THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 56 - Chương 60

Chương 56: Bị bao vây (hạ)

- Thì ra thực lực cũng không yếu, chẳng trách lớn lối như thế!

Nhìn thấy “lão Tứ” bị một cái tát đánh bay, Mặc Dương đại sư đầu tiên là sững sờ, sau đó sắc mặt biến thành dữ tợn, vung tay lên, mang theo khí thế khống chế toàn cục, quát:

- Nhưng vận may của ngươi đến đây là kết thúc!

Nói xong quay đầu nhìn về phía chủ sạp dứng cạnh:

- Tốc chiến tốc thắng, nhanh chóng giải quyết đi, còn có chính sự cần làm!

- Ừ!

Chủ sạp gật gù, bước lên trước.

Ầm ầm!

Còn chưa ra tay, khí tức trên người đã thả ra ngoài như núi như biển, không biết sâu cạn, nhắm mắt lại cảm ngộ, có thể thấy rõ, mười mấy huyệt đạo trên người đối phương đang phun ra nuốt vào linh khí, chói mắt như sao trời.

- Cường giả Ích Huyệt cảnh?

Trương Huyền sững sờ.

Võ giả lục trọng Ích Huyệt cảnh mở ra huyệt đạo trên thân thể, chủ động hấp thu thiên địa linh khí, rèn luyện cho mình sử dụng, đạt đến loại tu vi này, bất cứ lực lượng nào phản ứng cũng sẽ tăng nhiều, trong Hồng Thiên học viện cũng là cấp bậc trưởng lão!

Một tên lừa đảo lại có cấp bậc như thế, có phần nằm ngoài sự dự liệu của hắn.

- Sợ chưa, sợ liền quỳ xuống xin lỗi, đền bù tổn thất hư hao mà ngươi mang đến cho huynh đệ chúng ta! Bằng không, chỉ có một con đường chết!

Thấy hắn kinh ngạc, còn tưởng rằng hắn sợ thực lực của mình, chủ sạp thét lên một bước, hắn cất bước đi tới giống như tử thần chúa tể sinh tử.

- Quỳ xuống xin lỗi? Đền bù tổn thất của các ngươi?

Trương Huyền lắc đầu:

- Ta còn không rảnh rỗi như vậy, đi xin lỗi một tên lừa đảo, đền tiền, nếu như các ngươi có đam mê này, như vậy có thể quỳ trước mặt ta, sau đó bù đắp tổn thất do đánh lén ta ngày hôm nay, như vậy ta sẽ suy nghĩ buông tha các ngươi.

- Ngươi nói cái gì?

- Không phải tiểu tử này bị điên đấy chứ?

Đám người Mặc Dương đại sư, chủ sạp đều cảm thấy tiểu tử này bị điên rồi.

Bên phía chúng ta nhiều người như vậy, còn có cường giả Ích Huyệt cảnh, ngươi chỉ là một thiếu niên, lại muốn chúng ta quỳ xuống?

Giả vờ trâu bò?

Lại còn, bù đắp tổn thất đánh lén? Ngươi có tổn thất cọng lông gì, hiện tại lão Tứ của chúng ta đang cắm đầu xuống đất không dậy được, muốn nói tổn thất, cũng là chúng ta có tổn thất đấy biết không?

- Đừng phí lời với hắn, giết luôn là được!

Mặc Dương đại sư vẫy tay.

- Ừ!

Chủ sạp gật gù, không có phí lời thêm nữa, chân đạp xuống, năm ngón tay mở ra và tấn công Trương Huyền.

Vù vù!

Người còn chưa tới gần, cuồng phong đã ập tới trước giống như hùng ưng vồ thỏ, cho người ta cảm giác nhìn từ trên cao xuống, ngột ngạt không cách nào ngăn cản.

- Là võ kỹ Hùng Ưng Vạn Lý của lão Nhị!
- Bộ võ kỹ này cũng được tính là lợi hại trong võ kỹ Phàm cấp trung phẩm, dùng đối phó tiểu tử này có phải đại tài tiểu dụng hay không?

- Khà khà, không có gì là đại tài tiểu dụng, tiểu tử này có thể tát bay lão Tứ, thuyết minh hắn có chút thực lực, nhưng gặp phải Hùng Ưng Vạn Lý của lão Nhị, vận may cũng kết thúc!

...

Nhìn thấy chủ sạp trực tiếp sử dụng chiêu số lợi hại như vậy, tất cả mọi người âm thầm gật đầu.

Hùng Ưng Vạn Lý, trong võ kỹ Phàm cấp trung phẩm cũng tính là khá cao, một khi sử dụng oai phong lẫm liệt, khác nào chim ưng vồ thỏ, cho người ta cảm giác khí thế nuốt trọn núi sông, không thể nào phản kích.

Cho dù “Mặc Dương đại sư” là thủ lĩnh của bọn họ gặp phải cũng phải tạm lánh đi, không dám nghênh chiến trực tiếp.

- Hùng Ưng Vạn Lý?

Đối phương sử dụng võ kỹ, đột nhiên một quyển sách xuất hiện trong đầu Trương Huyền, mặt trên lít nha lít nhít ghi chép khuyết điểm và cuộc đời của chủ sạp.

Tinh thần quét qua, hắn lập tức ghi nhớ rõ ràng, đột nhiên gương mặt Trương Huyền biến thành quái lạ.

Hô!

Thời gian không cho phép suy nghĩ nhiều, chủ sạp thi triển võ kỹ đã tới trước mặt.

Võ kỹ, có thể giúp người ta phát huy lực lượng thân thể tốt hơn, đạt đến trình độ cao cấp hơn.

Chủ sạp thân là cường giả Ích Huyệt cảnh, mở ra mười mấy huyệt đạo, bản thân hắn không yếu, lúc sử dụng võ kỹ Phàm cấp trung phẩm liền sinh ra uy thế khinh người, khí tức ngập trời.

- Chết đi cho ta...

Trên mặt lộ ra nụ cười hung ác, không khác nào đóa hoa tươi óng ánh, nhưng đóa hoa tươi này vẫn chưa nở ra hoàn toàn, đột nhiên đôi mắt co rút lại và kêu lên đầy quỷ dị:

- A...

Tiếng kêu thảm thiết xé nát bầu trời đêm, giống như con chó bị đạp phải đuôi và phát ra tiếng kêu đau đớn.

- Thế nào?

Đám người “Mặc Dương đại sư” vốn cho rằng Trương Huyền sẽ bị một chiêu uy vũ của lão Nhị đánh chết, không nghĩ tới người sau hét lên thảm như vậy, vội vàng nhìn sang, vừa nhìn thấy, lưng của bọn họ liền bị co giật, thiếu chút lâm vào hôn mê.Chỉ thấy thiếu niên kia không quan tâm uy thế của chủ sạp lao tới lớn bao nhiêu, nhấc chân đá vào bộ mặt tôn nghiêm của nam nhân, một tiếng “răng rắc!” vang lên, âm thanh trứng gà tan vỡ làm người ta rùng mình.

Vèo!

Sau một khắc, không dừng lại chút nào, chủ sạp bay ra ngoài như quả bóng cao su, dán sát vào vách tường cách đó không xa, đã biến thành chữ “đại”, vốn có thể thành chữ “thái” (1), hiện tại xem ra đã không còn cơ hội.

- Lợi hại!

Nhìn thấy một cước nhẹ nhàng đá bay chủ sạp thực lực Ích Huyệt cảnh đang thi triển võ kỹ, Trương Huyền không ngừng gật đầu.

Hắn dựa vào thân thể cường đại hơn đối phương không ít, nhưng đối phương tinh thông võ kỹ, tốc độ lại nhanh, nếu muốn đánh tàn phế lại cần không ít thủ đoạn, ít nhất cũng phải hơn mười chiêu mới được, nhưng có Thiên Đạo Đồ Thư Quán, hắn nhìn rõ khuyết điểm của đối phương càng thêm vô cùng đơn giản, đá ra một cước... Gà bay trứng vỡ, đường đường cường giả Ích Huyệt cảnh, cho dù không chết cũng không khác bao nhiêu.

- Tiểu tử này quái lạ, cùng tiến lên!

Thấy Trương Huyền một cái tát quất bay lão Tứ, đá lão Nhị không còn “lão nhị bé con”, “Mặc Dương đại sư” có ngốc cũng biết hắn không đơn giản, vẻ xem thường lúc trước đã biến thành nghiêm túc.

Ào ào ào!

Nghe mệnh lệnh của hắn, tuy mấy người còn lại đổ mồ hôi lạnh, dưới khố mềm yếu nhưng vẫn không dám vi phạm, tất cả tiến lên bao vây.

- Ra tay!

Rít lên một tiếng, mấy người còn lại đi tới trước mặt Trương Huyền, các loại công kích mạnh mẽ giáng xuống như không cần tiền.

Chân khí nhúc nhích, kình khí bắn ra bốn phía.

Những người này cũng giống lão Tứ lúc trước, đều là cường giả võ giả ngũ trọng Đỉnh Lực cảnh đỉnh cao.

Tuy bọn họ người đông thế mạnh nhưng đối với Trương Huyền có thể nhìn thấu khuyết điểm của người khác, lại có sức chiến đấu Ích Huyệt cảnh đỉnh cao lại không đáng kể chút nào.

- Không đúng, tại sao lại tên kia không công kích?

Ngăn cản công kích của mọi người, đột nhiên Trương Huyền sững sờ.

Trong đám người bọn họ, chủ sạp chỉ là lão Nhị đã có thực lực Ích Huyệt cảnh, “Mặc Dương đại sư” giả khẳng định mạnh hơn, tại sao hắn không cùng công kích với mọi người?

Nếu như công kích, bản thân mình cũng không thể ngăn cản dễ dàng...

Vào lúc đang cảm thấy kỳ quái, lúc này đã thấy bóng lưng đã xuất hiện cách đó mười mấy mét, vừa đi vừa hô:

- Các ngươi giết hắn, ta đi một lát sẽ trở lại...

- A?

Nghe nói như thế, đám người đang vây công cũng bỏ chạy.

Không cần đoán cũng biết, Lão Đại... nhìn thấy tình hình không ổn, bỏ qua bọn họ chạy trốn trước rồi...

- Vô liêm sỉ!

Trương Huyền và mấy tên kia đều nói thầm.

Một khắc trước còn chính nghĩa ngập trời, sau một khắc xoay người bỏ chạy, cũng không quản thủ hạ của mình, chẳng trách lệnh truy nã của Lưu Chu vương quốc không thể bắt lấy hắn, đúng là quá vô sỉ!

(1) chữ “đại” và “thái” trong tiếng Trung được viết là “大”và “太”, chữ “thái” có dấu chấm ở dưới

Chương 57: Nhẫn trữ vật (1)

- Muốn chạy cũng không dễ thế đâu!

Tên ôn dịch này vây công mình, còn muốn mình quỳ xuống, bồi thường tiền, đương nhiên không thể dễ dàng buông tha, hắn thuần thục giải quyết mấy tên “cò” võ giả ngũ trọng Đỉnh Lực cảnh đỉnh phong, lao người đuổi theo “Mặc Dương đại sư”.

Lực lượng thân thể tăng nhiều, toàn thân Trương Huyền giống như con ếch xanh, mỗi một lần bàn chân chạm đất đều nhảy xa mấy chục mét, mặc dù không có võ kỹ khinh thân nhưng lại giống như chim đại bàng, tốc độ cực nhanh.

Chửi thề một tiếng!

“Mặc Dương đại sư” đang ở phi nước đại chạy trốn quay đầu nhìn thấy đối phương giống như tiên nhân đang đuổi theo rất nhanh, hắn sợ hãi suýt nữa nghẹt thở mà chết.

Vốn cho rằng Trương Huyền chỉ là một con cừu non, tiện tay là có thể bóp chết, có thể tùy ý lăng nhục, nằm mơ cũng không nghĩ tới bản thân mình đụng phải một con hùng sư.

Sớm biết Trương Huyền mạnh như vậy, đánh chết gã cũng không tới đây!

Thằng nhãi này trẻ tuổi như vậy, cho dù tu hành từ trong bụng mẹ cũng không thể tiến bộ nhanh thế...

Lòng “Mặc Dương đại sư” nội thương vô hạn, thậm chí muốn tự tử.

Lúc gạt người tại cửa hàng, nếu như hắn không miệng tiện chọn trúng tên ôn dịch này, đối phương cũng sẽ không vạch trần hành vi của hắn, có thể lừa tiền còn được người ta đưa tiễn, bị vạch trần âm mưu, xám xịt chạy trốn không nói, tại sao hắn còn có tâm tư nhất định phải báo thù. Lần này tốt rồi, không thể báo thù, ngược lại còn bị người ta đuổi theo như ma, giờ phải làm sao...

Thực sự không tìm đường chết sẽ không phải chết, ôi tim của ta...

Bản thân Trương Huyền chỉ mới mười chín tuổi, sau khi tu luyện xong Thiên Đạo Thần Công, Thiên Đạo Kim Thân, thân thể đạt được chân khí uẩn dưỡng, tẩy cân phạt tủy, thoát thai hoán cốt (2) nên càng trẻ tuổi, nhìn dáng vẻ mới mười bảy mười tám tuổi.

Bằng chừng ấy tuổi, dựa theo thường thức, có thể trở thành võ giả nhất trọng, nhị trọng đã không tồi, kết quả vừa ra tay, tất cả mọi người không phải đối thủ, không chạy mới là lạ.

- Dừng lại cho ta!

Trong lòng hối hận không đến một giây, ngay sau đó nghe được một giọng nói nhàn nhạt vang lên sau lưng.

Ầm!

Còn chưa kịp quay người công kích, hậu tâm tê rần, lảo đảo ngã nhào xuống bãi cát, khuôn mặt giống như cây cuốc cày qua mặt đất, một rãnh sâu xuất hiện trên cát.

- Mặt của ta...

“Mặc Dương đại sư”khóc không ra nước mắt.

Không cần nhìn cũng biết, xem như khuôn mặt của hắn đã bị phế.

Răng rắc!

Không có thời gian cho hắn cảm thấy khổ sở, một bàn chân giẫm lên đầu hắn.

- Muốn giết ta thì phải nghĩ tới kết quả này...

Trương Huyền giẫm lên đầu đối phương, vẻ mặt lãnh đạm.

Mặc dù kiếp trước hắn chỉ là nhân viên quản lý thư viện bình thường, nhưng nếu đã dung nhập vào thế giới này liền biết quả đấm lớn mới là đạo lý.

Nếu hôm nay thực lực của mình không mạnh, hắn chắc chắn đã chết.

- Đừng giết ta, chỉ cần đại nhân không giết ta, ta nguyện ý giao tất cả của cải tích lũy trong những năm qua cho đại nhân...

Cảm nhận được bàn chân đối phương đạp lên đầu mình, một cước đơn giản liền có thể bị giết chết, “Mặc Dương đại sư” sợ hãi không ngừng run rẩy.

So sánh giữa tiền tài và tính mạng, cái sau quan trọng hơn nhiều.

- Ồ? Lấy ra cho ta xem có đủ mua cái mạng của ngươi hay không!

Trương Huyền thản nhiên nói.- Đúng, đúng!

Nghe được khẩu khí đối phương có thể thương lượng, “Mặc Dương đại sư” vội vàng run run gỡ chiếc nhẫn trong tay xuống, đưa tới:

- Đồ vật đều ở bên trong, xin…đại nhân xem qua!

- Bên trong?

Trương Huyền cau mày.

Một chiếc nhẫn có thể chứa cái gì?

Nhưng mình là “Cao nhân”, đương nhiên không có khả năng hỏi thăm đối phương, tinh thần hơi động, một quyển sách xuất hiện trong đầu.

- Nhẫn trữ vật cấp thấp, bên trong có không gian ba mét vuông, khuyết điểm: Thủ pháp luyện chế quá yếu...Trên quyển sách ghi chép tỉ mỉ về chiếc nhẫn này.

- Nhẫn trữ vậtNhẫn Trữ vật?

Không có nghĩ tới tên lừa gạt này lại có đồ tốt như thế, lần này xem như kiếm lợi lớn!

Thời điểm đọc sách trong Tàng Thư Các của thư viện, hắn được biết trên thế giới này có pháp bảo gọi là nhẫn trữ vật, vốn cho rằng cách mình rất xa xôi, không có nghĩ tới tên này lại có!

Mặc dù chỉ là nhẫn trữ vật cấp thấp, dựa theo giá cả cũng không dưới năm mươi vạn kim tệ.

Ngay cả trưởng lão trong học viện chưa hẳn có thể mua được.

Một tên giang hồ lừa gạt có thể có thứ này, hắn cảm thấy ngoài ý muốn.

Nhưng nghĩ lại cũng giật mình, nếu như không có thứ này, tiền tài lừa gạt được chứa ở nơi nào? Nếu vẫn cõng theo trên lưng, khẳng định đã sớm bị phát hiện và chém giết.

Xem ra vì mua sắm thứ này, tên ôn này nhất định tốn hao không nhỏ.

Quả nhiên, nhìn đối phương giao thứ này ra, trên mặt mang theo đau lòng khôn xiết.
Dựa theo thư tịch lúc trước ghi chép về nhẫn trữ vật, hắn nhỏ một giọt máu tươi vào chiếc nhẫn.

Ông!

Tinh thần khẽ động, một không gian ba mét vuông xuất hiện trong đầu, bên trong chất đầy kim tệ, có hơn mười vạn.

Tên ôn này làm người không được tốt lắm, của cải tích lũy được lại không ít.

- Đại nhân, ngươi đã thu được đồ vật, tạm tha ta một mạng...

Thấy thiếu niên luyện hóa giới chỉ, “Mặc Dương đại sư” cuống cuồng nói.

- Thả ngươi? Cũng không phải là không thể được, chỉ cần ngươi giao những kim phiếu giấu trong người ra, ta sẽ tha cho ngươi một mạng!

Trương Huyền cười khanh khách nhìn sang.

- Ngươi... Ngươi...

Con ngươi co rụt lại, “Mặc Dương đại sư” cảm thấy khó tin giống như gặp quỷ.

Thỏ khôn có ba hang, hắn là kẻ lừa đảo, nếu đi lừa gạt khẳng định cũng sớm nghĩ kỹ tình cảnh bị bắt, vừa rồi lúc trốn đi, vì phòng ngừa bị bắt, hắn lặng lẽ giấu kim phiếu trên người của mình, chính vì vậy mới thoải mái giao nhẫn trữ vật ra, mục đích chính là vì tê liệt đối phương, tránh bị soát người.

Chỉ cần thoát được lần này, cho dù mất đi nhẫn trữ vật và một chút kim tệ, dựa vào kim phiếu trong tay vẫn có thể làm phú ông không buồn không lo, đông sơn tái khởi!

Vốn gã cho rằng mình rất cẩn thận, có nằm mơ cũng không nghĩ ra tiểu tử tuổi ranh kia đã biết từ lâu.

Hắn... Làm sao biết được?

Cho dù thực lực mạnh cũng không thể nhìn thấu quần áo, phát hiện kim phiếu gã giấu trong người!

- Soạt!

Không muốn thừa hơi, tay Trương Huyền vồ lấy, hắn xé quần áo đối phương, quả nhiên bên trong có mười mấy tấm kim phiếu, mỗi một tấm có mệnh giá mười vạn, cộng lại có hơn trăm vạn!

- Đúng là thu hoạch lớn...

Nhìn thấy nhiều tiền như vậy, tâm tình Trương Huyền thật tốt, hai mắt tỏa sáng.

- Tiền của ta đều cho ngươi, lần này thả ta đi đi...

Thấy đối phương biết cả tiền mình giấu ở nơi nào, “Mặc Dương đại sư” như cha mẹ chết, đã không còn hăng hái như trước, cũng sắp khóc thành tiếng.

- Ha ha, Dương Mặc, học đồ giám bảo (3), nghề nghiệp lừa đảo tại Lưu Chu vương quốc, thường lấy danh giám bảo sư, lừa tiền lừa sắc, tinh thông võ kỹ Hoặc Âm Thuật, lời nói có thể mê hoặc nhân tâm, làm cho người ta tin phục một cách tự nhiên...

Trương Huyền không lấy chân ra, cười khanh khách nói ra những giới thiệu về vị “Đại sư” này được ghi trong sách.

- Ngươi... Ngươi... Làm sao biết, rốt cuộc ngươi là ai?

Hai mắt “Mặc Dương đại sư” Dương Mặc co rụt lại, toàn thân run rẩy, mặt mũi đầy hoảng sợ.

(1) nhẫn trữ vật: chiếc nhẫn có thể chứa được đồ vật

(2) tẩy cân phạt tủy, thoát thai hoán cốt: rửa sạch gân cốt, thay da đổi thịt.

(3) giám bảo: giám định những đồ vật quý giá.

Chương 58: Hắn làm sao làm được?

Mới vừa rồi bị lấy đống kim phiếu đã làm gã kinh hoảng, nhưng vẫn giả vờ hoảng sợ, hiện tại mới thật sự là hoảng sợ, gã cảm thấy hàn khí từ ót chạy khắp toàn thân, giống như muốn đông cứng thành người băng.

Một câu đã đọc rõ tên của gã cũng không kỳ lạ, dù sao gã cũng là tội phạm, bị người ta truy nã, người hơi lưu tâm một chút sẽ biết tên.

Còn việc...tu luyện Hoặc Âm Thuật, ngay cả đám người lão Nhị cũng không rõ ràng, bản thân gã không nói với ai, làm sao có thể bị người ta biết rõ ràng như thế.

Đây là bí tích gã tìm được trong một lần gặp kỳ ngộ, vẫn giấu trong đáy lòng, tự phụ thiên hạ không có người thứ hai biết tới, đối phương vừa nói ra, gã chấn kinh suýt bị dọa chết tại chỗ.

Bí tịch có rất nhiều loại, có thân thể, võ kỹ, công pháp... Nhưng những thứ này dễ dàng tìm được, trong cả vương quốc, thứ trân quý nhất sợ rằng chính là bí thuật liên quan tới tinh thần!

Hoặc Âm Thuật chính là bí thuật tinh thần cấp thấp, cho dù là cấp thấp nhưng cũng là tuyệt chiêu công kích tinh thần, một khi thi triển, người mạnh hơn nữa cũng không thể phòng bị, sẽ trúng chiêu, lúc trước gã từng bị một tên võ giả thất trọng bắt lấy, chính bởi nhờ tuyệt chiêu này, miệng phun hoa sen nên mới có thể cầu đối phương tha mạng.

Vừa rồi cố ý cầu xin tha thứ, trên thực tế gã định dùng thủ đoạn này làm tê liệt đối phương!

Nằm mơ cũng không nghĩ tới đối phương còn chưa bị tê liệt, lại giống như kẻ toàn trí toàn năng, dường như biết tất cả mọi chuyện về gã. Trước mặt đối phương, gã như bị lột bỏ tất cả ngụy trang, toàn thân trần trụi không có một chút che giấu nào, làm sao không cảm thấy hoảng hốt?

Trước đó sợ bị hại, hiện tại gã đã sợ hãi.

- Không cần phải để ý vì sao ta biết, không chỉ biết những việc này của ngươi, ngươi tu luyện loại hình mệnh môn, ta cũng biết rõ ràng! Ta có thể không giết ngươi, nhưng từ hôm nay trở đi, nếu như cho ta biết ngươi tiếp tục gạt người, làm xằng làm bậy, chờ chết là được rồi!

Không nói nhảm, Trương Huyền một cước đá vào người đối phương.

Răng rắc!

Tiếng trứng gà vỡ vang lên, Dương Mặc lừa đảo cảm thấy đan điền nổ vang, lực lượng tu luyện nhiều năm hóa thành nước chảy.

Không có thực lực, cho dù gã muốn gạt người cũng không dám.

- Tu vi của ta...

Cảm nhận được thực lực biến mất, nội tâm Dương Mặc tràn đầy hận ý, cũng không nói nhảm dám mảy may.

Đối phương quá kinh khủng, đã không phải là người, mà là yêu quái.

Yêu quái phá đan điền của hắn, phế đi tu vi của hắn, làm sao dám phản kháng?

- Cút đi!

Đã đạt được chỗ tốt, xử lý xong lừa đảo, Trương Huyền nhanh chân đi về hướng học viện.

Chỉ là một tên lừa đảo mà thôi, còn không đáng đến hắn hạ tử thủ.

Trở lại chỗ ở đã là một giờ đêm.

Nhưng Trương Huyền không cảm thấy bối rối chút nào.

Tối nay thực sự đã xảy ra rất nhiều chuyện, nếu không có Thiên Đạo Thư Đồ Quán là thần khí gian lận, thật không biết ứng phó như thế nào.

- Xem qua mười mấy bản công pháp võ giả tầng sáu tại phủ đệ của Lục Trầm đại sư, ta xem có thể sửa sang một chút hay không!Trước đó tu luyện Thiên Đạo Kim Thân, không có nhìn kỹ công pháp võ giả lục trọng, hiện tại có thời gian, vừa vặn có thể nghiên cứu kỹ càng.

Rất nhanh, phương thức tu luyện chính xác của mười mấy bản bí tịch đã bị hắn chắt lọc ra, sau khi nhìn thoáng qua, Trương Huyền đau cả đầu.

- Những thứ này không liền với nhau... Tu luyện dựa vào thứ này nhất định sẽ tẩu hỏa nhập ma, luyện chết người!

Lắc đầu, Trương Huyền bất đắc dĩ.

Mặc dù có mười mấy bản bí tịch, khuyết điểm vẫn còn quá nhiều, cho dù có thể chắt lọc ra ưu điểm cũng không có biện pháp tạo thành một bộ công pháp, ngược lại xuất hiện trăm ngàn sơ hở, căn bản không cách nào tu luyện.

- Được rồi, vẫn nghĩ cách tìm nhiều thư tịch hơn rồi nói sau.

Biết không thể sử dụng, Trương Huyền cũng không sốt ruột, hắn cho Thiên Đạo Đồ Thư Quán xử lý công pháp trước tam trọng, lại tu luyện qua một lần, xác định dung hợp hoàn mỹ với tu vi trong người, lúc này mới từ từ thiếp đi....

Trương Huyền không biết, thời điểm hắn chạy tới cửa hàng mua đồ, trong học viện, Thượng Thần trưởng lão đã sắp bùng nổ.

- Gia gia, ngươi phải làm chủ cho ta a!

Nước mắt Thượng Bân chảy xuống như mưa, khóc kinh thiên động địa.

Đường đường cháu ruột của trưởng lão, từ nhỏ ngậm chìa khóa vàng lớn lên, tăng thêm thiên phú không tồi, vẫn được người ta tôn trọng, hôm nay gặp trắc trở lớn như thế, hắn không bị điên đã là không tệ.

Đi tìm phiền phức, kết quả chọc phải người điên đánh hắn thành đầu heo, ban đêm đi ăn cơm, kết quả nhìn thấy nữ thần ăn uống với tiểu tử kia, cười cười nói nói... Hãm hại không như ý, mất mặt xấu hổ thì cũng thôi, mấu chốt là...

- Gia gia, ngươi không nói đầu Bạo Thiên Sư kia rất nghe lời sao? Ta bảo nó giáo huấn phế vật Trương Huyền kia, vì cái gì nó không những bất động, ngược lại còn đánh ta một trận...

Càng nghĩ càng giận, Thượng Bân cảm thấy uất ức không chịu nổi.
Đầu Bạo Thiên Sư này ăn của nhà mình, uống của nhà mình, thời khắc mấu chốt không nghe lời thì cũng thôi, ngược lại còn giúp người ngoài đánh hắn…vừa nghĩ như vậy hắn suýt điên lên.

- Nó bình thường rất nghe lời... Thượng Thần cảm thấy xấu hổ, nhìn về phía Bạo Thiên Sư trước mắt, trên mặt mang theo kỳ quái.

Hắn chỉ là Tuần Thú Sư thông thường, cấp bậc không phải quá cao, cho dù có thể thu phục man thú cũng chỉ giao lưu bình đẳng, cũng không thể đối đãi như người hầu!

Chính vì vậy, Bạo Thiên Sư muốn làm gì đều là chủ ý của nó, có thể không cần nhìn sắc mặt của mình, suy đoán ý nghĩ của mình.

Nhưng…bất kể nói như thế nào, hai bên đều có quan hệ khế ước, bảo nó bảo hộ cháu của mình, tại sao lại đi nghe lời kẻ khác ra tay đánh Thượng Bân?

- Rống!

Thấy đối phương nhìn sang, vẻ mặt Bạo Thiên Sư kiêu ngạo, ngẩng đầu cao cao, cũng không thèm quan tâm chút nào.

Nhìn thấy dáng vẻ của nó, Thượng Bân cảm thấy nội tâm tổn thương cả vạn lần.

Thời điểm nhìn thấy Trương Huyền, đầu lưỡi liếm láp tay của người ta, vẻ mặt cung kính giống như chó xù, bây giờ lại cao ngạo như quốc vương... Mẹ nó, rốt cuộc hắn là chủ nhân của ngươi hay là gia gia ta là chủ nhân của ngươi?

- Khụ khụ, ta sẽ khuyên nhủ Bạo Thiên Sư!

Nhìn thấy sủng thú của mình như thế, rõ ràng cự tuyệt hợp tác, sắc mặt Thượng Thần trưởng lão đỏ lên, khoát tay áo.

- Gia gia, lần này ngươi nhất định phải thay con dạy dỗ triệt để Trương Huyền kia, tốt nhất hủy bỏ tư cách lão sư của hắn, đuổi ra khỏi học viện!

Biết gia gia với Bạo Thiên Sư chỉ có quan hệ bình đẳng, không có khả năng giáo huấn Bạo Thiên Sư, Thượng Bân không tiếp tục dây dưa vấn đề này, cắn răng nói ra.

Một lão sư phế vật khảo hạch không điểm lại làm hắn mất mặt như thế, còn mình đầy thương tích, kém chút chết đi, loại thì hận này dốc hết nước sông cũng khó rửa sạch!

- Yên tâm đi, chuyện này ta sẽ xử lý! Nhưng không biết Trương Huyền đạp phải cứt chó gì, không ngờ nhận được năm học viên, không có lý do thích hợp, cho dù là ta cũng không thể khai trừ tư cách lão sư của hắn, sẽ có rất nhiều phiền toái!

Thượng Thần trưởng lão nói.

Trương Huyền là lão sư đăng kí qua Sư Giả công hội trên đại lục, thuộc về nghề nghiệp lão sư chính thức, cho dù hắn là trưởng lão học viện, chủ nhiệm phòng giáo dục, chỉ cần đối phương không phạm sai lầm lớn cũng không có tư cách khai trừ.

Hắn vừa lắc đầu, ánh mắt vừa mang theo khó hiểu.

Một thằng nhãi khảo hạch lão sư không điểm, ai cũng nghĩ hắn không thể chiêu thêm học viên, nằm mơ cũng không nghĩ tới hắn chẳng những nhận được, lại còn nhận tới năm người, trong đó có không ít người đạt tới thành tích nhóm trăm người đứng đầu trong kỳ khảo hạch!

Không phải tận mắt nhìn thấy, thật cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

Thậm chí... Cho dù hắn xem qua kết quả tại phòng giáo dục vẫn cảm thấy khó tin như trước.

Thằng nhãi này...đã làm thế nào?

Hoàn toàn vượt ra khỏi thường thức hay sao?

Chương 59: Các học viên phát rồ

- Có, gia gia kiểm tra giúp con, Tào Hùng lão sư có một học viên tên là Lưu Dương, bị Trương Huyền cưỡng bức mới làm học viên của hắn, Tào Hùng lão sư đã xin ngày mai tra xét học tâm, đến thời điểm đó, chỉ cần gia gia đứng ra khai trừ tư cách của hắn sẽ vô cùng đơn giản!

Thượng Bân cắn răng nói.

Tào Hùng nói với hắn là dụ dỗ, hắn lại đổi thành cưỡng bức, chỉ khác hai chữ nhưng ý nghĩa chênh lệch một trời một vực.

Dụ dỗ chỉ có thể nói tính cách lão sư này có vấn đề, nhưng biến thành cưỡng bức chính là ảnh hưởng đạo đức.

- Cưỡng bức? Ngươi chắc chắn chứ?

Thượng Thần trưởng lão sững sờ.

- Con chắc chắn!

Thượng Bân gật đầu.

- Nếu như là như vậy... như vậy đi, ngày mai ta sẽ mời Sư Giả công hội – Mạc trưởng lão tới đây, bảo hắn làm chứng, nếu như tra xét học tâm Lưu Dương không phải chân tâm thật ý làm học viên của hắn, khai trừ tư cách lão sư của hắn là đương nhiên!

Do dự một chút, Thượng Thần trưởng lão nói.

- Đa tạ gia gia!

Ánh mắt Thượng Bân mang theo hưng phấn.

Có lão sư, tự nhiên có những kỳ sát hạch, tổ chức bảo vệ thân phận lão sư chính là Sư Giả công hội.

Nơi này có thể xét duyệt tư cách lão sư, cũng có thể huỷ bỏ tư cách của bọn họ, như đánh giá kiếp trước của Trương Huyền thì công năng của nó giống như bộ giáo dục.

Lão sư là thầy của người ta, truyền thụ tri thức cho học viên, phải làm đối phương cam tâm tình nguyện mới được, nếu như cưỡng bức sẽ làm học viên bất mãn, có thể khai trừ tư cách.

Làm sao phán định học viên có thật tâm thật ý làm học viên của hắn hay không, tra xét học tâm chính là phương pháp công bằng nhất.

- Tiểu tử thúi, hiện tại cho ngươi đắc ý, ngày mai chờ ngươi mất đi tư cách lão sư, ta xem ngươi còn hung hăng thế nào!

Nghĩ đến ngày mai sẽ có thể báo mối thù được trả, nắm đấm của Thượng Bân không tự chủ xiết chặt, có cảm giác thoải mái khắp toàn thân.

..................

Trương Huyền không biết đã có người định ra kế sách, qua một đêm nghỉ ngơi, tinh lực dồi dào, hắn nhìn vào trong gương, trải qua Thiên Đạo Kim Thân rèn luyện thân thể, da dẻ bóng loáng trắng nõn giống như trẻ con, không có một chút vết tích nào lưu lại, cả người như trẻ lại không ít, không biết còn cho rằng hắn là học viên.

- Không tồi!

Cảm khái một tiếng, nhanh chân đi về hướng lớp học, vừa đến nơi liền thấy năm học viên đã quét dọn phòng học sạch sẽ từ trong ra ngoài, thậm chí ngay cả nước uống cũng được đun sôi.

Đám người Vương Dĩnh, Lưu Dương, Trịnh Dương, Triệu Nhã, Viên Đào tinh thần phấn chấn, lần thứ hai nhìn về phía Trương Huyền với ánh mắt sùng bái và hưng phấn.

Mấy học viên này mới bắt đầu còn cảm thấy bị lừa gạt, nhận một gia hỏa đứng thứ nhất đếm ngược trong sát hạch làm sư, nhưng trải qua giảng giải qua ngày hôm qua, liền biết người trước mặt tiếng tăm không tốt nhưng lại là nhân vật thật sự lợi hại!

Đặc biệt là Vương Dĩnh, nàng đã nói một số lý luận của lão sư với phụ thân và trưởng lão trong gia tộc, đến cả bọn họ đều khen không dứt miệng, có chút kiến giải mới, thậm chí nhất định muốn nàng phải dẫn theo Vương Đào đến bái sư! Bởi vậy có thể thấy được trình độ cao cỡ nào!Bái người như vậy làm sư, làm sao không hưng phấn cho được?

- Hừm, hôm nay đến rất đông đủ, Triệu Nhã, cầm khóm dược liệu này ép thành bột dùng với nước, mặt khác, đây là công pháp do ta viết, ngươi tu luyện theo đó, ba ngày sau sẽ khỏi hẳn!

Nhìn thấy ánh mắt mọi người, Trương Huyền làm sao không biết bọn họ nghĩ cái gì, gật gật đầu, cũng đưa gốc Hàn Dương Mẫu Thảo mua được tối hôm qua cùng một quyển sách tới phía trước.

Nguyên nhân bệnh tình của Triệu Nhã là bởi vì tu luyện công pháp thuộc tính thuần âm gây ra, hôm qua lật xem toàn bộ sách trong Tàng Thư Các của Thiên Tướng lão sư, thông qua Thiên Đạo Thư Đồ Quán đã tìm ra phương pháp giải quyết, bộ công pháp này còn kém xa Thiên Đạo Thần Công nhưng cũng do hắn sửa sang mấy chục bản bí tịch mới có được, vô cùng quý giá.

Trong đó vẫn có khuyết điểm nhưng không ảnh hưởng đại cục.

- Rõ!

Triệu Nhã cất dược liệu vào trong lòng và tiện tay mở sách ra xem, chỉ thấy nét mực trong đó vẫn mới mẻ, rất rõ ràng là vừa viết ra, sau khi xem một lúc, con ngươi của nàng co rụt lại, dùng ánh mắt khó tin nhìn sang:

- Trương lão sư, tuy rằng ta mới đến học viện, nhưng ta đã từng nghe nói qua bí tịch danh tiếng trong học viện, quyển sách này còn lợi hại gấp mấy lần Bạch Ngọc Tố Nữ Công, tại sao... Ta chưa từng nghe qua? Hơn nữa... Tại sao sách này không có tên!

Triệu Nhã thân là con gái thành chủ, trong nhà có vô số tàng thư, đã xem qua không ít bí tịch, nhãn lực của nàng không kém, quyển sách trong tay còn lợi hại hơn Bạch Ngọc Tố Nữ Công không biết bao nhiêu lần, tại sao mình chưa từng nghe qua tên của nó?

Chỉ cần là công pháp, bất kể sao chép như thế nào, ngươi cũng nên viết tên của người sáng lập ra, nhưng quyển sách này lại trống không, cũng không có ghi cái gì, đây là điểm làm người ta khó hiểu.

- Há, quyển sách này là ta ngày hôm qua căn cứ vào thể chất của ngươi và tổng kết một hồi, vừa viết ra, vốn không có tên, nếu như ngươi cảm thấy không có tên không tốt, có thể tùy tiện đặt một cái tên đi!

Trương Huyền nói.

Bí tịch do Thiên Đạo Thư Đồ Quán tổng kết ra rất chính xác, hình thành thư tịch vốn không có tên, hắn cũng lười đặt tên, tiện tay viết ra là xong, không nghĩ tới Triệu Nhã lại hỏi, hắn cũng tùy ý giải thích.

- Cái gì? Lão sư... Tự mình viết? Đây là... Công pháp lão sư sáng tạo ra?
Không riêng Triệu Nhã sợ hết hồn, đôi mắt những người khác như co rút lại, thiếu chút nữa ngất xỉu.

Có thể sáng tạo công pháp, người nào không phải nhân vật cấp bậc đại sư, cường giả tuyệt thế lưu danh sử sách! Bản thân vị lão sư không chút danh tiếng này sáng tạo công pháp... Hơn nữa còn là hàng cao cấp, thật hay giả?

- Có thể nói như vậy!

Thiên Đạo Thư Đồ Quán không cách nào giải thích, những sách vở này bỗng nhiên xuất hiện, nói là tự mình sáng chế cũng được, Trương Huyền không hề cảm thấy có cái gì không đúng, tùy ý gật đầu.

- Quá lợi hại...-

- Bạch Ngọc Tố Nữ Công do một vị tổ tiên là võ giả bát trọng Tông Sư cảnh của gia tộc ta sáng tạo ra, lão sư tiện tay sáng tạo ra công pháp cao cấp hơn, rốt cuộc thực lực mạnh cỡ nào?

...

Thấy hắn thừa nhận, năm học viên khắp sắp điên rồi.

Sáng chế công pháp, Hồng Thiên học viện xây dựng trăm năm qua, có thể làm được điểm này rất ít ỏi, mỗi người đều là đại nhân vật thành danh, sư phụ của mình lại có thể làm được, quả thực sùng bái sắp ngất đi.

Hơn nữa... Quan trọng nhất chính là, Trương lão sư vừa mới nói cái gì?

Hắn nói: “ nếu ngươi cảm thấy không có tên không tốt, có thể tùy tiện đặt một cái tên đi...”

Trời ơi!

Đại sư có thể sáng chế công pháp, người nào không dốc hết tâm huyết và xem như trân bảo, không phải đệ tử thân truyền sẽ không truyền thụ!

Vị Trương lão sư này thì tốt rồi, sáng chế một bộ công pháp, tiện tay biếu tặng không nói, cũng lười đặt tên, bảo học viên tùy ý đặt...

Phải biết ai lấy tên, vô cùng có khả năng hậu thế sẽ ghi nhớ người này, người sáng lập ngược lại không có tên tuổi.

Loại chuyện danh truyền thiên cổ, truyền lưu hậu thế lại không thèm quan tâm chút nào…

Cũng quá không màng danh lợi, đạo đức quá tốt!

Chẳng trách Trương lão sư lợi hại như vậy, yên lặng vô danh trong học viện, lưng mang tiếng xấu lão sư kém nhất, thì ra hắn cao thượng như vậy, xem danh lợi như cặn bã...

- Trương lão sư...

Nghĩ tới những chuyện này, viền mắt năm học viên đồng thời đỏ lên, từng người cảm động sắp khóc.

- Các ngươi thế nào?

Nhìn thấy mấy học viên lúc trước còn rất tốt, hiện tại đôi mắt từng người đỏ lên, đầu óc Trương Huyền mơ hồ.

Mấy học viên này, chẳng lẽ... đều điên rồi

Chương 60: Người vĩ đại nhất

Trương Huyền là người xuyên việt, làm sao biết sáng chế công pháp sẽ mang đến náo động và khiếp sợ bao lớn, cũng không thể hiểu được ý nghĩa từ vẻ mặt của mọi người, hắn lạnh nhạt cầm quyển sách thứ hai ra:

- Lưu Dương, đây căn cứ vào tình huống của ngươi, vừa viết ra phương pháp, chiếu theo đó tu luyện, tình trạng tay phải của ngươi sẽ được giải quyết trong một tháng.

Còn không chờ mọi người tỉnh táo lại, hắn lại đưa tới mấy quyển sách khác.

- Viên Đào, sức phòng ngự của ngươi vô cùng tốt, lần trước đưa cho ngươi là công pháp cơ bản, đây là thứ tăng cường sức phòng ngự của ngươi, còn có Vương Dĩnh, Trịnh Dương, ta cũng kết hợp đặc điểm của các ngươi cố ý viết riêng cho các ngươi một bản, tu luyện theo đó sẽ giúp tu vi của các ngươi tăng lên một cách dễ dàng!

Nếu đều là học viên của hắn, tự nhiên không thể thiên vị, mỗi người đều có phần.

Những công pháp này đều là Thiên Đạo Thư Đồ Quán kết hợp rất nhiều bí tịch trong Tàng Thư Các sáng tạo ra, chế tạo riêng cho đám người Vương Dĩnh, Lưu Dương, vẫn có khuyết điểm, nhưng lại tốt hơn rất nhiều so với những bí tịch của người khác.

- Những bí tịch này...

- Công pháp thật lợi hại...

...

Bất kể là Vương Dĩnh, Lưu Dương hay là Trịnh Dương đều là người biết hàng, chỉ nhìn những quyển sách không quên này một hồi, tất cả đều kích động run rẩy cả người.

Có thể nói phù hợp hoàn mỹ với bọn họ, cấp bậc lại quá cao, so sánh với những công pháp tu luyện lúc trước, quả thật chính là rác rưởi trong rác rưởi, cả hai hoàn toàn không khả năng so sánh với nhau!

- Lão sư, những sách này... chúng ta cũng có thể đặt tên sao?

Thực sự không nhịn được, Vương Dĩnh lập tức hỏi thăm.

- Hừm, các ngươi tùy ý!

Trương Huyền xua tay.

- A...

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, từng người không tự chủ xiết chặc nắm đấm.

Viết ra một bộ công pháp đã rất trâu bò, viết ra năm bộ, hơn nữa nhằm vào năm người bọn họ, thậm chí còn cho phép bọn họ đặt tên...

Phần năng lực này, phần khí độ này!

Toàn bộ Hồng Thiên học viện, chưa từng nghe nói có lão sư nào như thế!

Quan trọng nhất chính là, công pháp này chế tạo riêng cho bọn họ...

Cho dù có tri thức uyên bác, hiểu rõ với tu luyện cũng phải hao tốn vô số tinh lực, thậm chí ngày đêm không nghĩ mới được!

Vì bọn họ trắng đêm không ngủ, sáng tạo công pháp, mà bọn họ vẫn còn hoài nghi vị lão sư này có không có năng lực dạy bọn hắn...

Quả thực...

Viền mắt mọi người đỏ lên.

Phần tình nghĩa này có thể so với ân tái tạo!

- Đa tạ lão sư!

Năm người đồng thời quỳ xuống, ánh mắt nhìn về phía Trương Huyền đầy kích động, lại mang theo kiên định khó nói thành lời:

- Trương lão sư yên tâm, chúng ta bảo đảm sẽ không truyền những công pháp này ra ngoài, bằng không cam nguyện chịu bất kỳ trừng phạt nào!- Không truyền ra ngoài? Cũng được!

Những công pháp này đều là Thiên Đạo Thư Đồ Quán tùy tiện tạo ra, nó kém xa Thiên Đạo Thần Công, ban đầu Trương Huyền không chút quan tâm, hiện tại nghe các học viên nói như thế, hắn cảm thấy không đáng kể nên đồng ý.

- Đây mới thật sự là phong độ cao nhân!

Nhìn thấy Trương lão sư có cũng được mà không có cũng được, hoàn toàn không có vẻ mặt đắc ý, các học viên vui lòng phục tùng.

Cái gì gọi là đại sư?

Đây mới gọi là đại sư!

Cái gì là người vĩ đại nhất?

Chính là đây!

Năng lực hơn người mà không kiêu, bị người hiểu lầm mà không phẫn, bị đe dọa mà không sợ hãi, không giận vô cớ...

Có lão sư như vậy chính là có phúc ba đời!

Trương Huyền cũng không biết chỉ trong thời gian ngắn như thế, hình tượng của hắn ở trong lòng học viên đã từ người phàm biến thành thần linh, bảo mọi người mau chóng tu luyện, hắn có thời gian rảnh rỗi lần thứ hai.

Công việc giảng dạy của lão sư cũng không phải liên tục nhìn chằm chằm vào học viên, mà là để học viên tự chủ tu luyện học tập, lão sư chỉ phụ trách chỉ điểm sai lầm, dẫn bọn họ đi vào con đường chính xác là đủ.

Hiện tại tất cả mọi người có công pháp thích hợp, tu luyện từng bước sẽ có kết quả không tệ.

.....................

Trên dung nhan không chút tỳ vết của Trầm Bích Như mang theo do dự, nhưng nghĩ tới các sự tích thần kỳ của thiếu niên vào ngày hôm qua, nội tâm không thể nén được lòng hiếu kỳ, thúc giục đi về hướng bên này.

Nàng là nữ thần trong học viện, là thần tượng của tất cả nam lão sư, nam học viên, lão sư và học viên tặng quà nhiều vô số kể, nhưng nàng chưa bao giờ để ý tới, cũng chưa từng chủ động muốn đi tìm lão sư khác phái nào. Nhưng thiếu niên gặp được vào tối hôm qua lại có thể hấp dẫn nàng, làm nàng không tự chủ muốn đi về hướng bên này, thậm chí còn không tập trung được vào giờ giảng sáng hôm nay.

- Ta chỉ đi vạch trần hắn... Không hề có ý gì khác!Nhanh chóng tìm một lý do cho mình, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, dấn chân tiến lên.

Nói tới Trương Huyền lão sư, nàng đã quen biết từ sớm, bởi vì không gặp gỡ quá nhiều, không hề hiểu rõ, nhưng dựa vào những lời đồn đãi của mọi người, nếu dùng ba câu để miêu tả: đệ nhất tệ, đệ nhị tồi, đệ ba tàn!

Có thể xưng là lão sư kém nhất học viện.

Trước đây nàng vẫn cho rằng là như thế, ý nghĩ này hoàn toàn bị lật đổ vào ngày hôm qua.

Tiện tay lật xem thư tịch nhưng có thể nắm được tất cả nội dung bên trong, rõ ràng sát hạch lão sư là không điểm, nhưng những câu hỏi trong đó có thể dùng nhiều loại đáp án giải thích, tùy tiện ăn một bữa cơm lại biến thành mỹ thực sư, còn có thể dễ dàng làm Bạo Thiên Sư nghe lời...

Vốn là một lão sư kém nhất trong mắt nàng, bây giờ lại biến thành thần bí như thế, làm cho nàng nghĩ mãi mà không rõ.

- Không thèm nghĩ nữa, ngày hôm nay ta phải hỏi cho ra lẽ...

Hừ lạnh một tiếng, mặt ngọc hơi động, phát hiện đã đi tới trước lớp học của Trương Huyền, đang muốn đi vào liền thấy một người có trạng thái như xác ướp đang đứng ở cửa ra vào.

Kỳ thật Diêu Hàn cũng rất xoắn xuýt.

Ngày hôm qua hắn ra tay đánh nhau, công nhiên gào thét trong lớp học, trở lại tự nhiên bị tiểu thư mắng một trận.

Tối về càng nghĩ càng giận.

Kẻ đầu sở gây ra mấy chuyện này, đương nhiên chính là tên lão sư phế vật Trương Huyền.

Nếu như không phải việc hắn làm với tiểu thư không thể lộ ra ngoài, tiểu thư chịu cưỡng bức, làm sao có khả năng nhất định đòi làm học viên của hắn? Cũng không có việc bản thân mình đánh lén lúc ban đêm, kết quả bị đánh thành như vậy?

Hiện tại khuyên tiểu thư như thế nào cũng không khuyên được, hắn vốn định trở về nói với thành chủ một chút, bảo thành chủ tự mình đứng ra, nhưng nơi này cách Bạch Ngọc thành quá xa, cho dù có ngựa tốt nhất, không có thời gian mười ngày nửa tháng thì không thể qua lại, nếu đi thật... vạn nhất tên lão sư cầm thú kia làm ra chuyện thất đức gì đó thật, cho dù mình chết cũng khó tạ tội!

- Làm sao bây giờ? Hiện tại lao vào, tiểu thư khẳng định không vui, không xông vào thì nàng sẽ chịu oan ức và tổn thương…

Diêu Hàn đứng ở cửa thật lâu, hắn không biết nên làm gì.

- Ngươi là ai?

Vào thời điểm đang xoắn xuýt, một giọng nói như chim hoàng oanh vang lên, ngẩng đầu nhìn lên, nhìn thấy một mỹ nữ đứng cách đó không xa, vẻ mặt vô cùng nghi hoặc nhìn mình.

Mỹ nữ này chừng hai mươi tuổi, mặc quần dài màu tím nhạt, bày ra dáng người hoàn mỹ yêu kiều thướt tha, da thịt trắng nõn như mỡ đông, tuy rằng không có quá nhiều động tác nhưng lại cho người ta một loại cảm giác khuynh quốc khuynh thành.

- Tại hạ là ai, không cần thiết nói cho cô nương biết!

Dù sao Diêu Hàn cũng là người từng va chạm xã hội, sau khi sửng sốt một chút liền tỉnh táo lại, hừ lạnh và nói.

Một cô bé mà thôi, ta có thân phận quản gia thành chủ Bạch Ngọc thành, cần gì phải bẩm báo với ngươi?

Hơn nữa... Quan trọng nhất chính là, ta bị đánh thành như vậy, cũng phải không ngại ngùng nói ra...

- Không nói? Vậy ngươi che mặt vào trong này muốn làm gì?

Mỹ nữ hơi cau mày, đột nhiên trong lòng giật thót một hồi, nảy ra một ý nghĩ:

- Chẳng lẽ tên này... được Thượng Bân mời tới, muốn giáo huấn Trương Huyền a!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau