THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 541 - Chương 545

Chương 541: Truyền thụ kiếm pháp (1)

Linh thạch vô cùng quan trọng. Nếu đối phương đưa ra, hắn đương nhiên phải lấy.

Chỉ có điều, Trương Huyền cũng sẽ không thu lợi ích suông, cho bọn họ một lần trị liệu miễn phí, coi như thù lao.

- Muốn nói trị liệu, có khả năng thật sự cần Liễu hội trưởng phải ra tay một lần!

Bất đắc dĩ một hồi, Mạc Thiên Tuyết ôm quyền nói.

Hắn qua lại thân thiết với vị trước mắt này, mục đích chủ yếu, lại là muốn mượn y thuật của đối phương. Hiện tại nếu đối phương mở miệng, hắn đương nhiên sẽ không từ chối.

- Đánh quyền!

Trương Huyền xua tay.

- Đánh quyền?

Mạc Thiên Tuyết lại bất đắc dĩ. Chữa bệnh không phải nên trình bày bệnh tình sao? Đánh quyền cái quỷ gì?

Hắn lúng túng mỉm cười:

- Không phải trị liệu cho ta, mà là... Như vậy đi, nếu như Liễu hội trưởng hiện tại có thời gian rảnh rỗi, có thể đi vương cung một chuyến hay không?

- Ta còn có chút chuyện. Xử lý xong, lại đi qua một chuyến!

Có chút do dự, Trương Huyền nói.

- Được rồi, Tiểu Vũ, Liễu hội trưởng không phải muốn đi tới nghiệp đoàn luyện đan sư sao? Con đi cùng hắn qua một chuyến. Vừa vặn con là luyện đan sư nhị tinh, đối với nơi đó cũng tương đối quen thuộc!

Thấy hắn đáp ứng, Mạc Thiên Tuyết cười vuốt râu:

- Lại nói, các ngươi đều là thiên tài, cũng có thể nhân cơ hội biết rõ nhau hơn một chút, thảo luận nghiên cứu với nhau một hồi.

Vừa rồi, vị này nói muốn đi nghiệp đoàn luyện đan sư một chuyến. Đây chính là cơ hội tốt. Nếu chẳng may hai người ở cùng một chỗ có cảm giác, vậy càng hoàn mỹ.

- Bệ hạ để cho Mạc Vũ công chúa tiếp khách?

- Rất rõ ràng là muốn giới thiệu công chúa cho Liễu lão sư...

Nhìn thấy một cảnh tượng như vậy, vẻ mặt Triệu Vũ Tinh, Lưu Trường Nham đều buồn bã giống như đưa đám.

Mạc Vũ công chúa một người có thân phận địa vị, khuôn mặt đẹp, thiên phú... giống như ông trời cũng yêu mến, có lợi đều cho. Ở cùng nàng, sợ rằng bất kỳ nam nhân nào vẫn không có cách nào từ chối.

Hiện tại bệ hạ nói rõ ràng như vậy, còn kém trực tiếp hôn phối, khiến cho những người ngầm sùng bái bọn họ, cõi lòng tan nát rơi đầy đất.

Ở thời điểm bọn họ cảm thấy vị Liễu lão sư này nhất định sẽ vui vẻ đáp ứng, vẻ mặt cao hứng, lại thấy hắn nhướng mày, lắc đầu:

- Không cần... - Không cần?

Mạc Thiên Tuyết cũng sững sờ:

- Liễu hội trưởng không phải muốn đi nghiệp đoàn luyện đan sư sao? Tiểu nữ tuy rằng ở bên trong không tính là đứng đầu, nhưng cũng có chút quyền phát biểu. Để cho nàng dẫn ngươi qua đó, mua các loại đan dược, có thể miễn đi không ít phiền phức!

Nghiệp đoàn luyện đan sư của Thiên Vũ vương quốc, hội trưởng đan thuật cao nhất cũng không quá tam tinh. Nhị tinh tính là địa vị cấp cao.

- A, nghiệp đoàn luyện đan sư ta không đi nữa. Ta còn có những chuyện khác, lại cáo từ trước. Bên này xong việc, sta ẽ đi tới vương cung thăm hỏi!

Trương Huyền ôm quyền từ biệt.

Hắn đi nghiệp đoàn luyện đan sư, chính là vì tìm kiếm đan dược ẩn chứa linh khí. Hiện tại có linh thạch, hắn tất nhiên không cần.

Việc cấp bách là về phủ đệ, truyền thụ kiếm pháp cho Triệu Nhã.

Dù sao hai ngày sau nàng còn phải cùng người nào đó so tài.

- Không đi nữa?

Mạc Thiên Tuyết chớp mắt.

Mạc Vũ càng nghiến răng nghiến lợi.

Phụ vương nàng cũng nói rõ ràng như thế, rõ ràng, người này tự nhiên lại từ chối... Từ chối ngược lại thì cũng thôi. Vừa rồi thái độ của hắn kiên quyết nói muốn đi tới nghiệp đoàn luyện đan sư. Nghe nói đi cùng mình, liền lập tức không qua nữa...
Ta là nữ tử xấu xí sao? Khiến ngươi sợ đến như vậy sao?

- Từ biệt...

Không biết mình tùy tiện nói một câu làm cho đối phương hiểu nhầm, Trương Huyền xoay người rời đi.

Danh sư, có thể không để ý tới địa vị vương quyền. Đối phương nhiều nhất cũng chỉ là một quốc vương của vương quốc nhất đẳng mà thôi. Không nói uy hiếp của nghiệp đoàn danh sư, cho dù là một danh sư nhị tinh bình thường, bọn họ cũng không dám như thế nào.

Bởi vì năng lực hiệu triệu của danh sư thật sự quá lớn. Nếu thật sự đắc tội loại quái vật này, tùy tiện tới giảng bài, chỉ sợ cũng có thể tập trung lại phần lớn tinh nhuệ của toàn bộ vương quốc.

Một khi nghe giảng bài nhận được lợi ích, chẳng khác nào có nửa nghĩa sư đồ. Để cho bọn họ huỷ diệt vương quyền, cũng dễ dàng như trở bàn tay.

- Phụ vương, người này quả thực thật không có quy củ!

Thấy hắn đi xa, Mạc Vũ công chúa thở phì phò nói.

- Thiên tài cậy tài khinh người, không quy định cũng rất bình thường. Ta nhớ con đã nói, dường như Trương sư càng không có quy củ hơn!

Mạc Thiên Tuyết nói.

Thường là đại tài, khẳng định có sự khác biệt đối với người bình thường. Nếu như giống với tất cả mọi người, làm sao có thể nổi tiếng, ngạo cười quần hùng?

- Trương sư chính là có bản lĩnh thật sự. Hắn tính là cái gì, có thể so sánh cùng sao?

Mạc Vũ bực bội nói.

Trên đường từ Thú Đường đi tới, bản lĩnh của Trương sư nàng nhìn ở trong mắt, không nói độc nhất vô nhị, nhưng cũng không khác biệt lắm, đối tượng là nàng sùng bái. Liễu Trình này... chẳng qua là một nhân vật nhỏ chưa từng trải đời, may mắn có y thuật cao mà thôi. Làm thế nào cùng so sánh?

- Điều này lại không nhất định, vị Liễu hội trưởng này không chỉ có y thuật cao minh, bản lĩnh giảng dạy học sinh cũng nhất lưu!

Mạc Thiên Tuyết mỉm cười, cổ tay lật một cái, lấy ra một phần mật tấu:

- Con xem cái này một chút!

Mạc Vũ nghi ngờ tiếp nhận. Chỉ vừa liếc mắt thoáng nhìn, đôi mắt thanh tú của nàng nhất thời trợn tròn:

- Hắn.. hắn chỉ chỉ điểm một ngày, khiến tất cả học sinh môn hạ đều có đột phá? Còn tiện tay hóa giải đan độc trên người Mộc Tuyết Tình?

Phụ thân của Mộc Tuyết Tình là Mộc đan sư, xem như là một trong những lão sư sát hạch của Mạc Vũ. Nàng đã từng gặp vài lần, cũng coi như quen thuộc. Nàng biết trên người nữ hài này ẩn chứa đan độc.

Làm hội trưởng của nghiệp đoàn y sư, y thuật cao minh, tiện tay giải quyết đan độc là rất bình thường. Nhưng chỉ điểm một ngày, khiến người trong cả lớp đều đột phá. Đây cũng không phải là chuyện người bình thường có thể làm được!

Cho dù nàng là một danh sư nhất tinh, sợ rằng cũng không có cách nào hoàn thành.

Chương 542: Truyền thụ kiếm pháp (2)

- Đúng vậy, nếu không phải lợi hại như vậy, ta làm sao có thể để cho con đi kết giao!

Mạc Thiên Tuyết mỉm cười:

- Hơn nữa, con tiếp tục nhìn xuống phía dưới. Phía dưới còn có điều càng thú vị hơn!

Mạc Vũ công chúa tiếp tục nhìn xuống phía dưới, lại sửng sốt:

- Triệu Nhã học sinh của Trương sư và Mộc Tuyết Tình học sinh của hắn so tài không phân thắng bại? Hẹn hai ngày sau lại chiến đấu?

- Ừ, tỷ thí lần này, nếu như Mộc Tuyết Tình thắng, đã nói rõ vị Liễu lão sư này ở trên phương diện giảng bài, so với Trương sư còn đáng sợ hơn! Người như thế cho dù không phảlà danh sư, cũng tuyệt đối là một trụ cột quốc gia. Thử nghĩ một chút, nếu để cho hắn đi tới quân đội giảng bài... sẽ mang tới hiệu quả lớn tới mức nào?

Mạc Thiên Tuyết nói.

- Điều này...

Mạc Vũ trầm mặc.

Tùy tiện chỉ điểm, khiến mọi người trong cả lớp đột phá. Phần năng lực này, đặt ở trong đội quân, tuyệt đối có thể phát sinh hiệu quả khiến người ta khó có thể tưởng tượng được, thậm chí khiến cho lực lượng quân sự của một vương quốc, nhanh chóng tăng mạnh.

- Vị Liễu hội trưởng này có y thuật cao minh, giảng bài lợi hại. Tuy rằng ở trên phương diện luyện đan, thuần thú kém xa so với Trương sư, nhưng cũng hoàn toàn không yếu. Qua lại thân thiết hớn hắn, chắc chắn sẽ không có hại. Đương nhiên, Trương sư bên kia, con cũng muốn theo sát. Nếu như hắn có thể giúp con, cho dù Mạc Hoằng Nhất lợi hại hơn nữa, cũng không có khả năng ảnh hưởng đến vị trí của con!

Mạc Thiên Tuyết nghiêm túc căn dặn.

- Vâng!

Mạc Vũ gật đầu, nhớ tới cái gì đó, có chút do dự nhìn qua:

- Nếu chúng ta đều phải qua lại thân thiết với hai người kia, Mộc Tuyết Tình và Triệu Nhã so tài, không phải nên ngăn cản sao?

- Ngăn cản làm gì? Chúng ta không những không nên ngăn cản, còn phải cổ động tuyên dương, để cho tất cả mọi người biết chuyện này, gây ra chấn động lớn hơn nữa! Như vậy tiếp theo, có khả năng hoàn toàn khiến cho danh tiếng của Liễu hội trưởng truyền rộng, thu được thiện cảm của hắn!

Mạc Thiên Tuyết nắm chắc nắm đấm:

- Không ngăn cản Mộc Tuyết Tình và Triệu Nhã chiến đấu, rất rõ ràng, hắn muốn mượn chuyện trợ giúp này, dương danh thiên hạ. Đã như vậy, chúng ta lại trợ giúp hắn một tay!

Mạc Vũ hiểu được, trong lòng cũng tràn ngập tò mò đối với cuộc so tài trong hai ngày sau. Cuối cùng, học sinh của Trương sư Triệu Nhã có thể giành thắng lợi, hay là vị Mộc Tuyết Tình học sinh của Liễu hội trưởng này có thể giành được thắng lợi?

Chỉ có điều, không quan tâm trong hai người ai có thể thắng được, người giao chiến không phân thắng bại một lần, đã nói rõ, vị Liễu hội trưởng này giảng bài, không kém hơn Trương sư chút nào!

- Sau hai ngày, nhất định phải tới xem các nàng luận võ một chút...

Trong lòng nàng thầm hạ quyết định.

...

Rời khỏi học viện, phát hiện cũng không có ai theo dõi, lúc này Trương Huyền mới tìm một chỗ vắng người, biến thành dáng vẻ “Dương sư”, đi vào phủ đệ.
- Lão gia, đêm qua có mấy tên hộ vệ nói, nói là muốn đầu nhập vào thiếu gia. Hiện tại thiếu gia không ở đây, lão gia xem làm sao bây giờ?

Tôn Cường tiến lên đón.

- Đầu nhập vào thiếu gia?

Trương Huyền nghi ngờ nhìn qua.

- Vâng, bọn họ nói từng là hộ vệ của Quý gia, bởi vì có giao hẹn với thiếu gia, mới qua tìm kiếm sự che chở...

Tôn Cường nói.

- A!

Trương Huyền gật đầu, nhớ tới.

Ngày hôm trước, thời điểm mình vừa đến vương thành, đắc tội vị Quý Mặc công tử thi họa sư kia, người này phái người hầu tới gây phiền phức cho mình. Kết quả đám người kia bị mình đánh cho một trận, lại uy hiếp dùng độc dược, thay hắn giáo huấn đối phương.

Hiện tại Trương Huyền sát hạch danh sư nhị tinh không ở vương thành... Đám người kia vì phòng ngừa bị Quý gia truy sát, chỉ có thể trốn tới đây.

- Chuyện này Trương Huyền đã từng nói với ta. Để cho bọn họ ở chỗ này cố gắng làm việc. Tai hoạ ngầm trên người, ta sẽ ra tay giúp đỡ giải quyết!

Trương Huyền khoát tay.

Đối với hắn mà nói, tu vi của những người này không được tốt lắm, lại đều đạt tới Thông Huyền cảnh. Đùng để bảo vệ an toàn cho phủ đệ, so với tuyển dụng những người cường đại vẫn tốt hơn rất nhiều.

Mặc dù biết đây là nơi ở của Trương sư, không có ai chạy tới quấy rối, hắn cũng phải đề phòng nếu chẳng may xảy ra.
- Vâng!

Mặc dù không biết lão gia nói như vậy có ý gì, Tôn Cường vẫn ghi nhớ.

- Gọi Triệu Nhã đến!

Không đi quản mấy người hộ vệ này, Trương Huyền đi đến đại sảnh, căn dặn.

Tôn Cường gật đầu rời khỏi đó. Thời gian không lâu sau, Triệu Nhã lại đi đến trước mặt.

- Chỗ của ta có một bộ kiếm pháp, hiện tại truyền thụ cho nàng. Không quan tâm hai ngày sau nàng và ai so tài, hy vọng có thể thắng lợi. Đừng làm cho sư tổ và lão sư của nàng thất vọng!

Nhìn về phía nữ hài trước mắt, Trương Huyền thản nhiên nói.

- Sư tổ yên tâm, Triệu Nhã tất nhiên sẽ không phụ sự kỳ vọng!

Triệu Nhã cắn răng.

- Vậy là tốt rồi. Đây là bí tịch của kiếm pháp. Xem xong có gì không hiểu, trực tiếp hỏi!

Hắn tiện tay truyền đạt kiếm pháp thiên đạo bản rút gọn do hắn chỉnh lý qua.

Triệu Nhã biết sư tổ truyền truyền thụ, khẳng định không đơn giản. Nàng không chút do dự nào, lập tức nghiêm túc học tập.

Kiếm pháp thiên đạo biến phức tạp thành đơn giản, nhắm thẳng vào đại đạo, học cũng không phức tạp. Một lúc lâu sau, Triệu Nhã đã nắm giữ cơ bản. Chỉ có điều, vẫn phải cần mất một khoảng thời gian mới có thể hoàn toàn thuần thục.

Dù vậy, nàng cũng biết bộ kiếm pháp này cường đại!

Thậm chí so với thương pháp của Trịnh Dương, cũng chỉ có hơn chứ không kém.

- Lão sư, Khương đường chủ cầu kiến!

Truyền thụ kiếm pháp cho Triệu Nhã xong, Lưu Lăng đi lên phía trước.

- Để cho hắn tiến vào...

Trương Huyền khoát tay áo, đột nhiên sửng sốt. Hắn vỗ trán một cái, một ý nghĩ xuất hiện.

Cho tới nay hắn đều lấy thân phận của mình làm việc, quên còn có vị hiện tại ngụy trang này.

Thân phận của Trương Huyền của hắn chỉ là danh sư nhất tinh, không có tư cách tiến vào tàng thư khố nhị tinh của Danh Sư Đường quan sát. Hiện tại hắn làm “Dương sư”, nếu muốn đi vào, chắc hẳn là rất dễ dàng!

Hắn tin tưởng chỉ cần đưa ra yêu cầu, cũng không phải là chuyện gì lớn, Khương đường chủ chắc chắn sẽ không ngăn cản!

Chương 543: Phương pháp giải quyết thai độc tiên thiên (1)

Khương đường chủ đi ở phía sau lưng Lưu Lăng đến đại sảnh.

- Ra mắt lão sư!

Hắn ôm quyền khom người, còn chưa có nói tiếp, liền nghe được giọng của lão sư vang lên hỏi thăm:

- Danh Sư Đường chúng ta có tài liệu và giới thiệu liên quan tới Thiên Nhân Khổng sư hay không?

- Thiên Nhân Khổng sư?

Khương đường chủ thoáng sửng sốt một chút:

- Chuyện của Khổng sư, ở tàng thư khố nhị tinh có chút ghi chép, chỉ có điều không quá kỹ càng tỉ mỉ...

- Dẫn ta qua xem!

Nghe được đối phương xác nhận, ánh mắt Trương Huyền nhất thời sáng lên.

Tuy rằng hiện tại, thai độc tiên thiên ảnh hưởng đối với hắn không lớn, nhưng hạn chế tuổi thọ, vẫn khiến cho người ta rầu rĩ.

Có thể sớm nhận giải quyết được, tất nhiên hay nhất.

- Vâng!

Khương đường chủ gật đầu.

Tàng thư khố nhị tinh Danh Sư Đường, tuy rằng chỉ cho phép danh sư nhị tinh tiến vào, nhưng thực lực của lão sư khẳng định vượt xa nhị tinh, có thể tùy tiện đi vào quan sát.

Trương Huyền đi theo phía sau lưng Khương Thư, đi về phía Danh Sư Đường.

Khoảng cách giữa phủ đệ và Danh Sư Đường không xa, không tốn quá nhiều thời gian, bọn họ lại đi đến tàng thư khố nhị tinh.

Bảo Khương đường chủ không cần đi theo, Trương Huyền tự mình đi vào.

Bên trong tàng thư khố có rất nhiều sách. Dù sao hiện tại cũng không quá nhiều chuyện, hắn một đường chạy như điên.

Mất thời gian hơn nửa ngày, hắn lại thu tất cả sách trong nhị tinh tàng thư khố vào trong đầu.

- Khổng sư!

Tinh thần hắn thoáng động, hai bộ sách xuất hiện ở trước mắt.

Hắn tiện tay mở ra.

- Thiên Nhân Khổng sư, trước Thiên Hồn lực nhập thánh...

Phía trên miêu tả kỹ càng tỉ mỉ chuyện của Khổng sư.

Lại phân tích nghiên cứu sự việc của Khổng sư trước ba mươi tuổi cẩn thận hai lần, quả nhiên để cho hắn phát hiện có điểm không thích hợp.

Vị Khổng sư này không chỉ có thiên phú cao, tu luyện cũng cực kỳ khắc khổ, còn vì nâng cao thực lực, lấy thân xông vào nguy hiểm, lại vào Trầm Hải, tiến vào Mãng Nguyên, ba lần xuống hang đất... Còn chưa tới ba mươi tuổi, lại đạt được cảnh giới danh sư cửu tinh! Chỉ có điều, sau khi đạt được loại cảnh giới này, tu luyện của hắn hình như lại chậm lại. Còn lại chính là giảng bài cho thiên hạ, thành lập Danh Sư Đường, lập quy tắc cho toàn bộ đại lục... Tuy rằng sự tích vẫn huy hoàng, nhưng so với phấn đấu lúc trước rõ ràng khác hẳn.

- Lẽ nào... đạt được danh sư cửu tinh mới là mấu chốt giải quyết thai độc tiên thiên?

Tim hắn đập “thịch thịch” một cái.

Danh sư không giống với những chức nghiệp khác. Đối với yêu cầu về tu vi cực kỳ nghiêm khắc. Thật giống như sát hạch nhị tinh, không phải Tông Sư, Thú Đường, nghiệp đoàn thi họa sư đều có thể ban huy hiệu. Nhưng ở Danh Sư Đường, ngay cả tư cách sát hạch cũng không có.

Bởi vậy, đạt được cấp bậc cửu tinh, không chỉ yêu cầu cực lớn về mức độ hồn lực, ngay cả tu vi của bản thân sợ rằng cũng phải đạt được một loại cảnh giới nghe rợn cả người.

Nếu quả thật là đạt được loại cảnh giới này, mới có thể giải quyết thai độc tiên thiên, khó tránh khỏi quá gài bẫy!

- Thử một chút!

Một quyển sách trắng xuất hiện ở lòng bàn tay, Trương Huyền lấy ra bút lông, tiện tay viết một câu:

- Đạt được danh sư cửu tinh, có thể hóa giải thai độc!

Ngón tay hắn vừa đụng.

Oong!

Một quyển sách xuất hiện, vội vàng mở ra. Lông mày hắn lại giật mạnh.

Trên quyển sách trong đầu không có xuất hiện sai. Nói cách khác... những lời này là đúng!

- Đạt được danh sư cửu tinh, có khả năng hóa giải thai độc tiên thiên. Nói cách khác... Ta phải ở trước ba mươi tuổi... đạt được danh sư cửu tinh?

Thân thể thoáng lảo đảomột cái, Trương Huyền sắp muốn khóc. Trời ạ, có cần hãm hại như thế hay không?

Người khác đều có các loại thân thể tiên thiên rất lợi hại. Như Triệu Nhã, Viên Đào... một khi mở ra, uy phong tám phía, thực lực vọt mạnh giống như ngồi tên lửa.

Hắn là một thai độc tiên thiên vừa mở ra, lại chết không nói, còn phải ép buộc ở trước ba mươi tuổi, đạt được danh sư cửu tinh?

Có nhầm hay không?

Danh sư cửu tinh, đây chính là một người mạnh nhất giẫm giậm chân một cái, toàn bộ đại lục đều lắc lư.

Một thiếu niên không sống được bao nhiêu năm, trước ba mươi tuổi đạt tới...

Mặc dù có Thiên Đạo Đồ Thư Quán, tu luyện vô cùng đơn giản, nhưng đi nơi nào tìm kiếm nhiều linh khí như vậy? Quan trọng hơn chính là... đi nơi nào tìm nhiều bí tịch như vậy, hình thành công pháp thiên đạo?

Vẻ mặt hắn phiền muộn, tinh thần thoáng động, lại viết một câu.

- Thai độc tiên thiên, ngoại trừ đạt được danh sư cửu tinh, còn có phương pháp giải quyết khác!

Ngón tay hắn lại tiếp xúc.

Oong!

Sách mới xuất hiện, phía trên vẫn không có sai lầm.

- Còn có biện pháp khác...

Nhìn thấy không sai, Trương Huyền lại kích động.

Chỉ có điều, kích động một hồi, vẻ mặt hắn lại giống như trái mướp đắng.

Biết có phương pháp khác lại có tác dụng gì? Không đưa ra phương pháp và phương hướng cụ thể, chẳng khác nào khó giải.

Điều này lại giống như ngươi biết rất rõ ràng biến thành chim, sẽ bay. Đáng tiếc... biến không được. Tất cả giả thiết trước đó lại đều là vô nghĩa.

- Thôi đi. đã có những biện pháp khác, khẳng định lại có thể tìm được. Thật sự không được, ta lần lượt thử từng cái!

Hắn buồn bực một hồi, cũng đã nghĩ thoáng ra.

Hắn nắm giữ Thiên Đạo Đồ Thư Quán, mặc dù không cách nào cho ra phương pháp giải quyết chính xác, lại có thể phán đoán có chính xác hay không. Thật sự không được, hắn lần lượt thử nghiệm các phương thuốc, chung quy có thể tìm tới một thứ thích hợp.

Dù sao hiện tại còn cách ba mươi tuổi còn sớm, hắn cũng không cần quá mức sốt ruột.

Giằng co một ngày, bên ngoài bầu trời lại tối đen. Trương Huyền duỗi người, đi ra ngoài.

Rời khỏi Danh Sư Đường, hắn một lần nữa trở lại học viện, tiếp tục giúp Lộ Trùng rèn luyện độc thể một lần. Lúc này hắn mới tiến vào phòng học nhỏ, lấy cái linh thạch này ra ngoài.

Chương 544: Phương pháp giải quyết thai độc tiên thiên (2)

Trong hòn đá trong suốt lấp lánh, linh khí chuyển động. Vừa lấy ra khỏi hộp ngọc lập tức khiến người ta một loại cảm giác ấm áp thoải mái.

- Tu luyện!

Đã có công pháp thiên đạo, có linh thạch, hắn cũng không do dự nữa.

Tất cả đều là giả, thực lực mới là thật.

Có đủ thực lực, cho dù không ngụy trang thành “Dương Huyền” khẳng định người người cũng tôn trọng, không dám chống lại.

Đặt ngọc thạch ở trong lòng bàn tay, hắn chắp hai tay lại trước ngực, dựa theo phương thức vận chuyển của công pháp thiên đạo Tông Sư cảnh bắt đầu tu luyện.

Vù vù vù vù!

Linh khí lập tức giống như nước thủy triều dũng mãnh tràn vào kinh mạch, chuyển hóa thành chân khí thuần chính nhất, chậm rãi tập trung lại về phía bên trong đan điền.

Mà tu vi của hắn đã ở dưới linh khí rót vào, liên tục tăng lên.

Tông Sư sơ kỳ!

Tông Sư trung kỳ!

Sau nửa canh giờ, tu vi của hắn lại đạt tới Tông Sư trung kỳ, cách Tông Sư hậu kỳ, cũng chỉ thiếu chút nữa.

Răng rắc!

Lại ở thời điểm hắn muốn không ngừng nỗ lực cho đến lúc cuối, trực tiếp trùng kích Tông Sư hậu kỳ, linh thạch trong lòng bàn tay phát ra một tiếng động, vỡ thành bột phấn.

Linh khí trong linh thạch tiêu hao hầu như không còn.

- Như thế là không sử dụng được nữa sao?

Nhìn hòn đá biến thành bột phấn, đã không có hoàn toàn linh khí, Trương Huyền gãi đầu.

Trước đó, hắn vẫn cảm thấy có linh thạch này giúp hắn trùng kích đến Tông Sư đỉnh phong cũng không có vấn đề. Hiện tại xem ra... hắn suy nghĩ quá nhiều.

Linh thạch tuy nhiều linh khí, nhưng cũng có hạn chế. đổi lại thành Tông Sư khác tu luyện, có lẽ quả thật có thể đạt được Tông Sư đỉnh phong. Hắn lại không giống vậy.

Chân khí thiên đạo vô cùng tinh thuần, đối với hấp thu linh khí, cũng có yêu cầu càng cao hơn. Có một chút tạp chất, sẽ không có bất kỳ công dụng nào. Cứ như vậy, linh khí trong một khối linh thạch, có ít nhất hơn phân nửa sẽ lãng phí hết. Có thể giúp hắn tu luyện tới Tông Sư trung kỳ, đã là rất tốt!

- Một khối linh thạch không đủ. Quốc vương kia bệ hạ không phải muốn ta đi chữa bệnh sao? Thật sự không được, lại chuẩn bị hai khối qua...

Lĩnh hội mức độ đột phá của linh thạch, tâm tư Trương Huyền trở nên sinh động.

Nếu như quốc vương bệ hạ này có thể lấy ra một viên xem như lễ vật, vậy có khả năng còn có vài cái khác. Có lẽ lấy tới mấy viên, mình có thể dễ dàng đạt được Tông Sư đỉnh phong!

Nắm giữ thực lực như vậy, cho dù không có thân phận danh sư, cũng tuyệt đối có thể xông pha trong Thiên Vũ vương quốc.

Có quyết định, trời vừa sáng, Trương Huyền đã tiện tay ném độc dược cho Lộ Trùng, nói cho hắn biết phương pháp sử dụng, tự nghĩ biện pháp rèn luyện độc thể. Hắn lại rời khỏi lớp học, đi về phía vương cung.

...
Thiên Vũ vương cung.

- Thiên Tuyết bệ hạ, Phí Hiên vương tử chúng ta, từ xa như vậy đặc biệt đến đây, chính là vì cầu hôn Mạc Vũ công chúa. Một khi Thiên Vũ và Khôn Càn vương quốc chúng ta kết thân, tương trợ lẫn nhau, các vương quốc khác nhất định không dám lại có dự định khác!

Trong đại điện, một lão nhân ôm quyền nhìn về phía Mạc Thiên Tuyết trên vương tọa nói.

Đó là Nhiên Mộc đặc sứ của Khôn Càn vương quốc.

Cường giả Tông Sư đỉnh phong.

Bên cạnh hắn là một người thanh niên, dáng vẻ hai mươi bốn, hai mươi năm tuổi, diện mạo tuấn mỹ, dáng vẻ hiên ngang, tự nhiên cũng đạt tới Thông Huyền cảnh đỉnh phong!

Người thanh niên đưa mắt nhìn chằm chằm về phía Mạc Vũ công chúa cách đó không xa, hoàn toàn không che giấu sự ái mộ của mình.

Chỉ có điều, đôi mi thanh tú của Mạc Vũ nhíu lại, hình như không những không có hứng thú đối với vị vương tử này, còn ẩn chứa một chút chán ghét.

- Nhiên Mộc đặc sứ không cần nóng lòng. Mạc Vũ là hài tử ta sủng ái nhất. Hôn sự của nàng lại bàn bạc sau. Không vội không vội!

Mạc Thiên Tuyết không từ chối, cũng không đáp ứng.

- Thiên Tuyết bệ hạ đã nói lời này rất là nhiều lần. Lần này ta cùng vương tử đi qua, chính là để thúc đẩy chuyện này!

Nhiên Mộc đặc sứ mỉm cười:

- Ta nghe nói, man thú trấn quốc của quý quốc xảy ra chút chuyện rắc rối, vẫn sử dụng trận pháp vây khốn. Không biết có thể có chuyện này hay không?

Sắc mặt Mạc Thiên Tuyết trầm xuống:

- Tại sao đặc sứ lại nói ra lời này?
- Ha hả!

Nhiên Mộc đặc sứ nhìn qua:

- Nếu như Khôn Càn vương quốc chúng ta có thể biết được chuyện này, hầu như các vương quốc khác khẳng định cũng biết! Bệ hạ chỉ cần đáp ứng đám hỏi liên kết với chúng ta, ta sẽ dâng lên một gốc cây! Thứ này, nói vậy bất kỳ man thú nào cũng không có cách nào từ chối!

- Thú Linh thảo?

Mạc Thiên Tuyết nhướng mày.

Man thú giống như võ giả, có thực lực Thông Huyền cảnh, cũng có thực lực Tông Sư cảnh, còn có Chí Tôn cảnh.

Từng Chí Tôn, trình độ sinh mạng sẽ phát sinh biến hóa, lại không gọi là man thú, mà gọi là linh thú.

Thú Linh thảo là một loại dược liệu sinh trưởng ở nơi linh khí tập trung lại, linh thú đều vô cùng yêu thích, có phần đổ xô vào.

Giá trị của loại Thú Linh thảo này, sợ rằng không thể yếu hơn so với linh thạch!

Đương nhiên, trân quý hiếm có cũng không thể khiến cho Mạc Thiên Tuyết chấn động kinh ngạc. Chủ yếu nhất là loại dược liệu này, có tác dụng hòa hoãn cực lớn đối với man thú bị thương bị bệnh. Nếu như có thể dùng quanh năm, man thú cảnh giới Chí Tôn cũng có cơ hội trùng kích linh thú.

Thiên Vũ vương quốc có thể trở thành vương quốc nhất đẳng, sừng sững không ngã, quan trọng nhất chính là nắm giữ một con man thú trấn quốc nửa bước Chí Tôn cảnh.

Chỉ có điều, hiện tại tình hình của con man thú này không tốt lắm. Hắn kết giao với Trương Huyền, mời hắn hỗ trợ chữa bệnh, cũng chính là vì điều này.

Nếu có một gốc cây Thú Linh thảo, cho dù không có thể trị hết bệnh cho man thú trấn quốc, chí ít cũng có thể giảm bớt.

Chỉ có điều, Mạc Vũ là người hắn muốn bồi dưỡng làm quốc vương tương lai. Một gốc cây Thú Linh thảo đưa ra, làm sao có thể. Hắn đang muốn nói chuyện, đã thấy Mạc Vũ tiến lên một bước.

- Phụ vương, việc cầu hôn con, con có thể nói một câu hay không?

- Cứ nói đừng ngại!

Mạc Thiên Tuyết gật đầu.

- Con người của ta thật ra rất đơn giản. Việc cầu hôn ta, ta cũng không có ý kiến quá lơn. Chỉ có điều...

Nhìn về phía Phí Hiên vương tử cách đó không xa, thần sắc Mạc Vũ thản nhiên:

- Ngươi cũng biết ta là một thuần thú sư. Tính tình thú sủng của ta không tốt lắm. Một khi có người hiện hữu tới gần, nó sẽ tức giận. Nếu như Phí Hiên vương tử có thể đánh thắng được thú sủng của ta, đáp ứng đám hỏi cũng không tính là gì cả!

- Đánh thắng thú sủng của nàng? Lời này có phải là thật hay không?

Ánh mắt Phí Hiên vương tử nhất thời sáng lên.

- Đương nhiên!

Mạc Vũ khẽ cười, ngoắc tay. Một con Thanh Ưng thú cực lớn lại bay tới, đi tới trước mặt.

Chương 545: Là đầu óc ngươi có bị bệnh không! (1)

Thu!

Đầu hất lên, Thanh Ưng thú mang theo một khí thế cao ngạo.

- Thanh Ưng thú?

Phí Hiên vương tử nhận ra được.

Tuy rằng hắn không phải thuần thú sư, đối với man thú vẫn có hiểu biết nhất định. tuy rằng ở trong man thú bay, Loại man thú này được cho không kém, nhưng bị giới hạn bởi thiên phú, thực lực mạnh nhất cũng là Thông Huyền cảnh đỉnh phong.

Hắn cũng là Thông Huyền cảnh đỉnh phong, phối hợp rất nhiều thủ đoạn, chiến thắng cũng không khó.

Hắn thân là vương tử, không chỉ lực lượng tinh thuần, quan trọng hơn học tập đều là võ kỹ cao minh nhất. Nếu như ngay cả một con dã thú chỉ dựa vào man lực cũng chiến thắng không nổi, thật sự quá mất mặt.

Hắn khẽ cười, nhìn về phía Mạc Vũ công chúa:

- Công chúa điện hạ nói có thể làm chủ được không? Chỉ cần ta đánh thắng con Thanh Ưng thú này, liền đáp ứng hôn sự cùng ta?

- Ừ!

Mạc Vũ công chúa gật đầu:

- Chỉ có điều, nếu như ngươi thua, vẫn mời lập tức rời đi!

- Đó là tất nhiên. Nếu như ngay cả thú sủng cũng đánh không lại, lại có tư cách gì cưới công chúa!

Hai mắt Phí Hiên vương tử tỏa ánh sáng.

Mạc Vũ công chúa lại ra cấp thiên tài nổi danh khắp nơi, còn là đại mỹ nữ, không biết bao nhiêu vương tử điện hạ đều muốn thấy được dung mạo, có thể cùng giai nhân hẹn gặp.

Hắn nhắc tới hôn sự, vốn cũng không ôm hy vọng quá lớn. Không nghĩ tới đối phương tự nhiên đưa ra yêu cầu này.

Đổi lại thành cái khác, hắn còn không có tự tin quá lớn. Nhưng đối phó với một con man thú có Thông Huyền cảnh đỉnh phong, vẫn không có bất cứ vấn đề gì.

- Điện hạ...

Nhiên Mộc đặc sứ nhướng mày, không nhịn được nhìn về phía Thanh Ưng thú trước mắt.

Man thú và nhân loại không giống nhau. Dựa thân thể, thời điểm không chiến đấu, thực lực cơ bản không nhìn ra. Cho dù hắn đạt được Tông Sư đỉnh phong, cũng không biết đối phương đến cùng mạnh tới mức nào.

Căn cứ vào kinh nghiệm, Thanh Ưng thú sẽ không vượt quá Thông Huyền cảnh đỉnh phong. Thực lực như vậy chắc hẳn không phải là đối thủ của vương tử. Nhưng... Mạc Vũ công chúa tự tin như vậy, khiến cho trong lòng hắn có chút không nắm chắc.

- Một con Thanh Ưng thú mà thôi, không quan trọng!

Phí Hiên vương tử khoát tay áo.

- Vậy liền bắt đầu đi!

Khẽ cười, Mạc Vũ ngoắc tay. Thanh Ưng thú kêu to một tiếng chói tai, vọt thẳng về phía trước mặt Phí Hiên vương tử. Đôi cánh khổng lồ, quét ngang xuống. Lông chim lớn giống như sắt thép, phối hợp với lực lượng mạnh mẽ, còn chưa tới đến trước mặt, trong đại sảnh giống như có một trận cuồng phong cuồn cuộn nổi lên. Mặt đất nham thạch cứng rắn, ở dưới lực lượng trùng kích, xuất hiện vết nứt.

- Nửa bước Tông Sư? Điều này...

Cảm nhận được lực lượng trên cánh đối phương vung vẩy đến, vẻ mặt Phí Hiên vương tử đang tự tin, thiếu chút nữa thì ngã bổ nhào xuống đất.

Thanh Ưng thú thành niên không phải cũng chỉ có Thông Huyền cảnh đỉnh phong sao? Tại sao có thể là nửa bước Tông Sư? Hơn nữa nhìn mức độ vận dụng lực lượng thuần thục, sợ rằng thăng cấp không phải trong thời gian ngắn.

Hai cấp bậc này, tuy rằng chỉ chênh lệch một chút, lực chiến đấu lại kém xa.

- Trúng kế!

Lúc này có ngốc, cũng biết mình bị đối phương lừa gạt. Phí Hiên vương tử đầy buồn bực, bàn chân bước trên mặt đất một bước, chạy trốn thẳng về phía sau.

Vù!

Chỉ có điều, hắn còn chưa đi xa, chỉ thấy Thanh Ưng thú trước mắt, thân thể to lớn nhẹ nhàng thoáng lắc một cái, đã bay vọt không trung, cương trảo mạnh mẽ xé rách lao đến.

Con vật này không chỉ có thực lực mạnh, phản ứng cũng nhanh hơn nhiều so với man thú bình thường, một đòn không trúng trực tiếp biến chiêu.

Thanh Ưng thú có hai tuyệt chiêu lợi hại nhất: Cánh quét ngang, cương trảo xé rách.

Chiêu thứ nhất thất bại, tiếp đến cánh quét ngang lực lượng, thân thể đột ngột từ mặt đất nhô lên.

Vù!

Không khí phát ra tiếng nức nở, Phí Hiên vương tử còn chưa kịp chạy trốn, đã bị cương trảo đánh trúng ngực, đập một cái, bay ngược ra. Một ngụm máu tươi điên cuồng phun ra.
- Ngươi thất bại!

Mạc Vũ ngoắc tay. Thanh Ưng thú bay trở về. Nàng quay đầu lại nhìn về phía vương tử cách đó không xa, thản nhiên nói.

- Ta...

Giãy dụa đứng dậy, mặt Phí Hiên vương tử xám như tro tàn.

Vốn tưởng rằng dựa vào thực lực của hắn, đối phó với con Thanh Ưng thú này dễ như trở bàn tay. Hắn nằm mơ đều không nghĩ tới, ngay cả một chiêu cũng không chịu đựng nổi, bản thân đã bị đánh trọng thương.

Con vật này cũng quá quái dị!

Giống như con người, hiểu được phương pháp chiến đấu.

- Nàng giở trò lừa bịp... Thanh Ưng thú bởi vì bị giới hạn huyết mạch, chỉ có Thông Huyền cảnh đỉnh phong. Con này làm sao có thể có nửa bước Tông Sư?

Dùng một đan dược chữa thương, khôi phục được một ít, Phí Hiên vương tử cắn răng, nói.

- Thua chính là thua! Thế nào, đường đường là vương tử điện hạ, còn muốn đổi ý?

Vẻ mặt Mạc Vũ công chúa thản nhiên.

Con Thanh Ưng thú này chính là con ban đầu ở Thú Đường, bị Trương Huyền dùng phương pháp đánh thuần thú thuần phục kia, lấy chân khí thiên đạo tinh lọc huyết mạch, thuận lợi tăng lên tới nửa bước Tông Sư.

Không chỉ có như vậy, chân khí thiên đạo vô cùng tinh thuần của hắn tinh lọc huyết mạch của man thú, suy nghĩ sẽ trở nên càng rõ ràng hơn, càng thông minh hơn.

Chính vì vậy, nó có khả năng ở thời điểm chiến đấu, nhanh chóng biến chiêu, dễ dàng nghiền ép Phí Hiên.

Ban đầu, thời điểm ở Hồng Liên thành, Trương Huyền bởi vì có thú sủng cấp bậc nửa bước Chí Tôn, nó có cũng được không có cũng được, mới ném cho Mạc Vũ, để cho nàng cưỡi trở lại vương thành.

Tuy rằng không với ký kết khế ước, nhưng cũng có độ tín nhiệm. Đối với lời của nàng, nó tất nhiên nói gì nghe nấy.

- Ta...

Sắc mặt Phí Hiên vương tử đỏ lên, muốn phản bác, lại nói không ra lời.

Vừa lời nói rất chắc chắn, chỉ cần đánh bại, vứt bỏ ý định cầu hôn. Hiện tại ngay cả hai chiêu của nó còn chưa tiếp được, cho dù da mặt dầy đi nữa, cũng khó mà mở miệng.

Hắn đang rầu rĩ không biết trả lời như thế nào, lại thấy một tên thái giám từ bên ngoài đi vào.

- Bệ hạ, Liễu lão sư của Thiên Vũ học viện cầu kiến!

- A? Liễu lão sư, mau mời!

Ánh mắt Mạc Thiên Tuyết nhất thời sáng lên.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau