THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 516 - Chương 520

Chương 516: Ước chiến (2)

Vẻ mặt Lưu Trường Nham kinh ngạc, lập tức gật đầu.

Võ kỹ quỷ cấp thượng phẩm, cho dù ở toàn bộ Thiên Vũ vương quốc, đều được cho là đỉnh phong. Ban đầu, võ kỹ của nữ hài đối diện đã yếu kém. Mộc Tuyết Tình lại thi triển ra cái này, đối phương khẳng định khó có thể chống lại.

Quả nhiên, lời của bọn họ vừa phát ra, cảm nhận được đối diện vọt tới áp lực cuồng bạo, Triệu Nhã biến sắc.

- Liều mạng!

Nàng cắn răng, biết tiếp tục thi triển chiêu số bình thường, tất nhiên bị thua, khẽ kêu một tiếng. Lực lượng toàn thân của Triệu Nhã dọc theo kinh mạch điên cuồng tuôn ra.

Được ăn cả ngã về không.

Ầm!

Lạc Hoa Quyền và bàn tay nàng đối diện va chạm vào nhau.

Đăng đăng đăng đăng!

Sắc mặt hai người đồng thời đỏ lên. Mỗi người lui về sau bảy, tám bước, máu tươi phun ra.

Không phân thắng bại!

- Triệu Nhã!

- Học tỷ!

Đám người Trịnh Dương, Mạnh Đào từng người xông lên.

- Là ta coi thường nàng. Ngày hôm nay không phân thắng bại. Nhưng nàng có dám cùng ta ba ngày sau lại đấu một trận hay ko?

Hai cánh tay chấn động, đẩy đám người Mạnh Đào ra, Mộc Tuyết Tình lạnh lùng nhìn qua.

- Ba ngày thì ba ngày. Nếu như đến lúc đó nàng thua, nhất định phải xin lỗi!

Hai mắt Triệu Nhã nhìn chăm chú qua.

- Xin lỗi? Ta chỉ nói là Trương sư dạy học sinh không được tốt lắm, mắc mớ gì tới ngươi?

Nói đến đây, Mộc Tuyết Tình kịp phản ứng, đột nhiên sửng sốt:

- Các ngươi không phải là... học sinh của Trương sư chứ?

- Không sai. Hắn là lão sư của chúng ta. Nàng sỉ nhục hắn, chính là sỉ nhục chúng ta!

Triệu Nhã nói.

- Thì ra là thế!

Rốt cuộc nàng biết vì sao đối phương tức giận như thế, muốn cùng nàng quyết đấu. Mộc Tuyết Tình lắc đầu:

- Đối với Trương sư, ta cũng rất sùng bái. Chỉ là... ta chỉ là luận chuyện, không phải vọng ngôn. Ở trên phương diện giảng bài, ta dám cam đoan, Liễu lão sư chúng ta tuyệt đối vượt qua Trương sư các nàng!

- Liễu lão sư? Chưa từng nghe qua! Triệu Nhã lắc đầu, vẻ mặt kiêu ngạo:

- Trương sư chúng ta tuyệt đối là giảng bài hay nhất. Không người nào có thể so sánh!

- Nàng...

Mộc Tuyết Tình cắn răng một cái:

- Nếu chúng ta ai cũng không phục ai, vậy dưới nắm đấm sẽ nhìn thấy được sự thật! Ngày hôm nay đánh không phân thắng bại, ba ngày sau tái chiến. Người nào thua, người đó lại thừa nhận lão sư của mình không bằng đối phương, có dám đáp ứng hay không?

- Có gì không dám!

Triệu Nhã gật đầu.

- Tốt lắm, một lời đã định, chúng ta đi!

Thấy nàng đáp ứng, Mộc Tuyết Tình vung cánh tay lên, xoay người rời đi.

Tuy rằng thời gian nàng tiếp xúc với Liễu lão sư ngắn, nhưng đối phương ra tay lại giải quyết được tai hoạ ngầm trên người nàng, cũng giúp đỡ tu vi nàng tăng lên. Trong lòng nàng vô cùng cảm kích. Hiện tại gặp phải học sinh của Trương sư khiêu chiến, nàng tất nhiên nên vì hắn lấy lại danh tiếng!

Phải để cho người khác biết, Liễu lão sư tuy rằng không phải là danh sư, nhưng cũng không kém danh sư.

- Chúng ta đi!

Triệu Nhã cũng cùng đám người Vương Dĩnh, xoay người rời khỏi đó.

- Mấy người này không ngờ là học sinh của Trương sư?

- Vậy là lớn chuyện...

- Ta nghe nói, Trương sư phá tan vô số kỷ lục Mạc Hoằng Nhất thiên tài lưu lại, vinh quang leo vị trí người đứng đầu. Thảo nào nữ hài này lợi hại như vậy. Hóa ra là học sinh của hắn! Mọi người dưới đài xem náo nhiệt, biết đám người Triệu Nhã không ngờ là học sinh của Trương sư, tất cả đều ồ lên.

Một ít học sinh ban đầu thấy Triệu Nhã diện mạo mỹ lệ, còn muốn đánh chủ ý, hiện tại cũng không dám suy nghĩ nhiều.

Muốn nói gần đây ai có danh tiếng lớn, nhất định là vị danh sư Trương Huyền này.

Đánh chủ ý vào học sinh của hắn, không phải muốn chết sao?

- Đúng rồi, Mộc Tuyết Tình không phải là học sinh của Bạch Phương lão sư sao? Liễu lão sư là ai?

- Các ngươi còn không biết sao? Bạch Phương lão sư sớm đã rời khỏi trường học. Vị Liễu lão sư này, nghe nói là vừa được tuyển dụng!

- Vừa được tuyển dụng?

- Đúng vậy. Thời điểm tuyển dụng lão sư, ta chịu trách nhiệm tiếp đãi, tận mắt nhìn thấy được. Vị Liễu lão sư này tuyệt đối là một nhân tài...

...

Một vị người biết rõ tình hình nói qua một lượt về tình hình lúc sát hạch tuyển dụng giáo sư.

- Một câu nói trị được ghét học. Đánh cho một trận, trị khuyết điểm muốn bỏ học?

- Ngươi đang nói đùa chứ? Trên thế giới có người có loại bản lĩnh này sao?

Sau khi nghe xong, tất cả mọi người đều trợn mắt há hốc mồm, cảm thấy có phải đang nghe chuyện cổ tích hay không.

- Là thật!

Người biết sự tình nói lời son sắt:

- Nếu như không phải sự thật, các ngươi cũng đều biết tính cách của Mộc Tuyết Tình, làm sao có thể mới tiếp xúc một hồi với vị lão sư này, lại cam tâm tình nguyện vì hắn cùng người quyết đấu?

- Điều này...

- Ngươi vừa nói như vậy, ta nhớ ra rồi. Hình như sáng sớm ta còn thấy, tu vi người lớp bọn họ không hề cao như vậy. Thế nào nửa ngày không gặp, gần như tu vi của tất cả mọi người đều tăng lên?

- Thật đúng là...

- Lẽ nào... đều là công lao của vị Liễu lão sư này? Vị Liễu lão sư này rốt cuộc là thần thánh phương nào?

Càng thảo luận, mọi người càng cảm thấy kỳ quái, đều tràn ngập tò mò đối với vị lão sư mới này của Mộc Tuyết Tình.

- Hắt xì!

Rời khỏi phòng học, đi trên đường, Trương Huyền xoa xoa mũi, vẻ mặt nghi ngờ.

Đây là thế nào? Bị cảm sao?

Chương 517: Nghiệp đoàn y sư (1)

Đám người Mộc Tuyết Tình rời khỏi phòng học, Trương Huyền cũng liền rời đi.

Muốn trong khoảng thời gian ngắn, khiến cho Lộ Trùng nâng cao thực lực, hắn phải mua cũng đủ dược liệu để điều chế độc dược. Chờ ở trong trường học, sẽ không có khả năng có những thứ này.

- Loại dược liệu này, chỉ có hai nơi bán ra. Một là dược vương, hai là nghiệp đoàn y sư!

Vừa đi về phía trước, hắn vừa suy nghĩ tìm hiểu.

Dược vương, thật ra chính là buôn bán cung ứng dược liệu, tích trữ rất nhiều dược liệu, mới được người xưng hô như vậy. Trước đây Hồng Liên thành đại dược vương, chính là người buôn bán dược liệu lớn nhất trong mười ba vương quốc xung quanh.

- Thiên Vũ vương thành nếu có dược vương, đám người Bạch Thiềm cũng sẽ không cần chạy đến Hồng Liên thành mua dược liệu... Hay là đi tới nghiệp đoàn y sư!

Rất nhiều y sư như Bạch Thiềm chạy đến Hồng Liên thành mua dược liệu, nói rõ Thiên Vũ vương quốc cũng không có dược vương. Cho dù có, dược liệu khẳng định cũng không có đủ toàn bộ. Nếu không, không có khả năng có người mạo hiểm chạy xa như vậy mua đồ.

Đã như vậy, hắn còn không bằng trực tiếp đi nghiệp đoàn y sư.

Nghiệp đoàn luyện đan sư và nghiệp đoàn y sư, đều sử dụng dược liệu. Nhưng nghiệp đoàn luyện đan sư chế luyện thuốc, có liên quan đến tu luyện, chứa dược liệu, thuốc bổ, linh dược chiếm đa số. Nghiệp đoàn y sư ở thời điểm trị bệnh cứu người, độc vật cũng có thể làm thuốc. Bởi vậy, mấy thứ này, chỉ có nghiệp đoàn y sư mới có thể cung cấp.

Rời khỏi trường tìm người hỏi thăm một chút, hắn rất nhanh biết rõ chỗ vị trí của nghiệp đoàn y sư.

So với Thiên Vũ học viện không tính là quá xa. Sau nửa canh giờ, hắn đã đi đến trước mặt.

Nghiệp đoàn y sư so với Danh Sư Đường, kém hơn rất nhiều. Chỉ có điều so với nghiệp đoàn thi họa sư vẫn cao lớn, khí thế hơn rất nhiều.

Đi vào đại sảnh, hắn lập tức nhìn thấy được không ít người đứng ở trong đó, xếp hàng chỉnh tề. Phía trước có học đồ đặc biệt ngồi khám bệnh, có chút tương tự với bệnh viện kiếp trước.

Vòng qua đoàn người, hắn đi tới trước đài. Một cô nương chừng hai mươi tuổi tiến lên tiếp đón, trên mặt lộ ra nụ cười ngọt ngào.

- Không biết vị công tử này cần tư vấn gì...

- Ta muốn mua một ít dược liệu!

Trương Huyền nói.

- Mua dược liệu?

Cô nương có chút do dự, rất lễ phép nhìn qua:

- Xin lấy ra đơn thuốc!

- Đơn thuốc?

Hắn tới mua dược liệu, làm gì có được thứ kia?

- Có đơn thuốc mới có thể mua thuốc...

Bởi vì thấy vẻ mặt hắn không hiểu, đôi mi thanh tú của cô nương này thoáng nhíu lại.

- Đan thuốc phải đi nơi nào chuẩn bị?

Trương Huyền hỏi.

- Y sư, và học đồ đều có thể kê đơn! Cô nương nhìn qua hắn giống như là nhìn quái vật:

- Chỉ có điều, học đồ chỉ có thể kê đơn ra một ít thuốc cấp thấp. Ngươi muốn mua đồ tương đối trân quý, nhất định phải tìm y sư!

Đơn thuốc ai kê đơn cũng không biết, lại dám chạy tới mua thuốc. Cũng may mà tính tình mình tốt, bằng không, tuyệt đối sẽ xem hắn trở thành kẻ quấy rối đuổi ra ngoài.

- A, ta mua dược liệu, không tính là cao cấp, chỉ là tương đối hiêm. Ta nói cho nàng nghe, nàng xem là y sư, hay học đồ kê đơn thuốc mới có thể mua được!

Hắn qưuay đầu lại liếc mắt thoáng nhìn đội ngũ xếp thành hàng dài, Trương Huyền quyết định hỏi rõ trước lại nói.

Nếu chẳng may chạy đến phía sau học đồ xếp hàng mấy canh giờ, cuối cùng hắn lại không kê đơn được, lại uổng công một hồi.

- Được!

Cô nương gật đầu.

- Ta muốn mua Bạch Chỉ Hoa, Xích Vĩ Hồng Diệp, Lang Độc Thảo...

Suy nghĩ một chút, Trương Huyền liên tiếp nói ra hơn loại dược liệu.

Hắn còn chưa nói dứt lời, chỉ thấy cô nương đối diện hai mắt trợn tròn, nhìn qua giống như là nhìn quái vật. Nagy lập tức, vẻ mặt nàng cảnh giác về phía lui về phía sau mấy bước, vừa gõ chiên đồng phía sau:

- Đội hộ vệ, có người quấy rối...

- ...

Trương Huyền.

Vù vù! Mấy hộ vệ mặc áo giáp đã đi tới.

- Nhã Nhu tiểu thư, đã xảy ra chuyện gì?

Đầu lĩnh hộ vệ là một hán tử thân hình cao lớn cường tráng, dáng người giống như tháp sắt, khiến người ta có cảm giác đè ép mãnh liệt.

Lại là một cường giả Thông Huyền cảnh.

- Người này cố ý quấy rối...

Nhân viên phục vụ Nhã Nhu chỉ tay.

- Khụ khụ...

Không nghĩ tới đến đây mua dược liệu, bị xem thành quấy rối, Trương Huyền lắc đầu:

- Ta là lão sư Thiên Vũ học viện, cố ý tới mua thuốc!

Nói xong, hắn lấy ra huy hiệu đại biểu thân phận lão sư.

Hắn cũng không muốn mới tiến vào nghiệp đoàn đã bị người ta đuổi ra ngoài.

- Hóa ra là Liễu lão sư, thất kính!

Liếc mắt nhìn kỹ huy hiệu, đầu lĩnh hộ vệ liền ôm quyền, nghi ngờ nhìn về phía Nhã Nhu:

- Đây là có chuyện gì?

Thiên Vũ học viện được gọi là thánh địa tu luyện. Lão sư trong đó, ở vương thành cũng có địa vị rất cao, khiến người ta không dám khinh thường.

Nếu đối phương là lão sư, tự giữ thân phận, làm sao có thể quấy rối.

- Hắn... hắn ngay cả đơn thuốc cũng không có, lại muốn mua những dược liệu cấm Bạch Chỉ Hoa, Xích Vĩ Hồng Diệp, Lang Độc Thảo, không phải quấy rối là cái gì...

Không vừa nghĩ tới người cái gì cũng không hiểu này, là lão sư của học viện, Nhã Nhu thoáng sửng sốt một chút, nói.

- Mua dược liệu cấm?

Nghe hiểu rõ nguyên nhân, đầu lĩnh của hộ vệ nhìn về phía Trương Huyền:

- Liễu lão sư, dược liệu cấm, nghiệp đoàn không dễ dàng bán ra. Nhất là loại Lang Độc Hoa này có chứa kịch độc. Cho dù có đơn thuốc, cũng không có khả năng mua được. Trừ khi... bản thân y sư đứng ra, bằng không, nghiệp đoàn không có khả năng bán ra!

- Có đơn thuốc cũng mua không được?

- Đúng! Những dược liệu cấm này đều ẩn chứa kịch độc. Vì đề phòng có vài người không hợp pháp dùng để làm chuyện ác, nghiệp đoàn mới cố ý đưa ra yêu cầu này. Mong thứ lỗi!

Đầu lĩnh của hộ vệ ôm quyền nói.

Chương 518: Nghiệp đoàn y sư (2)

Đối phương nếu không phải là lão sư của học viện, hắn cũng nhất định cho rằng người này tới quấy rối.

Cái gì cũng không hiểu, chạy tới nghiệp đoàn mua dược liệu cấm... Lá gan lại thật lớn.

- A!

Trương Huyền gật đầu.

Thật ra cũng có thể hiểu được, kiếp trước một ít thuốc lợi hại, thuốc ngủ các loại cho dù có đơn thuốc của bác sĩ, cũng không thể mua được, hoặc mua quá nhiều.

Đây cũng là vì đề phòng những thuốc kịch độc lưu truyền đi, gây ra phiền toái không cần thiết.

- Nếu Liễu lão sư biết được quy định, vẫn mong rời khỏi đây. Không nên làm khó chúng ta...

Thấy hắn nghe đã hiểu, đầu lĩnh của hộ vệ nói tiếp.

Chỉ có điều, còn chưa nói dứt lời, chỉ thấy người thanh niên trước mắt, chân mày mặt nhăn thành một đống, vẻ mặt bất đắc dĩ lắc đầu:

- Xem ra... phải thi y sư một chút. Ai, mua một chút dược liệu cũng thật sự phiền phức...

- Sát hạch y sư?

- Mua dược liệu thật sự phiền phức?

Mấy tên hộ vệ và nhân viên phục vụ tên gọi Nhã Nhu nghe hắn nói như thế, thiếu chút nữa thì lập tức ngã sấp xuống, trực tiếp ngất đi.

Y sư ở trong thượng cửu lưu chức nghiệp, đều có thứ hạng sát đầu, muốn sát hạch độ khó lớn tới mức nào, có thể tưởng tượng được.

Ngươi ngay cả một học đồ cũng không phải, mua dược liệu ngay cả đơn thuốc cũng không biết, lại nói khoác không biết ngượng, thi dược sư. Nguyên nhân, chỉ là bởi vì mua dược liệu phiền phức...

Đại ca, không thể hiện như thế, sẽ chết không?

Nhất là Nhã Nhu, sắc mặt tái xanh khó coi.

Đã thấy những kẻ thích khoác lác, chưa thấy qua người nào khoác lác như vậy.

Cho dù ngươi không biết mua thuốc cần phải có đơn thuốc, đối với rất nhiều quy định không hiểu, nhưng muốn sát hạch y sư, đối với dược liệu chung quy phải hiểu!

Ngay cả vài loại dược liệu Bạch Chỉ Hoa, Xích Vĩ Hồng Diệp, Lang Độc Thảo này là dược liệu cấm cũng không biết... Còn sát hạch y sư, sát hạch cái lông!

- Liễu lão sư, y sư không phải đơn giản giống như ngươi...

Sắc mặt đầu lĩnh hộ vệ khó coi. Chỉ có điều, e ngại thân phận lão sư học viện của đối phương, hắn vẫn cố nén tức giận, bực bội nói.

- Ừ, ta biết! Có thể trở thành chức nghiệp thượng cửu lưu, làm sao có thể dễ dàng!

Trương Huyền gật đầu.

Nghe hắn nói biết, đầu lĩnh hộ vệ còn tưởng rằng hắn đã nghĩ thông suốt, đang muốn trả lời, lại nghe câu nói phía sau, thoáng lảo đảo, thiếu chút nữa nôn ra máu.

Chỉ thấy người thanh niên trước mắt, vẻ mặt nghiêm túc nhìn qua:

- Xin hỏi... Y sư sát hạch ở nơi nào? Ngay cả y sư sát hạch ở nơi nào cũng không biết... Lại muốn sát hạch y sư?

- Ở Y Sư Đường bên kia...

Cố nén tức giận, đầu lĩnh hộ vệ chỉ về phía trước.

Theo ngón tay hắn nhìn lại, Trương Huyền quả nhiên thấy phía xa có một đại sảnh, phía trên viết ba chữ lớn “Y Sư Đường!”

- Được, đa tạ. Làm phiền ngươi giúp ta chuẩn bị trước một chút những dược liệu ta mới vừa nói, một hồi nữa ta thi xong y sư, sẽ tới đây lấy!

Biết chỗ, Trương Huyền quay đầu lại thông báo với nhân viên phục vụ Nhã Nhu một tiếng, nói xong trực tiếp đi về phía trước.

- Khoác lác!

Thấy người này rời khỏi, Nhã Nhu không thể tiếp tục kìm chế được, hừ ra tiếng, trong mắt đầy vẻ khinh miệt.

Hiện tại nàng đã có thể xác định trăm phần trăm, người này chính là tới quấy rối.

Nếu không, ai đã từng thấy người nào cái gì không hiểu, lại tới sát hạch y sư?

- Thật sự có chút không đáng tin cậy. Y sư là chức nghiệp cao quý như vậy, làm sao có thể nói thi thì thi!

Đầu lĩnh hộ vệ cũng lắc đầu.

Ngươi muốn nói, ngươi trước đây đã học qua ngược lại cũng thôi. Ngay cả sát hạch y sư ở chỗ nào cũng không biết. Thậm chí mua thuốc cần phải có đươn thuốc cũng không biết được rõ ràng, lại muốn sát hạch...

Thật sự cho rằng nghề nghiệp này dễ dàng sao?

- Cái này cũng không nhất định. Ta nhớ nghiệp đoàn chúng ta trước đây, lại có ví dụ người ngay cả học đồ cũng không phải, trực tiếp sát hạch y sư nhất tinh thành công!

Một tên hộ vệ mở miệng. - A, ngươi nói là Mộc Hoành y sư tam tinh. Hắn không giống. Nhà hắn học nguồn gốc sâu xa, tổ tông đều là y sư thế gia. Tuy rằng hắn chưa bao giờ đến nghiệp đoàn sát hạch qua, nhưng có bản lĩnh thật sự, cho nên mới có thể một làn thi lại thông qua!

Đầu lĩnh hộ vệ nói.

Đối phương nói không sai, nghiệp đoàn quả thật có tiền lệ.

Chính là Mộc Hoành y sư rất nổi danh.

Lúc đó vị y sư này tuy rằng chưa bao giờ sát hạch qua, ngay cả học đồ cũng không phải, nhưng bởi vì bình thường đi theo phía sau phụ thân trị bệnh cứu người, danh tiếng đã rất lớn.

- Chẳng qua là một người ngông cuồng mà thôi, làm sao có thể sánh ngang với Mộc Hoành y sư?

Nhã Nhu hừ lạnh.

Mộc Hoành y sư, từ nhỏ học y, mười ba tuổi liền bắt đầu một mình chữa bệnh cho người ta, chưa từng sát hạch, lại gần như lớn lên ở nghiệp đoàn y sư, đối với tất cả mọi thứ nơi đây đều rất quen thuộc.

Mà người trước mắt này, lại cái gì cũng không biết, vẻ mặt đần độn. Dược liệu cấm cũng không biết hiểu... Làm sao có thể so sánh được?

- Cũng khó có thể nói được. Bất kể nói thế nào, vị này cũng là lão sư của Thiên Vũ học viện, không có khả năng ngay cả danh dự của mình cũng không quan tâm!

Đầu lĩnh hộ vệ nói.

- Cái này...

Nhã Nhu câm nín.

Nghề nghiệp lão sư này, cẩn thận luận, tuy rằng kém hơn so với y sư, nhưng bởi vì quan hệ với danh sư, được người tôn trọng. Đường đường là lão sư chính thức của học viện, vẫn không đến mức không để ý tới thân phận, cố ý quấy rối!

- Có thể hắn là nhân vật có bản lĩnh thật sự!

- Đúng vậy, có khả năng giống như Mộc Hoành y sư, chưa bao giờ sát hạch qua. Nếu thật sự sát hạch, làm không tốt sẽ một tiếng cất lên khiến ai nấy đều kinh ngạc!

Hai hộ vệ đối với nghề nghiệp lão sư này vẫn rất tin phục.

- Nói như vậy, cũng không phải không có khả năng...

Nghe được mọi người phân tích, Nhã Nhu có chút do dự. Cuối cùng nàng vẫn gật đầu. Nàng đang muốn nói tiếp, lại thấy người thanh niên vừa rời đii đã đi tới, vẻ mặt ngượng ngùng.

- Xin hỏi... Sát hạch y sư cần phải có những trình tự nào? Cần phải xem sách nào đó không?

- ...

Nhã Nhu.

- ...

Các hộ vệ.

Chương 519: Khiêu chiến hội trưởng? (1)

Vốn nhớ tới đối phương là lão sư, bản thân phải chú ý tới thân phận, có thể có chút bản lĩnh. Vừa nghe hắn nói như thế, tất cả đều hiểu...

Mẹ nó, tất cả đều suy nghĩ nhiều!

Ngay cả sát hạch y sư cần phải đi theo những trình tự nào cũng không biết, có thể thi cái rắm!

Cố nén tức giận, đầu lĩnh hộ vệ nói:

- Liễu lão sư, nếu ngươi ngay cả trình tự sát hạch y sư cũng không biết, ta thấy... hay là thôi đi...

- Thôi?

Trương Huyền lắc đầu:

- Ta cũng không muốn thi lắm. Nhưng các ngươi mới vừa nói, không phải y sư, không có cách nào mua những dược liệu này! Được rồi, chỉ cần nói cho ta, sát hạch y sư cần phải thi những gì là được. Cái khác không cần phải để ý đến!

Mọi người vò đầu bứt phát.

Chúng ta cũng không muốn quan tâm tới ngươi... Chẳng qua là cảm thấy, ngươi cái gì cũng không biết, lại muốn sát hạch y sư, có phải thật sự có chút quá đáng hay không?

Chỉ có điều, nếu ngươi cố ý như vậy, muốn mình mất mặt, chúng ta cũng mặc kệ...

Trong lòng thầm hừ lạnh, sắc mặt đầu lĩnh hộ vệ càng không vui:

- Sát hạch y sư không khác mấy so với những chức nghiệp khác, cần phải sát hạch lý luận và thực tiễn... Y Sư Đường có người chuyên môn phụ trách. Chỉ muốn đi vào, sẽ có người tới đặc biệt dẫn ngươi qua...

Vừa dứt lời, chỉ thấy thanh niên trước mắt đã đi xa, rất nhanh đi vào Y Sư Đường.

- Hồ y sư chịu trách nhiệm sát hạch Y Sư Đường, ghét nhất loại người cái gì cũng không biết, lại đi vào hy vọng vận may lớn. Chắc hẳn người này sắp gặp xui xẻo!

- Trước đó ta còn tưởng rằng, thân là lão sư của học viện, dù thế nào cũng muốn để ý tới hình tượng. Hiện tại xem ra, a suy nghĩ nhiều rồi... Ngay cả trình tự sát hạch y sư cũng không biết, làm sao có thể thông qua sát hạch!

- Đúng vậy, y sư thi dễ dàng như vậy, cũng không đến mức toàn bộ vương thành, chỉ có chưa tới ba mươi người!

...

Thấy người này cái gì cũng không hiểu rõ, liền tiến vào Y Sư Đường, tất cả mọi người lắc đầu.

Lúc mới bắt đầu, đầu lĩnh hộ vệ vẫn cảm thấy hắn có thể sẽ không làm càn. Hiện tại thấy người này quả thực cái gì cũng không biết, liền lộ ra ý khinh thường.

Đều nói lão sư của học viện ổn trọng. Nhìn thấy người này mới biết được, ổn trọng cái lông!

Có từng thấy qua người nào cái gì cũng không biết, lại dám đi sát hạch y sư sao?

- Được rồi, Nhã Nhu tiểu thư, chúng ta tiếp tục tuần tra. Tiểu thư đợi ở chỗ này...

Cảm thán một hồi, đầu lĩnh hộ vệ không nghĩ nhiều nữa, liền ôm quyền, đang muốn rời đi. Đột nhiên hắn cảm thấy dưới chân chấn động, một tiếng nổ lớn vang lên.

Ầm!

Giống như chuông lớn vang lên, mặt đất cũng có dư chấn.

- Thế nào? - Ta cũng không biết. Âm thanh hình như là từ Y Sư Đường truyền đến!

- Y Sư Đường?

- Thật đúng là...

...

Nghe được âm thanh, mọi người xếp hàng xem bệnh xung quanh ồ lên một hồi.

So với bệnh nhân không hiểu nguyên nhân, thân thể đầu lĩnh hộ vệ run lên, sắc mặt trong nháy mắt trắng bệch, thiếu chút nữa thì lập tức ngất đi:

- Người này... sẽ không xông đến tường Nghi Nan chứ?

- Tường Nghi Nan? Đó là cái gì?

Nhã Nhu nghi ngờ nhìn qua.

Nàng chỉ là nhân viên phục vụ trước đài, tuy rằng cũng biết một ít quy định của y sư sát hạch, đối với sát hạch thật sự, lại cũng không biết được rõ ràng.

- Tường Nghi Nan... Là nơi nghiệp đoàn chuyên môn ghi lại tất cả chứng bệnh tạp chứng nghi vấn khó xử lý, bệnh chứng không có cách nào giải quyết... nghiệp đoàn thu nhận xử lý trong trăm năm qua, khó có thể giải quyết!

Vẻ mặt đầu lĩnh hộ vệ sắp khóc.

- Nghiệp đoàn thu nhận chứng bệnh khó có thể giải quyết trong trăm năm qua? Chứng bệnh ngay cả đám y sư tam tinh như Mộc Hoành y sư cũng không giải quyết được?

Nhã Nhu sửng sốt.

Nghiệp đoàn y dược sư này của bọn họ cũng là phân bộ. Thực lực y đạo mạnh nhất chính là Mộc Hoành y sư tam tinh!

Nếu như đối phương nói chỗ này thật sự ghi chép tạp chứng khó có thể giải quyết nghi vấn khó xử lý, chẳng phải ngay cả Mộc Hoành y sư cũng không giải quyết được? - Đúng vậy...

Đầu lĩnh hộ vệ gật đầu:

- Không chỉ là hắn không giải quyết được, trăm năm qua, nghiệp đoàn y sư chúng ta qua các triều đại đều không giải quyết được. Chính vì vậy, mới gọi là tường Nghi Nan...

- Chỉ là một nơi ghi lại tạp chứng nghi vấn khó xử lý, xông vào thì xông vào, không cần khẩn trương như vậy!

Nhã Nhu kỳ quái.

Còn tưởng rằng là chuyện gì lớn. Không phải xông vào nơi ghi lại tạp chứng nghi vấn khó xử lý sao?

Cùng lắm thì xem không hiểu, lui ra ngoài là được. Về phần ngươi đường đường là đầu lĩnh hộ vệ, khẩn trương tới toàn thân run rẩy, nói cũng có chút run rẩy sao?

Không chỉ nàng như vậy, rất nhiều hộ vệ khác cũng kỳ quái nhìn qua.

Đầu lĩnh này của bọn họ luôn luôn rất ổn trọng. Giống như vừa, tuy rằng tức giận người kia cuồng vọng và kiêu ngạo, hăn vẫn trầm ổn không nổi giận, kiên trì nói cho đối phương biết sát hạch y sư thế nào.

Tâm tính trầm ổn như vậy, làm sao vừa biết được đối phương xông vào tường Nghi Nan này, lại khẩn trương thành như vậy.

- Các ngươi là không biết, nơi này đại biểu cho hàm nghĩa...

Nhìn thấy được vẻ mặt mọi người không quá coi trọng, đầu lĩnh hộ vệ không nhịn được lắc đầu.

- Hàm nghĩa?

- Đúng! Tường Nghi Nan, là nơi... chỉ đại hội trưởng nghiệp đoàn các triều mới có tư cách xông vào. Chỉ cần đi vào, lại đại biểu khiêu chiến với hội trưởng, muốn thừa kế vị trí hội trưởng!

Môi đầu lĩnh hộ vệ trắng bệch giải thích.

- Khiêu chiến với hội trưởng... kế thừa vị trí hội trưởng?

Tất cả mọi người cảm thấy trước mắt tối sầm.

Tình huống gì vậy?

Thế nào xông vào một tường Nghi Nan, chính là khiêu chiến với hội trưởng?

- Tường Nghi Nan bảo tồn tạp chứng nghi vấn khó xử lý, vấn đề khó khăn cũng đã trải qua thời gian chồng chất, tất cả y sư của toàn bộ nghiệp đoàn cũng không có cách nào giải quyết.

Thấy mọi người nghi ngờ, đầu lĩnh hộ vệ cười gượng một tiếng, nói:

- Muốn trở thành hội trưởng nghiệp đoàn, y thuật tất nhiên phải thắng được những người khác. Như vậy mới có khả năng nắm giữ quyền uy vô thượng!

Mọi người gật đầu.

Y sư giống như những chức nghiệp khác, muốn thống lĩnh những người khác, không hề có kỹ thuật cứng rắn, cấp bậc và năng lực vượt qua những người khác, làm sao có thể?

Chương 520: Khiêu chiến hội trưởng? (2)

- Y thuật thứ này, không giống như luận võ, có thể lượng hóa. Một bệnh nhân, ngươi có thể trị hết, ta cũng có thể trị hết. Cho dù thời gian trị liệu khác nhau, cũng không có cách nào so sánh được y thuật của ai cao hơn! Dù sao, chữa trị tốt chỉ là chứng bệnh. Thân thể điều dưỡng như thế nào, có để lại tai hoạ ngầm ẩn chứa bên trong hay không... cũng là vấn đề. Có khả năng cùng một loại bệnh, ngươi hai ngày trị, lại chỉ là trị phần ngọn. Rất nhanh còn có thể lại bị lại. Đối phương tốn một tháng, lại trị tận gốc...

Mọi người lại gật đầu.

Luận võ, thắng là thắng, thua chính là thua, liếc mắt có thể nhìn ra. Y đạo lại khác. Có người am hiểu bệnh chứng này, có người am hiểu cái kia. Trị liệu nhanh cũng chưa chắc đã nói lên hiệu quả tốt.

Nhất là y thuật cũng ở dưới tình huống không khác biệt lắm, càng khó cân nhắc quyết định.

- Nếu rất khó cân nhắc quyết định, vậy làm sao có khả năng thể hiện ra y thuật hơn người, vượt qua những người khác? Đó chính là cái tường Nghi Nan này!

Đầu lĩnh hộ vệ nói tiếp:

- Trên tường ghi chép tạp chứng nghi vấn khó xử lý khó có thể giải quyết của nghiệp đoàn trong các triều đại. Muốn trở thành hội trưởng y sư, mới có tư cách tiến vào trong đó. Giải quyết vấn đề khó khăn càng nhiều, nói rõ y thuật càng cao minh, cũng có thể nhận được nhiều người tin tưởng và nghe theo hơn! Nếu như một chứng bệnh vẫn không có cách nào giải quyết, chẳng khác nào đang quấy rối, khiêu chiến quyền uy của hội trưởng, tất nhiên bị trừng phạt!

- Cái này...

Mọi người chớp mắt, giờ mới hiểu được.

Khó trách hắn khẩn trương như vậy.

Người này cái gì cũng đều không hiểu lại xông vào, chẳng khác nào khiêu chiến với hội trưởng, quả thực chính là đâm đầu vào chỗ chết.

Mà bọn họ nói cho “người biết rõ” biết sát hạch thế nào, chuẩn bị không tốt cũng sẽ phải chịu liên lụy.

- Nếu là tạp chứng nghi vấn khó xử lý, nghiệp đoàn không có người nào có thể giải quyết. Cho dù trả lời sai... cũng không biết!

Buồn bực một lát, Nhã Nhu không nhịn được nói.

Đều nói là tạp chứng nghi vấn khó xử lý, không có cách nào giải quyết, đáp sai, ai cũng không phân được rõ ràng được!

Chỉ cần người này trả lời, cho dù một mạch đáp loạn, chắc hẳn cũng sẽ không có người nào biết được. Có lẽ lại có thể lừa dối qua cửa ải.

- Nếu quả thật đơn giản như vậy, lại dễ dàng...

Thủ lĩnh hộ vệ cười gượng:

- Tường Nghi Nan là một linh khí đặc biệt, có thể cùng liên hệ cùng tổng hội. Một khi có người trả lời, sẽ có y sư tứ tinh, thậm chí ngũ tinh tự mình kiểm nghiệm. Một khi chính xác, tường sẽ phóng ra ánh sáng màu cam. Sai lầm, phóng ra ánh sáng màu đỏ!

- Liên hệ cùng tổng hội?

- Phóng ra ánh sáng?

Tất cả mọi người đều ngây người.

Nói như vậy, giả vờ cũng làm không được. Dựa theo tính tình của Liễu lão sư vừa rồi cái gì cũng không biết, sợ rằng mới vừa đi vào, sẽ tạo ra ánh sáng màu đỏ. Sau đó... sẽ không có sau đó!

- Vậy tiếng chuông vừa rồi là...

Nhã Nhu không nhịn được nói.

- Tiếng chuông vừa rồi chính là kích phát tường Nghi Nan, chẳng khác nào nói cho mọi người của toàn bộ nghiệp đoàn y sư biết, có người muốn khiêu chiến hội trưởng...

Đầu lĩnh hộ vệ nói đến đây, đột nhiên ngừng lại, chỉ về phía trước:
- Kết thúc rồi...

Thuận ngón tay của hắn nhìn lại, khóe miệng tất cả mọi người đều giật một cái.

Chỉ thấy vừa nghe động tĩnh của tiếng chuông, tất cả nghiệp đoàn đều kinh động, từ đâu có tới mười mấy người tiến tới gần.

- Mộc Hoành hội trưởng, Đỗ Nhiêu y sư tam tinh, Thành Phong y sư...

Đọc lên mỗi một cái tên, chân mày Nhã Nhu lại động một cái.

Những người này đại biểu cho tầng cao nhất của toàn bộ nghiệp đoàn. Nói cách khác, tiếng chuông vừa rồi đã gọi tất cả cao tầng qua!

Hội trưởng tự mình qua. Có người muốn khiêu chiến vị trí của hắn... có thể tưởng tượng được sắc mặt của hắn.

- Chuyện gì xảy ra?

Quả nhiên, không rầu rĩ quá lâu, Mộc Hoành hội trưởng lại đi đến trước mặt Y Sư Đường, bàn tay vẫy một cái.

- Hồi bẩm hội trưởng, vừa có người xông vào, hình như muốn khiêu chiến... tường Nghi Nan!

Một học đồ vừa khám bệnh cho người đã đi tới.

Hắn không thấy rõ, cũng vì nghe được tiếng chuông, xung quanh bàn luận mới biết.

- Khiêu chiến tường Nghi Nan?

Lông mi Mộc Hoàng hội trưởng giật giật vài cái.

Đây là đang khiêu chiến vị trí của hắn!

- Là ai?
- Ta... cũng không thấy rõ. Chẳng qua là từ phía kia đi tới, trước đài bên kia khẳng định biết được!

Học đồ có chút do dự, nói.

- Trước đài? Gọi mấy người kia đến!

Mộc Hoành hội trưởng ngẩng đầu nhìn qua. Đám người Nhã Nhu, đầu lĩnh hộ vệ không thể làm gì khác hơn là vẻ mặt buồn bã giống như đưa đám đi tới.

- Nói, chuyện gì xảy ra? Là ai xông vào?

Hội trưởng không giận tự uy.

- Hồi bẩm hội trưởng, là một lão sư họ Liễu của Thiên Vũ học viện xông vào...

Đầu lĩnh hộ vệ nhất thời run rẩy, nói.

- Lão sư họ Liễu?

Mộc Hoành hội trưởng chớp mắt:

- Một lão sư xông vào làm gì?

- Hắn nói muốn sát hạch y sư. Chúng ta lại nói với hắn, tới Y Sư Đường thi... Chúng ta cũng không biết, hắn làm thế nào lại xông tới chỗ tường Nghi Nan...

Môi đầu lĩnh hộ vệ run rẩy.

- Sát hạch y sư? Mấy sao? Trực tiếp xông tới tường Nghi Nan, chẳng lẽ là tam tinh? Không đúng...

Mộc Hoành hội trưởng không nhịn được nói, mày nhăn lại, cẩn thận suy nghĩ tìm hiểu.

Dám xông tới tường Nghi Nan, khiêu chiến với mình, nói rõ chí ít cũng đạt được cấp bậc tam tinh. Từ khi nào... Thiên Vũ học viện lại có y sư lợi hại như vậy?

- Tam tinh?

Trước mắt đầu lĩnh hộ vệ tối sầm:

- Hồi bẩm hội trưởng... Hắn còn không có sát hạch đẳng cấp, không phải là y sư chính thức!

- Không phải y sư chính thức? Lại dám khiêu chiến với ta?

Trên trán Mộc Hoành hội trưởng tuôn ra vạch đen:

- Lẽ nào y thuật của hắn rất cao minh?

- Cao minh...

Đầu lĩnh hộ vệ khóc:

- Có khả năng... khả năng... Hắn sẽ không hiểu y thuật!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau