THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 461 - Chương 465

Chương 461: Ra mắt Trương lão sư (1)

- Ngươi rất trung thành. Trở về ta sẽ ngợi khen một hồi!

Biểu dương người dẫn đầu một câu, Quý Mặc công tử thay y phục dạ hành, đi theo phía sau đối phương, dọc theo nơi hẻo lánh nhất của phủ đệ, lặng lẽ rời đi.

Đi rất bí mật, quả nhiên một người cũng không hề kinh động.

Thời gian không lâu, hai người tới rừng cây nhỏ ngoài thành.

- Thiếu gia, chính là chỗ này...

Người dẫn đầu chỉ về phía trước.

- Được!

Nghe nói Trương Huyền người khiến cho mình mất mặt lớn, đang ở bên trong, vẻ mặt Quý Mặc công tử hưng phấn, thân thể thoáng một cái, đi vào.

- Người ở đâu?

Đi vào cánh rừng, nhìn xung quanh một chút, trống không không thấy một vật. Trong lòng hắn đang kỳ quái. Đột nhiên trước mắt hắn tối sầm. Trong nháy mắt, một cái bao tải rách bị chụp vào trên đầu.

- Làm gì...

Trong lòng hắn thầm cả kinh, đang muốn tránh thoát, đã cảm thấy trên mặt tê rần. Nắm đấm, gậy gộc, tảng đá bắt đầu hung hăng đập tới.

Bùm bùm!

Âm thanh quyền cước đập vào thịt vang lên không ngừng. Quý Mặc công tử còn không có kịp phản ứng, đã bị đánh lăn trên mặt đất, xương cốt toàn thân không biết vỡ nát bao nhiêu cái.

- Ô ô ô!

Môi bị đánh sưng giống như bánh quẩy, Quý Mặc công tử đến bây giờ cũng không biết chuyện gì xảy ra.

Không phải đến xem Trương Huyền chịu nhục sao? Thế nào mình thoáng cái lại bị đánh?

Không biết qua bao lâu, đau đớn trên người lúc này mới biến mất, bao tải bị xé ra. Ngay sau đó là y phục trên người cũng bị lột đi hết.

Bàn tay tê rần, hắn vừa kịp phản ứng, đã bị treo ở trên cây. Nửa đêm gió nhẹ thổi qua, thân thể trơn nhẵn, lạnh lẽo một hồi.

- Các ngươi muốn làm gì?

Lúc này, cuối cùng hắn cũng nhìn thấy rõ ràng dáng vẻ đám người đánh hắn.

Chính là năm thuộc hạ hắn phái ra theo dõi hành tung của Trương Huyền.

- Công tử, chúng ta cũng không có cách nào. Ai bảo công tử đắc tội người không nên đắc tội? Làm hại chúng ta bị liên lụy...

Người dẫn đầu vừa nói vừa rót chân khí rót đến bên trong ngọc tinh ghi hình, ghi lại tất cả cảnh tượng trước mắt ghi xuống.

- Các ngươi... Phụt!

Nhìn thấy được cảnh tượng mình toàn thân trần truồng bị ghi lại, Quý Mặc công tử vừa thẹn vừa giận, máu tươi điên cuồng phun ra.

Chuyện gì thế này...

Những người này không phải thuộc hạ của mình sao? Từ khi nào lại phản bội, biến thành người của đối phương?

Thật vất vả suy nghĩ ra một biện pháp tốt, làm cho đối phương bị hại còn có không dám nói nhiều. Kết quả... đều thi triển đến trên người mình!

Buồn cười. Trước đó hắn còn cảm thấy đối phương trung thành... Là rất trung thành. Chỉ có điều đối tượng trung thành không phải là mình...

- Ta vẫn luôn cho rằng, hắn chọc cho nhiều mỹ nữ chú ý như vậy, khẳng định rất cường tráng. Không nghĩ tới nhỏ như vậy!

- Đúng vậy, thật nhỏ. Ta vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy nhỏ như vậy...

- Ta cũng vậy. Thật là mở rộng tầm mắt!

...

Trong lòng đang tràn ngặp phiền muộn, hắn liền nghe được mấy người phía dưới nhỏ giọng bàn luận.

Em gái ngươi, ngươi mới nhỏ, cả nhà ngươi đều nhỏ...

Phụt!

Trong lòng muốn hô lên, Quý Mặc công tử không thể tiếp tục kìm chế được nữa, một ngụm máu tươi phun ra, ngất đi.

...

Suốt đêm không nói chuyện.

Trương Huyền tỉnh dậy, cảm giác mệt mỏi rã rời do liên tục đi đường đã biến mất sạch sẽ. Rửa mặt xong, hắn vừa ra khỏi phòng, đã thấy đám người Lưu Lăng đứng ở cửa nhìn qua giống như nhìn quái vật.

- Ngươi... chỉ điểm một cái, bọn họ đều đột phá?

Hắn ám chỉ đám người Trịnh Dương, Triệu Nhã. Lưu sư đến bây giờ vẫn không thể tin được. Sáng sớm vừa rời giường, nhìn thấy được những người này đột nhiên tăng mạnh, tất cả đều đột phá, hắn khiếp sợ đến mức thiếu chút nữa thì rơi hàm răng trên mặt đất.

Tùy tiện chỉ điểm một hồi, đã đột phá...

Đột phá này cũng quá dễ dàng đi!

Trước đó, hắn vẫn cảm thấy, vị sư huynh này còn không có sát hạch danh sư, chỉ điểm học sinh tuy có lý giải đặc biệt, trên thực tế vẫn không giống như mình. Hiện tại, nhìn thấy cảnh tượng như vậy, hắn mới thật sự hiểu...

Hai người quả thật có chênh lệch lớn. Là đối phương vượt xa hắn...

- A, đúng vậy!

Trương Huyền gật đầu:

- Không phải chuyện gì lớn. Đi Danh Sư Đường thôi!

Nghe hắn nói như thế, mấy người lại một lảo đảo.

Giúp người đột phá, lại còn không phải là chuyện lớn?

Nhìn thấy được hắn nói qua loa vài câu như vậy, trong lòng Lưu sư, Lục Tầm sầu não vô hạn.

Người khác chỉ điểm đột phá, đủ loại phiền phức, dùng hết sở học, cũng không nhất định có thể thành công. Nhìn người ta đi, đơn giản giống như đi ngủ... Quả nhiên, giữa người và người là có chênh lệch lớn...

Rời khỏi lữ quán nơi ở, thuê hai chiếc xe ngựa, mọi người chạy thẳng về phía Danh Sư Đường.

Sau một lúc lâu, một tòa kiến trúc thật lớn xuất hiện ở trước mắt. Phía trên có ba chữ lớn, khí thế huy hoàng, đại biểu uy nghiêm bất khả xâm phạm!

Danh Sư Đường!

Danh Sư Đường mặc dù là một chi nhánh của nghiệp đoàn danh sư. Dù là cường đại hơn, có thể đi vào nhận được danh hiệu nhất định, cũng chẳng khác nào có địa vị cực cao.

Lưu sư đưa ra huy hiệu thân phận, dễ dàng dẫn mọi người vào trong đó.

Đại điện rộng rãi mênh mông, khí độ vô vàn.

- Trương Huyền? Ngươi tới rồi!

Bọn họ đi vào trong đó, đang muốn hỏi thăm một chút xem đi nơi nào sát hạch, liền nghe được một âm thanh vang lên. Bọn họ quay đầu nhìn lại. Một nữ hài dẫn theo một lão già đã đi tới.

- Là ngươi?

Chính là vị danh sư học đồ hắn gặp được khi mới vừa tiến vào Thiên Vũ vương thành... Lăng Tiêu Tiêu!

- Đúng vậy, ngươi cũng tới tham gia hội vấn đáp của Mạc Vũ công chúa sao? Sẽ lập tức bắt đầu. Gần như tất cả danh sư đều đang ở đây. Chúng ta đi nhanh lên một chút!

Tuy rằng không quá thiện cảm đối với người một chữ cũng không biết này, nhưng dù sao cũng là người quen, Lăng Tiêu Tiêu cười nói.

- Đều đang ở đây? Tốt lắm, đi qua nhìn một chút! Tất cả danh sư đều đang ở đây, xem ra hắn muốn sát hạch, cũng không ai để ý tới. Không bằng đi qua xem một chút, đến cùng vấn đáp thế nào, cũng tiện sớm làm ra sự chuẩn bị.

Nghe được có người sát hạch danh sư tiến hành vấn đấp, đám người Lưu sư cũng đầy hứng thú. Tất cả đều đi theo sau lưng, đi tới một gian phòng.

Giống như một vài phòng học mang lý luận, bày đầy đủ các bàn. Phía trước mặt đã có không ít người đang ngồi. Ước chừng trên trăm người.

Một đám lão nhân, người trung niên dáng vẻ uy vũ ngồi ngay ngắn ở phía trên cùng.

- Không nghĩ tới người này lại ở đây...

Nhìn quanh một vòng, đột nhiên có một bóng người quen thuộc rơi vào tầm mắt hắn.

Đó chính là Diêu đội trưởng đội tuần tra tối hôm qua.

Người này tự nhiên đứng ở trong góc, làm công tác hộ vệ. Nếu không phải trên mặt vẫn ửng đỏ, có chút sưng, hắn cũng hoài nghi người này có phải có một huynh đệ song sinh hay không.

Liếc mắt thoáng nhìn, Mạc Vũ hình như còn chưa tới, mọi người tùy tiện tìm một chỗ ngồi xuống.

...

- Hắn quả nhiên tới!

Trương Huyền nhìn thấy được Diêu đội trưởng, người này cũng nhìn thấy được hắn.

Đội tuần tra chịu trách nhiệm an toàn trong vương thành. Ban đầu, an toàn của Danh Sư Đường còn chưa tới phiên hắn. Nhưng lần sát hạch này chính là Mạc Vũ công chúa. Lúc này mới tạm thời điều hắn qua.

Ban đầu bởi vì bị thương, hắn muốn tìm người thay thế. Nhưng vừa nghĩ tới công chúa sát hạch, nếu như vị kia thật sự có quan hệ, khẳng định cũng tới.

Không đến, hoặc nhìn thấy công chúa không quen biết, vậy đã nói rõ Bạch Thiềm y sư vẫn chưa nói thật. Bị đánh thảm như vậy, cũng đừng trách mình nghĩ biện pháp báo thù.

Ôm mục đích này, hắn cố nén thương thế trên người, đứng ở một bên. Không nghĩ tới người này quả nhiên tới.

- Hừ, ta thật ra muốn xem thử, công chúa và ngươi có quen hay không...

Diêu đội trưởng hừ lạnh một tiếng, đứng vào vị trí, lặng lẽ quan sát.

...

Đám người Trương Huyền ngồi xong.

- Thiên Vũ vương quốc tổng cộng mười ba vị danh sư nhất tinh, ba vị nhị tinh. Hội vấn đáp là bước cuối cùng của danh sư, cũng không có một danh sư nhị tinh nào qua.

Biết người trước mắt này cái gì cũng không hiểu, Lăng Tiêu Tiêu có lòng tốt giải thích.

Trương Huyền chắt lưỡi.

Thiên Huyền vương quốc ngay cả một danh sư nhất tinh cũng không có. Ở đây có mười ba vị nhất tinh, ba vị nhị tinh. Chỉ từ số lượng danh sư, cũng có thể thấy được chênh lệch thực lực của một nước.

Không hổ danh là vương quốc cường đại nhất trong mười ba vương quốc xung quanh.

Có nhiều danh sư như vậy khai đường giảng bài, hậu bối làm sao không lợi hại. Thực lực chỉnh thể làm sao không mạnh mẽ?

- Vương quốc có mấy vị danh sư nhị tinh?

Sau khi hết khiếp sợ, Trương Huyền không nhịn được hỏi.

Nghe hắn ngay cả loại kiến thức thông thường cơ sở nhất này, cũng không biết, Lăng Tiêu Tiêu lại nhướng mắt:

- Lợi hại nhất tất nhiên là Khương đường chủ. Có người nói đã đạt được nhị tinh đỉnh phong, cách danh sư tam tinh, cũng chỉ là vấn đề thời gian. Còn lại theo thứ tự là hai người Quan sư, Chúc sư. Trong đó Chúc sư mới đạt được danh sư nhị tinh không đầy hai năm, xem như là mới nhất.

- A!

Trương Huyền gật đầu, nhìn qua:

- Trước đó nàng nói vị thiên tài siêu cấp, Mạc Hoằng Nhất kia có tới sao?

- Đương nhiên tới. Hơn nữa trong những danh sư, còn là địa vị tối cao. Chính là vị ở chính giữa kia!

Lăng Tiêu Tiêu chỉ.

- Ở chính giữa?

Trương Huyền ngẩng đầu nhìn lên.

Trong một loạt danh sư ngồi đầu, quả nhiên có một người trẻ tuổi đang ngồi, dáng vẻ hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, khí tức toàn thân giống như biển như vực, khiến người ta một loại cảm giác đè ép mãnh liệt.

Tông Sư đỉnh phong!

Chương 462: Ra mắt Trương lão sư (2)

Thực lực cường đại không nói, hai tròng mắt đen càng giống như có chứa lực lượng đặc biệt, tự tin nhìn xa trông rộng, dường như chuyện gì cũng không có cách nào gây khó khăn được.

- Lợi hại!

Chỉ liếc mắt thoáng nhìn, Trương Huyền đã biết, những thiên tài hắn gặp được trước kia so sánh với hắn, còn không khác gì đống cặn bã.

Hoàn toàn không có thể so sánh.

Ngay cả Mạc Vũ công chúa cũng kém hơn rất nhiều.

- Mức độ tâm cảnh của hắn sợ rằng chí ít đạt tới ngoài 6.0!

Lưu sư cũng tập trung lực chú ý, truyền âm đến.

- 6.0?

Trương Huyền líu lưỡi.

Mức độ tâm cảnh đạt được ngoài 3.0, có thể sát hạch danh sư nhất tinh. 6.0 cũng có thể sát hạch nhị tinh.

Hai mươi sáu tuổi lại có tâm cảnh lợi hại như vậy, tu vi cường đại như thế, tên thiên tài, quả nhiên danh bất hư truyền.

- Mạc Vũ công chúa tới!

Đang quan sát, âm thanh của Lăng Tiêu Tiêu vang lên. Hắn ngẩng đầu nhìn lên, quả nhiên thấy một nữ hài đi đến.

Không phải Mạc Vũ thì là ai!

Lúc này Mạc Vũ mặc một bộ trường bào lớn màu đỏ. Bất kể tóc hay khuôn mặt, đều được chuyên tâm chỉnh sửa qua, có vẻ càng mỹ lệ động lòng người. Thậm chí so với Triệu Nhã hiện tại, cũng hoàn toàn không yếu.

Không hổ danh là đệ nhất mỹ nữ của Thiên Vũ vương quốc. Người cũng như tên, mới vừa tiến đến, lại thu hút ánh mắt của mọi người.

Tiến vào phòng, Mạc Vũ công chúa nhìn quanh một vòng. Đột nhiên mắt nàng dừng lại ở một chỗ, không nhịn được nhất thời sáng lên.

Nàng vốn là tiêu điểm chú ý của tất cả mọi người. Bộ dáng này của nàng lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.

Tất cả đồng loạt theo ánh mắt của nàng nhìn lại. Vốn tưởng rằng là nhân vật lợi hại gì, lại phát hiện chỉ là một người thanh niên khuôn mặt không có gì đặc biệt.

Thấy nàng nhìn qua, Trương Huyền bất đắc dĩ một hồi.

Nàng đường đường là công chúa, nhìn ta như vậy, cố ý sao...

Hắn đang phiền muộn, nghĩ nên nói cái gì đó, liền nghe được bên cạnh kích động một hồi, giọng điệu hưng phấn vang lên.

- Mạc Vũ công chúa đang nhìn ta. Nàng tự nhiên chú ý tới ta...

Gương mặt Lăng Tiêu Tiêu đầy hưng phấn đỏ lên, kêu thành tiếng chói tai.

- Ách?

Nhìn về phía vẻ mặt hoa si của của nữ hài trước mắt, Trương Huyền lắc đầu.

Chỉ có điều, vừa vặn như vậy, cũng coi như giải vây cho hắn.

- Vấn đáp bắt đầu!

Đương sự đi tới, nương theo một tiếng la lên của Mạc Hoằng Nhất, cửa ải danh sư cuối cùng, vấn đáp sẽ bắt đầu.

Vấn đáp có phần tương tự với tranh luận đan của luyện đan. Ở đây mỗi vị danh sư nhất tinh đều sẽ hỏi một trong những vấn đề tu luyện. Mấy vấn đề này, thông thường sẽ không vượt quá Tông Sư cảnh.

- Chân khí bế tắc ở một chỗ huyệt vị cuối cùng, trước sau không có cách nào thành công, không đạt được Thông Huyền, lại có phương pháp gì giải quyết?

Một vị danh sư hỏi.

- Có hai biện pháp. Đầu tiên, phương pháp chân khí đâm huyệt. Tập trung lại rất nhiều chân khí, tập trung ở xung quanh huyệt đạo, tiến hành kích thích đối với nó. Thứ hai, phương pháp dùng thuốc tăng tiến. Đan dược nhất phẩm bôi lên huyệt đan. Tuy rằng đối với Ích Huyệt cảnh cũng có công hiệu, nhưng đối mặt với loại tình hình này thật lâu không có cách nào đột phá, hiệu quả không lớn. Có thể lựa chọn sử dụng đan dược nhị phẩm, trùng kích huyệt đan...

Mạc Vũ công chúa chậm rãi nói, lưu loát có thừa.

Nghe một hồi, vẻ mặt Trương Huyền choáng váng mơ hồ.

Hắn tuy rằng từng ngụy trang danh sư, cũng giúp rất nhiều người đột phá qua, cũng đều là thành lập ở trên cơ sở chân khí thiên đạo của hắn. Mạc Vũ công chúa nói ra không ít phương pháp, thậm chí hắn ngay cả nghe cũng chưa từng nghe qua.

Nếu thật sự để cho hắn trả lời, có thể nói... một cái cũng không biết!

- Xem ra sát hạch xong danh sư nhất tinh, nhanh chân đến xem sách. Nếu không, cửa vấn đáp này, khẳng định không có cách nào thông qua...

Hắn kắc đầu.

Cũng không thể người khác hỏi đột phá như thế nào, hắn nói một cây ngân châm, một đạo chân khí là được!

Nếu hắn thật sự nói như vậy, nhất định sẽ bị trực tiếp đuổi ra ngoài.

Hắn lại nghe một hồi, cảm thấy giống như nghe thiên thư, thật sự nghe không hiểu. Hắn không nhịn được nhìn về phía nữ hài bên cạnh:

- Sát hạch danh sư có mấy bước? Tuy rằng muốn tới sát hạch danh sư, nhưng đối với sát hạch thế nào, hắn vẫn hoàn toàn không hiểu nổi.

- Ngay cả cái này ngươi cũng không biết?

Lăng Tiêu Tiêu cũng có phần muốn phát điên.

Nếu không tận mắt nhìn thấy được huy hiệu học đồ của hắn, nàng cũng cảm thấy có phải hắn dùng tiền mua được hay không.

Những điều này... đều là căn bản.

Thứ này cũng không biết, còn thi danh sư, thi cái lông!

Trương Huyền gật đầu.

- Được rồi!

Bị người này đánh bại, Lăng Tiêu Tiêu đầy bất đắc dĩ giải thích:

- Sát hạch danh sư tổng cộng năm cửa ải!

- Năm cửa ải?

- Không sai. Đầu tiên, phòng tín nhiệm. Sát hạch độ tín nhiệm của học sinh. Độ tín nhiệm của học sinh vượt quá năm mươi, mới tính thông qua. Nếu như không có học sinh, hoặc không có độ tín nhiệm, cũng chẳng khác nào không có tư cách.

- Thứ hai, phòng trợ giúp tu luyện, sát hạch chức nghiệp trợ giúp. Nói cách khác muốn trở thành danh sư nhất tinh, phải có một loại chức nghiệp trợ giúp, đồng thời đạt được chính thức mới được.

- Thứ ba, điện khôi lỗi. Thời điểm sát hạch, sẽ cho ra hai khôi lỗi đang chiến đấu. Phương pháp đúc khôi lỗi đặc biệt, sử dụng chiêu số, công pháp hoàn toàn khác nhau, thực lực lại tương đương. Ai cũng không có cách nào thắng được đối phương. Tại hiện trường chỉ điểm, khiến cho một khôi lỗi trong đó giành được thắng lợi, mới tính thông qua.

- Thứ tư, biển công pháp. Biển công pháp có vô số quyển công pháp tu luyện. Muốn thông qua, cần phải ngẫu nhiên lựa chọn ra một quyển tiến hành giảng bài. Thời gian giảng bài, không chỉ có rất nhiều danh sư trấn thủ phán xét. Quan trọng nhất còn có chuông Tiên Hiền!

- Chuông Tiên Hiền?

- Ừ, chuông Tiên Hiền là một bảo bối thông linh trong biển công pháp, có thể nói là linh binh. Trong đó có dấu ấn Tiên Hiền. Lý giải và khống chế tri thức giảng giải công pháp không có cách nào khiến cho nó thoả mãn, tiếng chuông sẽ không vang lên, cũng lại không có cách nào thông qua!

Trương Huyền sửng sốt.

Không nghĩ tới trên thế giới còn có thứ lợi hại như vậy.

- Thông qua bốn cửa ải trước, mới đến cửa ải cuối cùng, đường không sai! Đường không sai, có khôi lỗi biểu thị công pháp, võ kỹ, thậm chí còn có chức nghiệp trợ giúp ngươi lựa chọn. Thứ biểu thị ra sẽ có sai lầm, chỉ có điều giấu rất kỹ, gần như không tìm ra được. Trong thời gian một nén hương tìm ra một chỗ, có có khả năng thông qua. Bằng không, xem như thất bại.

Hình như hết sức quen thuộc đối với sát hạch danh sư, Lăng Tiêu Tiêu giải thích cái nào ra cái đấy.

Phòng tín nhiệm, phòng trợ giúp tu luyện, điện khôi lỗi, biển công pháp, đường không sai...

Năm cửa ải lớn, cái sau còn khó hơn so với cái trước.

- Không đúng. Vậy không phải còn có một hội vấn đáp sao?

Trương Huyền lộ ra vẻ mặt nghi ngờ. Không phải nói vấn đáp là cửa ải cuối cùng của sát hạch danh sư sao? Tại sao không có?

- Hội vấn đáp, được gọi là cửa ải cuối cùng của danh sư sát hạch, trên thực tế là đơn giản nhất. Chỉ cần thông qua năm cái trước, có thể không đáng kể, trăm phần trăm thông qua. Bởi vậy, chỉ cần thông qua năm cửa ải trước, cho dù thông qua sát hạch, có thể gọi là danh sư. Cái này, chẳng qua là biến dạng. Trên thực tế chính là vì giới thiệu danh sư mới này cho các danh sư khác làm quen.

Lăng Tiêu Tiêu nói.

Trương Huyền gật đầu, đồng thời phiền muộn một hồi.

Hóa ra cửa ải này là hình thức đơn giản nhất... Kết quả, mình lại giống như nghe thiên thư, một chút cũng nghe không hiểu.

Hiện tại xem ra, danh sư cũng không phải dễ dàng sát hạch như vậy.

Thời điểm hai người nói chuyện với nhau, vấn đáp phía trên cũng gần kết thúc.

- Chúc mừng Mạc Vũ danh sư!

- Đây là huy hiệu cấp bậc của nàng. Từ giờ trở đi, nàng chính là danh sư nhất tinh!

...

Danh sư ngồi ở phía trước rối rít nói.

Tiếp nhận huy hiệu danh sư và trang phục đặc biệt của danh sư, Mạc Vũ công chúa cũng đầy hưng phấn.

Học đồ và danh sư tuy rằng chỉ kém một chút, địa vị lại có khác biệt giống như trời và đất.

Trở thành danh sư, mới được cho là thật sự đi ở phía trước.

- Ta còn có việc, cáo từ trước!

Đưa huy hiệu danh sư cho Mạc Vũ xong, Mạc Hoằng Nhất gật đầu, xoay người rời đi.

Hình như hiểu rất rõ đối với bản tính của hắn, Mạc Vũ cũng không tức giận.

Thật vất vả cùng mọi người hàn huyên xong, Mạc Vũ nhấc chân đi về phía bên này.

Thấy phương hướng của nàng, Lăng Tiêu Tiêu ở bên cạnh kích động, sắc mặt đỏ ửng, có vẻ có phần nói năng lộn xộn.

- Thần tượng đi qua. Lẽ nào nàng thật sự biết ta? Ngươi mau nhìn xem, đầu tóc ta có rối không?

- Ách... Không rối!

Trương Huyền lắc đầu.

- Vậy là tốt rồi...

Lăng Tiêu Tiêu vội vàng đứng lên.

- Học đồ Lăng Tiêu Tiêu, ra mắt Mạc sư!

- Ừ!

Mạc Vũ công chúa gật đầu, không tiếp tục để ý tới, lập tức quay đầu lại nhìn về phía Trương Huyền.

Nhìn thấy được vị công chúa này vừa sát hạch thành công danh sư nhất tinh, lại đưa mắt tập trung ở trên thân một người thanh niên không biết từ nơi nào xuất hiện, tất cả mọi người xung quanh đều lặng ngắt như tờ.

Lăng Tiêu Tiêu càng trợn mắt há hốc mồm, thiếu chút nữa ngất đi.

Vốn tưởng rằng thần tượng đặc biệt tới, là vì tìm nàng. Nàng nằm mơ cũng không nghĩ tới, thần tượng chỉ gật đầu một cái, lại nhìn về phía vị bên cạnh này.

Người này không chỉ là học đồ cái gì cũng không hiểu sao?

Đặc biệt tới nhìn hắn... làm cái quỷ gì?

- Lẽ nào... Bạch Thiềm y sư nói là sự thật?

Diêu đội trưởng đứng một bên vẫn chú ý tới động tĩnh bên này. Thấy Mạc Vũ công chúa tự nhiên đi tới trước mặt người kia, hắn lập tức hít thở dồn dập.

Xem ra Bạch Thiềm y sư nói là sự thật. Nếu không, công chúa cũng không có khả năng đặc biệt đi tới.

May mà trước đó, sau khi nghe được lời của hắn, mình không tiếp tục thể hiện. Bằng không, chết cũng không biết chết như thế nào...

- Chỉ có điều, công chúa luôn luôn giữ mình trong sạch. Nếu nàng cùng người này quả thật có quan hệ, khẳng định rất nhanh lại có không ít người biết...

Trong lòng hắn thầm nhủ. Hắn đang nghĩ ngợi, tới khi tin tức truyền ra, sẽ khiến không ít người theo đuổi nàng được mở rộng tầm mắt. Chỉ thấy cách đó không xa, Mạc Vũ công chúa ôm quyền, làm lễ tiết chỉ khi học sinh đến gặp lão sư mới có.

- Học sinh Mạc Vũ, ra mắt Trương lão sư!

Chương 463: Sát hạch danh sư, bắt đầu! (1)

Học sinh Mạc Vũ?

Ra mắt Trương lão sư?

Xung quanh lặng ngắt như tờ. Mỗi một người đều mở to hai mắt nhìn.

Đây là có chuyện gì?

Mạc Vũ công chúa lại là đệ nhị thiên tài của vương quốc, tuổi còn trẻ lại sát hạch trở thành danh sư nhất tinh... Người như thế lại tôn trọng, xưng hô là Trương lão sư...

Người này từ đâu xuất hiện?

Có tư cách gì khiến cho công chúa làm như vậy?

Phù phù!

Diêu đội trưởng chỉ cảm thấy đầu gối mềm nhũn, thiếu chút nữa thì lập tức quỳ xuống.

Má ơi!

Còn tưởng rằng người này và công chúa có chút mờ ám, tính tạo ra tai tiếng các loại. Hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới, công chúa lại muốn tự cho mình là thân phận học sinh...

Có cần khoa trương như vậy hay không?

May mà ngày hôm qua không lỗ mãng gây phiền toái, bằng không bị lập tức giết, cũng không ai dám thay mình nói chuyện.

Lăng Tiêu Tiêu ở một bên, vẻ mặt giống như đang nằm mộng.

Còn tưởng rằng thần tượng đi qua nói chuyện với nàn. Dù thế nào nàng cũng không nghĩ tới, thần tượng muốn bái kiến người cái gì cũng không hiểu này?

Đại ca, ngươi không phải ngay cả Danh Sư Đường ở đâu cũng không biết, sát hạch danh sư thế nào cũng không biết sao?

Ngươi không phải ngay cả Mạc Hoằng Nhất cũng không biết sao?

Học đồ nho nhỏ cái gì cũng không biết, khiến cho đệ nhị thiên tài của vương quốc, Mạc Vũ công chúa vừa trở thành danh sư, cung kính cúi đầu xưng hô lão sư...

Có muốn kích thích như thế hay không?

Ngay cả vị cường giả bên cạnh nàng, cũng mở to hai mắt nhìn, thiếu chút nữa ngã sấp xuống.

Trước đó, hắn vẫn có chút bất mãn đối với chuyện tiểu thư nói thừa cùng người này. Bây giờ hắn mới biết, người này thoạt nhìn không có gì đáng chú ý, lại đúng là nhân vật che giấu quá lợi hại!

Công chúa xưng hô là lão sư... chỉ riêng điều này, lại có thể so sánh với một ít danh môn vọng tộc trong vương thành.

Không chỉ bọn họ, đám người Triệu Nhã mỗi người cũng sờ đầu không hiểu.

Bạch Thiềm y sư vô cùng kiêu ngạo, bị đánh không tìm được phương hướng, không dám phản bác. Công chúa thiên tài khom người lại bái, xưng hô lão sư...

Trương lão sư không phải nói... chiều hôm qua vừa đến Thiên Vũ vương thành sao?

Vừa đến, lại làm ra động tĩnh lớn như vậy, kính nể của kính nể, tôn trọng của tôn trọng, khiếp sợ trong khiếp sợ...

Nếu như ở lại một khoảng thời gian, có phải đường chủ Danh Sư Đường cũng muốn đi qua thăm viếng hay sao?

- Ừ!

Không để ý tới sự chấn động kinh ngạc của mọi người, Trương Huyền hờ hững gật đầu.

Đối phương khom người, hắn đúng là nhận được.

Không có hắn chỉ điểm và truyền thụ ở Hồng Liên thành, muốn thi hạch luyện đan sư nhị tinh thành công, tuyệt đối là không có khả năng.

- Trương lão sư...

Mạc Vũ công chúa có chút do dự, còn muốn hỏi một chút về chuyện Độc Điện. Cuối cùng nhiều người, nàng vẫn không có dám mở miệng.

Trước đây, thời điểm nàng rời khỏi Hồng Liên thành, Trương Huyền và đại dược vương đã xuất phát.

Giả mạo đặc sứ đi Độc Điện, nguy cơ trùng trùng, nàng vẫn lo lắng. Vốn tưởng rằng cho dù hắn bình an vô sự, còn muốn nhìn thấy cũng rất khó. Nàng nằm mơ cũng không ngờ tới, lúc này thời gian mới vài ngày, nàng lại gặp được hắn ở chỗ này.

Chính vì vậy, vừa rồi nàng mới có chút thất thần, liếc mắt nhìn thêm một cái.

Hội vấn đáp kết thúc, nàng không thể tiếp tục kìm chế được, đã đi tới, đến đây bái.

Có thể trở thành đệ nhị thiên tài của vương quốc, nàng còn có chút cao ngạo. Trải qua qua một khoảng thời gian ở chung, nàng mới biết được, chút thiên phú này buồn cười thế nào. Ở trước mặt người thanh niên này, cũng không tính là cái gì.

- Mạc Vũ, không giới thiệu cho ta làm quen một chút sao?

Nàng đang muốn nói tiếp, một âm thanh vang lên. Ngay sau đó một người thanh niên thân hình cao lớn đã đi tới.

Người này chừng ba mươi tuổi, mặc trường bào, cũng là một vị danh sư nhất tinh. Khí tức trên người điên cuồng phun ra, lực lượng cuồn cuộn, thực lực hoàn toàn không yếu. Không ngờ là một vị cường giả Tông Sư cảnh!

Ba mươi tuổi Tông Sư, danh sư nhất tinh, tuy rằng thiên phú kém hơn so với Mạc Hoằng Nhất, Mạc Vũ, lại cũng không kém hơn quá nhiều.

Nhìn thấy người này, trong mắt Mạc Vũ thoáng hiện ra vẻ không vui. Chỉ có điều nàng vẫn gật đầu một cái:

- Ta có thể ở dưới tình huống tu vi của bản thân không đạt được Tông Sư chế luyện ra đan dược nhị phẩm, sát hạch luyện đan sư nhị tinh thành công, là nhờ có Trương lão sư chỉ điểm. Hắn đối với ta có nửa nghĩa sư đồ!

Luyện đan sư là chức nghiệp rất sát đầu trong cửu lưu. Dưới tình huống bình thường, muốn sát hạch nhị phẩm, chí ít tu vi của bản thân phải đạt được Tông Sư cảnh.

Bởi vì chỉ có đạt được cảnh giới này, mới có khả năng khống chế thật tốt nhiệt lượng, dược tính của dược vật, các loại lực lượng xung đột trong lò luyện đan... do đó thành công chế luyện ra dược vật cấp bậc nhị phẩm.

Mạc Vũ ở Thú Đường nhận được sự chỉ điểm, đã có thể chế luyện ra đan dược nhị phẩm.

Ở Hồng Liên thành nàng lại nghiêm túc học tập qua mấy ngày, thủ pháp càng thuần thục.

Sau khi trở lại vương thành, nhận được vương thất ra sức ủng hộ, tu vi cũng có đột phá cực lớn. Tuy rằng cách tông sư còn có chút khoảng cách, nhưng cũng thành cường giả Thông Huyền cảnh đỉnh phong.

Thực lực như vậy, vốn ngay cả cơ hội sát hạch cũng không có, nhưng có thể luyện chế thành công đan dược nhị phẩm, nhận được chấp thuận, đặc biệt thành luyện đan sư nhị tinh, do đó truyền thành giai thoại.

- Nửa nghĩa sư đồ?
- Khiến cho Mạc sư với từng ấy tuổi lại sát hạch luyện đan sư nhị tinh thành công, thuật luyện đan phải rất mạnh đi?

Mọi người ồ lên. Mỗi một nhìn về phía Trương Huyền đầy kinh ngạc. Đồng thời bọn họ cũng biết vì sao người thiếu niên này được tôn trọng như vậy.

Mạc Vũ công chúa có thể sát hạch luyện đan sư nhị tinh thành công, là nhận sự chỉ điểm của hắn... Chẳng phải là nói, ở trên phương diện luyện đan, người này càng thêm lợi hại sao?

Vượt quá nhị tinh? Chẳng lẽ là tam tinh?

Chưa đầy hai mươi tuổi đã là luyện đan sư tam tinh?

Tất cả mọi người đều hít một hơi lạnh.

- Dạy nàng luyện đan?

Ánh mắt người thanh niên lóe lên, lập tức nở nụ cười, nhìn về phía Trương Huyền:

- Hóa ra là một vị luyện đan Tông Sư, thất kính thất kính. Tại hạ Khương Thần, cảm ơn ngươi chỉ điểm đối với Mạc Vũ công chúa!

Mạc Vũ công chúa hoàn toàn không cho mặt mũi, đôi mi thanh tú thoáng nhíu lại:

- Ta không cần ngươi hỗ trợ cảm ơn!

- Ha hả!

Khương Thần cười khan một tiếng, cũng không cho là châm chọc, ống tay áo vung, mang theo sự cao cao tại thượng, nhìn về phía Trương Huyền:

- Nghiệp đoàn luyện đan sư Hồng đan sư là bằng hữu của tại hạ, mấy ngày trước đây vừa sát hạch luyện đan sư tam tinh thành công. Nếu Trương lão sư là cao thủ luyện đan, nói vậy hẳn là quen thuộc với nhau. Chỉ là tại sao ta chưa từng nghe hắn nói tới, nghiệp đoàn lại có một vị đan đạo kỳ tài như vậy? Hơn nữa, dường như toàn bộ nghiệp đoàn, đan sư đã ngoài nhị tinh, ta gần như đều biết. Không biết... Trương lão sư rốt cuộc là mấy sao?

Nghe hắn nói như thế, những người khác cũng đồng loạt nhìn qua, tràn ngập tò mò.

- Chỉ là luyện đan sư nhất tinh mà thôi!

Trương Huyền nói.

Hắn chỉ từng sát hạch luyện đan sư nhất tinh, cũng không phải là kỳ tài gì cả, càng không đi qua nghiệp đoàn luyện đan sư vương thành, tất nhiên không biết Hồng đan sư gì đó, cũng không có danh tiếng gì.

- Nhất tinh?

- Nhất tinh chỉ điểm Mạc Vũ công chúa luyện ra đan dược nhị phẩm? Nói đùa sao?

- Đẳng cấp chức nghiệp đặc biệt rõ ràng, nhất tinh làm sao có thể chỉ điểm nhị tinh...

...

Mọi người lại không thể hiểu nổi.

Vừa rồi Mạc Vũ công chúa coi trọng như vậy, bội phục hận không thể quỳ rạp xuống đất. Bọn họ vốn tưởng rằng hắn là luyện đan sư rất cao minh. Kết quả chỉ là nhất tinh... có nhầm hay không?

- Nhất tinh?

Khương Thần cũng thoáng sửng sốt một chút, lập tức lộ ra sự xem thường. Chỉ có điều, hắn che giấu xuống rất tốt:

- Trương huynh có thể chỉ từng ấy tuổi lại đạt được nhất tinh, cũng coi như thiên phú tuyệt cao. Chỉ cần cố gắng thật tốt, sớm hay muộn cũng sẽ thi ra thứ tự tốt hơn!

Mới vừa rồi còn xưng hô là Trương lão sư, hiện tại trực tiếp đổi giọng “trương huynh”, khách sáo cũng miễn.

Nói xong, hắn không tiếp tục để ý tới, quay đầu lại nhìn về phía Mạc Vũ công chúa:

- Mạc Vũ, ta đã chuẩn bị tiệc mừng cho nàng, chúc mừng nàng sát hạch danh sư thành công. Chúng ta đi thôi!
- Không đi!

Mạc Vũ công chúa giơ tay ngọc ngăn cản.

- Tiệc mừng chuẩn bị cho nàng, thiếu chủ nhân là nàng làm sao có thể được...

Bị từ chối ở trước mặt nhiều người như vậy, Khương Thần có chút xấu hổ.

- Ta còn có việc tìm Trương lão sư. Tiệc mừng gì đó, chính ngươi đi đi!

Mạc Vũ nói.

Xem ra đối với người này, nàng cũng đặc biệt không thích gặp.

- Nếu không như vậy, Trương huynh cùng qua, cũng coi như cho nàng báo đáp nửa nghĩa sư đồ.

Nói đến đây, Khương Thần nhìn qua:

- Không biết ý của Trương huynh thế nào? Ta thấy ngươi cũng vừa tới vương thành, yến hội có thể tập trung không ít danh nhân. Hồng đan sư trùng hợp cũng ở đó, vừa vặn có thể giới thiệu cho ngươi làm quen. Luyện đan sư nhất tinh, tiếp xúc nhiều với loại đan sư cấp bậc cao như bọn họ, lợi ích khẳng định không thiếu.

- Không rảnh!

Trương Huyền lắc đầu.

Nếu như đối phương thành tâm mời, có thể sát hạch xong danh sư, hắn sẽ đi qua nhìn một chút. Bộ dạng bố thí, đừng nói một yến hội nho nhỏ, cho dù tiệc mừng thọ quốc vương, hắn cũng sẽ mặc kệ.

- Không rảnh?

Bị Mạc Vũ từ chối, Khương Thần còn có thể nhịn. Một luyện đan sư nhất tinh cũng dám nói như vậy. Sắc mặt hắn trầm xuống, lông mày nâng cao lên, khí tức Tông Sư cảnh, phát ra:

- Luyện đan sư tuy rằng rất lợi hại, lại không cách nào so sánh được với danh sư. Ngươi phải suy nghĩ tốt quyết định của chính mình. Không nên bởi vì một chuyện nhỏ, một phán đoán sai lầm, do đó rơi vào phiền phức... Ai, nói chuyện với ngươi, đứng lại cho ta!

Hắn nói ra quan hệ lợi hại, vốn tưởng rằng đối phương hiểu ý sinh ra kiêng kỵ, do đó ngoan ngoãn nghe lời. Không nghĩ tới, hắn còn chưa nói hết, người đã không thấy đâu, Khương Thần thiếu chút nữa thì xỉu vì tức.

Đường đường là danh sư nhất tinh, cường giả Tông Sư cảnh, từ khi nào lại có người không cho mặt mũi như vậy.

Lắc đầu, không để ý tới người tự cho mình là đúng này, Trương Huyền đi tới trước mặt Mạc Vũ:

- Dẫn ta qua!

- Vâng!

Thời điểm ở Hồng Liên thành, hắn đã nói qua cùng nàng hắn muốn sát hạch danh sư. Mạc Vũ biết ý của hắn, hai người nhấc chân đi qua bên cạnh Khương Thần.

- Người này...

Thấy hắn không quan tâm tới vị này, xoay người rời đi, khóe miệng Lăng Tiêu Tiêu giật một cái.

Ngươi biết người này là ai không? Ngươi lại không để ý tới?

Cho dù là quốc vương bệ hạ, sợ rằng đều phải đối xử như khách quý. Ngươi lại không để ý tới...

Nàng đang muốn qua khuyên can một chút, lại thấy Mạc Vũ công chúa đi về phía trước chợt ngừng lại, đứng ở trước mặt một lão nhân:

- Ngô sư, Trương lão sư định sát hạch danh sư, vẫn mong ngài chuẩn bị một chút.

- Sát hạch danh sư?

Lăng Tiêu Tiêu đi về phía trước, bước chân chợt lảo đảo, thiếu chút nữa thì ngã trên mặt đất.

Sát hạch danh sư thế nào, thi thế nào, cái gì cũng không biết, lại tới đây thi... Đại ca, ngươi không có nói đùa chứ?

Trước đó tán gẫu qua, vừa rồi lại hàn huyên một hồi, người gọi là Trương Huyền này, đối với danh sư có thể nói là một chữ cũng không biết. Mình thậm chí cũng hoài nghi huy hiệu học đồ của hắn là do mua được...

Cái dạng này, mở miệng lại sát hạch danh sư...

Ngươi biết danh sư đại biểu cho cái gì không?

Nàng cũng cảm thấy điên rồi.

Khương Thần vốn muốn xông qua dạy dỗ một trận, nghe nói như thế, cũng ngừng lại. Hắn híp mắt lại, không biết suy nghĩ điều gì.

- Sát hạch danh sư? Được, chỉ có điều, ta tphải kiểm tra một chút rước, ngươi là có đầy đủ tư chất sát hạch không!

Ngô sư gật đầu.

Ở nghiệp đoàn, hắn chịu trách nhiệm sát hạch danh sư học đồ, đối với trình tự, hắn hiểu rất rõ.

Trước sát hạch, phải có đầy đủ điều kiện phần ngoài và điều kiện bên trong.

Điều kiện phần ngoài là: danh sư đề cử, thân phận trợ giúp dạy dỗ học đồ, nắm giữ chí ít một chức nghiệp trợ giúp!

Điều kiện bên trong vì: Đạt được Minh Lý cảnh tâm như mặt nước phẳng lặng, đạt được tu vi Thông Huyền cảnh!

Những điều kiện này, Lưu Lăng ở Thiên Huyền vương thành cũng đã nói qua, Trương Huyền cũng không xa lạ gì. Hắn lật cổ tay một cái, lấy ra huy hiệu học đồ và huy hiệu luyện đan sư nhất tinh, đưa tới. Đồng thời hắn thể hiện ra tu vi nửa bước Tông Sư.

Mấy thứ này không có cách nào giả vờ. Ngô sư liếc mắt thoáng nhìn, liền xác nhận được. Hắn lập tức lấy ra một Văn Lý Thạch đưa qua.

- Thử một chút về mức độ tâm cảnh!

Trương Huyền gật đầu, nắm chặt Văn Lý Thạch, vận chuyển tâm cảnh.

...

Chương 464: Sát hạch danh sư, bắt đầu! (2)

- Khương sư, không cần tức giận. Chỉ là một kẻ vô tri không biết từ nơi nào xuất hiện mà thôi. Cho dù cho hắn thi, cũng chưa chắc có thể thành công!

Một người thanh niên học đồ, nhìn thấy được sắc mặt Khương Thần thâm trầm, liền đi tới trước mặt lấy lòng:

- Lại nói, cho dù có đầy đủ tiêu chuẩn sát hạch, có thể sát hạch, cũng khẳng định không có cách nào so sánh được với công tử! Công tử lại là thiên tài siêu cấp trời sinh có mức độ tâm cảnh đạt được 4.0!

Sát hạch danh sư cần phải có mức độ tâm cảnh đạt được 3.0.

Danh sư học đồ bình thường, vừa đạt được tâm như mặt nước phẳng lặng, tối đa cũng lại khoảng 1.5, cần trải qua vô số năm tháng tu luyện, mới có khả năng tăng lên tới cấp bậc này.

Mà vị Khương Thần này là tồn tại vừa đến tâm như mặt nước phẳng lặng, đã đạt được mức độ 4.0.

Danh tiếng nhất thời truyền ra.

Mặc dù so với Mạc Hoằng Nhất 6.0, Mạc Vũ 5.0, hắn có chút thua kém, cũng tuyệt đối được tính là thiên tài trong thiên tài.

- So sánh với ta? Hắn tính là thứ gì!

Nghe nói như thế, sắc mặt Khương Thần hòa hoãn không ít.

Ngoại trừ hai kẻ biến thái trước mặt này, bàn về mức độ tâm cảnh, hắn thật đúng là không còn sợ ai.

Một tiểu tử không biết từ nơi nào xuất hiện mà thôi. Luyện đan có thể không tệ, mức độ tâm cảnh... Đây chính là căn bản của danh sư, cũng giống như chân khí của võ giả. Cho dù đạt được 3.0, so với loại người trời sinh lại đạt được 4.0 như hắn, vẫn kém một khoảng rất lớn.

Ba và bốn, giống như chỉ chênh lệch một chút. Sử dụng tu luyện lại nâng cao, không khổ luyện hơn mười năm, mấy chục năm là không có khả năng hoàn thành.

Lăng Tiêu Tiêu cũng nhìn qua.

Đối với người trước mắt cái gì cũng không biết này, nàng cũng không cho rằng mức độ tâm cảnh có thể đạt tiêu chuẩn.

Ngươi thấy ai qua sát hạch danh sư, lại ngay cả nội dung thi cái gì cũng không biết?

Người khác thi danh sư, đều cần chuẩn bị trước, khổ học mấy năm, hoàn toàn không dám chậm trễ. Người này thì hay rồi, cái gì cũng không hiểu, lại vẫn tới sát hạch, thi cái lông!

Hắn cũng có thể thi đậu, mình loại người cái gì cũng biết, chẳng phải tùy tiện có thể thi được nhị tinh sao?

Trong lòng nàng miên man suy nghĩ, đang nghĩ tâm cảnh của đối phương không hợp cách, mình nên nói cái gì. Nàng liền nghe được một tiếng động khẽ.

Cách đó không xa Văn Lý Thạch thoáng chút lấp lánh, chậm rãi hiện lên một dòng chữ.

Ngô sư tiện tay tiếp nhận, lại cúi đầu nhìn. Ban đầu, biểu tình của hắn vốn có không thèm để ý chút nào, lại thoáng cái thay đổi. Môi hắn không khỏi run rẩy:

- Cái này... cái này...

- Mau nhìn xem bao nhiêu!

Thấy danh sư luôn luôn trầm ổn, biến thành bộ dạng này, tất cả mọi người đều sửng sốt, vẻ mặt hiếu kỳ, không nhịn được nhìn về phía Văn Lý Thạc.

Vừa nhìn xuống, thân thể mỗi một người đều chấn động.

- Đi xem!

Khương Thần ngại vì mặt mũi, vẫn không tiến lên.

Người thanh niên gật đầu, đi tới. Sau đó, biểu tình hắn giống như gặp quỷ đi tới trước mặt.

- Thế nào? Lẽ nào có thể sánh ngang cùng với ta? Cũng đạt được 4.0?

Lông mày Khương Thần nâng lên:

- Ta xuất thân thế gia danh sư, từ nhỏ lại tiếp xúc với chương trình học danh sư, lúc này mới có thể một đạt được tâm như mặt nước phẳng lặng, lại có mức độ cao như vậy. Hắn là một tiểu tử hoang dã, làm sao có thể so sánh được? Đến cùng là bao nhiêu?

Người thanh niên nghẹn đỏ mặt:

- Hắn... 5.1!

Phù phù!

Thân thể thoáng lảo đảo một cái, tim Khương Thần gần như ngừng đập:

- 5.1?

Trời ạ, vừa nói người này không thể so sánh được với mình, kết quả lại là một 5.1... Đây chính là mức độ tâm cảnh còn cao hơn so với Mạc Vũ công chúa!

Khương Thần chỉ cảm thấy một ngụm máu tươi ngậm trong miệng, buồn bực sắp phun ra.

- 5.1? Điều này...

Lăng Tiêu Tiêu cũng mở to hai mắt nhìn. Đại ca, mức độ tâm cảnh của ngươi cũng đạt được 5.1, tự nhiên danh sư thi cái gì cũng không biết. Đến cùng ngươi từ xó xỉnh nào xuất hiện vậy?

5.1 đã có thể xưng là tuyệt đỉnh thiên tài, có chút tu luyện có thể đạt tới mức độ 6.0. Có đầy đủ tư cách sát hạch danh sư nhị tinh!

Thiên Vũ vương quốc nhiều năm như vậy, người tài giỏi như thế, cũng chưa từng xuất hiện qua mấy người...

Vốn tưởng rằng là một kẻ nhà quê cái gì cũng sẽ không, kết quả nhanh chóng biến hóa, thành thiên tài tuyệt thế. Gương mặt Lăng Tiêu Tiêu đỏ ửng, không biết nên nói cái gì.

...

- Mức độ tâm cảnh 5.1, tuyệt đối là thiên tài trong thiên tài. Đi ra sân, hiện tại ta lại giúp ngươi sát hạch!

Ngô sư vẻ mặt kích động, đi nhanh ra ngoài.

Đám người Trương Huyền đi theo.

Thời gian không lâu, mọi người đi tới trong một đại sảnh rộng rãi.

Ngay phía trước đại sảnh có năm cửa lớn đóng chặt.

- Sát hạch danh sư chia ra làm năm bước đi: phòng tín nhiệm, phòng trợ giúp tu luyện, điện khôi lỗi, biển công pháp, đường không sai! Ngươi lại có học sinh, có lời, bảo bọn họ tiến vào phòng trước mặt này. Chỉ muốn độ tín nhiệm đối với ngươi đạt được 50, xem như thông qua!

Ngô sư chỉ vào cánh cửa đầu tiên, nói.
- Ừ!

Đã nghe Lăng Tiêu Tiêu nói qua quy định, Trương Huyền gật đầu ngoắc tay. Đám người Triệu Nhã đã đi tới:

- Mấy người này là đệ tử của ta!

- Bọn họ...

Liếc mắt nhìn mọi người, Ngô sư lại liếc mắt nhìn Trương Huyền, lộ ra một tia nghi ngờ.

Bình thường lão sư và học sinh đều có chênh lệch tuổi không nhỏ. Bởi vì như vậy, có thể rất dễ thu được độ tín nhiệm.

Giống như ngươi mới hai mươi tuổi, dạy tri thức cho hài tử bảy, tám tuổi, bọn họ khẳng định rất tín nhiệm ngươi. Nếu muốn dạy cho người mười sáu mười bảy tuổi, tin hay không không nói, sợ rằng để cho bọn họ nhận thức hắn làm lão sư, trong lòng cũng có chút không phục.

Dựa vào cái gì?

Trước mắt chính là như vậy. Vị Trương lão sư này, thoạt nhìn không đến hai mươi tuổi. Học sinh mười sáu mười bảy tuổi, tuổi không chênh lệch nhiều. Ngươi xác định dẫn loại học sinh này qua, độ tín nhiệm có thể đạt được năm mươi?

- Cái này... Không biết những học sinh này của ngươi, tổng cộng dạy trong thời gian bao lâu?

Có chút do dự, Ngô sư hỏi tiếp.

Tuổi không chênh lệch nhiều, mặc dù có chút vấn đề, nếu như dạy dỗ trong thời gian dài, trong lòng bội phục, độ tín nhiệm cũng sẽ tự nhiên cao hơn không ít.

- Hơn nửa tháng...

Trương Huyền suy nghĩ một chút, có chút ngượng ngùng:

- Hơn nửa tháng này, ta bình thường còn ở bên ngoài. Cẩn thận tính toán, có khoảng năm, sáu ngày!

- Năm, sáu ngày...

Thân thể thoáng lảo đảo một cái, Ngô sư thiếu chút nữa ngất đi. Hắn nhìn người trước mắt giống như đang nhìn quái vật.

Sát hạch danh sư, người khác tìm học sinh khắp nơi, nuôi dưỡng rất nhiều năm, như vậy độ tín nhiệm sẽ lớn. Khả năng có thể thông qua cũng lại lớn. Ngươi thì hay rồi... dạy năm, sáu ngày lại dẫn học sinh tới...

Ngươi xác định có độ tín nhiệm vượt quá năm mươi sao?

- Thế nào?

Trương Huyền không biết dẫn học sinh qua, còn có nhiều chú ý như vậy, vẻ mặt nghi ngờ.

- Cái này... Không có gì. Chỉ là muốn hỏi một chút, ngươi có còn những học sinh khác hay không. Ví dụ như, có thời gian dạy dài một chút, nhỏ tuổi một chút...

Rất sợ hắn không hiểu, Ngô sư kiên nhẫn nói.

- Không. Bọn họ là người ta dạy thời gian dài nhất, ít tuổi nhất!

Trương Huyền gật đầu.

Ngô sư đảo mắt.

Trời ạ, dạy mấy tuổi tuổi không chênh lệch với ngươi là mấy trong năm, sáu ngày, đây coi như là thời gian dạy dài nhất, ít tuổi nhất?

Đùa giỡn với ta sao?

Đang phiền muộn, không biết giải thích với người này như thế nào, liền nghe được người thanh niên trước mắt vẻ mặt nghi ngờ nhìn qua:

- Nếu như bọn họ không được, ta cũng Mạc Vũ công chúa dạy vài ngày, để cho nàng thử xem cũng được!
Thử?

Thử em gái ngươi!

Ngươi cho rằng sát hạch danh sư là chơi sao?

Vốn tưởng rằng mức độ tâm cảnh đạt được 5.1, là một thiên tài tuyệt đỉnh, khẳng định sát hạch không thành vấn đề. Thật không nghĩ tới... Ngay cả lời cũng nói không thông.

- Nếu như ngươi lại chỉ có mấy vị học sinh này, lại để cho bọn họ vào đi thôi. Sớm nói cho ngươi biết một tiếng, độ tín nhiệm bọn họ đối với ngươi phải đạt được ngoài 50, mới tính thông qua. Không đạt được... cũng chỉ có thể trở lại lần sau sát hạch!

Cố nén phiền muộn, Ngô sư lười phải tiếp tục giải thích, nói.

- Ừ, biết!

Trương Huyền khoát tay, nhìn về phía đám người Triệu Nhã:

- Các ngươi vào đi thôi!

- Vâng!

Đám người Triệu Nhã gật đầu, đẩy cửa đi vào gian phòng.

- Ở chỗ này nhỏ một giọt máu tươi của ngươi, giống như thủy tinh tín nhiệm, bên trong gian phòng gặp phải các loại huyễn cảnh, biểu hiện tín nhiệm của học sinh đối với ngươi ở trên vách tường!

Thấy người này trực tiếp cho học sinh nhanh chóng đi vào, ngay cả một câu cũng không khai báo, Ngô sư càng bất đắc dĩ. Đối với người này, hắn cũng không ôm lòng tin gì nữa.

Lão sư khác, trước khi để cho học sinh tiến vào trong, đều sớm căn dặn, gặp phải huyễn cảnh nên làm cái gì, thông qua ngôn ngữ ám chỉ, để tăng độ tín nhiệm đạt được...

Hắn thì hay rồi, cái gì cũng không nói, giống như thả vịt chết. Thật không biết người như thế, làm thế nào lên làm lão sư.

Đối với quy định sát hạch danh sư, Trương Huyền hoàn toàn không hiểu. Chỉ có điều, đối với hắn mà nói, cũng không cần phải biết. Hắn đi tới trước mặt, nhỏ một giọt máu tươi.

Oong!

Một tiếng động khẽ vang lên. Phòng tín nhiệm lập tức vận chuyển, lập lòe ánh sáng.

Nhìn thấy được cửa sát hạch danh sư thứ nhất bắt đầu, mọi người đi qua theo. Mỗi một người đều tập trung ánh mắt, thoáng hiện ra vẻ khẩn trương.

- Dẫn một đám học sinh tuổi tác không chênh lệch cùng mình bao nhiêu, chỉ dạy năm, sáu ngày... vậy độ tín nhiệm có thể qua hai mươi cũng là không tệ!

Khương Thần cười lạnh.

Danh sư tuy rằng thi khó, nhưng cũng có thể theo dõi.

Làm danh sư nhất tinh, lại xuất thân thế gia danh sư, đối với loại phương pháp sát hạch này, hắn biết rất rõ.

Độ tín nhiệm cha mẹ là sáu mươi. Năm mươi mới qua cửa ải, nói rõ loại tín nhiệm này, đã không khác biệt so với huynh đệ tỷ muội.

Chỉ dạy học sinh mấy ngày, làm sao có thể có tín nhiệm cao như vậy?

Đừng nói một giáo sư ngôi sao, cho dù là danh sư nhất tinh, cũng không có khả năng trong thời gian ngắn ngủi như vậy, khiến cho học sinh tuổi xấp xỉ cùng mình, nắm giữ độ tín nhiệm cao như vậy.

- Mấy học sinh này... Thật sự chỉ dạy năm sáu ngày sao?

Không chỉ là hắn, ngay cả Mạc Vũ công chúa cũng không nhịn được đi tới.

- Thật ra... còn chưa có tới năm sáu ngày. Tất cả thời gian cộng lại, có chừng bảy, tám canh giờ!

Trương Huyền suy nghĩ một chút.

Thời gian giảng dạy đám người Triệu Nhã, mỗi ngày hắn đều có việc. Cơ bản là buổi sáng chỉ điểm một chút, buổi chiều cũng không ở đó. Muốn nói thời gian thật sự dạy học, có khả năng cũng chỉ bảy, tám canh giờ. Sẽ không vượt quá mười canh giờ.

- Bảy, tám... canh giờ?

Trước mắt Mạc Vũ công chúa cũng tối sầm.

Thời gian ngắn như vậy, có thể có độ tín nhiệm gì?

Vốn tưởng rằng người này khẳng định chuẩn bị thỏa đáng mới tới, không nghĩ tới không đáng tin như thế...

- Mau nhìn, độ tín nhiệm xuất hiện!

Đang nghĩ nên nói với người này thế nào, để cho hắn một lần nữa chuẩn bị, nàng liền nghe được trong đám người không biết có ai đó kêu lên.

Mạc Vũ vội vàng nhìn sang.

Oong!

Nàng chỉ nhìn thấy được cửa lớn đầu tiên trước mắt, lắc lư một hồi. Một nhóm chữ chậm rãi hiện lên ở phía trên.

- Cái gì? Sao có thể như vậy được?

Đám người Mạc Vũ, Khương Thần kinh ngạc kêu lên.

- Tín nhiệm sống chết có nhau? Đây chính là danh sư ngũ tinh mới có khả năng đạt được...

Thân thể Ngô sư cũng run rẩy, giống như đang rét lạnh.

Các danh sư khác từ trong phòng tới theo đều lặng ngắt như tờ một hồi. Dường như bọn họ đều bị con số trước mắt làm cho kinh ngạc hôn mê.

Chỉ thấy trên tường cửa có hai chữ lớn đặc biệt chói mắt, khiến người ta không thể tin được là sự thật...

85.

Chương 465: Không sai? (1)

Mức độ tín nhiệm giữa phụ mẫu cùng nhi tử, nữ nhi đại khái ở khoảng 60. Giữa phối ngẫu, không chênh biệt lắm là 70. Vượt qua điểm ấy, chính là cùng sống cùng chết, sinh tử khó lường!

Loại tín nhiệm này, không giữ lại chút nào, cho dù chết vì hắn, cũng cam tâm tình nguyện!

Đây chính là độ tín nhiệm danh sư ngũ tinh giảng dạy học sinh, mới có thể có!

Khương Thần vừa nói nhiều nhất chỉ có hai mươi, liền thấy loại tình huống này, giống như bị người tát một cái, trên mặt nóng hừng hực, miệng mở ra, ngây người tại chỗ.

Dạy năm, sáu ngày?

Con mẹ nó, ngươi đã từng thấy ai chỉ dạy trong thời gian dài như vậy, lại có tín nhiệm cao như vậy?

Thời gian ngắn như vậy lại cao như vậy, vậy dạy tới mấy năm, chẳng phải đạt được trên chín mươi sao?

Trời ạ!

Cho dù danh sư ngũ tinh cũng làm không được!

Mức độ tâm cảnh 5.1. Dạy học sinh độ tín nhiệm 85...

Tên nhà quê này là muốn nghịch thiên!

Thân thể Lăng Tiêu Tiêu cũng lảo đảo. Nàng cảm giác trên đầu một vạn con man thú bay qua.

Dẫn theo mấy học sinh tuổi không kém gì mình qua, thời gian dạy học không lâu... Bất kể từ một điểm nào, người thanh niên này đều giống như là tay mới. Đối với sát hạch danh sư hắn còn một chữ cũng không biết.

Nhưng người như vậy, tùy tiện không chuẩn bị, lại có giá trị tín nhiệm 85 điểm!

Thật khiến cho người ta bất đắc dĩ và phát điên.

Khóe miệng Mạc Vũ càng co giật.

Nàng đã sớm đoán ra, kết quả của Trương lão sư khẳng định có thể thông qua. Nhưng dù thế nào cũng không ngờ, hắn thông qua triệt để như vậy, không thể tưởng tượng nổi như vậy.

Phải biết rằng nàng dẫn tới học sinh bồi dưỡng ba năm, độ tín nhiệm cũng chỉ có 52, miễn cưỡng qua cửa ải.

Cho dù được xưng là đệ nhất thiên tài của vương quốc, Mạc Hoằng Nhất dẫn học sinh qua, độ tín nhiệm cũng không quá 55 mà thôi. Những học sinh kia, bảy tuổi đã cùng hắn học tập, thời gian sát hạch, cũng chỉ có mười một tuổi.

Học sinh từng tuổi này còn có độ tín nhiệm cao như vậy. Chính mắt thấy được, cũng làm cho người ta cảm thấy phòng tín nhiệm có phải đã hỏng hay không.

- Két!

Cửa phòng mở ra, đám người Triệu Nhã thoáng hiện ra vẻ mệt mỏi rã rời đi tới. Bọn họ quay đầu lại chú ý nhìn giá trị tín nhiện ở trên cửa.

- Xin lỗi, lão sư...

Mấy người lộ ra vẻ mặt áy náy. Trong lòng bọn họ cảm thấy đã trăm phần trăm tín nhiệm vị Trương lão sư trước mắt này. Bằng không cũng không có khả năng rời khỏi người thân, một đường đi theo. Kết quả vừa kiểm tra, chỉ có như vậy. Nhất thời bọn họ đều cảm thấy xấu hổ.

Nhìn thấy được vẻ mặt của bọn họ, mọi người lại bị mười vạn vạn tổn thương.

Không chỉ lão sư biến thái, học sinh cũng biến thái. Độ tín nhiệm 85, tự nhiên con thấy chưa đủ. Tại sao không đi chết đi...

- Khụ khụ!

Thấy nhiều danh sư, học đồ đều bị đả kích nói không ra lời, Ngô sư kịp phản ứng, ho khan một tiếng.

- Độ tín nhiệm 85, cửa sát hạch thứ nhất thông qua! Hiện tại tiến hành cửa thứ hai, phía dưới tiến hành sát hạch phòng trợ giúp tu luyện!

Nói xong hắn nhìn về phía Trương Huyền:

- Sát hạch phòng trợ giúp tu luyện chính là chức nghiệp trợ giúp tu luyện. Chức nghiệp trợ giúp của ngươi là luyện đan sư. Ta ở chỗ này phải nhắc nhở một chút.

- Bình thường kiểm tra đánh giá luyện đan sư chính là thuật luyện đan, chỉ cần có thể chế luyện ra đan dược nhất phẩm, có thể gọi là đan sư nhất tinh. Phòng trợ giúp tu luyện lại khác. Không phải là sát hạch về hiểu biết của bản thân ngươi đối với luyện đan, mà là... chỉ điểm!

- Nói cách khác, ngươi cho dù là luyện đan sư tam tinh, nếu như không biết chỉ điểm cũng vẫn không có cách nào thông qua! Về phần thành tích cao thấp, có hai loại để quyết định: Đầu tiên, sau khi chỉ điểm qua, chế luyện ra đẳng cấp đan dược, thành đan, no đủ, hoàn mỹ, đan văn... Cấp bậc càng cao, thành tích cũng lại càng cao. Thứ hai, chỉ điểm trúng bao nhiêu sai lầm, số sai lầm sẽ tương ứng với số điểm. Chỉ điểm sai một cái, trừ đi một điểm. Lấy loại này đẩy lên. Ngươi lại nghe rõ chưa?

Ngô sư giải thích xong, cố ý hỏi một câu.

- Hiểu rõ!

Ánh mắt Trương Huyền nhất thời sáng lên.
Hắn tuy là luyện đan sư nhất tinh, lại là thông qua tranh luận đan có được. Nếu như thật sự để cho hắn luyện đan, đừng nói là nhất phẩm, sợ rằng nửa phẩm cũng không có cách nào thành công. Chỉ điểm... lại đơn giản hơn nhiều.

Trong đầu dung hợp toàn bộ sách của nghiệp đoàn luyện đan sư tại Thiên Huyền vương quốc, cho dù không cần Đồ Thư Quán, chỉ điểm chế luyện đan dược nhất phẩm, hắn cũng thành thạo.

- Vậy là tốt rồi. Vào đi thôi!

Ngô sư khoát tay áo.

- Được!

Trương Huyền cũng không nhiều lời vô ích, nhấc chân đi vào.

- Các ngươi nói, cửa này hắn có thể thông qua không?

- Mạc sư cũng gọi hắn là lão sư, trên phương diện luyện đan, khẳng định có bản lĩnh đặc biệt, có thể thông qua. Cũng không biết thành tích là bao nhiêu.

- Phòng trợ giúp tu luyện đạt được, giống như độ tín nhiệm, cũng là 100 điểm. Chức nghiệp khác nhau, yêu cầu cũng sẽ không giống nhau. Hình như luyện đan sư, chỉ điểm thành đan, chỉ có thể được cho là miễn cưỡng thông qua. Đại khái khoảng 50. Thi họa sư, chỉ điểm vẽ ra bức tranh nhị cảnh, cũng khoảng số điểm này.

- Đúng vậy, 50 điểm liền có thể thông qua. Trước đây Mạc Hoằng Nhất Mạc sư sát hạch ở phòng trợ giúp tu luyện, chính là thi trận pháp sư. Thành tích trực tiếp đạt được 60, truyền vang dội một thời!

- Đạt được 60, nói rõ hiểu biết đối với chức nghiệp trợ giúp tu luyện, đã đạt được vượt qua trình độ nhất tinh, sát hạch danh sư nhất tinh... Lại có thực lực như thế, chỉ sợ cũng chỉ có loại thiên tài như hắn mới có thể làm được!

- Người này, mức độ tâm cảnh 5.1, khiến cho học sinh tín nhiệm 85. Sợ rằng... thành tích cũng sẽ không thấp.

- Đúng vậy, chỉ có điều, thuật luyện đan của cá nhân và chỉ điểm khác nhau. Ta cảm thấy, hắn có thể vượt qua 55 đã xem như là điểm cao!

...

Thấy hắn tiến vào phòng trợ giúp tu luyện, mọi người bàn luận.

Sát hạch phụ trợ tu luyện chính là chỉ điểm, không phải năng lực cá nhân. Rất nhiều người ở trên những chức nghiệp khác nhau rất có thiên phú, qua sát hạch lại đều tổn thương lông tóc ra về.

Tuy rằng Trương Huyền ở mức độ tâm cảnh và độ tín nhiệm của học sinh khiến người ta mở rộng tầm mắt, nhưng ở cửa thứ hai, vẫn có không ít người không coi trọng.

...

- Két!

Một tiếng động vang lên, cửa phòng đóng lại.

Trương Huyền nhìn vào bên trong.

Là một gian nhà đường kính chừng hai mươi thước, chính giữa để một lò luyện đan cực lớn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau