THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 491 - Chương 495

Chương 491: Bạch Thiềm cung kính (1)

Tàng thư khố nhất tinh, rộng rãi mênh mông, không biết chứa bao nhiêu bộ sách, bao gồm không ít chức nghiệp và kỹ năng trên phương diện chỉ điểm.

Tiến vào trong đó, Trương Huyền liếc mắt thoáng nhìn, cũng nhịn không được chấn động kinh ngạc.

Tàng thư khố này còn lớn hơn so với tàng thư khố của vương quốc trước đó. Sách càng nhiều hơn. Phương diện tri thức cũng càng rộng hơn. Nhân văn địa lý, man thú đan dược, bí cảnh bảo vật... Không cái gì không có, không chỗ nào không chứa.

- Nhiều sách như vậy, phải xem xong trước sáng sớm ngày mai...

Hắn thở ra một hơi.

Trước đây tàng thư khố của vương quốc, hắn lại xem tròn năm ngày năm đêm. Chỉ có điều, lúc đó thủ pháp đọc sách quá chậm. Hiện tại cho dù tốc độ nhanh hơn nhiều, muốn trong thời gian nửa ngày một đêm xem xong hết, cũng là một công trình vĩ đại.

- Bắt đầu đi!

Biết không quá nhiều thời gian để cho hắn do dự. Thân thể hắn thoáng lắc một cái, lại chạy nhanh ra.

Tu vi đạt được Tông Sư cảnh, lại thêm mức độ tâm cảnh tăng, hắn không giống như trước, chạy nhanh một hồi lại không chịu nổi. Hắn có thể kiên trì càng lâu hơn, tốc độ cũng càng nhanh hơn.

Loạt xoạt!

Từng hàng sách được thu vào trong đầu, rong chơi ở trong biển tri thức, Trương Huyền quên cả thời gian.

...

Trong lòng Bạch Thiềm y sư đã suy sụp.

Hắn tìm được phủ đệ rất gần với Danh Sư Đường, nhưng giá cũng đắt tới dọa người, gần như tất cả số tiền hắn kiếm được trong đời này đều bỏ vào đó.

Chỉ có điều, so với mạng sống, những vật ngoài thân không tính là gì cả.

- Trương Huyền thiếu gia ở Danh Sư Đường, lẽ nào hắn cũng muốn sát hạch danh sư?

Tìm được phủ đệ, hai người hắn và Tôn Cường chịu trách nhiệm đốc thúc đi nhanh về phía Danh Sư Đường.

- Ừ, thiếu gia là học sinh của lão gia, tất nhiên phải sát hạch danh sư...

Tôn Cường gật đầu:

- Chúng ta đi nhanh lên một chút, có lẽ còn có thể nhìn thấy được thiếu gia biểu diễn tài hoa, một tiếng cất lên khiến ai nấy đều kinh ngạc!

- Một tiếng cất lên khiến ai nấy đều kinh ngạc?

Bạch Thiềm y sư lắc đầu:

- Danh sư không phải dễ dàng thi như vậy, nhất là năm cửa ải, cửa ải trước khó khăn hơn so với cửa ải sau. Thiếu gia nhà các ngươi tuy rằng cũng rất lợi hại, nhưng ta cảm thấy vẫn còn hơi trẻ. Thuận lợi thông qua có lẽ có thể. Một tiếng cất lên khiến ai nấy đều kinh ngạc, chỉ sợ cũng sẽ khó khăn! Dù sao, phía trên có một Mạc Hoằng Nhất đè nặng, tất cả kỷ lục đều là của hắn!

- Mạc Hoằng Nhất?

Tôn Cường nhìn qua.

Ngày hôm qua vừa đến Thiên Vũ vương quốc, lại gặp được người này. Sau đó chính là tìm phủ đệ, cơ bản không được nghỉ ngơi mấy. Đối với vị danh hiệu thiên tài siêu cấp này, hắn chưa từng nghe qua.

- Đúng vậy, Mạc Hoằng Nhất là đệ nhất thiên tài của Thiên Vũ vương quốc chúng ta. Đặc biệt là ở thời điểm sát hạch danh sư, liên tục phá kỷ lục, được gọi là người đứng đầu trong ngàn năm từ trước tới nay!

Ánh mắt Bạch Thiềm y sư lộ ra vẻ sùng bái:

- Mức độ tâm cảnh càng đạt tới 6.0, cái thế vô song! Khương đường chủ từng nói rõ, muốn vượt quá hắn, trong vòng trăm năm sợ rằng không có người nào có thể làm được.

- Mức độ tâm cảnh 6.0? Người đứng đầu nghìn năm?

Tôn Cường líu lưỡi.

Không nghĩ tới, vương quốc còn có một vị cao thủ như vậy.

Hai người vừa nói vừa đi về phía trước. Rất nhanh bọn họ đã đi tới trước cửa Danh Sư Đường. Bọn họ đang muốn đi vào, lại thấy một tên hộ vệ đi tới.

- Bạch y sư...

Nhìn thấy được hai người, ánh mắt hộ vệ nhất thời sáng lên, sốt ruột vội vàng nghênh đón.

- Diêu đội trưởng, ngươi cũng ở đây!

Bạch Thiềm y sư gật đầu.

Đó chính là vị Diêu đội trưởng tối hôm qua.

Lúc này, Diêu đội trưởng không khí thế giống như tối hôm qua, trên mặt vẫn còn sưng đỏ. Chỉ có điều, ánh mắt hắn lộ ra vẻ khiếp sợ khó có thể che giấu được.

Phù phù!

Hắn đi tới trước mặt, đầu gối mềm nhũn quỳ rạp xuống đất:

- Cảm ơn ân cứu mạng của Bạch y sư!

- Ân cứu mạng?

Bạch Thiềm y sư giống như hòa thượng sờ không thấy tóc:

- Diêu đội trưởng làm cái gì vậy? Tại sao lại nói ra lời này...

Mình cứu hắn khi nào?

- Nếu không nhờ y sư khuyên can, ta có khả năng còn có thể hồ đồ, không biết trời cao đất rộng, tìm cơ hội trả thù Trương sư. Là nhờ lời của y sư, khiến cho ta may mắn tránh khỏi khó khăn...

Diêu đội trưởng xúc động.

Làm hộ vệ của công chúa, quá trình Trương Huyền sát hạch danh sư, hắn đều nhìn thấy ở trong mắt, khiếp sợ đến mức thiếu chút nữa thì chết rồi. Đối với công chúa có nửa nghĩa sư đồ. Sư huynh Khương đường chủ, có một lão sư lợi hại vượt quá tam tinh, bản thân gần như trở thành danh sư nhị tinh...

Bất kỳ một thân phận, bối cảnh nào, cũng không phải là người một hộ vệ nho nhỏ như hắn có thể đắc tội.

Nếu không phải ngày hôm qua Bạch Thiềm y sư khuyên can, hắn thật sự choáng váng đi tìm người ta gây phiền phức, sợ rằng đã lập tức bị đập chết, không hề có người nào thương tiếc thay hắn.

Quá dọa người!

- Trương sư?

Bạch Thiềm vẫn không biết rõ:

- Ngươi là nói... Trương Huyền thiếu gia?

- Đúng vậy, Trương sư thật lợi hại. Sát hạch danh sư nhất tinh phá hết tất cả kỷ lục do Mạc Hoằng Nhất lưu lại. Thậm chí cũng phá tan tất cả kỷ lục của sát hạch danh sư nhị tinh. Ta tự nhiên có mắt không tròng. Nếu muốn trả thù loại thiên tài này, thực sự là muốn chết...

- Phá tan kỷ lục của Mạc Hoằng Nhất? Rốt cuộc có chuyện gì xảy ra?

Bạch Thiềm y sư bối rối.

- Ngươi không biết sao? A, vừa rồi ngươi không ở Danh Sư Đường, không biết là rất bình thường. Là như vậy, hôm nay ta nhận lệnh bảo vệ công chúa...

Diêu đội trưởng vội vàng nói lại một lượt những gì bản thân mình nhìn thấy.

- Độ tín nhiệm 85, phòng trợ giúp tu luyện 130, điện khôi lỗi một chiêu đánh bại kẻ địch... Tại hiện trường đột phá Tông Sư, sát hạch danh sư nhị tinh thông qua bốn cửa ải, sư huynh của Khương đường chủ...

Nghe đối phương kể xong, mắt Bạch Thiềm y sư đỏ bừng, thân thể run rẩy, sắp muốn khóc.

Mình rốt cuộc đắc tội một quái vật thế nào vậy?

Vừa nói muốn phải phá được kỷ lục Mạc Hoằng Nhất ghi lại rất khó, kết quả hắn không chỉ phá được, còn cường thế đánh vào mặt...

Ban đầu còn nghĩ, chỉ cần đối phương giải hết kịch độc trong cơ thể hắn, hắn sẽ lập tức trở mặt, dựa vào nhân mạch của hắn, trừng trị cho tiểu tử này một trận. Hiện tại nghe được mới biết, vừa so sánh với đối phương, một chút nhân mạch này của hắn, chó má cũng không phải, lông cũng không tính được một sợi.

Danh sư nhị tinh, lại thêm bản thân là sư huynh của Khương đường chủ, sợ rằng ra lệnh một tiếng, cho dù là quốc vương bệ hạ, cũng phải tuân theo không dám vi phạm.

Buồn cười hắn còn sắc đảm che trời, đùa giỡn học sinh của người ta...

Thực sự ông cụ thắt cổ... ngại mạng dài!

- Trương sư... hiện tại đang ở đâu?

Vẻ mặt buồn bã giống như đưa đám, hắn không nhịn được hỏi.

- Danh Sư Đường cho hắn nhiệm vụ gì đó, có khả năng trong khoảng thời gian ngắn phải rời khỏi vương thành!

Diêu đội trưởng suy nghĩ một chút, liền ôm quyền:

- Cảm kích, nhớ ở trong lòng. Sau này sẽ mời ngươi ăn cơm. Ta còn có việc, cũng không muốn nói nhiều!

Nói xong, hắn xoay người rời khỏi đó.

- Ta đã nói thiếu gia sát hạch nhất định sẽ một tiếng cất lên khiến ai nấy đều kinh ngạc, sẽ không sai!

Tôn Cường nâng đầu lên. - Đúng, đúng!

Bạch Thiềm y sư nghĩ tới điều gì, ánh mắt nhất thời sáng lên:

- Trương sư đã có nhiệm vụ muốn làm, học sinh của hắn có phải cũng ở nơi đây, vừa vặn có thể nhận được phủ đệ... thuận tiện hầu hạ!

Nghe được rất nhiều sự tích về vị Trương Huyền này, hắn lại không có tâm tư chống đối nữa. Trước đó bởi vì đùa giỡn học sinh của Trương sư, do đó phát sinh rạn nứt, có thể có thể nhân cơ hội tu bổ một chút.

- Ách, được rồi!

Tôn Cường gật đầu, hai người đi vào Danh Sư Đường.

...

- Lưu sư, Trương sư bảo ta nói cho các ngươi biết, tạm thời tìm nơi nghỉ ngơi, thay hắn chiếu cố mấy học sinh. Hắn sát hạch danh sư nhị tinh có khả năng còn cần một khoảng thời gian nữa!

Bên trong Danh Sư Đường, trước mặt Lưu Lăng, một học đồ đã đi tới.

- Cảm ơn đã truyền lời!

Học đồ đi rồi, Lưu Lăng nhìn về phía mọi người:

- Nếu sư huynh vẫn cần một khoảng thời gian, ta thấy chúng ta vẫn nên tìm chỗ ở trước đã!

- Được, chỉ là... ở nơi nào được?

Thiên Vũ vương thành chúng ta lại không quen. Nếu chẳng may ở quá xa, lão sư trở về không tìm được, vậy phải làm sao bây giờ?

Triệu Nhã không nhịn được nói.

- Cái này...

Lưu Lăng cũng nhăn mày lại:

- Thật sự không được, lại ở chỗ trước...

Còn chưa nói dứt lời, hắn liền nghe được một người kêu lên.

- Lưu sư, các vị thiếu gia, tiểu thư, ta đã chuẩn bị xong phủ đệ, mời đi theo ta...

Quay đầu lại nhìn lại, chỉ thấy Bạch Thiềm y sư ngày hôm qua giống như Thiên Vương lão tử đùa giỡn Triệu Nhã, hiện tại vẻ mặt cung kính, giống như nô bộc, trên mặt đầy vẻ tươi cười khiêm tốn, hình như rất sợ chọc bọn họ không vui.

- ...

- Đây là tình huống gì?

Đám người Lưu Lăng đồng thời ngây người.

...

- Ngươi nói cái gì?

- Có người liên tiếp phá được kỷ lục do Mạc Hoằng Nhất ghi lại?

- Sư huynh của Khương đường chủ? Lão sư hắn là một vị danh sư vượt quá tam tinh?

- Sát hạch danh sư nhị tinh thành công?

Chuyện phát sinh ở Danh Sư Đường, giống như gió lốc, xoay tròn, trong khoảnh khắc lại truyền tới trong tai vô số tộc trưởng gia tộc lớn.

Danh sư cũng là căn bản của một nước.

Danh sư nhị tinh còn là nhân vật đỉnh phong nhất của Thiên Vũ vương quốc. Sát hạch thành công, đồng thời phá được tất cả kỷ lục do thiên tài Mạc Hoằng Nhất lưu lại. Tin tức quá mức kinh người, muốn che giấu, cũng không che giấu được.

- Bên trong Vương quốc còn có một nhân vật như vậy sao? Người, tuyên chỉ, phong vị Trương sư này là Huyền vương, có thể tự do ra vào vương cung, không cần triệu kiến...

Trên ghế lớn cao nhất trong vương cung, một người trung niên nhìn xong tấu chương trong tay, ánh mắt lóe lên, lập tức tuyên bố.

Chỉ có điều, hắn còn chưa nói dứt lời, vội vàng khoát tay áo:

- Tạm thời không vội, những điều kiện này quá mức tầm thường. Ngươi phái người liên tục chú ý tới Danh Sư Đường. Một khi Trương sư xuất hiện, lập tức nói cho ta biết, ta muốn đích thân bái kiến!

- Đích thân bái kiến? Bệ hạ, chuyện này...

Nghe được quyết định của hắn, rất nhiều đại thần đều sửng sốt.

Bất kể nói thế nào, hắn cũng là bệ hạ của vương quốc nhất đẳng, tự mình bái kiến một người thanh niên chưa đủ hai mươi... có phải có chút chuyện bé xé ra to hay không?

- Không cần nói, ý ta đã quyết!

Người trung niên hừ lạnh nói.

Vị Trương Huyền này tuy rằng hiện tại thoạt nhìn chỉ là danh sư nhị tinh sơ kỳ, thậm chí còn có chưa có sát hạch xong, nhưng dựa vào tiềm lực, trở thành tam tinh, thậm chí càng cao hơn, chỉ là vấn đề thời gian.

Người như thế, đi tới bất kỳ chỗ nào cũng sẽ là tồn tại siêu cường xưng bá một bên. Cho dù hắn là quốc vương, cũng không dám có sơ suất.

- Vâng!

Chương 492: Bạch Thiềm cung kính (2)

Mọi người không thể làm gì khác hơn là gật đầu.

...

- Thành tích khá như vậy, sát hạch danh sư nhị tinh, tuyệt đối là chuyện ván đã đóng thuyền. Nhanh đi chuẩn bị cho ta một phần hậu lễ. Chờ vị Trương sư này vừa xuất hiện, lại đưa qua cho ta...

Một tòa phủ đệ rộng rãi trong vương thành, một người trung niên cũng biết được tin tức, vỗ bàn một cái, đưa ra quyết định:

- Không, ta muốn đích thân đưa qua!

- Vâng!

Hộ vệ trước mắt gật đầu.

- Đúng rồi, tìm được thiếu gia không?

Phân phó xong, người trung niên nhìn qua.

- Hồi bẩm lão gia, tìm được thiếu gia, bị người treo ở trên cây ngoài thành, người trần truồng, nhận hết sỉ nhục...

Hộ vệ có chút do dự, ôm quyền bẩm báo.

- Cái gì? Dám cởi y phục con trai ta xuống, treo ở trên cây? Rốt cuộc là ai? Đâm đầu vào chỗ chết...

Sắc mặt tái xanh, toàn thân người trung niên giống như sắp thiêu đốt.

Đường đường là một trong ba gia tộc lớn tại vương thành, con trai trưởng của gia chủ bị người ta làm như vậy, quả thực chẳng khác nào không để ý tới uy nghiêm của Quý gia bọn họ, ngang nhiên khiêu khích.

- Thiếu gia chưa nói... Thuộc hạ không biết!

Thấy gia chủ nổi giận, hộ vệ bị dọa cho giật mình, liền vội vàng khom người.

- Dẫn hắn đến đây cho ta!

Người trung niên vẫy bàn tay một cái.

- Vâng!

Hộ vệ xoay người đi ra ngoài. Chỉ một lát sau, một người thanh niên gương mặt sưng đỏ đi đến.

Nếu như Trương Huyền ở này, khẳng định có thể nhận ra, chính là Quý Mặc công tử, thi họa sư nhất tinh cùng hắn so tài thi họa.

Lúc này dáng vẻ Quý Mặc đâu còn có nửa điểm phong lưu phóng khoáng. Toàn thân sưng đỏ, giống như đầu heo, khoác một bộ y phục, nói là xin cơm từ đâu vừa trở về, tuyệt đối cũng có người tin tưởng.

- Phụ thân, ngươi nhất định phải báo thù cho ta...

Vừa vào cửa, Quý Mặc công tử nhất thời lệ rơi đầy mặt, quỳ rạp xuống đất, lớn tiếng khóc.

- Yên tâm đi, dám khiêu khích uy nghiêm Quý gia ta, khiến cho con ta phải chịu nhục, ta không quan tâm hắn là ai, cho dù là lão thiên gia, cũng phải đâm phá một mảnh!

Nhìn thấy được tình cảnh bi thảm của con trai, người trung niên rít gào một tiếng, khí tức trên người điên cuồng phát ra, giống như nước sông, cuồn cuộn không ngừng không thôi.

- Cảm ơn phụ thân làm chủ thay ta!

Nghe được lời của phụ thân, viền mắt Quý Mặc công tử đỏ lên.

- Nói xem, là ai đánh con thành như vậy? Ta hiện tại lại dẫn người tới, chẻ hắn thành người gỗ, báo thù cho con!

Bàn tay vẫy một cái, người trung niên lộ ra uy nghiêm và khí chất của gia chủ của ba gia tộc lớn.

- Là mấy thuộc hạ của ta. À, không, chủ mưu không phải là bọn họ, là một vừa sát hạch thành công thi họa sư, là hắn không biết sử dụng thủ đoạn gì, khiến cho thuộc hạ của ta phản bội, treo ta ở trên cây, mất mặt xấu hổ, ta muốn hắn chết...

Vẻ mặt Quý Mặc công tử điên cuồng.

- Thi họa sư? Hừ, một chức nghiệp hạ cửu lưu, cũng dám tìm Quý gia chúng ta gây phiền phức. Ta lập tức qua tìm hội trưởng bọn họ, để cho hắn giao người này ra!

Hai mắt người trung niên như điện, lộ ra khí phách hùng hồn:

- Quý gia chúng ta khiêm tốn nhiều năm như vậy, cũng nên vùng lên, để cho tất cả mọi người nhìn thấy nội tình!

- Không sai...

Nghe được lời của phụ thân, Quý Mặc công tử chỉ cảm thấy toàn thân nhiệt huyết sôi trào, hưng phấn tới mức cũng đỏ mắt.

Quý gia bao nhiêu năm không ra tay, không ít người đã quên sự tồn tại của bọn họ.

Hiện tại chắc hẳn phải khiến cho bọn họ biết, Thiên Vũ vương thành, Quý gia vẫn là đầu lĩnh vô thượng. Cho dù nghiệp đoàn thi họa sư lợi hại, cũng không quá một trong những chức nghiệp hạ cửu lưu, còn có thể làm gì được bọn họ?

- Đúng rồi, người hại con tên gọi là gì?

Người trung niên nhìn qua.

- Hồi bẩm phụ thân, người này gọi là Trương Huyền, vừa sát hạch thi họa sư thành công, còn tự xưng thiên tài gì đó!

Mắt Quý Mặc công tử ửng đỏ:

- Chờ bắt hắn qua, ta phải cố gắng chà đạp, khiến cho hắn muốn sống không được...

Đang rít gào dữ tợn, đột nhiên hắn thấy gian phòng yên tĩnh trở lại, không có một âm thanh. Hắn không nhịn được ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy phụ thân vừa rồi còn hăng hái, hiện tại đang trừng mắt nhìn qua.

- Phụ thân, thế nào...

Hắn vô cùng nghi ngờ.

Hắn còn chưa nói dứt lời, liền thấy một bàn chân cực lớn bay tới. Người trung niên rít gào một tiếng.

- Em gái ngươi, ngươi là một kẻ phá sản, thế nào không chết ở bên ngoài đi... Ầm!

Quý Mặc công tử còn không có kịp phản ứng, lập tức bị đạp bay ra ngoài.

- Người đâu, trói tên nghiệt súc này lại cho ta, chờ đưa tới chỗ Trương sư xin lỗi!

Môi của người trung niên run rẩy.

- Xin lỗi?

Khóe miệng Quý Mặc công tử co giật, trước mắt biến thành màu đen, không nhịn được khóc lớn.

Vừa rồi không phải đã nói sẽ báo thù cho ta sao? Không phải nói cần lộ rõ uy nghiêm của Quý gia sao?

Một cước đá bay ta ra, xin lỗi cái quỷ gì?

Ai có thể nói cho ta biết... Đây rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?

...

Trải qua nửa ngày thêm một đêm chạy nhanh, cuối cùng Trương Huyền đã thu hết tất cả sách trong tàng thư khố nhất tinh của Danh Sư Đường vào Đồ Thư Quán.

Lúc này, trên mặt hắn cũng đầy vẻ mệt mỏi rã rời.

Vận dụng tinh thần cường độ cao, cho dù mức độ tâm cảnh đạt tới 10.1, hắn vẫn có chút không kiên trì nổi.

Hắn ngồi ở tại chỗ khôi phục nửa canh giờ, lúc này mới hoàn toàn giảm bớt.

Hắn quan sát bên trong tinh thần, nhìn lướt qua ở bên trong Đồ Thư Quán, không nhịn được nhướng mày.

- Tự nhiên không có giới thiệu liên quan tới Khổng sư, không có bí tịch tu luyện Tông Sư cảnh...

Tới tàng thư khố đọc sách, chính là muốn tìm kiếm sự tích liên quan tới Thiên Nhân Khổng sư, thuận tiện tìm được bí tịch tu luyện Tông Sư cảnh. Kết quả... Hai thứ này, một cái cũng không có.

- Chắc là danh sư nhất tinh, còn không có tư cách tiếp xúc tới loại nhân vật cấp bậc giống như Khổng sư. Về phần công pháp, nhất tinh cơ bản đều đang ở Thông Huyền cảnh, nửa bước Tông Sư. Cho dù có công pháp Tông Sư cảnh, cũng vô dụng...

Suy nghĩ một hồi, Trương Huyền lắc đầu.

Xem ra hắn vẫn suy nghĩ nhiều.

Danh sư nhất tinh, làm như danh sư nghề nghiệp này tầng dưới cùng, là không tư cách tiếp xúc rất nhiều bí mật, nhất là Thiên Nhân Khổng sư, được xưng muôn đời sư, danh sư đứng đầu, người như thế sự tích, làm sao có thể tùy tiện đặt ở nơi này, khiến người ta đơn giản lật xem?

Mặc dù có, chỉ sợ cũng là nghe nhiều nên thuộc chuyện, không có khả năng ghi lại thai độc tiên thiên.

- Thôi đi. Mặc dù không có bí tịch công pháp Tông Sư cảnh, Thông Huyền cảnh, nửa bước Tông Sư cảnh, công pháp thật ra có không ít, có thể sửa sang một chút, cho đám người Triệu Nhã tu luyện...

Công pháp Tông Sư cảnh không có, còn lại thật ra có không ít. Mỗi một cấp bậc đều chứa chí ít mấy nghìn quyển bí tịch khác nhau. Chỉ cần cho ra thời gian nhất định để cho hắn chỉnh lý, tất nhiên có thể một lần nữa làm ra một bộ pháp quyết thích hợp cho đám người Triệu Nhã tu luyện.

Nhìn xong công pháp, hắn đưa mắt tập trung ở trong loại sách của danh sư.

Nhìn một hồi, hắn cuối cùng cũng hiểu rõ.

Thảo nào danh sư có thể trở thành đứng đầu trong rất nhiều chức nghiệp, quả thật không tầm thường.

Liếc mắt nhìn ra chỗ thiếu hụt, nhược điểm công pháp của người khác, không phải là năng lực quan sát trời sinh, mà là ngày ngày rèn luyện và cảm ngộ.

Căn cứ ghi chép trên sách, phương pháp quyết định người khác tu luyện công pháp các loại có vấn đề hay không, lại đều biết hơn mười vạn loại. giống như y sư xem bệnh, phải nắm giữ những điều này, mới có khả năng phát hiện ra chuyện những người khác không thể phát giác, do đó giải quyết vấn đề, nhận được sự tôn trọng của người khác. - Mười ngày này vừa vặn cũng học tập cho tốt một chút...

Ngụy trang danh sư, hắn dễ dàng chỉ điểm cho người khác, là vì hắn dựa vào Thiên Đạo Đồ Thư Quán. Đối với kỹ năng thật sự của danh sư, hắn biết cũng không nhiều. Vừa vặn mười ngày sát hạch này, hắn có thể nhân cơ hội học thêm một ít, bổ sung một chút tri thức, khiến cho vị danh sư nhị tinh hắn cũng có thể tương xứng một chút.

Quét xong sách liên quan tới danh sư, hắn lại quét một lần những quyển khác.

Sách bên trong Danh Sư Đường tuy bao gồm nhiều loại, nhưng cũng chỉ tập trung ở trong mấy chức nghiệp thường gặp. Chức nghiệp giống như độc sư vậy, lại không có miêu tả quá nhiều.

Xem ra Danh Sư Đường cũng không phải vạn năng. Danh sư mặc dù có tâm cảnh Minh Lý cảnh, đọc sách, ghi nhớ đều nhanh hơn so với người tu luyện bình thường, cũng không có khả năng một mình học hết tất cả chức nghiệp trong thiên hạ.

- Những chức nghiệp khác không nhiều lắm, nhưng ở đây sách liên quan tới luyện khí sư cũng không ít!

Mắt hắn dừng lại ở trên một đống sách.

Quyển sách liên quan tới luyện khí, nhiều vô số chừng hơn mấy vạn quyển.

Đối với luyện khí, hắn có thể nói một chữ cũng không biết.

Nghiệp đoàn luyện khí sư của Thiên Huyền vương quốc hắn không đi qua, tất nhiên cũng lại chưa có xem qua sách có liên quan.

- Binh khí chia ra làm năm loại thần, thánh, linh, quỷ, phàm. Trong mỗi một cấp bậc lại có bốn đẳng cấp hạ, trung, thượng, đỉnh phong...

Hắn tiện tay mở ra một quyển, phía trên miêu tả kỹ càng tỉ mỉ.

- Thông thường võ giả cửu trọng sử dụng binh khí ở giữa phàm cấp và quỷ cấp. Binh khí linh cấp, chỉ có luyện khí sư ngoài tứ tinh mới có khả năng rèn ra...

Hắn nhẹ nhàng lật xem, rất nhanh đã xem xong.

- Không nghĩ tới binh khí còn phân chia ra nhiều cấp như vậy...

Lúc trước nhìn thấy được khôi lỗi Danh Sư Đường hết sức lợi hại, trong lòng hắn tràn đầy nghi ngờ. Bây giờ hắn mới biết, thứ này thuộc về linh binh.

Cái gọi là linh binh, chính là trong binh khí có linh tính.

Ví dụ như, trường kiếm nắm giữ kiếm linh, có thể trở thành linh binh.

Loại binh khí này càng cường đại hơn, vượt xa quỷ binh, phàm binh.

Chỉ có điều, nó quá mức trân quý. Toàn bộ Thiên Vũ vương quốc cũng không nhất định có thể có vài món.

- Thật ra không riêng gì binh khí chia ra làm bốn loại. Ngay cả công pháp, bí tịch cũng có phân chia đẳng cấp!

Nhìn xong binh khí, hắn nhớ tới công pháp và bí tịch mình vừa mới nhìn thấy.

Mấy thứ này cũng chia ra làm năm cấp: thần, thánh, linh, quỷ, phàm. Giữa mỗi một cấp bậc cũng có bốn đẳng cấp hạ, trung, thượng, đỉnh phong.

Như tất cả học sinh Hồng Thiên học viện lúc trước tu luyện Hồng Thiên Cửu Trọng Quyết, chẳng qua là công pháp phàm cấp thượng phẩm mà thôi.

Vương thất Thiên Huyền tu luyện công pháp bí tịch, cũng không quá phàm cấp đỉnh phong.

Loại công pháp này, cấp bậc thấp, tu luyện chậm, ngưng tụ ra tới chân khí mức độ tinh thuần cũng còn kém, được cho là cấp thấp nhất.

Bởi vì Thiên Huyền vương quốc không công pháp cấp bậc cao hơn, cho nên những phân chia đẳng cấp cũng không tỉ mỉ. Ở Danh Sư Đường, nhìn thấy được sách ghi chép, hắn mới tính là hiểu được.

- Không biết công pháp thiên đạo là... cấp bậc gì!

Hắn biết trước đây, những công pháp mình xem qua đẳng cấp đều rất thấp, trong đầu hắn lóe lên, nhớ tới công pháp thiên đạo hắn tu luyện.

Bộ công pháp này là Thiên Đạo Đồ Thư Quán mượn vô số quyển công pháp ngưng tụ thành, tổng kết tất cả phương pháp tu luyện chính xác trong đó. Bất kể tốc độ tu luyện hay hiệu quả, đều vượt xa công pháp bình thường.

Tuy rằng không biết cấp bậc, nhưng sợ rằng không thua thánh cấp, thậm chí cao hơn cấp bậc thần cấp!

Bởi vì, cũng chỉ có công pháp lợi hại như vậy, mới có thể làm cho chân khí thiên đạo của hắn vô cùng tinh thuần. Bất kỳ kinh mạch nào bế tắc, cũng có thể dễ dàng khơi thông.

- Được rồi, sách cũng thu vào Đồ Thư Quán, có thể từ từ xem. Hiện tại thời gian cũng không còn sớm, nên đi tới Thiên Vũ học viện!

Xuyên qua cửa sổ liếc mắt thoáng nhìn ra bên ngoài, một đêm trôi qua, mặt trời đã sớm dâng lên. Trương Huyền duỗi người, đi nhanh ra ngoài.

Quyển sách nhiều như vậy, có thể từ từ xem, hiện tại quan trọng nhất chính là hoàn thành danh sư nhị tinh người cuối cùng sát hạch.

- Trương sư, thông báo tuyển dụng của Thiên Vũ vương quốc sẽ lập tức bắt đầu. Chúng ta vẫn nhanh lên một chút!

Mới vừa đi ra tàng thư khố, Mạc Hoằng Nhất lại tiến lên đón.

Lúc này, Mạc Hoằng Nhất đã hoàn toàn biến thành một người khác. Dáng vẻ hai mươi sáu, bảy tuổi, gương mặt xám xanh, so với đáng vẻ anh tuấn, bộ dáng lãnh khốc trước đó, hoàn toàn không giống nhau.

- Được!

Biết được ngày hôm nay Thiên Vũ vương quốc vừa vặn thông báo tuyển dụng, bỏ lỡ cơ hội này, còn muốn trà trộn vào trong sẽ lại khó khăn hơn, lúc này Trương Huyền gật đầu, đi theo sau lưng hắn, từ cửa sau của Danh Sư Đường đi ra. Theo con đường đi về phía trước gần nửa canh giờ, bọn họ liền thấy một sân trường cực lớn xuất hiện ở trước mắt.

Xây dựng dựa vào núi, nước sông uốn quanh, rộng rãi, khí thế! Vô số học sinh ra ra vào vào. Tiếng đọc sách lang lảnh, khiến người ta một loại cảm giác yên tĩnh đến kỳ lạ.

So sánh với ngôi trường này, Hồng Thiên học viện trước đó giống như trường học ở nông thôn, không đáng để nhắc tới.

Đi tới trước cửa lớn rộng rãi, hai người ngừng lại.

Thiên Vũ học viện, đến rồi!

Chương 493: Hình thức địa ngục (1)

- Học viện bình thường đều là vừa khai giảng sẽ thông báo tuyển dụng lão sư. Lúc này nhận người, chẳng lẽ là do Danh Sư Đường cố ý làm?

Đi vào trong trường, nhìn thấy được vô số đông học sinh, trong lòng ôm mộng tưởng, an nhàn học tập, Trương Huyền cảm thấy thả lỏng một hồi, không nhịn được hỏi.

Học viện bình thường, đều là đầu học kỳ hoặc cuối học tuyển dụng lão sư. Sau khi học sinh nhập học, có khả năng tự mình lựa chọn.

Hiện tại lúc này đã khai giảng hai tháng, chính là giữa học kỳ. Vô duyên vô cớ vô cớ tuyển dụng lão sư, vậy học sinh phải làm sao? Chẳng lẽ để cho các lão sư khác giảm giờ lên lớp?

Điều này rõ ràng không quá hiện thực.

Chỉ sợ cũng chỉ có Danh Sư Đường mới có năng lực như vậy.

- Không phải!

Mạc Hoằng Nhất lắc đầu:

- Là học viện vài vị lão sư không biết bởi vì nguyên nhân gì rời đi. Lớp học của bọn họ để trống. Thông báo tuyển dụng lão sư mới là vì quản lý những lớp này, không làm chậm trễ các bài giảng bình thường.

- Lớp học để trống? Ý của ngươi... Một khi nhận lời mời, sẽ lại trực tiếp hướng dẫn? Mà không phải thật sự lựa chọn học sinh trong phạm vi toàn trường?

Trương Huyền sửng sốt.

Trực tiếp hướng dẫn, và khiến cho học sinh tự mình lựa chọn là hai chuyện khác nhau.

Hướng dẫn chẳng khác nào học sinh cái gì cũng đã sắp xếp xong xuôi, muốn đổi cũng không có cách nào đổi được. Cái sau, có thể tự do lựa chọn, dễ dàng lựa chọn học sinh mình thích tới lớp học của mình.

- Chân chính lựa chọn học sinh? Làm gì có được chuyện tốt như vậy! Cũng không phải là đầu học kỳ, làm sao có thể có học sinh để cho ngươi lựa chọn? Lại nói, thân phận này của chúng ta bây giờ, không có danh tiếng gì, cho dù có học viên mới, cũng sẽ không lựa chọn được!

Mạc Hoằng Nhất đảo mắt.

Hắn biết người trước mắt này cực kỳ quái thai, hắn cũng không căm thù giống như trước đây, thái độ hòa hoãn hơn rất nhiều.

Đường đường là thiên tài nếu như ngay cả tâm cảnh hòa hoãn cũng không biết, sợ rằng sớm không biết chết bao nhiêu lần.

- Điều này ngược lại cũng đúng...

Trương Huyền vò đầu.

Hiện tại hắn ngụy trang vị Liễu Trình này, không có danh tiếng, cũng không kinh nghiệm và lý lịch lợi hại gì. Cho dù là thời gian khai giảng, thu nhận học sinh mới, chắc hẳn cũng không ai nguyện ý báo hắn ban.

Đương nhiên, muốn nói tới khởi điểm, so với khi hắn ở Hồng Thiên học viện còn cao hơn.

Khi đó, hắn lại còn đeo danh tiếng lão sư tệ nhất học viện, thu nhận đều là mấy học viên nghịch thiên.

- Học sinh của Thiên Vũ học viện phân chia lớp thế nào?

Suy nghĩ một chút, Trương Huyền hỏi tiếp.
- Ngươi không biết?

Mạc Hoằng Nhất nhìn qua giống như nhìn quái vật.

Có đôi khi hắn cảm thấy người trước mắt này yêu nghiệt không thể tưởng tượng nổi, khiến người ta tuyệt vọng. Lại có đôi khi hắn cảm thấy đó là người đơn thuần cái gì cũng đều không hiểu, giống như vừa tới thế giới này.

Thiên Vũ học viện là học phủ đứng đầu vương quốc. Là một lão sư, mọi người đều biết. Ngươi cũng trở thành danh sư, lại không biết được rõ ràng?

- Thiên Vũ học viện, thu nhận học sinh, cần phải đạt được tu vi chân khí võ giả tam trọng cảnh! Lớp được chia ra làm bốn cấp, tương ứng với bốn loại cảnh giới Chân Khí, Bì Cốt, Đỉnh Lực và Ích Huyệt. Đạt được Ích Huyệt cảnh, có thể xin tốt nghiệp.

Có chút do dự, Mạc Hoằng Nhất giải thích một hồi:

- Làm lão sư, hàng năm đều có thể thu nhận học sinh. Bởi vậy, môn hạ của lão sư bình thường, học sinh trong lớp của bốn cấp gần như đều có, so le không đồng đều.

Trương Huyền gật đầu.

Thật ra những quy định này không khác biệt so với Hồng Thiên học viện. Tiền thân trước khi hắn xuyên qua, nếu không dạy học sinh tẩu hỏa nhập ma, cũng là học viên cũ.

- Đến rồi!

Hắn đang suy tư, lại nghe Mạc Hoằng Nhất nói. Hắn ngẩng đầu nhìn lên, chính là trưởng lão Thiên Vũ học viện.

Thông báo tuyển dụng lão sư mới, cần phải được trưởng lão đồng ý mới được.

Chính giữa viện có một loạt lão nhân đang ngồi. Ước chừng hơn mười người. Tu vi tệ nhất cũng đạt tới nửa bước Tông Sư. Cường đại hơn còn có Tông Sư cảnh đỉnh phong.

- Ở giữa giữa kia là viện trưởng Tạ Tất, nhân vật siêu cường trong mười người đứng đầu Thiên Vũ vương quốc, danh sư nhất tinh, ở bên trong vương quốc có danh tiếng rất lớn. Cho dù là ta, chiến đấu với hắn, cũng không nắm chắc có thể thắng được!
Mạc Hoằng Nhất lặng lẽ chỉ, truyền âm qua.

Thuận theo ngón tay của hắn nhìn lại, là một lão nhân râu bạc trắng đang ngồi ở vị trí chính giữa, hai mắt trợn trừng giống như hùng sư. Mặc dù tuổi tác không nhỏ, lại hoàn toàn không có chút khí tức giảm sút, trái lại toàn thân tinh lực no đủ, để lộ ra khí thế cường đại.

Cường giả Tông Sư đỉnh phong!

Ngày hôm qua, ở thời điểm hội vấn đáp của Mạc Vũ công chúa, hắn không nhìn thấy người này. Xem ra chắc hẳn cũng không có đi qua.

Trước mặt lão nhân râu bạc trắng là một loạt người, xếp thành đội ngũ chỉnh tề, ước chừng trên trăm người.

- Hai vị nếu như cũng tới sát hạch lão sư, mời điền tư liệu ở chỗ này, sau đó lại qua xếp hàng!

Mới vừa vào cửa, một đệ tử lại ở một bên bắt chuyện.

Hai người đi tới, nhận một bản kê khai.

Nội dung rất đơn giản, chính là tên họ, giới tính cùng với tu vi, kinh nghiệm dạy thay.

Hai người ngụy trang thành người có kinh nghiệm và lý lịch có thể qua được sự điều tra, rất nhanh đã điền xong.

- Ta muốn hỏi một chút, những người này đều là lão sư tới tuyển dụng sao?

Đưa bản khai đã điền xong tới, Trương Huyền chỉ về phía hơn trăm người đang xếp hàng, hỏi

- Đúng vậy!

Học sinh gật đầu.

- Nhiều như vậy sao?

Trương Huyền không nhịn được hỏi:

- Vậy... học viện chúng ta tổng cộng tuyển dụng mấy lão sư?

Trên trăm người qua tuyển dụng, nếu như tuyển dụng nhiều còn tốt. Nếu tuyển dụng ít, sợ rằng còn phải cạnh tranh một chút.

- A, tổng cộng tuyển dụng năm người. Hiện tại có ba người đã thông qua tuyển dụng. Những người này ở đây cạnh tranh số lượng hai vị trí còn lại!

Học sinh nói.

- Còn lại hai vị trí?

Trương Huyền và Mạc Hoằng Nhất liếc mắt nhìn nhau.

Chương 494: Hình thức địa ngục (2)

Trên một trăm lão sư cạnh tranh hai vị trí...

Danh Sư Đường không phải để cho chúng ta thu học sinh, sát hạch độ tín nhiệm sao? Thế nào ngược lại đầu tiên, biến thành tuyển dụng giáo sư?

Vạn nhất nếu là không được tuyển chọn, chẳng phải trực tiếp quyết định thất bại sao?

- Vâng!

Học sinh gật đầu.

- Những lão sư này không phải đang đứng xếp hàng sao? Thế nào đã có ba người thông qua tuyển dụng? Thông báo tuyển dụng lão sư lại có yêu cầu gì?

Trương Huyền tiếp tục hỏi.

Còn có người xếp hàng, lại có ba người thành công?

Không phải tất cả mọi người tới gặp một lần, sau đó sẽ cẩn thận lựa chọn sao?

- A, viện trưởng tuyển dụng, đầu tiên là xem sơ lược lý lịch. Sau khi xem xong, cảm thấy thích hợp liền trực tiếp thuê. Ba người trước đó đều là cường giả nửa bước Tông Sư, làm một lão sư bình thường tất nhiên là dư thừa!

Học sinh cười nói.

- Nửa bước Tông Sư?

Trương Huyền và Mạc Hoằng Nhất cười khổ.

Thực lực như vậy, ở Thiên Vũ học viện cũng có thể làm trưởng lão rồi. Làm lão sư thực sự rất đơn giản.

Mà Liễu Trình, người hắn ngụy trang này, chỉ có Thông Huyền cảnh sơ kỳ, so sánh ra, yếu hơn rất nhiều.

Nửa bước Tông Sư và Thông Huyền cảnh sơ kỳ đồng thời tới tuyển dụng, người ngu đi nữa cũng sẽ lựa chọn người trước.

Người Mạc Hoằng Nhất ngụy trang kia, cũng chỉ có Thông Huyền cảnh sơ kỳ. Hai người tám lạng nửa cân, không chênh lệch nhiều.

Vốn tưởng rằng đi tới sẽ trở thành lão sư của học viện, sau đó dạy dỗ học sinh, đơn giản đến cực điểm. Không nghĩ tới trực tiếp cho một hình thức cao nhất. Không làm được, ngươi ngay cả phó bản cũng không thấy được.

Một vị đường đường là đệ nhất thiên tài của Thiên Vũ vương quốc, một vị là ngôi sao mới siêu cường của Danh Sư Đường liên tục phá tan kỷ lục...

Vì hoàn thành sát hạch danh sư nhị tinh, lại phải cùng một đám lão sư bình thường... Suy nghĩ một chút cũng choáng váng.

- Được rồi, mời hai vị xếp hàng. Nếu như thích hợp, tất nhiên sẽ được giữ lại!

Học sinh bắt chuyện.

Hai người Trương Huyền lên tiếng, theo sát ở phía sau lưng người.

- Các ngươi cũng tới tuyển dụng? Thông Huyền cảnh sơ kỳ, ta thấy vẫn trở về đi. Ở đây tệ nhất cũng đạt tới trung kỳ, hậu kỳ!
Bọn họ mới vừa đi qua đứng một người thanh niên, trước mặt lại lộ ra vẻ mặt khinh miệt nhìn qua, đồng thời thể hiện ra tu vi của mình, Thông Huyền cảnh hậu kỳ!

Hai người vì cần phải ngụy trang, đều phải áp chế tu vi của mình ở Thông Huyền sơ kỳ, khiến người ta liếc mắt có thể nhìn ra.

Bằng không, chân khí thiên đạo của Trương Huyền tinh thuần như vậy, ngay cả Khương đường chủ cũng không có cách nào phát hiện, người này lại làm sao có thể biết được.

- Lão sư, biết giảng bài mới là bản lĩnh. Không biết giảng bài, tu vi cao tới đâu cũng vô dụng!

Mạc Hoằng Nhất hừ một tiếng.

Hắn làm thiên tài siêu cấp, từ nhỏ đến lớn đều được người người ngưỡng mộ. Ngoại trừ bị thua thiệt ở trước mặt Trương Huyền này, hắn đã khi nào từng bị người khinh thường qua. Người này vừa bắt đầu đã nói lời này, khiến cho hắn đầy lửa giận.

- Tuổi không lớn lắm, giọng điệu còn không nhỏ!

Người thanh niên hừ lạnh một tiếng:

- Nói như vậy cũng vì tốt cho các ngươi. Nếu không ta sợ các ngươi mất công chờ một ngày, cuối cùng không thu hoạch được gì!

Nói xong hắn quay đầu đi, không tiếp tục để ý tới bọn họ.

Thấy bị đối phương khinh thường, sắc mặt Mạc Hoằng Nhất cũng xanh mét. Trương Huyền mỉm cười.

Có thể khiến cho đường đường đệ nhất thiên tài tức thành như vậy, người này cũng là một nhân tài.

Hắn đang muốn nói vài câu, liền nghe được ngay phía trước có một giọng nói già nua vang lên.

- Lão phu Tạ Tất, cảm ơn các vị lão sư đến đây tuyển dụng!
Nghe được viện trưởng mở miệng, tất cả mọi người đều an tĩnh lại, đồng loạt nhìn về phía trước.

- Chuyện học viện thiếu lão sư, nói vậy các vị cũng đã nghe nói. Nếu các vị đến đây tuyển dụng, chắc hẳn là cũng biết tình hình của lớp.

Tạ Tất viện trưởng nhìn quanh một vòng:

- Chỉ có điều, ta vẫn nói trước một chút về hai lớp này. Đó là do hai vị lão sư Hồ Nghĩa và Bạch Phương lưu lại. Bởi vậy, học sinh của hai lớp này đều tương đối ưu tú. Ta cũng hy vọng có thể thông báo tuyển dụng một lão sư ưu tú hơn, không đến mức lãng phí thiên phú của bọn họ.

- Hồ Nghĩa, Bạch Phương?

Mạc Hoằng Nhất nghe được tên, nhướng mày.

- Ngươi quen?

Trương Huyền nhìn qua.

- Bọn họ là giáo sư sao kim nổi danh của Thiên Vũ học viện, chất lượng dạy học rất tốt. Hơn nữa... còn là học đồ của Khương đường chủ!

Mạc Hoằng Nhất truyền âm.

- Học đồ của Khương đường chủ?

Có thể trở thành học đồ của danh sư nhị tinh đỉnh phong, trình độ của hai lão sư quả thật rất cao.

- Đúng vậy, nghe nói lớp học của bọn họ là một trong những lớp ưu tú nhất trong cả Thiên Vũ vương quốc. Học snh được tuyển chọn, cũng là số một số hai. Xem ra nhiệm vụ của chúng ta không đơn giản như vậy!

Mạc Hoằng Nhất xoa xoa mi tâm.

Học sinh ưu tú, bình thường đều sẽ tự cho mình là siêu phàm, đối với sự quản lý của lão sư cũng sẽ giảm bớt theo.

Thật giống như ngươi dạy một thiên tài và một tài năng tầm thường, cũng từ Chân Khí cảnh, dạy đến Đỉnh Lực cảnh, người sau tất nhiên mang ơn, người trước ngược lại sẽ cảm thấy ngươi là lão sư bình thường, làm chậm trễ hắn.

Cho phú hào một nghìn đồng tiền, và cho ăn mày một nghìn đồng tiền, là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, ân nghĩa nặng. Mùa hè đưa áo bông qua, tất nhiên không được thiện cảm.

Hai lớp này là một trong những lớp ưu tú nhất của học viện, học sinh cũng đứng đầu. Nếu như bọn họ vẫn là thiên tài, thật ra có thể chấn áp được... Nhưng dựa vào thân phận giả tạo hiện tại này, nếu muốn trấn áp, cũng lại đạt được độ tín nhiệm, quá khó khăn...

Đường đường là thiên tài, làm sao có thể cam tâm tình nguyện nhận hai người bình thường làm lão sư?

Thật đau trứng. Vốn tưởng rằng chạy tới thu nhận học sinh, dễ dàng lại thêm vui vẻ, mười ngày rất phong phú. Không nghĩ tới không chỉ là gặp phải hình thức cao nhất, quả thực chính là hình thức địa ngục.

Sát hạch danh sư nhị tinh, quả nhiên... không dễ dàng giống như tưởng tượng.

Chương 495: Ghét học? (1)

- Ta biết các vị ở tại đây, đều có kinh nghiệm dạy học phong phú kinh nghiệm dạy học, đều là lão sư nghiệp đoàn có tư chất thi đậu chính thức. Chỉ dựa vào lý lịch sơ lược, tùy tiện hỏi vài câu, lựa chọn ai, không lựa chọn ai, cũng làm cho người ta khó có thể tin tưởng và nghe theo.

Tạ Tất viện trưởng nhìn quanh một vòng, tiếp tục nói:

- Đã như vậy, ta cứ dựa theo tiêu chuẩn so sánh giáo sư tới lựa chọn.

- Tiêu chuẩn so sánh giáo sư?

Tất cả mọi người đều nghi ngờ nhìn qua.

- Không sai! Người làm lão sư, truyền bá giải dạy cùng giải thích nghi hoặc! Công tác chức vụ chính của lão sư vẫn là giáo dục học sinh, để cho hắn đi trên con đường chính xác, thu được phát triển tốt hơn! Chỗ của ta có hai học sinh, đều có chút vấn đề. Ai có thể giải quyết, học viện sẽ tuyển chọn người đó. Đồng dạng dưới tình huống có thể giải quyết, ai làm tốt nhất, thứ tự của người đó sẽ sát đầu!

Tạ Tất viện trưởng nói.

- Chức trách của lão sư chính là dạy học. Dạy học không tốt, tất cả đều không có tác dụng!

- Tu luyện có cao tới đâu nói không ra, cũng uổng công!

Nghe được tiêu chuẩn tuyển chọn, mọi người đồng thời gật đầu.

- Loại sát hạch này ngược lại cũng phù hợp quy định!

Trên mặt Mạc Hoằng Nhất cũng lộ ra vẻ hài lòng.

Thuật nghiệp có chuyên công, không có kinh nghiệm giảng bài, không hướng dẫn qua học sinh, không dạy học lý luận, cho dù thực lực cường thịnh mấy đi nữa, hiệu quả dạy học cũng chưa chắc quá mạnh!

Không ít người học vấn lớn chạy đi dạy học, nói chuyện trời đất, hết một tiết học, kết quả... học sinh chó má gì cũng không biết, cái gì cũng không hiểu rõ.

- Dẫn bọn họ vào đi!

Dựa theo Tạ một tiếng viện trưởng kêu lên, hai học viên mười lăm, mười sáu tuổi được dẫn vào.

Một nam một nữ.

Nữ hài mặt mang vẻ lạnh lùng cao ngạo, nam hài ánh mắt lại lóe lên, giống như chim ưng.

Hai vị học sinh đi tới trước mặt mọi người, trong mắt cũng không có vẻ sợ hãi, hình như biết vị trí chính xác của mình, yên tĩnh đến cực điểm.

- Chính là hai học sinh này, các ngươi ai đến xem trước?

Tạ Tất nhìn quanh mọi người.

- Ta!

Người thanh niên Thông Huyền cảnh hậu kỳ trước mặt Trương Huyền, Mạc Hoằng Nhất kia, hừ một tiếng, vẻ mặt cao ngạo đi ra.

- Không tệ. Lão sư lại cần có loại thái độ dũng cảm thử thách này. Sợ đầu sợ đuôi, nhìn trước ngó sau, chỉ sợ cũng dạy không ra đệ tử tốt!

Tạ Tất thoả mãn gật đầu. Nghe nói như thế, mọi người hối hận một hồi.

Sớm biết vậy bọn họ đã đi tới. Người này không chỉ lấy ra danh tiếng, còn chiếm được thiện cảm của Tạ viện trưởng, làm không tốt, lại sát hạch thành công.

Nghe được tán dương, tinh quang trong mắt người thanh niên lóe lên. Hắn đi vài bước tới trước mặt hai học sinh, đi dạo một vòng xung quanh bọn họ, sau đó mở miệng phân phó:

- Mỗi người đánh ra một bộ võ kỹ xem thử!

- Vâng!

Trong mắt nữ hài lóe lên một biểu tình không mấy chú ý, bắt đầu trước.

Nàng đánh võ kỹ có quy có củ, lực lượng và linh tính đều có mười phần, cho thấy thiên phú rất tốt. Rất nhanh một bộ quyền pháp đã đánh xong. Nam hài đi vào giữa sân.

Chiêu số của hắn không linh động giống như người trước, càng trực tiếp, nhanh chóng hơn, mang theo lực lượng hùng hồn, thậm chí mơ hồ để lộ ra khí tức sát phạt.

Hai người thi triển võ kỹ, các lão sư khác cũng ở một bên quan sát, mỗi người có chút suy nghĩ.

Rất nhanh, võ kỹ biểu diễn xong. Hai người lại ôm quyền đứng thẳng.

- Được, vị lão sư này có thể bình luận cho điểm!

Tạ Tất ngoắc tay.

- Được!

Người thanh niên lên tiếng, chắp hai tay ở sau lưng, rất có ý tứ chỉ điểm giang sơn: - Nữ hài này đánh ra bộ võ kỹ này là Thanh Thủy Phù Vân Thủ, nhẹ nhàng như gió thoảng may bay, lực lượng linh động. Chiêu số tuy rằng tinh mỹ, hơn nữa tu luyện căn bản cũng rất vững chắc. Chỉ có điều... chân khí của nàng chưa đủ, thời điểm chuyển động kinh mạch, lộ vẻ khá tốn sức. Nếu như ta không nhìn nhầm, chắc hẳn là vừa đột phá Chân Khí cảnh không lâu, đối với vận dụng chân khí vẫn không mấy quen thuộc!

Nói xong, hắn nhìn về phía nữ hài, mang theo ý thăm dò:

- Không biết ta nói có chính xác hay không?

- Ba tháng trước ta mới đột phá Chân Khí cảnh!

Nữ hài gật đầu.

- Chiêu số tuy rằng tu luyện đến nơi đến chốn, nhưng đáng tiếc khống chế chân khí chưa đủ, đẹp hơn nữa, lại tinh chuẩn hơn nữa, cũng chỉ là động tác võ thuật đẹp. Nếu như là đệ tử của ta, ta sẽ yêu cầu nàng chuyên tâm tu luyện. Trước hết nghĩ biện pháp ngưng tụ chân khí lại nói sau. Chỉ có chân khí đạt được cảnh giới hùng hậu, mới có khả năng phát huy thấu triệt chiêu số!

Người thanh niên mỉm cười:

- Thân thể của nàng tú lệ đoan trang, khí tức tinh thuần. Ta sẽ đề nghị tu luyện Ngọc Tố Công của học viện, tương xứng với khí chất của nàng, tu luyện cũng có thể thuận buồm xuôi gió!

- Tại hạ tu luyện chính là Ngọc Tố Công!

Nghe được lời của hắn, ánh mắt nữ hài lộ ra một tia kinh ngạc, không nhịn được nói.

- Ha hả!

Vẻ mặt đắc ý, chỉ điểm xong cho nữ hài, người thanh niên nhìn về phía nam hài cách đó không xa:

- Lực lượng của ngươi mạnh mẽ có lực, nói rõ thích hợp tu luyện công pháp và võ kỹ loại hình lực lượng. Ta cảm thấy Trúc Dương Công tương đối thích hợp với ngươi!

- Hồi bẩm lão sư, tại hạ tu luyện chính là Trúc Dương Công!

Nam hài gật đầu.

- Được, ta chỉ điểm kết thúc...

Vung ống tay áo, vẻ mặt người thanh niên đắc ý đi trở về đoàn người, đi tới trước mặt hai người Trương Huyền, còn cố ý hất cằm lên.

- Những điều này ta cũng đã nhìn ra, chắc hẳn nên sớm đi ra nói!

- Ai nói không phải chứ? Để cho hắn cướp mất tiên cơ. Giờ đi qua nói, chẳng khác nào vẽ rắn thêm chân, trái lại không đẹp!

- Thực sự đáng giận...

...

Nghe được người thanh niên nói xong, tất cả mọi người đều lộ ra sự hối hận.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau