THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 536 - Chương 540

Chương 536: Thù lớn của Lộ Trùng (thượng) (2)

Mộc đan sư không quá tin tưởng.

Thân phận của vị Liễu lão sư này như vậy, làm sao có thể giúp nữ nhi mình giải quyết đan độc miễn phí?

- Bởi vì...

Nghe được phụ thân nghi ngờ hỏi, gương mặt Mộc Tuyết Tình khẽ nâng lên, một sự tự hào từ trong mắt lộ ra.

- Hắn... là sư phụ của ta!

- Sư phụ của con?

Mộc đan sư sững sờ đứng ở tại chỗ, toàn thân đều bối rối.

Cảnh tượng tương tự phát sinh ở trước mặt đám người Mạnh Đào. Tất cả học sinh của Liễu lão sư, trong một đêm đều xôn xao.

...

Tỉnh dậy, Trương Huyền cảm thấy tinh thần thông suốt.

Tối hôm qua luyện xong kiếm pháp thiên đạo, đao pháp, lại suốt đêm sửa đổi một chút.

Võ kỹ do Đồ Thư Quán thu thập sửa sang lại, tuy rằng cường đại, nhưng không có chân khí thiên đạo duy trì, không những khó có thể phát huy uy lực mạnh nhất, làm không tốt còn có thể tạo thành tổn thương đối với thân thể.

Lại giống như đứa trẻ sơ sinh ép buộc dùng búa lớn, lực lượng không đủ, ngược lại uy lực giảm bớt.

Có chút sửa chữa, thích hợp với đối phương, có khả năng càng sắc bén.

Đi ra khỏi phòng nhỏ của phòng học, đi tới lớp học, hắn lập tức nhìn thấy được Lộ Trùng ngày hôm qua tu luyện độc thể cuối cùng chống đỡ nổi đợt hành hạ thứ nhất, mở miệng lớn thở hổn hển ngồi ở trên ghế.

- Lão sư!

Thấy Trương Huyền đi ra, hắn vội vàng ôm quyền.

- Ừ!

Hắn có thể chống đỡ được, hoàn toàn nằm trong dự liệu. Vẫn không cảm thấy quá mức bất ngờ, Trương Huyền gật đầu, cười nhìn qua:

- Cảm giác như thế nào?

- Ta...

Lộ Trùng có chút do dự:

- Cảm giác vẫn là Ích Huyệt cảnh sơ kỳ, tu vi không mấy tăng lên...

Độc tính tiêu giảm, hắn lại quan sát. Giống như tối hôm qua, vẫn là Ích Huyệt cảnh sơ kỳ. Thực lực hoàn toàn không có chút tăng trưởng. Nếu không phải xuất phát từ sự tín nhiệm đối với vị lão sư trước mắt này, hắn cũng hoài nghi thống khổ chịu đựng tối hôm qua, đã nhận một cách vô nghĩa.

Nhớ tới loại đau đớn này, trong lòng hắn liền không nhịn được run lên.

Giống như xuống địa ngục, nhiều lần đều cảm thấy có thể không kiên trì nổi. Nếu không phần thù hận trong lòng này chống đỡ, hắn khẳng định không chịu đựng được.
- Bên kia có một cột đá đo lực, có thể thử một chút!

Trương Huyền cười khẽ.

- Vâng!

Lộ Trùng gật đầu, đi vài bước tới phía trước cột đá, xiết chặt nắm đấm, đập mạnh tới.

Oong!

Cột đá run rẩy, một nhóm chữ chậm rãi hiện lên.

- Bốn mươi bốn đỉnh? Ích Huyệt cảnh đỉnh phong... Điều này, sao có thể như vậy được?

Nhìn thấy rõ ràng chữ ở phía trên, thân thể Lộ Trùng thoáng lảo đảo một cái, con mắt trợn tròn.

Hắn không cảm thấy lực lượng tăng, thế nào thoáng một chút lại đạt được hơn bốn mươi đỉnh?

Cái này cũng quá kinh khủng!

Cường giả Ích Huyệt cảnh bình thường, mở một chỗ huyệt đạo tăng một đỉnh lực. Bốn mươi bốn đỉnh tương đương với mở ra bốn mươi chỗ huyệt đạo (Đỉnh Lực cảnh đỉnh phong có bốn đỉnh lực). Nhưng... hắn cũng chỉ mở ra một chỗ, còn là đêm qua đột phá, làm sao có thể có lực lượng cường đại như vậy?

- Ngươi gia tăng là lực lượng của thân thể!

Trương Huyền thoả mãn gật đầu.

Lộ Trùng tu luyện chính là độc thể, gia tăng chỉ là lực lượng thân thể, mà không phải là tu vi.

Lực lượng thân thể đạt được cảnh giới nhất định, cũng có thể so sánh cùng chân khí của cường giả. Một ít độc sư lợi hại, cho dù không cần chân khí, cũng có thể xé nát Tông Sư.
Ngày hôm qua lợi dụng phương pháp tu luyện độc thể, sử dụng kịch độc giúp rèn luyện thân thể của hắn, thời gian một đêm ngắn ngủi, khiến cho lực lượng từ năm đỉnh, cứng rắn tăng lên tới bốn mươi bốn đỉnh!

- Ta...

Nhìn thấy được con số ở trên tấm bia đá, cảm nhận được lực lượng trong cơ bắp phát ra, viền mắt Lộ Trùng đỏ lên.

Trước đó Liễu lão sư nói, khiến cho hắn trong vòng mười ngày báo thù, trong lòng hắn vẫn còn có chút nghi ngờ. Bây giờ hắn mới biết, là sự thật!

Thời gian nửa ngày một đêm, khiến hắn từ Đỉnh Lực cảnh sơ kỳ, tăng lên tới bốn mươi bốn đỉnh, có thể so với Ích Huyệt cảnh đỉnh phong. Phần năng lực này, quả thực hắn mới nghe lần đầu. Cho dù tự mình trải qua, hắn cũng cảm thấy có phải mình đang nằm mơ hay không.

- Đa tạ lão sư!

Lúc này, hắn mới tính là vui lòng phục tùng đối với Liễu lão sư trẻ tuổi trước mắt này, lại không có nửa điểm nghi ngờ nữa.

- Hiện tại có thể nói một chút về chuyện của ngươi!

Trương Huyền nói.

- Ta...

Nắm đấm của Lộ Trùng căng thẳng.

- Nhớ kỹ, ngươi là học sinh của Liễu Trình ta. Cho dù kẻ thù của ngươi là quốc vương bệ hạ của Thiên Vũ vương quốc, chỉ cần hắn làm sai...

Chắp hai tay ở sau lưng, trên người Trương Huyền tản ra sự tự tin không cho phép người khác nghi ngờ:

- Vi sư đều sẽ giúp ngươi đâm hắn thủng lỗ!

- Lão sư...

Nắm đấm căng thẳng, nước mắt Lộ Trùng cũng không dừng được nữa, từ viền mắt chen chúc ra.

Nếu như người khác nói vậy, hắn sẽ cảm giác rất buồn cười, cảm thấy nhất định là đang nói mạnh miệng.

Nhưng chẳng biết tại sao, vị Liễu lão sư trước mắt này nói như vậy, lại làm cho hắn không dám có chút nghi ngờ.

Từ khi phụ mẫu, người thân bị giết chết, loại cảm giác có chỗ cho người ta dựa vào này, sớm đã không còn. Không nghĩ tới, từ trên người vị Liễu lão sư này hắn lại cảm nhận được.

Lão sư trước mắt, tuổi tác thoạt nhìn không lớn, lại giống như một ngọn núi cao, khiến cho trái tim đang trôi nổi của hắn, trầm tĩnh lại, không cô độc nữa.

- Nói đi!

Trương Huyền nhìn qua.

- Vâng...

Lộ Trùng cũng không giấu diếm nữa, mở miệng nói ra chuyện mình gặp phải,.

Chương 537: Thù lớn của Lộ Trùng (hạ) (1)

So với lời nói của nhân vật trong một ít cốt truyện, âm mưu không khác nhau quá nhiều.

Lộ Trùng ở tại Lục gia, ở Thiên Vũ vương thành, không tính là thế gia gì cả, nhưng cũng có của cải giàu có.

Từ nhỏ, thiên phú của hắn lại không mấy tốt, ngược lại nổi bật nhất chính là tỷ tỷ của hắn, mười bảy tuổi lại sát hạch trận pháp sư học đồ thành công, được truyền thành giai thoại.

Chỉ có điều, cũng chính vì như vậy, tạo thành khởi nguồn của tai họa.

Thiên phú tốt, dáng người xinh đẹp, hồng nhan gây họa, bị một kẻ ăn chơi trác táng nhìn trúng.

Chuyện về sau, đoán cũng có thể đoán được. Vì yêu sinh hận, cuối cùng tạo thành bi kịch.

- Cả nhà chúng ta một trăm ba mươi bảy người, trong một đêm bị tàn sát sạch sẽ. Ta vừa vặn ra ngoài săn bắn, mới may mắn tránh khỏi tai họa...

Nhớ tới thu hận trong lòng, toàn thân hắn lại run rẩy, nắm đấm không tự chủ được xiết chặt.

- Gia tộc của ngươi ở Thiên Vũ vương thành?

Trương Huyền nhìn qua.

Nếu như không phải ở Thiên Vũ vương thành, cũng không cần cẩn thận như vậy, ngay cả lời cũng không dám nói.

- Đúng!

Lộ Trùng gật đầu:

- Tu vi của ta quá kém, biết chắc trốn không thoát, mới trà trộn vào học viện, ru rú trong nhà, không nói lời nào. Đương nhiên, có lẽ đối phương cũng có thể không coi ta là chuyện gì, lúc này mới sống cẩu thả đến bây giờ.

- Chỗ nguy hiểm nhất là chỗ an toàn nhất. Đối phương có khả năng không nghĩ tới ngươi có thể ẩn nấp ở nơi làm người khác chú ý nhất. Chỉ là... một gia tộc bị diệt, một trăm ba mươi bảy người bị tàn sát sạch sẽ, chắc hẳn phải gây ra động tĩnh rất lớn. Lẽ nào Danh Sư Đường và Thiên Vũ vương quốc không quản sao?

Trương Huyền có chút không dám tin tưởng.

Danh Sư Đường trấn áp một phương, không chỉ bồi dưỡng danh sư, giảng dạy học sinh, quan trọng hơn chính là, duy trì trật tự một phương. Bình thường đánh nhỏ, nháo nhỏ có thể sẽ không lưu ý. Nhưng thoáng cái tàn sát cả gia tộc, tuyệt đối sẽ gây ra chấn động, phái người tra xét.

Lại nói, cho dù Danh Sư Đường không quan tâm, vương thất của Thiên Vũ vương quốc cũng ăn phân sao? Có thể ở vương thành tùy tiện giết người sao? Thậm chí diệt tộc sao?

- Cụ thể có chuyện gì xảy ra, ta cũng không biết. Chỉ biết là, tất cả mọi người chết, lại còn ta sống. Ta cũng không dám đi hỏi thăm, sợ bị phát hiện.

Trên mặt Lộ Trùng lộ ra sự dữ tợn, trong mắt hận ý chảy xuôi.

Lại hỏi vài câu, phát hiện hắn nói không rõ, Trương Huyền không hỏi tới nữa, an ủi một câu:

- Cái khác không cần nghĩ, cố gắng tu luyện. Ngày hôm qua truyền thụ phương pháp cho ngươi, chỉ cần kiên trì năm lần, gần như lại có thành tựu, có thể dễ dàng chém giết cường giả Thông Huyền cảnh đỉnh phong. Ngày hôm nay nghỉ ngơi trước đi, điều chỉnh trạng thái, nuôi dưỡng đủ tinh thần. Buổi tối tiến hành lần thứ hai!

- Vâng! Lộ Trùng ôm quyền, xoay người đi về phía ký túc xá.

Hắn nói đơn giản, nhưng Trương Huyền biết, tuyệt đối không phải là đơn giản như vậy.

Sự kiện tàn sát gia tộc như vậy, khiến cho Thiên Vũ vương quốc không có chút động tĩnh nào, hoặc là kẻ thù của hắn nắm giữ thực lực cực cao, hoặc chính là có địa vị rất cao.

Quan trọng nhất chính là, nếu như chỉ là vì yêu sinh hận, tối đa giết chết tỷ tỷ của hắn là được. Làm sao có thể huỷ diệt cả gia tộc?

Sợ rằng điều dính dáng trong đó, không phải nói đơn giản như vậy.

Xem ra người học sinh này mặc dù nói nghiêm túc, lại nghĩ một đằng nói một nẻo, che giấu không ít điều.

- Không tính nói, vậy chờ hắn muốn nói, lại hỏi thăm kỹ càng tỉ mỉ!

Trương Huyền lắc đầu, không nghĩ nhiều nữa.

Tuy rằng giúp đối phương nâng cao thực lực, nhưng thời gian chung đụng còn ít. Hắn không dám nói tường tận với mình, cũng rất bình thường, không có gì phải rầu rĩ.

Về phần Thiên Đạo Đồ Thư Quán, chỉ có thể nhìn ra hắn có thù lớn, tình huống đại khái về chuyện đã từng trải qua, cũng không thể kỹ càng tỉ mỉ nói ra kẻ thù của hắn là ai, vì sao nhận được kẻ thù như vậy.

Lại giống như Triệu Nhã, Mộc Tuyết Tình, hắn có thể nhìn ra hai người bị thương, thậm chí nguyên nhân, lại không thể biết được là bị ai đả thương.

...

Đi ra khỏi phòng học, nhìn về phía Liễu lão sư tuổi không lớn trong phòng học này, viền mắt Lộ Trùng ửng đỏ, xiết chặt nắm đấm. Không phải hắn không muốn nói, mà là... không dám!

Kẻ thù của hắn có thân phận và địa vị gì, hắn biết rất rõ. Hắn không muốn để cho lão sư duy nhất trên thế giới này thật sự trả giá vì hắn, lại bị độc thủ.

- Liễu lão sư, ngài giúp ta nâng cao thực lực, ta đã thiếu nợ ân tình cực lớn, không có cách nào hoàn trả lại. Nên thật sự không muốn để cho ngài dính vào... Ngài dù sao chỉ là một vị lão sư bình thường của học viện! Một khi bị người ta phát hiện, thu ta làm học sinh, truyền thụ thực lực, nhất định sẽ khiến cho ngài rơi vào tai họa!

- Mối thù của ta... để bản thân ta đi giải quyết!

Trong lòng thầm hạ quyết định, Lộ Trùng xoay người rời đi.

Một đêm lực lượng tăng mạnh nhiều như vậy, khiến cho hắn một lần nữa dấy lên hi vọng báo thù.

...

Lộ Trùng rời khỏi không lâu, những học sinh khác đã trở lại.

Trương Huyền giảng giải cho những người khác một ít tri thức cănbarn, lại chỉ điểm tu vi một hồi, lúc này mới gọi một mình Mộc Tuyết Tình vào gian phòng, truyền thụ đao pháp.

Vừa mới bắt đầu nghe nói chỉ có một chiêu, Mộc Tuyết Tình còn có chút thất vọng. Học một hồi, lúc này nàng mới phát hiện ra ảo diệu, thân thể không ngừng run rẩy.

Chiêu đao pháp này tuy rằng không nhận ra cấp bậc, nhưng nàng biết, so với Lạc Hoa Quyền phụ thân nàng truyền thụ cho, cao minh không biết gấp bao nhiêu lần.

Căn bản không phải cùng một khái niệm.

Một chiêu đao pháp này ẩn chứa thiên địa chí lý, biến phức tạp thành đơn giản. Chỉ cần ra tay, cũng cảm giác làm cho không người nào có thể chống đỡ.

- Cảm ơn Liễu lão sư ban thưởng hậu hĩnh!

Luyện tròn một canh giờ, chân khí ở bên trong thân thể lao nhanh, lại không có thể ngăn cản, lúc này Mộc Tuyết Tình mới đầy hưng phấn quỳ xuống đất, đối với vị lão sư trước mắt này tràn ngập cảm kích và sùng bái.

Tiện tay giúp nàng giải quyết đan độc, lại truyền thụ võ kỹ lợi hại như vậy...

Phần ân tình này, đã khó có thể dùng từ ngữ để biểu đạt nên lời.

- Ta nhất định phải đánh bại nữ nhân kia, sửa danh cho Liễu lão sư!

Răng trắng cắn chặt, nàng âm thầm đưa ra quyết định.

Lão sư đối với nàng như vậy, nàng không có gì có thể báo đáp, chỉ có thể thay hắn dương danh. Đánh bại danh sư học sinh của Trương Huyền, chính là đường tắt hay nhất.

Chương 538: Thù lớn của Lộ Trùng (hạ) (2)

Không biết người học sinh mới thu nhận này, đã cắn răng nghiến lợi cố gắng tu luyện muốn giáo huấn đám người Triệu Nhã, Trương Huyền một trận, hắn muốn rời khỏi phòng học.

Thật vất vả thu thập công pháp Tông Sư cảnh, nhưng bởi vì linh khí không đủ, tu luyện chậm chạp. Hiện tại lúc rảnh rỗi, hắn đương nhiên muốn đi tới nghiệp đoàn luyện đan sư, tìm xem có đan dược ẩn chứa linh lực hay không.

...

- Ngươi nói vị Liễu lão sư này, có thật sự lợi hại giống bọn họ nói hay không? Tùy tiện chỉ điểm, khiến người ta đột phá?

Cách chỗ lớp học của Trương Huyền không xa, hai người thiếu niên đứng ở một bên.

Một người trong đó mở miệng nói.

Nếu có những học sinh khác ở đây, nhất định có thể nhận ra, hai người này chính là sao kim nổi danh nhất học viện, Triệu Vũ Tinh đứng đầu và Lưu Trường Nham đứng thứ hai trong trận thi đấu của học viện.

Người nói chính là Triệu Vũ Tinh.

- Nếu nói như vậy, khẳng định có lý do! Mộc Tuyết Tình tính tình ra sao ngươi cũng không phải không biết. Có thể khiến cho nàng ngoan ngoãn nghe lời, thậm chí không tiếc cùng học sinh của Trương sư trở mặt, vị Liễu lão sư này khẳng định có thủ đoạn không muốn cho người biết.

Lưu Trường Nham nói tiếp.

Ngày hôm qua tận mắt nhìn thấy được hai nàng tranh đấu, hai người lại đối vị Liễu lão sư trong truyền thuyết này tràn ngập tò mò.

- Ngày hôm nay thế nào cũng phải đi tìm hiểu một chút, rốt cuộc có phải là sự thật hay không. Ta lại không tin, học viện này ở trên phương diện dạy học, còn có người có thể vượt qua được Bạch lão sư!

Mặc dù biết đối phương nói như vậy, khẳng định không thành vấn đề, Triệu Vũ Tinh vẫn có chút không tin.

Bọn họ đều ở trong trường, cũng không biết vị Liễu lão sư trong miệng bọn họ ở nghiệp đoàn y sư gây ra động tĩnh lớn tới mức nào, bằng không, cũng sẽ không hiếu kỳ như vậy.

Về phần Bạch lão sư, là giáo sư sao kim nổi danh nhất của học viện, giống như Lục Tầm ở Thiên Huyền vương quốc trước đây.

- Ừ? Xe ngựa của vương thất tới đây làm gì?

Đang nói thầm, đột nhiên, Lưu Trường Nham chỉ về phía trước.

Theo hắn chỉ nhìn lại, Triệu Vũ Tinh cũng không kìm lòng được sững sờ ở tại chỗ.

Chỉ thấy ngay phía trước một chiếc xe ngựa màu kim hoàng, dọc theo con đường chậm rãi chạy nhanh đến.

Chính là xe ngựa vương thất của Thiên Vũ vương quốc.

- Tám con tuấn mã. Xem bộ dáng này là... thành viên nòng cốt của vương thất mới có khả năng ngồi. Chẳng lẽ là thái tử điện hạ hoặc... tam công chúa?

Nói tới tam công chúa, ánh mắt Triệu Vũ Tinh, Lưu Trường Nham đều nóng như lửa.

Tam công chúa Mạc Vũ lại là nữ thần hoàn mỹ nhất trong lòng bọn họ. Người xinh đẹp, thiên phú cao... còn sát hạch danh sư thành công, danh tiếng chấn động vương thành. Nếu không phải hai thiên tài Trương Huyền danh sư và Mạc Hoằng Nhất đè nặng, khẳng định nàng càng chói mắt.

Vù!

Ngựa xe dừng lại, một bóng người xinh đẹp đi xuống.

- Quả nhiên là công chúa điện hạ...

Nhìn thấy được bóng người này, hai vị thiếu niên thiên tài đều kích động, sắc mặt đỏ lên, khó có thể tự kìm chế.

Chỉ có điều, hai người lập tức cảm thấy có chút kỳ quái:

- Nàng tới học viện làm gì?

Vị Mạc Vũ công chúa này đã là danh sư nhất tinh, lại có thiên phú và tu vi cao như vậy, tự nhiên không có khả năng đến trường, càng không cần chạy tới dạy học. Vậy nàng muốn làm gì?

Bọn họ đang nghi ngờ, đã thấy nàng đi vài bước tới trước mặt lớp học của Liễu lão sư, thân thể thoáng cúi xuống.

- Tại hạ Mạc Vũ của Thiên Vũ vương quốc, đặc biệt tới bái kiến Liễu Trình lão sư!

Giọng nói thanh thúy to rõ vang vọng khắp nơi.

- Bái kiến Liễu lão sư?

- Đường đường là danh sư nhất tinh, luyện đan sư nhị tinh, thuần thú sư nhất tinh... Mạc Vũ công chúa, lại muốn bái kiến vị Liễu Trình này? Triệu Vũ Tinh, Lưu Trường Nham sửng sốt, thiếu chút nữa khiếp sợ đến mức hàm răng rơi trên mặt đất.

Mạc Vũ công chúa lại là Thiên Vũ vương quốc, gần với thiên tài siêu cấp Mạc Hoằng Nhất. Không chỉ là danh sư, thực lực bản thân, cũng đạt được Thông Huyền cảnh... Đặc biệt tới bái kiến một lão sư bình thường của học viện?

Không nhìn lầm chứ?

Hắn không phải hôm qua mới được tuyển chọn vào học viện sao?

Hắn có tư cách gì khiến cho một vị danh sư, đường đường là công chúa của vương quốc tự mình qua?

Chỉ có điều, chấn động kinh ngạc còn không có kết thúc. Bọn họ lại nhìn thấy Liễu lão sư vẫn khiến cho bọn họ rất tò mò, đẩy cửa đi ra, liếc mắt thoáng nhìn Mạc Vũ công chúa.

- Nàng tới đây làm gì... Khụ khụ, tìm ta có chuyện gì?

Phù phù!

Thân thể Triệu Vũ Tinh, Lưu Trường Nham thoáng lảo đảo một cái, cảm thấy muốn nôn ra máu.

Đây là thái độ gì?

Cho dù có chút bản lĩnh, nhìn thấy công chúa, chung quy phải cúi người chào chứ?

Mặc dù không như vậy, chí ít cũng xưng hô công chúa, khách khí... trực tiếp nói “nàng tới đây làm gì“...”tìm ta có chuyện gì?”

Ngươi nghĩ rằng ngươi là ai hả?

Một lão sư bình thường của học viện, ngay cả giáo sư sao kim cũng không phải, nhìn thấy đường đường một danh sư nhất tinh, một chút tôn kính cũng không có. Trong giọng nói còn mang theo nghi ngờ. Thật quá không để người ta ở trong mắt!

Hai người chỉ cảm thấy lửa giận vọt tới da mặt. Bọn họ đang nghĩ ngợi làm thế nào báo cáo lên học viện, cảnh cáo người tự cho mình là đúng này, khiến cho hắn tuân thủ quy định của nghiệp đoàn giáo sư. Bọn họ lại thấy Mạc Vũ công chúa bước lên trước:

- Phụ vương nhà ta đang ở bên ngoài chờ. Hi vọng Liễu lão sư có thể qua gặp mặt...

- Phụ vương? Vương quốc bệ hạ Mạc Thiên Tuyết?

- Hi vọng Liễu lão sư có thể... gặp mặt?

Đây là tình huống gì? Bệ hạ tự mình đến bái kiến một vị lão sư bình thường?

Hai vị thiên tài Triệu Vũ Tinh, Lưu Trường Nham trợn tròn con mắt. Giờ phút này, bọn họ thật sự cảm thấy mình điên rồi.

Chương 539: Linh thạch (1)

Không chỉ hai người bọn họ phiền muộn, ngay cả Mạc Vũ lông mày cũng nhảy loạn, thiếu chút nữa nổ tung.

Nàng tự mình qua, đã cảm thấy có chút ủy khuất.

Người này thì hay rồi. Bộ dạng thái độ thờ ơ!

Người khác lần đầu tiên gặp mặt, tệ nhất đều là “ra mắt Mạc Vũ công chúa”, “tại hạ có lễ” cố gắng hết mức giả vờ thân sĩ. Hắn trực tiếp tới một câu, nàng tới đây làm gì...

Ta với ngươi rất quen thuộc sao?

Nếu không phải phụ vương ngàn dặn vạn dặn, ngươi nghĩ rằng ta sẽ tới sao?

Đã thấy người không lễ phép, lại chưa thấy qua người nào không lễ phép như vậy!

Ngực không ngừng lên xuống, Mạc Vũ tức giận nghiến răng nghiến lợi.

Nhớ đến căn dặn của phụ vương trước khi tới đây, nàng đã cảm thấy càng phiền muộn hơn, chỉ có thể cố nén cơn giận.

Phụ vương kết giao vị Liễu lão sư này, muốn nàng qua trước, ý tứ rất đơn giản... để cho bọn họ làm quen một chút. Tốt nhất có thể phát triển chút gì đó!

Như vậy, đối với nàng có lợi ích rất lớn.

Vương thất cạnh tranh tàn khốc. Mạc Hoằng Nhất tuy rằng họ Mạc, lại không phải là đích không phải thân. Hắn lập tức sẽ trở thành danh sư nhị tinh, lại thêm bản thân có thiên phú cường đại, nếu thật sự muốn cướp giật vương vị, cái gọi là thái tử, vương tử căn bản cũng không phải là đối thủ.

Chỉ sợ cũng chỉ có người cũng là danh sư như nàng mới có thể chống lại một chút.

Cho nên, Mạc Thiên Tuyết bệ hạ có ý định muốn bồi dưỡng Mạc Vũ, để cho nàng trở thành một đời nữ đế, chống lại Mạc Hoằng Nhất, không đến mức quyền lực rơi ra bên ngoài... Như vậy tới nay, vị hôn phu tương lai của nàng lại rất quan trọng.

Hiện tại toàn bộ vương thành, người trẻ tuổi danh tiếng thịnh nhất, không ngoài Trương Huyền danh sư và vị Liễu lão sư này.

Trương Huyền danh sư địa vị cao, thực lực mạnh, phía sau lại có lão sư lợi hại làm chỗ dựa. Cho dù sau đó có quan hệ mang tính thực chất, cũng không tiện khống chế.

Vị Liễu lão sư này lại khác.

Phụ vương đặc biệt phái người điều tra qua, là người sinh ra lớn lên ở địa phương Thiên Vũ vương quốc, bởi vì nguyên nhân thân thể, không có cách nào sát hạch danh sư... Tu vi cũng chỉ có Thông Huyền cảnh sơ kỳ, không tính là quá cao.

Ban đầu, người như thế không có khả năng xứng với Mạc Vũ. Ai cũng không nghĩ tới, hắn có y thuật cao minh, thậm chí nhảy một cái trở thành hội trưởng của nghiệp đoàn y sư.

Y sư tuy rằng không phải là chức nghiệp chủ chiến, lại là một trong những chức nghiệp vô số người không dám đắc tội. Bởi vì ai cũng không thể bảo đảm, sẽ không mắc bệnh.

Nếu như người này thật sự có quan hệ cùng Mạc Vũ, vương vị của nàng khẳng định có thể ngồi vững vàng. Cho dù Mạc Hoằng Nhất muốn cướp giật, cũng phải e ngại một chút.

Bởi vì những điều này, Mạc Vũ mới nhịn xuống sự phiền muộn, đặc biệt tới mời. Nàng vốn tưởng rằng người này sẽ được sủng mà kinh hãi lo sợ, cao hứng tới khoa chân múa tay. Dù nằm mơ nàng cũng không nghĩ tới, hắn lại là bộ dạng không thèm để ý chút nào.

Nàng lại là công chúa, danh sư...

Đây tính là thái độ gì?

Hàm răng cắn chặt, nàng hừ một tiếng. Nàng đưa ra phụ vương, cho rằng vị Liễu Trình này cho dù phách lối đi nữa, cũng phải e ngại một chút, lại thấy hắn nhướng mày:

- Phụ vương của nàng? Hắn tìm ta làm gì? Ta còn có việc, không có quá nhiều thời gian!

Đối với người gọi là quốc vương của vương quốc, Trương Huyền cũng không quá quan tâm.

Đường đường là danh sư nhị tinh, cũng thật sự có bản lĩnh và khí thế cao ngạo này.

Chỉ có điều, Mạc Vũ công chúa nghe vào trong tai, cũng có chút phát điên.

Cho dù ngươi là hội trưởng của nghiệp đoàn y sư, nhưng bây giờ thực lực bản thân không đủ, đẳng cấp không đạt được, cũng chỉ là hữu danh vô thực, có gì có thể kiêu ngạo?

Còn không có quá nhiều thời gian gặp phụ thân...

Cuồng vọng như thế, tại sao không đi chết đi...

Triệu Vũ Tinh, Lưu Trường Nham ở một bên, cũng sắp muốn nôn ra máu.

Vốn tưởng rằng đối mặt với công chúa hoàn toàn không có chút cung kính nào, cũng làm cho người ta không nói được lời nào. Không nghĩ tới, hắn nghe được bệ hạ cũng không quan tâm...

Ngươi làm như vậy, lẽ nào sẽ không sợ chọc giận Mạc Vũ công chúa, bị một cái tát đánh chết sao?

- Phụ vương đặc biệt đến đây, lại từ chối như vậy, khó tránh khỏi không tốt lắm!

Răng trắng cắn chặt, Mạc Vũ bực bội nói.

- Ách... Được rồi, dẫn ta qua! Trương Huyền khoát tay.

Hắn cũng không phải cố tình khiến cho vị công chúa kiêu ngạo này. Mà là một đường từ Thú Đường đi tới Hồng Liên thành, hai người quá quen thuộc. Thấy nàng qua bái kiến, trong lúc nhất thời hắn không chú ý tới thân phận của Liễu lão sư.

Chỉ có điều, hiện tại xem ra mặt nạ da người của Danh Sư Đường hết sức lợi hại, hơn nữa làm ra thân phận giả không chê vào đâu được. Cho dù là nàng, cũng không nhìn ra được sơ hở.

- Hừ!

Vung ống tay áo, Mạc Vũ đi về phía trước.

Nhìn hai người rời đi, Triệu Vũ Tinh, Lưu Trường Nham đưa mắt nhìn nhau.

Người này không phải là một lão sư bình thường sao? Vì sao có thể để cho quốc vương bệ hạ tự mình bái kiến, còn khiến cho Mạc Vũ công chúa tức giận thành như vậy, cũng không nổi giận?

Đừng nói là lão sư, cho dù Tạ viện trưởng, chỉ sợ cũng không có đặc quyền này?

- Đi qua xem một chút...

Lại cũng không nhịn được hiếu kỳ, hai người theo sát phía sau.

...

Ngoài cửa học viện, một chiếc xe ngựa cực lớn đang đỗ. Đám người Trương Huyền còn chưa tới trước mặt, chỉ thấy Hoàng Liêm kích động. Một người trung niên khí tức uy vũ đi xuống.

Hai mắt người này giống như điện, khí tức như rồng. Còn chưa đến trước mặt, lại khiến người ta một loại cảm giác bị áp bách mãnh liệt. Không ngờ là cường giả Tông Sư cảnh đỉnh phong, cách nửa bước Chí Tôn cũng chỉ kém một bước cuối cùng.

- Chắc hẳn vị này chính là Liễu hội trưởng...

Mạc Thiên Tuyết cười tiến lên đón.

Vừa đi hắn vừa cẩn thận quan sát.

Một lát sau, ánh mắt lộ ra sự tán dương.

Thân chức vị cao, trên người hắn tự mang theo một loại lực áp bách. Cho dù là cường giả đồng cấp khác gặp hắn, cũng sẽ cảm thấy hoảng loạn.

Thanh niên trước mắt tuổi không lớn lắm, lại ung dung tự nhiên, hoàn toàn không có chút khẩn trương nào. Chỉ riêng phần tâm tính này, người bình thường lại không thể so sánh được.

Không hổ danh là cường nhân siêu cấp giải quyết mười chín vấn đề trên tường nghi vấn khó xử lý, lòng can đảm, hiểu biết và tâm trí, người thường không có thể sánh kịp.

- Không biết quốc vương bệ hạ tìm tại hạ có chuyện gì?

Trương Huyền nghi ngờ nhìn qua.

Chương 540: Linh thạch (2)

- Liễu hội trưởng liên tục giải quyết mười chín vấn đề khó khăn của tường nghi vấn khó xử lý, một tiếng cất lên khiến ai nấy đều kinh ngạc, làm ta vẫn rất sùng bái. Ngày hôm nay vừa vặn đi ngang qua đây, muốn mời hội trưởng đi tới vương cung ngồi, để cho ta cũng làm tròn trách nhiệm của người chủ địa phương!

Mạc Thiên Tuyết nói.

- Vương cung?

Trương Huyền lắc đầu:

- Thật ngại quá. Ta còn có việc phải đi tới nghiệp đoàn luyện đan sư một chuyến. Có khả năng không rảnh qua được. Lòng tốt của ngai ta xin nhận!

Hiện tại hắn còn muốn đi nghiệp đoàn luyện đan sư, tìm kiếm đan dược ẩn chứa linh khí, về phủ để truyền thụ võ kỹ cho Triệu Nhã, quả thật không có thời gian đi vương cung.

- Từ chối lời mời của bệ hạ?

Triệu Vũ Tinh, Lưu Trường Nham vừa đến cách đó không xa, lại nghe hắn nói như thế, khiếp sợ đến mức tất cả đều rụt cổ lại.

Vị Liễu lão sư này cũng quá mạnh mẽ!

Không chỉ có thái độ bất kính đối với Mạc Vũ công chúa, hiện tại bệ hạ ở ngay trước mặt mời, hắn cũng trực tiếp từ chối...

- Nếu Liễu hội trưởng có việc, ta cũng không tiện làm phiền. Đây là một chút tâm ý của tại hạ, xin hãy nhận lấy!

Nghe hắn từ chối, Mạc Thiên Tuyết vẫn không tức giận, trái lại mỉm cười. Một vị thái giám đi lên, chuyển tới một cái hộp ngọc.

Nghiệp đoàn y sư tuy rằng ở trong phạm vương thành vi, nhưng có thể làm được hội trưởng, đã có tư cách để cho hắn luận giao ngang hàng.

Hắn ngoắc tay.

Thái giám mở hộp ngọc ra. Một luồng linh khí nồng đậm đập vào mặt, khiến huyết mạch toàn thân người ta đều thoáng chút bị hưng phấn.

Trong hộp ngọc để một hòn đá nhỏ sáng óng ánh, kích thước bằng hạt đào, phản xạ dưới ánh sáng mặt trời, giống như kim cương sáng chói.

- Linh thạch?

- Là linh thạch!

Nhìn thấy được thứ này, thân thể Triệu Vũ Tinh, Lưu Trường Nham đều run lên, trong mắt đồng thời có ngọn lửa bốc cháy.

Linh thạch, khoáng thạch đặc biệt ở vương quốc phong hào cũng rất ít thấy, sinh ra ở địa phương linh khí tập trung lại. Mỗi một khối đều vô cùng trân quý, vạn vạn lần khó cầu, là bảo bối vô thượng người tu luyện dùng để tu luyện.

Có người nói thứ này, chỉ giao lưu ở trong cao tầng, có tiền không mua được. Cho dù là danh sư nhị tinh, muốn cầu lấy một viên cũng không thể được. Không nghĩ tới... quốc vương bệ hạ tự nhiên tiện tay lấy ra một viên, đưa cho vị Liễu lão sư trước mắt này!

Phần lễ vật này quả thực quá lớn!

Đổi lại thành bọn họ, sợ rằng trong nháy mắt sẽ kích động, khó có thể tự kìm chế được, không tìm được phương hướng.

Bọn họ vội vàng nhìn về phía Liễu lão sư cách đó không xa... chỉ thấy bộ dạng hắn không chút động lòng, không nhúc nhích chút nào.

- Thảo nào... chỉ phần bình tĩnh này của Liễu lão sư, khiến người ta bội phục! Nhìn thấy cảnh tượng như vậy, hai người đồng thời bội phục sát đất.

Đây chính là linh thạch. Chỉ cần là người tu luyện, nhìn thấy không có người nào không hít thở dồn dập, khó có thể tự kìm chế được. Liễu lão sư có thể mặt không đổi sắc, chỉ dựa vào điểm ấy, đã làm cho bệ hạ phải lấy lễ đối đãi như vậy...

Đang âm thầm cảm thán sự chênh lệch giữa người và người thật sự quá lớn, bọn họ liền nghe được người thanh niên cách đó không xa vẻ mặt nghi ngờ nhìn qua:

- Đây là cái gì?

Phù phù!

Trước mắt hai người tối sầm, cũng sắp khóc.

Mới vừa rồi bọn họ còn bội phục sát đất. Náo loạn nửa ngày, vị Liễu lão sư này... căn bản không nhận ra!

Hại bọn họ uổng công lãng phí biểu tình...

- Khụ khụ!

Vẻ mặt Mạc Thiên Tuyết đang đầy cao ngạo, hi vọng nhìn thấy được Trương Huyền chấn động kinh ngạc, thiếu chút nữa cũng bị sặc nước bọt, đầy bất đắc dĩ.

Linh thạch, cho dù chưa thấy qua, nhưng chung quy cũng từng nghe nói qua chứ?

Vị Liễu hội trưởng này đối với y đạo tinh thông như vậy, kết quả... lại ngay cả thứ này cũng chưa từng nghe qua...

Tuy rằng Trương Huyền ở Danh Sư Đường xem không ít sách, nhưng những quyển sách này vẫn chưa dung hợp thành trí nhớ của bản thân, chỉ có thời điểm kiểm tra, mới xuất hiện. Bình thường cho dù có kiến thức gì, cũng không biết được rõ ràng.

Thật giống như một ít động cơ tìm kiếm ở kiếp trước, có thể tìm kiếm được không ít tri thức, bất cứ lúc nào bất cứ chỗ nào khiến người ta hiểu rõ những chuyện không biết... Nhưng điều kiện trước tiên, phải sớm biết cần tìm kiếm chính là cái gì. Bằng không, cũng không có cách nào! Nói cách khác, những kiến thức này cho dù ở Đồ Thư Quán, có thể lật xem bất cứ lúc nào, cũng không thuộc về bản thân hắn.

Hiện tại chính là loại tình huống này. Đột nhiên nhìn thấy được một hòn đá trong suốt lấp lánh, cho dù trong đầu có nhiều sách hơn nữa, không biết phải tìm từ đâu, cũng không khớp.

- Đây là một viên linh thạch, trong đó ẩn chứa linh khí hùng hậu, có thể khiến cho người tu luyện làm ít công to...

Mạc Thiên Tuyết giải thích.

- Linh thạch?

Biết tên, tinh thần hắn thoáng động, trong đầu lập tức xuất hiện một quyển sách liên quan, Trương Huyền tiện tay mở ra.

Quả nhiên thấy miêu tả kỹ càng tỉ mỉ: Linh thạch là do linh khí tập trung lại thành khoáng thạch, trong đó ẩn chứa linh khí dày đặc, dùng để tu luyện, có thể giải quyết tình trạng khốn cùng do linh khí trong không khí quá thưa thớt...

- Cái này...

Trong chớp mắt, sắc mặt Trương Huyền đỏ lên.

Hắn vừa lúc muốn tìm đan dược có linh khí sung túc. Có thứ này, hắn còn đi nghiệp đoàn luyện đan sư làm cái gì?

Hoàn toàn có thể hấp thu linh khí trong đó, trùng kích Tông Sư đỉnh phong!

- Cảm ơn!

Biết thứ này trân quý, cũng không chờ đối phương giới thiệu xong, Trương Huyền đưa tay lập tức cầm ở trong lòng bàn tay, thu vào trong nhẫn chứa vật.

- ...

Nhìn hắn một khắc trước còn bình tĩnh không thèm quan tâm, sau một khắc trực tiếp lấy đi, rất sợ người khác cướp giật, Mạc Thiên Tuyết, Mạc Vũ đều muốn phát điên.

Trời ạ, có cần biến hóa nhanh như vậy hay không?

Đang cảm thấy đối phương có phải có chút tinh thần phân liệt hay không, lại thấy người thanh niên trước mắt chắp hai tay ở sau lưng, mắt liếc nhìn vào không trung, thần sắc cao thâm xam vời, giống như thế ngoại cao nhân hiếm có.

- Ta sẽ không tùy tiện lấy đồ của ngươi. Như vậy đi, ta có thể miễn phí chữa bệnh cho ngươi một lần!

- ...

Mạc Thiên Tuyết, Mạc Vũ.

- ...

Triệu Vũ Tinh, Lưu Trường Nham.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau