THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 476 - Chương 480

Chương 476: Trăm chuông đồng thời vang lên (2)

Chúc trưởng lão cười khổ.

- Bốn tiếng vang lên là thượng cấp. Không chỉ bốn tiếng chuông. Chẳng phải là biểu thị... đạt tới năm tiếng chuông? Đây chính là lý giải hoàn toàn thấu triệt, không có bất kỳ sai lầm nào...

Quan phó đường chủ không còn có thể không để ý giống như lúc trước nữa. Hắn đứng dậy, sắc mặt nghiêm trọng:

- Trong chuông Tiên Hiền ẩn chứa tri thức, là do danh sư tứ tinh lưu lại. Đạt được năm tiếng chuông, đã nói lên tri thức giảng giải nhận được bọn họ hoàn toàn tán thành... Ngươi xác định là sát hạch danh sư nhất tinh chứ?

- Là sát hạch danh sư nhất tinh!

Chúc trưởng lão gật đầu:

- Hơn nữa... Vang lên không chỉ năm tiếng!

Không phải Chúc trưởng lão không muốn nói, cố ý lưu lại tăng thêm hồi hộp. Mà là ngay cả hắn, cũng không thể tin được.

- Không phải năm tiếng...

Quan phó đường chủ lại cũng không nhẫn nại được, môi run rẩy:

- Chẳng lẽ là... sáu tiếng chuông? Năm tiếng chuông đại biểu thấu triệt. Sáu tiếng chuông là hoàn mỹ, nói rõ lý giải đối với công pháp, nói chung không có sự khác biệt với danh sư tứ tinh...

Còn chưa nói hết lời, Chúc trưởng lão lại dùng âm thanh khiến cho hắn phát điên, nói:

- Là bảy tiếng chuông!

Phù phù!

Đầu gối Quan phó đường chủ mềm nhũn, một lần nữa ngồi ở chỗ ngồi, sắc mặt trắng bệch:

- Bảy tiếng chuông vang lên, các tiên hiền đều tán thành? Điều này... Làm sao có thể?

Người người đều biết sáu tiếng chuông vang vọng, lại đạt tới cấp bậc hoàn mỹ, nhưng không biết, phía sau còn có bảy tiếng chuông.

Đạt được loại tình huống này, tương đương với nhận được sự tán thành của chuông Tiên Hiền!

Nói cách khác, nhận được danh sư tứ tinh tán thành, ở trên lý giải công pháp, có thể luận bàn ngang hàng.

Một người sát hạch danh sư nhất tinh, khiến cho ý niệm của danh sư tứ tinh lưu lại tán thành, luận bàn ngang hàng?

Quan Trạch Quyền chỉ cảm thấy sắc mặt trắng bệch, trong lòng hoàn toàn điên cuồng.

Làm phó đường chủ Danh Sư Đường nhiều năm như vậy, hắn gặp qua không ít thiên tài!

Nhưng biến thái như vậy, đừng nói chưa thấy qua, nghe cũng chưa từng nghe qua!

- Vang lên bảy tiếng chuông... không phải có thể mời đường chủ qua chứ?

Thấy thân thể hắn run rẩy, Chúc trưởng lão biết đổi lại thành ai, nghe được tin tức này, sợ rằng cũng sẽ như vậy. Hắn lại nhìn qua.

- Cái này... đương nhiên có thể. Chỉ có điều, ta đi xem trước, xác nhận một chút...

Cố nén chấn động trong lòng, Quan phó đường chủ thở ra một hơi, vẫy tay áo.

- Vậy được rồi, chúng ta đi! Chúc trưởng lão gật đầu. Hai người đi ra ngoài. Nhưng vừa ra khỏi phòng.

Coong!

Một tiếng chuông cực lớn vang lên, vang vọng toàn bộ Danh Sư Đường.

Âm thanh trước đó, chỉ vang vọng ở bên trong đại sảnh của sát hạch danh sư. Âm thanh này, hình như cũng khiến cho toàn bộ Thiên Vũ vương thành phải lắc lư một cái.

Chấn động mãnh liệt, giống như muốn xé rách gông cùm xiềng xích của Danh Sư Đường, khiến thiên địa đều thông suốt mở ra một đường.

Dưới chấn động cực lớn, Quan phó đường chủ, Chúc trưởng lão đồng thời ngã xuống đất, sắc mặt trắng bệch, không thể tin được âm thanh đang chậm rãi vang lên...

- Là... trăm chuông đồng thời vang lên... Các tiên hiền bái phục?

- Chuyện này... rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra?

...

- Các tiên hiền bái phục? Có ý gì? Ta thế nào lại chưa từng nghe nói qua?

Nghe được tất cả tiếng chuông đồng thời vang lên, âm thanh giống như là muốn xé rách không khí, Lăng Tiêu Tiêu không thể tiếp tục kìm chế được, nhìn về phía lão nhân phía sau.

Nàng từng nghe nói một tiếng chuông, hai tiếng chuông, ba tiếng chuông... Mãi cho đến sáu tiếng chuông. Bảy tiếng chuông lại chưa từng nghe qua!

Hiện tại trăm chuông nổi lên... càng làm cho đầu nàng choáng váng, không hiểu nổi rốt cuộc có chuyện gì xảy ra.

- Trăm chuông nổi lên, các tiên hiền bái phục, chính là có ý... Cho dù danh sư tứ tinh ở chỗ này, cũng sẽ an tâm nghe giảng bài, không dám phản bác... Nói đúng là, vị Trương Huyền này giảng giải đối với công pháp, đã vượt qua phạm trù tứ tinh, đạt được danh sư ngũ tinh, thậm chí càng cao hơn...

Lão nhân run rẩy.

- Cái gì? Vượt qua tứ tinh? Sắc mặt Lăng Tiêu Tiêu nhất thời trắng bệch.

Người kia cái gì cũng đều không hiểu, lý giải đối với công pháp, võ kỹ lại vượt qua tứ tinh...

Sao có thể như vậy được?

Nàng chỉ cảm thấy thân thể run rẩy, cũng muốn phát điên rồi.

- Đúng vậy, chỉ có điều...

Lão nhân nói đến đây liền ngừng lại, trong ánh mắt hoảng sợ, vẫn mang theo sự nghi ngờ.

- Chỉ có điều cái gì?

Lần này không chỉ Lăng Tiêu Tiêu, ngay cả Hồng Vân đan sư đứng một bên cũng nhìn qua.

- Chỉ có điều... tình huống bình thường, trăm chuông nổi lên, các tiên hiền tán thành, tiếng chuông phải liên tục vang vọng trong thời gian uống cạn chén trà, xem như ăn mừng. Thế nào chỉ vang lên một tiếng lại kết thúc?

- Thời gian uống cạn một chén trà?

- Đúng vậy!

Lão nhân lắc đầu:

- Xem ra chỉ có thể chờ rất nhiều danh sư đi ra, mới có khả năng biết được đáp án!

...

Bên trong gian phòng của biển công pháp.

Tất cả danh sư nhất tinh chịu trách nhiệm sát hạch đều nghe như mê như say.

Người thanh niên trước mắt này giảng giải Đa Ba Thủy Văn Chưởng, quá thấu triệt. Dựa theo phương pháp hắn giảng giải để tu luyện, không bao lâu, là có thể người người học được.

Thật sự đạt được người người như rồng.

Coong coong coong coong!

Mọi người đều say sưa, chuông lớn xung quanh, nghe được lý luận cao thâm như vậy, cũng hưng phấn không thôi, đồng thời vang lên tiếng chuông, âm thanh xông thẳng lên trời.

- Im lặng, xong chưa? Một tiếng, hai tiếng, ba tiếng. Ta không tính toán ngược lại cũng thôi. Bây giờ lại cùng nhau kêu loạn, ta còn chưa có giảng giải xong đâu, kêu loạn cái rắm!

Lông mày nhíu lại một cái, Trương Huyền quát lớn một tiếng.

Ô!

Rất nhiều chuông lớn đang kêu lên, lập tức im lặng.

Đám người Ngô sư, Mạc Hoằng Nhất, Mạc Vũ, Khương Thần há hốc miệng, mỗi một lộ ra vẻ mặt muốn phát điên.

Chương 477: Nguy rồi! (1)

Chuông Tiên Hiền lại là do danh sư tứ tinh tự tay chế tạo, trong đó lưu có ý niệm của bọn họ. Toàn bộ người trong Danh Sư Đường, bao gồm cả đường chủ ở bên trong, đều xem nó như tổ tông. Một tiểu tử sát hạch danh sư nhất tinh, trực tiếp quát lớn...

Vẫn là trong cơn giận dữ, phiền não không thôi...

Ta ngất!

Đám người Ngô sư đều cảm thấy có lòng muốn chết!

Người khác nhận được trăm chuông đồng thời ngân lên, các tiên hiền bái phục, khẳng định hưng phấn không tìm được phương hướng, không biết họ gì.

Người này thì hay rồi, trái lại cảm thấy quá ồn, lửa giận thiêu đốt, giống như quát mắng con cháu...

Ngươi còn có thể mạnh hơn một chút nữa, lại điên cuồng hơn một chút không?

Điều này còn không phải là mấu chốt nhất... Mấu chốt nhất chính là, nghe được hắn quát lớn, tiếng chuông tự nhiên thật sự ngừng lại.

Nói cách khác, bên trong tiếng chuông ẩn chứa ý niệm của danh sư tứ tinh. Tất cả đều khuất phục đối với hắn...

Trời ạ!

Đây cũng không phải là bái phục mà là thần phục!

Rất nhiều danh sư, sắc mặt mỗi người đều xám ngắt, hận không thể lập tức ngắt đầu xuống.

Làm danh sư, bọn họ cũng coi như đã nhìn thấy đủ chuyện đời. Nhưng loại cục diện trước mắt này, vẫn khiến cho mỗi người bọn họ phải phát điên, khó có thể tự kìm chế.

Nhất là Khương Thần.

Trước đó hắn vẫn căm thù đối với người trước mắt này. Nay nhìn thấy một cảnh tượng như vậy, hắn khiếp sợ đến mức thiếu chút nữa thì chui vào trong lòng đất.

Đây là yêu nghiệt từ đâu xuất hiện?

Đối với ý niệm danh sư tứ tinh lưu lại, dám lớn tiếng quát mắng, khiến bọn họ khiếp sợ đến mức không dám ngân vang...

Dựa vào!

Cho dù là phụ thân hắn, cũng không có sức sống mạnh như thế!

- Ta... Ta... sẽ không thua ngươi...

Toàn thân Mạc Hoằng Nhất cũng cứng đờ. Qua hồi lâu, trên mặt hắn lộ ra vẻ dữ tợn.

Hắn từ khi bắt đầu tu luyện, vẫn mang theo vòng ánh sáng thiên tài. Bất kể loại chức nghiệp nào, loại công pháp, võ kỹ nào, chỉ cần hắn học tập, tu luyện, tuyệt đối đều sẽ đứng đầu!

Cho dù sát hạch danh sư cũng vậy, phá tan tất cả kỷ lục của Danh Sư Đường, danh tiếng chấn động mười ba vương quốc. Mà bây giờ...

Tất cả kỷ lục lại bị người trước mắt này lần lượt phá tan, khiến cho hắn cảm thấy trên mặt không còn ánh sáng, toàn thân cũng có phần điên cuồng.

- Ra ngoài, ta lại sát hạch danh sư nhị tinh!

Ánh mắt hắn kiên định.

Trước đó hắn có thể sát hạch nhị tinh, chỉ có điều muốn phá được càng nhiều kỷ lục hơn, nên hắn mới luôn nhẫn nhịn. Hiện tại Trương Huyền này một đường đuổi đến, khiến cho hắn lại không dám dừng lại.

- Ngươi tuy rằng lợi hại, nhưng mức độ tâm cảnh chỉ có 5.1, cách có thể sát hạch nhị tinh còn có một khoảng rất lớn. Chờ tới thời điểm ngươi có thể sát hạch, ta sẽ lại bỏ qua ngươi một khoảng cách lớn!

Lòng tin của Mạc Hoằng Nhất lại dâng lên.

Thành tích ở phòng tín nhiệm, phòng trợ giúp tu luyện, điện khôi lỗi, biển công pháp. của đối phương.. tất cả đều có rất tốt. Nhưng vậy thì thế nào?

Căn bản nhất của danh sư là mức độ tâm cảnh. Chỉ có 5.1, căn bản không đủ sát hạch danh sư nhị tinh.

Muốn sát hạch nhị tinh, phải đạt được ngoài 6.0 mới được.

Cái khác có thể học tập, có thể lợi hại, nhưng thứ này, chỉ có thể làm từng bước, đi từng bước một tới.

Chỉ cần hắn sát hoạch nhị tinh trước, đồng thời thành công, cái danh thiên tài vẫn là của hắn. Bất kỳ kẻ nào cũng cướp không được! ...

Quát mắng chuông lớn xong, thấy bọn chúng không tiếp tục ầm ĩ, lúc này Trương Huyền mới thở phào nhẹ nhõm.

Ngươi nói mấy cái chuông có phải có tật xấu hay không? Kêu lên một tiếng, hai tiếng thì cũng thôi, còn đổ chuông không ngừng. Thậm chí còn tất cả đều vang lên... Ngươi cho ta chút mặt mũi có được không?

Trứng tê dại.

Nếu không phải thấy là của công của Danh Sư Đường, hắn đã sớm phá thành tám mảnh.

Lại nói một hồi, lúc này hắn mới dừng lại, ngẩng đầu nhìn về phía Ngô sư trước mắt.

- Như vậy ta... có tính là thông qua không? Nếu như không thông qua, lại tiếp tục...

Bộ vũ kỹ này, căn cứ theo hắn lý giải, chỉ nói gần một nửa. Chỉ có điều, Lăng Tiêu Tiêu và Ngô sư đều từng nói, chỉ cần tiếng chuông vang lên, xem như thông qua. Hiện tại khắp phòng chuông lớn lại vang lên không ngừng, hận không thể nhảy dựng lên. Chắc hẳn là xem như đủ tư cách chứ?

- Thông qua...

Nuốt hớp nước miếng, Ngô sư gật đầu.

Trăm chuông cũng đã đồng thời vang lên, các tiên hiền bái phục, nếu không thông qua, ra khỏi cửa sợ rằng sẽ bị đường chủ lập tức đánh chết.

- Như vậy cũng tốt!

Nghe được thông qua, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm:

- Nếu thông qua, vậy tiến hành cửa ải tiếp theo...

Nói xong, hắn đi ra ngoài trước.

...

Bên ngoài đại sảnh.

- Trăm chuông đồng thời vang lên, căn cứ theo ghi chép, chắc là phải ngân vang trong thời gian uống cạn một chén trà. Thế nào chỉ vang lên mấy hơi thở đã không nghe thấy nữa?

Lúc này, Quan phó đường chủ và Chúc trưởng lão cũng đến nơi này, vẻ mặt kỳ quái nhìn về phía cửa lớn.
- Có phải là... vận khí người sát hạch này vô cùng tốt, rút được võ kỹ hoặc công pháp vô cùng đơn giản, đồng thời trước đây đã nhìn thấy qua sách liên quan, lúc này mới khiến cho trăm chuông đồng thời nổi lên, các tiên hiền bái phục! Chỉ là, không phải là lý giải và lý luận của mình, mới vang lên một chút, liền vội vàng kết thúc!

Chúc trưởng lão suy nghĩ một chút nói.

Danh sư giảng bài, phải có thứ của mình. Một mặt bắt chước theo, hoàn toàn không có sự đổi mới, chỉ có thể được cho tài năng tầm thường, cùng với thiên tài không có bất cứ quan hệ gì.

Nếu là như vậy, vì sao trăm chuông đồng thời vang lên một tiếng lại vội vàng kết thúc, ngược lại cũng nói thông.

- Nói như vậy thật ra cũng rất có thể!

Thần sắc Quan phó đường chủ nghiêm trọng, đang muốn nói tiếp, lại thấy cửa phòng “két!” một tiếng mở ra. Trương Huyền đi ra trước.

Ngay sau đó các danh sư khác cũng đi theo ở phía sau.

- Ngô sư!

Nhìn thấy được mọi người đi ra, quan Phó đường chủ đánh tiếng gọi.

Đang muốn cùng Trương Huyền nói cái gì đó, nhìn thấy được Phó đường chủ xuất hiện, Ngô sư không kịp nói, liền vội vàng nghênh đón.

Thiên Vũ vương quốc, tổng cộng có mười ba vị danh sư nhất tinh, ba vị danh sư nhị tinh, Quan phó đường chủ và Chúc trưởng lão, chính là hai trong ba vị phía sau.

Danh sư nhị tinh gọi, sao hắn dám chậm trễ?

- Người sát hạch vừa rồi rút được quyển bí tịch gì?

Quan Phó đường chủ nhướng mày, hỏi ra nghi ngờ trong lòng:

- Không biết có phải là Thiên Vũ Cửu Trọng Quyết, Khí Toàn Chưởng hay không? Nếu là như vậy, có thể phải sát hạch một lần nữa...

Thiên Vũ Cửu Trọng Quyết và Khí Toàn Chưởng tương tự với Hồng Thiên Cửu Trọng Quyết của Hồng Thiên học viện, là công pháp cơ sở nhất của Thiên Vũ vương quốc, gần như người người đều biết. Nếu như sát hạch danh sư rút được loại võ kỹ cấp bậc như vậy, cho dù thu được tiên hiền tán thành, cũng vô dụng.

Bởi vì quá tràn lan, có thể giảng giải không tính là bản lĩnh gì cả.

- Thiên Vũ Cửu Trọng Quyết? Khí Toàn Chưởng?

Không nghĩ tới phó đường chủ sẽ nghĩ như vậy, Ngô sư cười gượng lắc đầu:

- Là... Đa Ba Thủy Văn Chưởng!

- Đa Ba Thủy Văn Chưởng? Ngươi... Nói cái gì?

Quan phó đường chủ thoáng sửng sốt một chút, thân thể lập tức run lên.

- Bộ công pháp này rất khó khăn tu luyện đi?

- Hắn rút cái này?

Những người khác cũng có ý tưởng như vậy, vừa nghe nói thế, tất cả đều nhất thời run rẩy.

Bộ vũ kỹ này là một trong những võ kỹ khó tu luyện nhất ở Thiên Vũ vương quốc, gần như người người đều biết. Rút được quyển sách này, trăm chuông đồng thời van lên...

- Nếu như là Đa Ba Thủy Văn Chưởng, vậy... vì sao trăm chuông đồng thời vang lên lại chỉ có một tiếng, liền dừng lại? Dựa theo ghi chép, không phải là vang vọng thời gian đủ để uống cạn một chén trà sao?

Chúc trưởng lão không nhịn được nói chen vào.

Những người khác cũng nhìn qua, muốn nghe một chút xem bên trong rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra.

- Là...

Ngô sư lộ ra vẻ mặt cổ quái:

Chương 478: Nguy rồi! (2)

- Ban đầu tiếng chuông vẫn vang lên, Trương lão sư cảm thấy quá ồn, mắng một câu...

Hắn chấp nhận, nói ra cảnh tượng vừa mới nhìn thấy.

Các danh sư khác cũng đồng thời gật đầu. Mỗi một người hình như còn chưa từ trong khiếp sợ trước đó tỉnh táo lại, ngây ra như phỗng.

- Ngại quá ồn?

- Quát mắng chuông Tiên Hiền?

Chúc trưởng lão, Quan phó đường chủ và mọi người bên trong đại sảnh nghe được giải thích này, giống như các danh sư khác, thiếu chút nữa thì trực tiếp phun ra máu tươi.

Người khác sát hạch danh sư, nằm mơ cũng muốn tiếng chuông vang lên thêm vài cái. Người này tự nhiên ngại ầm ĩ...

- Được rồi. Nếu đã không thành vấn đề, thi xong cửa ải thứ tư, lại tiếp tục sát hạch cửa thứ năm! Ta cũng muốn khiến cho Danh Sư Đường chúng ta xuất hiện thêm một vị thiên tài!

Biết chuyện phát sinh trong biển công pháp không có bất kỳ vấn đề gì, Quan phó đường chủ cố nén khiếp sợ trong lòng, khoát tay căn dặn.

Phân bộ Danh Sư Đường bọn họ có thiên tài, đối với phó đường chủ hắn mà nói, cũng là một loại vinh quang.

- Vâng!

Ngô sư gật đầu, nhìn quanh một vòng, đột nhiên sửng sốt:

- Trương Huyền lão sư?

Vừa rồi đi ở phía trước, thế nào... trong nháy mắt không thấy người đâu?

- Đã tiến vào đường không sai!

Trong đám người không biết có ai đó nói một câu.

Trương Huyền vừa ra tới, nhìn thấy được bên này quá nhiều người, dù sao cũng phải sát hạch, bốn cửa ải trước không khác với lời của Lăng Tiêu Tiêu nói, hắn cũng không ngừng lại, đi thẳng vào.

- Tiến vào rồi?

Ngô sư sửng sốt. Quả nhiên hắn nhìn thấy cửa lớn của cửa ải thứ năm đã đóng lại. Hắn đang muốn nói chuyện, đột nhiên nghĩ đến cái gì, đồng tử không nhịn được co lại, sắc mặt trắng bệch:

- Nguy rồi...

- Thế nào? Hắn không phải sát hạch xong cửa thứ tư, lại phải chuẩn bị tiến cửa thứ năm sao? Hiện tại hắn tiến vào trong, cũng không tính là gì cả?

Thấy hắn hoảng sợ biến sắc, Quan phó đường chủ nhướng mày.

Vốn là phải tiến vào trong, ngươi nhất thời kinh sợ như vậy làm gì?

- Hắn là muốn đi vào...

Vẻ mặt Ngô sư sốt ruột, trong ánh mắt có chút điên cuồng:

- Nhưng... ta còn chưa nói với hắn về quy định và những điều cần chú ý của đường không sai...

Mới ra, hắn đang muốn nói với Trương Huyền rất nhiều việc về cửa ải thứ năm, đã bị phó đường chủ gọi lại. Khi hắn kịp phản ứng, người đã tiến vào.

Chuyện hắn muốn căn dặn, toàn bộ cũng không kịp nói.

Nói cách khác... Đối phương đối với đường không sai cái gì cũng không biết, lại chui vào.

- Cho dù không căn dặn cũng không tính là cái gì. Chỉ cần là tới sát hạch danh sư, năm cửa ải này có người nào không biết? Khẳng định hắn đã sớm chuẩn bị, không cần lo lắng!

Còn tưởng rằng chuyện gì lớn. Nghe được được này, Quan phó đường chủ xua tay.

Chỉ cần tới sát hạch danh sư, có người nào không biết nội dung của năm cửa ải này?

Nếu biết, lại nhất định sớm làm ra sự chuẩn bị, sẽ không luống cuống tay chân, xảy ra vấn đề.

- Chuẩn bị trước? Ta thật ra muốn hắn có thể chuẩn bị một chút...
Nhớ tới biểu hiện của Trương Huyền này ở mấy cửa ải trước, Ngô sư thiếu chút nữa thì khóc lên.

Thực sự như vậy, hắn đã không nóng nảy.

Người này nhìn thế nào cũng giống như là một người mới cái gì cũng không hiểu.

Nếu như sớm biết trăm chuông đồng loạt kêu lên, là tán thưởng cao nhất, làm sao có thể quát mắng?

Nếu như biết mờ ám trong phòng tín nhiệm, làm sao có thể dẫn một đám học sinh có tuổi tác tương đương với mình qua?

Nếu như biết bản thân điện khôi lỗi có năng lực chữa trị, lại làm sao có thể sau khi thắng lợi, vẫn ở bên trong muốn tu sửa?

- Hắn... Chắc hẳn là cái gì cũng không biết. Sát hạch danh sư, có năm cửa ải, là ta vừa nói cho... Ngày hôm qua, thời điểm ta vừa gặp được hắn, ngay cả Danh Sư Đường chúng ta ở vị trí nào hắn cũng không biết!

Nghe được hai người nói chuyện, Lăng Tiêu Tiêu không nhịn được mở miệng.

Đám người Quan phó đường chủ, Chúc trưởng lão hình như cũng biết nàng, không tức giận vì nàng nói chen vào, trái lại đều nhìn qua.

Lăng Tiêu Tiêu liền nói ra một lượt tất cả chuyện mình gặp mắt Trương Huyền ngày hôm qua, cho tới chuyện gặp nhau hôm nay.

- Ngay cả danh sư sát hạch cái gì cũng không biết, lại tới đây sát hạch, còn làm ra thành tích lợi hại như vậy?

Những người khác nghe được lời của nàng, lại phát điên rồi.

Vốn tưởng rằng người này hiểu rất nhiều đối với quy tắc, đã sớm làm ra chuẩn bị, lúc này mới thi ra loại thành tích như vậy. Kết quả... Người ta không biết quy định là cái gì, lại tùy tiện thi!

Tùy tiện thi, lại thi ra loại thành tích như vậy...

Đây là phải có bao nhiêu nghịch thiên?

Thân thể Mạc Hoằng Nhất còn thoáng lảo đảo một cái, muốn nôn ra máu.

Hắn vì sát hạch danh sư nhất tinh, chuẩn bị không biết bao lâu, mới làm ra loại thành tích này. Kết quả, còn không bằng đối phương cái gì cũng không biết lại tới đây...

Nếu như vậy, còn chuẩn bị cái rắm!

- Hắn nếu quả thật cái gì cũng không biết, vậy khẳng định không biết đường không sai... thật ra phân thành hai cửa ải!

Nghe được Lăng Tiêu Tiêu giới thiệu, không chỉ Ngô sư khẩn trương, ngay cả sắc mặt Quan phó đường chủ cũng trầm xuống, thân thể không tự chủ được run rẩy. - Vậy...

- Đúng vậy, chia ra làm hai cửa ải, hơn nữa còn là song song...

Những người khác cũng nghĩ tới điều gì, đồng tử tất cả đều co lại.

- Phân ra hai cửa ải là có ý tứ?

Nhìn thấy được mọi người khẩn trương như vậy, Hồng Vân đan sư có chút không rõ, không nhịn được mở miệng.

- Đường không sai, ngoài mặt có khôi lỗi biểu thị công pháp, võ kỹ, nghe có chút cùng loại với điện khôi lỗi, trên thực tế lại hoàn toàn khác! Điện khôi lỗi là khôi lỗi tranh đấu với nhau, thử thách chính là chỉ điểm. Mà đường không sai... không chỉ phải tìm ra chỗ thiếu hụt của khôi lỗi, còn kiểm nghiệm đối với tu vi của người sát hạch!

- Nói cách khác... Đường không sai, là phải tiến hành chiến đấu với khôi lỗi. Trong khoảng thời gian một nén hương, tìm ra chỗ thiếu hụt, cũng tiến hành lợi dụng, đánh bại, mới tính là thông qua. Không tìm được, khôi lỗi vô cùng có khả năng không ngừng công kích, thậm chí... còn có thể giết chết hắn!

- Giết chết?

Không ít học đồ cũng không biết đường không sai kinh khủng như vậy. Toàn bộ đều ngẩn ra tại chỗ.

- Chỉ cần sát hạch danh sư đều sẽ từng trải qua cái này, sẽ không có gì nguy hiểm...

Hồng Vân đan sư không nhịn được hỏi.

Nhiều người sát hạch danh sư như vậy, chưa từng nghe qua có ai bị giết chết. Nếu những người khác không nguy hiểm, hắn chắc hẳn cũng không có gì khác biệt lắm.

- Người khác không nguy hiểm, hắn lại khác...

Khóe miệng Ngô sư co giật:

- Sát hạch đường không sai của Thiên Vũ vương quốc, tổng cộng hai cửa ải. Cửa sát hạch thứ nhất là danh sư nhất tinh, cửa sát hạch thứ hai là nhị tinh. Đổi lại thành người khác, khẳng định sát hạch hết cửa thứ nhất lại đi ra. Ta vừa rồi chưa nói, hắn cái gì cũng không biết. Nếu chẳng may liều lĩnh trực tiếp xông đến cửa thứ hai... Đây chính là khôi lỗi Tông Sư cảnh!

- Khôi lỗi Tông Sư cảnh?

Mọi người đều giật nảy mình.

Sát hạch danh sư nhất tinh, cũng lại là thực lực Thông Huyền cảnh, đối mặt với khôi lỗi Thông Huyền cảnh, có thể chiến thắng.

Còn muốn đối mặt với Tông Sư cảnh... Hơn nữa còn là Tông Sư cảnh gần như không có chỗ thiếu hụt nào!

Cơ bản chẳng khác nào chịu chết.

Sắc mặt mọi người trắng bệch.

Đây chính là cục diện mười chết không có sống!

Thông Huyền cảnh và Tông Sư cảnh, hai khái niệm không thể so sánh nổi.

- Nhanh đi ngăn cản...

Quan phó đường chủ vội vàng kêu.

Thật vất vả xuất hiện một thiên tài, lại bởi vì không biết quy định ngã xuống, vậy Danh Sư Đường này của bọn họ, cũng không cần tiếp tục tồn tại nữa.

Oong!

Còn chưa nói hết, chỉ thấy tường của cửa thứ năm đường không sai trước mắt lắc lư một hồi, một ánh sáng đột nhiên lập lòe phát ra.

- Hắn... hắn...

Nhìn thấy được màu sắc của ánh sáng, thân thể Ngô sư thoáng lắc lư một cái, trước mắt tối sầm.

- Đã không kịp nữa... Hắn… hắn không đi cửa thứ nhất, trực tiếp xông vào trong cửa thứ hai!

Chương 479: Ba mươi chỗ thiếu hụt (1)

Lặng ngắt như tờ.

Thực sự lo lắng cái gì thì cái đó tới!

Cửa thứ nhất và cửa thứ hai của đường không sai cũng không cách xa nhau, mà là ngay sát.

Tình huống bình thường, trước khi tiến vào, Ngô sư đều sẽ sớm căn dặn, chắc hẳn có khả năng kích hoạt cửa thứ nhất.

Cho dù không căn dặn, chỉ cần là học đồ của Thiên Vũ vương quốc, cũng đều biết quy định, sẽ không xuất hiện quá nhiều sai lệch.

Người này thì hay rồi!

Cái gì cũng không hiểu, lại tùy tiện xông vào!

Xông vào ngược lại cũng thôi, cửa thứ nhất cũng không đụng tới, trực tiếp tiến vào cửa thứ hai... Vận khí này cũng quá tệ đi!

- Bây giờ có thể đi vào cứu người hay không?

Hồng Vân đan sư vội vàng mở miệng.

- Đường không sai một khi hoạt động, ngoại trừ xuất hiện kết quả, sẽ không có cách nào dừng lại...

Sắc mặt Ngô sư nhất thời trắng bệch, có chút do dự:

- Trừ khi... Đường chủ tự mình qua, sử dụng đường chủ lệnh, mạnh mẽ xông vào!

- Tốt lắm!

Quan phó đường chủ gật đầu, xoay người rời đi:

- Ta đi tìm đường chủ. Hi vọng hắn có thể kiên trì đến khi đường chủ đi tới...

Một thiên tài trước đó mấy lần liên quan tiếp theo phá kỷ lục. Nếu thật sự bởi vì sai lầm của bọn họ ngã xuống ở chỗ này, toàn bộ phân bộ cũng sẽ nhận phải tai họa cực lớn.

- Kiên trì đến khi đường chủ đi tới... Có khả năng sao?

Sắc mặt Ngô sư trở nên trắng bệch.

Thông Huyền cảnh đối mặt với cường giả Tông Sư, gần như sẽ lập tức bị giết chết trong nháy mắt, làm sao có thể kiên trì được!

- Chỉ có thể trông mong hắn cát nhân thiên tướng...

Biết không có biện pháp nào khác, hắn không thể làm gì khác hơn là ngẩng đầu nhìn về phía cửa lớn trước mắt, trong lòng âm thầm chờ đợi.

...

Gian phòng bên trong cửa ải thứ năm, Trương Huyền nhìn chằm chằm vào khôi lỗi trước mắt.

Bốn cửa ải trước, Lăng Tiêu Tiêu nói chưa từng sai, không chênh lệch so với lời Ngô sư nói là bao. Hắn lại không thấy có vấn đề gì, thấy mọi người nói chuyện phiếm, liền đẩy cửa đi vào.

Vừa tiến đến, hắn nhất thời phát hiện có điểm không bình thường.
Hắn vừa vào cửa, một con khôi lỗi tự nhiên lại đánh tới, bị hắn lập tức đánh cho lật mình nằm trên mặt đất, không có cách nào nhúc nhích.

Hiện tại khôi lỗi thứ hai cũng vọt tới, so với thực lực của con đầu tiên rõ ràng có sự khác biệt. Nếu không phải tốc độ của hắn nhanh, có khả năng đã bị thương.

- Khôi lỗi Tông Sư cảnh sơ kỳ? Không hổ danh là cửa ải cuối cùng. So với mấy cửa ải trước đó còn lợi hại hơn!

Nhận ra thực lực của khôi lỗi, hai mắt Trương Huyền nheo lại.

Cửa thứ ba giao chiến với hai con khôi lỗi, chỉ là tu vi Thông Huyền cảnh. Con này trực tiếp là Tông Sư cảnh sơ kỳ. Thảo nào sát hạch danh sư, nhiều người chẳng qua cũng chỉ như vậy. Sợ rằng đối thủ cường đại như thế, cũng rất khó chiến thắng.

- Chỉ có điều... Với ta mà nói không tính là gì cả!

Khôi lỗi Tông Sư cảnh tuy rằng lợi hại, nhưng đối với Trương Huyền mà nói, không tính là gì cả.

Hắn đạt được nửa bước Tông Sư, lực lượng nắm giữ 1500 đỉnh. Chỉ dựa vào thực lực, đã có thể cứng rắn lay động cường giả Tông Sư sơ kỳ. Lại thêm các loại thân pháp, quyền pháp võ kỹ thiên đạo, cùng với khả năng quan sát nhìn thấu chỗ thiếu hụt của người khác, Tông Sư trung kỳ, hậu kỳ giao chiến với hắn, cũng không nhất định có thể giành thắng lợi, càng chưa nói là một con khôi lỗi.

Vù!

Trong lòng hắn thầm nhủ, khôi lỗi trước mắt đã chợt vọt tới.

Tinh thần thoáng động, nhìn ra bảy tám chỗ thiếu hụt, Trương Huyền mỉm cười, thân thể chợt lui về phía sau, kẹp ngón tay làm kiếm, điểm qua trục của một cặp bánh xe.

Ầm!

Chiêu này hắn không sử dụng lực lượng gì, khôi lỗi lại giống như bị đòn nghiêm trọng, thân hình cao lớn không chống đỡ được, lui về phía sau.

- Tiếp tục!

Một chiêu đắc thủ, Trương Huyền cũng không do dự, thân thể tung lên, xông tới, không chút nương tay, đánh mạnh về phía chỗ thiếu hụt của khôi lỗi,.
Nếu cái này gọi là đường không sai, đó chính là phải tìm chỗ thiếu hụt tiến hành công kích, công kích chỗ thiếu hụt càng nhiều, thành tích khẳng định cũng lại càng cao.

Vừa rồi, khôi lỗi đầu tiên xông tới quá nhanh, không kịp phản ứng lại một tát đánh bay. Hiện tại thực lực khôi lỗi này mạnh, vừa vặn có thể luyện tay một chút.

Ầm ầm ầm ầm!

Nắm đấm, bàn chân, khuỷu tay, bắp đùi... Các loại công kích đều rơi vào trên người khôi lỗi, đánh cho nó liên tiếp lui về phía sau.

Từ khi chuyển kiếp tới đây, trên cơ bản Trương Huyền không mấy khi chiến đấu. Lúc này hắn dùng toàn lực, cũng cảm thấy chân khí trong cơ thể gào thét, chạy khắp toàn thân, thoải mái nói không nên lời.

Ầm! Ầm!

Dọc theo kinh mạch, chân khí tinh thuần càng chạy càng nhanh, thời gian chỉ có chốc lát, lại xông qua vài gông cùm xiềng xích bình thường tu luyện khó có thể đột phá.

- Tự nhiên phá tan vách ngăn Tông Sư cảnh?

Ánh mắt Trương Huyền nhất thời sáng lên.

Không nghĩ tới lần này tấn công, tự nhiên phá tan vách ngăn Tông Sư hắn chậm chạp không đột phá được, bất cứ lúc nào cũng sẽ đột phá, đạt được Tông Sư cảnh.

Bước vào Tông Sư, giống như cá hóa rồng, toàn thân bất kể tuổi thọ, hay thể lực đều sẽ có tiến bộ rõ ràng.

Trước đó, tuy rằng cảm giác cách một lớp màng mỏng, nhưng hắn biết, không mất mấy tháng khổ luyện rất khó bước ra được. Thật không nghĩ tới một trận chiến đấu lại đâm qua.

- Trước đó thong thả đột phá, vừa lúc có thể dùng khôi lỗi này luyện tay một chút!

Trong lòng vui vẻ, Trương Huyền cũng không nóng nảy đột phá.

Một khi đột phá, đánh người này, khẳng định đơn giản giống như đánh chó, cũng sẽ không có ý nghĩa gì.

Vừa vặn có thể nhân lúc hiện tại, cô gắng rèn luyện bản lĩnh cùng người chiến đấu, đồng thời tiến hành lợi dụng năng lực đối với chỗ thiếu hụt.

...

- Đường chủ sở, không có...

- Phòng nghị sự, không có...

- Đường chủ có thể đi nơi nào?

Biết vị thiên tài kia bị nhốt đường không sai, Quan phó đường chủ hoàn toàn không có chút ngừng lại. Thực lực Tông Sư đỉnh phong thi triển ra, tốc độ nhanh giống như một luồng gió xoáy.

Rất nhanh, những nơi đường chủ bình thường xuất hiện, hắn đều đã tìm một lượt, thậm chí ngay cả nửa cái bóng cũng không tìm được.

Trước đó hắn vẫn cho là đường chủ đang bế quan tu luyện. Dù thế nào hắn cũng không nghĩ tới... người tự nhiên không ở Danh Sư Đường.

- Hậu viện!

Chương 480: Ba mươi chỗ thiếu hụt (2)

Tìm hết phía trước, thân thể hắn rẽ một cái, cháy về phía sau viện.

Không ít danh sư đều ở chỗ này. Phía sau Danh Sư Đường là một tòa phủ đệ rất to, phân cách ra rất nhiều viện. Đường chủ đang ở lại trong đó.

Tốc độ bay nhanh, thời gian sáu, bảy lần hít thở, hắn đã đi tới viện của viện trưởng. Hắn còn chưa tiến vào trong, liền nghe được một tiếng man thú gào thét.

- Làm sao có thể có man thú?

Quan phó đường chủ bị dọa cho giật mình.

Đây là Danh Sư Đường, cũng không phải là Thú Đường, man thú từ nơi nào xuất hiện?

- Lẽ nào đường chủ gặp nguy hiểm?

Đồng tử hắn co lại, cũng không để ý tới các loại lễ nghi thông báo, đẩy cửa vọt vào.

- Đường chủ...

Hắn la lên một tiếng, đang muốn ra tay, lại nhìn thấy rõ cảnh tượng trong viện, không nhịn được dừng lại tại chỗ.

Viện trưởng thật sự đang ở trong sân, cũng có man thú. Chỉ có điều, cũng không phải chiến đấu như trong tưởng tượng của hắn, mà là người trước vừa nướng thịt xong, đang tiến hành nuôi nấng người sau.

Một con man thú cực lớn đang hưng phấn ăn, vẻ mặt hưởng thụ.

- Quan sư, như thế lại vội vàng qua đây? Đã xảy ra chuyện gì?

Thấy hắn không thông báo, đã trực tiếp xông tới, lông mày đường chủ nhíu lại một cái.

- Đường chủ, không xong. Một thiên tài, sát hạch danh sư, kết quả rơi vào đường không sai...

Quan phó đường chủ biết bây giờ không phải là thời điểm rầu rĩ mấy vấn đề này. Hắn vội vàng nói sơ qua mọi chuyện một lượt.

- Ngươi nói... Hắn ở dưới tình huống hoàn toàn không hay biết gì, trực tiếp kích phát khôi lỗi ở cửa thứ hai sao?

Đường chủ sửng sốt, cũng lộ ra vẻ sốt ruột:

- Thực sự hồ đồ. Đi mau!

Biết không thể chậm trễ thời gian được nữa, không để ý tới con man thú đang ăn thịt, thân thể đường chủ thoáng lắc một cái, phóng ra ngoài.

Tốc độ của hai đại cường giả Tông Sư cảnh đỉnh phong cực nhanh, giống như gió mạnh, chừng mười lần hít thở, liền vọt tới đại sảnh sát hạch danh sư.

Vốn tưởng rằng vừa tiến vào trong đó, sẽ thấy sắc mặt khẩn trương của tất cả mọi người. Ai biết lại nhìn thấy mỗi người bọn họ mở to hai mắt nhìn, mất hồn mất vía, giống như trúng tà.

- Đây là thế nào?

Đường chủ nghi ngờ.

Thiên tài lợi hại như vậy rơi vào đường không sai, mọi người không phải nên lo lắng sốt ruột, trông mong mình qua, nghĩ biện pháp cứu người sao?

Thế nào mỗi một người trái lại hoàn toàn không có chút lo lắng, lại giống như choáng váng?

- Đường chủ... ngài… ngài xem! Hắn đang cảm thấy kỳ quái, Quan phó đường chủ phát hiện ra cái gì, không nhịn được chỉ về phía trước.

Thuận theo ngón tay hắn nhìn lại, chỉ thấy trên vách tường cửa thứ năm, một loạt chữ số phóng ra ánh sáng cường đại, chiếu vào làm đau cả mắt.

- 465... Đây là cái gì?

Thân thể run lên, đường chủ thiếu chút nữa thì lập tức ngất đi.

- Chắc... chắc là tìm ra sai lầm, xuất hiện điểm...

Quan phó đường chủ nuốt nước miếng.

- Tìm sai lầm, xuất hiện điểm?

Sắc mặt đường chủ tối sầm, đã sắp muốn nôn ra máu.

Ngươi không phải nói người này gặp phải nguy hiểm, sắp bị giết sao?

Không phải nói rơi vào cảnh khốn cùng không có cách nào đi ra sao?

Số điểm này là cái quỷ gì?

Đường không sai, tìm ra một chỗ sai lầm, một chỗ thiếu hụt sẽ tăng một điểm, tìm ra hai chỗ, tăng hai điểm, ba chỗ tăng ba điểm... Lần lượt tăng lên.

Người khác, cho dù thiên tài đi nữa, tìm khoảng sáu điểm, mười điểm, đã là lợi hại đến đỉnh điểm, kỷ lục trăm năm khó phá. Còn trước mắt này... 465?

Trời ạ!

- 465, cũng lại đại biểu... tìm ra ba mươi chỗ thiếu hụt của khôi lỗi... Trong lòng đường chủ run lên, da mặt không ngừng co giật, cảm thấy sắp muốn phát điên rồi.

Đường không sai được gọi là không sai, chiêu số, công pháp, khôi lỗi thi triển ra đều trải qua danh sư tứ tinh đặc biệt xét duyệt qua. Chiêu số có thể phát huy ra, cường đại giống như danh sư tứ tinh ép thấp tu vi.

Cho dù lưu lại có sai lầm, cũng tối đa một cái, hai cái, khiến người ta khó có thể phát hiện. Người này thì hay rồi...

Ba mươi chỗ thiếu hụt, 465 điểm...

Khôi lỗi là do nhà ngươi chế tạo ra sao?

- Ngươi xác định... hắn xông vào cửa thứ hai, mà không phải cửa thứ nhất?

Khóe miệng đường chủ co giật một hồi, cũng không nhịn được nữa.

Một người sát hạch danh sư nhất tinh trong lúc vô ý xông vào cửa thứ hai, tìm ra ba mươi chỗ thiếu hụt của khôi lỗi Tông Sư cảnh... cho dù người sát hạch danh sư nhị tinh cũng làm không được!

- Tường cửa thứ nhất lóe lên ánh sáng là màu xanh lam, cửa thứ hai là màu đỏ... Thời điểm cửa ải khởi động, ta tận mắt nhìn thấy, là màu đỏ, không có sai!

Quan phó đường chủ cũng lộ ra vẻ mặt si ngốc.

Mình đầy sốt ruột mời đường chủ đi theo, là muốn để cho hắn cứu người, để cho một thiên tài tránh gặp khó khăn bất trắc. Kết quả... người ta ở bên trong đánh hết sức cao hứng, chơi rất vui vẻ.

Lúc này thời gian mới bao lâu?

Cứ thế tìm ra hơn ba mươi chỗ thiếu hụt!

Thân thể Quan phó đường chủ thoáng lắc lư một cái.

Đừng nói hắn, cho dù bắt tất cả danh sư Danh Sư Đường đều tiến vào trong, cũng tìm không ra nhiều như vậy!

Dù sao, đây là khôi lỗi danh sư tứ tinh lưu lại, ngoại trừ kiến thức vượt qua đối phương, muốn tìm ra nhiều thiếu sót như vậy, gần như không có khả năng!

Két!

Hai người đang phát điên, cửa phòng mở ra, một người thanh niên đi ra.

Thấy hắn đi ra, Ngô sư vội vàng nghênh đón:

- Trương sư, ngươi... không có sao chứ?

Thông qua năm cửa ải sát hạch, đã nhất định là danh sư. Bởi vậy, hắn ngay cả xưng hô cũng sửa lại, từ Trương lão sư trước đó, đổi thành Trương sư.

- Sát hạch bình thường có thể có chuyện gì?

Vẻ mặt Trương Huyền kỳ quái nhìn qua, ngay sau đó không có hứng thú:

- Chỉ có điều... vừa rồi không khống chế tốt lực lượng, đánh tan khôi lỗi kia. Chắc hẳn... cũng có thể tự động chữa trị đi?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau