THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 511 - Chương 515

Chương 511: Lão sư, ta sai rồi! (1)

- Lão sư, lão sư... thật sự có thể khiến cho ta báo thù trong vòng mười ngày?

Bên trong phòng học nhỏ phụ đạo riêng, Lộ Trùng quỳ gối trước mặt Trương Huyền, đến bây giờ còn có chút không dám tin tưởng.

Chuyện bản thân hắn mang huyết hải thâm cừu, chưa bao giờ nói qua với người khác, càng không biểu hiện ra ngoài. Vì đề phòng nói mớ tiết lộ các loại, hắn trực tiếp giả dạng làm người câm điếc, tự tin không lưu lại bất kỳ sơ hở nào.

Nhưng vị Liễu lão sư trước mắt này, chỉ nghe được chuyện trước kia và trạng thái tu hành của mình, lại suy đoán ra mình trên lưng mang thù lớn. Điều này... năng lực quá kinh khủng!

Mấu chốt nhất chính là... hứa hẹn mình mười ngày báo thù!

Kẻ thù của hắn lại là cường giả Thông Huyền cảnh. Nếu đơn giản như vậy, hắn cũng không cần ngày đêm khổ sở tu luyện suốt hai năm qua!

- Nếu nói như vậy, tất nhiên có phương pháp. Chỉ có điều... Phương pháp của ta rất thống khổ, có thể chịu được hay không, lại phải xem chính bản thân ngươi!

Trương Huyền nhìn về phía thiếu niên ở trước mắt.

Đối với người học sinh này, hắn hết sức hài lòng.

Vì tăng thực lực, quỳ ở trước cửa bảy ngày bảy đêm, sợ tiết lộ tin tức, giả vờ tròn hai năm câm điếc. Bất kể bên nào, đều nói rõ tâm trí của hắn cường đại, lực ý chí kiên cường.

Người như thế tuy rằng thiên phú không được tốt lắm, nhưng chỉ cần cố gắng bồi dưỡng, thực lực tuyệt đối sẽ tăng mạnh, vượt quá Mộc Tuyết Tình chỉ là vấn đề thời gian.

Không phải như vậy, hắn cũng không có khả năng đặc biệt phí nhiều nước miếng như vậy.

Hắn thu học sinh, nhìn tâm tính, nhìn lực ý chí, về phần thiên phú. Có hắn ở đây, không tính là cái gì.

- Chỉ cần có thể báo thù, thống khổ lớn hơn nữa ta cũng có thể chịu được!

Lộ Trùng xiết chặt nắm đấm, ánh mắt kiên định.

- Rất tốt!

Chắp hai tay ở sau lưng, ánh mắt Trương Huyền sâu thẳm:

- Trong chức nghiệp đặc biệt, có một loại khiến người ta không muốn tiếp xúc, cũng không muốn nhắc tới, là độc sư. Không biết ngươi đã nghe nói qua không?

- Từng nghe nói!

Lộ Trùng gật đầu.

Trước đây hắn cũng muốn học tập chức nghiệp độc sư, đáng tiếc không tìm được phương pháp.

- Lẽ nào lão sư người...

Hắn thoáng có chút sửng sốt, nghi ngờ nhìn qua.

Độc sư, không phải bị những chức nghiệp khác xa lánh, rất ít khi lộ diện sao? Chẳng lẽ vị lão sư này nắm giữ loại chức nghiệp này?
Hoặc muốn cho hắn học tập?

- Ta không phải là độc sư, cũng sẽ không cho ngươi học tập!

Hình như nhìn ra được suy nghĩ của hắn, Trương Huyền thản nhiên nói:

- Ta có một bộ phương pháp, có thể khiến cho thực lực ngươi tăng nhanh chóng. Chỉ có điều, cần phải mượn độc dược, đối với tu luyện về sau không có hại, lại phải nhận thống khổ, cực lớn cửu tử nhất sinh, không chịu nổi sẽ phải chết.

Hắn nói, tất nhiên là phương pháp tu luyện độc thể nhìn thấy được ở Độc Điện.

Độc thể, sau khi luyện thành, không chỉ có thể dùng kịch độc không gặp phải tổn thương, lực lượng, tinh thần, lực nhanh nhẹn đều sẽ tăng lên rất nhiều, trong khoảng thời gian ngắn khiến người ta bạo phát ra lực lượng cường đại hơn.

Muốn cho vị trước mắt này, trong khoảng thời gian ngắn lực lượng tăng mạnh, ngoại trừ thần công thiên đạo, cũng chỉ có một biện pháp này.

Bình thường độc sư tu luyện, lấy thân độc này, đều sẽ ảnh hưởng tuổi thọ. Giống như Cổ Mục trước đây, tồn tại dạng này, nội thương như vậy.

Nhưng bộ này của Trương Huyền, trải qua Đồ Thư Quán chỉnh lý, ảnh hưởng tiêu cực đã rất nhỏ. Chỉ có điều, không có chân khí thiên đạo duy trì, muốn tu luyện, cũng không dễ dàng như vậy, cần phải nhận thống khổ cực lớn mới có khả năng hoàn thành.

Nếu Lộ Trùng này có nghị lực như vậy, để cho hắn thử xem, có lẽ lại có thể tạo được hiệu quả không tệ.

- Bất kể bao nhiêu thống khổ, chỉ cần có thể báo thù, ta đều nguyện ý!

Ánh mắt Lộ Trùng kiên định, trong ánh mắt mang theo sự kiên quyết.

Cơ hội chỉ có một lần.

Hắn tu luyện, đối phương cũng tu luyện. Dựa vào thiên phú của hắn hai năm mới nâng cao một bậc, muốn vượt qua đối phương, cho dù khổ công tám năm mười năm, cũng không nhất định có thể làm được.
Vị Liễu lão sư này nếu nói mười ngày có thể khiến cho hắn báo thù, vậy khẳng định có thể làm được.

Tận mắt nhìn thấy được đám bạn học trong cả lớp hắn chỉ trong khoảng thời gian ngắn nâng cao thực lực, có ngốc cũng biết, vị lão sư này chính là có bản lĩnh lớn chân chính.

Thấy ánh mắt hắn kiên định, Trương Huyền thoả mãn gật đầu, âm thanh rất nặng, mang theo sự lạnh lùng:

- Ta truyền thụ công pháp của ngươi, cũng không thể truyền ra cho bất kỳ kẻ nào. Bằng không, không cần ta động thủ, chân khí lại sẽ tự động cắn trả, khiến cho ngươi chết không có chỗ chôn!

- Vâng!

Lộ Trùng gật đầu, một tay giơ lên:

- Lộ Trùng ta xin thề, Liễu lão sư truyền thụ công pháp bí tịch cho ta, nếu như có lộ ra ngoài, khiến cho ta hồn phi phách tán, vạn kiếp bất phục!

- Ừ!

Trương Huyền cũng không nói một lời nào, ngón tay điểm một cái. Một luồng chân khí chui vào huyệt đạo của đối phương, lặng lẽ ẩn nấp.

Hắn truyền thụ công pháp quá mức kinh người. Một khi truyền bá ra ngoài, tuyệt đối sẽ gây ra họa lớn ngập trời. Hắn cũng không muốn tự tìm phiền toái. Mặc dù đối phương phát lời thề, hắn vẫn càng tin tưởng vào chính mình hơn.

Trải qua học tập và nghiên cứu đối với độc, chân khí thiên đạo của hắn có thể một ý niệm là độc, một ý niệm là thuốc.

Nếu như đối phương giữ mồm giữ miệng, luồng chân khí này, hoàn toàn có thể giúp hắn dọn sạch cản trở trong kinh mạch, giúp đỡ nâng cao tu vi, sử dụng lực lượng làm xằng làm bậy, cũng có thể độc giết hắn.

- Tu luyện độc thể, cần phải có độc dược phối hợp. Trên người ta bây giờ không có những dược vật này! Công pháp ngày mai lại truyền thụ cho ngươi. Chỉ có điều, ngày hôm nay thật ra có thể truyền thụ một bộ công pháp khác, khiến cho thể chất của ngươi tăng lên rất nhiều. Chỉ có lực lượng tăng, mới có khả năng chống đỡ kịch độc tập kích, không bị chết!

Làm xong chuẩn bị, Trương Huyền nhìn qua:

- Ta chỉ nói một lần, có thể nhớ kỹ được bao nhiêu, lĩnh ngộ bao nhiêu, dựa vào năng lực cá nhân của ngươi, ngàn vạn lần đừng làm cho ta thất vọng!

- Học sinh sẽ không để cho lão sư thất vọng!

Lộ Trùng gật đầu.

- Rất tốt. Đây là bộ công pháp luyện thể của ta...

Trương Huyền lập tức mở miệng.

Hắn nói chính là thiên đạo kim thân. Đương nhiên, hắn truyền thụ giống như đám người Triệu Nhã như nhau, thuộc về bản rút gọn.

Tu luyện độc thể, trải qua kịch độc, cửu tử nhất sinh. Nếu như thể chất không đủ cường đại, sợ rằng sẽ không kiên trì nổi.

Bộ thiên đạo kim thân này tuy rằng không bằng cái hắn tu luyện, nhưng cũng là sản phẩm do Đồ Thư Quán sản xuất ra, không thể khinh thường. Chỉ cần nghiêm túc tu luyện, khiến cho hắn trong khoảng thời gian ngắn lực lượng tăng vọt, không phải là vấn đề.

Chương 512: Lão sư, ta sai rồi! (2)

- ... Vì thế, mới là thân thể hoàn chỉnh!

Rất nhanh, Trương Huyền đọc xong khẩu quyết một lần.

- Đa tạ lão sư ban thưởng hậu!

Nghe xong công pháp, thân thể Lộ Trùng run rẩy, kích động tới mức sắc mặt đỏ lên.

Hắn đi tới Thiên Vũ học viện hai năm, tu luyện tới Đỉnh Lực cảnh sơ kỳ, gặp qua không ít công pháp, cũng biết một ít pháp quyết luyện thể.

Mấy thứ này so với thứ vị Liễu lão sư này vừa dạy, quả thực ngay cả rác rưởi cũng không tính.

Loại công pháp cấp bậc như vậy, ít nhất đạt tới quỷ cấp đỉnh phong, thậm chí còn cao hơn!

Tùy tiện lấy ra đi bán đấu giá, đều tuyệt đối là giá trên trời. Thậm chí vương thất Thiên Vũ cũng sẽ điên cuồng vì nó...

Công pháp trân quý như thế, lão sư lại tùy tiện dạy... Phần ân tình này, hắn căn bản không có cách nào báo đáp.

- Tu luyện!

Không để ý tới sự cảm kích của hắn, Trương Huyền tùy ý khoát tay áo.

- Vâng!

Biết lão sư không thích nói thừa, Lộ Trùng cũng không nói thêm gì nữa, lúc này ngồi khoanh chân xuống, bắt đầu tu luyện.

Thiên đạo kim thân, nơi chân khí chạy qua, gần như tất cả đều là con đường chính xác. Tu luyện một lát, Lộ Trùng lại cảm thấy toàn thân đau tê dại, thư thái một hồi. Thậm chí trên người có nội thương, ở trong nháy mắt đã bị loại trừ.

- Lợi hại!

Không biết qua bao lâu, cơ bắp toàn thân vang lên những tiếng động giống như tiếng pháo nổ, khí thế toàn thân tăng lên rất nhiều.

Vù!

Lộ Trùng mở mắt.

Lúc này, hắn cảm thấy trên người có lực lượng không dùng hết.

- Ừ, không tệ. Một canh giờ, lại đạt được tiểu thành, nói rõ nền tảng của ngươi không tệ!

Trương Huyền thoả mãn gật đầu.

Đối phương vì báo thù, khổ gì cũng chịu. Thân thể khẳng định đã sớm rèn luyện qua. Bằng không, một canh giờ đã muốn khiến cho thiên đạo kim thân bản rút bớt tiểu thành, cũng làm không được.

- Đi ra ngoài đi. Chắc hẳn những bạn học khác của ngươi, đều đang chờ đợi sốt ruột!

Thấy hắn tu luyện xong, Trương Huyền đẩy cửa ra khỏi phòng.

Hai người tiến vào, đã hơn một canh giờ. Đám học sinh chờ ở bên ngoài, chỉ sợ đã sớm sốt ruột. ...

Bên trong lớp học.

- Liễu lão sư nói... Mười ngày khiến Lộ Trùng có thể thắng được cường giả Thông Huyền cảnh. Điều này... có khả năng sao?

Đến bây giờ, trên mặt mỗi đệ tử đều không thể tin được.

- Ta cũng không biết. Chỉ có điều, Liễu lão sư thuận miệng chỉ điểm, khiến chúng ta đột phá. Ta cảm thấy năng lực quan sát mạnh mẽ, không thể kém hơn so với danh sư!

- Ta từng nghe danh sư giảng giải. So với lão sư trước kia của chúng ta cao thâm hơn một ít. Nhưng so với Liễu lão sư, ta cảm thấy... còn có chút không bằng!

- Đúng vậy... Lợi hại như vậy, hắn thật sự chỉ là một lão sư bình thường sao?

Bọn họ bàn luận ầm ĩ.

Ban đầu, bọn họ đối với vị lão sư này còn ôm sự thù địch. Kết quả hắn vừa mở miệng chỉ điểm, mọi người lập tức đã biết gặp phải một lão sư tốt, đều phản chiến.

- Thông Huyền cảnh, lực lượng vượt quá một trăm đỉnh. Một quyền có thể chặt cây mở núi. Lộ Trùng hiện tại chỉ là Đỉnh Lực cảnh sơ kỳ, chênh lệch quá nhiều... Mười ngày, làm sao có thể!

Mộc Tuyết Tình lắc đầu.

Nàng bây giờ là Ích Huyệt cảnh, biết độ khó khi lực lượng tăng trưởng. Ngắn ngủi mười ngày, có thể khiến cho Lộ Trùng từ Đỉnh Lực cảnh sơ kỳ, đạt được trung kỳ đã rất tốt. Vượt qua hai cấp lớn, cùng cường giả Thông Huyền cảnh chiến đấu...

Nghe không có gì khác so với khoác lác.

- Đúng vậy... Mạnh Đào cũng gật đầu.

Trước đây hắn từ Đỉnh Lực cảnh sơ kỳ, đạt được hậu kỳ, lại tốn vô số tâm huyết, hao phí thời gian gần một năm. Trong khoảng thời gian ngắn nâng cao... hắn cũng không quá tin tưởng.

Két!

Bọn họ đang xúc động, cửa phòng mở ra. Liễu lão sư và Lộ Trùng đi ra.

Lúc này, toàn thân Lộ Trùng tinh khí no đủ, hai mắt sáng như điện, trong cơ thể bạo phát lực lượng, giống như sóng triều lao nhanh, khiến người ta bị đè ép rất mạnh.

- Đỉnh Lực cảnh... đỉnh phong?

Cảm nhận được khí tức này, Mộc Tuyết Tình, Mạnh Đào câm nín, mắt trợn trừng sắp rơi ra.

Hắn mới cùng Liễu lão sư tiến vào trong bao lâu?

Khoảng một canh giờ, lại từ Đỉnh Lực cảnh sơ kỳ đạt được đỉnh phong...

Hai người cảm thấy muốn nôn ra máu.

Bọn họ tu luyện, nâng cao một cấp bậc, giống như ốc sên. Mấy tháng không động được một điểm. Vị Liễu lão sư này dẫn Lộ Trùng vào một hồi, liền tiếp theo đột phá mấy cấp bậc nhỏ...

Có cần khoa trương như vậy hay không?

Thật ra bọn họ không biết, Lộ Trùng tu luyện thiên đạo kim thân bản rút bớt tiểu thành, chỉ dựa vào lực lượng, đã vượt qua Đỉnh Lực cảnh đỉnh phong bình thường!

Phối hợp chân khí, hắn đã nắm giữ lực lượng tròn năm đỉnh!

Đỉnh Lực cảnh đỉnh phong bình thường, cũng không quá bốn đỉnh mà thôi.

- Cái này... cái này, thật lợi hại... Học tỷ, ta thấy học tỷ vẫn nên chủ động nhận sai, đi. Lão sư tốt như thế, đi nơi nào tìm được...

Đè nén khiếp sợ trong lòng, Mạnh Đào không nhịn được truyền âm.

Hắn nói phân nửa, thấy không có câu trả lời, cho rằng tính cách học tỷ quá ngạo, không muốn khuất phục, vội vàng quay đầu lại. Vừa nhìn, hắn thiếu chút nữa thì lập tức ngất đi.

Chỉ thấy Mộc Tuyết Tình tiểu ma nữ cao ngạo vô cùng cũng không chịu nhận sai, “bịch bịch” quỳ rạp xuống trước mặt Liễu lão sư, vẻ mặt thành khẩn.

- Lão sư, ta sai rồi... xin hãy tha thứ. Sau này lão sư phân phó ta làm cái gì, thì ta làm cái đó, không dám có chút làm trái! Cho dù vị danh sư thiên tài Trương Huyền kia qua, ta cũng sẽ coi hắn thành không khí, liếc mắt nhìn cũng không nhìn!

- ...

Trương Huyền.

Chương 513: Hai nữ tử tranh đấu (1)

- Đứng lên đi!

Phiền muộn một hồi, Trương Huyền nâng Mộc Tuyết Tình dậy.

Hắn còn không có công sức đi tính toán với một đệ tử. Nói đuổi học chỉ là một lần ra oai phủ đầu cho đối phương, khiến cũng cho nàng ngoan ngoãn nghe lời.

Nha đầu kia bởi vì nguyên nhân tiên thiên, từ nhỏ dùng đan dược, đan độc đã xâm nhập vào trong cơ thể, giống như gông cùm xiềng xích kinh mạch. Muốn giải trừ loại chất độc này, cần nàng tín nhiệm không giữ lại chút nào.

Cho nên, hắn mới cố ý vắng vẻ. Nàng có thể nghĩ thông suốt, quý trọng cơ hội lần này, hắn không ngại ra tay cứu chữa. Nàng không nghĩ ra, không quý trọng, đối với Trương Huyền mà nói, cũng không tính là gì cả. Chẳng qua là ít đi một đệ tử mà thôi. Chỉ cần nguyện ý, mười ngày, tám ngày là có thể đào tạo ra một học viên thực lực vượt xa nàng.

- Đan dược cho dù có độc, cũng sẽ không quá nghiêm trọng. Bằng không, chức nghiệp luyện đan sư này sẽ không có địa vị cao như vậy!

Rất sợ nữ hài lại nói ra lời gì, Trương Huyền trực tiếp giải thích:

- Sở dĩ tình hình của nàng nghiêm trọng, là bởi vì pháp quyết tu luyện, có tác dụng nhanh chóng khuếch tán dược lực. Điều này có thể khiến cho dược hiệu rất nhanh phát huy ra. Đáng tiếc, cũng sẽ thuận lợi hấp thu đan độc tiến vào trong cơ thể. Năm này tháng nọ chồng chất lên, không có cách nào loại bỏ!

- Nàng lặng lẽ viết ra công pháp, ta giúp nàng sửa chữa một chút, sau đó chiếu theo tu luyện, chắc hẳn là không cần mười ngày, có thể loại bỏ đan độc lắng đọng trong cơ thể, thực lực cũng sẽ có tinh tiến!

Đối với các danh sư khác mà nói, cho dù tam tinh, tứ tinh, muốn giải quyết những đan độc này, cũng rất khó khăn. Nắm giữ công pháp thiên đạo chính xác nhất, muốn xử lý giải quyết, không tính là gì cả.

- Vâng!

Mộc Tuyết Tình không dám do dự, vội vàng chép ra công pháp mình học tập một lần.

Trương Huyền liếc mắt thoáng nhìn, sửa đổi mấy chỗ, để cho nàng một lần nữa tu luyện.

Sau nửa canh giờ, Mộc Tuyết Tình lại cảm thấy toàn thân sảng khoái một hồi. Gông xiềng giam cầm ở trên người trước đó, dường như trong nháy mắt được giải ra. Từ trong tới ngoài, thoải mái một hồi. Thậm chí thực lực cũng đột phá một cấp bậc nhỏ, lại mở ra một huyệt đạo.

Cảm nhận được trên thân thể biến hóa, nàng rốt cuộc biết vị Liễu lão sư trước mắt này có bao nhiêu nghịch thiên.

- Được rồi, buổi dạy ngày hôm nay lại đến đây thôi. Tất cả đều trở về đi!

Xử lý xong chuyện của nàng, không để ý tới sự cảm kích của đối phương, Trương Huyền tùy ý khoát tay áo.

Mọi người đồng thời gật đầu, lui ra ngoài.

Rời khỏi phòng học, đi ở sân trường, những học sinh có liên quan không thể tiếp tục kìm chế được hưng phấn trong lòng.

- Liễu lão sư thật sự quá lợi hại. Trải qua sự chỉ điểm của hắn, ta phát hiện những gì mình tu luyện trước đó đều sai. Dựa theo phương thức tu luyện hiện tại, không tới ba tháng, tuyệt đối có thể đột phá đến Đỉnh Lực cảnh!

- Ta cũng vậy. Sau khi tu luyện qua, toàn thân thoải mái một hồi. Lực lượng cũng nhanh chóng tăng trưởng. Thật không nghĩ tới vấn đề trước đây chưa bao giờ chú ý, lão sư vừa nói, lại khiến cho ta tiến bước lớn như vậy!

- Đây mới thực sự là lão sư lợi hại, hóa mục nát thành thần kỳ! Các ngươi thấy không, chuyện hắn chỉ điểm, chúng ta trước đây đều biết, chỉ là căn bản không nghĩ tới có thể liên kết cùng một chỗ... - Ta còn tưởng rằng trường học sẽ giống như trước đây, phái một lão sư rất kém cỏi tới. Không nghĩ tới lại lợi hại như vậy...

...

Mắt của mỗi một người đều tỏa ánh sáng.

Tuy rằng chỉ cùng vị lão sư này tiếp xúc trong thời gian không lâu, bọn họ lại hoàn toàn bái phục.

- Tùy tiện chỉ điểm cho chúng ta, khiến thực lực tăng mạnh. Loại năng lực này, cho dù một vài danh sư cũng kém hơn so với hắn!

Nghe được tiếng bàn luận của mọi người, Mạnh Đào không nhịn được xúc động.

- Đúng vậy, ta đã gặp danh sư, thậm chí còn may mắn từng được ngọc phù chương trình học của Khương đường chủ, đặc biệt từng nghe suốt một canh giờ. Tuy rằng nói không tệ, nhưng so với Liễu lão sư, năng lực nói trúng trọng tâm vẫn kém hơn!

Mộc Tuyết Tình gật đầu.

Bởi vì nguyên nhân gia thế, nàng từ nhỏ đã cùng không ít danh sư tiếp xúc qua. Thậm chí bài giảng của Khương đường chủ nàng cũng đã từng nghe. Nhưng thật sự lại nói tiếp, tất cả ngôn ngữ cũng không có sắc bén giống như Liễu lão sư, nói thẳng trúng chỗ yếu hại, khiến người ta nhất thời sửa đổi, lại có tiến bộ cực lớn.

- Bài giảng của Khương đường chủ cũng không bằng? Chẳng lẽ vị Liễu lão sư này của chúng ta, trên phương diện giảng bài đã vượt qua danh sư nhị tinh?

Mạnh Đào không thể tin được.

- Không chỉ Khương đường chủ. Ta thậm chí cảm thấy, vị thiên tài danh sư Trương Huyền kia, cũng còn xa mới bằng được! Hắn cũng chỉ là thiên phú bản thân mạnh mẽ, thời điểm sát hạch danh sư, gây ra động tĩnh rất lớn mà thôi... Mấy học sinh của hắn, tu vi lại không được tốt lắm. Ta nghe nói, cơ bản đều đang là Đỉnh Lực cảnh. Mạnh nhất cũng chỉ có Ích Huyệt cảnh!
Mộc Tuyết Tình nói:

- Nếu quả thật giảng bài tốt, lợi hại giống như Liễu lão sư, học sinh làm sao có thể kém như vậy?

Có đối tượng sùng bái mới, nàng đối với vị danh sư thiên tài này, cũng không mù quáng như vậy nữa.

Nhớ tới tin tức nghe được trước đó, so sánh cùng Liễu lão sư mình biết, liền có kết luận.

Vị danh sư Trương Huyền này, cũng chỉ là thiên phú bản thân cao mà thôi. Trên phương diện giảng bài khẳng định kém hơn so với Liễu lão sư sửa dở thành hay.

Bằng không, học sinh thân truyền của hắn, làm sao có thể kém như vậy?

Phải biết rằng, Liễu lão sư lại công bố mười ngày là có thể khiến cho Lộ Trùng có thể chiến thắng cường giả Thông Huyền cảnh. Học sinh của danh sư Trương Huyền, cho dù thời gian hướng dẫn ngắn, cũng tuyệt đối vượt qua mười ngày.

Vừa so sánh hai người với nhau, liền phân ra cao thấp.

- Nàng nói ai giảng bài không tốt? Có dám lặp lại lần nữa!

Vừa dứt lời, liền nghe được một giọng điệu lạnh lùng vang lên. Nàng quay đầu lại nhìn, liền thấy một nữ sinh đẹp không thể tưởng tượng nổi và mấy học sinh tuổi tương đương nhau, đứng ở cách đó không xa, đôi mi thanh tú nhíu lại, đầy không vui nhìn qua.

Nhìn thấy được nữ hài này, Mộc Tuyết Tình luôn luôn tự nhận mình có khuôn mặt đẹp, cũng không nhịn được tán dương một tiếng. Chỉ có điều, nàng lập tức dâng lên lòng so sánh.

- Ta nói ai, liên quan gì tới nàng?

Hừ một tiếng, Mộc Tuyết Tình phản bác một câu.

Nàng là tiểu ma nữ, không sợ trời không sợ đất. Ở dưới quyền uy của Liễu lão sư nàng không dám nói thêm cái gì. Không biết người từ nơi nào đi ra cũng muốn dạy dỗ nàng, làm xuân thu đại mộng cái gì chứ!

- Nàng nói Trương Huyền danh sư giảng bài không tốt? Học sinh quá kém?

Nữ hài xinh đẹp đối diện, hai mắt bắn ra hàn tinh, mang theo lửa giận.

- Thế nào, ta nói thì đã có sao? Không nói tới thiên phú cá nhân của Trương sư, nhưng ta nghe nói mấy học sinh của hắn, thật sự rất bình thường. Tu vi kém không nói, còn giống như người quê mùa. Vừa nhìn đã biết, phương diện giảng bài của hắn không được tốt lắm!

Mộc Tuyết Tình ăn mềm không ăn cứng. Ban đầu, nàng vốn vô cùng sùng bái Trương sư. Lúc này thấy trong giọng nói của nữ hài này mang theo sự uy hiếp, lập tức nói lời phản kích.

- Nàng... Nếu nói như vậy, cũng không cần nhiều lời. Có dám theo ta quyết đấu hay không?

Sắc mặt nữ hài đối diện tái xanh, rắng trắng cắn chặt.

Chương 514: Hai nữ tử tranh đấu (2)

- Quyết đấu?

Mộc Tuyết Tình sửng sốt.

Có phải bị bệnh hay không?

Chỉ là thuận miệng nói danh sư Trương Huyền giảng bài kém hơn so với Liễu lão sư, người này lại giống như mình giết chết người nhà của nàng, không chịu buông tha. Muốn làm cái gì vậy?

Chỉ có điều, thật sự quyết đấu, nàng đường đường là tiểu ma nữ, là học sinh toàn bộ Thiên Vũ vương quốc cũng phải kể đến. Nàng cũng không có khả năng sợ hãi!

- Đấu thì đấu, ai sợ ai!

Hừ lạnh một tiếng, Mộc Tuyết Tình vung ống tay áo lên.

- Học tỷ...

Nhìn thấy được tiểu ma nữ nổi giận, tất cả đám người Mạnh Đào đều giật nảy mình, vội vàng khuyên can.

Một nữ hài đi cùng với nữ hài xinh đẹp kia, trên mặt cũng có chút lo lắng nhìn sang.

- Triệu Nhã, Lưu sư bảo chúng ta không nên gây chuyện...

Giọng điệu nữ hài này nhu nhược, đầy lo lắng nhìn qua.

- Vương Dĩnh, nàng đừng nói nữa. Người ta đều khi dễ đến trên mặt, chẳng lẽ còn có thể nhịn?

Một thiếu niên đi tới, cổ tay rung lên. Phía sau hắn, từng đoạn trường thương vặn lại cùng một chỗ.

- Không sai, không thể nhẫn nhịn. Bọn họ sỉ nhục lão sư của ta, sỉ nhục chúng ta, cho dù Thiên Vũ học viện lại như thế nào?

Người béo mập vẻ mặt cũng dữ tợn đi tới.

Không phải là ai khác, chính là đám người Triệu Nhã, Trịnh Dương đến Thiên Vũ học viện đi dạo.

Bọn họ đi dạo ở Thiên Vũ học viện một hồi, quả thật bị học phủ cao nhất trong mười ba vương quốc này làm chấn động kinh ngạc. Đi dạo một buổi chiều, bọn họ đang định trở lại, bất chợt nghe được có người sỉ nhục Trương lão sư!

Lửa giận này làm sao có thể nhịn được.

Sỉ nhục bọn họ có thể. Sỉ nhục Trương lão sư, tuyệt đối không được!

Ở trong lòng bọn họ, Trương lão sư đã có thể so sánh với thần linh. Liễu lão sư gì đó, Khương Toàn gì đó... so sánh ra đều kém!

- Ta... Thấy Trịnh Dương, Viên Đào đều cố gắng hết sức tán thành, Vương Dĩnh do dự cũng gật đầu:

- Được rồi!

Năm học sinh này của Trương Huyền, tính cách đều luôn luôn không sợ trời không sợ đất. Nếu không trước đây cũng sẽ không ngang nhiên ở trên đài so tài, khiêu chiến Lục Tầm.

Hiện tại tuy rằng ở Thiên Vũ học viện, cuộc sống không quen, nhưng có người dám sỉ nhục lão sư của bọn họ, bọn họ tuyệt đối không thể tha thứ.

- Phía trước có một đài so tài. Ta và nàng lại đó. Người nào thua, người đó xin lỗi!

Mái tóc đen nhánh của Triệu Nhã tung bay, toàn thân đứng tại chỗ, cao quý, mạnh mẽ kiên cường:

- Dám hay là không dám?

- Có gì không dám? Ta thật ra sợ đến lúc đó nàng thua lại không chịu làm!

Mộc Tuyết Tình không nhường chút nào.

- Vậy bớt nói những lời dư thừa đi. Đến đây đi!

Triệu Nhã lười cùng đối phương dây dưa, đi nhanh về phía đài so tài.

Thiên Vũ học viện, khí thế tu luyện nồng đậm. Loại đài so tài này không lớn, khắp nơi trong toàn bộ học viện đều có, để cho học sinh có thể luận bàn bất cứ lúc nào bất cứ chỗ nào, tu vi tăng lên rất nhanh.
- Đây là thế nào?

- Hình như tiểu ma nữ Mộc Tuyết Tình muốn so đấu với người ta!

- So đấu với người ta? Ai lớn gan như vậy? Triệu Vũ sao? Hay là Lưu Trường Nham?

- Đều không phải... Ta cũng chưa từng thấy qua. Là một nữ hài rất xinh đẹp, đẹp không thể tưởng tượng nổi!

- Mỹ nữ chiến đấu? Vậy phải qua xem nhìn...

...

Nhìn thấy được hai nhóm người mùi thuốc súng mười phần, những học sinh khác đang đi dạo trong sân trường lập tức chấn động. Vô số người chen chúc đến.

Mộc Tuyết Tình người xinh đẹp, tu vi lại cao, vẫn là nhân vật rất phong vân trong học viện. Hiện tại nàng muốn cùng luận võ với một nữ hài khác không thua kém nàng chút nào, thậm chí còn đẹp hơn lên mấy phần, lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.

Còn chưa tới đài so tài, bên này đã chật kín người.

- Quả nhiên thật xinh đẹp!

- Người này... ta thế nào chưa thấy qua?

- Chắc là vừa tới trường học. Nếu không, học sinh đẹp như vậy, khẳng định phải biết!

...

Nhìn thấy được đám người Triệu Nhã, ánh mắt tất cả học sinh đều nhất thời sáng lên.

Triệu Nhã thể chất thuần âm mở ra, toàn thân bất kể khí chất hay là dung mạo, đều xuất trần thoát tục. So với nữ hài bình thường còn có một linh khí. Vừa xuất hiện nàng liền thu hút ánh mắt của mọi người. Không ít nam học sinh, hai mắt đều tỏa sáng.

- Đáng giận...

Nhìn thấy được những nam sinh này đều tập trung ánh mắt ở trên người nàng, sắc mặt Mộc Tuyết Tình tái xanh, toàn thân cũng sắp phát nổ.

Trước đây nàng đi tới chỗ nào, người khác đều đưa mắt tập trung qua. Hiện tại bọn họ lại tập trung ở trên người một nữ hài khác, nàng làm sao nhịn được.

- Ta không đánh cho nàng đầu rách máu chảy, không tìm được phương hướng, ta không phải họ Mộc nữa...

Răng trắng cắn chặt, Mộc Tuyết Tình xiết chặt nắm đấm.

Chương 515: Ước chiến (1)

- Triệu Nhã, nữ tử kia tuy rằng người không được tốt lắm, thực lực lại không thấp. Nàng phải cẩn thận!

Đối diện với cảnh giương cung bạt kiếm, Trịnh Dương đã đến trước mặt, hạ giọng nói.

- Ừ, yên tâm!

Triệu Nhã lên tiếng.

Ngày hôm trước trải qua Trương lão sư chỉ điểm, lại mở ra mười chỗ huyệt đạo, nữ hài đối diện thực lực cho dù không kém, so với nàng cũng chỉ chênh lệch không bao nhiêu. Thật sự chiến đấu, hươu chết về tay ai, còn chưa nhất định.

Vù!

Thân thể nàng tung lên, nhẹ nhàng rơi vào trên đài so tài. Tay ngọc vung lên, đôi mắt đen thanh tú nhìn về phía Mộc Tuyết Tình đối diện:

- Bắt đầu đi!

- Hừ!

Mộc Tuyết Tình cũng không cam chịu tỏ ra yếu kém, nhảy lên đài so đấu, toàn thân chấn động. Tu vi vừa đột phá lại thể hiện ra. Lực lượng lao nhanh giống như nước.

- Bắt đầu!

- Hai đại mỹ nữ tranh đấu...

Nhìn thấy được hai nàng không nói nhiều nói, trực tiếp nhảy lên đài so đấu, tất cả mọi người xung quanh đều trở nên yên tĩnh, rất sợ làm phiền.

- Ta sẽ khiến cho nàng phải nói lời xin lỗi!

Một âm thanh rõ ràng vang lên. Thân thể Triệu Nhã bước trên mặt đất một bước, lao thẳng về phía trước, đồng thời tay ngọc lật một cái, gào thét kình khí, giống như kiếm quang.

- Nói xin lỗi là nàng!

Không nhường chút nào, Mộc Tuyết Tình cũng tiến lên đón.

Ầm ầm ầm ầm!

Rất nhanh, hai người liên tiếp giao đấu. Đều là Ích Huyệt cảnh, lực lượng trùng kích mọi nơi, phát ra từng tiếng nổ kịch liệt.

- Lợi hại! Nữ hài này từ nơi nào xuất hiện? Tuổi không lớn lắm, tự nhiên đánh cùng Mộc Tuyết Tình khó phân thắng bại!

Trong đám người, một người thanh niên nhìn cuộc chiến đấu trong sân, đầy kỳ quái.

Đó chính là trong thi đấu học viên, xếp hàng thứ nhất Triệu Vũ Tinh.

- Ta cũng không biết. Hình như là ngày hôm nay đột nhiên xuất hiện!

Một người khác bên cạnh hắn, cũng đầy nghi ngờ nhìn về phía trên đài.

Nếu như Mộc Tuyết Tình nhìn thấy người này, khẳng định có thể nhận ra. Đó chính là Lưu Trường Nham xếp hạng thứ hai trong cuộc thi đấu giữa học sinh của Thiên Vũ học viện.

Triệu Vũ Tinh, Lưu Trường Nham, hai vị học sinh nổi danh nhất học viện, đều đến nơi này, quan sát các nàng so tài.

- Ngươi nói các nàng ai có thể thắng lợi? Lại nhìn một hồi, Lưu Trường Nham cười nói.

- Mộc Tuyết Tình, vài ngày không gặp, tu vi tăng không nói. Tình hình chiến đấu bó tay bó chân trước đây cũng đã biến mất. Lực chiến đấu tăng lên không ít. Nữ hài đối diện nàng, sử dụng võ kỹ tuy rằng không mấy cao minh, nhưng lực lượng mười phần. Hơn nữa trong chiêu số có hàn khí ép người, khiến người ta khó có thể chống lại... Muốn nói ai có thể thắng, ta cũng không nắm chắc được!

Triệu Vũ Tinh có chút do dự, nói.

Hắn mặc dù là đứng đầu trong các học sinh, năng lực quan sát kinh người. Nhưng hai nữ hài trên đài so tài, bất kể tu vi hay thực lực, đều chênh lệch không bao nhiêu. Nếu thật muốn nói ai có thể thắng lợi, ngay cả hắn, cũng nói không chính xác.

Lưu Trường Nham gật đầu, lông mày nhăn lại:

- Nữ hài này đột nhiên xuất hiện, tu vi vững chắc như thế, vì sao võ kỹ lại kém nhiều như vậy. Sử dụng gần như đều phàm cấp trung phẩm. Nếu như võ kỹ cao minh, có thể lại thắng!

- Đúng vậy!

Triệu Vũ Tinh cũng lộ ra vẻ mặt kỳ quái.

Nữ hài này mỹ lệ không thể tưởng tượng nổi, tu vi đạt được Ích Huyệt cảnh. Chỉ cần nguyện ý, là có thể tùy tiện ở trong học viện tìm được cấp bậc công pháp đạt được phàm cấp thượng phẩm, thậm chí đỉnh phong. Chỉ dùng trung phẩm, khó tránh khỏi quá yếu.

Nếu không phải trong cơ thể nàng có khí âm hàn vô cùng cường đại, so với Mộc Tuyết Tình không có cách nào tiến tới gần, sợ rằng đã sớm thua.

- Không ổn!

Lúc này, đám người Trịnh Dương cũng nhìn ra chỗ có vấn đề.

Thân thể Triệu Nhã thuần âm, dựa theo đạo lý, chắc hẳn là vô cùng cường đại, chiến thắng đối phương rất dễ dàng. Nhưng nàng tu luyện võ kỹ, rõ ràng chỉ ở trình độ Thiên Huyền vương quốc, so với đối phương vẫn có chênh lệch rất lớn.

Hơn nữa, quan trọng hơn chính là, Triệu Nhã từ võ giả nhất trọng tập trung hơi thở cảnh đạt được Ích Huyệt cảnh, chỉ dùng thời gian ngắn ngủi hai tháng, lực lượng nâng cao quá nhanh, thiếu thực chiến.

Mộc Tuyết Tình đối diện vừa vặn ngược lại. Nàng ở Thiên Vũ học viện hô phong hoán vũ, được gọi là tiểu ma nữ. Có thể nhìn ra được, nàng nhất định từng trải qua vô số chiến đấu. Võ kỹ yếu, thực chiến ít, nếu không phải có thể chất cường đại, chân khí trong cơ thể dâng trào giống như rồng lớn, chỉ sợ sớm đã thất bại.

- Đừng có gấp. Triệu Nhã tuy rằng thực chiến ít, đối phương muốn thắng, cũng không dễ dàng như vậy!

Lưu Dương nói.

Trước đây thể chất của Triệu Nhã ngay cả Lục Tầm lão sư cũng có thể áp chế. Nữ hài này cường thịnh mấy đi nữa, còn có thể mạnh hơn Lục Tầm sao?

- Yên tâm đi. Chỉ cần nàng thích ứng qua, đánh bại đối phương, chỉ là vấn đề thời gian!

Triệu Nhã yếu thế ở kinh nghiệm thực chiến ít. Dựa theo thời gian trôi qua, dần dần thích ứng với phương thức chiến đấu, đánh bại đối phương, cũng không khó.

- Đáng giận!

Mọi người dưới đài nhìn ra điểm ấy, Mộc Tuyết Tình cũng ý thức được. Sắc mặt nàng tái xanh.

Nàng tuy rằng không phải nữ sinh lợi hại nhất của Thiên Vũ vương quốc, nhưng cũng không khác biệt lắm. Nàng vốn tưởng rằng giáo huấn một nha đầu còn nhỏ hơn mình, dễ như trở bàn tay. Nàng nằm mơ đều không nghĩ tới, đối phương lợi hại như vậy!

Thiên Vũ học viện từ khi nào xuất hiện một học viên mới lợi hại như vậy?

- Tiếp tục kéo dài nữa, chân khí của nàng còn muốn hùng hậu hơn so với ta, ta nhất định sẽ thua. Chỉ có thể sử dụng chiêu đó!

Cắn răng một cái, ánh mắt Mộc Tuyết Tình lộ ra một sự tàn nhẫn.

Vừa mới bắt đầu, đối phương vẫn ở hạ phong. Dựa theo thời gian trôi qua, nàng đã có chút không kiên trì nổi.

Đan dược nâng cao tu vi, lại cẩn thận nói tiếp, vẫn còn có chút không thực.

- Hừ!

Hừ nhẹ một tiếng, Mộc Tuyết Tình nhướng mày. Khí tức toàn thân đột nhiên tăng mạnh, lập tức một quyền đánh ra.

- Là Lạc Hoa Quyền nổi danh của Mộc đan sư!

Sắc mặt Triệu Vũ Tinh thoáng ngưng trọng.

- Lạc Hoa Quyền?

Lưu Trường Nham nhìn qua.

- Không sai, là một bộ võ kỹ quỷ cấp thượng phẩm. Nghe nói là Mộc đan sư đạt được đột phá Tông Sư cảnh, tưởng niệm thê tử đã chết, sáng lập ra quyền pháp, tổng cộng ba chiêu, uy lực vô cùng. Ngay cả Mạc Hoằng Nhất cũng tán dương không dừng!

Hai mắt Triệu Vũ Tinh nhìn chằm chằm nữ hài trên đài:

- Không nghĩ tới Mộc đan sư truyền bộ quyền pháp này. Hơn nữa nàng đã luyện thành chiêu thứ nhất!

- Võ kỹ quỷ cấp thượng phẩm? Cho dù ở vương thành cũng phải kẻ tới? Nữ hài đối diện nàng sắp gặp xui xẻo!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau