THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 526 - Chương 530

Chương 526: Hội trưởng (2)

Hắn vốn chỉ định thi y sư, thế nào cũng không nghĩ tới, làm ra động tĩnh lớn như vậy, trực tiếp làm tới hội trưởng nghiệp đoàn y sư...

Chỉ có điều, nếu chuyện đã phát sinh, rầu rĩ cũng vô dụng. Lúc này hắn nhìn về phía Nhã Nhu đứng bên cạnh:

- Vậy... ta trở thành hội trưởng, có tư cách mua những dược liệu Bạch Chỉ Hoa, Xích Vĩ Hồng Diệp, Lang Độc Thảo... này hay không?

- ...

Nhã Nhu khóc.

Mới rồi còn nói người ta không có tư cách mua, sát hạch y sư không thành công, đối phương không chỉ trở thành y sư, còn trực tiếp làm tới hội trưởng...

Mặt mũi này đánh thật vang!

- Trở thành hội trưởng, tất nhiên có tư cách mua. Chỉ có điều, những dược liệu ngài nói, nghiệp đoàn chúng ta mặc dù có, nhưng cũng không được đầy đủ!

Lúc này Mộc Hoành cũng biết tiền căn hậu quả của sự việc, có chút do dự giải thích.

Tuy rằng y sư chữa bệnh, có thể cần dùng tới có độc dược, nhưng dù sao cũng chỉ là số ít. Vị hội trưởng mới này cần các loại dược liệu Bạch Chỉ Hoa, Xích Vĩ Hồng Diệp, toàn bộ đều có thể bổ sung thêm. Nhưng một ít dược liệu tương đối lợi hại cho dù nghiệp đoàn, cũng không lấy ra được.

- Tạm thời có thể tìm qua bổ sung!

Trương Huyền nói.

- Ừ!

Mộc Hoành nói một tiếng. Rất nhanh Nhã Nhu lại qua, cầm ra một bọc dược liệu lớn.

Liếc mắt thoáng nhìn, Trương Huyền đã biết, dược liệu hắn cần cơ bản đều có. Chỉ thiếu có hai loại.

- Kim Diệp Hỏa Căn và Cửu Trùng Hoa là dược liệu có tính kịch độc. Chúng ta ở đây, quả thật không. Chỉ có điều... Độc Điện khẳng định có!

Mộc Hoành nói.

- Độc Điện?

Trương Huyền lắc đầu.

Hắn cũng biết Độc Điện khẳng định có.

Nhưng ở đây cách Độc Điện chí ít hai, ba ngày lộ trình. Một khi qua lại, phải mất bốn, năm ngày. Vậy còn chưa tiến vào Hồng Liên sơn mạch. Nếu như hơn nữa, chí ít thời gian nửa tháng. Cho dù mua được, thức ăn hoa cúc cũng lạnh.

- Đúng rồi, ta nghe nói Khương đường chủ của Danh Sư Đường, cũng thích thu thập một ít dược liệu quý hiếm. Hai thứ đồ này, ở chỗ hắn có lẽ có thể tìm được!

Có chút do dự, Mộc Hoành đột nhiên nhớ tới cái gì, nói.

- Khương đường chủ? Được!

Trương Huyền gật đầu.

Ở chỗ những người khác, hắn có thể còn không làm được. Khương đường chủ... Nhưng học sinh của hắn, chỉ cần lấy thân phận vị “Dương Huyền” này xuất hiện, hai gốc cây dược liệu mà thôi, chắc hẳn không phải là vấn đề.

- Những dược liệu này tổng cộng bao nhiêu tiền? Thu dược liệu vào trong chiếc nhẫn trữ vật, Trương Huyền nhìn qua.

- Tổng cộng một nghìn bốn trăm vạn kim tệ!

Mộc Hoành hội trưởng ôm quyền.

- Một nghìn bốn trăm vạn?

Trương Huyền líu lưỡi.

Vốn tưởng rằng hơn mười vạn kim tệ cũng không tệ. Trực tiếp hơn một nghìn vạn. Đây là muốn đi cướp sao...

Chỉ có điều, hắn cũng biết, mình cũng là hội trưởng. Đối phương khẳng định không có khả năng lừa dối. Hắn không thể làm gì khác hơn là bất đắc dĩ đưa kim phiếu tới.

Hơn một ngàn vạn tuy rằng không ít, ban đầu ở Thiên Huyền vương quốc buôn bán lời không ít, vẫn có tiền trả được.

- Ta còn có việc, lại đi trước. Mộc Hoành y sư, hội trưởng này ta chỉ làm trên danh nghĩa. Chuyện của nghiệp đoàn, vẫn cần ngươi đi xử lý!

Đặc biệt tới mua dược liệu, hiện tại dược liệu tới tay, Trương Huyền cũng không có cần phải tiếp tục lưu lại. Lúc này hắn liền ôm quyền.

- Ách?

Vốn tưởng rằng vị trước mắt này lên làm hội trưởng, sẽ lập tức chỉnh đốn nghiệp đoàn, quan mới nhậm chức đốt ba cây đuốc. Ai biết, hắn cái gì cũng không quản, xoay người muốn đi. Tất cả mọi người đều sửng sốt.

- Từ biệt!

Không để ý tới nghi ngờ của mọi người, Trương Huyền đi nhanh ra ngoài. Thời gian chớp mắt, hắn lại biến mất khỏi tầm mắt mọi người.

Cái gì mà hội trưởng nghiệp đoàn, hắn mới không có hứng thú. Vì tính toán của hắn hiện nay là trở thành danh sư nhị tinh, điều tra về Thiên Nhân Khổng sư, tìm kiếm phương pháp giải quyết thai độc tiên thiên.

So với cái này, những chuyện khác đều không quan trọng. - Chuyện gì xảy ra vậy?

Trương Huyền đi rồi, mọi người đang xúc động, vẻ mặt giống như nằm mộng, lại thấy một lão nhân vẻ mặt nghi ngờ đi tới.

- Hồ y sư? Ngươi... không có ở Y Sư Đường?

Nhìn thấy người này, tất cả mọi người đều sửng sốt.

Hồ y sư, chịu trách nhiệm sát hạch Y Sư Đường, làm sao có thể từ bên ngoài đi tới?

- Ta mới đi ra ngoài một chuyến. Đây là tình huống gì?

Hồ y sư mới vừa vào tới, cũng không biết chuyện gì xảy ra, chỉ thấy mọi người đứng cùng một chỗ. Thậm chí Mộc Hoành y sư đều đang ở đây. Hắn không nhịn được có chút kỳ quái.

- Ra ngoài một chuyến...

Tất cả mọi người đều bất đắc dĩ.

Bọn họ vốn đang cho rằng, vị Liễu lão sư này là cố ý xông tường Nghi Nan. Nhìn thấy được người này không ở đó, bọn họ mới biết được... chỉ sợ là hắn đánh bậy đánh bạ vọt vào.

Kết quả, lại như vậy, giải quyết được tất cả vấn đề trên tường Nghi Nan...

Có cần hãm hại như vậy hay không?

- Các ngươi nói... Thời gian ta ra ngoài gần nửa canh giờ, có người xông vào Y Sư Đường, đồng thời giải quyết được tất cả vấn đề trên tường Nghi Nan?

Chỉ chốc lát, Hồ y sư hiểu rõ chuyện gì xảy ra. Hắn chỉ cảm thấy trên đầu có từng trận thiên lôi đánh xuống.

Hắn chỉ đi ra ngoài một hồi, kết quả phát sinh loại chuyện như vậy. Xem ra tội danh lơ là nhiệm vụ này, hắn trốn không thoát...

...

Mấy nhà vui mừng mấy nhà lo lắng.

Trương Huyền xông tường Nghi Nan thành công, không chỉ dẫn tới toàn bộ Thiên Vũ vương thành đều gà bay chó sủa.

Tường Nghi Nan liên kết với một phía khác, mấy lão nhân ở cùng một chỗ, mỗi một người đưa mắt nhìn nhau.

- Cơ tiên thiên không có lực là bệnh nan y. Năm đó Phí Thanh y sư gặp được loại bệnh này, kết quả không có cách nào trị liệu, không thể làm gì khác hơn là trơ mắt nhìn bệnh nhân buông tay rời khỏi nhân gian. Đối diện cho ra kết quả này... rốt cuộc là chính xác hay không chính xác?

- Cái này... ta cũng không biết. Chỉ có điều, có hai loại phương pháp kiểm nghiệm. Đầu tiên, tiếp tục báo lên. thứ hai, tìm một người cơ tiên thiên không có lực thử xem!

- Ta nhớ nhị công chúa liên minh, dường như chính là cơ tiên thiên không có lực!

- Không sai. Chuẩn bị xe ngựa, chúng ta lập tức qua Minh Chủ phủ!

Mấy lão nhân đồng thời đứng dậy.

Chương 527: Liên minh vạn quốc (1)

Trên đại lục vương quốc cùng loại với Thiên Huyền, Thiên Vũ, nhiều như cát vĩnh hằng, nhiều đến mức đếm không xuể.

Đẳng cấp của vương quốc, là không nhập lưu Thiên Huyền vương quốc, vương quốc nhị đẳng Bắc Vũ vương quốc, vương quốc nhất đẳng Thiên Vũ vương quốc và vương quốc phong hào Hiên Viên vương quốc.

Rất nhiều vương quốc, khó tránh khỏi chiến sự thay nhau nổi lên, sinh linh đồ thán. Vì trung hoà mâu thuẫn của các quốc gia, khiến cho các quốc gia cúi đầu, một quốc gia cường đại vượt lên trên các quốc gia sẽ theo đó xuất hiện.

Liên minh vạn quốc!

Tường Nghi Nan nối liền, chính là nghiệp đoàn y sư của liên minh vạn quốc!

Minh chủ trong miệng mấy lão nhân này, cũng chính là người khống chế cao nhất của liên minh, nhân vật siêu cường tất cả vương quốc đều bái phục, không dám chống lại.

Xe ngựa rất nhanh tới Minh Chủ phủ.

- Đi bẩm báo với minh chủ, đã nói đám người Mạnh hội trưởng, Hồng y sư của nghiệp đoàn y sư cầu kiến!

- Vâng!

Thời gian không lâu, mấy vị y sư lại ở dưới sự hướng dẫn của hộ vệ, đi vào Minh Chủ phủ giống như hoàng cung vậy.

- Các ngươi nói, đã có phương pháp có thể cứu chữa cho Liên nhi?

Đi tới đại điện, bọn họ liền thấy một người trung niên, ánh mắt lấp lánh nhìn qua. Trên người tản ra lực lượng và uy nghiêm khiến người ta kính nể, e sợ.

- Phương pháp chính xác hay không chính xác, chúng ta cũng không biết. Chúng ta là muốn...

Sắc mặt Mạnh hội trưởng đỏ lên, có chút do dự:

- Thí nghiệm một chút...

- Làm càn!

Đường đường là người đứng đầu quyền lực trong phạm vi vương quốc, nữ nhi ruột thịt mắc phải bệnh lạ, đã rất thống khổ, lại muốn phải thử phương pháp trị liệu không xác định, vạn nhất xuất hiện sai lầm, ai gánh vác được?

- Lẽ nào tính mạng nữ nhi của ta, là để cho các người dùng thí nghiệm sao?

Lông mày nâng lên, một luồng sát khí xuyên qua cơ thể người trung niên lao ra, khiến người ta cảm giác rơi vào một trận bão, dường như muốn xé rách toàn bộ thiên địa.

Minh chủ liên minh vạn quốc, không phải thừa kế, mà là do các quốc gia tuyển chọn ra. Không có thực lực tuyệt đối, không có khả năng được lựa chọn.

- Chúng ta không dám!

Sắc mặt Mạnh hội trưởng nhất thời trắng bệch, thở ra một hơi:

- Minh chủ mời hãy nghe ta nói hết, hẵng quyết định. Nếu như không muốn để cho công chúa mạo hiểm, chúng ta không nói thêm gì nữa!

- Ừ!

Người trung niên gật đầu.

- Chứng bệnh này của công chúa, chúng ta quả thật bất lực. Chỉ có điều, ngay hôm nay, một vương quốc nhất đẳng phía dưới, đưa ra phương pháp giải quyết, chờ đợi chúng ta kiểm nghiệm! Mạnh hội trưởng nói.

Nghe được là phương pháp do một vương quốc nhất đẳng đưa lên, sắc mặt người trung niên càng thêm khó coi.

Đường đường là ngũ tinh y sư hội trưởng nghiệp đoàn y sư của liên minh vạn quốc, còn không có cách nào giải quyết. Một y sư nho nhỏ của một vương quốc nhất đẳng có thể có biện pháp nào?

Các ngươi đang đùa giỡn ta sao?

Trong lòng hắn tuy rằng phẫn nộ, ngoài miệng lại không nói chuyện. Hắn lạnh lùng nhìn mọi người trước mắt, muốn xem bọn họ cuối cùng có thể nói ra cái gì.

- Minh chủ khẳng định cho rằng, một vương quốc nho nhỏ đưa lên phương pháp giải quyết, làm sao có thể là sự thật, căn bản không có tính tham khảo... Nhưng nếu như người biết được, đáp án người này đưa lên trước đó, cũng sẽ không nghĩ như vậy!

Hình như biết trong lòng đối phương suy nghĩ điều gì, Mạnh hội trưởng cười gượng một tiếng:

- Người này ở chỗ vương quốc trùng kích tường Nghi Nan, trong nửa canh giờ giải quyết tròn mười chín tạp chứng nghi vấn khó xử lý, đưa cho đơn thuốc... tất cả đều đạt được cấp bậc hoàn mỹ!

- Mười chín đơn thuốc, tất cả đều hoàn mỹ?

Người trung niên sửng sốt, lập tức hoảng sợ:

- Các ngươi xác định?

Tường Nghi Nan của nghiệp đoàn y sư là vấn đề khó khăn đã tồn đọng lại không biết bao nhiêu năm. Thông thường ở trong phạm vi vương quốc này, có thể giải quyết được một, hai vấn đề. Cho dù là thiên tài trong thiên tài, một hơi giải quyết xong mười chín vấn đề, hơn nữa mỗi cái đều hoàn mỹ... là khái niệm thế nào?

Nói rõ lý giải của hắn đối với y thuật, đã đạt đến một loại trình độ xuất thần nhập hóa.

- Đúng, đây là phương án giải quyết tạp chứng nghi vấn khó xử lý cuối cùng hắn cho ra. Phương pháp trị liệu mới mẻ vô cùng, chúng ta chưa từng thấy qua. Chúng ta nhớ tới nhị công chúa vừa vặn mắc bệnh này, cho nên muốn tới thử một chút... Một khi thành công, công chúa có thể khôi phục khỏe mạnh!

Mạnh hội trưởng nói. Người trung niên do dự.

Để cho nữ nhi của hắn sử dụng thân thể kiểm nghiệm một phương thuốc chưa bao giờ thí nghiệm qua, đổi lại thành ai, cũng sẽ không nguyện ý.

- Ngoại trừ phương pháp này, chúng ta cũng thật sự không nghĩ ra biện pháp giải quyết nào khác. Hơn nữa nói thật... thời gian của nhị công chúa cũng không dài. Vẫn mong minh chủ thử một lần!

Mạnh hội trưởng ôm quyền.

Người mắc bệnh cơ tiên thiên không có lực, tuổi thọ chưa đầy hai mươi sẽ chết trẻ. Hiện tại công chúa đã mười chín tuổi, càng ngày càng tệ. Nếu như phương pháp này không thể trị liệu, chung quy cũng tốt hơn so với trơ mắt nhìn nàng chết đi nhiều!

- Được! Vẫn mong hội trưởng ra tay!

Có chút do dự, người trung niên nhắm mắt lại, thở ra một hơi.

Cho dù không muốn để cho nữ nhi mạo hiểm, nhưng hắn cũng không có biện pháp nào khác.

Rất nhanh, công chúa nằm thẳng ở trên giường, đã được mang theo qua.

- Tại hạ thất lễ!

Hít sâu một hơi, ở trong đầu Mạnh hội trưởng cẩn thận ổn lại phương pháp trị liệu từ trên tường Nghi Nan truyền đến một lần. Chân khí trong cơ thể phát ra, nhanh chóng điểm qua về phía nữ hài trước mắt.

Ô ô ô ô!

Tiếng gió thổi lên!

Thực lực y sư ngũ tinh, từ lâu đã vượt qua Chí Tôn, đạt tới cảnh giới cực kỳ cao thâm. Cho dù không cần tiếp xúc với thân thể đối phương, chân khí vẫn có thể thấu vào huyệt đạo, giải quyết tai hoạ ngầm.

Ầm ầm ầm ầm!

Thời gian không lâu, chân khí khổng lồ cứ dựa theo phương pháp trị liệu lưu lại trên vách tường, ở huyệt đạo của đối phương, chảy xuôi trong kinh mạch một lần.

- Phùù!

Thở ra một hơi, Mạnh hội trưởng xoa xoa mồ hôi trên đầu.

Đối phương ghi lại thật sự quá nhiều huyệt vị, kinh mạch. Hơn nữa không vài nơi đều vô cùng tinh tế. Cũng may mà hắn có y thuật cao minh, thực lực cao thâm. Bằng không, chỉ có chút lơ là, liền có thể trị người bệnh chết ngay tại chỗ.

- Không biết có hữu dụng hay không...

Nghiêm khắc dựa theo trình tự trị liệu của đối phương xong, trong lòng Mạnh hội trưởng đầy lo lắng nhìn về phía trước. Chỉ liếc mắt thoáng nhìn, thân thể hắn thoáng lắc lư một cái, tròng mắt thiếu chút nữa rơi ra.

Chỉ thấy nhị công chúa mới vừa rồi còn nằm ở trên giường động một cái cũng không thể, lại đột nhiên nhảy dựng lên, một quyền đập trên mặt đất, nham thạch vỡ đầy đất.

- ...

Chương 528: Liên minh vạn quốc (2)

Mấy vị y sư khác, thân thể cũng đều run rẩy, nói không ra lời.

Người trung niên càng trợn mắt há hốc mồm, sắp muốn phát điên rồi.

Nữ nhi thứ hai này của hắn, mắc bệnh cơ tiên thiên không có lực, từ khi sinh ra đã không có cách nào nhúc nhích, chịu đủ ốm đau hành hạ. Thân là một vị quyền lợi lớn nhất trong liên minh vạn quốc, các loại y sư lợi hại, hắn mời không ít, kết quả chưa từng có bất kỳ biện pháp nào.

Vốn tưởng rằng lần này cũng chỉ là một vọng tưởng. Dù thế nào hắn cũng không nghĩ tới, tự nhiên trị được...

Mấu chốt nhất chính là... Cho dù chữa trị tốt, không phải thong thả khôi phục, trước tiên từ từ động ngón tay, rồi đến chậm rãi xuống đất đi lại sao?

Thế nào... bên này mới trị xong, bên kia đã có thể nhảy xuống, hơn nữa một quyền đá vụn?

Cái này cũng quá khoa trương đi!

- Liên nhi, con... khỏe không?

Hắn hoàn toàn không thể tin được, không nhịn được hỏi.

- Hồi bẩm phụ vương, ta đã hoàn toàn khỏe. Hơn nữa... cảm giác toàn thân nắm giữ lực lượng không dùng hết!

Nữ hài khẽ cười, bàn chân bước một bước trên mặt đất.

Vù!

Lại một nham thạch bay qua, bàn tay vung lên trời cao đè xuống một cái.

Ầm!

Đá vụn bắn tung toé.

- ...

Mọi người.

Trị liệu một chút, khiến người mắc bệnh cơ tiên thiên không có lực, biến thành đại lực sĩ, lực lượng cơ bắp kinh người...

Cho dù phương pháp trị liệu này có tác dụng... Nhưng hiệu quả cũng quá tốt đi!

- Mạnh hội trưởng, người cung cấp phương thuốc này, là ở vương quốc nào? Ta muốn đích thân tới cảm ơn!

Nhìn thấy được nữ nhi khỏe mạnh giống như người bình thường, tai hoạ ngầm tiêu tan hết, người trung niên hưng phấn, mắt tỏa sáng.

- Là... một vương quốc nhất đẳng xa xôi, ở trong phạm vi Hiên Viên vương quốc phong hào!

Mạnh hội trưởng suy nghĩ một chút, nói.

- Phụ vương, không cần phụ vương tự mình cảm ơn, hiện tại thân thể ta đã khỏe, ta cũng muốn ra ngoài lòng vòng. Vừa vặn tự mình đi gặp người chữa trị tốt cho ta!

Nữ hài mỉm cười.

- Cũng tốt! Người trung niên gật đầu.

...

Chuyện ở liên minh vạn quốc, Trương Huyền tất nhiên cái gì cũng không biết. Giờ phút này, hắn đã thay đổi diện mạo, một lần nữa ngụy trang thành hình dáng “Dương Huyền”, đi về phía Danh Sư Đường.

Mới đi mấy bước, hắn ngừng lại.

- Trực tiếp qua tìm Khương Thư như vậy, rất dễ dàng lộ ra sơ hở!

Hiện tại hắn ngụy trang vị Dương Huyền này, lại là danh sư siêu cấp vượt qua tam tinh.

Thực lực sâu không lường được, chạy đến Danh Sư Đường đi tìm người, nhiều danh sư như vậy nhìn, làm không tốt sẽ lộ ra dấu vết.

Những người khác dễ gạt gẫm. Loại người đã trải qua sát hạch danh sư như thế, năng lực quan sát đáng sợ đến mức nào.

Có chút lơ là, lại có khả năng bị phát hiện, sẽ xuất hiện nghi ngờ.

- Trước hết tìm đám người Lưu Lăng, bảo Khương Thư qua gặp ta!

Có chút do dự, Trương Huyền có tính toán.

Loại danh sư cấp bậc như “Dương Huyền”, muốn gặp học sinh, tất nhiên là đối phương qua bái kiến. Tự mình chạy tới tìm, bản thân lại bị tổn hại tới uy nghiêm.

Đám người Triệu Nhã là học sinh của Trương sư, được cho là danh nhân của vương thành. Sau khi tùy tiện nghe ngóng, sẽ biết nơi ở.

- Xem ra Bạch Thiềm kia, vẫn tính là thức thời!

Biết chỗ ở, Trương Huyền mỉm cười. Hắn biết uy hiếp cho Bạch Thiềm này dùng tốt. Nếu không, dựa vào đám người Lưu Lăng, Triệu Nhã, khẳng định không có khả năng tìm được phủ đệ bát ngát như thế ở gần Danh Sư Đường.

Xác định vị trí, hắn sải bước đi qua, thời gian không lâu đã đi tới trước mặt.

- Lão gia, ngài đã trở về...

Vừa tới đến trước cửa, hắn đang nghĩ làm thế nào để cho thủ vệ hộ vệ biết được thân phận, đã thấy Tôn Cường tiến lên đón, kích động bay ngang qua.

- Ừ!

Nếu hắn ở đây, cũng lại đơn giản. Trương Huyền gật đầu, đi vào trong viện.

- Lão gia, nghe Trương sư nói, lão gia cũng tới, ta còn tưởng rằng trong khoảng thời gian ngắn không thấy được. Không nghĩ tới nhanh như vậy lão gia đã tới...

Vẻ mặt Tôn Cường kích động, đi dọc theo sân về phía trước.

Không thể không nói, năng lực làm việc của Bạch Thiềm này vẫn đáng tin cậy. Phủ đệ nay rộng rãi thênh thang, so với ở Thiên Huyền vương quốc ban đầu, lớn không biết gấp bao nhiêu lần.

- Lão sư!

Thời gian không lâu, hắnđãđi tới giữa đại sảnh. Đám người Lưu Lăng cũng nhận được tin tức, sốt ruột vội vàng nghênh đón.

Bạch Thiềm lại nơm nớp lo sợ.

Vị trước mắt này lại là lão sư của Khương đường chủ và Trương sư. Lá gan của hắn lớn hơn nữa, cũng không dám làm càn.

- Ừ!

Trương Huyền gật đầu, nhìn quanh một vòng, nhướng mày:

- Mấy học sinh của Trương tiểu tử đâu?

Tại sao đám người Bạch Thiềm, Lưu Lăng, Lục Tầm, Hoàng Ngữ đều tới, mấy đệ tử của hắn, đám người Triệu Nhã lại không xuất hiện?

Hiện tại ngụy trang thành Dương Huyền, nhưng là sư phụ của lão sư bọn họ, cũng chính là sư tổ.

Sư tổ đi tới, tự nhiên không tiến tới bái kiến, khó tránh khỏi quá không hiểu quy củ!

- Bọn họ...

Lưu Lăng đang muốn nói chuyện, liền nghe được bên ngoài có tiếng bước chân gấp rút vang lên.

- Lưu sư, không xong rồi. Triệu Nhã bị người ta đả thương, vẫn mong ngài ra tay cứu chữa...

Âm thanh kết thúc, chỉ thấy đám người Trịnh Dương đỡ Triệu Nhã đi đến.

Chương 529: Dược liệu tới tay (1)

Triệu Nhã bị thương nặng hơn nhiều so với trong tưởng tượng. Nếu không phải thể chất nàng cường hãn, sợ rằng cũng không kiên trì trở lại được.

Không nghĩ tới để cho bọn họ đi thăm học viện, lại bị người đả thương thành như vậy, Lưu Lăng bị dọa cho giật mình, vội vàng tới đón.

- Chuyện gì xảy ra?

- Nàng là bị một nữ nhân hung dữ đả thương, vẫn mong Lưu sư hỗ trợ trị liệu!

Trịnh Dương nói.

- Ừ!

Liếc mắt thoáng nhìn, Lưu Lăng thở phào nhẹ nhõm:

- Chỉ là chân khí bị chấn động, vấn đề không lớn. Điều dưỡng khoảng nửa tháng là tốt rồi.

- Nửa tháng? Không được, ba ngày sau còn phải cùng nữ nhân kia so tài...

Trịnh Dương sửng sốt, đang muốn nói, lại thấy Lưu sư khoát tay áo, ôm quyền nhìn về phía trước:

- Vị này chính là sư tổ của các ngươi, Dương sư. Còn không đến đây bái kiến!

- Sư tổ?

- Dương sư?

Lúc này đám người Trịnh Dương mới phát hiện ra Trương Huyền ngồi ở chính giữa gian phòng.

Vị Dương sư ày, ở Thiên Huyền vương quốc sáng lập vô số truyền kỳ. Lão sư của mình còn là học sinh thân truyền của hắn.

Trước đó chỉ nghe qua lời đồn đại, bọn họ chưa từng thấy qua.

Lúc này vừa nghe được, thân thể tất cả đều chấn động, cung kính quỳ xuống đất, làm một đại lễ.

- Đồ tôn Triệu Nhã (Trịnh Dương, Vương Dĩnh, Lưu Dương, Viên Đào), ra mắt sư tổ!

- Ừ!

Trương Huyền gật đầu, nhướng mày nhìn về phía Triệu Nhã:

- Chuyện gì xảy ra?

Không nghĩ tới mới rời khỏi một ngày, đã bị đánh thành như vậy. Rốt cuộc là ai gan to như vậy?

- Hồi bẩm sư tổ, cùng người luận võ công bằng bị thương nhẹ, là tu vi của Triệu Nhã chưa đủ!

Triệu Nhã nói.

- Luận võ công bằng?

Lông mày Trương Huyền nhíu lại một cái.

Luận võ công bằng thua, chỉ có thể nói mình tài nghệ không bằng người. Cho dù hắn là lão sư của đối phương, cũng không có cách nào bao che khuyết điểm.

- Nàng qua đây! Trương Huyền khoát tay áo.

- Vâng!

Triệu Nhã đi lên phía trước.

Ngón tay đặt ở trên ở trên mạch đập của đối phương, chân khí tinh thuần lập tức xuyên qua kinh mạch vọt tới.

Bùm bùm!

Được chân khí thiên đạo của hắn xoa dịu, chân khí hỗn loạn trên người Triệu Nhã, rất nhanh được một lần nữa tập trung lại. Tổn thương bên trong cơ thể cũng lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được, khôi phục lại.

- Đa tạ sư tổ trị thương cho Triệu Nhã!

Cảm nhận thân thể lại long tinh hổ mãnh, Triệu Nhã hưng phấn, mắt lóe sáng lên.

Vị sư tổ này quả nhiên lợi hại giống như trong lời đồn tại. Vừa tùy tiện ra tay, không chỉ khiến cho thương thế của nàng phục hồi, tu vi được kích động, hình như có phần kích động muốn đột phá.

- Lợi hại!

Nhìn thấy một cảnh tượng như vậy, Lưu Lăng lại càng bội phục đối với vị lão sư này không thôi.

Vừa rồi, vết thương trên người Triệu Nhã, hắn thấy thuộc về loại mạnh mẽ sử dụng lực lượng, bị cắn trả, nội tạng lệch vị trí, chân khí tan rã. Cho dù không có gì đáng ngại, muốn chữa trị tốt, không mười ngày nửa tháng, không có cách nào làm được.

Lão sư chỉ đặt ngón tay lên trên mạch đập, trong thời gian mấy hơi thở lại hoàn toàn chữa trị tốt. Phần thủ đoạn này thực sự quỷ dị khó lường. Không tận mắt nhìn thấy, khiến người ta khó có thể tin nổi.

- Mới vừa nói ba ngày sau muốn cùng người luận võ, có ý gì?

Khoát tay áo, cắt ngang sự cảm kích của đối phương, lông mày Trương Huyền nhíu lại một cái, nhìn tới.

Đám tiểu tử này xảy ra chuyện gì? Thế nào vừa đến lại cùng người khác đánh nhau. Mấu chốt là còn hẹn đấu? - Hồi bẩm sư tổ, là chúng ta đi dạo ở bên ngoài, gặp phải một nữ tử nói khoác không biết ngượng, ngang nhiên nói xấu lão sư của ta. Triệu Nhã lúc này mới nổi giận, ra tay giáo huấn. Ai biết người này thực lực không kém, đánh nàng thành như vậy!

Triệu Nhã vẫn chưa trả lời, Viên Đào vội vàng nói.

Nghe được lời của hắn, tất cả mọi người giật nảy mình.

Rất nhiều danh sư đều không thích học sinh của mình gây chuyện thị phi.

Đi ra ngoài cùng người khác đánh nhau, bản thân đã không đúng, tự nhiên không biết hối cải, còn nói với lý lẽ hào hùng như vậy. Nói với Trương lão sư một chút thì có thể. Cùng vị danh sư siêu cấp vượt qua tam tinh này như vậy, nhất định sẽ chọc cho hắn mất hứng. Làm không tốt khiến cho lão sư cũng sẽ bị đánh một trận...

Nghĩ đến điểm này, tất cả mọi người trừng mắt nhìn Viên Đào. Mỗi người đầy sốt ruột, rất sợ Dương sư tức giận.

- Sỉ nhục lão sư của ngươi?

Lông mày Dương sư nâng lên:

- Không sai. Học sinh phải bảo vệ uy nghiêm của lão sư. Làm rất khá!

- Làm rất khá?

Vốn tưởng rằng sẽ bị giáo huấn một trận, không nghĩ tới Dương sư trực tiếp khen ngợi, tất cả mọi người đều sửng sốt. Ngay cả Lưu Lăng cũng thân thể thoáng lảo đảo một cái.

Nói như vậy, chẳng phải đang khích lệ bọn họ đánh nhau sao?

Suy nghĩ vị lão sư này của mình cũng quá... cực đoan!

- Chỉ có điều, giáo huấn người khác, lại bị người khác đánh cho bị thương, mất mặt đến cực điểm!

Trương Huyền hừ nói.

- Thật ra... luận về tu vi Triệu Nhã hoàn toàn không yếu. Chỉ là võ kỹ của đối phương thật sự lợi hại...

Trịnh Dương có chút do dự, nói.

Đối phương có thể thắng, không phải vì thực lực mạnh, mà là ưu thế trên phương diện võ kỹ.

Thiên Vũ vương quốc là vương quốc nhất đẳng. Thiên Huyền vương quốc chỉ là một quốc gia không nhập lưu. Hai bên chênh lệch hai cấp bậc. Võ kỹ trong đó tất nhiên cũng có chênh lệch như giữa trời và đất.

Có thể duy trì không bị bại, đã nói rõ thực lực của Triệu Nhã không yếu.

- Võ kỹ?

Lúc này Trương Huyền mới nhớ tới, mình vẫn chưa dạy Triệu Nhã võ kỹ.

Vương Dĩnh được truyền thụ cước pháp và thân pháp thiên đạo. Trịnh Dương được truyền thụ thương pháp thiên đạo. Lưu Dương là quyền pháp thiên đạo. Viên Đào, Triệu Nhã hai người mở ra thể chất sau, vẫn chưa từng truyền bất kỳ võ kỹ nào. Thảo nào cùng người khác chiến đấu, có phần bị tổn hại.

- Nếu lão sư các ngươi đang sát hạch danh sư nhị tinh, trong khoảng thời gian ngắn không có cách nào trở về, ta lại thay hắn truyền thụ cho nàng một bộ võ kỹ. Chẳng biết nàng có nguyện ý học hay không?

Nghĩ vậy, Trương Huyền nhìn về phía nữ hài trước mắt.

Chương 530: Dược liệu tới tay (2)

- Nguyện ý học!

Nghe được sư tổ muốn đích thân truyền thụ võ kỹ, Triệu Nhã vội vàng ôm quyền.

Nói đùa, đây chính là sư phụ của lão sư. Hắn truyền thụ võ kỹ, khẳng định cao minh đến cực điểm.

- Nàng từ nhỏ sử dụng kiếm. Vậy ta đây lại truyền thụ cho nàng một bộ kiếm pháp!

Suy tư một chút, Trương Huyền nói:

- Chỉ có điều, kiếm pháp của ta tương đối sắc bén. Nàng vừa bị thương, tạm thời vẫn không thích hợp tu luyện. Ngày hôm nay tạm thời điều chỉnh một chút. Ngày mai lại truyền thụ kiếm pháp!

Triệu Nhã mở ra thể chất thuần âm, quyền pháp, cước pháp các loại, đều không thích hợp. Nếu như nàng từ nhỏ đã tu luyện kiếm pháp, truyền thụ kiếm pháp, mới là thích hợp nhất.

- Vâng!

Triệu Nhã gật đầu.

Nàng vừa bị thương, học tập kiếm pháp lợi hại, quả thật không quá thích hợp. Điều chỉnh đến trạng thái tốt nhất lại học, mới có thể phát huy ra uy lực tốt hơn.

- Được rồi, các ngươi đi xuống trước đi. Tôn Cường, ngươi phái người đi tới Danh Sư Đường tìm Khương Thư, lại nói ta tìm hắn!

Đáp ứng Triệu Nhã, Trương Huyền không nói thêm gì nữa, khoát tay áo.

Ở Danh Sư Đường xem không ít sách, võ kỹ kiếm pháp các loại tự nhiên cũng không có thiếu. Chỉ có điều, tất cả đều có chút cao thâm. Trực tiếp truyền thụ, sợ rằng khó có thể luyện thành. Vẫn là chờ hắn học xong thử xem uy lực trước, lại suy nghĩ truyền thụ như thế nào.

Nếu không, ngay cả hắn chưa từng luyện, lại tùy tiện dạy học, một khi xảy ra vấn đề, phiền phức không nhỏ.

Hiệu suất làm việc của Tôn Cường rất nhanh. Không đến nửa canh giờ, Khương đường chủ lại đi đến trước mặt hắn.

Nhìn thấy được Trương Huyền ngồi ở chủ vị, hắn hưng phấn tiến lên quỳ gối:

- Khương Thư ra mắt lão sư!

Vị trước mắt này không chỉ giúp hắn thu phục man thú cường đại, còn ban tặng công pháp, giải quyết tai hoạ ngầm, bệnh kín trong cơ thể. Trong lòng hắn từ lâu đã tràn ngập cảm kích.

- Ta cần hai loại dược liệu, Cửu Trùng Hoa và Kim Diệp Hỏa Căn. Ngươi có thể tìm được không?

Cũng không nhiều lời vô ích, Trương Huyền thản nhiên nhìn qua.

- Cửu Trùng Hoa và Kim Diệp Hỏa Căn? Hồi bẩm lão sư, học sinh ở đây vừa vặn có!

Khương Thư có chút do dự, cổ tay lật một cái, lòng bàn tay xuất hiện thêm hai gốc cây dược liệu. Đúng là thứ hắn muốn tìm.

- Ừ!

Tiện tay tiếp nhận dược liệu, Trương Huyền khoát tay áo:

- Vi sư cũng không chiếm tiện nghi của ngươi. Hai gốc dược liệu này bao nhiêu tiền, một lát nữa bảo Tôn Cường giao cho ngươi!

- Lão sư đối với học sinh ơn nặng như núi. Hai gốc dược liệu mà thôi, xem như là học sinh hiếu kính ngài...

Khương Thư vội hỏi.

Không có công pháp của lão sư, bệnh ngầm trên người hắn, sớm hay muộn cũng sẽ phát tác, nguy hiểm đến tính mạng. Mà bây giờ, không chỉ thu phục man thú lợi hại, còn hoàn toàn giải quyết tai hoạ ngầm. Đừng nói hai gốc dược liệu, cho dù bất chấp gian nguy, hắn cũng cam tâm tình nguyện.
Không phải loại cảm kích chân chính này, cũng không có khả năng khiến cho Đồ Thư Quán phát sinh trang sách màu vàng.

- Ta thu học sinh, là xem có duyên phận hay không. Chẳng lẽ còn có thể chiếm tiện nghi của ngươi hay sao?

Trương Huyền nhướng mày, khí thế kinh người:

- Cần bao nhiêu tiền, thì nói bấy nhiêu tiền!

Thấy lão sư kiên trì, Khương Thư âm thầm bội phục.

Thấy được không?

Đây mới thực sự là danh sư độ lượng.

Khiến người ta không phục không được.

- Vâng!

Hắn gật đầu, cẩn thận suy nghĩ một chút, nói:

- Hai gốc dược liệu này, xem là ban đầu ta nhận được từ trong tay đại dược vương, hơn nữa cũng đạt tới trăm năm trở lên. Sử dụng kim tệ mua, cộng lại phải hai ngàn vạn!

- Hai ngàn vạn... khụ khụ!

Trương Huyền đang định vung tay lên, giao tiền cho đối phương, nghe nói như thế, ho khan một tiếng, thiếu chút nữa thì nôn ra máu ngất đi.

Hai ngàn vạn? Kim tệ?

Trời ạ!

Giá trị bán hắn cũng không có được số tiền này!
Còn tưởng rằng tối đa mấy trăm vạn, hắn giả vờ hào phóng lại giao cho. Nằm mơ hắn cũng không nghĩ tới, hai gốc cây này còn đất hơn so với tất cả những cái dược liệu mua được trước đó cộng lại.

Mẹ nó, đây đều là những dược liệu gì vậy...

Ban đầu hắn muốn thu học sinh, tăng thực lực lên nhanh nhất, thu được độ tín nhiệm của đối phương. Nằm mơ hắn cũng không nghĩ tới, trực tiếp khiến cho hắn phá sản...

Quá gài bẫy!

- Tiền là vật ngoài thân. Làm như danh sư, ngày ngày nhớ tới tiền... sẽ ảnh hưởng tới tâm trí!

Sắc mặt Trương Huyền đỏ lên, bàn tay vẫy một cái.

- ...

Khương Thư trong đầu đầy mê hoặc.

Là ta không muốn, ngươi nặc nặc đòi đưa. Sau khi nói ra cái giá như thế, còn nói nghĩ tới tiền, ảnh hưởng tới tâm trí?

Thấy vẻ mặt hắn kỳ quái, Trương Huyền có chút xấu hổ, lại khoát tay áo:

- Như vậy đi, ngươi cố gắng điều chỉnh một chút. Mấy ngày nữa, ta sẽ tranh thủ thời gian, qua chỉ điểm cho ngươi đột phá... coi như thù lao cho hai gốc dược liệu này!

Đáp ứng đưa tiền, kết quả không có. Hắn còn không vứt được người này, không thể làm gì khác hơn là hứa hẹn lợi ích.

- Chỉ điểm cho ta đột phá?

Đang thấy lão sư kỳ quái thế nào lại đột nhiên thay đổi thái độ, lại nghe nói như thế, Khương Thư hưng phấn thiếu chút nữa nhảy dựng lên, thoáng cái quỳ xuống đất.

- Đa tạ lão sư...

Hắn dừng lại ở Tông Sư đỉnh phong đã không biết bao nhiêu năm. Nếu như có thể đột phá, đạt được nửa bước Chí Tôn, bất kể tuổi thọ hay lực lượng, đều sẽ tăng lên rất nhiều.

- Ngươi cũng đi xuống đi!

Dược liệu đã có đủ, Trương Huyền cũng không có ý định ở lại lâu. Hắn đánh tiếng cùng mọi người:

- Ta còn có việc, phải rời đi trước, ngày mai sẽ lại qua!

Nói xong hắn đi nhanh ra ngoài.

Rời khỏi phủ đệ, thấy không có ai phát giác, lúc này hắn mới biến trở về diện mạo Liễu lão sư, đi về phía Thiên Vũ học viện.

Bạch Thiềm tìm phủ đệ này, cách Danh Sư Đường và Thiên Vũ học viện cũng không xa. Thời gian không lâu, hắn đã trở về đến phòng học của mình.

Hắn còn chưa đi tiến vào trong, đã thấy Mạnh Đào tiến lên đón:

- Lão sư, ngài đã trở về. Vẫn mong ngài ra tay mau cứu học tỷ. Nàng... bị thương!

- Mộc Tuyết Tình bị thương?

Trương Huyền sửng sốt.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau