THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 451 - Chương 455

Chương 451: Triệu Nhã bị đùa giỡn (1)

- Ừ!

Nhìn thấy được con hổ thân đỏ loanh quanh ở bên cạnh người trung niên Khương Thư, tu vi quả nhiên thăng cấp đến Tông Sư đỉnh phong, biết nó đã thần phục, Trương Huyền thoả mãn gật đầu. Hắn thản nhiên nhìn qua, âm thanh hoàn toàn không có chút dao động nào.

- Vi sư Dương Huyền, chỉ là đi ngang qua Thiên Vũ vương thành, ở chỗ này một thời gian ngắn. Trong lúc này, chúng ta có danh thầy trò. Sau khi rời đi, ngươi vẫn là ngươi, ta vẫn là ta, chỉ là có duyên phận bèo nước gặp nhau mà thôi. Không thể sử dụng tên của ta, đi khắp nơi giả danh lừa bịp, bằng không, giết chết không cần luận tội!

Mục đích hắn thu người học sinh này, là để hình thành trang sách màu vàng, tất nhiên không có khả năng luôn dẫn theo. Hắn sớm nói rõ ràng.

- Vâng!

Khương Thư gật đầu, thoáng lộ ra vẻ thất vọng.

Vừa rồi nghe đối phương muốn hắn bái sư, mặc dù không từ chối, trong lòng vẫn còn có chút kháng cự.

Chờ tới khi hắn thật sự đưa viên thuốc đó cho con hổ thân đỏ dùng, nó quả nhiên đột phá. Lúc này hắn mới biết, có thể bái nhập làm môn hạ của người như thế, là may mắn tới mức nào.

Đan dược chữa thương bình thường, tiện tay chế luyện một hồi, biến thành bảo vật khiến cho man thú đột phá. Loại thủ đoạn này, cho dù hắn kiến thức rộng rãi, cũng chưa từng nghe nói qua.

Chỉ riêng chiêu thức ấy, vị trước mắt này sợ rằng không chỉ đơn giản là danh sư tam tinh như vậy.

- Không biết lão sư ở nơi nào, học sinh cũng tiện lúc nào đó tới bái kiến!

Biết có thể trở thành học sinh của đối phương trong một khoảng thời gian, cũng là buôn bán có lời, áp chế sự thất vọng, Khương Thư ôm quyền hỏi.

- Ta tạm thời còn không có xác định được nơi dừng chân. Có, sẽ phái người tới nói cho ngươi biết!

Trương Huyền khoát tay:

- Được rồi, ngươi đi về trước đi!

Khiến cho hắn cảm kích, hình thành trang sách màu vàng, không thể nào là chuyện thoáng cái liền xong. Ngày hôm nay thu làm học sinh, đồng thời khiến cho hắn có tín nhiệm nhất định, đã coi như là tiến bộ rất lớn.

Nếu như lại bước nhanh hơn, sợ rằng làm không tốt sẽ có hoàn toàn ngược lại.

- Vâng!

Biết cao nhân có phong thái của cao nhân, Khương Thư không dám nhiều lời, lại nhảy lên trên con hổ thân đỏ, xoay người rời đi.

- Vù!

Đối phương rời khỏi đó, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm.

Ở trước mặt danh sư ngụy trang cao nhân, vẫn rất phiền phức.

Dù sao năng lực quan sát của đối phương kinh người. Có chút sai lầm, lại vô cùng có khả năng xảy ra vấn đề.

- Đúng rồi, quên mất vị trí Thiên Vũ học viện!
Vốn muốn hỏi thăm một chút về vị trí Thiên Vũ học viện, sau đó sẽ thu mấy học sinh, một lần bồi dưỡng, nhiều đường thao tác. Kết quả hắn lại quên mất. Chỉ sợ cũng chỉ có thể trở về thành tìm người hỏi.

Hắn lại trở lại vương thành.

Lần này không có ai theo dõi, cũng không có chuyện gì khác. Hắn hỏi đường lại đơn giản hơn nhiều.

Thiên Vũ học viện, là đất tập trung nhân tài lớn nhất trong vương thành, gần như người người đều biết.

Rất nhanh hắn đã hỏi thăm ra vị trí cụ thể.

Không ngờ Danh Sư Đường ở gần đó, gần dải đất trung tâm của thành thị. Đi bộ tới đó, ít nhất phải mất một, hai canh giờ.

Nghe được xa như vậy, Trương Huyền vốn còn muốn đi suốt đêm tìm người lừa dối, đành phải dừng lại.

Đi tới Thiên Vũ vương thành, trời đã tối, ăn, sát hạch thi họa sư thêm đọc sách, giằng co hơn một canh giờ. Hiện tại xử lý người đánh lén, thu Khương Thư làm học sinh, lại qua thêm hơn một canh giờ. Dựa theo thời gian kiếp trước, đã gần mười một giờ khuya.

Lúc này lại chạy tới, tới nơi cũng gần như đều đã ngủ. Hơn nửa đêm đi thu nhận người... Chuẩn bị không tốt sẽ bị xem trở thành người từ mộ phần nào đó bò ra, lại chôn vào.

- Vẫn là thôi đi. Ngày mai lại nói. Tìm một chỗ nghỉ ngơi một đêm đã!

Liên tục chạy đi, lại thêm sát hạch, chiến đấu, thể hiện, hắn đã mệt mỏi rã rời.

- A? Thiên Vũ lữ quán? Lại ở nơi này đi!

Ở trên đường phố đi một hồi, nhìn trái nhìn phải một vòng, một lữ quán xuất hiện ở trước mắt. Hắn nhấc chân đi vào.

Lữ quán rộng rãi sạch sẽ. Hắn tiến vào đại sảnh hỏi thăm một chút. Thấy vẫn còn phòng trống, hắn liền tiến vào trong.
Hắn vừa đi vào phòng ở, mấy bóng người liền sốt ruột đi tới đại sảnh.

- Triệu Nhã còn chưa có trở lại?

- Đúng vậy, Lưu sư!

Vương Dĩnh rụt rè nói.

- Ta không phải đã bảo các ngươi bất kể tìm được hay không tìm được, trong một canh giờ đều phải trở về sao? Hiện tại đã lâu như vậy, thế nào còn chưa về?

Lưu sư mày nhăn lại.

- Chúng ta... vừa ra khỏi cửa lại đi, vừa mới trở về ta không thấy nàng, còn cho rằng nàng đã trở về phòng. Không nghĩ tới, đợi một hồi còn không có xuất hiện...

Vương Dĩnh nói.

- Như vậy đi, Lục Tầm, ngươi dẫn theo Trịnh Dương đi về phía đông tìm kiếm. Tôn Cường ngươi và Lưu Dương, Viên Đào đi phía tây tìm xem. Ta và Vương Dĩnh, Hoàng Ngữ đi phía bắc. Phía nam là cửa thành, lại không cần đi!

Lưu sư căn dặn:

- Bất kể như thế nào, giống như lần trước quy định, trong một canh giờ phải trở về!

- Vâng!

Mọi người gật đầu, nhấc chân đi ra ngoài.

...

Bạch Thiềm y sư gần đây đường quan rộng mở.

Sau khi từ Hồng Liên sơn mạch trở về, tất cả y sư nhìn thấy hắn đều cung kính lễ độ, cực kỳ tôn kính.

Thậm chí tới hội trưởng nghiệp đoàn y sư, thái độ đều không bình thường.

Trước đây hắn vẫn chịu đủ vắng vẻ, hiện tại thoáng một cái trở thành tiêu điểm chú ý của tất cả mọi người. Trước đây những nhị tinh y sư này không cho mặt không cho mũi, hiện tại ở trước mặt hắn cũng không dám nói chuyện lớn tiếng...

Điều này khiến cho trong lòng hắn càng lúc càng cao hứng, càng lúc càng thoả mãn với cuộc sống bây giờ.

- Không nghĩ tới bị người đập hôn mê ở trong ngõ hẻm, lại được loại lợi ích này...

Ngày hôm nay cùng hội trưởng xưng huynh gọi đệ uống rượu một hồi, đi trên đường đầu đã có chút choáng váng hoa mắt.

Khởi điểm của cuộc đời hắn, chính là ở Hồng Liên thành bị người đập cho choáng váng.

Chương 452: Triệu Nhã bị đùa giỡn (2)

Sau khi tỉnh lại, thái độ của vô số y sư đối với hắn lại thay đổi.

Suy nghĩ một chút hắn cũng cảm thấy có phải mình đang nằm mơ hay không.

Đương nhiên, trải qua mấy ngày, hắn coi như là hoàn toàn hiểu rõ.

Ngày đó người thanh niên cùng Mạc Vũ công chúa xuất hiện, đập cho hắn choáng váng, sau đó mượn danh tiếng và dáng vẻ của hắn, cứu đại dược vương.

Những y sư cố ý lấy lòng, gần gũi với hắn, thứ nhất, là muốn thông qua quan hệ của mình, từ chỗ đại dược vương mua được dược liệu với giá thấp hơn, tốt hơn. Thứ hai, cũng muốn biết cái gì gọi là khế ước cổ, lại chữa trị như thế nào.

Lúc đó hắn chỉ nằm ở trong ngõ hẻm lạnh như băng, y phục cũng bị lột, làm sao có thể quen biết với đại dược vương nào? Hắn tất nhiên cũng không biết cái gọi là khế ước cổ...

Nhưng thật vất vả xoay người, được nhiều người coi trọng như vậy, lại phủ nhận như vậy, chẳng phải mất mặt xấu hổ, rất dễ dàng bị người ta đánh chết?

Suy đi nghĩ lại, hắn vẫn nói dối đến bây giờ.

Một khi gặp phải người khác hỏi thăm chuyện của đại dược vương, hắn lại cắn chặt răng, nói sang chuyện khác.

Thấy hắn không nói, mọi người biết có khả năng dính dáng tới bí mật, lại không hỏi thêm nữa. Địa vị của hắn trái lại càng cao hơn.

Kết quả này khiến cho hắn đầy hưng phấn. Vừa gặp phải hẻm nhỏ hắn liền chui vào, chờ mong lại bị đánh ngất xỉu, kiếm lấy danh tiếng lớn hơn nữa.

Ngày hôm nay từ biệt hội trưởng, một mình về phủ, hắn nhìn thấy được một ngõ nhỏ, đang muốn đi vào. Hắn liền nhìn thấy một thiếu nữ đã đi tới trước mặt.

Nữ hài tuổi không lớn lắm, dáng vẻ chỉ có mười sáu, mười bảy tuổi, diện mạo lại đặc biệt xinh đẹp, hơn tất cả mỹ nữ hắn từng gặp. Thậm chí ngay cả Mạc Vũ công chúa được xưng là đệ nhất mỹ nữ của Thiên Vũ vương quốc, vừa so sánh với nàng, cũng kém một mảng lớn.

Hắn có tiếng là háo sắc. Nguyên nhân chính vì như vậy, trước đây Mạc Vũ mới không định gặp. Giả vờ cao nhân lâu như vậy, đột nhiên nhìn thấy được không có ai, hơn nữa dưới tác dụng của rượu, nhất thời hai mắt hắn tỏa sáng.

...

Biết Trương lão sư xuất hiện ở nghiệp đoàn thi họa sư, đám người Triệu Nhã rời khỏi lữ quán tìm kiếm khắp nơi.

Vì hiệu suất cao hơn, mọi người phân chia nhau ra hành sự.

Tất cả con đường, tửu lâu xung quanh bọn họ gần như đã tìm qua một lượt, tự nhiên lại hoàn toàn không có một chút bóng dáng nào.

Vừa đi tới hẻm nhỏ này, Triệu Nhã dụi dụi con mắt, thoáng lộ ra vẻ mệt mỏi rã rời, dự định quay về nơi ở lại nói sau. Chợt nàng liền nhìn thấy một lão già vẻ mặt đáng khinh, tiến tới trước mặt.

- Uống rượu một mình không vui. Vị cô nương này, nếu không theo ta uống vài chén?

Bạch Thiềm y sư ngăn cản ở phía trước.

- Tránh ra!

Đôi mi thanh tú của Triệu Nhã thoáng nhíu lại.

Thể chất thuần âm mở ra, dung mạo, khí chất của nàng có sự thay đổi về chất. Loại quấy rầy này, nàng vẫn thường gặp. Chỉ có điều gần như đều là tuổi tác tương tự. Một lão đầu cũng có thể làm gia gia của nàng xuất hiện, khiến cho sắc mặt nàng khó coi.
- Nếu như không tránh?

Bạch Thiềm y sư hừ một tiếng.

Hiện tại đã gần nửa đêm, con đường phía trước không còn náo nhiệt, gần như không có người qua. Hơn nữa cho dù có người, nhìn thấy được trang phục hoa lệ đắt tiền của hắn, sợ rằng cũng không dám ra mặt.

- Đâm đầu vào chỗ chết!

Thấy bộ dạng và vẻ mặt lưu manh của người này, đôi mi thanh tú của Triệu Nhã nhíu lại, cổ tay lật một cái, trường kiếm xuất hiện ở trong lòng bàn tay.

Thể chất thuần âm vận chuyển tới cực hạn, kiếm khí âm u lạnh lẽo, đâm thẳng về phía người trước mắt này.

- Không biết điều!

Thấy Triệu Nhã cũng dám dùng kiếm với hắn, Bạch Thiềm y sư hừ lạnh, nắm lấy.

Trường kiếm rơi vào trong lòng bàn tay của đối phương.

Bạch Thiềm y sư ở trước mặt Trương Huyền bị một quyền đập cho hôn mê, nhưng thật ra là cường giả Thông Huyền cảnh đỉnh phong. Loại người chỉ mở ra hai huyệt đạo giống như Triệu Nhã, căn bản không có thể chống lại.

- Nguy rồi!

Trường kiếm bị đoạt, trong lòng Triệu Nhã thầm rùng mình. Nàng biết thực lực của người trước mắt này, mình căn bản không thể chống lại. Nàng phóng người, lao thẳng về phía lữ quán.

Thể chất thuần âm của nàng mở ra, tốc độ mặc dù thua Vương Dĩnh, nhưng cũng cực nhanh. Ở đây cách chỗ ở đã không xa. Chỉ cần tới chỗ đó, Lưu sư đứng ra, lại bảo đảm có thể đánh cho kẻ ngu ngốc, không dám nói thừa.

- Còn muốn trốn? Chạy thoát sao?
Thật vất vả mới gặp được mỹ nữ như thế, Bạch Thiềm làm sao có thể để cho nàng chạy thoát. Hắn đuổi sát theo phía sau.

- Triệu Nhã?

Chạy như điên một hồi, Triệu Nhã chạy tới đại sảnh của lữ quán, vừa lúc gặp được đám người Lưu sư đang dự định ra.

- Thế nào?

- Đã xảy ra chuyện gì?

Thấy nàng vội vàng xông vào, mọi người đầy nghi ngờ.

- Lão nhân này đùa bỡn ta...

Triệu Nhã chỉ về phía sau.

Lúc này Bạch Thiềm y sư cũng đi vào đại sảnh.

- Cái gì?

Nghe được nàng bị đùa giỡn, đám người Trịnh Dương nhất thời giận dữ, nhướng mày, lại muốn xông lại.

- Khoan đã!

Lưu sư liếc mắt nhìn ra được thực lực của đối phương, ngăn cản mấy người.

Bạch Thiềm y sư nhìn thấy được lại có người ở đây, ánh mắt lóe lên:

- Thảo nào chạy nhanh như vậy, hóa ra có người ở đây! Nếu như vậy thì dễ làm rồi!

Làm người lão luyện, loại cảnh tượng này hắn đã sớm nhìn thấy nhiều lần, một chút cũng không sợ.

- Không biết vị bằng hữu này đuổi theo học sinh của ta có chuyện gì?

Biết đây là Thiên Vũ vương thành, ngư long hỗn tạp, Lưu sư tuy rằng tức giận, nhưng cũng mạnh mẽ kìm chế, bước lên trước, ôm quyền nói.

- Tiểu cô nương này trộm đồ của ta, cho nên ta đuổi qua đòi lại! Nếu các ngươi quen nhau, vậy là dễ làm rồi. Hoặc là giao đồ vật ra, hoặc là, giao nàng cho ta xử lý!

Bạch Thiềm y sư khoát tay, thản nhiên nói.

- Trộm đồ của ngươi? Ngươi... nói bậy!

Không nghĩ tới người này đùa giỡn nàng, lại còn đánh ngược lại, nói nàng trộm đồ, Triệu Nhã nhất thời tức giận, khuôn mặt đỏ lên, thiếu chút nữa thì bùng nổ.

Chương 453: Vu oan hãm hại (1)

- Không biết các hạ mất thứ gì?

Lưu sư làm sao có thể không nhìn ra được đối phương là cố ý nói như vậy. Lông mày hắn nhíu lại một cái.

- Tại hạ mất một gốc dược liệu vô cùng trân quý!

Bạch Thiềm y sư sớm đã quen với chuyện này, thản nhiên nói:

- Lập tức giao dược liệu ra, bằng không, ta sẽ lập tức báo lên trên, nhốt các ngươi vào đại lao!

- Lưu sư, ta không lấy bất kỳ vật gì của hắn. Là hắn ngậm máu phun người!

Triệu Nhã sốt ruột giải thích.

- Đúng vậy, Lưu sư, phụ thân của Triệu Nhã chính là thành chủ Bạch Ngọc Thành, muốn cái gì có cái đó, làm sao có thể trộm đồ!

- Bản thân Trương lão sư chính là luyện đan sư, dược liệu gì mua không được, còn cần phải trộm?

Đám người Trịnh Dương cũng bước lên trước.

Ở chung cùng nhau lâu như vậy, bọn họ tất nhiên tin tưởng tính tình Triệu Nhã làm sao có thể trộm đồ của lão đầu xấu xa này?

- Ừ!

Lưu sư xua tay cắt nang lời nói của mọi người, ngẩng đầu nhìn qua:

- Tại hạ danh sư nhất tinh của Bắc Vũ vương quốc, Lưu Lăng! Dẫn mấy học sinh đi tới nơi này. Có khả năng trong lúc đó có chút hiểu nhầm...

Nói xong cổ tay lật một cái, một cái lệnh bài đại biểu thân phận xuất hiện ở trong lòng bàn tay.

- Danh sư nhất tinh?

Bạch Thiềm y sư thoáng sửng sốt một chút.

Danh sư ở Thiên Vũ vương thành có địa vị cực cao. Dưới cùng cấp bậc, y sư còn xa mới có thể so sánh được.

Chỉ có điều ở Thiên Vũ vương thành, chức cao chân chính chính là danh sư nhị tinh. Nhất tinh còn kém một chút.

Lại nói, cường long không ép rắn địa đầu. Danh sư thì thế nào? Chỉ cần không phải là Thiên Vũ vương thành, có ít nhất một vạn loại phương pháp, khiến cho hắn nói không ra lời.

Nghĩ tới những điều này, còn muốn tới mấy ngày qua, một ít y sư nhất tinh nhìn thấy hắn cũng đều cung kính lễ độ, khí thế lại lên cao, sắc mặt hắn trầm xuống:

- Hiểu nhầm? Lão phu ở nghiệp đoàn y sư, ngay cả hội trưởng cũng phải kính nể, e sợ ba phần. Ngươi nói ta vu oan hãm hại học sinh nho nhỏ của ngươi sao?

- Tại hạ không phải ý này...

Đã cho thấy thân phận, đối phương vẫn nói chuyện như vậy, Lưu sư vội vàng giải thích.
Danh sư nhất tinh ở Bắc Vũ vương quốc, Thiên Huyền vương quốc, địa vị được tôn sùng, ai cũng không dám mạo phạm. Nhưng đến loại Thiên Vũ vương quốc nhất đẳng này, tầm quan trọng lại nhất thời giảm bớt.

Một ít gia tộc thế lực lợi hại, thậm chí còn được cung phụng nhiều hơn một chút.

Chính vì vậy, thân phận này tuy rằng khiến cho không ít người kiêng kỵ, thế lực lớn thật sự, người có bối cảnh, cũng sẽ không quá mức quan tâm. Trừ khi... đạt được cấp bậc nhị tinh!

Phía sau có Danh Sư Đường, hắn tuy rằng không quá sợ hãi, cũng không ai dám làm gì hắn. Nhưng đám người Triệu Nhã lại không giống hắn.

Người không quen với cuộc sống ở đây, một khi không giải quyết cho tốt, tranh cãi lên, phiền phức không ít.

Thậm chí thật sự bị chơi xấu, còn ảnh hưởng tới danh dự danh sư của mình.

- Không phải ý này, vậy ngươi nói vậy là có ý gì? Người học sinh này của ngươi trộm đồ của ta, ta cũng đuổi theo tới đây, chẳng lẽ còn không thể lấy được về?

Bàn tay Bạch Thiềm y sư vẫy một cái, khí thế tăng cao.

Hắn biết đối phương kiêng kỵ cái gì, càng thêm không kiêng nể gì cả.

- Mấy ngài, đây là thế nào?

Tiếng hai bên tranh cãi rất lớn. Nhưng vào lúc này, lão bản Thiên Vũ lữ quán vội vã chạy tới.

- Mấy vị khách hàng này của ngươi, có người trộm đồ của ta, ngươi nói thế nào?

Bạch Thiềm y sư tiện tay kéo qua một cái ghế, ngồi xuống.

- Chuyện này...
Lão bản lộ ra vẻ mặt sốt ruột.

Vừa nghe tiểu nhị nói, một bên là danh sư nhất tinh, một bên là Bạch Thiềm y sư của nghiệp đoàn y sư như mặt trời ban trưa chạm tay có thể bỏng, ai hắn cũng đắc tội không nổi.

- Ta cũng không phải là ngươi khó khăn. Nếu ngươi không giải quyết được, đi mời đội tuần tra, nói vậy bên ngoài lại có!

Mí mắt vừa nâng lên, Bạch Thiềm y sư không có sợ hãi. Danh sư ở loại địa phương nhỏ như Bắc Vũ vương quốc tới mà thôi... Căn bản không đủ khiến cho hắn sợ hãi.

- Vâng vâng!

Lão bản thở phào nhẹ nhõm, vội vàng ra hiệu. Tiểu nhị nghe được phân phó, vội vàng chạy ra ngoài.

Thiên Vũ vương thành lớn như vậy, mỗi ngày đều có các loại tranh đấu, cần phải kịp thời xử lý, mới có khả năng giữ gìn trị an. Đội tuần tra, chính là đội ngũ giữ gìn trị an do vương thất phái chuyên môn chịu trách nhiệm.

Một khi gặp phải phiền phức, có thể đi thông báo, để cho bọn họ qua.

- Cái này... Không biết các hạ mất dược liệu gì? Muộn thế này kinh động tới đội tuần tra cũng không tiện, không bằng giải quyết riêng!

Nghe nói muốn tìm đội tuần tra, Lưu sư không thể làm gì khác hơn là ôm quyền nói.

Ở trên địa bàn của người khác, lại chút chuyện không tốt, đội tuần tra khẳng định nghe hắn. Nếu quả thật kết luận Triệu Nhã trộm đồ của đối phương, hỏi thăm, thẩm vấn các loại, phiền phức sẽ rất nhiều.

Nếu như một mình hắn, tất nhiên không sợ, không có mệnh lệnh Danh Sư Đường, ai cũng không dám bắt người.

Nhưng đám người Triệu Nhã đến từ loại địa phương nhỏ Thiên Huyền vương quốc này, lại không có thân phận lợi hại gì, một khi điều tra, không một hai tháng khó có thể kết thúc. Lại nói, tiến vào đại lao, còn không phải là đối phương muốn nói cái gì thì nói cái đó sao?

Hắn nhận ủy thách của “đại sư huynh” dẫn học sinh qua. Nếu chẳng may bị giam lại, nhìn thấy “đại sư huynh” hắn biết ăn nói như thế nào?

Cho nên, hắn dự định dàn xếp ổn thoả, để tránh phiền phức.

- Mất dược liệu gì? Nếu muốn biết, ta lại nói cho ngươi biết. Ta mất một gốc Thiết Thanh Hoa nghìn năm. Bán ra... Giá trị chí ít một ngàn vạn kim tệ. Giải quyết riêng cũng tốt. Hoặc là, bồi thường một ngàn vạn kim tệ, hoặc là, giao nữ hài này cho ta xử lý.

Bạch Thiềm y sư dương dương đắc ý nhìn qua.

Tiểu tử này, muốn giải quyết riêng sao? Xem ta chơi chết các ngươi hay không!

- Ngươi... nói bậy!

- Ngậm máu phun người

Triệu Nhã không nghĩ tới đối phương vô sỉ như vậy, tức tới mức mặt đỏ bừng, hít thở dồn dập.

Đám người Trịnh Dương mỗi một người cũng xiết chặt nắm đấm.

Chương 454: Vu oan hãm hại (2)

- Thiết Thanh Hoa nghìn năm?

Sắc mặt Lưu sư cũng có chút khó coi.

Là danh sư, hắn tuy rằng không tinh thông y dược, cũng đã nghe nói qua Thiết Thanh Hoa, là một loại dược liệu trân quý, đặc biệt là đạt được nghìn năm, càng trân quý. Nếu thật sự muốn bán ra, một ngàn vạn kim tệ, sợ rằng cũng không nhất định có thể mua được.

Một ngàn vạn kim tệ, hắn tích lũy nhiều năm như vậy mặc dù có, nhưng thoáng cái bị người ta lừa đi nhiều như vậy, cho dù là hắn cũng cảm thấy không thể chịu đựng được.

- Không sai!

Ngón tay Bạch Thiềm y sư gõ bàn, mí mắt nâng lên:

- Ta vừa mua được dược liệu này, va chạm tới người học sinh này của ngươi, đã không thấy tăm hơi. Không phải là nàng trộm thì ai trộm? Hoặc là đền tiền. Không muốn đền tiền, để ta bắt nàng trở lại tra hỏi. Bằng không, cùng lắm thì ta lại nói chuyện này ra ngoài, nói ngươi dung túng học sinh ăn cắp, xem Danh Sư Đường có thể xử lý hay không.

Vừa nói hắn vừa rót một chén nước trên bàn, vẻ mặt đắc ý nhìn qua.

- Chuyện này...

Sắc mặt Lưu sư tái xanh.

Đối phương xem ra nắm chặt nhược điểm của danh sư.

Phàm là danh sư, đều yêu quý danh tiếng. Nếu như thật sự bị hắn vu oan hãm hại dung túng học sinh ăn cắp, sau này còn sát hạch nhị tinh thế nào? Làm sao có thể gặp người?

Xôn xao!

Gian phòng đang nặng nề, một đám người đã đi tới. Đó là tiểu nhị đi mời đội tuần tra.

Những người này mỗi người đều có thực lực Ích Huyệt cảnh. Người đi đầu kia còn là cường giả Thông Huyền cảnh.

Toàn thân mặc khôi giáp, cầm trường kiếm trong tay, khiến người ta có một loại cảm giác thiết huyết lạnh như băng.

- Ra mắt Bạch Thiềm y sư!

Người trong đội tuần tra đi tới phòng khách, vừa liếc mắt thoáng nhìn, liền nhận ra Bạch Thiềm, tiến lên ôm quyền.

Nếu nói gần đây trong toàn bộ vương thành người có danh tiếng nổi nhất là ai, tất nhiên là tam công chúa điện hạ Mạc Vũ. Về phần người thứ hai, chỉ sợ cũng phải kể tới người ngồi trước mắt này.

Có người nói hắn giải quyết được chứng bệnh ngay cả y sư tam tinh cũng không nhìn ra, thực lực chân chính, sợ rằng đã vượt qua tam tinh, đạt được cảnh giới cao hơn. Chỉ là tu vi không đủ, mới không đi thi hạch.

- A, hóa ra là Diêu đội trưởng!

Mí mắt vừa nâng lên, Bạch Thiềm cũng nhận ra đối phương, bàn tay vẫy một cái:

- Nếu là ngươi lại dễ giải quyết. Nữ hài kia trộm dược liệu do đại dược vương vừa đưa cho ta, Thiết Thanh Hoa nghìn năm. Ngươi xem chuyện này nên xử lý như thế nào!

- Đại dược vương?
Sắc mặt Diêu đội trưởng thoáng đổi.

Đại dược vương danh tiếng cực lớn, đại biểu cho Độc Điện. Chính vì vậy, ở Hồng Liên thành gần như cũng là bá chủ một phương. Thiên Vũ vương thất cũng chưa bao giờ xuất binh.

Dược liệu do đại dược vương tự mình đưa cho hắn, xem ra lời đồn đại là sự thật. Chuyện này phải cẩn thận xử lý.

- Ngay cả dược liệu của Bạch Thiềm y sư cũng dám trộm? Thật to gan!

Hừ lạnh một tiếng, Diêu đội trưởng bước lên trước, đi tới trước mặt Lưu sư:

- Vị danh sư này, ta kính trọng thân phận của ngươi, sẽ không động thủ. Mau giao người học sinh này của ngươi ra! Để cho ta mang về thẩm vấn. Yên tâm đi, đội tuần tra công bằng chính trực. Nếu quả thật là trong sạch, tất nhiên sẽ xử quyết công bằng chính trực cho các ngươi. Nếu thật sự trộm đồ, cho dù ngươi là danh sư, chúng ta cũng không ngại, ầm ĩ đến tai Danh Sư Đường!

- Chuyện này... vẫn mong đừng vội vàng. Chúng ta nguyện ý giải quyết riêng!

Thấy hai bên quen biết, biết một khi Triệu Nhã bị bắt, nhất định sẽ bị tội danh trộm đồ phải bắt giam, Lưu sư hít sâu một hơi, nói.

- Lưu sư, không được!

- Triệu Nhã không trộm đồ, vì sao phải giải quyết riêng?

- Không sai, Lưu sư, một khi giải quyết riêng, chẳng khác nào thừa nhận Triệu Nhã cầm đồ của bọn họ. Đối với danh tiếng lão sư của ngài, sẽ có tổn hại cực lớn...

...

Nghe được Lưu sư muốn giải quyết riêng, đám người Trịnh Dương, Lục Tầm sốt ruột la lên.

Một khi giải quyết riêng, lại cho thấy mình chột dạ, thật sự trộm đồ, danh dự của Lưu sư sẽ bị hao tổn thật lớn. Truyền tới Danh Sư Đường, thậm chí cũng sẽ tiếp nhận điều tra.
Như vậy thật sự lại trăm miệng khó cãi.

- Được rồi! Tất cả câm miệng!

Lưu sư khoát tay.

Không giải quyết riêng, Triệu Nhã tất nhiên cũng sẽ bị bắt trở lại thẩm vấn. Dẫn học sinh tới còn đánh mất, bảo hắn có mặt mũi nào đi gặp “đại sư huynh”?

- Giải quyết riêng?

Không nghĩ tới vị danh sư này vì học sinh, ngay cả một ngàn vạn kim tệ cũng bỏ ra được, Bạch Thiềm y sư chắt lưỡi. Hắn lập tức cười lạnh một tiếng:

- Giải quyết riêng cũng có thể. Ta vừa rồi suy nghĩ một chút, gốc cây Thiết Thanh Hoa nghìn năm này, vô cùng trân quý. Một ngàn vạn căn bản mua không được. Đại khái cần phải năm nghìn vạn kim tệ. Ngươi lấy kim tệ tới, ta liền rời đi. Nếu không lấy ra được, thật ngại qua, người hôm nay ta nhất định dẫn đi!

- Năm nghìn vạn? Ngươi... Dược liệu gì có thể đáng giá như thế?

- Vừa mới là một nghìn vạn, lập tức tăng giá. Đáng giận...

...

Nghe người này thoáng một cái nói tăng giá dược liệu lên năm nghìn vạn, tất cả mọi người phát điên rồi. Mỗi một trợn mắt nhìn.

Lưu sư cũng xiết chặt nắm đấm.

Hắn trở thành danh sư nhiều năm như vậy, đâu chịu nổi cơn giận này!

- Thế nào? Muốn giải quyết riêng cũng nhanh một chút. Đừng ở chỗ này dây dưa. Thời gian của ta quý giá, không có thời gian tiêu hao cùng với các ngươi!

Bạch Thiềm y sư nâng chén trà lên, vẻ mặt đắc ý nhìn qua.

- Ngươi...

Khuôn mặt Lưu sư tái nhợt.

- Lưu sư, ta đi cùng với bọn họ. Rõ ràng là hắn đùa bỡn ta, ngược lại vu oan hãm hại ta ăn cắp dược liệu. Ta không tin, toàn bộ Thiên Vũ vương quốc không có vương pháp!

Triệu Nhã bước lên trước, cất cao giọng nói.

...

Bên trong căn phòng, Trương Huyền rửa mặt xong đang muốn đi ngủ, đột nhiên sửng sốt.

- Nghe giống như... Triệu Nhã? Lẽ nào bọn họ tới?

Chương 455: Đánh người (1)

Ở chung hơn nửa tháng, giọng điệu của Triệu Nhã như thế nào, hắn nghe sao có thể không biết. Cái giọng điệu nổi giận đùng đùng ở bên ngoài kia, không phải nàng thì là ai?

Hắn sửa lại y phục một chút, đẩy cửa đi ra, lập tức nhìn thấy được hai bên đang đối địch trong đại sảnh.

- Quả nhiên đúng!

Nhìn thấy được rất nhiều bóng người quen thuộc, ánh mắt Trương Huyền nhất thời sáng lên.

Không nghĩ tới hắn vừa tới Chân Vũ vương thành, mọi người đã đến. Hơn nữa tự nhiên còn ở trong cùng một lữ quán. Vận khí thật đúng là đủ tốt.

- Người kia là... Bạch Thiềm?

Nhìn thấy được đám người Triệu Nhã, Lưu Lăng, hắn lập tức nhìn sang người đối diện. Đó không phải là người trước đây bị hắn đánh cho ngất xỉu ở trong ngõ hẻm sao?

- Xem ra người này, muốn khi dễ học sinh của ta...

Cục diện trước mắt cũng không phức tạp. Thoáng chú ý một chút là có thể hiểu rõ.

Triệu Nhã là loại người thế nào, hắn còn không biết được rõ rang sao? Trộm đồ... Đùa gì thế!

Ngược lại vị Bạch Thiềm y sư này háo sắc tham tài, không phải loại người tốt lành gì.

Nếu đã chạm tới trên đầu mình, vừa vặn dạy dỗ một chút.

Hắn khẽ cười, nhấc chân đi tới.

...

- Triệu Nhã, không thể đi...

- Đi cùng với bọn họ, còn không biết thế nào...

Nghe được Triệu Nhã quyết định, đám người Trịnh Dương mỗi một đều lộ ra vẻ mặt sốt ruột.

Rõ ràng có thể thấy được, vị y sư này và đội tuần tra cấu kết với nhau làm việc xấu. Một khi qua đó, ai biết sẽ an bài tội danh như thế nào?

- Các ngươi lẽ nào không nhìn ra sao? Hắn là cố ý. Cho dù cho nhiều tiền hơn nữa cũng không có tác dụng. Khẳng định hắn sẽ còn tiếp tục tăng giá!

Triệu Nhã nói.

Mọi người trầm mặc.

Quả thật.

Đối phương rõ ràng khi dễ bọn họ là người từ bên ngoài đến. Nếu thật sự trả tiền, hắn cũng sẽ nói không đủ, thậm chí còn nói mất những vật khác. So với bị sỉ nhục, còn không bằng đi theo, chứng minh sự trong sạch của mình.

Mọi người vốn tràn ngập mong chờ đối với vương đô của vương quốc nhất đẳng này, cho rằng có thể mở ra hoài bão. Thật không nghĩ tới vừa đến lại gặp phải loại chuyện này. Sâu trong lòng bọn họ sinh ra cảm giác bất lực.

- Đi, chẳng khác nào rơi vào cạm bẫy của đối phương!

- Không đi cũng không được. Đội tuần tra lại ở trong này canh chừng, mở miệng nhất định là trộm dược liệu của hắn, nhất định phải bắt lấy!

Xiết chặt nắm đấm, mỗi một người đêu giận dữ, lại không có biện pháp nào.

- Năm nghìn vạn... Lại năm nghìn vạn! Ta vẫn nguyện ý... giải quyết riêng!

Lưu sư lắc đầu, cũng đầy nhẫn nhục.

Thực sự là rồng bơi chỗ nước cạn bị tôm làm trò, hổ rơi đồng bằng bị chó bắt nạt.

Loại chuyện như vậy nếu như ở Bắc Vũ vương quốc, người trước mắt này nhất định sẽ bị lập tức đánh chết. Nhưng ở chỗ này, đường đường là danh sư cũng không có cách nào.

- Lưu sư...

Mọi người đầy ngập lửa giận, mỗi một người xiết chặt nắm đấm, sắc mặt tái xanh.

- Được rồi, nhiều chuyện. Ai cũng không cần đi!

Lại ở thời điểm tất cả mọi người cảm thấy không có biện pháp nào khác, một giọng điệu lười biếng thoáng có phần ra vẻ vang lên. Trương Huyền đút tay trong túi đã đi tới.

- A... Lão sư?

- Trương lão sư, lão sư... tại sao lại ở chỗ này?

- Trương lão sư, lão sư cũng ở chỗ nay sao?

Thấy hắn từ trong lữ quán đi ra, tất cả mọi người đều sửng sốt, lập tức mừng như điên.

Mọi người đều ra ngoài tìm hắn, không nghĩ tới hắn lại từ bên trong đi ra.

Không để ý tới sự kích động của mọi người, Trương Huyền đi vài bước tới trước mặt Bạch Thiềm y sư, cười chế giễu nhìn qua:

- Là ngươi khi dễ học sinh của ta?

Bạch Thiềm nắm chắc tình hình, đang uống trà, lại thêm quay lưng về phía Trương Huyền, vẫn chưa nhìn kỹ, cũng không nhận ra được. Bàn tay hắn vẫy một cái, hừ một tiếng:

- Là học sinh của ngươi trộm đồ của ta. Ta chỉ truy tìm điều tra về vật bị mất...

- Trộm em gái ngươi!

Bạch Thiềm còn chưa nói hết lời, liền nghe được một âm thanh. Ngay sau đó trước mắt hắn tối sầm, một ấm trà lại đập xuống đầu.

Ầm!
Ấm trà vỡ nát, nước nóng bắn xuống toàn thân. Bạch Thiềm bị nóng, toàn thân nhất thời co rút, trực tiếp nhảy dựng lên, giống như động kinh.

- Con mẹ nó ngươi đâm đầu vào chỗ chết!

Mấy ngày qua, hội trưởng, vương công quý tộc ai thấy mình không lễ độ cung kính? Người này thì hay rồi, một ấm trà đập lên đầu. Ai cho hắn lá gan này?

Dưới nước sôi, toàn bộ da mặt đều bị nóng tới rụng lông.

Đầu hắn còn bốc hơi nóng, giống như đầu heo vừa nấu qua, đỏ ửng, tản ra từng mùi thịt.

- Lão sư...

- Điều này... cũng quá mạnh!

Đám người Triệu Nhã há to miệng, thiếu chút nữa thì sợ rơi cả cằm.

Biết Trương lão sư nhất định sẽ làm chủ cho bọn họ, nhưng nằm mơ bọn họ cũng không nghĩ tới... làm chủ như vậy!

Một ấm trà nện ở trên đầu, nước nóng tưới xuống mặt.

Ta ngất!

Trương lão sư này căn bản không xem đối phương là người!

Lưu Lăng, Lục Tầm ở bên cạnh, khóe miệng giật một cái, thiếu chút nữa ngất đi.

Nếu có thể dùng võ lực giải quyết, hắn đường đường là Tông Sư, danh sư, cần gì ăn nói khép nép như vậy?

Đối phương không có sợ hãi, vừa nhìn đã biết có địa vị không thấp, lại có đội tuần tra ở một bên canh chừng. Hắn trực tiếp đánh vào mặt, hơn nữa ngoan độc như vậy. Xem ra... chuyện ngày hôm nay, tuyệt đối không có cách nào giải quyết tốt được.

- Vậy cũng quá lỗ mãng...

Lưu Lăng cười gượng lắc đầu.

Đại sư huynh này của hắn bình thường luôn rất trầm ổn, mưu tính trước sau mới hành động. Thế nào ngày hôm nay lại liều lĩnh như thế?

Nơi này là Thiên Vũ vương quốc, không phải là Thiên Huyền vương quốc. Vừa đến lại đánh người, hơn nữa còn là một người có thân phận lớn. Sợ rằng hành trình tới vương quốc lần này, đầy chông gai.

- Tiểu tử này điên rồi sao?

- Đây chính là Bạch Thiềm y sư...

Diêu đội trưởng và các thành viên khác trong đội tuần tra cũng không nghĩ tới lại đột nhiên xuất hiện loại biến cố này, vẻ mặt mỗi một người giống như nằm mộng.

- Các ngươi muốn xem diễn trò sao? Người này động thủ với ta, còn không mau bắt hắn lại...

Thật vất vả mới tỉnh táo lại, nhìn thấy được người của đội tuần tra đang đứng một bên đờ người ra, Bạch Thiềm y sư rít gào một tiếng, tức tới nghiến răng nghiến lợi.

- Vâng!

Mọi người lúc này mới kịp phản ứng. Diêu đội trưởng rút trường kiếm trong tay ra vọt tới trước:

- Tiểu tử, dám ra tay với Bạch y sư. Ngươi có biết hắn là ai hay không? Dám ở vương đô động thủ, thật to gan... Ai nha, ta bắt!

Còn chưa nói dứt lời, một tiếng kêu thảm vang lên. Khuôn mặt hắn trong nháy mắt vặn vẹo thành bánh quai chèo, ở trên không trung liên tục lăn lộn bổ nhào vài cái, ngã xuống cách đó hơn mười thước.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau