua, chưa bao giờ xuất hiện qua một lần. Nói cách khác, không ai có thể được Khổng sư tán thành, cũng không ai có thể trở thành môn sinh của hắn.

Dù thế nào bọn họ cũng không nghĩ tới, lại ở trong nháy mắt “danh sư được trời công nhận”, bức tượng lắc lư. Nói cách khác... Khổng sư tán thưởng vị này, muốn thu làm môn sinh!

Khổng sư thu đồ đệ, đó chính là... học sinh của thánh nhân!

Thiên Nhân Khổng sư, cả đời thu đồ đệ vô số, được gọi là hơn ba ngàn.

Chỉ có điều những người này, dựa theo thời gian trôi qua, từ lâu đã qua đời. Cho dù danh sư cửu tinh lợi hại nhất, chỉ sợ cũng là hậu nhân trong hậu nhân, vãn bối trong vãn bối.

Trở thành môn sinh của thánh nhân, chỉ bằng vào địa vị, cho dù là danh sư cửu tinh, cũng phải tôn trọng gọi một tiếng tiền bối, lão tổ tông!

Nghiệp đoàn của bọn họ tự nhiên xuất hiện một nhân vật siêu cường như vậy...

Một khi tin tức truyền ra, tuyệt đối sẽ làm cho toàn thế giới thoáng cái trở nên điên cuồng.

Rốt cuộc là ai?

Mạc Hoằng Nhất? Trương Huyền?

Hay các vị ở đây?

Phong Sư điện của nghiệp đoàn, chỉ biểu hiện tin tức, cũng không thể xác nhận được cụ thể là ai.

Bởi vậy, mọi người cho dù chấn động kinh ngạc, cũng không có cách nào biết được, rốt cuộc là ai may mắn như vậy, tự nhiên nhận được Khổng sư ưu ái.

- Chỉ có điều... Thánh nhân thu đồ đệ, nổi danh khắp thiên hạ. Sợ rằng chuyện này, không che giấu được... Khương đường chủ thì thào tự nói.

Cho dù không biết là ai, nhưng tin tức khẳng định cũng rất khó che giấu.

Thánh nhân thu đồ đệ, vừa mới bắt đầu sẽ khiến cho nghiệp đoàn chấn động. Một khi xác nhận xuống, lập tức lại thông truyền tới thiên hạ. Danh sư trong tất cả vương quốc, tất cả nghiệp đoàn, đều sẽ nhận được tin tức.

Đến lúc đó, tuyệt đối sẽ xuất hiện cục diện vạn nước triều bái, mười vạn tông tới chúc mừng.

Nếu thật sự phát sinh, cho dù người kia muốn giấu diếm, cũng giấu không được.

- Đúng vậy, nghiệp đoàn chúng ta chắc hẳn sẽ danh chấn thiên hạ...

- Thật lợi hại. Khổng sư biến mất nhiều năm như vậy, lại muốn thu đồ đệ sao?

...

Rất nhiều danh sư không nhịn được, hai mắt tỏa ra ánh sáng, hưng phấn khó có thể kìm chế được.

Chỉ có điều...

Còn chưa nói dứt lời, bức tượng Khổng sư trước mắt đột nhiên dừng lắc lư lại, chấn động mạnh một cái.

- Răng rắc!

Một tiếng động vang lên. Từ trong đó tách ra.

Nhìn thấy cảnh tượng như vậy, tất cả mọi người lại ngẩn người. Mắt của Khương đường chủ còn thoáng cái trợn tròn.

- Đây là... - Khổng sư muốn thu đồ đệ, bị... từ chối?

Tất cả lặng ngắt như tờ.

Mỗi một người đều có biểu tình giống như gặp quỷ.

Lão sư có thể lựa chọn học sinh, học sinh tất nhiên cũng có thể lựa chọn lão sư.

Cho dù Khổng sư là lão sư của thiên hạ, là Thiên Nhân, tuyển chọn học sinh, cũng phải xem đối phương có nguyện ý hay không. Nếu không muốn, cũng không thể cưỡng ép.

Bức tượng run rẩy, nói rõ đồng ý thu đối phương làm học sinh. Kết quả, ngay sau đó vỡ ra... Nói rõ ý niệm thu đồ đệ, bị đối phương từ chối!

Từ chối làm học sinh của Khổng sư?

Trời ạ!

Người trâu bò này rốt cuộc là ai?

Ngay cả học sinh của hắn cũng không làm. Ngươi... còn có thể lại lợi hại hơn một chút nữa không?

...

Bên trong phòng học nhỏ.

Trương Huyền tập trung tinh thần cao độ, liều mạng hấp thu lực lượng đặc biệt từ trên trời rơi xuống.

Những lực lượng này tiến vào thân thể lại cùng linh hồn dung hợp hoàn mỹ với nhau, khiến cho khả năng quan sát nhìn nhận sự việc của hắn cũng càng thêm thấu triệt.

- Đây là phần thưởng của Minh Lý...

Thông qua đọc sách Danh Sư Đường, Trương Huyền hiểu được.

Không phải là linh khí, không là chân khí, mà là lực lượng Minh Lý!

Muốn trở thành danh sư, phải có tâm cảnh Minh Lý cảnh.

Mà muốn cho mức độ tâm cảnh nâng cao, cần phải hấp thu loại lực lượng Minh Lý đặc biệt này.

Trước đây, Triệu Phong phụ thân của Triệu Nhã đưa cho hắn một viên ngọc tinh Minh Lý, trong đó lại ẩn chứa loại năng lượng này. Hắn cũng bởi vì hấp thu, khiến cho tiêu hao hết mức độ tâm cảnh, một lần nữa trở lại 0.1.

- Hấp thu!

Trong lòng hắn hấn động kinh ngạc, lại hoàn toàn không có chút dừng lại nào.

Sử dụng trang sách màu vàng nâng cao mức độ tâm cảnh, hắn vẫn chưa tu luyện qua bí tịch, công pháp, cũng không thế nào hấp thu qua thứ này. Nhưng hắn cũng biết thứ này trân quý.

Đối với danh sư mà nói, đây tuyệt đối thuộc về vật báu vô giá.

Chương 598: Không muốn làm học sinh của ngươi (2)

Tăng tăng tăng tăng!

Lực lượng Minh Lý truyền thụ xuống, không ngừng bị hấp thu tiến vào trong cơ thể. Mức độ tâm cảnh chậm rãi tăng lên.

Không biết qua bao lâu.

Thân thể hắn thoáng lắc một cái, ngừng lại.

- Không còn...

Nhìn xung quanh một chút, biết lực lượng vừa chen chúc tới bị hoàn toàn hấp thu sạch sẽ, lúc này Trương Huyền mới thở ra một hơi, cổ tay lật một cái. Một miếng Văn Lý Thạch xuất hiện ở trong lòng bàn tay.

Tinh thần hắn thoáng động.

Phía trên hiện lên một hàng chữ.

11.1!

- Hấp thu lâu như vậy, mới tăng thêm 1.0 vạch?

Hắn bĩu môi.

Vốn tưởng rằng hấp thu nhiều năng lượng hợp lý như vậy, có thể khiến cho tâm cảnh đột nhiên tăng mạnh, tăng tám vạch mười vạch. Dù thế nào hắn cũng không nghĩ tới mới chỉ tăng 1.0!

Quá tốn!

Nếu như để cho những người khác biết được ý nghĩ này, tuyệt đối sẽ chạy tới bóp chết hắn.

Người khác vì tăng 0.1 vạch, cũng tốn không biết bao nhiêu tâm huyết, tu luyện bao nhiêu năm.

Hắn một hơi tăng lên 1.0 lại còn thấy chưa đủ...

Đương nhiên, nếu như biết rằng hắn dùng trang sách màu vàng, cũng trực tiếp 5.0, thăng cấp 5.0, chỉ sợ bọn họ cũng sẽ không nghĩ như vậy.

Lắc đầu, vứt bỏ buồn bực trong lòng, Trương Huyền từ từ mở mắt, nhìn về phía trước.

Từng hoa văn chảy xuôi ở trong ánh mắt, khiến cho tất cả sự vật trước mắt, đều lộ ra diện mạo căn bản nhất.

Một thanh trường đao trên kệ binh khí, ở dưới ánh mắt nhìn chăm chú, biến thành một đám sắt thép. Ngay sau đó một ảo ảnh không ngừng rèn luyện, thong thả thay đổi dáng vẻ và hình thái.

Dường như nhìn một cái, là có thể biết quá trình chế luyện, cấp bậc, chỗ thiếu hụt của thanh đao này.

Phía sau cái bàn cách đó không xa, là một ảo ảnh cây cối cao lớn, ngay sau đó bị chặt xuống, sau đó tạo ra...

- Đây là...

Một cái tên xông ra ở trong đầu, Trương Huyền trợn tròn mắt, nắm đấm xiết chặt!

Mắt Minh Lý.

Có người nói danh sư lợi hại, thông qua tiêu hao lực tâm cảnh, có thể nắm giữ mắt Minh Lý, nhìn thấu bản chất của sự vật, thậm chí ưu khuyết điểm của võ kỹ, công pháp.

Thật giống như hắn dùng mặt nạ da người, ngụy trang “Liễu Trình”, Chí Tôn cũng không nhất định có thể nhìn ra. Nắm giữ mắt Minh Lý, lại có thể thoáng chút nhìn thấu, nhận ra diện mạo như cũ. Chính vì vậy, danh sư cấp bậc càng cao, mới càng đáng sợ.

Cho dù chỉ thấy một mặt, là có thể đơn giản nhìn vấn đề xảy ra, chỗ mấu chốt, tiến hành chỉ điểm.

Chỉ là...

- Không phải nói, ít nhất phải đạt được danh sư lục tinh mới có tư cách lĩnh ngộ sao? Đây là có chuyện gì?

Xác nhận giống với mắt Minh Lý được ghi chép ở trong sách, đồng thời trong lòng hắn nghi ngờ.

Dựa theo ghi chép, chỉ có đạt được danh sư lục tinh, mới có tư cách lĩnh ngộ loại thiên phú lợi hại này.

Thế nào hắn ngay cả nhị tinh còn không được, lại nắm giữ?

Ầm ầm!

Đang thấy kỳ quái, hắn thấy trước mắt chợt hoa lên, ý thức dường như bị một lực lượng mênh mông kéo vào một không gian hỗn độn.

Ngay sau đó một lão nhân râu bạc trắng như tuyết đã đi tới, giọng điệu hiền hòa xuất hiện ở trong đầu.

- Ta muốn thu ngươi làm học sinh, ngươi có thể nguyện ý hay không?

- Thu ta làm học sinh?

Trương Huyền sửng sốt, lập tức lắc đầu:

- Không muốn!

Nói đùa, nắm giữ Thiên Đạo Đồ Thư Quán, bất cứ chuyện gì cũng có thể tìm tới mấu chốt, tìm được chỗ thiếu hụt. Lão sư ở trong mắt người khác, hắn thấy, căn bản không cần thiết.

Cho dù danh sư tứ tinh, danh sư ngũ tinh, ở trên phương diện chỉ điểm có thể so sánh được với Thiên Đạo Đồ Thư Quán sao? Trên tu luyện, có thể so sánh được với công pháp thiên đạo sao?

Lại nói, đối phương lặng lẽ không một tiếng động lại xâm nhập trong đầu của hắn, ai biết tốt hay xấu?

Tất cả cẩn thận vẫn thỏa đáng hơn.

Dù sao, mới có người hạ độc trong nước trà của hắn, muốn gây bất lợi cho hắn.

Vù!

Ý nghĩ này vừa xuất hiện, thân thể lại thoáng lắc một cái. Lúc này hắn mới phát hiện, mình vẫn ở trong phòng học nhỏ, chưa từng đi ra. Cảnh tượng vừa rồi, giống như là giấc mộng.

- Huyễn trận? Không đúng, ở đây không có trận pháp. Bằng không, Đồ Thư Quán khẳng định sớm đã phát hiện... Chẳng lẽ là thứ giống như đá tín nhiệm?

Phục hồi lại tinh thần, Trương Huyền nghi ngờ.

Thời điểm đám người Triệu Nhã kiểm tra tín nhiệm, sẽ giống như vừa rồi, tinh thần tiến vào trong ảo tưởng, trải qua các loại sự tình, kiểm tra phối hợp cùng lão sư.

Lẽ nào vừa rồi hắn cũng gặp phải loại chuyện như vậy?

Nếu không làm sao có thể có một kẻ ngu ngốc không biết từ nơi nào xuất hiện, muốn thu mình làm học sinh?

Cái gì chứ? Muốn nhận ta làm đồ đệ, ngươi cũng phải nói một chút xem mình là ai? Lại lặng lẽ không một tiếng động như vậy khiến cho hắn rơi vào huyễn cảnh, khó tránh khỏi quá thất đức!

Hừ lạnh một tiếng, hắn lại nhét vị lão nhân kia, vào phạm trù vô sỉ.

Đương nhiên, nếu như để cho hắn biết, lão già này chính là Thiên Nhân Khổng sư, dự định thu hắn làm học sinh, chỉ cần vừa đáp ứng, bất kể thân phận hay là địa vị, đều sẽ có biến hóa về chất...

Không biết hắn có thể buồn bực trực tiếp nôn ra máu bỏ mình hay không.

- Hiện tại cho dù không cần sát hạch, ta cũng là danh sư chân chính, không ai có thể phản bác...

Không muốn nghĩ lão đầu thiếu đạo đức kia nữa, che giấu đi mắt Minh Lý, Trương Huyền hưng phấn xiết chặt nắm đấm.

Thông qua xem sách, hắn biết, trong lúc vô ý lĩnh ngộ ý nghĩa chân chính của “sư sinh”, do đó nhận được thiên địa tán thành, thành danh sư được trời công nhận!

Nói cách khác, cho dù không cần thông qua kiểm tra phía sau, hắn cũng là danh sư chân chính, không cần lại ngụy trang.

- Chỉ có điều... danh sư được trời công nhận quá mức gây chú ý. Ta vẫn làm từng bước sát hạch đi. Dù sao còn thiếu một bước cuối cùng...

Hưng phấn trong lòng, nhưng hắn cũng biết, tốt nhất đừng để cho những người khác biết được.

Danh sư trời nhận, quá mức kinh thế hãi tục. Một khi tin tức truyền ra, phiền phức không ít.

Giấu mình mới là vương đạo.

Bất kể nói thế nào, Trương Huyền ta... luôn luôn hết sức giấu mình...

Chương 599: Nói năng thận trọng (1)

Yên tĩnh!

Khổng sư thu đồ đệ, xem như là chuyện lớn khiến đại lục chấn động kinh ngạc. Không quan tâm là danh sư, hay cái gì, chỉ cần là người tu luyện, lấy được quang vinh đặc biệt này, tất nhiên sẽ hưng phấn phương hướng cũng tìm không ra.

Người này tự nhiên... Trực tiếp từ chối, quyết đoán, kiên quyết như vậy!

Ai có thể nói cho ta biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì sao?

Trời nhận danh sư, khiến người ta chấn động kinh ngạc. Nhưng... Từ chối thỉnh cầu Khổng sư thu đồ đệ, chính là khiến người ta nổi điên.

Tất cả danh sư Phong Sư điện giống như là bị người dán chặt miệng, mỗi một người đưa mắt nhìn nhau, trong lòng phát điên.

Vị đại năng này, ngươi không muốn trở thành học sinh của Khổng sư, ta muốn à...

Lưu lại vị trí này cho ta cũng được, làm gì phải từ chối...

- Khương đường chủ, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra?

Qua cả buổi, một vị danh sư không nhịn được nhìn về phía Khương đường chủ cách đó không xa. Những người khác cũng đưa mắt tập trung qua.

- Ta... Ta cũng không biết!

Lúc này, trong lòng Khương đường chủ đang tan vỡ.

Hắn cũng cảm nhận được Phong Sư điện có khác thường mới xông tới. Ai có thể ngờ tới, nhìn thấy được cảnh tượng như vậy.

Từ chối Khổng sư...

Đừng nói Thiên Vũ vương quốc, cho dù đặt ở liên minh vạn quốc, khẳng định cũng sẽ hù chết một đám lớn.

Loại chuyện như vậy, danh sư cửu tinh cũng làm không được!

- Không biết sao?

Vị danh sư này có chút do dự:

- Có thể trở thành danh sư được trời thừa nhận, nói rõ hắn còn không có thu được nghiệp đoàn tán thành. Nói cách khác, không phải là danh sư chính thức, hoặc... đang sát hạch cấp bậc cao hơn! Mà mấy ngày qua, đang tham gia sát hạch, chỉ có hai người... Trương Huyền và Mạc Hoằng Nhất! Ngài lại nói cho chúng ta biết, hai người này đi nơi nào là tốt rồi. Còn ở đó vương thành hay không!

Danh sư trời thừa nhận, chỉ kinh động ở Danh Sư Đường gần đây, sẽ không mở rộng phạm vi lớn hơn.

Nếu ở Phong Sư điện này xuất hiện biến cố, đã nói rõ nhất định là danh sư đột phá ở Thiên Vũ vương thành!

Suy nghĩ một chút, lại biết chắc là một trong hai người, không thể nghi ngờ.

- Bọn họ...

Khương đường chủ do dự.

- Nói đi, hắn đã trở thành danh sư được trời thừa nhận, chẳng khác nào thông qua sát hạch. Mặc dù tiết lộ thân phận, cũng không tính là vi phạm quy định... Chúc trưởng lão nói.

- Ừ!

Khương đường chủ gật đầu:

- Bọn họ còn đang ở vương thành, chỉ có điều vì tiến hành sát hạch cuối cùng của danh sư nhị tinh, dùng thân phận ngụy trang!

- Ngụy trang?

Những người khác sửng sốt.

Sát hạch danh sư nhị tinh, chuyện ngụy trang thân phận thu học sinh, đặc biệt bí ẩn. Rất nhiều danh sư ở đây, tất cả đều không biết được rõ ràng. Thậm chí Khương Thần cũng lần đầu tiên nghe nói tới.

- Là như vậy!

Khương đường chủ nói ra sát hạch cuối cùng của danh sư nhị tinh.

- Ngài là nói... Liễu Trình hội trưởng danh chấn vương thành... và Trương sư là một người?

Nghe xong giải thích, tất cả mọi người lại chấn động, mỗi một đều hôn mê.

Hai ngày nay, danh tiếng lớn nhất không ngoài Danh Sư Đường Trương Huyền và hội trưởng của nghiệp đoàn y sư Liễu Trình!

Tất cả mọi người biết hai người này là thiên tài siêu cấp, khiến người ta hâm mộ. Nhưng dù có thể nằm mộng bọn họ cũng không nghĩ tới... Con mẹ nói, cuối cùng lại là cùng một người!

- Thảo nào...
Khương Thần cũng cứng đờ người tại chỗ.

Trước đó hắn cũng có chút hoài nghi, chỉ là không thể tin được. Nghe được phụ thân xác nhận, hắn mới hiểu được!

Thảo nào có thể có thuật luyện đan cao minh như thế, có thể khiến cho luyện đan sư nhị tinh, chế luyện ra đan dược tứ phẩm!

Trương Huyền sát hạch, tuy rằng hắn biết rõ không địch lại, trong lòng vẫn có tâm tư so sánh, cảm thấy chỉ cần sau này làm từng bước, không ngừng cố gắng, sớm hay muộn mình có một ngày đuổi kịp đối phương...

Bây giờ mới biết... Con mẹ nó chênh lệch thật sự quá lớn, không thể so sánh nổi.

Đừng nói đuổi kịp, không nhận ra không được!

Người ta không chỉ luyện đan lợi hại, y thuật, thi họa, thuần thú... Rất nhiều chức nghiệp, đều khiến cho người ta theo không kịp, so sánh thế nào?

- Nếu hai người bọn họ đều đang ở vương thành, bảo ngày mai nhận thức danh sư, nhất định là một người trong đó, chỉ cần tìm được xác nhận, liền biết là người nào!

Cố nén chấn động kinh ngạc, một danh sư nói.

- Không sai. Bất kể nói thế nào, nghiệp đoàn chúng ta xuất hiện một danh sư được trời nhận thức, thậm chí thiếu chút nữa trở thành môn sinh của thánh nhân, phải biết là ai...

Lại có một danh sư nói.

Phạm vi xác nhận, chỉ có hai người. Còn lại sẽ đơn giản. cũng không thể để nghiệp đoàn xuất hiện nhân vật trâu bò như vậy, nhưng ngay cả là ai, cũng không biết được rõ ràng?

- Mọi người đừng có gấp. Hiện tại ta lại phái một học đồ tới xme!

Khương đường chủ xoay người đi ra ngoài, thời gian không lâu lại đi tới.

Liễu Trình, Tôn Thừa hiện tại đều là danh sư nổi danh của Thiên Vũ học viện. Hỏi thăm tin tức rất đơn giản.

- Như thế nào?

Chúc trưởng lão không nhịn được nhìn qua.

- Mạc Hoằng Nhất... hình như bị bệnh, hiện tại đang hôn mê! Trương sư, có người nói đang bế quan, ai cũng không gặp...

Khương đường chủ nói.

- Vậy cũng không cần suy nghĩ, nhất định là Trương sư...

Mọi người đồng thời gật đầu.

Nếu hôn mê, khẳng định không phải là danh sư được trời công nhận, cũng không có khả năng từ chối Khổng sư. Vậy lại chỉ có một khả năng... Gây ra động tĩnh lớn như vậy, không phải là ai khác, chính là Trương Huyền vừa đến lại sáng tạo ra rất nhiều kỳ tích.

- Nếu biết là Trương sư, có cần báo tin tức này lên tới tổng hội hay không?

Chương 600: Nói năng thận trọng (2)

Trong đám người, một vị danh sư nói.

- Không được!

Khương đường chủ lắc đầu:

- Nếu như chỉ là danh sư được trời công nhận, báo lên tổng hội không có bất cứ vấn đề gì. Nhưng... vị Trương sư này vừa từ chối Khổng sư. Chuyện này một khi truyền ra, sợ rằng toàn bộ tổng hội cũng sẽ nổ tung...

Mọi người sửng sốt.

Quả thật vậy.

Khổng sư là ai? Người đứng đầu vạn cổ, lão sư chung của thiên địa... Người như vậy, muốn thu đồ đệ, tự nhiên bị cự tuyệt, khẳng định hội chắc chắn sẽ bị khủng hoảng cực lớn!

Hơn nữa, Khổng sư thu đồ đệ lại bị từ chối, không tính là hào quang. Nếu như bị tuyên dương ra, chọc cho Khổng sư tức giận...

Cho dù chết muôn lần cũng khó hết được tội.

- Chuyện này đã vượt quá ta phạm vi chúng ta có thể khống chế. Tốt nhất nói năng thận trọng...

Một lát sau, Khương đường chủ căn dặn.

- Vâng!

Mọi người cũng biết tính nghiêm trọng của chuyện này, không dám nói thừa, đồng thời gật đầu đáp ứng.

Bất kể là danh sư được trời công nhận, hay Khổng sư thu đồ đệ bị cự tuyệt, đều đã vượt quá phạm vi bọn họ có thể lý giải. Đối mặt loại chuyện như vậy, tốt nhất im lặng, không nói, không biết, không nghe thấy. Bằng không, làm không tốt chết cũng không biết chết như thế nào.

- Đã như vậy, các vị lại ở trong này quay về phía bức tượng của Khổng sư thề đi!

Khương đường chủ lại một lần nữa mở miệng.

- Vâng!

Rất nhanh, lời thề được hoàn thành. Mọi người nhất thời cảm thấy một lực lượng đặc biệt xâm nhập trong đầu, trói buộc chuyện vừa rồi ở một chỗ. Một khi nói ra, lại sẽ gặp phải trừng phạt.

...

Trương Huyền muốn giấu mình, lại không biết chuyện của hắn từ lâu đã huyên náo tới mức toàn bộ Danh Sư Đường đều đã biết được. Lúc này hắn đẩy cửa phòng học nhỏ đi ra ngoài.

Danh sư được trời công nhận, tuy rằng khiến cho mức độ tâm cảnh của hắn tăng tròn 1.0, ngưng tụ ra mắt Minh Lý. Nhưng đối với tu vi mà nói, lại hoàn toàn không có chút tăng nào.

Vẫn là Tông Sư đỉnh phong, lực lượng ở khoảng 5000.

- Lão sư!

Hắn mới vừa đi ra, đã thấy một nữ hài quỳ xuống mặt đất, nhìn lão sư trước mắt, vui lòng phục tùng.

Đó chính là Mộc Tuyết Tình.
Lúc này, khí tức toàn thân nàng như rồng, toàn thân giống như là thay da đổi thịt!

Sau khi kích phát tất cả dược lực tích tụ ở trong cơ thể, khiến cho nàng trực tiếp đột phá gông cùm xiềng xích Ích Huyệt cảnh, đạt tới Thông Huyền cảnh sơ kỳ!

Thậm chí khí tức mơ hồ, còn có thể đột phá đến trung kỳ bất cứ lúc nào.

Trong một đêm, thay da đổi thịt, nắm giữ tiến bộ lớn như vậy, cho dù là nàng, cũng không thể tin được.

- Không tệ!

Thấy nàng tiến bước, Trương Huyền thoả mãn gật đầu.

Từ nhỏ lại dùng đan dược, số lượng dược lực tích lũy đã đạt đến mức độ kinh người. Có thể thoáng một chút đột phá nhiều như vậy, cũng là chuyện đương nhiên.

- Tu vi vừa thăng cấp, cố gắng củng cố một chút. Ngày mai ta dẫn nàng đi tới một chỗ!

Biết độ tín nhiệm của đối phương đối với mình khẳng định vượt qua 40, có thể đi kết thúc danh sư sát hạch, Trương Huyền căn dặn một tiếng.

- Vâng!

Mộc Tuyết Tình gật đầu, lùi sang một bên.

...

Phỉ Thúy các là khu vực tiêu tiền nổi danh nhất trong Thiên Vũ vương thành.

Tiêu xài một ngày ở đây, sợ rằng có thể khiến cho một gia tộc nhỏ trong vương quốc nhị đẳng phá sản.

Dù vậy, người tới đây, vẫn đông như trẩy hội, xe ngựa không dứt. Vô số người đều tha thiết ước mơ, có thể ở chỗ này tiêu phí, trở thành một thành viên thường xuyên đi lại.

Bởi vì, xung quanh nơi này có mười ba nước, rượu ngon mạnh nhất, cô nương xinh đẹp nhất, phục vụ tốt nhất, hoàng cảnh hưởng thụ nhất...

Bất kỳ một người tu luyện nào, bất kể nam nữ, chỉ cần đã tới một lần, sẽ muốn tới lần thứ hai, đắm chìm ở bên trong đó, lưu luyến quên cả đường về!

Còn không có tiến vào trong đó, một linh khí nồng hậu lại đập vào mặt. So với bên ngoài phải nồng đậm hơn gấp ngoài hai lần. Ở trong hoàn cảnh này tu luyện, tuyệt đối phải nhanh hơn so với bên ngoài, không chỉ gấp đôi.

Sáng sớm, một chiếc xe ngựa dừng lại. Gã sai vặt điều khiển xe vội vàng dọn xong đá xuống ngựa.

- Thiếu gia, đến nơi rồi!

- Ừ!

Mành được vén lên. Một người thanh niên từ trong đó đi xuống.

Người thanh niên mặc quần áo sang trọng, mặt như quan ngọc. Trong ánh mắt chớp động, thỉnh thoảng mang theo một tia vẻ lo lắng. Ở phần cơ thể lộ ra ngoài, hình như còn có vài vết máu bầm, hiện rõ trước đó không lâu mới bị thương, đến bây giờ còn chưa khỏi hẳn.

- Thiếu gia, chúng ta... thật sự phải tìm Lâm Lang công tử sao? Nhưng ta nghe nói, hắn chỉ cần mở miệng, liền đưa ra cái giá xa xỉ!

Gã sai vặt do dự liếc mắt thoáng nhìn.

- Không tìm hắn, còn có thể tìm ai?

Sắc mặt của người thanh niên xám xịt:

- Hiện tại gia tộc cũng đã vứt bỏ ta, còn muốn đưa ta cho Trương Huyền kia, dẹp yên lửa giận của hắn! Cũng chỉ có Lâm gia, mới có khả năng bảo vệ ta an toàn! Chỉ cần Lâm Lang công tử mở miệng, cho dù hắn sát hạch danh sư nhị tinh thành công thì sẽ thế nào? Chẳng lẽ còn dám đắc tội nghiệp đoàn trận pháp sư, cùng Hiên Viên vương quốc sao?

Nếu như Trương Huyền ở đây, khẳng định có thể nhận ra, đây không phải là ai khác, chính là Quý Mặc công tử, thi họa sư trước đây bị thuộc hạ của mình, cởi sạch treo ở trên cây!

Sau khi biết người hắn đắc tội là thiên tài Trương Huyền, Quý gia lại không có ai bảo vệ hắn nữa. Ngay cả cha ruột của hắn, gia chủ của Quý gia cũng muốn đích thân trói hắn lại đưa qua bù tội.

Hắn biết một khi mình bị đưa qua, khẳng định không ăn được trái cây ngon, lúc này mới tìm một cơ hội chạy đến, tìm kiếm người che chở.

Nếu nói trong Thiên Vũ vương quốc ai có thể bảo vệ hắn, ngoại trừ Lâm gia, ai cũng không được. Thậm chí vương thất cũng làm không được!

Gia chủ Lâm gia, không chỉ là hội trưởng nghiệp đoàn trận pháp sư. Nữ nhi còn là thái tử phi của Hiên Viên vương quốc. Chỉ dựa vào loại thân phận này, Khương Thư đường chủ cũng phải nể tình, càng chưa nói tới một Trương Huyền vừa sát hạch thành công.

Về phần Lâm Lang trong miệng hắn, được xưng đệ nhất công tử của Thiên Vũ vương quốc!

Chính là con trai của gia chủ Lâm gia, đệ đệ của thái tử phi của Hiên Viên vương quốc.

Hắn cũng coi như là thiên tài, lại là con trai của gia chủ một trong ba gia tộc lớn tại vương thành, lúc này mới may mắn nhận thức, tiếp xúc qua vài lần.

Mà Phỉ Thúy các này, chính là do Lâm Lang tự tay mở ra.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau