THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 471 - Chương 475

Chương 471: Mấy chiêu? (1)

- Cao nhân?

Mấy vị luyện đan sư nhị tinh liếc mắt nhìn nhau, không nhịn được sửng sốt.

- Không sai. Khoảng thời gian trước không phải có người muốn mua Phá Âm Đan và máu của Cự Tê Thú sao? Trong rất nhiều vương quốc gần đây, có hai thứ đồ này, hơn nữa khoảng cách gần, chỉ có ở chỗ chúng ta. Cho nên, ta lại nhận lệnh đưa tới!

Hồng đan sư gật đầu.

- Chuyện đó ta biết. Không phải nói ngươi phải đi tới loại quốc gia cấp thấp nhất Thiên Huyền vương quốc này sao? Thế nào...

Luyện đan sư nhị tinh đặt câu hỏi trước đó cảm thấy kỳ quái.

Đi vương quốc cấp thấp nhất, gặp được cao nhân? Khiến cho thuật luyện đan của hắn tăng lên rất nhiều?

- Là vương quốc cấp thấp nhất. Trên đường ta đi tới đó, ta biết được người mua hai thứ này là một luyện đan sư nhất tinh thông qua tranh luận đan mới sát hạch thành công!

Hồng đan sư nói tiếp.

- Tranh luận đan thông qua sát hạch?

Đồng tử của mọi người co lại.

Tranh luận đan là cái gì, Thiên Huyền vương quốc biết ít, loại vương quốc cỡ lớn như Thiên Vũ vương quốc này, gần như tất cả luyện đan sư đều biết.

Loại sát hạch này, so với luyện đan bình thường khó khăn hơn gấp mấy lần, yêu cầu đối với lượng tri thức lý giải về luyện đan phải rất nhiều mới được. Cho dù Thiên Vũ vương quốc truyền thừa mấy nghìn năm, cũng gần như không có người nào từng thành công!

Thông qua tranh luận đan trở thành luyện đan sư, phải đáng sợ tới mức nào?

- Đúng vậy, vừa nghe được tin tức này, ta cảm thấy vô cùng tức giận. Ta cho rằng là nghiệp đoàn luyện đan sư của Thiên Huyền vương quốc, loại địa phương nhỏ này, không hiểu quy củ, sử dụng quy tắc lung tung. Chỉ có điều, chờ tới khi nhìn thấy ngọc tinh ghi hình bọn họ lưu lại, ta mới biết mình sai!

Nhớ tới tình cảnh lúc đầu, trong lòng Hồng đan sư vẫn còn sợ hãi.

Nếu như Trương Huyền nhìn thấy được hắn, khẳng định có thể nhận ra, vị Hồng đan sư Khương Thần muốn giới thiệu này, chính là Hồng Vân đan sư ban đầu ở Thiên Huyền vương quốc đánh cược thua cho mình Phá Âm Đan và máu của Cự Tê thú.

Lúc đó hắn chỉ là đan sư nhị tinh. Hơn một tháng không gặp, hắn đã sát hạch thăng cấp, thành công đột phá.

- Lẽ nào... người thông qua tranh luận đan thành công sát hạch mà ngươi nói tới, chính là... vị trước mắt này?

Một vị luyện đan sư nhị tinh kịp phản ứng, kinh ngạc kêu lên thành tiếng.

- Không sai, chính là hắn!

Trên mặt Hồng Vân đan sư cười gượng:

- Sau khi gặp mặt, hắn tiến hành chỉ điểm đối với ta, lúc này mới khiến cho ta hiểu ra, do đó có thể chế luyện đan dược tam tinh, trở thành luyện đan sư tam tinh!

- Điều này...

Đồng tử tất cả mọi người co lại. Khi lại nhìn về phía người thanh niên mới vừa đi ra, tất cả đều đầy kinh hoàng.

Sát hạch tranh luận đan trở thành luyện đan sư, chỉ điểm đan sư nhị tinh chế luyện ra đan dược tam tinh. Hiện tại còn ở phòng trợ giúp tu luyện nhận được 130 điểm...

- Chưa đầy hai mươi tuổi, hắn làm sao có thể có tri thức luyện đan cao thâm như vậy...

Một người không nhịn được nói.

Người thiên tài mấy đi nữa, thứ học tập được, đều có tính giới hạn. Chưa đủ hai mươi tuổi, lại có lượng tri thức cao thâm như vậy, đổi lại thành ai cũng khó có thể tin nổi.

- Chuyện này khi mới bắt đầu, ta cũng cảm thấy rất kỳ quái. Sau đó, ta lại đặc biệt tìm hiểu, lúc này mới biết, hắn có một vị lão sư rất lợi hại, gọi là Dương Huyền, là một vị danh sư chí ít vượt qua tam tinh!

Hồng Vân đan sư nói. - Danh sư vượt qua tam tinh?

Mọi người hít thở dồn dập.

Danh sư giống như các những chức nghiệp khác, tổng cộng cửu tinh. Tam tinh là một cấp. Vượt quá tam tinh, cho dù là vương quốc phong hào, cũng không có một vị!

Thảo nào trẻ tuổi như vậy lại lợi hại như vậy. Hóa ra có bối cảnh vững chắc như vậy.

...

Mọi người nhỏ giọng nói thầm. Trương Huyền đi tới trước mặt Ngô sư.

Khôi lỗi luyện đan, nhìn một hồi, hắn đã biết chỗ thiếu hụt thật sự quá nhiều. Bởi vì liên quan tới thời gian, cũng không thiếu chỗ chưa kịp chỉ điểm. Dù vậy, trong nháy mắt mở lò, hắn lại biết chắc thông qua.

Đan dược êm dịu no đủ, mặt ngoài có một đường vân đặc biệt lưu chuyển, không ngờ là một viên đan dược vượt quá cấp bậc hoàn mỹ, đạt được đan văn siêu cấp.

Loại đan dược này, nếu như không có cách nào thông qua, thật sự lại không thể tưởng tượng nổi.

Hắn vốn tưởng rằng chế luyện ra loại đan dược này, cũng chính là bảy mươi, tám mươi điểm. Nằm mơ hắn cũng không nghĩ tới đạt được 130. Hắn cũng bị dọa cho giật mình.

- Cái này... không hỏng chứ?

Hắn thì thầm một tiếng.

Nghe hắn nói như thế, thân thể Ngô sư lảo đảo, không nhịn được giải thích:

- Là ngươi tìm ra chỗ thiếu hụt của luyện đan sư tứ tinh...

- Luyện đan sư tứ tinh lại là tài nghệ này sao?

Trương Huyền chớp mắt, vẻ mặt khinh bỉ:

- Quá yếu!

Mọi người nôn ra máu. Không phải luyện đan sư tứ tinh yếu, là ngươi quá mạnh mẽ có được hay không...

Cũng khó trách Trương Huyền có bộ dáng này. Lần này hắn chỉ điểm luyện đan, vẫn chưa vận dụng tới năng lực Thiên Đạo Đồ Thư Quán, là dựa vào nhãn lực của mình.

Sau khi dung hợp thông hiểu được tất cả sách tại nghiệp đoàn luyện đan sư Thiên Huyền vương quốc, hiểu biết của hắn đối với chế luyện đan dược nhất phẩm, đã đạt đến cảnh giới cực cao.

Chỉ điểm đan dược nhị phẩm, không cần nhờ tới Đồ Thư Quán, có khả năng không bằng một ít đan sư nhị tinh. Nhưng nhất phẩm... đừng nói tứ tinh, ngũ tinh, cho dù lục tinh đan sư đi qua, chỉ sợ cũng chưa chắc giống như hắn.

Điều này lại giống như thiên đạo thần công, hiện nay cấp bậc rất thấp, không tính là gì cả. Nhưng nếu bàn về phương diện công pháp cấp thấp, cho dù bí tịch tuyệt thế trân quý nhất đại lục, cũng chưa chắc có thể lợi hại như vậy, ngưng tụ ra chân khí tinh thuần như vậy.

Nói cách khác, cho dù một vị danh sư ngũ tinh, lục tinh tới, giảng giải phương pháp tu luyện dưới nửa bước Tông Sư, cũng không nhất định có thể giống như hắn, nói trúng trọng tâm, nhắm thẳng vào đại đạo.

- Bắt đầu cửa sát hạch thứ ba điện khôi lỗi!

Biết cùng loại biến thái này nói chuyện không được, nói càng nhiều càng phiền muộn, Ngô sư chỉ tay về phía cánh cửa thứ ba.

- Ừ!

Trương Huyền gật đầu.

- Điện khôi lỗi, sẽ không lại có số điểm nữa. Tiến vào bên trong, sẽ có một khôi lỗi màu đỏ và một khôi lỗi màu xanh lam. Thực lực của hai bên tương đương nhau. Ngươi tiến hành chỉ điểm, khiến cho màu đỏ đánh bại màu xanh lam, tức là thông qua sát hạch.

Ngô sư giảng giải một ít quy định.

- Được!

Nghe được điều này không khác biệt với lời Lăng Tiêu Tiêu nói, Trương Huyền không có quá nhiều do dự, đẩy cửa đi vào.

Bên trong gian phòng, là một cái đài so tài hình tròn, đường kính đại khái chừng hai mươi thước. Phía trên có hai khôi lỗi đang đứng. Một bên mặc áo lam, một bên mặc áo đỏ.

Thấy hắn tiến vào, hai khôi lỗi bắt đầu chiến đấu.

Ầm ầm ầm!

Hai người giao đấu, quyền phong gào thét.

- Lực lượng Thông Huyền cảnh đỉnh phong?

Trương Huyền đầy kinh ngạc.

Hai khôi lỗi này tự nhiên có thể phát huy ra lực lượng Thông Huyền cảnh đỉnh phong, hơn nữa chiêu số đáng kinh ngạc, thân pháp linh hoạt. Nếu như một mình chiến đấu với cường giả Thông Huyền cảnh đỉnh phong, sợ rằng người sau cũng không nhất định có thể là đối thủ.

Thông Huyền cảnh đỉnh phong, ở Thiên Huyền vương quốc, xem như là cường giả siêu cấp cấp bậc lão tổ, ở chỗ này thậm chí ngay cả một khôi lỗi cũng không bằng.

Không hổ danh là Danh Sư Đường!

- Cửa này thực sự có khó khăn rất lớn. Thảo nào không đạt được Thông Huyền cảnh đỉnh phong, muốn sát hạch danh sư không quá dễ dàng. Nguyên nhân ở chỗ này!

Hắn cảm thán một câu.

Thực lực bản thân không đạt được, tất nhiên cũng rất khó chỉ điểm ra chỗ thiếu hụt và sơ hở của Thông Huyền cảnh đỉnh phong. Tìm không ra, lại làm thế nào thông qua sát hạch?

- Bắt đầu đi!

Hiểu rõ những điều này, Trương Huyền cũng không suy nghĩ nhiều, nhìn về phía hai khôi lỗi đang chiến đấu.

Chương 472: Mấy chiêu? (2)

Thực lực của hắn bây giờ đã đạt được nửa bước Tông Sư. Chỉ cần dưới thực lực này, không cần mượn Đồ Thư Quán, hắn cũng có thể nhìn ra rõ ràng khuyết điểm và chỗ thiếu sót.

Bởi vì hắn tu luyện chính là chính xác nhất. Chỉ cần khác với hắn tu luyện, đó chính là chỗ sai lầm, nhìn ra đặc biệt dễ dàng.

Rất nhanh, chỗ thiếu hụt của hai đầu khôi lỗi đều lộ ra ở trước mắt hắn, được hắn ghi nhớ ở trong lòng.

Vù!

Cuộc chiến đấu ngừng lại.

Giống như ở phòng trợ giúp tu luyện trước đó, một âm thanh vang lên, bảo hắn chỉ điểm cho khôi lỗi áo đỏ thắng lợi.

Âm thanh kết thúc, hai người ép lại lực lượng, bất cứ lúc nào cũng sẽ tiếp tục bắt đầu lần so tài thứ hai.

- Khôi lỗi áo đỏ sử dụng lực lượng mạnh mẽ, cuồng bạo. Khôi lỗi áo xanh lại nhẹ nhàng linh động. Hai bên đối chiến, ai cũng có sở trường riêng, rất khó phân ra thắng bại... Nếu như vậy, ta lại chỉ điểm ra chỗ thiếu hụt của hai bên, khiến cho bên áo đỏ được tăng cường, áo lam giảm bớt...

Rất nhanh trong đầu hắn có phản ứng, thậm chí mô phỏng một chút, cảm thấy nhất định có thể thắng. Lúc này hắn mới thở phào nhẹ nhõm.

Vù vù vù!

Bên này suy nghĩ vừa ngừng hoạt động, bên kia hai người lại chiến đấu cùng một chỗ.

- Khôi lỗi áo đỏ lùi về phía sau ba tấc, xoay về phía phải nửa người, nắm đấm đánh ra...

Thấy bọn họ lại chiến đấu, Trương Huyền bắt đầu chỉ điểm.

...

- Các ngươi nói hắn có thể thông qua cửa này không? Luyện đan mạnh mẽ, chưa chắc trên phương diện chỉ điểm tu vi lại mạnh mẽ!

- Xem ra ngươi còn không biết, vừa rồi Hồng Vân đan sư nói, vị Trương Huyền này là học sinh của một vị danh sư vượt qua tam tinh!

- Học sinh của danh sư vượt quá tam tinh? Vậy... khẳng định có thể thông qua!

- Đúng vậy...

Danh sư am hiểu chỉ điểm. Là học sinh của hắn, trên phương diện chỉ điểm tu vi, sợ rằng so với luyện đan còn đáng sợ hơn. Nếu như cái này cũng không thông qua, lại thật sự buồn cười.

- Cửa này mặc dù không có thành tích, lại có hạn chế về thời gian và chiêu số. Không ít người cũng lấy điều này để so sánh lẫn nhau!

Đứng ở trước cửa của cửa ải thứ ba, Ngô sư vuốt râu.

Mấy vị danh sư khác gật đầu.

Hai người có trình độ thực lực tương đồng, thông qua chỉ điểm, khiến cho một người trong đó đánh bại một người khác, sử dụng ba phút và sử dụng mười giây tất nhiên là khái niệm khác nhau.

Sau khi tiếp nhận chỉ điểm, sử dụng một trăm chiêu mới thắng được đối phương, và sử dụng một chiêu lại thắng được, kết quả cũng nhất định không giống nhau.

- Ta nhớ Mạc sư chỉ điểm, khôi lỗi áo đỏ sử dụng không đến hai mười chiêu thì đánh bại khôi lỗi áo xanh, truyền ra thành câu chuyện được mọi người ca tụng!

Ngô sư nhìn về phía Mạc Hoằng Nhất đứng một đứng.

- Là mười bảy chiêu!

Mạc Hoằng Nhất gật đầu, ánh mắt lộ ra vẻ tự tin.

- Không sai, là mười bảy chiêu! Chiêu số ít như vậy khiến hai khôi lỗi thế lực ngang nhau, một vị trong đó thắng được, lý giải đối với tu luyện tuyệt đối đạt tới một cảnh giới cực kỳ cao thâm mới có thể làm được!

Sau khi tán dương qua đi, Ngô sư nhìn về phía cửa lớn trước mắt:

- Cũng không biết vị Trương Huyền này, có thể sử dụng bao nhiêu chiêu! - Ta cũng muốn xem thử một chút!

Ánh mắt Mạc Hoằng Nhất lóe lên.

Đối phương đã liên tiếp phá kỷ lục của hắn. Hắn cũng muốn xem thử, tiểu tử từ Thiên Huyền vương quốc xuất hiện này, đến cùng có thật sự lợi hại hay không? Có phải trên phương diện chỉ điểm tu vi cũng cường đại hay không.

...

- Chưa đầy hai mươi tuổi, có thể ở một hạng mục luyện đan lợi hại thì cũng thôi. Ta không tin trên phương diện tu vi hắn cũng lợi hại!

Khương Thần hừ một tiếng, hai mắt nhìn chằm chằm vào cửa lớn trước mặt.

Hắn từ nhỏ trưởng thành ở trong gia đình danh sư, ở dưới sự chỉ điểm của phụ thân, gần như không đi đường vòng nào, đối với tu luyện càng hiểu rõ như lòng bàn tay. Thời điểm sát hạch ở cửa này, hắn cũng sử dụng hai mươi lăm chiêu hoàn thành. Hắn không tin, tiểu tử này có thể nhanh hơn hắn.

- Hai khôi lỗi luận võ làm mẫu, đại khái trong 300 lần hít thở. Sau mười lần hít thở, sẽ tiến hành so tài tiếp theo! Dựa theo một lần hít thở một chiêu, sau 310 lần hít thở, có thể tính toán ra hắn dùng bao nhiêu chiêu...

Tuy rằng cảm thấy đối phương chưa chắc có thể so sánh được với hắn, vẻ mặt Khương Thần vẫn khẩn trương.

Người này vượt ra ngoài dự đoán của người bình thường.

Đổi lại thành trước đây, nếu có người nói với hắn, tùy tiện dạy học sinh mấy ngày có thể nắm giữ mức độ tín nhiệm 85, hắn tuyệt đối sẽ phun vào mặt đối phương.

Có người nói, phòng trợ giúp tu luyện có thể đạt được đến 130 điểm, sợ rằng hắn cũng sẽ xé nát miệng của người kia.

Nhưng bây giờ... toàn bộ đều đang xuất hiện ở trên người kẻ này.

Tuy rằng bởi vì quan hệ với Mạc Vũ công chúa, khiến cho hắn có chút căm thù, lại không thể không thừa nhận, người này quả thật có năng lực vượt qua sức tưởng tượng của người bình thường.

- 312, 313, 314...

Ngón tay phải của hắn điểm nhẹ ở trên mu bàn tay trái, trong miệng không ngừng đếm thời gian.

Dựa theo số thời gian càng dài, ánh mắt hắn lại càng lúc càng sáng.

- 333, 334, 335! Rất nhanh hắn đếm tới 335 lần hít thở. Nói cách khác, so với chiêu số sử dụng lúc hắn chỉ điểm đã không khác biệt lắm, đối phương còn chưa đi ra. Lúc này Khương Thần mới thở phào nhẹ nhõm, sắc mặt vui mừng.

- Ha ha, thoạt nhìn trên phương diện chỉ điểm tu vi, cũng không được tốt lắm...

Hắn hừ lạnh một tiếng, lông mày không khỏi nâng lên.

Vốn tưởng rằng người này có thể giống như hai cửa ải trước, ngoài dự đoán của mọi người. Kết quả đếm tới 335 lần hít thở chưa đi ra. Nói cách khác, dưới sự chỉ điểm của hắn... Đối phương hai mươi lăm chiêu chưa phân ra thắng bại. Cho dù trở ra, thành tích cũng khẳng định không bằng hắn.

...

Không chỉ mắt Khương Thần sáng rực lên, Ngô sư, Mạc Hoằng Nhất cũng liếc mắt nhìn nhau, đồng thời lắc đầu.

- Xem ra, ở trên phương diện chỉ điểm tu vi, vẫn yếu hơn một chút!

- Con người luôn luôn có sở trưởng sở đoản. Hắn có khả năng am hiểu luyện đan, trên phương diện chỉ điểm tu vi yếu hơn một chút. Chỉ có điều...

Đầu Mạc Hoằng Nhất nâng lên, hiện lên một ánh sáng khiến cho người ta không dám nhìn thẳng:

- Hắn đây là bỏ gốc lấy ngọn, không đủ gây ra sợ hãi!

Ngươi là sát hạch danh sư. Chức trách lớn nhất của danh sư, chính là chỉ điểm tu vi cho người, khiến người ta nâng cao lực lượng.

Thuật luyện đan lại cao minh nữa, người ta còn không bằng trực tiếp tìm luyện đan sư, tìm ngươi làm gì?

Điều này lại giống như lão sư ngươi dạy sách không được, lại nói lái phi cơ tốt, có tác dụng cái trứng?

Chức nghiệp gì, lại cần có chức trách của chức nghiệp đó.

Ban đầu, hai cửa ải trước đó quá mức kinh diễm, còn tưởng rằng người này là đối thủ của mình sau này. Hiện tại xem ra, mình quá lo lắng.

Trên phương diện chỉ điểm tu vi không tốt, danh sư này cũng sẽ không đủ gây ra sợ hãi.

- Đúng vậy, đáng tiếc...

Ngô sư cũng hiểu rõ điểm ấy, lộ ra một phần tiếc hận.

Hai cửa ải trước kinh diễm như vậy, vốn tưởng rằng cửa thứ ba cũng sẽ cường thế thắng được. Ngay cả Mạc Hoằng Nhất so sánh với hắn cũng kém ưu thế hơn. Hiện tại xem ra, vẫn là suy nghĩ quá nhiều.

Trên thế giới làm gì có được người nào chức nghiệp gì cũng lợi hại?

Có một luyện đan sư năng lực nghịch thiên như vậy cũng rất đáng sợ, còn muốn để cho hắn lý giải đối với tu vi cũng lợi hại, không phải suy nghĩ nhiều là cái gì?

Mấy người đang miên mang suy nghĩ. Lại qua hơn mười lần hít thở, cửa phòng lúc này mới “két!” một tiếng mở ra, lộ ra cái đầu của Trương Huyền.

- Tổng cộng 352 lần hít thở. Nói cách khác, hai bên giao chiến khoảng 42 chiêu...

Khương Thần cười lạnh một tiếng, đang muốn chế nhạo một câu. Lại thấy người thanh niên lộ đầu ra, hết sức khó xử, gãi đầu một cái, vẻ mặt xấu hổ.

- Cái này... thời điểm ta vừa chỉ điểm, hình như dùng sức quá lớn. Khôi lỗi áo đỏ đập đầu của khôi lỗi áo xanh xuống... sửa hồi lâu cũng không sửa lại được. Xin hỏi... cái này... không tính là ta thất bại chứ?

- Đập đầu xuống?

- Hai khôi lỗi bất kể là kết cấu hay thực lực đều không chênh lệch bao nhiêu. Chỉ điểm qua đi, tối đa chỉ là đánh bại. Đập đầu xuống, đây là tình huống gì?

Xung quanh ngã sấp xuống một mảnh, lặng ngắt như tờ một hồi.

Chương 473: Biển công pháp (1)

Khôi lỗi của điện khôi lỗi là do đặc biệt mời luyện khí đại sư chế luyện thành, linh tính được rót vào trong đó. Chiêu số hai bên tu luyện tương đương nhau, cấp bậc công pháp tương đồng. Thời điểm chiến đấu, khó phân chia, ai cũng không có cách nào giành thắng lợi.

Người sát hạch danh sư bình thường chỉ điểm, cũng chỉ là khiến cho một vị trong đó, lấy chút ưu thế giành thắng lợi mà thôi.

Người này thì hay rồi, khiến cho một bên trong đó đập đầu của đối phương xuống... Làm sao làm được vậy?

Đám người Ngô sư, Mạc Hoằng Nhất vội vàng đi vài bước tới trước cửa, nhìn lại về phía bên trong. Đồng tử của tất cả đều co lại, thiếu chút nữa thì lập tức hôn mê.

Chỉ thấy hai khôi lỗi thế lực ngang nhau, một bên nằm trên mặt đất, đầu lăn thật xa.

Vốn tưởng rằng, đánh một người khác đầu cũng ngã xuống, nhất định là từng trải qua cuộc chiến đấu thảm khốc, chí ít cũng bị thương các loại. Nhưng nhìn xong mới phát hiện, căn bản không phải là chuyện này.

Khôi lỗi áo đỏ đứng tại chỗ, ống tay áo tung bay, lông tóc không tổn hao gì, da cũng chưa từng rách một miếng.

Một chút tổn thương không có, lại đập đầu một bên khác xuống...

Trời ạ!

Làm sao làm được?

Bình thường chiến đấu, cần thực lực vượt qua đối phương rất nhiều mới làm được.

Tùy tiện chỉ điểm một chút, khiến một khôi lỗi thực lực vượt qua rất nhiều, cường thế nghiền ép?

Tại sao luôn cảm thấy là mình đang nằm mơ?

- Ngươi nói đã sửa một hồi... Khôi lỗi áo đỏ là ở chiêu thứ mấy đánh bại khôi lỗi áo xanh?

Mạc Hoằng Nhất không nhịn được hỏi.

Đây là điều hắn quan tâm nhất.

Nghe nói như thế, những người khác cũng đều dựng lỗ tai lên, rất sợ nghe sót.

- Mấy chiêu? Khôi lỗi áo đỏ lực lượng lớn như vậy, chỉ đánh một quyền, đã như vậy. Nếu dùng thêm mấy chiêu, khôi lỗi áo lam sợ rằng cũng thành bánh thịt...

Trương Huyền bất đắc dĩ.

Còn mấy chiêu, một chiêu còn chưa ngăn cản được, thêm mấy chiêu, chẳng phải càng xong đời sao?

- Một chiêu...

Trước mắt đám người Mạc Hoằng Nhất, Khương Thần tối sầm, thân thể thoáng lảo đảo một cái.

Vốn tưởng rằng mười bảy chiêu, hai mươi lăm chiêu cũng rất lợi hại, rất nghịch thiên. Không nghĩ tới người này chỉ dùng một chiêu...

Một chiêu khiến cho hai khôi lỗi thế lực ngang nhau, không chỉ đánh bại, vẫn phá hủy đầu... Còn người sao?

Mấu chốt nhất chính là... Mặt ngươi ghét bỏ như vậy là có ý gì?

Người khác đều cần rất nhiều chiêu mới kết thúc cuộc chiến đấu. Ngươi một chiêu lại khiến cho một bên tàn phế...

- Cái này... mạo muội hỏi một câu, một chiêu khiến khôi lỗi áo đỏ đánh bại áo lam... Đến cùng làm thế nào làm được vậy?

Ngô sư thật sự không nhịn được, hỏi lên.

Chỉ cần là danh sư, đều trải qua sát hạch điện khôi lỗi này, biết hai bên gần như không có bất kỳ chênh lệch nào. Bình thường chiến đấu, đừng nói một chiêu bại trận, cho dù hơn mười chiêu, cũng sẽ truyền ra giai thoại, khiến cho vô số người hâm mộ.

Chính vì vậy, hắn thật sự không nghĩ ra, chuyện khó khăn như vậy, người này đến cùng làm thế nào được.

Mạc Vũ công chúa cũng nghi ngờ nhìn qua. Mấy ngày trước đây nàng sát hạch, cũng phải trải qua đủ hai mươi hai chiêu, mới thành công. Nàng cũng rất muốn biết, Trương lão sư này đến cùng đã sử dụng phương pháp gì.

Nghe được câu hỏi, Trương Huyền sửng sốt, vẻ mặt đương nhiên, nói: - Cái này rất đơn giản! Khôi lỗi áo đỏ lực lượng mạnh mẽ, khôi lỗi áo xanh tốc độ nhanh. Nếu là so đấu chân chính, quả thật như nhau khó phân biệt được. Chỉ có điều, chỉ cần tìm được khuyết điểm của khôi lỗi áo xanh là dễ làm rồi. Tốc độ của hắn có nhanh hơn nữa, chung quy cũng phải dừng lại! Ở trong nháy mắt nó dừng lại, sớm phán đoán ra vị trí, để cho người trước công kích, một quyền lại đánh xuống đầu...

- Sớm phán đoán?

- Xác định vị trí?

Tất cả mọi người đều run lên.

Nói ra thì đơn giản, trên thực tế lại rất khó.

Người người đều biết, nắm giữ lực lượng một vạn đỉnh, cho dù ở trước mặt Tông Sư, cũng có thể một chiêu đánh chết. Nhưng... Biết thì biết, luyện không ra cũng chỉ là vô nghĩa.

Đạo lý giống vậy, loại phương pháp chiến đấu này, nói ra thì đơn giản, nhưng thời điểm hai bên chiến đấu, thời gian cũng ở trong khoảng một phần mười lần hít thở, một phần trăm lần hít thở. Kém hơn một chút, lại không có cách nào làm được. Làn không tốt còn có thể trở thành sơ hở cho đối phương phản kích.

Sớm phán đoán ra vị trí của đối phương, ra lệnh chính xác cho khôi lỗi áo đỏ một quyền phá hủy đầu của đối phương...

Không chỉ cần phải hiểu rõ đối với chiến đấu của hai bên giống như lòng bàn tay, thậm chí ngay cả lực lượng, tình trạng thân thể, nắm đấm và tốc độ động tác của đối phương... tất cả đều phải biết rõ ràng mới được!

Nhìn một lần lại nhớ kỹ những điều này, cũng làm ra hành động tương ứng...

Dựa vào!

Đại ca, ngươi không biết có phải là danh sư tam tinh ngụy trang thành nhất tinh, tới đùa giỡn chúng ta hay không?

Lăng Tiêu Tiêu ở một bên, thân thể cũng lắc lư sắp tan vỡ ra, sắp co giật ngay tại chỗ.

Một ngày trước, nàng nhìn thấy đối phương, còn tưởng rằng là học đồ nho nhỏ cái gì cũng không biết, vẻ mặt vô tri. Bây giờ nàng mới biết, là một quái vật lớn che giấu.

Hỏi cái gì cũng không biết, vừa thi lại rất lợi hại... Quái thai như ngươi... Đến cùng là từ đâu xuất hiện?

Nàngchỉ cảm thấy trong ngực khó chịu. Nếu không phải cố kìm nén, chỉ sợ nàng đã sớm phun một ngụm máu tươi ra ngoài.

- Cái này... Không cần bồi thường chứ?

Giải thích xong, thấy mọi người đều không nói lời nào, Trương Huyền chỉ khôi lỗi nằm trên mặt đất.
- Danh Sư Đường có năng lực tự động chữa trị. Chỉ cần nghỉ ngơi mấy ngày, khôi lỗi sẽ tự động khôi phục như lúc ban đầu!

Từ trong khiếp sợ tỉnh táo lại, Ngô sư gật đầu.

- Như vậy cũng tốt...

Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm:

- Vậy... vậy ta có tính là thông qua không?

- Thông qua!

Ngô sư cười gượng.

Những người khác đảo con mắt một vòng.

Chỉ điểm một chiêu lại đánh bại, ngươi không thông qua, ai thông qua?

- Cửa ải tiếp theo, là biển công pháp!

Cố nén phiền muộn, Ngô sư tiếp tục giảng giải về nội dung sát hạch ở cửa ải tiếp theo:

- Biển công pháp có vô số quyển công pháp tu luyện. Muốn thông qua, cần phải ngẫu nhiên lựa chọn ra một quyển tiến hành giảng dạy. Thời gian giảng bài, không chỉ có có rất nhiều danh sư trấn thủ phán xét, quan trọng nhất còn có chuông Tiên Hiền!

- Chuông Tiên Hiền là một bảo bối thông linh, có in dấu tiên hiền đối với lý giải và khống chế công pháp. Giảng giải tri thức, không có cách nào khiến cho nó thoả mãn, chuông cũng sẽ không vang lên, cũng lại không có cách nào thông qua! Tiếng chuông vang lên càng nhiều, cũng biểu thị, giảng giải càng chính xác.

Trương Huyền gật đầu.

- Được, vào đi thôi. Các vị danh sư, cũng đi theo ta. Về phần những người khác, vẫn mời ở lại bên ngoài!

Ngô sư nhìn quanh một vòng, nói.

Cửa sát hạch thứ tư biển công pháp cần phải có danh sư trấn thủ. Những người ngoài không có tư cách tiến vào.

- Vâng!

Mọi người đồng thời lên tiếng.

Trương Huyền đẩy cửa đi vào gian phòng.

Biển công pháp có chút tương tự với gian phòng giảng bài bình thường, sát hạch chủ yếu chính là danh sư giảng bài.

Danh sư cho dù tốt, chỉ điểm cường thịnh mấy đi nữa, không biết giảng bài, cũng chỉ có thể phục vụ cho cá nhân, không tính là lão sư tốt.

Lão sư thật sự tốt, phải đào lý khắp thiên hạ, môn hạ người người như rồng.

Một mình dạy dỗ một hai học sinh lợi hại, không tính là cái gì.

Đưa mắt nhìn qua, hai bên gian phòng để hai hàng chuông lớn, đều có một người trông coi. Phía trên khắc đường vân đặc biệt, khiến người ta một loại cảm giác ý cảnh sâu xa.

Ở giữa là một vài cái bàn, được đặt chỉnh tề, giống như bàn học sinh đi học.

Hơn mười vị danh sư lục tục đi đến, ngồi xuống.

Hiện tại bọn họ chính là học sinh. Lão sư chỉ có một vị, đó chính là Trương Huyền.

Mọi người ngồi vào chỗ của mình. Cửa phòng đóng lại. Gian phòng lập tức yên tĩnh trở lại.

Chương 474: Biển công pháp (2)

Vù!

Trên bàn giáo viên lắc lư một hồi, một quyển sách chậm rãi xuất hiện.

- Quyển bí tịch này là lập tức lựa chọn từ trong kho sách ra sử dụng. Ngươi có thời gian một nén hương để xem, sau đó tiến hành giảng giải! Những cái chuông Tiên Hiền xung quanh sẽ tự động phân tích lời ngươi nói chính xác hay không. Chúng ta cũng sẽ đưa ra phán đoán. Ý kiến hai bên cộng lại, có thể xác định ngươi có thể thông qua hay không.

Thấy quyển sách xuất hiện, Ngô sư nói.

Chuông Tiên Hiền là do danh sư tứ tinh đặc biệt lưu lại, trong đó ẩn chứa lý giải, ưu điểm, khuyết điểm của bọn họ đối với công pháp, võ kỹ, đều bị khắc ở trong đó. Chỉ cần nội dung giảng giải tương đồng, sẽ thu được sự tán thành. Xuất hiện sự sai lầm, cũng sẽ không phát ra tiếng động.

Nói tiếp thì rườm rà, trên thực tế có phần cùng loại với phòng trợ giúp tu luyện trước đó.

Phòng trợ giúp tu luyện là tăng và giảm bớt điểm. Cái này chẳng qua là chính xác tiếng chuông vang lên, sai lầm không có tiếng động mà thôi.

- Ừ!

Trương Huyền cầm lấy quyển sách, tùy tiện cầm lên.

- Đa Ba Thủy Văn Chưởng?

Mắt hắn nhìn vào bìa sách.

Là một bộ võ kỹ.

- Đa Ba Thủy Văn Chưởng? Vận khí của hắn xem ra không tốt lắm. Đây chính là một trong những võ kỹ hiếm có nhất trong sát hạch của Danh Sư Đường!

- Đúng vậy, khó tu luyện lại khó giảng giải. Vương quốc Danh Sư Đường thành lập mấy nghìn năm qua, tổng cộng có tám người sát hạch, rút trúng quyển sách này. Kết quả bảy vị đều tổn thương lông tóc mà về. Duy nhất một người, cũng chỉ nói được một chút da lông, miễn cưỡng qua cửa ải!

- Chắc hẳn cửa này, cho dù may mắn thông qua, cũng không có thành tích tốt giống như trước đó...

...

Nhìn thấy được tên gọi phía trên quyển sách, rất nhiều danh sư ngồi phía dưới đồng thời lắc đầu, lộ ra vẻ thương tiếc.

Sát hạch biển công pháp tuy là lựa chọn ngẫu nhiên công pháp, võ kỹ sử dụng, lại có liên quan đến vận khí.

Vận khí tốt, lựa chọn ra một quyển đơn giản, hoặc trước đây đã gặp qua, giảng giải sẽ dễ dàng hơn rất nhiều. Lựa chọn ra một quyển khó khăn, bản thân mình cũng không biết tu luyện, nói như thế nào?

Hiển nhiên, vị Trương Huyền này vận khí không tốt lắm, thành người sau.

Quyển Đa Ba Thủy Văn Chưởng này, không nói là võ kỹ khó nhất trong cả Danh Sư Đường, nhưng cũng không khác biệt lắm.

Vô số võ giả muốn tu luyện, đều không làm được. Càng chưa nói trong thời gian ngắn ngủi một nén hương, hiểu đồng thời giảng giải.

Không để ý tới bàn luận của mọi người, Trương Huyền mở quyển sách ra, xem một hồi, gật đầu.

Bộ sách quý này thoạt nhìn cao thâm, trên thực tế vẫn không tách rời phạm vi Thông Huyền cảnh.

Tu luyện qua thương pháp thiên đạo, quyền pháp, thân pháp thiên đạo, hắn đối với võ kỹ cũng có chút hiểu biết. Chỉ cần không vượt quá phạm vi của thực lực của hắn, thứ khó hơn nữa, hắn xem một chút, cũng có thể tìm ra mục đích của người sáng tạo, xác định phương pháp tu luyện.

Cho nên, mọi người nói đáng sợ, trải qua Thiên Đạo Đồ Thư Quán rèn luyện, ánh mắt của hắn cũng đã trở nên cực kỳ tinh tế. Từ lâu, cho dù không mượn Đồ Thư Quán, hắn cũng có thể nhìn ra vấn đề của công pháp, nhắm thẳng vào đại đạo.

Điều này lại giống như thường xuyên nhìn thấy sao thực sự, cho dù chưa từng thấy qua sao giả, ngón tay sờ một cái, cũng có thể phân rõ được thật giả.

Thần công thiên đạo, rất nhiều võ kỹ thiên đạo, chẳng khác nào đứng ở trên con đường tu luyện thẳng tắp nhất, đã tới bờ bên kia, tiếp tục nhìn con đường quanh co, tất nhiên rất dễ dàng là có thể tìm ra chỗ có vấn đề.

- Vậy ta liền bắt đầu nói...

Sau hơn mười lần hít thở đã xem xong quyển sách, tiện tay đặt lên bàn, Trương Huyền mở miệng.

- Trương lão sư, thật ra ngươi không cần phải gấp gáp. Trong thời gian một nén hương nghiên cứu cẩn thận...

Thấy hắn chỉ liếc mắt nhìn, lại muốn bắt đầu bài giảng, Ngô sư không nhịn được nói. - Không cần!

Trương Huyền lắc đầu.

Loại võ kỹ đơn giản này, nhìn thời gian dài, trái lại là lãng phí.

Nhìn quanh một vòng, lười phải tiếp tục dây dưa, hắn trực tiếp bắt đầu:

- Đa Ba Thủy Văn Chưởng, nghe tên là chưởng pháp thuộc tính thủy, rất nhiều người tu luyện, phần lớn coi đây là nguyên nhân, muốn tận dụng các loại biện pháp. Thật ra... đây là phương pháp sai lầm!

- Sai lầm?

Mọi người sửng sốt.

Trương Huyền nói tiếp:

- Thật ra cái gọi là Đa Ba Thủy Văn, là chỉ sau khi tu luyện, công kích giống như vân nước, cuộn sóng kéo dài vô tận, cuồn cuộn không ngừng! Bản thân nó không có quan hệ gì với thuộc tính thủy...

Thuận miệng hắn nói ra vấn đề tự mình nhìn ra, nói ra phương pháp tu luyện.

- Điều này...

- Không ngờ là có chuyện như vậy. Ta tự nhiên không nghĩ tới...

- Thì ra là thế, thật sự khiến cho ta hiểu ra!

...

Nghe được hắn giảng giải, tất cả mọi người cảm thấy toàn thân chấn động. Mỗi một người kích động sắc mặt trở nên trắng bệch.

Những người đang ngồi đều là danh sư, tất nhiên có thể nghe ra lời giảng giải rốt cuộc là chính xác hay là sai lầm. Trước bọn họ đều cho rằng bộ chưởng pháp này là chiêu số thuộc tính thủy. Dù thế nào bọn họ cũng không ngờ tới, căn bản không có chuyện như vậy.

Từ một mặt khác vừa phân tích, bí tịch trước đó vô cùng khó khăn, giống như mỹ nữ cởi sạch quần áo, lại không có bí mật gì có thể nói.

- Quả nhiên là có chênh lệch lớn...
Nghe xong giảng giải, Mạc Vũ công chúa nhìn về phía người thanh niên trên đài, ánh mắt phức tạp.

Bộ Đa Ba Thủy Văn Chưởng này, nàng trước đây trùng hợp đã xem qua, lý giải cũng giống như những người khác, chưa bao giờ từng nghĩ còn có loại phương pháp này.

Nghe xong đối phương giảng giải, cảm giác lý giải của mình đối với công pháp trong mấy năm nay, đều quá mức phiến diện.

- Lợi hại...

Mạc Hoằng Nhất xiết chặt nắm đấm.

Tuy rằng không muốn thừa nhận, hắn cũng cảm thấy đối phương nói không có sai lầm chút nào.

- Người này, chỉ sợ là kẻ địch lớn của ta...

Híp mắt lại, trong lòng Mạc Hoằng Nhất dâng lên ý chí chiến đấu nồng đậm.

Hắn là thiên tài siêu cấp, vẫn không có đối thủ. Hiện tại xuất hiện một người cùng hắn không phân cao thấp, thậm chí còn hơn một chút, hắn nhất thời dấy lên ý chí chiến đấu.

- Xem ra ta cũng phải sát hạch danh sư nhị tinh!

Hắn thở ra một hơi, hừ lạnh một tiếng.

Thật ra dựa theo tu vi của hắn, sớm có thể sát hạch danh sư nhị tinh. Chỉ là hắn muốn tích lũy nhiều hơn một chút, phá tan tất cả kỷ lục. Hiện tại Trương Huyền này biểu hiện nổi bật như vậy, nếu hắn không nhanh hơn, sợ rằng cũng sẽ bị đuổi kịp và vượt qua.

...

Các vị danh sư, mỗi người đều có suy muốn. Đối với người thanh niên trên đài, bọn họ bội phục không thôi. Mọi người ở bên ngoài chờ, khuôn mặt mỗi một người lại đầy sốt ruột, muốn biết kết quả.

- Không biết thành tích của hắn ở cửa này như thế nào!

Hai mắt Lăng Tiêu Tiêu nhìn chằm chằm cửa lớn của cửa ải thứ tư, hận không thể chui vào.

- Thành tích của biển công pháp có liên quan tới tiêng chuông của chuông Tiên Hiền. Tiếng chuông vang lên một tiếng, đại biểu miễn cưỡng thông qua. Hai tiếng đạt tiêu chuẩn. Ba tiếng hài lòng. Bốn tiếng thượng cấp. Năm tiếng lý giải triệt để không có bất kỳ sai lầm nào. Sáu tiếng hoàn mỹ!

Hộ vệ Tông Sư cảnh đứng sau lưng nàng nói:

- Hiện nay thành tích tốt nhất trong sát hạch danh sư vẫn là Mạc Hoằng Nhất, vang lên đủ bốn thanh, khiến cho vô số người liếc mắt nhìn. Vị Trương Huyền này muốn một tiếng khiến cho người ta kinh ngạc, phải vượt quá bốn tiếng mới được!

- Bốn tiếng? Làm gì có chuyện dễ dàng như vậy. Thời gian một nén hương xem xong võ kỹ, đồng thời lý giải. Thật sự quá khó khăn.

- Ta nghe nói thời điểm Mạc Hoằng Nhất sát hạch, vận khí tốt, lấy ra bộ võ kỹ kia, vừa vặn từng xem, lúc này mới có thể giảng giải thấu triệt như vậy. Người này chưa chắc lại có may mắn như thế!

Nghe được hai người đối thoại, mọi người xung quanh đồng thời lắc đầu.

Sát hạch, người người đều muốn có thành tích tốt. Nhưng thành tích tốt làm gì có được nhiều như vậy?

Cửa ải thứ nhất, cửa ải thứ hai lợi hại, không tin cửa ải này, hắn cũng có thể vượt ra ngoài dự đoán của mọi người.

- Coong!

Mọi người đang đang bàn luận, đột nhiên mặt đất lắc lư một hồi, một tiếng động động cực lớn vang lên.

Chuông Tiên Hiền, vang lên!

- Sẽ có mấy tiếng?

Tất cả mọi người đều ngừng thở, đồng loạt nhìn về phía trước.

Chương 475: Trăm chuông đồng thời vang lên (1)

- Làm sao có thể nhanh như vậy được?

- Hiện tại còn chưa tới thời gian nửa nén hương? Đã bắt đầu bài giảng, đồng thời... nói xong?

- Rốt cuộc nói cái gì?

Nghe được tiếng chuông, thân thể tất cả mọi người bên ngoài đều run lên.

Sau khi biển công pháp cho ra bí tịch, sẽ có thời gian một nén hương quan sát, sau đó sẽ tiến hành giảng giải.

Hiện tại, tính từ lúc mọi người tiến vào trong, tổng cộng cũng chỉ khoảng nửa nén hương, chuông Tiên Hiền lại vang lên. Chẳng lẽ... cho ra một quyển bí tịch mới, không cần nhìn liền trực tiếp bắt đầu bài giảng?

Hơn nữa... lúc này mới bao lâu, lại nói xong?

Bởi vì chỉ có giảng giải xong, mới có khả năng thu được tiên hiền tán thành, nghe được tiếng chuông.

Người khác tiến vào trong, cho dù thu được tiên hiền tán thành, cũng cần chí ít khoảng thời gian ba, bốn nén hương. Dài nhất còn nói tới nửa ngày.

Nửa nén hương liền bắt đầu gõ chuông...

Đừng nói là chưa thấy qua, nghe cũng chưa từng nghe qua!

- Nói quá nhanh, khẳng định nội dung không đầy đủ. Ta sợ một tiếng chuông chính là cực hạn!

Lão nhân phía sau Lăng Tiêu Tiêu không nhịn được lắc đầu, trên mặt lộ ra vẻ thương tiếc.

Nóng vội thì không thành công, bất cứ chuyện gì cũng đều như vậy.

Cho dù có bản lĩnh, lý giải đối với công pháp cũng nhanh... Nhưng liếc mắt xem sách lại bắt đầu bài giảng, quá cầu tốc độ, tất nhiên có chỗ quên, có chỗ không nhìn thấy. Dù sao công pháp đơn giản đến mấy cũng hội tụ trí tuệ của tiền bối. Chỉ chút lơ là, liền có thể nhầm đường lạc lối, vạn kiếp bất phục.

Người tu luyện trên đời, rất nhiều người tẩu hỏa nhập ma, chính là vì lý giải đối với công pháp có sai lầm, mới dẫn tới trong lúc tu luyện xuất hiện thành kiến.

Đương nhiên, không lý giải ngược lại cũng thôi, thời gian giảng bài cũng quá ngắn, nội dung lại không đầy đủ, rất dễ dàng đổ vào trọng điểm.

Không ít sát người hạch danh sư, giống như trả lời bàithi, sẽ nói ra hết những kiến thức biết được. Làm không tốt lại gạp phải câu kia, do đó nhận được tán thành lớn hơn nữa.

Thời gian ngắn như vậy đã kết thúc, lời hướng dẫn lại ít. Cho dù khiến cho chuông Tiên Hiền vang lên, chắc hẳn âm thanh cũng sẽ không quá nhiều.

- Đúng vậy, vẫn là trẻ tuổi, có chút quá sốt ruột...

Hồng Vân đan sư cũng gật đầu.

Hắn nhận ân huệ của đối phương, tất nhiên hi vọng vị lão sư Trương Huyền này có thể đi xa hơn. Không nghĩ tới hắn gấp gáp như vậy. Sợ rằng thành tích cũng không chừng sẽ phải dừng lại ở đó.

- Ngã một lần, chờ tới thời điểm hắn sát hạch danh sư nhị tinh, cũng sẽ không lỗ mãng như thế...

Lão nhân gật đầu, đang xúc động, mặt đất lại chấn động. Tiếng động cực lớn lại vang lên lần nữa.

Coong! Coong! Coong!

Ba tiếng liên tiếp vang dội, mặt đất chấn động run rẩy.

- Bốn tiếng? Thượng cấp? Tự nhiên có thể so sánh với thành tích của Mạc Hoằng Nhất Mạc sư?

Lão nhân, Hồng Vân đan sư liếc mắt nhìn nhau, thiếu chút nữa thì nôn ra máu. Vừa rồi nói đối phương quá lỗ mãng, thành tích sẽ không quá tốt. Thoáng cái lại vang lên tốn tiếng... Hai người chỉ cảm thấy trên mặt nóng hừng hực, đau đớn một hồi.

- Bốn tiếng... chắc là cực hạn đi?

Bốn tiếng kết thúc, yên lặng một lát. Lúc này lão nhân mới thở phào nhẹ nhõm, nhìn về phía trước, đang muốn tiếp tục nói cái gì, bên tai lại chấn động.

Coong!

Âm thanh vang lên lần nữa.

- Năm tiếng lý giải triệt để... Kỷ lục mới... Ra đời!

Khuôn mặt tất cả mọi người trắng bệch, trợn mắt há hốc mồm.

Vương quốc Danh Sư Đường thành lập mấy nghìn năm qua, thành tích tốt nhất không qua được bốn tiếng của Mạc Hoằng Nhất. Những người khác cho dù cường thịnh mấy đi nữa, tối đa cũng không phân thắng bại... Trương Huyền trước mắt này, chỉ dùng thời gian nửa nén hương, lại có năm tiếng vang lên... Dĩ nhiên đã phá tan kỷ lục, trở thành người đứng đầu.

- Thiên tài, chính là thiên tài. Cầm lấy bí tịch, lại có thể hiểu được, khiến chuông vang lên năm tiếng. Hoàn toàn lý giải triệt để... Bội phục, bội...

Mới cảm thán một tiếng, lão nhân còn chưa nói hết, mặt đất lại chấn động.

Lại là một tiếng động lớn vang lên.

- ...

Trời ạ!

Xong chưa?

Lão nhân sắp muốn khóc.

Vừa cảm thấy cực hạn của đối phương đến đây kết thúc, lại có một tiếng chuông vang lên. Vừa cảm thấy không có cách nào tiến thêm một bước, lại một tiếng chuông nữa vang lên... Ngươi là cố ý sao? Người khác đều là giảng giải xong, tiếng động vang lên liên tiếp. Thời gian chênh lệch không lớn. Ngươi thì hay rồi, đột nhiên vang lên một tiếng, đột nhiên lại vang lên một tiếng, là muốn hù người sống phải chết sao?

- Năm tiếng chuông hoàn mỹ...

Trong lòng hắn phiền muộn, sắc mặt những người khác lại trắng bệch, tất cả đều hóa đá.

...

- Quan phó đường chủ, đường chủ ở chỗ nào, mau phái người đi mời!

Tại một gian phòng sâu bên trong Danh Sư Đường, một vị lão nhân đi nhanh đến.

- Đường chủ đêm qua sau khi trở về, bắt đầu bế quan, bảo chúng ta không có chuyện gì lớn không nên quấy rầy!

Phó đường chủ Danh Sư Đường Quan Trạch Quyền, nghi ngờ nhìn qua:

- Chúc trưởng lão, xảy ra chuyện gì, khiến cho trưởng lão bối rối như thế? Nào, nói một chút xem. Nếu như quả thật là chuyện lớn, ta đây sẽ lập tức đi tìm đường chủ, bảo hắn qua!

- Bế quan?

Chúc trưởng lão nhướng mày, có chút do dự, vẫn giải thích:

- Là có người sát hạch danh sư nhất tinh!

- Sát hạch danh sư nhất tinh?

Quan phó đường chủ cười một tiếng, không kìm lòng được lắc đầu:

- Ngô Toàn không phải ở đó sao? Để cho hắn chủ trì là được rồi. Loại chuyện nhỏ này cũng đáng để làm phiền đường chủ sao? Ngươi không biết thân thể đường chủ có nội thương, cần phải tĩnh dưỡng sao?

- Ta biết sát hạch danh sư nhất tinh không đáng để kinh động đường chủ! Nhưng... nếu như ngươi biết người sát hạch, gây ra động tĩnh lớn tới mức nào, thi ra thành tích gì, chỉ sợ ngươi cũng không nói như vậy!

Chúc trưởng lão lắc đầu.

- A? Còn có thể làm ra động tĩnh lớn tới mức nào? Chẳng lẽ xuất hiện một thiên tài giống như Mạc Hoằng Nhất sao?

Quan phó đường chủ sửng sốt.

- Mạc Hoằng Nhất?

Chúc trưởng lão lắc đầu:

- Ta là nghe được chuông Tiên Hiền vang lên, mới không nhịn được đi qua xem. Ba cửa ải trước đó, ta vẫn chưa nhìn thấy được, không biết thành tích cụ thể, không tiện xen vào. Chỉ biết là chuông Tiên Hiền không ngừng ngân dài...

- Không ngừng ngân dài? Chẳng lẽ, vượt qua bốn tiếng chuông?

Quan phó đường chủ nâng lông mày lên.

- Đâu chỉ có vậy...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau