THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 46 - Chương 50

Chương 46: Vạch trần âm mưu

- Tiền boa?

Nghe Trương Huyền nói như thế, “Mặc Dương đại sư” lảo đảo vài cái, hắn ta tức giận đến nỗi suýt chút phun ra một ngụm máu tươi.

Tiền boa cái đầu ngươi á!

Hắn là một đại sư nên có bao giờ thiếu tiền đâu mà cần phải lấy tiền boa của hắn...

Mặc Dương đại sư tái mặt, tức giận vô cùng. Lúc này ngươi nhận tiền cũng không được mà không nhận tiền thì cũng không xong.

Nếu hắn ta lấy tiền thì đúng là chẳng khác nào đang nhận tiền boa của hắn, mà như vậy đồng nghĩa với việc hắn cũng chẳng khác gì một người hầu... Nhưng nếu không lấy tiền, hành động này của đối phương lại càng khiến hắn ta cảm thấy mất mặt hơn.

Hắn ta chợt nghĩ đến một vấn đề... Hay là tên nhóc kia đã sớm đoán được điều này nên mới cố tình dùng tiền của hắn ta để mua đồ, để rồi sau đó khiến hắn ta phải khó xử?

- Không cần sao? Thật tốt quá, vậy là ta có thể tiết kiệm được thêm 1.000. Ngươi nên biết 1.000 đồng tiền vàng có thể mua được rất nhiều thứ đó.

Thấy Mặc Dương đại sư do dự không chịu nhận tiền, Trương Huyền liền thu tay, bỏ tờ ngân phiếu vào trong ngực, miệng lầm bầm nói.

- ...

Mặc Dương đại sư nghe hắn nói như thế lại muốn phát điên.

- Ngươi thật may mắn, có thể chọn đúng được món đó. Nhưng như thế cũng không có nghĩa là ngươi thắng! Thôi được rồi, ta còn có chuyện quan trọng phải làm, ta đi đây.

Mặc Dương đại sư lạnh lùng nói. Hắn ta đứng dậy phất tay tính rời khỏi đây.

Nhìn thấy hành động của hắn ta như vậy, Trương Huyền thầm khen ngợi một tiếng.

Không hổ danh là người làm nghề lừa đảo, cá cược một trận không thắng được là muốn rời khỏi ngay, chỉ riêng tính cách quyết đoán này cũng đã đủ để khiến người khác phải bội phục.

Mặc kệ là do hắn gặp may hay là thực sự có bản lĩnh phân biệt bảo vật, chỉ trong một thời gian rất ngắn mà có thể kiếm được một số tiền nhiều như vậy đã đủ khiến mọi người thay đổi cách nhìn về hắn, cũng không còn dám xem hắn là người điên giống như lúc trước nữa. Thế nên thay vì tiếp tục ở đây tranh đấu với mình, hắn ta đã lựa chọn dừng lại và rời khỏi đây.

Dù sao mới vừa rồi hắn ta cũng đã kiếm được khá nhiều tiền từ việc chỉ điểm cho mấy người kia.

Đối với một người lừa đảo như hắn ta mà nói, ở đây càng lâu chỉ càng có hại thêm thôi.

- Kết quả thi đấu của chúng ta còn chưa có mà sao ngươi lại vội vã muốn đi rồi?

Nếu đã quyết định vạch trần hắn ta thì chắc chắn Trương Huyền không thể nào cho hắn ta có cơ hội chạy trốn nhanh như vậy được.

- Đúng đó đại sư, đừng có đi nhanh vậy mà! Mấy đồ vật mà hai người mua sắm đều có giá trị cả nên cũng không thể tính là hắn ta thắng được.

- Chỉ là do đại sư ngài quá khinh địch nên mới không chọn ra bảo bối quý nhất mà thôi. Chúng ta tin tưởng ngài...

Không uổng công “Mặc Dương đại sư” đã liên tục cố gắng nâng cao danh tiếng trong suốt mấy ngày qua. Đến bây giờ vẫn còn rất nhiều người trung thành ủng hộ hắn ta đến vậy.

- Trước đó ta cũng đã nói rồi, ta có chuyện rất quan trọng phải rời khỏi, tạm biệt

Mặc Dương đại sư phất tay đáp.

- Có việc gấp gì đi nữa thì chắc cũng không đến nỗi có mấy phút mà cũng không chờ được chứ hả? Ta còn có vài chuyện muốn nhờ ngươi chỉ dạy đây!

Trương Huyền đứng chặn trước mặt hắn ta.

- Chuyện gì?

Mặc Dương đại sư ngừng lại, hừ một tiếng.

- Lão nhân này...

Thấy “Mặc Dương đại sư” đã dừng lại, Trương Huyền mỉm cười, nhìn về phía lão nhân vừa được đại sư chỉ điểm mua cái bình Quan Thưởng.

- Sao vậy?

Lão nhân đi tới hỏi.

Từ lúc mua được chiếc bình đó đến giờ, lão nhân vẫn luôn ôm nó trong ngực như ôm bảo vật quý hiếm nhất vậy. Vì kích thước của bảo bối này rất lớn, trong thời gian ngắn không có cách nào để làm sạch nó được, vì vậy lão nhân vẫn chưa rời khỏi đây.

- Nếu như ta không nhìn lầm, cái bình Quan Thưởng mà lão đã bỏ ra 8 vạn đồng tiền vàng để mua đã bị vỡ. Hơn nữa giá trị của nó còn không đáng 1 đồng tiền vàng.

Trương Huyền nói.

- Bình Quan Thưởng? Còn không đáng giá 1 đồng? Đùa kiểu gì vậy hả? Cái này là do đại sư đã chọn giúp ta...Lão nhân tái mặt, tức giận quát lớn.

- Bảo vật lớn như vậy, nếu muốn làm sạch nó thì cần thời gian ít nhất là một ngày, như vậy sẽ rất phiền phức. Thế này đi, lão hãy ném nó xuống đất xem. Nếu như ta nói sai, ta sẽ bồi thường cho ngươi 8 vạn đồng tiền vàng! Còn nếu ta nói đúng, điều đó có nghĩa là lão đã bị người ta lừa rồi. Đến lúc đó hãy tìm người lừa lão mà đòi tiền lại là được.

Trương Huyền mỉm cười nhìn lão nhân.

- Ném xuống đất?

Lão nhân sững sờ.

Đối phương nói không sai, bảo bối lớn như vậy nếu muốn làm sạch nó thì phải cần rất nhiều thời gian. Nhưng chỉ cần ném nó xuống đất là có thể nhanh chóng biết được sự thật rồi.

Nếu theo như lời đối phương đã nói, đây chỉ là một cái bình Quan Thưởng thì nó thật sự không đáng giá bao nhiêu tiền.

Mà lão thì sẽ mất trắng 8 vạn đồng tiền vàng, gần như là mất hết của cải.

Nếu thật sự mua nhầm hàng giả, lúc trở về chắc lão chỉ còn cách đi nhảy lầu chết quách cho xong.

Nếu trước đó thiếu niên kia nói ra lời này, lão khẳng định sẽ chỉ xì mũi coi thường, cũng không bao giờ tin tưởng. Thế nhưng vừa rồi chứng kiến đối phương mới vừa ra tay đã mua được một bảo bối quý hiếm, lời gấp 765 lần. Điều này khiến lão hơi do dự.- Yên tâm đi, nếu bảo vật đó là thật thì dù có ném nó đi cũng sẽ không bị vỡ, lão cũng không bị mất tiền đâu.

Thấy lão nhân do dự, Trương Huyền nói tiếp.

- Được rồi!

Lão nhân chần chừ một lát rồi cầm bảo vật đang ôm trong ngực ném ra ngoài.

Loảng xoảng!

Tiếng bình vỡ vang lên, bảo bối to như vậy đã bị vỡ nát. Hình dáng đằng sau lớp rêu xanh và đất bùn cũng đã lộ ra ngoài... Đây đúng là một cái bình không có giá trị.

- Đúng thật là... bình Quan Thưởng?

Không ít người nhìn thoáng qua đã nhận ra, đây thực sự chính là một cái bình Quan Thưởng.

Thứ này mặc dù là đồ cổ nhưng cũng không đáng giá bao nhiêu tiền. Đừng nói 8 vạn đồng tiền vàng, dù chỉ 10 đồng cũng chưa chắc đã có thể bán ra được.

- Cái này là sao...

Nhìn những mảnh vỡ trên mặt đất, lão nhân cảm thấy buồn bã vô cùng.

Lúc nãy lão nhân tràn đầy hi vọng có thể lấy thứ này để đổi lại một số tiền lớn, ai dè kết quả lại thành ra thế này, hỏi sao lão nhân không đau lòng cho được.
- Chuyện gì đang xảy ra ư? Cái này lão nên hỏi “Mặc Dương đại sư” kia kìa. Nếu ta đoán không lầm, hắn ta với chủ quán là đồng bọn của nhau. Bọn họ lợi dụng cái danh Giám bảo sư để hấp dẫn sự chú ý của mọi người. Sau đó lại giả bộ giúp người khác chọn bảo vật, mục đích chính là để các người bỏ tiền ra mua đồ giả. Như vậy bọn họ sẽ kiếm được càng nhiều tiền lời hơn nữa!

Trương Huyền nhìn về phía Mặc Dương đại sư và chủ quán đang đứng cách đó không xa, nhếch môi cười:

- Còn tại sao hắn ta có thể chọn được bảo vật có giá trị cao, điều này cũng rất đơn giản. Vì không có ai ở đó lúc bọn họ làm sạch nó, thế nên bọn họ chỉ cần lấy sẵn bảo bối đã chuẩn bị trước rồi nói đó chính là vật vừa được chọn là được. Dù sao cũng đâu có ai nhìn thấy nên bọn họ muốn nói thế nào mà chẳng được.

- Cái này...

- Là thật hay giả vậy trời?

.............

Nghe Trương Huyền nói ra sự thật, tất cả mọi người đều sững sờ.

Đầu tiên xuất hiện trước mặt mọi người với tư cách là Giám bảo sư, sau đó lại giúp một người khác chỉ ra hàng giả… mỗi hành động đều được tiến hành theo tuần tự. Những người vừa rồi còn cố chấp tin tưởng Mặc Dương đại sư, giờ đây cũng đã hơi hoài nghi.

Trong lúc mọi người đang im lặng suy nghĩ xem ai đúng ai sai thì bất chợt lại vang lên một tiếng đồ vật bị vỡ. Một người nữa vừa lúc nãy được đại sư chỉ điểm thử ném bảo bối xuống đất. Lần này không phải đồ sứ, mà là một cái bình gốm không đáng tiền.

- Là giả, hóa ra chỉ là giả! Thứ này ta đã tốn đến 6 vạn đồng tiền vàng để mua... Bọn họ là kẻ lừa đảo.

Mấy người vừa được chỉ điểm mua đồ nhìn mảnh gốm vỡ vụn trên đất cũng đã biết mình bị lừa. Vì vậy bọn họ điên cuồng hét lên.

Ầm! Xoảng! Xoảng!

Theo chân hai người đi trước, mấy người còn lại cũng không ngồi yên nữa mà vội vã cầm bảo bối vừa mua được ném xuống đất, có người dùng dao hoặc búa đập nát nó.

Sau khi đập xong, thấy rõ được hình dạng ban đầu của mấy vật kia, sắc mặt bọn họ ai nấy đều trắng bệch.

- Mấy thứ này đều là giả... Tất cả đều là những thứ không đáng tiền!

- Chúng ta đã bị lừa rồi, Mặc Dương đại sư này là giả...

Nếu như chỉ có một đồ vật là giả, như vậy vẫn còn có thể thông cảm được, vì Giám bảo sư cũng không có khả năng nói đúng chính xác 100%. Thế nhưng cả 9 đồ vật kia cũng đều là giả, lại còn tốn nhiều tiền như vậy, chắc chắn đối phương chính là kẻ lừa gạt!

Còn bày đặt giả bộ nhân hậu, từ bi cái nỗi gì... Hừ, ta khinh, hóa ra chỉ là một tên lừa đảo.

Đám người kia đã nổi điên, bọn họ ào lên vây quanh “Mặc Dương đại sư” và chủ quán, nhìn hai người bằng ánh mắt hung tợn như muốn ăn tươi nuốt sống bọn họ vậy.

Tiền của bọn họ là do cực khổ kiếm được chứ đâu phải bỗng không mà có.

Nếu như không nhờ tên tiểu tử kia, chờ bọn họ làm sạch đồ vật xong, cho dù biết là bị lừa đi nữa thì cũng đâu biết tìm ai để đòi lại tiền đã mất chứ.

- Đừng nghe tên tiểu tử này nói bậy, Giám bảo sư cũng có lúc nhìn nhầm mà, ta không quen biết chủ quán đâu...

Nhìn thấy “ánh mắt giết người” của đám người kia, “Mặc Dương đại sư” biết không thể che giấu được nữa nên cũng hốt hoảng thét lên.

Nếu đổi lại là trước đó, nhất định đám người kia sẽ nghe lời hắn ta, nhưng bây giờ... đã không còn ai tin tưởng nữa.

Bốp... bốp... bốp!

Đám người nổi giận xông vào đánh “Mặc Dương đại sư”, đương nhiên chủ quán cũng không thoát được. Ngay sau đó, những tiếng kêu thảm thiết liên tục vang lên.

Còn về người đã vạch trần vụ việc này, Trương Huyền, đã sớm thừa dịp mấy người kia nổi điên lặng lẽ rời khỏi đó rồi.

Thế giới rộng lớn như vậy, mỗi ngày đều có rất nhiều người đi lừa gạt và cũng có rất nhiều người bị lừa. Hắn không phải thần tiên mà có lòng tốt giúp đỡ bọn họ. Chẳng qua là do cái tên “Mặc Dương đại sư” kia cố tình kiếm chuyện, chứ nếu không hắn cũng chẳng thèm để ý đến chuyện này làm gì cho mệt.

Hiện tại những người kia đã biết bản thân mình bị người ta lừa gạt, khẳng định cũng sẽ biết cách xử lý ổn thỏa việc này nên hắn không cần phải quan tâm đến nữa.

- Phòng sách Hoàng Ngữ...

Đi chầm chậm dọc theo các cửa hàng được một lát, Trương Huyền nhìn thấy có một căn phòng cực lớn phía trước mặt, trên giá sách bên trong đó có để rất nhiều sách cổ.

Trong Thương thành có những nơi bán dược liệu, binh khí, man thú thì tất nhiên cũng có nơi bán sách. Đây cũng là mục đích mà hắn đến Thương thành.

- Vào xem thôi!

Trương Huyền bước vào phòng.

Chương 47: Hoàng Ngữ

- Công tử đến đây mua sách hay là đọc sách?

Vừa đi vào phòng sách, một nữ tử liền đi ra đón tiếp.

Nữ tử này khoảng mười bảy, mười tám tuổi, gương mặt ngây thơ, dáng người cũng khá đẹp. Mặc dù nữ tử này không đẹp bằng Thẩm Bích Như nhưng tuyệt đối cũng được coi là một người đẹp.

- Ở đây có... sách luyện võ dành cho võ giả tầng sáu không?

Trương Huyền nói thẳng mục đích của mình.

- Công pháp cho võ giả tầng sáu ư?

- Công tử nói đùa rồi, loại công pháp này mỗi một quyển đều có giá trị không nhỏ. Chỗ chúng ta chỉ là một cửa hiệu sách nhỏ, làm sao có tư cách bán ra mấy loại sách này cơ chứ... Nếu như muốn tìm sách công pháp sơ cấp thì may ra còn có mấy quyển...

Nữ tử kia lắc đầu.

Tiệm sách của nàng đa số chỉ có bán các loại sách thuộc thể loại tiểu sử danh nhân hoặc sách về địa lý, văn học mà thôi. Công pháp là sách bí mật, chỉ dành cho những người tu luyện, thế nên sao có thể tùy tiện xem hay mua được?

- Vậy... ngươi có biết ở đâu có bán không?

Thấy ở đây không có, Trương Huyền thở dài, sau đó nhìn nữ tử kia hỏi với vẻ mặt đầy mong đợi.

- Bán sách công pháp tầng sáu ư?

Nữ tử lại lắc đầu:

- Công pháp ở cấp bậc này không có người nào bán đâu, toàn bộ Thiên Huyền thành này chắc chắn là không có, nhưng mà... có một vài cường giả thường sưu tầm không ít sách trong nhà, nếu như có quen biết thì có thể đến đó xem đấy!

- Có thể đến xem sao? Chỉ cần được xem thôi cũng đã tốt lắm rồi!

Ánh mắt Trương Huyền sáng lên.

Có Thiên Đạo Đồ Thư Quán, hắn không cần phải mua sách làm gì, chỉ cần được cầm loại sách này rồi đọc sơ qua là thư viện đã có thể tự động tạo ra quyển tương tự rồi.

- Thế nàng có biết vị tiền bối nào mà trong nhà có những quyển sách công pháp giống như vậy không? Hơn nữa còn cho phép người khác xem sách của mình ấy?

Trương Huyền sốt ruột hỏi.

- Cho phép người khác xem sách?

Nữ tử kia nhướng mày tính lắc đầu nhưng lại chợt nhớ ra cái gì đó, vì vậy nở nụ cười đáp:

- Thật ra ta có biết một người nhưng mà lão tiên sinh ấy lại nổi tiếng là một người kỳ quặc! Nếu tâm trạng tốt, dù ngươi có chuyển hết sách của tiên sinh ra ngoài phơi nắng cũng chẳng sao nhưng nếu tâm trạng không tốt thì đừng nói là xem sách, mà ngay cả cửa cũng đóng không cho ngươi vào.

- Còn có kiểu người như vậy nữa ư?

Trương Huyền nhíu mày, lập tức nói:

- Vậy xin làm phiền cô nương một chút, nàng có thể nói cho ta biết nhà của vị tiền bối này ở đâu hay không?

- Đúng lúc cửa hàng cũng không có khách, như vậy đi, để ta dẫn ngươi đến đó!

Nữ tử cười nói.

- Làm phiền cô nương!

Trương Huyền không ngờ vị cô nương này lại nhiệt tình như thế, muốn tự mình dẫn hắn đi. Vì vậy hắn rất biết ơn gật đầu.

Nữ tử đi phía trước dẫn đường, hai người liền đi ra ngoài.

Nói chuyện phiếm vài câu, Trương Huyền biết được cô nương này tên là Hoàng Ngữ. Phòng sách kia là do nàng mở, sắp xếp bên trong phòng cũng là do nàng thiết kế. Phòng sách này cũng mới khai trương, hình như khoảng mấy chục ngày trước.

- Nàng nói trong nhà vị tiền bối này có rất nhiều sách sao?

Đi được một lát, Trương Huyền lại nhịn không được liền hỏi.

- Tất nhiên rồi, lão tiên sinh ấy là một nhà nho lớn, nổi tiếng trong nước, từng là lão sư của quốc vương Thẩm Truy! Điều đặc biệt là lão tiên sinh ấy có thể tự do ra vào thư viện quốc gia đấy, như vậy ngươi nghĩ sách ở nhà lão tiên sinh ấy có phong phú hay không?

- Là lão sư của quốc vương Thẩm Truy? Lão tiên sinh ấy từng là lão sư của quốc vương ư?

Trương Huyền nghe xong liền líu lưỡi không nói nên lời.

Quốc vương của Thiên Huyền quốc tên là Thẩm Truy, thực lực cụ thể thế nào vẫn chưa có người biết, chỉ biết quốc vương chính là người mạnh nhất trong nước, không ai có thể đánh lại.

Có thể làm lão sư của một người như thế chắc hẳn đã phải trải qua vô số bài sát hạch và cuộc thi tuyển chọn. Ngay cả viện trưởng của học viện Hồng Thiên chỉ sợ cũng chưa đủ tư cách.

- Lão tiên sinh ấy là lão sư viên dạy văn, chứ không phải dạy võ nhưng cũng là người rất lợi hại, được quốc vương kính trọng.

Nói đến đây, sắc mặt Hoàng Ngữ nghiêm túc dặn dò:

- Vị Lục Trầm tiên sinh này là người lịch sự, thích làm việc theo quy tắc, ghét nhất là những hậu bối nói năng bậy bạ. Đến lúc đó tốt nhất ngươi đừng tùy tiện mở miệng. Nếu làm tiên sinh ấy không vui thì không thể mượn sách xem được đâu.

- Ừm!

Trương Huyền gật đầu.
- À, ta cũng có chuyện cần phải làm nên đến lúc đó, muốn mượn sách thì ngươi tự nói với tiên sinh nhé, đừng quấy rối chuyện của ta đấy!

Hoàng Ngữ liếc mắt nói tiếp.

- Yên tâm đi, ta sẽ không khiến nàng khó xử đâu!

Hiểu ý Hoàng Ngữ muốn nói, Trương Huyền mỉm cười.

Đối phương đã đích thân dẫn đi, hắn đã rất biết ơn lắm rồi. Còn có thể mượn được sách hay không thì phải tự trông cậy vào bản thân mình thôi. Nếu không mượn được cũng không thể trách ai được.

Nói thế nào đi nữa hắn cũng là một lão sư, sao có thể khiến cho một vị cô nương khó xử đây?

- Lão tiên sinh rất thích những hậu bối ngoan ngoãn, nghe lời. Dù tiên sinh nói cái gì đi nữa, chỉ cần ngươi gật đầu đồng ý là được. Ngươi cũng biết đấy, những nhà nho như tiên sinh thường rất bảo thủ, vì vậy có thể sẽ có một vài ý kiến không giống với tư tưởng của những người trẻ tuổi, lúc đó ngươi cũng đừng nên tranh cãi làm gì.

Hoàng Ngữ lại tiếp tục dặn dò.

Hai người đi rất nhanh, chỉ một lát đã ra khỏi Thương thành. Sau khi đi vào mấy ngõ nhỏ liên tiếp khiến người ta hoa mắt chóng mặt, Trương Huyền rốt cuộc cũng tới trước một phủ đệ (1).

- Đây chính là nơi ở của Lục Trầm tiên sinh.

Hoàng Ngữ chỉ về phía trước.

Trương Huyền ngẩng đầu nhìn lên. Phủ đệ trước mặt không hề rộng lớn hay xa hoa như trong tưởng tượng mà chỉ giống như một ngôi nhà của các gia đình bình thường, ngay cả biển hiệu cũng không có. Nếu như không phải cô gái này dẫn hắn đến đây thì chắc hắn đã nghĩ đây chỉ là căn nhà của dân thường mà thôi.

Đây là... nơi ở của lão sư của quốc vương sao?

Thật khiến người ta không dám tin vào mắt mình.

- Lục Trầm tiên sinh là một người tiết kiệm, quốc vương Thẩm Truy đã nhiều lần muốn xây lại phủ đệ cho tiên sinh nhưng lần nào cũng bị thẳng thắn từ chối.

Nhìn thấy vẻ mặt khó hiểu của Trương Huyền, Hoàng Ngữ liền giải thích.

Trương Huyền gật đầu, trong lòng lại cảm thấy vô cùng tôn kính vị Lục Trầm tiên sinh này.

Có thân phận cao quý như vậy nhưng lại không tiêu xài xa hoa, lãng phí, luôn giữ mình trong sạch, cũng không giả bộ với ai. Vị tiên sinh này đúng là một người đáng kính trọng.

Lộc cộc... lộc cộc... lộc cộc!

Đang định gõ cửa đi vào thì bọn họ nhìn thấy một chiếc xe ngựa đang chạy nhanh đến. Tiếng vó ngựa vang lên trong ngõ nhỏ ngày càng gần, càng lúc càng rõ ràng.

Két... két!

Xe ngựa dừng lại bên cạnh hai người, một thiếu niên vén rèm xe lên bước ra.

Đó là một thiếu niên chừng mười bảy, mười tám tuổi. Hắn mặc một bộ áo trắng, dáng người cao ráo, gương mặt trắng trẻo, cả người toát lên khí chất thanh cao. Nhìn qua đã biết đó là một công tử nhà giàu.

- Tiểu Ngữ? Ngươi cũng tới đây à?

Nhìn thấy Hoàng Ngữ, ánh mắt công tử áo trắng kia sáng lên, lập tức nhìn nàng bằng ánh mắt lấy lòng.

- Ta tên là Hoàng Ngữ, cách gọi buồn nôn như vậy, sau này đừng nói nữa, chúng ta còn chưa quen thân đến trình độ này đâu!Hoàng Ngữ ghét bỏ đáp.

- Với quan hệ giữa hai nhà chúng ta, kêu ngươi là Tiểu Ngữ cũng không sao cả, hơn nữa khi ngươi còn bé không phải ta luôn gọi ngươi như vậy sao? Sao nào, hôm nay ngươi cũng tới xin gặp Lục Trầm lão tiên sinh à?

Công tử áo trắng nhẹ nhàng cười một tiếng, sau đó hất ống tay áo, vuốt cằm cười nói:

- Ha ha, món đồ kia khẳng định là của ta, ngươi đừng nghĩ đến nữa.

- Là của ai còn chưa biết được đâu! Sợ rằng đến lúc đó ngươi sẽ đau lòng đến khóc mất thôi!

Hoàng Ngữ không nhường nhịn mà đáp trả.

- Vậy cứ chờ xem.

Công tử áo trắng mỉm cười, lúc này hắn mới nhìn thấy Trương Huyền, liền nhướng mày hỏi:

- Người này là ai? Tiểu Ngữ, sao ngươi lại dẫn người ngoài đến đây...

- Ta dẫn người nào đến thì liên quan gì đến ngươi!

Hoàng Ngữ bĩu môi, không hề để ý đến thể diện đối phương.

- Hừ, tên kia, không cần biết ngươi là ai, ta khuyên ngươi tốt nhất nên cách xa Tiểu Ngữ ra. Một nhân vật nhỏ bé như ngươi không đủ tư cách để quen biết cô ấy đâu!

Công tử áo trắng nheo mắt, lạnh lùng nhìn Trương Huyền.

- ...

Không ngờ chỉ đi mượn sách mà cũng bị uy hiếp, Trương Huyền bất đắc dĩ nhìn người kia.

Dùng lời nói của kiếp trước mà nói thì đúng là vận *ứt chó mà!

Vị cô nương tên Hoàng Ngữ này chỉ giúp dẫn đường cho hắn thôi, chứ hai người nào có quan hệ gì khác đâu? Có cần thiết phải làm như vậy hay không chứ?

Bị người khác uy hiếp khiến Trương Huyền cảm thấy rất khó chịu. Vì vậy hắn lười biếng duỗi thẳng lưng, phất tay cắt ngang:

- Ngươi nghĩ nhiều rồi, ngại quá, không làm phiền ngươi quan tâm!

- Hay lắm, vậy hi vọng ngươi sẽ không hối hận vì câu nói này.

Công tử áo trắng không ngờ Trương Huyền lại dám nói chuyện kiểu vậy với hắn, vì vậy hắn nhướng mày, híp mắt lại, không nhìn hai người nữa mà bước nhanh đến căn nhà trước mặt, giơ tay gõ cửa.

- Sao ngươi lại có thể ăn nói thiếu suy nghĩ như vậy chứ...

Trong lúc đối phương đang gõ cửa, Trương Huyền nghe thấy giọng nói đầy lo lắng của Hoàng Ngữ.

- Sao vậy?

Trương Huyền nghi ngờ hỏi.

- Ngươi có biết hắn là ai không mà lại dám nói chuyện như vậy với hắn?

Thấy vẻ mặt khó hiểu của Trương Huyền, Hoàng Ngữ bất đắc dĩ đáp.

Thật không hiểu nỗi cái tên tiểu tử này là do gan dạ hay là do đầu óc có vấn đề nữa.

- Mặc kệ hắn là ai...

Trương Huyền phất tay.

Người kia là ai thì có liên quan gì đến hắn chứ?

- Ngươi...

Trông thấy vẻ mặt này của Trương Huyền, Hoàng Ngữ hoài nghi liệu có phải bản thân mình vừa dẫn theo một kẻ ngu đần đến đây hay không. Thấy trong mắt đối phương hoàn toàn không có ý gì là sợ hãi hay để ý đến thân phận người kia, cô đành phải nhỏ giọng giới thiệu:

- Hắn chính là nhi tử độc nhất của Trấn Nam Vương, Bạch Tốn!

Trấn Nam Vương là vị quan lớn nhất ở Thiên Huyền quốc, địa vị của hắn chỉ dưới quốc vương Thẩm Truy. Nếu đắc tội nhi tử của Trấn Nam Vương thì khó mà sống được trong Thiên Huyền quốc này.

Cứ tưởng sau khi nói ra thân phận đối phương, tên tiểu tử này sẽ vô cùng khủng hoảng hỏi thăm nàng xem làm sao để giải quyết vấn đề này. Ai dè đâu hắn ta chỉ nhìn cô một cách khó hiểu, thật thà hỏi:

- Trấn Nam Vương... là ai?

***

(1) Phủ đệ: Nơi ở của quan lại quý tộc hoặc địa chủ

Chương 48: Là thứ đồ Gì

Hai mắt Hoàng Ngữ hoa lên, suýt chút nữa đã ngã chổng vó tại chỗ.

Ngay cả Trấn Nam Vương là ai cũng không biết? Đại ca à, ngươi thực sự là người Thiên Huyền quốc không đó? Không biết tên tiểu tử này từ xó xỉnh nào chui ra nữa!

Ngay lúc này, nàng có phần hối hận khi đã dẫn tên tiểu tử này tới nơi đây!

Cái gì cũng không biết, ngộ nhỡ nói sai gì đó, bản thân mình nhất định sẽ bị liên lụy!

Kỳ thực cũng chẳng phải Trương Huyền ngụy trang, mà hắn thật sự không biết cái gì cả.

Tiền thân chỉ là lão sư kém nhất trong học viện, lúc nào cũng chỉ lo nghĩ làm thế nào để không bị đuổi ra khỏi học viện, chứ mấy khi bỏ thời gian để hỏi thăm chính sự trong nước chứ. Vì thế khi hắn xuyên qua, những thứ biết được rất ít, ngay cả sảnh, khoa là gì cũng không hiểu thì làm sao có khả năng biết Trấn Nam Vương là ai.

Kẹt kẹt!

Hoàng Ngữ đang muốn nói sơ qua về những chiến tích chói lọi của Trấn Nam Vương một chút, bỗng nghe cửa lớn có tiếng kêu vang lên, khe cửa mở ra, một người với dáng vẻ quản gia tiến lên nghênh đón.

- Thành Bá, ta đã chuẩn bị xong, hy vọng có thể nhận được đại sư chỉ điểm lần thứ hai!

Lúc này công tử áo trắng Bạch Tốn đã không còn thái độ hung hăng như lúc nãy nữa mà cung kính lên tiếng.

- Hóa ra là Bạch tiểu công tử và Hoàng cô nương! Mời theo ta đến phòng khách chờ đợi!

Nhìn rõ dáng dấp ba người, viên quản gia khom người.

Ba người theo sau đi vào phủ đệ.

Trương Huyền nhìn sang hai bên.

Tuy trang trí của nơi này không xa hoa, thậm chí có vài chỗ không bằng học viện, nhưng nó có phong cảnh đặc biệt, động tĩnh kết hợp giống như một bức tranh thủy mặc, thanh lịch không nói thành lời.

- Một bức tranh thuỷ mặc thiên nhiên quá đẹp!

Trương Huyền không nén được, lên tiếng trầm trồ.

- Ồ? Vị công tử này… Hiểu về hội họa?

Vị quản gia đang dẫn đường phía trước, nghe được lời cảm thán liền xoay đầu lại.

- Chỉ là tùy tiện cảm khái mà thôi!

Không nghĩ chỉ thuận miệng nói lung tung lại khiến vị quản gia chú ý, Trương Huyền liền vội vàng lắc đầu.

Thời điểm kiếp trước, hắn là nhân viên quản lý thư viện, công việc nhàn nhã, tuy đã được xem qua không ít tranh vẽ nhưng lại chưa bao giờ cầm bút, chứ đừng nói đến vẽ tranh!

- Lão gia nhà chúng tôi lấy tâm làm bút, đình viện làm giấy, sửa chữa toàn bộ phủ đệ giống như bức tranh, công tử thật sự nói không sai!

Viên quản gia gật gù, không nói thêm lời.

Bọn họ nhanh chóng đến phòng khách.

Phòng khách không lớn lắm, trông rất cổ kính, trên tường có treo nhiều bức họa, vừa bước vào đã đem lại cho người ta một cảm giác yên tĩnh, thanh thản.

Không giống những nơi khác, chung quanh đều là trụ đá kiểm tra sức mạnh, mang lại cho người ta cảm giác: nếu thực lực không đủ sẽ bị đào thải.

- Ta đi bẩm báo lão gia!

Viên quản gia sắp xếp ba người ngồi xuống rồi xoay người đi ra ngoài.

- Ngươi hiểu về hội họa?

Quản gia vừa đi, Hoàng Nữ liền nhìn sang Trương Huyền với ánh mắt kỳ quái.

Hiển nhiên nàng cũng đã nghe được đoạn đối thoại vừa rồi, và cũng hiển nhiên, đối với thiếu niên nàng dẫn tới này, nàng vẫn chưa biết một chút nào về hắn cả.

- Chỉ là ta nhìn thấy bố trí trong nhà có phần giống tranh vẽ mà thôi!

Trương Huyền nói.

- Tiểu Ngữ, không nên nghe hắn nói bậy, tên tiểu tử này đang làm ra vẻ, cố làm ra vẻ bí ẩn mà thôi!

Ánh mắt Bạch Tốn như thiêu như đốt.

- Ngươi biết cái gì? Vị bằng hữu này của ta học rộng hiểu cao, tài trí hơn người! Ngươi cho rằng ai cũng giống ngươi sao, lúc nào cũng làm bộ làm tịch?

Nghe thấy Bạch Tốn sỉ nhục bằng hữu nàng dẫn tới, Hoàng Ngữ liền lập tức cảm thấy bực mình.

- Học rộng hiểu cao ư? Hắn ấy á? Tiểu Ngữ, ngươi cũng phải cẩn thận một chút, ta thấy tên tiểu tử này cũng chỉ là phường công tử bột vô học, tuổi không lớn lắm nhưng thích học nói huơu nói vượn, nịnh bợ cho bọn nữ nhi vui vẻ, thực sự là không biết liêm sỉ, vô cùng liêm sỉ!

Nghe thấy nữ tử khen đối phương, Bạch Tốn càng tức giận, hai hàm răng nghiến chặt vang lên tiếng ken két.

- Vị bằng hữu này của ta tinh thông cầm kỳ thư họa, không có gì là không biết cả, không chỗ nào không tinh, đừng nói trong thế hệ trẻ hắn là người kiệt xuất, mà cho dù ở thế hệ trước cũng tuyệt đối không có mấy người sánh bằng! Nào giống như ngươi, cái gì cũng không biết, cả ngày chỉ biết đánh đánh giết giết! Ngươi mới thật sự là quân vô dụng!Hoàng Ngữ một bước cũng không nhường.

- Còn cầm kỳ thư họa, tinh thông mọi thứ ư? Hắn ấy á? Xem ra hắn cũng chẳng lớn hơn ta bao nhiêu, cho dù có bắt đầu học từ trong bụng mẹ thì hắn cũng có thể học được bao nhiêu chứ? Cũng chỉ có ngươi mới bị hắn lừa gạt!

Bạch Tốn chiếu cặp mắt hung tợn nhìn Trương Huyền.

- Tuổi còn trẻ có nghĩa là học không giỏi hay sao? Ngộ nhỡ người ta sở hữu bản chất thiên phú thì sao? Bản thân mình không có thiên phú, thì cũng không nên hoài nghi người khác!

Hoàng Ngữ nói tiếp.

….

Nghe được cuộc đối thoại của hai người, đầu Trương Huyền cảm thấy mờ mịt.

Các ngươi cãi vã thì cãi vã, kéo ta vào làm cái gì? Ta nào có trêu ai ghẹo ai?

Cầm kỳ thư họa ư? Bản thân mình còn chưa sờ qua bốn thứ này … Thiên phú cao ư? Nếu thiên phú cao liệu có thể biến thành lão sư đầu tiên từ xưa đến nay đạt không điểm trong kì sát hạch ở học viện Hồng Thiên?

Hai bên vẫn cãi vã, Bạch Tốn còn muốn tiếp tục phản kích vài câu, nhưng bỗng nghe thấy bên ngoài có tiếng bước chân vang lên, rồi một bóng người đi vào.Là một lão nhân, râu tóc bạc phơ, toàn thân toát ra một loại khí chất đặc thù, điềm tĩnh mà uy nghiêm.

Vị quản gia lúc nãy đang bước theo sau.

Đây từng chính là lão sư của quốc vương Trầm Truy, Lục Trầm đại nhân!

- Xin chào đại sư!

Vừa trông thấy người vừa bước vào, Bạch Tốn, Hoàng Ngữ không dám tiếp tục đấu võ mồm, mà nhất loạt khom người cung kính.

- Vừa nãy ta nghe nói có người nhìn ra cách bố trí đình viện của ta giống một bức tranh thuỷ mặc, hiếm thấy người tuổi trẻ bây giờ còn có sở thích tao nhã như vậy!

Không để ý tới hai người hành lễ, vừa tiến vào, đôi mắt của ông lão đã nhìn vào Trương Huyền, hiển nhiên lời nói của Trương Huyền vừa nãy, vị quản gia kia đã nói lại cho ông nghe.

- Đại sư, tên tiểu tử này chỉ thuận miệng nói bậy, chúng ta không cần phải để ý làm gì, hôm nay ta đã ôn tập tốt bài tập rồi, đại sư có thể tùy tiện kiểm tra…

Bạch Tốn thấy sự chú ý của đại sư bị tên tiểu tử mới xuất hiện này thu hút, trong lòng cảm thấy không thoải mái, liền vội vàng nói.

- Ta cho phép ngươi nói chuyện?

Lục Trầm đại sư nhíu mày lại.

- Ta…

Mặt Bạch Tốn đỏ bừng nhưng không dám nói nhảm thêm lời nào nữa.

Cho dù địa vị của hắn rất cao, cha hắn càng khỏi nói, nhưng ở trước mặt đường đường một đế sư, hắn vẫn còn kém rất xa.
Sau khi quát Bạch Tốn xong, Lục Trầm đại sư lại nhìn về phía Trương Huyền:

- Nếu như cậu hiểu về hội họa, vừa hay chỗ của ta có một tác phẩm, cậu giúp ta giám thưởng một chút xem sao!

Nói xong liền vẫy tay một cái.

Vị quản gia tiến lên phía trước, trong tay đã cầm sẵn một bức tranh, lúc này trải ra trên bàn.

Là một bức tranh thuỷ mặc, thanh tao, mộc mạc và nền nã, vừa mở ra, một bầu không khí trong lành, tươi mát lập tức phả vào mặt, từng làn khói bếp vấn vít trong không trung, khung cảnh sơn thôn yên tĩnh, đám trẻ con đang hớn hở nô đùa với nhau, trong khung cảnh ấy dường như người ta có thể nghe thấy tiếng ve kêu chim hót tiếng lá xào xạc như đang nhảy múa trong gió. Đây là một bức tranh sơn thủy điền viên hữu tình.

- Chuyện này…

Trương Huyền vò đầu.

Hắn không biết một chút gì về vẽ tranh, chỉ có thể nhìn ra bức tranh này vẽ rất đẹp, giờ bảo hắn giám thưởng ư? Giám thưởng cái gì được chứ?

- Ngươi phải cố gắng nói đấy nhé, đây là đại sư đang thử thách ngươi đó. Tiên sinh rất thích thử thách người khác, trước kia ta cũng từng bị tiên sinh thử thách đấy... Nếu như nói được thì muốn mượn bao nhiêu sách cũng có thể, còn không thì cứ thế mà về…

Còn đang do dự, bên tai lại nghe thấy Hoàng Ngữ thầm thì như thế.

- Thử thách ư?

Trương Huyền cười khổ.

Sớm biết vị Lục Trầm đại sư thích thử thách đến vậy, lúc đi vào đây hắn đã không mở miệng nhiều lời.

Đây chẳng phải tự tìm phiền toái cho mình sao? Nhưng nghe khẩu khí của Hoàng Ngữ, cho dù mình không nói thì chắc chắn vị tiên sinh ấy cũng sẽ thử thách kiểu khác. Dù gì cũng đã là thói quen, muốn thay đổi, e không thay đổi được!

Bảo giám thưởng, giám thưởng cái khỉ gì chứ!

Một kẻ vô tích sự như mình thì có thể nhìn ra vấn đề gì? Nói ra thứ gì được?

Vị đại nhân ấy lại là đế sư, tinh thông thư họa, nói liên thiên chưa biết chừng chưa nói hết câu đã bị tiên sinh ấy vác gậy đuổi ra ngoài rồi.

- Sao nào? Lẽ nào có vấn đề gì?

Thấy dáng vẻ của hắn, Lục Trầm đại sư nhìn sang.

- À, không có!

Trương Huyền gãi gãi đầu, đang loay hoay sắp xếp lại từ ngữ, muốn nói làm sao để tiên sinh ấy không tìm ra lỗi nào, đột nhiên trong lòng hơi động.

- Thiên Đạo Đồ Thư Quán có thể phân biệt bảo vật thật giả, liệu nó có thể nhìn ra khuyết điểm của bức tranh này hay không?

Nghĩ tới đó, không nhịn được hắn bèn bước lên phía trước, đi tới bức tranh và đưa ngón tay nhẹ nhàng sờ vào một cái.

Ầm!

Trong đầu có tiếng động vang lên, một quyển sách xuất hiện trong đầu.

Đọc xong nội dung, Trương Huyền cảm thấy thật hớn hở, ngẩng đầu nhìn về phía ánh mắt đang tỏa sáng của Lục Trầm đại sư, khẽ mỉm cười:

- Quả thật đại sư muốn tôi giám thưởng bức họa?

Lục Trầm đại sư không trả lời, biểu thị ngầm đồng ý.

- Tôi chỉ có tám chữ lời bình!

Trương Huyền nói.

- Xin lắng tai nghe!

Lục Trầm đại sư nhìn sang.

Trương Huyền gật gù, nhìn vào bức tranh trước mắt, nhẹ nhàng đi một vòng, không nhịn được lắc lắc đầu:

- Tám chữ đó là... Rắm chó không kêu, là thứ đồ gì!

- Công tử ăn nói cẩn thận!

Vốn cho rằng hắn có thể nói ra lời bình gì, giờ nghe nói như thế, vị quản gia đứng bên cạnh suýt té ngã, vội vã lên tiếng ngăn cản:

- Đây là bức họa đại sư vừa lưu lại đó…

Chương 49: Sao hắn làm được?

- Là của đại sư lưu lại?

Hoàng Ngữ đứng bên cạnh cũng phải phát điên, suýt chút nữa không đứng vững ngã bổ nhào xuống đất.

Trước đây Lục Trầm đại sư cũng từng để nàng giám thưởng hội họa, muốn nhân cơ hội đó để thử thách, nhưng… chưa bao giờ tiên sinh ấy dùng tác phẩm của mình để thử cả.

Lần này sao lại...

Vấn đề mấu chốt là, nếu dùng tác phẩm của mình để thử thách thì cũng chẳng sao, nếu như tên tiểu tử trước mắt này nói vài lời hay ho, khoa trương một chút, hoặc giả đại sư vui vẻ một chút thì mọi chuyện có phải xong rồi không... Đằng này, hắn ta nói cái gì chứ: rắm chó không kêu, là thứ đồ gì?

Đây là tiếng người nói sao?

Dám nói tác phẩm hội họa của Lục Trầm đại sư rắm chó không kêu, là thứ đồ gì…

Hoàng Ngữ bị đả kích suýt thổ huyết.

Không phải ngươi nói sẽ không làm khó ta sao? Đây là... Xảy ra chuyện gì vậy?

Nếu Trương Huyền còn nói hắn còn là một lão sư để cho nàng biết để nàng khỏi khó xử, thì nhất định nàng sẽ càng thổ huyết!

Người như ngươi còn muốn ta không lúng túng?

Đây rõ ràng là bức ta vào chỗ chết đây mà...

Nàng đã thật sự hối hận khi dẫn tên tiểu tử này tới đây!

Lục Trầm đại sư yêu thích người trẻ tuổi khiêm tốn hiếu học, chưa bao giờ để ý đến địa vị sang hèn, luôn yêu thích người muốn học hỏi từ mình.

Tiểu tử này nhìn nho nhã, lịch sự, cư xử có vẻ rất đúng mực, vốn tưởng hắn là người khiêm tốn nhưng hiếu học nên dẫn tới, có thể khiến đại sư vui vẻ, như thế mình cũng có thể tìm lý do nhân cơ hội hoàn thành mục đích của mình, kết quả nào ngờ... Thật không thể tin nổi!

Hoàng Ngữ cảm thấy hối hận tột cùng.

Sớm biết vậy, trực tiếp từ chối là tốt rồi, cần gì phải đích thân dẫn hắn tới đây, tự mình chuốc lấy phiền phức...

Bên này suýt phát rồ, bên kia Bạch Tốn sắp bật cười.

Thực sự không sợ đối thủ giống như thần, chỉ sợ đồng đội ngu như heo.

Tên này còn nói tác phẩm của Lục Trầm đại sư là “Thứ đồ gì”, khỏi cần phải nghĩ, khẳng định hắn ta sẽ triệt để đắc tội đại sư, cho dù mình không tự ra tay, chắc chắn đại sư cũng sẽ giáo huấn tiểu tử vô tri này một trận!

- Đây chính là người học rộng hiểu cao, tài trí hơn người? Cầm kỳ thư họa, tinh thông mọi thứ đó ư?

Cười khẽ một tiếng, Bạch Tốn nhìn về phía Hoàng Ngữ, biểu cảm chế nhạo ra mặt.

Vừa nãy Hoàng Ngữ vừa khen xong, giờ đối phương liền nói ra lời này, ngươi có thấy đây là người học rộng hiểu nhiều, tài trí hơn người?

- Cũng không cần nhiều lời!

Tuy quản gia Thành Bá căng thẳng, Hoàng Ngữ phát rồ, Bạch Tốn đắc ý, nhưng Lục Trầm đại sư cũng không vì lời của Trương Huyền mà tức giận. Tiên sinh cắt ngang mọi nghị luận của mọi người, lạnh nhạt nhìn sang:

- Vị tiểu huynh đệ này sao lại nói lời ấy, lẽ nào tác phẩm có vấn đề gì?

- Ta không biết đây là tác phẩm của đại sư, đã mạo phạm đại sư, xin tha lỗi!

Trương Huyền làm bộ kinh ngạc, liền vội vàng khom người.

Thiên Đạo Đồ Thư Quán đã tạo ra sách, liệt kê những khuyết điểm trong bức tranh này, cũng đã ghi chú tên tác giả, đương nhiên hắn đã biết đây chính là tác phẩm của vị Lục Trầm đại sư trước mặt, chỉ là cố ý làm bộ không biết thôi!

- Không sao, đây chỉ là tác phẩm hội họa, để ngươi giám thưởng và đưa lời chỉ giáo, chỉ nói tốt xấu, không cần phải nói chuyện do ai vẽ!

Lục Trầm đại sư xua tay.

- Đại sư nói như vậy ta an tâm!

Trương Huyền nhẹ nhàng nở nụ cười, nhìn về phía bức tranh trước mắt, vuốt nhẹ:

- Nếu như chỉ nói riêng bức họa này, cho dù là đại sư vẽ... cũng chỉ có thể dùng tám chữ lời bình! Quả thực chính là: rắm chó không kêu, là thứ đồ gì!

Hoàng Ngữ, quản gia lại một phen kinh ngạc.
Đã biết bức họa do đại sư vẽ, tiểu tử, ngươi có phải điên rồi hay không?

- Nhưng mà…

Trương Huyền dừng lại một chút.

- Nhưng mà làm sao?

- Bức tranh này thật không ra sao, tùy tiện tìm thợ thủ công ngoài rìa đường cũng có thể vẽ, nói là thứ đồ gì đã là nâng cao! Nhưng, nếu như có thể nhìn thấy thứ gì đó ở tầng cấp sâu hơn, tuyệt đối sẽ bị kinh hãi, khó có thể tin tưởng đây là sự thực!

Trương Huyền nói.

- Thứ ở cấp độ sâu hơn? Chuyện này nhìn thế nào?

Lục Trầm đại sư khẽ mỉm cười.

- Rất đơn giản!

Trương Huyền nhìn về phía quản gia Thành Bá:

- Làm phiền giúp ta lấy thanh đoản kiếm!

- Được!

Thành Bá nhìn Lục Trầm đại sư một chút, thấy tiên sinh không có vẻ gì phản đối, lúc này mới xoay người đi ra ngoài, một lúc sau liền mang tới một thanh đoản kiếm.

- Xin lỗi đại sư!

Cầm thanh đoản kiếm, Trương Huyền đi thẳng tới bức tranh, đâm thẳng xuống.

- Ngươi muốn làm gì?

Trông thấy hắn hành động như vậy, Bạch Tốn vội bước lên quát lớn:

- Tác phẩm của đại sư, mỗi một bức đều giá trị liên thành, có thể nói là bảo vật vô giá. Ngươi làm hỏng vậy, bồi thường nổi sao?

Vẻ mặt Hoàng Ngữ cũng vô cùng nghi hoặc.

Ngươi xem tranh thì xem tranh, lấy đoản kiếm làm gì chứ?

Không để ý tới tiếng quát lớn của Bạch Tốn, Trương Huyền dùng đoản kiếm cắt rời bức họa đang hoàn chỉnh ra.Sau một loạt tiếng “loẹt xoẹt”, từng bộ phận bức tranh bị cắt ra cong vểnh lên, nhẹ nhàng xé một cái, phía trên tranh vẽ lộ ra, không ngờ giống như bức tường kép, bên trên bức tranh là một tầng giấy, mà phía dưới thì là da cừu.

Xoẹt xoẹt!

Tờ giấy bị xé rách, lộ ra tấm da cừu, mặt trên cũng có một bức họa, nó cực kỳ giống bức tranh phía trên nhưng thần khí mười phần, để lộ ra thần thái linh động, phảng phất như trên bức tranh đó, từng ngọn núi đá, cây cối, thôn xá, hài đồng, bất cứ lúc nào cũng sẽ chuyển động từ trong tranh bước ra.

- Nếu như ta không lầm, bức họa phía trên chỉ là giả, tác phẩm hội họa chân chính, từ lâu đã xuyên thấu qua tờ giấy khắc lên da cừu, đây mới là chân lý bức họa của đại sư!

Cầm tờ giấy lên, Trương Huyền cười nói.

- Chuyện này...

Cả Hoàng Ngữ, quản gia hay Bạch Tốn, ba người bọn họ tất cả đều mở to mắt, không thể tin được sự việc trước mặt.

Lực xuyên thấu qua tờ giấy, vẽ tranh trên da cừu, hơn nữa còn giữ được cho tờ giấy phía ngoài vẫn hoàn hảo, hoàn toàn không nhìn ra chút khuyết điểm nào... Quả thật quá lợi hại!

Mấu chốt là hai bức tranh này kết hợp với nhau trùng khớp không chê vào đâu được, không có một chút khe hở nào... Vậy làm sao hắn nhìn ra được?

- Không tệ, không tệ!

Nhìn thấy thiếu niên kia nhẹ nhàng nhìn ra huyền cơ trong tác phẩm của mình, ánh mắt Lục Trầm đại sư sáng lên, nhìn về phía thiếu niên, ánh mắt tràn đầy sự tán dương.

Đồng thời trong lòng cũng đầy chấn động.

Mình dùng chiêu lực thấu trang giấy, bản lĩnh vẽ tranh dưới da cừu cũng là vừa lĩnh ngộ, chưa bao giờ biểu hiện ra trước mặt mọi người, vậy mà thiếu niên này chỉ một lúc đã nhìn ra, phải nói nhãn lực này quá kinh người.

- Vậy bức tranh này?

Lục Trầm đại sư chỉ về phía một bức tranh vẽ trên tường.

Là bức tranh man thú, trên đó vẽ man thú cực lớn, không khác gì mãnh hổ hạ sơn, khí thế hùng hổ, đem đến cảm giác chấn động rất mạnh cho người xem. Nếu ai nhát gan, e là vừa nhìn bức tranh này sẽ sợ hãi mà ngã lăn ra đất, không dám nói lời nào mất.

Trương Huyền bước tới bức họa, nhẹ nhàng vuốt ve một hồi, lập tức nở nụ cười:

- Bức tranh này không tệ nhưng thiếu hụt khí chất, nếu ta đoán không sai, tác giả vẽ tranh này chưa từng gặp man thú! Tác phẩm hội họa này chỉ là ước đoán mà thôi!

- Chuyện này...

Lục Trầm đại sư chấn động, đôi mắt mở to.

Người khác không biết, nhưng tiên sinh thì quá hiểu đối phương có ý gì.

Bởi vì bức họa này cũng là tác phẩm của tiên sinh.

Man thú trong hình vẽ là Xích Hùng, là một loại man thú hiếm thấy, trong truyền thuyết có miêu tả lực lớn vô cùng, bất kỳ binh khí nào cũng không thể gây tổn thương, phòng ngự thì vô địch.

Quả thật tiên sinh chưa từng gặp qua man thú này, đúng như Trương Huyền vừa nói, vì để vẽ bức tranh này, tiên sinh đã lật tung không ít sách vở, và bao nhiêu phán đoán ở trong đầu.

Bức tranh này là một trong những tác phẩm đắc ý nhất của tiên sinh, chính vì thế mới được treo trang trọng ở giữa phòng khách. Vô số thư họa đại sư xem xong đều khen không dứt miệng, nên tiên sinh cảm giác mình đã vẽ được thần vận mười phần, khí thế rộng rãi, vậy mà sao đến miệng thiếu niên này lại thành thiếu hụt khí chất?

Nếu như thiếu niên này đã có thể nhìn ra tình huống cụ thể của bức họa, vậy là nhãn quang của hắn quả thực không tệ, giờ đây lại còn có thể nhìn ra bản thân mình chưa từng nhìn thấy Xích Hùng, nói như vậy tất nhiên có đạo lý riêng!

- Rốt cuộc thiếu hụt khí chất ở điểm nào, ngươi có thể nói rõ hơn được không?

Nghĩ tới đây, Lục Trầm đại sư không còn thái độ cao cao tại thượng lúc trước, vội vàng hỏi.

- Hả?

Nhìn thấy một đế sư vẫn luôn thử thách bọn họ, khiến bọn họ vò đầu bứt tai, không có cách nào để đối phó, nay lại khiêm tốn thỉnh giáo một thiếu niên mười mấy tuổi, hai người Hoàng Ngữ, Bạch Tốn đưa mắt nhìn nhau, cảm tưởng ngất xỉu đến nơi.

Đặc biệt là Hoàng Ngữ, đôi mắt chớp liên tục, trong lòng chấn động như dời sông lấp biển.

Cái tên này... Rốt cuộc làm như thế nào thế nhỉ?

Chương 50: Ngang hàng luận giao

- Rất đơn giản!

Trương Huyền không biết suy nghĩ trong đầu của mọi người cùng các cơn chấn động đó, hắn nhẹ nhàng nở nụ cười:

- Loại man thú như Xích Hùng này phòng ngự vô địch, toàn thân giống như thanh kiếm sắc bén, am hiểu tấn công nhanh, lấy tốc độ thắng đối thủ, không phải dựa vào sức mạnh, dày nặng, mạnh mẽ mà nghiền ép kẻ địch! Từ điểm đó có thể đoán, khí chất của nó sắc bén như kiếm nhọn, mà không phải dày nặng như núi lớn! Vẽ một con man thú mà người vẽ còn sai cả khí chất, không phải ước đoán thì là cái gì?

Thân thể Lục Trầm đại sư chấn động.

Đối phương không phải nói sai, mà là nói quá đúng!

Trước kia đại sư vẫn cho rằng, Xích Hùng phòng ngự vô địch nên dày nặng như núi, giờ được cậu thiếu niên này nhắc nhở, lập tức đại sư liền nhớ ra có một quyển sách từng giới thiệu, loại man thú này có tốc độ cực nhanh, giết địch vô hình, chính vì thế, rất ít người được gặp hình dáng thật của nó!

Điều kiêng kị nhất của các thư họa đại sư khi vẽ tranh, chính là tính sai khí chất, đây là sai lầm lớn, cho dù vật quý giá cũng biến thành rác rưởi. Tên tiểu tử này nói không sai, lời nói không quá đáng, như vậy là đã rất nể mặt rồi.

- Tốt, tốt!

Liên tiếp buông ra lời tán dương như thế, Lục Trầm đại sư cao hứng đến độ sắc mặt đỏ ửng lên.

Nếu như chỉ là giám thưởng khen chê một bức tranh, thì đó là sự may mắn, trùng hợp, còn đây là liên tục hai bức, tên tiểu tử này đều nhìn ra, hơn nữa lại chỉ đúng lỗi. Đến giờ thì đại sư đã hiểu, cậu thiếu niên trước mắt dù còn trẻ tuổi nhưng thật sự là một thư họa đại sư!

Trình độ so với đại sư chỉ có cao hơn chớ không thể thấp hơn!

Bằng hữu dễ kiếm, tri âm khó kiếm tìm, đại sư có thể trở thành đế sư, thư họa đại sư, trong toàn bộ Thiên Huyền quốc không người sánh ngang, bình thường chỉ luôn đi giảng giải cho người khác, bọn họ cũng chỉ là những người thuận miệng ứng phó, cực lực khen ngợi, chứ thật ra không một ai có thể xem hiểu một cách đích thực, chớ nói chi đến chuyện vạch ra khuyết điểm như này!

Cũng chính bởi vì thế, mà đại sư mới cảm thấy chán nản, tinh thần đi xuống, nên người mới thường xuyên mở rộng môn hộ, đốc thúc vãn bối hiếu học, hy vọng có thể tìm được người nối nghiệp.

Giờ phút này gặp được một người có thể nói ra khuyết điểm, vạch ra sai lầm, giống như gặp được người tri âm, thử hỏi làm sao đại sư không phấn khích?

Không nhảy lên bày tỏ sự phấn khích ấy là đã xem như ý chí của đại sư kiên định, kìm chế tốt lắm rồi.

Nhìn thấy dáng vẻ đại sư hưng phấn như vậy, hai người Hoàng Ngữ cùng Bạch Tốn liếc nhau một cái, cũng không đấu võ mồm như lúc trước, tất cả đều mở to mắt như sắp rớt ra ngoài.

Bọn họ đã biết vị đại sư này từ nhỏ, từ xưa đến nay dù cho Thái sơn có sụp đổ cũng không đổi sắc mặt, cũng chẳng hề để ý đến bất cứ chuyện gì. Lần trước quốc vương bệ hạ cho phái người mang Cực Địa Dạ Minh Châu tới, giá trị liên thành, nhưng đại sư vẫn không liếc mắt nhìn, bảo người làm tiện tay cất gọn vào trong phòng!

Thiếu niên này chỉ tùy tiện trả lời một vấn đề mà như vậy... Lẽ nào đại sư ấy nói là sự thật?

Nghĩ tới đây, hai người đồng loạt nhìn vào thiếu niên đứng cách đó không xa, bất kể nhìn thế nào cũng thấy hắn ta hết sức bình thường, không có bất kỳ điểm đặc thù nào.

- Tiểu Ngữ, còn không nhanh giới thiệu cho ta làm quen vị công tử này?

Còn đang nghi nghi hoặc hoặc, Hoàng Ngữ bất chợt nghe thấy tiếng của Lục Trầm đại sư vang lên.

- Giới thiệu? Hắn...

Bị hỏi bất ngờ, Hoàng Ngữ sửng sốt một chút, lúc này mới nhớ tới mình căn bản vẫn chưa hỏi quý danh của đối phương, bất chợt khuôn mặt đỏ lên, không nhịn được gãi đầu một cái, nhìn về phía Trương Huyền:

- A, đúng rồi, quý danh ngươi là gì…

Nghe nói như thế, Bạch Tốn ngồi bên cạnh có vẻ mặt như bị táo bón.

Vừa nãy hắn còn ghen ghét gần chết, cho rằng nữ thần của mình bị người khác nhanh chân tới chiếm trước, hận không thể đánh tên tiểu tử này một trận, bây giờ mới biết... Hoàng Ngữ còn không biết cả tên đối phương!

Sớm biết như vậy, hắn tức giận làm cái gì chứ!

Có điều, mối tơ vò của hắn còn chưa được gỡ bỏ, thì đã nghe thấy tiếng nói tức giận của Lục Trầm đại sư vang lên:

- Cái gì mà ngươi với ta chứ, không chút quy củ nào cả! Vị tiểu huynh đệ này ngang hàng luận giao với ta, sau này phải xưng hô đại sư!

- Ngang hàng luận giao?

Lần này không riêng Hoàng Ngữ, Bạch Tốn hôn mê, mà ngay cả viên quản gia Thành Bá đứng bên cạnh cũng ngẩn ngơ, nhìn Trương Huyền như quái vật.
Lục Trầm đại sư thân phận gì chứ?

Lão sư của quốc vương Trầm Truy, một đế sư chân chính đó!

Toàn bộ vương quốc không ai có thể luận giao ngang hàng với đại sư, bởi vì một khi làm như vậy liền biểu thị là trở thành trưởng bối của bệ hạ!

Người có thân phận như thế, bây giờ lại ngang hàng luận giao với thiếu niên chưa tới hai mươi tuổi? Không nghe lầm chứ?

- Ta nói không nghe thấy hay sao hả?

Thấy hai người đờ ra, Lục Trầm đại sư quát lớn lần thứ hai.

- Dạ!

Bạch Tốn, Hoàng Ngữ vội vã cúi đầu khom người:

- Xin chào đại sư!

- Không cần khách khí!

Không nghĩ tới vị Lục Trầm đại sư này lại khách khí như thế, Trương Huyền bất đắc dĩ lắc đầu:

- Tại hạ Trương Huyền, chỉ đánh bậy đánh bạ xem hiểu tranh của đại sư mà thôi, không xứng với tên gọi đại sư!

- Hóa ra là Trương Huyền tiểu huynh đệ, không thể nói như vậy được, quy củ là quy củ! Chỉ một cái nhìn mà ngươi cũng chỉ ra được những sai lầm trong tranh của ta, điều đó chứng tỏ ngươi có nghiên cứu sâu về thư họa, nhãn lực siêu quần, nếu như ngươi không xứng đáng với danh xưng như vậy, há chẳng phải đại sư như ta là hư danh hay sao?

Lục Trầm đại sư nói.

Trương Huyền cười gượng.

Việc hắn vạch ra những khuyết điểm trong bức họa là thật, nhưng căn bản đó không phải dựa vào trình độ, mà là nhờ có Thiên Đạo Đồ Thư Quán mà thôi.

Không có Thiên Đạo Đồ Thư Quán, đừng nói nhìn ra, đến tranh là cái gì e rằng hắn cũng giống như hòa thượng sờ mãi không thấy tóc mà thôi.

- Được rồi, đừng từ chối nữa, những vãn bối này, sau này gặp cứ tùy tiện quát mắng.

Không biết Trương Huyền nghĩ cái gì, Lục Trầm đại sư cứ thuận miệng nói.- Vãn bối? Tùy tiện quát mắng?

Bạch Tốn, Hoàng Ngữ sắp khóc lên.

Mẹ nó, tuổi tác không chênh lệch nhiều, sau một hồi liền biến thành đời gia gia... Đại ca, ngươi cũng quá đáng lắm đó!

Không để ý tới hai người đang buồn bực đó, Lục Trầm đại sư nghi ngờ nhìn sang:

- Tiểu huynh đệ đi theo Tiểu Ngữ tới chỗ của ta, hẳn không phải là đi dạo, không biết có chuyện gì, ta có thể giúp đỡ?

- Nghe nói chỗ của đại sư có rất nhiều sách, ta tới đây muốn tìm một số sách công pháp võ giả tầng sáu…

Nghe đại sư hỏi mục đích của mình, Trương Huyền vội vàng nói.

Tới đây chính vì thứ này, nhất định không thể bỏ qua cơ hội.

- Sách chỗ ta không ít, nhưng đa số đều là tác phẩm thư họa, công pháp cũng không phải nhiều, còn sách võ giả tầng sáu, chỉ có mấy quyển, đều ở thư phòng của ta. Nào, ta dẫn ngươi đi xem!

Nghe được mục đích của hắn, Lục Trầm đại sư cười vuốt vuốt chòm râu, đứng dậy trước tiên.

- Lão gia, thư phòng của người...

Quản gia Thành Bá không kìm được vội cất tiếng.

Thư phòng của lão gia thu gom không ít độc bản, vô cùng quý giá, chưa bao giờ cho phép người ngoài bước vào, lần trước quốc vương Trầm Truy bệ hạ tới đây cũng bị ngăn cản ngoài cửa!

Lúc trước có một hầu gái không biết tình hình, đã vào trong để quét dọn, kết quả bị phạt dùng gậy đánh chết!

Chính vì như thế, trong toàn bộ Lục phủ, thư phòng tuyệt đối là cấm khu trong cấm khu, không ai dám bén mảng...

Bây giờ lão gia lại muốn dẫn một thiếu niên mới quen biết vào đó, ông ta thật sự có chút không biết làm sao.

- Thư phòng của ta không cho người khác tiến vào chính là sợ bị vấy bẩn khí tức trần tục, Trương Huyền tiểu huynh đệ là người của chúng ta, là thư họa đại sư, có thể vào chỉ điểm giúp ta, cực kỳ vinh hạnh, có gì mà ngăn cản?

Lục Trầm đại sư sầm mặt lại.

- Vâng!

Thành Bá vội vã lùi sang một bên.

Mặc dù hắn không biết một chút gì về thư họa, nhưng vào lúc này hắn cũng biết những gì thiếu niên vừa nói mới đó khẳng định không có bất cứ vấn đề gì.

Bằng không, lão gia cũng không thể xoay chuyển thái độ một trăm tám mươi độ, hòa ái dễ gần như vậy.

- Đi!

Lục Trầm đại sư đi lên phía trước, Trương Huyền theo sau lưng, đi một lúc liền tới một gian phòng rộng rãi.

Không hổ là đại sư được Hoàng Ngữ tán dương không ngớt, trong thư phòng có vô cùng phong phú các loại sách, trên giá bày đủ các loại thư tịch, có ít nhất mấy trăm ngàn bản, vừa tiến vào trong, cảm giác như đang bước vào thư viện.

Đi tới một giá sách, tùy tiện quan sát, quả nhiên đúng như đại sư nói, tất cả đều là sách về thư họa, không có bí tịch, công pháp.

- Công pháp ở chỗ này, tổng cộng chỉ có mấy quyển, lúc trước tu luyện xong ta liền tùy tiện ném tại đây.

Lục Trầm đại sư tươi cười giới thiệu, dẫn theo Trương Huyền đi vào trong phía góc nhỏ của thư phòng

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau