THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 51 - Chương 55

Chương 51: Thiên Đạo Kim Thân

Vào trong góc, thư tịch chống chất xếp cùng một chỗ, đều là loại hình pháp quyết tu luyện, có võ giả nhất, nhị trọng, cũng có tam, tứ trọng, cũng giống như Hồng Thiên học viện, càng cao cấp hơn số lượng càng ít, công pháp lục trọng chỉ có mười bản.

- Tuy rằng ít nhưng có còn hơn không!

Vốn tưởng rằng có thể giống như Tàng Thư Các, có tới mấy trăm, hơn một nghìn bản để hắn sàng lọc, bây giờ xem ra là hắn suy nghĩ nhiều!

Nhưng nghĩ lại cũng dễ hiểu, học viện là nơi dạy người, mỗi người có thể chất không giống nhau, công pháp thích hợp cũng không hoàn toàn giống nhau, tất cả đã thành một thể bất biến, làm sao có thể tùy theo tài năng tới đâu mà dạy? Tự nhiên cần càng nhiều bí kỹ, khai thác tư duy.

Mà cá nhân tự tích trữ lại khác, chỉ có một hai dạng công pháp thích hợp, có thể thu tập hơn mười bản đã xem như không tồi!

Tiện tay cầm lấy chừng mười công pháp, hắn lật xem thật nhanh, ào ào ào, trong đầu có thêm nhiều bí tịch.

- Thế nào, những công pháp này quá cấp thấp, không vào đặt vào mắt tiểu huynh đệ?

Thấy thiếu niên chỉ là cầm lấy, nhẹ nhàng lật một chút, chỉ sợ còn chưa xem rõ nội dung bên trong, Lục Trầm đại sư nghi ngờ hỏi.

- Không có, ta chỉ tùy tiện xem mà thôi!

Trương Huyền lắc đầu một cái, nhìn lướt qua, phát hiện mấy bản này công pháp, đang định cáo từ, đột nhiên sững sờ chỉ vào đống thư tịch cách đó không xa:

- Những thứ này là…

- Há, đây là nhi tử ăn hại của ta lưu lại! Hắn yêu thích man lực, sưu tập không ít bí tịch chuyên tu hành thân thể! Thậm chí còn đi vào Tàng Thư Các của vương quốc, mang những thư tịch liên quan về đây.

Lục Trầm đại sư cười khổ:

- Võ giả tu luyện, chân khí mới là trọng yếu nhất, thân thể chỉ là da lông mà thôi, không đáng nhắc tới!

Võ giả tu luyện, tuy rằng cũng có Bì Cốt cảnh, rèn luyện da, xương cốt, nhưng chân chính tính toán ra, chân khí mới là trọng yếu nhất, chỉ có chân khí tinh khiết, chất phác, thực lực mới chính thức mạnh mẽ!

Còn với thân thể, trong mắt không ít người tu luyện chỉ là tiểu đạo phụ trợ mà thôi, không quá quan trọng!

- Ta có thể xem không?

Thấy thư tịch tăng cao lực lượng thân thể, có tới mấy ngàn bản, Trương Huyền đã động tâm, không nhịn được hỏi.

Hắn nắm giữ Thiên Đạo Đồ Thư Quán, không cần công pháp cao thâm cỡ nào, chỉ cần số lượng đủ nhiều liền có thể chắt lọc tinh hoa, bỏ đi giả dối, giữ lại chân thật, lưu lại đồ vật hữu dụng chân chính.

Mặc dù tu hành thân thể chỉ là da lông, cũng không thể giúp thực lực tiến bộ nhanh chóng, nhưng nếu như có nhiều thư tịch xóa đi sai lầm, đi theo con đường chính xác, khi đó hiệu quả sẽ khác biệt.

Dù sao hiện tại cũng không đủ công pháp lục trọng, còn không bằng xem trước những thứ này, xem có thể đạt được gợi ý hay không.

- Tiểu huynh đệ muốn xem, tùy ý!

Lục Trầm đại sư khẽ mỉm cười.

Nếu dẫn hắn đi vào, tự nhiên sẽ không keo kiệt, muốn xem thế nào thì xem.

- Vậy ta liền lỗ mãng!

Trương Huyền gật gù, hắn đi tới trước đống thư tịch, hắn cũng dùng phương pháp lúc trước, tiện tay lật xem.

Ào ào ào! Ào ào ào!

- Hắn đây là...-

Lục Trầm đại sư đứng bên cạnh nhìn thấy hành động này, hắn không rõ vì sao.

Hắn không phải muốn xem sách sao? Chạy tới đây lăn qua lăn lại làm gì?

Lẽ nào những sách này... Cũng không phù hợp khẩu vị?

Cũng đúng, vị tiểu huynh đệ này tìm công pháp võ giả lục trọng tu luyện, nói vậy thực lực đã đạt tới võ giả ngũ trọng, thực lực như vậy đã sớm trải qua Bì Cốt cảnh, tu luyện thân thể và không tu luyện cũng không trọng yếu.

Sở dĩ muốn xem, có khả năng là vì hiếu kì.Nghĩ tới đây, hắn cũng bừng tỉnh, không nghĩ nhiều nữa, tự mình cũng tiện tay lật xem một bức họa do đại sư lưu lại, cẩn thận quan sát.

Hơn mười phút sau, một đống công pháp luyện thể liền bị hắn lật hết toàn bộ.

- Phương pháp tu luyện chính xác!

Nhìn bên trong Thiên Đạo Đồ Thư Quán có thêm mấy ngàn bản thư tịch, tinh thần Trương Huyền hơi động, ánh mắt lóe sáng, một bản thư tịch không sai lầm xuất hiện trước mặt hắn.

Giống như công pháp lúc trước, trích ra con đường chính xác trong mấy ngàn bản thư tịch, hoàn mỹ liên hợp lại với nhau.

- Xem nào...

Tiện tay mở ra xem, một đoạn văn tự ập vào mặt, tiến vào trong đầu.

- Chân khí như nước, thân thể chính là vại chứa nước, vại nước kiên cố mới có thể chứa đựng càng nhiều nước, chất lượng nước cao hơn…

Câu nói mở đầu đã làm hắn hiểu ra.

- Đúng vậy!

Ánh mắt Trương Huyền sáng lên.

Trước kia hắn cũng có suy nghĩ như những người khác, cảm thấy tu luyện thân thể hay không đều không quan trọng, quan trọng nhất chính là tu vi chân khí.

Hiện giờ mới hiểu ra, loại ý nghĩ này nông cạn cỡ nào.

Da lông chỉ là phụ trợ?

Chân khí có quan hệ tới thân thể, chỉ có thân thể mạnh mẽ mới có thể chịu được sức mạnh chân khí càng mạnh mẽ, phát huy ra uy lực mạnh hơn.

Giống như đẩy một cánh cửa lớn, Trương Huyền không nhịn được tiếp tục xem xuống dưới, càng xem càng hưng phấn, chân khí trong cơ thể không nhịn được vận chuyển theo công pháp, liên tục chạy khắp toàn thân.

Kẽo kẹt! Kẽo kẹt!

Khi chân khí di chuyển, thân thể của hắn vốn không kém đã phát sinh lột xác lần thứ hai, từng sợi cơ bắp từ từ thô to hơn, da cũng dày hơn trước, tất cả đều biến thành hợp lý, càng đi theo con đường chính xác.

Răng rắc! Răng rắc!
Tâm thần đắm chìm vào những thứ được giảng giải trong thư tịch, Trương Huyền cũng không biết cơ thể hắn đang lột xác biến hóa kinh người, giống như sắt thép đổ bê tông, hắn chậm rãi biến thành binh khí lợi hại vượt qua người thường.

- Không hổ là công pháp thư viện sàng lọc ra, quả nhiên lợi hại! Sau này liền gọi là Thiên Đạo Kim Thân!

Sau một canh giờ.

Rốt cục Trương Huyền cũng xem xong bản bí tịch, chân khí dựa theo phương pháp ghi lại trong bí tịch, triệt để chạy khắp toàn thân một lần.

Vù!

Dựa theo hắn đặttrên, thư tịch trước mắt sinh ra ánh sáng bao phủ bốn phía, bìa sách xuất hiện bốn chữ lớn: Thiên Đạo Kim Thân!

- Sau này cố gắng tu luyện... Hả? Ta đã tu luyện xong?Đọc sách, vừa định tu luyện tiếp, lại phát hiện lúc còn đang đọc, hắn bất tri bất giác đã tu luyện xong bộ công pháp này!

- Công pháp Thiên Đạo không có sai lầm, tu luyện rất nhanh, ta đã sớm biết, ta chỉ không nghĩ tới Thiên Đạo Kim Thân lại được luyện thành trong tình huống ta không biết…

Trước đã có kinh nghiệm tu luyện công pháp Thiên Đạo, cũng biết công pháp sai lầm hay không, tu luyện chơi chơi mà hiệu quả, tốc độ cực nhanh, cũng nghĩ sau này luyện Thiên Đạo Kim Thân sẽ không quá khó, hắn không nghĩ tới sau khi xem xong nội dung công pháp một lần liền hoàn thành tu luyện.

Tự hắn cũng cảm thấy dở khóc dở cười.

- Kệ đã, tuy rằng không tìm được công pháp võ giả lục trọng đầy đủ, có bộ công pháp luyện thể này, thực lực của ta cũng tiến bộ không nhỏ.

Lần này tới nhà Lục Trầm đại sư, cho dù không hoàn thành mục tiêu, không tìm được công pháp võ giả lục trọng đủ nhiều nhưng lại đạt được Thiên Đạo Kim Thân, xem như kiếm lời.

Chỉ có điều, thân thể không giống với chân khí, số lượng chân khí có thể nhìn thấy rõ ràng,sau khi hoàn thành tu luyện sẽ có thực lực gì, vừa nhìn liền biết, mà thân thể giấu dưới da, rất khó nhận biết rõ ràng.

Nói cách khác, hắn tu thành Thiên Đạo Kim Thân nhưng không biết thực lực gia tăng bao nhiêu, càng không biết thân thể tăng trưởng hay không.

Đương nhiên, có nghĩ cũng không được, ngược lại đã tu luyện xong, trở lại tìm trụ đá đo lực, thử một chút sẽ biết.

- Trương Huyền tiểu huynh đệ, hắn đang làm gì?

Lục Trầm đại sư nhìn hắn một lúc, vào lúc này trên đầu xuất hiện nhiều dấu hỏi.

Hắn đang đọc sách, đồng thời thỉnh thoảng nhìn sang đối phương, tên này chỉ lật xem sách một hồi liền đứng tại chỗ không nhúc nhích, vừa đứng là một canh giờ, làm cái gì?

Không phải đọc sách quá nhiều nên tẩu hỏa nhập ma chứ?

Tình huống như thế cũng không phải chưa từng xảy ra.

Trước đây vương thành Thiên Huyền có một thiên tài siêu cấp, người khác học được một bộ công pháp, võ kỹ cần hai năm thậm chí ba năm, thậm chí càng lâu hơn nữa, mà hắn chỉ cần hai ba ngày!

Chính vì như thế, hắn học các loại công pháp và vũ kỹ, muốn thông hiểu đạo lí, một mình sáng tác một môn, kết quả... Còn chưa sáng tạo ra môn công pháp nào thì bản thân hắn đã bị tẩu hỏa nhập ma!

Người thiếu niên trước mắt này, tuổi còn trẻ đã tu luyện tới võ giả ngũ trọng đỉnh cao, thư họa đạt tới cảnh giới đại sư, chẳng lẽ giống như vị tiền bối kia, tham thì thâm, xảy ra vấn đề gì đi!

- Tiểu huynh đệ...

Lòng đầy nghi hoặc, cũng không nhịn được nữa, hắn đi tới trước mặt, đưa tay muốn cắt ngang suy nghĩ của Trương Huyền, tránh hắn nhập tâm sâu hơn.

Trương Huyền đang cảm khái thần công Thiên Đạo mạnh mẽ, liền nghe có người gọi mình, tiếp theo có bàn tay chạm vào thân thể mình.

- Há, Lục Trầm đại sư...

Phục hồi tinh thần, nóng nảy quay người lại, vai vô ý đụng vào người sau một cái.

Oành!

Một tiếng vang trầm thấp, trong nháy mắt tiếp theo Lục Trầm đại sư bay ngược ra ngoài, lưng đụng vào một loạt giá sách, ào ào ào, thư tịch bay tán loạn khắp nơi.

Chương 52: Lục Trầm đại sư sắp khóc

- A?

Trương Huyền sợ hết hồn.

Hắn vừa nãy xoay người tốc độ không nhanh, cũng không dùng khí lực gì, tại sao Lục Trầm đại sư liền bay ra ngoài?

Chẳng lẽ là hắn chơi nhảy sao?

- Đại sư...

Vội vàng đi tới, hắn muốn dìu đối phương, bàn tay nhắc lưng hắn lên.

- Ta không sao...

Vèo!

Lời còn chưa nói hết, Lục Trầm đại sư cảm thấy cả người nhẹ đi, hắn nhào thẳng về phía trước, va đầu vào một loạt giá sách, mặt dính đầy thư tịch.

- Ta...

Đại sư khóc không ra nước mắt.

Ngươi chơi ta sao? Dìu ta thôi mà, cần dùng sức như vậy sao?

- Đại sư...

Thấy dáng vẻ của hắn như vậy, Trương Huyền muốn xông tới, tiếp tục dìu một cái, liền nhìn thấy Lục Trầm đại sư vội vã giẫy giụa đứng lên:

- Ngươi... Đừng tới đây, ta có thể làm được.

- Ây...

Trương Huyền không thể làm gì khác hơn là ngừng lại, chớp mắt, hắn cảm thấy kỳ quái, nghi ngờ nhìn lão giả trước mặt, hắn không nhịn được hỏi ra nghi vấn trong lòng:

- Đại sư, ngươi đang chơi nhảy sao?

- Chơi nhảy...

Lục Trầm đại sư thiếu chút khóc thét lên.

Em gái ngươi, ngươi mới chơi nhảy, cả nhà ngươi đều chơi nhảy!

Ta đường đường là thư họa đại sư, là một người văn nhã, làm gì rãnh rỗi đi chơi nhảy? Lại nói, cho dù chơi nhảy cũng không thể ở nơi này! Nơi này là tàng thư của ta, bảo bối của ta...

Lục Trầm đại sư cảm thấy ngực khó chịu, có chút khó thở.

- Ngươi thế nào? Ngực không thoải mái sao?

Trương Huyền đi tới trước mặt, muốn đấm lưng cho hắn.

- Không...

Oành!

Nắm đấm vừa mới chạm vào lưng đối phương, Lục Trầm đại sư còn chưa kịp nói hết lời, con ngươi co rút lại, “Vèo!” bay về phía trước, va đầu vào vách tường phía trước, bụi bặm đầy mặt, cũng đâm thủng một lỗ lớn trên tường.

- Đại sư...

Thấy hắn lại xông ra ngoài, Trương Huyền liên tục vò đầu, nội tâm đầy nghi hoặc.

Vị đại sư này muốn làm gì?

Khi thì nhảy về phía sau, khi thì lao lên phía trước, phát điên cái gì thế?

Nếu như bị điên, cũng không thể mặc kệ a, lúc này hắn đi hai bước đuổi theo, đi tới trước mặt, muốn nâng hắn dậy lần thứ hai.

- Ngươi đừng tới đây...-Lục Trầm đại sư lau lau máu tươi trên khóe miệng, liên tiếp lui về phía sau, nhìn thiếu niên trước mặt như nhìn một con quái vật, hắn suýt khóc thét lên.

Ta chẳng qua cảm thấy khó thở, không phải tìm chết, ngươi đấm một quyền như vậy... Ai yêu, cánh tay già của ta, cái chân già của ta...

- Đại sư, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Nhìn thấy dáng vẻ của hắn như thế, Trương Huyền không nhịn được nữa.

Trước khi gặp đã nghe nói người này trầm ổn, tại sao hiện tại nhảy tới nhảy lui, hắn muốn làm gì?

- Xảy ra chuyện gì?

Lục Trầm đại sư nhìn sang hắn như nhìn quái vật, sắp khóc.

Xảy ra chuyện gì chính ngươi còn không biết sao?

Ta sợ ngươi tẩu hỏa nhập ma, hảo tâm đi qua nhắc nhở, kết quả ngươi xoay người tát ta bay đi, sau đó chạy tới ném ta, một lần cuối cùng còn ác hơn, một quyền kia, nếu không phải ta còn có chút tu vi, sợ rằng cái mạng này cũng mất... Ngươi lại hỏi ta xảy ra chuyện gì?Đang muốn nổi giận, lập tức nhìn thấy vẻ mặt thiếu niên vô cùng nghi hoặc, không giống giả vờ giả vịt, trong lòng hơi động, nhớ tới một chuyện, trong mắt hắn mang theo không dám tin:

- Ngươi... Lẽ nào vừa nãy có đột phá?

- Đúng vậy a!

Trương Huyền gật đầu.

Tu luyện Thiên Đạo Kim Thân, cũng nên tính là đột phá một ít!

- Nhưng mà… Cho dù đột phá, cũng không tiến bộ nhanh như vậy được...

Lục Trầm đại sư cuối cùng đã hiểu xảy ra chuyện gì nhưng vẫn không dám tin tưởng.

Mấy người sử dụng phương pháp đặc thù nào đó, sẽ làm tu vi tăng nhiều trong nháy mắt, thân thể không thích ứng với việc lực lượng đột nhiên tăng lên tạo thành hiện tượng không thể khống chế được, dưới cái nhìn của hắn là dùng sức bình thường, ở trong mắt người khác biến thành vận dụng toàn lực.

Giống như một người ban đầu nắm giữ lực lượng một trăm cân, dùng một phần mười chỉ có mười cân, cầm lấy một cái bát không tính là gì, nhưng đột nhiên tăng lên một vạn cân khủng bố, cho dù dùng một phần mười lực lượng chính là sức mạnh một ngàn cân, sẽ làm cái bát không chịu nổi và tan vỡ.

Hiện tại Trương Huyền vô cùng có khả năng chính là như vậy, lực lượng đột nhiên tăng lên dữ dội, thậm chí ngay cả hắn cũng không biết gia tăng bao nhiêu, vẫn dùng sức như cũ, đương nhiên mình không chịu nổi!

Tình huống như thế đã ghi lại trong thư tịch, chuyện thích ứng lực lượng cần thời gian dài mới được.
Vốn tưởng rằng là truyền thuyết, không nghĩ tới... Thật sự có chuyện như vậy.

Nhưng lão làm sao cũng không tin được, cái tên này đứng bên giá sách, xem sách một hồi và ngẩn người, tại sao đột nhiên nắm giữ lực lượng lớn như vậy.

Lẽ nào là tích lũy lâu dài sử dụng một lần, vừa vặn xem sách một hồi liền khai khiếu đốn ngộ, trực tiếp đột phá?

Nếu thật sự là như vậy, bản thân mình khó tránh khỏi quá mức xui xẻo rồi!

- Đi với ta tới phòng khách!

Trong lòng nghi hoặc, Lục Trầm đại sư không nói thêm lời nào, cứ đi về phía trước.

Muốn biết có phải như thế hay không cũng rất đơn giản, chỉ cần tìm trụ đá đo lực là đủ.

Nếu thiếu niên tìm công pháp võ giả lục trọng, khẳng định sẽ không đột phá, không đạt đến võ giả lục trọng, ngũ trọng đỉnh cao mạnh nhất cũng chỉ nắm giữ lực lượng tứ đỉnh mà thôi!

Nếu như sức mạnh vượt qua điểm này, vậy thì cho thấy hắn thật sự tiến bộ rất nhiều.

Tình huống vừa rồi cũng dễ hiểu.

............

Bên trong phòng khách.

Hai người Hoàng Ngữ, Bạch Tốn chưa rời đi, vẫn ngồi trong phòng, nhìn về hướng thư phòng và đầy sốt ruột.

Bọn họ chạy tới có việc, kết quả Lục Trầm đại sư kiểm tra Trương Huyền xong liền dẫn hắn rời đi, cũng không có cơ hội nói chuyện, tự nhiên cũng đi không được, chỉ có thể chờ.

- Tiểu Ngữ, chuyện vừa nãy... Trương Huyền đại sư thật sự cũng đạt tới võ giả ngũ trọng đỉnh cao?

Bạch Tốn lúc này không còn căm thù Trương Huyền như trước, mà hơi hơi hưng phấn.

Hắn không có hứng thú lớn về thư họa, nếu không phải cha ép buộc, chắc chắn sẽ không tới đây!

Đối với hắn mà nói, thứ làm hắn cảm thấy thật sự hứng thú là tu vi.

Gặp phải cường giả, hắn mới cảm thấy hưng phấn.

Hắn luôn luôn cảm thấy mình là thiên tài, năm nay mười tám tuổi, đạt đến võ giả ngũ trọng đỉnh cao được cho là tu luyện cực nhanh, toàn bộ vương thành không có bao nhiêu người so được với hắn! Không nghĩ đến thiếu niên không lớn hơn mình bao nhiêu, bất hiển sơn bất lộ thủy, cũng đạt đến loại cảnh giới này!

Hắn làm sao không hưng phấn?

- Ta cũng không biết, đã nói với ngươi, hắn chỉ đến cửa hàng của ta mua sách... Ta không hề quen biết hắn! Nhưng nếu hắn đi tìm công pháp võ giả lục trọng khắp nơi, hiển nhiên cũng đã đạt đến ngũ trọng đỉnh cao!

Hoàng Ngữ nói.

Trương Huyền có thực lực thế nào, bởi vì không ra tay, bọn họ không hề rõ ràng, nhưng nếu tìm bí tịch lục trọng, dĩ nhiên đã đạt đến ngũ trọng đỉnh cao.

Bằng không, cho dù tìm được bí tịch cao hơn cũng vô dụng!

- Từng tuổi này đã có cấp bậc như thế, chỉ không biết sức chiến đấu ra sao, chờ một lúc nữa ta đi lãnh giáo mới được…

Bạch Tốn cười hì hì.

Hắn mê võ nghệ, có thể tìm được người tỷ thí, nhất là người cùng cấp bậc, tuổi tác không kém bao nhiêu, trong lòng từ lâu không nhẫn nại được.

Cộc cộc cộc!

Hai người đang nói chuyện, liền thấy có người đi vào, nhìn về phía người tới, hai người lập tức đứng lặng tại chỗ.

Lục Trầm đại sư vừa rồi còn cực kỳ tao nhã, vào lúc này mặt mày xám xịt, mặt mũi đầy máu tươi, dáng vẻ vô cùng chật vật đi tới.

Chương 53: Bạch Tốn sụp đổ

- Chuyện này...

Mọi người nhìn nhau, đều có phần bối rối.

Đây chính là Lục Trầm đại sư, đường đường đế sư, ai dám động thủ với lão? Đánh lão thành như vậy?

Lại nói, hai người họ không phải đến thư phòng à? Tại sao lúc đi ra thành...dáng vẻ này?

Lẽ nào không phải bọn họ tới thư phòng đọc sách, mà là đi... đánh nhau?

Lục Trầm đại sư nho nhã lại có sở thích như vậy sao?

- Ta không sao...

Lục Trầm đại sư lúng túng xua tay.

Lão cũng không thể nói...là Trương Huyền đột phá, không thể khống chế khí lực, trong lúc vô tình đánh lão thành như thế này!

Biết rằng có giải thích cũng nói không thông, Lục Trầm đại sư đi vài bước tới ghế chủ vị, quay đầu nhìn về phía Thành Bá:

- A Thành, ngươi đi lấy một cây trụ đá đo lực đến đây!

Hắn là thư họa đại sư, không phải võ phu, phòng khách không thể đặt trụ đá đo lực, nhưng vật này có quan hệ tới tu luyện, trong nhà vẫn phải có, mang một cây tới là đủ.

- Rõ!

Thành Bá không biết chủ nhân muốn làm gì, nhưng vẫn gật đầu, lui ra.

- Trương đại sư, thực lực của ngươi thật sự đã đạt đến võ giả ngũ trọng đỉnh cao?

Nhìn thấy gian phòng yên tĩnh lại, Bạch Tốn không nhịn được đi lên phía trước, vẻ mặt đầy hưng phấn.

- Ừ!

Ở trong học viện không tiện nói, nhưng ở đây lại không phải là bí mật gì, Trương Huyền không cần phải giấu giếm.

- Ta cũng có thực lực như vậy, có thể lĩnh giáo ngươi vài chiêu hay không?

Thấy thiếu niên xác nhận, hai mắt mắt Bạch Tốn ánh lên vẻ hưng phấn.

- Bạch Tốn, ngươi làm gì đó, cũng không xem đây là nơi nào...

Hoàng Ngữ không còn gì để nói, vội vàng ngăn cản.

Lục Trầm đại sư là người phong nhã, ghét nhất chính là cãi vã chiến đấu, khiêu chiến trong phòng khách của hắn, không phải đang nói đùa hay sao?

Đúng như Hoàng Ngữ nói, Lục Trầm thật sự không thích người khác ra tay đánh nhau, múa đao lộng thương trước mặt mình, nhưng hiện tại trụ đá đo lực còn chưa lấy tới, muốn đo lường xem Trương Huyền có đột phá thật hay không, Bạch Tốn chính là phương pháp tốt nhất.

Lão biết, người này đã đạt đến võ giả ngũ trọng đỉnh cao.

Tu vi giống nhau, hẳn là cũng có thể nhìn ra sức mạnh của Trương Huyền có tăng lên dữ dội hay không!

Nghĩ tới đây, lão liền ngẩng đầu lên, nhắc nhở một câu:

- Luận bàn bình thường thi ta không ý kiến, nhưng phải biết dừng đúng chừng mực!

- Được rồi!

Vốn tưởng rằng Lục Trầm đại sư sẽ từ chối, không nghĩ tới lão lại đồng ý, Bạch Tốn hưng phấn suýt nhảy cẫng lên, ánh mắt lộ ra vẻ đắc ý, đi hai bước vào giữa phòng khách, hắn vẫy tay với Trương Huyền, làm ra một tư thế tự cho rằng rất đẹp trai:

- Xin mời!

- Được thôi!

Trương Huyền vừa luyện xong Thiên Đạo Kim Thân, hắn cũng muốn biết sức mạnh tăng lên như thế nào, đối phương khiêu chiến, hắn không cự tuyệt, đi tới giữa phòng.

- Nắm đấm của ta có lực rất lớn, cẩn thận đấy!

Hai mắt híp lại, Bạch Tốn không còn dáng dấp công tử lúc trước, thay vào đó là khí tức vô cùng cường đại.
Đều là võ giả ngũ trọng đỉnh cao, riêng về thực lực, hắn còn cao hơn Thượng Bân một bậc!

Rầm!

Khí thế ngưng tụ xong, Bạch Tốn tiến một bước về phía trước, quyền phong như đao, sức mạnh như kiếm, chém thẳng về phía Trương Huyền.

Vì để kiểm tra tu vi, Trương Huyền cũng không nhìn thiếu hụt xuất hiện bên trong Thiên Đạo Đồ Thư QuánThiên Đạo Đồ Thư Quán, lật tay đánh ra một quyền.

Hô!

Hai nắm đấm tiếp xúc với nhau, Trương Huyền hơi cau mày.

- Vì sao lực lượng nắm đấm của hắn yếu như vậy? Chẳng lẽ hắn không phải võ giả ngũ trọng đỉnh cao?

Chạm vào nắm đấm của đối phương, sức mạnh của Trương Huyền không giảm bớt chút nào, còn không ngừng nghiền ép về phía trước giống như tảng đá đâm vào bọt biển, không có gì cản trở.

Thấy tình huống như thế, Trương Huyền còn tưởng rằng đối phương chưa chuẩn bị xong, sức mạnh không phát huy đến cực hạn, vội vàng thu hơn một nửa lực lượng.

Dù vậy, Bạch Tốn vẫn biến sắc, bị đánh bay đi như bóng cao su, “Vèo!” một cái, bay ra ngoài, lưng va vào cây cột mới dừng lại.

- Sao ngươi không dùng hết toàn lực?

Trương Huyền thu quyền, đi tới đưa tay kéo Bạch Tốn.

- Ấy đừng...

Thấy cảnh này, con ngươi của Lục Trầm đại sư co rụt lại, muốn ngăn cản nhưng không kịp.

Vèo!

Bạch Tốn bị thiếu niên kéo một cái giống như đang thả diều, hắn gào một tiếng và bay ra ngoài.

Ù vút!

Bạch Tốn bay ra xa mấy chục mét, dính sát vào một vách tường, máu tươi từ miệng mũi chảy ra ngoài.

- Ô ô ô...

Hắn suýt khóc.

Đại ca, ta biết ta đánh không lại ngươi, ngươi cũng không cần phải ác như thế, dung mạo anh tuấn của ta, mặt của ta...- Ngươi làm sao lại…Thấy Bạch Tốn bị kéo nhẹ một cái cũng bay ra ngoài, Trương Huyền vò đầu, một mặt vô tội.

Làm cái gì thế?

Lục Trầm đại sư đã thế, lại thêm cả Bạch Tốn, hai người nhảy tới nhảy lui, vui lắm hay sao?

Nếu như cho hai người biết những ý nghĩ trong lòng hắn, nhất định sẽ buồn bực thổ huyết tại chỗ.

Ngươi mới nhảy tới nhảy lui... Chúng ta bị ngươi ném đi thì có...

- Cái tên này...

Hoàng Ngữ đứng bên cạnh cũng nhíu mi, thấy như sắp điên mất.

Trong lứa trẻ bọn họ, Bạch Tốn tuyệt đối đứng đầu, ngoại trừ mấy vị kia, gần như không ai có thể địch lại hắn, chính vì như thế, hắn mới có tính ưa thích tranh đấu và không chịu thua. Vốn tưởng rằng giao đấu với Trương Huyền, Trương Huyền khẳng định cũng không đỡ nổi, có nằm mơ nàng cũng không nghĩ tới Bạch Tốn bị thiếu niên đó dùng một quyền đánh bay.

Thua hoàn toàn triệt để!

Xem ra tên này luôn ẩn tàng dưới con mắt người đời, tại sao hắn có lực lượng lớn như thế?

- Ngươi không sao chứ?

Không biết đến những suy nghĩ trong lòng xung quanhì, Trương Huyền vô cùng áy náy đi tới trước mặt Bạch Tốn.

- Không có việc gì...

Giẫy giụa đứng dậy, Bạch Tốn phủi bụi bụi trên người.

Võ giả ngũ trọng trải qua Bì Cốt cảnh, được gột rửa, vết thương nhỏ bình thường không hề hấn gì.

- Vậy thì tốt, ta thấy ngươi vừa nãy không dùng hết sức, như vậy đi, dùng toàn lực đánh với ta một lần...

Sắc mặt Trương Huyền rất nghiêm túc.

- Còn đánh nữa sao?

Gương mặt Bạch Tốn như căng ra, kém chút khóc thét, lại đánh nữa chỉ sợ ta sẽ chết ở nơi này... lúc này liên tục xua tay:

- Không cần, thực lực đại sư mạnh hơn ta, ta thấy không cần đánh nữa...

- Đừng khách khí, mọi người chỉ luận bàn thôi mà, ngươi cũng không cần câu nệ thế, mà ngươi cũng đừng gọi đại sư gì đó, nghe thật xa lạ...

Trương Huyền còn tưởng rằng đối phương sợ hãi thân phận ngang hàng luận giao với Lục Trầm đại sư, có điểm kiêng kỵ nên không dám buông tay, mới có vẻ suy yếu như thế, vội vàng giải thích.

Thời điểm tu vi của hắn đạt tới ngũ trọng đỉnh cao, hắn từng giao thủ với Diêu Hàn, tuy rằng thực lực đối phương cao hơn Bạch Tốn một ít, nhưng lại mang cho hắn áp lực rất lớn, sức mạnh rất mạnh. Nếu Bạch Tốn đã cùng là ngũ trọng đỉnh cao, khẳng định cũng sẽ gần như thế, nay thấy hắn bị một quyền đánh bay, vẫn cho rằng đối phương không phát huy toàn lực.

Không phải vậy, bản thân Trương Huyền chỉ có lực lượng tám đỉnh, cho dù có ý nhường cũng không thể một quyền đánh bay võ giả ngũ trọng đỉnh cao?

- Luận bàn?

Bạch Tốn giật mình, mẹ nó đây cũng gọi là luận bàn? Ngươi có biết một quyền của ngươi suýt đánh chết ta hay không?

Còn nữa, ngươi ngang hàng luận giao với Lục Trầm gia gia, không gọi ngươi là đại sư thì gọi là gì?

Gương mặt như căng ra, dường như nhớ tới cái gì, hắn như khóc thét lên:

- Gọi đại sư ngươi nói xa lạ, chi bằng ta gọi ngươi là gia gia đi, Trương gia gia, ta sai rồi còn không được sao? Vừa nãy không nên nhắm vào ngươi, van ngươi...đừng tìm ta so tài!

- Trụ đá đo lực tới rồi!

Vào lúc này có tiếng la vang lên, Thành Bá đi vào, lập tức nhìn thấy hình ảnh trước mắt, nghe được tiếng la của Bạch Tốn, hắn sững sờ tại chỗ, dường như hoá đá:

- Ực…?

Chương 54: Hồng Kim Châu Quả

Vị này là ai?

Là con trai duy nhất của đệ nhất quyền thần Trấn Nam Vương của vương quốc Thiên Huyền!

Hắn lại khóc trời đập đất gọi Trương Huyền là gia gia? Ta không nghe lầm chứ...

Thành Bá cảm thấy trước mặt xuất hiện thiên lôi đầy trời, sắp té xỉu nằm xuống đất.

Lúc hắn đi lấy trụ đá đo lực...đã xảy ra chuyện gì? Ai có thể nói cho ta biết không...

- Khụ khụ, được rồi, Trương tiểu huynh đệ, sau này sẽ có cơ hội luận bàn, Bạch Tốn bị thương, cũng cần điều chỉnh một chút! Trụ đá đo lực đã được mang tới, ta thấy ngươi nên thử lực lượng một chút đi!

Thấy tình cảnh lúng túng, Lục Trầm đại sư vội vã chen ngang.

- Được rồi!

Thấy Bạch Tốn cũng không muốn so tài, Trương Huyền có phần tiếc nuối lắc đầu, nhìn vào rãnh của trụ đá đo lực vừa được mang ra, đi vài bước tới trước mặt, khẽ cười nói:

- Kỳ thực, ngày hôm qua ta mới đo xong, chỉ có lực lượng bốn đỉnh, ngày hôm nay đo lại, khác biệt không lớn...

Lúc đánh Diêu Hàn thành đầu heo, đó là chuyện rạng sáng ngày hôm nay, trước đó đã đo lực lượng rồi, tám đỉnh!

Hôm nay bận bịu rối tinh rối mù, hơn nữa không có công pháp, huyệt đạo chưa mở ra cái nào, sức mạnh sẽ không tăng trưởng, tuy vừa tu thành Thiên Đạo Kim Thân, nhưng theo Trương Huyền thấy, cho dù thân thể có tiến bộ cũng không thể mạnh hơn chân khí!

Còn vì sao nói là bốn đỉnh, không nói thật, rất đơn giản, đỉnh cao của Đỉnh Lực cảnh đều là lực lượng này, hắn không muốn bại lộ quá nhiều, cùng lắm lúc thử nghiệm lực lượng, lưu một nửa khí lực là tốt rồi.

- Nếu như đã mang tới thì cứ thử một hồi!

Lục Trầm đại sư nói.

- Được!

Không từ chối nữa, Trương Huyền nở nụ cười nhẹ nhõm, quyết định chỉ dùng một nửa khí lực dự định, hắn đấm một quyền vào trụ đá đo lực.

Quyền phong gào thét, sức mạnh như sấm.

Oành!

Hào quang lóe sáng, chữ viết chậm rãi xuất hiện.

- Ngươi nhìn kìa, là bốn đỉnh...

Nhìn thấy chữ viết hiện lên phía trên Trương Huyền tươi cười xua tay, quay đầu cười nói, hắn còn chưa nói hết lời, lại nhìn thấy đám người Bạch Tốn, Lục Trầm đại sư, Hoàng Ngữ nhìn mình như nhìn thấy quái vật.

Con ngươi của từng người như rơi xuống đất.

- Thế nào?

Trương Huyền cau mày.

Cúi đầu nhìn mình một chút, chẳng lẽ có gì không đúng sao?

- Ngươi xem lại một chút... Trụ đá đo lực!

Hoàng Ngữ không nhịn được nói.

- Trụ đá đo lực thế nào? Không phải là bốn đỉnh sao? Cần phải kinh ngạc như vậy...

Quay đầu nhìn sang, vừa nhìn xuống dưới, thân thể Trương Huyền suýt nữa đã ngã xuống đất, lúc nãy hắn chỉ nhìn thấy chữ “Bốn” nhưng lúc này có thêm hai chữ “Mươi chín”.

Chính là... Bốn mươi chín!

- Một quyền của ta vừa rồi là... Bốn mươi chín đỉnh?

Bản thân Trương Huyền cũng sợ hết hồn.

Sáng sớm nay mới đo lực lượng là tám đỉnh, vừa nãy lại cố ý để lại một nửa sức mạnh, làm sao có khả năng đạt đến bốn mươi chín đỉnh sức mạnh?

Nếu như không lưu một nửa sức mạnh, chẳng phải biểu thị một quyền xuống dĩ nhiên tiếp cận trăm đỉnh cự lực?

Võ giả ngũ trọng Đỉnh Lực cảnh đỉnh cao là bốn đỉnh lực lượng, viên mãn cũng sẽ không vượt qua tám mươi đỉnh, một quyền trăm đỉnh, chẳng phải biểu thị có thể sánh ngang võ giả lục trọng Ích Huyệt cảnh, thậm chí còn vượt qua?

Chuyện này...

- Có phải là... Trụ đá đo lực này bị hỏng rồi?Một ý nghĩ xuất hiện trong đầu, Trương Huyền không nhịn được nói một câu.

- Trụ đá không hỏng, không phải ngươi vừa đột phá trong thư phòng hay sao? Tu vi đột phá, sức mạnh tăng mạnh, điểm mấu chốt nhất chính là, ngươi không thích ứng loại sức mạnh này, không hề cảm giác được, cho nên mới đánh Bạch Tốn thảm như thế!

Lục Trầm đại sư thấy ý nghĩ của mình được xác minh, lão liền giải thích.

Ban đầu lão vốn muốn nói lão cũng bị đánh thảm như vậy, thời khắc mấu chốt ngừng lại, bất kể nói như thế nào, chính lão cũng là đại sư, phải chú ý danh tiếng...

- Đột phá tu vi? Từ bốn đỉnh tăng lên bốn mươi chín đỉnh? Lẽ nào đi một lúc mở ra bốn mươi lăm cái huyệt đạo?

Không nghe giải thích còn đỡ, vừa nghe xong, Bạch Tốn, Hoàng Ngữ suýt ngất đi tại chỗ.

Không có nói đùa chớ?

Võ giả lục trọng Ích Huyệt cảnh, mở ra huyệt đạo trong thân thể, tăng cường tu vi, mỗi khi mở một nơi, tăng cường lực lượng một đỉnh.

Truyền thuyết, thân thể tổng cộng có một trăm lẻ tám huyệt đạo, nhưng có thể mở ra bảy mươi hai cái mà thôi, hơn nữa những huyệt đạo này đều phải mở theo trình tự, thể chất mỗi người không giống nhau, cần trình tự không giống nhau mới có thể đạt đến hiệu quả tốt nhất, không tìm được phương pháp, cả đời cũng chỉ có thể mở ra ba, bốn mươi cái huyệt đạo, từ đó sẽ không còn tiến bộ thêm nữa.

Bình thường đều là mở ra từng cái từng cái, lực lượng sẽ dần dần tăng cường, chỉ một lúc đã tăng bốn mươi lăm đỉnh...

Đại ca, ngươi quá nghịch thiên rồi!

Đã từng thấy người thường đột phá, chưa từng thấy ai lại...đột phá như thế!

Kỳ thực không riêng mọi người choáng váng hoa mắt, khó mà tin nổi, ngay cả Trương Huyền cũng không biết xảy ra chuyện gì.

Chỉ tu luyện Thiên Đạo Kim Thân, liền có thể tiến bộ như thế? Lực lượng gia tăng tới chín mươi đỉnh?

Dựa theo tình huống bình thường, vừa nãy tiện tay ném Lục Trầm đại sư bay đi, đánh bại Bạch Tốn, hắn rõ ràng có thể tiến từng bước, lực lượng dần tăng lên, chứ không phải không biết gì cả.

Nhưng hắn làm người xuyên việt, chỉ mới tu luyện ngày một ngày hai, có thể khống chế tu vi phát huy ra bao nhiêu lực lượng đã là không tệ rồi, bảo hắn khống chế tỉ mỉ, nắm giữ sức mạnh như ý viên mãn, việc này quả làm khó hắn rồi!

Giống như một người bình thường tự nhiên có được sức mạnh siêu nhân, mới bắt đầu khẳng định cũng không thích ứng được, thậm chí không thể hiểu được.

Trương Huyền giờ đang rơi vào tình huống đúng như thế, ban đầu chỉ có lực lượng tám đỉnh, một hồi tăng lên dữ dội thành chín mươi đỉnh, gia tăng hơn mười lần, điểm then chốt chính là thân thể chíinh hắn không cảm thấy cái gì...hắn có thể mà biết trước mới là chuyện lạ!

Còn chưa đánh Bạch Tốn thành bánh thịt đã là chuyện đáng mừng rồi.

- Trương tiểu huynh đệ, ngươi vừa nãy..thật sự mở ra bốn mươi lăm huyệt đạo sao?

Thấy hắn đờ ra, Lục Trầm đại sư không nhịn được hỏi thăm.

Một hồi mở ra bốn mươi lăm huyệt đạo, chưa từng nghe qua chuyện này... Nếu không phải như vậy, làm sao giải thích việc lực lượng bạo tăng dữ dội?- Ta... Vẫn là Đỉnh Lực cảnh đỉnh cao, tu vi vẫn chưa tiến bộ, nhưng mà...sức mạnh thân thể gia tăng một ít!

Trương Huyền nói.

- Thân thể?

Lục Trầm đại sư kinh ngạc, hắn không thể tin được:

- Ta nghe nói, trong thiên địa có một ít thiên tài địa bảo, chỉ cần dùng là có thể giúp thân thể sánh ngang sắt thép, nắm giữ lực lượng có thể mạnh bằng Ích Huyệt cảnh đỉnh cao, lẽ nào...tu luyện cũng có thể?

- Ây...hình như ngày hôm nay ta ăn phải trái cây gì đó không biết tên, mới bắt đầu cảm thấy toàn thân nóng bừng, vẫn không để ý, có lẽ khi đó lực lượng thân thể gia tăng dữ dội!

Trương Huyền nói.

Làm người hiện đại, đương nhiên hiểu rằng “thất phu vô tội hoài bích có tội” (1), nếu quả thật nói mình tu luyện một hồi liền đạt đến mức độ này, nhất định sẽ có vô số người điên cuồng đòi lấy công pháp của mình!

Thậm chí còn có người bắt mình đi làm nghiên cứu.

Nếu Lục Trầm đại sư nói có thiên tài địa bảo giúp thân thể người ta tiến nhanh, vừa vặn có thể vin vào đó làm cớ.

- Thật may mắn, ngươi thực sự gặp được cơ duyên (2) to lớn!

Lục Trầm đại sư không nghi ngờ gì.

Kỳ thực không phải hắn không nghi ngờ, mà là cho dù hắn không muốn tin cũng phải tin tưởng cho được!

Tu luyện một canh giờ liền có thể giúp sức mạnh trong cơ thể tăng lên mấy chục đỉnh?

Đây không phải chuyện nằm mơ giữa ban ngày sao?

Cũng giống như nghe được chuyện heo nái biết leo cây vậy!

Tin vào mấy chuyện này, còn không bằng tin rằng hắn đã ăn được thiên tài địa bảo gì đó.

- Không biết tiểu huynh đệ ăn trái cây có hình dáng như thế nào?

Lục Trầm đại sư hỏi tiếp.

- Hình dáng gì?

Trương Huyền vò đầu, hắn thuận miệng nói bậy, nào có biết hình dáng gì? Nhưng nếu đã bị bức đến nước này, không nói, nhất định sẽ bị hoài nghi, liền nói ngay:

- Là trái cây màu đỏ...

Thời điểm đọc sách trong Tàng Thư Các lúc trước, hình như hắn cũng đọc qua ghi chép nào đó tương tự, có vẻ là truyền thuyết du ký, ăn một loại trái cây màu đỏ, đột nhiên lực lượng tăng mạnh, đành nói bừa thử xem sao.

- Màu đỏ? Có phải là màu đỏ thắm không? Quả nhiên là thứ kia!

Lục Trầm đại sư như nghĩ tới đó, hô hấp dồn dập.

- Đại sư biết?

- Là Hồng Kim Châu Quả! Truyền thuyết kể rằng chỉ cần ăn nó, có thể gia tăng lực lượng thân thể, dù là người có Ích Huyệt cảnh đỉnh cao cũng khó chống lại!

Lục Trầm đại sư hưng phấn nói.

- Hồng Kim Châu Quả?

Vẻ mặt Trương Huyền biến thành kỳ quái.

Lẽ nào... Thật sự có vật này?

Sao lại vừa khéo đến thế chứ!

Thất phu vô tội, hoài bích có tội: người thường không sao, kẻ cất giữ đồ quý giá sẽ bị người khác ganh ghét thù hằn.

Cơ duyên: vận may

Chương 55: Bị bao vây (thượng)

Lại nói chuyện một hồi, sau khi hỏi hắn cóđược Hồng Kim Châu Quả từ chỗ nào, Trương Huyền thuận miệng nói tìm được ở chợ, khiến đám người Lục Trầm đại sư cũng phải gào thét lên rằng hắn quá may mắn.

- Đúng rồi, Trương Huyền huynh đệ, không biết ngươi là người địa phương hay là...

Lục Trầm hỏi.

- Ta là lão sư ở Hồng Thiên học viện!

Trương Huyền nói.

- Thì ra là như vậy, chẳng trách thực lực như thế, có lý giải cao thâm về thư họa cũng không kỳ quái!

Lục Trầm đại sư tán dương một tiếng, không nhịn được quay đầu nhìn về phía Hoàng Ngữ, Bạch Tốn:

- Thư họa có thể hun đúc tình cảm một người, tôi luyện tâm tính, đừng cả ngày suy nghĩ đánh đánh giết giết! Nếu Trương Huyền huynh đệ là lão sư học viện, các ngươi bình thường rảnh rỗi, cũng phải thường đi lĩnh giáo, ai học được bản lãnh thật sự, ta tự nhiên sẽ cân nhắc cho người đó thông qua sát hạch, cho người đó thứ họ muốn!

- Rõ!

Vẻ mặt Hoàng Ngữ đầy đau khổ, ánh mắt Bạch Tốn lại sinh ra hưng phấn.

Vừa rồi giao thủ, hắn đã biết thực lực Trương Huyền vượt xa hắn, có thể lĩnh giáo cường giả như vậy, còn hiệu quả hơn nhiều so với học tập khô khan.

Chí ít lĩnh giáo hắn còn thả lỏng hơn đi tìm Lục Trầm đại sư.

- Hôm nay quấy rầy rồi, trời cũng không sớm, cáo từ đại sư, hôm khác lại tới bái phỏng!

Thấy chuyện cần làm đã làm xong, Trương Huyền cũng không nói nhiều, ôm quyền nói.

- Lần này ngươi muốn tìm công pháp võ giả lục trọng, chỗ của ta không có, đợi mấy hôm nữa ta nói với Trầm Truy một tiếng, dẫn ngươi đi Tàng Thư Các của vương quốc tìm một hồi! Dường như mấy ngày nay hắn sẽ đi ra ngoài săn bắn, không có ở nhà!

Lục Trầm đại sư nói.

- Vậy thì đa tạ đại sư!

Nghe nói như thế, ánh mắt Trương Huyền sáng lên.

Công pháp võ giả lục trọng, những chỗ bình thường khẳng định không tìm được mấy quyển, nhưng Tàng Thư Các của vương quốc được xưng là nơi có thư tịch đầy đủ nhất trong toàn bộ vương quốc Thiên Huyền, nhất định có thể tìm được không ít!

Nếu thật sự có thể vào đó một chuyến, công pháp võ giả lục trọng có thể hình thành Thiên Đạo Thần Công, tu vi sẽ đột phá thuận lợi!

- Khách khí...

Lục Trầm cười gật đầu.

Rời khỏi phủ đệ của đại sư, Trương Huyền đi về hướng học viện.

Lúc ăn cơm với Trầm Bích Như thì trời đã tối rồi, hiện tại mặt trăng đã lên cao, ánh trăng chiếu xuống mặt đất như dòng nước bạc, dựa theo thời gian kiếp trước thì lúc này đã sắp mười hai giờ khuya!

Tuy rằng đã trễ như thế nhưng hắn không có một chút mệt mỏi nào, trái lại còn hưng phấn, đôi mắt tỏa sáng.

Không thể không nói, chuyến đi tới phủ đệ của đại sư rất đáng giá!

Công pháp ngưng tụ ra Thiên Đạo Kim Thân giúp thân thể của hắn tiến nhanh, thực lực tăng mạnh, dựa vào tu vi hiện giờ, cho dù gặp cường giả Ích Huyệt cảnh đỉnh cao cũng có thể nghênh ngang rời đi!

Lại nói chỉ cần tìm được mười mấy bản công pháp của võ giả lục trọng, cho dù không cách nào hình thành Thiên Đạo Thần Công hoàn chỉnh, nó cũng có tác dụng nhất định trên con đường tu luyện của mình.

- Thân thể đã có lực lượng chín mươi đỉnh, nếu như tìm được phương pháp tu luyện thân thể cấp bậc cao hơn, có phải sẽ càng lợi hại hơn hay không?

Mặc dù trong thư phòng của Lục Trầm đại sư có nhiều bí kỹ tu luyện thân thể, nhưng đều là thứ đơn giản nhất, pháp quyết tu luyện trụ cột nhất, thứ này dùng Thiên Đạo Đồ Thư Quán sửa sang lại đều có thể có công hiệu như thế, sau này sửa lại những pháp quyết tu luyện thân thể cao thâm hơn nữa, chẳng phải càng lợi hại hơn?Nếu thật sự là như vậy, chỉ sợ thân thể sẽ trở thành một trong những lợi khí chiến đấu của mình!

Vào lúc hắn âm thầm cao hứng, đột nhiên tai hơi rung động.

Lực lượng thân thể tăng nhiều, tai mắt cũng linh mẫn hơn trước, hắn phát hiện phía sau có người đang theo dõi!

Bước chân ngừng lại:

- Bạn hữu phía sau, đi ra đi!

- Khà khà, không nghĩ tới ngươi rất cảnh giác!

- Cảnh giác có tác dụng chó gì! Tiểu tử, ngươi làm hại chúng ta không kiếm được tiền lời, ngày hôm nay ngươi đừng hòng đi...

Ào ào ào!Vừa dứt lời, mấy bóng người bước ra khỏi bóng tối, vây quanh, lạnh lùng nhìn về phía Trương Huyền, ánh mắt như nhìn người chết.

- Là các ngươi?

Trương Huyền nhận ra đám người này.

Chính là mấy tên lừa đảo Mặc Dương đại sư cùng chủ sạp ở chợ.

Mấy tên còn lại chính là đám “cò mồi” lẫn trong đám đông.

Lúc này gương mặt “Mặc Dương đại sư” sưng đỏ, vành mắt đen thui, quần áo bị xé toang thành từng khối, không còn khí chất như mây bay, sung sướng đê mê như lúc trước, ném trên đường nói là tên ăn mày cũng sẽ có người tin.

Xem ra bị vạch trần thân phận, những “người bị hại” kia không cho phép hắn được yên.

Thế cũng đúng, có thể trả giá cao cược bảo, người nào không phải gia thế bất phàm?

Biết bị người lừa dối, không đánh chết hắn tại chỗ đã là tốt lắm rồi.

Chủ sạp cược bảo cũng giống như vậy, hai mắt tối tăm, môi nở to như lạp xưởng, sưng đến mức nói không rõ ràng.Ánh mắt hai người nhìn về phía Trương Huyền mang theo thù hận không chút che giấu.

Bọn họ trả giá cao bố trí tốt tất cả, cuối cùng bị thiếu niên này phá hoại, không nói tới món nợ “miếng thịt ngon vào trong miệng phải phun ra ngoài”, riêng chuyện suýt nữa bị đánh chết cũng đủ gây thù hận chất đống.

- Tiểu súc sinh, chạy nhanh thật đấy, giờ ta xem ngươi trốn đi đâu!

Hai mắt tên chủ sạp mang theo lửa giận dữ tợn.

- Các ngươi muốn giết ta?

Cảm nhận được khí tức âm hàn khắp bốn phía, Trương Huyền hơi cau mày.

- Muốn trách thì trách ngươi nhiều chuyện, nói ra lời không nên nói, kiếp sau đầu thai phải giữ mồm miệng của mình thật tốt!

Mặc Dương đại sư cũng cười gằn một tiếng, nắm đấm xiết chặt phát ra âm thanh ken két.

Nguyên nhân bọn họ lừa gạt thất bại là vì tên này, phải mất rất lâu mới tìm được hắn, đương nhiên không thể bỏ qua!

- Thật không tiện, tạm thời ta không muốn chết, cũng không muốn giữ mồm giữ miệng của mình!

Trương Huyền nói.

- Không muốn chết?

Trong mắt Mặc Dương đại sư lộ ra một tia tàn khốc:

- Chuyện này không như ngươi mong muốn, các huynh đệ, giết hắn, chặt thành thịt nát cho chó ăn!

- Rõ!

Một tiếng kêu hưng phấn vang lên, một tên “cò” lao tới vung chưởng tấn công Trương Huyền.

Tu vi kẻ vừa ra tay là võ giả ngũ trọng đỉnh cao!

Chẳng trách bị Lưu Chu vương quốc truy nã còn có thể chạy đến vương quốc Thiên Huyền lừa gạt, quả nhiên có chút thực lực.

Đổi lại trước tới nay, cho dù Trương Huyền có thể vượt qua tên này cũng phải dựa vào Thiên Đạo Đồ Thư Quán tra xét khuyết điểm, nhưng bây giờ thân thể tiến xa, nắm giữ lực lượng gần trăm đỉnh, một Đỉnh Lực cảnh đỉnh cao không đáng kể chút nào.

Khẽ nở nụ cười, hắn tát một cái.

- Điếc không sợ súng!

- Lão Tứ được xưng Thiết Chưởng, một đôi tay có thể vỡ bia nứt đá, lúc trước có một Ích Huyệt cảnh sơ kỳ của Lưu Chu vương quốc bị một chưởng đánh chết tươi, tiểu tử này không có chuẩn bị gì còn dám ra tay ngăn cản? Thực sự là người không biết không sợ!

- Chúng ta bị tên này hại thảm như thế, thực sự xúi quẩy!

...

Thấy tên này không tránh né còn dám nghênh đón trực tiếp, đám người Mặc Dương đại sư đều lên tiếng cười nhạo.

Tên “cò” này tuy có vẻ ngoài bình thường nhưng thực lực không thể nói chơi, đặc biệt là đôi tay có thể đánh nát sắt thép, một tên thiếu niên mười mấy tuổi, tay không nghênh đón, không phải muốn chết là cái gì?

Ngay vào lúc bọn họ cho rằng Trương Huyền nhất định sẽ bị đánh gãy tay tàn phế, lúc này bọn họ nhìn thấy bàn tay thép của “lão Tứ” lại mềm yếu như đậu hủ, không thể đỡ lại, bị một tát đánh vỡ vụn, xương ngực lõm xuống và bay ngược về phía sau, đầu cắm vào đất như cây hành mọc hoang.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau