THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 561 - Chương 565

Chương 561: Chữa trị xong (1)

Trong nháy mắt lại kích hoạt trận pháp, chỉ nói rõ một việc... Người này tìm được tâm trận!

Từ lúc vừa rồi nói chuyện với nhau, có thể biết, tâm trận là gì. Nhưng hắn nhất định không biết, sau khi nói xong người này trực tiếp tìm được, đồng thời lợi dụng...

Điều này có phải là sự thật hay không?

Lâm Đào tông sư chỉ cảm thấy thân thể run rẩy loạn, toàn thân cũng sắp ngất đi.

Tâm trận sẽ căn cứ hoàn cảnh bố trí mà thay đổi. Cho dù gia chủ loại trận pháp sư tam tinh sơ kỳ này, không có la bàn định vị, cẩn thận quan sát, cũng rất khó tìm được. Người này cái gì cũng không có sử dụng, tùy tiện nhảy một cái, sau đó... bàn chân giẫm một cước, trận pháp lại vận chuyển!

Cho dù tận mắt nhìn thấy được, dù thế nào hắn cũng cảm thấy giống như đang nằm mơ...

Trước đó, hắn vẫn cảm thấy mình là trận pháp Tông Sư, đối mặt với một tiểu tử chỉ có Thông Huyền cảnh, nắm giữ ưu thế cực lớn... Nhìn thấy một cảnh tượng như vậy, hắn cũng sắp không nhịn được, muốn khóc.

Liễu hội trưởng, rốt cuộc ngươi là trận pháp Tông Sư, hay là ta?

Vì sao ở trước mặt ngươi, ta cảm thấy lý giải của mình đối với trận pháp, cũng giống như kẻ đần độn, cái gì cũng không biết?

Gào! Gào! Gào!

Trận pháp khởi động, đám người Mạc Thiên Tuyết lại không nhìn thấy rõ tình cảnh trước mặt. Chỉ có điều, ngay sau đó nghe được tiếng hùng sư đuôi vàng gầm thét giận dữ, có chút suy sụp. Hình như có chuyện gì đó khiến cho nó muốn phát điên.

Hơn mười lần hít thở qua đi, tiếng động ngừng lại.

- Đi qua xem một chút!

Trong lòng sốt ruột, mấy người Mạc Thiên Tuyết vội vàng đi về phía trước.

Bọn họ vừa rồi vẫn chưa rời đi rất xa, lại có Lâm Đào dẫn đường, vẫn chưa chạm đến trận pháp, rất nhanh đã đi ra khỏi sương mù dày đặc, thấy được cảnh tượng trước mắt. Vừa nhìn xuống, lông mày tất cả đều giật loạn, cảm thấy mình cũng sắp điên rồi.

Chỉ thấy hùng sư đuôi vàng để cho người thanh niên cứu chữa, toàn thân cắm đầy trường mâu, trên lỗ mũi, trong tai, hoa cúc...

36 cây trường mâu, tất cả cắm tới, máu tươi chảy ra đầy đất. Mới vừa rồi hùng sư còn uy phong lẫm liệt, không ngừng rít gào, lúc này đã mệt mỏi mắt cũng không mở ra được, hơi thở mong manh.

- Liễu hội trưởng...

Mạc Thiên Tuyết chỉ cảm thấy gân xanh trên da đầu nhảy loạn, một ngụm máu già thiếu chút nữa nhổ ra.

Mời ngươi qua, là để trị liệu cho man thú trấn quốc, không phải bảo ngươi tới giết nó...

Trên người cắm nhiều trường mâu như vậy, làm giống như chổi lông gà. Mấu chốt nhất là trên đầu mâu đều có ẩn chứa kịch độc. Ngươi đây là... không giết chết nó không cam lòng sao?

Không phải mới lần đầu tiên gặp mặt sao?

Thù gì oán gì tới mức phải ra tay độc ác như vậy?

Một lửa giận đang thiêu đốt ở trong ngực, Mạc Thiên Tuyết xiết chặt nắm đấm. Nếu không phải cố gắng kìm chế, chỉ sợ hắn sớm đã tiến lên đánh người này thành bánh thịt.

Tuy rằng man thú trấn quốc, mạng sống không lâu dài, hơn nữa còn có chút điên cuồng, đả thương người, dù sao nó cũng bảo vệ Thiên Vũ vương quốc mấy trăm năm, nắm giữ tình cảm sâu đậm.
Đối xử với nó như thế, quả thực chính là trực tiếp đánh vào mặt!

Sắc mặt hắn tái xanh nhìn về phía người thanh niên cách đó không xa. Chỉ thấy sắc mặt người này trở nên trắng bệch, hình như cũng có chút tổn hao quá lớn.

Nhìn thấy được ba người, người thanh niên hình như thở phào nhẹ nhõm, thân thể mềm nhũn ngồi dưới đất:

- Chứng bệnh này quả nó thật sự khó có thể trị liệu. Chỉ có điều, may mắn không làm nhục sứ mệnh...

- May mắn không làm nhục sứ mệnh?

Thấy nụ cười tự tin của đối phương, Mạc Thiên Tuyết sửng sốt.

Lẽ nào mình hiểu nhầm hắn?

Hắn thực sự dang cứu chữa cho hùng sư đuôi vàng sao?

Ý nghĩ này dâng lên, Mạc Thiên Tuyết không nhịn được lại nhìn về phía man thú cách đó không xa. Vừa nhìn xuống, hắn đã cảm thấy da đầu lại sắp nổ tung, thiếu chút nữa thì lập tức phát điên rồi.

Chỉ thấy hùng sư mới vừa rồi còn có thể mở mắt ra, rít gào, lúc này hai mắt nhắm nghiền nằm, ngang trên mặt đất, ngay cả hít thở cũng không thấy.

- Hùng sư đuôi vàng... chết...

Hai người Mạc Vũ cũng nhìn ra được điểm không thích hợp, tròng mắt mỗi một người sắp rơi ra ngoài.

Bảo ngươi tới chữa bệnh, không phải bảo ngươi qua đây giết thú...

May mắn không làm nhục sứ mệnh... May mắn em gái ngươi!

Ý tứ của ngươi, giết chết nó là may mắn không làm nhục sứ mệnh? - Liễu hội trưởng, rốt cuộc đây là có chuyện gì xảy ra?

Cố nén lửa giận sắp bùng nổ, Mạc Thiên Tuyết nhìn chằm chằm vào người trước mắt.

Hắn từng nói lời chắc chắn, thật sự cho rằng có thể khiến cho man thú trấn quốc cải tử hoàn sinh, sống thêm một khoảng thời gian. Bản thân nằm mơ cũng không nghĩ tới, hắn không những bó tay không chữa được, trái lại còn chữa chết...

Nếu không e ngại thân phận của đối phương, Mạc Thiên Tuyết khẳng định đã sớm gọi người tới chặt người này ra thành thịt vụn.

- Chuyện gì xảy ra cái gì? Ta trị xong...

Không nhìn ra đối phương đang phẫn nộ, Trương Huyền nói:

- Hoàn hảo, xem như là trị liệu rất thuận lợi!

- Thuận lợi?

Lông mày Mạc Thiên Tuyết run rẩy.

Trị chết người bệnh, xem như là thuận lợi?

Ngươi không phải là y sư, mà là... Đồ tể!

- Khụ khụ, Liễu hội trưởng, hùng sư đuôi vàng thế nào... không hít thở, sẽ không chết chứ?

Nhìn ra phụ vương không thể tiếp tục kìm chế được nữa, bất cứ lúc nào cũng sẽ bùng nổ, Mạc Vũ vội vàng bước lên trước, mở miệng hỏi.

- Chết?

Lúc này Trương Huyền mới biết vì sao bộ dáng mọi người như vậy. Hắn lắc đầu:

- Ta đang ở đây, muốn chết làm gì có được dễ dàng như vậy...

Nói xong, hắn đi vài bước đến trước mặt hùng sư, một cước đạp tới.

- Bớt ở chỗ này giả chết đi. Nhanh đứng lên cho ta...

Gào!

Bàn chân hắn rơi vào trên gò má của hùng sư. Sau một khắc, hùng sư đuôi vàng thoạt nhìn giống như là ngừng hít thở, giống như bị chạm điện, nhảy dựng lên.

Một tiếng rít gào điên cuồng vang lên, lông toàn thân chấn động mạnh một cái.

Vèo vèo vèo vèo!

Tất cả trường mâu cắm vào thân thể nó bắn ra, rơi đầy đất.

Chương 562: Chữa trị xong (2)

- Uống số máu này...

Trương Huyền tiện tay chỉ một cái.

Mà không ít máu tươi chuẩn bị trước đó, toàn bộ đều đặt ở trong thùng gỗ cách đó không xa. Hùng sư vội vàng đi tới, mở miệng nuốt.

Rất nhanh, mấy thùng máu đều bị uống sạch. Hùng sư đuôi vàng hình như cũng khôi phục không ít, không còn dáng vẻ mệt mỏi trước đó, tinh lực no đủ.

- Điều này...

Trong mắt nhìn thấy được cảnh tượng như vậy, đám người Mạc Thiên Tuyết đều giống như nằm mơ, mỗi một người ngây người ở tại chỗ.

Trường mâu kịch độc như thế, 36 cây cắm vào trong cơ thể, hùng sư đuôi vàng không những không chết, vẫn tinh lực tràn đầy...

Đến cùng có chuyện gì xảy ra?

Hơn nữa, không phải mới vừa rồi cảm giác được rõ ràng nó ngừng hít thở sao?

Thế nào đạp một cước, lại sống lại?

Sau khi đi tới, vị Liễu hội trưởng này tổng cộng đá ba cước. Cước thứ nhất, trận pháp dừng. Cước thứ hai kích hoạt trận pháp. Cước thứ ba... hùng sư tỉnh táo...

Cảm giác chân của hắn giống như có ma lực, lần lượt khiến người ta chấn động kinh ngạc.

- Liễu hội trưởng...

Thấy hùng sư cách đó không xa, tinh khí thần hình như khôi phục không ít, Mạc Thiên Tuyết không thể tiếp tục kìm chế được, nhìn lại.

- Có phải là kỳ quái hay không? Đây là có chuyện như vậy?

Trương Huyền mỉm cười:

- Thật ra... con hùng sư đuôi vàng này của các ngươi, không phải nhiễm bệnh, mà là... bị người hạ độc!

- Bị người hạ độc?

Mạc Thiên Tuyết sửng sốt, Lâm Đào tông sư Tông Sư lại biến sắc.

Hạ độc đối với man thú cấp bậc lão tổ Thiên Vũ vương quốc? Rốt cuộc là ai?

Lại làm sao làm được?

- Dưới tình huống, hùng sư đuôi vàng đuôi khỏe mạnh, đuôi đều là màu vàng. Trước đó có một chỗ hơi trắng, nói rõ khẳng định không phải đơn giản là chứng bệnh bình thường như vậy!

Trương Huyền mở miệng giải thích.

Nghe nói như thế, đám người Mạc Thiên Tuyết cũng nghĩ tới, đỉnh đuôi của con hùng sư trước đó, thực sự có nhiều chỗ màu sắc không đúng.

- Ngươi nói nó nóng nảy điên... Nếu phát điên, vì sao không phải người nào cũng ăn, chỉ ăn mấy tên thái giám cung nữ lại xong chuyện? Điều này đủ để nói rõ, nó cũng không phải hoàn toàn phát điên, mà là còn có lý trí nhất định!

Trương Huyền tiếp tục nói: - Kết hợp hai điểm này, ta đoán, nó có khả năng trúng một loại kịch độc, ép khí độc đến đuôi, mới khiến cho màu sắc thay đổi!

- Điều này...

Mọi người sửng sốt.

Quả thật vậy.

Nếu như nó thực sự hoàn toàn phát điên, khẳng định gặp người liền ăn, tuyệt đối không thể chỉ ăn mấy thái giám, cung nữ không quan trọng.

- Có phải là những thái giám cung nữ, chính là người hạ độc nó. Trong lòng nó tức giận, mới giết chết bọn họ hay không...

Đột nhiên, tinh thần Mạc Vũ thoáng động.

Muốn khiến cho con man thú nửa bước Chí Tôn này trúng độc, dựa vào lực lượng khẳng định không làm được. Phương pháp duy nhất, chính là trộn thêm vào trong đồ ăn của nó.

Mà có khả năng nhất chính là những thái giám cung nữ hầu hạ nó.

- Không sai!

Trương Huyền gật đầu:

- Không có khế ước với người nào, nó cũng không thể nói ra suy nghĩ của mình. Nó giết những thái giám cung nữ này, thứ nhất, là muốn báo thù, thứ hai cũng để nói cho các ngươi biết, những người này có vấn đề đang nghi... Kết quả các ngươi lại xem nó là điên rồi, trực tiếp sử dụng trận pháp phong tỏa...

Sắc mặt Mạc Thiên Tuyết đỏ lên.

Trước đây man thú trấn quốc ăn thái giám cung nữ, khiến hắn sợ hãi, còn tưởng rằng no điên thật rồi. Vừa vặn Lâm hội trưởng cùng tới chỗ hắn. Hắn liền mời người này bày trận pháp.

Không nghĩ tới... đối phương là muốn truyền lại ý tứ này. - Trúng độc lợi hại, nó dù sao cũng là man thú sống mấy trăm năm, hơn nữa còn có tu vi nửa bước Chí Tôn cảnh, sẽ không lập tức chết ngay, lại giống như đám người Mộc Hoành y sư nói, sẽ không qua được ba tháng!

- Loại chất độc này, nếu như sớm trị liệu, sẽ đơn giản hơn rất nhiều. Nhưng bây giờ độc đã tản ra đến kinh mạch toàn thân. Muốn trị liệu rất khó!

- Do dự hồi lâu, ta quyết định sử dụng phương pháp lấy độc trị độc!

- Cho nên, ta mới để cho ngươi chuẩn bị kịch độc, cùng sử dụng trường mâu, đưa những kịch độc này đâm vào nơi tập trung kịch độc trong cơ thể hùng sư.

- May là, may mắn không làm nhục sứ mệnh, cứu sống nó...

Trương Huyền mỉm cười.

Bàn tay vừa đụng vào ở trên người đối phương, hắn đã biết nó trúng loại kịch độc nào.

Loại chất độc này, hắn từng thấy qua ở trong tàng thư khố của Độc Điện, biết phương pháp trị liệu là phải lấy độc trị độc.

Biết những điều này, còn lại sẽ đơn giản. Chỉ cần những thứ kịch độc này tiếp xúc với độc phân tán khắp nơi trong người nó, chỉ có thể trung hoà lẫn nhau, hoàn toàn hóa giải.

Đương nhiên, đổi lại thành người khác, vẫn bất lực.

Bởi vì kịch độc chạy khắp toàn thân, phân tán tại rất nhiều kinh mạch trong thân thể. Cho dù muốn tìm, cũng không tìm được, làm sao có thể dễ dàng hóa giải?

Phải biết rằng một khi tìm nhầm chỗ, chẳng những không có thể giải quyết, chất độc này cũng sẽ độc chết hắn.

Chỉ có điều, Trương Huyền có Thiên Đạo Đồ Thư Quán, bên trong sách ghi chép rõ ràng chỗ vị trí của chất độc. Tổng cộng có 36 chỗ. Thậm chí trong cúc hoa cũng có, tìm ra được lại đơn giản.

Về phần máu dê bò sau đó, là bởi vì đâm nhiều trường mâu như vậy, mất máu quá nhiều, để cho nó khôi phục thể lực.

Nghe giải thích xong, đám người Mạc Thiên Tuyết lại trợn tròn cặp mắt, nhìn về phía người thanh niên trước mắt, bội phục sát đất.

Thảo nào có thể giải quyết tất cả vấn đề khó khăn trên tường nghi vấn khó xử lý, trở thành hội trưởng nghiệp đoàn. Phần y thuật này thật sự quá cường đại!

Mặc dù tận mắt nhìn thấy, bọn họ cũng khó có thể tin được.

- Ta tuy rằng giải quyết được kịch độc trên người nó, nhưng quả thật tuổi thọ của nó sắp kết thúc. Cho dù tạm thời không đáng ngại, cũng tuyệt đối sống không quá một năm. Trừ khi...

Trương Huyền có chút do dự, nói:

- Nghĩ biện pháp khiến cho nó đột phá đến Chí Tôn cảnh!

- Đột phá Chí Tôn?

Hơi thở của Mạc Thiên Tuyết nhất thời dồn dập, xiết chặt nắm đấm:

- Liễu hội trưởng có thể có biện pháp?

Chương 563: Tông Sư đỉnh phong (1)

Chí Tôn cảnh, võ giả đỉnh phong nhất. Đến một cấp bậc này, thân thể, chân khí, tinh thần của người tu luyện, đều đạt tới giới hạn nhân thể, đi tới điểm cuối.

Nhất là man thú, huyết mạch nắm giữ khả năng đi tới, không có huyết mạch tiến thiên, muốn thành công, gần như không khả năng.

Chính vì vậy, hùng sư đuôi vàng bảo vệ Thiên Vũ vương quốc hai trăm năm, cũng không thể lại đột phá.

Bằng không, dựa vào tài lực của vương thất, vật lực, khẳng định đã sớm khiến cho nó thăng cấp, không đến mức vẫn ở lại nửa bước Tông Sư, không có cách nào tiến bước.

- Biện pháp... thì có. Chỉ có điều, có khả năng cần phải tiêu tốn cái giá cực lớn!

Đầu Trương Huyền hất lên, ánh mắt lộ ra sự mờ mịt.

- Chỉ cần có thể đột phá, giá lớn hơn nữa, ta cũng nguyện ý bỏ ra...

Mạc Thiên Tuyết vội hỏi.

Man thú trấn quốc một khi tử vong, Thiên Vũ vương quốc sẽ lập tức rơi vào trong bấp bênh. Nếu có thể khiến cho hắn đột phá đến Chí Tôn, không chỉ miễn trừ nguy hiểm, thực lực của một nước cũng chắc chắn sẽ cường thịnh hơn. Một số gia tộc trước đó rục rịch, khẳng định cũng sẽ thu liễm lại.

Cho nên, hùng sư đuôi vàng có thể đột phá, tốn giá lớn hơn nữa, hắn cũng sẽ không tiếc.

- Ừ!

Thấy đối phương tỏ rõ loại thái độ này, Trương Huyền thoả mãn gật đầu, thần sắc thản nhiên nhìn qua, giống như thế ngoại cao nhân không màng tới phàm vật:

- Nói khó thì rất khó, nói đơn giản cũng đơn giản! Nếu có linh thạch, số lượng càng nhiều, tỷ lệ đột phá cũng lại càng lớn. Mặt khác, còn cần một ít bí tịch công pháp Chí Tôn cảnh, không cầu chất lượng, chỉ cầu số lượng, càng nhiều càng tốt!

Hai thứ này, tất nhiên không phải sử dụng cho hùng sư đuôi vàng đột phá, mà là chuẩn bị cho hắn nâng cao thực lực.

Giúp đối phương giải hết độc, linh thạch ân tình trước đó đã được báo đáp. Nếu như muốn giúp man thú thăng cấp, điều này là thuộc về một hạng mục phục vụ khác, cần phải thu lệ phí khác.

Đương nhiên, đưa ra linh thạch, bí tịch, cũng không hoàn toàn là vì tư tâm. Chân khí thiên đạo có thể tinh lọc huyết mạch man thú, điều kiện trước tiên là tu vi của hắn cùng đối phương không thể chênh lệch quá xa.

Giúp man thú Tông Sư đỉnh phong thăng cấp đến nửa bước Chí Tôn, hắn vẫn có thể làm được. Muốn cho nửa bước Chí Tôn bước ra một bước cuối cùng, không đạt được Tông Sư đỉnh phong, sợ rằng rất khó hoàn thành.

Nếu như không có loại hạn chế này, không ngừng giúp man thú tinh lọc huyết mạch, Thiết Xỉ Khiếu Thiên thú hoàn toàn có thể liên tục đột phá, đạt được Chí Tôn đỉnh phong thậm chí lại đột phá. Cho dù vương quốc phong hào, cũng có thể quét ngang. Hắn không nhất định phải ở chỗ này giả vờ giả vịt.

Có thể nói, đòi linh thạch, bí tịch Chí Tôn cảnh, là vì nâng cao thực lực của hắn, cũng vì để cho con man thú trước mắt này. Có thể thuận lợi đột phá, ngược lại cũng không phải lừa dối đối phương.

- Linh thạch... bên trong vương quốc còn có một chút. Chỉ có điều, chỉ có khoảng năm viên, nhiều hơn nữa cũng không lấy ra được!

Nghe được cần mấy thứ này, Mạc Thiên Tuyết tuy rằng cảm thấy kỳ quái, vẫn mở miệng nói:

- Về phần công pháp bí tịch Chí Tôn cảnh... một quyển cũng không có!

- Chỉ có năm viên? Một quyển cũng không có? - Đúng... Linh thạch là vật phẩm chỉ có vương quốc phong hào mới có tư cách giao dịch, Thiên Vũ vương quốc chúng ta có mấy viên, cũng tốn cái giá cực lớn mới nhận được. Mấy năm nay dùng để ban thưởng và kết giao, cơ bản đều tiêu hao sạch...

- Công pháp Chí Tôn cảnh, vương quốc nhất đẳng bị hạn chế, lại thêm tài nguyên thiếu thốn, căn bản là không có khả năng tu luyện tới loại cảnh giới này. Cho nên... Công pháp có cũng không có sử dụng được, ngược lại sẽ mang đến tai họa...

Mạc Thiên Tuyết có chút xấu hổ.

Linh thạch, thứ này quá mức trân quý. Cho dù vương quốc phong hào có thể lưu thông, cũng không có bao nhiêu viên, huống gì bọn họ.

Có thể có tích trữ được năm viên, đã coi như là không ít.

Về phần công pháp tu luyện Chí Tôn cảnh, toàn bộ Thiên Vũ vương quốc đều không có một vị Chí Tôn cảnh, đi nơi nào tìm loại công pháp cấp bậc như vậy?

Lại nói, thật sự muốn có cường giả Chí Tôn cấp xuất hiện, vương quốc phong hào tất nhiên kiêng kỵ, đến lúc đó chỉ càng phiền phức.

- Năm viên... thì năm viên. Đưa tất cả cho ta, ta nghĩ biện pháp khiến cho nó đột phá!

Tuy rằng không cho quá nhiều linh thạch, có chút có phần thiệt hại, Trương Huyền vẫn gật đầu đáp ứng.

Dựa theo tu luyện cấp bậc càng cao, cũng cần linh khí càng nhiều. Một viên linh thạch khiến hắn đạt được Tông Sư trung kỳ. Sáu viên chắc hẳn là đủ để hắn thăng cấp đến đỉnh phong.

- Lại nhờ cậy Liễu hội trưởng!

Nghe được năm linh thạch cũng đủ, Mạc Thiên Tuyết thở phào nhẹ nhõm. Cổ tay hắn lật một cái, một chiếc hộp ngọc thật dài xuất hiện ở trong lòng bàn tay, đưa tới.

Mở hộp ra, linh khí bên trong kích động, một loạt năm viên linh thạch được đặt ở trong đó, khiến lỗ chân lông người ta mở rộng ra, thoải mái nói không nên lời. Trương Huyền tiện tay thu hồi, thoả mãn gật đầu.

- Liễu hội trưởng, còn cần chuẩn bị cái gì không? Đan dược các loại có muốn hay không?

Mạc Thiên Tuyết hỏi tiếp.

Huyết mạch tiến thiên vô cùng phức tạp. Cho dù là một ít thuần thú sư lợi hại của Thú Đường, cũng không có cách nào làm được. Hắn thật sự nghĩ không ra, chỉ dựa vào linh thạch, phải làm sao, mới có thể làm cho hùng sư đuôi vàng đột phá qua đủ một cửa ải.

- Không cần. Giúp ta tìm một phòng yên tĩnh. Ta phải cố gắng chuẩn bị một hồi. Mặt khác, đừng cho người khác làm phiền!

Trương Huyền khoát tay.

- Vâng!

Mạc Thiên Tuyết lên tiếng.

Hùng sư đuôi vàng chữa trị tốt, không phát điên, sân cũng lại an toàn, không có bất kỳ nguy hiểm nào.

Mạc Thiên Tuyết ở chỗ này tìm một gian phòng yên tĩnh, để cho hắn tiến vào nghỉ ngơi, sau đó mới cùng đám người Mạc Vũ lui ra ngoài.

Vừa rời khỏi sân, Lâm Đào tông sư lại xoay người từ biệt, vội vã rời đi.

Nhìn hắn đi xa, mắt Mạc Thiên Tuyết đột nhiên híp lại, bắn ra một luồng ánh sáng.

- Phụ vương...

Mạc Vũ nghi ngờ nhìn qua.

- Xem ra phải cẩn thận Lâm gia!

Mạc Thiên Tuyết lắc đầu.

- Lâm gia?

Mạc Vũ kỳ quái.

Trước đó không phải quan hệ cũng không tệ lắm sao? Vì sao đột nhiên nói ra lời này?

- Ta nghi ngờ hùng sư đuôi vàng trúng độc, phía sau có cái bóng của Lâm gia!

Chương 564: Tông Sư đỉnh phong (2)

Mạc Thiên Tuyết hừ một tiếng nói.

Có thể trở thành người đứng đầu một quốc gia, tất nhiên không phải là hạng người giá áo túi cơm. Trương Huyền chẩn đoán chính xác chứng bệnh của hùng sư đuôi vàng, trong lòng hắn lại có suy đoán.

Mạc Vũ có chút không dám tin tưởng.

- Hùng sư đuôi vàng là man thú trấn quốc của vương quốc chúng ta. Nếu như nó chết rồi, con cảm thấy ai sẽ được lợi?

Mạc Thiên Tuyết nhìn qua.

- Vương thất lập quốc vượt quá nghìn năm, căn cơ vững chắc. Cho dù không có hùng sư đuôi vàng, một ít gia tộc, thế lực cũng có thể dễ dàng huỷ diệt, sẽ không tạo thành ảnh hưởng quá lớn. Chỉ có Lâm gia, kiệt sức khống chế... Không có hùng sư đuôi vàng áp chế, sợ rằng thật sự sẽ là vậy...

Phân tích một chút, thần sắc Mạc Vũ cũng biến thành nghiêm trọng.

Lâm gia có một vị lão tổ nửa bước Chí Tôn, biết nhiều trận pháp cường đại, còn có Hiên Viên vương quốc phong hào ở sau lưng chống đỡ, nếu thật sự muốn mưu đồ gây rối, quả thật phần thắng rất lớn.

Hơn nữa, có thể hữu dụng độc dược đối với nửa bước Chí Tôn, gia tộc bình thường, chỉ sợ cũng không có khả năng bắt được vào tay.

Còn nữa, có thể bố trí cơ sở ngầm đến vương cung, khiến cho ở dưới tình huống đường đường bệ hạ cũng không biết, đút cho man thú trấn quốc ăn. Làm được điểm này, lại có thể đếm được trên đầu ngón tay.

- Thời điểm hùng sư đuôi vàng phát điên thời gian, Lâm Nhược Thiên vừa vặn tới vương cung, cùng ta thương nghị. Lúc đó ta đã cảm thấy kỳ quái. Chuyện này quá mức kỳ quặc. Hiện tại xem ra, chỉ sợ hắn cũng đã sớm vạch sẵn âm mưu từ trước! Chỉ cần trận pháp vây khốn hùng sư, điều tra không ra chứng bệnh, lại sớm hay muộn cũng sẽ độc phát mà chết!

Mạc Thiên Tuyết xiết chặt nắm đấm.

Trước đó hắn vẫn không cảm thấy được. Kúc này từ khi chuyện man thú trúng độc suy ngược lại, hắn mới phát hiện, rất nhiều manh mối đều chỉ về phía Lâm gia.

- Cho dù xác định là hắn, thì có biện pháp gì? Nữ nhi của Lâm Nhược Thiên là thái tử phi của Hiên Viên vương quốc...

Mạc Vũ lắc đầu.

Tuy rằng đoán được có thể là Lâm gia làm, nhưng bọn họ cũng không dám làm gì đối phương.

Trước đó không nói Lâm Nhược Thiên nắm giữ thực lực nửa bước Chí Tôn, chỉ nói tầng quan hệ nữ nhi của hắn kia, sẽ không có bất kỳ vương quốc nào dám động tới.

- Đúng vậy... chỉ hy vọng Liễu hội trưởng có thể khiến cho hùng sư đuôi vàng đột phá. Một khi nó đạt được Chí Tôn cảnh, cho dù bọn họ muốn làm gì, cũng sẽ phải kiêng kỵ vài phần!

Mạc Thiên Tuyết nói.

Tuy rằng Danh Sư Đường ở vương thành, không quan tâm để ý tới vương quyền tranh bá, nhưng nếu như vi phạm quy tắc chuẩn, lợi dụng thủ đoạn khác, chuẩn bị sinh linh đồ thán, nhất định bọn họ sẽ trực tiếp ra tay.

Danh Sư Đường, giáo hóa thiên hạ, mục tiêu là người người như rồng. Đánh nhỏ, nháo nhỏ có thể. Xúc phạm tới điểm đạo đức mấu chốt, không quan tâm ngươi là ai, đều có thể dễ dàng huỷ diệt.

Chính là bởi vì có cái này chấn áp, tuy rằng vương quốc mọc lên như rừng, nhưng không thống nhất.

Đương nhiên, một ít vương quốc thật sự có vị trí địa lý chênh lệch quá nhiều. Thật giống như Thiên Huyền vương quốc, vị trí quá chênh lệch, hơn nữa nghèo khổ thống nhất cũng sẽ hướng đập tiền vào bên trong, không ai sẽ ngốc tới mức tốn tâm huyết. Hùng sư đuôi vàng đột phá đến Chí Tôn, Lâm gia không có cách nào chống lại. Dục niệm dĩ nhiên sẽ bỏ đi. Nếu không, chỉ biết tự tìm phiền toái.

- Con tin tưởng Liễu hội trưởng, nhất định có thể thành công!

Mạc Vũ nói.

Phương pháp đánh thuần thú của Trương sư, tình cảnh giúp man thú đột phá, nàng còn tận mắt nhìn thấy. Có thể người thanh niên không gì không làm được này thật sự có thể sáng tạo ra kỳ tích, khiến cho Thiên Vũ vương quốc vượt qua cửa ải khó khăn này.

- Chỉ mong vậy!

Mạc Thiên Tuyết cũng gật đầu. Nhớ tới cái gì, vẻ mặt hắn nghi ngờ nhìn lại:

- Tiểu Vũ, con không phải nói ngày hôm qua con và vị Liễu lão sư này chung đụng cũng không thoải mái sao? Thế nào Thanh Ưng thú của con và hắn quen thuộc như vậy. Hình như con cũng rất hiểu về hắn?

- Con...

Khuôn mặt Mạc Vũ nhất thời đỏ lên:

- Con làm sao có thể hiểu rõ hắn? Chỉ là... thuận miệng nói một chút!

- Không quan tâm con có ý kiến gì, phụ vương vẫn là câu nói kia. Cố gắng nắm chắc cơ hội. Vị Liễu hội trưởng này, là long phượng trong loài người. Nếu như con có thể giữ được trái tim của hắn lại, Thiên Vũ vương quốc sau đó thăng cấp phong hào, cũng chưa chắc là làm không được!

Mạc Thiên Tuyết nói:

- Đương nhiên, còn có Trương Huyền Trương sư kia, hai người đó, bất kể là ai, có thể nắm được một người là tốt rồi.
- Nắm một người...

Mạc Vũ vỗ trán một cái, ta cũng muốn tùy tiện nắm một người, nhưng đây dường như là cùng một người...

...

Gian phòng yên tĩnh trong viện của hùng sư đuôi vàng.

Trương Huyên ngồi ngay ngắn ở bên trong, điều chỉnh không biết bao lâu, mới từ trong cảm giác mệt mỏi sau khi trị liệu cho hùng sư đuôi vàng khôi phục lại.

Ngay sau đó, cổ tay hắn lật một cái, một viên linh thạch xuất hiện ở trong lòng bàn tay.

- Bắt đầu đi!

Điều chỉnh trạng thái xong, thu thập cũng đủ linh thạch, tất nhiên hắn muốn lại một lần nữa nâng cao tu vi.

Tinh thần thoáng động, công pháp thiên đạo Tông Sư cảnh nhanh chóng vận chuyển ra.

Vù vù vù vù!

Công pháp thiên đạo nhanh chóng từ trong linh thạch lấy ra linh khí, tinh luyện là chân khí dung nhập đan điền, tu vi của hắn cũng đang không ngừng tiến bước.

Tông Sư trung kỳ đỉnh phong!

Tông Sư hậu kỳ!

Tông Sư hậu kỳ đỉnh phong!

...

Ầm ầm!

Hơn nửa canh giờ sau, Khí Hải nổ lớn một trận. Toàn thân hắn giống như là phá tan tấm lá chắn nào đó. Kình khí cuồng bạo, chạy khắp toàn thân. Một khí tức cường đại, từ trên người hắn tự nhiên sinh ra.

So với trước kia, đã cường đại không chỉ gấp đôi. Hình như hắn nắm giữ lực lượng dùng không hết.

Ầm!

Cảm nhận được trên người dâng trào chân khí hung bạo mạnh mẽ, Trương Huyền chợt đứng phắt dậy, hai mắt tỏa ra ánh sáng.

Tông Sư cảnh đỉnh phong... Cuối cùng đã tới!

Chương 565: Tới, đánh ta đi! (1)

Răng rắc, răng rắc!

Thân thể hắn chấn động, cơ bắp toàn thân phát ra tiếng nổ. Hắn đi tới vài bước đến phía trước cột đá được chế tạo đặc biệt để kiểm tra lực lượng cho man thú, một quyền đánh tới.

Oong!

Ánh sáng lóe lên.

Một nhóm chữ chậm rãi hiện lên... 5000!

Tông Sư cảnh, lực lượng qua một nghìn đỉnh. Bình thường sơ kỳ là vì 1000 đỉnh, trung kỳ 2000 đỉnh... Lấy loại này đẩy lên, đỉnh phong là lực lượng khoảng 4000 đỉnh.

Thời điểm Trương Huyền là nửa bước Tông Sư, lại có lực lớn1500 đỉnh. Hiện tại hắn đạt được đỉnh phong, còn đột nhiên tăng mạnh, đạt tới khoảng 5000 đỉnh.

Loại lực lượng này đã không chênh lệch so với nửa bước Chí Tôn bình thường.

- Đáng tiếc. Số lượng linh thạch vẫn quá ít. Nếu không, tuyệt đối không thể chỉ có năm nghìn...

Trong lòng hắn hưng phấn, nhưng cũng không thỏa mãn.

Hắn từ chỗ của Mạc Thiên Tuyết nhận được năm khối linh thạch, lại thêm chỗ của Phí Hiên vương tử một khối, nửa ngày qua đều dùng hết rồi. Tất cả đều biến thành bột phấn.

Quả nhiên giống như suy đoán. Tu vi càng về phía trước, đối với tiêu hao linh thạch cũng lại càng lớn.

Trước đó, một khối linh thạch khiến hắn từ Tông Sư sơ kỳ đạt được trung kỳ. Hiện tại sáu khối, cũng chỉ miễn cưỡng tiến vào đỉnh phong.

Căn cứ vào tình hình tiêu hao hiện tại, nếu muốn trùng kích Chí Tôn, sợ rằng không chỉ mười cái, thậm chí hơn mười cái, cũng làm không được.

- Sau này phải nghĩ biện pháp kiếm linh thạch...

Hắn xoa xoa mi tâm.

Thần công thiên đạo tuy rằng tu luyện rất nhanh, nhưng yêu cầu đối với linh khí, cũng lớn tới kinh người. Đặc biệt là tu luyện cấp bậc càng cao, chân khí càng tinh thuần, tổn hao cũng lại càng lớn.

Một Tông Sư cảnh, lại cần tới mười cái. Nếu thật sự muốn ở cảnh giới Chí Tôn đi xa hơn, sao không cần tới mấy trăm?

Thiên Vũ vương quốc loại vương quốc nhất đẳng này, số lượng dự trữ cũng không được mười cái. Hắn đi đâu chuẩn bị nhiều linh thạch như vậy?

Vốn tưởng rằng mấy nghìn vạn kim tệ, trong chiếc nhẫn trữ vật, mình xem như đã là người giàu có. Hiện tại xem ra, lại biến thành kẻ nghèo hàn.

Kim tệ cái gì đều chỉ là phù vân... Linh thạch mới là vương đạo!

- Điều chỉnh trạng thái, lại thêm tu luyện, một ngày trôi qua...

Hắn ngẩng đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ, đã là buổi trưa ngày hôm sau. Hắn không nhịn được bất đắc dĩ một hồi.

Giải độc cho thần thú trấn quốc, tốn của hắn không ít chân khí và lực lượng. Chỉ riêng khôi phục thể lực, điều chỉnh trạng thái, lại tốn không ít thời gian. Lại thêm đột phá. Không nghĩ tới bất tri bất giác, lại đã đến giữa trưa ngày hôm sau.

- Giúp hùng sư đuôi vàng đột phá!

Duỗi người, tùy tiện ăn một chút thức ăn do Mạc Thiên Tuyết sai người ta đưa tới, hắn đẩy cửa đi ra ngoài.

Tu vi đạt được Tông Sư đỉnh phong, chân khí thiên đạo càng tinh thuần phong phú hơn, đã có thể giúp con vật lớn này đột phá.

- Liễu hội trưởng!
Vừa ra khỏi phòng, hắn chỉ thấy hai người Mạc Thiên Tuyết, Mạc Vũ đứng ở cách đó không xa.

Bọn họ tự nhiên lại sớm chờ đợi ở đây.

Chuyện có thể giúp hùng sư đuôi vàng đột phá hay không, liên quan đến căn bản của Thiên Vũ vương quốc. Cho dù Mạc Thiên Tuyết lại bình tĩnh mấy, cũng không thể ngoại lệ. Trời vừa sáng hắn đã cùng Mạc Vũ đi tới nơi này chờ.

Biết tâm tình của bọn họ, Trương Huyền cũng không để ý nhiều, lên tiếng:

- Dẫn ta đi tìm hùng sư đuôi vàng!

- Liễu hội trưởng, ta đã nói rõ cùng hùng sư đuôi vàng, có thể dùng phương pháp của ngươi giúp nó thăng cấp!

Mạc Vũ mỉm cười nhìn qua.

- Phương pháp của ta?

Trương Huyền sửng sốt.

Lẽ nào Mạc Vũ biết chân khí của hắn có thể tinh lọc huyết mạch của man thú sao?

Không có khả năng!

Lần trước giúp Thanh Ưng thú đột phá, hắn lý do là mượn huyết mạch của Vân Điện Cổ Tước. Khi giúp Thiết Xỉ Khiếu Thiên thú thăng cấp, là bởi vì nàng chế luyện đan dược...

Dựa theo đạo lý, nàng không nên biết...

Vậy... nàng nói lời này là có dụng ý gì?

Thần sắc hắn nghiêm trọng, đang muốn hỏi rõ, lại thấy nữ hài chỉ về phía trước.

- Hùng sư đuôi vàng đều chuẩn bị xong!
Thuận theo ngón tay của nàng nhìn lại, mí mắt Trương Huyền giật một lần, thiếu chút nữa ngất đi.

Chỉ thấy hùng sư đuôi vàng cực lớn hùng tráng, lúc này bị vô số sợi xích sắt trói thành cái bánh chưng, nằm t ngang rên mặt đất, vẻ mặt đang u oán nhìn qua.

Giở trò quỷ gì vậy?

Vẻ mặt Trương Huyền nghi hoặc, không nhịn được nhìn qua:

- Đây là...

Trói nó thành cái bánh chưng, cùng với phương pháp của ta có cái lông quan hệ gì chứ?

Không chỉ có hắn kỳ quái, Mạc Thiên Tuyết đứng mở một bên, trên thực tế trong lòng cũng tràn suy sụp.

Mới sáng sớm, nữ nhi bảo bối này tới tìm hắn, nói muốn hùng sư đuôi vàng đột phá, phải trói nó lại.

Hắn cũng thương nghị hồi lâu, mới nói thông với hùng sư, khiến nó cam tâm bị trói.

Như vậy... lại có thể đột phá đến Chí Tôn sao?

Thế nào hắn lại chưa từng nghe nói qua...

- Tu vi của ngươi chỉ có Thông Huyền cảnh sơ kỳ. Muốn thi triển, vì lý do an toàn, chỉ có thể giam cầm hành động của nó...

Vẻ mặt Mạc Vũ nghiêm túc.

- ...

Sắc mặt Trương Huyền đầy cổ quái.

Trước đây hắn giúp Thanh Ưng thú đột phá, sử dụng, có khả năng trong lòng nàng cho rằng, mình giúp man thú đột phá thủ đoạn cuối cùng chính là cái này...

Hiện tại ngụy trang thành Liễu hội trưởng, chỉ có Thông Huyền cảnh sơ kỳ, khẳng định mình không phải đối thủ của hùng sư đuôi vàng. Cho nên nàng mới sớm trói nó lại...

Khụ khụ!

Làm hại hắn bị dọa cho giật mình. Hóa ra ý của nàng là cái này...

Tuy rằng thoạt nhìn chẳng ra cái gì cả, nhưng cũng vừa lúc có thể giấu diếm thân phận ngụy trang của mình, có thể che giấu hiệu quả chân khí thiên đạo tinh lọc huyết mạch, một công đôi việc.

- Ừ, không sai. Vậy ta lại bắt đầu...

Hắn thoả mãn gật đầu, đi nhanh về phía hùng sư đuôi vàng bị trói giống như bánh chưng cách đó không xa.

Mạc Thiên Tuyết vội vàng tập trung lực chú ý qua.

Nữ nhi nói rất chắc chắn, hắn đến bây giờ vẫn không hiểu ra sao. Hắn không biết rõ cái gọi là phương pháp đánh thuần thú là có ý gì.

Nằm trên mặt đất vẻ mặt hùng sư đuôi vàng u oán, cũng hoàn toàn chút không hiểu chuyện gì. Khi thấy Trương Huyền đi tới, ánh mắt nó lộ ra sự cảm kích.

Nếu không có vị y sư này, nó sợ rằng đã bị độc chết, cũng không hề có người nào biết.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau