THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 571 - Chương 575

Chương 571: Lần thứ hai hẹn đấu (thượng)) (1)

Nàng tùy hứng hồ đồ, lão sư không lưu tâm, giúp nàng giải quyết đan độc trong cơ thể, truyền thụ đao pháp thượng thừa, chỉ điểm tu vi, ơn nặng như núi!

Nàng vốn muốn có thể làm việc giúp cho lão sư, vì hắn dương danh, ai biết... tự nhiên thua, hại danh thanh của hắn bị hao tổn...

Cho dù như vậy, hắn cũng không buông tha, rất sợ nàng bị thương tổn, trực tiếp xông lên cứu người!

Lão sư, cảm ơn!

Lão sư, là Tình nhi hồ đồ, vẫn xin ngươi tha thứ cho!

Lão sư, sau này ta lại không dám nữa...

Mộc Tuyết Tình xiết chặt nắm đấm.

Lão sư trước mắt, tuy rằng tuổi không lớn lắm, lại lớn giống như núi, khiến cho nàng đi tới không còn mê man nữa.

Khiến cho nàng tu luyện nắm giữ động lực lớn hơn nữa!

...

Triệu Nhã đối diện đang rầu rĩ một kiếm này đến cùng bổ xuống hay không, lại thấy một bóng người ngăn cản trước mặt ở Mộc Tuyết Tình.

Là một người thanh niên hai mươi bốn hai mươi lăm tuổi, sắc mặt có chút ngả vàng.

Ầm!

Dưới quán tính, trường kiếm không dừng lại, đánh thẳng xuống.

Người thanh niên nhướng mày, bàn tay vươn ra, ngón giữa uốn cong, nhẹ nhàng bắn ra.

Coong!

Đầu ngón tay và thân kiếm vừa tiếp xúc, Triệu Nhã nhất thời cảm thấy lòng bàn tay đau đớn một hồi. Trường kiếm gãy thành hai đoạn, tuột ra khỏi tay, bay thẳng ra ngoài.

Bịch bịch!

Lui về sau hai bước, Triệu Nhã điều chỉnh hít thở. Lúc này nàng mới hiện đối phương không có ý công kích nàng, chỉ là búng cho trường kiếm bay đi. Bởi vì lực lượng trong kiếm quá mạnh mẽ, lúc này mới bị cắt ngang trong nháy mắt.

- Lợi hại!

Đồng tử nàng co lại.

Vừa rồi toàn bộ thể chất khai hỏa, kiếm quang quét ngang, ngay cả nàng cũng có phần không khống chế được. Đối phương chỉ một ngón tay lại phá hỏng. Hơn nữa không tổn thương nàng chút nào. Phần năng lực quan sát và thực lực này, quả thực nghe thôi cũng rợn cả người. Không phải tận mắt nhìn thấy, nàng cũng khó có thể tin được!

- Không biết vị tiền bối này, vì sao phải ngăn cản chúng ta so đấu!

Tuy rằng chấn động kinh ngạc, trên mặt nàng lại hoàn toàn không có chút hoảng loạn, liền ôm quyền, thái độ không kiêu ngạo không siểm nịnh.

- Các nàng thực sự... hồ đồ!

Vung cánh tay, Trương Huyền kêu lên một tiếng phiền muộn.

Nàng nói hai người các nàng đi, cho dù luận võ, cũng tìm người khác. Đều là đệ tử của ta, chỉ có điều một người dùng tên giả, ngụy trang một chút mà thôi. Về phần phân cao thấp với nhau, đánh nhau sao? Một người được truyền thụ kiếm pháp, một người muốn học tập đao pháp, còn tưởng rằng làm cái gì. Dù thế nào hắn cũng không thể ngờ được, hai người chạy đến đây đánh tới khí thế hừng hực.

Ta ngất!

Đây là tranh danh dự cho ta sao?

Là tới đây khiến cho ta mất mặt thì có!

Thảo nào vẻ mặt Mạc Vũ cổ quái. Nói cũng phải. Con mẹ nó... điều này thật đúng là náo nhiệt!

- Nói vậy vị này chính là Liễu lão sư!

Đoán được thân phận của người thanh niên đối diện, Triệu Nhã bước lên trước, trên mặt xinh đẹp lộ ra vẻ kiên định:

- Học sinh của các hạ nói lời sỉ nhục lão sư của ta. Làm học sinh, cùng nàng so tài, là giữ danh dự cho lão sư, quang minh chính đại. Vì sao đến trong miệng của các hạ lại biến thành hồ đồ?

- Ừ?

Trương Huyền sửng sốt.

Hắn nói “hồ đồ”, là lấy thân phận Trương Huyền, quát mắng học sinh không tính là gì cả. Nhưng nếu sử dụng thân phận Liễu lão sư, chẳng khác nào đang khinh thường đối phương.

Học sinh so đấu với nhau, ngươi là một lão sư xông lên ngăn cản không nói, còn nói đối phương “hồ đồ”, không phải càn quấy là cái gì?

Dựa vào cái gì học sinh ngươi đánh ta, là đương nhiên. Ta đánh học sinh của ngươi, lại xem như là hồ nháo?

- Được rồi. Chuyện ngày hôm nay, dừng ở đây. Các ngươi trở về đi!

Không nghĩ tới một thân phận ngụy trang, lại bị học sinh của mình nghi vấn, Trương Huyền đau đầu một hồi.

Gây ra cái ô rồng này, cũng thực sự choáng váng. Trước đó, thời điểm hai nàng học tập kiếm pháp đao pháp, chỉ cần có chút lưu ý, cũng không đến mức bị nhiều người đứng ngoài xem như vậy!

- Trở lại? Dựa vào cái gì phải trở lại? Mộc Tuyết Tình này so tài thua, phải lập tức nói xin lỗi trước, thừa nhận vị Liễu lão sư này của nàng không bằng Trương sư của chúng ta. Bằng không, cho dù chuyện này đến tai nghiệp đoàn giáo sư, đến tai Danh Sư Đường, ta cũng không lùi bước!

Một tiếng gầm thét phẫn nộ vang lên. Trịnh Dương bắt đầu nhảy lên, nổi giận đùng đùng.

Hắn thật sự tức giận.

Học sinh đánh không lại, lão sư chạy tới... Ngươi nói vậy là có ý gì?

Chỉ ngăn cản ngược lại cũng thôi, còn nói chúng ta hồ đồ, chuyện này dừng ở đây... Đã thấy kẻ không biết xấu hổ, nhưng chưa thấy qua kẻ không biết xấu hổ như vậy.

Đường đường là lão sư, thua còn không muốn thừa nhận sao?

- Không sai. Trước khi so tài đã nói rõ, lẽ nào không thua nổi?

- Thua thì thua, thắng thì thắng, còn muốn quịt nợ phải không?

- Không biết xấu hổ!

Đám người Viên Đào Lưu Dương Vương Dĩnh cũng đi lên, mỗi một người đều nổi giận đùng đùng.

- Ta thua, cũng là do ta học nghệ không tinh, không có vấn đề gì với lão sư!

Thấy lão sư của mình bị đối phương nghi vấn, Mộc Tuyết Tình tiến lên một bước.

Vốn định chiến thắng, giành vinh dự cho lão sư, không nghĩ tới lại làm cho hắn rơi vào cục diện lúng túng như thế, nàng cắn răng:

- Nếu nói xin lỗi, cũng chỉ đại biểu cá nhân ta, không có nghĩa là lão sư không bằng Trương sư của các ngươi!

- Thật thú vị... Nói nửa ngày như vậy, chính là không muốn nhận thua? Ba ngày trước nàng không có khả năng nói như vậy. Thế nào, đánh không lại, không muốn thừa nhận sao?

Trịnh Dương lạnh lùng nhìn chăm chú qua.

Ba ngày trước, nàng lại rất kiêu ngạo nói, Trương sư cũng không sánh bằng Liễu lão sư các nàng, hơn nữa còn giao hẹn thua sẽ thừa nhận. Ngày hôm nay nàng lại đổi giọng, tưởng chúng ta dễ bị khi dễ sao?

- Lập tức nói lời xin lỗi, thừa nhận Liễu lão sư của nàng không bằng Trương sư chúng ta. Chuyện ngày hôm nay đến đây lại kết thúc. Bằng không, đừng trách chúng ta không khách khí!

Lưu Dương cũng bước lên trước.

- Ta...

Sắc mặt Mộc Tuyết Tình tái xanh.

Một khi nàng ở chỗ này thừa nhận, sau này bảo Liễu lão sư nàng như vậy làm sao sống được ở học viện?

- Được!

Chương 572: Lần thứ hai hẹn đấu (thượng)) (2)

Thấy mấy hài tử này ép buộc đối với lão sư hắn, Trương Huyền càng phiền muộn hơn:

- So tài ngày hôm nay xem như không phân thắng bại. Tất cả đều trở về đi!

Những chuyện khác cũng không thấy các ngươi để ý như vậy.

Nếu học sinh của mình, thừa nhận mình không bằng mình...

Chuyện gì thế này!

- Không phân thắng bại?

- Dựa vào cái gì tính là không phân thắng bại?

...

Không nghe lời này còn tốt. Vừa nghe, đám người Trịnh Dương liền muốn bùng nổ. Ngay cả Triệu Nhã sắc mặt cũng trầm xuống.

Ra mắt không biết xấu hổ, chưa thấy qua không biết xấu hổ như vậy!

Rõ ràng thua, không thực hiện lời đánh cược ngược lại cũng thôi, lại còn mặt dày nói không phân thắng bại!

Vốn đang cảm thấy vị Liễu lão sư này giảng bài tốt, được cho là thiên tài, hiện tại thiên tài cái lông!

Làm gì có thiên tài thua không thừa nhận?

Làm gì có được thiên tài giả vờ giả vịt, ở chỗ này lấy thân phận sư trưởng nói chuyện?

Ta biết ngươi là ai sao? Ở chỗ này giả vờ, giả vờ cái lông a!

Quả thực không biết xấu hổ đến cực điểm!

- Triệu Nhã không thắng, Mộc Tuyết Tình cũng không có thua. Không tính là không phân thắng bại, tính cái gì? Đều trở về đi. Đừng ở chỗ này hồ đồ! Bằng không, ta nói với lão sư các ngươi, để cho hắn cố gắng dạy dỗ một trận!

Trương Huyền xua tay.

Không tuyên bố không phân thắng bại, cũng không có cách nào.

Nói Triệu Nhã thắng lợi, đó chính là nói Liễu Trình mình ngụy trang này không bằng Trương Huyền. Sau này thân phận vạch trần, không phải mất hết mặt mũi sao?

Nói Mộc Tuyết Tình thắng lợi, vậy đại biểu, Trương Huyền không bằng Liễu lão sư...

Hiệu quả cùng cấp!

Chuyện gì thế này.

Bất kể nói thế nào, bị tổn thương cũng là hắn.

Cùng với phiền toái như vậy, còn không bằng đừng nói nhảm, trước đuổi đám hài tử này về rồi lại nói sau.

- Ngươi...

Không vừa nghĩ tới Liễu lão sư này vô sỉ không biết xấu hổ như vậy. Thua không thừa nhận, còn quang minh chính đại như vậy. Đám người Triệu Nhã đều cảm thấy tức muốn nổ phổi.
......

- Liễu lão sư làm vậy có chút không ổn!

Đám người Tạ viện trưởng cũng không nhịn được lắc đầu.

- Hắn lại không nên xuất hiện. Học sinh tranh đấu với nhau, hắn là một lão sư dính vào làm cái gì?

Một trưởng lão hừ nói.

- Nói là như vậy. Nhưng nếu như quả thật không ngoài tay, Mộc Tuyết Tình nhất định sẽ bị thương. Thân là lão sư, dù sao cũng không có khả năng trơ mắt nhìn nàng bị thương, lại không đi ngăn cản!

Tạ viện trưởng nói.

- Điều này ngược lại cũng đúng...

Mọi người gật đầu.

Thân là lão sư, có trách nhiệm giảng dạy, cũng có nghĩa vụ bảo vệ học sinh của mình không bị tổn thương. Không nói vị Liễu lão sư này, đổi lại là bọn họ, để cho học sinh của mình bị người đánh tổn thương, khẳng định bọn họ cũng làm không được.

- Hiện tại học viện cũng rất khó xử. Giúp Liễu lão sư, nhất định khiến cho Trương sư bất mãn, Giúp Trương sư, Liễu lão sư khẳng định cũng sẽ mất hứng. Bất kể nói thế nào, hắn cũng không phải là lão sư bình thường, mà là hội trưởng của nghiệp đoàn y sư. Một mực không ra tay, hai bên khẳng định đều sẽ tức giận. Dù sao, các nàng so đấu, chúng ta không những không ngăn cản, còn mặc cho bọn họ tự do...

Tạ viện trưởng xoa xoa mi tâm, cảm thấy đau đầu vô cùng.

Mới vừa rồi vẻ mặt còn hưng phấn, bất kể hai nữ hài này ai thắng, Thiên Vũ học viện đều sẽ có danh tiếng vang xa, thu được ngư ông đắc lợi.

Dù thế nào hắn cũng không nghĩ tới sẽ tiến triển đến bước này.

Cái này thì hay rồi. Toàn bộ học viện đều có phần không biết làm sao.

- Thật sự không được... Viện trưởng, ngài đứng ra, mời Trương sư và Liễu lão sư ngồi chung một chỗ, làm quen một chút. Đều là thiên tài, có thể sẽ tỉnh táo luyến tiếc lẫn nhau, bội phục lẫn nhau!
Một trưởng lão đưa ra ý kiến.

Tạ viện trưởng do dự.

- Như vậy là hay nhất. Nhưng Trương sư hiện tại đang sát hạch danh sư nhị tinh, không ở vương thành. Một khi biết được mâu thuẫn, không muốn qua, vậy phải làm thế nào?

Lại một một trưởng lão nói.

Mời ngồi chung một chỗ, là có thể hóa giải mâu thuẫn. Nhưng cần phải mời được đương sự đi theo mới được. Liễu lão sư thân là lão sư của học viện, sẽ đơn giản chút.

Nhưng Trương sư là danh sư nhị tinh. Nếu chẳng may hắn không tới, nói nhiều hơn nữa cũng chỉ uổng công.

- Thôi đi. Chỉ có thể để ta mặt dày đi mời. Ta là danh sư nhất tinh, bất kể nói thế nào, Trương sư chắc hẳn cũng sẽ cho chút thể diện!

Do dự một chút, Tạ viện trưởng lắc đầu, nói tiếp:

- Còn nữa, chuẩn bị cho ta mấy tấm vé học viện. Ta muốn tặng cho mấy học sinh của Trương sư. Sau này bọn họ muốn đến học viện, có thể tiến vào bất cứ lúc nào. Muốn sách, hoặc cần tài nguyên gì, cũng không cần ngăn cản!

- Vâng!

Một trưởng lão gật đầu.

......

Phía dưới đài so đấu vốn có Mạc Vũ công chúa đang chờ. Nàng cũng hoàn toàn bối rối.

Nàng vốn tưởng rằng hai nhóm học sinh thân phận khác nhau của Trương Huyền so đấu, khẳng định tương đối thú vị. Dù thế nào nàng cũng không nghĩ tới, ầm ĩ thành như vậy.

Đến lúc này, Trương Huyền thật sự quá lúng túng.

Không quan tâm để cho phía nào giành thắng lợi, đối với danh dự của hắn đều có tổn hại, biến thành thế cưỡi trên lưng cọp.

- Phải ngăn cản...

Nghĩ vậy, nàng không nhịn được đẩy đoàn người ra, đi tới.

- Triệu Nhã Trịnh Dương...

- Mạc sư!

Đám người Triệu Nhã đang ở trong cơn giận dữ, nhưng vẫn lập tức nhận ra được vị công chúa này. Lão sư đối với nàng có nửa nghĩa sư đồ, được xem là đồng môn.

Trước đây, thời điểm lão sư sát hạch danh sư, ở Danh Sư Đường bọn họ đã gặp được.

- Nếu không... các ngươi đi về trước đi! Nếu như Trương sư biết các ngươi ở chỗ này cùng người của Thiên Vũ học viện ầm ĩ lên, khẳng định cũng sẽ mất hứng!

Mạc Vũ gật đầu, mở miệng khuyên can.

Nếu không phải nàng có tư tâm, Trương Huyền sớm biết rằng chuyện này, chỉ sợ cũng sẽ không phiền toái như vậy.

Chương 573: Lần hẹn đấu thứ hai (hạ) (1)

Nghe nói như thế, đám người Triệu Nhã nhìn nhau, thoáng hiện ra vẻ do dự.

Bọn họ tiếp xúc với Trương sư trong thời gian không lâu, cũng biết hắn luôn luôn không thích phiền phức.

Nếu như biết đám người mình chạy đến Thiên Vũ học viện đại náo, thậm chí cùng một lão sư thiếu chút nữa trở mặt, sợ rằng thật sự sẽ mất hứng.

Nhưng cứ như vậy rời đi, bọn họ làm sao có khả năng nuốt được lửa giận trong lòng?

- Mạc sư, ngươi là danh sư, cũng cho chúng ta nói một lời công bằng giúp chúng ta. Vừa rồi so tài, nếu như không phải hắn nhúng tay vào, Mộc Tuyết Tình phải thua không thể nghi ngờ. Thua không thừa nhận ngược lại cũng thôi, lại còn nói không phân thắng bại...

Trịnh Dương tức giận mở miệng.

- Được rồi, bất kể nói thế nào Liễu lão sư cũng là lão sư, chừa cho hắn một chút mặt mũi. Về phần Trương sư bên kia, ta sẽ thay các ngươi giải thích. Hắn sẽ không tức giận cũng sẽ không trách tội các ngươi!

Thấy hắn còn nói không ngừng, Mạc Vũ rất sợ hắn nói tiếp, càng khiến cho mọi việc khó có thể kết thúc, vội vàng truyền âm.

- Làm phiền Mạc sư!

Trịnh Dương vẫn muốn nói tiếp, bị Triệu Nhã cắt ngang.

- Ừ!

Mạc Vũ gật đầu.

Triệu Nhã xoay người nhìn về phía Trương Huyền, mở miệng:

- Liễu lão sư, gọi ngươi một tiếng lão sư, là nể mặt Thiên Vũ học viện. Nếu ngày hôm nay ngươi nói không phân thắng bại, vậy xem như là không phân thắng bại! Chỉ có điều... Mộc Tuyết Tình, ba ngày sau, ta vẫn khiêu chiến với nàng. Nàng có dám nhận hay không?

- Thế nào lại không dám!

Mộc Tuyết Tình cắn răng.

- Vậy là tốt rồi. Hi vọng ba ngày sau so tài, Liễu lão sư lại không nên nhúng tay nữa. Ta cũng hi vọng ngươi thua, sẽ không lại không thừa nhận nữa!

Triệu Nhã vung ống tay áo, nhìn Mạc Vũ ôm quyền, nói:

- Mạc sư, từ biệt!

Nói xong, nàng lạnh lùng liếc mắt nhìn Trương Huyền, sau đó dẫn theo mọi người xoay người đi ra ngoài.

- Ách...

Trương Huyền không nghĩ tới mình đã chạy tới ngăn cản, không những không thành công, còn để cho các nàng hẹn trận thứ ba. Mấu chốt nhất... còn bị học sinh của mình ghi hận. Hắn xoa xoa mi tâm, vẻ mặt đau khổ gượng ép.

Chuyện gì thế này!

Đúng là nằm cũng bị thương. Cũng quá gài bẫy đi!

- Trước đó vì sao nàng không nhắc nhở ta...

Hắn đầy phiền muộn, quay đầu lại nhìn về phía Mạc Vũ.

- Ta... Mạc Vũ sắc mặt đỏ lên.

Nàng vốn có nghĩ hai học sinh đùa giỡn, không ảnh hưởng tới toàn cục. Nhưng không ngờ được bầu không khí lại xấu hổ như vậy...

Nàng đang không biết trả lời như thế nào, linh cơ thoáng động, truyền âm qua:

- Thật ra, như vậy cũng tốt. Có cạnh tranh, hai nhóm học sinh của ngươi cũng sẽ cố gắng tu luyện. Ngươi xem... Triệu Nhã và Mộc Tuyết Tình, tiến bước nhanh bao nhiêu...

Nàng nói như vậy chỉ muốn thoát khỏi tình cảnh xấu hổ. Trương Huyền nghe được vào trong tai, lại là sửng sốt.

Khoan hãy nói, hai người có cạnh tranh, quả thật liều mạng tu luyện, tiến bước cũng rất lớn.

Mình truyền thụ kiếm pháp, đao pháp, mặc dù là bản rút gọn, thích hợp cho các nàng tu luyện hơn, nhưng muốn hoàn toàn nắm giữ, lĩnh ngộ xuất ra kiếm ý, đao ý, không mười ngày nửa tháng rất khó làm được. Nhưng trong thời gian hơn hai ngày ngắn ngủi, bọn họ đều hoàn thành... Đủ thấy mức độ khắc khổ của hai người.

Hơn nữa, mấu chốt nhất chính là... trải qua loại so tài này, mức độ Mộc Tuyết Tình tín nhiệm hắn, càng nhanh tăng.

- Được rồi, cứ như vậy đi... Ngàn vạn lần đừng để lộ thân phận của ta!

Nàng có chút do dự, không thể làm gì khác hơn là không nói thêm nữa.

Chuyện đã như vậy chính là ván đã đóng thuyền. Nói nhiều hơn nữa cũng chỉ là vô ích. Dù sao nàng cũng không khả năng đi nói khắp nơi, Liễu Trình chính là Trương Huyền, các ngươi là sư huynh đệ đồng môn?

Thật sự nói như vậy, sát hạch danh sư nhị tinh chỉ sợ cũng không cần tiếp tục tiến hành, gần như lại hủy bỏ.

- Lão sư, xin lỗi...

Mộc Tuyết Tình đi tới trước mặt, vẻ mặt xấu hổ.

Trương Huyền lắc đầu, đang muốn an ủi một câu, lại thấy trong đoàn người lập tức bị đẩy ra. Một lão nhân vội vã chạy tới:

- Tiền bối vừa rồi thi triển đao ý ở nơi nào? Vẫn mong thu ta làm học sinh. Tại hạ Bạch Hâm, lý giải đối với đao pháp đã rất sâu, tuyệt đối sẽ không bôi nhọ danh tiếng của lão sư... - ...

Trương Huyền, Mộc Tuyết Tình.

- ...

Mạc Vũ.

- ...

Mọi người.

...

- Đáng giận! Đáng giận!

Trên đường đi trở về phủ đệ, đám người Trịnh Dương sắc mặt mỗi người đều xanh cả lại, thâm trầm đáng sợ.

Nhớ tới sắc mặt đáng giận của Liễu lão sư kia, bọn họ đã cảm thấy lửa giận thiêu đốt.

- Triệu Nhã, nàng làm gì lại ngăn cản ta? Nói thật, nếu không phải vì nàng lôi kéo, ta cũng muốn lên Sư Đài Chiến!

Trịnh Dương hừ nói.

- Sư Đài Chiến? Vị Liễu lão sư này chỉ tiện tay, một ngón đã phá vỡ trường kiếm của ta, đối với nắm chặt thời cơ đã lên đến đỉnh phong, năng lực quan sát mạnh mẽ. Sợ rằng không kém Trương sư. Cho dù tu vi có giảm thấp xuống, chúng ta cũng tuyệt đối không phải là đối thủ!

Triệu Nhã lắc đầu.

- Cho dù không phải là đối thủ lại như thế nào? Hắn làm vậy rõ ràng là khi dễ người! Che chở cho học sinh của mình, thua không thừa nhận. Ta vẫn là lần đầu tiên thấy lão sư không biết xấu hổ như vậy. Cho dù đánh không thắng, cũng quyết không để cho hắn đẹp mặt!

Trịnh Dương cắn răng.

- Trịnh Dương nói không sai. Cũng tại thực lực của ta không tốt. Nếu thực lực mạnh, khẳng định sẽ dạy dỗ một trận, khiến cho hắn đẹp mặt!

Viên Đào ở một bên thổi gió, không chê chuyện lớn.

- Được, vị Liễu lão sư này tuy rằng vô sỉ, nhưng quả thật cũng có bản lĩnh. Lần này nếu không phải thể chất của ta cường hãn, sư tổ lại truyền thụ kiếm pháp, người thua nhất định là ta! Việc cấp bách, không phải ở chỗ này chửi bới, mà là nghĩ biện pháp nâng cao thực lực. Nếu không ba ngày sau thua, người khó chịu chính là chúng ta!

Triệu Nhã cắt ngang lời hai người bàn luận.

- Điều này thật ra cũng đúng...

Mấy người gật đầu.

Loại tình huống vừa rồi, hẹn chiến là tất nhiên. Nếu không, đối phương khẳng định cho rằng đám người mình dễ khi dễ, danh dự của Trương sư, bị xem thường.

Nhưng thời gian ba ngày ngắn ngủi, để Mộc Tuyết Tình kia trưởng thành đến mức Triệu Nhã thiếu chút nữa đánh không lại, đủ thấy năng lực của vị Liễu lão sư này, quả thật đáng sợ.

Chương 574: Lần hẹn đấu thứ hai (hạ) (2)

Hiện tại Trương sư không ở đây, ba ngày sau so tài, nếu như Triệu Nhã thua, nói nhiều hơn nữa cũng chỉ là vô ích!

- Trương sư không ở đây, chúng ta chỉ có thể khẩn cầu sư tổ, hi vọng hắn có thể chỉ điểm giúp một chút... Mấy ngày tới các ngươi cũng phải cố gắng tu luyện. Vạn nhất đối phương lại thua không thừa nhận, cùng lắm thì chúng ta lại khiêu chiến sư đài chiến đấu, ầm ĩ một trận long trời lở đất!

Tay ngọc vung, hai mắt Triệu Nhã tỏa sáng, lộ ra tư thế oai hùng hiên ngang. Trước đây nghe được người khác bàn luận Lục Tầm không bằng Trương lão sư, đã trực tiếp chạy tới tìm phiền toái, đủ thấy nàng cũng một người không sợ chuyện.

Đối phương một lần vô sỉ ngược lại cũng thôi. Hai lần vô sỉ, vậy đừng trách bọn họ không nể tình!

Ở Thiên Huyền vương quốc, Lục Tầm lão sư còn có thể đánh. Hiện tại chỉ là một Liễu lão sư mà thôi. Cùng lắm thì liên thủ đánh một trận, cũng không có gì!

- Được, ta chờ chính là những lời này...

Trịnh Dương gật đầu nhìn về phía đám người Vương Dĩnh, Viên Đào:

- Thế nào? Nếu như Liễu lão sư này vẫn vô sỉ như vậy, có dám làm ầm ĩ lớn chuyện hay không?

- Có gì không dám? Liễu lão sư cái gì, xử hắn là được!

Viên Đào rít gào.

- Ta cũng sẽ không sợ hãi!

Lưu Dương gật đầu.

- Tính ta một người!

Ánh mắt Vương Dĩnh cũng kiên định.

- Vậy là tốt rồi. Cứ quyết định như vậy đi...

Mấy người thương nghị xong, cảm thấy tâm tình tốt hơn nhiều, đi nhanh về phía phủ đệ. Vừa tới đến cửa viện, bọn họ liền nhìn thấy có hai bóng người đứng ở bên ngoài.

- Làm phiền hai vị đi vào bẩm báo, nói ta là người quen cũ ở Hồng Liên thành, đặc biệt tới bái kiến Bạch y sư!

Một người trong đó dáng vẻ như quản gia, đứng ở trước mặt hộ vệ, nói.

- Vâng!

Nghe được là người quen cũ của Bạch y sư, hộ vệ có chút do dự, đi về phía trong. Thời gian không lâu, chỉ thấy Bạch y sư theo ở phía sau, đi ra.

- Bạch y sư, chúng ta lại gặp mặt!

Nhìn thấy được Bạch Thiềm, vẻ mặt hai người hưng phấn. Ngược lại vẻ mặt Bạch Thiềm mê man:

- Hai vị là...

- A?

Thấy hắn không nhận ra mình, hai người cảm thấy kỳ quái một hồi. Người dáng vẻ giống như quản gia không nhịn được nói:

- Bạch y sư, ta là Lộ quản gia. Vị này chính là lão gia nhà chúng ta đại dược vương. Ngươi thế nào...

Hai người này, chính là đại dược vương và Lộ quản gia ở Hồng Liên thành.
Chuyện Độc Điện đã được dẹp yên, đại dược vương làm bằng hữu của đặc sứ “sư thúc tổ”, nhận được coi trọng lớn hơn nữa, lại không ai dám cho hắn ăn khế ước cổ.

Người khác không biết đặc sứ “sư thúc tổ” là ai, nhưng đại dược vương lại biết rõ ràng, chính là vị Bạch Thiềm y sư Thiên Vũ vương thành này.

Lần này, vừa vặn vương thành có giao dịch dược liệu, hắn lại dẫn Lộ quản gia tới, nhân cơ hội thăm hỏi, làm tốt quan hệ.

Bạch Thiềm làm danh nhân trong vương thành, hiện tại càng leo lên Trương Huyền danh sư. Hỏi thăm nơi ở vẫn rất đơn giản. Thời gian không lâu bọn họ liền tìm đến được đây.

Chỉ là... Khuôn mặt không đổi, thế nào Bạch y sư lại không biết hai người mình?

- Đại dược vương?

Bạch Thiềm nhất thời run rẩy.

Hắn sở dĩ ở vương thành lăn lộn có uy tín danh dự, cũng bởi vì Trương sư mượn dung mạo của hắn, chữa trị cho đại dược vương. Không nghĩ tới bản thân người này tự nhiên lại tới đây.

- Đại dược vương, thật ra người trước đây cứu chữa cho ngài cũng không phải ta, mà là... Trương sư. Chuyện là thế này...

Hắn không dám giấu diếm, nói kỹ càng tỉ mỉ mọi chuyện một lần.

- Hóa ra là Trương sư... Không biết hiện tại hắn ở nơi nào? Lại có thời gian rảnh để cho chúng ta bái kiến hay không?

Nghe được lại là loại tình huống này, đại dược vương, Lộ quản gia đều sửng sốt, tùy tiện nói.

Đặc biệt là đại dược vương. Hắn từng tận mắt nhìn thấy Trương Huyền thay đổi diện mạo, rất nhanh liền tin tưởng.

- Trương sư đang sát hạch danh sư nhị tinh, không ở trong phủ đệ...

Bạch Thiềm giải thích một câu, đang muốn nói tiếp, đột nhiên nhìn thấy được đám người Triệu Nhã đi tới. Hắn vội vàng giới thiệu:

- Mấy vị này chính là cao đồcủa Trương sư. Nếu như hai vị muốn chuyển lời cho Trương sư cái gì, nói với bọn họ là được!
- Học sinh của Trương sư?

Đại dược vương và Lộ quản gia vội vàng ôm quyền.

Trương sư lại là đặc sứ sư thúc tổ, bối phận cực cao. Cho dù học sinh của hắn tuổi không lớn lắm, hai người cũng không dám chậm trễ.

- Đại dược vương?

Nghe giới thiệu xong, tất cả đám người Triệu Nhã đều nhất thời kinh sợ:

- Đại dược vương của Hồng Liên thành sao?

Trên đường tới Thiên Vũ vương quốc, bọn họ đã nghe Lưu sư giới thiệu kỹ càng tỉ mỉ, biết địa vị và quyền thế của vị đại dược vương này.

Không nghĩ đến người này đối với lão sư cung kính như thế.

- Lão sư ra khỏi thành thí luyện, đại khái cần năm, sáu ngày mới có thể trở về. Không biết đại dược vương có chuyện gì, có thể chuyển cáo với chúng ta. Khi nào lão sư trở về, chúng ta lại nói cho hắn biết một tiếng!

Triệu Nhã nói.

- A, không có chuyện gì. Chính là vừa vặn đi ngang qua Thiên Vũ vương thành, tới bái phỏng một chút!

Nghe Trương Huyền không ở đây, đại dược vương có chút thất vọng:

- Nếu Trương sư không ở đây, chúng ta liền cáo từ!

- Tạm thời không vội...

Viên Đào vội vàng tiến lên, vẻ mặt hiếu kỳ nhìn qua:

- Ta nghe nói... Ngài và Độc Điện có quan hệ mật thiết, có phải trong tay cũng có một chút độc dược hay không?

- Cái này...

Đại dược vương không nghĩ tới hắn hỏi trực tiếp như vậy, xấu hổ cười:

- Đúng là có một chút!

- Như vậy, có loại có thể khiến cho cường giả Thông Huyền cảnh chịu đau khổ, lại không mất mạng hay không? Ta muốn mua một ít...

Ánh mắt Viên Đào nhất thời sáng lên.

- Khiến cho cường giả Thông Huyền cảnh chịu khổ, lại không mất mạng?

Đại dược vương không biết hắn cần thứ này làm gì, nên có chút do dự, nhưng lại lập tức gật đầu:

- Quả thật có... Nếu như ngươi muốn dùng, cho ngươi là được, không cần phiền phức! Chỉ có điều, phải cẩn thận. Thứ này dược lực cực lớn. Cho dù cường giả Tông Sư không cẩn thận dùng, cũng sẽ bị thua thiệt!

Nói xong cổ tay hắn lật một cái, một cái bình ngọc xuất hiện ở trong lòng bàn tay.

Chương 575: Mộc đan sư (1)

- Quá tốt!

Viên Đào hưng phấn cười hắc hắc, vội vàng tiếp nhận, cất vào trong người.

- Chúng ta lại cáo từ trước!

Trương sư không có ở đây, tiếp tục ở lại chỗ này cũng không có ý nghĩa gì, đại dược vương cùng Lộ quản gia xoay người rời khỏi đó.

Hai người vừa đi, đám người Trịnh Dương lại nhìn về phía Viên Đào.

- Ngươi chuẩn bị thuốc này làm gì?

Đồ của Độc Điện vô cùng khủng khiếp. Ai cũng không muốn dính vào. Viên Đào thì hay rồi, trực tiếp muốn một lọ. Thật không biết hắn suy nghĩ điều gì.

- Tuy rằng ba ngày sau Triệu Nhã sẽ cùng Mộc Tuyết Tình kia tiếp tục so tài. Nhưng Liễu lão sư kia, ta càng nghĩ càng giận. Không trả thù một chút, thật sự nuốt không trôi!

SAnh mắt Viên Đào lóe lên.

- Ý của ngươi là... Muốn dùng độc dược này, khiến cho hắn chịu chút vị đắng?

Ánh mắt Trịnh Dương cũng nhất thời sáng lên.

- Không sai! Một ngón tay đánh gãy trường kiếm của Triệu Nhã, còn đuổi chúng ta đi, giả vờ giả vịt cái gì? Biểu hiện thực lực sao? Ta lại ghét loại giả vờ giả vịt này!

Viên Đào nghiến răng nghiến lợi.

Hắn là một cô nhi, từ nhỏ lại không sợ trời không sợ đất, bây giờ đối với Liễu lão sư này căm thù đến tận xương tuỷ, tất nhiên muốn hãm hại một chút. Cho dù hãm hại không, cũng phải khiến người đó khó chịu!

- Hắc hắc, cái này ta thích. Đến lúc đó gọi ta...

Trịnh Dương nở nụ cười.

Nhìn thấy được âm mưu quỷ kế của hai người, Triệu Nhã không nhịn được lắc đầu.

Tuy rằng đối với loại chuyện như vậy nàng không đồng ý, chỉ có điều lại không phản đối.

Thế giới tu luyện, nếu như người người đều nhân từ, cũng không đến mức cạnh tranh kịch liệt như vậy.

...

Trương Huyền không biết mấy học sinh của mình, đang bực bội nghĩ biện pháp hại chết hắn. Lúc này, hắn đang ngồi ở trong phòng học, nhìn Bạch trưởng lão càn quấy trước mắt bất đắc dĩ một hồi.

Người này xông tới, lại muốn bái sư, làm cho hắn cũng có chút bất đắc dĩ.

Ngươi nói ngươi một trưởng lão nổi danh của học viện, bái sư thì bái sư, lại bái học trò ta, còn lý lẽ ngay thẳng như vậy... tính là cái gì?

- Bạch trưởng lão, ta thật sự không thể làm lão sư của ngươi... Đao pháp là do lão sư sáng chế. Không được hắn đồng ý, ta không thể truyền ra ngoài, xin hãy tha lỗi!

Phí cả buổi, mới nói cho Bạch trưởng lão rời khỏi đó, Mộc Tuyết Tình đi tới trước mặt Trương Huyền, sắc mặt đỏ lên: - Lão sư, học sinh khiến cho lão sư mất mặt!

- So tài cũng đã kết thúc, rầu rĩ cũng vô dụng!

Trương Huyền lắc đầu.

Tuy rằng bị hai nhóm học sinh gài bẫy, khiến cho hắn vô cùng bị động. Trên thực tế, cẩn thận mà nói, đối phương cũng là vì giúp hắn tranh vinh dự, làm cũng không có sai.

Chỉ có điều... Sai lại sai ở chỗ, hai nhóm người này gặp phải nhau, mỗi bên còn không nhường.

- Vẫn mong lão sư chỉ điểm, khiến cho ta nâng cao thực lực!

Thấy lão sư không trách tội, Mộc Tuyết Tình càng xấu hổ. Nàng quỳ xuống đất, trong mắt mang theo vẻ kiên định.

- Nâng cao thực lực?

- Ừ!

Mộc Tuyết Tình gật đầu.

- Lĩnh ngộ đao ý, đao pháp tiện tay của nàng cũng là chiêu số, so với Bạch trưởng lão còn mạnh mẽ hơn. Về phương diện võ kỹ, đã không có gì có thể dạy nữa. Muốn nhanh chóng nâng cao lực chiến đấu, chỉ có một biện pháp. Đó chính là... nâng cao tu vi!

Trầm tư một lát, Trương Huyền nói.

Muốn tăng lực chiến đấu, có hai phương diện. Đầu tiên, nâng cao tu vi. Thứ hai, tu luyện võ kỹ lợi hại.

Tu luyện đao pháp thiên đạo, lĩnh ngộ đao ý, Mộc Tuyết Tình đối với khống chế võ kỹ, đã đạt được cảnh giới nhất định. Còn muốn tăng cao, chỉ có thể là loại thứ nhất. - Nâng cao thực lực?

sắc mặt Mộc Tuyết Tình giống như trái mướp đắng.

Nếu như tu vi dễ nâng cao, cũng không đến mức cao thủ ít như vậy.

Đặc biệt là đạt được Ích Huyệt cảnh, mỗi một huyệt đạo, cần phải cẩn thận lục lọi, sau đó mới có khả năng mở ra. Mỗi lần tăng một huyệt đạo, đều cần tốn mấy tháng. Ba ngày... Chắc hẳn là mức độ tăng cường không lớn!

- Đổi lại thành người khác, thời gian ba ngày quả thật mức độ tăng cường không lớn, nàng lại khác!

Nhìn ra được nỗi phiền muộn của nàng, Trương Huyền mỉm cười:

- Nàng từ nhỏ đã dùng đan dược, trong cơ thể có đan độc, trên thực tế cũng có không ít dược lực còn lưu lại, tích trữ lại. Nếu như có thể kích hoạt những dược lực này, lại phối hợp với phương pháp đặc biệt, lực lượng tăng mạnh trong thời gian ngắn, không phải là vấn đề hóc búa!

Trương Huyền nói.

Sở dĩ hắn nói muốn giúp nàng nâng cao thực lực, tất nhiên là đã nghĩ xong.

Mộc Tuyết Tình từ nhỏ đã dùng đan dược. Đan độc bảo tồn ở bên trong thân thể. Cũng có nhiều dược lực tích lũy, giống như mỡ, không có cách nào hóa giải.

Nếu như có thể kích hoạt những dược lực này, tu vi tất nhiên có thể nhanh chóng nâng cao.

- Điều này... Lão sư... Có thể làm được sao?

Mộc Tuyết Tình sửng sốt.

Lão sư nói đơn giản, nhưng nàng xuất thân luyện đan sư thế gia, nàng biết độ khó trong đó.

Đừng nói là nàng, cho dù phụ thân nàng, thậm chí hội trưởng nghiệp đoàn luyện đan sư, cũng làm không được. dược lực của đan dược hung bạo mạnh mẽ, thuộc về vật đại bổ, thật giống như thịt béo, cơ thể người hấp thu năng lực chung quy có một hạn chế. Kấp thu không được, sẽ chất đống lại.

Tình huống bình thường, dựa theo tu vi tăng, sớm hay muộn cũng sẽ hóa giải. Nhưng cần thời gian dài. Không mấy năm, mấy chục năm cũng làm không được.

Trong vòng ba ngày đã muốn khiến cho những dược lực tích tụ lại nhiều năm hoàn toàn tản ra, đồng thời giúp đỡ mình đột phá... Làm sao có thể?

- Có thể. Chỉ có điều, cần phải chuẩn bị trước vài thứ!

Trương Huyền có chút do dự.

Những dược lực tích tụ, sẽ căn cứ vào thể chất, công pháp khác nhau của người tu luyện, ẩn nấp ở bất kỳ một góc nào. Đổi lại thành những người khác, tìm cũng không tìm được, tự nhiên không có cách nào kích hoạt dược hiệu tản ra. Hắn lại không giống bọn họ. Thư tịch sinh ra trong Thiên Đạo Đồ Thư Quán, những chỗ thiếu hụt có thể thấy được rõ ràng. Muốn tìm được, đơn giản đến cực điểm.

Sau khi tìm được, lại phối hợp chân khí thiên đạo tinh thuần, là có thể dễ dàng hóa giải dược lực, biến thành năng lượng khiến cho người ta nâng cao thực lực.

Đương nhiên, nhiều năng lượng như vậy một khi thả ra ngoài, sẽ cuồng bạo giống như xả lũ. Đổi lại thành Lộ Trùng, hoàn toàn không cần lo lắng, khẳng định có thể vượt qua. Nhưng vị Mộc Tuyết Tình này lại chưa chắc.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau