THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 546 - Chương 550

Chương 546: Là đầu óc ngươi có bị bệnh không! (2)

- Vâng!

Thái giám đi ra ngoài.

- Hừ!

Nhớ tới người đáng giận kia, gương mặt Mạc Vũ thâm trầm.

Từ nhỏ đến lớn, luôn luôn đều là người khác vây quanh nàng. Vẫn lần đầu tiên... a, lần thứ hai, nàng bị đãi ngộ như thế.

Thu được biểu tình của nữ nhi nhìn ở trong mắt, Mạc Thiên Tuyết cười lắc đầu:

- Tiểu Vũ, con phải chú ý một chút, cố gắng tạo quan hệ với Liễu lão sư, không nên tùy hứng như vậy! Hắn lại là thí sinh tốt nhất phụ vương xem trọng!

- Thí sinh tốt nhất?

Phí Hiên vương tử và Nhiên Mộc đặc sứ nhìn nhau, từng người đều lộ ra vẻ cảnh giác.

Thảo nào vị Thiên Tuyết bệ hạ này vẫn trả lời ba phải. Xem ra đã ở Thiên Vũ vương thành hắn đã tìm được một người thích hợp.

- Hừ, ta thật ra muốn xem thử, hắn đến cùng lợi hại tới mức nào, có thể khiến cho Thiên Tuyết bệ hạ coi trọng như vậy...

Phí Hiên vương tử híp mắt lại. Đối với Liễu lão sư vẫn chưa thấy qua, hắn tràn ngập sự thù địch.

Ánh mắt Nhiên Mộc đặc sứ cũng có phần nghiêm trọng.

Bọn họ vừa tới Thiên Vũ vương thành, cũng không biết chuyện Liễu lão sư đại triển thần uy, giải quyết mười chín tạp chứng nghi vấn khó xử lý. Chỉ có điều, có thể khiến cho Thiên Tuyết bệ hạ coi trọng như vậy, khiến cho hắn cũng không nhịn được có chút ngạc nhiên.

Hắn quay đầu lại, nhìn về phía bên ngoài điện. Hắn lập tức nhìn thấy được một người thanh niên đi theo phía sau thái giám đi tới.

- Thông Huyền cảnh sơ kỳ?

Nhiên Mộc đặc sứ và Phí Hiên vương tử liếc mắt nhìn nhau, đồng thời nhướng mày.

Còn tưởng rằng là một thanh niên tài tuấn thế nào. Không nghĩ tới thực lực kém như vậy, chỉ có Thông Huyền cảnh sơ kỳ.

Người như thế ở loại địa phương nhỏ Thiên Huyền vương quốc này, xem như là rất mạnh, nhưng ở phạm vi vương quốc nhất đẳng, chỉ có thể cho là bình thường.

- Bệ hạ!

Đi vài bước đến đại sảnh, vị người thanh niên là Liễu lão sư này tùy ý ôm quyền.

- Ách?

Nhìn thấy được hành động của hắn, hai người đầu đầy mê hoặc.

Tình huống bình thường, nhìn thấy được quốc vương bệ hạ, thế nào cũng phải hành lễ. Cho dù không phải lễ quân thần, từng tuổi này cũng phải làm lễ vãn bối. Người này thì hay rồi... Trực tiếp làm một lễ ngang hàng?

Người này chừng hai mươi tuổi, chỉ có Thông Huyền cảnh sơ kỳ, đối với quốc vương bệ hạ Tông Sư đỉnh phong, làm lễ ngang hàng? Rốt cuộc hắn cso thân phận gì?

- Thiên Vũ vương thành, ba gia tộc lớn, vô số vương công đại thần... Không có nghe nói tới nhân vật nào có mặt mũi, họ Liễu cả?

Nhiên Mộc đặc sứ càng không thể tưởng tượng nổi.

Ngay cả man thú trấn quốc của Thiên Vũ vương quốc thân thể có bệnh nhẹ, bọn họ đều có thể điều tra rõ ràng. Thế lực phân bố trong vương thành, bọn họ tất nhiên cũng biết rất nhiều, nhưng chưa từng nghe qua thế lực lớn nào họ Liễu.

Ngay cả Danh Sư Đường cũng không có nghe nói có danh sư gì họ Liễu.

Lại nói, nếu quả thật là danh sư, lại không thể gọi là Liễu lão sư, mà là Liễu sư.

- Liễu lão sư, ta thật sự đợi đã lâu, còn tưởng rằng ngày hôm qua sẽ tới. Không nghĩ tới, hôm nay mới đến!

Mạc Thiên Tuyết cười gượng nhìn qua.

Đối phương là thiên tài y đạo, đường đường là hội trưởng của nghiệp đoàn y sư. Cho dù hắn là quốc vương bệ hạ, cũng không có tư cách giục, chỉ có thể chờ. Chỉ là không nghĩ tới vừa chờ lại hơn một ngày.

- Ngày hôm qua có việc!

Trương Huyền gật đầu, nhìn qua:

- Ngày hôm qua ta đã nói qua, có thể trị bệnh giúp cho ngươi một lần. Ai có bệnh, gọi hắn ra đây!

Sau khi nói xong, hắn nhìn quanh một vòng, mắt rơi vào trên người Phí Hiên vương tử, Nhiên Mộc đặc sứ.

Bị hắn vừa nhìn, lông mày Phí Hiên vương tử lại giật mạnh.
Ban đầu, hắn đối với người này đã khó chịu. Lúc này người này nói xong có bệnh lập tức nhìn qua, khiến cho hắn thiếu chút nữa thì bùng nổ.

- Liễu lão sư đúng không?

Sắc mặt hắn trầm xuống, đi lên.

Trương Huyền nghi ngờ.

- Tại hạ nhị vương tử của Khôn Càn vương quốc, Phí Hiên, ngày hôm nay cố ý tới cầu thân Mạc Vũ công chúa...

Nói đến cầu thân, hắn cố ý nhấn mạnh, muốn xem thử biến hóa của đối phương, lại phát hiện vẻ mặt đối phương đờ đẫn, hình như căn bản không quan tâm.

Lông mày hắn nâng lên, hừ một tiếng, nói:

- Ngươi đã là người được bệ hạ và công chúa lựa chọn, có dám cùng ta so đấu hay không?

- Người được lựa chọn?

Trương Huyền giống như hòa thượng sờ không thấy tóc.

Ngươi cầu hôn là chuyện của ngươi. Ta trị bệnh là chuyện của ta. Đầu óc của người này có phải có phải có vấn đề hay không? Vừa xuất hiện, lại muốn so đấu một trận?

Lại nói, người được lựa chọn là có ý tứ?

Hắn đang nghi ngờ, đột nhiên trong đầu có linh quang lóe lên, liền hiểu được.

Không phải Mạc Thiên Tuyết mời hắn sang đây xem bệnh sao?

Người này nói năng bừa bãi, sợ rằng chính là bệnh nhân kia...

Ừ, bệnh tâm thần, chắc hẳn là chứng bệnh khó có thể trị liệu trên thân thể. Vừa vặn có thể nhân cơ hội nói ra khó khăn, vơ vét tài sản một chút, xem thử có thể lấy thêm vài khối linh thạch hay không...

Hắn chủ động qua chữa bệnh, chính là vì linh thạch. Cho dù vị bệnh nhân này không nặng, cũng phải cố ý nói lợi hại một chút. Nếu không, hắn không biết xấu hổ lấy tiền như vậy sao?

Chỉ có điều, thấy dáng vẻ người này nói chuyện không đâu, chắc hẳn là bệnh rất nặng. Lừa gạt đối phương hai ba, khối linh thạch, giá trị với số tiền này!

Suy nghĩ cẩn thận những điều này, vẻ mặt Trương Huyền thoả mãn liếc mắt nhìn Phí Hiên vương tử, gật đầu. Lúc này hắn mới dường như suy nghĩ tới điều gì, nhìn về phía Mạc Thiên Tuyết:

- Bệ hạ, bệnh nhân này rất nghiêm trọng! Đầu óc có bệnh, thuộc về vấn đề tinh thần. Nếu so với trị liệu bình thường còn phiền phức hơn. Có khả năng cần phải tiêu tốn không ít công phu...

- Phụt...

Còn tưởng rằng hắn gật đầu là đáp ứng so tài, Phí Hiên vương tử đang muốn nói chuyện. Nghe được câu này, một ngụm máu tươi phun ra, thiếu chút nữa thì lập tức ngất đi.

Đầu óc ngươi mới có bệnh, cả nhà đều có bệnh...

Chương 547: Cam tâm bị đòn Thanh Ưng thú (1)

- Làm càn!

Nghe đối phương nói thẳng bản thân vương tử đầu óc có bệnh, sắc mặt Nhiên Mộc đặc sứ trầm xuống:

- Vương tử nhà chúng ta, thân thể khoẻ mạnh, ngươi nói bậy bạ gì đó?

- Thân thể khoẻ mạnh?

Trương Huyền kỳ quái:

- Cái này... Chẳng lẽ là ngươi có bệnh?

Mạc Thiên Tuyết bệ hạ đặc biệt mời hắn sang đây khám bệnh, tự nhiên có người có vấn đề. Hôm qua hắn mới gặp bệ hạ và Mạc Vũ, không có khả năng có việc. Đại điện này chỉ còn lại hai người. Không phải bọn họ thì là ai?

- Ngươi...

Nhiên Mộc đặc sứ tức thiếu chút nữa phun máu, sắc mặt đỏ lên. Hắn vung tay áo một cái, quay đầu lại nhìn về phía vương tọa:

- Thiên Tuyết bệ hạ, cái này chẳng lẽ chính là đạo đãi khách của Thiên Vũ vương quốc các ngươi sao? Vương tử điện hạ chúng ta, mặc dù không phải là thái tử, nhưng cũng quyền cao chức trọng, được bệ hạ thân phong làm thân vương. Các ngươi phái một người tùy tiện sỉ nhục, chẳng lẽ là khiêu khích về phía Khôn Càn vương quốc chúng ta?

- Nhiên Mộc đặc sứ không cần nổi giận...

Cũng không nghĩ tới vị Liễu lão sư này sẽ nói thẳng ra lời này, trên mặt Mạc Thiên Tuyết xấu hổ một hồi, vội vàng giải thích:

- Liễu lão sư là người được ta đặc biệt mời đi tới trị liệu chứng bệnh, không biết hai vị, trong lúc vô ý mới mạo phạm, mong hãy thứ lỗi!

Nói xong, vội vàng nhìn về phía Trương Huyền:

- Liễu lão sư, hai người bọn họ là khách của vương quốc, không phải bệnh nhân...

- A!

Trương Huyền gật đầu, nghi ngờ liếc mắt nhìn Phí Hiên vương tử.

Không phải bệnh nhân, nói bừa bãi như thế. Xem ra Khôn Càn vương quốc này cũng chỉ bình thường thôi. Tự nhiên để cho một người đầu óc có vấn đề lên làm thân vương...

Nhìn thấy được ánh mắt hắn, Phí Hiên vương tử thiếu chút nữa lại phun ra một ngụm máu tươi, trực tiếp ngất đi.

Ngươi đây là có ý gì?

Ánh mắt tràn ngập thương hại là cái quỷ gì?

Ta đường đường là vương tử, dưới một người, trên vạn người, là thần tượng được vô số người sùng bái, còn cần tới ngươi thương hại sao?

Hắn tức sắp bùng nổ. Mạc Vũ công chúa đứng ở một bên, đôi mắt mở to nhìn, thiếu chút nữa thì bật cười.

Thảo nào người này có thể làm cho mình tức giận như vậy. Thủ đoạn kéo thù hận của hắn thật sự quá mạnh.

Hai câu khiến cho Phí Hiên vương tử trầm ổn lại tức giận tới mắt ửng đỏ, muốn giết người. Điều này cũng thật khiến cho người ta choáng váng.

Ban đầu, nàng vẫn có chút ý kiến đối với người này. Thấy hắn nhanh như vậy lại khiến cho Phí Hiên vương tử tức muốn bùng nổ, nàng nhất thời thoả mãn gật đầu.
Cố nén lửa giận sắp bùng nổ, Phí Hiên vương tử lạnh lùng nhìn qua chăm chú:

- Không dám so tài, thì trực tiếp mở miệng. Bớt tìm lý do nào khác đi!

Vừa rồi ở trước mặt công chúa, hắn bị mất mặt. Lúc này lại bị người này cười nhạo, lửa giận từ lâu đã khó có thể kìm chế.

- So tài? So cái gì?

Thấy người này vừa đến lại không ngừng lôi kéo mình so tài, Trương Huyền có chút buồn bực.

Ta trị bệnh của ta, ngươi cầu hôn của ngươi, có quan hệ với ta cái lông? Muốn so tài?

- Rất đơn giản, Mạc Vũ công chúa vừa chính miệng nói, muốn để cho nàng tiếp nhận cầu thân, trước hết phải đánh bại thú sủng của nàng. Nếu như ngươi có thể đánh bại, ta lại thừa nhận thua! Có dám so đấu hay không?

Phí Hiên vương tử lạnh lùng cười, vung tay áo một cái.

Mới vừa rồi, ở trên thân con Thanh Ưng thú kia, hắn bị mất mặt lớn như vậy. Người này đụng vào, tất nhiên cũng sẽ không thể sống tốt.

Dù sao quy định là do Mạc Vũ công chúa đưa ra. Nếu như ngươi cũng không có cách nào thông qua, ta xem qua một hồi nữa, Mạc Thiên Tuyết trả lời như thế nào.

Về phần Trương Huyền có thể thông qua, hắn căn bản là chưa từng nghĩ tới.

Hắn đường đường là Thông Huyền cảnh đỉnh phong, còn bị con man thú này dùng hai chiêu đánh bại. Người trước mắt này, chỉ có Thông Huyền cảnh sơ kỳ, làm sao có thể chống đỡ được cấp bậc nửa bước Tông Sư công kích?

- Đánh bại man thú?

Trương Huyền quay đầu lại nhìn sang, lúc này mới chú ý tới con Thanh Ưng thú của Mạc Vũ.

Hắn thay đổi dáng vẻ và khí tức, cho dù man thú mẫn cảm, cũng không nhận ra được.
- Không sai. Không dám, ta khuyên ngươi đừng tiếp tục quấn quít lấy Mạc Vũ công chúa. Nàng đối với loại người nhu nhược như ngươi, không có hứng thú!

Khóe miệng Phí Hiên vương tử cong lên.

- Cái này...

Trương Huyền đang tính mặc kệ người tự cho mình là đúng này, trị xong bệnh sẽ rời đi. Đột nhiên nghĩ đến cái gì, ánh mắt hắn nhất thời sáng lên.

Hắn không phải là vương tử gì đó sao?

Chắc hẳn là... cũng có linh thạch!

Nghĩ vậy, thoạt nhìn người này lại không mấy đáng ghét nữa, trái lại giống như là một đống bảo tàng:

- Đánh bại con man thú này đối với ta mà nói, không tính là gì cả. Chỉ có điều... nếu ngươi muốn so đấu, chung quy phải có chút tiền đặt cược?

- Tiền đặt cược?

Phí Hiên vương tử sửng sốt.

Người thất bại, mất đi tư cách truy đuổi Mạc Vũ công chúa, chẳng lẽ không phải là tiền đặt cược?

- Như vậy đi, chúng ta là người tu luyện, linh thạch tương đối quan trọng. Nếu như ta có thể đánh bại con man thú này, ngươi thua cho ta một viên linh thạch! Nếu như không có cách nào thành công, ta thua ngươi một viên, có dám hay không?

Khóe miệng Trương Huyền nâng lên, cười khanh khách nhìn qua.

- Linh thạch?

Đồng tử của Phí Hiên vương tử co lại.

Thứ này vô cùng trân quý. Cho dù hắn là vương tử, cũng chỉ có một viên. Còn là vì phụ vương trợ giúp hắn trùng kích nửa bước Tông Sư, đặc biệt ban thưởng. Bởi vì tu vi không tích lũy đủ, hắn vẫn không nỡ mang ra sử dụng.

Cầm thứ này đi đặt cược?

- Thế nào, không dám sao? Không dám thì thôi. Vừa vặn ta cũng không có hứng thú đối phó với man thú gì!

Trương Huyền duỗi người, bộ dạng thiếu đánh.

- Ngươi... có gì không dám!

Thấy bộ dạng này của hắn, Phí Hiên vương tử không thể tiếp tục kìm chế được, khoát tay chặn lại:

- Đánh cược thì đánh cược!

- Điện hạ...

Nhiên Mộc đặc sứ không nhịn được khuyên can.

Chương 548: Cam tâm bị đòn Thanh Ưng thú (2)

Linh thạch thứ này, cho dù là vương thất của Khôn Càn vương quốc cũng rất ít ỏi. Phí Hiên vương tử thân là thân vương, mới có tư cách được ban tặng một quả. Lấy cái này ra đặt cược, khó tránh khỏi có chút quá lớn.

- Yên tâm, hắn chỉ là phô trương thanh thế thôi. Ta không tin Thông Huyền cảnh sơ kỳ nho nhỏ, có thể chiến thắng được man thú nửa bước Tông Sư!

Phí Hiên vương tử hừ một tiếng nói.

Tu vi trong đó chênh lệch như biển lớn. Nhất là nửa bước Tông Sư đã lĩnh ngộ khí độ “Tông Sư“.

Thông thường một người nửa bước Tông Sư, bốn năm Thông Huyền cảnh đỉnh phong cũng không chiến thắng nổi, càng chưa nói tới một sơ kỳ nho nhỏ.

Thật muốn chiến đấu, tuyệt đối là bị giết chết trong nháy mắt.

Liễu lão sư này cố ý đánh cược, rất đơn giản, chính là đang hù dọa hắn.

Cổ tay hắn lật một cái, một cái hộp ngọc xuất hiện. Sau khi mở ra, một hòn đá trong suốt lấp lánh, bình phương trong đó, tản ra linh khí nồng đậm.

Linh thạch!

- Linh thạch của ta ở chỗ này, không biết của ngươi ở đâu?

Cầm linh thạch ở trong lòng bàn tay, Phí Hiên vương tử nhìn qua.

- Của ta? Ta đương nhiên có. Thua, nhất định sẽ giao cho ngươi!

Trương Huyền nói:

- Không tin ngươi có thể hỏi bệ hạ một chút!

linh thạch của hắn đều bị hấp thu sạch, biến thành bụi phấn, tất nhiên không lấy ra được. Chỉ có điều, nếu nói không có, đối phương có khả năng lại khiếp sợ đến mức không thể so đấu.

- Liễu lão sư quả thật có một viên. Là lễ vật ta tặng ngày hôm qua!

Tuy rằng vị Liễu lão sư trước mắt này kỳ quái, không đáng tự tin, Mạc Thiên Tuyết có chút do dự, vẫn gật đầu.

- Được!

Phí Hiên vương tử khoát tay chặn lại:

- Vậy thì mời! Mạc Vũ công chúa, vẫn hi vọng nàng đừng để man thú hạ thủ lưu tình. Nếu không, quy định nàng nói trước đó, cũng đừng trách ta không đi tuân thủ!

Hắn cố ý để cho Trương Huyền khiêu chiến, thứ nhất muốn sỉ nhục người này một hồi. Thứ hai, hắn cũng muốn xem thử phản ứng của Mạc Vũ công chúa.

Nếu như hắn cũng thua, ta xem nội bộ các nàng còn quyết định, xem trọng thế nào...

Đôi mi thanh tú của Mạc Vũ công chúa thoáng nhíu lại, không nhịn được mở miệng.

- Liễu lão sư, ngươi suy nghĩ kỹ càng. Con Thanh Ưng thú này của ta đã đạt được cấp bậc nửa bước Tông Sư!

Nếu thật sự để cho Thanh Ưng thú cấp nửa bước Tông Sư động thủ, hắn chỉ có tu vi Thông Huyền cảnh sơ kỳ, nhất định là không chống đỡ được.

Phụ vương có ý muốn qua lại thân thiết với hắn. Còn chưa có quan hệ tốt được, hắn đã bị thú sủng của mình đánh bị thương. Tiếp sau còn muốn làm tốt quan hệ, lại không quá dễ dàng.

Nàng nói chưa dứt lời, Phí Hiên vương tử ở bên cạnh đã sắp tức tới bùng nổ. Thời điểm bảo ta và con vật này so đấu, nàng vui vẻ đồng ý, hưng phấn và tự đắc. Vừa nghe được hắn so đấu, lại lập tức do dự. Đây là có ý tứ?

- Đánh cược ta đã nhận. Hiện tại đổi ý, lại đại biểu cho thua. Mạc Vũ công chúa cũng không hy vọng vị Liễu lão sư này còn chưa bắt đầu so tài, đã thất bại thảm hại!

Phí Hiên vương tử hừ một tiếng, nói.

- Đa tạ công chúa nhắc nhở. Nửa bước Tông Sư thì nửa bước Tông Sư!

Trương Huyền nhìn Mạc Vũ gật đầu. Tiếp đó, hắn lại nhìn về phía Phí Hiên vương tử:

- Ta sẽ cùng còn Thanh Ưng thú này so đấu. Chỉ có điều, ta muốn hỏi trước một chút, thế nào là đánh bại?

- Đánh bại chính là đánh con Thanh Ưng thú không dám đấu với ngươi nữa...

Phí Hiên vương tử chắp hai tay ở sau lưng.

- Ta đã biết!

Trương Huyền gật đầu, dùng ngón tay ngoắc Thanh Ưng thú cách đó không xa:

- Ngươi qua đây, để cho ta đánh một trận. Ta đánh không dám phản kháng là được rồi!

- Khụ khụ!

Nghe hắn nói như thế, không chỉ Mạc Vũ công chúa, ngay cả Mạc Thiên Tuyết bệ hạ trên vương tọa, thân thể cũng thoáng lắc lư một cái, thiếu chút nữa ngất đi.

Man thú trời sinh tính tình hung bạo, tức giận nhất chính là bị khiêu khích. Ngươi ngoắc ngón tay, hơn nữa nói ra lớn lối như vậy...

Sẽ không sợ bị đối phương một cánh đánh chết sao? - Tự mình đâm đầu vào chỗ chết...

Phí Hiên vương tử bốn đang lo lắng người này sử dụng âm mưu quỷ kế gì, lại nghe được hắn nói loại lời khiêu khích này, lập tức hưng phấn, hai mắt tỏa sáng.

Hắn không khiêu khích, còn thiếu chút nữa bị đánh một trận tới chết. Vừa nói như vậy, không phải là đâm đầu vào chỗ chết thì làm gì?

Có thể dự đoán được, con Thanh Ưng thú này nhất định sẽ lập tức nổi giận, hung hăng đập nát đầu của người này.

- Thu!

Quả nhiên, loại ý nghĩ này vừa kết thúc, mắt con Thanh Ưng thú trước mắt lập tức đỏ lên, ngân dài một tiếng, tiếng động vang vọng chín tầng trời.

Vù!

Cánh lớn vung lên, lập tức từ phía sau lưng Mạc Vũ vọt ra ngoài.

- Cẩn thận...

Cùng con Thanh Ưng thú này ở chung lâu như vậy, đây coi như là lần thứ hai nàng nhìn thấy nó nổi giận như thế. Lần đầu tiên là ở Thú Đường, bị Trương sư khiêu khích.

Chỉ là, Trương sư người ta nắm giữ thực lực chân chính. Người này, chỉ có Thông Huyền cảnh sơ kỳ, giả vờ cái gì mà giả vờ?

Thật sự muốn một cánh bị đánh chết, người của nghiệp đoàn y sư còn không qua đây làm ầm ĩ muốn lật trời sao?

Nàng đang nghĩ ngợi có nên quát Thanh Ưng thú, để cho nó hạ vuốt lưu tình. Nàng lập tức trợn tròn mắt, thân thể thoáng lắc một cái, thiếu chút nữa ngất đi.

Ngay cả Phí Hiên vương tử vẻ mặt đang đắc ý, cho rằng người trước mắt này hẳn phải chết không thể nghi ngờ, cũng cảm thấy trước mắt tối sầm.

Chỉ thấy khí thế Thanh Ưng thú hung hăng, cánh mở tới đi tới trước mặt Liễu lão sư, dùng miệng lôi kéo nắm đấm của hắn, không ngừng đưa về phía trên người của mình.

Xem ra, là chủ động yêu cầu người thanh niên động thủ đánh nó...

Ngươi không phải là bị hắn sỉ nhục, khí thế hung hăng muốn giết người sao?

Không phải là không muốn từ bỏ ý định sao?

Đây là giở trò quỷ gì?

Càng hãm hại phụ thân chính là, nhìn thấy được quả đấm đối phương xiết chặt, lập tức dừng động tác, cánh mở, đứng tại chỗ vẫn không nhúc nhích, không phản kháng, cũng không tránh né. Trong ánh mắt nó trái lại lộ ra một thần sắc chờ mong, khát vọng.

Rất rõ ràng, nó đang chờ bị đánh...

Bị vũ nhục một trận, không động thủ với hắn, còn chờ mong, khát vọng...

Phí Hiên vương tử chỉ cảm thấy một ngụm máu tươi ở nơi cổ họng không ngừng cuồn cuộn, bất cứ lúc nào cũng sẽ phun ra.

Ai có thể nói cho ta biết chuyện gì đang phát sinh không?

Chương 549: Trương Huyền thân phận để lộ (1)

Thấy thái độ này của Thanh Ưng thú, Trương Huyền cũng bất đắc dĩ một hồi.

Vừa rồi đối phương xông lại, hắn lập tức khai thông khế ước, chứng minh thân phận.

Kết quả...

Lại xuất hiện cảnh tượng trước mắt.

Hắn thoáng sửng sốt một chút, rất nhanh lại hiểu rõ, vì sao nó biến thành bộ dạng này.

Trước đây nó bị điên cuồng đánh một trận, huyết mạch của nó nhận được sự tinh lọc, lúc này mới thuận lợi thăng cấp nửa bước Tông Sư. Hiện tại biết vị trước mắt này chính là chủ nhân, không cam tâm tình nguyện bị đánh mới là lạ.

Thấy hai mắt nó nheo lại, dáng vẻ đầy hưng phấn chờ đợi mình điên cuồng đánh, Trương Huyền bị sặc nước bọt một cái, bất đắc dĩ nhìn qua.

- Cái này... ngươi xem, nó không dám cùng ta đối đầu, tính là ta thắng chứ?

- ...

Mạc Thiên Tuyết, Mạc Vũ.

Trước mắt Phí Hiên vương tử tối sầm.

Đối phương vừa hỏi qua, thế nào tính là thắng. Hắn nói lời chắc chắn cho đối phương biết, đánh cho nó không dám đối đầu, xem như là thắng...

Nhưng... bây giờ còn chưa bắt đầu đánh, con Thanh Ưng thú này lại cam tâm tình nguyện, không dám đối đầu, chờ bị đánh...

Đây tính là cái gì?

Hát đôi sao?

- Ta biết rồi!

Phí Hiên vương tử xiết chặt nắm đấm, đang muốn nổi giận. Đột nhiên hắn nghĩ tới điều gì, trong mắt chợt lóe sáng:

- Ngươi và Mạc Vũ công chúa đã sớm quen biết. Con Thanh Ưng thú này quen thuộc với ngươi, đương nhiên không dám đối đầu. Ngươi làm vậy là giở trò xấu!

Vừa rồi con Thanh Ưng thú này kiêu ngạo hận không thể lột ra hắn ra. Hiện tại nó lại thông minh linh lợi giống như chó Nhật. Rất rõ ràng, nó đã sớm nhận ra Liễu lão sư này.

Làm không tốt, quan hệ vô cùng mật thiết.

Bằng không, làm sao có thể ngay cả phản kháng cũng không phản kháng, trực tiếp thể hiện ra bộ dáng này?

Thật ra không chỉ hắn kịp phản ứng, Nhiên Mộc đặc sứ, thậm chí Mạc Thiên Tuyết cũng đều suy đoán như vậy.

Chỉ có Mạc Vũ biết, con Thanh Ưng thú này tuyệt đối là lần đầu tiên nhìn thấy vị Liễu lão sư này. Trước đó, nó không có khả năng quen biết được.

- Nói lời khiến người ta tức chết, thiên phú tuyệt hảo, y thuật cao minh, biết ngụy trang, còn cùng Thanh Ưng thú thiên thiết như thế... Ta trước đó tại sao lại không nghĩ tới?

Linh quang lóe lên, thân thể Mạc Vũ run lên.

Trước đó, nàng quá tin tưởng vào tin tức của Danh Sư Đường và phụ vương đưa cho, tận mắt nhìn thấy được vị Liễu lão sư hiện tại và vị kia hoàn toàn không có chút nào tương tự, cũng không mấy nghi ngờ.

Nhìn thấy một cảnh tượng như vậy, nàng xem như đã hiểu được.

Người khác không biết, nhưng nàng lại biết rất rõ. Vị kia đối với y thuật cũng vô cùng tinh thông. Ban đầu ở Hồng Liên thành, hắn đã từng thể hiện.
Tiện tay giải quyết ngay cả chứng bệnh ngay cả đám người Mộc Hoành hội trưởng cũng không có cách nào giải quyết, thủ đoạn kinh người... Giải quyết một tường nghi vấn khó xử lý, chắc hẳn cũng không khó khăn!

Thảo nào nàng còn kỳ quái, thế nào Thiên Vũ vương thành thoáng cái xuất hiện hai thiên tài cấp lợi hại như vậy. Hóa ra... là cùng một người!

- Mới vừa rồi là ngươi muốn đánh cược, không phải ta ép buộc ngươi...

Không biết nữ hài trước mắt đã đoán ra được thân phận thực sự của hắn, nhìn về phía vương tử trước mắt, vẻ mặt Trương Huyền khinh bỉ:

- Ngươi không biết là luyến tiếc linh thạch, hau không dám thừa nhận thua! Ngay cả một quả linh thạch cũng không thua nổi, thật là một quỷ nghèo!

- Ngươi...

Sắc mặt Phí Hiên vương tử đỏ lên.

Hắn đường đường là vương tử, bị người trực tiếp mắng thành quỷ nghèo, không thua nổi... Toàn thân hắn cũng sắp bùng nổ.

Nhưng bây giờ xét việc thực mà nói, hắn thật sự thua.

Là do hắn yêu cầu so tài, nội dung cũng do hắn xác nhận. Thậm chí kết quả cũng nghiêm khắc dựa theo lối nói của hắn...

Không quan tâm từ phương diện nào, hắn đều thua, không tìm được bất kỳ lý do gì để đùn đẩy.

- Thua thì thua. Ta vẫn sẽ không thể không tiếp nhận!

Bàn tay run lên, đưa hộp ngọc tới, Phí Hiên vương tử xiết chặt nắm đấm:

- Họ Liễu kia, ngươi thắng ta một lần, có dám cùng ta lại đánh cược một lần nữa hay không. Đặt cược vẫn là cái linh thạch này?

- Đánh cược? Đánh cược gì?

Trương Huyền nhìn qua.
- Rất đơn giản, ngươi không chấp nhận bản thân giở trò xấu giành chiến thắng cũng không sao, có dám cùng ta luận võ công bằng hay không?

Phí Hiên vương tử cắn răng.

Hắn thật sự nổi giận.

Ngươi giở trò xấu mới có thể khiến cho Thanh Ưng thú cam tâm tình nguyện bị đánh. Xem ngươi làm sao có thể thắng được ta!

Đường đường là Thông Huyền cảnh đỉnh phong, đối phó với một sơ kỳ, vẫn có tự tin rất lớn.

- Tỷ thí công bình, thật ra có thể. Chỉ có điều... Ngươi có tiền đặt cược sao? Nếu như không có linh thạch, xem như thôi!

Trương Huyền nói.

Thông Huyền cảnh đỉnh phong mà thôi, thời điểm cấp tương đồng, hắn có thể dễ dàng nghiền ép, huống gì hiện tại.

Chỉ có điều, không có lợi, hắn lười cùng đối phương động thủ.

- Ta...

Sắc mặt Phí Hiên vương tử đỏ lên.

Hắn chỉ có một viên linh thạch, chính là cái trước mắt này. Kết quả bị đối phương thắng được. Nếu còn muốn đánh cược, cũng mất.

Không có đồ đặt cược, ai cùng ngươi so đấu?

- Không có thì thôi. Ta còn có việc phải bận rộn!

Thấy biểu tình này của hắn, Trương Huyền khoát tay áo.

Không có linh thạch, ai cùng ngươi mù quáng lăn qua lăn lại lại gì.

Nhân vật nhỏ của Thông Huyền cảnh đỉnh phong mà thôi.

- Ta không có viên linh thạch thứ hai, nhưng còn có thứ có thể so sánh được với linh thạch!

Nhìn thấy được bộ dạng đối phương không có tiền đừng tìm ta, Phí Hiên vương tử tức tới nghiến răng nghiến lợi. Cổ tay hắn lật một cái, một cái hộp ngọc xuất hiện ở lòng bàn tay. Hắn nhẹ nhàng mở ra. Nhất thời một linh khí xông thẳng đến.

Linh khí là từ trên một gốc cây dược liệu tản ra.

Đúng là bụi Thú Linh thảo hắn mang đến!

- Điện hạ...

Không nghĩ tới Phí Hiên vương tử tức giận, sử dụng thứ này đánh cược, Nhiên Mộc đặc sứ vội vàng khuyên can.

Bụi dược liệu này có tác dụng cực lớn đối với man thú. Nếu như không thể làm đám hỏi, rơi xuống trong tay Thiên Vũ vương quốc, chẳng khác nào tai họa.

- Ngày hôm nay ta không lấy máu rửa nỗi sỉ nhục, sau này còn làm thế nào gặp người?

Phí Hiên vương tử cắt ngang lời của đối phương.

Chương 550: Trương Huyền thân phận để lộ (2)

Bị một lão sư không biết từ nơi nào xuất hiện luân phiên đánh vào mặt, còn thua mất một viên linh thạch, sớm đã không nhịn được.

Nếu như không báo thù, thật sự để tin tức truyền quay lại, hắn còn mặt mũi nào làm vương tử, kết thân vương?

- Như thế nào? Có dám đánh cược hay không?

Đóng hộp ngọc lại, Phí Hiên vương tử lạnh lùng nhìn qua.

- Ngươi đây là... Thú Linh thảo?

Có chút do dự, Trương Huyền không nhịn được nói.

Tất cả sách của nghiệp đoàn luyện đan sư của Thiên Huyền vương quốc có liên quan tới dược liệu, hắn đều dung nhập trong đầu. Bụi dược liệu này tuy rằng trân quý, nhưng cũng có thể đủ nhận ra.

- Không sai, gốc cây Thú Linh thảo này đã chừng mấy trăm năm, giá trị to lớn, có thể so với linh thạch, thậm chí còn vượt qua. Hiện tại ta lấy cái này xem như đồ đặt cược, tới ép linh thạch của ngươi. Ngươi có đánh cược hay không?

Phí Hiên vương tử nói.

- Cái này... Thú Linh thảo tuy rằng trân quý, nhưng đối với ta lại vô dụng. Ta chỉ cần linh thạch. Nếu có linh thạch, ta lại cùng ngươi đánh cược...

Trương Huyền nói.

Thú Linh thảo chỉ có tác dụng đối với man thú. Trong đó tuy rằng ẩn chứa linh khí sung túc, hắn lại không thể hấp thu. Nói thật, cho dù thắng nổi, cũng lãng phí.

Giúp man thú thăng cấp, Thú Linh thảo lợi hại hơn nữa cũng kém hơn so với chân khí thiên đạo của hắn, cần gì bỏ gần tìm xa.

- Ngươi...

Thấy lấy ra vật trân quý như thế, đối phương vẫn ra sức khước từ, Phí Hiên vương tử chỉ cảm thấy một ngọn lửa giận đang sôi trào ở trong ngực, sắp nổ tung:

- Thiên Tuyết bệ hạ, gốc cây Thú Linh thảo này có thể thế chấp với hai linh thạch của quý quốc hay không?

- Thú Linh thảo hiếm có vô cùng... đương nhiên có thể!

Ánh mắt Mạc Thiên Tuyết nhất thời sáng lên.

Thứ này vừa rồi hắn đã muốn. Đáng tiếc đối phương không lấy ra, hắn cũng không tiện cướp giật. Hiện tại đối phương lại muốn mang ra thế chấp lấy linh thạch, hắn lập tức kích động một hồi.

- Ngươi nghe cho rõ, gốc cây Thú Linh thảo này, có thể thế chấp lấy hai linh thạch. Nếu như ta thua, ngươi lấy đi dược liệu, có thể trực tiếp trao đổi với Thiên Tuyết bệ hạ. Nếu như ta thắng... ta muốn ngươi không chỉ trả lại linh thạch vừa thắng cho ta, còn phải bồi thường một viên nữa. Ngươi... có dám nhận hay không?

Phí Hiên vương tử nghiến răng nghiến lợi.

- Thứ này thế chấp được hai linh thạch? Được!

Mắt Trương Huyền cong thành hình trăng lưỡi liềm.

Hắn đang rầu rĩ về không lấy được linh thạch vào tay, người này lại chủ động đưa tới cửa, thật là người quá tốt!

Mạc Vũ ở một bên vỗ trán một cái.

Nếu như suy đoán của nàng là thật, vị trước mắt này lại là cường giả Tông Sư cảnh, còn là danh sư nhị tinh...

Ngươi là một nhân vật nhỏ Thông Huyền cảnh đỉnh phong, khiêu chiến với danh sư nhị tinh...

Khụ khụ, thực sự là người không biết không sợ. Không cần suy nghĩ nhiều, cũng biết hắn nhất định phải thua.
Vẻ mặt nàng đang bất đắc dĩ, liền nghe được tiếng truyền âm phụ vương vang lên ở bên tai.

- Tiểu Vũ, Liễu hội trưởng... này không có vấn đề chứ?

Nàng biết thân phận của đối phương, Mạc Thiên Tuyết còn không biết sự tình, trong lòng khó tránh khỏi có chút lo lắng.

Hắn thấy, vị Liễu lão sư này cũng chỉ có thuật chạy chữa cao minh, tu vi chỉ có Thông Huyền cảnh sơ kỳ, lực chiến đấu khẳng định không tốt.

So với vương tử Thông Huyền cảnh đỉnh phong, sợ rằng chênh lệch khá xa.

- Yên tâm đi, chờ xem là được...

Mạc Vũ lắc đầu.

Nếu như người này thực sự là Trương Huyền, phụ vương cũng không nhất định có thể là đối thủ của hắn, càng chưa nói tới người này.

- Ừ!

Trong lòng Mạc Thiên Tuyết tuy rằng kỳ quái, nhưng hắn biết nữ nhi là danh sư, năng lực quan sát kinh người, cũng không hỏi thêm nữa.

- Nếu đáp ứng, vậy liền bắt đầu đi!

Vốn đang sợ đối phương không đáp ứng, chuẩn bị thật nhiều lí do thoái thác, không nghĩ tới hắn trực tiếp đáp ứng. Phí Hiên vương tử thoáng sửng sốt một chút, không nhịn được hai mắt tỏa sáng.

Chỉ cần người này dám đáp ứng, lại dám lặng lẽ hạ thủ nặng, khiến cho hắn sau này phải hối hận vì đã đắc tội mình!

- Thời gian của ta có hạn. Cũng không cần tìm nơi khác nữa, lại ở trong này đi!

Trương Huyền nói.

- Tự mình đâm đầu vào chỗ chết, cũng đừng trách ta!
Trên mặt Phí Hiên vương tử lộ ra vẻ dữ tợn, trong lòng thầm hừ lạnh một tiếng, năm ngón tay mở ra, lại tung người lao về phía Trương Huyền.

Vù vù!

Người chưa đến, chân khí Thông Huyền cảnh đỉnh phong đã đập vào mặt, giống như thổi lên cơn lốc, đánh nát mặt đất nham thạch.

Không thể không nói, vị Phí Hiên vương tử này thoạt nhìn kiêu ngạo, quả thật có bản lĩnh kiêu ngạo, trong cùng cấp bậc, xem như là đỉnh phong.

- Chắc hẳn phải sử dụng chiêu số nào đó, không lộ ra thực lực, lại có thể giáo huấn người này một trận?

Thấy hắn xông lại, Trương Huyền có chút do dự.

Hiện tại hắn ngụy trang thành Liễu Trình, chỉ có Thông Huyền cảnh sơ kỳ. Nếu như dễ dàng đánh bại người này, nhất định sẽ lộ ra dấu vết. Chắc hẳn phải dùng phương pháp gì, cũng không hiện ra thực lực, lại có thể dễ dàng giải quyết người này.

Đang suy tư, hắn lại thấy có bóng xám lóe lên. Phí Hiên vương tử còn chưa đến trước mặt Trương Huyền, trước mắt hắn lại xuất hiện thêm một móng vuốt cực lớn.

Ầm!

Một âm thanh nặng nề vang lên. Phí Hiên vương tử lấy tốc độ còn nhanh hơn bay ngược ra ngoài.

Trương Huyền sửng sốt, vội vàng ngẩng đầu. Lúc này hắn mới phát hiện, chẳng biết từ lúc nào Thanh Ưng thú đã ngăn cản ở trước người, một trảo đập cho người này bay trở lại, mở miệng không ngừng nôn ra máu.

- Ta nhổ vào...

Phí Hiên vương tử thật sự muốn khóc.

Con Thanh Ưng thú này xảy ra chuyện gì vậy?

Vừa rồi bảo ngươi đánh vị Liễu lão sư này, ngươi chẳng những không động thủ, còn nhắm mắt lại chịu đòn... Hiện tại mình muốn động thủ, hết lần này tới lần khác ngươi lại xông lại, một bước đạp mình bay ra ngoài...

Ngươi rốt cuộc là thú sủng của Mạc Vũ công chúa, hay là Liễu lão sư trước mắt này?

Hắn phiền muộn một hồi, đang muốn đứng lên, đã cảm thấy thân thể lún xuống. Thân thể to lớn của Thanh Ưng thú nặng nề giẫm lên trên người của hắn, giống như một ngọn núi lớn. Ngay sau đó có tiếng mắng lớn liên tiếp vang lên.

- Thanh Ưng thú, ngươi muốn làm gì? Ta và Phí Hiên vương tử luận võ, ngươi dính vào làm cái gì?

- Lại nói, cho dù ngươi động thủ, cũng chờ ta so tài xong. Không nhìn thấy được ta đang kiếm lấy linh thạch sao? Làm lỡ chuyện ta kiếm tiền, có tin ta nướng ngươi ăn hay không...

- Đúng là kẻ không biết quy củ...

- Lần sau chú ý một chút cho ta, không nên lỗ mãng như thế. Nghe theo ý của ta mà động thủ...

...

Âm thanh cuồn cuồn không ngừng vang lên. Phí Hiên vương tử nghe được, trước mắt tối đen, từng ngụm máu tươi không ngừng từ khóe miệng tràn ra. Đồng thời, nước mắt hắn ào ào chảy xuôi.

Đại ca...

Cho dù ngươi muốn giáo huấn con man thú này, có thể tạm thời bảo nó xuống khỏi người ta trước hay không?

Còn đè nặng như vậy, ngươi còn chưa nói hết, chỉ sợ ta đã chết...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau